May 13, 2015

[NGC] Phiên ngoại 8 - Toàn văn hoàn

Phiên ngoại 8 —— Kiếp phù du ký (Hạ)
Đời như giấc mộng, vui được là bao.
Vui được là bao, tình được là mấy.
Tình được là mấy, bốn mùa đổi thay.
Bốn mùa đổi thay, ký ức vẫn vẹn nguyên.
Nhật ký ngày hè (3)
Keng!
Sáng sớm, ngay khi tia nắng đầu tiên của mặt trời chạm tới mặt đất, nương theo tiếng chuông báo hiệu thứ nhất của Hoàng cung, Kinh thành cũng dần dần rời khỏi giấc mộng, mang theo những tính toán củi gạo dầu muối, bắt đầu một ngày mới.
Tường màu xanh đậm, mái hiên đỏ son, cửa sổ vàng chói, hai bên cửa có hai thái giám mặc áo xanh, cây phất trần khoác lên cánh tay, lặng yên như thể không tồn tại, thỉnh thoảng có tiếng động gì, hai người sẽ cảnh giác giương mắt, nhìn quét bốn phía, ánh mắt sắc bén như kiếm, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới cúi đầu im lặng, khiến người ta có cảm giác như họ chưa bao giờ động đậy.
Tử Huệ thành, trăm năm đã qua, vẫn chưa hề thay đổi.
“Hoàng tử, Đại Lý Tự khanh cầu kiến ở bên ngoài.” Ngày nghỉ lên triều mỗi năm một lần, Shim Changmin đang ngồi trong Trọng Hoa điện, sai tiểu thái giám thiếp thân đi tìm một bộ thường phục, suy nghĩ xem ngày rảnh rỗi hiếm có này lên đi đâu ăn chực, kết quả còn chưa nghĩ xong, Tiểu Lý Tử phục vụ ngoài điện chắp tay bước vào, giọng nói khô khan chẳng khác gì ngày thường, nhưng vào tai Shim Changmin lại ầm ĩ khó nghe hệt như chuông tang.
Canh nấm hầm của hắn, chân vịt rút xương của hắn, bào ngư của hắn, cua ghẹ của hắn, tôm hùm của hắn…
Đã sớm nghe nói Jung Yunho cùng Kim Jaejoong vài ngày trước từ Giang Nam trở về, mang theo một đầu bếp nổi tiếng, vốn còn định đến ăn chực, giờ thì hay rồi, toàn bộ dự tính đều đã bay mất.
“Một năm 365 ngày, Đại Lý Tự khanh kia hình như có mâu thuẫn với trẫm, chọn đúng ngày nghỉ lên triều mà đến cầu kiến, ra hỏi có việc gì, nếu không quan trọng thì kéo ra ngoài đánh hai mươi gậy rồi hãy nói.”
“Tuân chỉ.” Tiểu Lý Tử cũng không biết vì sao Hoàng đế lại nóng tính như vậy, sợ hãi vội vàng quay người đi ra ngoài, chỉ chốc lát sau liền vào, dập đầu nói, “Hoàng thượng, Đại Lý Tự khanh nói Nhị hoàng tử giam trong nhà giam đại nội ầm ĩ bảo có chuyện quan trọng muốn nói, mời ngài đi qua.”
“Lại là nhà giam đại nội, không thể cách xa nhà giam ra được à.” Shim Changmin đột nhiên cầm nghiên mực đập xuống đất, nghiên mực choang một tiếng vỡ tan, Tiểu Lý Tử co rúm người, cũng không dám đứng dậy, chỉ đành quỳ trên mặt đất, sợ vị đế vương trẻ tuổi nhìn không thuận mắt lại xử lý hắn đầu tiên, “Đi, nói cho hắn biết, nói trẫm không có sở thích suốt ngày chạy vào trong lao, hắn là Đại Lý Tự khanh, nếu ngay cả việc nhỏ ấy cũng không xử lý tốt, vậy thì nhanh chóng từ quan đi là vừa.”
“Cái này…” Bên ngoài là vị quan to có phẩm cấp trong triều, Tiểu Lý Tử nào dám nói như vậy, gấp đến trán đổ đầy mồ hôi, trong miệng thưa dạ không dám đi ra.
“Còn không mau đi, muốn Hoàng thượng chém đầu ngươi trước à?” Lần này không đợi Shim Changmin mở miệng, thiếp thân thái giám bên người hắn Đức Toàn đã quát lớn một tiếng, ánh mắt liếc qua dò xét sắc mặt Shim Changmin, làm bộ muốn đánh, miệng lại chỉ dạy: “Không thấy Hoàng thượng đang xử lý chính sự à, ngươi học lâu như vậy mà vẫn không biết nghe lời, mau đi nhanh đi, đừng lề mề nữa.”
“Dạ dạ dạ.” Tiểu Lý Tử được chỉ điểm, gật đầu liên tục, lùi đến cửa đại điện, lúc này mới như làn khói chạy biến mất.
“Hoàng thượng…” Đức Toàn rót chén trà Thiết Quan Âm, mở miệng định trấn an vài câu.
“Trẫm muốn ở một mình, ngươi lui ra đi.” Shim Changmin có vài phần không kiên nhẫn, hành trình ăn ké đang tốt đẹp lại bị người quấy rầy, dù là ai cũng không cười nổi nha.
“Vâng.”
Đức Toàn nhanh nhẹn lui ra, Shim Changmin thở phào một cái, không thể trách hắn nổi giận như vậy, vụ việc nhà giam đại nội lần trước vẫn để lại bóng ma trong lòng hắn.
Quá khứ bi thảm của Shim Hoàng đế
“Người nào!”
“Lớn mật, thấy Hoàng thượng còn không quỳ xuống.”
“Nô tài không biết Hoàng thượng di giá, tội đáng chết vạn lần, tội đáng chết vạn lần, Hoàng thượng tha mạng.”
“Đứng lên đi.”
“Tạ Hoàng thượng, Hoàng thượng, thiên lao ẩm ướt, ngài…”
“Đức Toàn.”
“Vâng, Hoàng thượng, để nô tài tới hỏi.”
“Trương công công, đây là…”
“Ta hỏi ngươi, phạm nhân mới mang từ Đại Lý Tự sang bị giam ở đâu?”
“Mới, mới mang đến, là vị thư sinh kia sao?”
“Đúng vậy.”
“Giam ở, ở gian đầu tiên bên tay trái.”
“Dẫn đường.”
“Dạ, dạ, Hoàng thượng ngài đi chậm thôi.”
Góc Tây Bắc của Hoàng thành có một nhà giam đại nội, chuyên dùng để giam giữ phạm nhân có thân phận địa vị hoặc liên luỵ đến bí mật hoàng gia, tuy không lớn nhưng trông coi cực kì nghiêm ngặt, người bình thường chỉ cần lọt vào phạm vi bán kính một trượng đều bị giết ngay tại chỗ.
Khu vực này từ trước đến nay quạnh quẽ vô cùng, hiếm khi có người tới, huống chi, hôm nay lại là Hoàng đế đương triều tự mình giá lâm, cai ngục trưởng bị doạ đến lắp bắp, ngây ngốc đưa Shim Changmin đến nhà giam giam giữ Jung Yunho, cảm thấy hoảng hốt, không biết là nhân vật thân phận hiển hách như thế nào mà ngay cả Hoàng đế cũng tới.
“Đều đi xuống đi, Đức Toàn, mang chìa khoá tới đây.” Shim Changmin dừng bước trước nhà giam, hắn tuy là hoàng tử trong cung, hiện nay lại kế thừa ngôi vị hoàng đế, nhưng nhà giam đại nội hắn cũng là lần đầu tiên đến.
“Vâng.” Đức Toàn nhận chìa khoá từ tay cai ngục, đuổi hết người xuống, khoanh tay đứng sau lưng Shim Changmin, cùng quan sát nhà giam không lớn này.
Nhà giam đại nội cũng không quá khác biệt so với Đại Lý Tự, từng gian phòng giam đều rất hẹp, bốn phía đều là tường cao, chỉ có một cửa sổ nhỏ trên trần để thông gió, lưới sắt dày bao quanh, những khe hở lộ ra e là một ngón tay cũng không chui lọt, mà đồ đạc lại càng đơn giản, một đống rơm rạ miễn cưỡng xem như là giường, chính giữa đặt một chiếc bàn gỗ cũ nát, một chiếc ghế thấp, cửa ra vào đặt một chiếc bát mẻ, bên trong có hai bánh bao đen sì, có lẽ là cơm trưa, khiến người nhìn thấy mà chua xót.
“Đồ ăn như vậy mà cũng dám mang lên đây, đi, gọi người đến phòng bếp riêng của trẫm mang đồ mới nhất ra đây, phải lấy loại ngon nhất, nhanh lên.” Shim Changmin cau mày nhìn hồi lâu, đột nhiên ra lệnh liên tục, khiến một đám nô tài đứng phía xa xa không hiểu gì.
Đức Toàn là nô tài trong phủ Khánh Thuỵ vương lúc trước, từ nhỏ đã đi theo vị đế vương trẻ tuổi này, hiện tại nghe Shim Changmin vội vàng thúc giục, liền biết hắn tức giận, vội vàng đạp cai ngục một cái, bảo hắn nhanh đi, một bên khẽ liếc nhìn Jung Yunho trong nhà giam nghe thấy tiếng Shim Changmin thì quay đầu lại.
Quả là một người đàn ông khôi ngô!
Đức Toàn hít một hơi, hắn biết rõ chủ tử nhà mình rất thân với vị Kim đương gia kia, nhưng lại không hề biết Jung Yunho ở bên Kim đương gia lại là một người đàn ông anh tuấn như vậy.
Một thân áo trắng nhuốm bụi, tóc đen không búi, khuôn mặt trầm tĩnh như nước, mày kiếm uy nghiêm, trong nhà giam dơ bẩn, tràn ngập mùi hôi thối này, hắn vẫn có khí thế xuất trần, khiến người không dám khinh thường.
“Thảo dân Jung Yunho khấu kiến…” Jung Yunho hiển nhiên đã sớm nhìn thấy Shim Changmin, nhưng lúc này mới chậm rãi đứng dậy khỏi chiếc ghế lung lay sắp gãy, bày ra tư thế muốn hành lễ, miệng không nhanh không chậm nói.
“Miễn đi miễn đi.” Shim Changmin đã sớm lấy được lệnh đặc xá mà năm đó, Phượng quân xin tiên hoàng ban từ chỗ Thái hậu, biết rõ lần này oan uổng cho Jung Yunho, huống chi còn có Kim Jaejoong hung thần ác sát, hắn nào dám để Jung Yunho hành lễ, vội vàng nói, “Mấy ngày qua có tốt không?”
Jung Yunho nhướn mày, không biết nên khóc hay nên cười, nói: “Hoàng thượng, ngài gần đây phê duyệt tấu chương nhiều quá nên mắt mờ à?”
Cái này ý là, hai con mắt trên mặt Shim Changmin đã hỏng rồi hay sao mà việc đấy cũng không nhìn ra, Shim Changmin cũng hận không thể tát bản thân mấy cái, người ta đang phải ở trong nhà giam, hắn còn chọn lời mở đầu như vậy.
May Jung Yunho là người đọc sách, nếu là Kim Jaejoong, lúc này đoán chừng đã đánh hắn thành đầu heo rồi.
“Yunho ca.” Shim Changmin từ lúc tiếp xúc với Jung Yunho nhiều hơn, cũng hiểu ý Kim Jaejoong, Jung Yunho này quả thật không thiện lương như bề ngoài biểu hiện, đoán không chừng cũng ngang với Kim Jaejoong, vì vậy trước nịnh nọt gọi ca, lại nói, “Ngươi là người thông minh, ta cũng không phải người mù, tai bay vạ gió lần này, nguyên nhân ta và ngươi đều hiểu rõ, ngày mai ta tìm lý do thả ngươi ra ngoài.”
Jung Yunho đứng đối diện Shim Changmin, một người mặc long bào vàng rực, một người một thân áo trắng, nhưng lại không hề yếu thế chút nào, đều là nhân trung long phượng.
“Ý của ngươi như thế nào?” Shim Changmin thấy Jung Yunho không nói lời nào, nhịn không được hỏi.
“Nhà giam đại nội này, sao có thể đi ra ngoài dễ dàng như vậy?” Jung Yunho cười, vẫn vui vẻ như đang bàn luận với chúng thương nhân trên phố Cô Tô như trước, cuộc sống lao ngục mấy ngày nay không thể mài mòn khí chất văn nhã của hắn, nói chuyện vẫn chậm rãi êm tai.
“Ta tự có biện pháp.” Shim Changmin cho rằng Jung Yunho có ý tứ buông lỏng, không khỏi nhẹ nhàng thở phào.
“Người đời đều nói Khánh Thuỵ đế là minh quân, vậy thảo dân xin hỏi bệ hạ, khoản nợ này nên tính toán như thế nào?” Jung Yunho nửa ngày mới chậm rãi nói.
“Tính toán gì?”
“Ta mấy ngày nay không được tự do, Jung gia chắc là không có người làm chủ, vậy tất nhiên là thua lỗ thảm trọng, cộng thêm người bên cạnh ta lo lắng hãi hùng, trở về không thể không tặng quà ân cần hỏi thăm một phen, những bạc thua lỗ này….”
Bạc thua lỗ?
Shim Changmin chán nản, thử hỏi trong Kinh thành người nào không biết, Kim Jaejoong mấy ngày nay tự mình quản lý Jung gia, Park Yoochun cũng trông coi việc buôn bán ngay ngắn rõ ràng, còn có lo lắng hãi hùng, xem chừng không có ai phải lo sợ hơn hắn, ai biết liệu Kim Jaejoong có nửa đêm đột nhập vào cung mà giết hắn không.
Cái người có dáng vẻ thư sinh này, rốt cuộc là da mặt dầy đến mức nào mới có thể nói ra những lời này.
“Được rồi, nếu như vậy, ngươi đã thắng Đại hội Chúng thương lần này, giành được quyền kinh doanh lương thảo hai năm, ngày mai ta đi hạ chiếu, quyền kinh doanh hai năm sau cũng giao cho ngươi.” Shim Changmin cắn răng, vì sớm giải quyết xong mọi việc mà đau lòng quyết định.
Jung Yunho chỉ lặng yên nhìn trần nhà, không nói một lời.
“Về sau Hoàng gia chỉ dùng giấy và mực của Jung gia, ngay cả sách cũng giao cho hiệu sách nhà ngươi in ấn phát hành.”
Jung Yunho cúi đầu nhìn đống rơm rạ đã mốc meo, ngón tay vân vê y phục vốn đã nhăn nhúm trên người.
“Đồ ăn dùng trong cung ngày tết chia đôi giao cho Jaejoong ca cùng ngươi mỗi người một nửa.”
“Được.” Jung Yunho lần này rốt cuộc gật đầu, đứng lên, Shim Changmin cảm thấy vui vẻ vô cùng, vội vàng nhường đường, ý bảo Jung Yunho đi ra ngoài, không nghĩ tới vị đương gia tâm cơ sâu kia nhìn vòng quanh, lại ngồi xuống ghế, vẻ mặt lạnh nhạt.
“Ngươi đây là ý gì? Ta đã đáp ứng ngươi rồi, sao ngươi còn không đi?”
“Ta cũng đáp ứng ngài, nhưng ta không đáp ứng bệ hạ rời khỏi lao ngục này mà?” Jung Yunho thản nhiên trả lời, Shim Changmin gấp vô cùng.
“Nhà giam này sao có thể so với Jung gia, hôm nay thả ngươi về, sao ngươi còn không chịu đi?”
“Ta cái gì cũng đã từng đi, chỉ có mỗi nhà giam đại nội là chưa tới, hôm nay ở lại mấy ngày quả thật cũng rất mới mẻ.” Jung Yunho vươn vai, nhẹ nhàng nói.
Mới mẻ?
Shim Changmin chỉ muốn hét to lên, hắn sắp phát điên lên rồi.
Hai người cứ như vậy giằng co, không ai nói gì nữa, Đức Toàn không biết nặng nhẹ, thấy Shim Changmin không biết làm sao, liền tiến lên nói khẽ: “Hoàng thượng, không bằng chúng ta dùng đại hình, Jung Yunho không chịu được chắc chắn sẽ phải tự mình đi ra thôi.”
“Dùng hình?” Shim Changmin xoay người, Đức Toàn đứng tại cửa vội vàng gật đầu.
“Dùng hình sao, ta hận không thể đem ngươi vứt vào lò lửa mà nướng, nhìn xem đời trước ngươi có phải là heo đầu thai hay không mà kiếp này lại sinh ra đầu heo như vậy.” Shim Changmin đột nhiên bùng phát, chỉ vào Đức Toàn mắng, “Ngươi biết đây là ai không? Đây là Jung Yunho, ở Kinh thành chỉ cần giậm chân một cái, Tử Huệ thành phải sụp đổ đến một nửa, động đến hắn, dù ngươi có chín mạng cũng không đủ.”
“Nô tài, nô tài có ý là, hù doạ hắn một chút, chỉ hù doạ thôi.” Đức Toàn chưa từng thấy Shim Changmin tức giận như vậy, sợ tới mức suýt nữa oà khóc, lắp bắp vài từ, sắc mặt trắng bệch.
“Hù doạ?” Shim Changmin cũng ý thức được mình thất thố, nhún vai, chán nản nói, “Đức Toàn, nói đi, ngươi muốn ăn Shim Changmin ngâm giấm, hay là Shim Changmin ngũ vị, ta thấy muối tiêu ăn cũng ngon.”
“Nô tài không dám.” Đức Toàn sợ tới mức quỳ xuống đất, đầu đập thịch thịch.
“Ngươi không dám, nhưng mà có người dám.” Shim Changmin đỡ trán, trong lòng sợ hãi lẩm bẩm, “Đừng nói là dụng hình, chỉ hù doạ thôi, nếu để cho Kim Jaejoong tính tình tàn bạo xấu xa kia biết, e là Shim Changmin mãn hán toàn tịch cũng chưa đủ.”
Đức Toàn tuy không rõ tính cách của Jung Yunho lắm, nhưng đối với Kim Jaejoong lại hiểu vô cùng, vị đương gia có thể cầm búa xông tới trước mặt Hoàng đế kia quả thật gì cũng làm được, vì vậy không dám nghĩ kế lung tung, thành thật lui ra ngoài.
“Jung Yunho, ngươi thật sự không định đi ngoài sao?”
“Tạm thời chưa có ý này.”
Hai người giao chiến trong thời gian ngắn ngủn, sau đó lại yên lặng, từng phút từng giây cứ trôi qua đi, đến cùng Shim Changmin không bằng được Jung Yunho cáo già, bất đắc dĩ mở miệng nói: “Nói đi, đến cùng muốn thế nào, ngươi mới bằng lòng đi ra ngoài?”
“Cái này cũng không khó.” Jung Yunho mỉm cười, thấp giọng nói, “Chẳng qua là muốn ngài nói vài lời được không?”
“Nói cái gì?”
“Đợi lát nữa, nếu Jaejoong đến, còn làm phiền Hoàng thượng ngài nói tình hình nghiêm trọng một chút, tốt nhất là có liên quan đến tính mạng.” Jung Yunho cười sâu xa, tin tưởng tràn đầy, “Nếu có thể khiến hắn nói ra lời trong lòng, ta sẽ tặng Đắc Ý lâu trên đường Cô Tô cho ngài.”
Đắc Ý lâu là tửu lâu làm bánh ngọt ngon nhất trong Kinh thành, trực thuộc Jung gia.
“Vậy ta chết đói thì hơn.” Shim Changmin vừa nghĩ tới việc phải lừa Kim Jaejoong, chân liền như nhũn ra, liên tục khoát tay lui về phía sau.
“Ta đây cũng không còn cách nào nữa.” Đàm phán không thành, Jung Yunho nghịch nghịch mấy cọng rơm, miệng nói, “Thiên lao này quả thật rất lạnh, cơm thật sự không dành cho người, cai ngục thì rất khó tính, ngươi nói nếu Jaejoong biết ta phải nhận cực hình sẽ phản ứng như thế nào?”
Trong đầu Shim Changmin hiện ra bộ dáng Kim Jaejoong tức sùi bọt mép, không khỏi rùng mình một cái, ngăn không cho Jung Yunho nói tiếp, thoả hiệp: “Được rồi được rồi, ta đồng ý là được chứ gì.”
“Như thế rất tốt.” Jung Yunho gật đầu, mắt sáng rực.
“Ta phải nói như thế nào?” Shim Changmin học hỏi.
“Hoàng thượng thông minh như vậy, nào cần Yunho chỉ điểm.”
“Ngươi…” Shim Changmin phẩy tay áo bỏ đi, để lại Jung Yunho một mình nhìn cửa nhà lao không khoá, nở nụ cười đắc ý.
Y sư gà mờ cùng bệnh nhân
Park Yoochun tự biết mình không sống được lâu.
Hắn biết y thuật, tục ngữ nói rất đúng, bệnh lâu thành y, hắn quá rõ sức khoẻ của mình, thân thể này quả thật không thể hi vọng gì nhiều, cho nên ngoài Jung Yunho, hắn không quá thân thiết với người khác, gương mặt tươi cười dịu dàng kia xa cách tất cả mọi người.
Bởi vì, cuộc đời này chỉ ngắn ngủn vài năm, cơ thể hắn lại có bệnh, không nên khiến nhiều người quan tâm, đến lúc hắn buông tay nhân gian lại khiến người ta thương tâm.
Chỉ là, Kim Junsu quả thực là một ngoại lệ, người này lần lượt phá tan cấm kỵ của hắn, phá tan quy định hắn đã xây dựng cho cuộc sống của mình, đột ngột vô cùng, tựa như hoa quyên nở rộ trong ngày thu, màu sắc rực rỡ đó, bịt kín mắt hắn, thu hút trái tim hắn.
Lần đầu tiên hắn gặp Kim Junsu là trên phố Cô Tô, đó là một ngày mùa đông, khắc tinh của Jung Yunho – Kim Jaejoong lại một lần nữa đến đập phá quán, hắn được Lâm quản gia vô cùng lo lắng mời đến giúp đỡ, trên đường trở về gặp cậu nhóc đứng ven đường đá mấy viên đá, miệng lầm bầm gì đó, dựa vào khuôn mặt có vài phần tương tự Kim Jaejoong, cùng với lời nhắc nhở của tiểu tư, hắn mang theo vài phần hiếu kỳ, vài phần muốn mượn đệ đệ duy nhất của Kim Jaejoong đi giảm bớt oán hận giữa hai phủ Jung Kim, vươn tay ra.
Vốn tưởng rằng đệ đệ của Kim Jaejoong, cho dù không phải một người tâm cơ rất sâu, mồm mép lợi hại, cũng phải là một phú gia công tử được ca ca chiều lên đến tận trời, cả ngày cẩm y hoa phục gây chuyện trên phố, nhưng hắn thật sự không ngờ, Kim Junsu là một cậu bé cực kỳ trong sáng.
Đúng vậy, cậu bé.
Kim Junsu vẫn còn trẻ con, có lẽ là được Kim Jaejoong bảo vệ vô cùng tốt, vậy nên trái tim trong sáng như tuyết, cũng nhiệt tình như lửa, mang theo chút tính trẻ con, không giống người ngoài kiêng kị bệnh của hắn, ngược lại nói thẳng ra tình huống của hắn, sau đó lè lưỡi xin lỗi, không để ý việc hắn trốn tránh, đưa tay lên trời thề, nói nhất định sẽ chữa lành căn bệnh hắn mắc từ trong bụng mẹ.
Về sau, khi Park Yoochun ngồi trong viện nhìn Kim Junsu sôi nôi đi vào vườn thảo dược trước cửa nhà, cảm nhận ánh nắng vàng rực ấm áp, hắn từng vô số lần cảm tạ trời cao, may mắn, lúc trước hắn đã vén màn kiệu mà đưa tay ra.
Nhờ đó, trong sinh mạng ngắn ngủn này của hắn, mới có được Kim Junsu.
“Yoochun, ngươi nên tìm người làm bạn với ngươi.””
Jung Yunho đã từng nhiều lần nói với hắn như vậy, đứng trong sân chỉ có hai hạ nhân cô đơn này, nói lời đó.
Hắn cũng không để Jung Yunho ngủ lại, bởi vì, khi màn đêm buông xuống, chứng bệnh trời sinh sẽ khiến hắn rơi vào trạng thái thống khổ nhất, cho dù là ánh trăng mịn như tơ kia, trong mắt hắn cũng như đao đoạt mệnh bay tới từ địa ngục, cho nên, không ai được phép ở lại, Park Yoochun hắn không muốn để lộ một mặt kia của mình trước mặt người khác.
Dù chật vật thế nào, cũng chỉ có tự mình biết.
Nhưng mà, đêm đó, Junsu cùng hắn nghiên cứu dược liệu đến tận khuya, bên ngoài trời lại đổ mưa to không hề báo trước, khi Junsu vẻ mặt đau khổ nói ca ca đi ra ngoài mua trà, chỉ có mình hắn ở trong Kim phủ một đêm, lòng hắn liền mềm nhũn.
Vì vậy, Park phủ lần đầu tiên có người lạ ở lại, cũng là lần đầu tiên có người ở bên hắn trong buổi tối khó khăn nhất, nắm tay hắn, liên tục lầm bầm mấy lời vô nghĩa, thậm chí còn khóc nức nở, lần đầu tiên có người trắng đêm không ngủ, cầm chiếc khăn không ngừng thay hắn lau đi máu tươi bên khoé miệng, lần đầu tiên khi nắng ban mai lên, hắn tỉnh lại, nhìn thấy có người ghé vào cạnh giường hắn mà ngủ, ngủ say vô cùng nhưng lại không chịu buông hắn ra.
Tâm bị đánh chiếm là việc hắn chưa bao giờ nghĩ tới trong hai mươi năm qua.
Như Jung Yunho nói, hắn sở dĩ yêu Kim Jaejoong đến không có thuốc chữa như vậy, chẳng qua là vì năm đó ở Kim phủ, liếc mắt nhìn thấy bé con đáng yêu như em bé trong tranh Tết, chỉ muốn nâng trong lòng bàn tay mà yêu chiều, cứ thế, cả đời liền yêu chiều.
Tướng ngủ của Kim Junsu không đẹp, đầu nghiêng, tóc rối tung phủ lên mặt, khoé miệng còn chảy nước miếng, trên trán còn in đậm dấu vân giường, nhìn quả thật rất bất nhã.
Cậu nhóc này không có ưu nhã cùng ung dung của ca ca, càng không có xảo trá cùng tinh quái.
Nếu Kim Jaejoong là một viên ngọc đẹp đã được tạo hình tỉ mỉ, dùng để trưng bày trước mặt tất cả mọi người, khiến họ sợ hãi thán phục, vậy Kim Junsu chính là viên ngọc nằm trong cục đá cứng rắn, chỉ có gặp được đúng người mới toả ra ánh sáng của riêng mình.
Park Yoochun kỳ thật không còn nhớ rõ hôm đó là ngày bao nhiêu, dưới đáy lòng hắn, chỉ có đôi tay trắng nõn nắm chặt góc áo hắn, cùng với câu nói trong lúc mơ ngủ của Junsu, câu kia là —— Yoochun, đừng sợ.
Đừng sợ!
Trong kí ức, dường như chưa từng có người nào nói như vậy với hắn.
Trong mắt hết thảy mọi người, hắn là người dịu dàng, dịu dàng như một hồ nước, nước, là thứ mềm mại nhất, nhưng cũng là thứ mạnh mẽ nhất, không một người nào có thể chế ngự được nước.
Vậy nên, không người nào có thể chế ngự Park Yoochun, ngoại trừ chính hắn.
Chỉ là, giây phút mặt trời chiếu vào trong phòng đó, hắn rốt cuộc nhận ra, điều hắn nghĩ hoàn toàn sai, Kim Junsu, mới là người có thể triệt để đánh bại hắn.
Bởi vì…
Yêu, là vũ khí tốt nhất.
Kim Junsu chưa bao giờ biết có người cười lên lại dịu dàng như vậy, chưa bao giờ biết, có người lúc nói chuyện, mắt khẽ cong lên, bờ môi cũng cong cong, ngay cả giọng nói cũng điềm đạm, như sợ hù doạ từng hạt bụi trong không khí.
Hắn chưa từng nhìn thấy nụ cười như vậy, dịu dàng như ánh trăng, bao phủ quanh người.
Ca ca hắn Kim Jaejoong cười lên rất đẹp, người trong giới kinh doanh gọi Kim Jaejoong là Hồng nhan tiếu, một nụ cười của hồng nhan mà khuynh đảo trăm người, Yunho ca ca thành bắc cười lên cũng không kém, mặc dù không khuynh quốc khuynh thành như ca ca, nhưng lại có khí phách riêng, lôi cuốn lòng người, rực rỡ tựa như ánh nắng.
Cũng có người nói, Kim gia Nhị thiếu gia thành Nam, cười lên đáng yêu vô cùng.
Hắn chính là vị Nhị thiếu gia kia, chính hắn cũng đã từng nở nụ cười ngây ngốc với chiếc gương đồng nho nhỏ mà ca ca mang về, cậu nhóc trong gương khi cười thì mắt hơi híp lại, quả thật rất đáng yêu.
Mãi đến ngày đó, trên đường Cô Tô, chiếc xe ngựa dừng lại đột ngột, người tên Park Yoochun kia dẫn hắn về nhà làm khách, từ đó hắn mới biết được cái gì gọi là nụ cười đẹp nhất.
Trong căn nhà xinh xắn kia, hắn lần đầu tiên biết có người có thể cười dịu dàng như vậy, cũng lần đầu tiên biết có người trong lúc cười, trong mắt lại tràn ngập cay đắng.
Ý cười không lên mắt.
Hắn từng nghe một tú tài nói câu này, hôm nay quả thực đã gặp được.
“Thân thể của ta vốn như vậy, cũng không có gì đáng ngại.”
“Sẽ không, ta nhất định sẽ chữa tốt cho ngươi.”
Trí nhớ của Kim Junsu không tốt lắm, hắn không nhớ rõ mình đã từng nói bao nhiêu lời với Park Yoochun, nhưng hai câu này lại như khắc vào trong lòng hắn, sâu đến mức có thể nhìn thấy dấu vết rõ ràng.
Hắn thích y thuật, ban đầu chỉ vì khi còn bé đã từng sinh bệnh nặng một lần, lại thích thảo dược các loại, bởi vậy đại ca Kim Jaejoong của hắn vẫn không hiểu lý do.
Mà giờ, hắn rốt cuộc đã có lý do tốt hơn —— Hắn muốn chữa khỏi bệnh cho Park Yoochun.
Muốn Yoochun cũng có thể chơi bóng đá dưới ánh mặt trời, muốn Yoochun cũng có thể cầm tay hắn đi hội chùa, muốn Yoochun mùa đông cũng có thể đi kiểm tra cửa hàng, muốn Yoochun cũng có thể cười hạnh phúc như ca ca hắn, muốn…
—— Muốn Yoochun có thể ở bên hắn cả đời.
Vì vậy, không quan tâm ca ca mình phản đối, không quan tâm ánh mắt kỳ lạ của người bên ngoài, hắn ngày nào cũng mang theo đủ loại dược liệu, mang theo ấm sắc thuốc, mang theo ống quần dính bùn, khuôn mặt lấm bẩn, cạch cạch gõ cửa Park phủ, sau đó vui tươi hớn hở nhìn ấm thuốc của mình sôi trên bếp, biến thành một chén thuốc đen kịt, nhìn Park Yoochun uống hết, tán gẫu vài câu, rồi dưới sự thúc giục của ca ca mà nhanh chóng chạy về nhà.
Cuộc sống như vậy ngày qua ngày, không biết kéo dài bao lâu.
Hắn cũng không biết mình làm như vậy vì cái gì, chỉ là dưới đáy lòng hắn biết rõ, hắn muốn nhìn thấy Park Yoochun cười, khuôn mặt đẹp như vậy, nếu có thể cười thoải mái, vậy nhất định sẽ rất dễ nhìn.
Park Yoochun bệnh không thể làm việc vất vả, nhưng người đàn ông ngoài mềm trong cứng kia luôn không yên lòng việc buôn bán của Jung phủ, Yunho ca ca cùng Jaejoong ca ca đấu đến túi bụi, người đàn ông bệnh nặng hơn bất kì ai này lại việc nghĩa không chùn bước, không một câu oán hận mà tiếp nhận bao nhiêu việc của Jung phủ, khuôn mặt vốn đã trắng bệch lại càng thêm tái nhợt.
Khi đó, Jaejoong sinh bệnh, hắn khóc đến chảy bao nhiêu nước mắt.
Trong Park phủ, hắn hung hăng phát giận với Park Yoochun, đập phá bát đĩa, sau đó kéo tay Park Yoochun mà khóc, nước mắt rơi không ngừng.
Hắn rất sợ, nếu tiếp tục như vậy, Park Yoochun một ngày nào đó sẽ rời khỏi hắn, cuộc đời này sẽ không còn được gặp lại nữa.
Chiều hôm đó, Park Yoochun rất dịu dàng ôm hắn vào trong lòng, khi đó hắn mới nhận ra, Park Yoochun kỳ thật cũng rất cao, tuy gầy vô cùng, nhưng có thể ôm trọn hắn cả người toàn thịt.
Ngày đó nắng không to, thời tiết hơi lạnh, gió vẫn luôn gào thét, nhưng hắn lại nghe rất rõ lời Yoochun nói —— Junsu ngốc, ta sẽ sống thật tốt, bởi vì, ta không nỡ rời xa ngươi.
Hắn kể lại việc này cho ca ca vừa mới đỡ bệnh nghe, ca ca không nói lời nào, rất lâu sau đó mới kéo hắn qua, vỗ lưng hắn, động tác này, từ lúc Jaejoong ca tiến vào giới kinh doanh liền không làm nữa.
Ca ca bình thường khi nói chuyện luôn mang theo cạnh khoé, nhưng ngày đó lại bình tĩnh, tựa như đã quyết tâm rất lớn mới nói với hắn, mặc kệ hắn làm gì, ca ca luôn đứng bên hắn, nếu thích, vậy thì đánh cược một lần đi, con cháu Kim gia luôn rất may mắn.
Vì vậy, một lần đánh bạc, tiền đặt cược là cả đời hắn.
Đáng mừng chính là, nếu thành công, Yoochun sẽ ở bên hắn cả đời.
Hắn làm bạn với Yoochun, nhìn mưa xuân như dệt, tuyết đông như vẽ; kéo Yoochun mỗi ngày đều ra phố mua đồ chơi linh tinh, sau đó nói xấu sau lưng ca ca; hắn lôi Yoochun ra khỏi Jung phủ, vứt toàn bộ sổ sách bỏ đi kia cho Shim Changmin; hắn đột ngột xuất hiện trong lễ thành thân, tuyên bố trước mặt mọi người, Park Yoochun là của Kim Junsu.
Đêm giao thừa, ca ca gọi hắn cùng Yoochun đến phủ mới ăn bữa cơm đoàn viên, sức khoẻ Yoochun đã tốt hơn, thậm chí có thể uống hai chén với Yunho ca ca, Jaejoong ca hiếu kỳ kéo hắn hỏi hắn dùng thuốc gì mà hiệu quả như vậy.
Hắn chỉ mỉm cười, không biết trả lời như thế nào.
Bởi vì…
Yêu, là liều thuốc tốt nhất.
Sau này
“Đức Toàn, mang cái này đi khắc biển, đưa cho Jung Yunho cùng Kim Jaejoong, nói với hai người rằng, bọn họ nhớ phải luôn chuẩn bị bát đũa cho ta, nhất định sẽ có lúc ta tới đó.”
“Nô tài tuân mệnh.”
Shim Changmin đặt bút lông trong tay xuống, nhìn Đức Toàn cẩn thận mang tờ giấy Tuyên Thành đi, đột nhiên giật giật khoé miệng, nở nụ cười.
Trong đại điện trống trải, không có ai nghe thấy lời hắn nói:
“Dù sao, nơi đó mới là nhà.”
Ngoài điện Trọng Hoa, Đức Toàn mở tờ giấy Tuyên Thành tốt nhất ra, trên trang giấy thuần trắng là năm chữ to mạnh mẽ hữu lực, gần như muốn chọc thủng giấy.
Năm chữ còn chưa khô mực này, là lời tổng kết tốt nhất cho chuyện xưa của bọn họ:
—— Thiên hạ đệ nhất nhà

----------- TOÀN VĂN HOÀN -----------

May 12, 2015

[NGC] Phiên ngoại 7

Phiên ngoại 7 —— Kiếp phù du ký (Hạ)
Đời như giấc mộng, vui được là bao.
Vui được là bao, tình được là mấy.
Tình được là mấy, bốn mùa đổi thay.
Bốn mùa đổi thay, ký ức vẫn vẹn nguyên.
Nhật ký ngày hè (2)
“Bếp trưởng, hôm nay làm thêm một bát chè đậu đỏ đường phèn, Jung thiếu gia đến.”
“Đã biết, ngài cứ lên nhà đi.”
“Nhớ…”
“Cho ít đường, bỏ thêm một khối băng đúng không, suốt ngày cứ nhắc đi nhắc lại, dù ta không có đầu óc cũng đã nhớ kỹ, mệt Phúc bá ngài cứ lo lắng như vậy.” Đầu bếp Kim phủ từ xưa tới nay vốn là người mau mồm mau miệng, bắn liên thanh một hồi khiến Phúc bá dở khóc dở cười, lông mày vẫn còn đen khẽ buông lỏng, miệng nhịn không được liên tục dặn dò:
“Ngươi đúng là lắm mồm, rảnh rỗi như vậy thì vào để ý bếp đi, Jung thiếu gia này không phải người bình thường đâu, đừng có làm gì sai đấy.”
“Mỗi lần đến là ở lại ba bốn ngày, người không biết còn tưởng đương gia mới có thêm con trai, lại còn là một đứa trẻ khó lường.”
Phòng bếp Kim gia rất lớn, khu làm điểm tâm chủ yếu đều là phụ nữ, ngày bình thường thích nhất là bàn tán chuyện, lúc này đầu bếp kia vừa nói, mấy nha hoàn bên cạnh đều cười ra tiếng, chỉ trong chốc lát liền vô cùng náo nhiệt.
“Đàn bà các ngươi, cả ngày không làm chính sự, chỉ thích khua môi múa mép, còn bàn luận về chủ tử nữa, ta đuổi hết các ngươi đi đấy.” Phúc bá nghiêm mặt quát lớn, lúc này mới khiến các nàng trật tự lại, “Đi đi đi, mang đồ ăn ra đây.”
Đầu bếp bị trách mắng một trận, có chút xấu hổ, bưng đồ ăn ra nhét vào tay Phúc bá rồi quay người đi luôn, Phúc bá cũng không thèm để ý, đặt điểm tâm lên chiếc bàn đỏ rồi đi tới hoa viên.
Kim phủ từ trước đến nay đặc biệt phô trương, nhìn khắp Kinh thành, sợ là cũng không có mấy nhà có để sánh với mức độ xa hoa của Kim gia.
Hoa viên này là Kim Yong vì tạo cho Kim Jaejoong một nơi chơi đùa mà cố ý sửa sang, không nói đến việc về sau khi Kim Jaejoong lên quản gia thì đổi chỗ này thành phòng sách, chỉ nhìn hiện tại đã nhận thấy, đây là một chỗ nghỉ ngơi vô cùng tuyệt hảo.
Mấy chòi nghỉ mát dựng dựa vào núi đều khéo léo xinh đẹp, thấp thoáng trong lá xanh mượt, rừng thưa như vẽ, thỉnh thoảng lại lộ ra mái hiên cong vút, khiến người nhịn không được muốn đến gần, mà khi đi vào lại mới phát hiện trong đó chẳng khác gì cảnh tiên, phía sau đình đài lầu các mười phần trang nhã này là một hồ nước thanh tịnh, bên trên phủ kín lá sen màu xanh ngọc to như trước mâm tròn, điểm xuyết giữa lá sen là những đoá sen mịn màng đang nở rộ, có vài giọt nước đọng trên cánh hoa, một làn gió thổi qua liền lăn trên lá mà rơi vào trong hồ nước, tạo thành những đợt rung động nho nhỏ.
Giữa hồ như vẽ kia là một toà lầu các ba tầng, trên đề “Hồ tâm đình”, vách tường ngói lưu ly, cột trụ sơn đỏ, trên đỉnh khảm những hạt châu thuỷ tinh trong suốt, từng viên đều có giá trị liên thành, hồ nối với bờ bằng một chiếc cầu nhỏ màu xanh ngọc, nếu đến gần nhìn mới nhận ra, chiếc cầu này được tạc từ một khối bạch ngọc nguyên vẹn, hai bên khắc hoa văn cầu kỳ, dưới ánh mặt trời lấp lánh chẳng khác gì thiên cảnh giữa nhân gian.
Trong đình có hai người, một người mặc áo khoác bằng tơ tằm thêu chữ phúc, mái tóc đen nhánh được búi thành hai búi tròn tròn, dùng sợi sa tanh màu đỏ buộc lại, rung rinh phía sau ót, người còn lại cao hơn một chút, mặc áo màu đen có hoa văn chìm, tóc dài dùng ngọc quan gài lại, một đứng một ngồi, một xinh đẹp, một trầm ổn, ngược lại càng tô điểm cho nhau.
“Đại thiếu gia, Jung thiếu gia, ngày nóng thế này, ăn chút đồ mát hạ nhiệt đi.” Phúc bá bưng đồ ăn đi từ bên kia cầu sang, trên mặt nở nụ cười dịu dàng, miệng nói.
“Làm phiền Phúc bá rồi.” Jung Yunho quay người chắp tay thi lễ, hắn hai năm qua khuôn mặt đã phát triển hơn, có lẽ là do tập võ mà dáng người dong dỏng cao, tuy gầy hơn hẳn nhưng lại rất khoẻ mạnh, Phúc bá đã lặng lẽ quan sát hai năm, ngược lại phát hiện đứa nhỏ này rất trưởng thành, xử lý mọi việc ổn thoả, rất có phong phạm của phụ thân hắn.
Từ khi gặp Kim Jaejoong, vị thiếu gia này như bị ma ám, tan học lại chạy tới Kim phủ, Kim Jaejoong tính tình quái đản, lại được yêu chiều cung phụng, thỉnh thoảng lại giận dữ vì lý do không đâu, hắn cũng không giận, dịu dàng dỗ dành, rõ ràng chỉ là một đứa trẻ, bộ dáng nề nếp kia khiến người nhìn mà buồn cười.
Jung Gae mới đầu chỉ cho là hắn tính trẻ con, cảm thấy mới lạ vài ngày thì sẽ phai nhạt, không nghĩ tới chẳng mấy chốc đã hơn một năm, sắp sửa được hai năm, lúc này hắn mới tin là thật, nói chuyện trắng đêm với Kim Yong xong liền quyết định mặc kệ Jung Yunho, dưới sự ngầm đồng ý của người lớn hai bên, Jung Yunho lại càng thêm dụng tâm.
“Jung thiếu gia khách sáo rồi.” Phúc bá cùng Jung Yunho chào hỏi qua lại, mắc liếc nhìn sang đại thiếu gia khó hầu hạ của mình, không nhìn còn may, nhìn thì thiếu chút nữa đánh rơi đồ ăn trong tay.
Kim Jaejoong chẳng biết từ lúc nào đã đứng lên băng ghế đặt trên hành lang trong đình, cả người ghé sát vào lan can bằng gỗ chạm rỗng, vươn tay muốn nghịch hoa sen trong hồ, cánh tay trắng nõn dưới ánh mặt trời xinh đẹp chẳng khác nào búp sen đang hé nở kia.
“Thiếu gia của ta ơi.” Kim Jaejoong từ nhỏ vốn được người hầu chăm sóc vô cùng kỹ lưỡng, chưa từng ở một mình đến nửa khắc, hôm nay Phúc bá đi lấy đồ ăn một lát, vị chủ nhân không khiến người bớt lo này lại làm động tác nguy hiểm như vậy, khiến tim ông như muốn nhảy ra ngoài, vừa hô vừa định tiến lên ôm lấy cậu, “Sao lại chơi như vậy, ngã xuống thì nguy hiểm lắm.”
“Phúc bá, không cần phải lo lắng đâu.” Jung Yunho bước dài tới kéo Phúc bá lại, đừng nhìn hắn tuổi nhỏ, lực tay lại rất lớn, Phúc bá bị giữ chặt, đang nhìu mày thì thấy Jung Yunho quơ quơ tay, trên tay có một dây lụa khá dầy, buộc chặt cổ tay, mà đầu kia thì vòng qua eo Kim Jaejoong đang nhoài ra nghịch nước.
“Jung thiếu gia, ngài đây là?” Phúc bá nhíu lông mày, có chút hiểu ra, lại còn mấy phần khó hiểu.
“Jaejoong nói muốn nghịch nước, ngày nóng này quả thật có thể hạ nhiệt, ta đành phải nghĩ ra biện pháp này, Phúc bá cứ nghỉ ngơi đi, võ công của ta đủ để bảo vệ hắn.”
Phúc bá nhìn Jung Yunho vẻ mặt thành khẩn, lại nhìn Kim Jaejoong bên kia không hề để ý tới hai người họ, rốt cuộc mỉm cười, đặt đồ ăn trong tay lên bàn đá, mang theo vài phần nhắc nhở nói: “Vậy thì nhờ Jung thiếu gia chăm sóc thiếu gia của chúng ta rồi.”
“Kẻ hèn này cam tâm tình nguyện.”
Jung Yunho cũng cười, rõ ràng còn là thiếu niên ít tuổi, vậy mà đã có khí thế không nói lên lời, khiến người nhịn không được muốn tin tưởng hắn.
“Vậy lão nô xuống trước, không quấy rầy nữa.”
“Phúc bá đi thong thả.”
Jung Yunho chắp tay, Phúc bá đáp lễ, chậm rãi bước lên cầu bạch ngọc, từ xa quay lại, chợt thấy Jung Yunho bưng bát chè đậu đỏ đường phèn lên, dùng thìa bạc khẽ quấy, ngồi xuống bên cạnh Kim Jaejoong, nhẹ giọng nói gì đó, đại thiếu gia nhà hắn từ trước tới nay vốn kén chọn lại ngoan ngoãn quay đầu, nhấp một hớp chè đậu đỏ từ tay Jung Yunho, sau đó ngậm thìa không chịu buông, đợi đến lúc Jung Yunho vươn tay nhéo nhéo mặt cậu mới quay đầu lại.
“Hai đứa trẻ vô tư, thanh mai trúc mã, quanh quẩn bên giường.” Phúc bá trong lòng vô cùng vui vẻ, xem ra sau này không cần Phúc bá hắn đi theo đại thiếu gia nữa rồi, vì vậy nhịn không được bắt chước Lâm quản gia hát vài câu, vậy nên không nghe thấy đoạn đối thoại nho nhỏ giữa Jung Yunho cùng Kim Jaejoong.
“Yunho ca ca, sao ngươi lại lừa Phúc bá nói ta muốn nghịch nước. Rõ ràng là ngươi bảo ta, nếu hái được đoá sen kia, ngươi sẽ dạy ta cách kiếm bạc mà!”
“Ta cũng đâu có lừa Phúc bá, ngươi quả thực đang nghịch nước, ta cũng quả thực đang bảo vệ ngươi mà.” Jung Yunho cười cười, vô tội nói, Kim Jaejoong bĩu môi, trong lòng cảm thấy có vài phần không đúng, lại nói không ra, đành phải cúi đầu nghịch nghịch nước, miệng lầm bầm, “Lúc nào cũng là ngươi có lý.”
Jung Yunho lúc này mới cười trộm, trong lòng vui vẻ vô cùng, hắn nghĩ vài đêm, cuối cùng cũng lừa được Phúc bá, có lẽ từ nay về sau sẽ không còn người đi theo Jaejoong nữa, vậy hắn và Jaejoong có thể ở một mình với nhau.
Ngày hè ở Đông triều xưa nay vô cùng nóng, đầu hè, Kim Jaejoong còn có thể miễn cưỡng ra ngoài chơi đùa, đến lúc nắng to, vị chủ nhân từ trước đến nay sợ nóng thích mát liền trốn trong phòng của mình, gọi hạ nhân mang một bồn băng đến, quạt hơi nước mát hạ nhiệt cho cậu.
Jung Yunho cũng không làm gì được cậu, liền mang sách từ trong nhà tới, ngồi cạnh bàn nhỏ mà đọc, vừa chơi với Kim Jaejoong, vừa ôn bài.
Lời Jung Gae nói hai năm trước trên xe ngựa, hắn một khắc cũng không dám quên.
“Yunho ca ca, Yunho ca ca, này, Jung Yunho.” Jung Yunho đọc vô cùng tập trung, chợt nghe thấy Kim Jaejoong gọi, vừa ngẩng đầu lên liền thấy vị đại thiếu gia từ trước đến nay được chiều chuộng đang cầm quả lựu chuẩn bị đáp, giọng nói non nớt ồn ào, “Ngươi không để ý tới ta!”
“Nào có, ta đang ôn bài, không nghe thấy ngươi gọi ta.” Jung Yunho cười áy náy, không hề để ý đến việc Kim Jaejoong bướng bỉnh.
“Luận Ngữ Khổng Mạnh bỏ đi kia có gì đáng xem, ta muốn chơi diều, ngươi đi lấy diều cho ta.” Kim Jaejoong tựa trên giường, đôi chân trắng nõn khẽ đung đưa, suýt nữa chọc mù mắt Jung Yunho.
“Không phải ngươi sợ nóng nhất sao?” Jung Yunho buông sách, vén rèm lên, bên ngoài đang nắng rực rỡ.
“Ta nhìn ngươi thả nha.” Kim Jaejoong bĩu môi, mắt mở to, giống hệt mèo con mà Jung Yunho nhìn thấy trong sân mấy ngày trước.
“Được được được, ngươi đi cùng ta nhé?”
“Này, được rồi.” Kim Jaejoong làm ổ trong phòng mấy ngày đã bắt đầu chán, nghiêng đầu nghĩ nghĩ, nhảy xuống giường nói với mấy thị nữ, “Các ngươi không cần đi theo.”
Jung Yunho cong khoé môi, vươn tay ra, Kim Jaejoong mắt to cười rộ lên, bước nhanh tới, hai đứa trẻ nắm tay nhau đi qua hành lang, đến nhà kho ít người phía sau.
“Yunho ca ca, ngươi xem đó là hoa gì?” Nhà kho phía sau Kim gia để đủ thứ đồ linh tinh, Kim gia đại thiếu gia sống an nhàn sung sướng ít khi đặt chân tới đây, trước cửa nhà kho có vài cây hoa không biết tên, hoa nở hồng rực, Kim Jaejoong mới chỉ nhìn những hoa và cây cảnh được chăm sóc kĩ lưỡng, nào đã thấy những cây như vậy, kéo tay Jung Yunho hỏi.
“Cái này…” Jung Yunho dù sao cũng chỉ là đứa trẻ bảy tám tuổi, dù trưởng thành thế nào cũng không biết nhiều đến thế, chỉ là không muốn mất mặt trước Jaejoong, nói qua loa, “Là hoa hạnh.”
“Hoá ra hoa hạnh trông như vậy à.” Kim Jaejoong đứng lại, muốn nhìn kỹ, Jung Yunho sợ cậu hỏi nữa, vội vàng nắm tay cậu nói, “Chúng ta đi tìm diều đi.”
Cửa nhà kho đã lâu không mở được đẩy ra, tro bụi sặc mũi ập đến, nhảy múa dưới ánh mặt trời, Kim Jaejoong được Jung Yunho giấu ra sau lưng, không bị sặc, ngược lại Jung Yunho bị tro bụi xông vào mũi, ho khan không dừng.
“Oa, nhiều đồ quá.” Kim Jaejoong thò đầu ra từ sau lưng Jung Yunho, nhìn thấy kho hàng chất đống đồ, vui vẻ kêu một tiếng nói, “Đó là con ngựa gỗ ta chơi khi còn bé.”
Jung Yunho còn đang chống eo ho khan không ngừng, mắt thấy Kim Jaejoong chạy vụt qua, không giữ cậu lại, nhìn cậu nhóc vọt vào trong đống đồ, vừa bực mình vừa buồn cười khẽ nói, “Đúng là không có lương tâm.”
“Yunho ca ca, ngươi nhìn xem, đây là bàn tĩnh cũ của cha ta.”
“Đây là tẩu hút thuốc của Phúc bá.”
“Ồ, đây là cái gì?”
“Chắc là xẻng cũ bị hỏng.”
“Ta không biết là ở đây có nhiều đồ như vậy.”
Kim Jaejoong cùng đệ đệ Kim Junsu từ nhỏ đã có người chuyên làm đồ dùng cho, đồ còn mới bảy phần đã thay, nhìn qua đều là đồ tốt vàng chói loá, lâu lâu nhìn lại quả thật rất mới mẻ, nhìn một cái lại vuốt một cái, Jung Yunho đứng bên giải thích, thỉnh thoảng có đồ Kim Jaejoong không cầm được liền lấy hộ, một hỏi một đáp cũng tốn không ít thời gian.
“Ai, Yunho ca ca, đây là giường của ta khi còn bé, hoá ra là bị vứt vào trong này.” Trong một góc kho là chiếc giường gỗ màu lam nhạt lót đệm mềm, bên trên còn phủ một tầng lụa, bởi vậy không hề có bụi rơi vào, Kim Jaejoong chơi mệt mỏi nhào tới, vén tấm lụa ra ngồi một góc, vươn bàn tay nhỏ bé trắng nõn mời Jung Yunho, “Mềm lắm, ngươi mau tới ngồi đi.”
Jung Yunho vuốt vuốt một chiếc túi tiền còn mới tới tám phần, bên trên thêu hình gì đó xiêu xiêu vẹo vẹo màu đỏ rực, nghe thấy Kim Jaejoong gọi hắn liền tiện tay nhét vào trong tay áo, cũng bò lên giường, hai người đều là lần đầu tiên vào trong kho hàng nhỏ hẹp như vậy, tâm tính trẻ con, cảm thấy gì cũng mới mẻ, hai người ngồi đối diện nhau, trên mặt là nụ cười rạng rỡ.
“A, Yunho ca ca, ta mệt quá.” Kim Jaejoong chơi nhiều, đã quá thời gian ngủ trưa, dụi dụi mắt, khi nói chuyện còn mang theo chút ngái ngủ.
“Vậy ngủ một lát đi, ngủ xong chúng ta đi chơi diều.” Jung Yunho thấy giờ đang giữa trưa, sợ Kim Jaejoong bị cảm nắng, liền quyết định như vậy, vỗ vỗ chân, ý bảo Kim Jaejoong gối lên mà ngủ.
Kim Jaejoong hai năm qua vô cùng thân thiết với Jung Yunho, cậu từ trước đến nay là bé con được cưng chiều trong nhà, cũng không cảm thấy làm vậy có gì không ổn, nghiêng người nằm xuống, đầu gối trên đùi Jung Yunho, chỉ chốc lát liền ngủ say.
Jung Yunho cúi đầu vuốt vuốt mái tóc loà xoà của Kim Jaejoong, tuy cố cậy mạnh, nhưng dù sao cũng chỉ là trẻ nhỏ, chỉ chốc lát liền dựa tường mà ngủ thiếp đi.
“Yunho ca ca, Yunho ca ca.” Yunho vốn đang mơ, mơ thấy mình cưới Jaejoong về, ngay cả mặt cũng treo lên nụ cười rạng rỡ, bên tai chợt nghe thấy tiếng khóc nức nở của Kim Jaejoong, vội vàng mở to mắt, quả nhiên thấy Kim Jaejoong chạy tới, miệng ồn ào, “Cửa, cửa bị đóng rồi, đẩy không ra.”
Cửa bị đóng sao?
Jung Yunho nhướng mày, bọn họ ngủ ở giường tít trong góc, hạ nhân tới kiểm tra không nhìn thấy, chỉ thấy cửa nhà kho bị mở ra, liền khoá ngoài, Kim Jaejoong tỉnh trước đẩy cửa lại không mở được.
“Không sao, không sao.” Jung Yunho vươn tay, kéo Kim Jaejoong vào trong lòng mình, hắn mặc dù không lớn hơn Kim Jaejoong bao nhiêu, nhưng lại khá bình tĩnh, vừa vỗ lưng Kim Jaejoong vừa an ủi, “Có lẽ là hạ nhân không để ý mới khoá chúng ta vào bên trong, lát Phúc bá không thấy ngươi sẽ đi tìm thôi, ta ở đây, không phải sợ, Jaejoong không phải sợ.”
Kim Jaejoong chui vào trong lòng Jung Yunho, trong cổ họng bật ra vài tiếng nức nở nghẹn ngào, sụt sịt mũi, không nói thêm gì nữa, chỉ nhìn chân mình, một hồi lâu sau mới cắn môi mở miệng nói: “Yunho ca ca, chúng ta liệu có chết đói không?”
“Buổi trưa ngươi vừa ăn hết một đĩa chân giò xào, làm sao chết đói dễ dàng như vậy.” Jung Yunho vươn tay xoa xoa mũi Kim Jaejoong, Kim Jaejoong không vui né tránh, cắn ngón tay không đáp lời, Jung Yunho nhìn cậu ngoan ngoãn như vậy, mũi cảm nhận được mùi hương nhàn nhạt toả ra từ cơ thể Kim Jaejoong, lòng nóng lên, nhịn không được nói, “Jaejoong, đi ra ngoài thì ngươi gả cho ta được không?”
Jung Yunho có lòng với Kim Jaejoong, cái này sợ là cả phủ đều nhìn ra, ban đầu mọi người còn lấy chuyện này ra trêu ghẹo, về sau thấy Jung Yunho thật tâm che chở Kim Jaejoong, đương gia nhà mình cũng ngầm đồng ý, bởi vậy liền thật sự coi Jung thiếu gia là một nửa chủ nhân mà đối đãi.
“Tại sao phải gả cho ngươi?” Nhưng hết lần này tới lần khác Kim Jaejoong lại không để trong lòng, gặm móng tay buồn bực nói, “Cha ta cưới mẹ ta, Jung bá bá cưới mẹ ngươi, Hiên ca ca bên cạnh cưới Quân tẩu tử, cho nên, ta phải lấy vợ của ta, sao có thể gả cho ngươi?”
Jung Yunho không biết nói gì bật cười, Kim Yong tuy có hai con trai, Kim Jaejoong lại là con trai trưởng, nhưng dù sao cũng được chiều chuộng, tuổi còn nhỏ, không hề giống Jung Gae từ nhỏ đã dạy dỗ Jung Yunho, mà nghĩ bỏ mặc vài năm, chờ lớn lên chừng mười mấy tuổi mới truyền nghề cho, bởi vậy Kim Jaejoong dù thông minh lanh lợi, nhưng đến giờ vẫn có vài phần ngây thơ của trẻ con.
“Vậy Jaejoong thích ta không?” Jung Yunho lui một bước, cho rằng mình sẽ nghe được đáp án thoả mãn, hai năm qua, hắn làm theo lời dạy bảo của Jung Gae, gần như ngày ngày không rời Kim gia để thu hút sự chú ý của Kim Jaejoong, lại đi sớm về tối chăm chỉ học tập khiến bản thân trở nên mạnh hơn.
“Thích ngươi?” Jaejoong nhỏ nghiêng đầu nhìn Jung Yunho, bỗng dưng lắc đầu nói, “Không, ta thích Junsu, ah, còn có, ta thích đệ đệ của Hiên ca ca nhà bên cạnh, là một ca ca cười rộ lên rất đẹp, phụ thân nói nhà hắn là thư hương thế gia, có nhiều người đỗ tú tài, cho nên, cho nên mới có thể cái gì nhã ấy.”
“Nho nhã.” Jung Yunho theo thói quen tiếp lời, không hề lường trước mình sẽ nghe được đáp án như vậy, trong đầu thầm nghĩ tới người Jaejoong nói, là một tú tài, đầy bụng thi thư, cười rộ lên tao nhã, khí chất nhẹ nhàng, danh tiếng cũng rất tốt, được láng giềng xa gần tán thưởng không thôi, hắn chưa bao giờ nghĩ tới, người Kim Jaejoong ưa thích lại như vậy, trong lòng cảm thấy buồn bực phát sợ, gần như muốn nôn ra máu, “Jaejoong…”
“Đúng rồi, lần trước ta đến nhà Hiên ca ca ăn cơm, hắn ngồi trên ghế vừa mở miệng là nói đến thơ, người khác nói gì hắn cũng cười, không hề tức giận, giống như phật tổ trong miếu vậy…” Kim Jaejoong đang mô tả một người chính nhân quân tử, không ngờ một thứ ấm áp đột nhiên chạm vào môi cậu, bối rối giương mắt, nhìn thấy đôi mắt rực lửa của Jung Yunho.
Jung Yunho cũng không biết tại sao hắn lại làm động tác như vậy, có lần hắn nhìn thấy tiểu tư cùng nha hoàn trong phủ làm động tác kia ở sau hòn non bộ, Lâm quản gia chỉ nói cho hắn biết, đây là động tác mình làm với người yêu, gọi là hôn môi.
Hôm nay, nghe thấy Kim Jaejoong lải nhải tên người khác, hắn gần như là mất kiềm chế, muốn trong mắt Kim Jaejoong chỉ có hắn, chỉ mình hắn thôi.
Chỉ là, hai đứa trẻ nào biết cái gì gọi là hôn môi, chẳng qua là hai bờ môi chạm vào nhau, thậm chí hàm răng còn bị va đập, trong kho hàng yên tĩnh nghe đặc biệt rõ ràng.
“Jaejoong, ngươi chỉ có thể thích ta!” Jung Yunho ôm chặt lấy bả vai Kim Jaejoong, trong đầu chỉ lặp đi lặp lại một câu nói này.
Kim Jaejoong từ nhỏ đã được Kim Yong nâng trong lòng bàn tay, về sau Jung Yunho lại tìm mọi cách theo đuổi, cậu tuy không biết đây là hành động gì, nhưng cũng biết mình bị bắt nạt, mắt đỏ hồng, không thèm để ý, bị Yunho chọc giận liền nhảy dựng lên ồn ào: “Không thích ngươi, không thích ngươi, không thèm thích ngươi, ghét ngươi nhất, ngươi bắt nạt ta, ta thích ca ca nhà bên cạnh, hắn giỏi hơn ngươi, mạnh hơn ngươi, người ở bên cạnh ta nhất định phải giỏi hơn ta, phải giỏi như cha ta vậy.”
Giỏi hơn cậu.
Jung Yunho trong lúc nhất thời có chút mơ màng, hắn vẫn cho rằng làm theo lời cha hắn nói, Jaejoong nhất định sẽ thích hắn, nhưng hiện tại xem ra mình sai rồi.
Jaejoong thích người giỏi hơn cậu, giỏi như cha cậu vậy; Jaejoong thích người hàng xóm kia, có phong độ của người trí thức, nói chuyện toàn thơ văn; Jaejoong thích bạc, thích có thật nhiều thật nhiều bạc, Jaejoong còn thích bàn tính, thích…
Nhưng mà, Jaejoong không thích hắn.
“Không được, ngươi chỉ có thể thích ta.” Jung Yunho cũng đứng lên, gần như rống lên với Kim Jaejoong, khiến bé con đối diện sợ tới mức rụt rụt vai, nếu là đứa trẻ khác e là đã sớm oà khóc, hết lần này tới lần khác Kim Jaejoong lại có tính hiếu thắng, kiên cường vô cùng, miệng mím mím, không chịu khóc, mắt to hồng hồng trừng Jung Yunho, không chút yếu thế, “Không cho ngươi thích người khác.”
“Ta ghét ngươi nhất, không cho ngươi tới nhà ta nữa.” Kim Jaejoong bị thái độ của Jung Yunho hù doạ, nhảy xuống giường muốn chạy ra ngoài, đột nhiên bị Jung Yunho bắt lấy, cũng không biết Jung Yunho lấy cái kéo vàng từ đâu ra, tóm lấy lọn tóc của Kim Jaejoong, cắt roẹt một đường, tóc đen mềm mại rơi vào trong tay.
Kim Jaejoong vừa quay đầu đã thấy tóc mình bị cắt, miệng há ra muốn cắn Jung Yunho, hai người lăn lộn trên mặt đất, cuối cùng Kim Jaejoong bình thường không thích rèn luyện, bị Jung Yunho giữ chặt, uy hiếp: “Jaejoong, đây là tiền đặt cọc, ta lấy cái này về làm bùa, nếu ngươi yêu người khác, vậy sẽ không được ăn đồ ăn ngon nữa.”
“Jung Yunho, ngươi bắt nạt ta!” Kim Jaejoong mơ màng, không biết nói gì, rốt cuộc rơi mấy giọt nước mắt, miệng mơ hồ ầm ĩ nói gì đó, cậu từ trước đến nay có tính thiếu gia, ít khi rơi lệ, cứ ngốc ngốc như vậy bị Jung Yunho hù doạ, vì vậy, cảnh vừa khóc vừa náo trong nhà kho này về sau trở thành cấm kị của cậu, chỉ cần Jung Yunho nhắc tới là nổi trận lôi đình.
Jung Yunho chưa kịp nói gì, cửa nhà kho đã mở ra, hắn bị kéo đứng dậy, nhìn lại hoá ra là cha mình, vì vậy, lập tức đứng thẳng, mắt nhìn Kim Jaejoong được Kim Yong ôm vào lòng, tủi thân bĩu môi, la hét không bao giờ để hắn vào cửa.
“Yunho, các ngươi xảy ra chuyện gì vậy?” Jung Gae khôn khéo hơn, phát hiện ra không đúng, cúi đầu hỏi con mình.
“Jung Yunho là người xấu, ta không bao giờ muốn nhìn thấy hắn nữa.” Kim Jaejoong chui vào trong lòng Kim Yong, có người làm chỗ dựa, nhất thời ồn ào hơn hẳn.
Trưởng bối hai nhà liếc nhìn nhau, lại nhìn hai đứa trẻ, ngược lại đã hiểu ra vài phần.
“Jung lão ca, xem ra ngươi mang Yunho về trước đi.”
“Như thế cũng tốt, hắn cũng nên bắt đầu học vài thứ rồi.”
“Như vậy…”
Kim Yong cùng Jung Gae cười ngầm hiểu, Jung Gae chắp tay hành lễ, dắt tay Jung Yunho đi ra ngoài, Jung Yunho cảm thấy nhanh học thì càng nhanh cướp Kim Jaejoong tới tay, vì vậy đi thẳng ra cửa, cuối cùng quay đầu lại, giơ tóc cùng túi tiền suýt bị rơi ra nói: “Jaejoong, đây là tín vật, chờ ta mạnh hơn ngươi sẽ tới lấy ngươi!”
“Đó là túi tiền ta thêu, ngươi trả lại cho ta! Còn có, ngươi còn lâu mới mạnh hơn ta!” Kim Jaejoong ở trong lòng Kim Yong hô hào, thấy Jung Yunho đi xa, đột nhiên quay đầu lại nói, “Phụ thân, về sau không cho Jung Yunho đến nữa.”
“Được được được, ngươi hù chết phụ thân rồi, muốn ăn gì không?”
“Không ăn, ta cũng muốn học!”
“Được được.”

Vì vậy, thanh mai trúc mã hai năm Jung thiếu gia cùng Kim thiếu gia, đã bắt đầu cuộc hành trình của từng người, mãi đến nhiều năm về sau, gặp lại trong giới kinh doanh, đây mới là khởi đầu cho câu chuyện hấp dẫn sau này.