Mar 19, 2014

[NL] Chapter 62

Chapter 62

Không phải cảm giác sai, mà là hoàn toàn chính xác, trong lúc bọn họ không phát hiện đã có chút gì đó thay đổi.

Thay đổi lặng lẽ trong sự ngầm đồng ý của Jaejoong…

Dùng tay chống cằm, ngồi trong văn phòng Hội học sinh nhìn chằm chằm người nào đó đang ngồi cạnh cửa sổ, công việc trong tay Han Kyung hiếm khi xử lý chậm đến vậy, ai bảo phản ứng của người nào đó còn hấp dẫn anh hơn cả chính sự cơ chứ!

Mặc trên người bộ đồng phục hơi nhàu nhĩ ngồi tựa vào cửa sổ, rõ ràng là bộ dáng vừa tỉnh ngủ lại càng thêm phần mị lực cho vẻ đẹp bẩm sinh của cậu, hai mắt chuyển động trên sân vận động, chỉ chốc lát sau, khóe môi liền cong lên mang theo ý cười.

Ánh mắt cậu đang dõi về phía nào, chính là lớp đang học bóng rổ trên sân, có một người cậu học sinh dù bị thương nhưng vẫn dễ dàng giành được bóng từ tay đội kia, ném quả bóng theo một đường cong xinh đẹp, vào rổ.

Cảnh tượng như vậy đẹp đến kinh người.

“Cứ nhìn chằm chằm cậu ta như thế, không sợ lời đồn hai người hẹn hò sẽ càng lan rộng sao?” Đi đến sau lưng Jaejoong, Lee Dong Hae nhanh mồm nhanh miệng đưa ra nghi vấn.

“Bọn họ nói là việc của bọn họ, tôi không cần phải quan tâm… Cậu làm gì thế?” Phía sau cổ đột nhiên có cảm giác bị chạm vào, Jaejoong theo bản năng dùng tay ngăn Dong Hae.

Nhìn sắc mặt có chút tức giận của Jaejoong, Dong Hae ngược lại rất bình tĩnh.

“Trên cổ cậu có vết hồng hồng, giống như bị muỗi…”

“Dong Hae nói là trên cổ cậu có dấu hôn, đừng có cởi cúc áo vẫy gọi thế kia, sợ người khác không biết chuyện của cậu cùng Jung Yunho sao?” Nhàn nhạt bổ sung một câu, nét vui vẻ trên mặt Han Kyung chưa từng mất.

Trừng Han Kyung một cái, cố gắng duy trì vẻ mặt bình tĩnh, tay Jaejoong vẫn bất giác sửa sang lại đồng phục, dùng áo phủ lên vị trí Dong Hae vừa chạm vào.

“Hình như từ lần trước đến giờ, anh vẫn luôn đứng ngoài xem trò cười của tôi?” Jaejoong có chút khó chịu nhìn Han Kyung.

“Cậu muốn nói là từ lúc thấy cậu xấu hổ hay từ lúc tôi bắt đầu chú ý đến Jung Yunho?” Căn bản không sợ khiến cho Jaejoong tức giận, Han Kyung thuận miệng đáp trả.

Nheo mắt lại, nhìn Han Kyung làm bộ, ánh mắt của cậu hiển nhiên mang theo đe dọa, chỉ tiếc, Han Kyung không hề để nó trong lòng, ngược lại, Lee Dong Hae đột nhiên kinh hô với cảnh ở sân vận động bên ngoài.

“Ah, Jung Yunho…”

Ba chữ nhanh chóng thu hút ánh mắt của Jaejoong quay lại Yunho trên sân, chỉ thấy vừa nãy Yunho còn đang đắc ý với khả năng của mình giờ phút này ngã ngồi dưới đất, bên cạnh có một cô bạn cũng ngã.

Rất phong độ phủi bụi trên người, Yunho vươn tay kéo học sinh nữ kia, theo khẩu hình đoán chừng là hắn đang hỏi cô bạn có sao không, sau đó, cô bạn kia liền rất xấu hổ.

Cảnh này dù ai nhìn cũng đều cảm thấy là cảnh đẹp ý vui, duy chỉ mình…

Nhếc môi, Jaejoong trầm mặc thu hết thảy vào mắt, không hề có dấu hiệu tức giận lại khiến Han Kyung cười đến thoải mái.

“Sao không mau mang người về đi, nếu không cô bạn kia mà vừa ý Jung Yunho, cậu chẳng lẽ lại giống phụ nữ đi tranh giành đàn ông à?” Giọng điệu của Han Kyung hoàn toàn là đi xem kịch vui.

“Vậy thì sao?” Liếc Han Kyung một cái, Jaejoong đi đến bên cửa sổ, lựa chọn không để tâm đến việc dưới sân nữa.

“Không có gì, tôi chỉ là thiện ý nhắc nhở một chút…” Cắt đứt câu nói của Han Kyung là chuông di động đột ngột vang lên của Jaejoong.

Lấy di động ra, liếc dãy số gọi đến, trong mắt không tự chủ được ánh lên ý cười, ấn nút nghe, Jaejoong đi ra khỏi văn phòng hội học sinh, mà Han Kyung cùng Lee Dong Hae cũng thức thời không tiếp tục đề tài này…

Làm sao vậy?Giọng điệu của Jaejoong vẫn bình tĩnh như mọi ngày.

Sao lại không xem nữa, tôi tưởng cậu rất thích xem tôi chơi bóng chứ?Tự tin của Yunho toàn bộc lộ rõ.

Ai nói tôi đang nhìn anh, tôi ngẩn người không được sao?Ngừng lại, Jaejoong tiếp tục đè nén suy nghĩ trong lòng. Có rảnh gọi điện làm phiền tôi không bằng đi quan tâm cô bạn bên cạnh anh đi.

Nhìn thấy rồi à?Không quá bất ngờ, giọng của Yunho lại tràn ngập vui vẻ.Ghen sao?

Anh muốn tôi vì anh mà ghen như vậy à?Nếu như Jaejoong nhớ không lầm, Yunho cứ một lát lại hỏi cậu những lời này, bây giờ như vậy, lúc ở cao ốc Kim thị cũng thế.

Quả thực, câu hỏi này khiến tâm tình cậu rất không ổn định…

Muốn người mình thích quan tâm mình là chuyện đương nhiên mà, Kim Jaejoong, cần tôi nhắc nhở cậu sao?Giọng nói của Yunho mang theo chút nghiêm túc.

Không cần, anh nói tôi cũng không muốn nghe…Lời tức giận còn chưa nói hết, điện thoại trong tay đã bị người giật, không cần quay đầu lại, Jaejoong cũng đoán được ai mới có lá gan làm việc này.

Nở nụ cười, Jaejoong vung đấm ra sau lưng, công kích vô cùng nhanh chóng, Yunho vội tránh qua, thuận thế kéo Jaejoong vào trong lòng!

“Nhất định phải như vậy sao, vừa thấy mặt đã dùng nắm đấm chào hỏi tôi?” Đưa mắt nhìn Jaejoong ngay gần trước mặt, dưới đáy mắt Yunho in đậm bóng dáng Jaejoong.

“Cái này gọi là thân thiết, không nhìn ra sao?” Giãy dụa tay đang bị Yunho nắm, trên khuôn mặt kiêu ngạo của Jaejoong bất giác hiện lên ý cười. “Người khác muốn tôi đánh, tôi còn ngại phiền.”

“Nói như vậy, tôi sau này phải tập thể hình cho thân thể cường tráng một chút mới có thể khắc chế được cậu, miễn cho trên giường bị cậu đánh chết.” Vươn lưỡi liếm vết thương nhỏ trên miệng do Jaejoong cắn, trong mắt Yunho tràn ngập ám chỉ.

Nhưng Jaejoong lại phản ứng khác thường nhíu mày muốn đẩy Yunho ra, Yunho không đồng ý, dưới sự ép bức của Yunho, mặt cậu bất giác đỏ hồng lên…

Cậu không phải chưa từng bị người đối xử như vậy, những lời hạ lưu hơn, cậu cũng đã từng nghe, nhưng chỉ có Jung Yunho trước mặt mới khiến cậu cảm thấy xấu hổ.

Từ lúc người đàn ông này xâm nhập thế giới của cậu, hết thảy mọi việc đã vượt quá mức độ lý giải của Jaejoong.

Vì hắn mà khuôn mặt xấu hổ hiếm thấy bị Han Kyung cười nhạo, sau đó nổi điên khóc trước mặt hắn, hiện tại lại chỉ vì mấy lời hắn nói mà xấu hổ, đây căn bản không phải cậu…

“Không quen sao?” Nghiễm nhiên nhìn thấu tâm tư Jaejoong, Yunho tới gần Jaejoong, không chút lo lắng liệu có học sinh khác đi qua phát hiện sự thân mật của hai người.

“Không quen cái đầu anh ấy, thả tôi ra, tôi phải đi học.” Jaejoong thầm nghĩ lợi dụng lúc này thoát khỏi Yunho, ngăn cản sự xấu hổ của cậu.

“Đã trốn nửa giờ rồi mà, còn học gì nữa.” Không để lý do của Jaejoong trong mắt, Yunho cười vô cùng sáng lạn: “Nếu như mặt của cậu còn hồng nữa, tôi sẽ trực tiếp kéo cậu về nhà đó.”

Dục vọng của Yunho toàn bộ in dưới đáy mắt, trần trụi biểu lộ trước mặt Jaejoong, khiến Jaejoong muốn tránh cũng không được, chỉ đành phải nhìn Yunho, tùy ý để Yunho cởi cúc áo cậu vừa cài lại, hôn lên chiếc cổ trắng mịn, sau đó mới chậm rãi buông Jaejoong ra…

“Trước hết tạm để cậu ghi nợ, về nhà tôi sẽ đòi lại sau.”


Tặng một ánh mắt khinh bỉ mạnh mẽ cho Yunho, Jaejoong nắm chặt cổ áo bị Yunho mở, trực tiếp quay người rời đi, chỉ là sau khi quay người, hai bên tai đỏ rực vì xấu hổ vẫn còn lộ rõ, khiến Yunho cười đến không thể ngừng được…

Mar 18, 2014

[KBKNDON] Chương 91

Chương 91

Lucius sắp xếp cho Harry bọn họ lều ở cách xa khu vực Tử Thần Thực Tử, rất gần với phù thủy bình thường, đủ loại lều trại to nhỏ kỳ quái chen chen chúc chúc, chỗ làm đường đi lại gần như chỉ đủ cho một người. Hoàn cảnh chỗ này quả thật không yên tĩnh như nơi Tử Thần Thực Tử tụ tập, nhưng dựa theo thân phận của Harry cùng Severus thì chỉ có nơi này là thích hợp, Lucius biết Severus thích yên tĩnh nên cho dù ở nơi như vậy cũng cố gắng tìm cho bọn họ một góc hẻo lánh, nói một cách khác thì thật sự rất vắng vẻ. Tuy vậy, Severus đi xem World Cup Quidditch mà sắc mặt không thể nào tốt hơn được, điều này lại khiến cho Harry không vui, đi cùng mình là làm khó hắn sao?

Trời dần dần tối, từ rừng cây xa xa vang lên tiếng ồn ào, lập tức, vô số ngọn đèn treo trên ngọn cây sáng rực, soi rõ một con đường trước mặt mọi người, uốn lượn dẫn tới sân vận động Quidditch. Severus nắm tay Harry, theo ánh đèn bước nhanh vào rừng cây, xung quanh hai người tràn ngập âm thanh, tiếng quát tháo, cười đùa, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng ca hát, trong đó nghe rõ nhất là tiếng của cha đỡ đầu Đại cẩu cùng Remus Lupin vừa tự tìm tới cửa.

Điều này khiến cho Severus vốn sắc mặt đã không dễ nhìn nay lại càng đen, khóe miệng kéo xuống không cách nào cong lên được, tuy vậy, Severus vẫn nắm chặt lấy tay Harry, không hề có ý định buông ra, điều này khiến cho một chút không hài lòng của Harry tan thành mây khói, tâm tình nâng cao.

Ước chừng đi khoảng mười phút, bọn họ mới ra khỏi con đường treo đèn, khi sân vận động khổng lồ hiện ra trước mặt mọi người, Harry dùng sức ngẩng đầu mà cũng chỉ nhìn được một phần tường của sân thi đấu. Đến chỗ trải thảm đỏ trên mặt đất, Severus và Harry rốt cuộc tách khỏi Sirius cùng Remus, vì vé Lucius đưa cho Harry bọn họ là vé tốt nhất ở khu VIP, mà Sirius mua vé tuy rằng ở vị trí không tệ, nhưng dù thế nào so ra cũng kém bọn họ, bởi vậy, ghế của bọn họ thấp hơn hai tầng so với Severus và Harry nên tất nhiên sẽ đến nơi trước.

Vé VIP ở sân vận động nằm ở chỗ cao nhất, đối diện cột cầu môn màu vàng, trong phòng chỉ có hai mươi chiếc ghế màu tím mạ vàng, chia thành hai hàng. Lúc Severus cùng Harry bước vào thì trong phòng đã có không ít người, phần lớn Harry đều không biết, cậu chỉ biết có vài người là Tử Thần Thực Tử từng gặp qua ở party. Voldemort bảo muốn đến xem trận đấu lúc này lại không thấy bóng dáng, ngược lại Lucius rất vui vẻ nói chuyện với mọi người, bên cạnh ông Draco một thân lễ phục theo sau ba mình, vừa ngồi vừa trò chuyện với người khác, cậu giờ đây hoàn toàn mang cử chỉ của một thiếu chủ của thế gia quý tộc.

Khán đài thật lớn bên ngoài đã chất đầy phù thủy, xung quanh sân vận động có một vòng ánh sáng thật lớn khiến cả sân đấu bóng loáng sáng rực lên, hai bên sân thi đấu có bảng tỷ số cao khoảng chừng năm mươi thước Anh, mà bên kia là biển quảng cáo thật lớn, thỉnh thoảng lại nháy lên hình ảnh khác nhau, trống giống với đèn neon thông thường của Muggle.

Cuối cùng Voldemort cũng đến, ngồi ở chính giữa hàng ghế đầu, bên cạnh ông là Lucius cùng Bộ trưởng Bộ pháp thuật Bungari , ba người thường thấp giọng trò chuyện với nhau, xem ra là rất hòa hợp. Lúc này, khi Ludo mở màn, biểu tượng của hai đội bắt đầu tiến vào sân vận động, dù là Veela của Bungari hay người lùn của Ái Nhĩ Lan, Harry đều xem rất thích thú, đương nhiên có Severus ngồi cạnh, cậu sẽ không bị Veela mê hoặc như nhóm phù thủy ngồi bên dưới, mà cậu tài sản rất nhiều cũng sẽ không bị mưa tiều của người lùn làm cho mê muội, điều này khiến cho Severus rất hài lòng, dù sao ai cũng không thích người yêu của mình nhìn thấy Veela là điên cuồng, không phải sao? Cho nên, khóe miệng vốn đang chùng xuống của hắn bắt đầu có chút cong lên, mà bàn tay từ lúc vào phòng đã buông ra, nhân lúc mọi người không chút ý lại cầm lấy tay Harry.

Trong lời thuyết minh của Ludo, hai đội Quidditch cưỡi lên chổi bay bay từ lối vào bên dưới vào sân vận động, bọn họ bay rất nhanh, trong tiếng ủng hộ nhiệt liệt của fan, trận Quidditch World Cup chính thức bắt đầu.

Trong lúc lực chú ý của mọi người đều tập trung trên sân đấu Quidditch thì Severus lại tập trung nhìn tiểu cự quái đang gào lên theo trận đấu kia, nhìn cậu, Severus cảm thấy loại hành động giày vò này cũng không quá khó chịu  như hắn tưởng tượng. Nhưng mà giáo sư à, ngài đã quên mình đang ở nơi công cộng, trong lúc ngài nhìn Harry cũng có người đang nhìn cậu ấy mà, người này chính là Voldemort đại nhân – người mà không ai dám đắc tội đó.

Cho tới nay vẫn cho rằng Severus yêu mẹ của Harry, Lily Evans, nên đối với Harry chỉ là yêu ai yêu cả đường đi, Voldemort lơ đãng chứng kiến ánh mắt của Severus nhìn Harry, cùng với tay hai người không biết từ lúc nào đã dính vào nhau thì triệt để hoài nghi, ánh mắt nhìn Severus không mang theo chút hảo ý. Đối với người đàn ông thèm nhỏ dãi con nuôi đáng yêu của mình, dù đó có là phụ tá đắc lực cũng không được phép, Voldemort lúc này đã âm thầm tính toán, không có Severus thì mình sẽ thiệt hại thế nào, có cần phải xử lý hắn sớm không, điều kiện tiên quyết là không tổn thương Harry nhỏ. Càng để ý Harry cùng Severus, Voldemort lại càng phát hiện ánh mắt không hề che giấu của Harry khi nhìn Severus, cảm giác lo lắng của người cha sắp bị cướp con trong nhát mắt gia tăng, ý niệm cho Severus một cái Avada ngày càng mãnh liệt.

Trận Quidditch chấm dứt khi Krum bắt được trái Snitch vàng, Lucius cùng Bộ trưởng Bộ pháp thuật Hungari trao phần thưởng cho Ái Nhĩ Lan. Mọi người bắt đầu rời sân vận động trở lại lều, nhóm người lùn của Ái Nhĩ Lan vì đội mình giành chiến thắng mà hưng phấn quơ quơ đèn lồng trong tay, bay trên đầu các phù thủy, Harry nhảy cà tưng xung quanh Severus, vui vẻ kể lại trận đấu vừa rồi, Severus không nói một lời chỉ im lặng nghe cậu nói nhưng bước chân cũng bất giác chậm lại. Đáng tiếc hai người chỉ mải đi mà không thấy phía sau họ có ánh mắt ghen tị của một vị cha đỡ đầu, ánh mắt sát ý của một vị nghĩa phụ. Mà ánh mắt của Voldemort nhìn về phía Severus luôn mang đầy sát ý lại khiến Lucius vẫn đi cạnh hắn lo lắng.

Khi Harry cùng Severus trở lại lều không bao lâu, Lucius liền mang theo Draco vội vàng tìm tới. Sau khi đuổi Draco cùng Harry đi chơi, hai người đàn ông liền trốn vào thư phòng trong lều. Đáng tiếc hai người lớn không ngờ rằng, Harry cùng Draco không hề ngoan ngoãn như họ nghĩ, đối với việc đã muộn rồi còn tìm đến Severus, Draco rất tò mò, mà Harry bị quấy rầy khoảnh khắc riêng tư với Severus lại càng thêm bất mãn với Lucius, cũng rất muốn biết nguyên nhân ông tới chen ngang. Hai người ăn ý chui vào phòng cách vách thư phòng, thật cẩn thận dán sát người vào tường nghe lén.

“Sev, cậu gần đây rốt cuộc làm sai việc gì?” Lucius hiển nhiên có chút sốt ruột, lần này ông không hề vòng vo như dĩ vãng mà trực tiếp đề cập đến chủ đề.

“Cái gì?” Severus kỳ quái nhìn Lucius, rót cho mình ly rượu đỏ, “Sao anh lại hỏi như vậy? Gần đây tôi làm gì, không phải anh cũng biết sao?”

“Sev, tôi phát hiện hôm nay ánh mắt Lord nhìn cậu rất không bình thường.” Lucius nhớ tới ánh mắt đầy sát ý kia liền không khỏi run lên, “Đúng rồi, nhất là lúc nhìn thấy cậu cùng Harry nắm tay thì sát ý lại càng rõ ràng, cậu bảo liệu có phải Lord đã biết chuyện của cậu cùng Harry nên không đồng ý?”

“Lord đã biết sao.” Severus nhất thời thất thần, tay cầm ly rượu đỏ đơ ra, đúng nha, có người lớn nào lại đồng ý để con mình ở bên một lão già đâu, Severus hiểu được khoảng cách giữa mình và Harry, nhưng trong lúc không để ý, đã quen có tên nhóc đó làm bạn, đánh mất lòng mình, hiện tại cũng chỉ biết kiên trì thôi, hắn nhìn Lucius, nở nụ cười khổ: “Lucius, anh nói tôi nên làm thế nào? Rời khỏi Harry ư, có lẽ làm như vậy mới đúng, cậu ấy đáng giá được hưởng hạnh phúc.”

Harry nghe lén bên cạnh nhất thời nổi trận lôi đình, Severus Snape, sao thầy có thể bỏ em lại! Lập tức lửa giận bừng bừng, vọt vào thư phòng cách vách, la lớn với Severus: “Severus Snape, nếu thầy dám bỏ em rời đi, em lập tức đi tìm Merlin nói chuyện, cho thầy hối hận cả đời.” Harry kích động nhảy ra khỏi phòng hoàn toàn không nghe thấy câu nói phía sau của Severus “Đáng tiếc, tôi không nghĩ là tôi làm được.”

Còn ba con nhà Malfoy cũng không chủ động đi nhắc nhở Harry, hai người ở hai gian phòng khác nhau không hẹn mà cùng quyết định để lại không gian cho Harry cùng Severus, bọn họ chỉ cần ở bên xem cuộc vui là đủ rồi. Còn về phần sát ý của Voldemort với Sev, lúc Lucius thấy Harry xông tới thì đã hiểu được, chỉ cần có sự bảo vệ của Harry, Severus tuyệt đối sẽ bình yên vô sự.


Đáng tiếc nguyện vọng muốn xem kịch của bọn họ không thực hiện được, Severus trong lúc bận rộn trấn an nhóc cự quái đang nổi giận cũng không quên đá ông bạn của mình ra khỏi lều, nhưng lúc bọn họ mở cửa lều đi ra ngoài mới phát hiện, bên ngoài đã loạn như cào cào. Tiếng ca hát chúc mừng đã sớm không còn, nơi nơi là tiếng kêu sợ hãi cùng tiếng la bối rối của mọi người.

Mar 17, 2014

[NL] Chapter 61

Chapter 61

Lời vừa nghe thấy, đến cùng là cái gì?

Là thật tâm, hay chỉ nói để đối phó với Kim Ri Nam?

Hắn không hiểu, cũng không muốn hiểu, lại bất giác vì câu nói kia mà tim đập thình thịch…

Nhẫn nhịn vết thương đã bị rách gây nên đau đức, vuốt ve Jaejoong vì mệt mỏi mà lâm vào mê man, đưa ra khỏi cao ốc Kim thị, trên đường có bao người chỉ trỏ đều bị Yunho coi như không, Carr đi phía sau hắn ra sức bày bộ mặt tươi cười.

Yunho không đưa Jaejoong đi đâu mà trực tiếp mang cậu trở về nhà hắn, đứng trước cửa, chưa đi vào, trực giác trời sinh khiến cho Yunho cười vui vẻ.

“Carr, theo size quần áo lần trước tôi bảo cậu chuẩn bị đi mua mấy bộ.”

“Có quần mua quần áo lót không?” Biết rõ Yunho muốn mua cho ai, Carr cố ý trêu chọc hỏi.

“Tùy cậu.” Mở cửa, Yunho mỉm cười với Carr. “Nhưng mà, nếu cậu mua đồ không vừa size, tôi sẽ làm thịt cậu.”

Một câu lập tức khiến cho tâm tình vui đùa của Carr tiêu tan, nếu như hắn thật sự mua được quần áo lót vừa vặn với Kim Jaejoong thì lại gián tiếp tỏ vẻ mình quan tâm tới Jaejoong —— Mua là chết, vậy mua làm gì.

Y không có hứng thú lấy mạng ra đùa…

Hậm hực lui ra bên cạnh Yunho, lúc Carr vừa mới ra thang máy rời đi, Yunho cũng thò tay đẩy cửa, đập vào mắt là Junsu đang đứng ở cửa chờ hắn.

Kính thủy tinh lần trước bị đạn bắn vỡ đã thay mới, còn trang bị thêm loại chống đạn, Yunho tất nhiên là yên lòng đi vào.

Nhìn Yunho ôm Jaejoong ngủ say vào phòng, dịu dàng đặt cậu lên giường của mình, còn thân thiết thay cậu đắp chăn, hết thảy hành động này rơi vào đáy mắt Junsu, muốn ghen tị, lại không biết lấy cớ gì mà ghen.

Dù sao, là tự cậu muốn nhìn mà, không phải sao…

“Đã xuất viện được rồi à?” Quay người lấy quần áo sạch từ tủ, trước mặt Junsu, Yunho không chút e dè để trần thân trên. “Park Yoochun đâu?”

“Tôi chuồn đi, thừa dịp Yoochun quay trở lại quán xử lý công việc.” Thích thú ngồi xuống mép giường nhìn Jaejoong, thần sắc Junsu tràn ngập hâm mộ. “Cậu ấy ngủ thật sâu, dường như, đây là lần đầu tiên tôi thấy từ lúc quen cậu ấy…”

“Vậy thì sao?” Yunho không cho rằng Junsu đến đây chỉ vì nói với hắn điều này.

“Anh giúp Kim Jaejoong nhiều việc quá, Carr rất lo lắng.” Nói ra nguyên nhân mình xuất hiện, Junsu áp tay lên mặt Jaejoong. “Tuy rằng anh ta nói anh không thích Jaejoong như trong tưởng tượng của anh ta, nhưng vẫn quá nguy hiểm…”

“Tôi tự có chừng mực.” Mang theo ý cười, Yunho trấn tĩnh như trước.

“Là có chừng mực, hay là đã sớm rối loạn?” Giương mắt, Junsu phảng phất như nhìn thấu mọi việc, nhìn Yunho. “Yunho, anh rất hay đùa giỡn, đùa nhiều đến mức có thể dễ dàng lừa gạt mọi người…”

Đáng tiếc, cậu đã từng bị lừa, hơn nữa bị lừa rất đau, đau đến mức sẽ không dễ dàng tin lời Yunho nói.

Đối với Jung Yunho, cậu đã sớm hiểu rõ rồi…

“Tôi không lừa cậu mà đúng không?” Nhìn thẳng vào hai mắt Junsu, nụ cười của Yunho dần mất đi, sau đó, đặt ngón tay lên môi Jaejoong. “Có vài bí mật, không cần thiết phải nói rõ.”

Bị động tác của Yunho chọc cười, Junsu dùng ánh mắt hâm mộ nhìn Jaejoong, nhất thời không biết nói gì.

“Rộng rãi biểu hiện công khai với mọi người, bao nhiêu tình yêu của anh đổi lại không phải là người khác yêu anh, mà trái lại là sự từ chối khiến anh không nói lên lời… Vấn đề là, Kim Jaejoong biết không?”

“Cậu ấy không cần biết rõ, cậu ấy chỉ cần tin tưởng tôi là đủ.” Yunho kiên quyết nói.

“Thật quá mức, rõ ràng mình cũng không tin người khác, lại muốn người ta tin tưởng anh, tôi rất hoài nghi, như vậy có thể khiến Jaejoong rung động sao.” Thở dài một hơi, Junsu ngửa đầu nhìn chằm chằm Yunho. “Anh chỉ tin tưởng Kim Jaejoong thôi sao?”

Nên trả lời thế nào dây…

Junsu hiểu rõ hắn, đã từng làm bạn của hắn, vượt qua những năm tháng gian nan, vì hắn mà bỏ ra cảm tình cùng sự ủng hộ hết thảy, hôm nay, cậu hỏi hắn chỉ tin Kim Jaejoong sao?

Yunho không muốn lừa dối Junsu —— Có lẽ phải nói là, trừ việc hắn thích ai ra, Junsu chưa từng bị hắn lừa gạt!

Trầm mặc một lúc, ánh mắt Yunho tập trung trên người Jaejoong không rời, không cần bất luận ngôn ngữ gì đã đủ để Junsu hiểu rất nhiều điều, kể cả, sự thật khiến người tổn thương…

Junsu nở nụ cười.

“Quả nhiên, trực giác của tôi là đúng, chỉ có Kim Jaejoong mới có thể khiến anh tìm lại tình cảm của mình…” Giọng điệu cô đơn, không phải thương tâm, mà chỉ thuần túy mất mác.

Để tưởng niệm quá khứ đã từng trả giá…

“Vậy còn cậu, Park Yoochun có cho cậu dũng khí đi yêu người khác không?” Chạm vào mặt Junsu, Yunho nhẹ nhàng ôm cậu. “Cảm ơn cậu đã để tôi gặp được Kim Jaejoong, nhưng mà đừng để Park Yoochun khiến cậu đau lòng…”

Là nhắc nhở hay khuyên bảo ?

Dường như, trong nội tâm của cả hai đều có một thanh xích trói hai người lại, cả Junsu cùng Yunho đều hiểu…

Tiễn Junsu, Yunho trở lại phòng, nhếch môi, nhìn gương mặt xinh đẹp lại đầy kiêu ngạo của Jaejoong, không tự chủ được hôn lên trán Jaejoong.

Là hai người khác nhau, lại giống nhau đến không thể tưởng tượng nổi, đây là điều mà hắn chưa từng nghĩ tới…

Mới đầu, chỉ là mới mẻ.

Dần dần, bị quật cường cùng sự tương tự ẩn giấu sâu trong xương tủy cậu hấp dẫn, muốn làm thứ gì đó cho cậu.

Sau đó, làm một đống lớn việc mà ngay chính hắn cũng không ngờ, chỉ vì tiến gần hơn Jaejoong, thử Jaejoong…

Nếu như không phải yêu, vậy đây là cái gì?

Hắn tin tưởng, Jaejoong hiểu băn khoăn của hắn, bởi vì cậu là một hắn khác…

Cùng không tin người khác, trừ mình ra, ai cũng không tin.

Mà hai người, như một cái tôi khác của nhau…

Trầm thấp phát ra tiếng cười, Yunho như đã phát giác điều gì, tiến lại gần nhìn chằm chằm, Jaejoong chậm rãi mở mắt ra, đôi mắt đen láy phản chiếu bóng dáng hắn.

“Quan tâm Kim Junsu như vậy sao không ở bên cậu ta?” Jaejoong lạnh lùng nói.

Đã nghe được bao nhiêu rồi…

“Nghe thấy toàn bộ rồi à?” Không để sự lạnh lùng của Jaejoong trong lòng, Yunho chỉ dùng tay khẽ vuốt bờ môi đỏ tươi của Jaejoong.

“Không muốn để người khác nghe thì đừng nói bên tai người ta, thật ầm ĩ.” Nhướn lông mày, Jaejoong khẽ nhíu mũi.

Cậu từ trước tới nay rất thính ngủ, cho dù mệt mỏi cũng không cách nào thay đổi thói quen của thân thể.

“Đáng tiếc, tôi sẽ không xin lỗi.” Cong khóe môi, hai mắt Yunho gắn chặt lấy Jaejoong không rời. “Trò chơi vẫn tiếp tục chứ?”

“Sao lại không?” Nhìn thẳng vào hai mắt Yunho, Jaejoong cười sáng lạn. “Tôi có tự tin là tôi sẽ thắng, anh không thắng nổi đâu, dù sao người nói thích đầu tiên cũng không phải tôi…”

Những lời còn lại đều bị nụ hôn của Yunho ngăn trong miệng, không có phản kháng, phá vỡ phòng bị, Jaejoong tùy ý để Yunho cướp đoạt hơi thở của mình, khác hẳn với ham muốn lúc ân ái, nụ hôn lúc này càng giống như để xác nhận.

Xác nhận, tình cảm của hai bên có giống nhau chăng…

“Chết tiệt, Jaejoong, sao cậu lại cắn tôi?” Giật mình chấm dứt nụ hôn, sờ vết thương rướm máu trên môi, Yunho không hề tức giận.

“Ai bảo anh tùy tiện hôn tôi.” Là kiêu ngạo, đồng thời lại là tùy hứng.

Vừa nói xong, Jaejoong liền xoay người, mặc kệ vết thương cậu cắn Yunho mạnh đến mức nào, vùi mình vào vào trong chăn, không nói lời nào, như thể cự tuyệt Yunho, trên thực tế, phía sau lại để trống một góc.

Là dành cho ai vậy?

Chỉ sợ không thể nào nói rõ được…


Để mặc Yunho ôm lấy cậu, nhắm mắt lại, trong cơn mơ màng, khóe môi Jaejoong cũng mơ hồ cong lên…

Mar 16, 2014

[HTTTT] Chương 10 - Hoàn

Chương 10

Ngày hôm sau quả thực là một ngày rất đáng kỉ niệm, bởi vì ngày hôm nay là ngày duy nhất quân chủ anh minh, văn thao võ lược —— Jung Yunho không lâm triều.

Nguyên nhân chỉ có một —— Kim Jaejoong sinh bệnh rồi.

“Jaejoong…” Jung Yunho nhẹ nhàng gọi Kim Jaejoong, hắn không dám để Thiên Túc đế cùng Kim thị biết, chỉ lặng lẽ gọi thái y, thái y nói là cảm lạnh, không cần phải quá lo lắng, nhưng hắn vẫn không yên lòng, bởi vì Kim Jaejoong trông rất mệt mỏi.

“Yunnie…” Kim Jaejoong vô lực nhìn Jung Yunho, “Ta toàn thân đều đau…”

Jung Yunho lòng tràn đầy áy náy, ngày hôm qua hắn không tiết chế làm cả đêm, không đau mới là lạ! Hắn xoa mái tóc đen của cậu, dịu dàng nói: “Yunnie không đúng, mệt muốn chết rồi à?”

“Đúng…” Kim Jaejoong lúc này càng thích làm nũng, vươn tay ra muốn ôm: “Ôm một cái, Yunnie ôm một cái…”

“Được, ta ôm ngươi.” Jung Yunho lúc này sao còn dám cãi lời, vươn tay ôm cậu vào trong lòng mình, “Việc này đừng nói với phụ hoàng và hoàng tổ mẫu, được không?”

Hừ hừ, lúc này chột dạ rồi à?! Kim Jaejoong trong lòng khẽ lườm, ai bảo ngươi tối hôm qua cứ muốn không ngừng! Cậu ra vẻ suy yếu gật gật, mím môi nói: “Nhưng mà ta nhớ mẫu hậu…”

“Buổi tối hôm nay có việc muốn nói, sẽ gặp được nàng thôi…” Jung Yunho vỗ nhè nhẹ lưng cậu, ý đồ hấp dẫn sự chú ý của cậu: “Jaejoong, ngươi nguyện ý vào tết Trung thu gả cho ta không?”

Kim Jaejoong như hắn mong muốn liền bị thu hút, cười hì hì nói: “Ngươi dám lấy ta liền dám gả!”

Jung Yunho nghe xong trong lòng vô cùng vui mừng, còn ngọt ngào hơn ăn mật: “Vậy bây giờ gọi tướng công đi.”

Vừa dứt lời liền nghe thấy có người trêu chọc: “Ơ hay, giữa ban ngày sao lại có tranh đông cung đồ sống thế này, thật khiến người ta ngại ngùng nha!”

Hai người nhìn lại, hóa ra là Park Yoochun đong đưa quạt xếp đi tới, phía sau là Kim Junsu ôm một quả bóng trong lòng. Park Yoochun nhìn nhìn hai người, sau đó nhanh chóng dùng quạt che mắt Kim Junsu: “Không được nhìn, không được nhìn!”

“Làm gì vậy, sao ngươi lại dùng quạt che mắt ta, ta không nhìn thấy Hoàng thúc!” Kim Junsu đơn thuần hất quạt của Park Yoochun ra, vừa nhìn thấy bộ dạng hai người kia lập tức dùng tay che kín mắt: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn!”

Jung Yunho dùng áo ngủ bằng gấm bọc Kim Jaejoong cực kỳ chặt chẽ, mà Kim Jaejoong lại ngượng ngùng vùi vào trong chăn, Jung Yunho rất không vui, nói: “Hai người tới đây làm gì? Còn xông thẳng vào tẩm cung?!”

Park Yoochun gập quạt xếp, không để ý đến sự lạnh lùng của hắn, không nhanh không chậm nói: “Nghe nói hoàng cung có chuyện lạ, đến xem một cái xem rốt cuộc là có chuyện gì. Về phần tiểu quỷ này là trên đường gặp phải, nói là lạc đường ở ngã rẽ giữa Phong Chi cung cùng Ngự hoa viên…”

“Ai là tiểu quỷ!” Kim Junsu thả tay xuống trừng Park Yoochun.

“Ai trừng ta thì người đó là tiểu quỷ.” Park Yoochun một bộ không liên quan tới mình.

“Ngươi —— Park Yoochun, ngươi khinh người quá mức!” Kim Junsu chống eo, một bộ người đàn bà chanh chua, “Ngươi không phải chỉ là thân thích của Thái hậu thôi sao?! Ta là thân thích của Thái hoàng Thái hậu đấy!!”

Park Yoochun nhún nhún vai, một bộ mặc ngươi chửi mắng.

Jung Yunho đau đầu dùng tay xoa xoa huyệt thái dương, ho nhẹ một tiếng: “Khụ, Junsu, hoàng thúc người còn đang bệnh. Để sau hãy dạy dỗ tên cặn bã này.”

Kim Junsu nhẹ gật đầu, trật tự lại, mà Park Yoochun dùng quạt xếp chỉ vào mũi của mình, mở to mắt không thể tin nổi nhìn Jung Yunho, ý là: Ta cặn bã?!

Jung Yunho nhíu mày trừng hắn: “Sao nào? Trẫm nói gì sai sao?! Người thấy bạn bè gặp khó khăn mà không giúp, lại còn bỏ đá xuống giếng, không gọi là cặn bã thì là cái gì?”

Park Yoochun bĩu môi: “Hoàng thượng nói đúng, thần là cặn bã…”

“Vậy ngươi có biện pháp à?” Jung Yunho nghi hoặc nhìn hắn.

“Không, thứ cho thần ngu muội, không thông minh bằng Nhuận vương gia.” Park Yoochun nhún vai, “Mọi người đều nói Shim Changmin thông minh đệ nhất thiên hạ. Nhưng Nhuận Vương gia ba tuổi có thể đọc tấu chương, bảy tuổi biết đạo trị quốc, trí tuệ này chắc chắn thắng Shim Changmin rồi!”

Jung Yunho khinh thường lườm hắn một cái: “Ta cung cấp bổng lộc cho ngươi làm gì!” Lại dịu dàng kéo Kim Jaejoong: “Jaejoong ngoan, ra ngoài đi!”

Park Yoochun xoa xoa da gà đầy người, kéo Kim Junsu đi: “Chúng thần cáo lui, Hoàng thượng không cần phải tiễn!” Kỳ thật Jung Yunho nào có ý đi tiễn hắn!

Kim Jaejoong lúc này mới chui ra khỏi chăn, đôi mắt giảo hoạt sáng long lanh nhìn Jung Yunho: “Yunnie Yunnie, Park Yoochun nói đi xem náo nhiệt gì vậy? Jaejoong cũng muốn xem!”

Jung Yunho dở khóc dở cười, nắm cằm nhỏ cậu nói: “Còn không phải là chuyện Hoàng đế hoang dâm ngu ngốc muốn kết hôn với hoàng thúc của mình bị truyền đi sao!”

Kim Jaejoong mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Vị hoàng đế kia thật vô đạo, vừa đáng buồn lại vừa đáng tiếc! Hoàng thúc kia cũng không biết liêm sỉ, rất đáng đánh, phải đánh!”

Jung Yunho bị cậu nói cho dở khóc dở cười, á khẩu không nói lên lời, cuối cùng đành phải nhận mệnh nắm cằm cậu hôn một cái: “Ngươi sao… Quả thực nên đánh, nhưng mà tay lại cảm thấy dùng phương thức trừng phạt khác có khi càng tốt hơn đúng không?”

Kim Jaejoong nghe xong, sợ hãi, vội vàng chui vào trong chăn, Jung Yunho gọi, cậu dứt khoát giả bộ như không nghe thấy, chui trong chăn không đi ra.

Jung Yunho thở dài, đắp lại chăn cho cậu liền thong thả ra ngoài.

Buổi tối lại là gia yến của đại gia đình, nhưng gia yến lần này ăn thật sự không ngon miệng.

“Yunnie, ngươi hình như muốn nói gì?” Kim thị nhìn hắn nghi hoặc hỏi. Kỳ thật lòng dạ biết rõ hắn đang muốn tuyên bố chuyện gì, liền cố ý mở lời.

Jung Yunho gật gật đầu, Kim Jaejoong ngồi bện cạnh không chút để ý ăn bánh kem, đầu cũng không chịu ngẩng lên, Jung Yunho nhìn phản ứng của mọi người nói: “Phụ hoàng, tết Trung thu trẫm muốn cưới Hoàng thúc phụ…”

Kim thị cùng Thiên Túc đế còn chưa lên tiếng, Park thị đã kinh hô một tiếng: “Cái gì?” Nhưng Kim thị cùng Thiên Túc đế chưa lên tiếng, phản ứng của nàng lại có chút quá phận, lập tức ngượng ngùng quay đầu đi.

Thiên Túc đế khụ một tiếng, nghiêm túc nói: “Nếu ngươi có thể trấn an dân chúng thì cứ làm như vậy!”

Kim thị thở dài: “Ai gia già rồi, không quản được nữa, nếu muốn lấy Jae Jae, ngươi vừa phải bảo vệ giang sơn vững chắc, vừa phải bảo vệ Jae Jae cả đời vô ưu vô lự, ngươi có hiểu không?”

Jung Yunho gật gật đầu: “Tôn nhi hiểu rõ.” Kỳ thật hai người này vốn ngầm đồng ý rồi, những lời này cũng chỉ là nói cho có mà thôi.

Nhưng Park thị lại không nghĩ như vậy, nàng nhíu mày nói: “Mẫu hậu, Thái thượng hoàng, bổn cung phản đối cuộc hôn nhân này!”

Kim thị nhướn lông mày, khinh thường nhìn nàng: “Sao vậy, Jae Jae của ta gả cho Yunho là thiệt thòi cho Yunho sao?”

Park thị nghiêm nghị nói: “Cũng không phải thiệt thòi Yunnie, nhưng mà Hoàng thúc gả cho Yunnie, vậy cả hai người đều không có con nối dõi, đây đối với hoàng gia vốn nên nhiều con cháu là không phù hợp, mà không có con nối dõi thì sao có thể khiến giang sơn trường tồn thiên thu được…”

Lời còn chưa nói hết, Kim thị nổi giận: “Làm càn! Giang sơn thiên thu khi nào thì tới lượt ngươi khua môi múa mép, có ta cùng Jae Myung ở đây mà ngươi cũng dám luận bàn chuyện này! Ai gia biết rõ ngươi đã sớm không vừa mắt ta cùng Jae Jae, chín năm trước nếu không phải Jae Jae lớn mạng đã sớm chết trong tay ngươi! Đây là tội mưu con nối dõi của tiên hoàng, đáng để tru di, ai gia nếu không phải nể mặt Yunnie tha thứ ngươi thì chín năm trước, ngươi đã sớm vào thiên lao rồi, nào có hôm nay ngồi bàn luận giang sơn với ai gia! Ngươi không sợ tiên hoàng dưới suối vàng hiển linh báo ứng ngươi sao!”

Nghe vậy, Park thị á khẩu không trả lời được, miệng run run, ngồi không vững liền ngã xuống đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn Kim thị, Kim thị không thèm nhìn nàng, tiếp tục gắp thức ăn.

Jung Yunho mỉm cười tự mình nâng nàng dậy: “Mẫu hậu, quá khứ đã qua thì để nó qua đi, ai mà chẳng có lúc làm sai? Có phải không Hoàng tổ mẫu? Đương nhiên nếu còn tiếp tục phạm sai lầm, trẫm sẽ không tha thứ cho nàng, Hoàng tổ mẫu tạm tha nàng được không?”

Giọng nói dịu dàng, Park thị lại chỉ cảm thấy mắt của con mình hoàn toàn là lạnh như băng, nào có chút mỉm cười?! Việc chín năm trước đoán chừng mọi người đều hiểu rõ trong lòng rồi, chỉ có điều không nói thẳng ra mà thôi. Giờ nàng mới hiểu được, cũng không dám dị nghị gì nữa.

Jung Yunho mắt nhìn Kim Jaejoong từ đầu đến cuối lạnh nhạt thờ ơ: “Các trưởng bối đều đồng ý rồi, vậy Yunnie cùng Jaejoong sẽ tổ chức hôn lễ vào Tết Trung thu, kính xin trưởng bối chủ trì hôn lễ.”

Thiên Túc đế gật gật đầu: “Ngày mai bảo Lễ bộ bắt đầu chuẩn bị đi!”

Jung Yunho kéo Kim Jaejoong quỳ rạp xuống đất, đồng thanh nói: “Cảm ơn Hoàng tổ mẫu Phụ hoàng Mẫu hậu (Mẫu hậu Hoàng huynh Hoàng tẩu) tác thành.”

Cơm xong, Jung Yunho ôm Kim Jaejoong đến Quan Tinh Đài ngắm trăng.

“Vừa rồi sao không nói câu gì?” Jung Yunho hôn hai má Kim Jaejoong, mặt tràn đầy thỏa mãn, bọn họ sắp thành vợ chồng rồi nha.

Kim Jaejoong cười cười, chui vào trong lòng hắn: “Nếu ta mở miệng thì rất không hợp lý, cũng càng khiến hoàng tẩu phản cảm, huống chi… Dù thế nào, nàng cũng là mẹ của ngươi…”

“Có vợ như thế, chồng còn gì đòi hỏi.” Jung Yunho cong môi cười cười, “Nhưng mà sao không nói việc ngươi có thể sinh con?”

Nói đến đây, Kim Jaejoong liền tức giận: “Ngươi đáng ghét! Buổi sáng thái y mới chỉ nói qua, ngươi liền tưởng thật, ai muốn sinh con cho ngươi chứ?! Sinh con ra thì gọi ngươi là ca ca hay phụ hoàng hả?! Ngươi là tên dê xồm, đáng ghét đáng ghét!”

Jung Yunho cười to, bắt lấy tay cậu nói: “Việc này cũng đâu cần thiết phải lo lắng, còn nói không muốn, ta thấy Hoàng thúc phụ là không chờ được đúng không?

“Đáng ghét, ai không chờ được… Bỏ ra…”

Trời đêm thật đẹp.

Ngày mười lăm.

Tết Trung thu, Nhuận Vương phủ.

“Nhóc đáng yêu, ngươi rốt cuộc phải lập gia đình rồi…” Mắt hoa đào của Park Yoochun khẽ cong lại nhìn Kim Jaejoong, chiếc quạt xếp phe phẩy rất đắc ý.

“Bỏ đi, hừ!” Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ thẫm, một bên để nha hoàn hầu hạ chải đầu, một bên cầm quả táo ăn. “Junsu nhà ta sẽ không gả cho ngươi đâu, ngươi yên tâm đi!”

Park Yoochun nghe xong lời này nhịn không được cười rộ, dừng một chút sau đó lại cười vô cùng khẩu phật tâm xà: “Đó là tất nhiên, người như tiểu thế tử, ta há có thể trèo cao?”

Kim Jaejoong buồn cười liếc hắn, cắn thêm một miếng táo: “Đây là ngươi nói đó, đến lúc đó đừng chạy tới cậu ta…”

“Nếu ta vĩnh viễn không cầu ngươi thì sao?” Park Yoochun vẫn cười.

“Ta sẽ cầm bàn cờ ra cửa Chính Dương hô to ba lần ‘Ta không bằng Park Yoochun’! Ngươi nếu tới cầu ta thì phải ra chợ ở kinh thành hô to ba lần ‘Nhuận Vương gia đẹp trai nhất’!” Kim Jaejoong nói như đinh đóng cột, cậu muốn xem tên kia cầu cậu!

“Thành giao, quân tử nhất ngôn!” Park Yoochun cười đến mờ ám.

Lúc này, Shim Changmin cũng bước vào, trong tay theo thường lệ cầm quạt xếp, nhìn thấy Park Yoochun, hai người cười nói: “Hoàng cữu phụ à, sau này, ta rốt cuộc gọi ngươi là hoàng tẩu hay hoàng cữu phụ đây?”

“Tất nhiên là…” Kim Jaejoong nói đến một nửa đột nhiên vì thấy thứ gì đó mà không nói lên lời, sắc mặt cực kì khó nhìn: “Các ngươi…”

Park Yoochun cầm quạt xếp che mặt, chỉ để lộ đôi mắt hoa đào cười vô cùng dịu dàng nhìn Kim Jaejoong.

Shim Changmin thấy tầm mắt của hắn, lập tức cười xấu xa: “Hoàng cữu phụ, đừng tưởng rằng thiên hạ đệ nhất thông minh chỉ để chơi nha…” Nói xong, thuận tay kéo Park Yoochun bên cạnh vào trong lòng.

“Ah —— Các ngươi, các ngươi là đôi cẩu nam nam…” Kim Jaejoong lúc này hối hận tới cực điểm, tranh trên quạt Shim Changmin cùng Park Yoochun lần lượt là Phượng và Hoàng, chữ đề bên trên cũng lần lượt là “Phượng này Phượng này cầu Hoàng đến” cùng “Hoàng này Hoàng này đợi Phượng qua”, thảo nào hai người này tháng tám còn đong đưa quạt, hóa ra là tín vật đính ước, sao bình thường cậu lại không để ý!!

“Ai, vừa rồi Nhuận Vương gia nói gì ấy nhỉ…” Park Yoochun buồn cười quay đầu nhìn Shim Changmin: “Changmin, ngươi có nghe thấy Nhuận Vương gia vừa nói gì không?”

Shim Changmin cười cười: “Đã nghe được, gì mà cầm bàn cờ đi đâu đó hô to ba lần câu gì đó, đúng không?”

Kim Jaejoong lần đầu lật lọng, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, tuy vậy khả năng giả bộ của cậu cũng khá tốt, cười ngây ngô nói: “Hì hì hì, các ngươi nói gì vậy, ta không biết…”

Shim Changmin Park Yoochun liền im lặng.

Lúc này, Thái Hoàng Thái hậu bước vào, nhìn Jaejoong vẫn còn ăn táo, oán trách: “Jae Jae, sao con vẫn còn ăn, cả hoàng cung đợi con lâu lắm rồi đó!”

Shim Changmin bình tĩnh hỏi: “Hoàng huynh của con đâu ạ?”

Kim thị: “Đang ở Hoàng cung, nếu không phải ta khuyên thì đã sớm chạy tới chỗ này…”

“Phải giữ lại nha, vội vã như vậy làm gì?” Park Yoochun khinh bỉ nói.

Shim Changmin lập tức cười khúc khích, thấy mọi người khó hiểu, giải thích: “Là ta nói với hắn, muốn đón được Jaejoong về thì phải tiếp nhận khiêu chiến của chúng ta…”

Kim Jaejoong khó hiểu: “Khiêu chiến gì?”

“Thiên cơ bất khả lộ…” Shim Changmin đung đưa quạt, vẻ mặt cười vô cùng xấu xa.

Kim thị bất đắc dĩ cười cười, người trẻ tuổi thật sôi nổi nha…

Cuối cùng thật vất vả chuẩn bị xong hết mọi thứ cho Jaejoong, đưa ra ngoài Nhuận Vương phủ, Jung Yunho cưỡi con ngựa cao to cũng tới.

Hắn thấy Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ chót thêu phượng, đôi mắt đẹp đầy trông mong, môi hồng răng trắng, tóc dùng dây lụa đỏ chót búi lại, dùng trâm gài tóc bằng ngọc Lam Điền tốt nhất để gài, phần dưới tóc để xõa càng làm tôn thêm vẻ đẹp của cậu.

Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho, cưỡi trên con ngựa cao to mặc hỉ phục thêu Kim Long đỏ chót, đầu đội mũ miện kim tuyến của Đế quân, tinh thần sáng láng, mặt mày hồng hào.

Bởi vì được cho phép nên xung quanh vây đầy dân chúng, hào hứng bừng bừng xem đại hôn của Hoàng đế.

Jung Yunho đang định đi tới, Shim Changmin đã vươn tay, cây quạt xếp chắn trước mặt hắn, cười hì hì: “Hoàng huynh à, ta nói rồi, muốn lấy Hoàng cữu phụ của ta thì không dễ dàng như vậy đâu.”

Jung Yunho nhíu mày nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì?” Lẽ nào đại hôn của Hoàng đế mà vẫn có người không để Hoàng hậu đi!

“Kiểm tra chứ sao, xem ngươi có thật sự thích Hoàng cữu phụ của chúng ta không… Các vị à, mọi người bảo có cần không?!” Shim Changmin càng lúc càng làm càn vì biết Jung Yunho lúc này chắc chắn sẽ không nổi giận.

“Đúng ——“ Dân chúng cười hì hì nhìn Hoàng đế khó xử, kỳ thật ai làm Hoàng hậu đều không liên quan đến chuyện của bọn họ, dù là ai thì bọn họ cũng vẫn ở nhà xào rau nấu cơm mà?! Cho nên chỉ cần Hoàng đế vui vẻ là tốt rồi.

“Được, vậy ngươi nói đi.” Jung Yunho nhún nhún vai, nguyên nhân hắn không phản đối là vì đối diện, Kim Jaejoong xấu hổ cười thẹn thùng rất mê người.

Shim Changmin “Ba~” một tiếng mở quạt xếp, chậm rãi đong đưa nói: “Hoàng cữu phụ của ta có bớt ở đâu?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Kim Jaejoong ngay lập tức đỏ bừng mặt, việc này sao có thể hỏi! Jung Yunho dừng một chút rồi đáp không chút do dự: “Phía dưới xương bướm bên phải.” Đây là nơi mà lúc hắn và cậu mây mưa, hắn thích hôn nhất, mỗi lần hôn là Jaejoong lại run rẩy một hồi.

Lời vừa nói ra, mặt Kim Jaejoong lại càng đỏ hơn, lặng lẽ kéo quần áo Shim Changmin trốn sau lưng hắn.

Shim Changmin nhìn Kim Jaejoong sau lưng mình, cười càng vui vẻ: “Hoàng huynh, mời dùng tên ngươi cùng Hoàng thúc phụ làm thơ, phải bày tỏ tấm lòng của ngươi với Hoàng thúc phụ đó.”

Cái này thật sự làm khó người ta, Hoàng đế cũng không phải văn nhân suốt ngày thơ thẩn, muốn hắn dùng tên làm thơ, hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy, quả thực không khác gì việc bảy bước thành thơ.

Jung Yunho cau mày suy tư một lát, dân chúng cũng ngừng thở theo dõi hắn, Kim Jaejoong cũng mặt đầy khẩn trương nhìn hắn, vạn nhất hắn không làm được thì phải làm sao? Hoàng đế không thể mất mặt trước nhiều người như vậy được!

Tuy vậy Jung Yunho không khiến người thất vọng, hắn mở miệng nói: “Vừa văn vừa võ khắp thiên hạ, Mênh mông trời đất chí biển sâu. Lúc sống chỉ biết cầu tri kỷ, trong tâm cô độc một nỗi sầu.”

(Hán Việt: Duẫn văn duẫn vũ thiên hạ thức, Hạo hạo thiên đại thương hải chí. Tại sinh bản yếu cầu tri kỷ, Trung tâm độc lập nhất hà quỳnh.)

Cái này ngay cả Shim Changmin cũng á khẩu không nói gì được, bài thơ này không chỉ bày tỏ ý chí luôn hướng về muôn dân trăm họ khắp thiên hạ, lại khẳng định tâm của hắn với Jaejoong như một, còn có thể yêu cầu gì nữa?

“Hay!” Dân chúng xung quanh vỗ tay nhiệt liệt, điều này khiến cho Jung Yunho buồn bực một hồi —— Ta đâu phải làm xiếc, sao lại bị vây xem thế này… Shim Changmin ngươi nhớ kỹ đấy, lần sau đừng có mà rơi vào tay ra (_)#

Kim Jaejoong nghe vậy, nhịn không được cổ vũ, Yunho, làm tốt lắm!

Jung Yunho hỏi: “Được chưa??? Trẫm đón Hoàng hậu đi nha…”

“Đợi một chút.” Lần này đến lượt Park Yoochun ngăn hắn, cười gian xảo, “Lần này phải xác định tình cảm của Hoàng tẩu với Hoàng thượng nha…”

“Cái gì?” Jung Yunho cùng Kim Jaejoong trăm miệng một lời hỏi.

“Đúng vậy.” Park Yoochun gật gật đầu, cười vô cùng tươi: “Người đâu, bịt mắt Hoàng hậu lại ——“

“Làm gì vậy?” Jung Yunho vẻ mặt cảnh giác.

Shim Changmin bên cạnh vén tay áo lên nói: “Hoàng huynh đừng khẩn trương, chỉ là ba chúng ta vươn tay ra, Hoàng tẩu chọn tay một người, nếu như chọn sai… Hoàng huynh phải bỏ tiền nha, thế nào?”

Lúc này đương nhiên không thể nói không được, nhiều dân chúng vây xem như vậy, Jung Yunho đành phải chấp nhận.

Kim Jaejoong rất hưng phấn, làm động tác cố gắng lên với Jung Yunho: “Yunho, ta nhất định sẽ chọn đúng ngươi!” Nói xong liền để người bịt mắt cậu. Một tỳ nữ dẫn cậu đi sờ tay ba người, Kim Jaejoong sờ một tay, rõ ràng xúc cảm không giống, ghét bỏ nói: “Cả tay dinh dính, nhất định là Changmin vừa mới ăn vụng, thật đáng ghét, đại hôn của hoàng thúc mà ngươi không thể nhịn một chút sao!”

Mọi người nghe xong liền nhịn không được cười vang.

Sau đó cậu sờ được một bàn tay khớp xương rõ ràng, nhưng cảm giác lại không giống, nhất là lúc cậu sờ ngón giữa tay phải lại càng khác biệt: “Ngay cả vết chai cũng không có, nhất định là Park Yoochun mười ngón không dính nước!! Hừ!” Nói xong, cậu hung hăng hất tay Park Yoochun ra, khiến cho Park Yoochun uất ức liếc Shim Changmin một cái.

Cuối cùng cậu vui vẻ cầm tay người thứ ba, nhưng cậu đột nhiên lại mạnh mẽ hất ra: “Ngươi không phải Yunnie!”

Bên tai cậu vang lên giọng Jung Yunho: “Sao lại không phải ta?”

Kim Jaejoong cong khóe môi cười cười, tự tin nói: “Tay Yunho xương khớp rõ ràng, mười ngón thon dài, vì phê tấu chương mà ngón giữa tay phải đã tạo thành hai vết chai rất rõ, ngón áp út tay phải, chỗ khớp xương thứ hai cũng có một vết chai, là vì lúc còn bé leo cây cùng ta bị gai đâm, không nhổ kịp mà tạo thành…” Cậu quăng miếng vải đen bịt mắt, phát hiện người trước mắt quả nhiên không phải Yunho mà là Junsu!

Hai mắt cậu sáng rực nhìn Jung Yunho: “Chi tiết nhỏ như vậy, ta cũng toàn bộ ghi tạc trong lòng…”

Jung Yunho mặc kệ đám người đang vây xem, cảm động vươn tay định cầm tay Kim Jaejoong lại bị Shim Changmin ngăn cản, vì vậy rốt cuộc không thể nhịn được nữa:

“Shim Changmin, ngươi đủ rồi đấy, ngươi còn ngăn cản trẫm nữa trẫm bóp chết ngươi đây có tin ko ——“ Nói xong nhảy tới cấu véo Shim Changmin, phải biết rằng hắn đợi ngày này đã bao nhiêu năm, vậy mà sống chết ngăn không cho hắn đón người!

“Ah —— Cứu mạng với, mưu sát cháu trai ruột rồi…”

“Hoàng thượng, thỉnh tự trọng ——“


=============== HOÀN ==============