May 27, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 14

Chapter 14
Công việc quay phim đã hoàn thành, đoàn làm phim lại bắt đầu giai đoạn cắt ghép biên tập. Kim Jaejoong lúc ở Mĩ thì vẫn giao cho phó đạo diễn xử lý những việc vụn vặt này, nay khi rời khỏi Mĩ, cậu cũng không bỏ thói quen này, nhưng cậu tính cẩn thận, dù giao cho người khác làm, cậu thỉnh thoảng cũng dặn dò vài câu,
Bạn bè cũ quen biết cậu hơn mười năm đều cảm thấy cậu thay đổi: Cuộc sống hơn ba năm ở Mĩ đã mài giũa tính cách gai góc của Kim Jaejoong thành tròn trịa đều đặn, nhưng thực chất sự xấu tính bên trong so với lúc trước còn nghiêm trọng hơn.
Kim Jaejoong không chịu thừa nhận cậu xấu tính, cậu cảm thấy mình rất dịu dàng, rất phóng khoáng, rất bình dị gần gũi. Cậu còn trang trí xe riêng và nhà ở vô cùng ấm áp: từ rực rỡ sáng ngời đến dịu dàng xuân về hoa nở; hơn nữa cậu còn rất thích cười.
Đối với điểm này, không người nào phản bác được. Kim Jaejoong quả thật rất thích cười, còn cười rất đẹp! Nhưng việc này không có nghĩa là trong lòng cậu không có sự đen tối.
Bạn bảo đây là vu khống ư, vậy thì nghe tôi kể này.
Công việc cắt nối biên tậpKhúc chuyện xưađã hoàn thành, tổ tuyên truyền yêu cầu tổ kế hoạch chuẩn bị poster dùng trong công tác quảng bá. Đây kỳ thật là một việc rất nhỏ, đạo diễn hình ảnh và các thành viên tổ mỹ thuật tập trung hai ngày, đưa ra ba phương án. Người tổ kế hoạch xem xong cảm thấy không tệ, vì vậy trực tiếp vứt cho tổ tuyên truyền.
Poster in ra mấy bức để xem thử. Kim Jaejoong đúng hôm đó đến công ty, cậu vốn đến để nghe demo ca khúc chủ đề, kết quả đúng lúc poster tuyên truyền ra lò, trợ lý cầm một bức đưa cho cậu xem.
Kim Jaejoong đang ngồi trong phòng thu âm bàn bạc chi tiết với nhà sản xuất âm nhạc. Nhà sản xuất này lai lịch không nhỏ, là người tài mà Kim Jaejoong thật vất vả mới mời đến hỗ trợ.
Trương Tuyết gõ cửa đi vào, Kim Jaejoong xoay người liền thấy poster trong tay cô, thuận tay nhận lấy mở ra.
“Bộ tuyên truyền lấy cái này đi quảng bá?”
Trương Tuyết cảm thấy poster này thiết kế rất ổn, nhưng biểu cảm của Kim Jaejoong không giống vui vẻ cho lắm, vậy nên cô cũng chỉ nói chung chung: “Tôi cũng không rõ lắm. Vừa rồi A Thấm bảo tôi mang tới cho anh nhìn, hình như là vừa in ra hôm nay.”
Kim Jaejoong tiện tay quăng poster lên ghế salon, quay người tiếp tục thảo luận, cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Cô đi nói một tiếng với tổ tuyên truyền, poster quảng bá  tôi sẽ tự chỉ đạo làm lại.”
Trương Tuyết không dám hỏi nhiều, lúc đi tới cửa chợt dừng lại: “A Thấm hình như xin phép nghỉ buổi chiều, cần tôi thông báo cho anh ta không?”
“Cậu ta có việc thì cứ để cậu ta nghỉ, cô thông báo những người khác trong tổ chiều nay họp.” Kim Jaejoong nhìn đồng hồ, “Ba giờ đi, bảo cả Cao Mậu tới nữa.”
Trương Tuyết nhận lệnh xong liền lập tức đi làm. Nhà sản xuất địa vị rất cao kia nghiêng người nhìn poster bị ghét bỏ, đánh giá đúng trọng tâm: “Xa hoa mà dung tục.”
Kim Jaejoong che miệng cười to, chiếc áo len cổ rộng trượt xuống, để lộ một phần bả vai mịn màng: “Vẫn là em hiểu rõ anh nhất! Thiết kế thế này căn bản không thể hiện được chủ đề anh muốn.”
Ngón tay nhà sản xuất gõ gõ trên dàn âm thanh. Kim Jaejoong tựa vào bục ghi âm, khi gã nói chuyện với Kim Jaejoong thì nhất định phải ngẩng đầu lên.
Gã đội một chiếc mũ lưỡi trai kiểu dáng đơn giản nhưng lại là hàng hiệu, khuôn mặt ẩn hiện dưới vành mũ, đập vào mắt đầu tiên là đôi lông mi dài cong vút, sau đó là bờ môi gợi cảm.
“Bài hát này muốn chủ đề gì?”
Kim Jaejoong thuận miệng trả lời: “Tình yêu thôi! Anh quay phim tình cảm, còn chủ đề gì được nữa.”
“Vậy cái poster kia cũng thể hiện tình yêu mà, hơn nữa thiết kế không tệ.”
Kim Jaejoong thay đổi tư thế, khoanh tay dựa vào bàn, nhìn gã một hồi, đột nhiên nở nụ cười xấu xa, “Em cũng không tệ nha, đây là người thứ mấy rồi? Nhà sản xuất Park kể cho anh nghe một chút về tình yêu của chú em đi!”
Park Yoochun không chấp nhặt với cậu, khoé miệng giật giật đôi chút, thản nhiên nói: “Làm gì có người nào.”
Kim Jaejoong nghiêng đầu, mắt mở to, ngây thơ nói: “Chính là cái người mang thai ấy!”
Park Yoochun liếc cậu: “Không có.” Nói xong liền xoay người đi chỗ khác, ra vẻ nghiêm túc phối nhạc.
Kim Jaejoong gần đây mặc kệ bạn bè cậu có tức giận hay không, tóm lại nếu cậu hứng thú thì cậu nhất định phải hỏi đến cùng, nếu không cậu nhất định sẽ trở mặt.
Vì vậy cậu kéo một cái ghế ngồi xuống, thân mật ngả đầu lên vai Park Yoochun, “Nói cho anh biết tên thôi, anh tự mình đi tìm hiểu.”
Park Yoochun không thèm nhìn cậu lấy một lần, bả vai khẽ lắc, đầu Kim Jaejoong liền rơi xuống.
“Em không nói anh cũng sẽ biết đấy!” Kim Jaejoong vỗ mạnh bàn, uy hiếp: “Vậy nên em tốt nhất nhanh nói cho anh biết đi, đừng để anh đi hỏi người khác.”
“Anh hỏi ai?” Park Yoochun liếc mắt nhìn cậu.
“Junsu ấy! Changmin nữa! Hyunjoong cũng được!”
Park Yoochun im lặng hồi lâu, lấy một chiếc CD từ trong máy ghi, sau đó đặt vào trong hộp kính, “Nếu anh thật muốn biết, vậy em chỉ đường cho anh.” Gã đưa CD cho Kim Jaejoong ra vẻ lạnh lùng cao quý nói với cậu: “Đến hỏi Shim Changmin ấy.”
Kim Jaejoong rất giật mình, “Tên nhóc đó biết? Vì sao tên đó cũng biết rõ!... Anh vậy mà lại không biết.”
Park Yoochun sắp bị cậu phiền chết rồi, vì vậy đẩy mạnh cậu nói: “Mau nghe thử đi! Có vấn đề chỗ nào để em còn sửa, ngày mai em phải đi rồi.”
Kim Jaejoong đặt CD qua một bên, đeo tai nghe vào, sau đó ra dấu OK với Park Yoochun.
Park Yoochun cũng đeo tai nghe. Âm nhạc vang lên, ngón tay gã linh hoạt chuyển động trên bộ điều chỉnh. Bên tai truyền đến giọng hát thần bí ngọt ngào của Kim Jaejoong, vẫn xinh đẹp như nhiều năm trước, tựa như cầu vồng sau cơn mưa, mang theo rất nhiều màu sắc khác nhau.
Bài Kim Jaejoong đang hát chính là ca khúc chủ đề củaKhúc chuyện xưa. Bài hát này do cậu và Park Yoochun cùng nhau sáng tác, Park Yoochun phụ trách toàn bộ phần chỉnh sửa điều âm, đây cũng là quà bồi tội mà Kim Jaejoong đòi được sau khi gã từ chối vai diễn khách mời trong phim.
Mới đầu Kim Jaejoong định tìm gã đến đóng vai khách mời của Kim Junsu, kết quả Park Yoochun sống chết không chịu, vì vậy Kim Jaejoong công phu sư tử ngoạm, ầm ĩ đòi thêm vô số thứ bồi thường: Ban đầu chỉ viết lời, sau đó còn phải chịu trách nhiệm thể hiện phiên bản tiếng Anh… Park Yoochun đau thương nói, gã chẳng qua chỉ đang nể tình người bạn thân bao nhiêu năm qua thôi.
Park Yoochun tuy ngoài miệng thì nói vậy, nhưng làm lại rất cẩn thận.
Mọi người nhìn Kim Jaejoong đều cảm thấy cậu như chưa trưởng thành, bề ngoài trẻ trung cùng tính xấu thỉnh thoảng lại bộc phát. Fan cậu đều rất chiều cậu, mà người bên cạnh cậu cũng chiều cậu.
Loại chiều chuộng này, mọi người muốn nghĩ sao thì nghĩ.
Tuy vậy, Park Yoochun cũng không dám phủ nhận mình vô cùng ỷ lại Kim Jaejoong, sự ỷ lại này mười mấy năm qua chưa bao giờ thay đổi. Mà ngay chính gã cũng không rõ, tại sao bản thân lại tin tưởng Kim Jaejoong như vậy.
Park Yoochun cảm thấy rất thú vị. Gã coi một người cùng tuổi mình là anh trai, là ba, nhưng gã lại không kính sợ cậu, thậm chí còn trêu chọc, thỉnh thoảng lại tranh cãi.
Chỉ là gã so với ai khác lại càng rõ ràng, nếu xảy ra chuyện gì, người gã nghĩ tới đầu tiên sẽ là Kim Jaejoong, gã sẽ coi trọng ý kiến của Kim Jaejoong hơn hết thảy.
Cuộc họp buổi chiều, Kim Jaejoong tự mình chủ trì, bác bỏ từng ý tưởng của mấy tổ, cuối cùng chỉ để lại một ý tưởng mà cậu cảm thấy hài lòng nhất. Ý tưởng này có vẻ rất kỳ lạ, nhưng Kim Jaejoong rất thích. Cậu sửa chữa đôi chút, sau đó liền sắp xếp cho tất cả các tổ bắt tay vào làm.
Vấn đề đặt ra là, theo phương án mới này, poster cần ảnh riêng của cả nam lẫn nữ chính. Những cảnh quay lúc trước không có cảnh nào phù hợp, vậy nên Jung Yunho và Tiễn Chanh đều phải tới chụp riêng.
Vấn đề nhân sự là phó đạo diễn Cao Mậu phụ trách. Ông liên hệ người đại diện hai bên xong liền nhận ra thời gian rất gấp, cuối cùng chọn thứ sáu, bảo hai người nghĩ cách xếp lịch mà tới, mà Tiễn Chanh cũng tiện đường tới bàn về ca khúc chủ đề luôn. Kim Jaejoong nghiêm túc đến đáng sợ, poster bên này chưa xong đã gọi Park Yoochun từ Hàn Quốc tới. Đương nhiên cậu cũng gọi Kim Junsu, nhưng thời gian của Kim Junsu không cố định, mấy ngày nay hôm nào cậu cũng phải diễn, cậu chỉ nói sẽ cố xếp thời gian tới.
Park Yoochun giờ là nhà sản xuất Park, gã tự mở một công ty quản lý, thời gian tương đối tự do, vậy nên gã tới sớm nhất. Kim Jaejoong không đến sân bay đón gã, Park Yoochun đi theo lối VIP, trực tiếp lên xe Trương Tuyết, đến công ty, Trương Tuyết đưa gã tới phòng chụp ảnh, Park Yoochun đẩy cửa đi vào, nhìn thấy cảnh tượng bên trong liền bật cười.
“Hyung, anh đang làm gì đấy?”
“Sắp xếp bối cảnh chụp thôi, không phải anh đã bảo hôm nay phải chụp poster sao.” Kim Jaejoong trải một tấm thảm dày lên mặt đất, dặn nhân viên đi thu xếp xung quanh.
Phòng chụp ảnh này diện tích rất lớn, khu trang điểm và nghỉ ngơi ngay ở bên cạnh, xung quanh đều là trường quay. Kim Jaejoong mặc áo lông, ngoài là chiếc áo khoác đen chiết eo. Có lẽ là ghét bỏ tóc mái vướng víu, Kim Jaejoong tuỳ tiện lấy một chiếc dây chun từ bên thợ trang điểm, buộc toàn bộ tóc mái thành một túm.
“Anh định chụp như thế nào?” Park Yoochun đi đến bên cạnh bối cảnh, khoanh tay quan sát.
Kim Jaejoong đang vội vàng chỉ huy, chẳng thèm để ý đến gã, Park Yoochun một mình đứng xem, thỉnh thoảng lại đưa ra mấy lời đề nghị. Kim Jaejoong đánh giá rất cao mắt thẩm mỹ của gã, hai người phối hợp với nhau, nhanh chóng dàn dựng xong bối cảnh.
Không lâu sau, Jung Yunho cũng đến. Anh và Park Yoochun chừng nửa năm không gặp rồi, lần gần đây nhất gặp là ở trên lễ trao giải. Nhưng hai người cũng ít khi liên hệ, vậy nên khi thấy cũng phải chào hỏi.
“Sao lại có thời gian đến tham ban à?” Jung Yunho đi qua, cởi áo khoác đưa cho trợ lý.
Park Yoochun luôn có một cảm giác kỳ lạ với Jung Yunho. Gã và Jung Yunho tính cách không giống nhau, năm đó cùng sinh hoạt, Jung Yunho đảm đương vai trò leader quá xuất sắc, vậy nên cũng thường xuyên quản chuyện của gã. Park Yoochun đời này ghét nhất bị người quản thúc, dần dà Jung Yunho trở thành một từ đáng sợ trong lòng gã.
Đối với người từ lúc còn trẻ đã để lại bóng ma trong lòng bạn, dù là ai cũng theo bản năng sợ hãi.
“Hyung.” Park Yoochun lễ phép chào hỏi, sau đó trả lời, “Jaejoong hyung bảo em tới bàn về ca khúc chủ đề, lát Junsu cũng tới.”
“Ừ, Junsu lần trước đến tham ban còn nhận một vai khách mời, diễn cũng không tệ lắm.” Jung Yunho tìm được chủ đề, giọng nói tự nhiên vô cùng, trái ngược hẳn với thái độ cẩn thận của Park Yoochun.
“Ah, em đã xem bản biên tập rồi. Quả thật diễn không tệ!”
Kim Jaejoong ngồi xổm trên mặt đất tìm góc chụp, nghe gã nói như vậy liền ngẩng đầu trêu chọc: “Cậu nhóc diễn không bằng em nha. Nhân vật này vốn dành riêng cho em, vậy mà còn dám ghét bỏ phim của anh, bảo sao cũng không chịu tới!”
Park Yoochun chưa bao giờ đọ được với miệng lưỡi của Kim Jaejoong. Kim Jaejoong vốn luôn xưng bá mỗi lần đấu khẩu, đoán chừng ngoài Kim Hee Chul ra không ai có thể hơn được cậu.
Kim Jaejoong đứng lên, nhận khăn mặt trợ lý đưa tới lau tay, “Tiễn Chanh còn chưa tới, chúng ta bắt đầu trước đi. Chụp phần của nam chính trước.”
Cậu đi đến bên cạnh Jung Yunho, tay vung vẩy chỉ bối cảnh, giải thích: “Tớ muốn dùng hai góc độ để miêu tả tình yêu: Thị giác của đàn ông và thính giác của phụ nữ. Tớ chụp ảnh cá nhân cậu trước, góc chụp khá nhiều, như vậy lúc biên tập sẽ có nhiều lựa chọn.”
Jung Yunho đại khái đã hiểu ý của cậu, “Tớ chụp cùng Tiễn Chanh luôn hay là hai bức riêng biệt?”
Kim Jaejoong suy nghĩ nói: “Một bức đi. Nhưng mà cô ấy còn chưa tới, chụp cậu trước đã, đợi đến lúc chỉnh sửa ghép lại cũng được.”
Kim Jaejoong bước lên, ngồi xuống ghế salon đạo cụ. Cậu chỉ vào tấm gương đối diện, nói với Jung Yunho: “Bức ảnh tớ muốn đại khái là Tiễn Chanh ngồi chỗ tớ, say mê nhìn chiếc máy hát đĩa cổ kia; sau đó cậu đứng ở bên trái chỗ này, chỗ có thể nhìn thấy Tiễn Chanh trong gương ấy.”
“Cái này không tệ nha! Con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt, mọi loại tình yêu đều bắt nguồn từ dục vọng, mà dục vọng đến từ giác quan.” Park Yoochun thật tâm tán tưởng.
Jung Yunho đứng chỗ Kim Jaejoong chỉ. Từ góc độ này của anh mà nhìn, hình ảnh trong gương quả thật là Kim Jaejoong. Cậu đang bắt chước động tác của Tiễn Chanh, nghiêng người tựa trên ghế salon, hai tay đặt trên máy hát đĩa.

Kim Jaejoong nhắm mắt lại, biểu cảm như thể đang say mê nghe tiếng hát: “Tóm lại là cậu yêu thương nhìn Tiễn Chanh, sau đó Tiễn Chanh say mê nghe nhạc, chính là như vậy.”

May 26, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 13

Chapter 13
Hai người nói làm liền làm, tuyệt không do dự, ngược lại Kim Junsu một lát sau mới kịp phản ứng. Cậu kéo tay Tiễn Chanh đi đến chỗ đối diện với Jung Yunho, từ góc độ này có thể dễ dàng chứng kiến động tác cùng biểu cảm của Jung Yunho.
Kim Jaejoong lại nói: “Em với Tiễn Chanh đổi chỗ đi, em đứng đó không nhìn thấy anh đâu.”
Kim Junsu kinh ngạc liếc cậu một cái. Sao lại phải nhìn thấy anh, rõ ràng Jung Yunho mới là người làm mẫu mà.
“Nhanh đi!” Kim Jaejoong thúc giục, lại hỏi Tiễn Chanh: “Cảnh này cô không có vấn đề gì đúng không?” Tiễn Chanh gật gật đầu nói không sao. Về phần rốt cuộc là có vấn đề hay không, cô cũng không biết được.
Kim Junsu chỉ chỉ Jung Yunho: “Em đứng đây thì không nhìn thấy Yunho hyung.”
“Em không cần nhìn anh ta, chỉ cần nhìn anh là được rồi.” Kim Jaejoong nói được một nửa đột nhiên hiểu ra ý Kim Junsu, cậu giải thích: “Lần này đổi thành anh diễn mẫu cho em, nên hai người mau đổi chỗ đi.”
Trường quay yên lặng hai giây, mọi người dường như đều bất động.
Khoé miệng Jung Yunho giật giật hai cái, nở nụ cười khó hiểu: “Cậu muốn diễn nhân vật của Junsu?” Anh rõ ràng đã nghĩ rằng mình nghe lầm, “Vậy tớ diễn…” Lời kế tiếp, Jung Yunho không thể nào thốt lên. Tuy anh là diễn viên rất chuyên nghiệp, nhưng bảo anh diễn con gái… Cũng không phải không thể, chỉ là từ trước tới nay anh chưa từng diễn vai nữ.
Kim Jaejoong quay đầu nhìn anh, ôn hoà nhã nhặn nói: “Cậu đương nhiên phải diễn Tự Cẩm rồi.”
Jung Yunho đơ rồi.
Kim Jaejoong kéo tay Jung Yunho xuống khỏi người mình, sau đó vươn tay ôm cổ anh, dặn dò: “Cúi đầu xuống một chút, như vậy tớ mới cao hơn cậu. Chân cũng hơi chùng một chút.”
Jung Yunho cứng đơ đứng đó, không nói lời nào, cũng chẳng động đậy.
Kim Jaejoong nhíu mày, nghĩ thầm để anh diễn vai nữ mà anh không vui như vậy, thế tôi từ lúc bấm máy đến giờ vẫn diễn mẫu vai nữ thì sao! Kim Jaejoong trong lòng bắt đầu có chút bất bình, vì vậy cậu dùng sức ấn vai Jung Yunho xuống, khiến hai chân anh phải đặt một trước một sau mới không ngã, “Lời thoại biết rồi đúng không? Cậu nói “Em còn đang….” Sau đó tớ hôn cậu, nhưng mà lát phải chờ tớ nói xong cậu mới đọc lời thoại.”
Thân thể Jung Yunho hơi thả lỏng ra đôi chút, nhưng gương mặt anh vẫn còn trong trạng thái cứng đờ nghiêm trọng. Anh gật đầu qua loa, toàn thân toả ra khí thế nhận mệnh.
Bên kia Kim Junsu và Tiễn Chanh cũng đã bày xong tư thế, Kim Junsu lắc lắc đầu với Kim Jaejoong, trông đáng yêu vô cùng. Cậu cố ý bán manh để giảm bớt sự xấu hổ của Jung Yunho, kết quả làm xong mới sực nhớ, Jung Yunho đang đưa lưng về phía cậu, không nhìn thấy gì cả.
Tay phải Kim Jaejoong vịn trên vai trái Jung Yunho, cậu nói với Kim Junsu: “Em dùng tay đặt lên vai cô ấy.” Sau đó nói, “Làm giống anh ấy, nhìn thẳng vào mắt cô ấy sau đó ấn vai xuống… Đừng cúi đầu! Bây giờ chỉ cúi người thôi, cúi đầu để đến lúc chuẩn bị hôn.”
“Vậy tôi thì sao?” Tiễn Chanh đột nhiên hỏi.
Kim Jaejoong thuận miệng nói: “Cô rất tự nhiên rồi, cứ diễn như lúc nãy là được.”
Tiễn Chanh xoay đầu dùng ánh mắt ý bảo Kim Jaejoong nhìn phía trước, trước mặt cậu chính là Jung Yunho, sau đó… Kim Jaejoong giờ mới nhận ra, tư thế của Jung Yunho vặn vẹo như vậy, còn có nét mặt của anh! Biểu cảm kia quả thực… So với tư thế của anh còn vặn vẹo hơn!
“Cậu đừng có dùng vẻ mặt đau khổ như vậy mà nhìn tớ. Tuy không cần cậu diễn, nhưng cậu ít nhất cũng phải phối hợp với tớ chứ.” Kim Jaejoong nhịn không được cười rộ lên, biểu cảm của Jung Yunho lúc này thật sự rất hài hước. Gương mặt anh cứng đơ không nói, mắt trợn to như nhìn thấy thứ gì đáng sợ. Kim Jaejoong quả thật rất ít khi thấy anh có phản ứng như vậy, vì vậy tay xoa nhẹ vai anh, khó được khi dịu dàng nói: “Chỉ phối hợp một lát thôi, biểu cảm tự nhiên một chút.”
Jung Yunho dĩ nhiên muốn bản thân tự nhiên, nhưng mới điều chỉnh đôi chút, Kim Jaejoong lại nghiêng người tới gần anh… Cảm giác này thật sự quá kỳ lạ. Anh không nói rõ đây là cảm xúc gì, tóm lại não anh đã tạm dừng hoạt động, sau đó lại bị ánh mắt nhìn chằm chằm của Kim Jaejoong kích thích đến triệt để ngừng hoạt động.
Kim Jaejoong thong thả đề nghị: “Nếu không cậu nhắm mắt lại đi.”
Nhắm mắt? Jung Yunho không phản ứng lại ngay, anh còn thật sự suy nghĩ tính khả thi của việc này, nhưng vẫn cảm thấy không ổn. Đã diễn thì phải diễn cho cẩn thận, vấn đề của anh, anh sẽ nghĩ biện pháp giải quyết.
Jung Yunho hít một hơi thật sâu, “Làm lại đi.” Anh điều chỉnh chân, tư thế chân liền thoải mái hơn hẳn lúc trước.
Kim Jaejoong một lần nữa cúi người. Dáng người cậu tương tự Kim Junsu, hai người đều khiến người ta có ảo giác thân hình mềm mại không xương.
Ánh sáng lúc này vẫn rất yếu, Kim Jaejoong đưa lưng về phía nguồn sáng, làn da cậu dưới ánh sáng trắng đến gần như trong suốt.
Kim Jaejoong nhìn thẳng vào mắt Jung Yunho, trong mắt cậu loé lên ham muốn mê người, dưới ánh sáng lờ mờ, lại như độc được thúc tình, kích thích dục vọng bí ẩn nhất dưới đáy mắt người khác.
Jung Yunho cảm nhận rõ ràng cơ thể khô nóng, sự quyến rũ kỳ lạ này trực tiếp ập tới yết hầu, khiến anh miệng đắng lưỡi khô.
“Tốt, chuẩn bị đọc lời thoại. Tiễn Chanh, giọng của cô đừng khẩn trương, phải thật quyến rũ; cô phải ngẩng mặt lên một chút, nhớ rõ cô đang hùa theo ý anh ta.” Kim Jaejoong đột nhiên mở miệng, giọng nói nghiêm túc tràn đầy tỉnh táo. Ánh mắt của cậu vẫn không rời khỏi Jung Yunho, ngay cả đuôi mắt cũng không dịch chuyển, cậu nói với Jung Yunho: “Lời thoại.”
Jung Yunho đã không còn là thiếu niên chưa hiểu sự đời, nhưng anh bị ánh mắt gần như quyến rũ của Kim Jaejoong kích thích mạnh mẽ, dù có kinh nghiệm lão luyện thế nào cũng không thể chống cự lại sự hấp dẫn mê người kia.
May mắn anh là Jung Yunho, anh vẫn nhớ rõ mình đang làm gì.
“Em còn đang…” Giọng Jung Yunho khẽ rung rung.
Kim Jaejoong cười cười, trong sự vui vẻ lại khó có thể che giấu thái độ tự phụ như đang bố thí. Đây là dấu hiệu của một playboy, dù khi yêu thì tình yêu vẫn xếp dưới tự phụ.
“Junsu.” Kim Jaejoong tiếp tục hướng dẫn: “Lúc Tiễn Chanh đang nói, vì ngắt lời cô ấy, động tác của em phải nhanh, còn phải mang theo chút liều lĩnh, như thế này này.” vừa nói xong, Kim Jaejoong cúi xuống hôn, nhưng động tác không nhanh như lời cậu nói, mà tách rời từng cử động, vừa làm vừa nói, “Lúc cô ấy nói “Em còn đang”, em phải chuẩn bị tốt rồi, sau khi cô ấy nói xong sẽ có cảnh quay đặc tả gương mặt em, vậy nên em chỉ cần làm tốt động tác là ổn.”
Kim Jaejoong đột nhiên dồn lực vào cổ tay, kéo Jung Yunho nghiêng người về phía trước, “Dùng tay em nắm lấy tay Tiễn Chanh, ôm lấy cô ấy, động tác phải vững vàng.” Kim Jaejoong liếc mắt nhìn Kim Junsu, “Sau đó cúi đầu hôn.”
Kim Junsu đang đợi động tác của Kim Jaejoong, lại thấy cậu chậm chạp không làm tiếp.
Kim Jaejoong chống lại ánh mắt của cậu, cười mà như không cười hỏi: “Sao nào? Cúi đầu cũng không làm được à?”
Kim Junsu nhạy cảm nhận ra bầu không khí không bình thường, cậu vội vàng thu lại ánh mắt, cúi đầu hôn.
Kim Jaejoong buông tay, trả tự do cho Jung Yunho, cậu đi đến bên người Kim Junsu, lạnh nhạt bình luận: “Anh thấy nụ hôn này của em rất dịu dàng, quả thật là có khả năng a!”
Một lời khen ngợi lành lạnh như vậy, Kim Junsu nghe được lại thấy lạnh cả sống lưng. Thái độ của Kim Jaejoong rất không bình thường, rõ ràng đang ngờ vực cái gì đó!
Kim Junsu vội vàng tách khỏi Tiễn Chanh, giữa hai người giữ vững khoảng cách một bước rưỡi. Cậu cười ngây ngô hai tiếng, xấu hổ cắn cắn môi: “Cái gì mà có khả năng! Hyung, anh đừng khen ngợi em như vậy, em không quen đâu.”
“Không quen cái gì?” Jung Yunho đột nhiên từ phía sau đi tới. Anh cao hơn Kim Junsu tám, chín xen-ti-mét, chiều cao như vậy mang đến cảm giác áp bách, hơn nữa bên khoé miệng anh lúc này còn mang theo nụ cười cực kỳ đáng sợ, “Anh cũng vừa mới nhận ra, em diễn cũng rất ổn, có khả năng thật sự nha.”
Kim Junsu hối hận muốn chết, sao cậu lại giả vờ không biết diễn như vậy! Giờ chỉ nhìn thái độ hai người cũng biết mình đã bị lật tẩy, chỉ là sao Kim Jaejoong kinh khủng thế! Cậu đã nhìn ra, vì sao còn muốn Jung Yunho diễn với cậu một đoạn như vậy!
Kim Junsu nghẹn một bụng, tuy vậy không dám nói câu gì.
Kim Jaejoong xoay người về phía máy quay: “Xong rồi, chuẩn bị quay đi. Nhân viên ánh sáng mở hết đèn lên, tổ hậu cần vào dọn dẹp lại đôi chút, gọi tất cả diễn viên quần chúng vào, quay chính thức luôn!”
Cậu ra lệnh xong, toàn bộ nhân viên liền bắt đầu bận rộn, người người chạy tới chạy lui, không lâu sau liền chuẩn bị xong.
Sau đó, chính thức quay.
Có lẽ vì hợp tác thời gian dài nên tạo được sự ăn ý, một tháng sau, Jung Yunho và Tiễn Chanh phối hợp càng ngày càng tốt. Đương nhiên diễn xuất của Tiễn Chanh cũng tiến bộ kinh người, ngay cả chỉ đạo hình ảnh không thích nói chuyện cũng nhịn không được khen ngợi khả năng của cô.
Kim Jaejoong rốt cuộc cảm nhận được chút an ủi. Dù sao Tiễn Chanh là nữ chính tự cậu chọn, lúc mới bấm máy, diễn xuất của cô vẫn luôn khiến người đau đầu. Hôm nay cô được mọi người khen ngợi, Kim Jaejoong thậm chí còn có cảm giác tự hào.
Ngày đóng máy, Kim Jaejoong ngồi sau máy quay, vẻ mặt nghiêm túc nhìn màn hình. Đây là cảnh cuối cùng, chỉ cần thuận lợi hoàn thành cảnh này, quá trình quay phim sẽ chấm dứt.
Lúc này, ngoài Tiễn Chanh ra, các diễn viên khác đều đã hoàn thành vai diễn của mình, nhưng phần lớn đều không đi, một đống người đứng sau lưng Kim Jaejoong, tập trung xem cảnh cuối cùng.
Trên màn hình, Tiễn Chanh mặc bộ sườn xám màu xanh da trời đã bị giặt nhiều lần đến ố vàng, tóc được thợ trang điểm tạo kiểu, tạo cảm giác khô héo, tuỳ ý buông sau tai.
Cô đi tới cuối phố, vào trong một hẻm nhỏ.
Ánh chiều tà tạo thành một chiếc bóng thật dài dưới chân cô.
Tiễn Chanh đi đến hết con hẻm.
“Cut ——!”
Đây là lần “Cut” cuối cùng trong cả quá trình quay phim. Lúc giọng Kim Jaejoong vang lên, cả trường quay tràn ngập tiếng hoan hô.
“Đóng máy rồi!” Tiễn Chanh vui vẻ chạy ra khỏi ngõ hẻm. Tuy cô vẫn mặc chiếc sườn xám cũ kĩ, nhưng mặt lại tràn đầy vẻ nhẹ nhõm, hạnh phúc sau khi hoàn thành công việc.
Mấy diễn viên chính nhao nhao tập trung chụp ảnh lưu niệm, Kim Jaejoong cũng bị kéo đến, chụp với họ mấy tấm.
Vì hôm nay là hoàn cảnh đặc biệt, vậy nên Kim Jaejoong lần đầu tiên cho phép truyền thông phóng viên đến phỏng vấn, lúc này mọi người vẫn chưa thay đồ diễn, phóng viên nhẫn nhịn hai tháng bắt đầu điên cuồng chụp ảnh cùng phỏng vấn.
Lần trước chỉ có vài phóng viên nhắc tới tin cũ mười năm trước, hôm nay mấy thành viên của DBSK đều là người nổi tiếng hàng đầu, không có truyền thông nào muốn buông tha đề tài này, vì vậy ở trường quay, Kim Jaejoong và Jung Yunho bị yêu cầu chụp ảnh chung.
Kim Jaejoong cũng không nói rõ được thái độ của cậu với Jung Yunho là gì. Nói cho cùng bọn họ vẫn là anh em tốt, dù lúc trước từng có tình cảm đặc biệt nhưng cũng không thể xoá bỏ hoàn toàn tình bạn của hai người. Huống chi hơn hai tháng sớm chiều ở chung, sức hút lớn nhất của Jung Yunho chính là sự tập trung của anh với công việc, những việc đó, Kim Jaejoong đều nhìn thấy cả, dù sao chuyện tình cảm cũng không thể nói rõ ai đúng ai sai, nếu cứ như vậy, chẳng lẽ hai người cả đời cũng không liên lạc sao?
Vài chục năm sống trong giới nghệ sĩ, mấy tên nhóc hồi nào trải qua bao tang thương, nay đã rèn được trái tim mạnh mẽ, không dễ rung động. Kim Jaejoong cảm thấy cậu hẳn nên tha thứ đôi chút, dù là lúc đối mặt với tình yêu.
Vì vậy phóng viên hôm nay tới, ai cũng chụp được ảnh chụp thân mật của hai cựu thành viên DBSK Jung Yunho và Kim Jaejoong. Trong bức ảnh, nụ cười của hai người mười phần rung động, bọn họ nhìn nhau mỉm cười, thân thiết nắm tay như nhiều năm trước.
Không quản bí mật của bọn họ, cũng không cần biết bọn họ đã hoà hảo như lúc đầu hay chưa, những bức ảnh này cũng đủ để thoả mãn lòng hiếu kỳ của mọi người rồi.

Trên sân khấu, thật thật giả giả, có khi ngay cả người trong cuộc cũng không rõ ràng.

May 25, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 12

Chapter 12
Bốn mắt nhìn nhau trong chốc lát, khoé mắt khô khốc của Kim Jaejoong bất giác căng ra. Cậu vô thức trốn tránh ánh mắt của Jung Yunho.
“Cẩn thận.” Kim Jaejoong nhẹ nhàng nói. Đôi mắt của cậu vì khoé môi có độ cong nhẹ mà cũng cong theo, nét vui vẻ dần dần hiện lên trên gương mặt cậu, từ khoé môi đến đáy mắt. Ánh mắt của cậu thật sự rất đẹp, đôi mắt kia tràn ngập ý xuân như một hồ nước, trong veo, lại sâu không thấy đáy.
Người ở đây đều đã quen nhìn thấy Kim Jaejoong hoặc thân thiết, hoặc rất nghiêm túc, nhưng cậu giờ phút này lại như con mèo nhỏ đang nheo mắt, khuôn mặt dịu dàng toả ra sức hấp dẫn trí mạng. Đó là vẻ quyến rũ bướng bỉnh, mê người nhưng lại khó nắm giữ, nó khiến người lâm vào thế giới huyền ảo, cuối cùng cam tâm tình nguyện bị cậu chinh phục.
“Em còn đang…” Kim Jaejoong ghé mặt lại gần, gần như áp sát vào mặt Jung Yunho.
Biết rõ cậu muốn nói gì đó, Jung Yunho đột nhiên cúi đầu. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm phả ra từ đôi môi Kim Jaejoong, mang theo ẩm ướt xoa dịu đôi môi khô khốc của cả hai người.
Kim Jaejoong cứ như vậy bị anh hôn.
Nụ hôn này rất nhẹ lại rất hời hợt, Jung Yunho không lưu luyến níu kéo. Anh nhanh chóng quay mặt đi, một lần nữa giữ vững khoảng cách với Kim Jaejoong.
Từ góc độ của mọi người chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của Jung Yunho, nhưng trên người anh lại mang đến một loại cảm giác, khiến mọi người nhầm tưởng rằng anh lúc này đang mơ màng nhìn chìm trong thế giới của Kim Jaejoong. Trên thực tế, đôi mắt vốn nên tràn ngập sắc dục của Jung Yunho lại không như mọi người nghĩ, mà có chút trống rỗng, có chút say mê, nhưng dường như lại chẳng có gì cả.
Nó như một chiếc lưới rộng lớn trải ra vô hạn, bạn muốn chạy trốn, lại không thể nào thoát được.
“Sợ cái gì?” Jung Yunho dịu dàng nở nụ cười, anh thấy được kinh hoảng thoáng vụt qua trong mắt Kim Jaejoong.
Khoé miệng Kim Jaejoong khẽ run, rốt cuộc nói hết lời thoại: “…Cầm thuốc.”
Jung Yunho mỉm cười nói: “Chỉ cần do em làm, sao có thể đau được?” Rồi lại yêu chiều chạm trán mình vào trán Kim Jaejoong, dỗ dành gọi một tiếng: “Bảo bối.”
Một tiếng này kéo dài, vừa nhẹ lại vừa êm, bất giác khiến người nhận ra hương vị tình dục nhàn nhạt.
Nếu lấy máy quay ghi lại hình ảnh này, vậy đây nhất định là cảnh quay kinh điển khi thể hiện sự quyến rũ.
Khuôn mặt Kim Jaejoong không được ánh sáng chiếu đến nên không rõ ràng lắm, chỉ có thể loáng thoáng nhận ra khoé miệng cậu hơi cong lên. Nhưng nụ cười kia không đủ chân thật, mà trong không khí mập mờ tình sắc đan xen thế này, lại tựa như thiên sứ không chút rung động. Jung Yunho không phải thiên sứ, anh cũng không phải ác ma, lúc này anh chỉ sắm vai một người đàn ông tầm thường đến cực điểm. Người đàn ông này sẽ không nhận ra cô đơn và lạnh lẽo trong mắt Kim Jaejoong, càng không thể nhận ra sự mất tự nhiên đến đáng buồn ẩn dưới vẻ quyến rũ mà Kim Jaejoong đang che giấu.
Anh vừa ý yêu tinh rất biết quyến rũ người này, anh dùng hai mắt ngập tràn sắc dục của mình nhìn chằm chằm cậu, dục vọng trong thân thể anh đang thiêu đốt sôi trào.
Jung Yunho thở hổn hển, anh đột nhiên xoay người đè Kim Jaejoong lên tường, hai tay chống hai bên, tạo thành tư thế tương tự như giam cầm.
Người bị anh giam cầm, trong nháy mắt thoáng chút kinh hoảng. Nhưng rất nhanh sau đó lại cười rộ lên, vừa rực rỡ, lại vừa lạnh lẽo.
Giọng Jung Yunho rất dịu dàng, trong mắt anh chất chứa rất nhiều cảm xúc phức tạp, người đang đối mặt với anh lại cười rất vui vẻ.
“Bảo bối, chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời ——“ Jung Yunho dùng hai ngón tay nắm cằm Kim Jaejoong, “Em muốn gì cũng được.”
“Cut ——!”
Kim Jaejoong đẩy Jung Yunho, vừa xoa xoa bả vai bị đẩy đau, vừa nói với Kim Junsu: “Thấy không? Là như vậy đấy, có diễn được không?”
Hỏi kiểu gì vậy, cái gì gọi là có diễn được không? Diễn, đương nhiên là có thể diễn, vấn đề là diễn tốt hay không tốt mà thôi. Kim Junsu đương nhiên không phải nghệ sĩ chưa từng diễn, không phải chỉ là vai diễn nhà giàu mới nổi phong lưu thôi sao! Nếu cậu ngay cả nhân vật này cũng không diễn được thì thật đáng mỉa mai.
Nhưng mà…
“Vừa rồi phải hôn thật sao? Trong kịch bản ghi là “gần như” hôn mà, “gần như” đâu phải hôn thật?” Kim Junsu lắc lắc vài trang kịch bản trong tay. “Còn có lời thoại cũng không theo trình tự, bọn em cũng phải sửa lời thoại theo hai người sao?”
Kim Jaejoong sững sờ, giận dữ nhìn đầu sỏ gây nên nói: “Ai cho phép cậu tự tiện sửa kịch bản!”
Jung Yunho nhận nước ấm trợ lý đưa tới, mở ra uống một ngụm: “Tớ cảm thấy chỗ này cần sửa lại đôi chút, đoạn đối thoại này không ổn, lúc đọc kịch bản thì cũng tạm được, nhưng trên thực tế khi hai người diễn liền có vấn đề.” Anh tiện tay ra dấu đôi chút, giải thích, “Theo hướng phát triển của nhân vật, Tự Cẩm không thích ngài Kim này, biểu hiện của cô đều là do ép buộc mới có. Cho nên khi ngài Kim đáp lại cô, cô hẳn sẽ do dự, còn có thể khẩn trương. Lời cô nói sẽ không trôi chảy, ít nhất phải có chút do dự.
“Giống tớ ban nãy?” Kim Jaejoong nhướn mày nhìn anh.
Jung Yunho nở nụ cười: “Đương nhiên.”
Kim Jaejoong không nói gì nữa. Cậu đứng lặng một hồi, đột nhiên gật đầu nói: “Được, cảnh này cứ sửa kịch bản giống lúc diễn mẫu đi. Tiễn Chanh, cô và Junsu tập theo kịch bản mới vài lần, lát chúng ta sẽ chính thức quay.”
“Phải quay cả cảnh hôn à?” Sự bất ngờ của Kim Junsu cũng không phải không có lý do. Đối với cậu mà nói, không có cảnh nào khó diễn hơn cảnh hôn, đây quả thật là một ngọn núi khó có thể vượt qua trong cuộc đời nghệ sĩ của cậu, thật sự quá khó khăn rồi!
Kim Jaejoong gật đầu nói: “Phải quay.”
“Nhưng mà…” Biểu cảm trên mặt Tiễn Chanh hết sức kỳ lạ, vừa do dự lại vừa hưng phấn, không thể nói đó là cảm xúc gì.
Kim Jaejoong phất tay cắt ngang cô: “Cô diễn được mà đúng không? Cô cũng đừng nhưng nhị gì nữa, lúc trước không phải cô đã đóng vài cảnh hôn với Jung Yunho rồi sao, hơn nữa nghề của cô là diễn viên đấy!”
Vừa nhắc đến, trong đầu Tiễn Chanh lập tức hiện lại mấy cảnh hôn của nam nữ chính. Cũng không biết vì sao, cảnh xuất hiện lại là phiên bản làm mẫu của Kim Jaejoong và Jung Yunho. Ai nha! Hình ảnh đó tốt đẹp bao nhiêu! Tiễn Chanh hai má đỏ bừng, cô vội vàng dùng hai tay che mặt, chạy tới góc nghỉ ngơi cho diễn viên.
Kim Jaejoong không hiểu sao cô gái này lại phản ứng như vậy, quay người thấy Kim Junsu còn khó xử đứng đó, thúc giục: “Nhanh lên đi, hôm nay nếu không quay xong, ngày mai em cũng phải đến đấy! Anh mặc kệ ngày mai em có concert hay không, tóm lại em không được làm chậm tiến độ quay phim của anh!”
Kim Junsu vẫn rất bối rối, chính vì không muốn làm mất thời gian nên cậu mới bối rối, sao Kim Jaejoong lại bảo cậu diễn cảnh hôn! Cảnh này nhất định sẽ bị NG không ngừng, nói không chừng cả buổi tối nay cũng không thể quay xong cảnh này.
“Có thể dùng góc quay đánh lừa thị giác không?” Kim Junsu thoả hiệp hỏi.
Kim Jaejoong rất không kiên nhẫn đẩy cậu một cái, “Em quay phim của anh mà còn dám dùng góc quay! Mau đi diễn thử đi! Anh không tin em không diễn được cảnh hôn!”
Kim Junsu không biết nói sao, cậu chỉ là không diễn tốt cảnh hôn thôi! Sử dụng góc quay còn dễ, giờ lại phải diễn thật, cậu mà kéo dài thời gian quay cảnh này, con gái người ta nhất định sẽ tức giận.
Kỳ thật Tiễn Chanh chắc chắn sẽ không tức giận, cô nhiều nhất chỉ xấu hổ thôi, mà ngay cả Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đều nhận ra cô có thiện cảm với Kim Junsu rồi, chẳng lẽ cô sẽ tức giận vì quay cảnh hôn với Kim Junsu sao? Đây là việc không thể nào xảy ra!
Nhưng mà con gái dù thế nào cũng vẫn rụt rè, vì vậy Kim Junsu cũng ngại ngùng theo, Tiễn Chanh đành an ủi cậu, nói coi như đây là nhiệm vụ, cứ coi cô là khối gỗ, hôn thì hôn thôi!
Kim Junsu cảm kích nói cảm ơn, một lần nữa tỏ vẻ nếu anh bị NG, xin cô ngàn vạn lần đừng hiểu lầm, anh không hề có ý định lợi dụng cô.
Chính thức quay.
Tiễn Chanh yểu điệu tựa trên người Kim Junsu. Cô lấy cho mình một điếu thuốc, sau đó ghé vào tai Kim Junsu, cố gắng học động tác của Kim Jaejoong, để môi mình quyến rũ hơn một chút. Kết quả Tiễn Chanh nhận ra, việc này thật sự rất khó, vì trong miệng ngậm một điếu thuốc nên động tác của cô bị giới hạn đi nhiều.
Kim Junsu như thay đổi thành một người khác: Mắt cậu hơi nheo, phối hợp thêm khoé miệng như có như không cười xấu xa, nghiễm nhiên trở thành playboy; mày hơi nhíu lại, vậy mà lại ngàn ngập sức quyến rũ.
“Bảo bối, đừng nghịch.” Kim Junsu nói, trong yêu chiều mang theo chút tuỳ tiện. Cậu vươn tay vuốt ve gương mặt Tiễn Chanh, đột nhiên dùng ngón tay ấn một cái; Tiễn Chanh không chuẩn bị, phả hết khói thuốc trong miệng ra.
Kim Junsu nở nụ cười, vươn tay ôm Tiễn Chanh vào trong lòng, vừa thân mật cúi đầu nhìn cô, vừa dùng ngón tay vuốt ve trên cổ cô. So với diễn xuất của Jung Yunho, dường như Kim Junsu diễn giống một tay ăn chơi hơn.
“Cẩn thận!” Tiễn Chanh nhướn mày, trong mắt mang theo lúng túng lại tràn ngập vui vẻ. cô lắc lắc điếu thuốc trong tay, như thể tất thảy đều là trò đùa của một cô bé.
Kim Junsu rũ mắt, nhìn chằm chằm miệng Tiễn Chanh. Cậu bây giờ phải…
Kim Junsu mím môi bất an, thân thể cậu bắt đầu cứng ngắc, khí chất phong lưu phóng khoáng lúc nãy trong nháy mắt liền biến mất.
Hai người nhìn nhau vài chục giây.
Tiễn Chanh rốt cuộc nhịn không được, bật cười. Cô đứng dậy rồi, mới chợt ý thức mình không nên cười.
Kim Junsu ngồi nguyên tại chỗ, cực kỳ mất mát.
Kim Jaejoong yên lặng ngồi sau máy quay, mắt vẫn không rời khỏi màn hình giám sát. Mọi người thấy đạo diễn không nói gì, không ai dám tự chủ trương, vì vậy từng ấy người đứng nguyên tại chỗ chờ chỉ thị.
Lúc này Kim Jaejoong không nói gì, chỉ vẫy tay ý bảo làm lại.
Kim Junsu khó được khi thấy cậu nghiêm túc như vậy, trong lòng hiện lên một đống suy đoán, cuối cùng vẫn thành thật diễn lại cảnh lúc nãy với Tiễn Chanh.
Sau đó cảnh hôn lại bị “Cut”.
Kim Jaejoong không ngẩng đầu lên nói: “Quay lại!”
Kim Junsu hít sâu một hơi, tự động viên bản thân. Tiễn Chanh cũng ra dấu cổ vũ.
Kết quả, cảnh hôn lại bị hô “Cut”.
Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn cậu, không nói gì. Cảnh vừa rồi, Kim Jaejoong đã xem rất kĩ, Kim Junsu diễn rất tốt, bất luận là biểu cảm hay khí chất, cậu đều thể hiện rõ nét hơn và giống với kịch bản hơn nhân vật mà Jung Yunho diễn.
Vấn đề là cảnh hôn! Nếu là người mới ra mắt chưa từng quay cảnh hôn thì có thể có, nhưng Kim Junsu đã lăn lộn trong ngành giải trí gần hai mươi năm rồi, sao ngay cả cảnh hôn cũng không làm được!
“Sao vậy? Xấu hổ?” Kim Jaejoong đứng dậy, cậu tự tay gọi Jung Yunho, hai người đi tới chỗ Kim Junsu. “Hay là sợ hãi? Trước kia anh thấy em diễn cảnh hôn rồi mà, cảnh hôn trong “Heaven’s Tears” của em không phải cũng rất tốt sao?”
“Đừng nhắc đến cái đó nữa, vì quay cảnh kia, đùi em bị véo đến tím hết cả.” Kim Junsu nở nụ cười xin lỗi với Tiễn Chanh: “Tôi không cố ý đâu, cảnh hôn tôi diễn rất kém.”
Tiễn Chanh khoát khoát tay nói không sao, quay phim vốn cần hai bên phối hợp, không cần phải xin lỗi.
Kim Jaejoong đột nhiên quay sang Jung Yunho: “Đến đây đi, hai chúng ta đứng ở đây diễn lại một lần.”
Jung Yunho không hiểu gì, nhưng anh vẫn rất phối hợp đi đến bên cạnh Kim Jaejoong, hai người điều chỉnh tư thế.
“Bắt đầu từ lúc chuẩn bị hôn đi, hai người quan sát cho kĩ, chúng tôi sẽ diễn lại.” Kim Jaejoong dặn dò xong, lại nói với Jung Yunho: “Lát cậu làm chậm một chút, coi như là đang quay chậm, từng động tác một.”

Jung Yunho giờ đã hiểu. Anh nhớ lại cảnh làm mẫu lúc nãy, sau đó đặt tay ôm sau lưng cậu. Kim Jaejoong rất phối hợp, từng động tác đều nói rõ cho mọi người biết, cậu là diễn viên chuyên nghiệp nhất.

May 21, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 11

Chapter 11
Kim Junsu cảm thấy bờ vai mình bị đầu Kim Jaejoong đè nặng, mái tóc mềm mại đang ra sức tập kích cổ và hai má Kim Junsu, cái cảm giác ngưa ngứa này như biến thành quấy rối. Kim Junsu cảm thấy toàn thân khó chịu, mấy lần định đẩy cậu ra nhưng không có gan, đành phải thôi.
Chiều cao hai người không chênh lệch lắm, cho nên Kim Jaejoong cố ý đứng xa một chút, lại nghiêng người; hơn nữa eo mềm mại của cậu còn khẽ cong, đứng đằng xa quả thật chẳng khác gì dựa sát vào nhau.
Kim Jaejoong đột nhiên quay đầu lại trừng Tiễn Chanh, biểu cảm trên mặt cùng tư thế hiện giờ của cậu rất không phù hợp, thấy thế nào cũng giống như bức ảnh bị người ta chơi xấu mà photoshop: “Cười cái gì mà cười! Nhìn kỹ vào cho tôi! Bộ dạng vừa rồi của cô nào có giống đào kép, đào kép quyến rũ đàn ông như cô sao? Cái tên này là kẻ ngốc cô có hiểu không? Thứ cô thích ở cậu ta chỉ là tiền thôi! Đừng có bày cái mặt thiếu nữ xấu hổ đó ra, nhìn thấy tư thế của tôi không? Chân đặt thế này, còn có mặt, tay, ánh mắt đều phải giống hồ ly! Cô đang quyến rũ cậu ta đấy!”
Một tràng quát nạt kia khiến Tiễn Chanh xấu hổ đến cực điểm, cô vội vàng đưa hai tay che miệng, nghiến răng nghiến lợi kìm nén bản thân, sợ nhịn không được lại bật cười.
“Dạ dạ, tôi đã biết.” Tiễn Chanh nghiêm túc nhận lỗi, chỉ là giọng cô khẽ run run. Kim Jaejoong vốn xuất thân là ca sĩ, sao lại không nhận ra cô đang cố nín cười đến nội thương, không khỏi nổi giận: “Biết rõ cô còn người! Có cái gì buồn cười đâu!”
Tiễn Chanh muốn nói là cô cũng không muốn cười như vậy, nhưng… Nhưng… Nhưng bây giờ chỉ cần nhìn thấy mặt Kim Junsu, cô liền không có cách nào không cười, thật sự rất hài hước!
Kim Junsu rõ ràng đã bị lời nói của Kim Jaejoong đả kích —— Cậu là một nghệ sĩ nổi tiếng châu Á, chạy tới làm khách mời lại thành nhà giàu mới nổi thì thôi bỏ qua, nhưng tại sao tình yêu đích thực cũng không có hả! Dù không có tình yêu đích thực, vậy cũng đâu cần trực tiếp nói ra như vậy! Không tưởng tượng được, lần đầu tiên cậu xuất hiện trên màn ảnh nhỏ lại bị chà đạp như vậy!
“Còn cười nữa, tối nay tôi xếp cho cô thêm một cảnh nữa đấy!” Kim Jaejoong vẻ mặt nghiêm túc uy hiếp Tiễn Chanh, sau đó quay đầu nói với Kim Junsu: “Còn em nữa! Em khẩn trương như vậy làm gì? Em nhìn ánh mắt của mình xem! Còn có động tác, cả cơ thể nữa! Em là ông chủ nhà giàu mới nổi, là trùm tài chính Thượng Hải, toàn thân em đều phải tỏ ra thái độ huyênh hoang, kiêu ngạo chứ!”
Kim Junsu nhỏ giọng phàn nàn: “Nhà giàu mới nổi chưa chắc đã như vậy mà.”
Kim Jaejoong trừng cậu, nói: “Trong phim của anh thì sẽ như vậy!”
Kim Junsu nhìn cậu, không dám tiếp tục tranh cãi, chỉ có thể mím mím miệng, ra sức tưởng tượng nhân vật theo như yêu cầu của cậu. Chỉ là việc này thật sự quá khó khăn với cậu! Từ lúc cậu ra mắt đến nay chưa từng diễn nhân vật như Kim Jaejoong miêu tả, sự kiêu căng của nhà giàu mới nổi đối với cậu mà nói quả thật như một thế giới khác.
Vũ trường Bách Nhạc Môn, quán bar náo nhiệt nhất Thượng Hải. Trai gái dắt tay nhau lắc lư trong sàn nhảy, bọn họ tươi cười rạng rỡ, nói năng tuỳ tiện, phóng túng trong thuốc lá rượu chè. Lúc nam chính vào cửa là khi chuyển nhạc.
Lúc này, nữ chính đang tán tỉnh bên cạnh ngài Kim. Trong tay cô cầm một điếu thuốc lá, dưới ánh đèn lúc sáng lúc tối không nhìn rõ mặt cô. Cô dường như rất thích ngài Kim, cả người dán sát vào người ngài Kim. Nam chính đứng bên kia sàn nhảy nhìn thấy hai người họ, cảm xúc trong mắt vô cùng phức tạp. Anh đứng lặng hồi lâu, rốt cuộc đi tới chỗ nữ chính.
Cảnh này cần rất nhiều diễn viên quần chúng, nhưng vì bây giờ chỉ là diễn mẫu, vậy nên diễn viên quần chúng đều được cho ra ngoài khu đất trống nghỉ ngơi.
Kim Jaejoong móc một bao thuốc lá trong túi áo vest của Kim Junsu. Ngón tay của cậu cũng không phải thon dài, nhưng lại trắng nõn; làn da mềm mịn cho thấy được bảo dưỡng cẩn thận. Lúc này không gian thật sự rất tối, đèn rực rỡ không được mở, Kim Jaejoong lười biếng hút điếu thuốc, một tay ôm lấy tay Kim Junsu, chậm rãi dán sát vào tai Kim Junsu.
Kim Junsu hoảng sợ run rẩy. Cậu không dám nhìn Kim Jaejoong, cậu cho rằng Kim Jaejoong một giây sau sẽ phả khói vào tai cậu, ai ngờ Kim Jaejoong chỉ lẳng lặng nhìn cậu.
Đó là ánh mắt khiến Kim Junsu sợ hãi từ tận sâu trong lòng, không thể dùng từ ngữ thông thường để miêu tả. Cậu thậm chí cảm giác được từ trên người Kim Jaejoong toả ra khí thế đáng sợ, khiến cậu nhịn không được muốn chạy trốn.
Đột nhiên, Kim Jaejoong cong khoé miệng. Ánh mắt cậu dần trở nên mơ màng, nhưng đáy mắt rực sáng lại vô cùng chói mắt. Đây không phải một đôi mắt mê mang mất phương hướng, tuyệt đối không phải!
“Cut ——!”
Kim Jaejoong đột nhiên hô “Cut”. Cậu lui ra sau một bước, mặt đối mặt với Kim Junsu, trong mắt như có vô số ngọn lửa nhỏ từ từ bốc lên.
“Làm, làm sao vậy?” Kim Junsu được tự do, lập tức tránh xa hai bước, vô cùng bất an hỏi: “Sao… Sao lại cut?”
“Em còn hỏi anh? Toàn thân em cứng ngắc như xác ướp, em bảo anh có nên hô cut không!” Kim Jaejoong rất ít khi hợp tác với diễn viên không chuyên, lần này khéo sao lại gặp được tận hai người, quả thật là muốn phát điên. “Đóng phim mà thôi, đóng phim! Không phải em làm rất tốt trên sân khấu nhạc kịch sao? Sao đến phim của anh thì lại biến thành cương thi rồi!”
Kim Junsu trong lòng tự nhủ, sao anh không nhìn xem mình đáng sợ như thế nào đi, em không né tránh đã là cực hạn rồi.
Kim Jaejoong bình tĩnh lại đôi chút, hoà hoãn nói: “Đến cùng là có được hay không? Làm được thì sẽ diễn lại một lần.”
Kim Junsu không dám nói không được, nhưng trong lòng cậu biết rõ mình đoán chừng vẫn chưa làm được.
Kim Jaejoong nhìn thấy vẻ mặt khó xử của cậu, nói: “Có ý kiến gì thì em cứ nói, nói đi.”
“Em chưa từng diễn cảnh như vậy với đàn ông.”
“A?” Kim Jaejoong không nghe rõ, nhưng đại khái biết ý của Kim Junsu. Thấy giọng cậu không lớn, đoán chừng là cảm thấy xấu hổ không dám nói. “Này có là gì đâu, đóng phim ai mà chẳng từng như vậy? Diễn viên phải diễn đủ kiểu nhân vật khác nhau, em cứ coi như mình đang diễn trên sân khấu kịch là được rồi!”
Kim Junsu buồn bực. Cậu đương nhiên không phải không thể diễn với đàn ông, nhưng lần này bạn diễn của cậu là Kim Jaejoong! Chỉ riêng bạn diễn như vậy là cậu đã gặp khó khăn rồi, hơn nữa cảnh này lại còn… Ướt át như vậy.
Ba người ba vị trí, tiếp tục làm mẫu.
Trợ lý trường quay hô bắt đầu.
Kim Jaejoong tựa vào người Kim Junsu, cầm điếu thuốc, đốt thuốc, hít một hơi, động tác vô cùng lười biếng. Cậu ghé vào tai Kim Junsu, phả một làn khói.
“A! Bảo bối, đừng nghịch!” Kim Junsu đột nhiên quay người, một tay kéo Kim Jaejoong vào trong lòng. Động tác của cậu vô cùng khoa trương, sức cũng rất mạnh, hơn nữa thời gian dài biểu diễn trên sân khấu kịch khiến cậu nói rất to, làm cho hình tượng của cậu tự dưng cao lớn hơn nhiều.
Kim Jaejoong nhíu nhíu mày, tạm thời không nổi giận. Cậu thuận thế tựa đầu vào tay Kim Jaejoong, ngửa mặt lên nhìn Kim Junsu: “Cẩn thận.”
Giọng của cậu mềm mại như dòng suối, khoé miệng cong lên nụ cười quyến rũ, nhưng trong mắt chỉ có hư tình giả ý, không thể nào thấy được một chút chân thành. “Em còn đang cầm thuốc.”
“Sợ cái gì?” Kim Junsu liếc cậu, hào khí ngất trời nói: “Chỉ cần do bảo bối làm, sao có thể đau được!”
“Cut ——!” Kim Jaejoong giận dữ quăng điếu thuốc xuống đất, tâm tình cậu lúc này như có hàng vạn con chuột tay cầm tay dạo qua đường, khiến người không thể nào tỉnh táo được.
Cậu nhìn gương mặt vô cùng vô tội của Kim Junsu, thiếu chút nữa hộc máu.
Kim Jaejoong không biết mình muốn tìm thấy gì từ trên mặt Kim Junsu, nói đúng ra là cậu chỉ muốn quan sát đôi chút, đến cùng tên này có phải đang cố ý quấy rối hay không!
Cậu không phải không hiểu rõ Kim Junsu. Hai người quen nhau đã sắp hai mươi năm rồi, Kim Junsu tuy bình thường có ngu ngơ, nhưng thật ra rất tinh ranh, chuyện xấu xa thì chưa từng làm, nhưng mấy chuyện vặt vãnh thì nhiều vô kể. Lại nói cậu giờ là nghệ sĩ nổi tiếng châu Á…. Cậu không tin! Kim Junsu ngay cả một vai diễn nhà giàu mới nổi cũng không diễn được?
Im lặng như vậy một phút đồng hồ, Kim Junsu nhịn không được mở miệng nói: “Là anh bảo em cứ diễn như trên sân khấu nhạc kịch mà, em thấy em diễn rất ổn.”
Kim Jaejoong không thể tưởng tượng nổi mấp máy miệng: “Anh chỉ bảo em tập trung như đang diễn trên sân khấu, anh không bảo em dùng phương thức diễn trên sân khấu nhạc kịch để diễn! Em không thấy động tác của mình rất khoa trương sao? Còn nữa,              vừa rồi em đâu có nói chuyện, em căn bản là đang đọc thơ diễn cảm.”
Kim Junsu cũng có chút khó chịu. Cậu là diễn viên khách mời, không phải người chuyên nghiệp, cậu vốn cũng không phải diễn viên, sao cậu biết được cách diễn: “Vậy giờ làm sao đây?”
Kim Jaejoong cũng không biết phải làm sao bây giờ. Một Tiễn Chanh cậu còn có thể làm mẫu, hiện tại lại có hai người không biết diễn, cậu cũng không thể diễn hai vai a!
“Không biết, chẳng có cách nào cả!” Cơn giận của Kim Jaejoong cũng đã vơi đi ít nhiều, giọng nói cũng ôn hoà hơn. “Làm sao anh biết được em một nghệ sĩ nổi tiếng lại diễn quá lên như vậy, sớm biết thế anh xếp cho em một nhân vật không liên quan đến nhân vật chính cho rồi. Giờ sắp xếp xong xuôi, còn làm sao được nữa?”
Kim Junsu bị cậu nói đến cảm thấy tổn thương, như thể diễn xuất của cậu trên sân khấu nhạc kịch rất kém vậy!
“Em không phải là không biết diễn, chỉ là em không hiểu. Anh tìm người dạy em, hay diễn mẫu cho em cũng được.”
“Anh đi đâu tìm người diễn mẫu…” Kim Jaejoong đột nhiên dừng lại. Cậu chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Jung Yunho đứng dối diện vẫn đang chờ cảnh của mình.
Mặc dù có rất nhiều chuyện, Kim Jaejoong muốn quên đi cả đời, cũng có vài người, cậu muốn cả đời đều không gặp lại. Nhưng khi trách nhiệm cùng công việc đổ ập đến, cậu chỉ có thể chấp nhận.
Kim Jaejoong là một đạo diễn xuất sắc, cũng là một diễn viên xuất sắc.
Vậy nên cậu sẽ không để tình cảm cá nhân ảnh hưởng đến công việc, đặc biệt là trong lúc hết đường xoay sở như bây giờ.
Jung Yunho từ lúc thấy Kim Jaejoong rời mắt sang mình, đã biết rõ ý cậu, vì vậy anh đi qua, đứng bên người Kim Junsu, chủ động đề nghị: “Tớ diễn mẫu cho cậu ấy.”
Ý của những lời này là, Jung Yunho làm mẫu nhân vật của Kim Junsu, mà Kim Jaejoong vẫn diễn nhân vật của Tiễn Chanh.
Kim Jaejoong gật đầu đồng ý, dù sao giờ cũng chẳng còn cách nào.
Kim Junsu đi đến bên cạnh Tiễn Chanh, hai người chăm chú quan sát máy quay.
Chiều cao của Kim Jaejoong và Jung Yunho khá phù hợp, vậy nên cậu không cần phải vặn vẹo người, chỉ cần vắt chân, nửa người trên trực tiếp dựa vào trên người Jung Yunho.
Trợ lý trường quay hô bắt đầu!
Kim Jaejoong luồn tay vào trong túi áo Jung Yunho tìm một hồi, lấy ra một bao thuốc lá. Cậu rút một điếu cho mình, nghiêng đầu đi châm thuốc, sau đó chậm rãi dựa vào ngực Jung Yunho.
Jung Yunho cúi đầu nhìn cậu, trên mặt là biểu cảm ý loạn tình mê cho thấy đã bị mỹ nhân trong lòng quyến rũ. Anh một tay ôm lấy Kim Jaejoong, ngón tay không thành thật xoa nắn nhẹ trên xương quai xanh của cậu.
Kim Jaejoong ghé vào tai Jung Yunho. Miệng cậu vẫn ngậm điếu thuốc, lúc này khẽ chu môi, chậm rãi ma sát trên vành tai Jung Yunho như đang hôn.
Jung Yunho vươn tay vuốt mặt Kim Jaejoong. Động tác của anh rất nhẹ, một làn khói nho nhỏ phun ra từ đôi môi Kim Jaejoong.

“Bảo bối.” Jung Yunho hơi cúi đầu xuống, nhìn thẳng vào mắt Kim Jaejoong, ngón trỏ từ trên mặt cậu trượt dần vào trong áo. “Đừng nghịch.”

May 20, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 10

Chapter 10
 Ngành giải trí là gì?
Chỉ nghe đến tên thôi đã đủ để biết đây là ngành mang lại niềm vui cho mọi người. Vậy nên tất cả các ngành các nghề đều vô cùng cố gắng, diễn viên quay phim, ca sĩ ca hát, thậm chí là truyền thông mang đến cho mọi người những tin tức nóng hổi nhất, đáng quan tâm nhất.
Tất cả những người chìm đắm trong giới giải trí nhiều năm đều hiểu được cách cống hiến, muốn giải trí cho người, trước hết phải giải trí cho chính bản thân; tất cả các tạp chí lớn cũng tuân theo phương châm nhiều năm không đổi, đào ba thước đất tìm tin tức. Hơn nữa tin tức còn phải đa dạng, từ những tin tức tốt thường thấy, đến những tin liên quan đến sinh hoạt cá nhân của các minh tinh vốn rất hút người đọc.
Chẳng hạn như hiện tại, rõ ràng mấy người đến phỏng vấn bộ phim mới của đạo diễn Kim Jaejoong, kết quả câu hỏi nghiêm túc chẳng là bao, mọi người đã ào ào chuyển hướng.
Chẳng hạn như phóng viên của nhà đài “Bất ngờ giới giải trí”, vấn đề đầu tiên hỏi là: “Dường như hai vị hợp tác rất ăn ý, vậy có thể phim giả tình thật không?”
Tiễn Chanh bị hỏi đến sững sờ. Cô tuy đã ra mắt vài năm, nhưng vẫn chưa từng bị người hỏi như vậy. Vì cô ít khi xuất hiện, đừng nói đến scandal, ngay cả tin tức cô cũng có rất ít. Nhưng điều này không có nghĩa địa vị của cô trong giới giải trí không cao. Trước đây có một chương trình đã phỏng vấn một số nhà phê bình nổi tiếng về giới ca sĩ ngày nay của đất nước, lời bình luận của họ với Tiễn Chanh là “Một trong số ít những ca sĩ có thực lực trong mấy năm gần đây”, “Thái độ với âm nhạc cũng rất tốt”, đưa ra đánh giá rất cao về cô.
“Có chứ, trong phim, tôi rất yêu cô ấy.” Jung Yunho vừa cười vừa nói, câu hỏi này không hề gây áp lực gì cho anh. “Trong tác phẩm của đạo diễn Kim Jaejoong, tình yêu có sức quyến rũ kì lạ với mỗi người. Để diễn tốt nhân vật Tống Lam, trong lúc quay phim, tôi nhất định phải khiến bản thân yêu Tự Cẩm. Nhưng mà hai người chúng tôi gặp chút khó khăn trong việc giao tiếp, tôi còn vì bộ phim này mà chăm chỉ học tiếng Trung, ở trong trường quay, tôi cũng thường xuyên dùng tiếng Trung trao đổi với cô ấy, nhưng mà hình như hiệu quả không được tốt lắm.”
Jung Yunho nói xong còn cười thành tiếng, Tiễn Chanh nghe phiên dịch thuật lại cũng nhịn không được bật cười. Cô bổ sung: “Đạo diễn Kim là một người rất giỏi. Hơn nữa qua khoảng thời gian tiếp xúc này, tôi còn nhận ra anh ấy là một diễn viên rất xuất sắc! Lúc chúng tôi quay phim, anh ấy luôn nói với tôi: ‘Cô nhất định phải khiến bản thân yêu nhân vật trong phim của Jung Yunho!’, anh còn có thể tự mình sửa kịch bản trên trường quay. Anh ấy thật sự rất chăm chỉ!”
“Vậy sau khi chụp xong, hai người không sợ bản thân vẫn chìm trong bộ phim sao?”
Jung Yunho nhìn Tiễn Chanh, bình tĩnh đáp: “Vấn đề này… Hừm, vậy nên sau khi đóng máy, chúng ta đừng liên lạc với nhau một thời gian nhé! Vai diễn Tự Cẩm của Tiễn Chanh quả thật rất quyến rũ, chẳng may tôi tưởng thật thì làm sao bây giờ?” Giọng của anh vô cùng thân thiết, khéo léo phủ nhận giả thiết này.
Dù biết Jung Yunho chỉ đang nói đùa để tuyên truyền cho phim, Tiễn Chanh chưa có đủ kinh nghiệm trong phương diện này vẫn vô cùng xấu hổ, cúi đầu che miệng.
Kim Jaejoong vẫn luôn lẳng lặng đứng một bên lắng nghe, lúc này đột nhiên cắt ngang: “Kỳ thật đây là vấn đề mà mỗi diễn viên đều phải đối mặt: Giữa lý tính và cảm tính, nhất định phải học được cách khống chế tình cảm. Tôi thấy mắt chọn diễn viên của mình rất tốt, hai người bọn họ đều rất chuyên nghiệp, nếu như cuối cùng có thể đạt được hiệu quả khiến người xem cảm thấy phim giả tình thật, vậy đây là đánh giá cao nhất dành cho bộ phim này rồi.”
Một phóng viên đột nhiên chuyển hướng sang Kim Junsu: “Anh Kim Junsu đã đến đoàn làm phim tham ban, vậy có chuẩn bị quà gì cho đạo diễn Kim Jaejoong không?”
Nghe phiên dịch thuật lại xong, Kim Junsu ra vẻ hiểu rõ, đáp: “Quà à! Có… Tôi đã chuẩn bị quà.” Trên thực tế cậu đến tay không, nhưng cậu sao có thể không biết xấu hổ mà nói mình không chuẩn bị gì trước mặt truyền thông được, vì vậy kiên trì nói, “Bản thân tôi đã là quà rồi còn gì nữa!” Nói xong nhìn Kim Jaejoong. “Tôi và Jaejoong hyung là bạn thân vài chục năm, bộ phim lần này tôi đã ra sức đề nghị giúp đỡ, nhưng mà bị từ chối rồi! Anh ấy không chịu cho tôi một vai diễn, chỉ cho tôi biểu diễn ca khúc chủ đề.”
Mọi người nghe vậy liền bật cười, nhờ thế càng khẳng định tình cảm thân thiết giữa Kim Junsu cùng Kim Jaejoong.
“Vậy đạo diễn Kim vì sao lại không đồng ý? Bạn tốt khó được khi chủ động đề nghị, hơn nữa anh Kim Junsu thể hiện rất tốt trên sân khấu nhạc kịch, đóng phim hẳn sẽ không có vấn đề gì đâu!”
“Đúng vậy đúng vậy! Em diễn cũng không tệ lắm! Sao lại không cho em một vai?” Kim Junsu bắt chước phóng viên ồn ào nói.
Kim Jaejoong cười rộ lên, sau đó cầm lấy micro bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy rất bận, tôi mỗi lần muốn tìm cậu ấy đều không liên lạc được, cho nên tôi rất sợ lúc cần cậu ấy quay phim lại không tìm thấy người.”
Kim Junsu lập tức phản bác: “Rõ ràng là hyung nói khả năng diễn xuất của em rất kém!”
“Anh nói như vậy lúc nào!” Kim Jaejoong không chịu thừa nhận, “Được, nếu em ngày mai không bận thì tới trường quay đi, đây là tự em nói đó!”
Kim Junsu sững sờ, lúc này mới cảm thấy mình đâm lao phải theo lao. Nhưng đang ở trước mặt nhiều phóng viên như vậy, cậu không thể phủ nhận lời mình nói.
Tất cả mọi người liền ngóng trông câu trả lời của Kim Junsu, bao nhiêu đôi mắt dõi theo phản ứng của cậu. Hơn mười giây sau, Kim Junsu rốt cuộc chấp nhận thất bại. Cậu cầm lấy micro, ra vẻ mình bị người gài bẫy, đau thương nói: “Được rồi, em biết rồi. Ngày mai em sẽ tới.”
Lời này vừa nói ra, gần như tất cả các phóng viên đều không giấu được sự hưng phấn.
Nhà nghệ thuật tài năng nhất châu Á lại là diễn viên khách mời trong tác phẩm mới nhất của đạo diễn Kim Jaejoong nổi tiếng quốc tế! Đây chắc chắn là một tin tức hot vô cùng!
“Đạo diễn Kim định sắp xếp nhân vật gì cho cậu Kim vậy?”
“Cái này tạm thời phải giữ bí mật, tôi không muốn tiết lộ toàn bộ, nhỡ chẳng may mọi người để lộ thì làm sao bây giờ!”
“Vậy đạo diễn Kim có chờ mong diễn xuất của cậu Kim không?”
Kim Jaejoong dùng sức gật đầu, khoa trương nói: “Tôi rất chờ mong!”
Quyền đặt câu hỏi lúc này được giành cho một phóng viên Hàn Quốc. Cô rất lễ phép chào hỏi mọi người, sau đó hỏi: “Đạo diễn Kim Jaejoong, nếu tôi không nhầm thì từ khi DBSK tan rã, đây là lần đầu tiên anh và ngài Jung Yunho hợp tác, ở Hàn Quốc có rất nhiều người quan tâm đến việc này. Xin hỏi đối với việc hợp tác lại sau mười năm, cảm xúc của hai vị như thế nào? Còn có, lúc ban đầu chọn diễn viên, tại sao đạo diễn Kim lại lựa chọn thành viên cùng nhóm năm xưa làm nam chính?”
Vấn đề này hiển nhiên không phải tiêu điểm chú ý của truyền thông Trung Quốc, nhưng ở Hàn Quốc lại là tin tức cực kỳ nóng hổi. Năm đó DBSK làm mưa làm gió khắp châu Á, kết quả chỉ trong một đêm liền tuyên bố tan rã, đây không thể nghi ngờ là vết thương vĩnh viễn trong lòng fan âm nhạc.
Kim Jaejoong đưa micro lên miệng, ngừng một lát lại buông xuống. Trong lòng cậu lúc này hơi loạn, tuy trong thời gian này, cậu đã vô số lần nghĩ xem nếu bị hỏi câu hỏi này thì phải trả lời như thế nào, nhưng khi nó thật sự hiện hữu trước mắt, cậu lại do dự tránh né.
Phóng viên bên dưới có vài người biết rõ về việc DBSK giải tán năm đó; hơn nữa việc “bức ảnh” hot trên mạng mấy hôm trước, khiến cho tin đồn về YunJae lại xuất hiện, không ít người còn chia sẻ lại ảnh chụp thân mật của hai người hơn mười năm trước. Trong lúc nhất thời, “YunJae'” tràn ngập khắp các tạp chí lớn.
“Vậy tôi nói trước nhé.” Jung Yunho đột nhiên cầm lấy micro. Anh nhìn Kim Jaejoong, nở nụ cười thân thiết trưng cầu ý kiến của cậu: “Jaejoong?”
Kim Jaejoong chỉ có thể gật đầu. Cậu quả thực còn chưa nghĩ ra phải nói như thế nào.
“Đầu tiên tôi phải nói, là một diễn viên, tôi vô cùng may mắn khi được hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong. Dù ở Mĩ hay ở Trung Quốc, tài năng của đạo diễn Kim Jaejoong đều đã được công nhận, vậy nên trước hết, tôi phải cảm ơn cậu ấy một câu, cảm ơn cậu ấy cho tôi cơ hội tham gia bộ phim này.” Biểu cảm trên mặt Jung Yunho rất chân thành, cộng thêm không có lời khen ngợi nào quá mức, vậy nên khiến người vô cùng rung động. “Quay trở lại vấn đề vừa đặt ra. Quả thật, DBSK là quãng thời gian khó quên nhất trong cả đời tôi. Trong lòng tôi, nó vẫn ở nguyên vị trí ban đầu. Mấy thành viên chúng tôi từ mười mấy tuổi đã ở bên nhau, cùng luyện tập, cùng lên sân khấu, cùng phát triển ở nước ngoài. Giữa chúng tôi có một tình bạn rất sâu sắc, loại tình cảm này sẽ không vì mọi người tách ra mà biến mất, nó vẫn luôn còn đó. Dù đã bao nhiêu năm qua, khi chúng tôi gặp nhau vẫn cảm thấy rất thân thiết, như thể mọi người chưa từng tách ra vậy. Cho nên lần này khi Jaejoong gọi điện cho tôi, hỏi tôi có muốn thử vai diễn Tống Lam này không, tôi không hề suy nghĩ liền đồng ý. Thật sự không cần cân nhắc nhiều, tôi hoàn toàn tin tưởng cậu ấy! Hơn nữa, tôi còn lo diễn xuất của mình không tốt, không thể hiện được vai diễn.”
Jung Yunho nói xong, thân thiết nở nụ cười với Kim Jaejoong. Trong mắt người ngoài, sự thân mật đó chỉ có ở bạn bè lâu năm, bởi vậy mọi người không chút do dự liền tin tưởng lời Jung Yunho, sau đó bắt đầu chờ mong câu trả lời của Kim Jaejoong.
“Phải nói, lúc đầu, chúng tôi không định tìm một diễn viên Hàn Quốc diễn nhân vật này. Vì đây… Vì nhân vật này là một, ừm…” Kim Jaejoong dừng lại, nhìn chằm chằm thành ghế một hồi, lát sau mới cầm lấy micro. Lúc này trạng thái tựa hồ tốt lên nhiều, biểu cảm trên mặt cũng không còn cứng ngắc như ban nãy, lộ ra vẻ nhẹ nhõm. “Ngày đấy tôi ở nhà lên mạng xem phim, đúng lúc thấy bộ phim “Không bằng trở lại” đạt rất nhiều giải thưởng lớn năm trước mà Yunho đóng vai chính. Sau khi tôi xem xong thì cảm thấy rất giật mình, vì trước kia, anh ấy là người diễn kém nhất trong số năm người chúng tôi, vậy mà trong bộ phim này, anh ấy như hoàn toàn thay đổi thành người khác! Lúc đó, trong lòng tôi liền quyết định, là anh ta! Về sau khi thử đồ, tôi nhìn anh mặc đồ diễn đứng trước mặt mình, trong lòng liền nghĩ “May mắn chọn anh ấy”. Diễn xuất của anh ấy nhất định sẽ được mọi người tán thành! Về phần hợp tác sau nhiều năm… Tôi đương nhiên rất vui khi có thể sát cánh cùng thành viên trong nhóm, hơn nữa hiện tại lại thêm một người.” Cậu nói xong liền chỉ Kim Junsu, “Tôi cảm thấy mấy người chúng tôi rất ăn ý, vậy nên hi vọng lần hợp tác này có thể thoả mãn mọi người.”
Phóng viên đến đã làm tốn bao nhiêu thời gian, sau khi kết thúc, mấy người dựa theo lời hẹn lúc trước cùng đi ăn cơm tối. Uống vài chén rượu, Tiễn Chanh thẳng thắn thừa nhận mình rất thích giọng của Kim Junsu, còn nói mình đã từng đi Hàn Quốc nhiều lần chỉ để xem các vở nhạc kịch của Kim Junsu.
Kim Junsu cầm ly rượu cười đến không khép miệng được. Cậu vốn tửu lượng không cao, mang theo hơi men lại được Tiễn Chanh ca ngợi như vậy, trong lòng vui vẻ vô cùng.
Lúc gần về, Kim Jaejoong đưa mấy tờ giấy cho Kim Junsu, bảo cậu về đọc thật kỹ. Kim Junsu nhìn thoáng qua, hoá ra là mấy trang kịch bản, lời thoại cũng chẳng được mấy câu, quả nhiên chỉ là vai diễn khách mời mà thôi.
Rạng sáng hôm sau, Kim Junsu mặc bộ trang phục tương tự ngày hôm qua xuất hiện tại trường quay, tuy vậy tóc không tạo kiểu mà mềm mại rủ xuống. Đây là Kim Jaejoong tối hôm qua cố ý nhắc nhở, để tiện cho tạo hình hôm nay.
Vai diễn khách mời của Kim Junsu là trùm tài chính Thượng Hải. Sau khi nam chính và nữ chính chia tay, nữ chính không còn tin vào tình yêu, một lần nữa sa vào trong vòng xa hoa truỵ lạc, Kim Junsu là người tình mới của nữ chính. Cậu chỉ có một cảnh, là sau khi nam chính hoàn thành nhiệm vụ trở lại Thượng Hải liền vội vàng đi tìm nữ chính, vì vậy ba người gặp nhau ở chốn ăn chơi đàng điếm.
Đối với nhân vật này, yêu cầu của Kim Jaejoong rất đơn giản: Ra sức trang điểm cho giống người giàu là được. Sau khi tạo hình, Kim Junsu cơ bản cũng biến thành một kẻ nhà giàu mới nổi điển hình.
Ba người đứng bên khớp lời thoại, tạm ổn liền bắt đầu quay chính thức.
Đây vốn là một cảnh rất đơn giản, kết quả lại NG năm sáu lần. Cuối cùng Kim Jaejoong thoàn toàn không thể ngồi yên được nữa, cậu hổn hển hô “Cut”, sau đó vọt tới trước mặt Tiễn Chanh.
“Tôi thật sự… Tôi cũng không biết nói cô thế nào nữa! Người cô yêu là Tống Lam, là anh ta!” Kim Jaejoong đưa tay chỉ Jung Yunho, “Nhìn cho rõ, là anh ta!”
Jung Yunho hiển nhiên đã hiểu ý của Kim Jaejoong, nhịn không được bật cười.
Tiễn Chanh bị nói đến hai má đỏ bừng, xấu hổ nhận lỗi: “Đạo diễn, rất xin lỗi, là tôi không tìm đúng cảm xúc, tôi…”
Kim Jaejoong phất tay cắt ngang cô: “Không tìm đúng à! Nếu tôi không đọc kịch bản, tôi còn tưởng Kim Junsu mới là nam chính!”
Kim Junsu lần đầu tiên quay phim của Kim Jaejoong, bị bộ dạng của Kim Jaejoong làm cho sững sờ, không biết nên nói gì, chỉ có thể đợi Kim Jaejoong phát giận xong thì quay lại.
Kết quả, lại bị hô “Cut”.
Kim Jaejoong hai tay chống nạnh đứng trước mặt ba người, im lặng hồi lâu, cuối cùng đành phải nhận mệnh mà nói: “Được rồi được rồi, cô qua một bên nhìn đi, tôi diễn mẫu cho cô xem.”

Kim Jaejoong đi đến bên người Kim Junsu, đột nhiên vươn tay khoác tay cậu, mang theo xấu hổ dựa trên người cậu như Tiễn Chanh lúc nãy.