Oct 30, 2017

[LPHT] Chương 48

Chương 48

Hàn Trác Vũ được đưa đến bệnh viện nhân dân thành phố. Hai tay gãy đến mức nặng như vậy, ngay cả y tá trưởng đã từng chứng kiến rất nhiều ca bệnh nặng cũng thấy hoảng sợ, nghe bà cô bé kể lại mọi chuyện, chị lại càng khâm phục thiếu niên đang nằm ngất lịm trên giường.
“Bác sĩ à, mau mổ cho cậu bé đi, anh xem cậu bé đau thế nào kìa! Đã ngất đi rồi mà vẫn còn đổ mồ hôi lạnh!” Bố mẹ cô bé vừa lau mồ hôi cho thiếu niên, vừa cầu khẩn bác sĩ. Bà đứa nhỏ ôm chặt cháu gái, cứ nhớ lại lúc nãy thì lại khóc nức lên, cảm xúc rất kích động. Nếu không có thiếu niên, quãng đời sau này của bà sẽ phải sống trong hối hận vĩnh viễn.
“Phòng phẫu thuật chuẩn bị xong rồi, chỉ cần người nhà cậu bé đến ký giấy cam đoan là có thể mổ.” Bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu, cầm điện thoại thiếu niên tiếp tục gọi cho số ghi là ‘Bố’.
Mới đầu bên kia không nghe, sau vài cuộc gọi thì mới chịu nhấc máy, đầu kia nghe xong mọi chuyện xảy ra thì không nói một lời dập máy luôn. Y tá trưởng thật sự không thể hiểu nổi. Đó là bố cậu bé thật à? Có nhầm không vậy?
“Bác sĩ, chúng tôi ký tên thay được không?” Bố mẹ cô bé nóng nảy vô cùng. Bị thương nặng như vậy, sao có thể cứ mặc kệ được! Thiếu niên đã đau đến ngất đi nhưng vẫn phát run lên, người ngoài như họ nhìn còn thấy đau lòng, bố cậu bé lại không có cảm giác gì à? Hay cậu bé không phải con ruột?
“Xương cậu bé gãy rất nghiêm trọng, tay phải gần như chỉ còn dính đôi chút, phải làm phẫu thuật nối xương, trong quá trình phẫu thuật có nguy hiểm nhất định, sau khi liền thì có thể không linh hoạt như trước, cũng có khả năng để lại tật hoặc bị liệt, tóm lại cần người nhà của cậu bé ký tên là tốt nhất, anh chị không thể gánh nổi trách nhiệm này.” Bác sĩ kiên nhẫn giải thích tình huống, nói xong lại cầm di động lên xem danh bạ.
Đứa nhỏ này kỳ lạ thật, điện thoại suốt một hai tháng không có cuộc gọi nào, trong tin nhắn cũng chỉ có vài người, bác sĩ nhíu mày, tiếp tục lật xem một hồi, giờ mới phát hiện thêm một số có ghi là ‘Chú Lôi’.
“Tiểu Vũ?” Vừa mới ấn gọi, đầu kia đã nghe ngay lập tức, một giọng nói lo lắng truyền đến.
“Xin chào anh Lôi, xin hỏi anh có biết chủ số điện thoại này không? Hai tay cậu bé gãy xương rất nặng, cần mổ càng sớm càng tốt, nhưng hiện giờ chúng tôi không tìm được người giám hộ của cậu bé để ký tên.” Bác sĩ nhanh chóng nói rõ tình huống.
Đầu kia im lặng hai giây, sau đó dùng giọng trầm trầm nói, “Tôi là người giám hộ của cậu bé. Nhưng hiện tại tôi không ở thành phố H, anh có thể liên lạc với Lục Bân, số điện thoại là 139xxxxxx.” Đọc dãy số xong, anh lại hỏi rõ tình huống, sau đó nhờ bác sĩ chăm sóc con mình thật tốt. Lúc sắp cúp điện thoại, bác sĩ chợt nghe thấy người đàn ông kia đột nhiên mất đi sự tỉnh táo, dùng giọng dồn dập ra lệnh cho người nào đó đặt vé máy bay đến thành phố H ngay lập tức.
Người giám hộ không phải bố mà lại là chú. Xem ra thân thế đứa nhỏ này rất nhấp nhô! Bác sĩ vừa nghĩ, vừa gọi điện cho Lục Bân.
Cùng lúc đó, Lục Bân đang làm thủ tục chuyển nơi công tác. Tư lệnh viên quân dội NJ là lực lượng trung thành của phái bảo thủ, chỉ nghe lệnh của người đứng đầu phái bảo thủ là Khâu Hưng, mà Khâu Hưng và Lôi Húc lại đang cạnh tranh trong cuộc tranh chức chủ tịch nước nhiệm kỳ tới. Hai phe có thể nói là liên tục đối đầu, thề không đội trời chung.
Thủ tục làm rất phiền phức, chức vụ cũng chưa xác định, Lục Bân biết rõ làm khó dễ kiểu này chỉ là bắt đầu. Nhận được điện thoại, anh kinh ngạc nhướn mày, hắng giọng một cái mới nghe, “Alo, Tiểu Vũ à? Có phải là muốn chú Lục Bân đến đón cháu đúng không?” Đứa nhỏ này rốt cuộc chủ động gọi điện cho mình lần đầu tiên, đúng là không dễ dàng chút nào!
“A, chào anh Lục…” Bác sĩ vội vàng nói rõ tình huống.
“Được, tôi sẽ tới ngay.” Sau khi cúp điện thoại, toàn thân Lục Bân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nếu để nhị thiếu gia biết mình chăm sóc Tiểu Vũ đến mức tàn phế thì chắc anh sẽ đánh chết mình luôn đúng không?
Xe vừa khởi động, điện thoại lại một lần nữa vang lên, thấy tên người gọi, Lục Bân run rẩy, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất nói, “Nhị thiếu gia à, có chyện gì không?”
“Cậu đang ở đâu?” Lôi Đình trầm giọng hỏi.
“Tôi, tôi…” Lục Bân vẫn còn do dự xem có nên báo cáo tình huống hay không.
“Cho cậu 15 phút chạy tới bệnh viện, hiện tại không còn chuyến bay đến thành phố H nữa, 10h sáng mai tôi mới tới nơi. Tiểu Vũ phẫu thuật xong thì gọi điện cho tôi.” Giọng Lôi Đình khàn khàn khó nghe, như thể có gì đó chặn ngang cổ họng anh.
“Nhị thiếu gia, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc cậu bé thật tốt.” Lục Bân cúp điện thoại, trên đường vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ, rốt cuộc kịp chạy tới bệnh viện trong vòng 15 phút. Thấy hai tay máu me be bét của thiếu niên, anh lại càng hoảng sợ, đợi khi nghe bác sĩ nói không thể đảm bảo 100% tay thiếu niên sẽ khôi phục như ban đầu, tim anh liền lạnh ngắt. Bà cô bé khóc lóc, quỳ xuống không ngừng dập đầu với Lục Bân, bố mẹ cô bé cũng quỳ theo, khóc không thành tiếng. Con của mình an toàn, nhưng lại lấy hai tay của đứa trẻ khác để đánh đổi, bọn họ sao lại không day dứt, không khó chịu cơ chứ? Nói thật, dù đời này phải làm trâu làm ngựa cho thiếu niên, bọn họ cũng cam lòng!
“Đứng dậy đi, chuyện này cũng không phải lỗi của mọi người, chỉ là ngoài ý muốn thôi.” Đưa thiếu niên vào phòng giải phẫu, Lục Bân nâng bà lão dậy, tâm trạng đau xót vô cùng. Một đứa trẻ tốt như vậy, nếu sau này hai tay thật sự không còn tri giác thì nên làm thế nào? Cậu bé còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống tuyệt vời của mình mà! Còn chưa thi đại học, hẹn hò, đi làm, kết hôn…
Lục Bân chán nản ngã xuống ghế, hai mắt đỏ bừng.
Bên ngoài phòng phẫu thuật có rất nhiều người, sau khi nghe kể đầu đuôi câu chuyển thì đều lắc đầu thở dài.
Hai giờ sau, đèn phòng phẫu thuật rốt cuộc tắt, thiếu niên đang hôn mê được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Khi thấy ánh mắt chờ mong của Lục Bân, y tá trưởng tiếc nuối lắc đầu, “Xin lỗi, tuy phẫu thuật rất thành công, nhưng tay bị gãy thì chắc chắn không thể linh hoạt như trước, những tình huống như giơ cánh tay lên thấy khó khăn, hoặc năm ngón tay cứng đờ cũng rất có thể sẽ xảy ra. Cụ thể nghiêm trọng tới mức nào, phải đợi mấy tháng nữa dỡ bột mới biết được, hi vọng anh chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Không có cách nào chữa khỏi hoàn toàn sao?” Lục Bân thấy đầu mình trống rỗng, gần như không nghe được giọng mình.
“Đúng vậy bác sĩ à, các anh nhất định phải nghĩ cách! Chỉ cần cậu bé khỏe lại, bao nhiêu tiền chúng tôi cũng trả!” Bố mẹ đứa bé vội vàng tỏ thái độ.
“Chúng tôi đã cố hết sức. Dù sao cậu bé còn trẻ, trong giai đoạn sau nếu khôi phục tốt, hoàn toàn có thể lành lặn như ban đầu.” Bác sĩ lộ biểu cảm không đành lòng. Anh cũng không hi vọng một đứa trẻ tốt như vậy lại bị liệt.
Lục Bân nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của thiếu niên, không nói lên lời, đợi khi bác sĩ đi xa mới hoàn hồn, lấy di động gọi cho nhị thiếu gia. Ngón tay anh run rẩy, ấn mấy lần cũng không được, Lục Bân nhắm mắt hít sâu, đợi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo mới ấn gọi.
“Sao rồi?” Lôi Đình nghe ngay lập tức.
“Nhị thiếu gia.” Chỉ nói được một câu, Lục Bân đã cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nói không thành lời.
“Cậu nói đi, tôi nghe.” Lôi Đình châm lửa điếu thuốc, định dùng nicotin để xoa dịu đau đớn trong tim mình.
“Nhị thiếu gia, bác sĩ nói tay phải của Tiểu Vũ có khả năng, có khả năng sẽ liệt.”
Ngón tay trắng bệch gần như bóp nát điện thoại, Lôi Đình im lặng hồi lâu mới thấp giọng nói, “Cậu bé nhất định sẽ không có việc gì, ngày mai tôi sẽ mời Khúc Tĩnh đi cùng. Nếu Tiểu Vũ tỉnh, đừng nói chuyện này cho cậu bé. Cậu gửi hết ảnh chụp CT, bệnh án, video giải phẫu của Tiểu Vũ cho tôi.”
“Được, nhị thiếu gia! Có bác sĩ Khúc, Tiểu Vũ nhất định sẽ lành lặn.” Lục Bân bình tĩnh lại đôi chút. Khúc Tĩnh hiện tại là bác sĩ ngoại khoa xuất sắc nhất Trung Quốc, tính trên toàn thế giới ông cũng phải đứng trong top 5, Lôi Đình nhiều lần bị thương, tưởng như sắp trút hơi thở cuối cùng, nhưng đều được ông cứu sống.
Cúp điện thoại, Lục Bân ngay lập tức nhờ bác sĩ gửi mọi tư liệu đi.
Trong lúc Hàn Trác Vũ hôn mê, trên mạng bắt đầu lan truyền một video. Video chỉ dài có ba phút, một thiếu niên gầy yếu chen giữa đám người, gấp gáp chạy đến dưới tòa chung cư, vươn tay đón lấy đứa bé ngã xuống. Thiếu niên nhanh nhẹn xoay người, giảm bớt trọng lực, sau đó che mặt bé, đảm bảo bé không bị thương tổn gì, hai tay mình thì lại gãy lìa, xương lộ cả ra, máu chảy như suối.
Clip không rõ ràng lắm, còn hơi rung, rõ ràng là người không chuyên quay, nhưng so với phim điện ảnh kỹ xảo chuyên nghiệp lại càng khiến người rung động. Mọi người nhao nhao nghi ngờ - “Làm giả đúng không! Cậu kỹ thuật không tệ đâu!”
“Chắc chắn là thật, tôi lấy tính mạng của mình ra thề!” Chủ topic kích động phản bác.
“A!!! Là thật đấy, tôi cũng có mặt ở đấy!” Có người đứng ra chứng minh.
“Thật đấy thật đấy! Cậu bé kia giờ đang điều trị ở bệnh viện tôi, nghe nói tay phải có khả năng bị liệt hoàn toàn, đáng thương quá!” Một vị y tá nào đó nói.
“Qua kiểm tra, video này là hoàn toàn chân thật! Không có dấu vết cắt nối biên tập, cũng không có kỹ xảo đặc biệt.” Đây là một vị dân kỹ thuật phát biểu.
“Chẳng lẽ mọi người không nhận ra à? Thiếu niên này quen lắm, cậu bé là Hàn Trác Vũ ấy, thiếu niên tốt của Trung Quốc, con ngoan quốc dân Hàn Trác Vũ ấy!” Có người tinh mắt nhận ra thiếu niên, còn cắt cảnh quay chính diện mặt cậu ra từ video. Khuôn mặt tuấn tú hơn hẳn một năm trước ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
“Lần trước bị người mình cứu vu cáo, lần này cứu người thì tay phải liệt. Sao cậu ta toàn gặp chuyện không may vậy? Thể chất Conan à?” Có người đùa cợt, sau đó lập tức bị người khác chỉ trích là lạnh lùng vô cảm, chửi rủa liên tục.
“Vì lúc nào cũng sẵn sàng đi giúp đỡ người khác, vậy nên mới gặp chuyện như vậy. Cái này chỉ có thể chứng minh cậu bé có một trái tim rất nhân hậu, thiện lương! Không hổ là Hàn Trác Vũ!” Rất nhiều người đứng ra khen ngợi, ủng hộ, chúc phúc.
“Làm sao bây giờ? Nhìn mặt cậu bé tái nhợt, tôi thấy đau lòng quá! Sao cậu bé lại dũng cảm vậy? Dưới tầng có bao nhiêu người thế kia không ai phản ứng, vì sao lại bắt một cậu bé đi chịu? Mỗi người vươn một tay là đủ rồi mà!!” Tình thương của mẹ từ các chị các cô bắt đầu lan tràn rồi.
Thấy video được chia sẻ rộng rãi, người nào đó bắt đầu cười cười. Lôi Đình không tận lực phong tỏa tin tức, chỉ cần điều tra là biết anh đang giành quyền giám hộ Hàn Trác Vũ với An Quốc Nhân, cái này cho thấy hai người đã trở mặt. Ngay cả nhà họ Lôi cũng đắc tội, giờ không xử lý An Quốc Nhân thì chờ đến khi nào? Lúc trước ông ta leo lên như thế nào, vậy hôm nay sẽ đạp ông ta xuống như thế, cái này gọi là số mệnh luân hồi thôi.
Ngay sau đó, một bình luận nhận được rất nhiều sự chú ý – “Mọi người không phát hiện ra à? Lúc cô bé còn chưa ngã, Hàn Trác Vũ đã lao tới, như thể biết trước vậy. Tôi nghi ngờ chuyện này không có thật, chỉ để lăng xê tên tuổi thôi. Nghe nói phó chủ tịch tỉnh sắp về hưu, có lẽ người nào đó đang muốn nâng cao tên tuổi nên đã đạo diễn sự việc này!” Người nào đó là ai thì không cần nói cũng biết.
Người này còn cố tình chỉnh tốc độ video chậm lại hai mươi lần, đánh dấu thời gian Hàn Trác Vũ bắt đầu chạy đến khi cô bé ngã xuống, quả nhiên là chênh nhau bốn giây, mà cửa lối thoát hiểm nhìn thoáng qua thì không thể nào phát hiện là không khóa.
Sự nghi ngờ bắt đầu trỗi dậy như sóng trào.
“Mấy người bị ngu à? Có ai lại lấy việc này ra để lăng xê tên tuổi? Ngã xuống từ tầng bốn, có bố mẹ nào nhẫn tâm chà đạp con mình như vậy hả? Dù cho tôi một trăm vạn, tôi cũng không làm! Hơn nữa, không thấy bà cô bé gần như ngất lịm đi luôn à? Lúc dập đầu với Hàn Trác Vũ còn dập mạnh đến chảy máu, thần thái biểu cảm kia chắc chắn không phải giả bộ. Hơn nữa, vật rơi xuống từ không trung nguy hiểm như thế nào, mấy người biết không? Một đứa trẻ mười mấy cân, rơi từ độ cao vài chục mét xuống, với trọng lực như vậy thì đủ để đập chết người, mà tay phải Hàn Trác Vũ giờ có khả năng liệt, nếu chỉ để lăng xê thì tôi chỉ có thể nói cậu ta không phải người, là thần… kinh! Cậu ta chạy tới từ trước có thể chứng minh cái gì? Chỉ có thể chứng minh sức quan sát cùng khả năng phản ứng của cậu nhanh nhạy hơn người thường rất nhiều!” Một người tên là “Heo lắm lời” căm giận phản bác.
Lời này vừa nói ra, rất nhiều người đều tỉnh táo lại. Đúng vậy, cách lăng xê này phải trả giá cũng lớn quá.
“Lăng xê để giúp bố thăng chức ấy hả? Đừng có đùa! Lúc Hàn Trác Vũ được đưa đến bệnh viện, bác sĩ gọi cho bố cậu ấy suốt nửa tiếng mà ông ta cũng không đến ký giấy cam kết, như thể không có đứa con trai này vậy! Mấy người thật sự cho rằng nhà họ An là gia đình hạnh phúc à? Ngây thơ quá rồi!” Vị y tá nào đó lại lên tiếng.
“Sao lại thế? Thấy bảo An bí thư là người bố mẫu mực mà? Hàn Trác Vũ ưu tú như vậy toàn là do ông có cách giáo dục!”
“Có cách giáo dục! Để tôi kể mấy chuyện xấu của nhà họ An ra thì mấy người sẽ biết ngay thôi, đừng nói giáo dục, ngay cả nuôi ông ta cũng chưa từng nuôi Hàn Trác Vũ…” Một người lấy tên là ‘Vua chân tướng’ kể lại mọi chuyện từ cuộc tình tay ba giữa An Quốc Nhân, Hàn Gia Mỹ và Lôi Lệ Trân, sau lại kể chuyện An Quốc Nhân chiếm đoạt tài sản của Hàn Trác Vũ, nuôi bồ, nhận hối lộ, việc nào cũng có căn cứ bằng chứng rõ ràng.
An Quốc Nhân ỷ vào có Lôi Lệ Trân, làm việc không thèm che giấu. Sai phạm của ông rất nhiều, chỉ vợt một cái là được một đống, lúc trước bình an vô sự là vì người khác kiêng kị nhà họ Lôi mà thôi, hiện tại Lôi Đình đã bỏ mặc ông rồi, những sai phạm đó tất nhiên sẽ bị người bới ra.
Bài viết của ‘Vua chân tướng’ như giọt nước rơi vào giữa chảo dầu sôi. Hình tượng An Quốc Nhân dựng lên lúc trước cao cả bao nhiêu, thì giờ lại càng khiến dân chúng phẫn nộ bao nhiêu. So sánh với Hàn Trác Vũ lại càng làm ông thêm hèn hạ vô sỉ, khiến người buồn nôn. Trong lúc nhất thời, An Quốc Nhân đã trở thành đại biểu của cặn bã nam trên toàn bộ Trung Quốc, bị dân mạng hùa nhau chửi bới.
“Có người bố như vậy không bằng không có! Vì sao không khởi kiện ông ta để ông ta phải chịu hình phạt thích đáng? Hàn Trác Vũ đúng là mềm lòng quá! Tôi cảm thấy mình hẳn nên giành quyền giám hộ cậu bé, nhượng Hàn Trác Vũ lại cho tôi đi, để tôi nuôi!” Lời vừa nói ra, bên dưới lập tức xếp hàng, nhao nhao tỏ vẻ muốn thu nuôi đứa bé đáng thương này.
Sau một năm, Hàn Trác Vũ một lần nữa gây chấn động khắp Trung Quốc, mà xa tít thủ đô, Lôi Đình đang suốt đêm sang thành phố T mời Khúc Tĩnh, chưa kịp để ý đến động thái trên mạng.

No comments :