Apr 26, 2018

[THTGQ] Chương 3

Chương 3: Mèo hoang 3
*Phòng chat VIP Minh phủ*
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Nghe nói hương nến của một tiệm hoa trên trần gian ăn ngon lắm à?
Đại Đường Thái Bình công chúa: Bổn công chúa đã đi nghiệm chứng rồi, giá cũng tầm tầm thôi.
Khoa Phụ truy nhật: Giá cả thế nào?
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Giá thế nào vậy? Giá hàng Minh phủ càng ngày càng cao, thuế quan nhập khẩu từ thần tiên ma quái đông tây cũng cao quá thể, sắp không mua nổi đồ dùng hàng ngày rồi.
Đại Đường Thái Bình công chúa: 1000 đồng một chiếc, bổn công chúa mua 100 chiếc.
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: …
Khoa Phụ truy nhật: …
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Còn đắt hơn hàng ở Minh phủ à?
Khoa Phụ truy nhật: Giờ người trần thờ phụng thần tiên quỷ quái càng ngày càng ít, quỷ thần cũng không có tiền, giá nhà ở Minh phủ lại cao như vậy, giá hàng hóa cũng cao, quỷ biết sống sao.
Đại Đường Thái Bình công chúa: Bổn công chúa mua hương nến hoàng gia Pháp, là loại tốt nhất, các ngươi thấy đắt thì cũng có loại 10 đồng một chiếc
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: May quá, hù chết lão phu rồi
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Nghe nói hoa cửa hàng này cũng không tệ
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: !!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Đây có phải là phòng chat Minh phủ không vậy! Sao lại có thứ kỳ quái trà trộn vào thế kia!!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: !!! Thái Bạch Kim Tinh trà trộn vào phòng chat VIP kiểu gì vậy!! Đừng có vào đây dọa quỷ được không!
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Bổn quan cũng chẳng còn cách nào, Thái Bạch tiên quân tháng nào cũng trợ cấp cho Minh phủ tiền tỉ, được Minh chủ đại nhân đặc cách cho vào
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: …
Khoa Phụ truy nhật: …
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: TaT
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: ToT
Thư Cửu dậy từ rất sớm, ngoài trời còn chưa hừng đông, bán hoa tươi có một điểm vất vả đấy là thời gian nhập hàng rất sớm, Thư Cửu mơ mơ màng màng đi nhập hàng.
Người mua tên Hoạt Vô Thường kia tuy ít nói, nhưng lại rất kén chọn, theo lời anh ta nói thì là vì “Minh chủ” đại nhân của họ yêu cầu rất cao.
Từng đóa cúc và bách hợp đều phải tươi mới nhất, còn phải vương sương sớm, tiền không phải vấn đề.
Thư Cửu chỉ cười ha hả, sương sớm lấy đâu ra chứ, nhưng mà nước thì rất nhiều, phun vài giọt nước lên cho hoa tươi là được.
Lề mề tới trưa, ăn cơm xong xuôi, Thư Cửu liền ôm bó hoa đi ship hàng, địa chỉ mà Hoạt Vô Thường đưa rất vắng vẻ, tuy vẫn nói ship hàng miễn phí trong vòng 5 khu, nhưng nể tình anh ta mua hoa đắt như vậy, trong 6 khu cũng giao.
Thư Cửu chưa từng đến nơi này, lúc xuống tàu điện ngầm, bên ngoài khá hoag vu, lại phải bắt xe buýt, đi chừng bảy tám trạm vào trong núi nhỏ, đường đi khá xóc nảy, chẳng còn ai, vị khách cuối cùng đã xuống rồi, trên xe buýt chỉ còn mình cậu.
Mặt trời bắt đầu xuống núi, bên ngoài có tiếng quạ kêu, cảm giác này thật sự rất đáng sợ.
Thư Cửu xuống xe buýt, đi bộ chừng 10 phút liền thấy một chiếc cổng chào rất cổ, trên cổng chào chẳng có chữ gì cả. Thành phố X này chẳng thiếu gì cổng chào như vậy, vậy nên Thư Cửu cũng không để ý, đi qua cổng chào vào trong, được vài bước liền thấy một căn Tứ hợp viện.
Nói là Tứ hợp viện đúng là đánh giá thấp nó, đây chẳng khác gì phủ của quan lại quyền quý thời xưa, nhà cao trụ đỏ, cửa dát vàng rực rỡ.
Thư Cửu ‘đệch’ một tiếng, điếu thuốc ngậm trong mồm rơi xuống đất, cảm thấy mắt mình bị chiếc cửa lớn xa hoa này chói mù, trong lòng tự nhủ nhà này nhìn đúng là rất có tiền! Trước vẫn nghe nói, đại gia chân chính không thích mua biệt thự, đại gia thường thích kiến trúc cổ kiểu này, vậy mới thể hiện được đẳng cấp của mình.
Biển tên cũng dát vàng, nhưng trên đề bốn chữ to rất đáng sợ
- Xuất sinh nhập tử
Hai bên biển tên là câu đối, trên nền câu đối sơn đỏ là mấy chữ to dát vàng.
-  Vi nhân dung dịch tố nhân nan; tái yêu vi nhân khủng canh nan. (Làm người thì dễ, đối nhân thì khó; Lại muốn làm người càng khó hơn.)
- Dục sinh phúc địa vô nan xử; khẩu dữ tâm đồng khước bất nan. (Muốn sống đất lành nào đâu khó; Tâm khẩu đồng lòng là được ngay.)
Thư Cửu ngửa đầu nhìn hồi lâu, câu đối kiểu gì vậy, ngay cả thằng vô văn hóa như mình cũng biết luật bằng trắc, người viết câu đối này chắc chắn là ngu văn.
Vô văn hóa thật đáng sợ!
Thư Cửu vẫn còn đang bình phẩm, cửa sơn đỏ bỗng ‘két’ một tiếng mở ra, có hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề đi ra.
Một trắng một đen, Thư Cửu nhìn một cái là biết, bộ vest này chắc chắn đắt đến hộc máu, hai người đàn ông mặc vest này dáng người đều rất đẹp, người mặc vest trắng chừng ba mươi, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhưng cũng đẹp chẳng thua gì thần tượng ngôi sao, chỉ có điều người mặc vest đen kia, gương mặt thật chẳng xứng với dáng người chút nào.
Gương mặt người mặc vest đen thật sự rất kỳ lạ, cảm giác rất không tự nhiên, Thư Cửu chỉ cảm thấy da gà nổi hết lên, không dám nhìn nữa.
Người mặc vest đen mở lời, “Xin chào, cậu ship hoa tươi đúng không, tôi là Tử Hữu Phân, quản gia nhà này.”
Thư Cửu ôm bó hoa cúc và bách hợp, thiếu chút nữa là bật ra tiếng “đệch”, nhà này đúng là có vấn đề, kẻ có tiền chẳng ai bình thường, người mua hoa tên là Hoạt Vô Thường, giờ quản gia lại tên là Tử Hữu Phân.
Có điều giọng người mặc vest đen này nghe thích thế, Thư Cửu cảm thấy nếu mình là con gái, chắc chắn sẽ bị anh ta mê hoặc, giọng trầm thấp khàn khàn, làm tai cảm thấy ngứa ngáy vô cùng.
Tử Hữu Phân nhìn Thư Cửu ôm hoa, ngơ ngác nhìn mình, không khỏi bật cười.
Hoạt Vô Thường mặc vest trắng đứng cạnh lườm anh ta, dường như là có chút không vui, lập tức tiến lên một bước, nói, “Mời vào.”
Thư Cửu giờ mới hoàn hồn, “A vâng.”
Thư Cửu theo hai người vào cửa, đập vào mắt là vườn hoa, phía trước vườn hoa có một bàn đá lớn, chẳng biết dùng để làm gì, bàn vừa cao vừa to, có một bà cụ đứng cạnh, trong bay bà cầm cái bát, cười tủm tỉm nhìn Thư Cửu.
Thư Cửu toát đầy mồ hôi lạnh.
Bà cụ cười tủm tỉm chào hỏi Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân, “Hai vị, lại dẫn người đến à?”
Tử Hữu Phân cười nói, “Lần này khác, đây là đến ship hoa cho Minh chủ đại nhân, canh của bà không dùng được rồi.”
Bà cụ nói, “Đáng tiếc, đáng tiếc quá, mấy ngày nay làm ăn chán quá, chẳng bán được canh. Nhưng mà… Ship hoa? Mặt liệt như Minh chủ đại nhân mà cũng có người theo đuổi à? À há há há…”
Thần kinh…
Thư Cửu dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mạnh bà bà, nhiều tuổi vậy rồi mà lúc cười chẳng khác gì mụ phù thủy, sau đó theo Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân tiếp tục đi vào trong.
Đi qua bàn đá là đến hồ nước, trên hồ có một chiếc cầu, trên ghi chữ - Cầu Khổ Trúc.
Thư Cửu lên cầu, cúi đầu quan sát, hồ nước nhà này có màu đỏ nhạt rất lạ, nước có bị ô nhiễm cũng đâu đến mức này.
Hoạt Vô Thường nhìn Thư Cửu, gương mặt lạnh lùng vạn năm không đổi, nói, “Đừng có ngã xuống.”
Thư Cửu cười khan một tiếng, nói, “Không sợ, tôi biết bơi mà, hồ nông thế này có ngã xuống cũng không chết được.”
Hoạt Vô Thường khó được cười khẽ một tiếng, Thư Cửu còn tưởng mình nghe nhầm, quan sát mặt đối phương, lại thấy trên đó viết rõ hai chữ to – Khinh, bỉ!
Thư Cửu không biết mình nói có gì sai, chỉ cảm thấy anh đẹp trai này có mặt đẹp thế kia mà hóa ra lại là mặt liệt.
Trong thần thoại có mười điện Diêm La, quỷ quái được Diêm Vương phán định luân hồi sang kiếp sau, sau đó vào khu phòng quan sát, uống canh Mạnh bà, đi qua cầu Khổ Trúc, bị đại quỷ đẩy vào trong nước luân hồi đầu thai, hồ nước sẽ đỏ hơn. Bảng hiệu treo ở cửa viết “Xuất sinh nhập tử”, không phải có ý là bạn bè vào sinh ra tử, sớm  tối có nhau, mà là người vào thì là người chết, đi ra ngoài lại là người đi đầu thai chuyển thế. Hồ nước đỏ trong mắt Thư Cửu kỳ thật chính là Lục Hồn đạo.
Thư Cửu cũng không biết, nơi mà cậu đi hết tàu điện ngầm rồi lại đi xe bus, ngàn dặm xa xôi đến ship hoa, kỳ thật đã là đại bản doanh của Minh phủ rồi!
Nhưng mà Thư Cửu là người theo chủ nghĩa vô thần, học bao nhiêu năm đại học như vậy cũng không phải để vứt đi, tuy rằng đối diện đại học của cậu hồi xưa là Thần học viện, lúc nào cũng u ám…
Đi hết cầu, qua hồ nước, đi bộ thêm một đoạn nữa liền thấy một căn phòng lớn, nhìn rất khí thế, đột nhiên có tiếng rống to truyền đến, khiến tim Thư Cửu hẫng một nhịp.
“Đệch! Đồ con rùa Lưu Bang! Ngươi lại chơi bẩn rồi!
“Chơi bẩn thì sao hả, cái này gọi là binh bất yếm trá! Cái này mà cũng không hiểu à, thảo nào Tần Triều đến đời con ngươi là sụp đổ.”
“Đừng chơi nữa, Chính Nhi, đấy là tổ tông của ta đấy, ngươi nhường hắn đi.” (Bạn Chính Nhi ở đây là Tần Thủy Hoàng ạ. Tên thật của bạn ấy là Doanh Chính, hay Triệu Chính)
“Cút, ai cho ngươi gọi Chính Nhi!”
“Rồi rồi rồi, đừng đánh bài nữa, mình qua phòng bên cạnh thảo luận xem nên gọi tên gì.”
“Đệch, mẹ nhà Lưu lợn rừng! Không đúng, tổ sư nhà ngươi! Buông ra, tay ngươi để chỗ nào thế!”
“Ha ha, cháu ngoan, cố lên! Đi đường mạnh khỏe!”
Trận ồn ào đã qua, chỉ thấy căn phòng đề biển “Phòng bài VIP” kẹt một cái mở ra, một người đàn ông mặc vest đi giày da kéo một người đàn ông khác ra, người bị kéo vẫn còn đang ầm ĩ đòi đánh nhau.
Mắt Thư Cửu giật giật, nghe mấy lời này, sao cậu lại thấy kỳ kỳ nhỉ…
Thư Cửu vào cửa, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi ngồi trước bàn trà ở đại sảnh, trên bàn trà bày rất nhiều dụng cụ uống trà, Thư Cửu dám khẳng định, chỉ một chiếc bàn trà điêu khắc thành Bát Tiên vượt biển này thôi cũng đủ để cậu bán thận, đừng nói đến ấm trà tử sa trên bàn, ấm tử sa phải bao nhiêu tiền mới xứng với cái bàn trà này chứ.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân không đi vào, đứng ở ngoài đợi.
Thư Cửu nhìn bàn trà xong mới quay sang nhìn người, vừa liếc một cái, cậu thiếu chút nữa chết vì sặc nước bọt, cậu cho rằng Hoạt Vô Thường lúc nãy là đẹp trai nhất rồi, ai ngờ gương mặt người đàn ông này chỉ có thể miêu tả bằng một câu, đẹp kinh thiên động địa.
Tha thứ cho sự ngu văn của Thư Cửu, không tìm được tính từ nào hay hơn.
Nhưng mà cũng là mặt liệt, không dưng lãng phí gương mặt góc cạnh, nét rất sâu kia.
Thư Cửu bị người đàn ông kia nhìn chằm chằm đến toàn thân sợ hãi, kiên trì bước tới đưa hoa, “Đây là hoa của anh ạ, làm ơn ký nhận giúp em ạ.”
Người đàn ông chỉ ngước mắt lên nhìn hoa trong tay Thư Cửu, không nói gì, hất cằm, ý bảo cậu đặt hoa lên bàn trà.
Thúi…
Thư Cửu lại tìm ra một từ khác miêu tả người đàn ông này.
Thư Cửu ship hoa đến nơi, cũng không ở lại lâu, cảm thấy nơi này rất kỳ lạ, toàn kẻ khác người.
Thư Cửu ra ngoài, lúc đi ngang qua phòng quan sát, bà cụ bưng bát vẫn chào hỏi cậu.
Mạnh bà bà nói: “À há há há ~ Chàng trai phải đi rồi à? Không ở lại uống bát canh cho bà à?”
Thư Cửu nghe bà cụ nói, lưng toát mồ hôi lạnh, vội vàng lắc đầu rồi chạy biến.
Mạnh bà bà đứng ở khu quan sát, từ xa nhìn bóng lưng Thư Cửu, gương mặt đầy nếp nhăn cười tủm tỉm.
Tử Hữu Phân đi tới, nói, “Bà đừng nghĩ bày trò gì, đấy là người Minh chủ vừa ý đấy.”
Mạnh bà bà cười nói: “Chàng trai kia gặp Minh chủ rồi hả?”
Tử Hữu Phân gật đầu.
Mạnh bà bà lại cười ha hả, nói, “Người Minh chủ đại nhân vừa ý? Sao Minh chủ lại vừa ý quỷ đoản mệnh nhỉ? Hi vọng cậu ta mau đến làm bạn với chúng ta.”
Tử Hữu Phân nói: “Vậy là sao?”
Mạnh bà bà cười tủm tỉm dùng muôi khuấy nồi canh sôi sùng sục, vừa nghe tiếng ục ục từ nồi canh, vừa nói, “Âm khí trên người cậu ta rất nặng, nếu không phải bị quỷ quấn thân thì là bị quỷ hạ chú, hôm nay không chết, ngày mai sẽ chết, ngày mai không chết, sớm muộn gì cũng phải chết.”
“Hắt – xì!”

Dọc đường đi, Thư Cửu hắt hơi liên tục, móc điếu thuốc trong túi quần, châm lửa, ngậm điếu thuốc lầm bầm, “Ai nói xấu sau lưng mình không biết.”

Apr 24, 2018

[THTGQ] Chương 2

Chương 2: Mèo hoang 2
Leng keng ---
Thư Cửu vừa về đến nhà liền nghe thấy thông báo của Alibaba, chắc là có khách rồi.
*Cửa hàng Alibaba*
Sư tử đá số 1 hàng 3: Nến thơm của cửa hàng bạn có ship không?
Phục vụ Hương Hương: Khách iu đang nói đến nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp đúng không ạ? Bạn muốn lấy bao nhiên ngọn nến ạ? Nếu lấy trên 150 thì cửa hàng sẽ ship ạ, đảm bảo không va đập không đè ép ~
Thư Cửu ngồi xuống, miệng ngậm điếu thuốc, đây là lần đầu cậu gặp người muốn mua nến online, nến không giống hoa, hoa dù giá cũng rất thấp, nhưng hoa lại phải trang trí lãng mạn cầu kì, chỉ cần ship đúng giờ, rất nhiều người sẵn sàng bỏ tiền ra mua.
Nến mà Thư Cửu bán, thật ra là do một vườn hoa giao, lần đấy vườn hoa tăng giá, Thư Cửu định lấy hàng từ vườn khác, chủ vườn hoa liền nói, thôi, tôi tặng thêm cậu mấy thùng nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp.
Mấy thứ nhỏ nhỏ này rất khó định giá, vậy nên nếu khách mua nhiều, Thư Cửu sẽ tặng một hai cái, kỳ thật cũng không định bán, không ngờ hôm nay lại gặp được người muốn mua nến.
Sư tử đá số 1 hàng 3: Một thùng
Sư tử đá số 1 hàng 3: Mua cả thùng thì có rẻ hơn không?
Phục vụ Hương Hương: Dạ, nến thơm của cửa hàng chúng em là nhập khẩu từ Pháp ạ, có chiết xuất tinh dầu rất đắt, đảm bảo lúc đốt sẽ tỏa ra mùi thơm ngát, màu đỏ là mùi hoa hồng, màu vàng là an thần, màu xanh lam giúp tỉnh táo. Giá đã chẳng khác gì giá nhập rồi ạ, không bớt được nữa đâu ạ ~
Sư tử đá số 1 hàng 3: Được rồi, thế một thùng thì có ship không?
Phục vụ Hương Hương: Được ạ ~ Bọn em có thể ship trong 5 khu lân cận ạ.
Sư tử đá số 1 hàng 3: Thế để tôi đặt mua
Sư tử đá số 1 hàng 3: Tôi lớn tuổi rồi, không quen dùng máy tính, đặt mua sẽ hơi lâu, chờ tôi nghiên cứu một lát.
Phục vụ Hương Hương: Dạ vâng khách iu ~ Không phải vội đâu ạ, tình yêu cứ bình tĩnh đặt ạ ~
Thư Cửu không ngờ mình có thể bán cả thùng nến, dù sao giá niêm yết của nến cũng không thấp, tính ra, bán một thùng nến này còn lãi hơn bán hoa, mình có nên nhập thêm không nhỉ?
Mười lăm phút sau, người mua tên sư tử đá kia cuối cùng cũng đặt xong, một thùng nến thơm nhập khẩu từ Pháp, kỳ thật một cốc nến thơm chỉ mấy xu, mà bán hơn mười đồng, vậy chẳng phải là lời to còn gì?
Người mua yêu cầu ship trong chiều nay, tốt nhất là sau 5h, Thư Cửu cảm thấy không có vấn đề, mình vừa không đi làm vừa không đi học, chắc là trước 5h khách còn chưa về nhà thôi.
Hôm nay Thư Cửu đã gặp được hai người mua không bình thường, mệt mỏi vô cùng, nhưng hôm nay cậu bán được rất nhiều, còn bán được thêm một thùng nến, Thư Cửu cảm thấy nên ăn mừng, liền lấy một chai bia, thích chí tu sạch.
5h chiều hôm sau, Thư Cửu gói thùng nến lại, sau đó dính băng dính bốn góc, bê thùng ra ngoài.
Địa chỉ mà người mua Sư tử đá đưa ở rìa khu 2, cũng không quá xa, Thư Cửu đi bộ cũng được, có điều địa chỉ này cậu chưa nghe nói đến bao giờ, cậu ở thành phố X bao lâu rồi mà giờ chẳng khác gì dân mù đường, bao nhiêu địa chỉ chưa nghe nói đến.
Khu này khá vắng vẻ, Thư Cửu theo lời chỉ dẫn đi suốt 40 phút mà vẫn chưa tới nơi, hơn nữa còn dần không phân biệt được nam bắc, Thư Cửu đành phải hỏi một bác lao công ven đường.
Thư Cửu nói: “Bác ơi, cho cháu hỏi đi đường nào để đến chỗ này ạ?”
Bác gái rất nhiệt tình, nhìn địa chỉ của Thư Cửu mãi, sau đó nhìn Thư Cửu bằng ánh mắt rất kỳ lạ.
Thư Cửu cảm thấy ánh mắt của bác gái này khiến cậu sởn hết cả gai ốc, sau lưng cũng nổi da gà, nhưng cũng không để ý lắm.
Thư Cửu hỏi đường, ôm thùng đi tiếp, đi thêm 10 phút, người ít dần, tuy giờ đang giữa tháng 8, 6h tối mà trời còn chưa tối, nhưng không hiểu sao trời lại rất âm u, không khí cũng lành lạnh, còn hơi ẩm ướt.
Phía trước hoang vu vô cùng, không có nhà, không có bóng người, đường nhựa đã hết, đổi thành đường đá, giẫm lên mà đau nhức vô cùng, ven đường còn có mấy gốc cây già héo rũ.
Đáng sợ hơn là, Thư Cửu thấy mấy ngôi mộ!
Là mộ thật, cách đây không xa có mấy ngôi mộ liền! Từng hàng từng hàng thẳng tắp!
Tuy Thư Cửu biết rìa khu 2 ở thành phố X toàn là mộ, nhưng giờ đã là thế kỷ XXI rồi, đừng nói khu 2, giá phòng khu 6 cũng đã tăng đến hàng chục nghìn một mét vuông, khu hai cũng đã tối thiểu phải 80.000, làm gì còn đất để làm mộ, người ta dời đi hết rồi.
Thư Cửu cũng không để ý lắm, chỉ là cảm thấy hơi xui xẻo, sau đó lại đi tiếp.
Chỉ có điều, Thư Cửu bước được chừng 5, 6 bước, đột nhiên thấy rợn cả người, đứng khựng lại.
Khu mộ này phải có đến chừng bảy tám hàng, đầu hàng gần nhất có một bia đá, trên ghi…
--- Khu mộ sư tử đá.
Thư Cửu: "..."
Gặp quỷ rồi!
Lúc đi học, Thư Cửu là một nam sinh nghịch ngợm điển hình, giả quỷ dọa con gái, tung váy người ta, cái gì cũng từng làm, từ trước tới nay Thư Cửu chưa từng bị người dọa, đây là lần đầu cậu thấy hơi lạnh chạy khắp người, tay run run, “Bịch” một tiếng, Thư Cửu vứt thùng nến lại, nhanh chân bỏ chạy!
“Ai nha, tôi đã bảo ông rồi, mình đừng có lên mạng, người ta sẽ sợ đấy.”
“Nhưng mà nến thơm cửa hàng này nhìn ngon lắm, tôi thấy thèm, mấy ông không thèm à?”
“Đúng thế đúng thế, tôi chết hai trăm năm rồi, ăn bao nhiêu loại nến khác nhau, mà chưa thử hàng Pháp nhập khẩu bao giờ, nghe nói trong đấy còn có cả tinh dầu, hiện đại thật.”
“Ông xem thằng bé bị dọa rồi kìa.”
“Đàn ông con trai giờ kém tắm thật, thế mà đã sợ.”
“Ông xem cậu ta chạy xa chưa kìa, còn nhanh nữa.”
“A, nến mình mua có bị rơi hỏng không, mau kiểm tra đi!”
Thư Cửu chạy một mạch về nhà, tim vẫn còn đập thình thịch, nghĩ thầm hôm nay đúng là bị sao quả tạ chiếu, dạo này mình ra đường đúng là không xem lịch hoàng đạo rồi, chẳng biết thằng nào chơi đểu để mình ship nến đến khu mộ, nghĩ thôi Thư Cửu đã thấy lạnh sống lưng rồi.
Thư Cửu ngồi xuống máy tính, không ngờ người mua tên Sư tử đá kia đã nhanh chóng ấn xác nhận nhận được hàng, còn viết lời khen!
Lời khen đấy!!
--- Shipper còn non quá, sao tự dưng lại hét toáng lên rồi vứt nến xuống đất, có bốn cốc bị dập, nhưng tổng thể vẫn rất được. Chia cho hàng xóm, ai nấy đều rất thích, cái màu tím ngon nhất, rất thích, gặm rất thơm, lần tới sẽ mua tiếp.
Thư Cửu: “… Đệch!”
Thư Cửu lại tàn phá máy tính một hồi, trêu ngươi người ta à! Nến gặm kiểu gì! Cậu nói cho tôi biết xem cậu gặm kiểu gì! Lại còn lần tới sẽ mua tiếp, làm ơn, đừng có mua của nhà tôi nữa!
Leng keng ---
*Cửa hàng Alibaba*
Đại Đường Thái Bình công chúa: Nghe nói nhà ngươi bán hương nến?
Phục vụ Điềm Điềm: … Xin chào khách yêu ạ ~ Cửa hàng em có bán ạ ~ Tất cả mặt hàng đều đã đăng trên web rồi ạ ~
Đại Đường Thái Bình công chúa: Bổn công chúa không thích hàng rẻ tiền, có loại nào quý hơn không?
Phục vụ Điềm Điềm: …
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu xin chờ một lát ạ ~ Để em tìm cho khách ạ ~
Thư Cửu nhìn màn hình, hôm nay lại có thêm một kẻ khác người, giờ người ta gọi nến thơm là hương nến à, sao lạ vậy!
Thư Cửu ấn mở cửa hàng, sau đó sửa giá cả, thêm một số 0 đằng sau nến thơm đang để giá hơn mười đồng, dừng một lát, lại quyết tâm thêm một số 0 nữa.
Sau đó, nến thơm từ 10 đồng đổi thành 1000 đồng…
Phục vụ Điềm Điềm: .xxx.000
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu, đây là nến thơm cao cấp nhất cửa hàng, hàng chuyên dụng hoàng gia Pháp, cung cấp riêng cho giới thượng lưu quý tộc Pháp, đảm bảo mùi hương số một, nến chẳng những thơm, mà còn có tác dụng nâng cao tinh thần, cường kiện thân thể ~
Đại Đường Thái Bình công chúa: Tuy hơi rẻ tiền nhưng nhìn còn tạm được.
Thư Cửu: "...".
Phục vụ Điềm Điềm: Đây là loại nến tốt nhất rồi đấy tình yêu ạ ~
Đại Đường Thái Bình công chúa: Mai có ship được không, ngay ở thành phố X thôi.
Phục vụ Điềm Điềm: Được ạ, cửa hàng em sẽ gửi chuyển phát ạ ~
Đại Đường Thái Bình công chúa: Không phải có shipper riêng à?
Phục vụ Điềm Điềm: Là thế này ạ, cửa hàng em đơn nhiều quá, nếu ngày mai ship ngay thì đơn đầy rồi ạ, shipper đi không kịp, vậy nên sẽ gửi chuyển phát ạ, ở cùng thành phố thì sáng gửi, trưa là đến nơi thôi ạ ~ Khách iu cứ yên tâm ạ ~
Đại Đường Thái Bình công chúa: Được rồi, vậy cứ thế đi, ta lấy 100 cây.
Phục vụ Điềm Điềm: Dạ!!!
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu đặt hàng đi ạ, buổi tối em sẽ đi gửi cho khách, sáng mai nhất định sẽ đến tay khách ạ ~~~
Thư Cửu bỗng chốc hăng máu, nến nhà cậu là vườn hoa tặng không, vốn không mất tiền, một cốc là 1000 đồng, 100 cốc tức là thêm hai số 0.
Một, trăm, nghìn….
Là một trăm nghìn đấy!!
Thư Cửu cảm thấy mình bỗng chốc hóa thân thành đại gia, một trăm nghìn đấy, trong vòng một ngày kiếm được từng ấy! Tuy số tiền đấy không mua nổi một nhà vệ sinh ở thành phố X, nhưng 100.000 đến tay dễ dàng như vậy, Thư Cửu cảm thấy mình đúng là thiên tài!
Leng keng ----
*Cửa hàng Alibaba*
Hoạt Vô Thường: Hoa cúc và hoa bách hợp của cửa hàng có ship không?
Thư Cửu nhìn tên người mua trên màn hình, nuốt nước bọt, dạo này toàn mấy gã trẻ trâu đi mua hàng à, sao cái tên nghe cũng trẻ trâu vậy?
Phục vụ Mỹ Mỹ: Có ship ạ ~ Chỉ cần trên 150 đồng là ship ạ ~ Trong vòng 5 khu sẽ có shipper chuyên nghiệp ship đồ, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Mỹ Mỹ: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Hoạt Vô Thường: Ừm, thêm một thùng hương nến nữa đi
Thư Cửu: “Đệch, hóa ra giờ người ta gọi nến thơm là hương nến à? Mình lạc hậu quá.”
Thư Cửu vừa lầm bầm, vừa gõ chữ.
Phục vụ Mỹ Mỹ: Vậy khách iu đặt hàng đi ạ ~ Có yêu cầu gì tình yêu nhớ nhắn lại, cửa hàng chúng em sẽ làm theo đúng yêu cầu ạ ~
Hoạt Vô Thường: Được rồi
Hoạt Vô Thường: Dạo này Minh chủ chúng tôi đang khó chịu, xin hãy ship hàng đúng giờ.
Thư Cửu: "...".
Lại còn Minh chủ nữa à? Cosplay à?!

Phục vụ Mỹ Mỹ: Dạ vâng ạ ~

Apr 22, 2018

[THTGQ] Chương 1

Chương 1: Mèo hoang (1)
*Cửa hàng Alibaba*
Tím đong đưa: Mình muốn đặt mười một bó hoa làm từ socola Ferrero Rocher ấy, địa chỉ ở khu 4, sáng mai có ship được không?
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, đương nhiên là được ạ ~ Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Tím đong đưa: Không cần nến đâu
Tím đong đưa: Bạn chờ một lát, mình muốn viết khá nhiều lên thiệp, đợi xíu mình gõ xong rồi gửi.
Phục vụ Hoa Hoa: Được ạ ~ Không phải vội đâu ạ, khách iu cứ bình tĩnh viết ~
Thư Cửu ngậm điếu thuốc, hai tay múa trên bàn phím, gõ xong ký hiệu sóng cuối cùng, phun ra làn khói, sau đó tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.
Thư Cửu vừa tốt nghiệp đại học, trong nhà không bố mẹ anh chị em, chỉ có ông nội, mà ông đã mất từ khi Thư Cửu còn chưa tốt nghiệp đại học, vì vậy Thư Cửu thừa kế một cửa hàng mặt tiền phố đồ cổ - Cửa hàng quan tài.
Tiền thuê nhà ở phố đồ cổ rất cao, mà mấy năm nay cửa hàng quan tài cũng không lời lãi nhiều, hơn nữa, cửa hàng này nghe đã thấy xui, Thư Cửu liền đóng cửa hàng, nhưng không bán căn nhà đó đi, dù sao đây cũng là ông nội để lại cho cậu.
Cậu mở một cửa hàng hoa trên một trang web shopping, bán hoa tươi trên mạng. Đương nhiên, theo sự tiến bộ của thời đại, những bó hoa độc đáo giờ còn bán chạy hơn hoa tươi, nào là hoa ghép từ socola Ferrero Rocher, gấu bông ghép thành bó hoa, lãi cũng cao hơn.
Thư Cửu tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng vẫn đủ để sống qua ngày.
Nhưng mà cửa hàng bán hoa có một vấn đề rất nghiêm trọng, đấy là Thư Cửu không đủ tiền thuê nhân viên!
Tiệm hoa tuy nhỏ, nhưng chim sẻ dù nhỏ nhưng cũng ngũ tạng đều đủ, phục vụ Hoa Hoa, phục vụ Hương Hương, phục vụ Điềm Điềm,… Chỉ riêng phục vụ thôi đã năm người! Còn có ba người chăm sóc khách hàng, thêm chủ tiệm, shipper – Tất cả đều do Thư Cửu đảm nhiệm…
Thư Cửu đợi mãi, thông báo Alibaba của phục vụ Hoa Hoa vẫn không sáng lên, chừng nửa tiếng sau, vị khách tên Tím đong đưa kia mới gõ xong thiệp.
*Cửa hàng trên Alibaba*
Tím đong đưa: Trên thiệp viết như sau:
Gửi em ~
Khi anh nắm lấy tay em
Khi anh ôm lấy eo em
Khi anh hôn lên môi em
Khi anh cảm nhận được hơi thở cửa em
Khi anh chạm đến trái tim em
Anh sẵn sàng đào gan móc ruột vì em
Anh sẵn sàng đời đời kiếp kiếp ở bên em
Cùng em, đến khi đầu bạc, đến khi răng rụng…
Tím đong đưa: Mình viết xong rồi, phiền bạn viết bài thơ tình này lên thiệp.
Thư Cửu quên mất đang hút thuốc, há hốc miệng nhìn màn hình, điếu thuốc liền rơi xuống đất, hô một tiếng “Đệch”.
Đoạn đầu còn rất bình thường, chỉ là hơi sến sẩm tí thôi, mà sao đoạn sau lại thành thế kia? Chạm vào tim kiểu gì vậy? Định đóng phim kinh dị à? Đào gan móc ruột nữa chứ! Phải là yêu hết mình chứ! Lại còn răng rụng!
Đã nghe nấu ăn hắc ám, nhưng đây vẫn là lần đầu Thư Cửu được gặp thơ tình hắc ám…
Nhưng mà Thư Cửu vẫn trả lời…
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ tình yêu, bên em nhất định sẽ viết, khách iu cứ yên tâm đi ạ ~
Tím đong đưa: Ừm, làm phiền bạn rồi
Phục vụ Hoa Hoa: Không có gì đâu tình yêu ạ ~ Sáng ngày mai bên em nhất định sẽ ship ạ ~
Tím đong đưa: Đúng rồi, còn một yêu cầu nữa, mình muốn nhờ bạn shipper ngày mai lúc tặng hoa thì hát bài ‘Là con gái thật tuyệt’ cho bạn gái mình.
Thư Cửu: “…”
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu… Ngại quá, shipper cửa hàng bọn em toàn là nam thôi ạ ~
Tím đong đưa: Nam cũng không sao, mình với bạn gái mình quen nhau nhờ bài hát này, bạn gái mình sẽ không ghét bỏ đâu. Không có bài hát này thì chẳng còn ý nghĩa gì cả, bên bạn có hát không? Không hát thì mình đặt hàng khác!
Thư Cửu: “…”
Thư Cửu nổi giận đập bàn phím mấy cái, miệng lầm bầm “Trả đĩa bay lại cho tao để tao về hành tinh của mình.”
Sau đó gõ một tràng dài.
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, tôn chỉ của cửa hàng chúng em là Khách hàng là thượng đế, phải phục vụ sao cho khách hàng cảm thấy thoải mái như đang ở nhà, shipper của chúng em nhất định sẽ hoàn thành yêu cầu của tình yêu ~
Tím đong đưa: Nói sớm có phải nhanh không
“Tím đong đưa” nói xong liền logout luôn, làm Thư Cửu lại giận điên lên bắt đầu đập bàn phím. Nhưng mà đập thì đập, tiền vẫn phải kiếm, vừa nghĩ tới việc mình cũng là shipper, mai còn phải đi hát “Là con gái thật tuyệt” cho người ta, Thư Cửu liền cảm thấy mình đúng là muốn kiếm tiền đến phát điên!
Một ngày hôm nay có ba đơn, tuy bán không được nhiều lắm, nhưng toàn những thứ lãi nhiều, thành tích hôm nay cũng tính là không tệ.
Thư Cửu tắm rửa, nhìn đồng hồ, 12h rồi, vừa định tắt máy tính đi ngủ, Alibaba lại kêu keng một cái, có khách đến.
*Cửa hàng Alibaba*
Angel: Chào bạn, xin hỏi bó 999 đóa hoa hồng của cửa hàng có ship không?
Lại thêm một con dê béo, nhìn đã thấy nhiều tiền rồi.
Thư Cửu xoa tay, vội vàng ngồi xuống gõ bàn phím.
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu, có ạ ~
Angel: May quá, địa chỉ gần khu 2, nhưng hơi khó tìm, tôi sẽ gửi địa chỉ chi tiết qua inbox.
Phục vụ Điềm Điềm: Dạ vâng ạ ~ Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Angel: Nến thì không cần, công tước đại nhân không thích mùi nến
Thư Cửu: “…”
Giờ người ta không còn gọi nhau là “Chúng mày” “Các mẹ”, “Tình yêu” nữa rồi à? Thư Cửu cảm thấy mình lạc hậu quá, giờ chuyển sang gọi “Công tước đại nhân” rồi!
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ, thế khách iu muốn viết gì lên thiệp ạ?
Angel: Kính dâng cho công tước đại nhân tôn quý
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ, bên em nhất định sẽ viết ạ, còn yêu cầu gì khác không ạ?
Angel: Không còn đâu, chỉ cần đưa đến đúng giờ thôi.
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ ~ Shipper nhất định sẽ đến đúng giờ ~ Cảm ơn khách iu đã tin tưởng mua hàng ạ ~
Thư Cửu làm thịt con dê béo này xong, cảm thấy mỹ mãn đi ngủ, mai còn phải chạy hai đơn, phải nghỉ ngơi dưỡng sức thôi.
Sáng hôm sau, Thư Cửu dậy rất sớm, đầu tiên là ôm 11 bó hoa socola ra cửa, nhà cậu ở khu 2, khu 4 cũng không xa, đi tàu điện ngầm một tí là tới.
Chỉ có điều, Thư Cửu không ngờ tới, địa chỉ này lại là một trường học, mà còn là trường cấp 2!
Thư Cửu kiên trì tặng hoa, hát “Là con gái thật tuyệt”, kết quả bảo vệ trường chẳng mấy chốc đã đi ra, phía sau là lãnh đạo trường, còn gọi 110 báo động, nói cửa trường có tên du côn định lợi dụng nữ sinh cấp 2.
Thư Cửu vội vàng bỏ chạy, đây đúng là đơn hàng kỳ lạ nhất, may mà “Tím đong đưa” trẻ trâu kia cũng nhanh chóng thanh toán, còn đánh giá 5 sao, bình luận là…
- Bạn gái mình rất thích, mỗi tội anh shipper giọng vịt đực, hi vọng lần sau sẽ có tiến bộ, cho năm sao.
Thư Cửu: “…”
Thư Cửu đập bàn phím mấy cái, sau đó bình tĩnh lại, ôm bó 999 bông hồng ra cửa.
Địa chỉ mà người mua Angel đưa rất gần, Thư Cửu ở khu 2, địa chỉ cũng ở khu 2, nhưng cái tên nơi này Thư Cửu không biết, quả nhiên là không dễ tìm.
Thư Cửu ôm bó hoa to đùng, gần như che khuất cả người cậu, đi thẳng vào một con phố nhỏ, chỗ thì rẽ trái, chỗ thì rẽ phải, rồi lại quẹo phải, lại rẽ trái, đi xuyên qua con hẻm, ban đầu còn khá đông dân, về sau, người ít dần, đi mất chừng nửa giờ, phía trước rốt cuộc sáng rực, cuối cùng cũng ra khỏi con hẻm.
Thư Cửu không hề ngờ tới, ở khu 2 còn có tòa thành theo kiến trúc phương Tây phục cổ thế kỷ XVIII này.
Phải giàu đến mức nào mới xây được cả tòa thành như thế này!
Cửa chính đóng chặt, toát ra vẻ yên lặng, có lẽ vì ít người, giữa trưa tháng 8 mà lại khiến người cảm thấy âm u.
Thư Cửu run rẩy, tiến lên gõ cửa.
Cánh cửa theo phong cách phục cổ này rất to, Thư Cửu vừa gõ một cái, cửa liền két một tiếng mở ra, một người đàn ông mặc áo măng tô đen, đeo găng tay trắng mở cửa cho Thư Cửu.
Người đàn ông dáng dong dỏng, gương mặt rất đẹp, nở nụ cười đúng tiêu chuẩn: “Xin chào cậu, tôi là Angel đặt hoa ở cửa hàng.”
Thư Cửu lần đầu nhìn thấy một người đàn ông mà lại đẹp đến vậy, nhớ năm đó mình cũng là hot boy trường, mà so với Angel thì chẳng khác gì khúc gỗ!
Angel hơi cúi người, mời Thư Cửu vào, động tác của anh ta hệt như một người hầu ở phương Tây thời xưa.
Angel nói: “Công tước đại nhân đang ở trong, mời đưa hoa vào trong.”
Thư Cửu gật đầu, nhìn đại sảnh đồ sộ, cầu thang cao ngất, ôm bó hoa vội vàng bước vào.
Angel đẩy cửa ra.
Trong phòng treo rèm rất dày, che kín hết các cửa sổ sát đất, bên trong tối tăm kỳ lạ.
Thư Cửu đi vào, chân vừa đặt vào, cửa sau lưng liền rầm một tiếng đóng lại, không hiểu sao Thư Cửu thấy lạnh gáy.
Trước mặt cậu là một chiếc bàn và bộ ghế phục cổ rất to, có người ngồi ở ghế, nhưng đưa lưng về phía Thư Cửu, không nhìn rõ mặt.
Thư Cửu đặt hoa lên bàn, nói, “Đây là hoa của anh ạ, còn có thiệp “Kính dâng cho công tước đại nhân tôn quý”, mời ký nhận ạ.”
Người đàn ông không xoay đầu lại, dừng vài giây, Thư Cửu còn tưởng anh ta không nghe rõ, chợt nghe người đàn ông nói, “Mùi trên người cậu rất khó chịu.”
Mặt Thư Cửu đỏ bừng, mình hôm qua vừa tắm mà, tuy không thay quần áo, nhưng cũng đâu đến mức cách đến 4, 5m mà còn ngửi thấy mùi!
Kẻ có tiền đúng là khác người!
Angel thấy Thư Cửu đi ra khỏi phòng, cứ thế ra về thì khẽ giật mình, đẩy cửa đi vào, cung kính cúi chào.
Angel nói: “Công tước đại nhân, thứ cho tôi nói thẳng, sao ngài…”
Người đàn ông được gọi là công tước đại nhân cuối cùng cũng quay ra, khuôn mặt còn xuất sắc hơn bất kì nghệ sĩ nào, khác với Angel đẹp theo kiểu trung tính, công tước đại nhân đẹp rất đàn ông, lại thêm làn da khá trắng, cả người tràn đầy khí chất quý tộc u buồn.
Công tước đại nhân không vui nhíu mày, “Máu cậu ta tuy rất thơm, nhưng trên người cậu ta có hơi thở khiến người rất khó chịu. Tôi không muốn phá hư quan hệ ngoại giao.”
Angel cái hiểu cái không, nhưng không nói gì nữa.
Thư Cửu lầm bầm “Hôm nay gặp lắm chuyện dở hơi thế, đàn ông ai cũng tắm rửa hàng ngày à? Đàn ông ai cũng thay quần áo hàng ngày à? Thay quần áo hàng ngày thì làm gì có hương vị đàn ông!”
Cậu vừa lầm bầm vừa tức giận rời khỏi tòa thành, vậy nên không để ý tới bên cạnh tòa thành có một tấm bia đá.
Bia đá quấn đầy cây tử đằng xanh biếc, mơ hồ có thể nhìn thấy hàng chữ.

- Điểm lưu trú quý tộc ma cà rồng bán đảo Balkan – Đại sứ quán phương Đông

Apr 20, 2018

[LPHT] Chương 134 – Phiên ngoại 6 (Toàn văn hoàn)

Chương 134 – Phiên ngoại 6

Tĩnh dưỡng ở nhà một tuần, vết thương khỏi hẳn, kì nghỉ xuân cũng đã qua. Lôi Sâm phát hiện Darin bỗng nhiên rất dính mình.
“Tránh ra, đây là chỗ của tôi!” Cậu ta đuổi bạn cùng bàn mới của Lôi Sâm.
“Tránh ra, cậu ấy là của tôi.” Giờ hóa giờ lý, cậu ta đuổi bạn làm thí nghiệm trước của Lôi Sâm.
“Lôi, mau tới đây đi!” Tiểu thiếu gia trước chẳng bao giờ ăn cơm căn tin, nay ngày nào cũng giành được chỗ ngồi tốt nhất và món ngon nhất, hon nữa lúc nào cũng lấy hai suất.
“Lôi, bài này tôi không biết làm, dạy tôi với.” Thiên tài IQ 190 bỗng chốc ngu ngốc, mang một bài toán ngay cả học sinh cấp 3 cũng làm được đến, mặt dày lay lay tay Lôi.
Các bạn cùng lớp ai cũng cho rằng đầu Darin bị nước vào rồi.
***
Hôm nay tan học, Darin vẫn cắm cúi đi theo sau Lôi.
“Cô để lại vào chỗ cũ đi.” Lôi Sâm thở dài, bước nhanh đến cạnh người nào đó tự cho là đã trốn rất kĩ, vươn tay bắt lấy cái tay thứ ba của kẻ ăn cắp đang luồn vào trong túi áo cậu.
“Á, buông tay tôi ra, cậu muốn bẻ gãy tay tôi à!” Cô nàng ăn mặc hở hang hét ầm lên, nếu không phải tay cô ta đang cầm túi tiền, có lẽ mọi người sẽ rất đồng tình.
“A, đấy là ví tôi mà!” Gia giáo nghiêm khắc khiến vốn từ mắng chửi người của tiểu thiếu gia Darin nghèo nàn vô cùng. Cậu ta sầm mặt cả buổi mới phun ra được hai chữ ‘Đáng ghét’.
Gương mặt trắng nõn của thiếu niên đỏ bừng lên vì tức giận, hai mắt to màu xanh biển vừa sáng vừa tròn, nhìn đáng yêu vô cùng. Tuy cậu ta còn lớn hơn mình một tuổi, nhưng ngây thơ hơn nhiều. Lôi Sâm không kìm được quan sát cậu ta nhiều hơn.
“Chúng ta đưa cô ta đến đồn cảnh sát đi!” Darin rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của thiếu niên. Dạo này, cậu ta rất thích tư thế này, cảm thấy rất an toàn.
“Được.” Tay còn lại của Lôi Sâm đưa ra xoa xoa đầu cậu ta.
Đến đồn cảnh sát, giao cô ả đang liên tục chửi bậy cho cảnh sát xong, Lôi Sâm khoanh tay, nhướn mày hỏi, “Cậu có thể nói cho tôi biết vì sao dạo này cậu rất thích theo dõi tôi không?”
“Tôi, tôi theo dõi cậu bao giờ?” Darin giơ chân phủ nhận, như bé mèo Ba Tư đang xù lông.
“Được rồi, cậu không theo dõi. Vậy tạm biệt.” Lôi Sâm bình tĩnh ra về.
“Đợi, đợi đã, tôi có theo dõi! Tôi có theo dõi mà! Tôi chỉ muốn làm bạn với cậu thôi.” Darin vội vàng ôm chặt cánh tay cậu, chẳng hề nhận ra hành động này mờ ám đến mức nào.
Lôi Sâm nhìn thẳng vào hai mắt cậu ta, “Tôi tưởng mình là bạn bè từ lâu rồi.”
“Thật không?” Mắt Darin còn mở to hơn, bên trong như thể có vô số ánh sao đang lấp lánh.
Theo Lôi về nhà, cùng cậu lắp ráp mô hình xe thể thao trong phòng làm việc, lúc tắm xong, dùng khăn lau tóc, Darin vẫn còn rất phấn khởi. Cậu nhảy lên giường Lôi hoa chân múa tay, sau đó ôm chăn lăn mấy vòng, mặt còn nở nụ cười ngây ngô.
Đây là giường Lôi đấy, có hương vị tươi mát của riêng cậu, dễ chịu quá! Cậu dúi đầu vào chăn, hít sâu mấy hơi.
“Cậu đang làm gì đấy?” Lúc Lôi Sâm tắm xong đi ra liền nhìn thấy gương mặt đáng khinh đó.
“Chẳng, chẳng làm gì cả!” Darin luống cuống buông chăn ra, hai má đỏ bừng, đai áo ngủ buông lỏng, để lộ lồng ngực trắng nõn cùng hai điểm phấn hồng như ẩn như hiện.
Lôi Sâm dời mắt, hầu kết khẽ động.
Sau đó Darin cũng ngây người. Giờ cậu mới nhận ra, thiếu niên chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, cơ bắp không to, nhưng từng đường cong đều rất xinh đẹp, tám múi bụng chỉnh tề nổi lên, hai chân rắn chắc mà thon dài, đang rảo bước lại gần mình. Cơ thể này đúng là quyến rũ vô cùng!
Người nóng quá, mũi ngưa ngứa. Darin ngã xuống giường, dùng tay che mũi.
“Cậu làm sao vậy?” Lôi Sâm vừa lau tóc vừa hỏi.
“Không có gì.” Darin cong người, buồn bực nói.
“Không có gì thì sang phòng khác ngủ đi. Tôi không quen ngủ với người khác.”
“Vì sao? Bạn đã đến nhà thì cậu phải tiếp đãi cho chu đáo chứ? Người phương đông các cậu không phải có câu ‘Tâm sự thâu đêm suốt sáng’ sao? Đêm nay chúng ta cũng vậy đi!” Không thèm quan tâm sự khác thường từ cơ thể và trong lòng mình, Darin tội nghiệp ôm cánh tay thiếu niên, khuôn mặt cọ cọ trên cơ bắp của cậu.
Ánh sáng dưới đáy mắt Lôi Sâm tắt dần, một tay đè cậu xuống giường, tay kia luồn vào trong áo ngủ của cậu vuốt ve, thấp giọng nói, “Cậu không biết truyền thống nhà tôi à? Bố tôi lấy ba tôi, vậy nên tôi cũng thích đàn ông. Nếu không muốn ** thì ngủ một mình đi.” Cậu biết rõ Darin là trai thẳng, đã từng có rất nhiều bạn gái, vậy nên cậu chưa bao giờ định trêu chọc cậu ta.
Mạnh mẽ xoa nắn hai điểm trước ngực thiếu niên, nhân lúc cậu còn kinh hãi, Lôi Sâm dùng chăn gói chặt cậu ta, ôm lên ném sang phòng khách.
Năm phút sau, Darin hú lên, run run dùng chăn che kín đầu.
Hai người đều mất ngủ, ngày hôm sau bê hai đôi mắt gấu trúc đi học. Từ đó về sau, Darin không bám lấy Lôi nữa, mà trái lại, nhìn thấy cậu là tránh, biểu cảm rất kì lạ.
Lôi Sâm bất đắc dĩ cười cười, lặng lẽ đè nén mất mát dưới đáy lòng.
“Lôi, tớ thích cậu, xin cậu hãy hẹn hò với tớ.” Một cô gái châu Á cản đường Lôi Sâm, trong tay bưng một hộp quà màu hồng phấn.
Mọi người đi qua ai nấy đều huýt sáo cổ vũ.
“Tôi…” Lôi Sâm mới nói được một chữ, chỉ thấy thiếu niên tóc vàng hấp tấp xong tới, hét lên, “Tránh ra, Lôi không thích cậu đâu! Nếu cậu còn bám theo cậu ấy, tôi sẽ khiến cậu hối hận khi vào Orleans!”
Cô gái thấy rõ gương mặt thiếu niên, vứt hộp quà chạy trốn. Cô nào dám chọc đại ca của trường chứ!
Lôi Sâm cúi người nhặt hộp quà lên.
“Cậu không được nhận những thứ này!” Lôi Sâm lập tức giành lấy, vứt cho đàn em.
“Cậu không trốn tôi nữa à?” Lôi Sâm nhướn mày.
“Tôi trốn cậu hồi nào!” Mặt Darin đỏ bừng. Cậu nhớ tới mấy giấc mơ kia, trong mơ, cậu và Lôi quấn quít lấy nhau, cơ thể không một mảnh vải, cảm giác sảng khoái này cậu chưa bao giờ có. Trong mơ, cậu vuốt ve cơ ngực của cậu ta, hôn môi cậu ta, vươn lưỡi liếm…
OMG! Không được nghĩ tiếp nữa, nghĩ tiếp chắc cháy luôn mất! Cậu thật sự không ngờ mình lại thích một người đàn ông!
“Tôi có chuyện muốn nói với cậu.” Kéo người vào phòng làm việc của riêng mình, khóa trái cửa phòng, Darin nghiêm túc mở miệng.
“Nói cái gì?” Lôi Sâm tìm chỗ ngồi xuống, mắt híp lên, tràn đầy ý cười. Cậu đại khái đoán được thiếu niên muốn nói gì. Mấy hôm nay, ánh mắt cậu ta nhìn cậu thật sự là quá nồng nhiệt.
“Tôi nghĩ…” Darin dùng chân vẽ vòng tròn, khẽ liếc Lôi một cái, lí nhí, “Tôi nghĩ tôi thích cậu rồi.”
“Cái gì? Tôi không nghe rõ.” Lôi Sâm đi đến cạnh thiếu niên, cúi đầu nhìn cậu.
“Tôi thích cậu!” Lần này nói rất nhanh, giọng cũng rất to.
“Sao cậu lại thích tôi? Tôi nhớ trước cậu thích con gái mà, còn có rất nhiều bạn gái mà. Tôi hi vọng cậu phải hiểu rõ, vì người nhà họ Lôi chúng tôi rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, một khi đã nhận định thì sẽ không buông tay. Nếu tôi đồng ý, cậu sẽ không có quyền đổi ý. Tôi không có thời gian chơi trò tình ái với cậu!” Lôi Sâm nghiêm túc nói.
“Đây không phải trò chơi gì cả! Cậu là người duy nhất có thể nói chuyện với tôi trên nửa tiếng mà không khiến tôi cảm thấy khó chịu. Trên thực tế, tôi rất vui, mỗi giây mỗi phút ở bên cậu đều rất thú vị. Mỗi tối, chỉ khi nghĩ đến gương mặt của cậu tôi mới ngủ được, nhìn thấy cậu là tôi muốn hôn cậu, muốn ôm cậu, muốn lên giường với cậu! Nói thật với cậu, tôi chẳng có gì với mấy cô bạn gái trước cả! Vừa nghĩ tới việc lên giường với họ là tôi thấy buồn nôn rồi! Nhưng cậu thì khác! Tôi nhớ cậu muốn chết!”
Darin không quan tâm, ôm lấy người mình ngày đêm mong nhớ, nhưng vì hai người chiều cao chênh lệch, nhìn cậu chẳng có khí thế gì mà, mà như kẹo cao su bám dính người ta.
Lôi Sâm rất muốn cười, nhưng cậu kìm được.
“Được rồi, nể tình cậu rất chân thành, tôi sẽ cho cậu một cơ hội.” Kỳ thật tôi cũng thích cậu! Câu cuối cùng không nói ra, cậu nắm hàm dưới thiếu niên, hôn nhẹ lên đôi môi phấn hồng, sau đó mở cửa ra ngoài.
Darin ngây người đứng sững tại chỗ.
“Hôm nay không về nhà với tôi à?” Lôi Sâm không quay đầu lại, hỏi.
“A, đương nhiên là về rồi!” Darin nhảy bật mấy cái, còn ngửa mặt lên trời cười tươi, nụ cười rực rỡ vô cùng.
Lôi Sâm quay đầu nhìn lại, bật cười khi thấy gương mặt ngốc ngốc kia. Chẳng biết IQ của cậu ta có thật là 190 không, hay là 250.
***
5 năm sau, Lôi Đình mang theo vợ, con, con dâu cùng nhau về nhà đón Tết.
“Cái gì?” Lôi lão gia tử tiêm dung dịch ion hoàn nguyên, đã gần 100 tuổi rồi mà giọng vẫn vang dội vô cùng, “Cháu nói Tiểu Sâm muốn, muốn kết hôn với người đàn ông ngoại quốc này ấy hả? Ông không đồng ý! Cháu muốn để chi thứ hai đoạn tử tuyệt tôn à?”
Lôi Sâm vuốt ngực cho lão gia tử, biểu cảm trên mặt rất kiên định.
Darin bốc hết miếng bánh hoa quế này đến miếng khác. Đồ ăn Trung Quốc ngon quá, cậu không kìm được! Hơn nữa honey đã nói, nhiệm vụ của cậu là ăn ngon ngủ kĩ chơi vui, không cần quản cái khác.
Thú vị thật! Lôi Húc nhìn một nhà bốn người vô cùng bình tĩnh, âm thầm cảm thán.
“Ông ơi, không đoạn tử tuyệt tôn đâu ạ. Gần đây cháu có đột phá trong một nghiên cứu, thành công dung hợp tinh trùng của hai người đàn ông, tạo nên phôi thai có được DNA của cả hai. Đứa trẻ đã ra đời bốn tháng trước rồi, mọi mặt đều rất bình thường, cũng không có ảnh hưởng gì tới người mang thai.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh mở miệng.
“Sao em không nói cho anh biết?” Phản ứng mạnh nhất không phải lão gia tử, mà là Lôi Đình.
“Em sợ đau.” Hàn Trác Vũ che bụng.
“Thế để anh sinh!” Lôi Đình lập tức tiếp lời.
“Chú Hàn ơi, có thật không ạ? Cháu có nên thử không?” Darin nuốt miếng bánh trong miệng, dùng mắt long lanh nhìn thần tượng.
Lôi Sâm đỡ trán cười nhẹ.
Đàn ông mà bụng bầu thì như thế nào? Thật đúng là không đành lòng nhìn thẳng! Lôi lão gia tử đứng dậy, chỉ ra cửa lớn rống lên, “Mấy đứa tránh xa cho khuất mắt ông già này đi, sinh con xong hãy về!”
Tiếng rống giận dữ vang vọng khắp khu nhà.

TOÀN VĂN HOÀN

Apr 18, 2018

[LPHT] Chương 133 - Phiên ngoại 5

Chương 133 – Phiên ngoại 5

Mặt trời sắp lặn hẳn, ánh nắng vàng óng trải khắp đường, xe chạy như bay, tiếng gió thổi qua tai ào ào, hàng cây bạch dương lùi dần ra phía sau, hết thảy đều rất bình thường, rồi lại vô cùng xinh đẹp.
Chỉ những người đã từng gặp hiểm cảnh mới cảm nhận được vẻ đẹp bình dị này.
“Chúng ta trốn thoát rồi!” Darin thì thào, khi cậu hiểu rõ đây là sự thật mà không phải ảo giác, cậu ta hú lên một cách quái dị, nhào tới thiếu niên châu Á, lắc lắc cánh tay cậu, “Chúng ta trốn thoát rồi, Lôi! Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu nhiều lắm! Cậu giỏi quá!”
Không biết làm thế nào để biểu đạt sự biết ơn vô vàn trong lòng, cậu vùi đầu vào vai Lôi, cọ cọ liên hồi, còn chu môi định hôn đối phương.
“Ngoan, nghe lời, ngồi xuống, tôi còn phải lái xe.” Lôi Sâm lạnh nhạt đẩy đầu cậu ra.
“Được, tôi ngoan, tôi ngồi xuống.” Darin cười ngu, biểu cảm nịnh nọt như cún con đang lấy lòng chủ nhân, nhưng yên tĩnh được một lát lại bắt đầu ngọ nguậy, nhìn ngang nhìn dọc, cuối cùng theo tiếng động cơ, hú một một tiếng thật dài.
Lôi Sâm liếc cậu ta, trong mắt ánh lên sự vui vẻ. Người này khôi phục nhanh thật, thoáng cái đã sức sống bừng bừng rồi. Cậu còn tưởng cậu ta phải sa sút tinh thần vài ngày, đúng là không tim không phổi.
Sắc trời tối dần, Darin giải phóng sự hưng phấn xong liền yếu ớt ngã vào ghế dựa.
Lôi Sâm nhìn qua kính chiếu hậu, đột nhiên thấy đoàn xe đang lao tới, vội vàng ấn phanh.
“Sao vậy?” Darin khẩn trương túm chặt vạt áo cậu.
“Bố tôi đến.” Lôi Sâm đỗ xe xong liền cởi dây an toàn.
Darin rất mò mò không hiểu phải là gia đình kiểu gì mới nuôi được quái vật như Lôi. Cậu ta tựa vào cửa sổ, nhìn thấy Lôi đi đến bên một chiếc Hummer dáng dài, nói mấy câu với người ngồi trong liền ra hiệu với mình.
Darin nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo, bồn chồn đi tới.
“Lại đây đi, chú đã liên hệ với bố mẹ cháu rồi, hai người sẽ qua đón cháu nhanh thôi.” Giọng nói trầm thấp mà rất giàu từ tính, khiến tai người tê rần. Thảo nào giọng Lôi cũng dễ nghe vậy, hóa ra là do di truyền. Darin vừa nghe vừa thầm nghĩ.
Ngồi xuống xong Darin mới nhìn rõ gương mặt người kia, lập tức kinh hãi. Đây, đây không phải là Lôi Đình, thần tượng của cậu sao? Vua lính đánh thuê, binh khí hình người Lôi Đình đấy! Anh chỉ ngồi yên ở đó thôi mà đã như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, khí chất sắc bén dị thường, như thể chỉ lại gần thêm đôi chút thôi là bị thương ngay. Anh mặc áo sơ mi trắng, vest đen, bộ vest vừa vặn làm nổi bật cơ bắp cuồn cuộn của anh, hai chân thon dài rắn chắc vắt chéo, đang híp mắt, mặt không cảm xúc quan sát mình, rõ ràng đã ngoài 40, mà gương mặt đẹp trai kia lại không thể nào nhìn ra dấu vết của năm tháng.
Darin lập tức cúi đầu, rụt vai, ngoan ngoãn như chim cút. Lôi đang ngồi cạnh cũng giống cậu. Trên thế giới này, không ai có thể đối mặt với người được xưng là binh khí hình người như Lôi Đình quá năm giây, chỉ có một ngoại lệ, đấy là bạn đời của anh Elius Han, nhà y học vĩ đại nhất thế kỉ.
“Elius Han!” Darin kích động hú lên. Đây là thần tượng cậu hâm mộ nhất đấy! Cậu phát minh ra dung dịch ion hoàn nguyên, máu nhân tạo, trái tim bằng máy, hơn nữa thành công lắp cánh tay robot cho người tàn tật, kéo dài tuổi thọ của nhân loại đến 150 tuổi.
OMG! Hóa ra cặp chồng chồng nổi tiếng nhất thế giới này là bố Lôi, thảo nào Lôi ngầu thế!
Lúc trước sao mình lại muốn gây sự với Lôi nhỉ? Chỉ muốn tát cho mình mấy cái thôi. Darin đau đớn che mặt.
Lôi Sâm buồn cười nhìn cậu ta, thấy ánh mắt nghiêm khắc của bố lại ngoan ngoãn cúi đầu.
“Có bị thương không?” Lôi Đình từ từ mở miệng.
“Chân bị thương, đã uống thuốc rồi, không có vấn đề gì.” Lôi Sâm vội vàng lắc đầu.
Lôi Đình: “Lần này con khiến bố rất thất vọng.”
“Con xin lỗi, con sai rồi!” Lôi Sâm thành khẩn nhận lỗi.
“A? Vậy mà vẫn khiến chú thất vọng ạ? Lôi giỏi lắm ạ, một mình cậu ấy giải quyết cả tám người!” Darin chẳng thèm buồn bực nữa, vội vàng đứng ra bảo vệ bạn.
Lôi Đình bình tĩnh liếc cậu một cái.
Thiếu niên tóc vàng sợ hãi, hậm hức cúi đầu, tay làm động tác khóa miệng lại.
“Nói xem con sai ở đâu?”
“Con có ba chỗ sai: Thứ nhất, lúc nghi ngờ thân phận của Emily phải nói cho bố ngay, mà không nên tự mình đi điều tra, lãng phí thời gian; thứ hai, biết rõ chuyến đi hồ Mật sẽ nguy hiểm, lại không chuẩn bị đầy đủ; thứ ba, không thông báo cho gia tộc Burns chuyện mình nghi ngờ, tự ý hành động, tự cho mình rất giỏi.” Lôi Sâm càng nói càng cúi thấp đầu.
“Biết sai rồi thì đừng có giẫm lên vết xe đổ nữa. Mấy tên bắt cóc kia, bố đã xử lý rồi, muốn biết chuyện thì mai tự đi cục cảnh sát mà hỏi.” Lôi Đình gật đầu, không tỏa ra khí thế đáng sợ nữa.
Xúc động, nhiệt huyết, kiêu ngạo, tự đại, thích mạo hiểm… Đây toàn là bệnh chung của thiếu niên 16, 17 tuổi. Con mình nhìn bên ngoài tình bình tĩnh, trưởng thành nhưng cũng chẳng phải ngoại lệ. Chắc hẳn qua việc lần này, thằng bé sẽ chín chắn hơn.
Darin cảm thấy kính nể từ tận đáy lòng với cách giáo dục của vua lính đánh thuê. Ngầu quá! Đây là thái độ của người bình thường khi con mình vừa mới trốn thoát bọn bắt cóc à? Nếu là bố mẹ cậu, sớm đã ôm cậu khóc rống lên từ lâu rồi!
Lôi Sâm kiểm điểm xong, lo lắng hỏi, “Bên ba…”
“Ba con chưa biết.” Lôi Đình nhìn hai người, giọng nghiêm khắc, “Nghe rõ này, hai đứa leo núi bị ngã, nên về sớm, chuyện bắt cóc không hề xảy ra.” Nếu không còn việc gì thì không cần phải nói cho Tiểu Vũ, miễn cho cậu lo lắng. Gia tộc Burns cũng sẽ phong tỏa tin tức, để tránh làm lớn chuyện ảnh hưởng đến giá cổ phiếu công ty.
Hai người ngoan ngoãn gật đầu.
Bên ngoài đã mưa từ lúc nào, xe chạy vào trong thành phố, dừng lại trước cổng chính sở nghiên cứu cao cấp nhất. Nhìn thấy thanh niên xuất sắc đứng ở cửa, Lôi Đình mặt không cảm xúc cuối cùng cũng thay đổi, lo lắng lấy ô từ tay vệ sĩ rồi chạy vội tới.
Thanh niên thu ô lại, chui vào trong cái ôm dịu dàng mà mạnh mẽ của người đàn ông, hai người ôm nhau nhỏ giọng nói gì đó, người đàn ông cao lớn cúi xuống hôn lên sườn mặt ướt nước mưa của người yêu, sau đó cởi áo khoác choàng lên người cậu, tay vẫn ôm chặt cậu.
“Oa, hai người họ quả nhiên là tình cảm như lời đồn!” Darin tựa vào cửa, hào hứng quan sát.
Lôi Sâm không đáp lời, kéo mở cửa xe vội vàng chạy tới. Hai bố con giơ hai chiếc ô, một trái một phải che chở thanh niên.
“Cháu là bạn Tiểu Sâm à?” Vừa lên xe, Hàn Trác Vũ đã quay sang hỏi Darin. Con trai trưởng thành sớm quá, chẳng có sức sống tuổi trẻ, càng chẳng có bạn bè. Thấy thằng bé càng ngày càng lặng lẽ, cậu thấy rất lo.
“Dạ, tiến sĩ Hàn. Bọn cháu quen nhau ở giải roboter. Lôi giỏi lắm ạ!” Darin giơ ngón cái lên, Elius Han rất thích làm từ thiện, gương mặt xuất sắc, khí chất dịu dàng, ở cạnh cậu, người ta bất giác liền thả lỏng.
“Vậy à? Giải đấu đấy thằng bé rút giữa chừng vì gặp chút phiền phức. Nghe nói cháu lấy được quán quân đúng không?” Hàn Trác Vũ hiển nhiên rất mừng khi thấy con mình có bạn.
“Dạ, tuy cháu giành quán quân nhưng cháu chẳng thấy vui chút nào, vì cháu cảm thấy đấy là Lôi bố thí cho cháu.” Thần tượng quá thân thiện, làm Darin mừng đến quên hết đông tây nam bắc, cậu ta múa may chân tay, nhanh chóng khai sạch, “Lúc thấy cậu ấy chuyển tới lớp cháu, cháu bất ngờ lắm. Cậu ấy ngầu lắm, chẳng chịu nói chuyện với cháu, cháu dùng mấy trò đùa dai để thu hút sự chú ý của cậu ấy, cậu ấy còn thiếu chút nữa đánh cháu một trận…”
Darin chọn những chuyện thú vị của Lôi ở trường kể cho tiến sĩ Hàn nghe, khiến cậu cứ cười mãi.
Lôi Sâm buồn cười nhìn thiếu niên tóc vàng tràn đầy sức sống, cảm thấy cậu không tệ chút nào. Tất cả những người có thể làm ba người đều không tệ.
Bốn người trở lại biệt thự ở ngoại ô, Lôi Sâm ôm ngang người Darin, đưa cậu ta về phòng ngủ tắm rửa thay quần áo.
“Mau để tôi xuống, chân cậu cũng bị thương mà!” Darin vô thức ôm cổ thiếu niên, hai má đỏ rực, không biết là sợ hay xấu hổ.
“Chân tôi không sao.” Lôi Sâm cười nhẹ.
“Tiểu Chính, tôi lấy hòm thuốc cho cậu rồi này.” Một con chó robot màu bạc chui vào phòng, miệng ngậm một cái hộp.
“Đây là cậu lắp à? Nhìn có vẻ rất thông minh.” Darin lập tức bị con chó robot kia hấp dẫn.
“Không, đây là bạn ba tôi tặng, chắc là chú ấy lắp. Lôi Phong ấy, cậu có biết không?” Lôi Sâm nhận hòm thuốc, vỗ đầu chú cún robot.
“Tôi đương nhiên biết Lôi Phong rồi, thần hacker mà! Nghe nói người này rất thần bí, chỉ làm việc cho tiến sĩ Hàn. Cậu gặp người đó chưa? Chắc người đó là người nhà họ Lôi đúng không?” Darin tò mò.
Cún robot ưỡn ngực, kiêu ngạo vô cùng, đáng tiếc không ai nhìn ra biểu cảm đó từ gương mặt nó.
“Tôi chỉ nói chuyện với chú ấy trên mạng thôi, chú ấy không phải người nhà họ Lôi, nhưng chú ấy là bạn tốt nhất của tôi. Tính chú ấy đáng yêu lắm, hơi ngốc…” Như nghĩ đến cái gì, Lôi Sâm thấp giọng cười.
Rất ít người có thể làm Lôi Sâm có biểu cảm như vậy, không biết vì sao, Darin cảm thấy ghen tị vô cùng.
“Cậu mới ngốc!” Cún robot bỗng mở miệng nói, dùng chân đạp Lôi Sâm một cái.
“Được rồi, tôi ngốc, chủ nhân của cậu thông minh nhất.” Lôi Sâm ôm lấy cún con, để hai mắt nó nhìn thẳng vào vết thương của Darin, dỗ dành, “9527, kiểm tra cho cậu ấy đi.”
Hai mắt nó bắn ra ánh sáng đỏ, 9527 nói, “Xương mác đã gãy, nhưng không bị lệch, bôi thuốc rồi bó bột, một tuần sau là khỏi. Xương ống chân cậu cũng bị nứt, chắc không phải ngã đâu đúng không?”
“Suỵt, đừng nói với ba, tôi mua đĩa ném cho cậu.” Lôi Sâm đưa tay lên môi, nhỏ giọng thương lượng.
“Mua xong phải chơi với tôi cơ.” 9527 đàm phán điều kiện.
“Được, chơi với cậu.”
“Ít nhất hai giờ mỗi ngày.”
“Được, ít nhất hai giờ mỗi ngày.”
9527 lắc lắc đuôi, cao ngạo đi ra ngoài.
“Đây là cún robot thật à? Không phải người chứ? Lôi Phong đại thần xây dựng chương trình kiểu gì vậy?” Darin ngạc nhiên vô cùng.
“Tôi chưa từng tháo nó ra. Nó là người nhà của chúng tôi.” Lôi Sâm mỉm cười, mở hộp, lấy thuốc mỡ màu trắng ngà bên trong, bôi đều lên vết thương sưng đỏ của Darin.
Đau đớn lập tức được thay thế bằng cảm giác mát lạnh, Darin thở hắt ra, giờ mới nhận thấy biểu cảm của Lôi tập trung cỡ nào, ngón tay dài linh hoạt, động tác bôi thuốc rất dịu dàng, khiến da cậu run lên. Cậu co chân lại, tai đỏ bừng.
“Đừng động đậy, bôi thuốc xong là không đau đâu.” Lôi Sâm nắm chặt mắt cá chân trắng nõn của cậu.
“Cảm, cảm ơn. Không hổ là thuốc của tiến sĩ Hàn, chỗ vết thương không đau nữa rồi, nhìn kìa, không, không sưng nữa, mát, mát lắm, rất thoải mái.” Darin lắp bắp.
Bó bột xong, vợ chồng Burns cũng vừa đến nơi. Vì trước khi đến đã thương lượng với Lôi Đình, hai vợ chồng cũng không để lộ trước mặt tiến sĩ Hàn, gọi vệ sĩ đưa thiếu gia bướng bỉnh về nhà.

Darin rất thất vọng, cực kì thất vọng. Đây là lần đầu cậu cảm thấy ghét bỏ việc bố mẹ mình đến nhanh quá. Cậu muốn ở bên Lôi lâu hơn, hiểu cậu hơn.