Jul 4, 2016

[LK] Chương 20.1

Chương 20.1
Gần đây khí sắc của Liên Vương đã tốt hơn không ít, hơn nữa Kim Tại Trung lại tự mình đón ông vào cung, tinh thần lại càng thoải mái hơn. Bởi vì đã hứa với Trịnh Duẫn Hạo, Tại Trung cũng không ở lại Liên phủ lâu, chính là tiếp Liên Vương xong liền vội vàng ngồi xe ngựa hồi cung. Phác Hữu Thiên thân là thượng thư lại tự mình hộ tống, có thể thấy được Trịnh Duẫn Hạo đối với Kim Tại Trung cũng thật là quan tâm. Liên Vương vẫn khí khái tuấn duật như trước, nhìn qua cũng giống như là ca ca của Tại Trung, chính là trong một năm vừa rồi, ông bắt đầu già đi.
Năm tháng như thoi đưa, mà bọn họ đã sống lâu như vậy, chỉ e là chẳng mấy chốc ông sẽ xuống mồ, nghĩ đến là lại thấy không yên lòng với đứa nhỏ này.
Dọc đường đi, Tại Trung nói chuyện với Liên Vương rất vui. Liên Vương bộ dạng phi thường tuấn mĩ, cho dù có khuôn mặt giống người thường đã hơn ba mươi tuổi vẫn có thể làm phần lớn các cô gái điên đảo, nhưng mà ở đây tiên tộc ông coi như là lão giả, giờ lại có đứa con là Hoàng phi, trong triều đình đối với ông vẫn thập phần tôn trọng. Chính là, nào có ai biết ông cực kỳ muốn Kim Tại Trung rời bỏ nơi Hoàng cung đáng sợ này. “Gần đây Bệ hạ đối với ngươi xem ra không tồi.” Ông cười nói, thần sắc ôn hòa.
“Duẫn Hạo đối xử với ta tốt lắm, phụ thân không cần lo lắng.” Kim Tại Trung mở hộp bánh ra, cầm một miếng bánh đậu xanh đưa cho Liên Vương, “Hiện giờ ta ở trong cung tất cả đều tốt, chỉ có đôi khi ta sẽ lo lắng sức khỏe của phụ thân.”
“Ha hả, ta tất nhiên rất tốt.” Liên Vương vỗ vỗ tay Tại Trung, nhận miếng bánh đậu xanh kia.
“Tại Trung cũng muốn xuất cung nhiều để bồi phụ thân, nhưng mà trong cung có quá nhiều quy củ, cũng chỉ có lần này là được tự mình đi đón người, cùng phụ thân nói chuyện trên đường đi.” Tại Trung chậm rãi nói.
Liên Vương bị những lời nói của cậu làm nao nao, sau đó đột nhiên cười: “Ngươi khác lúc nhỏ rất nhiều.” Mới mấy tháng ngắn ngủi không thấy, Tại Trung không còn giống như lần đầu trở lại Liên phủ, là một đứa nhỏ cái gì cũng không hiểu, nhanh chóng trưởng thành làm cho Liên Vương không khỏi căng thẳng. Đứa nhỏ này, ở trong cung cũng không dễ dàng đi... Nếu như có thể, ông mong đứa nhỏ này cả đời đều vô ưu vô lự, không cần phải lo lắng gì cũng không cần miễn cưỡng bản thân học những quy củ không thích.
Nhưng mà, Hoàng phi dù sao cũng là Hoàng phi, đây là số mệnh. Nếu như không phải số mệnh này nực cười đến vậy, làm sao lúc trước Liên Nhã có thể gả cho ông?
Ông cùng Thái hậu Mặc Lan, năm đó hai lòng nói dối, hủy hoại Liên Nhã, giờ lại còn định tổn thương Tại Trung sao? Nếu là như thế, ông quả thực hối hận.
Kim Tại Trung và Liên Vương trước ngày tổ chức sinh nhật một ngày đã về đến Hoàng cung, trong cung từ sáng sớm đã sắp xếp tất bật. Kim Tại Trung hiện nay là Hoàng phi duy nhất của Trịnh Duẫn Hạo, cũng là người được sủng ái nhất, mà Thiên Hậu lại đối với cậu vô cùng sủng nịch, đương nhiên sinh nhật cậu không ai dám sơ sẩy. Khắp nơi đều là không khí vui mừng, ngự hoa viên trang trí đều là loại hoa sen mà Kim Tại Trung thích, lơ đãng thoạt nhìn lại có cảm giác giống Liên Vương phủ.
Bồng Lai cung trải đầy đèn lồng, các cung nữ ăn mặc chau chuốt. Kia một màu tơ lụa đỏ thẫm điểm xuyết bông sen vàng tơ, Tại Trung vuốt ve vạt áo, khóe miệng gợi lên nụ cười vui vẻ.
“Hoàng phi sao lại vui vẻ thế?” Hồng Lăng cười cậu, “Như là chuẩn bị thành thân vậy.”
“Ngươi nói hươu nói vượn gì đó? Ta chỉ cảm thấy bộ đồ này thật đẹp, màu đỏ vừa vui mắt, hơn nữa...” Tai cậu bỗng dưng đỏ lựng, “Duẫn Hạo nói ta mặc đẹp ~” nói xong cắn môi cười hạnh phúc. Hồng Lăng bất đắc dĩ lắc đầu, giúp cậu xếp chăn, giục cậu ngủ sớm, ngày mai còn phải trang điểm mặc phục lễ, hôm nay đương nhiên phải dưỡng thần cho tốt.
Cẩn thận nghĩ lại, sinh nhật năm nào Kim Tại Trung cũng đều mặc đẹp như vậy, chẳng lẽ Trịnh Duẫn Hạo lại không khen nổi một câu?
“Khụ khụ, ta chính là vui vẻ thôi ~” Vì cậu không biết nói sạo, hừ mũi một cái, “Duẫn Hạo nói, khi yến tiệc ngày mai kết thúc, hắn sẽ đưa ta đi chơi rừng đào. Ngươi biết không, rừng đào kia nở hoa sớm lắm, giờ đã um tùm hoa rồi. Nghĩ đến việc ngày mai cùng với Duẫn Hạo đến đó, liền cảm thấy rất vui.”
Hồng Lăng gật gật đầu: “Hóa ra là như vậy, ngày mai nô tỳ nhất định giúp Hoàng phi sửa soạn trang phục đẹp nhất.” Nàng cười, nụ cười chứa chan niềm vui thật lòng.
“Hồng Lăng, so với ba năm trước ngươi bây giờ đã biết cười rồi. Cái thời điểm mới biết ngươi, lúc nào ngươi cũng khẩn trương, còn chẳng biết nói đùa.” Tại Trung đứng dậy nhìn Hồng Lăng, kéo tay nàng: “Ngươi cười lên rất đẹp.”
“Nhưng nô tỳ chỉ đối với một mình Hoàng phi như vậy thôi.” Hồng Lăng ban đầu kinh ngạc, sau đó dịu dàng nói, “Nô tỳ tuy không nói gì, nhưng bây giờ nhìn Hoàng phi được sủng ái, mỗi ngày tươi cười như hoa, trong lòng tự nhiên cũng cao hứng. Nô tỳ cảm thấy thực sự hạnh phúc, bởi vì có thể nhìn thấy Hoàng phi tươi cười.” Hậu cung luôn đổi, có thể cười vui vẻ thật là tốt. Nàng hi vọng Kim Tại Trung cả đời đều như vậy, tuy có thể lúc này lúc kia, nhưng mỗi khi cười, nàng mong đó là nụ cười hạnh phúc.
Tại Trung vân vê ngón tay: “Hắn hứa với ta, chỉ có một mình ta. Về sau, ta sẽ vẫn cười như vậy.”
“Hoàng phi đã trưởng thành rất nhiều rồi.” Hồng Lăng một thoáng ngơ ngẩn thở dài.
Tại Trung mỉm cười nhẹ, “Hôm nay ngươi nói những lời giống hệt phụ thân nói.” Trong giọng nói có chút mất mát, như đã mất đi một thứ gì đó.
Ta đang cố gắng quen với thế giới của các ngươi, nhưng bên ngoài ta vẫn chưa thay đổi được?
Nâng ly mừng gió đông,thà cùng nhau thong dong, cây dương rủ thành đông, tay nắm tay hòa quyện.
Sinh thần Hoàng phi Liên Khuynh hàng năm đều tổ chức lớn như vậy, ngay cả Đạp Tuyết cũng không tránh được tất bật vất vả. Trà phẩm các Đại thần uống nàng đều phải tự mình chuẩn bị, không thể để xảy ra một chút sai lầm. Vốn chuyện này nàng cũng không cần quá để tâm, nhưng khổ nỗi đám nô tài không hiểu nhiều về trà, cho nên nàng không thể sai bọn họ đến hỗ trợ. Tuy rằng sức khỏe nàng càng ngày càng kém, mệt nhọc một chút đã phải ngồi xuống nghỉ ngơi một chút, lại thường xuyên choáng đầu, ăn cái gì cũng thấy buồn nôn.
Rõ ràng đã xin thái y một ít thuốc an thần, nhưng nàng cũng chưa kịp dùng, nàng vỗ nhẹ lồng ngực, ngồi ở ngoài đình mát một lúc, thoáng chốc mày đã giãn ra.
“Như thế nào lại...” Nàng thì thào tự nói, bàn tay mơ hồ xoa bụng mình, “Chẳng lẽ... không thể nào... không thể ...” Nàng lắc đầu, nhắm mắt thật chặt lại không dám nghĩ. Bỗng phía sau có người vỗ nhẹ lên vai nàng, Đạp Tuyết cả kinh vội đứng dậy quay người lại, lùi giật ra đằng sau, vô ý mất đà, suýt thì ngã xuống lại được tiếp bằng một cái ôm quen thuộc. Sắc mặt Đạp Tuyết tái nhợt, đập vào mắt nàng là vẻ mặt lo lắng của Thẩm Xương Mân.
Một tiểu cung nữ ở đâu chạy đến sợ tới mức quỳ rạp xuống: “Nô tỳ không cố ý, nô tỳ đã gọi Đạp Tuyết tỷ tỷ mấy lần, nhưng tỷ tỷ không để ý đến nô tỳ... Nô tỳ...”
“Thôi, ngươi lui xuống đi.” Xương Mân không kiên nhẫn nhíu mày, “Say này cẩn thận hơn là được.” Dứt lời, Xương Mân đỡ Đạp Tuyết ngồi xuống, đưa một chén trà nóng cho nàng, Xương Mân chậm rãi hỏi: “Sao hôm nay sắc mặt ngươi kém vậy, rốt cuộc là làm sao?”
Tay Đạp Tuyết vẫn run như trước, nàng bưng chén trà nóng trong lòng bàn tay, một hồi lâu nàng mới nói: “Gần đây nô tỳ ngủ không ngon, chắc là vì tiệc sinh nhật của Hoàng phi, Đại nhân không cần lo lắng.”
“Nếu mệt mỏi, đem việc này cho hạ nhân xử lý cũng được.” Trong giọng của Xương Mân có ý tứ trách cứ cùng quan tâm.
“Đây là bổn phận của nô tỳ. Thời gian cũng không còn sớm, nô tỳ còn có việc đi trước, nô tỳ xin cáo lui.” Đạp Tuyết thủy chung vẫn duy trì khoảng cách với Xương Mân.
Mắt thấy nàng đứng dậy, Xương Mân vội giữ chặt cổ tay nàng, bình tĩnh giải thích: “Ý của ta từ trước đều không phải như thế, ngươi như vậy là tra tấn chính mình, ta rút lại lời nói ngày đó. Đạp Tuyết, ngươi biết rõ ta không đành lòng nhìn ngươi như vậy...”
“Rút lại? Ý Đại nhân là muốn cho Đạp Tuyết một lời hứa mà quên người kia sao?” Nàng nhìn y, không hiểu sao vô cùng bình tĩnh.
“Ta...”
Đạp Tuyết chung quy biết tâm tư y, y sao có thể quên Thiên Diên. Lòng của nàng mất mát vạn phần, dù chuyện đã như vậy nhưng Thẩm Xương Mân cũng không thể tiếp nhận nàng, nếu còn biết chuyện kia nữa thì càng sao có thể liếc nàng một cái? Nàng cười khổ nói: “Nếu Đại nhân không thể cho Đạp Tuyết cái gì, nếu không thể quên người kia, hãy giống như lúc trước đã nói, quên Đạp Tuyết đi.”
“Đạp Tuyết!” Xương Mân không muốn buông tay.
“Làm gì vậy? Vì Đạp Tuyết ngài phải từ bỏ người trong lòng ngài, nếu Đại nhân luyến tiếc cần gì phải kéo theo Đạp Tuyết không buông?”
Bàn tay nắm chặt kia không có lý do gì để lôi kéo, Xương Mân hai mắt nhắm nghiền, cuối cùng cũng buông tay. Đạp Tuyết nhìn y, mỉm cười thê lương: “Sau này Đại nhân không cần tự mình đến đây lấy trà, nô tỳ sẽ sai người đưa đến quý phủ.” Nói xong nàng quay đầu bỏ đi, Xương Mân đứng ở trong chòi kinh ngạc một hồi, cười nhạo thành tiếng.
“Thẩm Xương Mân a Thẩm Xương Mân, ngươi cũng có ngày hôm nay...” Mất Thiên Diên, phụ Đạp Tuyết.
Hai người con gái, giống nhau như vậy, lại không giống nhau đến thế.
Thiên Diên ôn nhu động lòng người, lại bỏ đi vô thanh vô tức. Đạp Tuyết cũng ôn nhu, nhưng lại có một loại quật cường mà Thiên Diên không có, lưu dấu trong lòng y.
Từ đầu đến cuối, ai nặng ai nhẹ, hẳn cũng rõ vài phần.
“Thiên Diên, nếu ta buông ngươi chọn nàng ấy, ngươi có oán ta không?” Y cười cười tự giễu, “Ngươi đi tuyệt tình như vậy, ta sao lại không quên được ngươi...”
Mà Đạp Tuyết đi vào trong vườn trà, đi thẳng vào buồng nghỉ không hề đi ra, cho đến khi đám nô tài gọi nàng tới tấp, nói tiệc sinh nhật của Hoàng phi bắt đầu rồi, nàng mới lau hết nước mắt, chỉnh sửa ăn mặc rồi hững hờ đi ra cửa. Gương mặt không son phấn nhìn tái nhợt không sức sống, khiến người khác không ngừng thương hại. Vị trí của nàng khiến rất nhiều cung nhân khác hâm một, thi thoảng Thiên Đế lại mang theo nàng, tự nhiên được không ít kẻ nịnh bợ.
Thế nhưng tính tình Đạp Tuyết lãnh đạm, ai cũng không lấy được lòng nàng, nàng đối với ai cũng bình thản. Cấp trên của nàng bây giờ e cũng chỉ có Hồng Lăng và đại cung nữ bên cạnh Thái hậu mà thôi.
Mang theo cung nữ rót trà đi vào đại điện, cái Đại thần cũng tới khá nhiều. Trịnh Duẫn Hạo cùng Kim Tại Trung, còn có Thiên hậu đều ngồi ở chính đại điện bên trên, trang phục hoa lệ, đặc biệt là Kim Tại Trung, hôm nay có thể nói là đẹp không màng khói lửa nhân gian. Hi nhi được đặc biệt ân chuẩn, ngồi ở bàn nhỏ bên cạnh Tại Trung, đôi mắt tò mò nhìn xung quanh, nhìn các vị Đại thần, nhưng đã không còn sợ hãi như lúc ban đầu. Đạp Tuyết bưng trà đặt ở trên bàn, các cung nữ cũng bắt đầu rót trà cho các vị quan.
Ở đây đều là những là trà tốt nhất, các Đại thần luyến tiếc không uống. Hơn nữa kỹ thuật pha trà của Đạp Tuyết mấy ai có thể sánh được, đương nhiên chiếm được nhiều khen ngợi từ mọi người.
Duẫn Hạo buông chén trà, tán thưởng nói với Tại Trung: “Tay nghề pha trà của Đạp Tuyết càng ngày càng tốt.”
“Lần sau ta sẽ học nàng, pha cho ngươi uống được không?” Tại Trung cười rộ lên, mi tâm dùng màu đỏ son điểm vẽ một đóa sen câu hồn. Da thịt tuyết trắng sánh với một thân hồng sam, trên đầu cài một chiếc trâm ngọc, cảm giác vừa mĩ vị, vừa tự nhiên lại kinh tâm động phách.
“Ngươi có lòng là được rồi.” Duẫn Hạo ở dưới gần bàn cầm tay Tại Trung, “Đừng để bản thân mệt mỏi, cho dù cần học cái gì, cứ từ từ sẽ đến.”
“Đã biết ~” cậu cầm đôi đũa gắp thức ăn cho Duẫn Hạo, “Lát nữa không phải nói muốn dắt đi chơi ở rừng đào sao? Chúng ta mau ăn nhanh, ăn xong còn đi nữa, hì hì ~”
Duẫn Hạo bất đắc dĩ mà đầy sủng nịch nhìn Tại Trung, khóe miệng nhếch lên.

Jul 2, 2016

[LK] Chương 19.2

Chương 19.2
Sau khi Thẩm Xương Mân ra ngoài không lâu, Trịnh Duẫn Hạo cũng đứng dậy đi ra ngoài.
Quả nhiên, Xương Mân đứng bên ngoài đã hứng đầy tuyết lạnh. Hắn đi qua, đứng bên cạnh Xương Mân: “Đạp Tuyết rất giống Thiên Duyên.”
“Đúng vậy.” Xương Mân nhếch khóe miệng, trên mặt lại toàn sầu khổ bi ai, “Biết như vậy là không đúng, đối với ngươi... Bệ hạ, lòng ta rất loạn.”
“Loạn như thế nào?”
“Ta biết bản thân không bỏ được Thiên Duyên, cũng không có suy nghĩ muốn buông. Đối với ngươi, đối với Đạp Tuyết...” Y dừng lại một chút, nói tiếp: “Nhìn thấy nàng bị thương, nhìn thấy nàng bị đau, có khi chỉ cần nhìn thấy nàng như vậy, lòng ta sẽ rất khó chịu. Biết rõ như vậy đối với Thiên Duyên là không công bằng, lại để Đạp Tuyết sinh lòng lưu luyến. Có lẽ nào, thời gian có thể khiến con người ta thay lòng?”
“Ngươi quá mức lưu luyến Thiên Duyên, ngươi có từng nghĩ rằng, nàng đã không còn cách nào trở về nữa không?”
Nhân duyên của hai người, đã sớm cắt đứt từ ngày nàng quyết tuyệt bỏ đi, dường như là trời nam đất bắc mỗi người một nơi.
“Ta không bỏ được.” Xương Mân cười to thê lương. “Thậm chí ngay từ lúc bắt đầu cũng không phân rõ, ta đối với Đạp Tuyết như vậy, rốt cuộc là vì nàng giống Thiên Duyên hay ta thật sự đã thay lòng đổi dạ. Nếu là thay lòng đổi dạ, lúc trước ta tích đủ mọi hứa hẹn với Thiên Duyên là vì gì? Lòng ta là cái gì?” không buông được chung quy vẫn là không buông được, cho dù là Đạp Tuyết, nhưng Thiên Duyên mãi là hình bóng trong trái tim y. Cho dù nàng cả đời này cũng không có cơ hội trở về, tấm lòng này vĩnh viễn là của nàng, không ai có thể thay thế.
Trịnh Duẫn Hạo tản ra một ngụm khí: “Nếu lúc này có vò rượu ngon thì tốt rồi. Hai chúng ta thật lâu không được thoải mái nhâm nhi.”
“Bệ hạ...”
“Trẫm không phải có ý muốn ép buộc ngươi, chính là, nếu ngươi muốn, trẫm liền tứ hôn cho ngươi.” Hắn vỗ vỗ bả vai của Xương Mân. “Lần này, trẫm không muốn ngươi lại bỏ lỡ.”
Gió thổi ngày càng lớn, tuyết bắt đầu rơi lác đác, như muốn tưởng niệm, Thẩm Xương Mân vươn tay đỡ lấy vài bông tuyết trắng mềm mềm, giống như là tiếp được một giấc mộng, đã rất dài, rất lâu. Duẫn Hạo thản nhiên cười cười, sau đó quay vào bên trong, để lại một mình Xương Mân ở bên ngoài ngây dại với tuyết rơi đầy trời.
Y đứng yên hồi lâu, si ngốc nói: “Thiên Duyên, ngươi hận ta sao?”
“Còn không phải tên Thẩm Xương Mân kia, rõ ràng có ý với Đạp Tuyết, lại không chịu thừa nhận. Còn nữa, Đạp Tuyết cũng thật là, thích người ta thì không nói ra, lúc nào cũng rụt rè sợ hãi ~~ thế nhưng, may mà nàng thích Thẩm Xương Mân, ha ha~~” Tại Trung ngừng lại như chỉnh giọng “Mỗi lần nhìn Thẩm Xương Mân, ánh mắt của nàng quả thực như tích đầy nước! không bằng ngươi ban hôn, gả Đạp Tuyết cho Xương Mân. Tuy rằng trong lòng Xương Mân luôn có Thiên Duyên, thế nhưng làm người phải hướng tới tương lai.”
Hốt hoảng, y cười lắc đầu, dường như rơi lệ, “Ngươi sao lại nhẫn tâm như vậy, mấy trăm năm liền cũng không nhớ ta.”
Tốt nhất là không gặp, như thế liền không thương.
Mà nếu gặp lại, đương nhiên là tình thâm duyên hẹp.
Kim Tại Trung nhìn xung quanh bên ngoài, chờ Duẫn Hạo đi vào, cậu lại làm bộ như không quan tâm đến, đưa tay kéo chăn. Duẫn Hạo đi qua, ôm cậu vào lòng: “Nghĩ cái gì vậy?”
“Ngươi cho rằng trẫm không nghĩ vậy? Chính là Xương Mân không quên được Thiên Duyên...” Mà như vậy Đạp Tuyết sẽ lại bị tổn thương, nghĩ đến đây hắn lại nhíu mày.
“Ta đã sống hơn một nghìn năm, năm nào cũng mở tiệc chẳng phải quá nhàm chán sao? Trăm năm làm một lần thôi, chờ ngươi thích ứng được công sống ở đây, cũng sẽ như thế.” Nói xong, hắn thản nhiên nói: “Hoàng cung này không giống những nơi khác, trẫm cũng chỉ có thể bảo hộ ngươi một thời gian. Hàng năm, nhắc nhở đến sinh thần của ngươi là để ngươi nhớ kỹ, mình đã lớn thêm một tuổi, phải rèn luyện thân thể thêm để trưởng thành.” Trịnh Duẫn Hạo nói rất nghiêm túc, Kim Tại Trung nghe cũng rất nghiêm túc.
“Đạp Tuyết như vậy chẳng phải thật đáng thương?” Tại Trung thương tiếc nói, “Thích rồi lại không thể ở bên nhau.”
Duẫn Hạo nắm tay cậu, nhẹ nhàng xoa bóp, hạ giọng nói: “Được rồi, việc này cũng không thể miễn cưỡng. Sắp đến sinh nhật ngươi rồi, năm nay ngươi muốn tổ chức như thế nào?”
“Sao lại nhanh như vậy, ta sắp hai mươi tuổi rồi. Ở chỗ ta coi như thành cáo già rồi. Haha, nhưng mà, Duẫn Hạo à, sao ta không thấy có sinh nhật ngươi vậy?” Trong lòng Tại Trung sinh tò mò, không khỏi buồn bực hỏi. Rõ ràng là Thiên Đế hẳn hoi, ngay cả ngày sinh nhật cũng không thấy, chẳng phải rất kỳ quái sao?
Cậu gật đầu: Ta nhất định học, ngươi yên tâm, ta sẽ cố gắng trở thành người có thể đứng bên cạnh ngươi.”

Cứ vậy thích, cứ vậy yêu.
Đó là tình yêu của ta.

Mặc dù là vì ngươi ta phải thay đổi bản tính, cũng vẫn muốn cùng ngươi sống cuộc sống này.
Vốn tưởng rẳng nhân cơ hội đó có thể tung lưới bắt gọn Thập tam Vương gia, nhưng hiện giờ Thập tam Vương gia ẩn quá kỹ, bọn họ lại không có chứng cứ, cũng chỉ có thể bỏ qua.

Nhưng mà làm cho Tại Trung không ngờ, là ở ngày sinh nhật của cậu, chuyện bất thình lình xảy ra khiến cậu trở tay không kịp, cùng với trái tim vỡ nát, nhưng lời nói nhỏ nhẹ ôn nhu ngày xưa lại hóa thành bọt biển.
Nói bên kia Phác Hữu Thiên mang binh gấp rút trở về, trực tiếp lấy tội mưu phản đại nghịch áp chế Kiều tri huyện. Cuối cùng Duẫn Hạo cũng không cần phải kiêng kị an toàn của bọn họ, lấy thân phận Thiên Đế an bài chỗ ở cho dân nạn, lại phái vị tú tài mới đỗ đảm nhận chức vụ tri huyện. Thập tam Vương gia, vì bo bo giữ mình, quyết đoán loại bỏ Kiều tri huyện. Hại người thành ra hại mình, Kiều tri huyện cũng là kẻ có lòng mà không cam, chính là một tên tri huyện nho nhỏ mà dã tâm quá lớn, làm nhiều việc ác, gieo gió tất gặt bão.
Ước chừng một tháng không gặp, hai người vô cùng thân thiết. Đặc biệt đứa nhỏ Hi nhi này, miệng ngọt lại thông minh, làm cho Thiên Hậu cười rất vui vẻ. Nhưng dù sao Hi nhi cũng không phải con cháu Hoàng gia, không thể phong tước Hoàng tử, chỉ có thể làm Quận vương. Hi nhi tuổi còn nhỏ, chưa có tên danh, thế nhưng Duẫn Hạo đã ban cho cậu bé cái tên Trịnh Viêm Hi.

Trịnh Duẫn Hạo cho đóng cửa thanh lâu, chỉnh đốn nhà cửa cho dân ở, cả thôn xóm như sống lại. Quá khứ là xa hoa, mà mới cũng có một phen nhân tình ý vị. Hi nhi trước kia chưa từng được mặc quần áo tơ lụa đứng bên cạnh Tại Trung, ngây ra như phỗng nhìn mọi người trước mặt Duẫn Hạo và Tại Trung quỳ xuống. Tuổi còn quá nhỏ để cậu bé có thể hiểu được cái gì là hoàng quyền, nhưng mà cậu vẫn hiểu được Trịnh Duẫn Hạo là người rất giỏi. Mà Kim Tại Trung, một nam nhân dịu dàng, đến tận khi trưởng thành, cũng không thể quên.
Đến khi hồi cung, việc đầu tiên Tại Trung làm đó là đến Ngự Lân điện thỉnh an Thiên Hậu.
Khuynh quốc khuynh thành, lúc mới mặc quần áo vào, Duẫn Hạo liền ôm cậu vào lòng, không chịu buông tay.
Mà sinh thần của Tại Trung càng lúc càng gần, Hồng Lăng đã sớm chuẩn bị mảnh tơ lụa đỏ thẫm, tính làm đồ cho Tại Trung mặc ngày sinh nhật. Phường may trong cung từ trước đến nay vẫn vô cùng tốt, Tại Trung cũng thật vừa lòng với y phục của cậu. Tại Trung mặt mũi thanh tú, thay hồng sam liền trở nên khuynh quốc khuynh thành, cũng không cần dùng son bột phấn nước như nữ tử, cậu chưa bao giờ thích. Thường ngày cậu chỉ mặc màu xanh lam nhạt hoặc màu trắng, chợt bây giờ thay hồng sam, cũng một phen phong tình.
Nhưng Tại Trung lại chịu buông tay Duẫn Hạo, nhẹ giọng nói: “Không đau. Bên ngoài lạnh lắm sao? Ngươi cởi áo khoác ngoài ra, vào đây ta ôm ngươi.”
Hắn đối với cậu sủng ái, ánh mắt mọi người đổ dồn vào. Tự nhiên, địa vị của Tại Trung trong cung càng lúc càng tăng, cái danh Hoàng phi này cũng thật tốt, phàm là cung nhân của cung Bồng Lai, địa vị cũng cao hơn cung nhân ở các cung khác. Tính tình Tại Trung rất tốt, đối với hạ nhân không hà khắc, tiếng tốt cứ như vậy mà truyền đi. Năm nay lập xuân đến muộn, chính là qua tháng một rồi vẫn còn tuyết rơi vụn vặt. Tại Trung rúc trong chăn đệm không muốn dậy, mông lung suy nghĩ. Tối hôm qua cùng Duẫn Hạo miệt mài cả đêm, làm cho cậu ngay cả mở mắt cũng không có sức. Hồng Lăng cũng không đánh thức cậu, cùng Đạp Tuyết ra ngoài xem Hi nhi tập võ. Trịnh Duẫn Hạo vì Hi nhi liền mời thái phó dạy võ cho hắn và Xương Mân trước đến chỉ bảo cho Hi nhi, coi như đối với cậu bé là thật lòng quan tâm, bảo vệ. Duẫn Hạo quay về tẩm cung, nhìn thấy Tại Trung còn đang quấn chặt trong chăn, không nhịn được cúi người hôn trán một chút, hắn còn chưa kịp rời đi, đã bị Tại Trung ôm vòng qua cổ. Cậu mới thức dậy, nói không lớn, cũng bởi một lúc lâu chưa nói, giọng có hơi khàn: “Đã trở lại ~” “Còn đau phải không?” Duẫn Hạo một thân toàn khí lạnh, cũng không dám ôm cậu chặt. Duẫn Hạo không từ chối, sau đó khiến Tại Trung buông tay, tự mình cởi áo ngoài và giầy, chui lên giường. Tại Trung tiến lui trong lòng hắn, một tay khoác lên ngực hắn, khẽ cười nói: “Sinh nhật lần này ta muốn tự mình mời phụ thân tới đây.” “Sao?”
Bên ngoài Hi nhi được nghỉ ngơi, cùng Hồng Lăng ngồi ở đình ăn bánh sen ngọt, còn hỏi đủ mọi chuyện khó hiểu trong cung. Hồng Lăng sớm đã coi đứa nhỏ này như con của Tại Trung mà đối đãi, cẩn thận chăm sóc, ngày sau trưởng thành cũng có thể là hậu thuẫn vững chắc cho Tại Trung. Triều đình hậu cung luôn có mối quan hệ mật thiết, quan lại trong triều đình ai chẳng có hoàng hoa khuê nữ, tương lai chẳng lường trước, nếu có một nữ tử khác vào hậu cung, tất nhiên sẽ có đứa nhỏ.
“Sau khi ca ca qua đời, Liên phủ quạnh quẽ không ít. Phụ thân cũng sắp gần đất xa trời, một mình cô độc trong phủ. Còn nữa, lúc sinh nhật, quần thần sẽ tụ họp, ta không tiện gặp phụ thân, nếu ta tự mình đi hẳn sẽ có nhiều thời gian bên cạnh phụ thân hơn.” “Nếu là như vậy, hôm nay ngươi phải xuất phát. Mà ngày sinh nhật, ngươi còn phải ở trong cung chuẩn bị.” Duẫn Hạo cảm thấy không được ổn, hơi nhíu mày. Tại Trung xuôi tai, rũ mắt: “Điều này cũng đúng, là ta nghĩ không chu toàn.” Trong lòng cũng mất mát vạn phần, vốn chuyện tốt như vậy lại bị ngâm nước nóng. Chính cậu đã nói, muốn có thể xứng đôi với Duẫn Hạo, cần gì phải vì việc nhỏ mà tranh chấp với hắn. Cậu thấp giọng thở nhẹ, “Người ngươi giờ mới ấm lên chút, vừa rồi lạnh quá, làm vua cũng chẳng dễ dàng gì.” Cậu mở lời chuyển đề, híp mắt ôm chặt Duẫn Hạo. “Tại Trung...” “Được rồi, ta không nói. Ta ôm ngươi, để người ngươi ấm lên.” Cậu mỉm cười, “Ngươi mỗi ngày đều phải vào triều, sau đó về đây, ta sẽ ôm ngươi.” Duẫn Hạo nghiêng người, ôm lấy cậu: “Trẫm sẽ phái người hộ tống ngươi, đi sớm về sớm.” “Duẫn...” “Hửm, ngoan ngoãn ôm trẫm, chuyên tâm một chút.” Hắn nói nhỏ, lại hôn lên mi tâm của cậu. Nguyện quân tâm giống ta, quyết không phụ tâm ý. Mà sau này, nếu không có đứa nhỏ để dựa vào, phi tử nào có thể tốt được? Lãnh cung vô tình, gần vua như gần cọp, sáng nay ngươi được sủng ái, ngày mai lại là ngươi treo cổ tự tử. Trong cung không có đường lui, tự mình đâu thể chọn lựa. “Quận vương, một lát nữa còn phải luyện chữ, có thấy mệt không?” Nàng ôn hòa hỏi.
Đạp Tuyết chỉ hơi cúi đầu nói: “Nô tỳ gần đây không hiểu sao ngủ không yên giấc, cho nên cả người mệt mỏi, nhưng ngày hôm qua nô tỳ đã đến chỗ ngự xin chút thuốc an thần, đêm nay chắc sẽ tốt hơn. Phiền tỷ tỷ quan tâm rồi.”
Hi nhi lắc đầu: “Không sao! Mệt mỏi cũng có bánh hoa sen của ngươi ăn, hơn nữa Hi nhi muốn sau này có thể trở thành người có ích bảo vệ Hoàng phi ca ca.” “Quận vương, không phải nô tỳ đã nói nhiều lần người không thể gọi Hoàng phi ca ca sao?” Hồng Lăng trong lòng vui mừng, nhưng vẫn nghiêm túc nhắc nhở cậu bé. “Ngươi cũng không cho ta gọi Hoàng phi ca ca, ca ca lại nói ta không thể gọi hắn là Hoàng phi.” Hi nhân cảm thấy rối rắm, nghẹn miệng nhìn Hồng Lăng. Bộ dạng tuấn lãng còn thực ngây thơ, có thể thấy dáng dấp đứa nhỏ này về sau hẳn là không tồi. Hồng Lăng bị bộ dáng vô tội kia cưỡng chế đến không còn cách, cũng không miễn cưỡng, lắc đầu tùy cậu bé. Lại nhìn Đạp Tuyết, một mình ngồi ở bên kia không biết đang nghĩ gì, lúc này hồi cung đã gần hai tháng, nàng lại trở nên trầm lặng, thường xuyên một mình ngẩn người, làm việc gì cũng phạm sai lầm, hiển nhiên là có tâm sự. Hồng Lăng có hỏi thăm nàng không chỉ một lần, Đạp Tuyết cũng chỉ ngây người, đặc biệt khi Thẩm Xương Mân vào cung, ánh mắt nàng sẽ dị thường mất mát, như là đã đánh mất cả một bầu trời. Hồng Lăng tuy lo lắng, nhưng cũng không dám hỏi nhiều, Tại Trung thấy Đạp Tuyết như vậy, cũng phân phó Hồng Lăng phải chăm sóc Đạp Tuyết nhiều một chút. Nhưng gần đây, sức khỏe của Đạp Tuyết ngày càng kém, thường xuyên choáng váng, còn không ăn vào cái gì. Hồng Lăng vốn muốn để ngự y xem bệnh, nhưng Đạp Tuyết nói là không cần, cho là mình ngủ không tốt. “Đạp Tuyết, sao sắc mặt ngươi kém như vậy, rốt cuộc là làm sao?” Lúc Hồng Lăng và Đạp Tuyết cùng đưa Hi nhi đến chỗ thái phó học viết, nhịn không được mà quan tâm hỏi nàng.
Chính là, ân tình của Kim Tại Trung đối với nàng không ít, Đạp Tuyết trong lòng cười khổ, cảm thấy bất đắc dĩ, kiếp khổ này chính là một mình nàng thôi.
“Đầu không phải là ta quan tâm ngươi, là Hoàng phi dặn riêng ta. Người thấy ngươi không khỏe, vô cùng lo lắng.” Hồng Lăng cười cười, “Ngươi cũng biết Hoàng phi thiện tâm, đối với ngươi, ta cũng vậy vô cùng tốt.” “Nô tỳ hiểu.” Đạp Tuyết cúi đầu, “Ân tình ... của Hoàng phi... Nô tỳ ghi nhớ trong lòng.”
Đêm khuất nhục đó, nếu không phải Hoàng phi khư khư cố chấp, sao có thể phát sinh?

Oct 17, 2015

[LK] Chương 19.1

Chương 19.1

Đường xá xa xôi, hồi cung mất tới bốn ngày, dù Hữu Thiên ra sức thúc ngựa cũng chỉ có thể rút ngắn xuống ba ngày. Kiều Tri huyện cũng rất mạnh về việc truy kích, bởi vậy bọn họ chỉ có thể trốn ở hẻm núi nhỏ. Tuy là vậy nhưng Tại Trung lại nghĩ, có lẽ đây chính là ba ngày hạnh phúc nhất cuộc đời cậu, mà Hi nhi rất thích quấn cậu, giống như cả thế giới này chỉ còn ba người bọn họ.

Thẩm Xương Mân gánh trách nhiệm bảo vệ mọi người, đi ra ngoài nhặt củi cũng là y đi. Nhắc đến là thấy xấu hổ, bản thân là Quan Tư tế, như thế nào lại không tiên đoán trước được, xem ra đúng là học thuật chưa cao. Thế nhưng, việc Tại Trung là Hoàng phi duy nhất của Viêm Thuấn lại là điều y tiên đoán chính xác nhất, cũng bởi vậy, y đối với việc này rất kiên trì.

Ở đây ngoại trừ hơi lạnh một chút, mọi thứ đều rất tốt. Trong sơn động cả ngày nhóm lửa, cũng không cảm thấy lạnh. Trịnh Duẫn Hạo thân là bậc Đế vương, phải chịu thiệt thòi ở địa phương nhỏ này thật khiến Xương Mân có chút bất an cùng áy náy. Vốn là định dẫn theo thị vệ cải trang, nhưng Xương Mân lại khăng khăng nói rằng như vậy sẽ gây chú ý, hậu quả là hôm nay không tra được gì còn lâm vào tình huống bất đắc dĩ như vậy. Trong lòng y cũng thật ảo não, bên ngoài là lớp tuyết dày, mà bên trong lại bọc một tảng đá, Xương Mân nhặt bỏ vào túi, không tìm đâu ra được nước suối, Xương Mân đành kiếm tảng băng nhỏ về đun chảy, kiếm thêm ít củi bổ sung.

Tại Trung bắt đầu cảm thấy hiếu kỳ, cho đến khi Duẫn Hạo giải thích cho cậu đây chỉ là Quan Tư tế đi khảo sát xung quanh trước mới bừng tỉnh đại ngộ. Tại Trung mặc dù không hiểu, nhưng cũng biết Xương Mân làm như vậy là có đạo lý riêng. Dù sao, ở Viêm Thuấn, Quan Tư tế có địa vị chí cao vô thượng.

“Trời lạnh như vậy, làm gì có nước ở đâu không đóng băng chứ?” Tại Trung giống như là tự nói.

Hi Nhi như đồng tình gật đầu lia lịa, trong đống lửa đang nướng mấy củ khoai, nhìn chằm chằm đến chảy nước miếng. Duẫn Hạo bị đôi dở hơi này làm cho vui vẻ, cũng không để ý Hồng Lăng các nàng còn ở bên cạnh, ôm eo Tại Trung, ấm giọng nói: “Có thể nhìn thấy bên trong tảng đá hả?” còn thuận thế phất tay lệnh Hồng Lăng và Đạp Tuyết lui ra.

“Nhìn thấy.” Tại Trung trả lời.

“Đây không phải tảng đá bình thường, mà là Hồn Ngọc tuỳ thân, nó có linh tính, một miếng giá trị liên thành.”

Nghe xong giá trị liên thành, Tại Trung kinh ngạc há to mồm: “Vậy đập tảng đá chia nhỏ ra đi?!”

“Xương Mân mà nghe thấy lời của ngươi, hắn sẽ tức giận.” Duẫn Hạo nhíu mày.

“Không sao,  Xương Mân không dám tức giận ta (_), nếu hắn tức giận, ta sẽ không mang mấy món điểm tâm lần trước cho hắn ăn nữa ~~” Tại Trung vẻ kiên định, nhếch miệng cười, hoàn mỹ như bông tuyết trắng. Không thể không nói, cậu đã cao lên không ít, hai năm qua, tuy thời gian không lâu, nhưng đối với một cậu thiếu niên mà nói, dài đằng đắng. Huống hồ Tại Trung trước kia ở thế giờ này đã tính đến trăm tuổi, mà bây giờ tuổi thật cậu cũng chỉ có mười chín.

Mái tóc đen dài mềm lười biếng rối tung, được cột tạm lại bằng dây nhỏ, thanh thoát như chưa từng nếm trải khói lửa nhân gian.

Duẫn Hạo nắm tay cậu, dịu dàng xoa nắn: “Ngươi đấy, phải học cách trưởng thành.”

“Duẫn Hạo, về sau bất kể ta làm sai chuyện gì, cũng phải nói cho ta biết ta sai ở đâu, ta sẽ sửa, ta sẽ học, nhưng mà…” Cậu nhíu hết cả mắt đẹp vào, “Ngươi không được giận ta đấy?”

“Sao tự dưng lại nhắc tới chuyện này?”

“Hôm qua ngươi đồng ý với ta, ta cảm thấy thật sự vui vẻ, nhưng mà ta rất sợ.” Tại Trung tự giễu giống như thở dài, “Ngày ấy ngươi vì chuyện Đạp Tuyết mà giận dữ với ta, khiến ta cảm thấy ngươi đối với ta chỉ là nhất thời cao hứng, một chút cũng không để ý đến ta…”

“Trẫm đã từng nói, ngươi đừng suy nghĩ lung tung.” Duẫn Hạo vuốt ve mái tóc dài của cậu, “Trẫm đã từng nói, hậu cung của trẫm chỉ có ngươi, nói được thì làm được.”

“Ta tin tưởng ngươi, không phải Quân vương không nói đùa sao?” Cậu cười cười, tựa vào vai Duẫn Hạo, “Nếu như ngươi không yêu ta, cho dù hậu cung chỉ có một mình ta, ta cũng không muốn.”

Mười ngón tay đan xen, vuốt ve tràn đầy lưu luyến, Duẫn Hạo nghĩ, đây chính là yêu rồi. Muốn cảm nhận hơi thở của cậu, muốn nhìn thấy cậu cười, muốn nghe cậu lẩm bẩm, khát vọng này, chỉ xuất hiện ở trên Kim Tại Trung. Duẫn Hạo nghĩ, hắn chỉ có thể cho cậu một nhà giam hoa mỹ, như vậy hắn liền hứa cả đời này chỉ có một mình cậu. Nghìn năm qua, hắn cũng chưa từng có khát vọng như vậy.

Nhìn Tại Trung vì hắn mà lo lắng, trái tim đó liền bắt đầu rơi vào tay giặc rồi.

Được phép từ đầu, nụ cười sáng lạn như ánh mặt trời đã in dấu trong tim hắn, từ đó về sau khó lòng xoá nhoà.

“Tại Trung, ngươi phải học rất nhiều thứ, như vậy trẫm mới có thể yên tâm.” Nếu như có thế, hắn cũng hi vọng đem Tại Trung bao bọc trong lòng hắn, nhưng mà sự đời khó lường, tuy hắn là Đế vương, cũng sẽ có lúc không thể bảo vệ Tại Trung được.

Tại Trung cười gật đầu: “Ta nhất định sẽ gắng sức học.”

Như có một ngày, để ta đứng cạnh người, dùng thân phận Hoàng phi cùng ngươi nhìn thiên hạ này. Đối với ta mà nói, rất xa xôi, rất không thực tế, nhưng ta vẫn khăng khăng cố chấp, vì ở đó, có Trịnh Duẫn Hạo – Thiên Đế của Viêm Thuấn.

Còn chưa kịp nói gì, Hi nhi liền giật góc áo Tại Trung: “Ca ca, khoai lang chín rồi!” Cậu bé một mực nhìn củ khoai lang, bộ dạng quyết đoán tỏ ý nhắc nhở: “Cái này có thể ăn rồi”. Hoan hô tung tăng như chim nhỏ, dùng cành cây cào củ khoai ra, Tại Trung sợ Hi nhi bị bỏng sốt ruột hỗ trợ, không ngờ chính cậu lại bị bỏng, mà Hi nhi đã nhanh nhẹn bóc ăn hết một củ. Duẫn Hạo bất đắc dĩ nắm tay cậu đặt bên miệng nhẹ nhàng thổi, còn trách cứ cậu sao không cẩn thận.

Tại Trung nheo mắt hưởng thụ Duẫn Hạo dịu dàng thổi hơi, hơi mỉm cười, khuynh thành.

Mà ở bên ngoài, Hồng Lăng và Đạp Tuyết cũng đi tìm củi, chỉ dựa vào một mình Xương Mân đi nhặt sẽ không đủ dùng, nhưng mùa đông quá lạnh, củi lớn quá sẽ khó cháy. Nghĩ đến việc Tại Trung cực kỳ sợ lạnh, Hồng Lăng cũng bất chấp mình thân nữ nhi, mỗi lần Xương Mân đi nhặt củi nàng cũng đi giúp, Đạp Tuyết tuy kiêng kỵ Thẩm Xương Mân, nhưng vẫn đi cùng. Lần này Hồng Lăng lại tách đi phía xa, ở chỗ này cũng chỉ còn nàng và Xương Mân.

Đạp Tuyết cúi đầu không nói, chỉ chăm chú nhặt những thứ có thể đốt. Sau giờ ngọ vẫn có ánh mặt trời ấm áp, tuyết chảy đọng lại trên những cành khô, rồi lại kết thành những mảng trắng, khi có tác động đến, có thể nghe được tiếng vỡ vụn rất nhỏ.

Cành khô trên mặt đất chính là củi tốt nhất để đốt, dù cũng hơi bị ướt. Xương Mân đi nhặt một số cành vừa thô vừa to về, Đạp Tuyết nghiêng đầu nhìn dáng người cao ngất của y. Ngẩn người, nàng lắc đầu tự giễu, tiếp tục đi, nhưng lại không để ý đường dưới chân, Đạp Tuyết bước hụt, cả người lao xuống, nế không có Xương Mân nhanh tay giữ chặt nàng, chỉ e nàng đã rơi xuống hố nước. Mặc dù may mắn tránh được một kiếp, nhưng nàng lại bị trật chân rồi.

“Vẫn ổn chứ?!” Xương Mân nhíu mày, “Sao lại không cẩn thận như thế.”

“Đại nhân, thật xin lỗi.” Nàng mím môi, nắn nắn chân mình.

Xương Mân cũng không để ý nàng nói gì, trực tiếp cởi giày nàng, nhẹ nhàng vân vê mắt cá chân. Đạp Tuyết mấy lần muốn đẩy Xương Mân ra nhưng đều không được như ý, chỉ đành để y xoa bóp, trong đáy mắt mơ hồ là xúc động. Sự ôn nhu này chợt khiến mũi cay cay.

“Rất đau sao?” Thấy nàng rơi nước mắt, Xương Mân dè chừng hỏi, lực bàn tay giảm đi không ít.

Nàng dùng sức lắc đầu, “Là nô tỳ chủ quan.”

“Đạp Tuyết…”

“Đại nhân, nô tỳ đã không sao rồi.” Nàng cầm giày bên cạnh đi thẳng vào, nhưng vẫn không có cách nào đứng dậy, Xương Mân một tay đỡ eo nàng, kéo nàng đứng dậy. Đạp Tuyết thậm chí có thể ngửi được hơi thở của Xương Mân, tay chạm hông, rộng lớn mà an tâm, như thể một giấc mộng hoàn hảo. Nàng không nỡ tỉnh lại, nhưng mắt cá chân đau nhói nói cho nàng biết, đây không phải mộng, đây là người nàng không thể yêu.

Xương Mân do dự một lát, cuối cùng vẫn nói: “Để ta cõng ngươi về.”

“Không cần, nô tỳ có thể tự đi.” Đạp Tuyết vội mở lời từ chối.

“Rốt cuộc ngươi đang nghĩ cái gì vậy?” Xương Mân thở dài, thanh âm bình tĩnh, “Bộ dạng ngươi như thế này sao có thể tự đi?”

Nửa ngày trầm mặc, Đạp Tuyết cúi đầu chậm rãi nói: “Đại nhân quên sao?” Nàng ngẩng đầu, trong mắt óng ánh, “Là Đại nhân nói phải quên, mà nô tỳ vẫn cố gắng xoá tan hi vọng. Vì sao Đại nhân còn muốn trách cứ nô tỳ?”

“Đạp Tuyết… Ta…”

Còn chưa nói hết câu, Hồng Lăng đã về tới đây, thấy tình huống như vậy không khỏi lo lắng: “Đại nhân, có chuyện gì vậy?”

“Tỷ tỷ, ta trật chân rồi, e là không đi được.” Đạp Tuyết vội tranh giải thích trước, “Tỷ tỷ đỡ ta xuống núi.”

“Sao lại không cẩn thận như vậy?” Hồng Lăng lo lắng quát lớn, nhưng lại lập tức tiến lên đỡ Đạp Tuyết, còn nói với Thẩm Xương Mân: “Có chút ít củi phải phiền Đại nhân rồi, lần này đi hơi lâu, chúng ta mau xuống thôi.” Xương Mân thấy Đạp Tuyết bướng bỉnh, cuối cùng nhíu mày nhặt bó củi lẳng lặng đi xuống núi, cũng không quay đầu lại. Hồng Lăng thấy vậy không khỏi nhỏ giọng hỏi: “Ngươi thích Đại nhân sao?”

Đạp Tuyết nhếch môi không nói gì, chỉ lắc đầu.

“Tội gì khổ thế chứ…”

“Tỷ tỷ, cả đời này ta sẽ không thành thân.” Nàng đột nhiên nói: “Sau khi tiến cung, Đạp Tuyết không nghĩ đến chuyện lập gia đình.”

“Đại nhân đối với ngươi…”

“Tỷ tỷ đừng nói nữa!” Nàng suýt khóc thành tiếng, “Ta và hắn không có khả năng, không bao giờ nữa…”

Hồng Lăng an ủi vỗ lưng nàng, khó hiểu nhíu mày nhưng lại không nói gì. Trong nội cung này ai chả có những điều khó nói, chỉ là tiếc một mối nhân duyên tốt. Đạp Tuyết, rốt cuộc là vì sao?

Lúc hai người xuống chân núi, Tại Trung đã sớm đứng trông, thấy Hồng Lăng và Đạp Tuyết về đến nơi, cậu mới thở phào một cái, chạy lên trước hỏi: “Xương Mân về lâu rồi, sao hai người các ngươi lại chậm vậy? Ta hỏi Xương Mân, hắn cũng không để ý ta.” Vị Hoàng phi này thật khó tưởng. Tại Trung nhìn chân Đạp Tuyết có vấn đề, cuống quít hỏi lại: “Chân của ngươi sao vậy?”

“Hơi trật một chút, nhưng không có gì đáng ngại. Phiền Hoàng phi quan tâm.” Đạp Tuyết mỉm cười.

“Mau vào nghỉ ngơi, lần sau lên núi nhặt củi để Thẩm Xương Mân làm thôi, các ngươi hai nữ tử đi làm gì hả. Nếu không để ta đi, Đạp Tuyết ngươi xem ngươi yếu đuối này, làm sao so được với Hồng Lăng.”

Hồng Lăng nghe xong, cười ghẹo: “Hoàng phi, nào có ai nói thị nữ thiếp thân như vậy? Nếu để người đi nhặt củi, Bệ hạ còn không giáo huấn bọn ta?”

“Ha ha, ta đây không phải nói giỡn sao ~ ngươi xem, Đạp Tuyết mới vừa rồi còn ưu sầu nhíu mà, giờ đã cười rồi.” Tại Trung chà xát cái mũi ửng hồng vì lạnh, “Bên ngoài lạnh lắm, mau vào trong thôi.”  Trong lòng lại trách Xương Mân không biết lấy lòng mỹ nhân, Đạp Tuyết trật chân y còn không thèm nhắc đến, Đạp Tuyết đối với y lãnh đạm cũng phải. Nghĩ đến đây, Tại Trung đã ngồi xuống cạnh đống lửa.

Hi nhi trên mặt dính đầy khoai lang cảm thấy mỹ mãn đã thiêm thiếp dưới chăn, Duẫn Hạo tay cầm quyển sách, đọc chăm chú. Tại Trung cầm áo khoác ngoài, khoác lên cho Duẫn Hạo, rồi đi sang phía Hồng Lăng và Đạp Tuyết. Hồng Lăng đang bôi thuốc cho Đạp Tuyết, ánh mắt Xương Mân thỉnh thoảng nhìn các nàng, lại giả bộ như không quan tâm. Tại Trung bất đắc dĩ lắc đầu, cảm thán cái tên Thẩm Xương Mân này so với Phác Hữu Thiên còn cứng nhắc hơn.

“Sao lại sưng to vậy?” Tại Trung cố ý nói thật to.

“Hoàng phi…” Đạp Tuyết kinh hoảng.

“Ngươi đừng nói gì!” Tại Trung hạ giọng, không còn sự khoa trương lúc nãy, “Nữ tử vốn nhu nhược, trật chân lại tự mình đi xuống núi, thật đáng thương. Sao lại có người không biết thương hoa tiếc ngọc cơ chứ?”

Duẫn Hạo ngẩng đầu, nhìn vẻ mặt khoa trương của Tại Trung, không khỏi cười rộ lên. Tại Trung cũng nhìn ra tình cảm của Đạp Tuyết với Xương Mân mà giúp đỡ, nhưng Đạp Tuyết nàng còn có thể tiếp nhận sao? Đêm hôm đó, đối với nàng đó là sự phá huỷ hoàn toàn. Mà Xương Mân, nếu không thể buông Thiên Diên, đây cũng chỉ phí công, Đạp Tuyết còn giữ một phong thư mà Thiên Diên muốn đưa cho Xương Mân, nếu bị phát hiện, sẽ ngượng ngùng cỡ nào.

Lúc trước Thiên Diên bỏ đi, không ai ngờ, nhiều năm về sau, trở về chính là nữ nhi của nàng.

Hắn không muốn, không muốn để Đạp Tuyết thành Thiên Diên thứ hai.

Xương Mân rốt cục thiếu kiên nhẫn, đứng dậy sang bên này, ngồi xổm xuống muốn xem thương thế của Đạp Tuyết. Đạp Tuyết bối rối chen chân mình, không muốn cho Xương Mân xem. Nhưng nam nhân này, lúc đầu óc thức dậy rất ga lăng đấy, y không để ý đến Đạp Tuyết phản kháng, chỉ đơn giản nắn lại chân của nàng.

“Đại nhân, ta không sao, thỉnh Đại nhân…”

“Vừa rồi còn bảo để ta cõng ngươi xuống núi ngươi không chịu, lại làm cho vết thương nặng thêm, thật không biết tột cùng ngươi nghĩ cái gì?!” Xương Mân nhìn mắt cá chân sưng vù của Đạp Tuyết thì cực kỳ tức giận rống lên, “Nếu ngươi muốn làm được như ta từng nói quên đi, đừng có bị thương rồi để ta nhìn thấy!” Nói xong, buông tay ra, đứng dậy đưa lưng về phía Hồng Lăng nói: “Dùng ít nước ấm đắp lên cho nàng sẽ tốt hơn.” Sau đó Xương Mân đi thẳng cũng không quay đầu lại.

Tại Trung giật giật khoé miệng, “Thật là nóng tính quá…”


Lại nhìn Đạp Tuyết, cúi đầu không biết đang nghĩ gì, Tại Trung cũng buồn bực không biết có phải cậu đang làm trở ngại chuyện gì không.

Sep 19, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 62

Chapter 62
Jung Yunho ngồi ở ghế lái phụ, quay đầu nhìn ngoài cửa sổ. Vì giờ đang là bốn giờ sáng, xe cộ đi lại trên đường gần như không có.
Trợ lý biết điều yên lặng lái xe, từ đầu tới đuôi một câu cũng không nói.
Thời điểm này kỳ thật hẳn nên bật chút âm nhạc nhẹ nhàng thư giãn mà nghe, nhưng Jung Yunho khi đã muốn yên lặng thì sẽ đặc biệt yên lặng, dù là tiếng động gì anh cũng không thích. Anh cứ như vậy nghiêng người, hai mắt nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ. Cảnh vật bên ngoài không ngừng thay đổi, nhưng ánh mắt anh vẫn dừng mãi tại một vị trí.
Trong không khí truyền đến tiếng hít thở vững vàng trầm thấp của đàn ông, ngoài ra không còn một tiếng động nào khác.
Jung Yunho về đến nhà, tắm rửa qua loa liền đi ngủ. Lúc đi ngang qua phòng khách, kịch bản Cô đơn nửa đời đang đặt trên bàn trà. Bốn chữ to màu đen, dưới là nền giấy trắng rất bắt mắt.
Kịch bản anh đã đọc tổng cộng ba lần, vốn đất diễn cũng không nhiều, tính ra chỉ có khoảng một phần năm bộ phim, nhưng anh vẫn xem toàn bộ kịch bản.
Có đôi khi đọc kịch bản không thú vị như đọc tiểu thuyết, kịch bản rất trống rỗng, tất cả các cảm xúc chi tiết đều được giải thích kĩ lưỡng, khiến người không còn cơ hội tưởng tượng nữa.
Lúc Jung Yunho đọc kịch bản, mỗi khi đọc đến đoạn cảm động, anh sẽ dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve từng hàng chữ nhỏ màu đen. Anh không biết đây là cảm giác gì, chỉ thấy đáy lòng nhấp nhô mãnh liệt, một cảm xúc không biết tên chậm rãi bao trùm. Anh dường như có thể cảm nhận được những câu chuyện được viết ra dưới ngón tay mình, tay liền với tim, trái tim đã từng bị tổn thương kia, lại có cảm giác thế nào khi viết lại câu chuyện này.
Anh muốn bản thân đứng ở góc độ khách quan nhìn nhận một câu chuyện vẫn luôn vùi sâu dưới đáy lòng.
Jung Yunho đột nhiên mê mang, liệu có phải anh chưa hiểu rõ Kim Jaejoong không.
Người này dường như sống ở phía chân trời xa xa, trên những tầng mây, không người nào có thể với tới.
Ngẩn người hơn một phút, Jung Yunho mới đột nhiên hoàn hồn, nhận ra kịch bản không biết từ lúc nào đã bị anh cầm lên. Anh nhìn lướt qua tập giấy dày cộp, bên miệng nở nụ cười đắng chát, như một ly cà phê đen nguyên chất, dù có bỏ thêm đường cũng vẫn cứ đắng. Vị đắng này đắng đến tận trong lòng người, mãi không chịu tan.
Một ngày trước khi mở máy, tất cả các diễn viên chính đều đã đến.
Những người này xem như rất nể mặt Kim Jaejoong. Shim Changmin đã xin nghỉ hai tháng ở trường, Kim Junsu trực tiếp để trống lịch. Đương nhiên có tình có nghĩa nhất là Jung Yunho và Park Yoochun. Park Yoochun còn dễ nói, dù sao cũng là nhân vật chính, lúc này kiểu gì cũng phải rảnh rỗi; ngược lại Jung Yunho, công việc ở Hàn Quốc không thể bỏ xuống được, vậy nên chỉ có thể chạy đi chạy lại giữa Mĩ và Hàn.
Nhưng chính bởi vậy, năm người DBSK coi như là có mặt đầy đủ.
Ngày khởi động máy, khi người chủ trì đã chuẩn bị xong nghi thức mở máy, năm người đứng vào vị trí, một cảm giác quen thuộc chợt ập tới.
Không lâu trước đây, bọn họ gần như ngày nào cũng cùng xuất hiện trước mặt mọi người. Lúc đó họ còn rất trẻ, người nào cũng nhiệt tình sôi nổi, có sự hiểu biết của riêng mình với thế giới này. Lại không biết vài chục năm sau, họ đã bị hiện thực xô đẩy thành một con người khác. Có lẽ đây không phải là bản thân mà họ thích nhất, nhưng lại chân thật vô cùng.
Trước bái thần, lại thắp hương, cuối cùng nhân viên công tác đốt pháo ở bên ngoài.
Nghi thức mở máy tràn ngập phong cách Đông phương này khiến không ít người vây xem, đây cũng là một đặc điểm khi quay phim ở nước ngoài, không cần phải giải tán người dân trước khi quay. Những người qua đường này có lẽ không biết Park Yoochun bọn họ, nhưng phong thái trên sàn catwalk của Shim Changmin năm đó vẫn có ảnh hưởng mạnh mẽ như trước, không ít người chạy tới xin chụp ảnh chung. Shim Changmin đồng ý một hai người, sau liền khéo léo trốn tránh, chạy tới phòng hoá trang.
Cảnh đầu là quay phong cảnh, Kim Jaejoong cùng Trương Ích Mông mỗi người đứng một bên màn hình, cách đó không xa là nhân viên quay phim. Cảnh này đường ray cho máy quay chạy khá dài, vì tránh vào khung hình, nhân viên công tác đều tản đi rất xa.
Park Yoochun đã hoàn toàn nhập vai. Gã chỉ một lát nữa là phải ra diễn, lúc này vì nhập vai nên đã trốn vào một góc không người mà ngồi. Trên đầu gối đặt kịch bản, nhưng mà không hề lật ra, hiển nhiên gã đã thuộc lòng.
Tất cả mọi người rất ăn ý không đi quấy rầy gã, ngay cả Kim Junsu bình thường vừa nhìn thấy gã là nhất định phải ầm ĩ một hồi cũng chạy đến bên màn hình xem cảnh quay. Jung Yunho đứng cách gã không xa, tuy bề ngoài thì ra vẻ nhìn theo quay phim, nhưng ánh mắt lại không ngừng đảo qua Park Yoochun.
Anh có thể cảm nhận được khí thế của Park Yoochun dần dần thay đổi, chậm rãi lột xác, từng chi tiết nhỏ của nhân vật dần dần hiện ra.
Bên kia Kim Jaejoong hô một tiếng “Cut”, nhân viên công tác lập tức đi lên dịch chuyển đường ray máy quay. Sau đó vẫn là hai cảnh quay phong cảnh, nhưng mà tất cả đều tiến hành rất thuận lợi, đặc biệt là khi có Trương Ích Mông trực tiếp hướng dẫn, gần như chỉ một lần là qua luôn.
Kim Jaejoong vỗ vỗ tay, ý bảo mọi người nghỉ ngơi một chút.
Kế tiếp là cảnh đầu tiên có người diễn, tổ bối cảnh nhanh nhẹn rải một ít lá phong lên con đường nhỏ trong rừng, còn dựng cả chiếc đèn đường mà ngày đó Kim Jaejoong đặc biệt dặn dò.
Kim Jaejoong đi đến bên cạnh Park Yoochun, dùng giày đá đá chân gã: “Sao rồi, được không đấy?”
Park Yoochun vẫn giữ nguyên tư thế vừa rồi, cúi đầu đọc kịch bản. Gã lắc đầu, giọng lại rất nhẹ nhàng: “Hyung, em giờ mới biết hoá ra anh lại phức tạp như vậy. Anh mâu thuẫn thế này bảo em diễn ra sao?”
“Cái gì mà diễn ra sao, cứ diễn như vậy thôi!”
“Em sẽ cố hết sức.” Park Yoochun lúc trước cũng đã từng thảo luận với cậu về nhân vật này, nhưng đến lúc diễn thật mới biết nhân vật mâu thuẫn như vậy diễn khó tới mức nào. Dù sao nhân vật trong kịch bản chỉ là vật chết, nhưng người diễn lại là sống. “Em nói thật, kịch bản này của anh thật sự rất rắc rối, nhân vật quá nhiều nhân cách, từ lúc bắt đầu đã rất mâu thuẫn.”
Kim Jaejoong hai tay chống nạnh, đột nhiên nở nụ cười: “Đương nhiên là phải mâu thuẫn rồi, có người nào không mâu thuẫn đâu? Em không mâu thuẫn à? Người vốn là sinh vật rất mâu thuẫn mà.”
Khi tranh luận với cậu, Park Yoochun chẳng bao giờ phản bác được. Kim Jaejoong ở mặt này có phương thức tư duy rất kỳ lạ, bạn không tìm ra chỗ sai trong lời cậu nói, nhưng lại biết rõ mình phải phản bác cậu —— Đương nhiên là ở trong lòng. Park Yoochun là người thông minh, tuyệt đối sẽ không tranh giành cao thấp với Kim Jaejoong bằng lời nói.
“Vậy lát em diễn, hai máy quay sẽ cùng quay ở chính diện và bên trái.” Kim Jaejoong vung vẩy tay mô tả, “Chính là như vậy, em biết mà, cảnh này là mười năm về sau, tốt nhất là…”
Park Yoochun vội vàng cắt lời cậu: “Được rồi được rồi, em là diễn viên chuyên nghiệp đấy, hai chúng ta đừng thảo luận việc này nữa được không, phải diễn thế nào trong lòng em đã rõ, anh không cần phải tẩy não em đâu.”
Park Yoochun tối hôm qua đến đoàn làm phim liền bị Kim Jaejoong bám theo, cả buổi tối gần như đọc lại hết cả kịch bản cho gã nghe một lần, nhấn mạnh các chi tiết mà cảm xúc thay đổi đột ngột. Kỳ thật đối với diễn viên chuyên nghiệp, đạo diễn sẽ không hướng dẫn quá nhiều, cơ bản sẽ để diễn viên tự do thể hiện. Park Yoochun là vua màn ảnh, diễn xuất tất nhiên không cần nói, nhưng đạo diễn như Kim Jaejoong gã cũng là lần đầu tiên thấy.
Kim Jaejoong kỳ thật cũng không phải gà mẹ thích nói nhiều, chỉ là tình huống lần này khá đặc biệt, những nhân vật chính trong bộ phim này đều mang theo kí ức của cậu. Đó là một loại bản năng, sợ xảy ra sai sót gì.
Trường quay bố trí xong, nhân viên tản ra, quay phim vác máy quay tới điểm bắt đầu, ra dấu với Kim Jaejoong.
Park Yoochun cất kịch bản đi, kiểm tra lại trang phục và trang điểm lần cuối trước khi quay.
Kim Jaejoong ngồi ra sau màn hình, tóc cậu lúc này đã khá dài, vậy nên khi đội mũ liền cố ý vén hết tóc lên bỏ vào trong mũ.
Đại khái là vì lâu lắm rồi không cùng nhau quay phim, Kim Junsu và Shim Changmin không hẹn mà gặp cùng lại gần, chỉ có Jung Yunho một mình đứng đằng xa. Ánh mắt của anh từ nãy tới giờ không hề rời khỏi Park Yoochun, đặc biệt là khi Park Yoochun đứng vào vị trí, biến hoá trong nháy mắt của gã như một cây kim chọc vào mắt anh.
Chính thức quay.
Park Yoochun mặc một chiếc áo lông màu lam xám, đứng trong cảnh thu đậm đà như vậy mà không hề thấy ấm áp, cổ áo cao cao ôm lấy cổ gã, cách đó không xa là máy tạo gió, mái tóc được tạo kiểu cầu kì của gã liền bị thổi rối tung.
Lá rụng trên mặt đất thỉnh thoảng bị thổi bay vài chiếc, Park Yoochun từ đằng xa chậm rãi đến gần, trên màn hình hiện lên nét mặt của gã. Đó là một khuôn mặt nhìn như nhẹ nhõm, dường như không có chút phiền não nào, chỉ là dưới đáy mắt lại có một tầng sương mù mờ mịt.
Nhờ trời cao ban tặng, thời tiết hôm nay vẫn rất u ám. Đài khí tượng dự báo qua hôm nay sẽ có mưa to, vừa lúc thích hợp với không khí của cảnh hôm nay.
Có tóc bị thổi tới bên miệng, Park Yoochun vươn tay vén ra, vô thức ngẩng đầu nhìn trời. Toàn bộ hình ảnh kéo dài chừng ba giây.
Kim Jaejoong nhìn chằm chằm màn hình, đột nhiên vỗ tay: “OK, cut!”
Kim Junsu xông lên, đi đến bên cạnh Park Yoochun học gã ngẩng đầu nhìn trời, yếu ớt nói: “Đẹp quá.”
Park Yoochun thuận thế khoác vai cậu, hai người cứ ngẩng đầu lên nhìn trời mà đi tới.
Thuận lợi như vậy chính là một khởi đầu tốt đẹp cho tất cả nhân viên trong đoàn làm phim, đương nhiên diễn xuất đặc sắc của Park Yoochun là nguyên nhân chính của việc này. Vài người đã từng hợp tác nhiều năm với Kim Jaejoong nhịn không được vỗ tay khen ngợi. Park Yoochun người này diễn xuất không tính toàn diện, nhưng gã có thể đứng trong một không gian trống không, tự diễn với mình. Đây là một khả năng diễn xuất rất khó đạt được, không phải ai cũng có thể thực hiện.
Hai người đi đến khu nghỉ ngơi liền bắt đầu bày trò nghịch ngợm, Shim Changmin đã miễn dịch hoàn toàn với hành vi động kinh này, lúc trốn tránh vẫn chú ý tới Jung Yunho đang đứng bên ngoài. Jung Yunho đã đứng ở đó hơn một giờ, vừa rồi tất cả mọi người bận quay phim, không ai để ý đến anh, Shim Changmin theo ánh mắt của anh nhìn sang, giờ mới nhận ra tại sao anh phải đứng ở đó.
Tay Shim Changmin đang cầm kịch bản bất giác siết chặt, do dự cả buổi cuối cùng cũng không đi tới quấy rầy anh. Ngược lại Park Yoochun lại không băn khoăn nhiều, cảm nhận được ánh mắt của Jung Yunho liền buông tay đang khoác vai Kim Junsu, đi tới chỗ anh.
Mãi đến khi Park Yoochun đi đến trước mặt anh, Jung Yunho mới phục hồi tinh thần, nở nụ cười: “Diễn hay lắm.”
Park Yoochun nghiêng đầu, nở nụ cười đáp lại anh: “Nhân vật này không dễ thể hiện.”

Jung Yunho nhìn gã, một lát sau mới nói: “Đúng vậy, nhân vật này quả thật không dễ thể hiện.”