Aug 6, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 65

Chapter 65
Gió từng đợt thổi qua, lá vàng trên mặt đất liên tục bị thổi bay lên giữa không trung, không khí ẩm thấp dưới bầu trời tối tăm u ám lại càng thêm đè nén. Trong khung cảnh ấy, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho lại như hai pho tượng, cả thế giới như yên lặng.
Jung Yunho cứ ôm cậu như vậy, nhắm mắt cảm nhận người trong lòng hồi lâu cũng không mở mắt ra. Cái ôm này anh đã đợi 5 năm, thời gian 5 năm không ngắn không dài, nhưng lại khiến Jung Yunho gần như nổi điên. Mỗi lần anh nghĩ tới Kim Jaejoong cô đơn, ngồi một góc gặm nhấm vết thương, liền hận không thể lấy dao đâm vào ngực mình.
Kim Jaejoong chôn mặt vào cổ Jung Yunho, bờ môi dính nước mắt va chạm vào cổ cùng tai anh, nước mắt nóng hổi như đang truyền đạt nỗi nhớ dâng trào của Kim Jaejoong.
Giờ phút này, cậu không muốn nghĩ gì cả. Như thể chưa từng có 5 năm kia, cậu vẫn là Kim Jaejoong, anh vẫn là Jung Yunho. Hai người vẫn ở bên nhau, chưa bao giờ tách rời.
*****
Bầu trời bị đè nén đến cực hạn, mưa đột nhiên trút xuống, từng hạt mưa to lộp bộp rơi xuống đất.
Kim Jaejoong ra khỏi lòng Jung Yunho, lui ra sau một bước, hai mắt hồng hồng nhìn anh: “Cậu vì sao… Vì sao lại xuất hiện trước mặt tớ? Cậu tìm tớ làm gì?”
Jung Yunho vẫn muốn ôm cậu, bàn tay vươn ra một nửa lại bị ánh mắt của Kim Jaejoong ngăn lại, chỉ có thể xấu hổ thu tay lại: “Tớ…”
Lúc này, dường như nói cái gì cũng không ổn. Anh quả thật không nên xuất hiện, anh không có tư cách ở bên Kim Jaejoong. Jung Yunho im lặng giây lát, mới nói: “Tớ không buông tay được…”
Kim Jaejoong sửng sốt, mờ mịt nói: “Nhưng mà, cậu đã buông tay 5 năm rồi.”
“…” Jung Yunho nhắm hai mắt lại, hai tay không biết nên để đâu, “Cho tớ thêm một cơ hội nữa được không?”
Kim Jaejoong vẫn dùng ánh mắt mờ mịt, thậm chí còn có chút bối rối nhìn anh, nửa ngày sau mới nói: “Kỳ thật những lời cậu nói rất đúng, đã có lúc tớ không hiểu cậu… Là vì tớ quá để ý mối tình này. Nhưng hiện giờ, tớ đã suy nghĩ cẩn thận rồi, cuộc sống quả thật không chỉ có tình yêu. Chúng ta đều không muốn trở thành gánh nặng của đối phương.” Nói đến đây, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn trời, giọt mưa không chút thương tiếc nào rơi xuống mặt cậu, hòa với nước mắt chảy dọc theo gương mặt. Cậu há miệng, nói những lời mà ngay chính bản thân cậu cũng không biết là gì: “Cậu đã từng buông tay, vậy thì đừng nhặt lại, cần gì phải để quá khứ giằng xé cậu, cần gì giống tớ… Nhưng rồi tớ cũng sẽ biết cách buông tay, rồi tớ sẽ học được thôi.”
Cậu dùng tay lau nước mắt, mưa càng lúc càng lớn, cả người Kim Jaejoong đều ướt đẫm.
Jung Yunho như bị đóng đinh tại chỗ, không cách nào nhúc nhích. Anh vươn tay bắt lấy tay Kim Jaejoong, bắt được rồi lại không biết làm gì, lại không nỡ buông.
Mưa hòa tan đau đớn trên mặt anh, vô tình lại tăng thêm khoảng cách giữa hai người. Tuy anh và Kim Jaejoong đứng đối diện, lại như thể càng ngày càng xa.
Anh không biết phải đối mặt với Kim Jaejoong như thế nào. Khi anh không còn ngụy trang nữa, rộng mở lòng mình, lại được cho biết hóa ra anh đã sớm không còn hi vọng. Dù anh bắt lấy tay cậu, dù anh có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm truyền đến từ lòng bàn tay.
Trong mưa to, hết thảy đều trở nên mơ hồ, Kim Jaejoong như được ánh sáng dịu dàng bao phủ, khuôn mặt cậu mơ hồ, lông mi dài vương vài giọt mưa, toàn thân bắt đầu run lên trước cơn mưa thu lạnh lẽo.
“Vậy nên… Vậy nên chúng ta tiếp tục làm bạn đi.” Kim Jaejoong chậm rãi nói, “Kỳ thật… Kỳ thật tốt nhất chúng ta cũng đừng làm bạn. Yunho, cậu đừng xuất hiện trước mặt tớ nữa, được không?” Cậu càng nói càng thêm kích động, cơ thể vốn đang phát run rốt cuộc không thể nào kiềm chế, giọng nói đứt quãng: “Được không?”
Kim Jaejoong lắc lắc Jung Yunho, bắt lấy tay anh, gần như khẩn cầu: “Tớ không muốn tiếp tục diễn kịch với cậu, dù là phim cũng phải kết thúc, không bằng cứ như vậy chấm dứt, được không? Kỳ thật… Kỳ thật kết thúc như vậy đã rất tốt rồi, như cậu nói ấy, chúng ta chỉ là kết thúc một mối tình, cuộc sống giờ mới bắt đầu.”
Cổ tay Jung Yunho bị móng tay cậu cọ xước da. Anh cúi đầu nhìn vết thương, lại đột nhiên bình tĩnh trở lại. Một lát sau khi anh ngẩng đầu nhìn Kim Jaejoong, ánh mắt đã sâu hun hút tựa như một đầm nước sâu, đen nhánh không thấy đáy.
“Đã không buông được, vậy đừng có buông.” Jung Yunho dịu dàng tới gần cậu, gỡ từng ngón tay cậu ra. Kim Jaejoong mờ mịt mặc anh gỡ ngón tay cậu, sau đó bị anh kéo vào trong lòng, “Không phải nói cậu vẫn chưa buông tay sao? Vậy thì đừng có buông.”
Giọng nói dịu dàng ấy, vang lên bên tai Kim Jaejoong. Lúc này cậu đã rất lạnh, bờ môi cũng đang run rẩy, độ ấm bên tai tựa như dòng nước ấm, chảy thẳng vào ngực.
“Jaejoong… Tớ đã trở về.” Jung Yunho nắm chặt tay, vuốt mái tóc ướt sũng của Kim Jaejoong, như dùng hết sức lực mới có thể nói tiếp: “Tớ sai rồi, cậu không nên chia tay với tớ, tớ thật sự biết mình sai rồi, tớ về sau sẽ không dám phạm sai lầm nữa đâu… Đừng bảo tớ về nhà…”
“Không được, Yunho… Thật sự không được.” Hai tay Kim Jaejoong chậm rãi ôm lấy lưng Jung Yunho, “Tớ vĩnh viễn không thể nào quên được ngày đó, cậu chia tay với tớ, dù nhiều năm qua đi, ngày hôm nay tớ vẫn nhớ như in… Đó là ngày tớ đau đớn nhất trong suốt cả cuộc đời, tớ nhớ ngày đó tớ nợ cậu một câu trả lời, vậy hôm nay tớ trả lời cậu… Yunho, chúng ta chia tay đi.”
Kim Jaejoong run rẩy nhắm mắt lại, chôn mặt vào cổ Jung Yunho: “Chúng ta đừng gặp lại nữa. Tình cảm dù vẫn còn, nhưng rồi cũng sẽ dần dần biết mất. Cậu tin tớ đi, cậu có thể quên tớ.”
Jung Yunho đột nhiên kéo cậu ra khỏi lòng mình, giọng run rẩy không cách nào che giấu được: “Không… Không được, tớ không đồng ý!” Hai người bọn họ đã hoàn toàn bị mưa bao phủ, tiếng mưa rơi ào ào tràn ngập không gian, Jung Yunho bắt đầu hét lên, “Tớ biết rõ tớ không có tư cách không đồng ý, tớ biết rõ mọi thứ đều là lỗi của tớ, dù không thể làm lại một lần, cậu cũng đừng từ chối tớ như vậy… Tớ biết cậu rất đau, nhưng tớ cũng đau như vậy, nhiều năm qua đi, tớ chưa một ngày nào sống vui vẻ, tớ đã hiểu ra có vài người mình không thể nào sống thiếu được, là cậu khiến tớ hiểu ra.”
“Nhưng cậu cũng khiến tớ hiểu ra, dù không muốn mất đi, cũng phải mất đi.”
Tiếng mưa rơi rất lớn, những lời này của Kim Jaejoong gần như không thể nghe thấy. Tóc mái của cậu đã bị gạt lên, gió lớn thổi tung vạt áo cậu, nước mắt cũng như bị thổi bay.
“Dù cậu đã quay lại, tớ cũng sẽ không đứng tại chỗ chờ cậu.” Kim Jaejoong vừa nói, vừa ngẩng đầu, dùng tay vuốt ve gương mặt Jung Yunho, “Cậu còn nhớ hôm thử trang phục choKhúc chuyện xưakhông? Tớ đứng ở cửa nhìn cậu chụp ảnh, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ lát cậu sẽ nói gì với tớ. Sau cậu đi tới chỗ tớ, nói với tớ: “Xin chào, Jaejoong, đã lâu không gặp. Cậu có khỏe không?” “
“Đó là vì…”
Kim Jaejoong cắt ngang anh: “Cậu đừng nói, nghe tớ nói hết đã. Kỳ thật tớ không khỏe chút nào, lúc nhập ngũ, tớ không thể nào tiếp nhận sự thật ấy, về sau lúc đi Mĩ, tớ cũng vẫn không buông tay được. Lúc cậu lần đầu tiên nhận được giải diễn viên xuất sắc nhất, tớ nhìn cậu trên tivi, tớ uống rất nhiều rượu, sau đó tớ bắt đầu run lên, tớ nghĩ rằng ngủ một giấc sẽ không sao, lúc Yoochun bay đến Mĩ, tớ đã hôn mê ba ngày… Sau khi tỉnh lại, bác sĩ nói cho tớ biết, tớ mắc chứng nghiện rượu. Không phải cậu từng nghi ngờ tớ cắn thuốc sao? Tớ đã từng dùng thuốc lắc, tớ đã thử mọi phương pháp mà mình nghĩ tới để khiến bản thân quên cậu.”
“Tớ đã thật sự cho rằng mình có thể quên cậu, tớ đã thật sự tin tưởng lời cậu nói, tớ cố gắng đi thích ứng cuộc sống mà cậu đem tới cho tớ… Bởi vì tớ biết rõ, buông tay tớ, cậu sẽ còn khó chịu hơn tớ.”
Kim Jaejoong dừng đôi chút, dường như còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại thôi, nhẹ nhàng hôn lên môi Jung Yunho.
“Yunho, chúng ta chia tay đi.”
Cậu chỉ chạm môi một cái rồi rời khỏi, lại bị Jung Yunho đột nhiên vươn tay giữ chặt gáy cậu. Jung Yunho cắn mạnh môi cậu, dùng sức nói: “Không chia tay!”
Kim Jaejoong vừa định lui về phía sau, chân lại lảo đảo, Jung Yunho đột nhiên vươn tay ôm lấy cậu, khiến người cậu lại càng thêm gần anh.
“Không chia tay! Vĩnh viễn không chia tay!” Jung Yunho tái nhợt nhìn cậu, mu bàn tay anh nổi gân xanh. Người đàn ông này giờ không còn là vị thần trong mắt người ngoài nữa, lúc này nước mắt anh rơi liên tiếp, anh khóc như đứa trẻ.
Anh bắt đầu hôn lên bờ môi Kim Jaejoong, từ bên ngoài đến bên trong, từng chút cảm nhận đắng chát trong miệng Kim Jaejoong. Cảm giác đau đớn như có thể lan tỏa, không ngừng bao phủ lấy anh.
Không thể chia tay, không muốn chia tay. Nước mắt Jung Yunho như từng câu thổ lộ, nước mắt Kim Jaejoong cũng chậm rãi rơi xuống.
Không biết bao lâu sau, trời đã tối hẳn, đèn đường bật lên, giọt mưa dưới ánh đèn màu cam cũng không còn trong suốt nữa.
Kim Jaejoong giãy khỏi cái ôm của Jung Yunho, dùng sức hô hấp. Trước mắt là trời mưa to, theo ánh sáng mơ hồ nhìn ra phía trước là con đường chạy dài tít tắp. Cậu cảm thấy mình chỉ có thể mờ mịt bối rối tiếp tục đi về phía trước, không biết dừng lại ở đâu, cũng không biết đâu là đích.
Jung Yunho vẫn ôm cậu, tuy cả người đã ướt đẫm nhưng vẫn có thể cảm nhận được độ ấm truyền đến từ cơ thể anh. Kim Jaejoong đột nhiên mờ mịt, khi được người khác ôm như vậy, dường như sau lưng mình đang có một chỗ dựa vững chắc. Như cậu cũng biết, dù bọn họ đã chia tay, nhưng Jung Yunho vẫn sẽ yên lặng chú ý cậu, bởi vì cậu cũng làm như vậy.
Con đường này, cậu thật sự muốn tiếp tục đi một mình sao?
Con đường trước mắt đã bị cơn mưa to cọ rửa sạch sẽ, không nhìn thấy đích, chẳng ai biết bước tiếp theo mình sẽ gặp cái gì.
Đi một mình, hay là hai người cùng đi, cậu thật sự có thể không cần tình yêu sao?
Mặt Kim Jaejoong càng thêm tái nhợt. Cậu đẩy Jung Yunho, bước lên một bước, sau đó đứng yên. Ba bốn giây sau, cậu mới bước thêm một bước. Bước đi cậu chậm chạp, từng bước đều rất nặng nề, như thế dưới chân gắn đầy chì, không cách nào di chuyển.
Jung Yunho vẫn đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn cậu, không biết tại sao anh không dám tiến lên. Nụ hôn vừa rồi như một lời tạm biệt, hạnh phúc không gì sánh được, sau đó là đau khổ đến tột cùng.
Kim Jaejoong không bước nữa, cậu quay người về phía sau nhìn Jung Yunho, trong ánh mắt tràn ngập kiên định: “Cậu thật sự không chia tay với tớ sao?”
Jung Yunho đau đớn che mặt lại, im lặng lắc đầu.
“Tớ không nghe thấy.”
Jung Yunho sững sờ, mờ mịt ngẩng đầu. Anh nhìn vào mắt Kim Jaejoong, ánh mắt lại mơ hồ, không nhìn rõ gì cả.
Kim Jaejoong có chút thiếu kiên nhẫn, giục anh: “Nói đi, cậu không nói là tớ đi đấy.”
Nói cái gì? Trong đầu Jung Yunho đột nhiên trống rỗng, anh nhanh chóng nhớ lại những lời Kim Jaejoong vừa nói, đột nhiên nhận ra điều gì, lại không dám tin: “Chúng ta, chúng ta đừng chia tay.”
Kim Jaejoong đi đến trước mặt anh, vươn tay ra, ôm lấy anh: “Tớ sẽ không cho cậu thêm cơ hội nào nữa đâu, cậu phải nhớ kỹ.”
Sau đó cậu tựa cả người vào người Jung Yunho. Không phải chống đỡ cơ thể, người cậu nhẹ hơn hẳn.
Jung Yunho ôm lấy cậu, nước mắt lại rơi nhiều hơn hẳn lúc trước.
Anh, một người đàn ông trưởng thành ngoài ba mươi tuổi, vốn khí thế rất mạnh mẽ đủ để đè ép bao nhiêu người, nay dưới cơn mưa to lại khóc thành như vậy, dù xung quanh không có người, anh cũng vẫn thấy rất mất mặt.
Nhưng trong lòng anh lại hết sức thỏa mãn, người trong lòng là người anh nhớ mong ngày đêm, nào còn sức đi suy nghĩ những việc khác. Chỉ là người trong lòng càng lúc càng nhẹ, cơ thể chậm rãi trượt xuống.

Jung Yunho bất an nhìn mặt cậu, mới nhận ra, Kim Jaejoong đã hôn mê.

No comments :