Nov 6, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.2

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 2
Thời gian luyện tập khẩn trương rốt cuộc đã qua, đã đến lúc nghênh đón thách thức. Showcase comeback với album thứ tư vào ngày 21 tháng 9 sẽ tổ chức ở ngay trước tòa thị chính Seoul, hôm nay là ngày cuối cùng trước đêm diễn, buổi sáng kết thúc luyện tập xong, công ty liền cho năm người nghỉ nửa ngày.
“Nghỉ ngơi cho khỏe đi, thả lỏng một chút, thời gian quảng bá sắp tới sẽ rất dày, mọi người nhất định phải cùng nhau cố gắng đấy!” Quản lý tới thông báo, tất cả mọi người, kể cả dancer rốt cuộc có thể thở phào, thời gian này quả thật quá mệt mỏi rồi.
Mọi người thu dọn xong đồ đạc liền lục tục ra về, Park Yoochun lại mang theo balo lên phòng thu âm.
Shim Changmin đi theo Kim Jaejoong đến bãi đỗ xe, định đi nhờ xe quay về ký túc xá, trước khi đi còn gọi cho Park Yoochun một cuộc, không người nghe, lại gọi một lần nữa vẫn không ai nghe máy.
“Không nghe à?” Kim Jaejoong khởi động ô tô, “Có lẽ là không nghe thấy, chắc đang làm việc khác.”
Ánh mắt Shim Changmin dừng lại trên màn hình di động, hình nền là ảnh của một cô gái xinh đẹp, ánh mắt rất quyến rũ nhưng lại không thể nào thu hút được sự chú ý của cậu, không đợi Kim Jaejoong lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, Shim Changmin đột nhiên nói với cậu: “Hyung dừng lại cho em xuống đã, anh cứ đi trước đi.”
“Em đi đâu thế?”
“Em quay lại công ty một lát.”
Trong album thứ tư có một ca khúc ballad Love in the ice, rất thách thức giọng hát cùng sự hòa âm, có rất nhiều đoạn tông cao, bình thường những đoạn này hiếm khi để cho Park Yoochun cùng Jung Yunho thể hiện, nhưng lần này Park Yoochun lại bị phân một câu rất cao. Lúc mới thuộc ca khúc, gã đã thử, không thể nói rằng không hát được, nhưng quá mạo hiểm, rất không ổn định, lúc hát live hoàn toàn có khả năng bị vỡ giọng.
Sau một thời gian luyện tập, tính ổn định càng ngày càng cao.
Park Yoochun không phải kiểu người lúc nào cũng suy nghĩ nhiều, thích nghĩ ngợi lung tung. Nhưng kế hoạch comeback lần này mang đến cho gã áp lực khủng khiếp.
Gã còn nhớ rõ trong một lần phỏng vấn mấy ngày hôm trước, Kim Junsu thẳng thắn nói lần này áp lực rất lớn, mặc dù có tin tưởng nhưng dù sao cũng đã không lên sân khấu suốt gần hai năm, rất khó nắm chắc mười phần. Lúc bị hỏi dự đoán lượng tiêu thụ album lần này, dù DBSK  từ lúc debut đến nay chưa bao giờ bán được ít hơn 300.000 bản, nhưng dưới sự khiêm tốn của Kim Junsu, cậu lại nói có thể bán được 100.000 bản đã rất hài lòng.
100.000 bản, kỳ thật trong thị trường âm nhạc Hàn Quốc lúc đó thì đã có thể lọt top 3 album bán chạy nhất năm, nhưng với nhóm nhạc từ lúc ra mắt đến nay vẫn nổi tiếng khắp châu Á thì quả thật là lượng tiêu thụ thấp đến xưa nay chưa từng có.
Kim Junsu quả thật có khiêm tốn, nhưng nó cũng rất thật, thể hiện rõ sự lo lắng bất an với tình huống lần này.
Ngành giải trí là thế giới dành cho những người nổi tiếng, vốn không có quy tắc rõ ràng, nó luôn thay đổi liên tục, dù là những nghệ sĩ đã leo lên đến đỉnh vinh quang cũng không dám xem thường.
100.000 bản. 100.000 bản! 100.000 bản…
Trong đầu Park Yoochun chỉ toàn giọng điệu thần thái Kim Junsu lúc nói câu kia, tại sao lại thành ra thế này, ở Hàn Quốc, bọn họ chưa từng khủng hoảng như vậy.
Không nắm chắc, không cách nào dự đoán thành tích, điều này còn đáng sợ hơn khi bọn họ xa xứ, bắt đầu lại từ đầu ở Nhật Bản.
Đáng sợ nhất chính là gã hiện giờ không cách nào đảm bảo mình sẽ không bị vỡ âm.
Tuy gã không thích kêu ca phàn nàn với người khác, nhưng lần sắp xếp này lại khiến gã vừa buồn vừa vui. Gã vẫn luôn muốn khiêu chiến nốt cao, lúc trước cũng không phải chưa từng thử, nhưng cuộc sống mệt mỏi mấy năm nay càng ngày càng khiến thân thể chịu nhiều gánh nặng, tình trạng cổ họng cũng không tốt như lúc đầu, âm vực cũng không còn rộng như trước, hát bài này cảm giác còn không bằng tuần đầu.
Park Yoochun buông balo xuống ghế salon, trong balo có trà xanh – thứ đồ vô cùng cần thiết với gã. Gã suy nghĩ muốn tìm ai đến giúp, lấy điện thoại tìm số của nhân viên phụ trách phòng thu âm, lại ngại không dám ấn gọi.
Thời gian này quả thật rất vất vả, mãi mới được nghỉ nửa ngày, nếu lại quấy rầy…
Cửa phòng thu âm bị đẩy ra, Shim Changmin đi vào liền tiện tay đóng lại.
Park Yoochun nhìn thấy cậu, sửng sốt: “Không phải em bảo về nhà ngủ bù sao?”
Thời gian nghỉ ngơi của bọn họ gần đây không đủ, Shim Changmin vừa được cho nghỉ liền hô hào nói phải về ký túc ngủ, Park Yoochun còn nhìn thấy cậu rời đi cùng Kim Jaejoong.
Shim Changmin rút điện thoại ra, ánh mắt rơi xuống balo của Park Yoochun, nói: “Gọi điện thoại cho anh không thấy nghe, vậy nên quay lại xem.”
Cậu đang nói đến điện thoại cá nhân, buổi sáng lúc luyện tập, Park Yoochun đã chuyển sang chế độ im lặng.
Căn phòng này là phòng thu âm bọn họ thường xuyên sử dụng, Shim Changmin nhìn thoáng qua bục chỉnh âm, trong lòng ít nhiều cũng hiểu rõ.
“Jaejoong hyung không về ký túc, không đi nhờ được xe nữa.” Cậu đặt túi xuống cạnh balo của Park Yoochun, đi đến trước bục chỉnh âm, ngồi xuống, “Để em giúp anh, lát ngồi xe anh về luôn.”
Shim Changmin mở nguồn điện, điều chỉnh nhạc, Park Yoochun đứng cạnh nhìn cậu loay hoay, mắt hơi trố ra, nhưng rất nhanh kịp phản ứng lại, cười đi tới.
Gã tựa vào thành ghế của Shim Changmin, cúi người cùng cậu điều chỉnh, hai bàn tay thỉnh thoảng lại chạm vào nhau trên không trung, Shim Changmin cụp mắt, cẩn thận liếc sang bên cạnh.
Lông mi Park Yoochun rất dài, ở khoảng cách gần như vậy có thể nhìn thấy rất rõ ràng, Shim Changmin không dám nhìn quá kĩ, ánh mắt chỉ lướt qua liền lập tức thu lại.
Trong giây phút, đáy lòng cậu dấy lên một ngọn lửa, cảm giác này rất kì lạ, chỉ thoáng thôi nhưng lại khiến cho lòng cậu căng tràn.
“Kỳ thật cũng không cần quá phiền phức, anh chỉ định luyện nốt cao thôi.” Park Yoochun khoác tay lên vai Shim Changmin, đột nhiên thở dài, “Nói thật với em, anh thật sự rất khẩn trương.” Shim Changmin ngẩng đầu nhìn gã, Park Yoochun đón ánh mắt của cậu, nở nụ cười, “Biểu cảm của em thế này là sao? Không sợ à?”
Shim Changmin im lặng một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không sợ.”
Park Yoochun không biết cậu nói thật hay nói dối, muốn nói gì khác, lời đến bên miệng lại không cách nào nói ra.
“Được rồi, hyung vào đây.”
Park Yoochun cầm chai nước, đi vào phòng ghi âm.
Shim Changmin bật lại ca khúc một lần cho gã thử, giọng Park Yoochun có hơi run run, nhưng coi như miễn cưỡng thông qua. Kế tiếp là luyện tập nhiều lần nốt cao, Park Yoochun đã tập hai ba lượt, cổ họng khô khốc, uống một hớp lại tiếp tục, lần này vỡ âm luôn.
Nếu bình thường trong phòng thu âm, chuyện vỡ âm chỉ khiến mọi người lôi ra đùa cả buổi, nhưng bây giờ, bầu không khí khác hẳn, gian phòng vốn chỉ có hai người nay càng thêm yên tĩnh.
Shim Changmin xuyên qua cửa thủy tinh nhìn gã, nhất thời không biết có nên mở miệng nói gì không, Park Yoochun không làm gì, chỉ đứng đấy. Gã là người rất có sức cuốn hút, vui buồn yêu ghét của gã ảnh hưởng tới mọi người xung quanh. Nói đồng cảm thì hơi quá, nhưng cảm giác này rất khó diễn đạt, Shim Changmin cứ lẳng lặng nhìn gã, rõ ràng không biểu lộ gì trên mặt, lại khiến người cảm thấy không đành lòng.
Chỉ là vỡ âm thôi mà.
Nhưng Park Yoochun vốn là một người rất tỉ mỉ.
Shim Changmin không đoán ra gã đang nghĩ gì trong lòng, vì vậy bật lại nhạc một lần nữa. Park Yoochun nghe thấy tiếng nhạc, hơi động đậy, ánh mắt của gã tuy dừng trên lời bài hát, trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác, mãi đến khi đoạn nhạc chấm dứt, gã không hát một câu nào cả.
Tình huống này gần như chưa bao giờ xảy ra với Park Yoochun, năm người ở cùng nhau, dù xảy ra chuyện gì, Park Yoochun đều bình tĩnh đứng một bên, không thể hiện lập trường, càng sẽ không nhiệt tình tham dự thảo luận. Gã quen làm một người nghe, hoặc có khi còn không phải người nghe.
Tất cả vấn đề đã có trưởng nhóm cùng hyung lớn giải quyết, mọi áp lực tất cả các thành viên đều cùng nhau gánh chịu. Park Yoochun như vậy, quả thật rất khác với mọi ngày.
Shim Changmin dứt khoát đứng lên, đẩy cửa đi vào: “Em giúp anh.”
Cậu phụ trách nốt cao trong DBSK, trong giới âm nhạc Hàn Quốc rất ít người dám so bì với cậu về việc này. Có cậu giúp đương nhiên rất tốt, nhưng phải giúp thế nào?
Park Yoochun bình tĩnh nhìn cậu: “Giúp thế nào? Cùng nhau hát à?” Nửa câu sau mang theo ý trêu chọc, nhưng trong tình huống này, Shim Changmin căn bản không muốn tiếp lời gã.
Bản nhạc này cũng giống bản nhạc của cậu, vươn tay gõ gõ phần lời của Park Yoochun trên đó, “Bắt đầu từ đây, em sẽ hát phần của Junsu trước, sau đó anh hát phần của anh.”
“Không cần nhạc đệm à?”
Ánh mắt Shim Changmin dính chặt trên bản nhạc, không nhìn Park Yoochun lấy một lần: “Không cần, lúc dùng áp lực còn lớn hơn.” Nói xong liền dùng ngón tay đánh nhịp.
Park Yoochun nghe cậu hát, theo bản năng bắt chước cậu. Hiện giờ trong lòng gã vẫn rất khẩn trương, vì quá mức để ý nên mỗi lần hát đến đoạn này, trái tim sẽ bất giác thắt chặt, tay buông thõng sẽ nắm chặt lại.
1, 2, 3, 4, đã đến.
Giọng gã phát ra có vẻ hơi sốt ruột, lúc sắp lên đến đỉnh bỗng nhiên cảm thấy cố hết sức, vì không có nhạc đệm, giọng dừng thì bài hát cũng dừng.
Shim Changmin không có thời gian suy nghĩ nhiều, cậu nghe giọng Park Yoochun không ổn, vừa kết thúc âm cuối trong phần của Kim Junsu liền dùng giọng cao bổ âm vào. Tuy nghe rất rõ ràng nhưng ít ra vẫn chấp nhận được.
Park Yoochun ngây người hai giây, vui mừng nhìn cậu: “Như vậy cũng được?”
“Đương nhiên tốt nhất là không nên làm như vậy, nhưng thế này vẫn tốt hơn vỡ âm. Có thêm nhạc đệm sẽ hay hơn, chúng ta tập thêm vài lần, để em thử xem để giọng thế nào thì thích hợp nhất.
“Lúc hát live cũng thế này à?”
Ngón tay Shim Changmin dùng sức chọc hai cái trên câu hát kia, ánh mắt quét qua mặt Park Yoochun, rốt cuộc thấy chút nhẹ nhõm.
Gã rốt cuộc nở nụ cười. Shim Changmin cũng cười theo.
Có lẽ là vì tìm được cách ăn gian, tâm trạng Park Yoochun lập tức sáng sủa hơn nhiều, vỗ bản nhạc, nói: “Đến đây đi. Tiếp tục.”
Sau đó lại dựa theo hình thức hòa âm này tập mấy lần, Shim Changmin dần dần tiến vào trạng thái, phối hợp với Park Yoochun cũng càng ngày càng ăn ý. Ánh mắt Park Yoochun bắt đầu rời khỏi bản nhạc, thỉnh thoảng nhìn về phía bên cạnh, lần nào cũng chạm phải mắt Shim Changmin.
Bọn họ ở trong phòng thu âm gần hai giờ, lúc đi ra Park Yoochun uống trà xanh liên tục. Shim Changmin cầm lấy chìa khóa xe Park Yoochun, quen thuộc lái xe ra về.
“Đưa anh về ký túc hay về nhà?”
Tâm trạng Park Yoochun lúc này rõ ràng đã tốt hơn nhiều, lấy di động ra, nói: “Đến nhà anh đi, mẹ anh nấu món ngon lắm.” Quay đầu nhìn Shim Changmin, “Cùng đi chứ? Sau đó lại về ký túc.”

Ánh mắt Shim Changmin vẫn nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Cũng được.”

Nov 5, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.1

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 1
Trong quán café gần đoàn làm phim, nhân viên đặt tách cà phê của Park Yoochun xuống, đối diện gã liền có một người ngồi xuống.
Gã không ngẩng đầu, thông qua mặt bàn màu trắng sáng ngời cũng có thể mơ hồ thấy rõ gương mặt của đối phương.
Ở đây không có người ngoài nào, ngay cả nhân viên cũng chỉ đứng ở sau quầy bar trò chuyện. Chiều đến, ánh mặt trời rất đẹp, ánh sáng màu vàng óng ánh động lòng người, Shim Changmin hạ mi, ánh mắt quét qua menu, cậu chọn loại cà phê hay uống. Đầu óc căng ra vì làm việc vất vả mấy ngày nay rốt cuộc có thể thả lỏng đôi chút.
Kỳ thật cậu không thích uống cà phê, cũng giống như rượu thuốc, lúc trẻ, Shim Changmin kiểm soát bản thân mình rất chặt, nhưng rồi dần dần cũng thử. Thuốc lá cùng cà phê có thể khiến não tê liệt, có đôi khi có thể giúp một người đàn ông khi họ không khống chế được thần kinh.
Cậu thích từ lúc nào nhỉ? Shim Changmin tự hỏi một vấn đề nhàm chán, nhưng ánh mắt lại quét đến người đối diện. Khuôn mặt Park Yoochun dưới ánh sáng mặt trời như được bao bọc bởi một tầng hào quang xinh đẹp.
Shim Changmin có chút sửng sốt, mãi đến khi ánh mắt Park Yoochun quét tới, khi bốn mắt chạm nhau, Shim Changmin bất giác nở nụ cười. Nụ cười kia rất nhẹ, tràn đầy thoải mái cùng phóng khoáng. Mỗi người đều có một giây phút nào đó thân bất do kỷ, vì một người nào đó mà rơi vào tay giặc, không thể nào khống chế bản thân.
Yêu quả nhiên chẳng là gì cả.
Nó không đánh vỡ được quy tắc của thế giới này, cũng chẳng cứu vãn được thời gian.
Bọn họ trở nên thân thiết từ khi nào? Shim Changmin đã không nhớ rõ nữa. Khi đó Park Yoochun đột nhiên chuyển ra khỏi ký túc xá, nhà lại rất gần ký túc xá của DBSK, mẹ Park Yoochun lại nấu rất ngon, Shim Changmin liền bắt đầu đến nhà họ ăn chực.
Có khi là cơm trưa, có khi là cơm tối, ban đầu chỉ đến ăn cơm, về sau…
Có một ngày, Park Yoochun hỏi cậu: “Muộn rồi, tối nay em có ở lại không?”
Lúc đó, Kim Junsu gần như ngày nào cũng về nhà, trong ký túc chỉ có Kim Jaejoong và Jung Yunho. Hơn nữa khi debut ở Hàn Quốc và Nhật Bản, họ vẫn thường xuyên ngủ chung phòng. Shim Changmin không nghĩ nhiều mà đồng ý, cậu và Park Yoochun ngủ chung trên một chiếc giường lớn, quay lưng về phía nhau.
Park Yoochun có chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, nếu không ngủ một người thì nhất định phải đeo tai nghe, Shim Changmin nằm bên cạnh gã có thể nghe thấy nhạc loáng thoáng truyền đến từ trong tai nghe. Sau đó chờ gã ngủ, cậu sẽ nhẹ chân nhẹ thay tháo xuống cho gã.
Sự dịu dàng của đàn ông lúc nào cũng ẩn giấu sâu bên trong, họ không giống phụ nữ giỏi biểu đạt, có đôi khi chỉ một động tác nhỏ lại chứa cả một trái tim dịu dàng.
“Tập xong đến nhà anh ăn cơm không?” Park Yoochun tựa vào cửa sổ trong phòng tập, cả người đổ rất nhiều mồ hôi vì luyện tập cường độ cao. Việc huấn luyện này đã kéo dài một thời gian, vì chuẩn bị cho sự quay trở lại với album thứ tư mà ai ai cũng cố gắng luyện tập, rõ ràng đã đứng trên đỉnh cao của giới giải trí, lại không bớt cảm giác khẩn trương như hồi mới debut.
Shim Changmin quay đầu lại, ánh nắng chiếu thẳng vào khiến cậu hơi híp mắt.
“Có.” Cậu tiện tay ném cho Park Yoochun một chiếc khăn mặt sạch, “Hình như Jaejoong hyung và Yunho hyung cũng không về.”
“Thế em đến nhà anh ngủ luôn đi.”
“Ừ.”
Đối thoại bình thường nhất, chỉ là sự trao đổi đơn giản giữa bạn bè, cậu ăn cơm ở nhà Park Yoochun, sau đó ngồi trên ghế salon với gã, bọn họ mỗi người một bên, làm việc của riêng mình.
Park Yoochun lúc nghe nhạc luôn mở loa rất to, Shim Changmin thỉnh thoảng sẽ bị tiếng ồn này quấy rầy đến tâm trạng khi đọc sách, nhưng mỗi lần muốn nói, lại nhìn thấy ánh mắt vui vẻ của Park Yoochun.
Gã nở nụ cười, sau đó hỏi: “Làm sao vậy?”
Cơn giận như bị giội một chậu nước lạnh, tắt sạch, Shim Changmin nhận ra mình không thể nào nổi giận với Park Yoochun, người này lúc nào cũng cười dịu dàng, dù gã không cười, ánh mắt gã cũng mang theo ý cười nhẹ.
Shim Changmin nhếch khóe miệng, cười có chút bất đắc dĩ: “Không có gì.”
“Em có đói không?”
“Vừa ăn cơm xong mà?”
Park Yoochun lười biếng tựa vào thành ghế salon, nghiêng mặt nhìn cậu: “Muốn ăn gà rán, đi cùng không?”
Giờ đã muộn rồi, hơn nữa, sẽ bị fan nhìn thấy. Shim Changmin do dự, tay đã bất giác đóng sách lại, “Hay là gọi người ta giao hàng?”
Vừa dứt lời đã bị Park Yoochun dùng chân phải đạp một cái, “Giao hàng gì chứ! Đi thôi!”
Rõ ràng là bị đạp, nhưng chỗ bị đạp lại cảm thấy êm dịu vô cùng, Shim Changmin tuyệt không tức giận. Cậu bị Park Yoochun ôm cổ kéo dậy, sau đó kéo tới cửa thay giày.
Dù mùa đông hay mùa hè, Park Yoochun lúc nào cũng đi đủ loại dép xỏ ngón. Shim Changmin thấy gã móc chìa khóa xe ra, ngăn cản: “Đi dép lê thì đừng lái xe.”
“Anh biết mà.” Park Yoochun đi đến ghế lái phụ, mở cửa xe, sau đó ném chìa khóa cho cậu, “Anh không nói là anh lái, đương nhiên em phải lái rồi.”
Gã cứ thế chui vào trong xe như lẽ đương nhiên, đợi Shim Changmin lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, liền thuận tay móc bao thuốc lá, gã châm một điếu, mở cửa sổ xe, nghiêng đầu nhìn bên ngoài.
Dù gã không lớn lên ở đây, thành phố này vẫn khiến gã cảm thấy vô cùng quen thuộc. Cuộc sống bận rộn suốt nhiều năm, gã không giống người bình thường có cơ hội từng giây từng phút dung nhập sự phồn hoa nơi đây, nhưng buổi tối ở Seoul vẫn khiến gã cảm thấy gần gũi, đó là cảm giác mà dù ở Mĩ hay Nhật đều không thể nào có được.
“Em nói xem...” Park Yoochun không động, vẫn nhìn ngoài cửa sổ, ngập ngừng chừng hơn mười giây, mới nói tiếp, “… Thôi, không có gì.”
Shim Changmin nhìn gã một cái, con đường này rất đông xe, cậu không dám không tập trung, mãi đến khi phải dừng đèn đỏ, cậu mới quay đầu sang nhìn Park Yoochun, hỏi: “Sao vậy?”
“Không có gì, anh đang suy nghĩ vài chuyện.”
“Anh gặp vấn đề gì à?”
Park Yoochun không phủ nhận, nửa cánh tay khoác lên cửa sổ, ngón tay nghịch nghịch bụi bám.
Thời gian dừng đèn đỏ rất dài, Shim Changmin không giục gã, cũng vươn người ra, ngắm cảnh đêm.
Chừng nửa phút sau, Park Yoochun đột nhiên xoay người lại, lông mi thật dài dưới ánh sáng lờ mờ tạo thành một đường cong đen sậm, “Chẳng may, anh nói là chẳng may thất bại, chúng ta làm sao bây giờ.”
Anh không hỏi ai, giọng rất bình tĩnh, như thể đang trần thuật lại một chuyện rất bình thường.
Shim Changmin sửng sốt đôi chút, lúc kịp phản ứng lại mới nhận ra Park Yoochun đang nói chuyện gì. Vắng mặt suốt một năm bảy tháng, với tốc độ thay đổi đến chóng mặt của ngành giải trí Hàn Quốc thì khoảng thời gian này chẳng khác nào tự khiến mình diệt vong. Dù trước đây có được thành tích khiến người người ngưỡng mộ, nhưng chẳng ai dám đảm bảo vận mệnh của album thứ tư này.
Chỉ là năm người bọn họ không hề nhắc đến chuyện này, ai nấy đều ra sức luyện tập, động viên nhau, nhưng áp lực vô hình này, trong lúc vô tình đã đè ép khiến họ không thể nào thở nổi.
Cậu dừng lại vài giây mới mở miệng, chậm rãi nói: “Hình như chưa từng thất bại lần nào, nhưng nếu quả thật sẽ thất bại, vậy phải tự cùng nhau chấn chỉnh lại tinh thần thôi.” Đúng lúc đèn xanh sáng, Shim Changmin khởi động ô tô, cố gắng khiến giọng mình nghe nhẹ nhàng một chút: “Không biết hyung có cảm thấy như vậy không, nhưng đôi lúc em vẫn nghĩ, ‘May mắn chúng ta không chỉ có một người.’ Có năm người thì có thể chia sẻ áp lực với nhau mà.”
Park Yoochun nghe vậy nhịn không được bật cười: “Anh nhớ em nói cuộc sống là của riêng mỗi người kia mà!”
Shim Changmin gật gật đầu, không phủ nhận: “Vậy nên em chỉ nói như vậy để an ủi anh thôi, sao phải bóc mẽ làm gì.”
Giọng điệu nghiêm trang, phối hợp với sườn mặt đẹp như tạc, Shim Changmin đã cắt tóc ngắn để chuẩn bị cho album thứ tư, lúc này đây, trong không gian này, cậu đẹp trai đến xuất sắc. Park Yoochun nhìn chằm chằm cậu vài giây, bao nhiêu cảm xúc phiền muộn đã tan biến hết sạch, gió đêm theo cửa sổ đang mở ào ào thổi vào.
Giọng gã cũng lớn hơn nhiều: “Đúng ra em phải dùng kính ngữ với anh chứ, tên nhóc này!” Park Yoochun dùng giọng điệu làm nũng như tiếng mèo kêu mà chỉ gã mới có để nói ba chữ “Tên nhóc này”, không có chút sự mạnh mẽ nào, vang vọng mãi trong lòng Shim Changmin.
Shim Changmin ra vẻ bình thản nhìn gã: “Làm gì có người ngoài, so đo nhiều làm gì.”
“Bởi vì anh là hyung mà.” Park Yoochun trợn tròn hai mắt, bờ môi hơi nhếch lên: “Hai tuổi! Hai tuổi đấy!”
Shim Changmin nở nụ cười, không trả lời gã.
Park Yoochun dán lại gần, ghé vào tai Shim Changmin, cố ý lớn tiếng hét: “Hai tuổi đấy!”
“Yaaaa!” Shim Changmin lắc vai, muốn đẩy gã ra, nhưng miệng lại cười tươi, bả vai cũng chẳng động mạnh, mặc Park Yoochun tựa trên vai cậu tiếp tục quấy rối.
Náo loạn một hồi, Park Yoochun lại châm một điếu thuốc, lúc này Shim Changmin còn chưa hút thuốc, cũng rất ghét bị hút thuốc thụ động. Park Yoochun nhìn cậu nhíu mày, liền quay mặt ra ngoài cửa sổ.
“Hyung.” Shim Changmin đậu xe ở lề đường, đặt tay lên vai Park Yoochun, kéo gã quay lại, “Đừng hút nữa.”
“Hút hết điếu này thôi.”
Ánh mắt Shim Changmin sâu thăm thẳm, nhìn chằm chằm Park Yoochun một hồi, đột nhiên vươn tay kéo lấy cổ tay gã, đoạt lấy điếu thuốc, tay dùng sức vo viên rồi ném ra ngoài cửa sổ.
Ngay trước khi Park Yoochun trở mặt, cậu nói khẽ: “Hyung quên phải bảo vệ cổ họng à.”
Một câu nói chặn họng Park Yoochun, khiến gã không nói được gì, chỉ có thể quay đi mở chai nước, che giấu sự xấu hổ.
Gã lại bị em trai giáo huấn.
Nhưng nếu là, là Shim Changmin giáo huấn… Park Yoochun ra vẻ trấn định nhìn về phía trước, ánh mắt lại khẽ liếc sang bên trái.

Hình như, cũng không quá khó nghe.

Nov 4, 2016

[RLYJ10Y] Extra 2

Extra 2: Hội quán suối nước nóng
(Extra H cho lần đi suối nước nóng chapter 26. Gọi H thôi nhưng chỉ có tí nước màu, chẳng có thịt đâu, đừng trông đợi gì =.=)
Park Yoochun cầm thẻ hội viên vàng của Kim Jaejoong, căn cứ phẩm chất ưu tú không phải của mình thì không tiếc, bữa trà chiều này quả thật đủ khiến Shim Changmin ăn đến thỏa mãn.
Hai người một trước một sau ra khỏi nhà ăn trong hội quán, lúc đi ngang qua đại sảnh Park Yoochun nhìn thấy đối diện cửa thủy tinh là một loạt phòng gỗ nhỏ dùng cho massage, gã vốn là người rất biết hưởng thụ, lúc này có người trả tiền lại càng không thể nào không đi.
“Có đi thử Spa tinh dầu không?” Park Yoochun lắc lắc thẻ hội viên trong tay, ra vẻ xấu xa: “Có mỹ nữ phục vụ nhé!”
Mí mắt Shim Changmin giật giật, nhìn Park Yoochun, không nhanh không chậm nói: “Em không thích tinh dầu, nhưng mà em muốn thử massage đá nóng.”
Những khách hàng lựa chọn dịch vụ spa ở hội quán đều thích hưởng thụ dịch vụ ngay trong phòng, vì vậy quầy phục vụ nhận được đơn đặt hàng liền lập tức sắp xếp nhân viên.
Park Yoochun không nói cụ thể nơi massage, vì vậy nhân viên chỉ đành kiểm tra qua thẻ VIP của Kim Jaejoong, máy tính thông báo là phòng 316, nhân viên massage Tương Tương liền lấy dụng cụ, tinh dầu, xếp lên chiếc xe đẩy con con, đi tới cửa phòng 316.
Tương Tương gõ cửa một lát không thấy đáp lại, đợi thêm một lúc, chỉ là có một số vị khách khó tính, các cô làm nghề này, kiểu khách nào mà chẳng từng gặp phải, có đôi khi nhiều người tính kỳ lạ đến mức khiến người ta dở khóc dở cười.
Tương Tương liền nhẹ chân dùng thẻ phòng mở cửa đi vào, đập vào mắt là gian phòng khách rất lớn, đây là căn phòng xa hoa nhất hội quán suối nước nóng này, trong phòng khách có đủ ghế salon và TV.
Gối ôm đặt trên ghế salon khá mất trật tự, nhưng trong phòng không thấy bóng người nào, cô liền đi vào trong vài bước, bánh xe đẩy va chạm xuống nền tạo tiếng vang nho nhỏ. Tương Tương dường như nghe thấy tiếng người nói chuyện ở suối nước nóng phía sau cửa, nhưng tiếng nước chảy quá lớn đã át mất, cô tò mò đẩy xe tới, ghé vào trong nhìn, lập tức cô kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm.
Nhưng dù sao cũng đã làm việc ở nơi này lâu năm, Tương Tương cũng không đến mức không biết thời thế mà gây động tĩnh, cô sửng sốt một hồi liền cẩn thận kéo xe đẩy lùi ra cửa, ai ngờ lùi nhanh quá, bánh xe va vào chân ghế salon, tạo thành một tiếng “Cạch”.
Bốn phía đột nhiên yên lặng, chỉ còn lại tiếng nước chảy ào ào từ suối nước nóng.
Tương Tương toàn thân cứng ngắc đứng tại chỗ không dám động, cô không biết liệu có phải mình đã cắt đứt chuyện tốt hay không, nhưng dù thế nào, việc hôm nay rất nghiêm trọng, trong nghề này, kiêng kỵ nhất là lỡ thấy việc không nên thấy, cô tuyệt đối không cố ý, nếu cô biết họ đang làm gì từ trước, đánh chết cô cô cũng sẽ không vào phòng lúc này.
Đột nhiên bên trong truyền đến giọng nói nghiêm túc lại lạnh lùng, hỏi: “Ai vậy?”
Cùng lúc đó còn có một hồi tiếng nước, sau đó liền thấy Jung Yunho mặc áo choàng tắm từ bên trong đi ra, anh không đi dép, chân trần giẫm trên mặt đất để lại từng vệt nước.
Thấy anh đi ra, Tương Tương lại càng hoảng sợ, sau lúc hoảng sợ mới nhận ra người trước mặt nhìn rất quen, giống như người trên TV… Tương Tương không dám kết luận lung tung, nhưng khuôn mặt này thật sự quá quen thuộc, năm trước cô hình như còn đến rạp xem phim của người này, hình như tên là Jung Yunho, đúng rồi! Tên là Jung Yunho.
“Jung, Jung… Jung Yunho!” Tương Tương giật mình, nếu người này là Jung Yunho vậy người bên trong là ai? Vừa rồi rõ ràng cô thấy hai người đàn ông mà.
Jung Yunho cắt đứt cô, bình tĩnh cười nhẹ: “Xin hỏi cô có việc gì không?”
Tương Tương lúc này mới nhớ ra mình tới đây làm gì, vì vậy kéo xe đẩy, cố gắng ra vẻ trấn định trả lời: “Tôi là nhân viên massage của hội quán, vừa rồi anh Kim chọn dịch vụ spa tinh dầu, hôm nay nhân viên phục vụ là tôi.”
Jung Yunho nhìn chiếc xe đẩy, thuận tay cầm một bình tinh dầu lên ngửi: “Chúng tôi không gọi dịch vụ spa, có lẽ cô nhầm rồi. Hơn nữa…”
Hơn nữa cái gì? Tương Tương bất an đứng tại chỗ, không dám lắm miệng nói gì, cô đang đợi Jung Yunho nói nốt nửa câu sau, nhưng nửa câu này cô đợi hơn một phút đồng hồ cũng không đợi được. Bên trong đến cùng xảy ra chuyện gì, trong lòng cô cũng không rõ ràng lắm, lại đợi một hồi, đến khi cô thật sự không thể nào chờ đợi thêm nữa, đột nhiên có một người đi ra từ suối nước nóng, tiếng dép gỗ va chạm với sàn vang lên, bước đi bình tĩnh, nhẹ nhàng thanh thoát.
Kim Jaejoong đang buộc đai lưng bên hông, biểu cảm trên mặt rất bình thản, không chút nào bối rối khi bị bắt gặp: “Tôi gọi dịch vụ này lúc nào? Tôi nhớ lúc tôi đặt phòng đã nói, tôi không cần bất kỳ dịch vụ nào, cô có thể đến bộ phận lễ tân kiểm tra.”
Nếu như lúc trước cô còn không chắc chắc người kia là Jung Yunho, nhưng người trước mặt thì cô nhận ra rồi. Tương Tương dù chỉ là nhân viên phục vụ bình thường, cũng không thể nào không biết đạo diễn nổi danh quốc tế, cô lúc này thật sự chỉ muốn đập đầu vào đâu mà chết quách luôn, cô chỉ đành cúi đầu ra vẻ vô tội không biết gì.
Jung Yunho tựa vào ghế salon, cố gắng nói giúp cô: “Có lẽ là quầy lễ tân nhầm, chắc là số phòng gần giống nhau, có lẽ ngay phòng bên cạnh thôi.”
Kim Jaejoong không dễ tính như anh, đạo diễn Kim bình thường vốn rất thân thiện với mọi người, hôm nay lại như ăn thuốc nổ, khí thế toàn thân thay đổi, cậu lạnh lùng nhìn cô gái sắp co rúm người lại trước mặt: “Việc này cũng có thể nhầm? Không rõ liền có thể lấy thẻ xông vào phòng tôi à, dù thế nào cũng phải giải thích rõ ràng chứ!”
Hai câu này của cậu tuy không nặng, nhưng lại khiến người nghe cảm thấy uy hiếp vô cùng, Jung Yunho có chút kinh ngạc nhìn Kim Jaejoong, nhưng rất nhanh lại hiểu rõ vì sao cậu như vậy, do cậu xấu hổ đúng không? Jung Yunho đột nhiên cảm thấy Kim Jaejoong quá đáng yêu, đặc biệt là khi cậu tức giận, vừa thẹn vừa giận trừng to mắt, còn phải ra sức bình phục lửa giận trong lòng, quả thật là mười phần đáng yêu.
Jung Yunho không để ý khoát khoát tay, vẫn nở nụ cười lịch sự: “Được rồi, cô về trước đi, lát chúng tôi sẽ liên hệ với tổng đài.”
Tương Tương như được đại xá, dù đến bây giờ cô vẫn không biết cô nên nghe ai trong hai người này, nhưng chỉ cần có người chịu bỏ qua cho cô, cô tất nhiên không có lý do tiếp tục ở lại, vì vậy hai tay cầm lấy xa đẩy, vội vàng đi ra ngoài.
Nhìn cô đi ra ngoài rồi đóng cửa lại, Jung Yunho nhẹ nhàng thở phào, nhưng vẫn cẩn thận gọi điện hỏi tổng đài, hơn nữa yêu cầu không thể để chuyện này lọt ra ngoài.
Hết thảy mọi việc xong xuôi, Jung Yunho nhận ra Kim Jaejoong sớm đã không trong phòng khách, vì vậy liền đứng dậy, liếc qua phòng suối nước nóng.
Kim Jaejoong đã cởi áo tắm, một lần nữa ngâm mình trong dòng nước, làn da trắng mịn dưới hơi nước mù sương lại càng thêm vài phần tiên khí, tóc hai bên thái dương ướt nhẹp dính vào gương mặt, ngay cả đôi mắt kia cũng ướt át long lanh.
“Cậu giận à?”
Khóe mắt Kim Jaejoong giật giật, lại nhanh chóng nhắm lại, lúc này cậu không muốn mở mắt ra: “Không.”
Jung Yunho đi đến bên cạnh cậu, nghiêng đầu đứng trên cao nhìn cậu: “Cô ấy chắc sẽ không nói lung tung đâu, cậu không cần phải lo lắng.”
Kim Jaejoong đột nhiên hỏi lại: “Tớ phải lo lắng cái gì?”
Jung Yunho hơi chần chờ: “Chính là việc vừa rồi… Ừm, không có gì phải lo lắng cả.”

Kim Jaejoong ngay cả cười cũng lười, quay đầu đi, trên chiếc cổ thon thả phủ một tầng mồ hôi mỏng. Jung Yunho nhìn mặt cậu hồi lâu, không thể nào rời mắt đi được, trên mặt Kim Jaejoong không có bất kỳ biểu cảm nào, nếu không phải lông mi của cậu thỉnh thoảng lại khẽ rung, Jung Yunho có lẽ sẽ nghĩ cậu đã ngủ rồi.
Cậu đương nhiên chưa thể ngủ, trên chóp mũi Kim Jaejoong đã bắt đầu toát ra vài giọt mồ hôi nho nhỏ.
Đột nhiên bên tai truyền đến tiếng nước, Kim Jaejoong cảm nhận được nước xung quanh mình chuyển động, mở mắt nhìn sang, Jung Yunho đã cởi áo tắm, cả người trần trụi bước vào trong nước.
Đây là phòng suối nước nóng riêng, trong bể chỉ có hai chiếc giường, trên cơ thể cường tráng của Jung Yunho phủ đầy bọt nước bắn lên, đường cong cơ bắp màu nâu đồng như ẩn như hiện dưới làn hơi mờ mịt.
Khóe mắt Kim Jaejoong giật giật, vội vàng quay đầu sang một bên, từ sườn mặt không nhận ra là cậu không muốn nhìn hay không dám nhìn, nhưng cậu lúc này cũng không mặc gì, dù vẫn tự an ủi mình rằng cả hai đều là đàn ông, nhưng cậu vẫn không thể nào kiềm chế bản thân không nghĩ ngợi lung tung.
Jung Yunho ngồi xuống bên cạnh cậu, anh có thể cảm nhận được cánh tay nóng bỏng của Kim Jaejoong bên cạnh người mình, vì vậy nghiêng đầu nhìn cậu, quan tâm hỏi han: “Sao vậy? Người cậu nóng thế, có phải cậu…”
Nếu không phải giọng điệu anh khi nói câu cuối quá rõ ràng, có lẽ Kim Jaejoong sẽ thật sự cho rằng anh đang quan tâm bản thân, kỳ thật Jung Yunho quả thật đang quan tâm cậu, tình huống của Kim Jaejoong lúc này, anh không phải là không biết, anh không muốn nói thẳng ra, chẳng qua là vì tư tâm của mình, muốn nhìn Kim Jaejoong chủ động hơn mà thôi.
Kim Jaejoong quay đầu, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tớ không sao, cậu cách xa tớ một chút.”
“Thật sự không có vấn đề gì à ?”Jung Yunho ra vẻ không tin lại gần, anh đặt tay lên vai Kim Jaejoong, biểu cảm quan tâm lo lắng có vẻ rất chân thật, “Để tớ xem nào.”
Jung Yunho không đợi người ta đồng ý liền vươn tay sờ, cũng không phải sờ loạn mà là từ trán xuống khuôn mặt, đến tai sau đó trượt xuống cổ, Kim Jaejoong không nhịn được nữa, quay đầu trừng anh, sau đó chửi ầm lên: “Cậu cút ngay cho tớ! Cậu muốn làm gì hả? Có bệnh à!”
Jung Yunho không hề tức giận, anh biết rõ ở thời điểm này, đàn ông lúc nào cũng nóng tính hơn ngày thường, nhưng miệng thì không hề nhường nhịn, trêu chọc: “Thật không có việc gì hả? Cả người cậu cứng đờ rồi kìa, nhịn lâu như vậy sắp phát điên rồi đúng không?” Nói xong, vươn tay vào trong nước chạm đến chỗ kia của Kim Jaejoong, cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng, trong đầu không khỏi nghĩ tới cảnh cô nhân viên phục vụ vào nhầm ban nãy.
Shim Changmin cùng Park Yoochun đi rồi, hai người đã từng là người yêu ngồi mặt đối mặt trong suối nước nóng, toàn thân trần trụi, bốn mắt nhìn nhau, Kim Jaejoong chậm rãi cảm thấy khô nóng, nửa bên dưới không nghe lời đã thức tỉnh. Trong lúc xấu hổ, cậu cảm thấy hôm nay lựa chọn đến đây ngâm suối nước nóng là một sai lầm rất lớn, Jung Yunho ngồi đối diện cậu, để lộ nửa người trên khỏe mạnh, nước ấm hun làn da anh, khiến nó như được phủ thêm một tầng màu mê người quyến rũ.
Kim Jaejoong là một người đàn ông bình thường, khỏe mạnh, người ngồi đối diện là bạn trai cũ của cậu, hơn nữa suối nước nóng có tác dụng trợ hứng, có phản ứng là rất bình thường. Vì vậy khi Jung Yunho phát hiện ra liền chủ động nói giúp cậu, đương nhiên chỉ giúp bằng tay, anh vừa mới đụng vào, cả người Kim Jaejoong liền run lên.
Đàn ông không giống với phụ nữ, khi còn trẻ, bạn bè ngồi với nhau, thỉnh thoảng dùng tay giúp đỡ nhau giải quyết là chuyện rất bình thường, lúc trước khi còn ở trong ký túc xá, họ cũng thường xuyên làm như vậy, mỹ danh của Kim Jaejoong lan xa, ai cũng biết cậu quan hệ rộng, phong lưu phóng khoáng, nhưng ai ngờ tới, khách quen của quán bar, lại dễ dàng đỏ mặt chỉ vì có phản ứng trước mặt một người đàn ông khác.
Chỉ vì người đàn ông này là Jung Yunho. Chỉ vì nguyên nhân này mà thôi.

Kỹ thuật trên giường của Jung Yunho không bằng Kim Jaejoong, nhưng anh lại mang đến cho Kim Jaejoong kích thích chưa từng có. Lý trí của Kim Jaejoong nói rõ với cậu không được phép mất kiểm soát, nhưng cậu không cách nào cự tuyệt, lý trí bị bản năng dẫn dắt, thân thể quả nhiên là thành thật nhất. 

Nov 3, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 89

Chapter 89
Kim Jaejoong đột nhiên hiểu ra cái gì gọi là siêu mẫu, đại khái chính là có khả năng hóa mục nát thành thân kỳ như vậy.
Cậu đứng bên ngoài giảng đường, nhìn vào bên trong qua cửa sổ thủy tinh trong suốt, từ góc độ này của cậu có thể nhìn rõ từng động tác của Shim Changmin.
Trong phòng học gần như không có chỗ trống. Kim Jaejoong nhìn đồng hồ, tuy cậu cũng không biết khi nào sẽ tan học, nhưng không lâu sau, từ các phương hướng khác có rất nhiều sinh viên chạy tới cửa trước và cửa sau, từ bên ngoài nhìn vào.
Kim Jaejoong cũng không biết tại sao, không thèm né tránh, ngược lại chính diện nhìn những sinh viên kia, mấy cô bé ban đầu không quá để ý, một lát sau lại đồng loạt nhìn sang.
“Ah —— !” Một cô bé hét lên một nửa lại vội vàng che miệng mình lại, dù sao đang đứng ngoài lớp học, có kích động đến mấy cũng không dám la to.
Gần đây, tin tức Shim Changmin đóng vai chính trong phim mới của đạo diễn Kim Jaejoong sớm đã bị truyền đi khắp nơi, giờ đây, gần như buổi dạy nào của cậu cũng chật ních. Sinh viên không cướp được vị trí thì thừa dịp tan học tới ngoài cửa vây xem. Không ngờ hôm nay may mắn như vậy, lại gặp được Kim Jaejoong.
Kí tên là không thể thiếu, có người còn xin chụp ảnh chung, Kim Jaejoong lúc ra cửa không trang điểm, vì thời tiết lạnh nên cậu mặc cũng rất nhiều quần áo, vậy nên dịu dàng từ chối.
Đúng lúc tan học, Shim Changmin thu dọn đồ đạc đi ra, sau đó liền thấy Kim Jaejoong đứng ở cửa, bị một đám nữ sinh vây quanh.
“Đây này.” Kim Jaejoong vẫy tay với cậu.
Shim Changmin đi tới, lịch sự khoát tay với mấy cô bé: “Được rồi, đi học đi. Đừng vây ở đây nữa.”
Mấy cô nàng này đã hai ba tháng không gặp thầy Shim, lấy di động ra định chụp cậu, dù sao thầy giáo vừa đóng phim xong, thầy giờ lại biến thành ngôi sao rồi!
Shim Changmin chịu đựng vài giây đồng hồ, đột nhiên nhíu mày, mất hứng nhìn các cô: “Định làm gì vậy hả? Không muốn đi học nữa à?!”
Thái độ của cậu có chút hung dữ, nhưng nhìn lại có vẻ ra dáng thầy giáo.
Kim Jaejoong trơ mắt nhìn mấy cô bé đáng yêu kia bị Shim Changmin dọa sợ, không cam lòng tản đi, trong lòng sùng bái vô cùng.
Đi ra khỏi khu giảng đường, Shim Changmin mua hai ly cà phê, sau đó cùng nhau đi dạo trong trường.
Lúc này trong trường không một bóng người, sinh viên phần lớn đều đang đi học. Lúc đi qua sân vận động còn thấy mấy người đang chơi bóng rổ.
“Em nói xem, nếu chúng ta không làm nghệ sĩ, liệu có giống họ không.” Kim Jaejoong dừng lại, hai tay nắm chặt lấy cốc giấy sưởi ấm.
Shim Changmin chưa từng nghĩ về việc này, nếu việc ấy vốn không tồn tại, thì chắc chắn sẽ không tồn tại, sao phải nghĩ nhiều làm gì.
Nhưng Kim Jaejoong dường như càng nghĩ càng xa, đột nhiên cười hỏi: “Nếu hồi bé anh kiên trì tập chơi cầu lông, liệu giờ có trở thành thành viên của đội tuyển quốc gia không?”
Nằm mơ à? Ba chữ kia thiếu chút nữa thốt ra, Shim Changmin đột nhiên ngậm miệng, quay đầu nhìn sườn mặt Kim Jaejoong, mắt cậu rất to, dù nhìn từ bên cạnh sang cũng có thể thấy bao cảm xúc trong thần thái cậu. Đáy lòng như có thứ gì đó chặn lại, Shim Changmin không biết mình bị làm sao, chỉ có thể theo ánh mắt của Kim Jaejoong nhìn sang, mấy cậu nhóc 18, 19 tuổi, trời lạnh mà mặc quần áo bóng rổ như không biết lạnh là gì.
“Có thể.” Shim Changmin thở ra một hơi, đưa tay làm động tác ném bóng, “Chúng ta cũng có sân bóng của riêng mình mà.”
“Sân bóng?” Mắt Kim Jaejoong đột nhiên sáng ngời, học Shim Changmin làm động tác ném rổ, “Vậy em thật sự rất giỏi, đã thay bọn anh đi đến sân bóng quốc tế rồi.”
Việc Shim Changmin lúc trước giấu bọn họ một mình chạy tới Mĩ học, sau đó lại trở thành siêu mẫu quốc tế lúc nào cũng bị mấy người khác lôi ra cằn nhằn.
Bọn họ đứng ngoài sân bóng một lát, cơn gió rét buốt thổi qua, Kim Jaejoong rụt vào trong áo khoác.
“Lạnh không? Nếu lạnh thì chúng ta ra quán café đi.” Shim Changmin nói xong liền định đi.
Kim Jaejoong nhìn bóng lưng cậu, đột nhiên gọi cậu: “Changmin.”
Shim Changmin dừng lại, cậu không quay người, cũng không trả lời, chỉ yên lặng đứng đó. Bởi vì chỉ có bóng lưng, vậy nên Kim Jaejoong không nhìn thấy nét mặt của cậu, cả người cậu cảm thấy rét thấu xương trong cơn gió lạnh mùa đông, cậu biết rõ Shim Changmin cũng vậy, trong gió lạnh như băng này, ít nhiều có thể đảm bảo người ta tỉnh táo nhất.
Kim Jaejoong hơi chần chờ, giọng bình thản nói: “Em thích Yoochun không?’
Shim Changmin đột nhiên bước lên trước hai bước, nhưng chỉ thêm hai bước rồi dừng lại.
Cậu ngửa đầu nhìn bầu trời, hồi lâu sau mới nói: “… Đã từng thích.”
Cậu không nói thích, cũng không nói không thích, chỉ nói đã từng thích.
Một câu đã từng, bị Shim Changmin nhẹ nhàng nói, lại như một quả pháo nổ tung lòng Kim Jaejoong. Hóa ra không phải cậu nghĩ nhiều, mà thật sự như vậy, hai người quả thật đã từng có chuyện.
Kim Jaejoong có lẽ còn muốn hỏi gì đó, Shim Changmin lại không cho cậu cơ hội, cậu nhanh chóng bước tới quán café đối diện.
Câu chuyện sau đó không hề nhắc tới Park Yoochun, nhìn khuôn mặt Shim Changmin, Kim Jaejoong đột nhiên có chút không đành lòng. Cậu rất khó miêu tả thành lời cảm xúc này, nhưng cũng biết lúc này không nói gì thì tốt hơn.
Hai người ăn cơm ở một quán cơm gần trường, buổi chiều Shim Changmin còn có giờ, trước khi đi Kim Jaejoong hỏi cậu thời gian kết hôn, cậu nói đợi mùa xuân năm sau. Kim Jaejoong tính thử, lúc đó Cô đơn nửa đời đã chiếu xong.
Nghĩ tới đây, không khỏi cảm thấy Shim Changmin quả thật khác rất nhiều người, ngay cả chuyện kết hôn cũng phải chờ tới khi mọi việc đều giải quyết xong mới tiến hành, vậy nên cậu quả thật hạ quyết tâm không dính dáng đến ngành giải trí nữa.
Kim Jaejoong họp xong liền gặp được Trương Ích Mông trong thang máy, cô gái này lúc nào cũng tràn ngập sức sống, có lẽ là vì tính cách, Kim Jaejoong từ trước tới nay chưa từng cẩn thận quan sát cô, nhưng bây giờ nhìn lại cảm thấy quả thật không tệ. Ít nhất chiều cao xứng với Shim Changmin, dáng người càng miễn chê, nếu như nhất định phải tìm một khuyết điểm, vậy có lẽ là không quá dịu dàng. Kim Jaejoong đột nhiên bật cười, cảm giác mình qua buồn cười, đối với Shim Changmin mà nói, chỉ cần xinh đẹp, dáng chuẩn là đủ rồi.
Trương Ích Mông hình như rất bận, Kim Jaejoong thấy trong tay cô cầm một sấp tài liệu, vậy nên chỉ vội vàng chào hỏi, Kim Jaejoong đoán chừng cô còn chưa biết Shim Changmin đã thông báo với họ. Cô gái này miệng thật sự rất chặt, khác hẳn tính cẩu thả của cô.
Kim Jaejoong đi ra khỏi công ty liền gọi điện cho Park Yoochun, hẹn cùng đi ăn cơm, Park Yoochun nói phải về nhà với con nên từ chối. Sau đó cậu lại gọi cho Kim Junsu, điện thoại còn chưa kết nối liền nhớ tới Kim Junsu lúc này đang chuẩn bị cho chuyến lưu diễn năm sau, vì vậy liền một mình đi tới con phố đối diện công ty. Khu vực này không phải quá phồn hoa, trời lạnh lại càng ít người, Kim Jaejoong đi đến một cửa hàng trang trí rất kỳ lạ, không biết là bán cái gì, hiếu kỳ vào xem.
Mặt tiền cửa hàng không lớn, miễn cưỡng chứa được chừng 7, 8 người. Nhưng đồ bán bên trong lại rất đẹp, Kim Jaejoong nhìn đông nhìn tây xem đồ, cuối cùng mua một hộp nhẫn bằng nhung màu vàng.
Về đến nhà, cậu liền vào phòng ngủ, mở tủ tìm chiếc nhẫn cậu giấu trong này, nhưng tìm tới tìm lui cũng không thấy.
Chiếc nhẫn này là trước đó, Jung Yunho tặng cậu khi cầu hôn cậu lần đầu tiên, sau khi chia tay, cậu vẫn giấu ở đây. Theo lý thuyết không thể nào mất được.
Trừ khi… Kim Jaejoong gọi cho Jung Yunho, điện thoại vừa kết nối liền nghe thấy đầu kia truyềnn đến tiếng ầm ĩ, lại liếc mắt nhìn đồng hồ, mới hơn năm giờ. Trong lòng không khỏi có chút khó chịu: “Cậu lấy đồ của tớ đúng không?”
Jung Yunho vừa mới ngồi vào vị trí, cầm điện thoại ra ngoài phòng nói chuyện: “Không, của tớ cũng là của cậu, sao tớ có thể cầm đồ của cậu được.”
“Đừng có nói mấy lời buồn nôn nữa, nhẫn tớ cất trong tủ có phải là cậu lấy không?”
“Không phải tớ lấy.” Jung Yunho khẳng định.
Không phải Jung Yunho lấy, chẳng lẽ bị trộm? Kim Jaejoong nghĩ không có khả năng, tiền mặt và trang sức cậu để trong nhà đều không thiếu, dù là trộm cũng không thể nào trộm mỗi chiếc nhẫn này. Vì vậy việc chiếc nhẫn biến mất là một bí ẩn chưa thể nào giải quyết.
Vì chiếc nhẫn này, tâm trạng Kim Jaejoong rất sa sút. Lúc trước chia tay còn không nỡ vứt, hiện giờ tìm lại được hạnh phúc, nhẫn lại càng thêm quý trọng. Nhưng lời này không thể nói với người khác, dù làm mất nhẫn cưới cậu cũng cảm thấy có chút băn khoăn, nhưng khi đối mặt với Jung Yunho, Kim Jaejoong không nói một lời nào.
Cậu đã từng nghĩ đến việc mua một chiếc giống hệt, nhưng đây là kiểu dáng rất nhiều năm trước, đã sớm không bán nữa. Nếu đặt làm lại càng phiền phức, cậu không có bản vẽ lúc trước.
Vì vậy cách cuối cùng là dựa vào Jung Yunho, lúc trước chiếc nhẫn này là hai chiếc giống nhau cho nam, chỗ Jung Yunho nhất định sẽ có. Kim Jaejoong thừa dịp anh không ở nhà tìm khắp mọi nơi, Jung Yunho chuyển tới giữa chừng, nhiều đồ hẳn vẫn trong nhà anh, Kim Jaejoong không có chìa khóa, lại ngại không muốn hỏi anh, cuối cùng kế hoạch đặt nhẫn tạm thời dừng lại, hơn nữa tuyên truyền phim cũng sắp bắt đầu, có rất nhiều việc đang chờ đợi.
Kim Jaejoong ôm tâm tình tiếc nuối mà làm việc, mãi đến ba tháng sau mới kết thúc.
Phương án tuyên truyền, hợp đồng chiếu phim với các rạp chiếu ở Hàn Quốc, còn có kế hoạch chiếu phim ở từng quốc gia khác. Sau khi hoàn thành toàn bộ những công việc này, Jung Yunho rốt cuộc có kì nghỉ dài hạn đầu tiên sau hơn nửa năm qua.
Dịp nghỉ này quả thật không dễ dàng chút nào, thời gian này Kim Jaejoong quả thật không nhớ rõ mình ăn được mấy bữa cơm với Jung Yunho.
Vậy nên kì nghỉ lần này, Jung Yunho đã đặt vé máy bay đi Đan Mạch, trong lòng anh vẫn ấp ủ một dự định, suy nghĩ hồi lâu mới quyết định.
Không ngờ lúc Kim Jaejoong biết chuyện, không ngẩng đầu lên liền từ chối: “Không đi.”
“Vì sao không đi? Không phải cậu rất thích Đan Mạch sao?”
Kim Jaejoong lật tạp chí trong tay: “Tóm lại tớ không đi.”

Jung Yunho không dám nhiều lời, dù sao anh đã từng cầu hôn Kim Jaejoong ở nơi đó, trong lòng Kim Jaejoong có mâu thuẫn là điều không thể tránh khỏi.