Dec 19, 2013

[GO33N] Chapter 26

Chapter 26 —— DAY 26

Nói đến chuyện Đóa cúc nhỏ bái sư thì phải ngược dòng thời gian trở lại thật lâu thật lâu trước đó, vào một đêm khuya tối đen, đưa tay lên không thấy được năm ngón, trên đường chỉ có…
Khụ khụ ~~~~~
Thật ngại ngùng, dạo này nghe hơi nhiều chuyện ma.
Nguyên nhân cậu - một bé gà kiệt xuất (= =?!) sở dĩ lại thu đồ đệ thì phải quay lại lần đăng nhập game cuối cùng trước khi thi, vào hôm mà Quỷ Kiến Sầu có cuộc gặp gỡ bất ngờ khá “Lãng mạn” với Giang Nam đạo tặc:
Theo lý thuyết, Giang Nam đạo tặc không tính là BOSS khó đối phó trong Phong Vân, nhưng quái này có một kỹ năng rất biến thái gọi là Rùa rụt cổ —— Khi HP mất nhiều sẽ lâm vào trạng thái chết giả, khiến cho người chơi không có cách nào làm gì được nó rồi chậm rãi tự khôi phục HP.
Cũng vì vậy, Quỷ Kiến Sầu tuy là cao thủ nổi danh trên Top player nhưng trước Giang Nam đạo tặc biến thái không có việc gì lại giả chết thì cũng bất lực đến tinh thần sụp đổ, cuối cùng ngồi xổm góc tường chọt kiến.
Khí công phái Rùa cũng không biến thái như vậy nha! Giang Nam đạo tặc này nhất định là con riêng của Ninja rùa!!
Mà đúng lúc này, một chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra!
Một Y sư thoạt nhìn vừa mới rời khỏi Tân Thủ thôn vẫn ngồi xổm một bên sắm vai người qua đường A đột nhiên đứng trong góc tăng máu cho Quỷ Kiến Sầu, nhưng đại khái vì còn là tân thủ, cô nhóc này lại phát động cả kỹ năng “Phật quang phổ chiếu”, sau đó, tất cả mọi người ở đây, kể cả cậu và đại thần vẫn đang vây xem đều được thêm trạng thái, !
Vì vậy, Giang Nam đạo tặc đầy máu liền phục sinh, kỹ năng sử dụng liên tục, Quỷ Kiến Sầu vì việc bất ngờ này mà trợn mắt há hốc mồm, bị hành hạ cho trở tay không kịp, luống cuống tay chân thay đổi sách lược, mắt thấy Giang Nam đạo tặc sắp sửa một kích tuyệt sát thì đại thần vẫn đang nhàn nhã cưỡi trên lưng lừa ra tay.
—— Kinh thiên nhất kiếm!
Tuyệt kỹ của đại thần vừa ra, Giang Nam đạo tặc vốn chỉ còn một tầng máu ầm ầm ngã xuống đất, sau đó EXP vốn chỉ Quỷ Kiến Sầu một mình được nhận lại vì việc này mà ào ào rơi bao nhiêu vào người đại thần, mà nguyên liệu hiếm BOSS tuôn ra cũng có một nửa vào túi đại thần.
Thông Báo: Người chơi Tức Mặc, người chơi Quỷ Kiến Sầu, người chơi Đóa cúc nhỏ liên thủ bắt Giang Nam đạo tặc, trừng trị ác, ca ngợi thiện, nhận được nguyên liệu cực phẩm —— Băng Tinh Thạch.
Kỳ thật hệ thống bình thường không thông báo tin này, bởi vì mỗi ngày, số người trong Phong Vân giết quái nhiều không kể xiết, nhưng một khi có người chơi nhận được trang bị hoặc nguyên liệu cực phẩm, hệ thống sẽ thông báo công khai.
Vì vậy ~~~~~~~
Thế giới Đại meo moe:
Oa, quả nhiên đại thần vừa ra tay là khác liền, Giang Nam đạo tặc bị giết rồi, trẫm rất mừng nha.
Thế giới Yêu tựa không khí:
Cô thì vui rồi, tôi nhớ có một vị đã từng bị Giang Nam đạo tặc hành hạ cho thê thảm.
Thế giới Đồ lót đội trên đầu:
Nhưng mà, vì Đóa cúc nhỏ này là ai vậy, đội ngũ cố định của đại thần hình như còn có Bỉm Pampers đại nhân mà.
Thế giới Meo Meo:
Theo kiểm chứng của phóng viên đại nhân, Đóa cúc nhỏ là một y sư vừa rời Tân Thủ thôn, hiện tại chưa gia nhập bất cứ bang phái nào, hình như cũng không có đội ngũ cố định.
Thế giới Nước mắt biệt ly:
… Vì sao tôi lại ngửi thấy mùi gian tình nhỉ?
Là Kim hoa không phải cúc hoa lúc mới chơi Phong Vân cũng là một tiểu Y sư gà mờ rồi đột nhiên có quan hệ với đại thần, hơn nữa người này tên cũng có liên quan đến hoa cúc, chẳng lẽ, người mới thế chỗ người cũ rồi sao?
Thế giới Nước suối leng keng:
Vị trên là cẩu à, ăn no rỗi việc đúng không, nếu rảnh rỗi thì mau nhảy xuống Lạc Hà Phong đi, có gian tình thú vị hơn nhiều.
Thế giới Không rời không xa:
Nước suối đại nhân, cậu đừng có BH như vậy nữa được không!!! *Đập vai*
Thế giới Nước mắt biệt ly:
Tôi có nhân quyền, có quyền tự do ngôn luận, cậu cho rằng cậu là ai! *Tức giận*
Thế giới Nước suối leng keng:
Dù sao thì tôi cũng không phải mẹ cậu, còn có, sao tôi không biết là động vật cũng có quyền ngôn luận nha, đây không phải vườn bách thú đâu.
Thế giới Nước mắt biệt ly:
F*ck, quyết đấu đi!!
Thế giới Nước suối leng keng:
Sợ cậu sao, còn cái gì mà nước mắt biệt ly, xem bà đây có đánh cậu thành giọt máu biệt ly không. *Gào thét*
Thế giới Hiệp Cốt anh hùng:
Đi PKPKPKPKPKPKPKPKPKPK!!!
Đi PKPKPKPKPKPKPKPKPKPK!!!
Đi PKPKPKPKPKPKPKPKPKPK!!!
Thủy tỷ, đánh cho cậu ta thành một đống bùn luôn, dám rủa đại tẩu. *Hừ*
Thông Báo: Người chơi Nước suối leng keng cùng người chơi Nước mắt biệt ly 20 phút sau quyết chiến tại Tử Cấm Đỉnh.
Trận PK này hình như kết cục là Tuyền Thủy hành hạ con nhà người ta đến te tua còn chưa hả giận, cuối cùng nằng nặc bắt người ta ở trên kênh thế giới hô 500 năm lần —— Mồm tôi thối mới bỏ qua.
Việc này tạm thời không đề cập đến nữa, Quỷ Kiến Sầu lúc đó không hề chú ý chuyện gì xảy ra trên kênh thế giới, bởi vì cậu đang toàn tâm toàn ý rên rỉ:
Hiện tại Quỷ Kiến Sầu:
Lão đại à, hyung sao lại làm như vậy, không giúp đỡ coi như bỏ qua nhưng sao hyung lại làm thế, điều này có khác gì hyung giành làm cha đứa con em sinh ra đâu, em muốn khóc quá. *Lăn qua lăn lại* *Lăn qua lăn lại*.
Hiện tại Tức Mặc:
… Cậu có thể sinh?
Hiện tại Quỷ Kiến Sầu:
Không phải chỉ là trong kỷ niệm ngày thành lập trường, em trêu chọc chị dâu chút thôi mà, đừng có mang thù như vậy chứ, hyung cũng đã bóp nát bánh của em, làm em cả ngày hôm đó phải ăn vụn bánh đó thôi!!
Ăn như vậy có khác gì ăn cát đâu cơ chứ, hyung có biết không?! Orion của em, bánh gấu của em!!! *Khóc lớn* *Lăn qua lăn lại*
Hiện tại Tức Mặc:
Cho nên?
Hiện tại Quỷ Kiến Sầu:
… Lão đại, em sai rồi!!!
Em về sau không bao giờ dám trêu chị dâu nữa!!! *Khóc thét*
Hiện tại Tức Mặc:
Thành giao.
Sau đó hai người im lặng vài giây, lúc sau, Jaejoong thấy Quỷ Kiến Sầu ôm một đống nguyên liệu vui vẻ chạy đi, hai chân như gắn thêm bánh xe, lăn so với xe máy còn nhanh hơn!
Đại thần nhà cậu luôn như vậy, mạnh miệng mà mềm lòng, độc miệng như uống phải Hạc đỉnh hồng nhưng tâm lại mềm nhũn (= =?!)
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Tức Mặc oppa, em liệu có thể… Bái oppa làm thầy không?! *Xấu hổ* *Xấu hổ*
Hiện tại Tức Mặc:
Không thể.
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Vì sao? *Khóc* *Khóc*
Tức Mặc oppa, em thật sự rất sùng bái oppa, oppa là đại đại cao thủ trong Phong Vân nha. *Nịnh nọt*
Hiện tại Tức Mặc:
Không có hứng thú.
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Nhưng mà, không phải oppa đã thu Cúc hoa unnie làm đồ đệ sao?
Jaejoong đang yên lặng vây xem thấy mình được gọi là Cúc hoa unnie thì lập tức cơ thể chấn động, thiếu chút nữa hộc máu.
WTF! Cái gì mà Cúc hoa unnie, cô gái này sao gọi tên gì mà kinh vậy?!
Hiện tại Tức Mặc:
Không giống nhau.
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Em thật sự thật sự rất muốn bái oppa làm thầy, em chưa từng chơi game, đây là lần đầu chơi Phong Vân, em chỉ là muốn tìm người dẫn em, năn nỉ oppa đó.
Hiện tại Tức Mặc:
Nương tử, chúng ta đi.
Đại thần mặc kệ cô gái kia lải nhải, kéo Jaejoong chuẩn bị đi, Jaejoong quay đầu lại nhìn y sư mặc bộ trang phục rực rỡ vẫn đứng yên tại chỗ, đột nhiên nghĩ lúc mình mới chơi game, cậu cũng bất lực như vậy ở trong Tân Thủ thôn chạy loạn như ruồi không đầu, nếu không phải gặp được đại thần thì đoán chừng số cậu cũng giống như đội Rockets, vĩnh viễn trở thành mấy vì sao ngoài vũ trụ.
Vì vậy, bé cải nào đó nhất thời xúc động dừng bước lại, lạch cạch lạch cạch đánh mấy chữ:
Hiện tại Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Mình nhận bạn làm đồ đệ.
Đại thần trầm mặc.
Đóa cúc nhỏ trầm mặc.
Ngay cả NPC cách đó không xa cũng dừng bước!
Này! Đùa gì vậy?! Không phải chỉ là cậu nói muốn thu đồ đệ thôi sao?!
Mấy người sao lại khiếp sợ như thể thấy kiến đánh bại Voi ma mút vậy?! Mấy người nghĩ bây giờ là Kỷ Băng Hà à, có cần lấy hạt thông ném cho mấy người tỉnh không!
Hiện tại Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Mình nói là, nếu bạn không chê…
Một người vốn định bái đại thần cấp 153 làm thầy đột nhiên bị một Y sư gà mờ cấp 85 mang đi làm đồ đệ, trở thành đồ tôn của người muốn bái sư, cảm giác này liệu có khác gì việc trước kết hôn cho rằng chú rể chỉ là thiếu ngủ, mắt bị thâm, sau khi kết hôn mới phát hiện ra đối phương căn bản là một con gấu trúc?!
Hiện tại Tức Mặc:
Không được.
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Em đồng ý, em đồng ý. *Xoay quanh*
Sư phụ đại nhân, xin nhận của đồ nhi một lạy.
Tin nhắn của đại thần cùng đồ nhi mới nhận cơ hồ đồng thời xuất hiện trên màn hình, Jaejoong nhìn hai người có hai thái độ hoàn toàn khác nhau, nhất thời không biết làm sao cho phải.
Đại thần hình như rất không muốn cậu nhận Đóa cúc nhỏ sao?!
Tức Mặc: Đừng xen vào việc của người khác.
Tin đại thần gửi cậu rất ngắn gọn, dù biết rõ đại thần nhất định có nguyên nhân của mình nhưng lúc Jaejoong thấy mấy chữ này lại cảm giác rất không thoải mái.
Thật giống như lúc đang phi xe máy không cẩn thận nuốt phải một con ruồi, người ta còn cười vui vẻ nói với cậu, không sao, dù sao thì đó cũng là thịt mà thôi.
Cơ hồ từ khi gặp đại thần, cậu luôn có thói quen nghe theo ý kiến của đại thần, đại thần nói hướng đông, cậu tuyệt đối không đi về hướng tây (Điều kiện tiên quyết là cậu nhận biết được phương hướng!), đại thần nói đuổi chó, cậu tuyệt đối không đuổi gà, đại thần nói ngồi bên cạnh, cậu tuyệt đối không dám nằm xuống…
Nhưng giờ phút này, cậu đột nhiên không muốn nghe theo đại thần, mọi người phải ngang hàng với nhau nha, đại thần đúng ra thỉnh thoảng cũng phải nghe lời cậu chứ, hừ!
Người quen bạn Kim Jae Jae một thời gian đều biết tên nhóc này bình thường ngoan ngoãn như bé mèo, chỉ cần vuốt lông là xong, nhưng trên thực tế lại cố chấp vô cùng, đã quyết việc gì thì mười còn ngựa cũng kéo không nổi.
Trước đây chỉ vì tìm một thứ cậu thích mà Mập mạp đã phải cùng cậu đi dạo khắp thành phố một ngày, nếu không phải cửa ký túc xá sẽ đóng đoán chừng cuộc tìm kiếm đó còn lâu mới dừng.
Vì vậy, Jaejoong thỉnh thoảng lại phát tác tính cố chấp ngạo kiều bỏ qua lời nhắc nhở của đại thần, kiên quyết ấn nút thu đồ đệ.
Khụ khụ, ai mỗi tháng mà đều có vài ngày không khỏe nha!
Thông Báo: Người chơi Đóa cúc nhỏ bái người chơi Là Kim hoa không phải cúc hoa thuộc bang Hiệp Cốt Nhu Tràng làm sư phụ, từ nay thầy trò cùng nhau lưu lạc giang hồ.
Thông báo vừa đưa ra, giang hồ liền khiếp sợ.
Đầu năm nay, ngay cả một bé gà danh chấn một phương cũng có thể thu đồ đệ thì còn chuyện gì không xảy ra được nữa?!
Trong lúc nhất, tin vợ chồng ly hôn xin phục hôn, người lui bang xin quay trở lại, vợ chồng kết hôn rồi bất hòa xin ly hôn lập tức ngập tràn.
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ đại nhân, em nhất định sẽ đối xử tốt với unnie. *Tung hoa* *Tung hoa*.
Đây là câu cuối cùng mà đồ đệ nói với cậu trong ấn tượng của Jaejoong, về sau…
WTF! Về sau cậu căn bản không có thời gian đi quản vị đồ đệ kia, bởi vì…
Về sau, đại thần nhà cậu đột nhiên logout, mặc cho cậu gửi tin nhắn thế nào cũng không trả lời, gọi điện thoại cũng không ai nghe, cả người như bốc hơi khỏi nhân gian, làm hại cậu hoảng sợ giục Junsu liên hệ Yoochun, lúc đó mới đón đầu đại thần ở sân trường, rồi làm nũng, giả manh một hồi mới có thể khiến cho đại thần không bày cái mặt băng sơn làm cho cả trường nổi gió nữa.
Nhưng mà, đại thần, đến cùng vì cái gì lại không muốn để cho cậu nhân Đóa cúc nhỏ làm đồ đệ vậy?!
Tuy rằng đại thần không phải người hiền lành gì nhưng hình như chưa bao giờ thể hiện địch ý mãnh liệt với người xa lạ, chẳng lẽ, đệ nhất cao thủ không thích hoa cúc, vậy, cậu thì sao?!
Jaejoong cuối cùng cũng nhớ ra vị Đóa cúc nhỏ này là ai vội vàng trả lời đối phương, với tư cách là vị kia của đại thần, cậu hẳn vẫn có nghĩa vụ an ủi một thiếu niên mới bước chân vào giang hồ.
Là thiếu niên đúng không?
Hiện tại Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Không, đại thần sao có thể ghét bạn được.
Jaejoong liên tục phủ nhận đề an ủi đối phương, kỳ thật trong lòng đang khinh bỉ:
WTF! Đại thần sao có thể chán ghét cô, đại thần căn bản là không thèm quan tâm đến cô, đoán chừng hiện tại anh ấy căn bản không nhớ cô là ai đâu!
Hiện tại Đóa cúc nhỏ:
Vậy là tốt rồi, sư phụ, đại thần sao không online vậy?
Hiện tại   Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Có lẽ là đang bận, bạn có việc gì à?
Hiện tại   Đóa cúc nhỏ:
Không có gì, chỉ là muốn hỏi xem đại thần thích gì thôi.
Hiện tại   Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Hiện tại   Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ, unnie đừng hiểu lầm nha, em chỉ là rất sùng bái Tức Mặc oppa thôi. *Thẹn thùng*
Hiện tại   Là Kim hoa không phải cúc hoa:
*Cháy sạch* *Sét đánh*
Hiện tại   Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ, unnie với đại thần rất thân sao?
Hiện tại   Là Kim hoa không phải cúc hoa:
Cũng coi như vậy.
Quan hệ hai người cậu hẳn được coi là thân thiết rồi đúng không?!
Hiện tại   Đóa cúc nhỏ:
Vậy, sư phụ có biết ngoài đời, đại thần đã có bạn gái chưa?
Mình… Ai nha.
WTF! Cậu căn bản không phải nuốt nhầm một con ruồi, cậu nuốt nhầm cả một xe ruồi rồi, sao lại buồn nôn như vậy?!
Hai đóa cúc thì có cái gì để nói cơ chứ, thật sự là, đồ đệ Đóa cúc nhỏ à, bạn vẫn nên ngoan ngoãn tìm dưa leo của mình đi!
Jaejoong bên này đang nổi giận trong bụng tự vấn, mình nên trả lời thế nào đây, vì vậy vò đầu bứt tai trước máy tính.
Hảo hữu  Tức Mặc:
Sẽ không!
Hảo hữu  Tức Mặc:
Mẹ nói thế nào?
Hảo hữu  Tức Mặc:
Lên YY.
Tin nhắn của đại thần cơ hồ gửi tới liên tiếp khiến Kim Jaejoong sững sờ, cái gì không?! Cái gì mẹ! Đại thần thật sự đang nói chuyện với cậu sao?!
Yếu ớt mở nhật kí chat trước đây của mình, Jaejoong giờ mới hiểu đại thần đang nói cái gì:
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Chúng ta sẽ không như vậy đúng không? *Ngây ngốc*
Hảo hữu  Tức Mặc:
Sẽ không!
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Em nói với mẹ chuyện chúng ta rồi…
Hảo hữu  Tức Mặc:
Mẹ nói thế nào?
Đại thần, anh có cần phải phóng khoáng như vậy không?!
Kia tạm thời vẫn là mẹ cậu mà, cho dù ít nói cũng không cần phải bớt đi một chữ đâu, không biết là cậu sẽ xấu hổ sao!
Được rồi, cậu thừa nhận, lúc đọc mấy lời này, tâm tình cậu tăng vọt lên đến mức muốn ra đường múa cột nha!
“Mẹ nói thế nào?”
Vừa mở YY, giọng đại thần đã vang lên, một chữ “Mẹ” rõ ràng khiến cho tâm linh nhỏ bé của Jaejoong bay lên đến chín tầng mây.
Đại thần, anh quả nhiên là thần!
“Mẹ chưa nói gì cả.”
Bé gà bị đại thần lừa gạt cũng chỉ dùng mỗi một chữ “Mẹ”, mẹ cậu thật sự chưa nói gì nha, sau khi phải chịu đựng kinh hãi lúc xem The Love of Siam, mẹ cậu vẫn đang ở trong bếp bận rộn chuẩn bị cơm tối, ba cậu thì tiếp nhận vị trí của mẹ, ngồi trên ghế salon xem phim, không có bất luận đánh giá gì với việc cậu tuyên bố mình có bạn trai.
“Oa oa oa oa ~~~~~~ Ô ô ô ô ~~~~~~ Hu hu hu hu ~~~~~~” Kim ba ba trong phòng khác vừa xem vừa phát ra đủ loại âm thanh kỳ quái, Jaejoong dám khẳng định, đại thần chắc chắn đã nghe thấy.
“Tiếng gì vậy?”
“… Cái kia, nhà em nuôi mèo, nó thích… Thích nghịch cây xương rồng cảnh.”
Hừ (ˉ(∞)ˉ)
Ba à, rất xin lỗi!!!
Con không cố ý nói ba là mèo đâu, lại còn là mèo thích nghịch cây xương rồng cảnh! Nhưng mà, con cũng không thể nói với con rể tương lai của ba là tiếng động thần kỳ giống như động vật trong vườn thú ca hát mà anh nghe thấy kỳ thật là tiếng khóc khi đang xem phim của nhạc phụ đại nhân tương lai của anh.
Đại thần nhất định sẽ cho là người nhà cậu ai cũng tư duy quái dị như Junsu mất!!
“Khụ ~~~~”
Jaejoong rõ ràng nghe thấy tiếng ho khan của đại thần cùng với tiếng cốc nước va vào nhau, cậu đang định hỏi đại thần liệu có phải lời giải thích của cậu quá BH, khiến cho đại thần nội thương thì mẹ cậu – người gặp người sợ, quỷ gặp quỷ sợ cầm theo chiếc xẻng nấu ăn vọt vào:
“Con trai à, con trở về lúc nào vậy?”
Mẹ không ngờ rằng vật thể mà ban nãy mẹ lắc lắc đến não sắp chấn động không phải quỷ đúng không, mẹ không ngờ rằng vật thể vừa tuyên bố cái tin kinh thiên động địa quỷ khóc thần sầu kia là một linh hồn có thật đúng không?!
WTF! Chẳng lẽ cậu không hề tồn tại sao!!!
“Mẹ, con từ chiều… Đã về.”
“Thảo nào, ban nãy mẹ còn thắc mắc, vừa rồi đang nấu cơm, sau đó mẹ đột nhiên cảm thấy sao phải làm nhiều món như vậy, hóa ra là con về rồi.”
“Cảm ơn mẹ vẫn còn nhớ rõ mẹ đã từng sinh một đứa con trai.”
“Mẹ vẫn cho rằng mẹ sinh con gái.”
~~~~(>_<)~~~~
Cậu muốn bỏ nhà đi bụi!!!
“Hì hì, nói đùa thôi con trai, đừng bĩu môi nữa.” Kim ma ma cầm chiếc xẻng, cười vô cùng rực rỡ, “Sao con vừa về đã nghịch máy tính vậy? Mẹ rất nhớ con nha.”
Nhớ mà còn không rõ con trai về lúc nào?!
So với mẹ cậu, mẹ của bé voi chính là một từ mẫu điển hình nha!
“Mẹ muốn con tới phòng bếp giúp mẹ rửa rau sao?”
“Không.” Kim ma ma tiếp tục cười, cười đến Jaejoong sởn gai ốc, “Con trai, hôm nay lúc trở về, con nói gì với mẹ phải không?”
“Con…”
Jaejoong mắt nhìn YY vẫn đang kết nối, uất khí bỏ mình.
WTF! Sớm không hỏi muộn không hỏi, hết lần này tới lần khác đợi lúc cậu đang chat voice với đại thần hỏi, giờ cậu biết nói thế nào?!
Dù thế nào thì cậu cũng biết xấu hổ, được không?! Hơn nữa, với tư duy của mẹ cậu, ai biết mẹ cậu sẽ nói cái gì?!
“Vợ à, mau tới đây.” Kim ba ba khàn giọng gọi, cứu bạn Kim Jae Jae đang vắt óc nghĩ nên nói thế nào.
“Hì ~~~ Mẹ của em khá… Ừm… Khá hướng ngoại.” Jaejoong đeo tai nghe tiếp tục nói chuyện với đại thần, ý độ cứu vớt hình tượng của mẹ trong lòng anh.
“Ừ, anh biết.”
Kỳ thật bé cải nhà anh cũng khá giống Kim ma ma đúng không?
“Đại thần, anh về nhà chưa?”
“Rồi.”
“Sao yên tĩnh vậy?”
Nhà cậu tuy chỉ có ba miệng ăn nhưng bình thường đều ầm ĩ như vậy, sao nhà đại thần lại im lặng vậy?
“Mọi người ra ngoài thăm họ hàng còn chưa về.”
“Vậy à.”
Bên kia truyền đến tiếng sột soạt, Jaejoong đoán chừng là đại thần đang gật đầu, người này chẳng lẽ không cảm thấy dù anh có gật đầu, cậu cũng không thấy sao?
Hai người không nói gì thêm, lặng yên nghe tiếng hít thở của đại thần, trong lúc vô tình nhìn thấy vị đồ đệ tên Đóa cúc nhỏ kia đang ngồi xổm trước cửa vào của Lạc Hà Phong, không biết đang làm gì, cậu không khỏi ồ lên một tiếng.
“Sao vậy?”
“Đóa cúc nhỏ cô ấy chạy đến Lạc Hà Phong.”
Lạc Hà Phong là địa bàn của đại thần, người chơi trong Phong Vân cơ bản đều rất rõ, ngoài những người quan hệ thân thiết với đại thần ra, những người khác tuyệt đối đừng bén mảng tới gần đây, vị Đóa cúc nhỏ này tuy là mới chơi nhưng hẳn cũng nên biết quy củ này chứ.
“Anh xử lý.”
Đại thần đơn giản thông báo, Jaejoong chỉ nghe thấy bên kia bàn phím lạch cạch không dứt, sau đó…
Thông Báo: Người chơi Tức Mặc ác ý giết người, chiêu cáo thiên hạ mời anh hùng vì dân trừ hại.
Ác, ác ý giết người?!
Kim Jaejoong!
Đại thần đến cùng đã làm trò gì vậy?!
Trong Phong Vân online, người chơi nếu không mở quyết đấu hoặc PK mà giết chết người chơi khác, hệ thống sẽ nhận định là ác ý giết người, chẳng những tên chuyển sang chữ đỏ, nếu giết nhiều người nhiều còn bị chiêu cáo giang hồ, để cho tất cả mọi người đến đuổi giết.
Tuy vậy, server này tuyệt đối không ai dám không tự lượng sức mình mà đuổi giết đại thần.
Nói nhảm! Đó là đệ nhất cao thủ đấy!
Chỉ vì chút kinh nghiệm mà chịu rớt level sao?! Đã ai thấy Lười Biếng dám bắt nạt Hớn Hở chưa?!
Hiện tại   Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ, Tức Mặc oppa sao lại giết em rớt đến ba cấp!!!! *Khóc thét*
Cậu, cũng thực sự muốn biết vì sao?!
“Đại thần, anh giết Đóa cúc nhỏ?”
“Ừ.”
“Vì sao?”
“Nhìn khó chịu.”
Quả nhiên người thực lực mạnh có thể ngang ngược như vậy, muốn giết ai cứ việc giết, cho dù chữ đỏ cũng không ai dám khiêu khích.
“Nhưng mà, cô ấy là đồ đệ của em, mọi người trên thế giới đang bàn về chuyện này đấy.”
“Em về sau ít tiếp xúc với cô ta.”
“… A, các anh lúc nào về trường?”
“Cuối tháng 2.”
“Vậy à, giờ mới cuối tháng 1.” Giọng Jaejoong tràn ngập uể oải, còn một tháng nữa mới được gặp đại thần, thật là khó chịu.
“Đồ ngốc.” Giọng đại thần rốt cuộc chậm lại, làm như vô tình hỏi một câu, “Mẹ em thích gì?”
Mẹ, mẹ em?!
Đại thần, chúng ta đã có gì chính thức đâu?!
“Mẹ em thích… Trai đẹp.”
“Ba thì sao?”
“Thích mẹ em.”
Bên kia đại thần rốt cuộc trầm mặc, đoán chừng là anh sai rồi, bé cải nhất định là con ruột của Kim ma ma.
“… Sang năm mới đứng chạy loạn.”
“Vì sao?”
“Đến lúc đó em sẽ biết.”
“Biết cái gì?”
Yên lặng ING….
WTF! Đại thần, cái tật xấu nói một nửa của anh có thể sửa lại không, không biết lòng hiếu kỳ có thể hại chết mèo à?!
Hiện tại còn học được logout giữa chừng nữa, nếu còn tiếp tục như vậy, cậu nhất định sẽ chết vì tò mò, cái này có khác gì với việc đang đi tiểu một nửa thì đột nhiên có người nói với bạn, đây là nhà vệ sinh nữ vì vậy không thể không ngừng lại vậy!
“Jae Jae, Junsu gọi.”
“Con đến đây.”
Jaejoong tức giận chạy đến phòng khách cầm điện thoại, giọng cao hứng bừng bừng của Junsu lập tức vang lên qua điện thoại:
“Ue kyang kyang, hyung, em nói với hyung chuyện này nha, hyung đừng có kích động quá.”
“… Sẽ không, dù giờ em có nói em có thai con của Yoochun, hyung vẫn có thể bình tĩnh cùng em vào phòng sinh.”
“Ue kyang kyang kyang, không phải, Yoochun với em, Yunho hyung, tức là Tức Mặc đại thần ấy…”
WTF! Cậu đương nhiên biết rõ Tức Mặc đại thần cùng Yunho là một người, cậu đâu có ngu!!
“Nói mau!!!”
“Đại thần muốn tặng anh một bất ngờ.”
“Bất ngờ gì?”
“Ài, cái này thì Yoochun chưa nói.”
“Kim! Jun! Su! Em! Cút! Đi!”
Jaejoong quẳng điện thoại, bạo trong phòng, đám xấu xa này!
Rốt cuộc là bất ngờ gì?!
Chẳng lẽ cậu phải ôm thắc mắc này đến Tết sao?!                  

Dec 18, 2013

[GO33N] Chapter 25

Chapter 25 —— DAY 25

Nghỉ rồi!
Kim Jaejoong kéo rương hành lý của mình, đứng trước cửa phòng ký túc xá nhìn sân trường trốn trơn, không có đôi tình nhân liếc mắt đưa tình, không có cảnh vợ chồng bất hòa ôm đùi bạt tai nhau, không có nữ sinh đi giày cao gót lộp cộp, gió bấc lạnh run cuốn lá cây đến bên chân cậu, khiến cậu đột nhiên có cảm giác mất mát cô đơn, sao lại nghỉ cơ chứ?!
Sao có thể nghỉ học như thế này?!
Hai ngày nay, cậu thật vất vả mới có tiếng nói chung với đại thần, thật vất vả mới được Đảng thừa nhận, sao kỳ nghỉ đông lại bắt đầu?!
WTF! Chẳng lẽ trường không biết một ngày không thấy tựa ba thu sao! Một kì nghỉ đông nghỉ hơn một tháng, vậy phải hơn… Hơn rất rất nhiều thu đấy! (Cậu không biết tính đúng không?!), từ hạt dưa cũng có thể phát triển thành quả rồi!
“Hyung, hyung đứng đây làm gì vậy?” Kim Junsu đeo một ba lô nhỏ trên lưng xuống cầu thang, trong tay cầm hai cái kẹo mút, cười vui vẻ như nhặt được vàng.
“Sao em cầm ít đồ vậy?” Kim Jaejoong nhìn rương hành lý to đùng cùng hơn hai ba lô đựng đồ linh tinh, tinh thần chán nản, cậu bên này thì như đi chạy nạn, sao tên nhóc kia nhàn nhã như cầm quần áo đi tắm giặt vậy?
“Em để Yoochun mang về nhà hộ.”
Hừ (ˉ(∞)ˉ)
… Cậu thật sự muốn biết, làm thế nào mà Kim Junsu có thể hẹn hò với Park Yoochun?!
Hai người này một người khôn khéo như khỉ, một người đơn bào ngốc nghếch, một người thông minh, một người  ngơ ngác, tỉ lệ hai người yêu nhau có khi còn thấp hơn tỷ lệ Quách Tĩnh yêu Hoàng Dược Sư, Chopin thích hát nhạc dân tộc vậy!
“… Vậy là em cùng hyung về nhà trước hay trực tiếp về nhà mình?” Nhà hai người các cậu ở thành phố S không cách xa nhau lắm, Junsu từ nhỏ đến lớn cơ bản đều nhờ việc đến nhà cậu ăn chực mới có thể khỏe mạnh lớn lên phát triển thành… Tên ngốc như vậy.
“Em về nhà trước.”
“A, được, hyung lát sẽ bảo mẹ.” Jaejoong kiễng chân nhìn phía xa, đã 20 phút rồi, đại thần bảo tới đón cậu sao giờ còn chưa thấy tối?!
“Đang đợi đại thần đến à?” Junsu ngồi trên rương hành lý của Jaejoong hỏi, “Hyung, em muốn phỏng vấn hyung một chút, đối với việc hyung sắp sửa trải nghiệm tư vị yêu xa, hyung có cảm xúc gì?”
“Nếu như em không muốn lát nữa bị hyung ném xuống tàu thì ngậm miệng đi!”
Kim Jaejoong hung dữ uy hiếp Junsu, hai ngày nay, mọi người đều dùng ánh mắt có chút hả hê nhìn cậu, như thể ước gì thấy cảnh cậu khóc kinh thiên động địa mới vui, (^).
Hừ! Cậu và đại thần sẽ không vì phải cách xa một thời gian ngắn mà xoắn xuýt đâu, cũng có phải là Dương Quá và Tiểu Long Nữ phải chia tay 16 năm đâu, không phải chỉ là một kì nghỉ không thôi mà, không phải chỉ là đón năm mới mà không có đại thần ở bên, không phải chỉ là không thể nhìn thấy đại thần mỗi ngày thôi sao, ô ô, có cái gì mà không làm được cơ chứ!
~~~~(>_<)~~~~
“Vậy em ở đây chờ đi ké xe đại thần với, oa, kẻ có tiện thật là tốt.”
Jaejoong gật đầu, đại thần có một chiếc Audi, đương nhiên không phải bé lừa Alto trong Phong Vân, mà là một chiếc ô tô bốn bánh thật sự có thể chạy trên đường, từ lần trước đại thần lái xe đón bốn người họ vì mưa mà kẹt ở siêu thị về ký túc xá, mấy người kia trong phòng cậu liền gào lên hâm mộ.
Này! Một đám không có lương tâm, nhớ hồi trước lúc thấy Alto nhà cậu cũng có hưng phấn như vậy đâu!
Mà cậu cũng ý thức được một vấn đề rất nghiêm túc —— Cậu, bạn Kim Jae Jae vậy mà đã vô tình câu được một đại gia?! Lại còn là đại gia đẹp trai phong độ tương lai tươi sáng?!
OMO, một con rùa vàng rất lớn rơi xuống đầu cậu nha, thật chóng mặt {{{(>_<)}}}
“Pin pin.”
Tiếng còi ô tô đột nhiên vang lên, Jaejoong cùng Junsu đồng thời ngẩng đầu nhìn, sau đó đồng thời sửng sốt…
WTF! Đây là chuyện gì vậy?!
Người bước ra khỏi ghế lái vậy mà lại là Park Yoochun đeo kính râm, vậy đại thần nhà cậu đâu?!
“YAAAAAAAAA, Yoochun.” Có người vui có người buồn, tuy Kim Jaejoong thất vọng nhưng Kim Junsu lại ra nghênh đón, vui vẻ như gặp được đường sống trong cõi chết, cùng Park Yoochun tiến vào trạng thái cười ngây ngô.
Người ta thì anh em như chân tay, hai người cậu thì anh em như miếng giẻ rách vậy!
“Park Yoochun, cậu giao đại thần ra đây.” Kim Jaejoong vất hành lý, bày tư thế chuẩn bị tử chiến với Park Yoochun, nhất định là Park Yoochun bắt cóc đại thần, sau đó đoạt xe để đi tán Junsu! (Này = =?!)
Không đợi cậu thi triển kỹ năng thì một chiếc mô-tô vụt qua, vèo một cái dừng trước mặt cậu, đại thần chống một chân xuống đất, từ đầu đến chân một thân đen, tháo mũ bảo hiểm, vỗ yên sau: “Lên xe.”
Wow! Đại thần Young and Dangerous!!
Jaejoong trong đầu lập tức hiện lên cảnh đại thần mặc quần đùi hoa, trên đầu đội cái nồi, hai tay cầm dao phay diễu võ giương oai trên đường, sau đó lại bị chính tưởng tượng của mình làm cho, đều tại Dae Chil gần đây suốt ngày xem Người trong giang hồ!
“Hành lý của em làm sao bây giờ?” Jaejoong phục tùng lời đại thần như phản xạ có điều kiện, tay chân vụng về trèo lên xe máy, “Có rất nhiều đồ nha.”
“Yoochun lái xe anh chở.” Vị đại thần nào đó đơn giản thông báo vận mệnh hành lý, sau đó đưa cậu một chiếc mũ bảo hiểm màu hồng phấn, “Anh đưa em đến nhà ga.”
Hồng, hồng phấn?!
Jaejoong run rẩy, cậu nhất định phải đội cái mũ bảo hiểm tỏa sáng như đóa hoa anh đào này sao?!
Chẳng lẽ đầu phải đội hoa anh đào thì người lái xe mới có cảm xúc?!
Nhưng mà nghe giọng đại thần có vẻ tâm tình không tốt lắm, cậu không phản đối thì tốt hơn, mặc dù nói lấy trứng chọi đá, nhưng so cánh tay voi với đùi con muỗi thì cậu vẫn nên… Ngoan ngoãn nhận mệnh thôi.
Còn chưa kịp nhắn nhủ Junsu để ý hành lý của cậu, đừng có để Yoochun vận chuyển về nhà luôn thì đại thần đã đạp chân ga, vụt lên xông ra ngoài.
AAAAAAAAAAAAAAA!
… Tàu lượn siêu tốc là đây nha!!!!
Jaejoong bị gió tạt vào mặt vội vàng kéo kính chắn gió xuống, vươn tay cẩn thận cầm vạt áo đại thần bị gió thổi tung bay, nhìn bầu không khí này, đại thần nhà cậu, hôm nay thật sự rất không vui!
Bạn Kim Jae Jae bây giờ hiểu rất rõ đại thần, cho dù đại thần không nói lời nào, cậu vẫn có thể từ biểu cảm, thậm chí là động tác nhìn ra tâm tình của anh.
Bởi vì từ ngày nhận được quà kia, cậu và đại thần đã phá vỡ trạng thái chiến tranh lạnh, số lần hẹn hò nhiều hơn nhưng vì sắp tới kì thi, thời gian gặp mặt cơ bản mỗi ngày đều ở trong phòng tự học cùng nhau đọc sách ôn tập, nhiều nhất cũng chỉ là cùng đi tản bộ trên con đường ngập bóng cây xanh của trường trò chuyện câu được câu không, nhưng dù chỉ vậy cậu cũng phát hiện rất nhiều bí mật nho nhỏ của đại thần.
Từng giây từng phút trôi qua đều được cậu khắc ghi trong lòng, kỳ thật, đại thần cũng là người nha, tựa như tuy Thủy Thủ Mặt Trăng rất lợi hại nhưng vẫn nhớ mãi không quên Tuxedo đó thôi?!
Chẳng hạn như, lúc tự học, đại thần thích ngồi dựa vào cửa, lúc đọc sách thích đeo kính dù vị đệ nhất cao thủ này thị lực tốt đến mức mỗi lần anh nhìn cậu, cậu đều có cảm giác bị tia X chiếu xuyên thấu quần áo, lúc đọc mệt mỏi quá thì thích nằm xuống nhìn cậu, sau đó ngủ quên mất, hơn nữa lúc đại thần ngủ thì hô hấp rất nhẹ, cho nên lần đầu hai người đọc sách trong thư viện, cậu còn tưởng rằng đại thần té xỉu, sợ tới mức thiếu chút nữa làm hô hấp nhân tạo trước mắt bao người.
Chẳng hạn như, đại thần rất kiêng ăn, không thích ăn cá, nhưng lại thích uống canh cá, mỗi lần cùng đi ăn cơm đều gắp hết cá cho cậu, sau đó yên lặng ngồi nhìn cậu ăn.
Chẳng hạn như, đại thần kỳ thật miệng cũng rất độc, chỉ là so với Changmin thường xuyên xỉa xói người, anh càng thích trả lời trong yên lặng, mà người không biết lại đối đãi với anh như chúa cứu thế.
Chẳng hạn như, đại thần không thích biểu đạt nhưng những chi tiết nhỏ lại chứng tỏ anh rất cẩn thận, luôn mang theo người kẹo cậu thích ăn, nhớ rõ lúc nắng gắt nhất thì xoay người ra cửa sổ tạo bóng râm cho cậu, lúc trời mưa mang thêm một chiếc áo mưa để đề phòng cậu quên, buổi tối sẽ gọi cho cậu một cuộc điện thoại chỉ để nói chúc ngủ ngon, dù cho trong game, hai người đã nói vô số lần lời đó…
Đại thần, thật ra rất thích cậu đúng không?!
Tuy anh luôn tỏ vẻ lạnh lùng, tuy không giống những đôi khác nói lời ngọt ngào, tuy thường xuyên nói những lời khiến cậu không hiểu nổi (= =?!).
Nhưng mà, bất kể đại thần Tức Mặc trong game hay Jung Yunho ngoài đời đều đặt Kim Jaejoong trong tay, bảo vệ cẩn thận.
Jaejoong càng nghĩ càng đắc chí, kích động lên liền chủ động vươn tay ôm eo đại thần, cảm giác thân thể anh cứng ngắc một lát rồi sau đó chậm rãi bình tĩnh lại, thật giống như lòng cậu vậy, mềm mại như đang ngâm trong… Formalin, à không, ngâm trong bong bóng.
Trường các cậu vốn nằm ngay ở ngoại ô thành phố, từ đó đến bến tàu cao tốc không xa lắm, với tốc độ phóng như bay của đại thần mà nói, quyết định đi sớm 40 phút là rất lãng phí, Harry Potter cưỡi chổi bay cũng chưa chắc đã đuổi kịp đại thần.
Jaejoong đứng trước cửa nhà ga, nhìn đại thần vẫn lạnh lùng không nói lời nào, rốt cuộc nhịn không được mở miệng hỏi, sao có thể để hai người cứ yên lặng nhìn nhau mà đứng đây mãi được: “Đại thần, anh làm sao vậy?”
Trầm mặc…
Im lặng là vàng…
Nếu im lặng thật sự là vàng, vậy đại thần đã sớm là mỏ vàng rồi!
“Anh mất hứng?” Đầu Jaejoong đột nhiên lóe lên suy nghĩ, hình như từ lúc cậu nói phải về nhà hôm qua, đại thần mới từ trạng thái dịu dàng chuyển sang táo bón, “Bởi vì em phải về nhà sao?”
Biểu cảm người đối diện rốt cuộc buông lỏng đôi chút, tối hôm qua vừa mới online đã nhìn thấy bé cải nhà anh cao hứng bừng bừng tuyên bố với Không rời không xa bọn họ cậu sắp nghỉ đông, phải về nhà hưởng an nhàn, anh từ trước đến nay gặp chuyện gì cũng vẫn bình tĩnh, không chút bận tâm nay không biết vì sao lại cảm thấy sợ, hận không thể lôi người kia ra khỏi màn hình, nhét vào túi áo mang theo bên người hàng ngày.
“Em cũng biết làm sao được, nghỉ đông rồi đến Tết, nhất định phải về nhà.” Jaejoong vân vê áo mình, “Nếu nghỉ hè em còn có thể ở lại nhưng giờ sắp sang năm mới rồi.”
OMG! Đại thần vậy mà cũng xoắn xuýt chuyện cậu về nhà nha, đại thần vậy mà cũng mất hứng nha, đại thần vậy mà cũng không nỡ rời xa cậu nha, đây là tin khiến người ta vui mừng cỡ nào nha!
Cái này so với việc người ta bảo cho cậu một con Pokemon còn đáng kích động hơn!
“Vậy hay là em… Ở lại đây tối nay?” Jaejoong ngẩng đầu, mắt lóe sáng nhìn đại thần, “Dù sao tàu cao tốc rất nhanh.”
“Trên đường cẩn thận, sớm trở về.”
Jung Yunho rốt cuộc thở dài, xoa đầu bé cải, nhìn nụ cười đáng yêu của cậu nhịn không được ôm người vào trong ngực, hôn lên trán cậu, sau đó nhìn tên nhóc thỏa mãn nhảy dựng lên đứng vào hàng kiểm vé, cách lớp thủy tinh phất tay với anh.
Mặc dù biết chia lìa là việc không thể không đối mặt, nhưng nhìn bóng bé cải biến mất trong đám người, anh vẫn nhịn không được sự buồn bực, xem ra nên tìm cơ hội nói chuyện với mẹ vợ, đem người cột chặt bên mình mới yên tâm.
“Oa, lão đại, đứng đây làm Hòn vọng phu à?” Park Yoochun đưa Junsu đến thì thấy Jung Yunho đứng trước cửa đơ người.
“Này này này, đừng có đi nha, hyung vẫn cưỡi xe em về sao?”
“Em tự lái xe về.” Park Yoochun nhìn Jung Yunho sải bước mở cửa ô tô, yên lặng đi đến bên bé xe yêu quý của mình, lão đại muốn trải nghiệm cảm giác yêu xa, cậu đại nhân đại lượng nhường hyung ấy, “Này, không đúng, Jung Yunho, hyung không trả em chìa khóa xe, em về như thế nào hả trời?!”
WTF! Shim Changmin nói đúng, chọc ai cũng không được chọc Jung Yunho, người này chẳng khác gì đi kiểm tra đường ống nước ngầm trong bóng đêm, không cẩn thận thì bất cứ lúc nào cũng rơi xuống cống nước hôi rình.
“WTF! Kim Junsu, em cầm nhầm ví tiền của anh rồi.”
Ban ngày ban mặt, ánh nắng chan hòa, có một vị họ Park khóc không ra nước mắt, ý định ăn xin bên đường để kiếm tiền về nhà.
Ngay lúc Jaejoong cảm giác mình sắp bị người chèn cho bẹp dí thì xe buýt rốt cuộc dừng, tâm tình bi ai khi chia tay đại thần đã bị hòa tan khi nhìn thấy cửa nhà, Jaejoong mang theo rương hành lý lao vào nhà.
“Đinh đinh đinh, mẹ, con của mẹ về rồi đây này.”
Bạn Kim Jae Jae đang chờ mong một cái ôm nhiệt liệt trơ mắt ếch ra nhìn mẹ mình ôm hộp khăn giấy cố gắng rời mắt khỏi đầu DVD, nhìn cậu một cái, sau đó khua tay nói:
“Ừ, đừng ồn, về phòng ngủ của con đi.”
WTF! Cậu nhất định là quà rút thăm trúng thưởng, cậu chắc chắn không phải con ruột!
Buông hành lý, báo với đại thần đã về đến nhà bình an, nhìn một chữ “Ừ” ngắn gọn đại thần gửi lại trên màn hình điện thoại, Jaejoong đặc biệt thỏa mãn, đại thần bình thường rất hay quên mang điện thoại nhất định là vẫn chăm chăm nhìn mới trả lời cậu nhanh như vậy.
Thật tốt nha, thật tốt nha!
Tuy người bên ngoài kia không phải mẹ ruột mà là mẹ kế, nhưng mà, cậu có đại thần, hừ!
Mẹ cứ ngồi đấy mà hâm mộ đi!
Chồng mẹ ngố tàu, ngay cả nhắn tin cũng không xong, lại còn không chơi game, ha ha ha!
Nhưng mà, lại nói, chuyện cậu và đại thần, cậu hẳn phải báo cáo trước với mẹ, con trai nhà mình thật vất vả mới hẹn hò, kết quả đối phương lại cùng mang giới tính nam, đả kích này có phải hơi lớn hay không?!
Hẳn sẽ khiếp sợ như lúc Junsu bị Mập mạp lừa rằng kỳ thật, mèo máy không có lỗ tai vì nó đã tặng lỗ tai cho một con chuột khác vậy!
“Mẹ, con có chuyện này muốn nói với mẹ.” Jaejoong đi ra ngoài, ngồi xổm bên người mẫu thân đại nhân, mở miệng, “Con hẹn hò rồi.”
Mẫu thân đại nhân vẫn tiếp tục đắm chìm trong phim ảnh…
“Đối phương cũng học trường con, anh ấy, người ấy rất tốt.”
Mẫu thân đại nhân lệ rơi đầy mặt, nhưng vẫn là vì bộ phim.
“Anh ấy, là đàn anh của con, là con trai.”
Jaejoong cố lấy dũng khí nói một hơi, sau đó khẩn trương nhìn phản ứng của mẹ mình.
“A ~~~~”
Mẫu thân đại nhân ậm ừ mở miệng, sau đó tựa hồ ngại còn trai làm phiền còn đá cậu qua một bên.
A?!
Chỉ trả lời một từ “A” thôi sao!!!!
Vấn đề nghiêm túc như vậy, mẹ cậu chỉ a một cái là xong sao?!
WTF! Cậu tìm một người đàn ông đấy?! Đối tượng cậu hẹn hò là đàn ông đấy?! Cậu làm cho nhà họ Kim đoạn từ tuyệt tôn đấy?!
Dựa theo tiểu thuyết, người lớn hẳn phải kêu trời kêu đất, sau đó hung hăng tặng cậu mấy bạt tai, cuối cùng cưỡng chế cậu và đại thần không được có quan hệ, tốt nhất là đưa cậu ra nước ngoài, sau đó cậu và đại thần dưới áp lực của cuộc sống mà chán nản chia tay nha, vì cái gì, vì cái gì hiện tại cậu lại ngồi đây không chịu chút tổn hao gì, mà mẹ cậu vẫn còn đang đắm chìm trong phim ảnh, cậu… Không hiểu nha! (Đây là thụ có khuynh hướng M sao?)
“Mẹ, con hẹn hò rồi, đối phương là đàn ông!!!!”
Kim Jaejoong chống nạnh điên cuồng hét lên, Kim ba ba đi mua thức ăn vừa vào cửa bị dọa đánh rơi giỏ rau, Kim ma ma thì vẻ mặt bi thiết ngẩng đầu nhìn cậu, sau đó…
Kim ma ma nhào lên, ôm chầm con trai mình, trong miệng còn lẩm bẩm: “Vì sao, vì sao Mew và Tong lại không được ở bên nhau, vì sao lại muốn chia lìa hai người đó, con trai à, mẹ thật khó chịu, thật khó chịu nha.”
Mew? Tong?
Ai vậy?!
Cậu thật sự rất muốn nôn!
Jaejoong gian nan quay đầu trong cái ôm của mẫu thân đại nhân, nhìn thấy mấy chữ to đùng trên TV:
—— The! Love! Of! Siam!
Đây rốt cuộc là cái gì vậy?!
Kim Jaejoong mờ mịt!
“Vợ à, hai cậu đó không ở bên nhau sao?” Kim ba ba giờ mới phản ứng lại, xông tới ôm chầm Kim ma ma đang ôm Kim Jaejoong, sau đó nhìn Kim ma ma mắt rưng rưng gật đầu…
Vì vậy, sau đó bạn Kim Jae Jae đã lâu không về nhà trợn mắt há mồm nhìn ba ma gào lên như diễn phim tình cảm:
“Vợ à!”
“Chồng à!”
“Đừng đau lòng!”
“Đúng, em tin Mew yêu Tong thật!”
“Đúng!”
Này! Hai người này chắc chắn không phải là mãn kinh, đây chính là tâm thần giai đoạn cuối nha, phòng khách nhà cậu rất bé, muốn làm gì thì ra ngoài mà làm, hai người nghĩ mình đang diễn Titanic à!
Jaejoong thương tích đầy mình không quan tâm hai người kia nữa mà rẽ về phòng, cậu hiện tại rất muốn biết The Love Of Siam là cái quái gì?!
Yêu nghiệt phương nào! Sao đám đoạt ba ma với cậu?!
Hai giờ sau ~~~~~~
“Ô ô ô ô ô ô ~~~~~ Vì sao Mew và Tong không ở bên nhau, ô ô ô ô.”
Bạn Kim Jae Jae như bị mẫu thân đại nhân nhập vào thân, tay cầm cái hộp khăn giấy thút tha thút thít nhìn lời bộc bạch cuối cùng trên màn hình:
—— Mew đã nói, nếu thật sự yêu một người sao có thể không sợ hãi chia lìa với người ấy, nhưng chúng ta vẫn phải tiếp nhận sự thật. Vì vậy, lúc trưởng thành, cô đơn vì không ở bên người yêu, so với việc không có bạn bè còn cô đơn hơn. Dù chỉ là vài giây phút ngắn ngủi cũng đủ khắc cốt ghi tâm.”
~~o(>_<)o ~~
Thật sự là đáng thương, sau có thể kết như vậy chứ?!
Kim Jaejoong mang theo cặp mắt hồng hồng tắt đầu đĩa, từ khi chuẩn bị cho kỳ thi, cậu đã lâu lắm không đăng nhập game rồi, hơn nữa hiện tại cậu có nhu cầu cấp bách muốn cùng đại thần thảo luận về cảm xúc của mình hiện thời.
Đợi đến khi hình ảnh trong game hiện ra, Jaejoong nhìn thấy nhân vật của mình đang ngồi xếp bằng trước Lăng Tiêu Cổ Điện, nơi này trừ khi có Giang Nam đạo tặc xuất hiện, còn không rất ít khi có người, hôm nay cũng vậy, khung cảnh lặng yên chỉ có NPC cùng mấy tiểu quái.
Jaejoong mở danh sách hảo hữu, sau đó gõ chữ không dừng:
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Đại thần, đại thần, mau xem The Love Of Siam đi.
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Thật là khó chịu nha, ~~~~(>_<)~~~~
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Chúng ta sẽ không như vậy đúng không? *Ngây ngốc*
Tin nhắn Gửi Tức Mặc:
Em nói với mẹ chuyện chúng ta rồi…
Jaejoong viết được một nửa đột nhiên dừng lại, cậu giờ mới nhận ra một điều quan trọng:
Ba mẹ cậu đều đang xem The Love Of Siam, mà The Love Of Siam lấy chủ đề về đồng tính, vậy, bọn họ chắc không phản đối cậu và đại thần đâu đúng không?!
Hăng máu lên, bạn Kim Jae Jae hứng phấn đến mức cơ hồ muốn bay lên, lấy điện thoại ra định báo cáo với đại thần thì nhìn thấy tin nhắn nhảy ra trên màn hình:
Hảo hữu  Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ, unnie đến rồi à, đúng lúc em muốn nói với unnie vài chuyện.
Cậu thu đồ đệ lúc nào vậy?!
Kim Jaejoong không hiểu gì nhìn ID trên màn ảnh, cố gắng hồi tưởng lại sao có thể có một người bái một newbie làm thầy, được rồi, tuy rằng cậu là một newbie kiệt xuất (= =?!)
Hảo hữu  Đóa cúc nhỏ:
Có ở đây không vậy?
Hảo hữu  Đóa cúc nhỏ:
Em muốn hỏi chuyện về Tức Mặc… Oppa ấy có phải rất ghét em không?
Hảo hữu  Đóa cúc nhỏ:
Sư phụ?

Nhắc đến đại thần, Jaejoong cuối cùng cũng nhớ ra vị Đóa cúc nhỏ này là thần thánh phương nào, chuyện này phải ngược dòng tìm hiểu về ngày Giang Nam đạo tặc xuất hiện, vì cô ta mà cậu và đại thần suýt nữa chiến tranh lạnh…