May 20, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 10

Chapter 10
 Ngành giải trí là gì?
Chỉ nghe đến tên thôi đã đủ để biết đây là ngành mang lại niềm vui cho mọi người. Vậy nên tất cả các ngành các nghề đều vô cùng cố gắng, diễn viên quay phim, ca sĩ ca hát, thậm chí là truyền thông mang đến cho mọi người những tin tức nóng hổi nhất, đáng quan tâm nhất.
Tất cả những người chìm đắm trong giới giải trí nhiều năm đều hiểu được cách cống hiến, muốn giải trí cho người, trước hết phải giải trí cho chính bản thân; tất cả các tạp chí lớn cũng tuân theo phương châm nhiều năm không đổi, đào ba thước đất tìm tin tức. Hơn nữa tin tức còn phải đa dạng, từ những tin tức tốt thường thấy, đến những tin liên quan đến sinh hoạt cá nhân của các minh tinh vốn rất hút người đọc.
Chẳng hạn như hiện tại, rõ ràng mấy người đến phỏng vấn bộ phim mới của đạo diễn Kim Jaejoong, kết quả câu hỏi nghiêm túc chẳng là bao, mọi người đã ào ào chuyển hướng.
Chẳng hạn như phóng viên của nhà đài “Bất ngờ giới giải trí”, vấn đề đầu tiên hỏi là: “Dường như hai vị hợp tác rất ăn ý, vậy có thể phim giả tình thật không?”
Tiễn Chanh bị hỏi đến sững sờ. Cô tuy đã ra mắt vài năm, nhưng vẫn chưa từng bị người hỏi như vậy. Vì cô ít khi xuất hiện, đừng nói đến scandal, ngay cả tin tức cô cũng có rất ít. Nhưng điều này không có nghĩa địa vị của cô trong giới giải trí không cao. Trước đây có một chương trình đã phỏng vấn một số nhà phê bình nổi tiếng về giới ca sĩ ngày nay của đất nước, lời bình luận của họ với Tiễn Chanh là “Một trong số ít những ca sĩ có thực lực trong mấy năm gần đây”, “Thái độ với âm nhạc cũng rất tốt”, đưa ra đánh giá rất cao về cô.
“Có chứ, trong phim, tôi rất yêu cô ấy.” Jung Yunho vừa cười vừa nói, câu hỏi này không hề gây áp lực gì cho anh. “Trong tác phẩm của đạo diễn Kim Jaejoong, tình yêu có sức quyến rũ kì lạ với mỗi người. Để diễn tốt nhân vật Tống Lam, trong lúc quay phim, tôi nhất định phải khiến bản thân yêu Tự Cẩm. Nhưng mà hai người chúng tôi gặp chút khó khăn trong việc giao tiếp, tôi còn vì bộ phim này mà chăm chỉ học tiếng Trung, ở trong trường quay, tôi cũng thường xuyên dùng tiếng Trung trao đổi với cô ấy, nhưng mà hình như hiệu quả không được tốt lắm.”
Jung Yunho nói xong còn cười thành tiếng, Tiễn Chanh nghe phiên dịch thuật lại cũng nhịn không được bật cười. Cô bổ sung: “Đạo diễn Kim là một người rất giỏi. Hơn nữa qua khoảng thời gian tiếp xúc này, tôi còn nhận ra anh ấy là một diễn viên rất xuất sắc! Lúc chúng tôi quay phim, anh ấy luôn nói với tôi: ‘Cô nhất định phải khiến bản thân yêu nhân vật trong phim của Jung Yunho!’, anh còn có thể tự mình sửa kịch bản trên trường quay. Anh ấy thật sự rất chăm chỉ!”
“Vậy sau khi chụp xong, hai người không sợ bản thân vẫn chìm trong bộ phim sao?”
Jung Yunho nhìn Tiễn Chanh, bình tĩnh đáp: “Vấn đề này… Hừm, vậy nên sau khi đóng máy, chúng ta đừng liên lạc với nhau một thời gian nhé! Vai diễn Tự Cẩm của Tiễn Chanh quả thật rất quyến rũ, chẳng may tôi tưởng thật thì làm sao bây giờ?” Giọng của anh vô cùng thân thiết, khéo léo phủ nhận giả thiết này.
Dù biết Jung Yunho chỉ đang nói đùa để tuyên truyền cho phim, Tiễn Chanh chưa có đủ kinh nghiệm trong phương diện này vẫn vô cùng xấu hổ, cúi đầu che miệng.
Kim Jaejoong vẫn luôn lẳng lặng đứng một bên lắng nghe, lúc này đột nhiên cắt ngang: “Kỳ thật đây là vấn đề mà mỗi diễn viên đều phải đối mặt: Giữa lý tính và cảm tính, nhất định phải học được cách khống chế tình cảm. Tôi thấy mắt chọn diễn viên của mình rất tốt, hai người bọn họ đều rất chuyên nghiệp, nếu như cuối cùng có thể đạt được hiệu quả khiến người xem cảm thấy phim giả tình thật, vậy đây là đánh giá cao nhất dành cho bộ phim này rồi.”
Một phóng viên đột nhiên chuyển hướng sang Kim Junsu: “Anh Kim Junsu đã đến đoàn làm phim tham ban, vậy có chuẩn bị quà gì cho đạo diễn Kim Jaejoong không?”
Nghe phiên dịch thuật lại xong, Kim Junsu ra vẻ hiểu rõ, đáp: “Quà à! Có… Tôi đã chuẩn bị quà.” Trên thực tế cậu đến tay không, nhưng cậu sao có thể không biết xấu hổ mà nói mình không chuẩn bị gì trước mặt truyền thông được, vì vậy kiên trì nói, “Bản thân tôi đã là quà rồi còn gì nữa!” Nói xong nhìn Kim Jaejoong. “Tôi và Jaejoong hyung là bạn thân vài chục năm, bộ phim lần này tôi đã ra sức đề nghị giúp đỡ, nhưng mà bị từ chối rồi! Anh ấy không chịu cho tôi một vai diễn, chỉ cho tôi biểu diễn ca khúc chủ đề.”
Mọi người nghe vậy liền bật cười, nhờ thế càng khẳng định tình cảm thân thiết giữa Kim Junsu cùng Kim Jaejoong.
“Vậy đạo diễn Kim vì sao lại không đồng ý? Bạn tốt khó được khi chủ động đề nghị, hơn nữa anh Kim Junsu thể hiện rất tốt trên sân khấu nhạc kịch, đóng phim hẳn sẽ không có vấn đề gì đâu!”
“Đúng vậy đúng vậy! Em diễn cũng không tệ lắm! Sao lại không cho em một vai?” Kim Junsu bắt chước phóng viên ồn ào nói.
Kim Jaejoong cười rộ lên, sau đó cầm lấy micro bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy rất bận, tôi mỗi lần muốn tìm cậu ấy đều không liên lạc được, cho nên tôi rất sợ lúc cần cậu ấy quay phim lại không tìm thấy người.”
Kim Junsu lập tức phản bác: “Rõ ràng là hyung nói khả năng diễn xuất của em rất kém!”
“Anh nói như vậy lúc nào!” Kim Jaejoong không chịu thừa nhận, “Được, nếu em ngày mai không bận thì tới trường quay đi, đây là tự em nói đó!”
Kim Junsu sững sờ, lúc này mới cảm thấy mình đâm lao phải theo lao. Nhưng đang ở trước mặt nhiều phóng viên như vậy, cậu không thể phủ nhận lời mình nói.
Tất cả mọi người liền ngóng trông câu trả lời của Kim Junsu, bao nhiêu đôi mắt dõi theo phản ứng của cậu. Hơn mười giây sau, Kim Junsu rốt cuộc chấp nhận thất bại. Cậu cầm lấy micro, ra vẻ mình bị người gài bẫy, đau thương nói: “Được rồi, em biết rồi. Ngày mai em sẽ tới.”
Lời này vừa nói ra, gần như tất cả các phóng viên đều không giấu được sự hưng phấn.
Nhà nghệ thuật tài năng nhất châu Á lại là diễn viên khách mời trong tác phẩm mới nhất của đạo diễn Kim Jaejoong nổi tiếng quốc tế! Đây chắc chắn là một tin tức hot vô cùng!
“Đạo diễn Kim định sắp xếp nhân vật gì cho cậu Kim vậy?”
“Cái này tạm thời phải giữ bí mật, tôi không muốn tiết lộ toàn bộ, nhỡ chẳng may mọi người để lộ thì làm sao bây giờ!”
“Vậy đạo diễn Kim có chờ mong diễn xuất của cậu Kim không?”
Kim Jaejoong dùng sức gật đầu, khoa trương nói: “Tôi rất chờ mong!”
Quyền đặt câu hỏi lúc này được giành cho một phóng viên Hàn Quốc. Cô rất lễ phép chào hỏi mọi người, sau đó hỏi: “Đạo diễn Kim Jaejoong, nếu tôi không nhầm thì từ khi DBSK tan rã, đây là lần đầu tiên anh và ngài Jung Yunho hợp tác, ở Hàn Quốc có rất nhiều người quan tâm đến việc này. Xin hỏi đối với việc hợp tác lại sau mười năm, cảm xúc của hai vị như thế nào? Còn có, lúc ban đầu chọn diễn viên, tại sao đạo diễn Kim lại lựa chọn thành viên cùng nhóm năm xưa làm nam chính?”
Vấn đề này hiển nhiên không phải tiêu điểm chú ý của truyền thông Trung Quốc, nhưng ở Hàn Quốc lại là tin tức cực kỳ nóng hổi. Năm đó DBSK làm mưa làm gió khắp châu Á, kết quả chỉ trong một đêm liền tuyên bố tan rã, đây không thể nghi ngờ là vết thương vĩnh viễn trong lòng fan âm nhạc.
Kim Jaejoong đưa micro lên miệng, ngừng một lát lại buông xuống. Trong lòng cậu lúc này hơi loạn, tuy trong thời gian này, cậu đã vô số lần nghĩ xem nếu bị hỏi câu hỏi này thì phải trả lời như thế nào, nhưng khi nó thật sự hiện hữu trước mắt, cậu lại do dự tránh né.
Phóng viên bên dưới có vài người biết rõ về việc DBSK giải tán năm đó; hơn nữa việc “bức ảnh” hot trên mạng mấy hôm trước, khiến cho tin đồn về YunJae lại xuất hiện, không ít người còn chia sẻ lại ảnh chụp thân mật của hai người hơn mười năm trước. Trong lúc nhất thời, “YunJae'” tràn ngập khắp các tạp chí lớn.
“Vậy tôi nói trước nhé.” Jung Yunho đột nhiên cầm lấy micro. Anh nhìn Kim Jaejoong, nở nụ cười thân thiết trưng cầu ý kiến của cậu: “Jaejoong?”
Kim Jaejoong chỉ có thể gật đầu. Cậu quả thực còn chưa nghĩ ra phải nói như thế nào.
“Đầu tiên tôi phải nói, là một diễn viên, tôi vô cùng may mắn khi được hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong. Dù ở Mĩ hay ở Trung Quốc, tài năng của đạo diễn Kim Jaejoong đều đã được công nhận, vậy nên trước hết, tôi phải cảm ơn cậu ấy một câu, cảm ơn cậu ấy cho tôi cơ hội tham gia bộ phim này.” Biểu cảm trên mặt Jung Yunho rất chân thành, cộng thêm không có lời khen ngợi nào quá mức, vậy nên khiến người vô cùng rung động. “Quay trở lại vấn đề vừa đặt ra. Quả thật, DBSK là quãng thời gian khó quên nhất trong cả đời tôi. Trong lòng tôi, nó vẫn ở nguyên vị trí ban đầu. Mấy thành viên chúng tôi từ mười mấy tuổi đã ở bên nhau, cùng luyện tập, cùng lên sân khấu, cùng phát triển ở nước ngoài. Giữa chúng tôi có một tình bạn rất sâu sắc, loại tình cảm này sẽ không vì mọi người tách ra mà biến mất, nó vẫn luôn còn đó. Dù đã bao nhiêu năm qua, khi chúng tôi gặp nhau vẫn cảm thấy rất thân thiết, như thể mọi người chưa từng tách ra vậy. Cho nên lần này khi Jaejoong gọi điện cho tôi, hỏi tôi có muốn thử vai diễn Tống Lam này không, tôi không hề suy nghĩ liền đồng ý. Thật sự không cần cân nhắc nhiều, tôi hoàn toàn tin tưởng cậu ấy! Hơn nữa, tôi còn lo diễn xuất của mình không tốt, không thể hiện được vai diễn.”
Jung Yunho nói xong, thân thiết nở nụ cười với Kim Jaejoong. Trong mắt người ngoài, sự thân mật đó chỉ có ở bạn bè lâu năm, bởi vậy mọi người không chút do dự liền tin tưởng lời Jung Yunho, sau đó bắt đầu chờ mong câu trả lời của Kim Jaejoong.
“Phải nói, lúc đầu, chúng tôi không định tìm một diễn viên Hàn Quốc diễn nhân vật này. Vì đây… Vì nhân vật này là một, ừm…” Kim Jaejoong dừng lại, nhìn chằm chằm thành ghế một hồi, lát sau mới cầm lấy micro. Lúc này trạng thái tựa hồ tốt lên nhiều, biểu cảm trên mặt cũng không còn cứng ngắc như ban nãy, lộ ra vẻ nhẹ nhõm. “Ngày đấy tôi ở nhà lên mạng xem phim, đúng lúc thấy bộ phim “Không bằng trở lại” đạt rất nhiều giải thưởng lớn năm trước mà Yunho đóng vai chính. Sau khi tôi xem xong thì cảm thấy rất giật mình, vì trước kia, anh ấy là người diễn kém nhất trong số năm người chúng tôi, vậy mà trong bộ phim này, anh ấy như hoàn toàn thay đổi thành người khác! Lúc đó, trong lòng tôi liền quyết định, là anh ta! Về sau khi thử đồ, tôi nhìn anh mặc đồ diễn đứng trước mặt mình, trong lòng liền nghĩ “May mắn chọn anh ấy”. Diễn xuất của anh ấy nhất định sẽ được mọi người tán thành! Về phần hợp tác sau nhiều năm… Tôi đương nhiên rất vui khi có thể sát cánh cùng thành viên trong nhóm, hơn nữa hiện tại lại thêm một người.” Cậu nói xong liền chỉ Kim Junsu, “Tôi cảm thấy mấy người chúng tôi rất ăn ý, vậy nên hi vọng lần hợp tác này có thể thoả mãn mọi người.”
Phóng viên đến đã làm tốn bao nhiêu thời gian, sau khi kết thúc, mấy người dựa theo lời hẹn lúc trước cùng đi ăn cơm tối. Uống vài chén rượu, Tiễn Chanh thẳng thắn thừa nhận mình rất thích giọng của Kim Junsu, còn nói mình đã từng đi Hàn Quốc nhiều lần chỉ để xem các vở nhạc kịch của Kim Junsu.
Kim Junsu cầm ly rượu cười đến không khép miệng được. Cậu vốn tửu lượng không cao, mang theo hơi men lại được Tiễn Chanh ca ngợi như vậy, trong lòng vui vẻ vô cùng.
Lúc gần về, Kim Jaejoong đưa mấy tờ giấy cho Kim Junsu, bảo cậu về đọc thật kỹ. Kim Junsu nhìn thoáng qua, hoá ra là mấy trang kịch bản, lời thoại cũng chẳng được mấy câu, quả nhiên chỉ là vai diễn khách mời mà thôi.
Rạng sáng hôm sau, Kim Junsu mặc bộ trang phục tương tự ngày hôm qua xuất hiện tại trường quay, tuy vậy tóc không tạo kiểu mà mềm mại rủ xuống. Đây là Kim Jaejoong tối hôm qua cố ý nhắc nhở, để tiện cho tạo hình hôm nay.
Vai diễn khách mời của Kim Junsu là trùm tài chính Thượng Hải. Sau khi nam chính và nữ chính chia tay, nữ chính không còn tin vào tình yêu, một lần nữa sa vào trong vòng xa hoa truỵ lạc, Kim Junsu là người tình mới của nữ chính. Cậu chỉ có một cảnh, là sau khi nam chính hoàn thành nhiệm vụ trở lại Thượng Hải liền vội vàng đi tìm nữ chính, vì vậy ba người gặp nhau ở chốn ăn chơi đàng điếm.
Đối với nhân vật này, yêu cầu của Kim Jaejoong rất đơn giản: Ra sức trang điểm cho giống người giàu là được. Sau khi tạo hình, Kim Junsu cơ bản cũng biến thành một kẻ nhà giàu mới nổi điển hình.
Ba người đứng bên khớp lời thoại, tạm ổn liền bắt đầu quay chính thức.
Đây vốn là một cảnh rất đơn giản, kết quả lại NG năm sáu lần. Cuối cùng Kim Jaejoong thoàn toàn không thể ngồi yên được nữa, cậu hổn hển hô “Cut”, sau đó vọt tới trước mặt Tiễn Chanh.
“Tôi thật sự… Tôi cũng không biết nói cô thế nào nữa! Người cô yêu là Tống Lam, là anh ta!” Kim Jaejoong đưa tay chỉ Jung Yunho, “Nhìn cho rõ, là anh ta!”
Jung Yunho hiển nhiên đã hiểu ý của Kim Jaejoong, nhịn không được bật cười.
Tiễn Chanh bị nói đến hai má đỏ bừng, xấu hổ nhận lỗi: “Đạo diễn, rất xin lỗi, là tôi không tìm đúng cảm xúc, tôi…”
Kim Jaejoong phất tay cắt ngang cô: “Không tìm đúng à! Nếu tôi không đọc kịch bản, tôi còn tưởng Kim Junsu mới là nam chính!”
Kim Junsu lần đầu tiên quay phim của Kim Jaejoong, bị bộ dạng của Kim Jaejoong làm cho sững sờ, không biết nên nói gì, chỉ có thể đợi Kim Jaejoong phát giận xong thì quay lại.
Kết quả, lại bị hô “Cut”.
Kim Jaejoong hai tay chống nạnh đứng trước mặt ba người, im lặng hồi lâu, cuối cùng đành phải nhận mệnh mà nói: “Được rồi được rồi, cô qua một bên nhìn đi, tôi diễn mẫu cho cô xem.”

Kim Jaejoong đi đến bên người Kim Junsu, đột nhiên vươn tay khoác tay cậu, mang theo xấu hổ dựa trên người cậu như Tiễn Chanh lúc nãy.

May 19, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 9

Chapter 9
Kim Junsu bị lời giễu cợt kia chọc cười. Cậu tính tình không thể nói là tốt, nhưng tuyệt không phải kẻ lòng dạ hẹp hòi. Bọn họ đã từng sống bên nhau nhiều năm, tuy Kim Jaejoong có vài thói xấu nhưng rất ít người so đo với cậu: Người không quen cậu thì cậu không thân thiết, người quen thì sẽ bất giác nhường nhịn cậu.
Kim Junsu vẫn luôn cảm thấy người hyung này rất đa cảm, ít nhất là đa cảm hơn rất nhiều người mà cậu từng tiếp xúc. Trên người cậu, bạn có thể thấy rất nhiều loại cảm xúc, nhưng chúng luôn bị giấu kín dưới đáy lòng, như thể cậu luôn vui vẻ vậy.
Mọi người ai cũng có phiền muộn, Kim Jaejoong cũng không phải ngoại lệ, cậu chỉ là không nói với người khác mà thôi.
Kim Junsu cười đưa tay ra với Tiễn Chanh, mắt một mí theo thói quen khẽ nhếch lên: “Xin chào, tôi là Kim Junsu, rất vui khi được gặp cô.”
Tiễn Chanh không biết là nghĩ cái gì, khuôn mặt trang điểm cẩn thận hơi hồng lên, đó là bộ dáng chỉ mấy cô bé mười mấy tuổi mới có. Cô cười đến ngốc ngốc, trong giây lát khiến mọi người cũng cười theo.
“… Tôi cũng vậy!” Động tác Tiễn Chanh đưa tay ra bắt rất kỳ lạ, trên mặt cô tràn ngập sự sẵn lòng, nhưng tay lại do dự chưa bắt tay Kim Junsu, cuối cùng như đã quyết định, mới thật sự vươn tay qua. “Xin chào!” Câu sau nói bằng tiếng Hàn, nghe có chút gượng gạo, nhưng thành ý lại đủ mười phần.
Suy nghĩ cho vấn đề ngôn ngữ của Tiễn Chanh, dù là Kim Jaejoong hay Kim Junsu đều dùng tiếng Anh để trò chuyện với cô, vậy nên đây là lần đầu Kim Jaejoong nghe cô nói ngôn ngữ nước mình. Nói cậu cảm thấy kỳ lạ, không bằng nói cậu rất không thoải mái —— Phân biệt đối xử như vậy rõ ràng cho thấy nhất bên trọng nhất bên khinh!
Kim Junsu cười to “Kyang kyang” vài cái.
Kim Jaejoong liếc mắt qua nhìn cậu, cười mà như không cười dùng tiếng Hàn giới thiệu Tiễn Chanh với Kim Junsu: “Cô ấy là Tiễn Chanh, nữ chính của bộ phim này, ca khúc chủ đề bản tiếng Trung cũng là do cô hát.” Ánh mắt Kim Jaejoong đột nhiên trở nên vô cùng mập mờ, cậu cười xấu xa hạ giọng nói: “Anh thấy cô gái này thích em rồi!”
“Đừng có đùa!” Kim Junsu tuy đã lăn lộn trong ngành giải trí vài chục năm, nhưng cậu đến nay vẫn chưa học được cách ứng phó chuyện này. Dù là đùa hay thật, vấn đề tình cảm vẫn luôn là điểm yếu của cậu, chỉ cần nhắc đến chủ đề này, da mặt cậu sẽ mỏng hơn hẳn.
“Anh hỏi hộ em nhé?” Kim Jaejoong cười như bé hồ ly, không, là hồ ly trưởng thành.
Kim Junsu mím miệng, nhíu mày nhìn cậu.
Được rồi được rồi, xem ra là không vui rồi! Kim Jaejoong hiểu rất rõ giới hạn của Kim Junsu, biết rõ còn nói thêm nữa, người này nhất định sẽ tức giận.
Vì vậy cậu quay sang Tiễn Chanh, dùng tiếng Anh để tất cả mọi người có thể nghe hiểu, hỏi: “Cô vừa rồi có nghe hiểu không?”
“Hả?” Tiễn Chanh đương nhiên không có khả năng hiểu được.
“Tôi đang giới thiệu cô với cậu ta. Tôi nói cô là một ca sĩ rất xuất sắc, giọng rất hay, lần này sẽ hợp tác với cậu ta biểu diễn ca khúc chủ đề của bộ phim.” Kim Jaejoong nói dối không chớp mắt, tựa như cậu đang trần thuật lại sự thật. Cuối cùng, cậu còn thêm một câu, “Tôi thấy tiếng Hàn của cô không tệ, nghĩ cô sẽ nghe hiểu được.”
Tiễn Chanh không biết là cậu đang trêu chọc mình, dù sao trong lòng cô, Kim Jaejoong vẫn là một đạo diễn đẳng cấp quốc tế vô cùng nghiêm túc, vì vậy cô lắc lắc tay nói: “Là tôi vừa mới học, tôi chỉ biết một câu kia thôi.”
Kim Jaejoong ra vẻ hiểu rõ: “Sao đột nhiên lại học vậy?”
Biết rõ còn cố hỏi!
Tiễn Chanh sao có thể nói là vì nghe nói Kim Junsu sắp tới nên mới học. Cô suy nghĩ một hồi, nghĩ không ra nên trả lời cậu thế nào mới ổn, vẻ mặt xấu hổ.
“Jaejoong.” Jung Yunho đột nhiên phá tan bầu không khí kỳ lạ này. Anh vẫn luôn đứng bên nhìn, cũng không định xen vào, kết quả cuối cùng vẫn nhịn không được: “Phóng viên vẫn đang ở bên ngoài, tớ thấy nên sắp xếp để họ phỏng vấn trước, lát mọi người trò chuyện sau.” Lại quay sang nhìn Junsu, “Dù sao hôm nay Junsu cũng không có việc gì, tối xong việc cùng đi ăn cơm đi.”
Kim Junsu thấy Jung Yunho nói như vậy thì vui vẻ đáp lời: “Đúng đúng, chúng ta đối phó với đám người ngoài kia trước, buổi tối ăn cơm em mời!”
“Ai trả tiền?” Kim Jaejoong nhướn mày nhìn cậu.
Kim Junsu vô thức bật ra câu “Em mời”, may mà dừng lại đúng lúc.
Jung Yunho bất đắc dĩ cười cười, không ngờ nhiều năm qua đi, Kim Jaejoong vẫn thích giả dạng làm chú mèo nhỏ giương nanh múa vuốt trước mặt mấy cậu em. Mà thói quen không mời người khác đi ăn của Kim Junsu cũng bị Kim Jaejoong coi là vũ khí công kích cậu, chụp mũ keo kiệt cho Junsu… Hai người bọn họ thật đúng là không biết mệt.
Quan trọng là Kim Junsu cũng không phải không thích mời khác, cậu trở thành như bây giờ chủ yếu là vì Kim Jaejoong, đều tại cậu trong mấy năm kia, gặp ai cũng nói Kim Junsu không thích trả tiền, cuối cùng liền khiến cho cậu nhóc phải mang tiếng xấu này.
“… Đương nhiên là hyung trả tiền rồi! Em là khách mà!” Kim Junsu cố ý nhấn mạnh hai từ “hyung” và “khách”.
“Dựa vào cái gì? Đừng quên hôm nay là em tới tham ban!”
Kim Junsu mặt không đổi, có chút xấu xa nhìn Kim Jaejoong, mắt cười đến cong lên.
Jung Yunho quyết đoán cắt đứt hai người: “Anh trả.”
Kim Jaejoong bất giác quát anh: “Trả cái gì mà trả! Tiêu tiền đến nghiện à!”
Jung Yunho không nghĩ tới Kim Jaejoong lại đột nhiên gây rối. Anh bị quát đến sững sờ, nhưng rất nhanh lại bị cảm giác quen thuộc này gợi lại ký ức. Trong nháy mắt, chuyện cũ rõ mồn một trước mắt.
Anh đột nhiên nhận ra, giữa kí ức cùng hiện thực, có chút gì đó đã thay đổi. Người không đổi, vậy thay đổi là cái gì?
Jung Yunho yên lặng đứng đó, hồi lâu không nói gì.
Kim Jaejoong ý thức được mình thất lễ, hôm nay, lời như vậy quả thật không nên bật ra khỏi miệng cậu. Cậu cũng không biết vừa rồi vì sao cậu lại xúc động nói câu kia với anh.
“Cậu muốn trả thì cứ việc trả!” Kim Jaejoong bình tĩnh, ra sức che giấu bối rối mình vừa tạo nên.
Jung Yunho khẽ ừ, bầu không khí so với lúc trước còn xấu hổ hơn. Anh đành phải nói sang chuyện khác, lại nhớ tới lúc nãy: “Vậy giờ chúng ta đi ra ngoài, ứng phó với phóng viên ở ngoài kia trước đã.”
Kim Jaejoong tức giận trừng Jung Yunho: “Hình như —— Tớ mới là đạo diễn.”
Jung Yunho thoáng cái nghẹn lời, như bị người trước mặt quăng cho một cái tát. Tuy vô hình, nhưng lại có thể cảm nhận đau rát trên hai gò má.
Kim Junsu trong lòng rung lên chuông báo động. Cậu thật sự càng ngày càng không hiểu nổi tích cách của Kim Jaejoong, vừa rồi còn nói chuyện vui vẻ, sao nói trở mặt liền trở mặt luôn, ngay cả dấu hiệu cũng không có.
Kim Junsu dựa vào người Kim Jaejoong, cậu thân thiết quàng tay lên cổ Kim Jaejoong, cố gắng hoà hoãn bầu không khí khẩn trương: “Yunho hyung nói rất đúng, đám phóng viên kia quả thật không dễ hầu chút nào, để bọn họ chờ lâu không chừng lại nói anh.”
“Nói anh cái gì?” Kim Jaejoong cười lạnh, “Là anh gọi bọn họ đến sao? Để bọn họ đợi thì có vấn đề gì!”
Cậu lại nói linh tinh rồi. Kim Junsu đương nhiên biết tính Kim Jaejoong không phải như vậy, tuy mấy năm nay cậu khó tính hơn rất nhiều, nhưng thực chất bên trong vẫn rất thân thiện dễ gần.
Kim Junsu dùng giọng điệu làm nũng mà khuyên nhủ: “Đây không phải là nhiều một chuyện không bằng bớt một chuyện sao! Lúc trước ở cùng nhau, những việc như vậy không phải đều là Yunho hyung đi lo liệu sao.”
Kim Jaejoong lạnh lùng nói: “Lúc trước là lúc trước, giờ anh không quen như vậy.”
Kim Junsu không nghĩ cậu lại khác trước kia nhiều như vậy, chợt nghĩ tới quan hệ của hai người họ quả thật rất phiền phức. Dù với tư cách là người bên cạnh, họ cũng không có lập trường gì để phát biểu thay ai.
Kim Junsu trước khi đến đây cũng từng lo lắng như vậy. Bất kể là ai, đây đều là hyung của cậu, hơn nữa những việc giữa hai người họ căn bản không ai nói rõ được. Mấy hôm trước Park Yoochun còn khuyên cậu đừng tới tham ban, nói cậu gây thêm rắc rối. Cậu lúc ấy còn cảm thấy tên họ Park kia không có tình nghĩa, kết quả gã ta nói trúng rồi, cậu tự tìm rắc rối cho mình!
Chỉ một lát sau, Jung Yunho đã điều chỉnh lại cảm xúc. Kỳ thật Kim Jaejoong nói không sai, lúc trước là lúc trước, là do anh không phân chia rõ ràng, vậy nên xen vào việc của người khác, khiến người chê cười.
Jung Yunho chậm rãi cười rộ lên. Nụ cười này không giống nụ cười khi nói chuyện với Kim Junsu lúc nãy, mà tràn đầy lịch sự và xa cách, trở lại thành người đàn ông luôn bày ra phong thái hoàn mỹ nhất trước mặt người ngoài.
“Jaejoong nói rất đúng, công việc là công việc, bạn bè là bạn bè, là anh không đúng.” Dáng vẻ Jung Yunho vô cùng ung dung, không hề có sự xấu hổ lúc nãy, như thể anh chỉ tiện lời mà nói, nhưng trong giọng điệu của anh lại không hề có sự tuỳ tiện.
Jung Yunho vươn tay, làm động tác mời.
“Nếu là tuyên truyền cho phim, vậy đương nhiên phải mời đạo diễn Kim tự mình chủ trì rồi.” Lời Jung Yunho nói rất sinh động, tựa như câu đùa cợt giữa bạn bè.
Kim Jaejoong lẳng lặng nhìn anh, lại hạ mắt nhìn tay anh. Một lát sau, cậu kéo tay Kim Junsu ra khỏi người mình, không nói gì mà đi ra ngoài.
Khi nhân viên đoàn làm phim cùng các phóng viên thoả thuận xong, phỏng vấn rốt cuộc bắt đầu.
Kim Jaejoong đã đưa ra yêu cầu: Không được quay phim chụp ảnh trường quay, không được viết những tin ngoài lề về việc quay phim, không cho phép lén lút ở lại sau khi phỏng vấn kết thúc, để tránh nội dung phim bị tiết lộ trước khi phát hành, ảnh hưởng đến công tác tuyên truyền sau này. Hôm nay những người nhận được tin tất nhiên cũng không phải phóng viên của mấy toà soạn báo nho nhỏ thông thường, đối với lo lắng của Kim Jaejoong, tất cả mọi người đều tỏ vẻ hiểu rõ, hơn nữa còn bày tỏ sự mong đợi nồng nhiệt của mình với bộ phim này.
Nhân viên vốn định sắp xếp cho diễn viên chính của đoàn làm phim và đạo diễn nhận phỏng vấn cùng Kim Junsu hôm nay đặc biệt chạy đến tham ban, sau lại tách ra.
Jung Yunho lịch sự đứng bên phải Tiễn Chanh, để cô có thể đứng cạnh Kim Jaejoong. Kim Junsu cơ bản chỉ như người qua đường, trong cả tấm hình, Tiễn Chanh quả thực nổi bật nhất.
Tiễn Chanh rất cảm kích nhìn Jung Yunho. Dù sao cô chỉ là người mới, dù có là nữ chính cũng không có lý do gì để đoạt danh tiếng của Jung Yunho. Anh dùng phương thức này giúp đỡ cô, quả thật rất cẩn thận.
“Đạo diễn Kim, có thể tiết lộ tiến độ quay phim được không? Đã dự tính thời gian chiếu phim chưa vậy?”
Hình tượng của Kim Jaejoong trước mặt truyền thông vẫn luôn rất tốt, nhã nhặn lễ phép, trên mặt thường xuyên nở nụ cười: “Hiện tại công tác quay phim đã tiến hành được hơn nửa, nhưng biên tập cần bao nhiêu thời gian thì tôi cũng không biết, vậy nên thời gian chiếu phim… Để tôi xem đã.”
“Đạo diễn Kim, nghe nói kịch bản lần này là tự anh tham gia sáng tác, đối với đề tài về tình yêu này, anh có tham khảo kinh nghiệm yêu đương của bản thân không?”
Kim Jaejoong thoáng sững sờ, nở nụ cười, không trả lời trực tiếp: “Tôi thường thấy bạn bè bị tình cảm giày vò, đó là linh cảm của tôi, phim ảnh vốn xuất phát từ cuộc sống mà! Tôi thỉnh thoảng cũng sẽ tham khảo đôi chút.”
Phóng viên hỏi tiếp: “Anh cảm thấy tình cảm là một loại tra tấn sao?”
Kim Jaejoong gật gật đầu: “Trong mắt tôi, tình yêu là thứ tra tấn con người nhất, nhưng loại tra tấn này không phải lúc nào cũng đau đớn, chẳng hạn như nhớ nhung, chẳng hạn như thầm mến.”
“Vậy hai vị nam chính nữ chính có suy nghĩ gì về tình yêu không?”
Nhân viên đưa micro cho Jung Yunho cùng Tiễn Chanh, Jung Yunho lịch sự để Tiễn Chanh đáp trước.
Tiễn Chanh lần đầu tiên dùng thân phận diễn viên đối mặt với phóng viên truyền thông, trong lòng có chút kích động, mà tâm tình này trực tiếp biểu hiện trên mặt cô: “Tôi thấy tình yêu phải tuỳ theo duyên số, chính là một lúc nào đó, ở một nơi nào đó, trùng hợp gặp được người nào đó, sau đó liền nảy sinh tình cảm… Tôi cũng chỉ tuỳ duyên mà thôi, cũng không thích che giấu tình cảm của mình.”
Cô nói xong, Jung Yunho không tiếp lời ngay, mà suy nghĩ trong chốc lát mới chậm rãi đáp: “Có lẽ tôi nói như vậy thì hơi kỳ quái, nhưng mà tôi thật sự không hiểu nhiều về tình yêu, như việc tất cả mọi người cảm thấy chỉ cần đối tốt với đối phương là được rồi, sau đó không để ý đối phương nghĩ như thế nào. Thông thường con người đều như vậy, kết quả, một ngày nọ chợt nhận ra, tình yêu đã biến thành vũ khí, tổn thương đối phương. Kỳ thật bạn cũng không muốn tổn thương người đó, nhưng lại lấy danh nghĩa tình yêu làm việc không cách nào cứu vãn được.”
Lời này của anh vô cùng chân thành động lòng người, mà ngay cả người bình thường cũng nhận ra đây không phải là câu trả lời cho câu hỏi ban nãy, đừng nói chi là những phóng viên giải trí. Họ có trực giác nhạy bén trời sinh, có thể thấy rõ tâm tư người khác, vì vậy khi Jung Yunho nói xong, lập tức có phóng viên hỏi.
“Anh nói như vậy có phải xuất phát từ kinh nghiệm yêu đương của bản thân không? Thời gian trước nghe đồn anh và cô Lee Yeon Hee thường xuyên đi xem phim, ăn cơm cùng nhau, có thật không vậy?”
Lee Yeon Hee là nữ chính trong một bộ phim của Jung Yunho, diễn xuất phối hợp xuất sắc của hai người đã giúp cho Jung Yunho giành được giải thưởng cao nhất lần đầu tiên với tư cách là diễn viên.
Scandal của Jung Yunho cũng không nhiều, thỉnh thoảng chỉ truyền ra một hai cái rồi lại thôi: “Kinh nghiệm yêu đương của bản thân tôi kỳ thật không nhiều lắm, nhưng lại rất sâu đậm, vậy nên về sau tôi có ngồi ngẫm nghĩ tại sao phải chia tay, nguyên nhân là gì, sau đó tôi liền tổng kết ra những điều trên.” Anh cũng không trả lời vấn đề thứ hai mà chỉ ra hiệu với nhân viên đoàn làm phim.

Vì vậy, thời gian đặt câu hỏi phỏng vấn tự do kết thúc ở đây, chuyển sang từng toà soạn báo đặt câu hỏi.

May 18, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 8

Chapter 8
Từ lúc bấm máy đến nay, đoàn làm phim vẫn ở trong trạng thái nửa giữ bí mật với bên ngoài, tuy cũng có mấy đài truyền thông lớn đến trường quay phỏng vấn, nhưng nói chung, Kim Jaejoong vẫn không muốn để lộ quá nhiều.
Chỉ là càng muốn giữ bí mật lại càng hấp dẫn người, truyền thông đều là yêu quái tu luyện ngàn năm, liên tục gọi điện thoại cho Kim Jaejoong. Kim Jaejoong ghét nhất là đối phó với những người này, di động dứt khoát vứt cho Trương Tuyết, vì vậy cô Trương mấy ngày nay vô cùng mệt mỏi, một chút tinh thần cũng không có.
Đoàn làm phim ăn cơm trưa xong, Trương Tuyết ngủ bù trong xe, đột nhiên điện thoại kêu. Lúc cô nghe máy vẫn còn mơ mơ màng màng, sau khi nghe xong thì tỉnh cả người, vừa xác nhận với đối phương, vừa vội vàng hấp tấp xuống xe chạy tới trường quay.
Trường quay đã làm việc trở lại, quay cảnh từ tối hôm trước: Nam chính sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trong văn phòng cấp trên nhận được nhiệm vụ mới là tiếp tục ẩn núp ở Thượng Hải, sau đó nam chính quay người đi ra khỏi văn phòng. Cảnh này muốn quay lại dáng vẻ cùng biểu cảm của nam chính trên đường đi ra ngoài.
Nghe qua thì rất đơn giản, nhưng Jung Yunho đã quay liên tục mười một giờ vẫn chưa đạt. Kỳ thật anh diễn không tệ, chỉ là Kim Jaejoong vẫn không hài lòng. Theo như lời cậu nói, cảm giác mà cậu muốn không giống với cảm giác mà Jung Yunho đang diễn.
Kim Jaejoong cùng Jung Yunho khi nói chuyện đều dùng tiếng Hàn, người xung quanh có thể nghe hiểu không nhiều lắm, vì vậy từ đêm qua, cả trường quay gần như chỉ có một mình Kim Jaejoong nói. Jung Yunho nói khá ít, chủ yếu chỉ chăm chú nghe Kim Jaejoong hướng dẫn diễn xuất, sau đó thỉnh thoảng gật đầu xem như đáp lại.
“Chỉ một đoạn đường ngắn như vậy thôi! Cậu chỉ cần điều chỉnh ánh mắt và biểu cảm là ổn rồi, ngay cả lời thoại cũng không có.” Kim Jaejoong nhắc đi nhắc lại, đây chắc chắn là cảnh quay nhiều NG nhất từ lúc bấm máy đến nay, mà đây còn là cảnh không có lấy một lời thoại nào, diễn viên còn là Jung Yunho! Kim Jaejoong nhiều lần không nhịn được lửa giận muốn quát ầm lên, cuối cùng đều cố gắng kìm nén lại.
Cậu ra sức mặc niệm trong lòng “Mình là đạo diễn”, sau đó điều chỉnh tốt thái độ, tiếp tục giải thích với Jung Yunho những điều anh cần thể hiện: “Tớ đã nói rất nhiều lần rồi: Lúc này Tống Lam trong lòng mừng rỡ vô cùng, anh rất vui vẻ, chỉ là trên mặt không được biểu hiện rõ ràng, ánh mắt phù hợp là được.”
Jung Yunho hiểu ý của cậu. Đây là một phương pháp quay phim thường dùng để thúc đẩy và thay đổi tình tiết bộ phim, người xem có thể dựa trên biểu cảm của nhân vật để nhận ra bầu không khí trong phim đã thay đổi.
“Cảnh này phải quay thế nào, tớ đã biết rõ.” Jung Yunho dừng lại thoáng chốc. Anh đang do dự có nên trực tiếp nói với Kim Jaejoong, chuyện ngày đó đã mang lại chấn động cực mạnh cho anh, hoàn toàn phủ nhận suy nghĩ cùng quan điểm của anh nhiều năm qua với mối tình kia. Mà Kim Jaejoong hiện tại đứng trước mặt anh chỉ là một đạo diễn, dù nói hay làm đều không sai một ly.
“Cậu biết?... Vậy tiếp tục quay.” Giọng Kim Jaejoong như thở phào một hơi, không chờ đợi được muốn quay trở lại màn hình giám sát.
Jung Yunho ngăn cậu lại, từ biểu cảm trên mặt anh không nhìn ra được điều gì, chỉ là có đôi chút là lạ. Anh nói: “Tớ chỉ biết phải quay như thế nào, nhưng cảm xúc mà cậu nói, tớ không tưởng tượng được.”
Đây là lý do gì vậy? Kim Jaejoong xoay người một lần nữa mặt đối mặt nhìn anh: “Không tưởng tượng được thì phải lĩnh hội thôi! Cậu quay phim nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn cần tớ dạy cậu cái gì gọi là bắt chước cảm xúc của nhân vật à?”
“Rồi, cậu nói đều đúng cả.” Jung Yunho nhẹ gật đầu, trên khoé miệng khẽ cong lên độ cong khó nhìn thấy để lộ một tia bất đắc dĩ: “… Lĩnh hội!” Không biết tại sao lúc Jung Yunho nghe thấy cái từ kia bật ra khỏi miệng mình, anh đột nhiên cười rộ lên: “Tớ… Tớ nói là nếu, nếu thật sự giống như lời cậu nói…”
Anh không nói thêm gì nữa, lời nói đến đây liền đứt đoạn.
“Cậu muốn nói cái gì?” Kim Jaejoong hỏi.
Jung Yunho không trả lời ngay. Ánh mắt anh dời khỏi gương mặt Kim Jaejoong, đáy mắt dần hiện lên chút cô đơn. Một lát sau, anh hít một hơi thật sâu, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại mới dời ánh mắt lên người Kim Jaejoong một lần nữa: “Jaejoong, cảm xúc mà cậu nói… Không tồn tại, cậu bảo tớ lĩnh hội thế nào?”
Mắt Kim Jaejoong đột nhiên loé lên, cậu đứng yên tại chỗ nửa ngày, mới thản nhiên nói: “Chẳng qua là cậu không có thôi, không có nghĩa người khác cũng không có. Trên đời này vẫn luôn có người coi tình cảm còn quan trọng hơn sinh mạng của mình.”
Jung Yunho cười: “Như phim thần tượng vậy.”
Kim Jaejoong nhất thời không biết đáp lời ra sao. Cậu nhìn Jung Yunho vài giây, đáy lòng cảm thấy có chút lạnh lẽo.
…Hoá ra là phim thần tượng.
Anh vậy mà nói cảm xúc này là phim thần tượng!
“Cậu đã xem phim thần tượng chưa? Cậu biết phim thần tượng là như thế nào không?” Giọng Kim Jaejoong mang theo chút kích động: “Thứ tình yêu bị hiện thực chèn ép đến hoàn toàn thay đổi sẽ không xuất hiện trong phim thần tượng!”
Jung Yunho nhìn cậu không nói gì.
Kim Jaejoong khoanh tay, lời kế tiếp đã cất giấu trong lòng cậu hồi lâu, vốn là không nên từ miệng cậu nói ra, nhưng ai bảo cậu là đạo diễn đâu? Vì vậy tránh cũng không được, chỉ có thể do cậu nói: “Được rồi, cậu không hiểu, vậy tớ nói cho cậu biết.”
“Cảm xúc mà cảnh này tớ muốn biểu đạt là cố chấp! Như các phim khác về thời đại này, trên cơ bản đều là nữ chính nổi bật, tớ sắp xếp cảnh này là để Tống Lam vượt qua thử thách. Tớ muốn anh ta từ đầu đến cuối vẫn luôn yêu Tự Cẩm, đến chết vẫn cố chấp không muốn buông tay mối tình này!” Kim Jaejoong cắn môi dưới, nói tiếp: “Tớ biết cậu bây giờ nhất định đang nghĩ, lời tớ nói không thực tế chút nào, chỉ là một phim theo chủ nghĩa lý tưởng hoá.”
Jung Yunho khẽ cười một cái, xem như đồng ý.
“Cậu sai rồi! Nó rất thật, trên đời này có rất nhiều người làm như vậy, không phải ai cũng dùng lý trí để kiểm soát cuộc sống. Ít nhất, tình cảm không thể làm như vậy.” Kim Jaejoong dừng lại đôi chút, cậu thấy trong mắt Jung Yunho rất nhanh hiện lên chút khác thường, “Ở thời đại đó, tình yêu là thứ khiến con người cảm thấy xa xỉ, điều duy nhất Tống Lam làm đúng là cố chấp. Trong hiện thực tàn khốc cùng trách nhiệm, anh ta phải lựa chọn tín ngưỡng của mình, nhưng cảm tình chẳng lẽ sẽ vì nói không có mà không có thật sao?”
Giọng Jung Yunho rất thấp: “Dù vẫn còn tình cảm, nhưng không phải đã lựa chọn rồi sao?”
Kim Jaejoong nhìn anh, cười mà như không cười.
Jung Yunho nói tiếp: “Là anh ta đề nghị chia tay, hơn nữa hai người cũng chia tay rồi.”
“Vậy thì sao?!”
“Jaejoong, tình cảm không đơn giản như vậy! Không phải cậu muốn thế nào thì có thể như thế đấy.” Jung Yunho nói.
Kim Jaejoong thản nhiên: “Tình cảm vốn rất đơn giản, là cậu nghĩ nó quá phức tạp.” Cậu nói xong liền dùng đôi mắt mang theo ý cười nhìn chằm chằm Jung Yunho hồi lâu, càng nhìn lại càng thấy trong lòng chua xót. Kim Jaejoong dời mắt đi, ngay cả cười khổ cũng lười.
Cậu không cũng phải đồ ngốc, vấn đề của hai người từ đâu ra, rất nhiều năm trước Kim Jaejoong đã suy nghĩ cẩn thận rồi. Cậu không nói, là vì cậu biết rõ có nói cũng vô ích.
“… Yunho.” Kim Jaejoong đột nhiên gọi tên anh. Giọng rất nhẹ, tựa như giọng điệu chỉ xuất hiện trong ký ức, nhẹ nhàng trôi nổi giữa không trung. “Kỳ thật tớ hiểu rất rõ cậu. Cậu quá cẩn thận, cũng quá dè dặt. Sao cậu phải khiến bản thân mình sống mệt mỏi như vậy? Còn có người bên cạnh cậu, cậu đòi hỏi ở họ lối sống tương tự… Cậu như vậy sẽ khiến tất cả mọi người đều không vui.”
“Thật sao?”
“Thật, tôi chắc chắn.”
Jung Yunho nhìn cậu chăm chú, đột nhiên nói: “Cậu trước kia cũng không vui sao?”
Sao còn nhắc tới chuyện này làm gì? Kim Jaejoong lạnh lùng cắt ngang anh: “Cậu thấy chưa, kỳ thật việc này cậu vẫn biết, cậu chỉ là không muốn tiếp nhận chúng.”
Kim Jaejoong không muốn tiếp tục vướng víu vấn đề này với anh, vì vậy cậu lựa chọn phương thức thẳng thắn nhất: “Cậu là diễn viên rất xuất sắc, cậu có khả năng như thế nào, trong lòng cậu biết rất rõ. Cậu thật sự không nhận ra sao?”
Kim Jaejoong cười cười, trong mắt mang theo chút khiêu khích, hời hợt tổng kết: “Cậu không giống dạng người sẽ mang tình cảm cá nhân vào trong công việc, đúng không? Không phân biệt được hiện…”
Trương Tuyết từ cửa trực tiếp chạy vào, cô chẳng quan tâm Kim Jaejoong đang nói chuyện, sốt ruột cắt ngang lời cậu: “Sếp, vừa rồi có mấy đài truyền thông gọi điện tới thông báo, buổi chiều họ sẽ tới đây, nói muốn đăng tin việc Kim Junsu đến tham ban[1].”
“Tham ban?” Kim Jaejoong phản xạ có điều kiện mở điện thoại, vừa tìm số của Kim Junsu vừa hỏi: “Có nói khi nào sẽ tới không?”
“Tôi mới hỏi phóng vên bên X, hẳn là hơn bốn giờ.”
Kim Jaejoong nhìn đồng hồ, chuông điện thoại đầu kia reo một hồi liền nhấc máy, cậu hỏi luôn: “Kim Junsu em làm cái gì vậy! Em hôm nay đến tham ban à? Giờ em đang ở đâu?”
Không biết Kim Junsu trả lời cái gì, chỉ thấy Kim Jaejoong thở dài, cuối cùng khôi phục bình tĩnh nói: “Được rồi được rồi, anh đã biết. Lát đến nhớ gọi điện thoại, anh bảo Trương Tuyết ra đón.”
“Được rồi! Anh biết rõ, anh không tức giận.”
“Nói là không tức giận rồi mà!”
“Em có ngừng được không vậy! Anh cúp đây.” Nói xong liền cúp luôn.
Kim Jaejoong ném điện thoại lại cho Trương Tuyết, sau đó nói với Jung Yunho: “Junsu lát sẽ đến tham ban, hẳn là truyền thông sẽ đến, nếu có phóng viên hỏi…” Cậu dừng một chút, như đang nghĩ xem phải diễn đạt thế nào, “Bức ảnh chúng ta chụp cùng cô Tiễn, gần đây được lưu truyền trên internet, chuyện này cậu biết chứ?”
Jung Yunho biết rõ. Chính anh cũng đi đọc tin, bức ảnh nay không chỉ hot ở mạng Trung Quốc, ngay cả bên Hàn Quốc cũng rất nổi: “Ừ, biết đôi chút.”
“Chúng ta phải nói thế nào đây?”
Jung Yunho nhìn cậu, nói: “Nếu phóng viên hỏi cậu, cậu cứ nói bận quay phim, không rõ chuyện này lắm. Còn lại giao cho tớ, tớ sẽ trả lời.”
Kim Jaejoong nao nao, một cảm giác quen thuộc ập đến trong lòng cậu.
Rất nhiều năm trước, Jung Yunho cũng nói với cậu lời như vậy, dường như tất cả vấn đề đến tay anh đều có thể giải quyết dễ dàng.
Lúc Kim Junsu đến trường quay, tình thế vô cùng rầm rộ. Bản thân cậu chỉ mang theo hai trợ lý, còn lại đều là người bên truyền thông, thậm chí còn có cả phóng viên của Hàn Quốc, Nhật Bản. Nếu là minh tinh bình thường đến tham ban, khung cảnh này có chút phô trương quá, nhưng Kim Jaejoong hiểu rõ tại sao những người này lại tới đây.
Bởi vì bộ phim từ lúc bấm máy đến nay vẫn dùng phương pháp quay phim bí mật, không nhận phỏng vấn và tham ban, ngay cả những cảnh ngoài trời cũng phải cấm người lạ rồi mới quay. Vì vậy truyền thông giữ vững tinh thần “Bạn càng không muốn cho người biết rõ, tôi lại càng muốn biết”, vừa nghe nói Kim Junsu muốn đến tham ban, người người như giẫm đạp lên nhau đến chụp ảnh về viết bài.
Kim Junsu đi theo Trương Tuyết vào trường quay. Tuy đã ngoài ba mươi, nhưng trên khuôn mặt trẻ con kia vẫn không thể nhìn thấy dấu vết mà năm tháng để lại. Cậu hôm nay mặc quần jean và áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác lửng hàng hiệu, tóc màu bạch kim không dài không ngắn, vì không tạo kiểu nên mềm mượt ôm lấy mặt.
Kim Jaejoong cùng cậu là anh em hơn mười năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên thấy cậu chủ động đề nghị đến tham ban. Ngoài miệng tuy không nói, nhưng trong lòng vẫn có chút cảm động: “A, đến rồi à.”
Kim Junsu “Ue kyang kyang” cười rộ lên, kéo tay Kim Jaejoong trách móc: “Hyung, sao anh lại nói như vậy! Em thật lòng tới thăm anh mà.” Nói xong lại vỗ vai Jung Yunho bên cạnh một cái, mắt cười híp chặt thành một đường, khẽ nhếch lên: “Yunho hyung! Đã lâu không gặp!”
Dù nói thế nào, bọn họ lúc còn trẻ vẫn rất thân thiết. Tuy hiện tại không thường liên hệ, nhưng vừa gặp thì vẫn theo bản năng cảm thấy ấm áp —— Đây là tình bạn không cách nào dùng lời để miêu tả.
Jung Yunho vươn tay kẹp cổ Kim Junsu, thân thiết kéo cậu đi, vừa đi vừa nói: “Đúng là lâu lắm rồi không gặp, lần trước gặp ở Liên hoan phim quốc tế Busan mà không thèm gọi anh một tiếng!”
“Không phải! Lúc ấy em thật sự không thấy anh, làm sao biết mà gọi anh được! Hơn nữa em chỉ hát một bài, hát xong liền chạy sô gấp, vị trí hai chúng ta cách xa vạn dặm, em muốn gọi anh cũng khó.” Kim Junsu liên tục giải thích, thái độ vô cùng tuỳ ý. Đột nhiên cậu cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bức ảnh kia có thật không vậy? Hai ngày trước Yoochun còn gọi điện cho em về cái này.”
Jung Yunho liếc cậu: “Tên đó vẫn còn sức để lo chuyện bao đồng à.”
Kim Junsu sửng sốt một chút, sau đó khoa trương cười rộ lên: “Hoá ra anh cũng biết!”
“Biết cái gì?” Kim Jaejoong đuổi kịp, ấu trĩ giữ vững khoảng cách với hai người, “Đến đây được một lát, em có cần thiết phải thông báo cho tất cả mọi người không?”
Kim Junsu mở to hai mắt, tủi thân nói: “Đâu phải em nói! Em chỉ bảo với người đại diện, để anh ta sắp xếp thời gian cho em, sau anh ta nói có thể mượn cơ hội này tuyên truyền cho đêm diễn ở Thượng Hải. Em làm sao biết anh ta thông báo cho nhiều người như vậy.” Nói xong lại bổ sung một câu: “Bọn em vừa rồi đang nói đến chuyện của Yoochun.”
“Tên đó…” Kim Jaejoong nghẹn một câu trong cổ họng, lúc cậu nghe tới Park Yoochun liền không giận nữa, chỉ cảm thấy buồn cười, không khỏi nghĩ tới những ngày tháng bên nhau của bọn họ mười năm trước.
Kim Junsu nói: “Cậu ta không có việc gì, hôm trước còn gọi điện cho em. Anh biết fan cậu ta cũng quen rồi mà, không còn ai ầm ĩ với việc này, trên mạng liền không nhắc tới nữa.”
“Cô gái kia là ai?”
“Không rõ lắm, dù sao cũng không phải nghệ sĩ, em không dám hỏi cậu ta.”
“Lát anh gọi điện hỏi. Trên mạng có ảnh chụp không?”
“Có, em nhìn thấy rồi.”
“Giờ mau tìm đi, nhanh lên!”
Kim Junsu lấy di động ra, thuần thục lướt net, Kim Jaejoong vịn vai cậu mà nhìn. Jung Yunho cũng nhịn không được tò mò, vươn người ra xem.
Cách đó không xa, bao nhiêu phóng viên đều bị nhân viên ngăn ở bên ngoài, tuy khoảng cách xa, nhưng cũng có không ít người đang chụp ảnh bên này; đặc biệt là mấy phóng viên Hàn Quốc, như đang thấy tin tức nóng hổi gì đó, trên mặt không giấu được sự hưng phấn.
Kim Jaejoong đột nhiên nhớ ra: “Đi, anh giới thiệu cho em một lát, người thể hiện ca khúc chủ đề của phim.”
Kim Junsu vẫn đang thảo luận với Jung Yunho về “Bức ảnh” trên mạng, nghe thấy lời Kim Jaejoong nói, nhịn không được ngẩng đầu hỏi: “Không phải bảo để em hát sao? Sao lại thay người rồi?”
“Không thay người. Em hát bản tiếng Hàn, cô ấy là bản tiếng Trung. Phim của hyung là phim quốc tế không biết à!”
Kim Junsu cười ha ha: “Vậy bản Nhật với bản Mỹ thì sao? Anh định để Park Yoochun hát tiếng Nhật à? Hay là tiếng Anh?”
Kim Jaejoong ra vẻ suy nghĩ sờ sờ cằm: “… Anh thấy, không để cậu ta hát thì hơn.” Nói xong, ba người đều nở nụ cười.
Tiễn Chanh vừa mới được thông báo, biết Kim Junsu và truyền thông tới. Nói đến Kim Junsu, Tiễn Chanh cái cần thì biết mà cái không cần cũng biết, còn vô cùng thích. Bản thân cô phát triển ở ngành âm ngạc, tiến vào giới giải trí không theo con đường ca sĩ thần tượng, vậy nên đam mê của cô với âm nhạc là vô cùng lớn.
Kim Jaejoong dẫn Kim Junsu đi vào. Vài nhân viên lâu năm của Kim Jaejoong đều quen cậu, Kim Junsu luôn nở nụ cười, sau khi vào trường quay liền không ngừng chào hỏi mọi người, bầu không khí trong trường quay náo nhiệt hẳn lên.
Tiễn Chanh vừa thấy mấy người tới liền lo lắng vội vàng đứng lên. Cô vẫn mặc đồ diễn, sườn xám dài đến gối sang trọng vô cùng, mái tóc dài gợn sóng xinh đẹp hot một thời tại Thượng Hải; mà khí chất của cô lại cực kì tương tự với những cô gái nổi tiếng thời đó, thoáng nhìn qua quả thật giống vô cùng.
Kim Jaejoong vẫy tay bảo cô tới, chỉ vào Kim Junsu, giới thiệu với Tiễn Chanh: “Kim Junsu, ca sĩ nổi tiếng ở Hàn Quốc, nhưng mà giờ ít hát rồi, chủ yếu phát triển bên nhạc kịch.”
Giới thiệu như vậy căn bản là cố ý hạ thấp khả năng của Kim Junsu. Mức độ nổi tiếng ở châu Á của Kim Junsu hiện tại quả thật là không thể nào hình dung được, nhạc kịch vốn là lĩnh vực thuộc về nghệ thuật, Kim Junsu lại phát triển rực rỡ, chưa từng thấy ai có thể giống cậu biến sân khấu nhạc kịch thành buổi concert cả.
Kim Jaejoong rất thích trêu chọc Kim Junsu, không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy Kim Junsu, tính nghịch ngợm của cậu lại trỗi dậy.

[1] Tham ban: Khi đoàn làm phim nào đó đang quay phim, một người không thuộc đoàn đến chào hỏi, hoặc xem mọi người diễn xuất và chế tác thì gọi là tham ban.

May 17, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 7

Chapter 7
Kim Jaejoong quay trở lại chỗ ngồi của mình, thuận tay lấy kịch bản ra. Cậu cũng chẳng quan tâm đang ở trang nào, cứ tiện tay giở loạn. Bên tai là tiếng giấy lật qua lật lại, tiếng động không chút quy luật như thanh kiếm sắc bén kích thích đầu óc cậu. Kim Jaejoong nhíu chặt mày, cậu đang cố ép buộc bản thân giữ vững bình tĩnh.
Người xung quanh cũng không nhiều, tất cả mọi người đều nhân giờ nghỉ ngơi hiếm có này mà ra ngoài hút thuốc hoặc gọi điện thoại. Kim Jaejoong cúi đầu, nhắm mắt lại, dường như vô cùng đau khổ. Giờ khắc này, cậu không muốn ngồi trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy, lòng cậu đang rất loạn, gần như không khống chế nổi mà chỉ muốn trút hết ra.
Vừa rồi lúc Jung Yunho nói câu cuối cùng kia, cậu thiếu chút nữa không kiểm soát được bản thân.
Tại sao phải nói lời như vậy? Tại sao phải nhắc lại quá khứ? Vì sao lúc cậu lựa chọn thoả hiệp với sự thật mới nghĩ tới việc xin lỗi?
Những thứ kia đều không còn tồn tại nữa rồi! Cho dù ký ức của hai người tốt đẹp như vậy, cho dù hai người đã từng yêu nhau như vậy.
Kim Jaejoong không phải người thích ân hận, cậu có thể liều lĩnh vì tình yêu, nhưng tuyệt đối sẽ không vì tình cảm trong quá khứ mà trói buộc bản thân. Thời gian đau khổ nhất cậu đã vượt qua rồi, vì sao còn không buông tay? Vì vậy cậu khoá chặt mọi thứ dưới đáy lòng, thay đổi cuộc sống của mình.
Vốn nghĩ rằng, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục như vậy.
Chỉ cần không ai nhắc lại việc này với cậu, chỉ cần không ai vạch trần vết sẹo dưới đáy lòng cậu, có lẽ cậu thật sự có thể buông tay.
Kim Jaejoong giận dữ vứt kịch bản xuống đất, mắt lạnh lùng nhìn Jung Yunho. Jung Yunho đã quay người ra cửa sổ, lúc này là chạng vạng tối, anh mặc quần áo diễn đứng cạnh cửa sổ, đẹp tựa như một bức tranh, ánh nắng hoàng hôn yếu ớt bên ngoài hắt lên người anh. Kim Jaejoong không thể tránh khỏi bị hình ảnh này đâm thẳng vào mắt, khung cảnh nhiều năm trước lúc ẩn lúc hiện trước mắt cậu. Hai người vẫn như vậy, cùng một tư thế ấy, hai người nói…
Đủ rồi!
Kim Jaejoong đá đổ cái ghế, cảm xúc vẫn đè nén nãy giờ triệt để bùng nổ. Cậu đi tới chỗ Jung Yunho, toàn thân toả ra sự kiêu ngạo đủ khiến người tổn thương.
Jung Yunho vẫn đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, đột nhiên cảm giác vai trái bị ai đó kéo. Sức của Kim Jaejoong cũng lớn như lửa giận của cậu, cứ vậy mạnh mẽ kéo Jung Yunho quay người lại như muốn nghiền nát khớp xương anh. Hai tay Kim Jaejoong bắt lấy vạt áo của anh, giận dữ trừng anh, đột nhiên đẩy anh lên vách tường phía sau.
“Nghe!” Trong mắt Kim Jaejoong mang theo ý cười châm biếm, mà trong sự châm biếm lại loé ra chút lạnh lẽo, khiến đôi mắt càng thêm sáng rực. Có lẽ vì khuôn mặt kia, Kim Jaejoong không bùng nổ ngay, cậu đứng tại chỗ một lát, mới thản nhiên nói: “Đừng nhắc đến chuyện đã qua trước mặt tớ, tớ đã quên rồi.”
Jung Yunho không cách nào phán đoán được cảm xúc của Kim Jaejoong từ giọng nói của cậu, giọng nói ấy tràn ngập lạnh như băng cùng xa cách, như thể với cậu mà nói, anh chỉ là một người xa lạ.
“Jaejoong…” Jung Yunho vô thức gọi tên cậu. Anh điều chỉnh lại tư thế, nhưng vẫn phối hợp dựa vào tường.
Vì anh đang đưa lưng về phía ánh sáng, vậy nên trong ánh nắng yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chỉ mơ hồ thấy được sườn mặt bên phải của anh; mà nửa mặt bên kia bị sống mũi nghiêng nghiêng che mất, lờ mờ không rõ.
…. Hoá ra, cuối cùng cũng chỉ như vậy.
Tình yêu trong cuộc sống luôn thay đổi liên tục, hai người đều đã từng muốn đoạt được một thứ, cuối cùng nó lại vuột mất khỏi tay hai người.
Hôm nay, đứng ở đây quay đầu nhìn lại, những năm kia, bọn họ tuỳ ý hoang phí hạnh phúc vốn đã nắm giữ trong tay, luôn miệng nói muốn tìm cái gọi là hạnh phúc; chỉ là ai cũng không thể tượng tượng được, thứ mà trong mộng bọn họ cũng muốn, vốn dĩ đã có từ lúc ban đầu.
Là anh không biết trân trọng em. Anh đã mất em.
“… Thật xin lỗi.” Jung Yunho thản nhiên nói, trừ lời này ra, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.
Vành mắt Kim Jaejoong đột nhiên đỏ ửng. Cậu chậm rãi buông hai tay, lùi ra phía sau một bước.
Rất lâu sau, hai người đều không nói gì.
Trước mắt hiện lên rất nhiều hình ảnh: Năm mười mấy tuổi lên sân khấu lần đầu, hai người tay nắm tay; năm hai mươi tuổi đến đỉnh cao sân khấu, hai người ôm chặt nhau; năm hai mươi ba tuổi cậu lựa chọn rời đi, anh không thông cảm; năm hai mươi tư tuổi làm hoà như lúc ban đầu, hai người rốt cuộc ở bên nhau…. Năm hai mươi chín tuổi, năm này dường như cuộc sống của hai người đã không còn ánh mặt trời, ánh nắng suốt mười năm qua đã hoà với bụi trong không khí, biến mất trong hư vô.
Những năm gần đây, Jung Yunho vẫn luôn nợ cậu một lý do.
Khoé miệng Kim Jaejoong khẽ run rẩy. Cậu nở nụ cười nhẹ, nước mắt bất ngờ chảy ra. Thật lâu sau, cậu hít sâu một hơi, cười khẽ nhìn Jung Yunho, nói: “Tớ tha thứ cho cậu.”
Kim Jaejoong xoay người sang chỗ khác, ánh sáng yếu ớt tạo thành một cái bóng thật dài dưới chân cậu. Bóng dáng kia dần dần mơ hồ, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt đã ướt át của Jung Yunho.
Trở lại khách sạn, Kim Jaejoong vứt toàn bộ đồ trên người lên giường. Cậu xả đầy một bồn nước ấm trong phòng tắm, đổ thêm một chút tinh dầu, sau đó đứng trước gương trong phòng tắm, nhanh chóng cởi quần áo.
Kim Jaejoong trong lúc cởi quần áo vẫn nhìn vào bồn tắm, phần tóc mái cắt ngang trán rủ xuống, che mất một nửa gương mặt cậu, mãi đến khi cậu toàn thân trần trụi tiến vào trong bồn tắm lớn, khẽ nâng cằm lên, lúc này mới có thể thấy được ánh mắt của cậu. Ngày hôm nay cậu khóc rất nhiều lần, hai mắt vốn đầy tinh thần lúc này bịt kín một tầng sương mù tối tăm mờ mịt, như thể đã mất hồn: Hai mắt to tròn, tại không tìm thấy tiêu điểm ánh sáng, rời rạc tán loạn.
Điện thoại bị cậu vứt trên giường từ lúc cởi quần áo bắt đầu kêu, cách một lát lại lặp lại hai lần. Kim Jaejoong trong phòng bị hơi nước phả ra đến không mở mắt được, cậu không mở quạt thông gió, bồn tắm lớn lại để chế độ ổn định nhiệt độ, vì vậy hơi nước càng ngày càng nhiều.
Công bằng mà nói, cậu bây giờ không hy vọng bị quấy rầy, nhưng chiếc điện thoại không thức thời kia vẫn cứ kêu không ngừng, tiếng chuông cao vút một lần lại một lần lặp lại, Kim Jaejoong cảm giác như mình sắp bị tiếng chuông kia kích thích đến tim phổi vỡ nát.
Hổn hển ra khỏi bồn tắm, Kim Jaejoong tuỳ tiện choàng chiếc khăn tắm quanh người, làn da tái nhợt được hun thành màu trắng nhạt.
Kim Jaejoong không thèm nhìn xem ai gọi, ấn nút nghe xong liền mắng: “Cậu cmn đừng gọi nữa có được không!”
Đối phương đột nhiên bị chửi nên sững sờ, một lát sau mới mang theo tủi thân cùng không hiểu mà trả lời: “Hyung, anh làm sao vậy? Lúc chiều em nhắn tin cho anh mà anh cũng không trả lời.”
Trên trán Kim Jaejoong xuất hiện ba đường đen, lúc này mới nhớ tới còn có tin nhắn của Kim Junsu. Cơn tức giận của cậu đã hơi nguôi, nhưng vẫn rất không thoải mái: “Tìm anh có việc gì?”
“A! Cái này! Đúng đúng! Em vốn muốn tặng cho anh một bất ngờ, sau nghĩ lại thì nói cho anh trước thì tốt hơn.” Giọng Kim Junsu nghe vui vẻ vô cùng, thậm chí còn mang theo chút hờn mát trẻ con: “Em cuối tuần đi lưu diễn ở Trung Quốc, có ba đêm ở Thượng Hải, anh nhất định phải đến xem đấy!”
“Tên gì?”
“Black and White.”
Kim Jaejoong chưa từng nghe nói đến việc này, thứ gọi là giải trí thanh cao kia, cậu một chút hứng thú cũng không có. Nhưng mà Kim Junsu mấy năm nay ở trên lĩnh vực nhạc kịch quả thật có thành tích rất kinh người, rất có khí thế của nghệ sĩ.
“Park Yoochun đi không?” Kim Jaejoong nằm úp sấp trên giường, cậu vừa ngâm nước nóng lên toàn thân đều không còn sức, khăn lông trắng rộng thùng thình tuột khỏi bờ vai, miễn cưỡng có thể che khuất phần mông. Cậu nhịn không được trêu đùa: “Nói thật, hai người có phải là không còn liên hệ nữa rồi đúng không? Em ngay cả số cậu ta cũng mất rồi ấy nhỉ?”
Cậu vốn là định trêu chọc mối quan hệ cá nhân vô cùng kỳ lạ giữa Kim Junsu và Park Yoochun, ai ngờ Kim Junsu nghe xong, lập tức hỏi lại: “Anh vẫn chưa biết à!”
“Biết cái gì?”
Kim Junsu im lặng hồi lâu, rồi dùng giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy: “Cậu ta làm người khác lớn bụng, không biết tại sao lại truyền đi, giờ mọi người đều biết.”
Kim Jaejoong nhíu mày, chuyện này đối với Park Yoochun chẳng qua là chuyện thường ngày, nhưng mà cậu vẫn hỏi thăm cho có: “Vậy giờ sao rồi?”
“Chẳng ai biết cậu ta đi đâu, mọi người mà thấy cậu ta chắc lại ồn ào, cho nên chắc chắn cậu ta không tới được. Dù cậu ta muốn tới, em cũng sẽ đuổi cậu ta đi!” Kim Junsu nói xong vòng vo một hồi, cậu do dự, hỏi: “… Em nghe nói, Yunho hyung đã trở lại đúng không?”
Kim Jaejoong vừa nghe đến cái tên này thì tim liền đập chệch một nhịp. Nhưng mà cậu rất nhanh bình tĩnh lại, giọng điệu bình thản nói: “Cái này còn cần em nói nữa à? Bộ phim anh đang quay, anh ta đóng nam chính mà.”
“Vậy… Vậy hai người… Ý em là, hai người hiện tại thế nào rồi?” Kim Junsu lớn như vậy cũng chưa từng thử kiểu nói chuyện gián tiếp, thật sự là khó xử vô cùng: “Em thấy tin giải trí nói quan hệ hai người hiện tại cũng không tệ lắm, còn có ảnh chụp chung…”
Không đợi cậu nói xong, Kim Jaejoong liền lạnh lùng cắt ngang: “… Kim Junsu!”
“Được được được! Em im ngay, em sai rồi.” Kim Junsu nghe thấy cái giọng lạnh như băng kia liền nhịn không được rùng mình, cậu chẳng qua là muốn tìm cớ, thuận tiện… “Chủ yếu là Yunho hyung cũng biết việc em đi diễn ở Thượng Hải, em sợ hai người gặp mặt thì mất hứng.”
Kim Jaejoong khoé mắt giật giật, dịu dàng nói: “Gặp thì có gì phải sợ? Anh đây giờ ngày nào cũng thấy anh ta lúc ẩn lúc hiện trước mắt đây này.”
Kim Junsu nghe xong lời này, thật sự cảm thấy không nên nói tiếp. Cậu sợ nhất là bị cuốn vào tranh chấp tình cảm lằng nhằng như vậy, vì vậy lập tức pha trò, bỏ qua vấn đề này.
Kim Jaejoong hôm nay không có tâm tình nói chuyện, đáp hai câu rồi cúp.
Kể từ sau hôm đó, dù là Kim Jaejoong hay Jung Yunho, chỉ cần hai người đồng thời có mặt ở trường quay, bầu không khí nhất định áp lực đến đáng sợ. Nhưng đáng buồn chính là hai người thì một người là đạo diễn, một người là nam chính, sau khi trừ những cảnh nữ chính diễn một mình ít đến đáng thương ra thì hơn 80% thời gian hai người cùng có mặt, khiến cả đoàn làm phim như bị bao phủ trong bóng ma.
Nhưng đối với tiến độ quay phim mà nói, đây lại là một việc tốt.
Trong vòng một đêm, Jung Yunho như thay đổi thành người khác. Tuy khí chất lúc trước đã rất có sức hấp dẫn, nay lại thêm vài phần tang thương mà chỉ người đàn ông đã trải qua nhiều năm tháng mới có. Cũng không phải mỗi người đàn ông đều có được khí chất này sau những trải nghiệm của mình, người đó phải có một mối tình, phải yêu thật sâu, tình phải đủ nồng nàn.
Thời gian nghỉ ngơi, Tiễn Chanh ngồi ở góc của mình, dùng di động xem mấy đoạn phim gốc chưa chỉnh sửa. Những đoạn phim này sau sẽ được dùng trong thời điểm tuyên truyền, Kim Jaejoong vì muốn cô rèn luyện tốt diễn xuất, nén thành file gửi vào di động của cô.
Để xem được mấy đoạn phim này, Tiễn Chanh mấy ngày nay đi đâu cũng mang theo di động, dù sao nếu chẳng may làm mất, vậy bao nhiêu công sức của đoàn làm phim coi như đi tong.
Tiễn Chanh đang xem cảnh chia tay trong phòng ngủ. Cảnh này cô và Jung Yunho phải quay hai ngày mới xong, tuy cuối cùng diễn xuất không tệ, nhưng quá trình gian khổ đó thật sự khiến cô nhớ kĩ.
Video vừa phát xong liền tự động nhảy sang video kế tiếp.
Nội dung vẫn là cảnh lúc nãy, chỉ là sau khi Jung Yunho từ cửa đi vào, người xuất hiện trong phòng ngủ là Kim Jaejoong.
Đây là video quay cảnh Kim Jaejoong làm mẫu trước lúc quay phim. Lúc ấy Tiễn Chanh nhịn không được dùng di động vụng trộm quay lại, bởi vì phải quay cẩn thận không để người khác thấy nên chất lượng rất bình thường, thỉnh thoảng còn bị rung.

Tiễn Chanh cảm thấy mình như mê mẩn đoạn phim này, gần đây, cô thỉnh thoảng lại lấy ra xem một lần, xem bao nhiêu lần cũng không thấy đủ.