Feb 11, 2014

[TB] Chapter 16

Chapter 16

Junsu ngồi bên cạnh đàn Piano, ngón tay thon dài trắng nõn mà mạnh mẽ. Yoochun cười, cổ vũ cho nó, Junsu đánh đàn Piano vang lên một giai điệu.

Là mộng thôi, khúc nhạc âm vang khiến lòng nó bay bổng, sự đau nhức vì cơn sốt cũng bị dòng âm nhạc mát mẻ này xoa dịu. Trong mơ, nó nhìn thấy người trong mộng đàn cho nó, nở nụ cười mê người chỉ dành cho nó. Xuôi theo dòng ý thức, ngón tay Junsu nhấn phím điện thoại, cố gắng lưu lại giai điệu trong mộng này.

Eunhyuk đến cạnh Junsu: “Su à, đừng thức quá muộn, dù sao khả năng của tớ cũng khó hi vọng có giải gì.” Junsu mỉm cười nhìn Eunhyuk một cái, nhưng cũng không dừng lại. Dù nó không giành được giải, nó cũng không vì giải thưởng mà sáng tác bài hát, nó chỉ muốn tặng bài hát này cho người kia nghe mà thôi.

Thẳng đến khi trời sáng rạng, Junsu mới cẩn thận lưu lại giai điệu nghĩ trong mộng lại. Mắt nhắm mắt mở, Junsu vặn người, vuốt ve tờ bản nhạc, khóe miệng lộ ra ý cười đầy mong đợi, tên bản nhạc, Junsu dùng chữ in hoa viết: “Nếu yêu theo ý trời” (**)

Jaejoong về nhà trọ, Yunho đã về trước, nấu cơm rồi bưng lên bàn, sợ khi Jaejoong về, thức ăn nguội còn cẩn thận đậy kín.

Người yêu về nhà, Yunho đỡ lấy túi của Jaejoong, sau đó đóng chặt cửa, từ phía sau ôm chặt Jaejoong. Jaejoong mỉm cười nói: “Đợi em đi cất áo khoác đã, quỷ háu đói!” Yunho vẫn còn cố tình bám theo, ôm chặt eo Jaejoong, đầu lưỡi luồn vào trong miệng y.

Ôm nhau một lúc, Jaejoong biết mình nên dừng lại, cứ tiếp tục hôn chỉ sợ cơm tối cũng ăn không nổi, y nhẹ nhàng đẩy Yunho ra: “Để em nhìn xem. Uhm, vết thương trên mặt cũng đỡ rồi. Bị thương rồi ở nhà làm người vợ nội trợ cũng không tệ nhỉ?”

“Vợ? Hừ, anh xem em vẫn chưa rõ vị trí của mình…” Yunho nói xong vươn tay luồn vào trong quần Jaejoong.

“Này! Em đói, đi ăn cơm thôi, á!” Jaejoong đẩy Yunho ra, đến bàn ăn. Yunho xoa xoa mũi: “Ya, Kim Jaejoong, tối nay em đợi đấy.”

Ăn hết những món Yunho làm, Jaejoong được hỏi: “Ăn được không?” Jaejoong chỉ cảm thấy cả trái tim đều say, đây chính là Yunho của y, là người duy nhất y yêu, cho dù không thể cho hắn những thứ tốt nhất, cũng nhất định sẽ dốc toàn lực bảo vệ hắn. Đồ ăn rất ngon, tuy nhiên theo lời Changmin nói, nếu như chưa từng ăn đồ Jaejoong hyung, Yunho hyung cũng được coi như đầu bếp, nếu có đồ ăn của Jaejoong hyung, Yunho hyung giỏi lắm cũng chỉ coi là phụ bếp quèn. Nhưng Jaejoong cảm thấy, trên thế giới này Yunho nấu ăn là ngon nhất.

“Em ăn cái này nhiều vào, anh hầm cách thủy rất lâu đó.” Yunho dùng cái thìa xúc ít thịt gà bỏ vào bát Jaejoong. Chia tay hắn, đem người đàn ông tốt này cho người khác? Jaejoong thật sự không cam lòng, bọn họ yêu nhau như vậy, nếu như chia ly, sẽ không được nhìn thấy khuôn mặt tươi cười xán lạn của Yunho nữa sao…

“Anh biết rõ anh đẹp trai rồi, không cần nhìn anh như vậy đâu… Ha ha… Có phải em cực kỳ thích ngắm anh? Anh luôn có cảm giác em nhìn anh nha?”

“Xấu xa…” Jaejoong cúi đầu. Em chỉ nhìn anh duy nhất, bởi vì em yêu anh.

“Ya, Jaejoong, anh có cái này muốn cho em xem, ăn nhanh lên, ăn xong rồi xem.”

“Ah? Cái gì vậy? Không phải là *quần đùi tình thú* chứ? Em không mặc đâu! ! !” Đã bị hắn ép mấy lần rồi, Jaejoong phiền muộn nói.

“Cái đầu nhỏ của em cả ngày nghĩ cái gì vậy?” Yunho làm ra vẻ chính nhân quân tử, vờ khinh bỉ nhìn Jaejoong, “Anh muốn nói là anh viết lời ca khúc của Yoochun soạn nhạc, ăn cơm xong anh hát cho em nghe.”

“Bài hát? Tên là gì?”

“To you.”

“2U?” Mặt Jaejoong lạnh hẳn đi, “Khỏi, em không nghe.”

“Em ghen sao? Hắc hắc, đây là Yoochun sáng tác nhạc, anh viết lời, gọi là “To you” vì kỷ niệm anh với Yoochun sáng tác, nhưng từ kia là dành cho em ah… Mau ăn, mău ăn, ăn xong hát cho em nghe!”

Ăn cơm xong, hai người lách vào trong căn bếp nhỏ rửa bát, Yunho ngồi vào ghế đánh đàn Piano, Jaejoong cầm dao gọt táo, đặt lên mặt bàn.

“Ăn táo trước đi, chỉ cần anh hát cho em, bài nào cũng rất ngọt đó.”

“Jaejoong ah, nếu nói về sến, em cũng không kém anh nha…” Yunho nhai táo, hạnh phúc nhìn Jaejoong.

Tiếng đàn van lên, Yunho cất tiếng hát:

“Đã qua thời tuổi trẻ, chờ mong ánh hào quang rực rỡ
Mười ngón tay đã từng giao nhau
Ngắm nhìn cuộc sống dập dìu
Tuổi thanh xuân chúng ta đầy tươi sáng
Lại ngắn ngủi như khói bụi
Cảm ơn đoạn đường này có em đồng hành
Nội tâm cô quạnh đã nở đầy hoa
To you, Just to you
Cho dù ánh hào quang của chúng ta đã đi vào quá khứ
To you, just to you
Lời ca xúc động của em anh vĩnh viễn nhớ mãi
Đã từng khiến anh mê mẩn
Làm chân tay anh luống cuống
Đã từng lẳng lặng, cô tịch
Khiến anh ngẩn người suy ngẫm
Ngàn vạn phong cảnh thế gian này
Như mây khói bay qua
Em giữ anh lại với tất cả sự cố chấp
Khiến anh ngừng chân cũng chỉ có duy nhất em
To you, Just to you
Cho dù thời gian có lạnh lùng trôi đi
To you, Just to you
Trái tim của anh vĩnh viễn dành cho em
My only HERO
YOU KNOW
I’ll love you forever.”

Lời ca sâu lắng khiến Jaejoong đỏ mắt, y si ngốc nhìn Yunho, hoàn toàn chìm đắm vào bài hát.

“Thế nào, dễ nghe không?” Yunho lấy một miếng táo đút vào miệng Jaejoong.

“Thật là… cực kỳ cực kỳ dễ nghe! Chỉ có điều một số âm tiết luyến không được hay lắm, nhưng nhìn chung là có đoạn trầm, đoạn bổng rồi.

“Yaaa. Yoochun khoa trương quá! Cái đó không phải do anh.” Yunho chuyển sang nhìn Jaejoong, có chút bực mình.

“Anh á…lời thì…!”

“Lời sao đâu… Anh có dụng tâm cả đấy.” Yunho có chút uể oải.

“Em vẫn chưa nói xong, lời thật sự rất được, mỗi câu mỗi chữ em đều nghe rõ, hơn nữa, em tin anh.”

Yunho ngắm Jaejoong, Jaejoong nở nụ cười rung động lòng người.

“Jaejoong ah… Mãi mãi bên nhau, được không?” Yunho ngả đầu lên vai Jaejoong, thì thầm nói.

“Mãi mãi bên nhau, chỉ cần anh nguyện ý.”

Trong nhà trọ của Jaejoong, Yunho và Jaejoong cùng song ca hát “To you” một lần, bọn họ thực sự kích động. Giọng Jaejoong trong trẻo, lại nhẹ nhàng như dòng suối mát, như kể, như say, chân thành mà thâm tình. Đối với dự cảm sẽ thành công khiến cho Yunho và Yoochun rất có hi vọng.

“Quá hay, hyung! Nếu hyung hát bài này nhất định sẽ thành công. Em nghĩ nếu như để Junsu hát bài này cũng thật êm tai.” Yoochun nghĩ đến lúc trước, bài hát này là viết cho Junsu đấy, nếu như để âm giọng cao vút của Junsu hát, thật sự thú vị biết nhường nào.

“Yoochun, trong bài hát này có mấy từ địa phương, nếu có thể sửa lại thì sẽ hoàn mỹ. Nhưng hyung cũng không nghĩ ra từ nào thay thế, thời gian quá hẹp, nếu không chúng ta có thể suy xét một chút.” Đặt bản nhạc lên bàn, Jaejoong mở lời.

“Ngày kia thi rồi, chúng ta còn phải nộp bản dự thi sớm. Thế nhưng như vậy cũng khá được.” Yunho nói.

“Chúc hai người thành công ah, tớ cảm thấy bài này nhất định có giải đấy, thật sự là rất hay.” Jaejoong lấy ra vài lon bia.

Tiếng chạm cốc leng keng, dấy lên niềm hi vọng.

Buổi tối lúc đi ngủ, Jaejoong nằm ở giường, nghĩ đến lời bà Jung nói với y, trong lòng chất chứa đầy khó chịu. Jaejoong không hề nói chuyện đi gặp bà Jung cho Yunho biết, hơn nữa, y còn không hạ quyết tâm rời bỏ Yunho. Jaejoong thở dài, bất kể như thế nào, đợi sau khi cuộc thi kết thúc rồi nói sau, nhìn bộ dạng Yunho đầy tin tưởng, hi vọng như vậy, Jaejoong thật sự không đành lòng đả kích hắn.

Yunho sau khi tắm rửa, nhào lên giường ôm trầm lấy Jaejoong. Jaejoong chỉ từ từ nhắm mắt, không để ý đến hắn, nhưng được một lúc không thể yên thân với cái tay của Yunho, cuối cùng vẫn theo hắn, để hắn làm mấy lần. Mệt mỏi tựa trong lồng ngực Yunho, Jaejoong nhắm mắt lại.

“Đã qua thời tuổi trẻ, chờ mong ánh hào quang rực rỡ. Mười ngón tay đã từng giao nhau, ngắm nhìn cuộc sống dập dìu. Cho dù thời gian có lạnh lùng trôi nhanh, trái tim Yunho vẫn thuộc về Jaejoong.”

Chiến thắng cuộc thi lấy giải thưởng là chuyện Yoochun tha thiết mơ ước. Anh vốn muốn làm nhạc sĩ, lúc này chuyện kết hợp với Yunho sáng tác “To you” càng làm anh có hi vọng. Tuy chỉ là những cảm xúc nhất thời khi sáng tác bài hát nhưng dù sao đối với bản thân đó cũng là sự đột phá.

Không ngoài dự kiến, tại hậu trường cuộc thi Yoochun gặp được Junsu. Anh đi ngang qua, ngồi cạnh Junsu, bâng quơ hỏi: “Ca khúc của cậu cũng được chọn?”

Junsu mỉm cười: “Không phải cậu nói tớ sáng tác một bài rồi đưa cho cậu sao? Tớ không được giải tìm cậu lấy phần thưởng.”

“Lần này giải thưởng là gì vậy?”

“Chuyến du lịch hai người.”

“Lại là hai người? Lần trước, cậu thắng trò “Hải tặc sang trọng” cũng nói đi du lịch với tớ đấy…”

“Cho nên, lần này phải làm được, cậu được đi du lịch thì mang tớ đi, tớ được đi du lịch thì đưa cậu đi. Cậu còn đi Mĩ rồi, tớ còn chưa đi được nhiều, chưa từng đi châu Âu, châu Mỹ, châu Úc…”

“Từ từ một chút Junsu, cậu rốt cuộc muốn đi bao nhiêu nơi? Cậu nói nhiều như vậy, tớ mời không nổi ah…”

Junsu bị Yoochun chọc cho cười, đôi mắt nhỏ híp chặt thành hình trăng lưỡi liềm.

“Tặng một ca khúc?”

“Là một bài hát.”

“Tên là gì vậy?”

“Nếu yêu theo ý trời…” Junsu dũng cảm ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Yoochun.

Ánh mắt Yoochun và Junsu dính lấy nhau, sau đó nhanh chóng quay đi, anh gãi gãi đầu: “Ah, chút nữa thi tốt nha.” Nói xong, Yoochun đứng dậy, rời đi.

Junsu há hốc mồm, nó muốn gọi Yoochun lại nhưng không có dũng khí. Nếu yêu theo ý trời, ngài có thể cho ta lời chỉ dẫn, nói cho ta biết có phải ta thích người kia không? Không phải ta cố ý…

Lồng ngực Yoochun nặng trịch, yêu theo ý trời… Yoochun không thích cái tên này, anh cũng không thích một Junsu kiên cường như vậy, cũng không thích bản thân như vậy.

Đã từng thề, lướt qua muôn ngàn hoa, không để lá quét vào người. Nhưng vì sao khi người kia dùng ánh mắt trong trẻo nhìn anh, anh không đừng được mà ôm, thậm chí muốn hôn… Ánh mắt đó, kinh nghiệm tình trường Yoochun đã thấy nhiều rồi, chính vì anh đã thấy nhiều cho nên anh chắc chắn, anh biết rõ ánh mắt kia có hàm nghĩa là gì. Chính vì anh chắc chắn, cho nên anh chán ghét cái tên đã chứa đựng quá nhiều tình cảm, chán ghét việc anh đã rung động với đàn ông, càng… chán ghét chính mình…

Ai cũng có thể, chỉ có Kim Junsu không thể! Yoochun có thể chơi đùa tình cảm của bất kỳ ai mà anh để ý, nhưng Junsu lại khác, bọn họ không phải thân thiết như anh em sao? Hay là so với anh em còn thân hơn… Lúc đứng dậy ra ngoài, Yoochun thậm chí không dám quay đầu lại, sợ bắt gặp ánh mắt thất lạc cùng đau xót của Junsu.

Đến lượt 2U lên sân khấu, Yoochun thoáng trấn định bản thân, cùng Yunho bước vào vị trí. Dưới đài đều là các chuyên gia âm nhạc cùng truyền thông, những tình huống như thế này, thời DBSK bọn họ đã thấy nhiều lắm rồi. Yoochun ngồi trên ghế, phóng khoáng đập tay với Yunho, Yunho gật gật đầu, tiếng đàn du dương trầm bổng, hai người đàn ông thâm tình biểu diễn trên sân khấu khiến bên dưới nổi lên một hồi kích động. Phải nói là ca khúc của Yunho và Yoochun quá dễ nghe, quả nhiên, bất ngờ trong chốc lát, mọi người bình tĩnh trở lại, chỉ yên lặng xem bọn họ biểu diễn. Khi bài hát kết thúc, một giám khảo nhẹ gật đầu. Yoochun đang muốn cùng Yunho cúi đầu chào, lại nghe thấy vị giám khảo kia nói: “Nhóm 2U đúng không?”

“Đúng vậy, đây là nhóm chúng tôi với ca khúc cùng tên.” Yunho theo thói quen thay Yoochun trả lời câu hỏi.

“Các cậu không cần ra ngoài, đứng ở bên cạnh theo dõi đi.” Vị giám khảo bảo với Yunho và Yoochun xong quay ra gọi người tiếp theo.

Cửa mở, Yoochun nhìn thấy Junsu ôm một bản nhạc tới.

Nhìn thấy Yoochun, Junsu sững sờ, nó cụp mắt xuống nhưng rất nhanh lại ngẩng đầu lên mỉm cười. Đây có lẽ là ông trời cho nó cơ hội, để nó có thể hát cho người nó để ý nghe.

“Kim Junsu, đến từ nhóm BROTHER. Tên ca khúc “Nếu yêu theo ý trời”.” Junsu giới thiệu tên ca khúc, ngồi trên ghế, hít một hơi thật sâu, không khỏi quay đầu lại nhìn về phía Yoochun, thấy trong ánh mắt anh có chút nghi hoặc.

Tiếng đàn du dương vang lên, Junsu như đang được xem lại những thước phim quay chậm, thời kỳ DBSK vui vẻ, sau đó nó và Yoochun kết giao như có như không, nó thậm chí nghĩ đến mộng mơ ngày đó được trông thấy hình ảnh Yoochun ngồi trước đàn Piano, mặt mũi tràn đầy sự cưng chiều, hoa hòe tím ngoài cửa sổ cũng bị anh hấp dẫn, lẳng lặng tỏa ra hương thơm ngát. Mà chính nó đang ngủ trên giường, cho dù ở trong mộng cũng hiện ra ý cười… Cuối cùng, bản nhạc dừng, toàn hội trường yên lặng, Junsu đứng lên, bất ngờ chứng kiến bất luận là giám khảo hay Yunho và Yoochun, đều dùng ánh mắt khác thường đang nhìn nó. Junsu bất an cúi đầu, sau đó xấu hổ đứng yên tại chỗ. Làm sao vậy? Bài hát khó nghe sao? Khó nghe cũng không vấn đề gì, dù sao nó cũng không phải vì muốn giành giải, nó chỉ… Chỉ là muốn lưu lại giai điệu trong mơ, đàn cho người kia nghe mà thôi….

Mấy vị giám khảo chụm đầu vào nhau bàn luận, chừng vài phút sau đó, một người vẫy tay: “Các cậu ra ngoài trước đi.” Junsu cúi đầu chào họ, nó đi đến cửa, mở cửa, Yoochun đến bên cạnh nó dùng ánh mắt phức tạp nhìn, sau đó bỏ ra ngoài. Kế đến là Yunho, Junsu chưa từng chứng kiến một Yunho như vậy, Yunho hyung vốn là một người hiền lành, cho dù bọn họ phạm phải sai lầm gì cũng vẫn luôn ân cần chỉ giáo, nhưng hiện tại… Trong ánh mắt Yunho chứa một loại thần sắc xem thường, ánh mắt lạnh lùng của hắn cơ hồ khiến Junsu rùng mình một cái.

Junsu đi theo Yunho ra cửa, nó muốn đi cùng hai người kia nói gì đó, đã thấy Yunho quàng vai Yoochun, ủ rũ đi thẳng.

Junsu bỗng nhiên dừng lại, bọn họ đã không còn là một nhóm nữa rồi, tất cả đã thành quá khứ còn đâu? Ai biết đến cùng đã xảy ra chuyện gì? Bất luận cái gì, nó sợ là khó có thể hòa hợp với bọn họ nữa. Junsu dừng bước, ngơ ngác nhìn Yunho cùng Yoochun đi ngày một xa.

Một mình Junsu đi đến phòng nghỉ, trong lòng nó tràn đầy sự mất mát.

Mới vào cửa, Junsu cảm giác có ai đó kéo nó, cửa đóng lại, một người hùng hổ nhìn nó.

“Yunho hyung…” Junsu nhỏ giọng gọi.

“Tôi không dám nhận đâu.” Thanh âm của Yunho rất lạnh. “Junsu, cậu rất được!”

Ánh mắt Junsu rấy lên sự nghi hoặc, cho tới bây giờ nó căn bản vẫn không biết chuyện gì đã xảy ra.

“Cậu không biết đâu là gì sao? Là ăn cắp bản quyền, là đạo nhạc đó! Người đại diện đã tìm tôi rồi! Yoochun có khả năng bị khai trừ biết không? Tốt, cậu nhớ thuần thục vậy sao? Có phải cậu dùng di động lưu lại thành bản sao không? Cậu được lắm… cậu được lắm…”

“Yunho… hyung… Anh nói cái gì vậy? Em nghe không hiểu? Yoochun… Yoochun xảy ra chuyện gì? Tại sao lại bị khai trừ?”

“Chuyện này tôi cũng muốn hỏi cậu đây. Bài hát đó ở đâu ra? Đây là bài hát Yoochun sáng tác! Nó vì chăm sóc cậu nên mới không nhớ hết giai điệu, lúc ở chỗ cậu nó đã đánh bản nhạc đó một lần. Hiện tại cậu ăn trộm rồi, cậu hát tốt hơn, cho nên ban giám khảo phán định Yoochun đạo nhạc, hơn nữa còn bị báo chí đưa tin! Kim Junsu… Cậu hủy hoại Yoochun rồi!”

“Cái gì… Làm sao có thể… Đây là ca khúc em mơ trong mộng!”

Yunho cười lạnh: “Cậu… Cậu da mặt thật là dày! Ca khúc trong mộng? Thời điểm cậu sinh bệnh, Yoochun ở ký túc xá chăm sóc cậu nghĩ ra đấy. Không ngờ cậu lại âm hiểm như vậy, nhớ từng nốt nhạc một. Yoochun làm gì đắc tội với cậu sao, cậu làm như vậy… Không xứng là anh em với chúng tôi.!”

Yunho phẫn nộ đóng sập cửa đi ra ngoài, Junsu ngồi phịch lên ghế, nó đem tờ bản nhạc áp trước ngực, trong miệng lẩm bẩm: “Đây là… Đây là ca khúc của cậu ấy cho mình…”

Lúc trao giải, Yoochun tựa hồ không có dũng khí đi lên sân khấu. Yunho nói anh phải nói rõ chân tướng sự việc ra, nhưng Yoochun ngẫm nghĩ, từ chối. Có thể nói như thế nào đây? Chẳng lẽ lại để Junsu mang tội đạo nhạc rồi bị khai trừ sao? Coi như, dù sao ca khúc này cũng là tặng cho cậu ấy, cậu ấy thích thì cho cậu ấy lấy vậy…

Nhưng mà đến cuối cùng, Yoochun vẫn đi vào trong hội trường, anh muốn nhìn thấy, Junsu sẽ dùng bộ dạng gì lên nhận cúp, sẽ chấm dứt tình bạn của bọn họ như thế nào.

Dưới ánh đèn sân khấu, sắc mặc Junsu tái nhợt. Hội đồng ban giám khảo công bố nó nhận giải thưởng lớn nhất, lúc nhận giải, Junsu cầm micro, có chút run rẩy nói.

“Tôi muốn thừa nhận… Giải thưởng này không thuộc về tôi, tôi đã gạt mọi người. Park Yoochun từ 2U mới là tác giả gốc, tôi là người đạo nhạc.” Junsu vừa nói xong, dưới đài một mảng xôn xao, ánh đèn flash không ngừng chĩa về phía Junsu, nó có cảm giác mắt nó sắp mù mất rồi.

Những âm thanh nhốn nháo dưới sân khâu liên tục vang lên, Junsu cố lấy dũng khí, nén nước mắt, tiếp tục nói: “Tuy nhiên… Mặc dù ca khúc này không phải tôi sáng tác, nhưng đây là Yoochun sáng tác cho tôi. Yoochun, cám ơn cậu, tôi sẽ mãi mãi ghi nhớ món quà cậu tặng tôi…” Junsu cúi đầu thật thấp, nó dường như không có khả năng ngẩng đầu lên nữa rồi.

Lông mày Yunho nhíu thật chặt, Junsu làm sao vậy? Nó tại sao phải làm như vậy? Nó vì sao lại săm soi ca khúc Yoochun dự thi, lại thừa nhận đạo nhạc? Hắn không nghĩ ra nguyên nhân, nhưng hắn đã nhìn thấy một kết cục rõ ràng nhất, chính là, nghiệp nghệ sĩ của Kim Junsu đã xong rồi.

No comments :