Jul 2, 2014

[NGC] Chapter 24

Chapter 24 —— Thảo nguyên bao la lập tức bay (1)
Chính sảnh Lý gia theo kiến trúc điển hình của Tây Vực.
Không giống Trung Nguyên có cánh cửa cao cao thể hiện thân phận cùng địa vị, cũng không chú ý phong thủy bài trí, kiến trúc Tây Vực có khí chất dân tộc của riêng mình, ít điêu khắc tinh tế nhưng lại tỏa ra vẻ tráng lệ phóng khoáng.
Jung Yunho vốn là người thoạt nhìn cực nhã nhặn, nhưng lúc này áo trắng nhuộm bụi, tay áo vì đi gấp mà kéo lên đến khuỷu tay, lộ ra cánh tay cường tráng, từ người hắn toát ra khí thế dù đứng cạnh lão đương gia sinh trưởng trên Tây Vực cũng không chút thua kém.
Không thể không thừa nhận, người này thật sự trời sinh đã đẹp.
Chỉ là, hắn hiện tại cười mà như không cười thế kia là sao?
“Ta lại quên mất, hai người các ngươi quen biết lâu rồi.” Lý Huân vỗ trán một cái, cười ha ha, gật đầu chào Kim Jaejoong, lại vỗ vai Jung Yunho nói, “Mấy ngày nay chiêu đãi không chu toàn rồi, đều là bạn lâu năm của ta, vốn bảo năm sau mang theo gia quyến đến gặp ta, kết quả đột nhiên tới sớm, ta phải đi vài trăm dặm mới gặp được hắn.”
Jung Yunho cùng Lý Huân quen nhau?
Chết tiệt, sao Shim Changmin không điều tra được điều này?
“Lý đại nhân lo lắng quá rồi, ta mấy ngày nay dù sao cũng rảnh rỗi, coi như là hưởng thụ một phen, tất cả đều là nhờ phúc của ngài cả.” Kim Jaejoong ưu nhã cười cười, nói lễ phép lại kiêu ngạo, quả nhiên khiến Lý Huân đối diện vuốt râu cười cười, “Chỉ là, ta không hề biết ngài cùng Jung đương gia lại quen biết từ lâu nha.”
“Ha ha, điều này Kim đương gia không biết cũng không kỳ lạ.” Lý Huân thoạt nhìn là một người đàn ông Tây Vực hào sảng, ngũ quan thô kệch, tuy tuổi không còn trẻ nhưng lúc cười lên lại vô cùng rạng rỡ mà phóng khoáng, là mẫu đàn ông khác hẳn với Jung Yunho, chỉ có điều đều khiến người chú ý, “Khi đó hắn còn trẻ, lẻ loi một mình tới Tây Vực, đúng lúc đó ta gặp chút phiền toái, hắn hào hiệp ra tay giúp đỡ, lúc này mới kết thành bạn vong niên, chỉ chớp mắt,cũng đã bảy tám năm không gặp rồi.”
Bảy tám năm trước, vậy hẳn là lúc Jung Yunho mang tơ lụa đến Tây Vực rồi.
Kim Jaejoong nheo mắt, trong lòng nhanh chóng tính toán, là sơ sót của cậu, vậy mà quên Jung Yunho đã từng tới Tây Vực.
Từ lúc cậu đào hôn đã biết rõ với tính cách của Jung Yunho nhất định sẽ đuổi theo, cậu đặc biệt chọn Tây Vực vì nơi đây lộ trình xa xôi, mà lại là nơi không ai ngờ tới, ý đồ giành được mối làm ăn này trước Jung Yunho, áp chế nhuệ khí của hắn, lại không ngờ hắn chạy tới đây nhanh như vậy.
Điều này thật kỳ lạ, sao Jung Yunho lại biết cậu chạy tới Lý gia ở Tây Vực?
 Tên Jung Yunho âm hiểm giảo hoạt này, Kim Jaejoong trừng hắn một cái, kết quả người nọ vẫn không nói một lời, thậm chí ngoài cái liếc chứa đựng nụ cười mà như không kia, ngay cả một ánh mắt cũng không cho cậu.
Miệng nam mô, bụng một bồ dao găm, Jung Yunho quả thật là ví dụ chính xác nhất cho câu này.
“Nhưng mà tiểu tử ngươi không phải nói vừa cưới được vợ đẹp như hoa, định năm sau mới dẫn đến cho ta xem à?” Kim Jaejoong đang buồn bực suy nghĩ sao Jung Yunho lại cư xử kỳ lạ như vậy, Lý Huân đã ngồi xuống nói chuyện với Jung Yunho.
“Đường xá xa xôi, lần này tới vội vàng lên để người lại ở nhà rồi.” Jung Yunho bình tĩnh nói, không nhìn Kim Jaejoong, uống một chén rượu lại nói tiếp, “Lần sau có cơ hội nhất định dẫn tới để lão ca gặp.”
Ở nhà?
Kim Jaejoong vừa gắp một cọng rau lên nhét vào miệng, lại bị mấy lời kia làm cho cả kinh quên cả nhai.
Nếu như vợ đẹp như hoa của Jung Yunho ở nhà, vậy cậu đang ngồi đây là ai?
“Jung Yunho, ngươi…” Kim Jaejoong ngẩng đầu định hỏi cho rõ, Jung Yunho lại đúng lúc này nâng chén kính Lý phu nhân, câu hỏi đang định nói liền bị nghẹn lại trong miệng.
“Ca, Jung Yunho lạ lạ kiểu gì ấy?” Shim Changmin cũng nhận ra bất thường, Jung Yunho này bình thường vẫn chiều Kim Jaejoong vô cùng, chỉ bằng việc người khó hầu này năm đó sinh bệnh, muốn ăn dưa hấu giữa trời đông rét buốt, người nào đó liền ngàn dặm xa xôi tới phía đông ấm áp mang hai quả về, giờ mấy ngày không gặp, sao lại không hỏi han mà mặt lạnh như tiền thế kia, thoạt nhìn không giống tác phong của Jung đương gia chút nào, “Liệu hắn có cưới Phúc bá thật không, chậc chậc.”
“Câm miệng.” Kim Jaejoong nghiến răng nghiến lợi, nhiều năm qua, từ trước đến nay chỉ có cậu không để ý tới Jung Yunho, nào có đạo lý Jung Yunho làm mặt lạnh với cậu, bởi vậy cậu lúc này đang nghẹn một bụng lửa giận, “Không có chuyện của ngươi, tránh xa chút.”
Shim Changmin quen biết Kim Jaejoong cũng không phải một hai năm, nhìn Kim Jaejoong mặt đỏ bừng, nói chuyện gằn từng chữ, biết mọi việc không ổn, lập tức tay chân lanh lẹ cầm bát gắp mấy đồ ăn ưa thích, nhanh như chớp chạy đến góc tường ngồi ăn, mấy người khác nhìn mà khó hiểu vô cùng.
“Hì hì, ta là hạ nhân, sao có thể ngồi cùng bàn với các vị đương gia, ta ăn ở đây là được rồi.” Shim Changmin cười hì hì, lùi ra sau một chút, hoàn toàn không nhớ tới mấy hôm trước là ai ngồi trên bàn ăn mà nước bọt bay tứ tung.
“Lại nói, Yunho à, lúc ngươi viết thư tới nói chuẩn bị kết hôn, ta còn không tin.” Vài chén rượu vào bụng, mặt Lý Huân đã hồng hồng, nói chuyện lại càng lớn tiếng, “Ta nhớ lúc trước ngươi nói đã có người trong lòng, không phải người đó thì không cưới, không nghĩ tới đã kết hôn nhanh như vậy, lấy được người kia rồi à?”
“Tạm thời xem như thế đi?”
“Lời này của ngươi chẳng rõ ràng chút nào, là lấy được hay chưa, sao có thể xem như thế được?” Lý Huân quẳng đũa xuống, hào hứng bừng bừng hỏi Kim Jaejoong, “Kim đương gia cùng hắn quen biết nhiều năm, chắc cũng biết a, lúc trước khi hắn tới còn cố ý viết thư cho ta, bảo ta chiêu đãi ngươi cẩn thận, không biết ngươi đã thấy phu nhân của hắn chưa?”
“Kim đương gia là quý nhân, công việc bề bộn.” Jung Yunho châm chén rượu, nhấp một ngụ, lại thản nhiên nói, “Ta đoán hắn ở chỗ này mới bảo lão ca để ý một chút, dù sao cũng đều là người Kinh thành, cũng có chút tình cảm, giúp nhau là việc nên làm.”
Jung Yunho nói rất bình thản, Kim Jaejoong nghe mà khó chịu vô cùng, ngón tay xẹt trên mặt bàn gỗ lim, tạo nên tiếng động chói tai, Shim Changmin nghe vậy lại càng lui gọn vào một góc.
Sắp bùng nổ rồi, sắp bùng nổ rồi!
Lúc này, dù là Lý Huân là người thô lỗ như vậy cũng nhận ra Jung Yunho có chút không đúng, người bình thường luôn ôn hòa hữu lễ, lúc nói chuyện lại vô cùng khiêm tốn, để mặt mũi cho người khác, hôm nay lại hành xử kỳ lạ, khiến người không sao hiểu được.
Kim Jaejoong ném đũa, trừng lớn mắt nhìn Jung Yunho ngồi đối diện, bộc lộ bất mãn của mình, cái gì gọi là có chút tình cảm, cái gì gọi là đoán, cái gì gọi là cùng là người Kinh thành, tên này mắc bệnh gì vậy, thử hỏi có ai có chút tình cảm mà còn lăn lên giường, còn thiếu chút nữa động phòng luôn không.
“Mau, dùng bữa, dùng bữa đi, bánh ngọt này là đặc sản Tây Vực chúng ta, độc nhất vô nhị đấy.” Lý Huân gượng cười hòa giải, gắp miếng bánh ngọt bỏ vào trong bát Kim Jaejoong, trùng hợp sao trong đĩa chỉ còn một miếng, nhưng lại khách tới ngoài Shim Changmin ở góc tường ra thì còn hai người, “Ta gọi hạ nhân mang thêm một đĩa nữa.”
“Không cần, miếng này để cho Yunho là được.” Dù sao chú rể ngày kết hôn cũng bị cho leo cây, rất mất mặt, coi như Kim Jaejoong cậu đại nhân đại lượng, không so đo với Jung Yunho.
“Không cần, ta không thích ăn đồ ngọt.” Jung Yunho từ chối, tay Kim Jaejoong xấu hổ ngừng giữa không trung, cả bàn ăn, nói đúng ra, cả chính sảnh đều an tĩnh lại.
Kim Jaejoong từ nhỏ đến lớn đều là thiên chi kiêu tử, trong nhà chiều chuộng, dù là đệ đệ như Changmin, Junsu hay cả người xa lạ cũng chưa từng lạnh lùng với cậu như vậy, tuy Jung Yunho thích bắt nạt cậu, trêu chọc cậu, nhưng ở trước mặt mọi người chưa bao giờ không cho cậu mặt mũi như vậy.
“Jung Yunho! Ngươi có ý gì?” Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho dùng thái độ như người xa lạ mà đối xử với mình thì trong lòng ê ẩm, tủi thân muốn rơi lệ, cộng thêm có nhiều ánh mắt nhìn cậu như vậy lại càng thêm khổ sở, nhưng tính tình quật cường từ nhỏ khiến cậu phải hỏi cho rõ ràng.
“Không có gì.”
“Ta biết vì ta đào hôn nên ngươi tức giận, nhưng ngươi như bây giờ là sao?” Kim Jaejoong đập bàn một cái, miếng bánh ngọt trong bát bay ra ngoài, Shim Changmin chớp đúng thời cơ, nhảy lên, chuẩn xác tiếp được, ngậm vào miệng, lại lui về góc hẻo lánh xem cuộc vui.
“Không có gì.” Tuy một nhà ba người Lý gia đều bị từ đào hôn kia làm cho chấn động, Jung Yunho vẫn bất động như cũ bình thản ngồi cạnh bàn, ngay cả mắt cũng không chớp lấy một cái, “Ngươi muốn thế nào thì cứ như vậy đi.”
Jung Yunho nói mấy lời này vô cùng thê lương, trong giọng mang theo chút mệt mỏi người khó có thể phát hiện, lại khiến người nghe mà tim run rẩy đau đớn.
“Cái gì gọi là ta muốn thế nào thì cứ như vậy?” Kim Jaejoong chống bàn hỏi lại, trong lòng đã có chút kinh hoảng, thật giống như một người vốn định đi thẳng, lại vì một trận mưa lớn mà lạc giữa đường, không biết đi về đâu.
“Ta nghĩ kĩ rồi.” Jung Yunho lúc này mới ngẩng đầu lên trong mắc mang theo quyết tuyệt cùng cảm xúc không thể nói rõ, “Ta sẽ không ép ngươi nữa, ngươi tự do.”
Tự do?
Kim Jaejoong thầm thì từ này, sợ hãi mơ hồ cùng đau thương dâng lên, khiến cậu đứng không vững, đầu choáng váng hoa mắt, thiếu chút nữa ngã ngồi xuống ghế.
Đôi mắt hờ hững kia của Jung Yunho đang giày vò trái tim cậu.
“Để ta tự do? Để ta tự do?” Kim Jaejoong giận quá thành cười liên tục hỏi lại, giọng mang theo châm chọc, khiến người nghe như có tuyệt vọng cùng điên cuồng, “Jung Yunho, ngươi giờ mới nói mấy lời này không phải là hơi chậm sao?”
Mười năm, một đời người có thể có mấy lần mười năm, cậu và Jung Yunho quen biết hai mươi năm, đấu đá với nhau cũng mười năm, cũng đã dây dưa mười năm.
Jung Yunho, ba chữ kia đã sớm trở thành một phần trong sinh hoạt hàng ngày của cậu, là tồn tại không thể thiếu.
Mười năm này, cậu và Jung Yunho trở thành tồn tại đặc biệt nhất trong cuộc sống của nhau, trong mắt người ngoài thì bọn họ đấu đến nước lửa bất dung, một mất một còn, nhưng có lẽ không ai biết, bọn họ chỉ là không tìm được cơ hội giảng hòa.
Kim Jaejoong tự tôn quá mạnh mẽ, cho nên không chịu thua, Jung Yunho tâm tư quá sâu, không chịu mở miệng đơn giản.
Kim Jaejoong quá mức quật cường, không chịu cúi đầu, Jung Yunho chiều chuộng thái quá, không muốn bức bách.
Kim Jaejoong trong lòng còn sợ hãi, ngờ vực vô căn cứ, Jung Yunho lâm vào được cùng, cố níu kéo cơ hội.
Kim Jaejoong quá sĩ diện, không chịu thừa nhận, Jung Yunho đã từng tính sai, nên tạo thành cục diện như vậy.
Vì vậy, trận tranh đấu này, giằng co gần mười năm, có vài thứ cũng đã tồn tại gần mười năm.
Vì vậy, bọn họ đi tới tình trạng như thế.
“Jung Yunho, ngươi bây giờ mới nói, không biết là đã quá muộn sao?” Kim Jaejoong thì thào lặp lại một lần nữa, giọng nói như thể đã mất toàn bộ sức lực khiến người nghe không khỏi đau lòng, như thể một giây sau cậu sẽ ngã xuống, Lý Sanh Phong định an ủi, lại bị Shim Changmin tay mắt nhanh nhẹn bắt lấy, hơn nữa còn dùng sức kéo tới một góc, còn không đợi vị thiếu gia này hỏi rõ thì đã hiểu ý Shim Changmin, bởi vì Kim đại đương gia vừa rồi còn đau thương đến vô lực đột nhiên nổi trận lôi đình, gần như gào thét mà rống lên, “A, mười năm rồi, suốt mười năm, chúng ta kiềm chế lẫn nhau mười năm, mười năm này, trong cuộc sống của ta chỉ có ngươi, ngươi bây giờ nói để ta tự do, vậy ngươi trước kia thì sao, tại sao lại trêu chọc ta, tại sao lại kéo ta lên giường, tại sao lại chạy tới nhà ta cầu hôn, tại sao lại để ta lo lắng một hồi, tại sao lại chờ ta hiểu ra, mới ở đây làm một bộ thánh nhân, ra vẻ trách trời thương dân, Jung Yunho, ngươi đáng chết!”
Kim Jaejoong gần như là nổi trận lôi đình, lúc trước cậu vẫn luôn ôm thái độ hoài nghi với từng lời nói hành động của Jung Yunho, về sau, cậu dần dần thấy rõ, cũng chậm rãi mềm lòng.
Mười năm, cậu và Jung Yunho rơi vào trong khốn cảnh tự mình tạo nên, quanh đi quẩn lại mười năm, hôm nay cuối cùng cũng sắp thoát khỏi, Jung Yunho lại có suy nghĩ này.
Kim đại đương gia từ trước đến nay cứ ở trước mặt Jung Yunho là lại không biết tỉnh táo là thứ gì, càng nói càng tức giận, quên luôn mình đang ở nhà người khác, tiện tay cầm đũa, bát, đãi, ném liên tục, trong lúc nhất thời hỗn loạn vô cùng, tiểu tư thị nữ sợ tới mức co lại một đống, kêu than liên tục.
Lý gia ba miệng ăn lúc này mới phát hiện Shim Changmin đã dự kiến trước điều này, vội vàng bắt chước lui sát vào góc, nhìn Kim Jaejoong phẫn nộ giương nanh múa vuốt như con mèo bị giẫm phải đuôi.
“Aizzz, nồi bát xoong chảo cùng nhau bay, mặt đỏ gào lên tựa một màu.”
Shim Changmin yên lặng cảm thán, sau đó dịch chỗ cho mấy người kia.
“Ta còn có thể làm gì được nữa?” Jung Yunho rốt cuộc mở miệng, tràn đầy bất đắc dĩ, “Ngươi có muốn vào cửa Jung gia đâu.”
“Ai bảo ta không muốn!” Kim Jaejoong thốt lên, khắp nơi liền yên tĩnh lại, tất cả đều nhìn xem Kim Jaejoong mặt đỏ tới mang tai, một bộ bừng tỉnh đại ngộ.
“Thật sự?” Jung Yunho trên mặt có hiểu rõ mang theo vui sướng khi thực hiện được mưu kế, bé hồ ly của hắn vẫn như trước không chịu nổi một chiêu.
Kim Jaejoong thấy Jung Yunho lại biến thành người dịu dàng mang theo chút giảo hoạt, lập tức hiểu rõ mình bị lừa.
Jung Yunho chết tiệt, diễn thật quá tốt, hẳn là lúc nhỏ đã học ở phường kịch.
“Ta, ta, ta nói là, ta…” Kim Jaejoong vừa mới nổi nóng, mấy lời buồn nôn đều phun ra hết, nhưng lúc này tỉnh táo lại liền lắp bắp, tìm không thấy từ diễn đạt, ánh mắt của Jung Yunho như mồi lửa thiêu đốt cậu, “Ta, ý của ta là…”
“Ta không ngại dây dưa với ngươi thật lâu.” Ý cười bên khóe miệng Jung Yunho càng đậm, khiến người như được tắm gió xuân, cái người lạnh lùng lúc trước đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Ý của ta là, là, ngươi sắp thắng ta, ta mới… Uhmm, mới lo lắng.” Kim Jaejoong một khi khôi phục bản tính lại bắt đầu biệt nữu, chỉ là giờ còn mang thêm chút xấu hổ.
Jung Yunho tràn đầy yêu chiều cười ra tiếng, Kim Jaejoong xùy một tiếng, không chịu nhìn hắn, ngón tay xoắn lấy vạt áo, ngồi trên ghế, đưa lưng về phía Jung Yunho, bĩu môi, lầm bầm nói gì đó.
“Ta có thể tiếp tục ăn không?” Shim Changmin thấy chiến hỏa đã dẹp loạn, bưng bát tới, nhìn số đĩa thứ ăn ít ỏi còn lại trên mặt bàn, chọn chọn lựa lựa.
“Lão ca, thật ngại, mấy thứ này ta sẽ bồi thường.” Jung Yunho lại khôi phục hình tượng quý công tử dịu dàng, áy náy cười cười, “Lúc trước có điều giấu diếm đều là có nguyên nhân cả.”
“Ta vẫn bảo ngươi hôm nay không bình thường mà.” Lý Huân dù sao cũng là đàn ông Tây Vực, không câu nệ tiểu tiết, ha ha cười hỏi, “Giờ nói với lão ca được chưa?”
“Lão ca chê cười rồi.” Jung Yunho đứng dậy, “Ta một lần nữa giới thiệu, Kim Jaejoong, tân quân chưa về nhà chồng của ta, ta lần này tới đây một mặt là vì việc chúng ta bàn lúc trước, một măt là đuổi theo hắn.”
“Đuổi theo hắn.” Lý Huân kinh ngạc, lập tức nghĩ đến việc đào hôn Kim Jaejoong nhắc tới, cười ha ha, “Tên nhóc này đào hôn hả?”
“Đúng vậy.” Jung Yunho bất đắc dĩ lắc đầu, cười khổ một tiếng.
“Ha ha ha, được được được.” Lý Huân quay đầu nhìn Kim Jaejoong cười, “Thật can đảm, tay lần đầu tiên thấy Yunho lão đệ bó tay như vậy, cứ tưởng không chuyện gì làm khó được hắn, không ngờ cũng có ngày hắn trở tay không kịp.”
“Lão ca, ngươi đừng trêu ta nữa.” Jung Yunho lắc đầu, cười nói.
“Lý đại nhân, vừa rồi ta thất lễ, thật sự rất…”
“Ai, Lý đại nhân gì nữa, chỉ là hư danh thôi.” Lý Huân phất phất tay, “Ngươi cứ theo Yunho gọi ta một tiếng đại ca đi.”
“Lý đại ca.” Quan hệ đã được kéo gần, Kim Jaejoong lập tức khôn khéo rèn sắt khi còn nóng, cười ưu nhã, “Ta có việc muốn bàn luận với người, không biết hiện tại ngài có thời gian không.”
“Hiện tại à…” Lý Huân trầm ngâm, thấy Jung Yunho liếc mắt nhìn mình một cái, pha trò nói, “Bôn ba đường dài, nghì một chút rồi nói sau, có vội gì đâu, ngươi cùng Yunho cũng đã mấy ngày không gặp, có lời gì, vợ chồng son các ngươi cứ tâm tình trước đã.”
Kim Jaejoong bị mấy chữ vợ chồng son làm cho xấu hổ đỏ bừng mặt, cậu từ trước đến nay luôn cư xử nền nã, nhưng hôm nay vừa náo loạn một trận, da mặt còn mỏng, vừa ngẩng đầu liền thấy Jung Yunho nhìn cậu, cười nhẹ nhàng lại càng thêm quẫn bách, mấy lời kia gần như là nói ra toàn bộ suy nghĩ trong lòng cậu, xấu hổ vô cùng.
“Ta cũng có chút mệt mỏi, ta về phòng trước.” Kim Jaejoong tùy tiện tìm một cái cớ, làm ra vẻ ưu nhã bình tĩnh đi về phòng của mình, sau lưng ánh mắt của Jung Yunho dính chặt trên người cậu, vừa rời khỏi tầm mắt của hắn, Kim Jaejoong lập tức che mặt a một tiếng xông vào phòng của mình, để lại một đám hạ nhân đứng trên hành lang không hiểu gì, cầm chổi ngơ ngác nhìn lá rụng vì cậu chạy qua mà bay lên.

Jul 1, 2014

[NGC] Chapter 23

Chapter 23 —— Ngàn dặm theo đuổi không buông tay
Nhánh hồng núi biếc nắng chiều trôi. Đồng cỏ dờn xanh tận cuối trời.[1]
Quang cảnh Kinh thành tất nhiên là trù phú phát triển, bởi vậy nên rất nhiều người không để ý đến cảnh sắc đặc biệt bên ngoài thủ đô phồn hoa này, tuy thiếu đi vẻ tinh xảo tinh tế trong nội thành, nhưng lại thêm vài phần độc đáo mà Kinh thành không thể có, cũng đủ để người ghé mắt.
Ánh nắng vàng phủ khắp trời xanh, cây hoa quế hai bên đường được nắng chiếu lên tạo thành những đốm màu rực rỡ lốm đốm, từng khóm hoa lớn cỡ bàn tay giấu dưới lá xanh, e ấp như một thiếu nữ, mùi hương nhẹ nhàng theo gió bay ra, thấm vào ruột gan, gặp hôm mưa phùn, hồ nước nhỏ cách đó không xa lại có bong bóng lăn tăn nổi lên, quả thật là đường quang chân nhịp bước, trời xanh hương ngát thơm.
Không ít dân chúng ra vào thành đang cười nói mà đi chậm rãi hơn, thưởng thức vẻ đẹp thiên nhiên ban tặng, có một cỗ xe ngựa mộc mạc cứ dọc theo con đường thẳng tắp, lao đi vun vút, bánh xe băng qua đường cũng không nhẹ nhàng mà phát ra tiếng chói tai, người qua đường còn chưa kịp nhìn rõ xem đây là người phương nào mà vội vã như vậy chỉ cảm thấy một làn gió thơm ngát xộc vào mũi, theo xe ngựa rời đi, để lại bụi cuốn mịt mù.
“Changmin à, ngươi lái xe kém vậy, lắc đến ta sắp nôn hết điểm tâm ra rồi.” Trong chiếc xe ngựa vội vã kia, một người vươn bàn tay trắng nõn, trên cổ tay đeo vòng gỗ đàn hương, nhìn là biết mặt hàng thượng hàng, trong giọng nói mang theo chút vui vẻ nhẹ nhàng, tỏa sáng như ánh nắng bầu trời, khiến người không dám nhìn thẳng, lại cảm thấy vô cùng dịu dàng, trong đôi mắt xinh đẹp đang khép hờ kia mang theo vài ý tinh nghịch trêu chọc, quả thực chính là vị Kim gia Đại đương gia vừa đào hôn, Kim Jaejoong.
“Ta đường đường là hoàng tử Đông triều, sao lại phải lái xe?!” Người ngồi ở ngoài xe ngựa, cầm cây roi liên tục quất ngựa không cần nghi ngờ gì nữa chính là Ngũ hoàng tử đương triều thân phận hiển hách, lúc này mặc một thân quần áo bằng vải thô, đi giày vải đã cũ, trên môi dán ria mép, thoạt nhìn chẳng hợp chút nào khiến người bật cười, “Còn có, ngươi đã thấy người nào muốn đào hôn mà buổi sáng còn ăn hết hai đĩa điểm tâm chưa.”
“Nếu không ăn ta sẽ đói đấy.” Kim Jaejoong đáp một cách đương nhiên, vuốt tua rua trên màn kiệu, lầm bầm phàn nàn, “Xe ngựa này cổ lắm rồi, ai lại dùng gấm Giang Nam từ thời Tống mà làm màn che, làm sao mà che được gì.”
Shim Changmin khóe miệng co giật, chịu đựng một bụng bất mãn nói: “Đại thiếu gia của ta, chúng ta bây giờ là đang đào hôn, đào hôn đó, có hiểu không hả, không bắt ngươi dùng chân chạy đã là không tệ rồi, còn chọn ba lấy bốn, thật sự là được Jung Yunho chiều đến không còn gì nữa rồi, ngài có thể yên tĩnh một chút được không, ta đây làm thế này là vô cùng liều, nếu để Jung Yunho biết, ta giúp ngươi đào hôn, có khi chém ta thành tám khúc luôn.”
“Hắn dám!” Kim Jaejoong khí thế mười phần, lông mày nhướn lên quát to một tiếng, lập tức lại có tật giật mình ngó nhìn bốn phía, thấy sau lưng không ai đuổi theo, lúc này mới đưa chân đạp đạp mông Shim Changmin, ra lệnh, “Nhanh lên nhanh lên, chạy chậm như vậy thì khi nào chúng ta mới đến Tây Vực.”
“Ca, là ngựa chạy, ngươi đạp ta cũng vô dụng.” Shim Changmin xoay xoay mông, không để ý đến lời Kim Jaejoong nói, rõ ràng hắn đường đường là một hoàng tử, vì cái gì lại bị một gian thương kiềm chế thế này!
“Ngươi còn dám ba hoa nữa à, nếu không phải ngươi mặt dày mày dạn muốn mua ngựa, ta sao phải thiên tân vạn khổ cùng ngươi đến Tây Vực một lần.”
Già mồm át lẽ phải!
Shim Changmin trong lòng đau khổ, rõ ràng là Kim Jaejoong không được tự nhiên, nửa đêm bảo Tiểu Tả Tiểu Hữu lừa hắn ra khỏi quý phủ, bắt hắn ngồi nghe cả đêm về vấn đề cậu có nên theo Jung Yunho hay không, cuối cùng còn uy hiếp hắn phải giúp cậu đào hôn.
“Nếu không phải ngươi uy hiếp ta, nói nếu ta không giúp ngươi thì sẽ nói cho Jung Yunho, kỳ thật người ngươi thích là ta thì sao ta lại giúp ngươi đánh Phúc bá bất tỉnh.” Shim Changmin càng nghĩ càng oan ức, “Đợi đến lúc về, nếu Jung Yunho muốn giết ta, ngươi phải chống đỡ cho ta đấy.”
“Yên tâm.” Kim Jaejoong cười tủm tỉm vỗ vai Shim Changmin, “Nếu hắn thật sự dám giết ngươi, hàng năm ta nhất định đốt vịt và bánh hoa sen cho ngươi.”
“Kim Jaejoong!”
“Này, nhìn đường!”
Người có biết, bên Tẩu Mã Xuyên tuyết mênh mông. Vàng pha trời đất cát một vùng.[2]
Tây Vực nằm ở ranh giới của Đông triều với phương Tây, là một vùng đất cằn cỗi mà rộng lớn, có không ít dị tộc sống ở đây, vùng đất này từ xưa đến nay vẫn luôn nổi tiếng về cảnh sắc bao la hùng vĩ của nó, không ít thi nhân mặc khách đi qua chỗ này đều để lại những câu thơ bất hủ.
Lúc Kim Jaejoong cùng Shim Changmin một đường mệt mỏi chạy tới Tây Vực thì đã là giữa trưa, đứng ở cửa Đô hộ phủ[3] nhìn lại, sớm đã không còn thấy cảnh tượng trời xanh trong vắt như được gột rửa cùng với bãi cát trải rộng bát ngát như thể gắn liền với trời lúc mới vào mảnh đất này mà đổi thành đường đi rộng lớn cùng tường thấp bằng gạch đá.
Vùng Tây Vực này từ tiền triều tới nay chia làm ba mươi sáu khu, do Tây Vực đô hộ phủ mà triều đình thiết lập quản chế, những năm gần đây, khu vực này thường xuyên buôn bán qua lại với Trung Nguyên, hơn nữa còn mở “Đường giao dịch” nổi danh, đã sớm thoát khỏi cảnh đói nghèo trong quá khứ, ngày càng giống Trung Nguyên, có không ít phú hộ xây dựng những căn nhà khí thế.
“Ca, đây là Tây Vực à, sao ta thấy lại có vài phần giống phố Cô Tô?” Shim Changmin cùng Kim Jaejoong đi dọc theo con đường lát đá xanh, mắt thỉnh thoảng lại liếc ngang liếc dọc nhìn người qua đường, người Tây Vực rất cởi mở, dù là nam hay nữ đều có thể làm ăn buôn bán, tự mình mưu sinh, bởi vậy, trên đường có không ít phụ nữ mặc trang phục dân tộc lộ eo đứng buôn bán.
“Đường này gọi là phố Hán, xây phỏng theo đường trong Kinh thành, đương nhiên phải giống rồi.” Kim Jaejoong nhìn địa chỉ trong tay lại nhìn nhà hai bên đường, miệng không quên giải thích cho Shim Changmin lần đầu đến Tây Vực.
“Khó trách, ca, ngươi trước kia đã tới?”
“Không.” Kim Jaejoong đáp lời, mắt to đánh giá xung quanh, miệng nói, “Nghe Jung Yunho nói.”
“Ngươi thật đúng là ba câu không rời khỏi Jung Yunho.” Shim Changmin đang định trêu chọc vài câu cho hả giận, chỉ thấy Kim Jaejoong tặng cho một ánh mắt sắc như dao, lập tức ngừng nói, nửa ngày lại nài nỉ, “Ca, ta đói.”
“Ngươi đời trước nhất định là chết đói.” Kim Jaejoong liếc mắt, tay chỉ một phủ ở cách đó không xa, “Nhịn một lát, sắp tới rồi, gọi cửa đi.”
“Ta á?” Shim Changmin khiếp sợ chỉ chỉ mũi của mình, vẻ mặt không dám tin.
“Đương nhiên là ngươi, chẳng lẽ lại là ta à.” Kim Jaejoong chống hông nói, “Nhớ kỹ, ngươi bây giờ là tiểu tư của Kim phủ, xem nào, gọi là tiểu Chang tử đi.”
“Ca, ta là tiểu tư, không phải thái giám.” Shim Changmin nhe răng trợn mắt gắt lên, sau đó lề mề leo lên bậc thang gõ cửa, miệng gọi, “Có ai không?”
Dù sao thì cũng là nhà giàu, Changmin vừa gọi cửa đã có hạ nhân ăn mặc gọn gàng mở cửa, thấy Shim Changmin tuy mặc như tiểu tư, nhưng khí chất cao quý thì dù giấu thế nào cũng không thể che hết, có lẽ là làm việc ở nhà có tiền, vì vậy lập tức hành lễ nói: “Xin hỏi ngươi tìm ai?”
“Phiền thông báo cho đương gia các ngươi, nói là đương gia Kim phủ Kim Jaejoong ở Kinh thành tới bái phỏng.” Shim Changmin thường xuyên nhìn thấy bộ dạng Phúc bá lúc làm việc, giờ bắt chước cũng rất giống.
Hạ nhân nghe xong, lập tức gật gật đầu, quay người đi vào bên trong.
Trên thực tế, thời gian Kim gia gia nhập giới kinh thương cũng không tính là dài, phần lớn chỉ liên quan đến hàng hóa sinh hoạt bình thường, Kim Jaejoong biết điều này nên lúc mới tiếp nhận liền tiến hành thay đổi, bắt đầu thử một số mặt hàng khác, dần dần liền tiến tới địa vị ngang hàng với Jung gia ở hầu hết các mặt, tuy Kim Jaejoong mấy năm gần đây rất nổi tiếng, nhưng ở khu vực vắng vẻ này thì lực ảnh hưởng lại không lớn bằng Jung Yunho.
“Két.”
Kim Jaejoong còn đang định tán thưởng Shim Changmin vài câu, cửa gỗ trước mặt từ từ mở ra, một thanh niên nở nụ cười đi ra nghênh đón, thấy Kim Jaejoong thanh tú động lòng người đứng bên ngoài, lập tức bước nhanh hơn, cầm tay Kim Jaejoong nói:
“Không nghĩ tới Kim đại đương gia lại tới sớm như vậy, vẫn nghe gia phụ nhắc tới đại danh của ngài, nói ngài là thiếu niên anh tài, thế gian hiếm có, bảo ta phải học hỏi, lần này không đón tiếp từ xa, thật sự rất thất lễ.”
“Nào có, Lý công tử khách khí rồi.” Kim Jaejoong nhẹ nhàng rút tay về, cười ưu nhã, một bộ được giáo dục cẩn thận, nói, “Là ta mạo muội tới chơi, mong rằng các ngươi bỏ qua.”
“Sao có thể, ta cùng gia phụ đều là cầu còn không được mà.” Lý công tử thoạt nhìn cũng là thiếu niên tinh thông lõi đời, thấy Kim Jaejoong trên mặt rất ôn hòa, nhưng bên trong lại lộ ra chút kháng cự, nghĩ đến lời dặn dò của phụ thân, lập tức lui ra sau vài bước, xấu hổ xoa xoa tay nói, “Kim đương gia đến hàn xá thật sự là vinh dự cho kẻ hèn này.”
“Lý công tử thật sự rất biết nói chuyện.” Kim Jaejoong cười nhạt một tiếng, cậu lần này đi vô cùng vội vàng, quần áo đang mặc trên người cũng là tiện tay lấy, màu sắc mộc mạc, cũng không quá nhiều trang trí, lại đi đường mệt mỏi nên có phần xộc xệch, nhưng dù trang phục có bình thường thế nào thì vẫn làm nổi bật khí chất cao nhã của cậu, chỉ một nụ cười nhẹ nhàng nhưng sáng trong như minh nguyệt, đủ để khiến Lý công tử thất thần.
“Khụ khụ…” Shim Changmin thấy ánh mắt Lý công tử đã thể hiện hết, thầm nghĩ Kim Jaejoong quả thực chính là yêu nghiệt, đi tới đâu gây phiền toái tới đó, vì vậy hắng giọng một cái nói, “Hôm nay trời thật lạnh.”
Lý gia này nhiều thế hệ kinh doanh ngựa, ở Tây Vực cũng coi như là bá chủ một phương, bởi vậy tất nhiên cũng biết suy nghĩ, Lý công tử nghe vậy lập tức tỉnh táo lại, ngượng ngùng cười cười, vỗ ót của mình, làm ra vẻ bừng tỉnh đại ngộ, “Xem ta này, mau vào trong mà nói chuyện, thời tiết Tây Vực rất khác với Kinh thành các ngươi, vào trong ấm áp hơn.”
“Vậy phải đa tạ rồi.” Kim Jaejoong cười nhưng mắt lại không cười, chắp tay thi lễ, kéo Changmin rảo bước vào trong Lý gia.
Dù sao thì Tây Vực cũng chỉ là đất của người man di, tuy cũng là phú quý một phương, nhưng Lý gia này dù là kết cấu phòng ốc hay trang trí còn xa mới bằng Jung phủ thanh nhã, lại càng không nói đến Kim gia xưa nay vẫn xa hoa.
Kim Jaejoong vừa bước vào chính sảnh Lý gia liền trông thấy một phu nhân ngoài năm mươi ngồi ở chủ vị uống trà, tuy tuổi đã cao nhưng từ khuôn mặt bà vẫn có thể nhìn ra vẻ phong hoa tuyệt đại lúc còn trẻ.
“Vị này chắc hẳn là Lý lão phu nhân, vãn bối Kim Jaejoong bái kiến phu nhân.” Kim Jaejoong mấy năm nay cùng Jung Yunho tung hoành trong giới kinh doanh, dù sao cũng phải có chút bản lĩnh và thủ đoạn, cũng có mắt nhìn, vị lão phu nhân kia quần áo cao quý, ngồi trên chủ vị, không cần nghĩ cũng biết là người phương nào, “Vẫn nói sông núi Tây Vực giúp người trẻ trung, hôm nay vừa thấy phu nhân liền biết nói không sai.”
Câu nói lấy lòng này rất khéo, vừa không quá lố, lại khiến người đặc biệt hưởng thụ, nghe xong, vị Lý phu nhân kia quả nhiên vẻ mặt tươi cười ngẩng đầu, đánh giá Kim Jaejoong vài lần, cười nói: “Lời này ta nghe mà vô cùng thoải mái, khó trách lão gia vẫn nói người Kinh thành đều là ngọc lưu ly, giờ thấy quả thật là xinh đẹp như ngọc.”
Kim Jaejoong không nói xen vào, chỉ là cười càng khôn khéo, đợi Lý phu nhân nói xong mới gọi Shim Changmin, nhẹ giọng nói vài câu, thấy hắn đi ra ngoài mới nói: “Lần này vãn bối vội vã đến, không mang theo vật quý báu gì, nghe nói phu nhân xưa nay thích binh khí hiếm gặp, đúng lúc trong nhà có con dao găm chém sắt như chém bùn, liền mang theo để làm lễ gặp mặt lần đầu, xin phu nhân vui lòng nhận cho.”
“Dao găm?” Lý phu nhân nhướn mày, vui mừng ra mặt, đúng lúc Shim Changmin bưng hộp gỗ đến mở ra, con dao kia đặt bên trong, từ xa đã có thể nhìn thấy trên chuôi dao khảm một viên ngọc đỏ tươi như máu, rực rỡ chói mắt, nhìn đã biết là đồ tốt, Lý phu nhân thấy vậy càng vui vẻ, bước xuống cầm dao găm trong tay, liên tục tán thưởng, “Thực là đồ tốt, thật sự là tinh phẩm khó gặp, ngươi muốn tặng cho ta thật sao?”
“Tất nhiên là vậy rồi.”
Kim Jaejoong thấy Lý phu nhân mừng rỡ liền biết món quà này cậu đã chọn đúng, trước lúc đến Tây Vực, cậu đã sớm sai người điều tra tư liệu về Lý gia, sau khi đã sắp xếp lại, cậu nhận ra một điều quan trọng nhất: Đương gia đương nhiệm của Lý gia sợ vợ, mà phu nhân của hắn lớn lên trong sơn trại, một thời đã từng là nữ đại vương, trời sinh tính tình hào sảng, thích binh khí tốt, địa vị trong Lý gia vô cùng cao.
Vì vậy, cậu mới sử dụng chiêu “Bắt giặc trước bắt vua” này.
“Phong nhi, chiêu đãi Kim đương gia cẩn thận, ta đi một lát sẽ quay trở lại.” Vị Lý phu nhân này rất khỏe mạnh, đi như gió, ra tới cửa liền quay đầu lại hung dữ nói, “Nếu để ta biết ngươi chiêu đãi không chu toàn, xem ta có đánh gãy chân của ngươi không.”
“Mẫu thân, ta đã biết.” Thoạt nhìn, vị Lý thiếu gia này đã sớm quen mẫu thân mình như vậy, bất đắc dĩ cười cười, nhìn nàng đi ra ngoài mới quay lại trò chuyện với Kim Jaejoong, “Để ngài chê người rồi, mẫu thân ta cực kì thích binh khí, đoán chừng giờ lại đến ngắm nghía kho binh khí của nàng, chúng ta chiêu đãi không chu toàn, thật sự rất thất lễ.”
“Không sao.” Kim Jaejoong không thèm để ý, cậu thích nhất là người như vậy, toàn bộ suy nghĩ đều thể hiện ra ngoài, chứ không như những người che giấu vô cùng kĩ khiến người phòng bị không kịp, đặc biệt là Jung Yunho lúc này đang ở Kinh thành xa xa là ví dụ điển hình nhất.
Nghĩ đến Jung Yunho, Kim Jaejoong liền thất thần, không biết nam nhân bề ngoài thanh cao kỳ thật bên trong cực kì nhỏ nhen kia lúc thấy Phúc bá ngồi trong kiệu trước cửa nhà hắn thì sẽ có biểu cảm thế nào đây?
Đang ở trước mặt nhiều người như vậy, hắn sẽ không nổi trận lôi đình để phá hỏng hình tượng bao lâu nay, nhưng đoán chừng lửa giận trong lòng cũng đủ để hắn ăn không ngon ngủ không yên.
Không thể tận mắt nhìn thấy quả thật rất đáng tiếc!
Kim Jaejoong miên man suy nghĩ, đuôi lông mày nhếch lên đầy vui vẻ, không giống nụ cười giả bộ khi trước, giờ đây vui vẻ hiện rõ dưới đáy mắt cậu, mắt to híp lại, khiến cậu cả người thoạt nhìn như một đóa mẫu đơn nở rộ, dường như tất cả ánh sáng đang tập trung trên người cậu, rực rỡ mà chói mắt.
“Ca, ca, hoàn hồn.” Shim Changmin khó được khi thấy Kim Jaejoong thất thần lúc đang đi bàn việc buôn bán, cảm thấy kinh ngạc vô cùng, vị thiên tài trong giới Kinh doanh được xưng là Hồng nhan tiếu này có một câu cửa miệng: Thương trường như chiến trường, thay đổi trong nháy mắt, không được phép bất cẩn một phút nào.
“Ah.” Kim Jaejoong giật mình một cái, giờ mới để ý Lý công tử đối diện đang vẻ mặt nghi hoặc nhìn cậu, nghĩ xem vì sao gọi cậu mãi mà cậu không đáp, vì vậy cũng hoảng hồn, vội vàng thu lại nụ cười, giảng hòa, “Lệnh đường quả thật là nữ trung hào kiệt, khiến ta nhìn mà bất ngờ.”
Lý công tử cũng vì mình vừa thất thần mà xấu hổ cười cười, thấy Kim Jaejoong mở lời, vội vàng nói, “Kim đương gia một đường bôn ba, hẳn rất mệt mỏi, ta đã sai hạ nhân thu dọn phòng xong, ngài trước nghỉ ngơi thật tốt đi.”
“Cũng không phải quá vất vả.” Kim Jaejoong dứt khoát vào thẳng chủ đề chính, “Ta lần này tới là vì mối làm ăn nói trong thư lúc trước, không biết Lý công tử định như thế nào?”
Kim Jaejoong cười nói thản nhiên, từng hành động đều khiến người nhìn không chớp mắt, lại làm cho Lý công tử sớm đã nhận mệnh lệnh của phụ thân không được bàn chuyện làm ăn với cậu mà khó xử, một mặt không muốn mất mặt trước tiểu mỹ nhân, một mặt lệnh của phụ thân không thể làm trái, ấp úng không nói ra lời.
“Có chuyện gì khó xử à? Nếu như vậy, Lý công tử cứ chậm rãi nói ra.” Kim Jaejoong ăn nói vô cùng tốt, bề ngoài nhìn như là quan tâm, thực tế lại liên tục ép hỏi.
“Cái này…” Lý công tử lâm vào thế khó xử, cuối cùng vẫn cắn răng, “Buôn bán trong nhà là gia phụ làm chủ, kính xin Kim đương gia nghỉ ngơi mấy ngày, đợi gia phụ trở về, được chứ?”
Dù sao cũng là ở nhà người ta, lại có việc cầu người, Kim Jaejoong cũng không quá hùng hổ dọa người, mỉm cười, gật đầu đồng ý.
Lý công tử lúc này mới thở phào một cái, vỗ tay gọi hạ nhân tới: “Dẫn Kim đương gia về phòng.”
Mấy ngày sau, dù Kim Jaejoong hỏi thế nào, vị Lý thiếu gia này vẫn né tránh không chịu cho một đáp án chính xác về việc buôn bán, chỉ dẫn bọn họ đi du ngoạn xung quanh, hoặc là lái sang chủ đề khác, cuối cùng bị cậu hỏi nhiều đến nóng nảy, liền trốn luôn, cả ngày không thấy bóng dáng đâu.
“Changmin, ngươi nói xem, vị Lý thiếu gia này có phải có chút kỳ quái không?” Đã là sáng ngày thứ tư, Kim Jaejoong ngủ đến khi mặt trời lên cao, vừa mở cửa đã thấy Shim Changmin đứng cạnh cửa ra vào, miệng còn ngậm một miếng bánh ngọt.
“Quả thật là có chút.” Shim Changmin mấy ngày nay không lo nghĩ nhiều như Kim Jaejoong, cả ngày đi theo hạ nhân Lý gia kiếm đồ ăn, đoán chừng mới vài ngày mà đã tăng vài cân, trở lại Kinh thành, lão tử nhà hắn chắc cũng không nhận ra, “Cảm giác như vẫn né tránh việc gì đó.”
“Ngươi cũng nhận ra à.” Kim Jaejoong thuận thế ngồi trên hành lang trước cửa phòng, gặm móng tay, chau mày, “Ta mấy ngày nay lén tìm hiểu, đáng tiếc hạ nhân Lý gia được dạy dỗ rất cẩn thận, chẳng hỏi được gì, Lý lão phu nhân lại xuất quỷ nhập thần chẳng thấy đâu.”
“Ai nha, ca, không việc gì đâu, dù sao chờ lão đương gia bọn họ trở về, hết thảy chẳng phải là nước chảy thành sông rồi sao, ngươi không cần phải khẩn trương như vậy.”
Shim Changmin cũng đặt mông ngồi xuống, duỗi chân dài ra, hai tay kê sau ót, tựa vào cột đá trên hành lang, trên người tràn ngập khí chất tiêu sái.
Ngoài hành lang này trồng không ít trúc, khác với trúc Kinh thành tinh xảo xinh đẹp, trúc Tây Vực so với trúc Trung Nguyên cao hơn không ít, xanh um tươi tốt, gió thổi qua lại kêu lên xào xạc.
Kim Jaejoong nhíu mày trầm tư, Shim Changmin buồn chán ngắt một mảnh lá trúc, đặt bên miệng, thổi một khúc đồng dao, thiếu niên còn chưa trưởng thành như giữa lông mày cũng nhìn ra vài phần khí chất, không ít thị nữ đi ngang qua đều quăng một ánh mắt ái mộ cho hai người.
“Không được, ta hôm nay nhất định phải hỏi cho rõ.” Kim Jaejoong trầm mặc hồi lâu, đột nhiên nhảy dựng lên, trong lòng cậu cực kỳ bất an, cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra, vì vậy liền tiện tay giữ chặt một hạ nhân đi ngang qua hỏi, “Thiếu gia nhà các ngươi ở đâu?”
“Thiếu gia của chúng ta, không, không ở trong phủ, đi ra ngoài rồi.” Hạ nhân đột ngột bị Kim Jaejoong bắt lấy, lắp bắp nói không nên lời.
“Thật sao?” Kim Jaejoong nhướn mày, thủ đoạn này cậu đã gặp ở Jung phủ nhiều lần, việc này Lâm quản gia làm tốt hơn mấy hạ nhân nho nhỏ kia nhiều, “Ta không thích hỏi lần hai đâu.”
Kim Jaejoong trên mặt vẫn ôn hòa, nhưng giọng đã lạnh dần, cậu ở Kinh thành cai quản một phủ lớn, lúc nào cũng là địa vị cao, có khí thế mà người thường không sánh được, hạ nhân Lý gia sợ hãi run rẩy không thôi, ngón tay chỉ về phía tây nói: “Đại thiếu gia hẳn, hẳn là vừa trở về.”
“Không còn việc của ngươi nữa.” Kim Jaejoong thả người đi, nhanh chóng đi về phía cửa.
Lý Sanh Phong gần đây rất đau đầu, tất cả đều vì vị Đại đương gia Kim phủ danh chấn Kinh thành vừa tới phủ nhà bọn hắn, nói thật, Kim Jaejoong này quả thực không khác gì lời đồn, chẳng những bề ngoài hạng nhất, khiến người sợ hãi thán phục, nói chuyện làm việc cũng gọn gàng, rất có phong cách quý phái, nhưng chính điều này lại giày vò khiến hắn có nhà không thể về, có mỹ nhân cũng không được nhìn.
Đến cùng vì sao lão già nhà hắn lại không cho hắn bàn chuyện làm ăn với Kim Jaejoong trước nhỉ?
“Lý công tử, xin dừng bước.”
Sợ điều gì sẽ gặp điều đó, Lý Sanh Phong nghe thấy giọng Kim Jaejoong, vừa định né tránh liền nhìn thấy một người chặn trước mặt, đành phải bất đắc dĩ ngẩng đầu lên.
Kim Jaejoong hôm nay mặc áo gấm ngoài màu xanh nhạt, bên trong là áo bằng tơ lụa màu trắng, vì vừa mới dậy nên còn chưa chải đầu, tóc dài mềm mại dán vào hai bên má, gió thổi qua liền tung bay phấp phới, cậu lúc này không còn khí chất ác liệt lúc bàn chuyện làm ăn mà thêm vài phần mềm mại, khiến người nhìn không rời mắt.
“Ta có một việc muốn hỏi Lý công tử.” Kim Jaejoong nhìn hắn, “Lý gia có buôn bán không?”
“Có.”
“Vậy vì sao chậm chạp không chịu bàn bạc với ta, lại không cho ta một đáp án chính xác?”
“Điều này, thật sự không nằm trong quyền quản lý của ta, hết thảy đều phải đợi gia phụ làm chủ.”
“Vậy sao? Nhưng hai ngày nay ta nghe nói, Lý công tử mấy năm trước đã bắt đầu tiếp nhận việc buôn bán của Lý gia rồi mà?” Kim Jaejoong không chút khách khí nói trúng tim đen, “Chẳng lẽ tai của ta có vấn đề.”
“Cái này…”
“Phong nhi, mẫu thân có việc tìm ngươi, lại đây mau.”
Kim Jaejoong mắt thấy Lý công tử đổ mồ hôi, cho rằng sắp thành công, lại bị Lý lão phu nhân cắt ngang, kiếm củi ba năm thiêu một giờ, nhưng cũng không cách nào ngăn cản, đành phải cáo từ, quay người về phòng của mình.
Trời Tây Vực vô cùng trong xanh, có lẽ vì quá mức trong trẻo nên cảm giác trời rất thấp, Kim Jaejoong một thân xanh nhạt, từ xa nhìn lại như thể thần tiên giáng trần, xinh đẹp lại có mị lực riêng.
“Con trai.”
Lý lão phu nhân dù sao cũng đã sống nhiều năm, thấy ánh mắt của con trai mình liền hiểu rõ đầu đuôi, nói khẽ:
“Đừng quên lời cha ngươi nói, có vài người ngươi không trêu chọc được, nhà chúng ta cũng không thể dây vào.”
“Ta hiểu rõ.”
Kim Jaejoong thật giống một đóa hồng có gai, kiều diễm xinh đẹp khiến người nhịn không được muốn tới gần, nhưng chỉ có người đủ khả năng mới chinh phục được cậu, mới có thể hái được đóa hoa đấy.
Người kia, không phải là hắn.
Ba phen mấy bận thất bại, Kim Jaejoong có chút hậm hực, tiệc tối tuy rất phong phú nhưng cậu ăn vào lại nhạt như nước ốc, bĩu môi, cầm đũa trong tay, đâm đâm bát của mình, đâm đến khi con chim bồ câu trong bát bị chọc hàng chục lỗ.
“Ca, ngươi nếu không ăn thì cho ta đi.” Shim Changmin ngồi bên người Kim Jaejoong, nhỏ giọng nói, “Đừng có hành hạ đồ ăn.”
“Ngươi còn nuốt trôi?”
“Vì sao lại không nuốt trôi, đầu bếp Lý gia làm không tệ mà.”
“Đồ vô tâm.”
“Ta có dạ dày là đủ rồi.”
“Ta nói ngươi…”
Hai người không ngừng cãi nhau, không để ý hạ nhân bên ngoài cung kính cúi đầu, đồng thanh vấn an:
“Lão gia cát tường.”
Lão gia?
Kim Jaejoong nghe vậy thì vô cùng vui mừng, nhân vật chính cuối cùng cũng đến, vội vàng để đũa xuống, ngẩng đầu lên quả nhiên trông thấy một nam nhân tuổi trung niên bụng phệ, nở nụ cười chân thành đứng ở cửa ra vào, cậu đang định mở miệng lại nhìn thấy phía sau có một bóng dáng quen thuộc, áo trắng tung bay, nhìn qua tựa tiên hạ phàm, không phải Jung Yunho thì là ai?
“Jung Yunho, sao ngươi lại ở đây?”

[1] Trích Phong Lạc đình du xuân kỳ 3 – Âu Dương Tử
[2] Trích từ bài thơ Tẩu Mã xuyên hành, phụng tống Phong đại phu tây chinh của Sầm Tham.
[3] Đô hộ phủ: Cơ quan quản lý các khu vực biên giới của một số triều đại phong kiến ở Trung Quốc.