Dec 23, 2014

[KHNGCPS] Part 43

Part 43
Buổi họp báo kết thúc, Kim Jaejoong ôm điện thoại ngồi trong xe lên weibo, vì lâu rồi cậu không cập nhật, bể cá trên weibo của cậu đã chết vô số con, oan hồn lượn lờ khắp nơi.
Kim Jaejoong buồn bực cho cá ăn, mắt không tự chủ được đảo qua bạn Jung đang nhắm mắt bên cạnh.
Kim Jaejoong nhỏ giọng gọi:
“Jung tổng?...”
“…” Jung tổng hai mắt nhắm chặt, Kim Jaejoong rón rén lại gần, tiến sát vào anh nhìn, nghe thấy đối phương thở vô cùng đều đặn.
Xem ra là ngủ rồi!
Kim Jaejoong cầm điện thoại chụp một bức ảnh, trên màn hình, Jung tổng ngay cả lúc ngủ cũng lộ ra vài phần cấm dục, đủ để chị em hủ phải điên loạn.
Người nào đó cười trộm, sau đó say sưa viết status.
Đột nhiên có người hỏi cậu:
“Chụp một bức là đủ rồi à?”
“Đủ rồi, hức…” Chậm chạp quay mặt nhìn về phía người vừa rồi còn đang ngủ, “Jung tổng em ——
“Đã có người trong lòng rồi mà còn chụp ảnh thủ trưởng tự tiêu khiển.” Jung tổng quả thật rất phúc hắc, môi khẽ mấp máy nói vài câu thôi nhưng cũng đủ để giết người, “Định làm hình mẫu cho người trong lòng học tập sao?”
Nghe vậy, đau nhức trong lòng Kim Jaejoong vẫn chưa khỏi hẳn liền trỗi dậy, ngồi thẳng người nói:
“Đương nhiên không phải rồi! Em muốn bảo anh ấy ngàn vạn lần đừng học theo anh.”
Jung Yunho hất cằm, nhìn cậu, đôi mắt kia đen đến đáng sợ, cơn thịnh nộ sắp tới, Kim Jaejoong cảm thấy tính mạng của mình đang nhanh chóng trôi qua…
Chỉ thấy anh mặt âm trầm như đang tuyên bố tận thế:
“Kim Jaejoong, được lắm.”
⊙﹏⊙ ...
Jung băng sơn vẫn lãnh đạm với cậu như lúc trước, hơn nữa không biết vì sao, Kim Jaejoong cảm thấy ngoài lãnh đạm ra còn có xa cách vô cùng.
“Tại sao lại như vậy? Tớ mới nói có mấy câu mà đã chọc giận anh ta là sao?! Min à, nói cho tớ biết đi!” Vừa đến nơi quay quảng cáo, bạn Kim liền lấy lý do muốn uống cà phê, trốn đến cạnh máy bán hàng tự động mà gọi điện thoại cho bạn bè.
“Chỉ chút việc cỏn con như vậy đừng có phí tiền điện thoại của ông đây, cút.” Rõ ràng không kiên nhẫn chút nào.
“Sao cậu có thể nói chuyện với một cường công như vậy?!”
“Ông đây là nhược thụ đã được chưa?! Ông đây mãi mới nghĩ ra ý tưởng sáng tác để đi gặp chủ biên, cậu lại định khiến tớ mất việc sao? Cậu nuôi được tớ không? Hả cường công đại nhân thẻ tín dụng là con số âm phải đi gán nợ cả thể xác và tinh thần cho thủ trưởng rồi hàng ngày chỉ có thể ăn mì tôm?”
Kim Jaejoong nhắm mắt lại tắt di động.
Có đôi khi, Kim Jaejoong thực sự cảm thấy, Shim Changmin cùng Jung băng sơn rất hợp nhau, lời nói cả hai thật sự vô cùng cay độc nha.
Với tư cách là người không thể chia cách trên cả công việc cùng cuộc sống hàng ngày với hai người kia, Kim Jaejoong cảm thấy cậu sẽ là người đầu tiên trên đời này bị lời nói của người khác làm cho tức chết.
“Kim Jaejoong đâu? Gọi cậu ấy đến tập lời thoại!”
“Đến đây đến đây!” Kim Jaejoong vội vàng lên tiếng, tiền xu trên tay rơi xuống đất, leng keng lăn vào trong gầm máy bán hàng.
Kim Jaejoong đơ người, nằm rạp xuống đất thò tay móc tiền xu, lúc cậu đang chổng mông quỳ trên mặt đất lấy tiền xu thì Jung Yunho đi qua.
“Làm sao vậy?” Jung băng sơn đi tới.
Bên này, người kia đang mải cúi người, ra sức luồn móng vuốt vào trong gầm máy bán hàng, miệng không ngừng ngâm nga:
“Ah… Sâu hơn một chút… Sâu quá…”
Jung Yunho đứng sau cậu, tay đưa ra định kéo cậu dậy liền cứng đờ.
Bạn Kim cúi người nhìn lại vị trí của tiền xu, mệt đến không thở nổi, mặt đỏ bừng nhưng vẫn cố gắng duỗi móng vuốt ra:
“Vào… Vào sâu một chút… Ah…” Sau tiếng rên nhẹ này, chợt nghe trên đầu “Cạch” một tiếng.
“Hả?...” Kim Jaejoong hồ nghi ngẩng mặt nhìn lại, Jung tổng lấy một cốc cà phê từ trong máy ra cho cậu, sắc mặt rất khó nhìn, giọng nói lạnh lùng ——:
“Uống cái này đi.”
Kim Jaejoong vội vàng nhận lấy, đây là cà phê đắt tiền nhất đấy! Thật sự cảm động quá, vừa định nói cảm ơn lại nghe thấy cạch một tiếng…
Kim Jaejoong nhìn còng tay bằng da rất có hơi hướng SM trên cổ tay, lại thấy Jung Yunho lấy đầu còn lại còng vào tay mình, cúc hoa của Kim Jaejoong không khỏi xiết chặt, nói:
“Đây là làm gì vậy…”
“Dùng cho chụp ảnh.” Băng sơn giật một cái, Kim Jaejoong liền bị anh kéo tới trước mặt thợ trang điểm.
“Chụp… Ảnh gì?”
Jung Yunho không để ý đến cậu, Kim hủ nam nhìn người nào đó, bắt đầu suy nghĩ linh tinh, thấy Jung tổng đặt chìa khoá còng tay lên bàn trang điểm, mắt sáng ngời, vung tay, làm bộ tựa trên bàn uống cà phê, giấu chìa khoá vào trong túi quần.
Từ giờ sẽ được còng cùng một chỗ với người nào đó rồi, ha ha ha ha!
Người nào đó trong lòng thầm sùng bái chính mình, xin hỏi nào có nhân vật chính nào hăng hái như vậy không? Quả thật là rất giỏi nha!
Vì vậy chỉ vì chụp quảng cáo, hai người phải mang theo còng tay mà hoạt động, trang điểm, uống nước cũng như hình với bóng, đạo diễn đứng cạnh càng nhìn càng tức giận:
“Thợ trang điểm đâu! Sao cậu lại đánh má hồng cho cậu ta đậm thế này?” Ghét bỏ chỉ chỉ Kim ngốc manh.
“Tôi chưa đánh má cho cậu ta mà.”
“Sao mặt cậu ta lại đỏ như quả sơn tra thế kia?”
“Biết sao được!”
Hai người đang đứng trước ống kính chuẩn bị kết thúc công việc, Lee Taemin ôm laptop rất nghiêm túc ghi chép lại lời dặn dò công việc của Jung tổng —— Vì Kim Jaejoong đã vinh dự trở thành người phát ngôn cho sản phẩm của công ty, tất cả các công việc của cậu đều giao cho Lee Taemin làm, tuy vậy Lee Taemin không cần giống bạn Kim khi trước lúc nào cũng phải theo sát Jung tổng, bia đỡ đạn dù sao thì cũng chỉ là nhân vật phụ thôi.
Nhưng mà bạn Kim không thèm để ý đến điều đó, bởi vì cậu đã phát hiện ra người đàn ông đẹp trai nhất trên thế giới, chính là vị đang chăm chú làm việc, ngoại hình xuất chúng, khí thế bức người – Jung tổng Jung Yunho kia kìa.
Người đàn ông đang bị Kim Jaejoong nhìn chằm chằm không thèm liếc cậu lấy một cái, chỉ tập trung dặn dò việc cần xử lý trong công ty, dặn dò xong thì mắt mới đảo một vòng, cau mày nói:
“Chìa khoá còng tay đâu rồi?”
Lee Taemin cúi đầu nhìn xung quanh, cung kính nói:
“Không thấy, Jung tổng.”
Jung Yunho im lặng nhìn Kim ngốc manh từ đầu đến giờ không gây một rắc rối nào, suy nghĩ một hồi liền nói với ngốc manh:
“Em có nhìn thấy chìa khoá còng tay ở đâu không?”
“Không thấy, không phải anh vừa cầm sao?” Giả ngu đến cùng.
“…” Anh im lặng một lát, giọng điệu mang theo chút ám chỉ, nói, “Nếu như chúng ta cứ còng tay như vậy thì sẽ rất bất tiện.”
Kim ngốc manh hiểu chuyện gật đầu:
“Đúng vậy, giờ làm sao đây?”
Jung Yunho đầy thâm ý nhìn cậu, thở dài nói với Lee Taemin:
“Cậu đi tìm tổ đạo cụ hỏi chìa khoá dự phòng khi nào thì có thể mang tới.”
Lee Taemin bên này gọi điện thoại xong, ngẩng đầu dứt khoát trả lời:
“Đã gọi, nói là sáng ngày mai, Jung tổng.”
“Đã biết, cậu đi đi.” Jung Yunho nhấc tay lên nhìn còng tay trên cổ tay, lại nhìn móng vuốt bị kéo theo, thấy hai vệt hồng rực như quả sơn tra trên mặt người nào đó, “Xem ra phải cùng đi ăn cơm tối rồi.”
Jung Yunho bước đi rất nhanh, đột nhiên dừng lại, nhìn Kim Jaejoong:
“Tôi muốn đi vệ sinh.”
“Ah được!” Kim Jaejoong cười tủm tỉm, không hề thấy có gì không ổn, nếu có điều gì  không ổn ở đây thì chỉ là —— Jung tổng từ khi nào ngay cả việc nhỏ nhặt như vậy cũng thông báo với mình thế? —— Ah! Còng tay! (⊙﹏⊙)
Quả nhiên, Kim Jaejoong sững sờ nhìn tay hai người vẫn bị còng lại, lại nhìn Jung boss vẻ mặt khó chịu.
Lúng túng khó xử vô cùng.
Hai người đàn ông, tay còng lại, đi vào WC… Kim Jaejoong lúc này đang cứng ngắc đứng cạnh Jung Yunho, ánh mắt không biết đặt ở đâu trong không gian yên tĩnh chỉ có tiếng nước chảy đáng xấu hổ kia…
Kim Jaejoong “vô tình” liếc mắt nhìn cái kia của người nào đó, lập tức nhớ tới rất nhiều hình ảnh phun máu mũi, giật mình một cái vội vàng “A di đà phật a di đà phật…”, dường như tay lại va vào người nào đó, không biết là va phải tay hay cái kia liền bị trách mắng:
“… Đừng nhúc nhích.”
“Ah được! Được…”
Người nào đó xong việc nhìn cậu nhắm mắt niệm phật, cười vô cùng xấu xa:
“Cảm thấy thế nào?”
“Cái gì?!” To nhỏ? Hay là xúc cảm?
Người nào đó đi đến bồn rửa tay, kéo theo Kim ngốc manh đi tới, ngốc manh đỏ mặt nói:
“Rất… Rất lớn.”
Jung boss cúi đầu rửa tay, cười nhạt nói:
“Tôi hỏi em quảng cáo hôm nay cảm thấy như thế nào.”
(⊙﹏⊙)
Đến trước xe Jung tổng, Kim Jaejoong vừa định ngồi xuống ghế lái đã bị người nào đó túm trở về, quay đầu nhìn gương mặt lạnh băng kia, nghẹn lời:
“Jung tổng, sao vậy?”
Jung Yunho giơ tay lên, nói:
“Em ngồi ghế lái phụ, tôi lái xe.”
Tay phải Jung tổng bị còng, Kim Jaejoong lại là tay trái, cho nên chỉ có thể để cậu ngồi vào ghế lái phụ trước, Jung tổng mới có thể ngồi vào ghế lái.
Quả nhiên là rất bất tiện, Jung Yunho lên xe thì tay lái chính đương nhiên là tay phải, lúc bẻ vô lăng còn kéo theo một chiếc móng vuốt trắng trắng ngoan ngoãn chuyển động theo tay anh, bất tiện như vậy, trong lúc nhất thời Jung Yunho không biết nên cười hay giận.
Người nào đó giơ tay ân cần hỏi:
“Jung tổng, nhà hàng chúng ta đến có xa không?”
Vì tay Jung Yunho vẫn luôn đặt trên vô lăng, mà còng tay lại quá ngắn, tay Kim Jaejoong không đặt xuống được nên chỉ có thể giơ như vậy.
“Với tốc độ này thì phải 40 phút nữa mới đến nơi.”
“Sao lại đến nhà hàng xa như vậy?!”
“Không phải em muốn ăn bò bít tết sao.”
Một dòng nước ấm áp chảy qua lòng Kim Jaejoong, cậu run run tay cười ha ha nói:
“Được rồi! Vậy em sẽ đợi.”
Tay phải đỡ lấy khuỷu tay trái tiếp tục giơ cao.
Jung Yunho đột nhiên kéo móng vuốt kia đặt lên vô lăng, tay nắm lấy tay cậu, Kim Jaejoong cắn môi quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, nếu có thể, cậu rất muốn mở cửa sổ rồi bắt chước chó con, lè lưỡi ra để gió lạnh thổi cho hạ nhiệt độ cơ thể!
“Chúng ta, nghe nhạc nhé?” Kim Jaejoong giả làm “thục nam”, rụt rè ấn radio trên xe.
“Why do birds suddenly appear, every time you are near…”
Nghe thấy bài hát này, bạn Kim trực tiếp biến thành ấm nước sôi rồi, có lẽ chỉ cần Jung tổng mở miệng, lỗ mũi cậu sẽ phun ra hơi nước luôn…
Dường như Jung boss cũng không quá thích nghe bài hát như vậy, đưa tay chọn kênh khác, bài hát “Hoàng Hà đại hợp xướng” hùng hồn vang lên, khiến bầu không khí trong xe lập tức dễ chịu hơn hẳn!
Quả nhiên vẫn là ca nhạc xoa dịu lòng người nha.
Trong lòng Kim hủ nam tình bĩnh hơn một chút, đợi xe chạy đến nơi, tay Jung Yunho vừa rời khỏi vô lăng liền nắm lấy tay hủ nam mà kéo đi, tay nắm tay như vậy khiến Kim hủ nam cảm nhận được bàn tay tổng công vô cùng mạnh mẽ ấm áp.
“Hoàng hà đại hợp xướng” cứ quanh quẩn bên tai bạn Kim ——

Công đang rống, sói đang hú, dưa leo đang gào, dưa leo đang gào!...

Dec 22, 2014

[KHNGCPS] Part 42

Part 42
Lời khuyên bảo số 1 của Shim Changmin: Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, dù Jung băng sơn có làm hành động quan tâm đến cậu thế nào thì đó đều có thể là rắn hàng thật giá thật, ngàn vạn lần đừng có mắc lừa, không phải anh ta đang diễn kịch sao? Cậu cứ diễn cùng anh ta, đừng coi là thật, ai nghĩ là thật thì người đó sẽ thua.
Vừa rồi lúc Jung tổng hỏi vết thương của cậu ở đâu ra, Kim Jaejoong liền nhớ tới lời khuyên bảo của bạn thân.
Là dây thừng hay rắn, Kim Jaejoong ngây ngốc không phân biệt được.
Đến bàn làm việc của mình, Kim Jaejoong nhìn thấy QQ thông báo có tin nhắn của Lâm Hiểu Vũ, ấn mở ra xem:
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũCậu cãi nhau với Jung tổng đúng không?
Kim JaejoongSao lại nói như vậy??
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũCả công ty đều biết rồi! Cậu đang giấu chị đây đúng không? Đầu tuần, Jung tổng đến toạ đàm kinh tế, lúc vừa mới mở miệng đã thấy bên dưới gào thét, làm gì có sếp tổng nào có fan như vậy? Có biết lúc Jung tổng phát biểu, bên dưới hô cái gì không?
Hô cái gì được nhỉ?...
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũHô Kim Jaejoong đó! Ha ha ha! Nói mau, từ khi nào rồi.
Kim JaejoongCậu hiểu lầm rồi, đều vì công việc thôi, Jung tổng chẳng có ý gì với tớ cả…
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũNghe có vẻ chua nha, cậu đơn phương à??
Kim Jaejoong… Không nói nữa, chị Lưu gọi tớ rồi.
Nhưng Lâm Hiểu Vũ vẫn kiên quyết đấu tranh đến cùng, từng dòng chữ liên tục xuất hiện trong khung đối thoại.
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũĐừng mà! Cậu như vậy tớ không ngủ được đâu!
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũXin cậu đó! Nói ra chân tướng đi mà!
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũJung tổng quan tâm cậu đều là giả vờ? Vậy còn cậu?
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũTrả lời đi!
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu Vũ
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũĐừng trả lời!
“Hử?” Kim Jaejoong không hiểu gì, nhìn Lâm Hiểu Vũ chậm rãi nói tiếp:
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũKim Jaejoong, so rì! Tớ quên mất chúng ta đang ở trong group…
Kim Jaejoong(#°Д°)! ! !
Tài vụ Tiểu Lý
Bộ phận kỹ thuật Tiểu Trương
Bộ phận nhân sự quản lý Lưu ChấnHiểu Vũ à, tôi bảo cô đi giao tài liệu đã làm chưa?
Bộ phận nhân sự Lâm Hiểu VũDạ! Em đi làm ngay!
Kim Jaejoong liền triệt để nhận định cuộc đời mình là một bi kịch.
Đột nhiên, QQ một lần nữa loé sáng.
Jung băng sơnMang bảng chấm công quý này lên cho tôi.
Kim Jaejoong tưởng rằng trợ lý Lưu đang thúc giục mình, cười gian gõ bàn phím:
Kim JaejoongCầu xin em đi ~
Jung băng sơn
Kim Jaejoong lúc này mới nhìn kỹ tên đối phương, triệt để tắt điện…
Kim JaejoongJung tổng, thực xin lỗi, em gửi nhầm người! (PД`q. ).'
Jung băng sơnLên.
“Hả?” Kim Jaejoong mờ mịt, ngồi đơ người tại chỗ ba giây, lòng lo lắng đứng dậy đi lên.
Văn phòng tổng giám đốc châu Á ——
Cậu vừa đi vào liền nhìn thấy mấy phóng viên ôm máy ảnh đang điên cuồng chụp ảnh bạn Jung, vừa chụp vừa đặt câu hỏi, thấy nhân vật nam chính còn lại đi vào, mọi người liền lao tới chụp biểu cảm như vừa ăn trứng khủng long của Kim Jaejoong.
“Xin hỏi anh Kim, có phải anh thường xuyên liếc mắt đưa tình với Jung tổng như vừa rồi không??”
Một phóng viên nữ đưa ra câu hỏi vô cùng sắc bén.
Kim Jaejoong mở to mắt nhìn về con người vô cùng bình tĩnh kia, người kia nhìn cậu nói:
“Phóng viên nhìn thấy tin nhắn em gửi cho tôi rồi.”
(⊙▽⊙ ". . .
Vậy nên cái tin nhắn gửi sai kia đoán chừng sáng sớm mai sẽ được đăng báo sao? Vậy nên cậu trong lúc bất tri bất giác đã hi sinh vì công việc người phát ngôn rồi sao? Vậy nên trong cả câu chuyện, cậu vẫn là người “Chủ động” sao?
“Xin hỏi Jung tổng, chúng tôi vẫn nghe nói trong công việc, anh là người vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, không bao giờ nói đến chuyện cá nhân, vậy nếu như trợ lý Kim mắc sai lầm, hoặc như vừa rồi gửi tin nhắn riêng cho anh trong giờ làm việc, anh có phê bình hay phạt anh ấy không?”
Kim Jaejoong nhìn chằm chằm vào cặp môi mỏng kia, ý đồ dùng suy nghĩ thôi miên người nào đó: Nói thật nói thật nói thật đi…
Jung tổng đi đến cạnh bạn Kim, đặt tay lên vai người nào đó, nhìn thẳng vào đèn flash chói mắt mà nói:
“Jae Jae là trợ lý đắc lực của tôi, tựa như người vợ hiền đảm đang vậy, thỉnh thoảng mắc chút sai lầm hoặc làm nũng thì đều có thể tha thứ, em nói có đúng không, Jae Jae?”
Jae… Jae…
⊙﹏⊙
Một tia sét từ trên trời giáng xuống chém Kim Jaejoong thành hai khúc.
Sau đó, Jung băng sơn gọi điện thoại nội bộ, bảo trợ lý Lưu đến tiếp đón phóng viên, mọi người liền không quan tâm đến bạn Kim đang cứng ngắc nữa, mãi đến khi tay người nào đó lặng lẽ trượt xuống thắt lưng của cậu, dùng một giọng nói trầm thấp mà quyến rũ thì thầm bên tai Kim Jaejoong:
“Lát có buổi họp báo, em đi trang điểm trước đi, tôi chờ em.”
“Trang điểm?!” Kim Jaejoong không phải kinh ngạc mà là uất ức, trang điểm? Anh chê em chưa đủ đẹp à?!
“Đẹp! Đẹp quá!” Sau khi Kim Jaejoong bị một thợ trang điểm nam nhưng lại vô cùng giống nữ hành hạ hơn nửa giờ, cậu rốt cuộc nghe được lời tán dương mà cậu mong đợi bấy lâu.
“Để tôi nhìn để tôi nhìn!” Kim Jaejoong mắt sáng rực nghiêng người nhìn gương sau lưng thợ trang điểm, kết quả bị giữ chặt —— Thợ trang điểm vô cùng nghiêm túc nói với cậu:
“Baby, tôi trang điểm cho cậu MAN như vậy, xin cậu đừng có làm động tác ngu ngốc như vậy có được không? Jung tổng ngoài mời tôi tới trang điểm, còn bảo tôi dạy dỗ cậu sao cho tính cách với bề ngoài thống nhất một chút, xin cậu hợp tác, OK?”
“… Tôi trông rất giống nhân cách phân liệt à?!”
Như nghe thấy vấn đề hoang đường, thợ trang điểm liếc mắt, chống nạnh nhìn cậu nửa ngày, “Được rồi!” Thở dài lấy gương ra.
Ánh mắt Kim Jaejoong dính chặt vào gương.
Thanh âm chót vót so với đàn ghi-ta điện còn mất hồn hơn:
“Đây là ai!”
Thợ trang điểm rất hài lòng với phản ứng của bạn Kim, gật đầu nói:
“Hình tượng cường cường mà Jung tổng muốn, tôi đã hoàn thành rồi.”
Kim Jaejoong đổ mổ hôi, hỏi lại:
“Anh vừa nói… Hình tượng cường cường?”
Một chị gái stylist đi tới sửa sang lại nơ cho cậu, tiếp lời:
“Vì Andy là thợ trang điểm duy nhất hiểu được cường cường nghĩa là gì nên Jung tổng mới thuê cậu ấy đó, ai, hỏi thật… Jung tổng của cậu là gay à?”
Kim Jaejoong vội vàng đẩy tay chị gái này ra, gượng cười không biết tiếp lời như thế nào, lại thấy Lee Taemin hùng hổ đến thúc giục:
“Còn chưa xong à? Muốn cho Jung tổng ngồi một mình trên sân khấu bao lâu nữa?”
Kim Jaejoong vội vàng xun xoe đáp lời:
“Tới đây tới đây.” Lúc nhảy xuống ghế thì lại bị thợ trang điểm bắt lấy cánh tay, trong khi cậu còn đang đau đến nhe răng trợn mắt thì lại nghe thấy lời cảnh cáo của đối phương ——:
“Chú ý hình tượng chú ý hình tượng! Hai người là cường cường, không phải cường nhược!”
Kim Jaejoong mặt thì trấn định, trong lòng không ngừng xù lông: Anh mới là cường nhược! Tôi nguyền rủa anh là thụ! Nguyền rủa con anh là thụ! Nguyền rủa cả nhà anh là thụ!
Quay sang đuổi theo Lee Taemin, lại bị ánh mắt ghét bỏ của đối phương kích thích:
“Nhìn cái gì? Thấy trai đẹp nên ngu người à!”
Lee Taemin cười lạnh nói:
“Anh đừng tưởng rằng Jung tổng có hảo cảm với anh, chẳng qua chỉ vì công việc mà thôi, anh dù sao cũng chỉ là đồ trạch nam cổ quái, trong đầu toàn thứ khác người.”
“Vậy sao anh ta còn đối xử tốt với tôi như vậy?”
“… Quả nhiên là đồ không biết xấu hổ.” Lee Taemin tiếp tục bước về phía trước, “Lên đi, nhớ rõ đừng có nói lung tung, đừng gây thêm phiền toái cho Jung tổng, nếu không…” Cái ngoái đầu kia quả thật có vẻ đẹp riêng, làn da hoàn mỹ không tì vết, Kim Jaejoong nhớ rõ, Lee Taemin nhỏ tuổi hơn cậu nhưng chức vị đã gần như ngang hàng với cậu, trong công ty cũng rất được yêu thích…
Kim Jaejoong ngang ngạnh hỏi:
“Nếu không thì sao?”
“Nếu không, tôi sẽ nhanh —— chóng chiếm vị trí của anh đấy.” Lee Taemin cười sáng lạn, đây là điểm mà Kim Jaejoong yêu thích nhất trên người cậu ta, nhưng giờ khắc này lại biến thành vũ khí sắc bén đâm vào tim Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong nhắm mắt lại, trong đầu xẹt qua vô số cảnh trong các tiểu thuyết cường cường mà cậu đã đọc, lúc mở mắt ra, ngay cả hơi thở cũng khác hẳn…
Vốn muốn khiến bạn Jung bất ngờ, kết quả Kim Jaejoong vừa lên sân khấu liền cứng ngắc, nhìn Jung Yunho, cậu lại nhớ tới những chuyện khiến người phải phun máu mà cậu từng làm với người này.
Móng vuốt sói của Kim hủ nam từng sờ nắn gương mặt lạnh băng mà mịn màng kia, hôn đôi môi mỏng, lòng bàn tay dán trên cơ ngực hưởng thụ nhịp đập mạnh mẽ dưới làn da…
“A…” Chút ý chí cuối cùng của Kim Jaejoong khi nhìn thấy bạn Jung liền bị phá tan rồi.
Giờ phút này, có người sợ hãi kêu lên:
“A! Máu!”
“Hả? Ở đâu??” Kim Jaejoong hóng hớt hỏi
Chợt thấy Jung Yunho bước nhanh tới chỗ cậu, trong tay còn cầm khăn giấy, Kim Jaejoong lúc này mới nhớ tới sờ sờ mũi của mình, hức…
Jung Yunho, anh là tên yêu nghiệt!
Ngẩng đầu, yêu nghiệt đã đi tới trước mặt, đưa khăn giấy ra, Kim Jaejoong hít hít mũi, vừa nói “Cảm ơn” vừa định nhận khăn giấy, lại thấy người nào đó tự mình lau, khiến tay Kim Jaejoong cứng đờ không biết nên nâng lên hay hạ xuống, ngơ ngác nhìn khuôn mặt gần trong gang tấc, miệng bất giác ngoác tới tận mang tai.
Bạn Jung nhíu mày:
“Sao vậy? Càng ngày càng chảy nhiều.”
“Jung tổng, em tự lau…” Kim Jae Jae tim đập thình thịch, tiếp nhận khăn giấy từ tay người nào đó.
Vì vậy phóng viên vội vàng giơ máy ảnh lên, điên cuồng chụp hai vị Jung Kim trên sân khấu.
Bề ngoài xuất sắc (Jung tổng), còn rất hot (Mũi của Kim Jaejoong), thật là một tin nóng nha ——
Một người khí thế mạnh mẽ, thoải mái tự nhiên, người kia ngồi vô cùng quy củ, xấu hổ câu nệ, trong mũi vẫn còn nhét khăn giấy.
“Nghe nói Jung tổng cùng trợ lý Kim sẽ làm người đại diện cho sản phẩm lần này, xin hỏi công việc cụ thể sắp xếp như thế nào?”
Phóng viên nhìn hai người xem ai sẽ trả lời.
Không cần nghi ngờ, bạn Jung mở miệng vàng:
“Hành trình cơ bản đã lên lịch, chúng tôi sẽ đóng quảng cáo, đồng thời tham dự một số hoạt động, cá nhân tôi rất chờ mong biểu hiện của trợ lý Kim.” Anh nhìn bạn Kim bên cạnh, lời này vừa nói ra, hai cô gái đứng đầu ở bên dưới liền thét lên.
“Mọi người vẫn rất tò mò về trợ lý Kim, xin hỏi anh, bình thường anh giỏi cái gì nhất?”
Kim Jaejoong rất chân thành suy nghĩ một hồi.
Giỏi cái gì nhất… Tiêu tiền có tính không?
Jung Yunho lại tiếp lời:
“Yoga của cậu ấy không tệ.”
⊙﹏⊙! !
Kim Jaejoong kích động, khăn giấy liền rơi xuống.
Mà giờ phút này, trong đầu cậu chỉ còn câu nói “Eo hạ xuống, mông nhấc lên, chân tách ra một chút” của bạn Jung…
“Xin hỏi Jung tổng, lúc trước có tin đồn anh và siêu sao BoA rất thân thiết, xin hỏi anh cùng cô ấy có quan hệ như thế nào? Anh có quen chồng của cô ấy không?”
Không ngờ bạn Jung vẻ mặt bình tĩnh nói ra lời khiến người ta phải rớt kính:
“Kỳ thật tôi thân với chồng của BoA hơn.”
“Hả?!”
Kim hủ nam khiếp sợ nhìn Jung Yunho, mà người nào đó cũng đúng lúc nhìn về phía cậu, tiếp tục nói ——:
“Hơn nữa chồng cô ấy cũng thường xuyên ghen vì scandal của tôi và BoA.”
Kim Jaejoong hai mắt sáng rực, chỉ thiếu chút nữa liền nói ra thắc mắc trong lòng.
Ghen? Ăn dấm chua của ai vậy? BoA à? Hay là anh?
Kim Jaejoong xoa xoa cằm, vẻ mặt in rõ hai chữ “Có JQ”, nhưng sau đó phóng viên bắt đầu đặt câu hỏi cho cậu ——
“Trợ lý Kim có vẻ hướng nội đúng không? Hình như vẫn là Jung tổng thay anh trả lời, xin hỏi anh có muốn nói cái gì không?”
Kim Jaejoong nhìn bạn Jung bên cạnh, người nào đó vẻ mặt bình tĩnh im lặng, xem ra con dâu xấu gặp mẹ chồng chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Thở dài tiến đến trước micro, vẻ mặt ngốc manh nói:
“Kỳ thật, yoga của Jung tổng cũng không tệ.”
Hoàn toàn yên tĩnh. Kim Jaejoong quay mặt lè lưỡi nhìn người bị hại.
Chỉ thấy Jung Yunho sắc mặt rõ ràng cứng đờ, chăm chú nhìn bạn Kim, cuối cùng mỉm cười, dùng giọng vô cùng mờ ám nói:
“Đây đều là nhờ trợ lý Kim làm được tư thế chính xác, khiến tôi… Vào thật sâu.”
Kim Jaejoong bất tài, chỉ nghe thấy chữ sâu.

“Trợ lý Kim! Anh lại chảy máu mũi rồi!”

Dec 21, 2014

[KHNGCPS] Part 41

Part 41
Bạn Shim đang mua cơm tối ở gần nhà Kim Jaejoong, chờ bạn Kim trở về để tiếp tục đàm đạo việc phát triển thêm một bước tình cảm với Jung tổng, nhờ phúc của bạn Kim, cậu có cảm hứng dồn dập, tiền lương cũng tăng, hôm nay cậu sẽ hào phóng khao một phen!
“Anh ơi, gói cho em một phần cổ vịt cho hai người.”
“A, được! Chàng trai, có lấy thêm chút rượu nhắm không?”
Shim Changmin quyết đoán nói:
“Không lấy rượu!!”
“Ai… Không lấy thì sao phải dữ dằn như vậy chứ.” Anh zai bia đỡ đạn nội ngưu đầy mặt.[1]
Shim Changmin nhận đồ ăn bước đi, một cô gái giữ chặt cậu ép mua ép bán nói to:
“Anh đẹp trai! Mua lọ ước đi! Ở đây có rất nhiều mùi hương, thích hợp với tất cả mọi người! Anh thích mùi hoa hay mùi hoa quả?”
Shim Changmin nhìn cô gái vẻ mặt khẩn thiết không khỏi mềm lòng, trời lạnh thế này, thật không dễ dàng nha, vì vậy bắt đầu chọn:
“Tôi lấy một lọ ——
“Ở đây có hoa bách hợp, lavender, violet, còn có chanh, cam và dâu…”
Cô bé vui vẻ giới thiệu.
Shim Changmin rốt cuộc nhịn không được ngẩng đầu:
“Có thịt ba chỉ không?”
Cô gái đang hăng hái đơ người. Đúng lúc này, Shim Changmin nhìn thấy một bóng dáng rất giống Kim Jaejoong vụt qua trước mặt, vội vàng gọi:
“Kim ngốc manh!”
“…”
“Kim Jaejoong!”
“…”
“Kim vĩ nhân!”
Người nọ vẫn tiếp tục “bay bay” về phía trước như ma, Shim Changmin giật mình hiểu ra:
“Hoá ra là nhận nhầm người rồi.”
Ánh mắt lại đảo qua cặp công văn chưa kéo khoá của người nào đó, a?! Đây không phải là chiếc cặp hình nghé con mà mình mua tặng lúc sinh nhật sao?
“Này! Cậu có việc gì vậy?? Hả…” Shim Changmin nhìn đối phương vẻ mặt ngây như phỗng, lúc này mới hiểu ra, đã xảy ra chuyện, chuyện rất nghiêm trọng, sau hai giây đơ người liền lôi kéo người nào đó đã chết lặng đi đến quầy bán quà vặt lúc trước, hùng hồn nói —— “Anh à, cho em năm bình rượu trắng!”
Kim Jaejoong như người mất hồn cả ngày hôm nay, làm đổ tách cà phê, đi đường thì trượt chân, lúc nhặt dập ghim thì va đầu vào bàn, ngồi xuống lại chạm phải cây xương rồng…
Shim Changmin kéo người đến KTV, trong ánh đèn mờ ảo cầm bàn tay băng bó kín mít của cậu lên, kêu to:
“Trời ạ! Sao anh ta lại đánh cậu thành như thế này?!”
Mắt Kim Jaejoong ngập nước, môi run rẩy nói:
“Shim ca, tớ bị đá rồi.”
Kim Jaejoong kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Shim Changmin đã bị chân tướng chọc giận rồi.
“Vậy cậu định làm như thế nào?”
Kim Jaejoong há hốc mồm, đi đến bên máy chọn bài “Trái tim em lạnh quá”, nhạc nền thê lương u ám vang lên, Shim Changmin cố nén cảm giác lạnh lẽo trong lòng, nhìn người nào đó lạnh lùng nói:
“Đợi hoàn thành xong nhiệm vụ làm người phát ngôn cho sản phẩm, tớ sẽ từ chức…”
Shim Changmin nghĩ nghĩ một hồi:
“Kỳ thật cậu còn chưa tỏ tình với anh ta, chắc không đến mức phải từ chức đâu…”
Kim Jaejoong nhìn lời bài hát trên màn hình:
Trái tim em lạnh quá, vì đang đợi anh đến yêu thương, nhưng đến giờ anh vẫn không hiểu…
Nước mắt ầm ầm rơi, lau rồi lại tiếp tục rơi:
“Kịch bản này không hay chút nào, tớ không muốn diễn bi kịch đâu, tớ muốn bỏ chạy…”
“Vậy không bằng cậu hiện giờ dứt khoát luôn đi.”
Kim Jaejoong khẽ giật mình, mắt đỏ hơn, nhìn bình rượu bên cạnh, cầm lên uống một hơi lại nói:
“Tớ vẫn muốn diễn trò yêu đương với anh ta, diễn xong vở hài kịch này, tớ liền đi!...”
Shim Changmin thấy bạn Kim uống rượu thì căng thẳng vô cùng, vụng trộm lấy bình rượu đi, lặng lẽ khuyên nhủ:
“Cái kia… Tớ thấy… Jung tổng đối xử với cậu rất đặc biệt mà, Kim ngốc manh? Cậu lại say à?!...”
Ánh mắt Kim Jaejoong thay đổi, nhìn Shim Changmin một hồi liền nhe răng cười, nhào tới!
“Kim Jaejoong cậu tỉnh táo một chút! Tỉnh táo một chút thôi!” Shim Changmin trong tình thế cấp bánh cầm chén rượu hất vào mặt người nào đó —— “Jaejoong? Cậu sao rồi?” Sắc ma đã chạy chưa??
“Jung… Yunho…” Chu môi ra hôn.
“Ah ah ah ah!” Trong phòng KTV vang lên tiếng hét đến bay nóc nhà.
Sáng sớm, cửa thang máy tập đoàn Khải Việt ——
“Chào Jung tổng.”
“Chào buổi sáng.” Jung Yunho đứng đợi thang máy dành riêng cho quản lý cao cấp, có không ít người đang xì xào bên thang máy dành cho nhân viên, anh vô tình lắng nghe, đối tượng được bàn luận cách anh càng ngày càng gần, Jung Yunho vừa liếc qua liền thấy Kim Jaejoong cả người đầy vết thương.
“Jaejoong, cậu chui từ đâu ra vậy?” Lâm Hiểu Vũ chọc chọc băng cá nhân dán trên mũi Kim Jaejoong, kinh ngạc nói.
“A… Lúc ngủ không cẩn thận lăn xuống đất.” Kim Jaejoong cúi đầu làm đà điểu.
Đồng nghiệp:
“Cậu rốt cuộc là mơ thấy cái gì mà lại ngã đau như vậy…”
“Cái này, vì lúc trước uống chút rượu nên mới nghiêm trọng như vậy ha ha ha!”
“Em uống rượu sao?” Giọng Jung Yunho đột nhiên vang lên, bốn phương tám hướng đồng loạt nín thở hóng hớt, trong công ty đã sớm lan truyền lời đồn hai người này có quan hệ không tầm thường, Jung tổng lại nổi danh là động vật máu lạnh, vậy mà giờ lại đi hỏi thăm người khác? Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề.
Kim Jaejoong liền triệt để biến thành rùa đen rụt đầu:
“A, Jung tổng.”
Jung Yunho quan sát cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng trên mặt cậu:
“Ít nhất ngày hôm qua mặt em không bị sao cả, xảy ra chuyện gì thế?”
Sao anh ta biết?!
Kim Jaejoong sờ sờ băng cá nhân trên mặt, bên dưới là dấu cào của bạn Shim trong lúc cố níu giữ trinh tiết…
“Cái này, đây là…”
“Thang máy tới rồi!” Tiểu Vương bộ nghiệp vụ kêu lên, mọi người ồ ạt chen vào, Kim Jaejoong vội vàng quay sang nói với bạn Jung:
“Jung tổng, em vào thang máy trước!”
Kim Jaejoong thật vất vả chen vào trong cửa, ra sức cầu nguyện thang máy đừng báo động quá tải, rốt cuộc thang máy tổng thụ đã dùng khả năng chứa đựng cường đại của mình mà chậm rãi đóng cửa lại…
Kim Jaejoong ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với bạn Jung đang đứng ngoài cửa nhìn…
Tim đập nhanh hơn, Kim Jaejoong quay mặt đi.

[1] Nội ngưu [nèi niú] gần âm với lệ rơi [lèi liú]