Jul 13, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 49

Chapter 49
Lý do Park Yoochun sinh con quả nhiên là đủ trọng lượng. Kim Jaejoong nắm chặt vô lăng, ra sức vượt khỏi hàng dài xe. Cậu nghiêm túc nhìn đường, chẳng mấy chốc đã đến bãi đỗ xe của bệnh viện quốc gia.
Kim Jaejoong đậu xe xong, không chút ngại ngùng, trực tiếp cùng Jung Yunho đi vào đại sảnh.
Park Yoochun lần đầu làm bố, vui mừng đến choáng váng, không chút suy nghĩ gọi toàn bộ bạn bè thân thiết đến. Shim Changmin đã tới, đang nói chuyện với mẹ và em trai Park Yoochun. Kim Jaejoong cùng Jung Yunho vừa có mặt, lập tức hấp dẫn phần lớn ánh mắt, người nhà của bệnh nhân khác cũng nhịn không được liếc sang bên này vài lần.
Kim Jaejoong có quan hệ rất tốt mới mẹ Park, mấy năm trước thích nhất là đến nhà họ ăn chực. Hôm nay xem như là ngày vui, mẹ Park đã ngoài 60 mặc trang phục màu sắc rực rỡ, Kim Jaejoong trước đi qua chào hỏi bà, Jung Yunho cũng đi theo.
Kim Jaejoong thừa dịp nói chuyện phiếm, cúi đầu nhỏ giọng hỏi Park Yoochun: “Báo cho Junsu chưa?”
“Báo rồi, cậu ấy bảo mấy ngày nay đang ở Hồng Kông, đợi khi trở về thì bù quà gặp mặt sau.”
“Quà gặp mặt gì?”
Park Yoochun nháy mắt, cười tủm tỉm nói: “Muốn làm ba nuôi thì phải có quà gặp mặt nha! Hyung, quà ít là không được đâu đấy.”
Kim Jaejoong nhìn gã nói, mắt hoa đào cười đến run rẩy cả người, lừa đảo người mà cũng hùng hồn như vậy, liền nhịn không được nhướn mày nói: “Sếp lớn ở đằng kia, muốn cái gì thì đi mà đòi.”
Park Yoochun nhìn thoáng qua phía sau cậu, chần chờ một chút, ra vẻ kinh ngạc nói: “Sao anh ấy lại tới đây? Hai người đi cùng nhau à? Hyung, anh định quay lại à! Cái này thì em không đồng ý đâu, tuyệt đối không đồng ý!”
Yoochun định nói lảng sang chuyện khác, Kim Jaejoong đương nhiên không thuận theo: “Sao cậu ta đi cùng anh, chẳng lẽ em còn không biết à?”
Ánh mắt chăm chú của Kim Jaejoong rất sắc bén, như thể chỉ nhìn thoáng qua đã thấu hiểu toàn bộ đối phương. Park Yoochun bĩu môi lắc đầu, nhìn vừa ngốc lại vừa ngây thơ, dường như thật sự không biết gì cả.
“Những chuyện tốt mà em với Changmin làm sau lưng anh, em cho rằng anh không biết?” Kim Jaejoong thở dài, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng nhìn lướt qua Jung Yunho, nhẹ giọng nói: “Lần sau mấy đứa nhìn cho rõ rồi hãy làm, đừng có để bị người ta bán đi lần nữa.”
Park Yoochun chưa kịp phản ứng, theo ánh mắt của Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho, lại nhớ tới mười năm trước sống cùng Jung Yunho, không khỏi phiền muộn cười khổ. Jung Yunho làm kẻ phản bội cũng không phải lần một lần hai, vài lần liền quen, lần nào giúp anh, cuối cùng kiểu gì cũng rơi vào kết cục bị bán đứng. Park Yoochun nghĩ đến lúc trước mình nhịn không được gọi điện cho Shim Changmin, lập tức hiểu ra.
Cũng may còn có đệm lưng, Park Yoochun nghĩ như vậy, cũng không buồn bực nữa.
Hai người đứng bên tán gẫu trong chốc lát, cửa phòng phẫu thuật đột nhiên mở ra, một bác sĩ đi ra, tay cầm kẹp tư liệu, tháo khẩu trang hỏi: “Mọi người ai là người nhà bệnh nhân? Người có thể quyết định thay bệnh nhân ấy.”
Park Yoochun cứng đờ, không đứng ra ngay lập tức, ngược lại mẹ Park sốt ruột bước ra, bắt lấy cánh tay bác sĩ nói: “Là tôi là tôi, tôi là mẹ chồng của cháu, xảy ra chuyện gì à?”
“Chồng cô ấy không tới à? Không tới thì gọi điện giục đi, mẹ tròn con vuông, chỉ là vẫn đang chảy máu, phẫu thuật còn cần một lúc nữa, mọi người đi chuẩn bị phòng bệnh đi.”
“Được được được, tôi đi ngay! Bác sĩ, là bé nam hay bé nữ vậy?”
Bác sĩ dặn dò xong liền chuẩn bị đi vào, tay đeo khẩu trang cũng không dừng, thuận miệng trả lời: “Là bé nam, chúc mừng!”
Bất kể là thời đại gì, sinh nam hay sinh nữ cũng luôn luôn có sự khác biệt. Kim Jaejoong đi tới chúc mừng mẹ Park, đây là đứa bé đầu tiên của nhà họ Park, cũng là đứa bé đầu tiên của DBSK bọn họ.
Biết được sinh mệnh bé bỏng đó đã chào đời, thời gian chờ đợi kế tiếp liền thực sự rất sốt ruột.
Kỳ thật Park Yoochun không hề để ý là nam hay nữ, chỉ là cảm xúc vui sướng và hưng phấn khi lần đầu làm bố khiến gã rơi vào tình trạng rất kỳ quái. Gã đứng ngoài cửa phòng phẫu thuật, dường như có thể cảm nhận được hai sinh mạng một lớn một nhỏ trong phòng đang có một mối liên hệ đặc biệt với hắn. Đây không phải lần đầu gã biết bạn gái mình mang thai, cũng không phải lần đầu tiên ý thức được mình sắp làm bố, nhưng đây lại là lần đầu tiên hắn thật sự làm bố.
Trên đời này đột nhiên xuất hiện một sinh mạng nho nhỏ, bé gọi bạn là bố, bé là ruột thịt của bạn, sau đó bé ra đời, lúc này chỉ cách bạn một bức tường, đang ở cùng với người mà bạn yêu thương.
Ba người lại gần, Kim Jaejoong ngồi cạnh Park Yoochun, vươn tay khoác vai gã, đột nhiên dùng sức đập một cái: “Có phải là người anh hỏi hồi quay Khúc chuyện xưa không?”
Park Yoochun vẫn luôn rất bối rối về chuyện này. Làm bố quả thật là chuyện vui, nhưng bé con sinh ra có nghĩa là sau đó gã phải chịu trách nhiệm. Gã cũng không phải không muốn phụ trách, chỉ là việc này tới quá mức đột ngột.
“Em thật không biết cô ấy sẽ sinh con, sáng sớm nay em cũng mới biết.” Park Yoochun dùng tay xoa xoa mặt, nhìn thoáng qua thì có chút đau khổ, đương nhiên cũng có vui sướng: “Sáng sớm nay, bạn cô ấy gọi điện cho em, nói với em là cô ấy sắp sinh. Lúc em với mẹ em chạy tới thì cô ấy đã ở bên trong rồi.”
Kim Jaejoong giận tái mặt, nhấc chân đạp gã: “Em xem em gây ra chuyện gì thế này hả! Hỏi em cũng không nói, anh tưởng em đã xử lý tốt rồi, người ta bụng to em cũng không nhìn ra sao?”
Park Yoochun biết lúc này sẽ bị tập thể khinh bỉ, vì vậy không chút oán giận lặng yên nghe lời phê phán. Shim Changmin ngược lại biết đôi chút, thuận miệng xen vào một câu: “Bọn họ đã nửa năm không liên lạc rồi. Lúc trước khi bọn em tìm cô ấy bàn bạc, cô ấy bảo đã bỏ đứa bé rồi.”
“Bọn em?” Kim Jaejoong quả thật giật mình vô cùng, cậu không ngờ rằng Shim Changmin cũng là loại người đi quản việc sinh con của người khác: “Anh thật sự phục rồi, sao hai đứa lại qua loa như vậy, cô ấy nói bỏ xong là hai đứa liền mặc kệ à? Anh nói này Park Yoochun, em cũng được lắm đấy!”
Park Yoochun ngẩng đầu nhìn cậu, lại rút một gói thuốc lá từ trong túi tiền ra, vừa định châm lửa liền nhìn thấy biển cấm hút thuốc lá dán trên vách tường màu trắng phía đối diện.
Jung Yunho từ nãy đến giờ vẫn không lên tiếng, lúc này mới đột nhiên hỏi một câu: “Vậy bố mẹ cô ấy đâu? Họ biết chưa?”
Park Yoochun nghịch hộp thuốc lá, không nhìn Jung Yunho, tất cả mọi người đều có thể cảm nhận được cảm xúc của gã đột nhiên thay đổi, toàn thân toả ra sự không vui: “Hẳn là không biết, bố mẹ cô ấy đều công tác ở nước ngoài, cô ấy hiện đang sống cùng bạn.”
“Ai là bạn cô ấy?”
Park Yoochun nhìn Jung Yunho, sau đó hếch cằm về phía bên trái hành lang. Bên đó có một cô gái chừng ngoài hai mươi, mặc đồ ở nhà, tóc có chút loạn, xù lung tung.
Jung Yunho đi tới chỗ cô, Kim Jaejoong đột nhiên đuổi theo, túm lấy cánh tay anh: “Chờ một chút.”
Hai mắt giao nhau, Jung Yunho hiểu ý nở nụ cười, gật gật đầu an ủi cậu: “Yên tâm, tớ đi bàn bạc với cô ấy.”
Kim Jaejoong nhìn anh, cũng không nói gì, một lát sau mới chậm rãi buông tay: “Là Yoochun không đúng, dù sao cũng đừng quá đáng.”
“Tớ biết. Cậu ra chỗ Yoochun đi, cậu ta hiện tại trong lòng loạn lắm. Cậu hỏi cậu ta xem rốt cuộc là muốn như thế nào, lát người ta đi ra cũng phải có câu trả lời cho thoả đáng.” Jung Yunho chỉ phòng phẫu thuật, lại chỉ Park Yoochun, không nói lên lời, có chút bất đắc dĩ lại không biết làm sao: “Cậu nghĩ cậu ta nhiều tuổi như vậy nên đã trưởng thành? Nếu thật sự trưởng thành thì sẽ làm ra việc này sao. Những việc thế này, trước kia tớ đã ngăn cản thay cho cậu ta rất nhiều lần rồi, giờ tớ muốn nhìn xem cậu ta lúc nào thì có thể đưa ra quyết định.”
“Cậu ấy cũng không phải người không chịu trách nhiệm, cậu biết Yoochun mà, cậu ấy có bóng ma.”
Jung Yunho trong lòng trầm xuống. Việc này từ lúc bọn họ ra mắt vẫn chưa từng ngừng, anh nhìn không vừa mắt Park Yoochun, Kim Jaejoong lại vẫn tìm cớ bảo vệ gã.
Kim Jaejoong coi Park Yoochun là em trai ruột thịt mà thương, Jung Yunho cũng thế. Chẳng qua anh sẽ không kiếm cớ bào chữa cho Park Yoochun, có sai anh sẽ nói. Trong mắt anh, một người đàn ông phải có dũng khí nhận trách nhiệm.
Vậy nên vấn đề này bọn họ tranh luận vài chục năm vẫn không có kết quả, Kim Jaejoong như vậy chẳng khác gì mẹ hiền thì con hư, Jung Yunho quản không được liền chẳng muốn quản. Dù sao anh không nói được, dù là Park Yoochun hay Kim Junsu, ngay cả Shim Changmin anh cũng không nói được, tất cả đều là bảo bối trong lòng Kim Jaejoong.
Jung Yunho vừa nghĩ đã cảm thấy tâm tình phiền muộn, nhưng cũng may anh hiện tại rất tỉnh táo, thời điểm này không nên bối rối những việc khác, vì vậy anh gật gật đầu, xem như đáp lại Kim Jaejoong.
Chừng 30 phút sau, đèn trên phòng phẫu thuật lại tắt. Mấy bác sĩ đi trước mở cửa, sau đó giường bệnh được đẩy ra, nhiệt độ trong phòng phẫu thuật quá thấp, bác sĩ đắp cho cô hai tầng chăn dày, Kim Jaejoong thăm dò nhìn qua, lại chỉ thấy phần trán cùng đầu tóc rối bời.
Bác sĩ đi cùng bảo mọi người tản ra, trong tay còn cầm đơn cam kết phẫu thuật, nhìn xung quanh hỏi: “Người nhà bệnh nhân còn chưa tới à? Chồng không tới, vậy bố mẹ đã đến chưa?”
Mọi người lập tức mồm năm miệng mười hỏi thăm tình huống. Bác sĩ cũng không có quá nhiều kinh nghiệm lâm sàng, cầm đơn cam kết sốt ruột: “Đơn cam kết này phải ký trước lúc phẫu thuật, các anh chị mau chóng liên hệ người nhà bệnh nhân đi, cái này phải ký ngay.”
Người bạn cùng nhà kia nghe xong liền không cách nào tỉnh táo nữa, kết quả nhìn lại chợt thấy Park Yoochun đang cúi người đứng cạnh giường bệnh. Hai tay gã gần như đang run rẩy, muốn đụng vào cô gái nằm trên giường, lại không dám giơ tay ra.
Cô gái đang nằm trên giường kia nhìn thật yếu ớt, khuôn mặt tới nhợt, ngay cả hô hấp cũng gần như không thấy. Park Yoochun vừa rồi đã biết cô xảy ra chút vấn đề, nhưng khi đứng ở khoảng gần như vậy nhìn cô, còn thấy hai tay cô lạnh như băng, nếu không phải con số trên máy đo nhịp tim treo bên gối vẫn đang thay đổi, gã có lẽ sẽ thật sự nghĩ rằng cô đã mất.
Không có ai nói với gã, hoá ra phụ nữ sinh con sẽ đáng sợ như vậy. Cũng không có ai nói cho gã biết, vì để một sinh mệnh nhỏ của riêng họ ra đời, cô gái này đã phải trả một cái giá cực lớn.
Bác sĩ biết được Park Yoochun là bố đứa bé, vội vàng đưa tờ cam kết cho gã: “Anh là chồng cô ấy à, mau ký tên đi, tôi còn phải mang lên văn phòng.”
Park Yoochun nhận lấy, tay run run cầm bút ký tên.
“Cô ấy mất không ít máu, hẳn hôm nay sẽ không tỉnh lại, người nhà nhất định phải chăm sóc cẩn thận.” Bác sĩ này nhận ra Park Yoochun, ánh mắt vẫn không rời khỏi người gã, trong mắt chỉ toàn kinh ngạc.
Park Yoochun nghe xong lời này, trong đầu liền hoàn toàn rối loạn, cuối cùng không biết làm như thế nào để ký cho xong.
Kim Jaejoong đứng bên nhìn, không đành lòng thấy gã như vậy, vì vậy đi đến cạnh gã, dùng sức ôm vai gã.
Bác sĩ cất đơn cam kết đi, sau đó chỉ huy hộ sĩ đưa giường bệnh lên khoa phụ sản ở tầng 16. Vốn phòng bệnh không ở đây, về sau Park Yoochun chạy đi tìm người quen mới xin được chuyển sang phòng chăm sóc VIP.

Jul 11, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 48

Chapter 48
Nếu như không nhớ lầm, lần gần đây nhất Kim Jaejoong rơi lệ trước mặt anh là khi nào?
Jung Yunho ra sức nhớ lại hình ảnh lúc đó, trong trí nhớ chỉ còn lại một bóng lưng, sau đó là vệt nước trên mặt đất.
Anh đơ người tại chỗ, hoảng hốt. Trong lúc mơ hồ, anh nhớ lại ngày đó nhiều năm về trước, Kim Jaejoong đứng trước mặt anh quay người rời đi, đêm khuya đường phố yên lặng vô cùng, bóng lưng thon dài dưới ánh đèn đường yếu ớt tạo ra một cái bóng thật dài.
Jung Yunho cũng không biết vì sao, nước mắt rõ ràng sắp rơi lại bị anh đè ép xuống. Anh cố gắng nhịn không khóc, đôi mắt đỏ bừng lên. Anh cứ như vậy nhìn Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng nhìn anh, khi hai ánh mắt giao nhau lại không có bất kì tia lửa nào. Hai mắt Kim Jaejoong sâu như biển, Jung Yunho chỉ có thể nhìn thấy một vùng đại dương mênh mông dưới đáy mắt cậu. Anh rất cố gắng tìm kiếm, lại không thu hoạch được gì.
Có lẽ là lâu lắm rồi không thấy Kim Jaejoong khóc, thoáng cái không cách nào tiếp thu, anh vô thức muốn vươn tay ra chạm vào.
“…Jaejoong.” Jung Yunho dùng hết toàn lực khống chế bản thân, nhưng áp lực dưới đáy lòng càng ngày càng nhiều. Chóp mũi anh bắt đầu run rẩy, nước mắt dưới đáy mắt dường như chỉ một giây sau sẽ trào ra: “Tớ….”
Anh muốn nói gì, ngay cả chính anh cũng không biết. Anh bắt đầu sợ hãi đôi mắt của Kim Jaejoong, anh không dám nhìn nữa.
Kim Jaejoong mím chặt miệng, khoé miệng run run lại bại lộ lòng cậu lúc này nhất định không yên lặng. Dù cậu vẫn đang ra sức nhẫn nại, dù đáy mắt cậu vẫn yên lặng mà mơ hồ.
Cảm xúc của con người thường là như vậy, bạn có thể liên tục đè nén bản thân, nhưng một ngày nào đó khi nó bộc phát, vậy sẽ không thể thu hồi lại.
Kim Jaejoong lặng yên, trong bóng tối, nét mặt cậu nhìn rất mờ mịt.
Jung Yunho chậm rãi đưa tay ra, anh muốn chạm vào hai má Kim Jaejoong, đầu ngón tay còn chưa chạm vào đã bị Kim Jaejoong hất ra. Cậu dùng lực rất lớn, hiển nhiên mang theo sự tức giận không hề nhẹ.
Kim Jaejoong không nháy mắt lấy một cái nhìn chằm chằm Jung Yunho, ánh mắt sắc bén, lại vì lông mày đang nhíu chặt mà mang theo chút lo âu. Jung Yunho bị cậu nhìn đến hoảng hốt, lại không dám trốn tránh, anh kinh ngạc đối diện với hai mắt của Kim Jaejoong, đáy mắt chua xót gần như đau đớn.
Anh biết rõ, nhiều năm chờ đợi như vậy, anh nợ cậu một lời giải thích.
Jung Yunho đột nhiên dùng sức nhắm mắt lại, khuôn mặt anh gần như biến mất trong bóng tối, tuy thoạt nhìn rất bình tĩnh, ẩn giấu lại là cảm xúc vô cùng kịch liệt của anh.
Anh hít sâu một hơi, tay trái siết chặt, ấn mạnh trên đùi: “Tớ…” Giọng Jung Yunho rất nhỏ lại hơi run run. “Tớ… Jaejoong.”
Bộ dạng anh thống khổ như vậy, nắm đấm đặt trên đùi thậm chí còn đang run rẩy, ngón tay vì dùng quá nhiều sức mà trắng bệch. Nếu nhìn cẩn thận, dường như có thể thấy móng tay anh đã cắm vào trong lòng bàn tay, qua khe hở để lộ ra vết máu màu đỏ.
Vì đèn khá tối, Kim Jaejoong không thấy vài động tác của Jung Yunho, chỉ có thể xuyên qua bóng tối mà quan sát chút cảm xúc anh đang ra sức giấu diếm. Kim Jaejoong nhìn anh hồi lâu, sau đó quay đầu đi, một lần nữa tập trung xem phim.
Vài phút đồng hồ sau, Jung Yunho mới thoát khỏi bi thương, tỉnh táo lại, cảm xúc đau đớn truyền tới từ lòng bàn tay khiến anh như tỉnh mộng, mở tay ra xem, vài dấu móng tay đỏ tươi in rõ ràng trên đó.
Kỳ thật anh không thích dùng những việc tự mình hại mình đến thương tổn chính mình. Lúc này, anh tất nhiên hiểu ra những việc mình làm vừa ngốc vừa buồn cười, Kim Jaejoong sẽ không tha thứ cho anh, anh cũng không đáng được tha thứ. Đau đớn truyền tới từ lòng bàn tay đang nhắc nhở anh về những kí ức không dám nhớ lại, những việc không phải anh không muốn nghĩ tới là có thể quên đi.
Lúc này, tiếng khóc đứt quãng vang vọng khắp rạp chiếu phim, phần lớn mấy cô gái đều đang cầm khăn tay che mặt. Jung Yunho không còn thời gian suy nghĩ miên man nữa, những tiếc khóc này như dòng nước lũ đánh úp về phía anh, anh trong giây phút không hề phòng bị đã bị nhấn chìm đến không thở nổi.
Vì sao mấy cô ấy lại khóc?
Hình ảnh kia một lần nữa xuất hiện trong đầu, anh lại chỉ có thể nhìn thấy bóng lưng Kim Jaejoong, trừ thứ đó ra thì hoàn toàn không còn gì cả. Anh không biết sau khi Kim Jaejoong xoay người đi thì như thế nào, chẳng hạn như, cậu có khóc không?
“Jaejoong.” Jung Yunho nhích người, lại gần Kim Jaejoong. Anh chạm vào cánh tay Kim Jaejoong, lại không dám động nữa.
“Jaejoong?” Anh nhỏ giọng gọi tiếp, Kim Jaejoong dường như vẫn đang nhìn về phía trước, thờ ơ với tiếng gọi của anh. Jung Yunho theo ánh mắt cậu nhìn sang, trên màn hình đang là cảnh Tống Lam đi ra khỏi nhà Tự Cẩm, gió thu từng đợt thổi qua lạnh run, trước hiên nhà chỉ còn lá khô đầy đất, Tống Lam mặc áo khoác rộng thùng thình, theo bước đi của anh mà khẽ lay động, bị gió thu thổi mà tạo thành những âm điệu nặng nề.
“Đi thôi.” Giọng Kim Jaejoong cũng thê lương như khung cảnh này, không có tương lai, không có hi vọng. “… Đi thôi.” Trong mắt cậu như có một vũng nước đọng, theo lời cậu nói, từng giọt từng giọt trượt xuống khoé mắt.
Jung Yunho chỉ có thể nhìn thấy một bên của cậu, vài giọt nước mắt kia như rơi vào trong lòng anh, anh nghe thấy Kim Jaejoong đang lẩm bẩm, “Đi thôi”, “Đi thôi”, “Đi thôi”… Từng tiếng quanh quẩn bên tai mãi không hết.
Jung Yunho đột nhiên không cách nào khống chế bản thân, anh bắt lấy hai tay đang nắm chặt trước người của Kim Jaejoong, dùng sức tách chúng ra rồi nắm chặt lấy tay phải. Anh dùng rất nhiều sức, không để ý Kim Jaejoong đang giãy dụa, trong rạp chiếu phim rộng lớn, nhìn lại cố chấp đến buồn cười.
Kim Jaejoong từ bỏ việc giãy dụa, tựa trên ghế nhìn Jung Yunho. Trong mắt Jung Yunho cũng ánh lên nước mắt, hai người bốn mắt nhìn nhau, mắt cả hai đều đỏ bừng. Kim Jaejoong lạnh lùng nói: “Buông tay.”
“Tớ sai rồi.” Jung Yunho không buông tay, ngược lại cầm càng chặt, không chờ đợi được nữa muốn biểu đạt lòng mình: “Tớ sai rồi, Jaejoong.”
Kim Jaejoong lạnh lùng nhìn anh ba giây, nhướn mày ra lệnh: “Buông tay.”
Lúc này đây chỉ còn hai chữ, lạnh lùng không chút độ ấm, khiến tim Jung Yunho run lên.
Anh đứng ngồi không yên giằng co một hồi, cuối cùng vươn cả tay kia ra. Hai tay anh cầm lấy tay phải Kim Jaejoong, cầu xin như một đứa trẻ: “Jaejoong, Jaejoong… Tớ sai rồi.”
Kim Jaejoong phiền chán không muốn nhìn anh, tay phải không rút ra được đành mặc anh cầm, một lát sau mới thấy cậu thấp giọng nói: “Tớ không tha thứ cho cậu.”
Những lời này vừa ra khỏi miệng, cậu có thể cảm thấy hai tay đang nắm lấy tay cậu kia rõ ràng hơi buông lỏng: “Tại sao tớ phải tha thứ cho cậu? Cậu dựa vào cái gì mà muốn tớ tha thứ?... Tớ vĩnh viễn sẽ không tha thứ cho cậu.”
“Jung Yunho, là cậu thiếu nợ tớ.”
Hai tay Jung Yunho rốt cuộc buông ra, không dám nhìn cậu, nước mắt không che giấu được nữa chảy ra khỏi mắt, cả thế giới xung quanh anh như mơ hồ hơn hẳn.
Anh muốn cầu xin, nhưng lời muốn nói đều kẹt trong cổ họng. Anh còn muốn giải thích với cậu, chỉ là trước mặt Jaejoong, toàn bộ giải thích đều trở nên yếu ớt.
“Tớ biết rõ, tớ không yêu cầu cậu tha thứ cho tớ.”
Kim Jaejoong không keo kiệt hỏi anh: “Vậy cậu muốn làm gì?”
Jung Yunho kinh ngạc nhìn, lời nói ra dường như không xuất phát từ miệng anh: “Tớ… Tớ cũng không biết.”
“Cậu cũng không biết?” Kim Jaejoong nỉ non lặp lại, nước mắt trượt đến khoé miệng, theo kẽ hở mà rơi vào trong miệng, rất mặn, lại rất đắng: “Không biết quả thật rất tốt, cậu chẳng cần biết gì cả.”
Mấy chữ cuối cùng, Kim Jaejoong vậy mà như mang theo ý cười. Lông mày cậu nhíu chặt, nửa ngày sau mới nhẹ nhàng thở ra một hơi, như thể đang thở dài.
“Chúng ta vốn không giống nhau. Cậu là cậu, tớ là tớ. Chúng ta vốn không nên quen nhau, tớ không nên trêu chọc cậu, cậu cũng không nên tiếp nhận tớ. Vốn là sai mà.”
Jung Yunho vô thức muốn bắt lấy Kim Jaejoong, nhưng lời nói so với tay còn nhanh hơn, vội vàng mang theo bất an mà phản bác: “Không phải, không phải, không phải như vậy…”  Lời còn chưa dứt, Kim Jaejoong đã dùng ánh mắt chặn lời anh.
Trên mặt Kim Jaejoong toàn là nước mắt. Cậu vươn tay trái dùng sức lau mặt, dù không trang điểm, vành mắt cũng bị vệt nước mắt làm cho nhem nhuốc: “Tớ chỉ là không biết rõ…” Âm cuối của Kim Jaejoong như bị nghẹn trong cổ họng, cậu hít một hơi thật sâu, nửa ngày sau mới bình tĩnh lại, “Nếu cậu không phải Jung Yunho, cậu sẽ làm như thế nào? Nếu cậu không phải Jung Yunho, mọi chuyện sẽ như thế nào? Cậu sẽ như thế nào? Mà tớ sẽ như thế nào?”
Nói đến đây, Kim Jaejoong đã vô cùng đau đớn, vươn tay che hai mắt. Cậu bất lực cúi đầu, dồn toàn bộ sức nặng lên tay trái.
Nếu không phải vì ánh sáng ở đây quá yếu, nếu không phải vì bộ phim trên màn ảnh cũng khiến người ta phải rơi nước mắt, vậy khung cảnh lúc này, ngay cả nghĩ Jung Yunho cũng không dám. Anh vốn rất để ý hình tượng của mình, giờ phút này nước mắt lại như mưa lăn dọc theo hai má.
Jung Yunho rất muốn nói gì đó, lại bị biểu cảm của Kim Jaejoong lúc này làm cho ngẩn người. Anh nhìn nước mắt thỉnh thoảng lại lăn qua chóp mũi Kim Jaejoong, chỉ cảm thấy từng giọt đều rất nóng bỏng, như đang thiêu đốt lòng anh.
“Tớ vẫn luôn suy nghĩ thứ gì với cậu mới là quan trọng nhất. Danh dự? Uy tín? Hay là tình cảm? Tớ lúc nào cũng lừa mình dối người, tự cho là mình có thể làm được, mãi đến ngày đó khi cậu nói với tớ “Cứ như vậy đi, chỉ đến đây thôi”, tớ mới đột nhiên hiểu ra, hoá ra người vẫn đang nằm mơ là tớ.” Kim Jaejoong dường như cũng không biết mình muốn nói gì, lời cậu nói rất hỗn loạn, không chút logic: “Không phải cậu cùng tớ nằm mơ. Mà khi chỉ một người nằm mơ, vậy nhất định sẽ tỉnh lại.”
Kim Jaejoong nói xong, nhạc nền phim cũng đúng lúc dừng lại. Trên màn hình, cảnh cuối cùng là Tự Cẩm đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt mờ mịt nhìn ra bên ngoài, cô nhìn thấy Tống Lam, Kim Jaejoong lại nhìn cô, cuối cùng thông qua ánh mắt cô thấy được mọi thứ.
Bộ phim sau đó tiến vào phần gay cấn, có chém giết, có đấu trí, nhưng Jung Yunho không liếc nhìn lấy một cái. Anh chỉ lẳng lặng nhìn Kim Jaejoong, có lẽ anh cũng không phải đang nhìn Kim Jaejoong, chỉ là theo bản năng hướng về bên đó, nhìn về nơi Kim Jaejoong đang ngồi.
Cứ như vậy, hồi lâu sau, lâu đến mức bộ phim đã sắp kết thúc.
Tống Lam và Tự Cẩm đang từ biệt trên bến tàu, Tống Lam lấy một chiếc đồng hồ quả quít đưa cho cô, Tự Cẩm nhận lấy, nắm chặt, cô cười nhẹ một tiếng, lại không nói câu gì. Trước lúc Tống Lam lên thuyền quân đội tiến về Đài Loan còn nhìn cô lần cuối. Trong mắt anh tràn ngập sự lo lắng, u ám tựa như thời tiết hôm đó.
“Em đợi anh, anh sẽ quay trở lại đón em.”
Tự Cẩm nhìn anh, ánh mắt trong trẻo, khoé miệng cô nhẹ nhàng nở nụ cười, nói: “Em sẽ không chờ anh đâu.” Dừng thoáng chốc, lại nói: “Đi thôi.”
Thuyền quân đội Quốc Dân đảng dần dần đi xa, mãi đến khi không còn nhìn thấy, Tự Cẩm mới xoay người, nước mắt lặng yên lăn ra khỏi mắt, rơi xuống bùn, khiến màu đất như đậm hơn.
Kim Jaejoong cúi đầu xuống, nhìn cổ tay chẳng đeo đồ trang sức. Cậu nhìn một hồi, đột nhiên quay đầu lại, chợt thấy Jung Yunho đang nhìn cậu, mặt đầy nước mắt.
Cậu đột nhiên cảm thấy ngực rất khó chịu, muốn nói gì đó, há mồm rồi lại không nói lên lời. Hồi lâu sau, cậu rốt cuộc thở dài, vươn tay chạm vào hai gò má Jung Yunho, thay anh lau nước mắt.
“Sắp hết rồi, chúng ta ra trước đi.”
Dù Kim Jaejoong không quan tâm tới ánh mắt người khác, nhưng khuôn mặt rõ ràng là vừa khóc này cũng không thích hợp xuất hiện trước công chúng, huống chi còn có Jung Yunho hình tượng rất tốt đẹp bên cạnh.
Jung Yunho dụi mắt, hai người đi dọc theo bậc thang bên phải xuống dưới. Nhân viên đứng ở lối ra vô thức liếc nhìn bọn họ vài lần, hốc mắt Kim Jaejoong đỏ bừng, còn chưa đeo kính râm vào, Jung Yunho nghiêng mặt tránh đi.
Ra khỏi rạp chiếu phim, trên hành lang không một bóng người, Kim Jaejoong mở balo tìm hai túi khăn ướt sạch sẽ, Jung Yunho đứng ở góc hẻo lánh lau mặt, Kim Jaejoong vừa định lấy gương ra, điện thoại đột nhiên vang lên.
Kim Jaejoong cầm ra nhìn, là Park Yoochun gọi, vì vậy một tay nghe máy một tay soi gương.
Park Yoochun gọi điện, giọng không rõ ràng hét lên: “Hyung, anh ở đâu? Mau đến bệnh viện quốc gia đi! Mau lên!”
Kim Jaejoong không nhanh không chậm nói: “Chuyện gì mà gấp gáp vậy? Em bị bệnh gì à?”
“Bệnh gì chứ, em sắp làm bố rồi!” Giọng Park Yoochun rốt cuộc đã có thêm sắc thái, cảm xúc kích động của gã truyền tới qua giọng nói, “Mau lên, nếu không kịp lúc đứa bé ra đời thì anh không có cửa làm ba nuôi đâu!”
Kim Jaejoong cả kinh: “Sinh con? Em?”
Park Yoochun không có nhiều thời gian nói nhảm với cậu, trực tiếp ra tối hậu thư: “Nhanh lên nhanh lên, phòng giải phẫu VIP trên tầng ba, em cúp đây.”
Đầu kia điện thoại liền truyền tới tiếng “Tút tút”, Kim Jaejoong cất điện thoại, mãi sau mới kịp phản ứng. Jung Yunho đã chỉnh sửa thoả đáng, vô thức hỏi: “Ai sắp sinh con à?”

Khoé miệng Kim Jaejoong giật giật vài cái, cuối cùng tạo thành độ cong rất mất tự nhiên: “Park Yoochun.”

Jul 3, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 47

Chapter 47
Kỳ thật hai người bọn họ đều không thích ăn đồ ngọt, nhưng cửa hàng đồ uống này hình như rất nổi tiếng, từ xa đã có thể thấy hàng dài người đang chờ mua đồ.
Khu mua sắm này gần rạp chiếu phim, chủ yếu toàn thanh niên, Kim Jaejoong vừa đi vào liền gây ra oanh động không nhỏ. Mấy cô bé ít tuổi thậm chí còn lại gần nhìn cậu, cậu cũng rất tự nhiên cười đáp mấy cô. Jung Yunho từ phía sau đi vào, sắc mặt có chút mất tự nhiên, trầm xuống. Cũng may anh rất giỏi về việc giữ hình tượng, khoé miệng vẫn hơi cong lên mỉm cười.
Cô gái thu ngân hỏi hai người muốn mua gì, Kim Jaejoong liếc Jung Yunho, hỏi: “Ăn cái gì?”
Jung Yunho khom người nhìn, trong tủ lạnh là ba hàng kem các màu rực rỡ, bên cạnh còn có rất nhiều hoa quả tươi ngon. Đẹp thì đẹp thật, nhưng anh rất ít ăn những thứ này, chỉ biết bày vẻ mặt mờ mịt.
“Cậu ăn gì thì tớ ăn cái đấy.” Jung Yunho suy nghĩ thật lâu, cuối cùng chỉ có thể đưa ra đáp án thoả hiệp như vậy.
Kim Jaejoong bình tĩnh nhìn anh, thản nhiên nói: “Cậu tuỳ tiện như vậy?”
Jung Yunho sững sờ, cả buổi sau mới kịp phản ứng, Kim Jaejoong đang nói đùa với mình sao? Anh ngơ nhác nhìn Kim Jaejoong, phát hiện cậu đang mỉm cười với anh. Tuy không phải nụ cười rất tươi, nhưng độ cong rõ rệt trên khoé miệng kia vẫn khiến Jung Yunho cảm thấy hạnh phúc vô cùng.
“Không, sao có thể.” Jung Yunho cũng cười rộ lên theo.
Người vây xem xung quanh càng ngày càng đông, mọi người cầm điện thoại chụp ảnh không ngừng, Jung Yunho vô thức muốn che Kim Jaejoong, lại thấy Kim Jaejoong đột nhiên quay người, một tay đặt trên tủ kính, như đang nói đùa hỏi mọi người: “Tất cả mọi người đều đến xem phim à?”
Mọi người vội vàng đáp lại: “Vâng!”
“Xem Khúc chuyện xưa à?”
Lần này phản ứng của mọi người lại càng mãnh liệt, thậm chí có người còn lấy vé xem phim ra quơ quơ trên không trung. Kim Jaejoong nở nụ cười thoả mãn, khom người nói cảm ơn, hai tay còn vỗ nhẹ: “Cảm ơn, cảm ơn sự ủng hộ của mọi người! Đúng lúc hôm nay để cho nam chính của chúng ta mời mọi người ăn kem luôn!” Cậu nói xong liền vỗ Jung Yunho một cái, trong mắt tràn đầy mỉm cười nhìn anh: “Được không?”
Jung Yunho có thể nói không được sao, nhưng dù sao giao tiếp với fan cũng không phải việc gì xấu. Bọn họ đều đã từng là nghệ sĩ thần tượng dựa vào fan mà phát triển, nhìn thấy fan thì lúc nào cũng cảm thấy thân thiết.
“Đương nhiên được, mọi người muốn ăn gì cũng được, để oppa trả tiền.” Jung Yunho nở nụ cười rộng lượng ổn trọng, khí thế toả ra. Tuy hình tượng hôm nay có chút lôi thôi, nhưng mị lực đàn ông không chỉ nhìn ở bề ngoài, dù anh hai ngày không cạo râu vì vẫn đẹp trai kinh người như trước.
“Làm phiền cô, lát mọi người chọn gì đều tính tiền cho tôi.” Jung Yunho quay người nói với nhân viên, quay sang Kim Jaejoong, anh cũng học theo vỗ vai Kim Jaejoong: “Vậy còn cậu? Muốn ăn cái gì?”
Ánh mắt Kim Jaejoong lưu luyến dừng trên mấy hộp kem được sắp xếp vô cùng xinh đẹp, miệng hỏi: “Cũng là oppa tính tiền à?”
Giọng của cậu rất nhẹ, rất nhỏ, nghe không ra chút cảm xúc gì, như thể đang nghiêm túc hỏi, lại có gì đó khác thường.
Jung Yunho hiển nhiên bị chữ “Oppa” kia doạ rồi, đương nhiên kèm theo đó còn có mừng rỡ không kìm nén được. Trong tiếng cười của mọi người xung quanh, anh khẽ mím miệng, rất dịu dàng cười rộ lên: “Ừ, oppa tính tiền.”
Kim Jaejoong rời mắt khỏi tủ kính, cười mà như không cười nhìn chằm chằm Jung Yunho, nửa ngày sau mới nói: “Cảm ơn.”
Jung Yunho còn chưa kịp đáp lại, Kim Jaejoong đã vươn tay vỗ vỗ trên tủ kính, gọi nhân viên bán hàng, ngón tay cách lớp kính thuỷ tinh mà chỉ: “Cái này, còn có cái này, tôi lấy siro bạc hà.”
“Có cần chocolate không?”
“Ít thôi.” Kim Jaejoong dán mặt lên thuỷ tinh, cảm xúc lạnh buốt khiến toàn thân cậu run lên. Cậu không kìm nén kêu lên một tiếng, cười phàn nàn nói: “Ah ~~ Lạnh quá!”
Một cô bé fan đứng rất gần cậu đánh bạo nói: “Oppa, vị ô mai ăn ngon hơn hoa quả.”
“Là vị nào?” Kim Jaejoong theo ngón tay cô bé nhìn lại, là một hộp kem màu trắng ngà, bên trong có lẫn rất nhiều viên ô mai to tròn, “Cái này à? Em chắc chắn là ngon chứ?”
Cô bé dùng sức gật đầu, vươn ngón cái khen ngợi.
Kim Jaejoong cười nháy mắt với cô bé, lại nói với Jung Yunho: “Vậy cậu ăn cái này đi, em ấy bảo ăn rất ngon đấy.”
Jung Yunho vốn không thích ăn mấy cái này, bảo anh ăn gì cũng như nhau, đến nơi này chẳng qua là để cho có không khí. Kim Jaejoong bảo anh ăn, vậy thì chọn vị này thôi.
Nhân viên đứng quầy động tác rất nhanh, không đến năm phút, kem của hai người bọn họ đã làm xong. Kim Jaejoong nhận lấy, lập tức ăn thử.
Jung Yunho đang tính tiền, vừa quay người liền thấy Kim Jaejoong tựa vào tủ kính thuỷ tinh, ăn từng miếng từng miếng. Cậu ăn rất nghiêm túc, lông mi hạ xuống nhìn chằm chằm bánh quế giọn rụm ăn kèm kem, mỗi lần ăn là đầu lưỡi lại hơi lộ ra. Fan bên cạnh nói chuyện với cậu, cậu cũng nhẹ nhàng cười đáp lời.
Jung Yunho đi tới, Kim Jaejoong xoay người chuẩn bị đi ra ngoài, lúc này bên ngoài cửa hàng cũng có rất nhiều người, camera điện thoại loé lên không ngừng. Kim Jaejoong mỗi tay cầm một cái kem xuyên qua đám người mà đi ra ngoài, fan ven đường đuổi theo, chụp ảnh liên tục, Jung Yunho đột nhiên nhíu mày, vươn tay ngăn Kim Jaejoong sau lưng.
“Được rồi, được rồi, tất cả mọi người đi làm việc của mình đi, được không? Các oppa cũng muốn có thời gian rảnh rỗi của riêng mình, được không?” Jung Yunho rất nghiêm túc lại rất dịu dàng thương lượng với mọi người, tuy chỉ dùng giọng thương lượng, nhưng giọng điệu lại rất dứt khoát. Rất nhiều người đều nghe lời lui ra phía sau, trên mặt hiện rõ vẻ không nỡ.
Mãi đến khi đi tới đại sảnh rạp chiếu phim, đám người mới tản ra gần hết. Trên đường đi Kim Jaejoong vẫn nhàn nhã ăn kem, Jung Yunho thì vẫn luôn cầm tay cậu, không hề buông lỏng.
“Này, của cậu.” Kim Jaejoong đưa kem ô mai qua cho anh, ánh mắt vẫn không rời khỏi, “Để tớ thử một miếng được không?”
Jung Yunho đương nhiên nghe lời, dùng muỗng nhỏ xúc một miếng đưa đến bên miệng Kim Jaejoong, nhìn cậu ăn hết xong vội hỏi: “Vị như thế nào?”
“Cậu ăn thử là biết mà.”
“Vậy cậu cũng để tớ nếm thử đi.” Jung Yunho vô thức thốt ra, mãi đến khi nhìn thấy ánh mắt trốn tránh của Kim Jaejoong, mới ý thức được tự mình lại nói lời không nên nói.
Jung Yunho vội vàng cười rộ lên, tự xúc một miếng cho vào miệng, ra vẻ tự nhiên khen ngợi: “Ừ! Cái này ăn được!”
Không biết có phải vì ánh đèn ở đây khá tối hay không, mắt Kim Jaejoong có vẻ rất sáng, nhưng có gì đó đang ẩn giấu dưới đôi mắt sáng rực kia. Jung Yunho nhìn thấy ánh mắt đó xong liền ngơ ngẩn, anh không biết Kim Jaejoong đang suy nghĩ gì, nói đúng hơn, anh không dám nghĩ.
Vì vậy liền tìm cớ rời đi, Jung Yunho nhìn đồng hồ, nói đi trước lấy vé, Kim Jaejoong không lên tiếng, đi tới góc khuất chờ anh.
Lúc Jung Yunho trở lại, trong tay còn ôm một hộp bắp rang cực lớn, Kim Jaejoong nhìn thấy sức nặng của nó, không khỏi nở nụ cười: “Đây là mua cho ai ăn vậy?”
Bọn họ vừa ăn cơm xong, cơm miễn phí lúc nào ăn cũng ngon, Jung Yunho gần như ăn hết sạch, bởi vậy hai người hiện tại cũng chẳng còn bụng để ăn bắp rang.
Jung Yunho bốc một miếng bỏ vào miệng, vị cũng không tệ lắm: “Tớ thấy người khác ai cũng mua, đã đi thì phải thử hết chứ.”
Kết quả chỉ vì thử hết, trước lúc mở màn, Jung Yunho lại chạy đi mua hai ly đồ uống, sau đó cùng toàn bộ mọi người đến xem phim xếp hàng chuẩn bị vào rạp.
May mắn lối kiểm vé đèn rất tối, người lại nhiều, mọi người chen tới chen lui, không ai để ý tới hai siêu sao đang ẩn trong đám người.
Jung Yunho mua vé cố ý chọn vị trí sau. Khúc chuyện xưa đã chiếu được một thời gian ngắn, hiện tại lại là buổi chiều, vị trí ghế trên đại khái chỉ có 40% là lấp đầy. Kim Jaejoong chọn một chỗ gần hành lang, Jung Yunho ngồi cạnh cậu, trong lòng ôm hộp bắp rang, vừa định thả lỏng lại thấy Kim Jaejoong đưa kem ô mai tới.
“Tự cầm đi.”
Jung Yunho có cảm giác tự gây nghiệt không thể sống. Sao anh lại đề nghị mua kem hả trời? Nhưng mà may mắn bầu không khí khá tốt, chợt nhớ tới ban nãy trong tiệm kem, Kim Jaejoong còn nói đùa với anh, anh liền vui vẻ không kiềm chế được.
Thật sự là lâu lắm rồi không nói đùa một cách tự nhiên như vậy với Kim Jaejoong, mỗi lần bầu không khí rất tốt đều sẽ xảy ra việc ngoài ý muốn. Chỉ có mỗi lần này, từ lúc bọn họ đi ra ngoài đến giờ, dường như chưa từng xảy ra việc gì quá xấu hổ.
Vì vậy với bầu không khí đó, phim bắt đầu chiếu. Bộ phim này hiện tại rất nổi tiếng, các nước châu Á đều đã mua bản quyền, nhưng diễn viên chính như bọn họ lại chưa từng tập trung xem, đặc biệt là ở rạp chiếu phim, nếu không phải vì Kim Jaejoong, Jung Yunho cũng sẽ không tới đây xem.
Kim Jaejoong xem rất nghiêm túc. Đây là tâm huyết của cậu, tuy không quá cầu kì nhưng lại rất để tâm. Jung Yunho tuy là lần đầu tiên hợp tác với cậu nhưng đã nhận ra, đối với điện ảnh, Kim Jaejoong có sự cố chấp không giống người thường, đôi khi chỉ vì một từ trong một câu nói, cậu cũng suy nghĩ đến vài ngày.
Câu chuyện dần dần chuyển biến, ánh mắt hai người cũng dần dần đắm chìm vào trong màn ảnh rộng lớn. Đây là một cảm giác rất đặc biệt, khi bạn ngồi trong rạp chiếu phim xem bộ phim do chính mình quay, bạn sẽ có cảm giác như thể mấy đời đã qua. Rõ ràng bạn là người sáng tạo ra nhân vật, nhưng khi nhân vật đó hiện ra rõ nét trước mặt bạn, lại là một cảm giác rất khác. Bạn sẽ cảm thấy nhân vật đó rất xa lạ, lại thân thiết quen thuộc; mà khi hai mắt nhân vật đẫm lệ mịt mù, mắt của bạn cũng sẽ không hiểu sao lại ướt.
Cảm xúc này trước giờ Jung Yunho không có cơ hội cảm nhận, lần này lại được cảm nhận triệt để. Đặc biệt là những cảnh đối diễn giữa anh và Tiễn Chanh, gần như cảnh nào Kim Jaejoong cũng tự mình ra trận làm mẫu.
Những khung cảnh tại trường quay lúc ấy vẫn còn vô cùng rõ ràng, Jung Yunho chẳng cần nhắm mắt cũng có thể nhớ lại. Kim Jaejoong như đang câu hồn nở nụ cười yếu ớt với anh, giống như Tiễn Chanh trong phim; cũng chỉ có Jung Yunho tự biết, “Tự Cẩm” thực sự chạm vào lòng anh, từ trước tới giờ không phải Tiễn Chanh. Diễn xuất của Tiễn Chanh chẳng qua là đang bắt chước Kim Jaejoong, mà Jung Yunho cũng chỉ khi nghĩ đến Kim Jaejoong mới có thể diễn đặc sắc như vậy.
Diễn xuất của anh thật sự rất xuất sắc, anh không còn là diễn viên nữa, anh đã làm sống dậy nhân vật “Tống Lam”. Từng nụ cười, từng ánh mắt ẩn nhẫn đau khổ, tất cả đều mang theo tình yêu với “Tự Cẩm”.
“Em thật không muốn anh tới tìm em nữa?” Jung Yunho trên màn hình vẻ mặt phức tạp nhìn “Tự Cẩm”.
Jung Yunho ngoài màn hình đột nhiên nhíu mày, một cảm giác khó chịu không nói lên lời thoáng cái tràn lan khắp người anh, chẳng mấy chốc đã khiến cho mũi anh ê ẩm.
“Không muốn.”
Đây là “Tự Cẩm” nói, nhưng lại là Tiễn Chanh diễn.
Mà trước cô, người nói những lời này với anh là Kim Jaejoong. Jung Yunho bất giác nhớ tới trường quay ngày đó, Kim Jaejoong đứng đó hỏi anh: “Ngày mai… Anh còn tới không?”
Jung Yunho đột nhiên không khống chế được, mũi run rẩy, cảm giác chua xót mãnh liệt kích thích tuyến lệ của anh, trong chốc lát đáy mắt mơ hồ.
Anh không dám khóc, cũng không thể khóc, nhưng xung quanh có rất nhiều người đang khóc. Những người chỉ đang xem cuộc vui kia khóc thoả thích, anh là người diễn lại cố nén nước mắt.
Kỳ thật không phải Tiễn Chanh diễn rất tốt, mà là Kim Jaejoong diễn quá tốt, Tiễn Chanh chẳng qua là bắt chước lại, mà trước bọn họ, người viết ra hai câu lời thoại này, không phải biên kịch cũng không phải Kim Jaejoong.
Jung Yunho ngẩng đầu lên, mở to hai mắt nhìn trần nhà đen kịt.
Một đoạn đối thoại đủ khiến anh khắc cốt ghi tâm rất nhanh liền qua, nhưng từng câu như đã được ghi âm liên tục lặp lại trong đầu anh. Ánh mắt mà Kim Jaejoong nhìn anh khi đó, giống hệt nhiều năm về trước.
Ngón tay Jung Yunho run rẩy, anh vô thức chạm vào Kim Jaejoong ngồi cạnh anh, vừa chạm vào mới phát hiện không ổn. Anh nhanh chóng ngồi xuống, vừa định mở miệng thì thấy Kim Jaejoong xoay đầu lại, sau đó anh liền liếc nhìn qua. Chỉ một cái liếc mắt, thành luỹ vốn xây dựng vô cùng chắc chắn bỗng chốc sụp đổ.

Đó là nước mắt.

Jul 2, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 46

Chapter 46
Đây không phải là lần đầu tiên hai người cùng nhau đi, chỉ là mấy lần trước kết thúc hình như không được tốt đẹp cho lắm.
Jung Yunho không có khả năng không có bóng ma tâm lý. Kỳ thật, dưới đáy lòng anh vẫn sợ, vì cảm xúc của Kim Jaejoong quá không ổn định, chỉ là anh thân có tội —— Nói trắng ra là anh hiện tại còn chưa có đủ lực lượng, đôi khi rõ ràng cậu vô lý, nhưng anh vẫn phải chịu đựng.
Cũng không phải anh không muốn nhẫn nhịn, chẳng qua là anh sợ tính cách kỳ lạ của Kim Jaejoong, sợ Kim Jaejoong tức giận, sợ mình gặp nạn.
Cuối cùng lái xe vẫn là Kim Jaejoong, ngay lúc Jung Yunho mở cửa ghế lái, cậu đột nhiên kéo Jung Yunho ra, tự mình ngồi xuống. Jung Yunho đành phải lên phía kia, trả lại chìa khoá cho cậu.
Rất nhiều năm trước, khi đó bọn họ vẫn là nhóm nhạc mới ra mắt, Kim Jaejoong là người đầu tiên trong nhóm có xe. Đàn ông khi mua xe tránh không được khoe khoang, Jung Yunho từ đó về sau toàn đi nhờ xe, Kim Jaejoong liền trở thành tài xế cho anh gần một năm.
Xe đi ra khỏi bãi đỗ xe dưới tầng hầm, ánh mặt trời rực rỡ lập tức chiếu sáng trước mắt. Jung Yunho cúi đầu kéo dây an toàn, lúc ngẩng lên liền chợt thấy sườn mặt lạnh lùng tập trung của Kim Jaejoong. Cậu hôm nay không đeo kính râm, khuôn mặt đang ngước lên lộ ra vẻ trắng trong tuần khiết. Mắt Jung Yunho nhìn chằm chằm vào tai Kim Jaejoong, dưới ánh nắng không hiểu sao cảm thấy ấm áp vô cùng, rồi lại như thể đã có mấy đời trôi qua.
Jung Yunho hạ tấm che cửa xuống, nghiêng mặt nhắm mắt, ra sức che giấu rung động trong lòng.
Anh khi còn bé kỳ thật cũng không thích ngủ trên xe, về sau trở thành nghệ sĩ, sinh hoạt ngày đêm đảo lộn mới khiến cho anh tạo được thói quen dù ở bất kỳ đâu cũng chỉ cần ba giây là ngủ được. Trước kia Kim Jaejoong cũng rất không thích tật xấu này của anh, ngay trong một chương trình trực tiếp trách móc anh. Lúc ấy nghe thì cảm thấy mất mặt mũi, bây giờ nghĩ lại chỉ thấy phiền muộn vô hạn.
Kim Jaejoong người này, tuy nhìn thì rất lạnh lùng, nhưng tính cách lại rất dễ mềm lòng. Cậu không giống Jung Yunho, việc to bằng trời trong mắt cậu cũng chẳng là gì, vậy nên hồi đầu còn ở ký túc xá, mấy người em khác đều thích Kim Jaejoong hơn, cũng thân thiết với cậu hơn. Chẳng hạn như hiện tại, vua màn ảnh trước mặt người khác rất nở mày nở mặt này, tuy cậu đang khó chịu, nhưng lúc này người ngủ rồi, Kim Jaejoong vẫn là không đành lòng gọi anh dậy, thậm chí còn vô thức đi chậm lại.
Cuối cùng, cậu dừng xe bên đường nhỏ gần một quán cơm. Bên này cây nhiều, đường hơi hẹp, người qua lại cũng không quá nhiều.
Jung Yunho ngủ đại khái một giờ, chờ lúc anh tỉnh lại đã là giữa trưa, ánh mặt trời chiếu thẳng vào hai mắt. Anh vừa tỉnh không lâu, mắt hãy còn nhức mỏi.
Kim Jaejoong không ở trong xe, cậu đang tựa vào lan can bên đường hút thuốc. Jung Yunho dụi dụi mắt xuống xe, Kim Jaejoong thấy anh đi tới, vì vậy khoá xe, sau đó dẫn Jung Yunho từ cửa sau bước vào quán cơm này.
Jung Yunho phát hiện Kim Jaejoong là người quen ở đây, từ lúc bọn họ đi vào, nhân viên phục vụ đi lại phần lớn đều cười chào hỏi cậu. Theo lý thuyết thì không thể như thế, cho dù có quen Kim Jaejoong, nhưng cậu dù sao cũng là người nổi tiếng nha, sao thái độ mọi người lại bình thản như vậy.
Vì vậy chờ bọn họ tìm một gian phòng ngồi xuống, phục vụ mang menu lên rồi rời khỏi, Jung Yunho liền không nhịn được đặt câu hỏi: “Cậu thường xuyên đến đây ăn cơm à?”
Kim Jaejoong vẫn còn đang xem menu. Cậu xem rất tập trung, chỉ thuận miệng đáp lời: “Ừ.”
Jung Yunho như tìm được chủ đề, tiếp tục hỏi: “Vì sao? Đồ ăn ở đây rất ngon à? Vậy tớ phải ăn nhiều một chút.”
“… Cậu không biết?” Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn anh, trong mắt chỉ toàn kinh ngạc.
Jung Yunho bị hỏi đến sững sờ, mờ mịt nói: “Biết cái gì?”
Kim Jaejoong im lặng hồi lâu, mắt lại vẫn nhìn Jung Yunho, ánh mắt kia toát ra cảm xúc không nói lên lời. Jung Yunho nhất thời cũng không biết nói gì, chỉ là cảm thấy rất không thoải mái.
Kim Jaejoong cúi đầu cười yếu ớt, nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: “Quán cơm này là Yoochun và Changmin cùng nhau mở, tớ nghĩ cậu phải biết rõ chứ.”
Jung Yunho như bị một chiếc gai kẹt trong cuống họng, nghẹn cả buổi nói không ra lời. Nửa ngày sau, mới mất tự nhiên nói: “Hình như đã từng nghe nói.”
Trong phòng rất yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy tiếng uống nước của Kim Jaejoong. Kim Jaejoong cười mà như không cười nhìn bức tranh sau lưng Jung Yunho, ánh mắt xa tắp, như đang suy nghĩ chuyện gì, lại như đang ngẩn người.
Một lát sau, nhân viên phục vụ mang thức ăn tới. Kim Jaejoong đại khái là không tập trung, khi có khi không gắp một miếng. Jung Yunho ngược lại cảm thấy mấy món này mùi vị không tệ, há to miệng ăn hết nửa bát cơm, mới phát hiện Kim Jaejoong không ổn.
Một tháng nay, anh và Kim Jaejoong sớm chiều ở chung, xem như đã nhìn quen tình huống khó hiểu này, nhưng anh vẫn nhịn không được lo lắng. Có lẽ vì chột dạ, càng nhiều là vì sợ hãi, tóm lại anh rất không muốn nhìn thấy Kim Jaejoong như vậy, tựa như một giây sau cậu sẽ biến mất.
Kim Jaejoong gắp cho mình một miếng thịt nướng, đột nhiên giương mắt, nhìn thẳng vào Jung Yunho.
Jung Yunho lại càng hoảng sợ, vội vàng nghiêng mắt đi, giả bộ như đang chăm chú ăn cơm.
“Cậu nhìn tớ làm gì?” Kim Jaejoong buông đũa, cơ bản đã ăn no.
Jung Yunho do dự một hồi, cuối cùng vẫn ăn ngay nói thật: “Sao cậu không tập trung như vậy, không thích ăn à?”
Kim Jaejoong không nói gì, chỉ im lặng nhìn anh, mãi đến khi Jung Yunho một lần nữa cúi đầu xuống lặng yên ăn cơm, cậu mới nhàn nhạt nói: “Không có việc gì, hương vị rất ngon. Tớ chỉ đang suy nghĩ một việc.”
“Việc gì vậy?”
Kim Jaejoong lần này vậy mà không giấu diếm, trực tiếp nói cho anh biết: “Kịch bản cho phim mới tớ còn đang xây dựng đại cương, gặp phải vấn đề nho nhỏ, tớ đang suy nghĩ nên giải quyết thế nào.”
Với tình huống hiện nay, chỉ cần Kim Jaejoong tập trung, bình tĩnh nói chuyện phiếm với anh, Jung Yunho đã cảm thấy mỹ mãn. Anh gắp một miếng bánh xốp đặt lên đĩa trước mặt Kim Jaejoong, hạnh phúc nói: “Ăn thêm một chút, ăn nhiều có khi lại có thêm linh cảm.”
Kim Jaejoong nhìn miếng bánh, dùng đũa gắp cho vào miệng, chậm rãi ăn, ăn xong mới thấp giọng nói: “Đúng rồi, việc lần trước tớ bảo cậu hỏi Changmin sao rồi? Cậu nhóc nói thế nào?”
Jung Yunho đột nhiên nhớ tới chuyện này. Anh quả thật có hỏi, nhưng mà hình như bị Changmin qua loa cho xong. Tình huống lúc đó khá phức tạp, anh lại không hỏi tiếp: “Cậu nhóc không nói thẳng, nhưng hình như rất chờ mong, còn hỏi tớ là thể loại gì, nói muốn dẫn bạn gái cùng đi xem. Lại nói, cậu gặp bạn gái cậu nhóc chưa? Trông như thế nào?”
Cả đoạn này kỳ thật anh cũng không nói vào trọng tâm, Kim Jaejoong đại khái hiểu được, nhưng mà việc này cậu sẽ không từ bỏ: “Bạn gái à, chưa gặp, hay là gọi ra ăn một bữa đi.”
“Được! Để tớ sắp xếp.” Jung Yunho vui mừng quá đỗi, Kim Jaejoong đưa ra yêu cầu này tuyệt đối là chuyện tốt, anh không chờ đợi được nữa, lấy di động ra định gọi cho Shim Changmin, trước lúc gọi còn không quên hỏi: “Ở đây luôn à?”
“Thế nào cũng được.”
Jung Yunho quyết đoán ấn nút gọi, miệng còn nói: “Nếu ăn xong rồi vậy thì tìm một chỗ uống trà chiều đi, tớ biết một quán rất ổn.”
Điện thoại vừa kết nối, Jung Yunho liền nói: “Ăn cơm chưa?” Sau đó bên kia trả lời, Jung Yunho lại nói: “Vậy ra ăn cơm đi, anh và Jaejoong đều đang ở đây, gọi cả bạn gái em nữa, để bọn anh nhìn một cái.”
Cuộc điện thoại này rất nhanh liền kết thúc, Jung Yunho cúp điện thoại, thuật lại: “Cậu nhóc buổi chiều còn có việc, đi xem phim với bạn gái. Nếu không, chúng ta cũng đi xem phim đi? Đi xem Khúc chuyện xưa được không? Từ lúc phim chiếu ở Hàn Quốc, tớ vẫn chưa đi xem.”
Anh cho rằng Kim Jaejoong sẽ phản đối, ai ngờ Kim Jaejoong lại rất thoải mái đáp ứng: “Được.”
“…” Jung Yunho vui mừng cùng sửng sốt hai giây, lúc phản ứng lại liền vội vàng lên mạng xem lịch chiếu.
Vé xem phim mua được là nửa giờ sau. Hai người ăn xong liền từ cửa sau đi ra ngoài, hai người đều không ý thức được phải trả tiền. Quản lý quán ăn đại khái cũng đã quen, chẳng nói gì.
Lên xe, Jung Yunho bắt đầu lên kế hoạch lát phải làm gì. Bọn họ đều là người làm công việc đặc biệt, bình thường đi ra ngoài đều phải cẩn thận từng ly từng tý, những nơi công cộng đông đúc kỳ thật rất ít khi đi. Lại nói, những việc như đến rạp chiếu phim xem phim, lần gần nhất cũng là 4-5 năm trước rồi.
Kim Jaejoong cơ bản cũng khá hào hứng, bởi vì đây là tác phẩm của cậu, vậy nên khi xem cảm giác lại càng thêm đặc biệt. Jung Yunho nói địa chỉ xong, Kim Jaejoong bắt đầu lái xe. Ánh nắng đầu chiều rất chói, cậu đeo kính râm lên, Jung Yunho vụng trộm nhìn sườn mặt cậu, thầm nghĩ vẫn là không đeo thì đẹp hơn.
Jung Yunho đối với việc Kim Jaejoong đồng ý cùng anh đi xem phim thì vui vẻ vô cùng, vậy nên trên đường đi, anh vẫn cầm di động tra cái gì đó. Kim Jaejoong thỉnh thoảng đuôi mắt đảo qua anh, anh cũng không để ý, tập trung nghịch điện thoại.
Bọn họ đỗ xe ở bãi đỗ xe dưới mặt đất của một trung tâm mua sắm, Jung Yunho nhẹ nhàng xuống xe. Đại khái là mọi việc đã OK, vậy nên anh vừa thầm thì hát vừa xuống. Bên này Kim Jaejoong đóng cửa xe, trên tay cậu còn cầm theo một cái túi, Jung Yunho một tay cầm điện thoại, một tay rất tự nhiên đón lấy túi của cậu.
Sau đó, thần kỳ là, Kim Jaejoong liền để mặc anh cầm lấy. Nhưng mà cậu lại không nói gì, rạp chiếu phim này trước kia cậu đã từng tới, vậy nên rất quen thuộc đi tới thang máy riêng.
Jung Yunho đi theo sau cậu, lúc đến cửa thang máy đột nhiên gọi cậu lại: “Chờ một chút, Jaejoong, chúng ta đi mua ít đồ đi.”
Nói xong liền giơ điện thoại cho cậu xem. Bên trên là trang web quảng cáo của một quán đồ uống, các loại đồ uống và kem được trang trí rất đẹp, khiến người chỉ liếc mắt một cái đã muốn thử.
Lúc Kim Jaejoong nhìn thấy bức ảnh chụp mấy cốc kem, vô thức nở nụ cười, trong đầu hiện lên rất nhiều hình ảnh. Những hình ảnh kia dường như rõ mồn một trước mắt, hôm nay vật còn người cũng vẫn còn, nhưng hết lần này tới lần khác lại không giống.
“Cậu muốn ăn cái này?”
Jung Yunho sửng sốt, anh cho rằng Kim Jaejoong sẽ thích, anh còn nhớ rõ Kim Jaejoong rất thích những thứ mà trẻ con thích: “Ừ, cùng đi mua đi, hiếm khi đi xem phim thế này.”
Vì vậy hai người đàn ông ngoài ba mươi, cứ như vậy một trước một sau từ đại sảnh lầu một đi ra ngoài. Mặc dù không mặc quần áo đặc biệt, nhưng chỉ hai khuôn mặt này cũng đủ để nói cho người khác biết họ là ai.

Jung Yunho cố gắng đuổi theo bước chân của Kim Jaejoong, học cậu không để ý tới đám người xung quanh. Kỳ lạ là xung quanh dù có người nhận ra bọn họ, phần lớn đều đứng một bên cầm điện thoại chụp ảnh, chẳng ai đi tới vây quanh chặn đường.

Jun 25, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 45

Chapter 45
Tâm tình Jung Yunho bây giờ cũng bối rối ý như lông mày đang nhíu chặt của Kim Jaejoong. Anh thật sự sợ hãi, rõ ràng Shim Changmin đã nói sẽ chỉ phai màu đôi chút, sao giờ lại thành như vậy, một đống lớn quần áo kia như vừa mò được từ trong hồ nước đen.
Anh rất gấp gáp muốn giải thích đây không phải là ý của anh, nhưng Kim Jaejoong lại ngồi xổm xuống đưa lưng về phía anh, đống quần áo vứt trong chậu gỗ siêu lớn phía trước, đủ loại màu sắc như cầu vồng đã bị nhuộm đen.
Một lát sau, Kim Jaejoong đột nhiên hỏi: “Cái áo đen này là của cậu?”
Jung Yunho nheo mắt, ra vẻ trấn định nói dối: “Hình như là vậy, tớ nhìn thấy trong tủ quần áo, thấy chất vải rất mềm liền định giặt qua rồi mặc sau.”
“Rất mềm?” Kim Jaejoong thật vất vả mới lôi được chiếc áo phông từ trong đống quần áo ra, ném tới chân Jung Yunho, cả giận nói: “Cái áo này đến cùng là ở đâu ra?”
Jung Yunho giả bộ như không nghe ra sự tức giận trong giọng cậu, mạnh mẽ nở nụ cười đáp lời: “Tớ cũng không nhớ rõ, nhiều năm rồi mà. Hay là, cậu dạy tớ giặt thế nào, giờ tớ giặt luôn, được không?”
Anh cho rằng Kim Jaejoong sẽ cười lạnh một tiếng, hoặc dứt khoát không để ý tới anh nữa, không nghĩ tới Kim Jaejoong lại đá mạnh vào chậu gỗ, nhìn anh chằm chằm, nhìn mãi đến khi khiến anh kinh hồn bạt vía.
“Sao cậu nhàm chán vậy.” Kim Jaejoong đột nhiên yên lặng, xắn tay áo lên bê chậu gỗ đến vòi nước, đổ đầy nước vào trong.
Quần áo vừa mới bị nhiễm màu, nhưng đã ngâm một giờ, Kim Jaejoong trong lòng lo lắng, không biết có giặt sạch được không. Cậu tìm xà phòng và thuốc tẩy trong tủ dự trữ, sau đó đeo găng tay cao su bắt đầu giặt quần áo.
Jung Yunho liền đứng sau cậu, ngây ngốc, lại không biết làm sao, đây không phải kết quả mà anh muốn.
Nhưng hiện tại anh lại không dám đi lên hỗ trợ, khí thế mà toàn thân Kim Jaejoong toả ra rất đáng sợ, như thể anh không phải làm hỏng mấy bộ quần áo mà là đốt cả tủ quần áo của cậu.
“Jaejoong.” Jung Yunho đi đến bên cạnh cậu, nịnh nọt ngồi xổm xuống, chuẩn bị giúp.
Kim Jaejoong không thèm nhìn anh lấy một cái, tay dùng sức vò.
Jung Yunho áy náy lắc lắc cánh tay cậu, vô thức làm nũng nói: “Đều là lỗi của tớ, là tớ ngốc, cậu đừng tức giận nữa được không? Lần sau tớ nhất định sẽ chú ý.”
Kim Jaejoong lắc đầu: “Không cần, về sau đồ của tớ cậu đừng có đụng vào.”
“…” Giọng điệu của cậu như vậy lại khiến cho Jung Yunho trong lòng khó chịu vô cùng, nhưng anh lại không thể nói gì. Việc này quả thật chỉ trách anh, đương nhiên càng phải trách Shim Changmin. Anh chỉ có thể cười khổ nói: “Tớ thực sự không cố ý đâu. Cậu dạy tớ đi, tớ sẽ làm.”
“Không muốn.”
“… Đi mà đi mà, dạy tớ đi. Được không, Jaejoong? Dạy tớ đi, tớ sau này kiểu gì cũng phải làm những việc này.”
“Vậy sao?”
Đáy mắt Jung Yunho hiện lên mừng thầm, lập tức gật đầu: “Thật mà, cậu dạy tớ đi.”
Kim Jaejoong đột nhiên ném quần áo trong tay vào trong chậu, vì dùng quá nhiều sức mà bọt nước bắn lên tung toé, hắt khắp người Jung Yunho: “Bảo Shim Changmin dạy cậu ấy.”
Jung Yunho cứng đờ, há to miệng không biết nên nói gì.
“Không phải rất giỏi sao? Anh em thân thiết mà, giỏi rồi nên hợp tác tính kế tớ đúng không! Tớ biết ngay tên khốn nạn Park Yoochun kia không đáng tin mà, về sau không thể nói với cậu ta bất kì chuyện gì nữa! Sao hả? Có người giúp cậu, lực lượng mạnh rồi, vậy nên làm phiền cậu lần sau tha cho quần áo của tớ được không? Từ ngày tớ từ Mĩ về, cậu nói với tớ những lời kia, tớ biết ngay cậu không tự nghĩ ra kế này. Không nghĩ tới a, tớ mở một mắt nhắm một mắt bỏ qua, các cậu lại càng được một tấc lại muốn tiến một thước! Giặt quần áo? Kim Jaejoong tớ quen cậu sắp hai mươi năm rồi, tớ đã bao giờ thấy cậu giặt quần áo đâu!”
Kim Jaejoong đứng lên, lạnh lùng nhìn Jung Yunho đang ngồi xổm bên chân cậu: “Muốn làm việc đúng không? Muốn biểu hiện đúng không? Được! Giặt đi, toàn bộ chỗ quần áo này, cậu giặt tay từng cái cho tớ, giặt đi!”
Sắc mặt của Jung Yunho đã không thể dùng từ khó coi để miêu tả, đủ mọi màu sắc hiện lên, cuối cùng tái nhợt cứng đờ. Anh dù sau không phải người thích làm việc nhà, dù là Kim Jaejoong, bị cậu chỉ vào mũi dạy dỗ như vậy, anh vẫn sẽ cảm thấy khó chịu.
“Tớ chỉ muốn tiếp xúc với cậu nhiều hơn một chút. Cậu nhìn cậu trong thời gian này xem, ngoài lúc làm việc với lúc ngủ ra, cậu chẳng nói với tớ một câu nào. Tớ… Nếu là Yoochun, cậu nhất định sẽ không làm như vậy, cậu chắc chắn sẽ cười nói với cậu ta, hai người lúc nào cũng có chuyện để nói.”
Kim Jaejoong quả thật đã bị anh chọc giận, cậu vừa giận đến thở hổn hển, vừa phải chịu đựng cố nở nụ cười: “Cậu lấy cái gì để so với Yoochun? Có cái gì để so sánh sao? Cậu ngoài giả vờ giả vịt lừa gạt tớ ra thì còn làm được cái gì!”
Jung Yunho quả thật đã tức giận. Tuy anh đã đặt quyết tâm, mặc kệ trong quá trình này, Kim Jaejoong đối xử với anh như thế nào, anh đều phải nhẫn nại, nhưng Kim Jaejoong lấy anh ra so sánh với Park Yoochun như vậy, anh liền không thể nào nhẫn nhịn!
Vì vậy anh đá mạnh vào chậu gỗ, chậu gỗ vốn đầy nước vậy mà bị anh đạp ra thật xa, nước văng ra đầy mặt đất.
Kim Jaejoong dù sao cũng đang nổi nóng, nhẫn nhịn hơn mười ngày cuối cùng cũng tìm được chỗ trút ra. Thời gian vừa qua, cậu bị Jung Yunho quấn quít như cao da chó, ngay cả cửa cũng không ra. Jung Yunho nói thì dễ nghe, cái gì mà chỉ là bạn bè quan tâm, chỉ vì chăm sóc cậu, lại vơ hết trách nhiệm về mình, như thể giúp cậu chữa bệnh là trách nhiệm nửa đời sau của anh. Nói thật, Kim Jaejoong cũng không ghét Jung Yunho làm như vậy, cuộc sống của cậu quả thật khuyết thiếu sự quan tâm chăm sóc sớm chiều ở chung, nhưng cậu không thể dễ dàng tha thứ cho Jung Yunho cùng người khác vụng trộm tính kế cậu như vậy.
Cậu biết rõ nói như vậy có chút cực đoan, nhưng đây quả thật là tính kế. Rõ ràng sinh bệnh xui xẻo là cậu, kết quả lại còn cưỡng ép cậu dễ dàng tha thứ cho Jung Yunho giương oai trên địa bàn nhà cậu. Jung Yunho lại còn da mặt dày được một tấc lại muốn tiến một thước, mỗi ngày đều khiêu chiến giới hạn của cậu, một khi phát hiện cậu có dấu hiệu hoà hoãn, người này liền lập tức tiến một bước thật lớn, địch lui ta tiến, địch tiến ta lui, vận dụng chiến thuật vô cùng thành thoạ.
Kim Jaejoong cảm thấy mình thật sự không nên tiếp tục nuông chiều anh, có mấy lời nhất định phải nói rõ ràng: “Tớ biết rõ cậu nghĩ gì, tớ cũng biết cậu chưa hết hy vọng, tớ hiểu cậu cũng như cậu hiểu tớ vậy. Không, cậu cũng không hiểu tớ, chỉ có tớ hiểu cậu mà thôi. Kế hoạch của cậu lần này rất ổn, nhưng tớ cũng biết đây không phải ý của cậu. Là ai? Yoochun, hay là Changmin?
“Tớ…”
“Nói đi, nói xong thì thôi, tớ giặt quần áo với cậu.”
Jung Yunho bất giác dao động. Tuy một giây trước anh còn tức giận không chịu nổi, không vui khi bị so sánh với Park Yoochun, nhưng anh hiện tại lại nghe được lời đề nghị hấp dẫn như vậy, Kim Jaejoong đồng ý giặt quần áo với anh.
Trong đầu anh lập tức hiện lên hình ảnh anh và Kim Jaejoong cùng xắn ống quần giặt chăn, tựa như trong phim Hàn vậy: Giữa trưa hè, hai người bọn họ cởi dép giẫm thẳng vào trong làn nước mát lạnh, bong bóng trắng bay đầy trời.
Đề nghị này thật sự quá hấp dẫn, Jung Yunho yên lặng xin lỗi Shim Changmin trong lòng, sau đó hiên ngang lẫm liệt nói: “Changmin.”
Mắt Kim Jaejoong đột nhiên sa sầm, cảm giác lạnh lẽo khiến Jung Yunho toàn thân run lên.
“Cậu nhóc còn dạy cậu cái gì?”
Jung Yunho không muốn làm kẻ phản bội, nhưng bất luận cái gì, đã phản bội lần một thì sẽ có vô số lần tiếp theo, Jung Yunho cũng không ngoại lệ. Chỉ thấy anh mím môi, vừa áy náy vừa bán đứng đồng bạn: “Cũng không có gì, chỉ là bảo tớ đi theo cậu, nói… Nói chuyện với cậu nhiều hơn. Changmin cũng chỉ hảo tâm thôi, tất cả mọi người đều quan tâm cậu.”
“Hảo tâm…” Kim Jaejoong dùng giọng điệu kỳ lạ lặp lại, tự nhủ: “Tớ biết ngay tên nhóc đó nhất định sẽ nhúng tay. Tên xấu xa này, lúc nào cũng đối nghịch tớ!’
Jung Yunho nghe cậu mắng Shim Changmin, do dự một hồi cuối cùng cũng không lên tiếng.
Dù sao việc cũng đã đến nước này rồi, bị mắng cũng đúng, quả thật là lỗi của bọn họ. Sáng nay lúc Jung Yunho giặt quần áo còn cố ý chọn mấy chiếc Kim Jaejoong thích nhất, giờ thì hay rồi, tất cả đều bị nhuộm như tranh thuỷ mặc.
Đương nhiên đây không phải mấu chốt, mấu chốt ở chỗ động cơ không thuần khiết của anh bị phát hiện rồi. Anh hiện giờ rất lo lắng Kim Jaejoong sẽ đổi ý, về sau không cho anh đến nữa.
“Lần này là tớ và Changmin không đúng, cậu đừng tức giận nữa, tớ đi nấu cơm cho cậu.” Jung Yunho nói xong liền quay người chạy tới phòng bếp, kì thật chỉ là muốn lập tức thoát khỏi nơi thị phi này. Nhưng anh còn chưa kịp đi đã bị Kim Jaejoong ngăn cản.
Kim Jaejoong hai tay chống hông, quát to một tiếng: “Quay lại!”
Jung Yunho rất biết điều đứng yên tại chỗ, xoay người nhìn Kim Jaejoong.
“Tớ kính nhờ cậu đừng có quấy rối nữa được không? Cậu muốn ăn gì thì gọi giao hàng, quần áo cũng không cần cậu giặt; nếu cậu đã muốn sắc thuốc, vậy thì sắc cho tốt thuốc của cậu đi, thứ khác không cần cậu chạm vào! Cậu có nghe thấy không?”
Jung Yunho đã nghe được, nhưng lại rất không tình nguyện.
Kim Jaejoong hỏi lại lần nữa: “Nói đi!”
Jung Yunho không vui gật đầu.
“Mấy bộ này ngày mai cậu mang ra tiệm giặt là, nếu giặt không sạch, vậy bảo Shim Changmin đền cho tớ! Cậu nhớ cho rõ, còn làm hỏng đồ của tớ nữa là phải đền đấy!”
Đối với việc bồi thường, Jung Yunho quả thật quá sẵn sàng. Nếu Kim Jaejoong đồng ý, anh thà rằng cùng cậu đi dạo một vòng siêu thị, cậu muốn gì đều mua cho cậu.
Vì vậy, chuyện giặt quần áo tạm thời bị đặt sang một bên, Jung Yunho không dám tiếp tục nhiều chuyện, Kim Jaejoong rửa tay xong liền quay trở về tiếp tục công việc. Đại khái khoảng nửa tiếng sau, bụng Jung Yunho rốt cuộc không chịu thua kém kêu thành tiếng.
Kim Jaejoong chuyển tài liệu đã sửa sang tốt sang máy in. Tiếng máy móc vận hành rất nhỏ, từng tờ từng tờ rời khỏi máy in.
Kim Jaejoong tuỳ tiện cầm mấy trang lên xem, lơ đãng hỏi: “Đói bụng à?”
Jung Yunho từ khi bị giáng chức xuống làm dược đồng, vẫn không có tinh thần, nhàm chán nằm trên ghế salon nghịch điện thoại. Kỳ thật anh cũng không quá biết dùng những sản phẩm công nghệ cao thế này, nhiều nhất cũng chỉ chơi đánh Đậu Đậu[1] mà thôi.
“Ừ!” Jung Yunho liếc nhìn vẻ mặt của Kim Jaejoong, lại bồi thêm một câu: “… Ăn cháo hải sản cũng được.”
Ngón tay Kim Jaejoong đang lướt qua tư liệu thoáng dừng lại, sau đó liếc anh một cái: “Không muốn ăn thì nói thẳng, ở đây chẳng ai muốn ngược đãi cậu cả.”
“Vậy chúng ta ra ngoài ăn được không?”
Kim Jaejoong nhìn anh, cười mà như không cười nói: “Đi đâu? Hiện tại đang ở Seoul đấy, cậu dám đi ra ngoài à?”
Sắc mặt Jung Yunho có chút thay đổi: “Jaejoong, có phải cậu…” Câu nói kế tiếp anh không dám nói ra, dường như đột nhiên ý thức được điều gì, thăm dò: “Cậu tức giận là vì tớ, tớ…”
Kim Jaejoong im lặng, không trả lời vấn đề của Jung Yunho, chỉ là Jung Yunho không dám hỏi hẳn. Anh đại khái nhận ra đây là mấu chốt của vấn đề, vậy nên càng không dám nói.
“Chúng ta đi ăn cái gì?”
Máy in vẫn không ngừng hoạt động, giấy A4 in xong đã xếp thành một chồng. Kim Jaejoong rút tờ cuối cùng, không nhanh không chậm cầm đi ghim lại: “Cậu muốn ăn gì thì ăn cái đấy.”
Jung Yunho sốt ruột truy hỏi: “Vậy cậu có đi không?”
“Có.”
Tuy là một tiếng rất nhạt, lại khiến Jung Yunho tìm được nụ cười. Anh rốt cuộc nhẹ nhàng thở phào, nhét di động vào túi rồi đi tìm áo khoác.
Lúc anh thấy Kim Jaejoong từ phòng ngủ ra còn cầm theo chìa khoá xe, vô thức muốn hỏi, cuối cùng vẫn nhịn được.
Ai ngờ anh không hỏi, Kim Jaejoong lại hỏi: “Ai lái xe.”
Jung Yunho nở nụ cười: “Cậu lái đi, nghe nói cậu vừa mua xe mới, tớ còn chưa ngồi thử đâu.”
Kim Jaejoong đổi giày xong, đột nhiên ném chìa khoá cho anh: “Nghĩ hay thật, muốn ngồi thì tự lái đi.”

[1] Đánh đậu đậu: Một game nổi tiếng bên Trung Quốc, tương tự như Bắn trứng khủng long