May 16, 2018

[THTGQ] Chương 13

Chương 13: Angel 3
“Gừ…”
Người sói lao về phía Thư Cửu, Thư Cửu vô thức lui ra sau nửa bước, sau đó vung tay đấm.
Kỳ thật so với người sói cao to, nắm đấm của Thư Cửu đúng là không đáng kể, nhưng đừng quên Thư Cửu vẫn đang đeo nhẫn Tra Phược cho cậu.
Người sói hung hăng nhào tới, chiếc nhẫn đúng lúc đập vào mũi người sói, người sói thê thảm rống lên, che cái mũi bị bỏng đến sưng đỏ.
Tai người sói bỗng chốc nhô ra, sau đó cụp xuống, miệng hừ hừ rên rỉ, Thư Cửu nheo mắt, cảm thấy hắn ta chẳng khác gì một con cún cỡ lớn…
Phúc Lộc Thọ Hỉ nghe thấy động tĩnh liền xuyên cửa đi ra, A Phúc xông ra đầu tiên, nói: “Cửu Cửu, có bị thương không?”
A Hỉ thản nhiên bay tới, bình tĩnh nói: “A, ở đây có một con chó to bự này!”
Người sói vừa xoa tai, vừa ôm mũi, đôi mắt màu lam lúc nãy đầy sát khí, nay mất hẳn, ai oán nhìn tay Thư Cửu, nói: “Không ngờ trên tay cậu lại có đồ bạc.”
Thư Cửu: “Đồ bạc?”
Thư Cửu nghe được nhẫn trên tay mình làm bằng bạc, lập tức lệch chủ đề, khó chịu nghĩ, tra nam thân là đại gia mà keo thế, tặng nhẫn lại còn tặng nhẫn bạc, bạc đâu có đáng tiền!
A Thọ cười tủm tỉm lướt tới, nhìn chằm chằm mũi người sói, không kìm được cười nói: “Cong thế này là còn nhẹ đấy, kia không phải đồ bạc bình thường đâu.”
Cả phòng đầy người, mà Thư Cửu lại là người thường duy nhất, sợ hàng xóm nghe thấy, vội vàng đóng cửa lại.
Thư Cửu giận dữ trừng người sói, đừng nhìn đối phương cao to vạm vỡ, hiện giờ ủ rũ cúi đầu, dùng tay quạt quạt mũi bị bỏng do đồ bạc.
Thư Cửu nói: “Người đặt hoa trên mạng là anh à?”
Người sói cụp tai thành thật gật đầu.
Thư Cửu lại càng giận giữ, trừng hắn ta, “Vậy nên anh đặt hoa chỉ vì muốn lấy địa chỉ nhà tôi thôi à?”
Người sói nghĩ nghĩ, lại thành thật gật đầu.
A Phúc nhăn mặt bánh bao, nói: “Con chó này xấu quá!”
Người sói ngẩng đầu, nhe răng, hung dữ rống lên với A Phúc: “Tôi là người sói! Không phải chó!”
A Phúc bị hắn dọa sợ, rụt rụt vai, dường như rất tủi thân, A Lộc thấy vậy liền sầm mặt, chậm rãi lướt tới, kéo A Phúc ra phía sau, sau đó ra vẻ lơ đãng mở bàn tay, một ngọn lửa màu xanh da trời bỗng bay lên trời.
Người sói: “…”
Người sói sợ đồ bạc, sợ lửa, đây là sự thật ai cũng biết. Người sói thấy vậy, sau lưng nổi hết da gà, im lặng không nói gì.
A Lộc giờ mới khoan thai thu tay, sau đó đi an ủi A Phúc.
Thư Cửu nhìn nó, yên lặng chảy mồ hôi, không biết ngọn lửa màu xanh da trời kia có nấu cơm được không, nếu nấu được, chẳng phải là bớt tiền gas sao?
Người sói nói với Thư Cửu: “Tôi không có ác ý với cậu…”
Thư Cửu vừa định nói, không có ác ý sao phải hung hăng như vậy, đối phương lại nhanh chóng bổ sung: “Tôi chỉ là có việc muốn nhờ cậu thôi, sợ cậu không đồng ý nên mới dùng hạ sách này. Nhưng tôi đã đặt hoa trên mạng vậy chắc chắn sẽ trả tiền!”
Thư Cửu nghe xong, cảm thấy cả người liền thoải mái hơn hẳn, tìm túi chườm đá, thân thiết đưa cho người sói, để hắn ta chườm mũi.
Người sói lập tức cảm động khóc như mưa, nói: “Tôi tên là Quincer, vốn là người sói quý tộc trên đảo Balkan, nhưng sau cuộc đại chiến giữa người sói và quỷ hút máu, hai phe đều tổn thất trầm trọng, kém hơn hẳn trước, đúng lúc đó, trên đảo Balkan bỗng xuất hiện một đám thợ săn, bọn chúng chuyên tấn công người sói, hơn phân nửa người sói có người chết, có người trốn, nếu có tiền thì đã di dân rồi.”
Thư Cửu: "..." Đệch, tiên giới quỷ quái mà cũng di dân hả?!
Trong lúc Thư Cửu đang khiếp sợ, Quincer nói tiếp: “Tôi vẫn luôn rất yêu thích văn hóa ở đây, nói đúng hơn, tôi rất kính ngưỡng Minh chủ đại nhân của các cậu, anh ấy là nam thần của tôi!!!”
Thư Cửu: “Khụ…”
Thư Cửu ho khan một tiếng, trong đầu xuất hiện gương mặt liệt của nam thần Tra Phược, nói: “Nói tiếp đi, đừng lạc đề.”
“A.”
Quincer gật đầu nói: “Tuy tôi ở đây hơn 20 năm mà chưa gặp được nam thần, nhưng dưới sự hun đúc của văn hóa, sát khí của tôi cũng được tinh lọc.”
A Hỉ cười tiếp lời: “Thực ra là ngu đi đúng không? Lần đầu tôi thấy người sói ngu như vậy.”
Quincer phẫn nộ kháng nghị: “Tôi là người sói quý tộc đấy!”
Thư Cửu bất đắc dĩ đỡ trán, “Nói tiếp.”
Quincer nói tiếp: “Tôi vốn tưởng mình có thể tiếp tục ở đây, nhưng lại khó mà làm được… Mấy hôm trước, tôi thấy ba vụ án mưu sát trên tivi.”
A Thọ xen vào: “Tôi cũng xem ba vụ đấy.”
Thư Cửu lập tức nhảy dựng lên, trừng A Thọ: “Các cậu còn dùng cả tivi của tôi nữa.”
A Thọ cười gượng, ngoan ngoãn câm miệng.
Quincer nói: “Đúng vậy, là ba vụ đó. Người khác có lẽ nhìn không ra, nhưng tôi chỉ liếc qua là biết đấy là do quỷ hút máu. Vì người sói và quỷ hút máu là thiên địch, miệng vết thương do chúng gây ra, tôi nhìn cái là biết.”
Thư Cửu nói: “Vậy anh lừa lấy địa chỉ của tôi có tác dụng gì đâu? Tôi cũng đâu phải thợ săn quỷ hút máu.”
Quincer lầm bầm: “Không phải lừa, cái này gọi là dùng trí, tôi đọc rất nhiều sách cổ, rất có văn hóa, sao có thể làm những việc hạ lưu như lừa đảo được.”
Thư Cửu: “… Đừng nói linh tinh nữa, nhanh vào chủ đề chính đi!”
Quincer nói: “Vì tôi nghe nói cậu có cách.”
Thư Cửu không hiểu: “Nghe nói?”
Quincer nói: “Đúng vậy, tôi nghe nói trong nhà cậu có bốn con ma, nhưng lại không bị âm khí của ma quỷ dính vào người, đạo hạnh cao thâm, hơn nữa trước đó còn giúp một cô hồn dã quỷ hoàn thành tâm nguyện của mình.”
Thư Cửu gượng cười nói: “Anh đề cao tôi quá rồi.”
Quincer nói: “Tôi đến để xin cậu bắt lấy con quỷ hút máu đang đi khắp nơi giết người kia, nếu không tôi không thể nào tiếp tục ở đây.”
Thư Cửu thiếu chút nữa thốt ra, vậy thì dọn nhà đi, có liên quan gì tới tôi đâu!
Thư Cửu nghĩ nghĩ, cuối cùng quyết định nói uyển chuyển hơn: “Tôi chỉ mở tiệm hoa tươi thôi, không làm pháp sư, không biết trừ tà đâu.”
Quincer nói: “Tôi sẽ trả tiền.”
Thư Cửu vừa nghe đến tiền liền nhớ đến Tra Phược, mặt sầm lại, nói: “Tiền cũng không được, tôi là người nông cạn vậy à?!”
Quincer nói to: “Tôi có thể trả cậu ngoại tệ mạnh, tôi là người sói quý tộc của bán đảo Balkan, tôi có thể cho cậu vàng, nếu cậu thích đô la, tôi cũng có thể cho cậu đô la!”
Giọng Thư Cửu vang dội: “Thành giao!”
Quincer cảm kích nhìn Thư Cửu, nói: “Cảm ơn cậu, cậu quả nhiên là người tốt!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ: “…”
Tra Phược một thân áo đen, tựa vào cầu Khổ Trúc, nhìn nước hồ Lục hồn đạo đỏ thẫm, mày nhíu lại, dường như đang suy nghĩ gì đó.
Mạnh bà bà chống quải trượng từ từ đi tới, quải trượng đặt xuống phiến đá tạo thành những tiếng “keng keng keng”.
Mạnh bà bà cười tủm tỉm nói: “Minh chủ, đang nghĩ gì vậy? Vì cậu trai tên Thư Cửu kia à?”
Tra Phược quay lại, mặt không đổi sắc nói: “Nghĩ xem nên bắt con ác quỷ chạy ra khỏi Phong Đô thành kiểu gì.”
“À há há ~”
Mạnh bà bà chỉ cười, lại không nói lời nào.
Tra Phược đứng lặng hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Tôi cảm thấy Thư Cửu rất quen, nhưng không biết cảm giác này đến từ đâu.”
Mạnh bà bà một tay chống quải trượng, một tay nâng bát sứ, trong bát đựng đầy canh Mạnh bà, nhìn mặt nước cuồn cuộn gợn sóng, khẽ cười: “Nếu ngay cả Minh chủ đại nhân cũng không nghĩ ra thì bà già này lại càng không nghĩ ra. Có lẽ Minh chủ đại nhân quý nhân nhiều việc hay quên, cũng có lẽ việc đó vốn không đáng để nhớ… Chuyện thế gian đã phức tạp lằng nhằng, vậy chuyện của thần quỷ sao có thể đơn giản? Phiền não vì nó, không bằng dứt khoát quên sạch luôn. Đấy cũng là lý do canh Mạnh bà tồn tại, uống xong là quên sạch sẽ, xong hết mọi chuyện… Ngài nghĩ xem, Minh chủ đại nhân.”
Tra Phược chỉ nhìn Mạnh bà bà một cái, không nói gì nữa.
Tuy Quincer nhìn không đứng đắn, nhưng quả thật là một người sói vừa có tiền lại vừa cao to đẹp trai.
Bán đảo Balkan là nơi khởi nguồn của người sói và quỷ hút máu, theo truyền thuyết, lúc bấy giờ có hai người, một người bị dơi cắn, một người bị sói cắn, từ đó biến thành tổ tiên của quỷ hút máu và người sói.
Nhưng trong mắt Thư Cửu, người sói ấy à, chẳng qua là người mắc bệnh chó dại và thường phát bệnh lúc trăng tròn mà thôi…
Quincer là quý tộc, vậy nên những người sói ở đây thấy được tin này đều sẽ tìm đến Quincer, nhờ hắn giải quyết, nhưng quỷ hút máu này hiển nhiên rất lợi hại, Quincer điều tra mấy lần mà vẫn chưa có kết quả.
Thư Cửu nói: “Nhưng tôi phải giúp anh kiểu gì? Tôi không biết gì về mấy việc này đâu.”
Quincer nói: “Kỳ thật tôi đã nghĩ ra cách rồi, nhưng cách này, tự tôi không làm được, nên mới tới tìm cậu.”
Thư Cửu nói: “Cách gì?”
Quincer còn chưa nói, A Thọ đã chen ngang, “Đương nhiên là mời đại sứ quán quỷ hút máu ra mặt rồi.”
Thư Cửu: "...".
Đệch!
Thư Cửu chửi thề trong lòng, quỷ hút máu mà cũng có đại sứ quán à?
Quincer gật đầu, “Nhưng tôi là người sói, tôi không muốn đi đến chỗ đó.”
A Hỉ nở nụ cười, nói: “Là không dám đi đúng không?”
Quincer: “Ai bảo! Người sói chúng tôi lúc nào cũng dũng cảm, không giống mấy con dơi mặt người dạ thú kia.”
Dù sao Thư Cửu cũng rảnh, đến trưa vẫn không bán được thêm hoa, liền theo Quincer đến đại sứ quán.
Quincer nói đại sứ quán không xa, ngay ở khu hai, bốn con ma cũng bay theo, nói là làm hộ vệ cho Thư Cửu.
Thư Cửu càng đi càng thấy đường này quen quen, nhưng không thể nào nghĩ ra, mãi đến khi thấy tòa lâu đài cổ kia, rốt cuộc nhớ lại.
Quincer chỉ vào tấm bia đá quấn đầy cây tử đằng cạnh lâu đài cổ, nói: “Đây này, Điểm lưu trú quý tộc ma cà rồng bán đảo Balkan – Đại sứ quán phương Đông.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu hoa mắt chóng mặt, mấy từ này cậu đều biết, nhưng ghép thành câu thì lại không hiểu.
Đầu cậu quay mòng mòng – Lưu trú, phương đông, đại sư quán…

Thư Cửu không kìm được, vươn tay đập đầu mình.

May 14, 2018

[THTGQ] Chương 12

Chương 12: Angel 2
A Phúc kinh ngạc nhìn về phía cửa, nói: “Á, Cửu Cửu lại ngất rồi! Dạo này cậu ấy mệt quá à?”
Ba con ma còn lại hiển nhiên không đồng ý với lời A Phúc, nhưng bốn con ma đều thống nhất nâng Thư Cửu lên giường, đắp chăn cho cậu, kéo vali vào, đóng cửa lại.
A Hỉ xắn tay áo, nói: “Nào, A Phúc, chúng ta chơi mạt chược tiếp, tôi không tin tôi sẽ luôn thua cái con ma ngốc như cậu!”
A Phúc gật gật đầu, định đồng ý, có điều A Lộc giành trước, mặt không cảm xúc nói: “Đừng chơi nữa, còn chính sự phải làm mà.”
A Lộc nói xong, lại nghiêm mặt bổ sung: “Chính sự của hai ta ấy.”
Lông mày A Hỉ giật giật, trong lòng đã hiểu rõ “Chính sự” này là cái gì.
A Thọ cười tủm tỉm nói với A Hỉ: “Hay mình cũng làm chính sự đi?”
A Hỉ vung nắm đấm, A Thọ nghiêng đầu tránh, quấn quít A Hỉ bay ra xa.
A Phúc ngơ ngác, ngây thơ nói với A Lộc: “A Lộc, chúng ta phải làm chính sự gì?”
A Lộc nhìn A Phúc, phun ra hai chữ, “Tu luyện.”
A Phúc: “A…”
A Phúc lập tức rụt vai, không tình nguyện bị A Lộc kéo qua một bên.
Thư Cửu cũng không ngất lâu, chỉ chốc lát sau, cậu tỉnh lại, nghe thấy tiếng động mà thiếu nhi không nên nghe.
A Phúc nức nở: “A… A Lộc, chậm một chút, A Lộc, chậm một chút, tôi không theo kịp tốc độ tu luyện của cậu rồi… Giờ đầu tôi trống trơn…”
Giọng A Lộc không lạnh lùng như ngày thường, cười nói: “Ngoan, sắp xong rồi.”
Sau đó là tiếng khóc lóc của A Phúc, mà cũng không hẳn là tiếng khóc.
Thư Cửu dù sao cũng là thanh niên ưu tú xem AV chuyên nghiệp suốt hai mươi năm, làm gì có chuyện không nghe ra tiếng động này, quay mặt sang, một con ma mặt búp bê nằm trên ghế salon, một con ma khác thân hình cao lớn đè trên người nó, vất vả cày cấy, à không, tu luyện…
Đầu Thư Cửu rối mù, thiếu chút nữa ngất tiếp, chợt nghe một tiếng động khác vang lên.
Một con ma rất thanh tú đang ngồi xổm với tư thế rất bất nhã bên thùng hàng cậu nhập về, hai tay ôm một hộp nến lãng mạn Pháp, ra sức gặm gặm gặm.
A Hỉ vừa gặm nến, vừa lẩm bẩm: “A… A Lộc đúng là không biết kìm chế, giữa ban ngày ban mặt, ảnh hưởng đến hàng xóm thì sao.”
Một con ma nhìn khá đẹp trai nhưng nở nụ cười lưu manh lơ lửng cạnh nó, nói: “Chúng ta cũng làm nhé? Tu luyện như vậy tiết kiệm sức hơn nhiều.”
A Hỉ lườm nó, nói: “Cậu nghĩ tôi cũng ngốc như A Phúc à, dễ lừa vậy à?”
A Thọ vẫn quấn quít lấy A Hỉ, đúng lúc ngẩng mặt lên liền đối mặt với Thư Cửu, không khỏi sững sờ, nói: “Ủa, Thư Cửu tỉnh rồi à?”
A Hỉ cũng ngẩng đầu, sau đó nói: “Sao tôi thấy hình như cậu ấy nhìn thấy chúng ta nhỉ?”
A Thọ nhìn khắp người Thư Cửu, đúng lúc thấy nhẫn trên tay trái cậu, ngẩn người, sau đó cười nói: “Không phải hình như…”
Sau đó quay đầu lại, nhìn A Lộc đang cần cù cày cấy trên ghế salon, cùng A Phúc ngơ ngác, hào hứng chờ kịch vui.
Từ trước tới nay, Thư Cửu chưa bao giờ ngờ tới có bốn con ma cư trú ở nhà mình, hơn nữa còn ở từ rất lâu rồi, thuê phòng mà không trả tiền phòng, thậm chí chủ cho thuê như mình cũng không biết!
Thư Cửu vừa nghĩ tới ngày nắng nóng cậu toàn mặc áo ba lỗ quanh quẩn khắp nhà, lúc trong nhà không có người, đi tắm còn không đóng cửa, càng đừng nhắc đến lúc xem AV!
Thư Cửu cảm thấy mình đúng là kẻ cuồng, khỏa, thân!
Bốn con ma lơ lửng trước mặt Thư Cửu, vừa vặn xếp thành một hàng, nếu bỏ qua sắc mặt tái nhợt và bờ môi tím tái, thì A Phúc rất đáng yêu, A Hỉ là mỹ nhân lạnh lùng, A Thọ là công tử lưu manh, A Lộc là tổng tài lạnh lùng.
Tuy bốn con ma đều rất giống người, nhưng cũng không thể phủ nhận một sự thật chúng nó là ma…
Mặt bánh bao của A Phúc đau khổ nhăn nhó, giọng mang theo khẩn cầu, lí nhí: “Cửu Cửu, cậu đừng đuổi bọn tôi đi, bọn tôi là ma đáng thương không nhà để về, xin cậu thu lưu chúng tôi, chúng tôi sẽ không ở không, có thể làm vệ sĩ cho cậu, còn có thể dọn dẹp nữa!”
A Hỉ gật đầu liên hồi, tiếp lời: “Còn có thể cùng cậu xem AV nữa!”
A Phúc: “Đúng đúng!”
A Lộc: "...".
A Thọ: "..."
Thư Cửu: "...".
A Thọ nói: “Bọn tôi ở đây lâu như vậy, cũng đâu có gây phiền phức gì cho cậu đúng không?”
A Thọ vừa nói xong, Thư Cửu liền híp mắt nhìn thùng nến nhập khẩu Pháp lãng mạn bị gặm đến dính đầy nước miếng.
A Thọ gượng cười, lườm A Hỉ, sau đó quay sang nói với Thư Cửu: “Lại nói cậu đeo pháp khí của Minh chủ, chúng tôi dù có ác ý cũng không thể thương tổn cậu.”
Thư Cửu nghi ngờ giơ tay lên, nhìn nhẫn, không ngờ nó lợi hại vậy à?
Thư Cửu nhìn mặt bánh bao của A Phúc sắp khóc đến nơi, bất đắc dĩ, cuối cùng xụ mặt nói: “Muốn ở lại thì phải cam kết ba việc.”
A Phúc A Hỉ ra sức gật đầu.
Thư Cửu giơ ngón tay thứ nhất lên, nói: “Đầu tiên, các cậu phải nộp tiền nhà, dù sao cũng không thể ở chùa… Đúng rồi, tôi không nhận tiền âm phủ, nếu các cậu không có tiền, thì làm việc đi.”
A Phúc: “Được được!”
A Hỉ: “Không vấn đề, A Thọ và A Lộc đều rất khỏe, sai bọn họ làm gì cũng được!”
A Thọ: "..."
A Lộc: "...".
Thư Cửu còn nói: “Thứ hai, các cậu không được thương tổn tôi, cũng không được dọa tôi! Tuy tôi là đàn ông đích thực, nhưng cũng không chịu được bị ma dọa liên hồi.”
A Phúc tủi thân: “Cửu Cửu, cậu yên tâm, tuy chúng tôi là ma, nhưng không phải ma xấu hay ác quỷ, không dọa người cũng không dọa ma đâu!”
Thư Cửu nhẹ gật đầu, nghĩ một lát, nói: “Thứ ba… Thứ ba còn chưa nghĩ ra, đợi tôi nghĩ ra rồi nói.”
Bốn con ma rốt cuộc nhẹ nhàng thở phào, Thư Cửu đột nhiên quay đầu lại, trịnh trọng nói: “Tôi nghĩ ra cái thứ ba rồi, thứ ba là không cho phép xem AV với tôi, không cho phép làm vận động cấm trẻ em dưới 18 tuổi trong nhà tôi.”
A Phúc tò mò nói: “Vận động cấm trẻ em dưới 18 tuổi là cái gì?”
A Hỉ gượng cười nói: “Tu luyện ấy.”
A Phúc lại càng khó hiểu.
Thư Cửu giao hẹn ba điều xong, bắt đầu thu dọn hành lí của mình, cất hết các thứ, sau đó bật máy tính, đăng nhập cửa hàng Alibaba, xem tiệm mình làm ăn ra sao.
Thư Cửu vừa mới đăng nhập, tiếng leng keng đã vang lên liên hồi.
*Cửa hàng Alibaba*
Người sói 3.3.0: Có onl không?
Người sói 3.3.0: Có ở đấy không nhỉ?
Người sói 3.3.0: Tôi muốn mua hoa
Phục vụ Hương Hương: Khách iu, có ạ ~
Thư Cửu liếc mắt, giục gì mà kinh thế, đòi mạng à! Thói quen muốn ngậm điếu thuốc, nhưng vừa vươn tay ra liền thấy A Phúc đang ngồi xổm cạnh mình, vô thức rụt tay về.
Phục vụ Hương Hương: Xin hỏi khách iu muốn mua hoa gì ạ? Ship đến đâu ạ? Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Người sói 3.3.0: Hoa gì cũng được!
Thư Cửu: "...". Thành phần ở đâu đến gây sự à?
Phục vụ Hương Hương: Tình yêu cứ nghĩ kĩ đi ạ, ví dụ như tặng cho ai ạ?
Người sói 3.3.0: Không phải nghĩ nữa đâu, cứ chọn loại đắt nhất đi.
Phục vụ Hương Hương: Dạ vâng tình yêu ~
Thư Cửu nghĩ thầm, lại một đại gia nữa, phải làm thịt mới được.
Phục vụ Hương Hương: Vậy tình yêu muốn ship hoa đến đâu ạ?
Phục vụ Hương Hương: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Người sói 3.3.0: Không cần nến đâu, chỉ cần hoa thôi
Người sói 3.3.0: Không cần ship
Phục vụ Hương Hương: Vậy bọn em có thể gửi qua bưu điện, một ngày là đến nơi, sẽ không làm bó hoa bị dập nát đâu ạ.
Người sói 3.3.0: Không cần đâu, tự đến lấy không được à?
Thư Cửu: "...".
Mắt Thư Cửu giật giật, người này không chỉ là đại gia, còn là một kẻ thần kinh, tự đến lấy đương nhiên là được rồi, đỡ mất tiền gửi bưu điện, đỡ công đi ship.
Phục vụ Hương Hương: Đương nhiên là được rồi tình yêu ạ ~
Người sói 3.3.0: Vậy thì tốt quá, lấy hoa đắt nhất, giờ tôi đang rảnh, bạn cứ gửi địa chỉ cho tôi
Phục vụ Hương Hương: Dạ vâng ạ, địa chỉ là phòng xxx tầng xxxx tòa x chung cư x số xx đường x khu xx thành phố x
Người sói 3.3.0: Được rồi, tôi sẽ đặt ngay
Người sói 3.3.0 kia nhanh chóng đặt hàng, quả nhiên là lấy loại đắt nhất, Thư Cửu tính ra mình lại lời to, dù dạo này toàn gặp thần kinh, nhưng kiếm được nhiều hơn trước, nghĩ lại, gặp thần kinh cũng chẳng sao.
A Phúc thấy Thư Cửu cứ cười ngu, không khỏi nhỏ giọng thầm thì với A Hỉ: “Chắc chắn là vì chúng ta ở lại với Cửu Cửu nên Cửu Cửu rất vui.”
Lông mày A Hỉ giật giật, nói: “Sao tôi không nhìn ra.”
Vì người mua sắp tới lấy hoa, vậy nên Thư Cửu cũng không thể mặc áo ba lỗ tiếp khách, vội vàng thay bộ quần áo tử tế, còn dọn dẹp qua phòng khách, trông cho đỡ bừa bộn, sau đó nhốt bốn con ma vào phòng ngủ, trước khi đi ra còn cảnh cáo: “Lát khách đến, các cậu đừng có quấy rầy đấy.”
Sau đó rầm một cái đóng cửa phòng ngủ lại, vui vẻ rời đi.
A Phúc nói: “Cửu Cửu ngốc thật, cậu ấy không biết là ma có thể xuyên tường à?”
A Hỉ nhíu mày nói: “Các cậu có ngửi thấy một mùi khó chịu không?”
A Thọ gật đầu: “Quả thật là vậy, có lẽ là vật gì đó đang ở gần tòa nhà này.”
A Phúc nói: “Mùi này lạ quá.”
A Lộc mặt liệt, nói: “Là người sói.”
“Cộc cộc!”
Thư Cửu nghe thấy tiếng gõ cửa, vội vàng sửa sang lại trang phục, sau đó mở cửa.
Cửa vừa mở ra, chỉ thấy một người đàn ông phải ngoài 1m9 đứng ở cửa, hắn ta mặc áo da đen, nhìn như người nước ngoài, rất cao to, tóc vàng, mắt xanh, con ngươi lại hình thoi.
Thư Cửu không tính thấp, nhưng muốn nhìn đối phương vẫn phải ngẩng cổ.
Thư Cửu vội vàng ôm hoa ra, nói: “Là anh đặt hoa đúng không ạ?”

Người đàn ông không nói gì, vươn tay ra, lại đột nhiên hất bó hoa đi, há to miệng, để lộ răng sắc nhọn như răng sói, gào lên như dã thú nhào về phía Thư Cửu.

May 12, 2018

[THTGQ] Chương 11

Chương 11: Angel 1
Đêm đã khuya, cửa các quán bar đủ loại ánh đèn nhấp nháy, khiến người bất giác bị thu hút.
Một cô nàng ăn mặc hở hang, trang điểm rất đậm lảo đảo đi ra từ quán bar, bồi bàn gọi taxi cho cô ta, mỉm cười đỡ cô lên xe, còn rất ân cần đóng cửa xe hộ.
Cô nàng lên xe, báo địa chỉ, sau đó vì say quá mà mơ màng thiếp đi, đợi đến khi tỉnh lại, ngoài trời tối om, cả đèn đường cũng chẳng thấy.
Cô ta lúc này mới ngớ ra: “Ai, chú ơi, đây là đâu thế ạ, đi nhầm đường à?”
Lái xe nhìn qua gương chiếu hậu, nở nụ cười khó hiểu, nói: “Cô ơi, túi xách của cô đắt lắm đúng không?”
“Chú nói gì vậy?”
Lái xe không tiếp lời, lại hỏi: “Trong túi có bao nhiêu tiền? Có thứ gì đáng giá không?”
Cô nàng giờ đã tỉnh hẳn, sợ hãi đập cửa, miệng hét toáng “Cứu tôi với! Cướp! Cứu tôi với!”
Lái xe không dừng xe, mà lại tăng tốc độ, cô nàng sợ hãi, mặt tái nhợt, chân đạp cửa, vươn tay kéo, không ngờ cửa bỗng mở ra, cô ta ôm túi mình nhảy ra ngoài, theo quán tính còn lăn vài vòng, giày cũng rớt, nhưng không dám dừng lại mà lảo đảo đứng dậy, bỏ chạy.
Lái xe chửi thề, không ngờ con ‘vịt’ béo đến tay rồi mà còn chạy mất, vội vã ấn phanh sau đó mở cửa, đuổi theo cô nàng.
Cô gái kia vừa chạy, vừa la hét “Cứu tôi với! Cướp! Cứu với!”
Cô ta ra sức chạy, đột nhiên ‘uỵch’ một tiếng va phải thứ gì đó, sau đó bị một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy.
Cô gái kinh hoảng ngẩng đầu, chợt thấy một người đàn ông mặc áo bành tô đen, mái tóc dài màu vàng buộc lại, hệt như vương tử trong chuyện cổ tích.
Đôi mắt của người đàn ông này là màu hổ phách, làn da tái nhợt, nhưng dưới ánh trăng mờ ảo thì cũng không lộ liễu lắm, gương mặt rất xuất sắc, răng nanh hơi nhô ra lại làm tăng thêm sự gợi cảm.
“Tiểu thư xinh đẹp, em làm sao vậy?” Giọng người đàn ông này rất gợi cảm, mang theo từ tính, như thể có thể đầu độc người.
Cô gái gặp được cứu tinh, nắm chặt ống tay áo người đàn ông, khóc lóc: “Cứu tôi với, có… Có cướp…”
Người đàn ông mặc áo bành tô mỉm cười như quý tộc, giọng trầm thấp, “Có người dám cướp một cô gái xinh đẹp thế này à, em yên tâm…”
Người đàn ông nói xong, nhẹ nhàng ôm lấy eo cô gái, tay kia vuốt dọc theo mái tóc dài của cô, rồi đưa tay ra sau tai cô, nâng mặt cô lên.
Cô gái lập tức xấp hổ, mượn hơi rượu, ánh mắt mơ màng, theo động tác mờ ám của người đàn ông mà ngẩng đầu lên, nhẹ nhàng rên rỉ.
Người đàn ông không hôn lên miệng cô ta, mà cúi đầu, chậm rãi vuốt ve gáy cô.
Cô gái khẽ nhếch môi, người run run, hai tay nhiệt tình ôm chặt người đàn ông, giữa đêm tối, hai người tựa như đôi tình nhân đang quấn quít lấy nhau.
“A…”
Đúng lúc đó, cô gái khẽ hét nhẹ một tiếng, sau đó giọng yếu dần, đổi thành tiếng rên rỉ thoải mái, cuối cùng hai tay rủ xuống, như thể ngất đi.
Người đàn ông ôm cô gái, vẫn còn đang ghé vào cổ cô, lái xe đã hùng hổ đuổi tới, tay vẫn còn cầm con dao gấp, thấy hai người quấn quít, định đến cướp.
Chợt thấy người đàn ông kia ngẩng đầu lên, mắt hắn từ màu hổ phách chuyển thành màu đỏ như máu, dưới ánh trăng mờ ảo tựa như màu máu, máu đỏ tươi vẫn còn vương bên khóe miệng người đàn ông, nhuộm hồng răng nanh sắc nhọn của hắn.
Người đàn ông mỉm cười với lái xe.
Lái xe đờ người, chân tay luống cuống.
“Quỷ… Có quỷ!!!”
***
Thư Cửu rất tức giận!
Từ bé đến giờ, cậu chưa bao giờ tức giận như vậy, dù năm đó ông cậu lừa cậu nói mua kem cho cậu, cuối cùng lại không mua, Thư Cửu cũng không tức giận như vậy, dù sao khi đó, một cái kem không đến một đồng.
Mà Tra Phược, cái tên tra nam này, lừa cậu tận 200.000!
Không, là 500.000!
500.000 tiền mặt, bỗng chốc hóa thành 500.000 tiền âm phủ, in hình “Tra nam”!
Thư Cửu trong cơn tức giận quyết định từ chức, quả nhiên nào có chuyện gặp bánh rơi từ trên trời xuống như vậy, về nhà ngoan ngoãn mở tiệm hoa tươi còn hơn, ít nhất có thể sống tạm qua ngày, không đến mức chết đói.
Thư Cửu đóng gói hành lý ra về, Mã Hán có chút không nỡ để Thư Cửu đi, dù sao ở Minh phủ toàn mặt liệt, khó được có người sẵn lòng nói chuyện với anh ta, hơn nữa cậu Thư còn rất hào phóng, cho anh ta tận 200.000 luôn…
Phải biết là, tuy Mã Hán là nhân viên công vụ cấp cao của Minh phủ, lương cũng khá cao, nhưng công việc bọn họ làm rất nguy hiểm, giờ quỷ quái Đông Tây lại thiết lập quan hệ ngoại giao, giá hàng lại bắt đầu tăng, Mã Hán vất vả cả trăm năm cũng không đủ tiền mua nhà ở Minh phủ, vậy nên Mã Hán rất cảm kích cậu Thư hào phóng, đột nhiên cho mình tận 200.000!
Mã Hán nói: “Cậu Thư, cậu đi thật à?”
Thư Cửu tức giận nói: “Đương nhiên.”
Tra Phược không nói gì, nhìn cậu thu dọn đồ đạc, đột nhiên nói: “Lát để Mã Hán đưa cậu về.”
“Cảm ơn, không cần!” Thư Cửu quyết đoán từ chối Tra Phược.
Tuy Tra Phược là Minh chủ thập điện, quyền lợi chí cao vô thượng, nhưng đối với người thường như Thư Cửu, cậu thật sự không muốn có quan hệ với những người không bình thường này.
Tra Phược đưa cho Thư Cửu một chiếc hộp nhỏ.
Thư Cửu sửng sốt, nhưng vẫn nhận lấy, mở ra.
Bên trong có một chiếc nhẫn…
Thư Cửu nhìn Tra Phược, nghĩ thầm hóa ra Minh chủ là gay, thích mình à, mới gặp mặt vài ngày đã tặng nhẫn rồi à?
Tra Phược thấy ánh mắt của cậu là lạ, lạnh mặt nói: “Đây là pháp khí hộ thân, trên có linh lực của tôi, cậu đeo nó có thể phòng thân, cũng có thể nhìn thấy ma quỷ. Mạng cậu là cực âm, rất dễ hấp dẫn ma quỷ, đeo cái này có thể bảo hiểm.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu bán tín bán nghi, nói thật, bao nhiêu năm qua, cậu chỉ tin vào chủ nghĩa vô thần, bởi vậy khó có thể tiêu hóa hết những chuyện này ngay, nhưng cái nhẫn theo kiểu thời xưa này nhìn có vẻ quý, giống bạch kim nhưng còn rực rỡ hơn bạch kim.
Thư Cửu thầm nghĩ ngu gì không lấy, hơn nữa cậu làm ô sin cho tra nam, chẳng lấy được đồng nào, coi như cái này là tiền lương vậy.
Thư Cửu đeo chiếc nhẫn vào ngón út, nhìn nhìn, cảm thấy kỳ thật mình vẫn có lời…
Không để Tra Phược sai người đưa, Thư Cửu một mình kéo vali đi.
Hoạt Vô Thường đi tới, đứng sau lưng Tra Phược, nói: “Chủ thượng, có cần thuộc hạ đi theo cậu ta không?”
Tra Phược đưa tay, ý bảo không cần, nói: “Nó đã bị ta đả thương, sắp tới sẽ không tìm Thư Cửu đâu, cứ để Thư Cửu suy đoán đi.”
Tử Hữu Phân cười, “Chủ thượng đúng là dụng tâm lương khổ, nhưng mà ta thấy chắc Thư Cửu không rõ đâu…”
Thư Cửu kéo vali, đi mãi mới đến bến xe, đứng chờ xe còn có một người nông dân, cả người lấm bẩn, đợi chừng 20 phút xe mới tới.
Vì chỗ này quá vắng vẻ, xe trống không, Thư Cửu cùng người nông dân kia lên xe, Thư Cửu ngồi hàng cuối, người nông dân ngồi cạnh, qua chừng ba trạm, người nọ xuống xe.
Cửa xe vừa mở, người nông dân kia xuống xe, một bà cụ xách rỏ rau, quàng khăn quàng cổ lên xe.
Bà cụ lên xe nhưng không ngồi xuống, mà một tay xách giỏ rau, một tay vịn vào cửa.
Thư Cửu nhìn mãi, cảm thấy một bà cụ đứng như vậy thì nguy hiểm quá, xe lắc như vậy, nhỡ ngã thì sao? Hơn nữa, lái xe chẳng chịu bảo bà cụ ngồi xuống, như thể không nhìn thấy.
Thư Cửu ngồi thêm mấy trạm thì đến chỗ xuống xe để vào tàu điện ngầm, lúc đi đến cửa xe, cậu đứng cách bà cụ chừng hai bước, sợ va phải bà, bà cụ nhìn cậu, gương mặt nhăn nheo cười khẽ.
Thư Cửu nhìn nụ cười kia mà sợ hãi, đành phải gật đầu cười khan.
Xe lắc một cái, giỏ rau trong tay bà cụ rơi xuống đất, đúng lúc lăn đến bên chân Thư Cửu.
Thư Cửu tuy không thích xen vào việc của người khác, nhưng cũng không thể để một bà cụ nhặt đồ trên chiếc xe xóc nảy như vậy, vội vàng cúi xuống, một tay bám vào ghế, một tay nhặt đồ.
Thư Cửu nhặt đồ xong, đưa cho bà cụ, nói: “Bà đừng đứng như vậy, tìm chỗ ngồi xuống đi ạ, đừng để ngã.”
Bà cụ cười tủm tỉm nhận giỏ rau, cười ha hả, nói: “Chàng trai, cháu tốt bụng quá… Bà đi xuống đây, xuống ngay đây...”
Bà cụ nói xong, trong lúc xe còn đang chạy với tốc độ cao, bà đột nhiên cất bước đi về phía trước, Thư Cửu sợ tới mức trợn tròn mắt, định ngăn lại mà không kịp.
Bà cụ kia cầm giỏ rau, xuyên qua cửa, cười ha hả, lững lờ bay mất.
Thư Cửu ngã ngồi xuống xe, cổ họng giật giật, nhìn chiếc nhẫn trên tay trái, đau đớn hét lên một tiếng…
Lái xe vẫn nhìn Thư Cửu qua gương chiếu hậu, trên xe chỉ có mình cậu, cậu ta trông sáng sủa mà lại như thần kinh vậy, đầu tiên là nói chuyện với không khí, sau đó lại ngồi xổm xuống như nhặt đồ gì đó, nhìn còn rất giống, sau đó lại hoảng sợ, lái xe nhìn mà gáy lạnh toát.
Vừa đến trạm, Thư Cửu liền lao xuống xe, lái xe tiễn được ôn thần, thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng đóng cửa lại, nhấn chân ga lao vụt đi.
Thư Cửu về đến nhà vẫn còn chưa bình tĩnh lại, đúng là gặp ma giữa ban ngày…
Thư Cửu run rẩy lấy chìa khóa trong túi quần, run rẩy cắm chìa vào ổ, thử suốt ba lần mới cắm được.
Vừa mở cửa ra.
A Phúc: “Bính! Cửu vạn là của tôi rồi.”
A Hỉ: “Đệch, cái tên ma ngốc nhà cậu vậy mà lại cướp bài của tôi, tôi sắp ăn rồi, cậu bính thì tôi làm sao mà ăn được nữa! Cửu vạn là không có cửa nữa rồi!”
A Lộc: “Tam điều.”
A Phúc: “Bính! Ha ha, hôm nay tôi may quá, thêm một cây nữa là bính bính hồ rồi, chẳng sao lại may vậy.”
A Lộc dịu dàng nhìn A Phúc, khó được khi mặt có cảm xúc, nói: “Vui là tốt rồi.”
A Thọ bĩu môi nói: “Xem ra không phải con ma nào đó may mắn, mà là có người cam tâm coi tiền như rác.”
A Hỉ kháng nghị: “A Lộc, ma mặt liệt như cậu sao xấu tính thế! Cậu tưởng mình đang chơi dưỡng thành à? Chúng ta đang chơi mạt chược đấy! Chơi mạt chược đấy, cậu có hiểu không!”
A Lộc mặt không cảm xúc nhìn nó, ý là tôi đang chơi dưỡng thành đấy.
A Hỉ: "...".
Thư Cửu đẩy cửa ra, đã thấy trong nhà mình có bốn vị khách không mời mà đến, ngồi quanh bàn ăn cơm hình vuông của mình chơi mạt chược, có điều bốn người này rất kỳ lạ, không… Giống người, vì họ mặt trắng bệch, hơn nữa không ngồi trên ghế, mà bay trên không trung…
“Rầm!”

Thư Cửu tuột tay, vali rơi xuống đất, sau đó ngã ngồi, cuối cùng cũng hôn mê…

May 10, 2018

[THTGQ] Chương 10

Chương 10: Mèo hoang 10
Thư Cửu có thể cảm giác được một luồng gió lạnh buốt ập tới, bất giác lùi ra sau một bước.
Cô hồn dã quỷ thấy phản ứng của Thư Cửu, thu cảm xúc lại, hơi lạnh của lệ khí cũng giảm dần, gương mặt tái nhợt lộ vẻ áy náy, nói: “Ngại quá.”
Cô hồn dã quỷ nói: “Trình Cẩn vốn là trẻ mồ côi, từ nhỏ tới giờ tứ cố vô thân, mới đầu cậu ấy cũng không quen, cũng có người cười nhạo cậu ấy vì chuyện này, nhưng Trình Cẩn rất hiền, cuối cùng lại tự mình động viên mình, cậu ấy chưa bao giờ đắc tội ai, cũng không bao giờ nói lời khó nghe với ai…”
Câu chuyện chính là cẩu huyết như vậy, kỳ thật Trình Cẩn không phải trẻ mồ côi, mà là con riêng của đại gia, giờ bố cậu ta qua đời, để lại một lượng tài sản rất lớn, phân cho hai đứa con trai của mình, nhưng đồng thời có một phần di sản khác, nói rõ muốn để Trình Cẩn kế thừa, nói vì lúc còn trẻ mình sai, nên cảm thấy rất có lỗi với Trình cẩn, muốn dùng tài sản này để đền bù phần nào cho cậu.
Chính vì lượng tài sản lớn mà bản thân Trình Cẩn cũng không biết này, cậu dính họa sát thân.
Thư Cửu đã từng thấy cảnh tranh chấp di sản sẽ như thế nào, khi ông qua đời, chỉ có mỗi cậu là cháu trai, nhưng chẳng hiểu sao có bao nhiêu thân thích trước kia chẳng quen biết tìm đến, nào là bác cả bác hai cô ba cô bốn, vì tiền mà giả nghèo giả khổ, có người quỳ xuống cầu xin di sản từ Thư Cửu, có người chỉ vào mũi cậu mắng cậu là nhặt được, không xứng kế thừa di sản. Lúc đó Thư Cửu mới biết, hóa ra vì tiền, người ta có thể làm đến mức đó.
Cô hồn dã quỷ nói: “Sau khi Trình Cẩn chết, quỷ hồn của cậu ấy bị quỷ sai mang đi, tôi liền bám vào cơ thể Trình Cẩn, đi báo thù cho Trình Cẩn, hiện giờ tôi báo thù xong rồi. Theo luật Minh phủ, Trình Cẩn sẽ được đưa tới Uổng mạng thành, xin cậu hãy mở cửa Âm hồn bất tán ở Đông điện cho tôi, khi còn sống cậu ấy đã chịu khổ rồi, tôi không muốn khi chết cậu ấy vẫn phải khổ, mãi mãi cô đơn một người, tôi muốn đón Trình Cẩn ra.”
Thư Cửu nói: “Anh không tự mở cửa được à?”
Cô hồn dã quỷ lắc đầu, nói: “Tôi cũng không muốn kéo cậu vào, nhưng Âm hồn bất tán dùng để cố định hồn phách, bởi vậy quỷ như tôi khó mà đụng vào được.”
Bản thân Thư Cửu không muốn dây vào chuyện này, nghe vừa đáng sợ lại vừa khó tin, mình nhất định là ngu người rồi, nên mới đứng nói chuyện với cái kẻ không biết là quỷ hay là người bày trò ra nữa…
Nhưng Thư Cửu giống Trình Cẩn, cũng chẳng có họ hàng thân thích, họ đều từng bị khinh thường, đừng nhìn Thư Cửu cứ ra vẻ vô tâm vô tư, kỳ thật cậu nhớ hết.
Thư Cửu nghĩ nghĩ, đột nhiên do dự, “Tôi hỏi anh một câu được không?”
Cô hồn dã quỷ nói: “Đương nhiên là được.”
Thư Cửu nói: “Anh là quỷ thật à?”
Cô hồn dã quỷ: “…”
Thư Cửu còn nói: “Tóm lại đây là chỗ nào, tại sao là có cái cửa gọi là ‘Âm hồn bất tán’?”
Cô hồn dã quỷ nghi ngờ nhìn Thư Cửu, nói: “Cậu không biết đây là đâu à?”
Thư Cửu lườm hắn, nói: “Biết tôi còn hỏi anh làm gì.”
Cô hồn dã quỷ nói: “Đây là Minh phủ.”
Thư Cửu: “Minh phủ?!”
Cô hồn dã quỷ nói: “Thập vương điện của Minh phủ ấy, tôi thấy âm khí trên người ân nhân rất nặng, hơn nữa lại còn khá thân thiết với Minh chủ Tra Phược, còn tưởng ân nhân là người tu đạo, hóa ra không phải à?”
Thư Cửu thiếu chút nữa nhảy dựng lên, nói: “Đương nhiên là không rồi! Tôi chỉ là một người bình thường mở tiệm hoa tươi online thôi! Người bình thường mà nghe thấy Minh chủ các kiểu, nhất định sẽ tưởng đang chơi cosplay!”
Cô hồn dã quỷ lập tức ra vẻ khó xử: “…”
Thư Cửu cảm thấy giờ mình nói gì cũng vô dụng, vì trong phòng chỉ có mình cậu là người thường, mình nói phản ứng của người thường với một con quỷ, quả đúng là đàn gảy tai trâu.
Thư Cửu thở dài, xua tay, nói, “Thôi, chẳng nói nữa.”
Thư Cửu nói xong kéo cửa ra ngoài, quay đầu lại nói: “Chúng ta mau đi đi, nhân lúc trời tối.”
Cô hồn dã quỷ ngạc nhiên nói: “Ân nhân đồng ý sao?”
Thư Cửu nói: “Anh cũng gọi tôi ân nhân mấy lần rồi, chẳng lẽ lại không làm…”
Vì đã muộn rồi nên ngoài sân chẳng có người, kỳ thật đêm tối mới là thời gian hoạt động tốt nhất cho quỷ, có điều ở Minh phủ có người thường, vậy nên Minh chủ hạ lệnh đến tối, ma quỷ không được ra ngoài, phải ngồi yên trong phòng.
Thư Cửu cùng cô hồn dã quỷ đi tới Đông điện, nhìn thấy bốn chữ ‘Âm hồn bất tán’, Thư Cửu sợ run cả người, vẫn cảm thấy rất kỳ lạ.
Thư Cửu nói: “Anh đứng xa ra một chút, cẩn thận không bị trấn luôn, tôi qua mở cửa.”
Cô hồn dã quỷ cảm kích gật đầu.
Thư Cửu đột nhiên dừng lại, quay đầu nói: “Tôi mở cửa xong, anh không được làm chuyện xấu, chỉ cho tìm Trình Cẩn thôi.”
Cô hồn dã quỷ nói: “Ân nhân yên tâm, tôi cũng không định thương tổn ai, tôi dùng quỷ lực nhập xác đã là gây nghiệp, hơn nữa còn giết người thường, ác nghiệp trên người rất nặng, tôi cũng không muốn tạo nghiệp nữa.”
Thư Cửu giờ mới yên tâm gật đầu, nói: “Tôi mở đây.”
Thư Cửu lên bậc thang, tay vừa đụng vào cửa âm hồn bất tán, bỗng có một luồng gió lạnh thổi tới, lạnh đến thấu xương, gần như đông cứng hoàn toàn xương cốt Thư Cửu, cậu chỉ cảm thấy một xưng lực rất mạnh va vào cậu.
Cửa Âm hồn bất tán vì va chạm đó mà mở ra, Thư Cửu ngã vào trong, một bóng đen vươn tay giữ chặt đầu Thư Cửu, tay kia đặt trên cổ Thư Cửu: "...".
Lúc Thư Cửu ngã, cả người liền đờ ra, âm khí trong điện Âm hồn bất tán rất mạnh, còn mang theo cảm giác lạnh lẽo, Thư Cửu nằm trên mặt đất, thấy sau lưng lạnh cả người, mắt cậu tối sầm, lúc nhìn rõ lại thì lại càng hoảng sợ.
Một vật hình thù kỳ quái xấu xí đang đè trên người cậu, hai tay rất dài, một tay ấn đầu cậu, tay kia đè lên lồng ngực cậu, ngực Thư Cửu đau nhức kích liệt, mà tay vật kia dần dần tiến vào trong lồng ngực Thư Cửu: "...".
Thư Cửu thở hổn hển, đau đớn khiến mặt cậu tái nhợt, tay chân dần lạnh buốt.
“Ân nhân!”
Cô hồn dã quỷ thấy Thư Cửu bị ác quỷ bắt, quanh thân đột nhiên tràn ngập lệ khí, cũng không thèm để ý việc ma quỷ không nên tới gần điện Âm hồn bất tán, lao tới, chỉ có điều con quỷ này dường như rất lợi hại, nó bật ra tiếng cười “ha hả”, cô hồn dã quỷ vừa mới nhào tới, trên người ác quỷ đột nhiên xuất hiện cánh tay thứ ba, túm lấy cổ cô hồn dã quỷ, đầu quay ra sau lưng, vừa cười vừa há to miệng.
Mắt thấy cô hồn dã quỷ cũng sắp bị ác quỷ ăn thịt, Thư Cửu đau đến không hành động được, lại thấy tay ác quỷ sắp thò hẳn vào trong lồng ngực mình, dùng hết sức đạp lên ngực ác quỷ, hét toáng lên: “Đệch! Đệch! Mày đừng có chảy nước dãi lên mặt tao được không, vệ sinh một chút đi chứ?!”
Ác quỷ kia hiển nhiên bị đạp đến sững sờ, không tin nổi nhìn Thư Cửu, miệng xấu xí ngoác ra vẫn còn nước dãi, cười đáng sợ, “Ngươi quả nhiên không tầm thường… Đúng là cực âm thể, đáng mừng thật…”
Thư Cửu đau đến trợn trắng mắt, tay chân lại lạnh buốt, gần như không thở được, lúc cậu sắp ngất đi, đau đớn toàn thân đột nhiên biến mất, sau đó là tiếng la hét khàn giọng của ác quỷ.
Giọng Tử Hữu Phân đột nhiên vang lên, “Chậc, chạy mất rồi.”
Hoạt Vô Thường nói: “Chủ thượng, thủ hạ đuổi theo ngay.”
Thư Cửu chậm rãi mở mắt, cô hồn dã quỷ như cũng mất hết sức, nằm cạnh cậu, Tử Hữu Phân vẻ mặt không kiên nhẫn, mà Hoạt Vô Thường lại lạnh lùng đứng trước mặt cậu.
Tra Phược mặc trường bào màu đen, mặt lạnh nhạt, vươn tay ngăn Hoạt Vô Thường, nói: “Không cần đuổi theo đâu, các ngươi không phải đối thủ của nó.”
Hoạt Vô Thường nói: “Nó quả nhiên lựa chọn Thư Cửu làm khí cụ.”
Tra Phược nhìn Thư Cửu còn đang nằm trên mặt đất, nói: “Bảo Vương Triều Mã Hán đến thu dọn Đông điện.”
Tử Hữu Phân dạ một tiếng, lập tức ra ngoài.
Tra Phược nói với Hoạt Vô Thường: “Cô hồn dã quỷ ở lại nhân gian đã lâu, còn phạm sát nghiệt, tống vào Lục hồn đạo.”
Cô hồn dã quỷ lại đột nhiên giãy dụa, quỳ gối trước mặt Tra Phược, Thư Cửu thấy vậy, vừa định mở miệng khuyên can, Tra Phược đột nhiên quay đầu, rất có khí thế nhìn cậu, nói: “Việc cậu làm đúng là quá hồ đồ, Trình Cẩn chết oan thì phải vào Uổng mạng thành, hiện tại oan ức được rửa sạch, buông mọi chấp niệm, đúng ra nên vào Lục hồn đạo đầu thai chuyển thế, cậu giúp nó, chẳng lẽ muốn Trình Cẩn cũng làm cô hồn dã quỷ, không có chỗ ở à?”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu cảm thấy, cậu không thể nào phản bác!
Thư Cửu nghĩ nghĩ: “Vậy để anh ta gặp Trình Cẩn lần cuối có được không?”
Tra Phược cau mày, dường như không thể nào hiểu suy nghĩ của Thư Cửu, cuối cùng có chút bất đắc dĩ, nói: “Không cần thiết phải gặp.”
Nói xong quay sang Hoạt Vô Thường: “Phán hắn làm phù du, sáng sinh chiều chết, dùng sáu kiếp rửa sạch tội nghiệt. Sau sáu kiếp, làm người, hay phải xuống địa ngục, vậy xem biểu hiện của hắn.”
Cô hồn dã quỷ kinh ngạc, vui vừng dập đầu nói: “Cảm ơn Minh chủ.”
Thư Cửu nói: “Sáng sinh chiều chết? Vậy chẳng phải sau sáu ngày là anh ta được đầu thai đi gặp Trình Cẩn rồi sao?”
Tra Phược không nói gì thêm, trực tiếp đi ra khỏi điện Âm hồn bất tán, cô hồn dã quỷ cũng dập đầu với Thư Cửu, nói: “Cảm ơn ân nhân.” Sau đó bị Hoạt Vô Thường dẫn đi.
Thư Cửu đã trải qua một buổi tối hết sức quỷ dị, lần đầu tiên cậu được gặp quỷ, nếu là lúc trước, Thư Cửu chắc chắn sẽ không tin chuyện này.
Thư Cửu ăn sáng xong, liếc mắt quan sát cả bàn thần quỷ, dùng cùi chỏ huých huých Mã Hán vốn dễ nói chuyện nhất, hạ giọng hỏi: “Hỏi anh một vấn đề.”
Mã Hán quay sang, chất phác nói: “Cậu Thư hỏi đi, chỉ cần tôi biết, tôi sẽ trả lời ngay.”
Thư Cửu nói: “Anh bao nhiêu tuổi rồi?”
Mã Hán đột nhiên lộ vẻ khó xử, nói: “Cái này… Cậu Thư đợi tôi tính đã, hình như là một nghìn tuổi đúng không nhỉ? Không đến một nghìn tuổi thì cũng xấp xỉ vậy, lâu quá rồi, tôi không nhớ rõ nữa…”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nói: “Vậy Minh chủ các anh thì sao?”
Mã Hán lại lộ vẻ khó xử, “Cái này tôi cũng không biết, nghe nói Minh chủ đã tồn tại từ khi khai thiên lập địa rồi…”
Thư Cửu: "...".
Tra Phược nhìn hai người họ thầm thì, liền quay sang nhìn, Thư Cửu ngẩng đầu lên, chuyển đề tài: “Cái kia… Tiền lương của tôi có thể ứng trước một phần cho tôi được không, tôi cần tiền nhập hoa, mà hiện tại tôi không còn tiền tiết kiệm…”
Tra Phược nhẹ gật đầu, tuy bình thường vừa lạnh lùng vừa ít nói, nhưng điều khiến Thư Cửu tôn sùng nhất đấy là Tra Phược rất đại gia, đại gia trong đại gia!
Tra Phược nghiêm mặt nói với Mã Hán: “Cậu đi lấy 200.000 cho Thư Cửu.”
Mã Hán gật đầu, nhanh chóng đi lấy một chiếc vali lớn, “rầm” một cái đặt lên bàn, nghe có vẻ rất nặng.
200.000!
Thư Cửu thiếu chút nữa chảy nước miếng, Thư Cửu chưa từng thấy 200.000 tiền mặt, tha thứ cho kẻ nhà quê như cậu…
Mã Hán giao vali cho Thư Cửu, nói: “Cậu Thư, của cậu đây.”
Thư Cửu lau nước miếng, vội vàng mở vali ra.
Sau đó há hốc mồm, chửi bậy, “Đệch!”
Trong vali là từng chồng tiền dày khịch, chỉ có điều không phải nhân dân tệ, không phải đô la, mà là một vali – Tiền âm phủ!
Hơn nữa.
Thư Cửu lấy một chồng ra, nói với Tra Phược: “Sao bên trên lại in mặt anh?”
Tra Phược không để ý tới cậu, trên gương mặt liệt khó được khi hiện sự khinh bỉ, ý bảo cái này mà cũng không biết.
Mã Hán tiểu thiên sứ tốt bụng giải thích: “Cậu Thư, chủ thượng là Minh chủ, tiền không in hình chủ thượng thì in cái gì?”

Thư Cửu: "...".

May 8, 2018

[THTGQ] Chương 9

Chương 9: Mèo hoang 9
Cái gọi là Âm hồn bất tán, kỳ thực là nơi dùng để cố định âm hồn.
Người sau khi chết sẽ xuống Minh phủ, minh chủ thập điện sẽ dựa theo ưu khuyết điểm khi còn sống để phán định kiếp sau, nếu ưu khuyết điểm như nhau thì uống canh Mạnh Bà rồi nhảy xuống Lục hồn đạo, cũng có người chết oan uổng, hoặc người vi phạm pháp luật, tội ác tày trời, những người này không muốn hoặc không thể uống canh Mạnh Bà, vậy tạm thời bị cố định âm hồn trong Đông điện, tránh bị tiêu tan, chờ Minh vương thập điện đến nhận người, hoặc vào Uổng mạng thành, hoặc vào Thiết Vi thành, hoặc vào Phong Đô thành.
Tra Phược nhìn Thư Cửu không động đậy, vươn tay nói: “Lại đây.”
Thư Cửu không biết vì sao, cảm thấy lời Tra Phược như mang theo ma lực, bất giác đi tới, đợi khi kịp phản ứng lại thì cậu đã đứng cạnh ‘tra nam’ rồi.
Tra Phược nói: “Đi ngủ đi, muộn rồi.”
Thư Cửu theo Tra Phược đi ra ngoài Đông uyển, vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại, cảm thấy Đông điện này thật sự rất thần bí.
Cả đêm Thư Cửu ngủ không yên, cứ nhắm mắt lại là trong đầu lại xuất hiện mấy ngọn đèn lồng màu lam kia.
Ngày hôm sau rời giường, Thư Cửu ôm hai mắt đen sì như gấu trúc, trạng thái rất tệ, tựa như túng dục quả độ, mãi mới rời được giường.
Thư Cửu vừa rửa mặt xong đã có người tới gõ cửa, mở cửa ra thì gặp Mã Hán, Mã Hán đưa đồ ăn sáng cho cậu, nói: “Cậu Thư, cậu ăn sáng đi, tối qua không ăn gì, chắc giờ cậu đói rồi.”
Thư Cửu đột nhiên cảm thấy, giữa căn biệt thự toàn thần kinh này, Mã Hán chẳng khác gì thiên sứ cả!
Nhưng Thư Cửu nhầm rồi, kỳ thật Mã Hán không phải thiên sứ, anh ta là quỷ sứ…
Thư Cửu cầm đồ ăn đi vào, Mã Hán không đi ngay, nói tiếp: “Đúng rồi, cậu Thư, tối nay công tước đại nhân của bán đảo Balkan đến bàn chuyện làm ăn với boss, phiền cậu thư chuẩn bị ít hoa hồng tươi.”
Thư Cửu nói: “Công tước?”
Trong lòng thầm nghĩ, hóa ra ‘tra nam’ làm ăn lớn vậy, tuy không biết bán đảo Balkan là gì, nhưng nghe có vẻ giống mấy nước châu Âu! Lại còn công tước nữa!
Thư Cửu đoán không sai, bán đảo Balkan quả thật nằm ở châu Âu, hơn nữa còn là nơi đầu tiên xuất hiện quỷ hút máu…
Nhiệm vụ hôm nay của Thư Cửu là chuẩn bị hoa hồng, nghe nói công tước đại nhân rất thích hoa hồng đỏ, tốt nhất là màu đỏ như máu.
Thư Cửu vừa cắt hoa hồng cắm vào bình, vừa nghĩ, sao thấy giống cái người mua dở hơi lần trước mình giao hoa thế nhỉ, ngay ở khu hai, mà cái kiến trúc phục cổ châu Âu thế kỉ XVIII kia cũng rất độc đáo, hình như người ở đấy là công tước hay bá tước gì đó, Thư Cửu không nhớ lắm.
Lúc Thư Cửu cắt hoa, mấy mỹ nữ ở Tây Uyển đã ăn mặc trang điểm tỉ mỉ xong, vừa đi vừa cười nói.
Đát Kỷ nói: “Cô bảo xem tôi mặc bộ nào thì đẹp hơn?”
Bao Tự nói: “Nguyên một con hồ ly tinh, cô mặc gì không quan trọng, cứ cởi thẳng ra luôn đi.”
Đát Kỷ: “Đáng ghét! Người ta sợ người ta cởi hết, công tước Quintus lại thích rụt rè thì sao?”
Bao Tự cười khanh khách: “Đừng có đùa, cô còn định quyến rũ công tước Quintus à? Thần quỷ phương Đông còn chẳng kiếm được ai, giờ định thò tay sang phương Tây nữa hả? Người ta là quỷ hút máu đấy, cẩn thận cắn đứt cổ hồ ly của cô luôn!”
Đát Kỷ ai oán sờ cổ mình.
Thư Cửu ngồi ở vườn hoa cách đó không xa cắt hoa, những lời Đát Kỷ và Bao Tự nói, từng chữ cậu đều hiểu, nhưng gộp lại thì chẳng hiểu gì cả… Thư Cửu cảm thấy hình như chỉ số thông minh của mình có vấn đề?
Đồ ăn buổi tối thay đổi đáng kể, hơn nữa còn là đồ Tây, rượu vang rồi bít tết, tóm lại đối với nhà quê như Thư Cửu thì rất ngon.
Mùa hè, trời tối rất muộn, khi trời đen hẳn đã hơn 8h30, gần 9h, một chiếc xe màu đen sang trọng dừng trước cổng lớn, người xuống xe trước là một người đàn ông trẻ tuổi mặc áo bành tô, đi găng tay trắng.
Người đàn ông này có gương mặt rất đẹp, khí chất cũng rất dịu dàng, anh ta cung kính mở cửa xe, mời công tước đại nhân xuống.
Thư Cửu nhìn người đàn ông này thấy quen vô cùng, nghĩ nửa ngày, a, đây là cái người mua dở hơi kia mà! Tên là Angel đúng không nhỉ? Vậy người cạnh anh ta chính là công tước đại nhân à?
Một người đàn ông mặc bộ vest sang trọng xuống xe, tay cầm quải trượng, anh ta còn cao hơn Angel đến nửa cái đầu, không giống Angel thanh tú dịu dàng, người này có gương mặt với đường nét rất sâu như con lai, tóc vàng mắt xanh, làn da trắng, tỏa ra khí chất u buồn của quý tộc.
Đẹp trai thì đẹp trai thật, nhưng Thư Cửu cảm thấy, răng nanh của vị công tước đại nhân này hình như hơi nhọn đúng không nhỉ?
Công tước Quintus và quản gia Angel vào biệt thự, Bao Tự và Đát Kỷ đứng gần đó nhìn trộm đã sớm rạo rực, rên rỉ “A ~~ Chết rồi ~~ Tôi ngất mất, công tước đại nhân đẹp trai quá, đàn ông quá ~~ Muốn để công tước đại nhân cắn cổ tôi quá ~~”
Thư Cửu: "...".
Đấy là công tước, dù đói đến mấy cũng không phải chó, chắc không đến mức cắn cổ người đâu nhỉ?
Thư Cửu không nghĩ đến một chuyện, kỳ thật ngoài chó cắn người ra, quỷ hút máu cũng cắn người!
Công tước Quintus đến bàn chuyện làm ăn với Tra Phược, tất nhiên là do thần quỷ Đông Tây đã bắt đầu thiết lập quan hệ ngoại giao, thương mại mậu dịch đương nhiên cũng phát triển theo.
Công tước Quintus đột nhiên nhìn về phía cửa, lịch sự nói: “Xem ra kia là người bạn nhỏ của Minh chủ đại nhân đúng không?”
Tra Phược không nói gì, chỉ liếc nhìn người đang ngồi xổm ngoài vườn hoa.
Công tước Quintus nở nụ cười, nói: “Máu quả thật rất thơm, Minh chủ đại nhân tinh mắt thật… Đáng tiếc cậu ta có một mùi rất khó chịu.”
Công tước Quintus thấy Tra Phược không có biểu cảm gì, nói tiếp: “Cần tôi giúp đỡ không? Âm khí trên người cậu ta nặng như vậy, chỉ e không sống được lâu.”
Tra Phược rốt cuộc lên tiếng, “Rất cảm ơn ý tốt của công tước, nhưng mà tự tôi làm được, không cần công tước phí công.”
Công tước Quintus cười cười, nói: “Cũng đúng, khả năng của Minh chủ đại nhân, tôi đã từng được thấy, xem ra là tôi xen vào việc của người khác rồi.”
Thư Cửu đang trồng hoa, cảm thấy sau lưng mình nóng bừng, như thể có ai đang nhìn chằm chằm, cả người rất khó chịu, quay đầu lại thì chẳng thấy gì, chỉ thấy phía xa xa, Tra Phược đang nói gì đó với vị công tước kia.
Thư Cửu đứng dậy, vỗ vỗ đất trên người, cũng muộn rồi, cậu định về phòng tắm rửa đi ngủ.
Thư Cửu về phòng, thuận tay mở ti vi, sau đó đi tắm, lúc cậu tắm xong thì đúng lúc đến bản tin tối của tivi, nói có đại gia nào đó tinh thần có vấn đề, bị đưa vào bệnh viện để điều trị.
Thư Cửu biết rõ địa điểm trên tivi, đấy là một khu biệt thự đắt tiền, hàng loạt phóng viên đang vây quanh xe cứu thương, chẳng mấy chốc, cửa một ngôi biệt thự mở ra, người hầu đang túm năm tụm ba lại, như kỳ tích, Thư Cửu cũng biết một người ở đấy, người nọ đã từng nhận hoa. Nhân viên y tế nâng một người từ trong ra, trang phục người nọ rất đắt tiền, chỉ có điều tinh thần không tỉnh táo, như bị động kinh, vừa run lên bần bật vừa nói lung tung, kêu có quỷ! Quỷ đến lấy mạng!
Phóng viên xinh đẹp trên tivi nói: “Được biết, anh Trình đột nhiên phát bệnh, mất tỉnh táo, tự mình nhận tội rất nhiều việc mà không ai biết, hiện tại anh Trình đã được đưa vào bệnh viện, sau khi tỉnh lại, anh sẽ phải đối mặt với nhiều tội danh như mưu sát, chiếm đoạt tài sản.”
Thư Cửu chuyển kênh, chẳng biết đang chiếu phim cổ trang gì, một người đàn ông mặc trường bào màu trắng xuất hiện trên tivi. Người này mặt tái nhợt, bờ môi cũng như không có chút máu, mái tóc dài lòa xòa, ánh mắt lạnh lùng, mang theo cảm giác sâu thăm thẳm, Thư Cửu chưa từng xem phim này, dứt khoát đặt điều khiển sang một bên, lầm bầm, “Sao giống phim ma thế này? Mà kỹ xảo chán thế.”
Thư Cửu vừa nói xong, chỉ thấy người đàn ông trên tivi nhìn mình chằm chằm, sau đó, một lúc lâu sau… Người đó bò ra từ tivi.
Thật sự là bò ra đấy!
Thư Cửu sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, há hốc mồm không thốt thành lời, lùi dần lùi dần ra phía sau, nhưng lưng đã chạm vào giường rồi, không lùi được nữa, chân tay Thư Cửu mềm nhũn, muốn đứng dậy chạy ra ngoài, nhưng thử hai lần vẫn không được.
Mà người đàn ông mặc áo bào trắng trên tivi đã bò ra hẳn, sau đó đi tới gần cậu.
Thư Cửu khóc không ra nước mắt, “Đệch! Tivi này có cả hiệu ứng 3D à, người mà cũng leo ra được nữa à! Sao không để mỹ nữ leo ra chứ!”
Người đàn ông mặc áo bào trắng đi đến cách Thư Cửu hai ba bước thì dừng lại, lạnh lùng nói, “Tôi không phải người, tôi là quỷ.”
Môi Thư Cửu run run.
Người đàn ông mặc áo bào trắng nói: “Trước chúng ta gặp nhau hai lần rồi, chỉ có điều tôi không dùng cơ thể này thôi, hôm qua tôi nhờ cậu đi Đông điện, cậu còn nhớ không?”
Anh ta vừa nói vậy, Thư Cửu lập tức nhớ tới quái nhân đội mũ lưỡi trai kia, ra sức gật đầu.
Người đàn ông mặc áo bào trắng nói: “Tôi không có ác ý với cậu, trên người cậu có phù chú, nếu tôi có ác ý với cậu, phù chú kia linh lực mạnh như vậy, tôi đã sớm tan thành mây khói rồi.”
Thư Cửu bắt được từ mấu chốt, buồn bực nói: “Phù chú?”
Người đàn ông mặc áo bào trắng chỉ gật đầu, nói: “Tôi vốn là cô hồn dã quỷ trôi dạt trên thế gian, không biết mình có chấp niệm gì, vẫn không nhảy xuống Lục hồn đạo, sau đó tôi dạt đến một khu chung cư của loài người, tôi gặp Trình Cẩn, làm đổ chậu hoa của cậu ấy, cậu ấy chưa từng thấy mặt tôi, tưởng tôi là mèo hoang, ngày nào cũng lấy đồ ăn cho tôi, còn ngồi xổm ở cửa nói chuyện phiếm với không khí…”
Thư Cửu nghe lời người đàn ông nói, trong đầu dần hiện ra một cảnh tượng, đấy là cảnh trong mơ cửa cậu, cậu mơ thấy một chàng trai ngồi xổm ở cửa, đổ thức ăn cho mèo vào đĩa, một con quỷ sắc mặt tái nhợt, mang theo lệ khí đang lơ lửng cách đó không xa.
Lúc trước, Thư Cửu cứ tưởng rằng quỷ hồn muốn ăn tươi chàng trai này, hóa ra cô hồn dã quỷ này đang nghe cậu nói chuyện phiếm…
Người đàn ông mặc áo bào trắng nói: “Tôi tưởng mình sẽ làm bạn với cậu ấy, cho đến khi Trình Cẩn hết tuổi thọ, không ngờ…”
Giọng người đàn ông nhỏ dần, lại nói: “Người đặt hoa ở tiệm của cậu, rồi bảo cậu giao tới đó cũng là tôi.”
Thư Cửu nhìn người đàn ông, tuy sắc mặt anh ta rất đáng sợ, nhưng nghe anh ta nói thì lại cũng không quá khủng bố.
Thư Cửu nói: “Anh đến cùng muốn làm gì?”

Người đàn ông bỗng nhiên ngẩng đầu, mắt nhìn chằm chằm Thư Cửu, toàn thân tỏa ra lệ khí rét lạnh, nói: “Tôi muốn báo thù, báo thù cho Trình Cẩn.”