Jul 24, 2018

[NSNT] Chương 9


Chương 9: Bạn trai lăng nhăng (5)
Vu Đình và Đồng Uyển Uyển xám xịt rời khỏi nhà họ Ôn.
Có trời mới biết, Lâm Lạc đã muốn làm việc này từ lâu lắm rồi, hai người kia mấy lần vụng trộm không chịu đi nơi khác mà cứ vụng trộm ngay trong phòng cậu, rồi lại còn ngay trên giường cậu nữa chứ.
Sau khi hai người ra về, Lâm Lạc gỡ hết vỏ gối, ga, vỏ chăn vứt ra thùng rác. Mấy thứ này, cậu cảm thấy rất bẩn.
Buổi tối bố Ôn mẹ Ôn về nhà, mẹ Ôn thấy đống ga gối, hỏi, “Văn Văn à, sao con lại vứt hết ga gối ra thế kia? Hay là con…” Mẹ Ôn hiển nhiên nghĩ tới bạn trai Vu Đình của Ôn Văn, “Văn Văn, mẹ biết Vu Đình rất tốt, nhưng hai đứa… Hai đứa…” Mẹ Ôn muốn khuyên Ôn Văn yêu quý bản thân mình hơn, đừng dễ dàng trao mọi thứ cho đàn ông như vậy.
Mẹ Ôn còn chưa nói xong, Lâm Lạc đã cắt lời mẹ Ôn, “Mẹ, hôm nay con đi chơi với bạn, lúc về thấy Vu Đình và Đồng Uyển Uyển đang ở trên giường, con bảo hai người đấy sau này đừng có đến nhà mình nữa.”
Lâm Lạc vốn không hề có ý định giấu diếm cho Vu Đình và Đồng Uyển Uyển, lại càng không giấu bố Ôn mẹ Ôn.
Nếu không đợi đến khi bố Ôn kiểm tra ra bị suy thận, Vu Đình lại mặt dày đến đưa tiền để làm hòa, nhà họ Ôn lại coi Vu Đình như đại ân nhân thì sao?
Vậy nên, Lâm Lạc chắc chắn sẽ không giấu, cậu sẽ để cho bố Ôn và mẹ Ôn biết rõ Vu Đình và Đồng Uyển Uyển là người như thế nào, dù bây giờ hai người sẽ buồn, nhưng còn hơn là khổ cả đời.
Kiếp trước, bố Ôn mẹ Ôn cảm thấy rất tự hào khi có con rể quý như Vu Đình, đồng thời rất vui mừng khi con gái mình gả được cho người như vậy. Nhưng sau này, khi tình nhân của Vu Đình càng ngày càng nhiều mà vẫn không chịu kết hôn với Ôn Văn, họ đã nhận ra Vu Đình là loại người gì, cũng muốn tìm kiếm một người khác cho Ôn Văn, nhưng lại vẫn cả nể việc Vu Đình từng có ân với họ, đợi đến khi thế lực của Vu Đình đã lớn mạnh, Ôn Văn đã sớm là người của Vu Đình, bố Ôn mẹ Ôn dù có hối hận cũng không còn kịp nữa rồi.
Bố Ôn mẹ Ôn tuổi già không hề vui vẻ chút nào, tuy Vu Đình vẫn chu cấp cho họ, để họ sống một cuộc sống sung túc giàu có.
Về phần Vu Đình, Lâm Lạc quá hiểu rõ mấy gã ngựa đực như vậy, hắn chắc chắn sẽ không từ bỏ Ôn Văn, trong lòng hắn, Ôn Văn vĩnh viễn là nữ thần, hắn tin rằng, một ngày nào đó, Ôn Văn sẽ tha thứ cho hắn.
Đợi đến khi bố Ôn ốm nặng, Vu Đình chắc chắn sẽ lại xuất hiện, theo Vu Đình thì đây là cơ hội tốt để quay lại với Ôn Văn. Ôn Văn chắc chắn sẽ không trừng mắt nhìn bố Ôn ốm nặng, vậy cũng chỉ có thể quay lại với Vu Đình.
Mà Lâm Lạc muốn ngăn chặn tình huống này xảy ra.
Một câu của Lâm Lạc mang theo biết bao tin tức, khi mẹ Ôn hiểu rõ ý của Ôn Văn, mẹ Ôn lập tức biến sắc, nhưng suy nghĩ đầu tiên của mẹ Ôn đấy là Ôn Văn có buồn không, có đau lòng không, tuy Văn Văn có vẻ rất bình tĩnh, nhưng nói không chừng Văn Văn chỉ đang cố ra vẻ, kỳ thật lúc ở một mình lại khóc thì sao?
Mẹ Ôn kéo Ôn Văn vào phòng, ngồi lên giường, “Văn Văn à, nếu Vu Đình là người như vậy, con đừng có buồn vì gã đấy, may mà hai đứa mới quen nhau chưa được nửa năm, tình cảm còn chưa sâu đậm. Sau này, Văn Văn chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn.”
Mẹ Ôn tìm mọi cách an ủi Ôn Văn, thậm chí còn kéo cả bố Ôn, hai người ra sức mắng chửi Vu Đình, quở trách Đồng Uyển Uyển. Chỉ có điều, không ai biết, kỳ thật Lâm Lạc không hề đau lòng.
Chỉ là biểu hiện bình tĩnh như vậy, trong mắt người khác lại là ra vẻ kiên cường.
Khi Ôn Văn giành được giải nhất cuộc thi viết truyện, mọi người cũng không ghen tị, lại cho rằng Ôn Văn là tình trường thất bại, sự nghiệp thành công.
Nhận được tiền thưởng, Lâm Lạc ngay lập tức mua cổ phiếu Phong Bạo.
Không đầy một tháng sau, Phong Bạo cho ra mắt sản phẩm mới, khiến cả thế giới phải kinh ngạc, cổ phiếu Phong Bạo cũng tăng giá liên hồi.
Đến gần cuối học kỳ, Lâm Lạc quyết đoán bán cổ phiếu đi. Sau đó, cổ phiếu Phong Bạo liền không tăng giá nữa, thậm chí còn có dấu hiệu giảm.
Về phần Vu Đình, quả thật như Lâm Lạc dự đoán, hắn không hề từ bỏ Ôn Văn, dăm ba hôm lại đến tìm Ôn Văn muốn giải thích.
Nhưng Lâm Lạc không hề nhận lời giải thích của Vu Đình, vẫn cứ lạnh mặt, Vu Đình đành phải thất vọng ra về.
Thân phận chân thật của Vu Đình là một người trọng sinh, Ôn Văn chính là mối tình đầu của hắn, có điều, trong kiếp trước của Vu Đình, hắn không dám tỏ tình với Ôn Văn, nhưng Vu Đình vẫn dõi theo Ôn Văn
Vu Đình biết rõ, lúc Ôn Văn học đại học, bố cô sẽ ốm nặng, cần số tiền phẫu thuật rất lớn, lúc đó, có một cậu chàng con đại gia vì theo đuổi Ôn Văn mà trả hết số tiền đó, sau đó Ôn Văn liền kết hôn với người kia. Nhưng Ôn Văn cũng không hạnh phúc, sau khi tốt nghiệp đại học vài năm, Vu Đình từng nhìn thấy Ôn Văn, khi đó Ôn Văn rất tiều tụy, nghe nói là gã đàn ông kia ăn chơi đàng điếm, nghe nói Ôn Văn vẫn bị nhà chồng xem thường, nghe nói…
Khi Vu Đình trọng sinh, Vu Đình liền quyết định theo đuổi Ôn Văn, đem lại hạnh phúc cho Ôn Văn. Hắn dựa vào việc biết trước để kiếm tiền, thay đổi cuộc sống gia đình mình, hắn cũng nhớ bệnh của bố Ôn, đợi khi bố Ôn phát hiện ra bệnh thì sẽ cho mượn tiền, như vậy Ôn Văn sẽ không bị ép gả cho gã kia như kiếp trước.
Chỉ có điều, khi Vu Đình theo đuổi được Ôn Văn, Ôn Văn lại bắt gặp hắn và em họ Đồng Uyển Uyển của Ôn Văn vui vẻ, hắn còn chẳng có cơ hội giải thích, Ôn Văn đã không thèm để ý đến hắn nữa rồi.
Nhưng Vu Đình vẫn đang chờ cơ hội, đợi khi bố Ôn ốm nặng nhập viện, lúc đó, Ôn Văn chắc chắn sẽ phải bình tĩnh nghe hắn giải thích, khi đó, Ôn Văn chắc chắn sẽ tha thứ cho hắn. Hai người sẽ quay lại với nhau, quay lại khoảng thời gian ngọt ngào lúc trước.
Vào học kỳ mới, mấy hôm nay, bố Ôn cứ đau đầu nôn mửa liên hồi, người cũng gầy rộp đi. Theo đề nghị của mẹ Ôn và Ôn Văn, bố Ôn vào viện kiểm tra.
Ngay khi có kết quả kiểm tra, bố Ôn phải nhập viện.
Bố Ôn giờ phải lọc thận, bệnh cũng chưa nặng đến mức phải thay thận, chi phí điều trị dù đắt, nhưng với số tiền tiết kiệm trước đây của nhà họ Ôn thì cũng tạm thời trang trải một thời gian.
Nhưng chẳng mấy chốc, bệnh tình của bố Ôn lại nặng thêm, bác sĩ đề xuất thay thận, mẹ Ôn và Ôn Văn đều kiểm tra, chẳng ai phù hợp, may là không lâu sau lại tìm được người phù hợp với bố Ôn. Nhưng tiền phẫu thuật thuốc men lại thành vấn đề.
Chỉ bằng tiền tiết kiệm của nhà họ Ôn thì không thể nào trả khoản chi phí đắt đỏ này.
May mà có thêm số tiền trong tay Lâm Lạc, vừa đủ trả chi phí phẫu thuật và tiền thuốc men cho mấy tháng sau đó.
Tiền thuốc hàng năm hậu phẫu cũng là con số khổng lồ, với nhà họ Ôn thì quả thật là gánh nặng trầm trọng, Lâm Lạc phải tiếp tục kiếm tiền, có điều giờ không cần gấp gáp như trước.
Vu Đình cũng đến, nhưng bố Ôn mẹ Ôn không hề nể mặt hắn, bị mẹ Ôn đuổi đi luôn.
Vu Đình vốn đang hoang mang không biết nhà họ Ôn lấy tiền phẫu thuật ở đâu ra, sau chợt nhớ tới Ôn Văn giành được giải nhất, số tiền thưởng có khi vừa đủ trả tiền thuốc men luôn.
Sau khi Lâm Lạc giành được giải nhất với hai tác phẩm kia liền bán bản quyền luôn cho nhà xuất bản Tân Hạ, nhà xuất bản ra một giá rất lớn mua đứt hai quyển truyện.
Lâm Lạc biết rõ hai tác phẩm này dù cốt truyện thú vị, nhưng với thị hiếu bây giờ, hai quyển truyện này rất khó bán. Vậy nên dù bán đứt luôn, Lâm Lạc cũng không tiếc. Vốn hai quyển truyện này viết chỉ để giành giải thưởng. Giờ lại lấy thêm tiền bản quyền cũng đủ khiến Lâm Lạc vui mừng rồi.
Thời gian này, Lâm Lạc xin tạm nghỉ ở trường vì bố Ôn ốm nặng, nhưng giảng viên đều rất thông cảm, Lâm Lạc vào viện chăm sóc bố Ôn với mẹ Ôn, lúc rảnh, lại lấy bút viết tiểu thuyết.
Trong thời gian qua, Lâm Lạc cũng đọc không ít tiểu thuyết bán chạy, thế giới trước cậu tiếp xúc nhiều, lấy tư liệu để viết rất đơn giản.
Lâm Lạc không dùng thể cổ văn và thể bạch thoại như hai tác phẩm muốn giành giải lúc trước, vậy nên tốc độ viết rất nhanh, ở bệnh viện tốc ký qua, về nhà lại bật máy tính gõ vào word.
Lâm Lạc lúc nào cũng tràn đầy sức sống, đây là nhờ phương pháp tu luyện lấy được từ nhiệm vụ trước, thế giới này không có linh khí, cũng không thể nào tu tiên, nhưng cải thiện sức khỏe vẫn rất đơn giản.
Lâm Lạc ngày ngày chạy tới chạy lui giữa ba nơi trường học, bệnh viện và nhà mà vẫn rất khỏe mạnh, còn rút thời gian ra viết tiểu thuyết, ngược lại, mẹ Ôn vất vả lâu như vậy cũng dần mệt mỏi, sắc mặt tái nhợt. Lâm Lạc liền bảo mẹ Ôn nghỉ ngơi hai ngày, chỉ có điều mẹ Ôn không đồng ý, Lâm Lạc liền nhân lúc mẹ Ôn ngủ, tắt đồng hồ báo thức, để mẹ Ôn ngủ thêm.
Ngày bố Ôn ra viện, Lâm Lạc đã viết xong tiểu thuyết 200.000 từ, gửi bản thảo luôn cho nhà xuất bản Tân Hạ. Dù thế nào thì cậu cũng giành được tận hai giải nhất trong cuộc thi vừa rồi, cũng không phải người mới hoàn toàn, chắc sẽ không bị bỏ qua.
Quả nhiên, vài ngày sau, Lâm Lạc liền nhận được câu trả lời của nhà xuất bản Tân Hạ. Tiểu thuyết được duyệt rồi.
Trong lúc Lâm Lạc bận rộn, Vu Đình và Đồng Uyển Uyển đã chính thức công khai quan hệ, nhưng bọn họ cũng không hòa thuận cho lắm.
Lúc trước Lâm Lạc nói thẳng cho bố Ôn mẹ Ôn, nhà họ Ôn và nhà họ Đồng liền bắt đầu xa cách, mẹ Ôn nhìn thấy em trai em dâu thì cũng lạnh lùng, không mặn mà cho lắm, bố Đồng mẹ Đồng ban đầu còn không hiểu, sau thấy Vu Đình và Đồng Uyển Uyển qua lại, mới hiểu ra.
Bố Đồng mẹ Đồng cũng rất giận, con gái mình còn chưa trưởng thành đã bị gã đàn ông kia bắt mất rồi, hơn nữa người này lại còn là bạn trai Ôn Văn.
Xảy ra chuyện mất mặt như vậy, bố Đồng mẹ Đồng cũng chẳng còn mặt mũi gặp người, quản lý Đồng Uyển Uyển lại càng chặt.

Jul 23, 2018

[THTGQ] Chương 35.1

Chương 35.1: Tấm gương 1
Khi về đến nhà, Thư Cửu có cảm giác như đã mấy đời, vì lâu lắm rồi cậu không ở nhà, toàn ở Minh phủ.
Thư Cửu mở cửa, cửa vừa mới mở ra, đập vào mắt là phòng khách lộn xộn bừa bãi, trên ghế salon toàn vỏ giấy, mấy thùng đồ góc tường bị mở hết ra, nến thơm rải khắp mọi nơi, đủ màu sắc, cả phòng toàn mùi tinh dầu.
Bốn con ma đang mở tivi, ngồi trên bàn chơi mạt chược, vui vẻ vô cùng. Vì minh tệ bị Thư Cửu xé mất, vậy nên bốn con ma đổi thành dùng nến đặt cọc, chơi đến high còn có thể cầm nến lên gặm.
Thư Cửu đen mặt đi tới, A Hỉ vừa gặm nến, vừa vui vẻ chào hỏi cậu, nói: “Oa, Thư Cửu về rồi.”
A Phúc mở to mắt nhìn cậu, nói: “Cửu Cửu, cậu về rồi à! Tôi thấy cậu là đàn ông vẫn đẹp hơn, hừm… Chắc tại nhìn nhiều nên thuận mắt hơn.”
Trong lòng Thư Cửu như có một ngọn lửa đang rực cháy, nửa câu sau của A Phúc kỳ thật có thể bỏ đi mà!
A Thọ cười tủm tỉm nói: “Đổi về là tốt rồi, husky ngu ngốc cũng về à.”
Quincer rướn đầu, nhảy lên bàn, hô hào: “Tôi cũng muốn chơi! Cho tôi chơi! Cho tôi chơi với!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, mặt âm trầm, đi đến bên bàn, vứt Quincer qua một bên, sau đó tức giận nói: “Là ai mở thùng nến của tôi ra hả!”
A Hỉ là người đầu tiên lắc đầu, sau đó chỉ A Thọ.
A Thọ lại chỉ A Phúc.
A Phúc vẻ mặt vô tội chỉ A Lộc.
A Lộc lại chỉ A Hỉ…
A Hỉ gượng cười, sau đó phát hiện phía sau Thư Cửu có gì đó, chuyển chủ đề: “A, nhà mình có thành viên mới à? Ma này trông lạ mặt quá.”
Tiểu Hắc từ phía sau đi tới, lễ phép nói: “Chào mọi người, mọi người có thể gọi tôi là Tiểu Hắc.”
Nó nói xong, nhìn thấy A Phúc, đột nhiên hai mắt sáng rực, cảm động nói: “Quỷ vương đại nhân, tôi là Tiểu Hắc đây, không ngờ lại được gặp ngài ở đây! Hóa ra ngài không sao, may quá.”
Tiểu Hắc nói xong, quay đầu nhìn thấy A Lộc, lại kích động nói: “Lục đại nhân cũng ở đây à! Tốt quá rồi! Hu hu, tôi vẫn được gặp lại Lục đại nhân à.”
Thư Cửu xoa xoa trán, vì Tiểu Hắc nhất quyết không chịu đầu thai chuyển thế, hơn nữa cũng không phạm sai lầm lớn, không thể ở lại Minh phủ, mà sự trung tâm của Tiểu Hắc với Thư Cửu quả thật là có thiên địa chứng giám, nhất định đòi đi theo Thư Cửu làm trâu làm ngựa, Thư Cửu cũng chẳng còn cách nào, may mà ma cũng không chiếm diện tích, nếu nhà chật thì có thể gấp họ lại, vậy cũng rất tiện.
A Phúc mở to mắt, tò mò nhìn Tiểu Hắc nói: “Ủa, cậu biết tôi à?”
Tiểu Hắc nói: “Đương nhiên rồi đại nhân, rất lâu rất lâu trước đây, tôi đã biết đại nhân rồi! Nhưng lúc đó tôi địa vị hèn mọn, tu vi cũng rất thấp, chưa nói chuyện với đại nhân bao giờ! Không ngờ đại nhân lại bình dị gần gũi như vậy!”
A Lộc: "...".
Tiểu Hắc lại nói: “Nhưng Lục đại nhân vẫn như trước, chỉ khi ở bên đại nhân mới có cảm xúc, ha ha, tuy Lục đại nhân không nói ra, nhưng tôi nghĩ tình cảm của Lục đại nhân với đại nhân, nhất định giống như tình cảm của tôi với Thư Cửu đại nhân vậy!”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nhìn bọn họ nhận thân, huyệt thái dương giật càng mạnh, cướp hết nến về, cất vào trong hòm, may mà nến bị ma gặm thì người nhìn không ra.
Cậu đang thu dọn đồ đạc, chợt nghe thấy Tiểu Hắc chất phác lại tung một quả bom tấn, cơm có thể ăn bậy, nhưng lời nói không được nói lung tung!
A Phúc và A Lộc đâu phải quan hệ nam nam bình thường cơ chứ! Bọn họ không phải quan hệ nam nam bình thường đâu!
A Hỉ và A Thọ đã nắm được trọng điểm từ lâu, hai mắt tỏa sáng, cười mờ ám quan sát Thư Cửu, nhìn từ đầu đến chân, sau đó lại nhìn từ chân lên đầu.
Quincer cũng nghiêm mặt nói với Thư Cửu: “Thư Cửu, tuy đây là vấn đề tình cảm của cậu, tôi không nên nói nhiều, nhưng cậu đã là bạn của người sói, tôi nhất định phải nhắc nhở cậu, cậu phải giải quyết vấn đề tình cảm của mình đi chứ! Cậu vừa mới đồng ý song tu với nam thần đại nhân nhà tôi mà!”
A Hỉ nhỏ giọng nói: “Nam thần của Quincer, là Minh chủ đại nhân mà đúng không?”
A Thọ gật đầu nói: “Nếu tôi nhớ không lầm thì là Minh chủ thật.”
Quả nhiên Thư Cửu lập tức hét lên: “Tôi đồng ý song tu với Tra Phược lúc nào!”
Quincer nói: “Hai tai tôi đều nghe thấy được! Cậu nói song tu cũng được mà!”
Mặt Thư Cửu đỏ bừng, mà Tiểu Hắc thì tò mò nhìn bọn họ, sau đó cũng nghiêm túc nói: “Đại nhân, thân là quỷ bộc, tôi không nên can thiệp vào việc riêng của ngài, nhưng Minh chủ kia chẳng phải người tốt gì đâu! Ngài ngàn vạn lần đừng tin hoa ngôn xảo ngữ của hắn! Đừng song tu với hắn mà!”
A Phúc nói: “Oa, Cửu Cửu, cậu song tu với Minh chủ đại nhân thật à? Tu vi của Minh chủ đại nhân chắc cao lắm! Tuy lúc mới bắt đầu song tu thì sẽ hơi mệt mỏi, không theo kịp tốc độ tu luyện, nhưng quen dần thì không sao đâu!”
A Phúc tự hào nói tiếp: “Hiện giờ tôi đã đuổi kịp tốc độ tu luyện của A Lộc rồi, tu vi cũng cao hơn nhiều, thỉnh thoảng A Lộc còn để tôi ở phía trên! A Lộc nói, chỉ có người tu vi cao mới được ở phía trên đấy!”
Mắt Thư Cửu giật giật, nhìn A Phúc ngây thơ mở to mắt, trong lòng thoáng đoán ra, hỏi: “Ở phía trên làm gì?”
A Phúc nói: “Ở phía trên rồi động ấy, cái này gọi là nắm quyền chủ đạo! Nhưng hôm sau sẽ mệt lắm, xem ra tôi phải cố gắng tu luyện hơn nữa mới được!”
A Lộc: “Ừm, ngoan lắm.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu lau mặt, nói: “Thôi, tôi phải đi ngủ đã, ngủ một giấc, không còn yêu ma quỷ quái, thế giới vẫn hòa bình, cuộc sống vẫn tốt đẹp…”
Thư Cửu vừa lầm bầm, vừa vào toilet.
Tivi vẫn đang mở, đang chiếu bản tin, cảnh sát đã bắt được chủ xe thể thao đâm chết người rồi bỏ trốn, theo nguồn tin cho hay thì đây là thiên kim tiểu thư của một tập đoàn nổi tiếng, hiện đã bị tạm giam, vụ việc đang được tiếp tục điều tra làm rõ.
Lúc Thư Cửu vào toilet còn quay đầu lại nhìn thoáng qua, nghĩ thầm mấy ngày nay cũng không phải phí công, đưa cô nàng đầu không còn thuốc chữa kia vào tù, coi như làm việc tốt.
Thư Cửu vào toilet, giờ mới là 8h30, nhưng vì cậu đã quá mệt mỏi nên định đi ngủ sớm, vậy nên mở vòi sen tắm qua loa, sau đó về phòng ngủ, không thèm để ý mấy con ma thích làm cú đêm kia nữa.
Lúc Thư Cửu tắm, vì phòng cách âm không tốt, vậy nên Thư Cửu còn nghe được tiếng tivi ở phòng khách, hình như đang là bản tin.
Thư Cửu nghe loáng thoáng, có một nữ nghệ sĩ trẻ dạo này có vấn đề về tinh thần, lúc đang tổ chức concert, đột nhiên mất kiểm soát, lúc trang điểm thì đập vỡ gương trong phòng, sau đó bắt đầu nổi điên. Trợ lý tiết lộ kỳ thật một thời gian gần đây, tinh thần của cô không tốt lắm, rất sợ soi gương, còn đập vỡ tất cả tấm gương trong nhà, hiện giờ thì nữ nghệ sĩ đã được đưa vào bệnh viện trị liệu, rất nhiều fan tỏ vẻ lo lắng.
Vì phòng tắm rất nhỏ, hơn nữa bên trong chỉ có một mình Thư Cửu, cậu vừa tắm, vừa cảm thấy sau gáy lạnh toát, nếu cậu không biết có ma quỷ thì không sao, nhưng chỉ trách Thư Cửu thấy nhiều, vậy nên khó tránh khỏi việc nghĩ miên man.
Cửa phòng tắm khép lại làm phòng tắm hệt như không gian khép kín, càng tạo điều kiện cho trí tưởng tượng của Thư Cửu bay xa.
Hơn nữa trong phòng tắm cũng treo gương, Thư Cửu tuy không tự kỷ, nhưng vì phải đi ship hoa, vậy nên ít nhiều cũng phải chú ý bề ngoài, trước khi đi ra ngoài lúc nào cũng soi.
Thư Cửu liếc tấm gương treo trên tường, cảm thấy tấm gương tròn này hôm nay hơi là lạ, nhưng chẳng biết lạ ở đâu.
Thư Cửu nhìn bản thân trong gương, vẫn như bình thường, tuy không có cơ bụng nhưng cũng không có mỡ thừa, bụng rất phẳng.
Thư Cửu lập tức quên sợ hãi, chỉ có điều một giây sau, Thư Cửu trong gương bỗng nhiên nhếch khóe miệng, Thư Cửu trợn to mắt, hoảng sợ nhìn gương, mà Thư Cửu trong gương không hề biến thành biểu cảm hoảng sợ, mà vẫn giữ nụ cười ban nãy.
Nụ cười rất đáng sợ…
Thư Cửu khẳng định, đây không phải cách mình cười, không thể nào, vì cái loại người tầm thường như cậu khó mà cười được cái kiểu cao thâm như vậy.
Điều đáng sợ hơn tiếp tục diễn ra.
Thư Cửu trong gương dần dần biến thành một người tóc dài áo trắng, nhưng mặt vẫn là mặt Thư Cửu, khóe miệng nở nụ cười nhẹ, người khẽ động, sau đó bò ra từ trong gương…
“Bịch!”
“Á á á á á á!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ, Tiểu Hắc, Quincer bên ngoài đã đổi sang chơi bài, vì nhiều người như vậy nên không chơi mạt chược được.
A Hỉ đánh một đôi Q, nói: “Thư Cửu lại gặp ma à?”
A Thọ nói: “Chẳng biết nữa, ngày nào cậu ấy cũng hét, lần nào hét cũng rất thê lương, thành ra tôi chẳng thấy lo nữa rồi.”
Tiểu thiên sứ A Phúc nói: “Mình không qua xem cũng được à?”
A Lộc: "...".
Quincer nói: “Nhưng nếu mọi người đứng lên rồi nhìn bài của người khác, chơi bẩn thì sao?”
Cuối cùng vẫn là Tiểu Hắc trung thành và tận tâm, vội vàng quăng bài trong tay đi, không thèm để ý bài rơi đi đâu, sau đó vọt vào phòng tắm.
Thư Cửu vẫn trần như nhộng, đương nhiên ai tắm rửa lại mặc quần áo, Thư Cửu không một mảnh vải ngã ngồi dưới đất, mặt sợ hãi, nhưng trong phòng tắm ngoài cậu ra chẳng có gì cả.
Tiểu Hắc nhìn thấy Thư Cửu thì có chút ngại ngùng, cúi người nói: “Đại nhân, ngài có sao không?”
Thư Cửu cũng bất chấp mình không mặc quần áo thì bất lịch sự đến chừng nào, nói: “Tôi gặp quỷ! Có quỷ… Có quỷ bò từ trong gương ra!”
Tiểu Hắc sửng sốt, nó chẳng cảm nhận được hơi thở của quỷ quái nào cả, sau đó lại gần kiểm tra tấm gương.
Một tấm gương hình vuông vô cùng bình thường.
Thư Cửu nuốt nước bọt, nói: “Vừa rồi nó hình tròn, vừa rồi tấm gương này hình tròn mà…”
Sau cơn kinh sợ như vậy, Thư Cửu không dám vào phòng tắm, lại càng không dám soi gương…
Thư Cửu trốn trong chăn, ôm chặt lấy gối, ngủ cũng phải bật đèn.
A Phúc quan tâm: “Cửu Cửu, cậu có ổn không?”
Quincer nói: “Chẳng lẽ gặp quỷ thật à? Có cần thỉnh mấy gã đạo sĩ đến cho Thư Cửu không?”
A Hỉ: “… Đầu cậu là đầu chó à, mời đạo sĩ đến, ác quỷ còn chưa bắt được, người ta bắt chúng ta trước thì sao!”
Tiểu Hắc cau mày nói: “Quan trọng là tôi không cảm nhận được quỷ khí gì cả, nếu có ma quỷ xuất hiện thì phải có hơi thở chứ.”
A Thọ bỗng nhiên nói: “Có lẽ không phải quỷ đâu.”
A Lộc hỏi: “Vậy là cái gì?”
A Thọ chậm rãi nói: “Có lẽ là thứ gì đó không chứa âm khí hoặc hơi thở xấu, có khi lại là tiên cũng nên.”
A Hỉ hừ một tiếng, nói: “Thần tiên mà lại nhàm chán đi dọa người à?”
A Phúc gật đầu, “Cậu xem giờ Cửu Cửu sợ chưa kìa.”
Thư Cửu đời này ghét nhất là truyện ma có tình tiết soi gương.
Cậu giờ răng vẫn còn va lập cập vào nhau, A Phúc nói: “Cửu Cửu, giờ đang là mùa hè, cậu lạnh lắm à?”
Thư Cửu nói: “Không… Không… Lạnh lắm…”
A Hỉ nghe răng Thư Cửu đánh lập cập, nói: “Có lẽ… Có lẽ đi tìm đạo sĩ trừ tà cho Thư Cửu thì hơn…”
Quincer nói: “Thấy chưa! Tôi nói đúng chưa! Cậu cũng đồng ý đúng không! Người phương đông có câu gì nhỉ, chỉ có người thông minh mới hiểu nhau!”
Mọi người: “…”

Jul 22, 2018

[NSNT] Chương 8


Chương 8: Bạn trai lăng nhăng (4)
Qua thời gian suy nghĩ, với truyện ngắn, Lâm Lạc định viết về một vị tướng quân, mà truyện dài thì về cuộc đời một tể tướng. Lâm Lạc biết về cuộc đời của hai người này từ nhiệm vụ lần trước, đồng thời rất ấn tượng với họ.
Cuộc sống của họ muôn màu muôn vẻ, có rất nhiều thăng trầm, cũng có rất nhiều điều thú vị.
Kỳ thật Lâm Lạc cũng có thể chọn truyện ngắn về tể tướng, truyện dài về tướng quân, nhưng suy xét việc ban giám khảo đều là văn nhân, ít nhiều gì cũng sẽ có chút thiên vị với văn nhân hơn. Ngay cả vị tướng quân trong truyện ngắn cũng là một văn nhân, cuối cùng quyết định buông bút nhập ngũ.
Truyện ngắn, Lâm Lạc định dùng thể văn ngôn viết, mà truyện dài thì dùng thể bạch thoại ghi lại cuộc đời của vị tể tướng lẫy lừng.
Lâm Lạc biết rõ, trong cuộc thi này, nhiều lắm thì có 0,01% số người dự thi sẽ lựa chọn viết theo thể bạch thoại, mà Lâm Lạc cũng có tự tin sẽ chiến thắng những người này.
Lâm Lạc sở dĩ chọn thể loại đó là vì muốn giành được sự bất ngờ và thiện cảm của ban giám khảo. Huống chi, nhân vật tướng quân và tể tướng mà Lâm Lạc đặt ra có kinh nghiệm sống rất phong phú, mạch truyện lưu loát, rất hợp lý, nếu người nào không biết về lịch sử mà đọc truyện của Lâm Lạc, người đó chắc chắn sẽ cho rằng nhân vật này có thật trong lịch sử.
Dựa vào hai điểm này, Lâm Lạc đã chiếm ưu thế tuyệt đối so với những thí sinh khác. Về phần những tác phẩm và vị tướng quân vứt bút tòng quân đã viết cùng những bài thơ mà vị thừa tướng để lại cho muôn đời, Lâm Lạc chỉ chọn vài câu tương đối mộc mạc đơn giản nhưng vẫn ý nghĩa để viết, tránh bị người nghi ngờ.
Hai quyển truyện này tiêu tốn rất nhiều thời gian và công sức của Lâm Lạc. Đầu tiên là lập đại cương, sau đó là suy xét thêm tình tiết, cuối cùng sửa đổi, nhiều lúc Lâm Lạc chỉ muốn vứt bút đi không viết nữa.
Nhưng cuối cùng cậu vẫn kiên trì viết tiếp, hai quyển truyện mà Lâm Lạc vắt kiệt chất xám ra cuối cùng cũng hoàn thành.
Lúc ngừng bút, Lâm Lạc cảm thấy một niềm vui cùng cảm giác thỏa mãn khôn kể.
Cảm xúc này giống hệt như lúc Lâm Lạc đột phá trong nhiệm vụ tu chân, khiến Lâm Lạc thích thú vô cùng.
Viết xong hai quyển truyện, Lâm Lạc liền quăng bản thảo đi, không thèm nghĩ nữa, dù kết quả có như thế nào, cậu cũng đã làm hết khả năng của mình rồi, dù không nhận được kết quả tốt nhất, Lâm Lạc cũng sẽ không hối hận, huống hồ, Lâm Lạc tin rằng, với chất lượng của hai câu chuyện này, kết quả chắc chắn sẽ không làm cậu thất vọng.
Cố Vĩnh Minh là một biên tập của nhà xuất bản Tân Hạ, nhà xuất bản Tân Hạ có chi nhánh khắp cả nước, điều này đủ để chứng tỏ sức ảnh hưởng của nó, cuộc thi viết truyện lần này là một trong những dự án quan trọng nhất của nhà xuất bản Tân Hạ, hi vọng mở rộng sức ảnh hưởng của nhà xuất bản Tân Hạ, đồng thời thu hút thêm nhiều tác giả trẻ tuổi xuất sắc, từ đó xây dựng mạng lưới quan hệ phủ sóng khắp nơi…
So với chất lượng của các tác phẩm trong cuộc thi, đây mới là điều Cố Vĩnh Minh quan tâm.
Cố Vĩnh Minh đọc liên tiếp mấy tác phẩm, chỉ cần lướt qua là biết chất lượng cũng chẳng ra sao.
Tuy vậy khi Cố Vĩnh Minh đọc được một tác phẩm viết hoàn toàn bằng cổ văn, ông vứt bỏ hoàn toàn sự coi thường của mình, bắt đầu tập trung đọc kĩ.
Chỉ đọc một đoạn, Cố Vĩnh Minh đã nhận ra, chỉ cần đoạn sau câu chuyện vẫn giữ vững trình độ này, giải nhất cuộc thi chắc chắn sẽ thuộc về tác phẩm này.
Câu chuyện tuy viết hoàn toàn bằng lối cổ văn, nhưng đọc lại không hề tối nghĩa, Cố Vĩnh Minh thầm nghĩ, dù là người thường không hiểu biết nhiều về cổ văn cũng có thể đọc hiểu sáu bảy phần, đồng thời nhìn ra tác phẩm này không tầm thường.
Cố Vĩnh Minh kiềm chế sự kích động, hưng phấn muốn chia sẻ để mọi người cùng thưởng thức tác phẩm này mà đọc cho hết, giờ mới cầm điện thoại, gọi cho mấy vị giáo sư mà ông quen biết.
“Alo, giáo sư Lý đúng không ạ? Cháu là Tiểu Cố đây, cháu vừa đọc được một tác phẩm xuất sắc lắm, chú cũng qua đi ạ.”
“Anh Minh Viễn, em vừa đọc được một tác phẩm rất xuất sắc, anh chắc chắn sẽ thích, cái gì? Em lừa anh ấy hả? Làm gì có chuyện đó? Anh cứ đọc là biết.”
“Bố ơi, con đọc được một quyển truyện văn phong rất độc đáo, bố cũng qua thưởng thức đi.”
Trong lúc ban giám khảo đang xôn xao bàn tán thán phục hai tác phẩm xuất sắc kia, Lâm Lạc lần đầu tiên gặp phải nỗi xấu hổ khi là con gái, Ôn Văn đến ngày.
Trong nhiệm vụ đầu tiên, khi Lâm Lạc xuyên vào Triệu Tú thì Triệu Tú mới có sáu, bảy tuổi thôi, sau đó Lâm Lạc lại theo con đường tu tiên, dù lớn lên cũng không có kinh.
Lâm Lạc xấu hổ thay đồ lót dính bẩn, bụng dưới trướng đau khó chịu vô cùng.
Cứ như vậy, từ xấu hổ cậu chuyển sang bình thường, khi cậu vượt qua một tuần khó nói lên lời này, kỳ nghỉ dài hạn dã tới.
Lâm Lạc nhìn Đồng Uyển Uyển đang chăm chỉ học hành và Vu Đình đang nhiệt tình giảng dạy, nói: “Em ra ngoài một lát, hai người ở nhà nhớ học hành chăm chỉ đấy. Uyển Uyển à, chị nghe nói bài kiểm tra hè của em tiến bộ lắm, cố lên!”
Lâm Lạc ôm suy nghĩ ‘cuối cùng cũng thoát’ rồi ra khỏi nhà.
Lâm Lạc đi ra ngoài vì đi hẹn hò với mấy người bạn thân của Ôn Văn, việc này Lâm Lạc cũng không lừa Đồng Uyển Uyển và Vu Đình, chỉ có điều, cậu quyết định đi giữa chừng thì về nhà, hi vọng khi cậu về nhà, hai người kia đừng khiến cậu thất vọng.
Lâm Lạc lặng lẽ ra về, lại lặng lẽ mở cửa.
Đi vào phòng ngủ, Lâm Lạc chợt nghe thấy giọng cười nói mập mờ của hai người kia, “Ưm… Không muốn mà, anh xấu thế.”
“Anh xấu thế nào?”
“Anh xấu lắm, ai, mình thế này liệu có ổn không, anh là bạn trai chị em đấy.”
“… Đừng nói chuyện này nữa.”’
“Á… Ưm… Đợi chút.”
Cạch một tiếng, cửa phòng mở ra.
Hai người đang chìm đắm trong cơn kích tình không hề nghe thấy tiếng động này.
Mãi đến khi Đồng Uyển Uyển vô tình nhìn ra cửa.
Có người đang đứng ngoài cửa!
Chị… Chị họ!
Sự chột dạ chạy khắp người Đồng Uyển Uyển, cô ta dừng hùa theo, mắt ngơ ngác nhìn về phía chị họ Ôn Văn không biết đã đứng ở cửa từ lúc nào. Làm sao giờ? Chị họ nhìn được những gì, nghe được những gì? Nhưng chỉ cần nhìn được nghe được lúc này cũng đã quá đủ rồi.
Đồng Uyển Uyển không có bất kì phản ứng nào, Vu Đình cũng nhận ra không ổn, theo tầm mắt Đồng Uyển Uyển nhìn về phía cửa.
Ôn Văn đang đứng ngoài cửa nhìn họ.
Vu Đình lập tức nhảy xuống giường, “Văn Văn, em, em đứng đây từ bao giờ?” Tình cảm của Vu Đình với Ôn Văn là hoàn toàn chân thật, tuy một phần là vì Ôn Văn là mỹ nhân, nhưng Vu Đình quả thật rất thích Ôn Văn, về phần Đồng Uyển Uyển, Vu Đình tất nhiên là cũng thích. Nhưng mà, một bên là bạn gái chính thức, một bên chỉ là món tráng miệng mà thôi.
Không ngờ, lần đầu ăn vụng đã bị bắt gặp rồi.
Lâm Lạc nhìn Vu Đình, “Đây là giường tôi.”
Vu Đình rất xấu hổ, nhưng vẫn giải thích, “Văn Văn, em đừng lo, anh vẫn yêu em nhất…”
Lâm Lạc không muốn nghe Vu Đình nói, cậu nhìn Đồng Uyển Uyển quần áo xộc xệch nằm trên giường, “Đồng Uyển Uyển, lại đây.”
Gương mặt Đồng Uyển Uyển vốn ửng hồng, nhưng từ lúc thấy Ôn Văn thì chuyển sang trắng bệch, nghe Ôn Văn gọi, Đồng Uyển Uyển xuống giường, sửa sang lại quần áo đầu tóc, ra vẻ biết lỗi lại gần Ôn Văn
Lâm Lạc nhìn Đồng Uyển Uyển từ tên xuống dưới, phát hiện ra Đồng Uyển Uyển đang bồn chồn, “Bắt đầu từ khi nào?”
“Gì… Gì ạ?” Đồng Uyển Uyển thiếu chút nữa cắn phải lưỡi. Đồng Uyển Uyển cũng biết xấu hổ, biết việc mình làm rất nhục nhã, nhưng đợi sau này làm nhiều việc đáng khinh quá rồi, vậy cũng chẳng buồn xấu hổ nữa.
Ôn Văn rất bình tĩnh, nhưng sự bình tĩnh này trong mắt Vu Đình và Đồng Uyển Uyển lại là đang cố kìm nén cơn giận, “Chị hỏi em, em với Vu Đình bắt đầu từ khi nào?” Lâm Lạc chỉ hỏi Đồng Uyển Uyển, không thèm nhìn Vu Đình lấy một lần.
Mà Vu Đình thì sao, hắn đương nhiên muốn giải thích với Ôn Văn, sau đó hai người lại hòa hào, nhưng lúc này hiển nhiên không phải lúc thích hợp, ít nhất cũng phải đợi Đồng Uyển Uyển ra ngoài đã.
Đồng Uyển Uyển khẽ liếc Ôn Văn, rồi lại hoảng sợ khi thấy sắc mặt Ôn Văn, từ trước tới nay, Ôn Văn lúc nào cũng dịu dàng nhiệt tình, đã bao giờ lạnh lùng như vậy đâu?
Giọng Đồng Uyển Uyển bé như muỗi, “Từ, từ nghỉ hè.”
Lâm Lạc không nói gì, trong phòng im lặng như tờ.
“Chị cũng đoán là từ lúc đấy.” Lâm Lạc quay sang nhìn Vu Đình, “Vu Đình, anh có biết là Đồng Uyển Uyển vẫn là vị thành niên không?”
Vu Đình đương nhiên là biết, chỉ có điều lúc hai người đang ngọt ngào, Vu Đình sao mà nhớ được Đồng Uyển Uyển vẫn chưa trưởng thành? Hơn nữa hành động của Đồng Uyển Uyển lúc lả lơi với Vu Đình cũng chẳng giống trẻ vị thành niên chút nào.
Vu Đình không trả lời, nhưng Lâm Lạc sẽ không buông tha cho hắn dễ dàng như vậy, “Anh đã từng nghĩ tới việc Đồng Uyển Uyển vẫn chưa trưởng thành không? Con bé không hiểu chuyện, anh cũng ngu theo à? Lúc lên giường với nó, sao anh không suy nghĩ đến việc này hả?” Lúc này, dù hai người có muốn nói mình vẫn chưa quan hệ cũng chẳng có tác dụng gì, dù sao Ôn Văn cũng đã thấy họ đang nằm trên giường. Dù nói Đồng Uyển Uyển vẫn là xử nữ cũng chẳng ai tin. Nói đúng hơn, giờ Đồng Uyển Uyển có phải xử nữ hay không cũng chẳng ai quan tâm.
Vu Đình và Đồng Uyển Uyển lúc này thật sự là ngậm bồ hòn mà im, có khổ mà không nói lên lời.
Lâm Lạc không cho hai người dù là cơ hội hay thời gian giải thích, nói tiếp: “Anh có nghĩ tới việc, nếu chuyện này bị người khác biết, Đồng Uyển Uyển sẽ phải sống ra sao không? Những thứ khác tôi không hỏi nhiều, tôi chỉ hỏi anh một câu, anh có chịu trách nhiệm không?”
Đến lúc này, Vu Đình đã không còn lựa chọn nào khác.
“Anh sẽ chịu trách nhiệm.” Vu Đình trả lời. Vu Đình biết rõ, nếu giờ hắn chối bỏ trách nhiệm sẽ chỉ càng khiến Ôn Văn xem thường hắn.
Lâm Lạc gật đầu, đây là kết quả khiến cậu vô cùng hài lòng. “Tốt lắm. Giờ hai người cút ra khỏi nhà tôi ngay, sau này, hai người đừng có bước vào nhà tôi dù chỉ là một bước.”

Jul 21, 2018

[THTGQ] Chương 34.3


Chương 34.3: Báo ân 3
Dã quỷ đột nhiên lau nước mắt, sau đó trừng Tra Phược, nói: “Đại nhân, ngài để tôi đi theo ngài đi, hắn không phải thứ tốt lành gì đâu, đại nhân! Xin ngài để tôi theo ngài, tôi có thể bảo vệ ngài, tôi có thể làm bất kì việc gì cho ngài, chỉ cần đại nhân nói một câu…”
Dã quỷ quả thật như phát rồ vì đại nhân này, Thư Cửu còn chưa kịp nói gì, chợt nghe dã quỷ tung một quả bom tấn…
Dã quỷ nói: “Tôi mạnh hơn hắn nhiều! Đại nhân, chúng ta đến với nhau đi!”
“Phụt ---“
Thư Cửu lại một lần nữa không kìm lòng được, nói: “’Đến với nhau’ không dùng như vậy đâu, tôi là đàn ông, cậu là nam quỷ…”
Dã quỷ buồn bực nói: “Không dùng như vậy à? Tóm lại tôi muốn đi theo đại nhân dù ở đâu hay bất kì lúc nào, bảo vệ đại nhân! Để tôi có thể báo đáp đại ân đại đức của đại nhân!”
Sắc mặt Tra Phược giờ phút này đen như đáy nồi, Tử Hữu Phân chọc chọc Hoạt Vô Thường, thầm thì: “Sao tôi thấy mặt chủ thượng lúc này chẳng khác gì Bao đại nhân cả.”
Hoạt Vô Thường liếc Tra Phược, sau đó lại thì thầm với Tử Hữu Phân: “Đừng nói ra.”
“Ừm.” Tử Hữu Phân ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Tra Phược không nói gì, quay sang Trần Tuệ Tuyết vẫn còn đang quỳ trên mặt đất gào khóc: “Người đổi cơ thể cho cô là ai?”
Trần Tuệ Tuyết vừa khóc vừa lắc đầu, nói: “Tôi không muốn đổi lại, đổi cơ thể cho tôi đi, tôi mới nói cho mấy người biết!”
Thư Cửu giật giật khóe miệng, nói: “Lại còn ra điều kiện à? Quỷ muốn giết cô đã bị bắt, cô còn đòi cái gì nữa?”
Trần Tuệ Tuyết nói: “Tôi… Tôi… Tôi mấy hôm nay lúc nào cũng gặp ác mộng, cảm thấy có thứ bẩn đang theo dõi, mãi tôi mới đổi được cơ thể mà!”
Thư Cửu lập tức hiểu ra, hóa ra làm nhiều việc ác quá, vậy nên quá nhiều quỷ quấn thân, loại người này quả thật không đáng đồng tình chút nào.
Tra Phược cười lạnh, nói: “Nói hay không tùy cô, nhưng nếu cô không nói, tôi sẽ thả con quỷ oan muốn lấy mạng cô ra.”
Trần Tuệ Tuyết bối rối, nói: “Anh không được làm như vậy! Không được làm như vậy! Anh là đạo sĩ mà, đấy là ác quỷ, nó muốn giết tôi đấy! Anh phải bắt nó chứ!”
Tra Phược chỉ cười khẽ, có điều nụ cười này hết sức đáng sợ.
Thư Cửu biết rõ, nghĩ thầm thân là Minh chủ đại nhân của Minh phủ, muốn thả một con quỷ, đừng nói là quỷ oan, dù có là ác quỷ cũng chỉ là một việc cỏn con mà thôi.
Trần Tuệ Tuyết không còn cách nào, vừa gào khan vừa nói: “Tôi nói! Tôi nói mấy người phải bảo vệ tôi! Là… Là vệ sĩ của tôi.”
Thư Cửu nói: “Vệ sĩ?”
Trần Tuệ Tuyết lập tức hét lên: “Tôi không lừa mấy người! Là vệ sĩ của tôi thật mà! Tôi thật sự không lừa mấy người!”
Thư Cửu trong lòng thầm nhủ, khó tin thật…
Trần Tuệ Tuyết nói: “Là vệ sĩ của tôi thật mà! Tôi bị ác quỷ quấn thân, một thời gian dài ngủ không yên, vậy nên tôi mới thuê vệ sĩ! Là vệ sĩ của tôi thật! Anh ta nghe xong thì nói cho tôi biết, anh ta có cách, dù ác quỷ thật sự đến trả thù cũng có thể đảm bảo an toàn cho tôi! Lúc đầu tôi cũng không tin, mời đạo sĩ đến trừ tà, ác quỷ kia tới, đạo sĩ cũng chẳng làm được gì, chỉ có vệ sĩ kia đẩy lùi được ác quỷ! Hắn ta nói ác quỷ chỉ tạm thời đi thôi, loại quỷ này chấp niệm rất sâu, không đạt được mục đích thì thề không bỏ qua! Vậy nên hắn đưa cho tôi một phương pháp giải quyết!”’
Tra Phược nói: “Là đổi cơ thể à?”
Trần Tuệ Tuyết dùng sức gật đầu: “Là hắn ta đề xuất! Tôi hỏi đạo sĩ, họ không thể nào đổi thân thể, đạo sĩ nói đạo hạnh của họ không đủ, không thể làm được pháp thuật cao thâm như việc đổi thân thể, hơn nữa nói việc này sẽ gây tổn hại đạo hạnh! Tôi không còn cách nào, đành phải nghe lời vệ sĩ, hắn ta liền đổi cơ thể cho tôi! Tôi cũng không ngờ tới hắn ta lại đổi cho tôi thành đàn ông! Tôi con gái rõ rành rành, lại phải sống trong cơ thể nam, mấy người có biết tôi khổ sở đến mức nào không hả!”
Cả đám bị chất vấn như vậy, Thư Cửu chỉ nhíu mày, nói: “Vậy giờ đổi lại rồi, cô phải vui chứ.”
Cậu vừa nói xong, Trần Tuệ Tuyết như bị động vào nỗi đau, gào lên: “Nhưng tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết! Tôi còn trẻ thế này mà! Tôi còn rất nhiều tiền chưa tiêu! Đổi thân thể cũng đâu phải lỗi của tôi! Nếu không có vệ sĩ kia, sao mà tôi biết đường đổi thân thể chứ! Đều là lỗi của hắn! Chuyện không liên quan gì đến tôi cả! Không liên quan gì đến tôi hết!”
Tra Phược lạnh mặt nói: “Vệ sĩ kia đâu?”
Trần Tuệ Tuyết chỉ chiếc xe đỗ ven đường, nói: “Hắn trong xe kìa, tất cả đều là lỗi của hắn, mấy người phải đi tìm hắn ấy!”
Mọi người đi đến bên chiếc xe đỗ cạnh đường, cửa xe đóng chặt, xe vẫn đang nổ máy, nhưng trong xe, dù là ghế lái hay ghế lái phụ, ngay cả ghế phía sau cũng không có ai!
Quincer nghiêng đầu nhìn nhìn, nói: “Tôi biết rồi! Chắc chắn là trong cốp xe!”
Thư Cửu: "...".
Trần Tuệ Tuyết nhìn thoáng qua, hoảng hốt, mặt tái nhợt nói: “Đâu mất rồi? Người đâu rồi? Vừa rồi hắn ở đây cơ mà!”
Lưng Thư Cửu lạnh toát, đúng là gặp quỷ rồi, vừa rồi cậu cũng thấy chỗ ghế lái có một người đàn ông mặc vest đen, đeo kính râm, chỉ chớp mắt đã không thấy bóng dáng, cũng chẳng ai thấy hắn xuống xe, một người to như vậy, xuống xe chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Trần Tuệ Tuyết mở cửa xe, hoảng sợ nói: “Không thể nào, hắn ta ở ngay đây mà! Không thể nào!”’
Quincer nhảy vào trong xe, mũi dùng sức ngửi ngửi, nói: “Thư Cửu, có âm khí của quỷ hồn đấy!”
Trần Tuệ Tuyết nghe thấy chó nói chuyện, lúc đầu còn tưởng nghe nhầm, giờ nghe thấy mấy lần liền, sợ tới mức lùi ra sau mấy bước, ngồi bệt xuống đường, Thư Cửu cảm thấy may mắn khi đã đổi lại cơ thể, nếu không người ngồi bệt xuống đường kia là cơ thể cậu ấy.
Tử Hữu Phân cười nói: “Mất thời gian bao lâu, cô sợ ma như vậy, cuối cùng vệ sĩ cũng là ma quỷ.”
Trần Tuệ Tuyết sợ đến răng đánh lập cập, Tra Phược nói: “Cô thuê vệ sĩ ở đâu?”
Trần Tuệ Tuyết nói tên một công ty an ninh, Tra Phược mặt không cảm xúc nói: “Mọi việc đã xong rồi, chúng ta đi.”
Trần Tuệ Tuyết lập tức đứng dậy, Thư Cửu đứng gần cô ta nhất, Trần Tuệ Tuyết ôm chân Thư Cửu, nói: “Đừng đi! Đừng bỏ tôi lại! Nếu quỷ tìm tôi trả thù thì làm sao giờ!”
Thư Cửu sực nhớ ra, rút điện thoại từ trong túi quần, nói: “Thiếu chút nữa là quên gọi điện thoại, cô yên tâm, đâm chết người rồi bỏ trốn, nửa đời sau của cô sẽ vô cùng đặc sắc.”
Trần Tuệ Tuyết sợ đến choáng váng, đứng lên hét toáng với bóng lưng của Thư Cửu: “Anh có biết tôi là ai không hả! Tôi cho anh biết, tôi không sợ đâu! Anh cứ chờ đấy!”
Dã quỷ vẫn còn bị trói bằng xích, bỗng quay đầu lại trừng Trần Tuệ Tuyết, sau đó nói với Thư Cửu, “Đại nhân, có cần tôi ăn cô ta luôn không! Cho cô ta khỏi nhục mạ đại nhân!”
Thư Cửu: "...".
Quỷ chết oan được đưa vào uổng mạng thành, dựa theo ưu khuyết điểm cuộc đời này để đầu thai kiếp sau.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân thì đến công ty an ninh kia, nhân viên công ty đưa thông tin của vệ sĩ kia cho họ, địa chỉ của vệ sĩ này rất hẻo lánh xa xôi.
Tử Hữu Phân lái xe, Hoạt Vô Thường ngồi ghế lái phụ, Tra Phược và Thư Cửu ngồi hàng ghế sau, Quincer thì nhảy lên đùi Thư Cửu.
Xe chạy ra đến ngoại thành, Tử Hữu Phân nhíu mày nói: “Khu này hoang vu thế này, âm khí lại nặng, e là có quỷ quái tụ tập ở đây.”
Bên ngoài quả thật rất hoang vu, đường cũng là đường đất, xe đi gập ghềnh, xung quanh chẳng có người ở, ngay cả mấy căn nhà cấp bốn cũng không có, trời tối tăm, sương mù lại nhiều, như thể quỷ quái có thể chui ra bất kì lúc nào từ làn sương mù dày đặc.
Tử Hữu Phân vừa dứt lời, cốp xe đột nhiên vang lên hai tiếng ‘bịch bịch’, như thể có người đang đập cốp, sau đó một giọng nói vang lên: “Đại nhân đừng sợ! Tôi là lệ quỷ tu vi rất cao, nếu có quỷ quái muốn tổn thương đại nhân, tôi nhất định sẽ là người đầu tiên bảo vệ đại nhân!”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu cảm thấy trán mình đang đổ mồ hôi, chẳng biết nói gì nữa.
Dã quỷ tên Tiểu Hắc kia nhất quyết đòi theo Thư Cửu, hơn nữa thái độ rất thành khẩn.
Tiểu Hắc lại đập cốp xe, nói: “Thả tôi ra! Tôi không muốn ở trong cốp, để tôi chạy theo xe cũng được, tôi muốn ở bên đại nhân, nếu không đại nhân gặp nguy hiểm thì sao!”
Thư Cửu: "...".
Tra Phược cũng đen mặt, Tiểu Hắc vẫn rất lạnh lùng với Tra Phược, lại thêm lúc trước vô cùng căm ghét, nói Tra Phược có lỗi với đại nhân nhà nó, Thư Cửu rất hối hận vì lúc đó nói là hoa đào thối, vì rõ ràng, hiện giờ Tiểu Hắc lại cảm thấy mình mới là đại nhân của nó, nói như vậy, chẳng phải là mình và Tra Phược có hoa đào thối sao?
Xe dừng lại, Tử Hữu Phân nói: “Đến nơi rồi.”
Hoạt Vô Thường nhìn nhà kho trước mặt, khẽ nhíu mày, đây không giống chỗ ở, mà là một nhà kho bỏ hoang thì đúng hơn.
Hoạt Vô Thường nói: “Xem ra vệ sĩ này đúng là có vấn đề.”
Mọi người xuống xe, Tử Hữu Phân cười tủm tỉm mở cốp, Tiểu Hắc chui ra, trừng Tra Phược, sau đó lại quay sang nịnh nọt Thư Cửu, “Đại nhân, xe của hắn không thoải mái đâu! Đại nhân đừng ngồi xe của hắn, lát về tôi có thể cõng đại nhân!”
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, nói: “Cảm ơn… Nhưng như vậy phiền cậu quá.”
Tiểu Hắc thấy Thư Cửu cười với mình, cũng không quan tâm vì sao cậu cười, lập tức nở nụ cười tươi hơn, mắt sáng rực nói: “Không phiền chút nào! Đại nhân đừng khách khí với tôi, đại nhân cứ việc sai sử, tôi sẽ rất vui vẻ đi làm! Hu hu, đúng là không uổng công tôi đi tìm đại nhân lâu như vậy, hu hu may quá… Hu hu, đại nhân cười với tôi…”
Tiểu Hắc nói xong, lại vui đến phát khóc…
Mọi người nhận ra, cái gã ngốc mặt xanh nanh vàng lúc trước hình như rất thích khóc…
Mọi người vào trong nhà kho, bên trong tối om, trên nền đất chỉ toàn tấm ván gỗ và thép vứt đi, không khí ẩm ướt, toàn mùi ẩm mốc.
Lại đi vào trong, tận cùng của nhà kho có một bệ đá rất to.
Thư Cửu nhìn thấy bệ đá, lập tức ngây người, ánh mắt đăm đăm, cảnh tượng trước mặt giống hệt trong mơ, bệ đá to, trên có khắc ba chữ ‘Đài Bách Quỷ’, chỉ có điều không thấy người đàn ông cao ngạo lạnh lùng kia thôi.
Tra Phược nhìn thấy Đài Bách Quỷ, sắc mặt sa sầm.
Tử Hữu Phân kinh ngạc nói: “Đài Bách Quỷ? Không thể nào.”
Tiểu Hắc nhìn thấy Đài Bách Quỷ, cũng rất kinh ngạc, nghiêng đầu nói: “Ủa, tôi nhớ nhầm à, Đài Bách Quỷ sao lại ở đây nhỉ.”
Hoạt Vô Thường nhìn nó, nói: “Đài Bách Quỷ đã bị hủy gần trăm năm rồi.”
Tra Phược lạnh giọng nói: “Là phỏng theo, có dã quỷ muốn dựng lại Đài Bách Quỷ.”
Thư Cửu nhìn chằm chằm Đài Bách Quỷ, nói: “Trên có cái gì vậy, hình như phản quang được.”
Cậu nói như vậy, mọi người mới phát hiện, trên đó quả thật có thứ gì đó, mọi người đi theo thềm đá phía sau bệ đá để lên, trên Đài Bách Quỷ có một thứ phát sáng…
Thư Cửu quan sát, hình như là gương, nhìn rất cổ, nhưng trông cũ nát, không đợi cậu theo mọi người bước tới, tấm gương đột nhiên lóe lên, sau đó biến mất.
Quincer dùng chân dụi dụi mắt, lại mở to hai mắt, nói: “Thư Cửu, Thư Cửu! Biến mất rồi!”’
Thư Cửu cúi đầu lườm hắn, nói: “Ở chỗ u ám thế này đừng có nói mấy câu kỳ quái như vậy có được không hả! Cái gì mà Thư Cửu biến mất hả!”
Quincer ngoan ngoãn gật đầu, nói: “Thư Cửu, Thư Cửu! Tấm gương biến mất rồi!”
Thư Cửu: "...".

Jul 20, 2018

[NSNT] Chương 7


Chương 7: Bạn trai lăng nhăng (3)
Buổi họp kết thúc, không ít người vẫn còn đang xì xào bàn tán.
“Này, Vu Đình đắc tội trưởng ban à?”
“Hay là trưởng ban đến tháng?”
“Có khi lại là cóc đòi ăn thịt thiên nga ấy.”
“Hay là Lý Tư Kỳ ngứa mắt với Ôn Văn nên trút giận lên Vu Đình?”
Bạn cùng phòng Ôn Văn nhỏ giọng hỏi, “Vu Đình đắc tội Lý Tư Kỳ à?”
Lâm Lạc mờ mịt, “Tớ cũng không rõ, hai người đấy đã gặp nhau bao giờ đâu.”
“Hừ!” Tiếng hừ lạnh vang lên sau lưng, một mùi hươn dịu nhẹ lan tỏa, Lý Tư Kỳ rảo bước đi tới, lúc đi ngang qua Lâm Lạc, Lý Tư Kỳ còn cúi người, ghé vào tai cậu nói: “Tốt nhất là cậu xem lại bạn trai của mình đi.”
Vẻ mặt của Lý Tư Kỳ như thể giận cậu không biết nhìn người.
Lâm Lạc suy nghĩ, Lý Tư Kỳ chắc đã nhìn thấy gì nên mới hành động như vậy, chẳng lẽ, Vu Đình và Đồng Uyển Uyển to gan đến mức dám đi hẹn hò rồi còn bị Lý Tư Kỳ nhìn thấy sao?
Lâm Lạc đoán không sai chút nào.
Lý Tư Kỳ quả thật nhìn thấy Vu Đình thân mật với cô gái khác, trong mắt của Lý Tư Kỳ, ở trường có bao nhiêu là con gái, Ôn Văn là người duy nhất có thể sánh ngang với cô, ban đầu Lý Tư Kỳ biết Ôn Văn hẹn hò với Vu Đình thì có chút bất mãn. Vì theo quan điểm của cô, Vu Đình không hề xứng với Ôn Văn, Ôn Văn hoàn toàn có thể tìm một người bạn trai xuất sắc hơn.
Nhưng mà đây chỉ là suy nghĩ của cá nhân Lý Tư Kỳ thôi, dù sao Ôn Văn và cô cũng không thân thiết lắm, vậy nên Ôn Văn muốn hẹn hò với ai thì đấy là tự do của cô.
Nhưng kỳ nghỉ hè vừa rồi, Lý Tư Kỳ lại thấy Vu Đình đi cùng một cô gái khác ở quảng trường, hai người còn rất thân thiết, Lý Tư Kỳ nhìn đã biết là quan hệ không bình thường.
Bạn gái Vu Đình vốn là Ôn Văn, đây là việc cả trường đều biết, vậy mà Vu Đình còn dám bắt cá hai tay?
Cô gái kia, nếu xét về sắc đẹp thì thua xa Ôn Văn, khí chất thì chẳng có khí chất gì độc đáo, thành tích học tập chắc hẳn cũng không bằng Ôn Văn, một cô gái chẳng có mặt nào bằng Ôn Văn, mà Vu Đình lại còn dám vụng trộm ngoại tình?
Lý Tư Kỳ cứ nghĩ mãi mà không hiểu, tại sao Ôn Văn có thể sánh ngang với cô lại bị bạn trai cắm sừng?
Một mặt, Lý Tư Kỳ càng thêm ghét Vu Đình, mặt khác, Lý Tư Kỳ lại cảm thấy Ôn Văn đúng là không biết nhìn người, lại bị một gã đàn ông như vậy lừa gạt, Lý Tư Kỳ thật sự là giận cô ngốc quá.
Bởi vậy lúc họp, Lý Tư Kỳ vừa nghe đến tên Vu Đình liền theo phản xạ cảm thấy khó chịu, ngay lập tức bác bỏ đề nghị này.
Đây là kết quả khác hẳn với kiếp trước.
Kiếp trước, Lý Tư Kỳ cũng là một trong những người tình của Vu Đình. Ban đầu Lý Tư Kỳ rất có thiện cảm với Vu Đình vì tài năng của hắn, sau bố Ôn Văn ốm nặng, Vu Đình lấy cả vạn ra giúp Ôn Văn, việc này lại càng khiến Lý Tư Kỳ khâm phục tình cảm và nhân cách của Lý Tư Kỳ, đồng thời chính thức yêu Vu Đình, dù sau này Vu Đình bắt đầu lăng nhăng, ấn tượng ban đầu của Lý Tư Kỳ đã hình thành, không thể nào sửa đổi.
Nhưng kiếp này, Vu Đình vừa mới bắt đầu thể hiện, Lý Tư Kỳ liền thấy Vu Đình cặp kè với người khác, phụ nữ hận nhất là đàn ông bắt cá hai tay, ấn tượng của Lý Tư Kỳ về Vu Đình lập tức xuống dốc không phanh.
Lâm Lạc tuy không biết vì sao Lý Tư Kỳ ghét Vu Đình, nhưng việc này đối với cậu là một tin tốt. Lý Tư Kỳ tuy không phải xuất thân từ gia đình giàu có, nhưng bố mẹ cô dì chú bác của cô toàn là người có học, phần lớn đều theo nghề trồng người, vô số người thành công ngoài xã hội là học sinh của họ, quan hệ rất rộng, không ít lần giúp đỡ Vu Đình.
Có thể nói, Vu Đình đạt được thành tựu như vậy một phần lớn là nhờ thế lực của mấy cô tình nhân của hắn, dù là Lý Tư Kỳ hay mấy cô nàng khác ở kiếp trước, Lâm Lạc cũng đều có thể nghĩ cách làm cho họ không có quan hệ với Vu Đình nữa.
Nhưng việc này chỉ trị được phần ngọn, không trị được phần gốc, chỉ cần Vu Đình vẫn dự đoán được hướng phát triển cả nền kinh tế, rồi hắn thể hiện tài năng của mình, giỏi giang lại có tiền, chắc chắn sẽ có vô số cô nàng gục ngã trước hắn, không có Lý Tư Kỳ thì sẽ có Trương Tư Kỳ, Vương Tư Kỳ.
Bởi vậy, Lâm Lạc mới không hề có ý định dùng phụ nữ để chặn đường Vu Đình.
Tuy vậy, việc Vu Đình lăng nhăng là một nhược điểm rất lớn, không chừng sau này cậu có thể dùng nhược điểm này để cho Vu Đình một kích trí mạng.
Vì Đồng Uyển Uyển đã vào năm học mới, vậy nên cứ đến giờ tan học, Vu Đình lại đi tìm Ôn Văn, hai người cùng nhau dạo phố rồi đi ăn, đang lúc nói chuyện, Lâm Lạc đột nhiên nhắc đến thái độ của Lý Tư Kỳ hôm họp, Vu Đình nghe vậy thì cau mày, nhưng chẳng nghĩ ra mình đắc tội Lý Tư Kỳ lúc nào, liền mặc kệ luôn.
Hai người đang ăn cơm, chợt có người nhắc đến việc năm nay phía nam có bão to, Vu Đình nghe xong thì mắt sáng rực, Lâm Lạc nhạy cảm nhận ra, hỏi, “Sao vậy?”
Vu Đình vẫn rất tin tưởng Ôn Văn, cũng không giấu diếm, nói, “Anh nghe người ta nói có bão to, lại chợt nhớ đến một công ty tên là Phong Bạo.”
“Phong Bạo?” Lâm Lạc đương nhiên biết sau này, công ty này sẽ phát triển rất mạnh mẽ, cổ phiếu tăng giá liên tục, “Là công ty về kỹ thuật 3D đúng không?”
“Em cũng biết à?” Vu Đình kinh ngạc.
“Em biết mà.” Lâm Lạc bâng quơ nói: “Trước nó nổi tiếng lắm mà đúng không? Nhưng mà nghe nói đầu tư bao nhiêu tiền mà vẫn chưa có thành quả, chắc giờ kỹ thuật của con người vẫn chưa đạt được đến trình độ đó rồi.”
“Không phải đâu.” Vu Đình cố ý hạ giọng, nói: “Anh có người bạn làm ở Phong Bạo, nghe nói nghiên cứu của họ đã có kết quả rồi, còn rất thành công nữa đấy.”
“Thật vậy sao?” Lâm Lạc kinh ngạc hỏi.
Ở kiếp trước, Vu Đình nhờ vào việc mua cổ phiếu Phong Bạo nên kiếm lớn một lần.
Hôm nay Lâm Lạc quan sát biểu cảm Vu Đình, phát hiện dường như phải nhờ người khác nhắc đến thì Vu Đình mới nhớ đến công ty này.
Lâm Lạc đã định mua cổ phiếu Phong Bạo từ lâu, chỉ là cậu đang nghĩ xem sau này nếu lãi thì phải giải thích với bố Ôn mẹ Ôn như thế nào, giờ nói chuyện với Vu Đình, Lâm Lạc đã có lý do rồi.
Tiền tiết kiệm của Lâm Lạc cũng không nhiều, dù giờ mua cổ phiếu Phong Bạo thì sẽ lời to, nhưng tính cả tiền tiết kiệm với tiền lương thực tập và tiền thưởng vừa nhận được cũng chỉ tầm 15000 đồng. Dù lãi suất là 100% thì cũng thì là 15000 đồng thành 30000 đồng, còn lâu mới đủ số tiền phẫu thuật cho bố Ôn.
Đối với một sinh viên còn chưa tốt nghiệp, kiếm được như vậy đã là rất nhiều, nhưng đối với Lâm Lạc thì số tiền đó còn kém xa.
Có lẽ là Lâm Lạc mất tập trung quá, lúc Vu Đình đưa Ôn Văn về ký túc xá nữ còn hỏi, “Văn Văn, em không vui à?”
Lâm Lạc giật mình, thái độ hôm nay của cậu quả thật là không giống một cô gái đang yêu, Lâm Lạc áy náy mỉm cười, “Em xin lỗi.”
Vu Đình ôm Ôn Văn, hôn lên mặt cô, “Cô gái của anh, em không cần phải xin lỗi anh đâu.”
Lâm Lạc nhắm mắt lại, tựa vào trong lòng Vu Đình.
Tình cảm của Vu Đình với Ôn Văn là hoàn toàn chân thật.
Kiếp trước, Vu Đình cũng đảm bảo cho Ôn Văn một cuộc sống bình an giàu có. Tình cảm của Ôn Văn với Vu Đình là sự đan xen giữa yêu, hận, oán, ghét, chính vì oán sâu oán đậm, vậy nên Ôn Văn mới không muốn sinh con cho Vu Đình. Đây là cách trả thù rất tầm thường của Ôn Văn với Vu Đình, nhưng cuối cùng, khi Ôn Văn già đi, người hối hận lại là Ôn Văn, người khác có trai có gái quây quần, mình lại một thân một mình, cô đơn như vậy, không được ai quan tâm, điều này khiến Ôn Văn vô cùng hối hận.
Sau này nhận nuôi một đứa trẻ là được. Lâm Lạc ra quyết định như vậy.
Đồng thời, cậu cũng quyết định đẩy nhanh tiến độ tình cảm của Vu Đình với Đồng Uyển Uyển, cậu không muốn giả bộ tiếp nữa, cậu chẳng có chút tình cảm nào với Vu Đình, cũng chẳng muốn tiếp xúc với cô em họ Đồng Uyển Uyển.
Khi Lâm Lạc đang lo lắng về vấn đề tiền bạc, nhà xuất bản Tân Hạ hợp tác với tất cả các trường đại học trong nước, tổ chức cuộc thi viết truyện cho thanh niên lần đầu tiên, tất cả mọi người dưới 30 tuổi trên cả nước đều có thể tham gia.
Quan trọng nhất là tiền thưởng của cuộc thi này rất cao, giải nhất truyện dài sẽ được 100.000 đồng, giải nhất truyện ngắn là 50.000 đồng.
Lúc nhìn thấy số tiền thưởng, Lâm Lạc ngay lập tức quyết định tham gia.
Hai giải nhất cộng lại là 150.000 đồng, dùng số tiền này đầu tư cổ phiếu, lợi nhuận kiếm được cơ bản là đủ để trả chi phí phẫu thuật cho bố Ôn.
Lúc trước Lâm Lạc đã định đi kinh doanh, nhưng kế hoạch lại không thể nào bằng được thay đổi. Đầu tiên là cậu đi thực tập ở tòa soạn báo Minh Châu theo lời đề cử của giáo sư Mạnh, giờ lại tham gia cuộc thi viết truyện để kiếm tiền phẫu thuật cho bố Ôn.
Sau này sẽ gặp tình huống nào, cậu cũng không rõ nữa.
Nếu như cậu thật sự giành được giải nhất cuộc thi này, vậy cậu sẽ có một khởi đầu tương đối ổn trong giới văn học, liệu cậu có tình nguyện từ bỏ ưu thế này, đi làm người mới trong giới kinh doanh không?
Dù thế nào, cậu cũng phải nắm lấy cơ hội này.
Lâm Lạc rất rõ ưu thế của cậu nằm ở đâu.
Ưu thế của Lâm Lạc là khả năng viết lối văn cổ, ở nhiệm vụ đầu, cậu sống hơn 500 năm trong giới tu chân cổ đại, sách vở đọc được đều là cổ văn, khả năng viết cổ văn của cậu nếu so với những người dưới 30 tuổi thì đảm bảo là dẫn đầu.
Hơn nữa trong nhiệm vụ trước, cậu du sơn ngoạn thủy khắp nơi, hiểu rõ rất nhiều chuyện lý thú, cảnh sắc, nhân vật nổi tiếng, với số tư liệu đó, đủ để cậu chọn ra đề tài thú vị nhất viết truyện.
Truyện ngắn yêu cầu tối đa 20.000 từ, truyện dài yêu cầu từ 80.000 đến 200.000 từ, cậu quyết định viết truyện ngắn trước, rồi viết truyện dài sau.
Thời gian sau đó, Lâm Lạc suốt ngày ở trong tiệm sách.