May 17, 2014

[NGC] Chapter 6

Chapter 6 —— Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn (1)
—— Ngươi nói cái gì?
Kim Jaejoong cơ hồ là khàn giọng rống lên câu này, sau đó, trước ánh mắt phức tạp của Shim Changmin mà không nói lên lời.
Gió bấc gào thét thổi qua, bông tuyết bay đầy trời, rơi xuống đá cuội ven đường, rơi lên những cành cây trụi lủi, rơi lên trên người hạ nhân đang tới lui bận rộn, sau đó dần dần tan thành nước, bốc hơi không thấy tăm tích.
Hai hàng lồng đèn treo hai bên bị gió lay động, hiên nhà phía sau treo một chiếc biển lớn dát vàng, bên trên có hai chữ như rồng bay phượng múa:
—— Tĩnh tâm.
Nhưng mà, tình huống thế này, ai còn tĩnh được cơ chứ?
Kim Jaejoong cùng Shim Changmin đứng yên, im lặng không nói lời nào, khuôn mặt rất bình tĩnh, bầu không khí bỗng chốc yên lặng như tờ.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, Shim Changmin chỉ cảm thấy tay chân mình bị tuyết đọng mà đông lạnh, bắt đầu cứng ngắc, nhưng tim lại đập thình thịch liên hồi, thậm chí mồ hôi còn bắt đầu chảy trên lưng, làm ướt hai bên thái dương.
Shim Changmin đang lo lắng, nói đúng hơn là sợ hãi.
Hắn cho rằng Kim Jaejoong nghe thấy tin này sẽ trực tiếp đến Jung phủ mà tự tay đâm Jung Yunho, hắn cho rằng Kim Jaejoong sẽ tức giận bạo phát, hắn cho rằng Kim Jaejoong sẽ cuồng nộ chất vấn.
Kim Jaejoong trước kia lúc nào cũng vậy, dù thua hay thắng cũng đều đến trước mặt Jung Yunho giương nanh múa vuốt trút giận hoặc là hung hăng càn quấy để khoe khoang, như một bé hồ ly đang xù lông, hắn đã tận mắt thấy không ít lần.
Nhưng phản ứng của Kim Jaejoong lúc này lại bình tĩnh quá mức, giống như dầu nóng bị đổ vào trong nước sôi, rõ ràng là nóng đến có thể hòa tan người, lại chỉ tỏa ra một chút nhiệt lượng, tức giận che giấu dưới bình tĩnh, thỉnh thoảng mới để lộ đôi chút, khiến tất cả mọi người không rét mà run.
“Ca, ngươi… Không sao chứ?”
“Lúc tuyên bố đề, Jung Yunho có ở đó không?” Kim Jaejoong ngẩng đầu, mắt đảo một vòng, vội vàng hỏi.
“Có nha, ngoại trừ ta thay ngươi đi là không có tên trong danh sách, còn lại năm mươi bảy cửa hàng khác trong kinh thành đều có mặt.” Shim Changmin không hiểu lắm trả lời.
“Hắn phản ứng như thế nào?”
“Phản ứng?” Shim Changmin hồi tưởng lại, miêu tả, “Cũng không khác gì bình thường, chỉ là ngồi yên một chỗ, cười nhạt, vừa thông báo xong liền lên kiệu rời đi.”
“Chết tiệt.” Não Kim Jaejoong cấp tốc hoạt động, mọi việc như một chuỗi ngọc, bắt đầu từ một câu nói kia, từng viên từng viên xâu vào chuỗi, kết hợp lại, giờ mới hiểu ra khiến cậu  nhịn không được thấp giọng chửi bới, “Đây là kế của Jung Yunho mà, ta bị lừa rồi.”
Kim Jaejoong hối hận không thôi, đúng vậy, là cậu chủ quan.
Mấy ngày trước cậu chỉ sốt ruột muốn giành được chiến thắng, nghe được tin tức kia liền không suy nghĩ nhiều, cũng không kiểm tra lại cẩn thận, thậm chí cũng không để ý hướng đi của Jung phủ, cố chấp chọn xuôi năm, bỏ số tiền lớn mua trà, lúc vừa rồi vẫn còn đắc ý.
Hoàn toàn không nghĩ tới đây cũng là kế sách của Jung Yunho, người đàn ông thoạt nhìn dịu dàng vô hại, kì thực rất giảo hoạt gian trá kia đã lừa cậu một phen.
Khuyết điểm của cậu trong giới kinh doanh – sự háo thắng của cậu đã bị Jung Yunho biết rõ, cậu đã vì việc này mà thua lỗ không biết bao nhiêu lần.
Phẫn nộ như từng cơn sóng đánh úp cậu, Kim Jaejoong lật đổ khay đựng trà đang phơi nắng bên cạnh, lá trà vốn đã khô cong nay rơi xuống tuyết, nhìn như lá mới đâm chồi, xinh đẹp mà kì lạ.
Nhưng vì cái gì, cậu ngoài tức giận ra lại càng dâng trào ý chí chiến đấu.
Muốn cho người đàn ông kia vì cậu mà khuất phục, vì cậu mà ủng hộ, vì cậu mà dừng lại, muốn hắn tâm phục khẩu phục, muốn hắn phá sản, khao khát này đã giúp cậu chèo chống qua rất nhiều năm.
Cuối cùng trở thành thói quen quan trọng nhất trong cuộc sống.
“Jung Yunho!” Khuôn mặt giận dữ của Kim Jaejoong khiến mọi người im lặng lùi ra sau vài bước, cái tên này vừa thốt ra khỏi miệng, đầu lại không nghĩ đến việc trúng kế lần này mà lại là bóng dáng cao thẳng dịu dàng nằm cạnh cậu hôm trước.
Chết tiệt, Kim Jaejoong, ngươi rốt cuộc là làm sao vậy?
Vì cái gì, nghĩ tới ngày đó cùng giường chung gối, tim lại đập nhanh như vậy?
Sự rung động này, từ đâu mà đến vậy.
Jung Yunho kia, chỉ là một đối thủ tốt hiếm có mà thôi.
“Ca, giờ làm sao đây?” Shim Changmin cẩn thận hỏi, mắt vẫn đánh giá hạ nhân đang bận rộn trong hậu viện, để chế biến trà, Kim Jaejoong cơ hồ triệu tập toàn bộ nhân viên giỏi ở các cửa hàng tới, một khi dừng lại nhất định sẽ gây ra tổn thất nghiêm trọng, “Những lá trà này…”
Kim Jaejoong cúi đầu không nói, mũi chân đào đào lớp tuyết đọng trên mặt đất, tạo thành một cái hố nho nhỏ, bông tuyết lạnh làm ướt giày sa tanh màu trắng, từng vết nước đọng trên giày chảy xuống hố, giống như tâm cậu đang dần lạnh như băng.
Khó, thật sự rất khó.
Cậu tuy giận Jung Yunho giảo hoạt, giận Jung Yunho dối trá, nhưng lại không thể không bội phục tâm cơ cùng tính toán của người đàn ông kia.
“Hay là, chúng ta bán lại đi, em là hoàng tử, những quý tộc kia hẳn phải nể mặt em.” Shim Changmin đề nghị.
Những năm này, thân phận hoàng tử của Shim Changmin trợ giúp Kim Jaejoong không ít, chỉ là…
Kim Jaejoong đột nhiên nhớ đến mấy ngày trước, các chưởng quầy báo cho cậu biết một tin tức, nói là Jung Yunho tặng quà cho không ít quan to quý tộc, hình như là trà mới năm nay, khi đó cậu còn tưởng rằng Jung Yunho đang bận rộn vì trà, bây giờ…
Hắn chắc chắn là cố ý!
Cố ý chặn tất cả đường lui của cậu.
“Không được.” Kim Jaejoong trong lòng nhanh chóng tính toán, “Như vậy mất nhiều lắm.”
“Nhưng nếu giữ trong tay, chỉ sợ lúc sau còn lỗ nhiều hơn.” Shim Changmin mặc dù không khôn khéo như hai người Jung Kim nhưng cũng là thương nhân giỏi, “Hiện tại cũng là lúc thị trường đang cần mặt hàng này, tuy trà của chúng ta hơi đắt, nhưng vẫn có người muốn mua, nếu đưa toàn bộ ra thị trường thì có lẽ sẽ bán được hết.”
“Trà Mao Phong Tuyết Đỉnh này là trà mới chất lượng rất tốt, ta lại dùng giá cao gấp hai lần bình thường mà mua, hiện tại dù bán hết ít nhất cũng lỗ năm phần.” Kim Jaejoong chắp tay sau lưng dạo bước trong hậu viện, “Huống chi, với thủ đoạn của Jung Yunho, hiện tại chắc phần lớn người đủ khả năng mua đều đã nhận được quà của hắn rồi.”
“Ca nói là Jung Yunho tặng trà sao?”
“Hắn chắc chắn đã làm vậy.” Kim Jaejoong ngẩng mặt nhìn trời, giọng có chút chán nản, “Hơn nữa, thứ ta có thể nghĩ đến, ngươi cho rằng hắn không nghĩ ra sao, ngươi không biết hắn rồi, thủ đoạn của hắn không phải thứ ngươi có thể chống đỡ.”
“Vậy làm sao bây giờ? Đại hội Chúng thương ba ngày nữa sẽ chính thức bắt đầu, lần này ngoài vị trí hội trường còn có quyền ưu tiên kinh doanh lương thảo của triều đình nữa đấy.”
Shim Changmin nhìn sân nhỏ đầy lá trà cùng Kim Jaejoong đang cau mày, trong lúc nhất thời cũng không nghĩ ra biện pháp nào ổn thỏa.
Tranh đấu của Jung Yunho cùng Kim Jaejoong những năm gần đây, có tròn có khuyết, tuy kịch liệt nhưng ổn định, chỉ là lần này lại liên quan đến chức Hội trưởng Thương hội.
Vùng kinh doanh phía đông chủ yếu ở Giang Chiết, gọi là Chiết Thương, còn có Tấn Thương ở vùng Tấn Tây, mấy trăm năm qua, mỗi thương nhân chiếm cứ ưu thế của khu vực mình, kinh doanh ở nhiều lĩnh vực khác nhau, không can thiệp vào chuyện của nhau.
Chỉ là như trời và đất, từ đông tới tây vẫn đều tôn suy Hoàng đế, giới kinh thương dù trải rộng khắp nơi nhưng lại rất quan trọng với dân sinh, tất nhiên sẽ cần một người đức cao vọng trọng làm thống lĩnh, điều hành mọi phương diện, gọi là “Hội trưởng”.
Hội trưởng hiện tại chính là ông chủ Hồ nổi danh nhất vùng Tấn Tây, năm nay đã ngoài sáu mươi, tháng trước vừa chính thức từ chức, vì vậy cái chức này liền đến lượt Chiết Thương.
Đứng đầu thương nhân, chức vị này nghe rất long trọng, nhưng nói trắng ra chỉ là cái tên dễ nghe, thỉnh thoảng làm mấy việc linh tinh, nhưng Kim Jaejoong ngấp nghé đã lâu rồi, bởi vì Jung lão đương gia đã từng đảm nhiệm chức vụ này, mà cha cậu cũng đã từng thua trong trận cạnh tranh đó.
“Changmin, ngươi có quen với công công ở Ngự thiện phòng trong nội cung không?” Kim Jaejoong trầm mặc thật lâu, đột nhiên nói một câu khiến Shim Changmin giật nảy mình.
“Coi như quen, làm sao vậy?” Shim Changmin vò đầu, nếu như coi việc mỗi lần đám công công kia thấy hắn liện hận không thể giấu toàn bộ đồ ăn đi là quen biết thì hẳn bọn họ rất thân thiết nha.
“Vậy là tốt rồi.” Kim Jaejoong nắm chặt tay, vội vàng nói, “Vậy ngươi nhanh tiến cung, âm thầm dẫn toàn bộ người trong Ngự trù ra ngoài cho ta, càng nhiều càng tốt, phải nhanh lên, lát nữa ta muốn gặp bọn họ ở Phong Mãn lâu của ta.”
“Ca, ngươi muốn làm gì vậy?”
“Tiểu Tả.” Kim Jaejoong hoàn toàn không để ý đến Shim Changmin đầu đầy dấu chấm hỏi, quay đầu phân phó tiểu tư của mình, “Tìm Nhị thiếu gia về, nói với nó, ta đồng ý để nó mở dược thiện.”
“Dạ.”
“Tiểu Hữu.”
“Có ạ.”
“Đi nói với Chúc chưởng quỹ, toàn bộ quán rượu của Kim gia ngừng kinh doanh, gọi toàn bộ mọi người tập trung ở Phong Mãn lâu.”
“Tiểu nhân đã hiểu.”
“Phúc bá, sai người thu gom toàn bộ lá trà ở đây cho vào thùng, đưa đến Phong Mãn lâu, ngươi tự mình giám sát, không cho phép để lộ dù chỉ một tiếng gió.”
“Vâng, thiếu gia.”
Kim Jaejoong liên tiếp ra mệnh lệnh, tất cả mọi người dựa theo sự phân phó mà làm, tiểu viện vốn yên tĩnh nay trở nên vô cùng náo nhiệt, Shim Changmin bị thái độ nhanh gọn của Kim Jaejoong làm cho càng thêm hoảng sợ.
Bình thường Kim Jaejoong luôn ưu nhã mà lười biếng nay trở nên quyết đoán, kiên định, đôi mắt đẹp nghiêm nghị, từng từ từng câu đều rõ ràng, bờ môi nhếch lên, toàn thân tỏa ra sự tự tin, lông tơ trắng đính xung quanh cổ áo khẽ lay động khi cậu nói, để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn trắng muốt như ngọc, tay vung lên, mang theo sự quyết tuyệt không thể chống đối, thái độ kiên quyết lại khiến người không khỏi bị thuyết phục.
Kim Jaejoong trước kia cũng rất đẹp, đẹp theo kiểu có khí chất không giống người thường, đẹp theo kiểu thanh nhã mà quý phái, chỉ là cậu hiện tại lại càng thêm đẹp vô song, đẹp ở sự hăng hái, đẹp ở sự tự tin trước kỳ phùng địch thủ, kiên quyết không chịu thất bại.
Thật sự rất đẹp!
Quả nhiên, trên thế giới này, chỉ Jung Yunho mới có thể kích động cảm xúc của Kim Jaejoong, để cậu phát huy tất cả tiềm năng.
“Ca, ngươi định mua rượu tặng trà à?”
“Không.” Kim Jaejoong cười thần bí mà giảo hoạt, như một bé hồ ly, sau đó mới nhổ ra mấy chữ, “Ta muốn làm tiệc trà.”
Tiệc trà.
Từ xưa đến nay đã tồn tại, còn có một tên gọi khác là tiệc xã giao, dùng trà thay rượu mở tiệc khoản đãi khách, bắt đầu từ Nam Bắc triều, phát triển hưng thịnh ở Tống triều, nhưng từ trước Đông triều thì dần dần xuống dốc, rất ít người đề cập đến.
Chỉ là, tiệc trà của Kim Jaejoong có đôi chút cải biến, cậu quyết định để trà dung nhập vào trong thức ăn, tạo nên một bàn tiệc trà có phong cách riêng.
“Changmin, ngươi còn không đi?” Cảm xúc tức giận lúc trước như đã bị gió bấc cuốn đi, không để lại chút vết tích nào, Kim Jaejoong cười xinh đẹp mà quyến rũ, Shim Changmin sợ tới mức lưng ướt đẫm mồ hôi, chạy trối chết.
Khó tiêu thụ nhất chính là mỹ nhân nha!
Xem ra, thật sự chỉ mình Jung Yunho có thể chống đỡ được con hồ ly thành tinh này.
“Jung Yunho, như ngươi mong muốn.” Kim Jaejoong nắm chặt áo khoác lông cừu trên người, hai tay khép lại trong tay áo, đôi mắt nhìn lên bầu trời bị tường viện ngăn cách, thì thào tự nói, “Cuộc chiến của chúng ta giờ mới bắt đầu.”
Tuyết nhẹ trời trong, Đại hội Chúng thương náo nhiệt nhất Kinh thành rốt cuộc cũng mở màn.
Tiệc trà.
Giữa trưa ngày đầu tháng giêng, đệ nhất tửu lâu của Kinh thành —— Phong Mãn lâu ngoài tường treo một tấm biển màu trắng, bên trên viết hai chữ rồng bay phượng múa kia.
Ngoài cửa là một đám người hầu Kim gia ăn mặc trang phục thống nhất, thoạt nhìn rất thông minh tháo vát, tay nâng bảng thực đơn bằng gỗ đứng thành hàng, khí thế như vậy khiến người qua đường nhịn không được dừng chân.
Sáng sớm đã có một cô gái tuổi trẻ xinh đẹp đến đây, ưu nhã giới thiệu quy tắc chi tiết của tiệc trà mới nhất do Phong Mãn lâu làm.
Bất kể là muốn uống trà, ăn trứng luộc nước trà, lấy trà làm bánh ngọt, muốn ăn gà hầm trà, hay thậm chí uống thuốc từ trà, chỉ cần là món có tồn tại, tiệc trà đều có thể có.
Chỉ là có một điều kiện, mỗi bàn ăn phải có năm người tạo thành một tổ, phải gọi ít nhất một bầu rượu.
Cách thức mới mẻ như vậy ngay lập tức khiến tất cả mọi người tò mò vô cùng, bất kể là quan lại quyền quý hay người buôn bán nhỏ đều háo hức không thôi, thấy vừa mở cửa là chạy vào như vịt.
Vì vậy, tiệc trà của Phong Mãn lâu liền sôi sùng sục.
Đại hội Chúng thương ngày đầu tiên, Phong Mãn lâu chật kín, năm nghìn suất tiệc trà toàn bộ bán hết trước giờ đóng cửa, không ít người nghe danh mà đến đều phải ra về tay trắng.
Đại hội Chúng thương ngày thứ hai, Phong Mãn lâu chưa mở cửa đã có một hàng dài người đứng chờ, thậm chí ra giá cao mua chuộc tiểu nhị để kiếm được một vị trí, tám nghìn suất tiệc trà toàn bộ bán hết trong năm canh giờ.
Đại hội Chúng thương ngày thứ ba, Kim đương gia phong hoa tuyệt đại lộ mặt, cười nói dịu dàng cảm tạ sự ủng hộ của mọi người, hơn nữa còn tự mình làm một suất tiệc trà, đưa ra đấu giá, cuối cùng Âu Dương Tướng quân dùng năm vạn bạc đã nhận được sự chú ý của mỹ nhân.
Đại hội Chúng thương ngày thứ tư…
Tiệc trà, hai chữ kia nhanh chóng trở thành từ nóng nhất ở Kinh thành, thậm chí ngay cả Hoàng đế cao cao tại thượng trong nội cung cũng phái người đi mua một suất tiệc trà, chỉ vì nghe nói danh tiếng rất lớn, muốn nếm thử một phen.
Mà chủ nhân phía sau màn Kim Jaejoong tất nhiên là lợi nhuận tràn đầy, các thương nhân khác cùng tham gia không thep kịp, liên tục ai thán.
Khi tin tức truyền vào Jung phủ, Jung Yunho đang ngồi trong phòng nghị sự, chén trà bằng sứ trắng trong tay liên tục tỏa ra hơi nóng, không khí mờ mịt khiến khuôn mặt tuấn tú có chút mơ hồ, thuộc hạ ngồi thành hai hàng ngay ngắn hai bên là mười hai chưởng quầy dưới tay Jung gia, vô luận già trẻ, từng người đều thần sắc nghiêm túc, nhìn đương gia không nói một lời nghe thuộc hạ phụ trách thu thập tin tức báo cáo.
“… Thuộc hạ vừa mới làm công tác thống kê, lợi nhuận bán rượu của Kim gia mấy hôm nay đang đứng đầu bảng.”
“Ừ.” Jung Yunho nghe xong vẫn bình tĩnh như trước, các chưởng quầy nhao nhao bàn luận, ai nấy đều rất khẩn trương, chỉ có hắn yên lặng thổi trà trong tay, lá trà bên trong chìm chìm nổi nổi, thỉnh thoảng lại lộ ra nhãn hiệu màu đỏ in dưới đáy chén.
“Hơn nữa, thuộc hạ nhận được một tin tức đáng tin cậy, Kim phủ mấy ngày nữa sẽ cho ra mắt mặt hàng mới, nghe nói gọi là trà thiện, có công hiệu như dược thiện, chỉ sợ một khi ra mắt sẽ lại tạo lên một làn sóng mới.”
Cơ nghiệp Jung gia đã có vài trăm năm, tất nhiên đã sớm tạo thành mạng lưới tình báo đáng tin cậy, đến đời Jung Yunho, công dụng của mạng lưới này được tăng lên gấp trăm lần, tin tức này vừa ra, các chưởng quầy liền không thể ngồi yên, nhao nhao mở miệng.
“Sao có thể làm điều đó được?”
“Không hẳn, nghe nói đương gia Kim phủ thủ đoạn cực kỳ cao minh, không ít người đã phải chịu thiệt lớn vì thua lỗ đó.”
“Đó không phải lời đồn đâu.” Lý chưởng quỹ của tiệm sách đã tiếp xúc với Kim Jaejoong bất đắc dĩ mở miệng, “Đó là một nhân vật rất khó đối phó, chẳng những tài ăn nói cao minh, đầu óc cũng là số một.”
“Vậy lần này chúng ta cũng thua sao?”
Mười hai người châu đầu ghé tai, tiếng nghị luận líu ríu vang lên không đứt, chỉ có người đàn ông trên cao vẫn yên lặng như trước, ngón tay nghịch ngợm chén sứ trắng, cảm nhận nhiệt độ của trà nóng trong chén từng chút biến mất.
Thái độ bình thản như vậy rốt cuộc khiến đám chưởng quầy thấp thỏm lo âu phía dưới yên tĩnh trở lại, không hẹn mà cùng nhìn chằm chằm vào Jung Yunho, hy vọng vị đương gia nổi danh này có thể nghĩ ra biện pháp đối phó.
“Jung đương gia…” Một chưởng quầy không kìm nén được mở miệng, nhưng khi thấy gương mặt bình tĩnh của Jung Yunho thì lại đem lời nuốt vào.
“Ha ha ha ha…” Ngoài dự liệu của mọi người, Jung Yunho vốn mặt không biểu tình đột nhiên vỗ tay cười to, tiếng cười kia khí phách mà thoải mái, người phía dưới nhìn Jung Yunho cười to đều nghẹn họng trân trối, tìm không thấy lời nói.
Đúng vậy, bọn họ đã quen với đương gia luôn giữ vẻ mặt tươi cười, dịu dàng mà ấm áp luôn đọng trên khuôn mặt tuấn lãng của hắn, khiến tất cả mọi người cảm thấy hắn thật đáng tin cậy.
Chỉ là bọn họ chưa bao giờ thấy Jung Yunho cười thoải mái như vậy, cười không hề cố kỵ, dường như xuất phát từ nội tâm sâu thẳm, là sự vui mừng toát ra từ đáy lòng.
Jung đương gia sáng suốt anh minh của bọn họ, thiếu niên kỳ tài thành danh trong giới kinh doanh điên rồi sao?
“Chủ nhân?” Lâm quản gia đứng hầu bên cạnh run rẩy chen ngang, cẩn thận nhắc nhở.
Lâm quản gia nhìn Jung Yunho lớn lên hẳn là người duy nhất ở đây hiểu rõ tâm tư của Jung Yunho, chủ nhân của hắn không phải điên, mà là vui mừng từ tận đáy lòng, vui mừng vì người mà hắn vẫn luôn nâng trong lòng bàn tay, đặt trong tim đang dần trưởng thành, nghĩ ra được phương pháp phản kích hay như vậy.
Jung Yunho là vui mừng, là tự hào, là kiêu ngạo.
Tự hào vì bé hồ ly của hắn, người Jung Yunho vừa ý sao có thể là kẻ vô tích sự.
Tình cảm này, trừ hắn ra, người bên ngoài quả thật không thể cảm nhận được.
Chỉ là, Lâm quản gia đã từng thấy vẻ mặt đó xuất hiện trên gương mặt của Jung Yunho, mỗi khi Kim Jaejoong thành công đánh bại hắn, hắn sẽ cười to như vậy, cười tùy tiện, sau đó sẽ ngồi một mình trong phòng nhìn một chiếc hà bao nhỏ mà ngẩn người, khóe miệng cong lên đầy hoài niệm mà dịu dàng, đủ khiến tất cả mọi người phải sa vào.
“Ta thất lễ.” Jung Yunho thu lại nụ cười, hắng giọng một cái, phất tay để Lâm quản gia lui ra, lúc này mới tiếp tục nói, “Không biết các vị chưởng quầy có cao kiến gì?”
Mọi người thương lượng một lát, chưởng quầy tiệm thuốc trẻ tuổi nhất mở miệng nói:
“Đương gia, kỳ thật ta cho rằng đây là một cơ hội tốt, chúng ta cũng biết phần thưởng cho người thắng Đại hội Chúng thương thứ nhất là đảm nhiệm chức Hội trưởng, thứ hai là tiếp nhận lương thảo của quân đội, hai cái này quả thật là cực kỳ vinh quang, có lợi lớn với sự phát triển của sản nghiệp Jung gia sau này, nhưng Hội trưởng là chức hữu danh vô thực, thật sự rất lao tâm lao lực, lại không mang lại chỗ tốt gì, nhiều lắm thì vài trăm năm sau được nhắc đến chút ít trong sách sử, mà mối buôn bán lương thảo lại càng nguy hiểm vô cùng, có quan hệ với Hoàng gia, không cẩn thận là rơi đầu như chơi.” Người đàn ông trẻ tuổi nhìn Jung Yunho như đang suy nghĩ điều gì, bổ sung, “Cho nên, kẻ hèn này cho rằng không bằng dứt khoát để Kim gia thắng, thứ nhất có thể diệt lòng hăng hái của hắn, thứ hai, nếu thật sự có điều gì ngoài ý muốn, chúng ta có thể dễ dàng bỏ họa lớn trong lòng, Jung gia ta trở thành số một Đông triều.”
Người trẻ tuổi tự đắc nói, hoàn toàn không chú ý tới biểu cảm kinh hoảng của mấy lão chưởng quầy khác, mãi đến khi hắn ngẩng đầu lên mới thấy Jung Yunho ngày thường rất ôn hòa, nay ánh mắt như điện quét tới chỗ hắn, ác liệt mà tàn nhẫn, như một thanh kiếm sắc bén chém hắn thành hai khúc.
“Chủ nhà, Vương chưởng quỹ mới tới, tuổi còn nhỏ, nói chuyện không suy nghĩ, ngài đại nhân đại lượng, xin đừng trách tội.” Mấy lão chưởng quầy theo Jung Yunho đầu năm vội vàng đứng dậy, hi vọng có thể dập tắt sự tức giận của Jung Yunho.
Bọn họ theo Jung Yunho đã lâu, hiểu rõ tính tình trong cứng ngoài mềm của vị đương gia này, tuy bình thường luôn tao nhã, mang theo phong độ của người trí thức nhưng trên thực tế lại có nhuệ khí sắc bén không ai địch nổi, một khi tức giận, ánh mắt uy hiếp cộng thêm sát khí toát ra từ người đủ để khiến một cao thủ võ lâm sợ hãi.
Anh tuấn cùng u ám cộng sinh, sáng sủa và tâm cơ cùng tồn tại, khiến người đàn ông này càng thêm nguy hiểm.
Chỉ có người làm lâu năm của Jung gia mới rõ, Jung Yunho có một mặt âm u không muốn để người biết, mỗi lần lộ ra đều là vì có người đụng vào nghịch lân của hắn.
Thứ nhất là cơ nghiệp trăm năm của Jung gia, thứ hai là người đối đầu với hắn.
—— Kim gia đương gia, Kim Jaejoong.
“Có mấy lời, trước khi nói ra miệng phải suy nghĩ cho kĩ.” Giọng Jung Yunho trầm thấp, không còn lạnh nhạt lúc trước, mà hung ác như mũi tên đâm thẳng vào mỗi người, “Người ở Jung gia ta, muốn làm cái gì phải nghĩ trước, nếu không…”
Chưởng quầy tuổi trẻ lên tiếng lúc trước giờ run lên, nhờ người khác đỡ mới miễn cưỡng ngồi xuống được, không dám ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Jung Yunho, thậm chí dù chỉ một góc áo của hắn, chỉ biết cúi đầu, nhìn hoa văn phức tạp trên mặt đất.
“Các ngươi trước về đi.” Jung Yunho tựa hồ mệt mỏi, đưa tay vẫy, “Chuyện này ta sẽ xử lý, các ngươi chỉ cần quản lý tốt việc kinh doanh của mình, đừng để xảy ra sự cố gì là được.”
“Vâng.”
Mọi người tự động rời đi, Jung Yunho xoa mi tựa trên ghế, trầm mặc.
Ngoài trời, bông tuyết từ lớn biến thành nhỏ, từ nhỏ liền biến thành nước, trong nội viện, mai vàng đã nở dày đặc, cánh hóa xinh đẹp nổi bật trên nền tuyết trắng lại càng thêm vẻ kiều diễm.
Thật giống như trên khuôn mặt Kim Jaejoong có đôi môi đỏ mọng mê người, lúc nói chuyện đóng đóng mở mở, xinh đẹp mà dụ hoặc.
Jung Yunho nhìn một lát liền nở nụ cười, cười vô cùng cuốn hút.
Hồ ly nhỏ của hắn đã toàn lực ứng phó, hắn sao có thể không tận tâm tận lực để cậu nhìn thủ đoạn của phu quân tương lai?
“Thập tứ.”
“Gia.” Một hắc y nhân không biết ở đâu ra đột nhiên xuất hiện, quỳ gối bên chân Jung Yunho.
“Đi nội cung đưa một phong thư cho ta, gặp được người đó liền nói, Jung Yunho cho mời.”
Một phong thư đã dán kín được đưa ra, bên trên có mấy chữ to mạnh mẽ mà hữu lực đập vào mắt:
—— Khánh Thụy Vương Shim Changmin.

May 12, 2014

[KBKNDON] Phiên ngoại 2

Phiên ngoại 2: Cầu hôn

Gellert bên cạnh nhân lúc mọi người không chú ý lặng lẽ kéo kéo ống tay áo Voldemort, khiến Voldemort quay đầu lại nhìn ông, kỳ thật không chỉ Severus cùng Harry chênh lệch tuổi, ngay cả Voldemort cùng Gellert Grindelwald, tuổi tác của bọn họ cũng chênh lệch rất lớn.

Bọn họ còn đang liếc mắt đưa tình, không hề để ý tới Dumbledore ngồi gần đó luôn chú ý từng cử động của Gellert khi thấy cảnh này, tia ảm đạm hiện lên dưới đáy mắt cụ, lát sau lại biến mất không thấy tăm hơi.

Tuy vậy, Voldemort không hề để ý tinh thần chán nản của Dumbledore, ông nghĩ đến mình cùng Gellert thật vất vả mới có thể ở bên nhau liền không khỏi mềm lòng trước chuyện của Harry cùng Severus, huống chi Severus quả thật là một Độc dược đại sư tài năng hiếm có, con người như thế nào, ông cũng hiểu rõ, trước kia chỉ là không cam lòng hắn bắt con con nuôi của mình, hiện tại xem ra hai người ở bên nhau cũng không tệ, Voldemort không khỏi dập tắt suy nghĩ làm khó Severus, đưa tay xoa xoa đầu Harry, nghĩ đến tên nhóc lúc trước giờ đã trưởng thành, dường như mình và Gellert đều đã già rồi, thôi, không làm khó bề dưới nữa, ông hạ giọng, nói với Harry: “Được rồi, con đã trưởng thành, tự biết rõ mình cần cái gì, ta cũng không can thiệp nữa, chỉ là con nên đi hỏi ý kiến của ba mình đi, từ đầu đến giờ, ba con không nói một câu nào, con không thấy kỳ quái sao?”

Quả thật, nếu Voldemort không nhắc tới, mọi người thực sự không để ý, James Potter nổi tiếng ồn ào từ đầu đến giờ không nói một câu nào, điều này thật sự rất quỷ dị, mà ngay cả Harry cũng cẩn thận rời khỏi chỗ Voldemort, nhìn ba cậu, nhẹ giọng hỏi: “Ba à, ba có ý kiến gì với việc con cùng Sev kết hôn không? Ba cứ việc phản đối, chúng con sẽ lắng nghe.”

“Ý kiến?” James ngược lại kỳ quái nhìn Harry, “Ba không có ý kiến gì với việc hai người kết hôn cả, ba rất đồng ý, con yên tâm, ba sẽ ủng hộ con.”

“Hả?” Tất cả mọi người giật mình nhìn James như thể chưa từng được nhìn, người nói lời này chính là James Potter yêu con như mạng sống sao?

“James, anh yêu, anh bị sao vậy?” Phản ứng đầu tiên của Lily là vươn tay sờ trán James, không sốt mà, nhưng sao lại nói lời không hề phù hợp với suy nghĩ bình thường vậy? Lily lo lắng nhìn James, dịu dàng nói, “Anh nếu không đồng ý với hai người thì cứ nói thẳng ra, ngàn vạn lần đừng giấu trong lòng, Harry là con chúng ta, nói ra cũng không sao đâu.”

Sirius lúc này cũng vội vàng chạy đến trước mặt James, vỗ vỗ vai: “Gạc nai, sao cậu có thể nói như  vậy, sao cậu lại đồng ý để Harry kết hôn với tên kia, cậu đang nói đùa à?”

James cầm tay Lily đang đặt trên trán mình, nắm lấy, kinh ngạc nói: “Làm sao vậy? Anh thật sự đồng ý để hai người kết hôn mà.”

“Không có khả năng!” Sirius giật mình nói, phía sau, Dumbledore cùng Voldemort khóe miệng cũng có chút giật giật, hiển nhiên bọn họ không tin James vốn là một Gryffindor tiêu biểu lại không phản đối.

“Hử? Tôi nói thật, sao mọi người không tin?” James vươn tay vò vò mái tóc vốn đã rối bời, khiến Lucius càng thêm khinh thường bĩu môi, ông nói: “Tôi thật sự, thật sự, không phản đối Harry cùng Severus kết hôn.”

Nghe được lời khẳng định của James, Harry cùng Severus nhìn nhau, hai người đồng thời thở phào bỏ một tảng đá lớn ra khỏi lòng, từ khi Severus quyết định đến cầu thân, hắn và Harry đều cho rằng, James nhất định sẽ là người phản đối mạnh mẽ nhất, ai biết bọn họ không cần nói gì, người này đã tự mình mở miệng đồng ý hôn nhân của hai người, điều này khiến Severus vẫn luôn trấn định cũng không khỏi mừng rỡ.

“Ah, ba à, ba thật sự rất tuyệt!” Harry hoan hô bổ nhào vào lòng James, hôn lên mặt ông hai cái.

“Đó là đương nhiên!” James đắc ý nói với Harry trong ánh mắt kinh ngạc của Sirius: “Việc Harry muốn, ba nhất định sẽ ủng hộ, nhưng mà, Harry à, ba có một yêu cầu nho nhỏ, con nhất định phải đồng ý đấy.”

“Yêu cầu?” Nghe lời James nói, Harry nghi hoặc nhìn ông một lát, rút hai tay đang ôm cổ ông lại, quay đầu nhìn Severus rồi mới đứng trước mặt James nói: “Ba, ba nói đi, yêu cầu gì, nếu có thể làm được, con nhất định sẽ cố gắng hết sức hoàn thành.”

“Harry, con cùng Snive, Severus sắp kết hôn, đúng không?” James nói rất hòa nhã, mang theo phong thái của Dumbledore, “Vậy con lấy hắn về cũng không khác gì đúng không? Nhà Potter chúng ta chỉ có mình con là người thừa kế, con sẽ không bỏ lại ba mẹ đáng thương, đúng không?”

“Con lấy Sev…” Harry thấp giọng lặp lại mấy lời này, từ trước tới nay, cậu đều nghĩ mình sẽ gả cho Severus, nhưng vừa nghe James nói vậy, suy nghĩ này liền như cỏ dại, mọc rậm rạp trong lòng cậu, nhưng phải nói với Sev thế nào đây? Cậu quay đầu nhìn Severus.

Còn không đợi Harry cùng Severus thương lượng, James lớn tiếng nói với Severus: “Ta đồng ý với hôn nhân của hai người, nhưng yêu cầu của ta thì ta vừa nói với Harry rồi, Harry là người thừa kế duy nhất của nhà Potter chúng ta, chỉ có thể lấy người về, tuyệt đối không gả cho người khác, cho nên, hiện tại chỉ cần ngươi nguyện ý gả cho nhà Potter vậy sẽ không có vấn đề gì cả.”

Nghe xong yêu cầu của James Potter, sắc mặt Severus liền cứng ngắc, Lucius cũng bất mãn nói với James: “Đâu phải một mình Harry là người thừa kế duy nhất của nhà Potter, Severus cũng là người thừa kế duy nhất của nhà Prince, yêu cầu này hơi quá đáng.”

“Sao nào, một yêu cầu nho nhỏ như vậy mà ngươi cũng không đồng ý sao?” James khinh thường nhìn Severus, nói: “Như vậy, ngươi đừng có hi vọng ở bên Harry cả đời, ta sẽ không để Harry ở cùng ngươi, mau rời khỏi trang viên Potter, chúng ta không chào đón ngươi.”

Nếu như lúc đầu James dùng giọng điệu khinh thường thì lúc sau, ông vui vẻ như muốn nhảy cẫng lên, chỉ ước ao Severus nhanh chóng ra khỏi nhà.

Sirius ngay lập tức hiểu rõ ý của James, vụng trộm giơ ngón tay cái lên, phương pháp này rất hay, như thế này không phải bọn họ không đồng ý mà là Severus tự động bỏ cuộc, như vậy, Harry cũng không thể oán trách bọn họ, đồng thời cũng sẽ thất vọng với Severus mà bỏ Severus.

Người hiểu rõ ý của James không phải chỉ một mình Sirius, đại đa số người trong phòng đều đã hiểu rõ mưu đồ này, điều đó khiến cho Dumbledore cùng Lucius bọn họ không khỏi giật mình, không ngờ James lại nghĩ ra phương pháp này, có lẽ bọn họ hàng ngày đã xem thường sư tử Gryffindor rồi.

Trong lúc tất cả mọi người đang trầm mặc, Severus trong ánh mắt trông mong của Harry, đột nhiên mở miệng nói: “Được.”

“Cái gì?” James không dám tin nhìn Severus, “Ngươi được cái gì?” Người không tin còn có Sirius, ngược lại Lucius cùng Voldemort bọn họ có lẽ đã chuẩn bị tinh thần, không cảm thấy giật mình với việc Severus đáp ứng điều kiện này.

Lucius lúc này lại càng khinh thường nhìn James, dù sao cũng chỉ là sư tử lỗ mãng, tên này quá coi thường cố chấp của Slytherin với người trong lòng rồi, với tư cách bạn thân của Severus, ông hiểu rõ sự cố chấp cũng không được tự nhiên của ông bạn mình, có thể nói, trong số mọi người, ông là người biết quyết định này của Severus sớm nhất.

“Ta đáp ứng ngươi, ta gả cho nhà Potter, không phải ta lấy Harry.” Severus bước tới trước vài bước, đi đến trước mặt James, đôi mắt màu đen nhìn theo ông, trịnh trọng nói, “Dựa theo lời ngươi nói, ngươi có thể chuẩn bị hôn lễ này rồi, phía bên ta, ngươi cũng không cần phải lo lắng.”

“Ngươi… Ngươi đồng ý?” Lần này đến lượt James cứng họng, ông thật không ngờ biện pháp mình tốn bao công sức mới nghĩ ra vậy mà thất bại một cách đơn giản như vậy.

“Sev…” Khác với sự không nguyện ý của James, Harry lúc này rất cảm động, Sev quả nhiên là yêu mình, sẵn sàng gả cho nhà Potter.

Nhìn hai người thâm tình nhìn nhau, James cảm thấy vô cùng chướng mắt, không chút suy nghĩ liền vươn tay kéo Harry về bên cạnh mình, hung hăng nói: “Được, ta sẽ chuẩn bị hôn lễ cẩn thận, chờ ngươi gả cho nhà Potter.” Ông nghiến răng nghiến lợi nói ra từng từ, “Nhưng mà ngươi đã đồng ý, vậy phải sửa xưng hô nha, ngươi hẳn nên giống Potter gọi ta là ba, gọi Sirius là cha đỡ đầu đấy, được không?”

Yêu cầu này vừa nói ra, đừng nói Severus vẻ mặt như vừa nuốt phải một con sên, ngay cả Lucius, Voldemort, Gellert, Dumbledore đang ngồi xem cuộc vui vẻ mặt cũng như nhìn thấy heo bay trên trời.

“Gọi ngươi là ba?” Giọng Severus như nặn ra từng chữ, nghe như rít lên, khiến Harry không khỏi hoài nghi, Sev học được xà ngữ từ lúc nào vậy, Severus lại một lần nữa được chứng kiến, đầu óc của sư tử ngu xuẩn tuyệt đối không giống người bình thường, dù sao thì cũng chuẩn bị kết hôn với Harry, hắn nào có thể chưa nghĩ qua về vấn đề xưng hô này, nhưng đó mới chỉ là nghĩ, bảo Sev thật sự gọi đối thủ một mất một còn bao năm nay của mình là ba thì phải để hắn chuẩn bị tâm lí đã.

James rất hưng phấn nhìn Severus, đợi Sev gọi ông là bố, hoàn toàn thật không ngờ, nếu như Sev gọi như vậy, ông bắt buộc phải thừa nhận cuộc hôn nhân này, Sirius thì lại nghĩ đến cảnh Severus gọi mình là cha đỡ đầu, đầu óc liền sụp đổ, ông thật sự không muốn chịu đựng kích thích như vậy.

Một lúc sau, Severus mới chậm rãi mở miệng: “Ngươi muốn ta đổi xưng hô, vậy ngươi cũng đồng ý với hôn nhân của ta và Harry sao?”

“Đúng vậy đúng vậy, ngươi mau gọi đi.” Trong lòng đã vô cùng mong chờ khoảnh khắc Severus cung kính với mình, James rất sảng khoái nói.


“Vậy thì tốt quá, ta xin cáo từ trước để chuẩn bị cho hôn lễ.” Severus nói rất nhanh, “Về phần xưng hô, ngươi cứ đợi đến hôm tổ chức hôn lễ đi.” Nói xong, hắn hôn nhanh lên hai má Harry, ghé vào tai cậu nói, “Đợi hôn lễ của chúng ta nhé.” Sau đó nhanh chóng rời đi, ngay cả Lucius và Dumbledore cùng đi cũng không kịp nói một tiếng, như thể có một con hổ mang cái tên tự ái đang đuổi theo phía sau hắn. Xem ra, dù đã nghĩ đến vấn đề xưng hô, bảo Severus thật sự gọi James như vậy vẫn là có chút khó khăn.