Nov 20, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.7

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 7
Một thời gian dài sau đó, gã thỉnh thoảng lại nhớ tới câu hỏi của Shim Changmin, nhưng đáp án dường như đang mắc kẹt ở đâu đó trong đầu óc gã, không thể nào nhớ ra được.
Gã suy nghĩ rất nhiều lần, ép buộc bản thân phải nghĩ.
Mãi đến một ngày nào đó, Kim Jaejoong uống rất nhiều, trò chuyện với gã về những việc trước kia, đột nhiên ghé vào tai gã thần thần bí bí nói: “Em biết không, cái lần mà em mất di động ấy, kỳ thật không phải mất đâu, là bị Changmin lấy.” Nói xong tự cười một mình cả buổi, tay dùng sức vỗ trên đùi, “Kỳ thật bọn anh biết cả, chỉ lừa một mình em thôi! Có phải rất xấu đúng không? Ha ha ha…”
Park Yoochun lúc này mới nhớ tới chuyện này, còn có cuộc nói chuyện của gã và Shim Changmin ở phòng khách đêm hôm đó. Không biết gã phát điên cái gì, gã đột nhiên lấy điện thoại ra gọi cho Shim Changmin, lúc gọi trong lòng có rất nhiều suy nghĩ, không nghĩ tới điện thoại lại báo dãy số này không tồn tại.
Như một chậu nước lạnh giội lên người, Park Yoochun cả buổi không nói được lời nào.
Sau đó gã nhận ra, trong di động chẳng có số nào có thể liên lạc, ngay cả người xung quanh cũng không có. Gã có chút hối hận với tính cách không thích giao tiếp của mình, giá mà ngày ấy thân thiết với bên SJ hơn.
“Hyung, anh biết số của Changmin không?” Vỗ vỗ Kim Jaejoong, nhận ra cậu đã ngủ rồi, sốt ruột lấy điện thoại của cậu, lại phát hiện ra tên trong danh bạ lung tung hết cả lên, không có một cái nào là tên bình thường.
Cuối cùng không có cách nào chỉ có thể dùng điện thoại của Kim Jaejoong gọi cho Jung Yunho, không chút bất ngờ, Jung Yunho nghe, nhưng Park Yoochun lại ngây ngẩn cả người, đã hơn một năm rồi gã không liên lạc với anh, hơn nữa tính hai người vốn không hợp nhau.
Giọng Jung Yunho không dễ chịu chút nào, xung quanh có rất nhiều tiếng ầm ĩ, nghe thôi cũng biết anh đang ở đâu.
“Hyung, em là Yoochun.”
Đầu bên kia sửng sốt chừng ba bốn giây, mới nói: “A, làm sao vậy? Jaejoong đâu?”
“Jaejoong hyung đang vào WC, em gọi hỏi hyung một chút thôi, anh biết số mới của Changmin không?” Lúc Park Yoochun hỏi lại cảm thấy có chút chột dạ, gã không biết tại sao mình có cảm giác này.
Đầu bên kia truyền đến tiếng ầm ĩ vô cùng, Jung Yunho đột nhiên hỏi: “Cậu nhóc không nói cho em à?”
Park Yoochun ngừng hai giây: “Ừ.”
“Vậy nếu anh cho em biết, em có gọi cho Changmin không?”
“…”
Jung Yunho nở nụ cười: “Em sẽ không gọi. Yoochun, em sống quá tùy ý rồi. Từ ngày đầu tiên em bước chân vào ký túc xá, anh đã nói, trong thế giới của em không có bóng dáng của người khác. Hơn một năm rồi, em chưa hề liên hệ với anh.”
“Đấy là vì hyung đổi số.”
“Nhưng Jaejoong biết rõ, Junsu cũng biết.”
Cuối cùng, anh vẫn đưa số cho gã.
Park Yoochun nhìn chuỗi con số, như lời Jung Yunho nói, gã không gọi đi. Gã chỉ nhiều lần nhìn dãy số của Shim Changmin, do dự liên tục.
Đôi lúc gã cũng nghĩ, nếu như dãy số này đột nhiên gọi tới, gã sẽ nói như thế nào?
Cuối cùng gã ngẫm lại, Shim Changmin chưa từng gọi cho gã, gã cũng chưa từng gọi cho cậu.
Mấy năm này, Shim Changmin cùng Jung Yunho vẫn luôn bận rộn phát triển ở thị trường nước ngoài, bỏ mặc thị trường Hàn Quốc, khiến cho rất nhiều người mới trong nước nổi lên nhanh chóng.
Kỳ thật như vậy cũng hay, chỉ có không ngừng vươn xa mới có thể tăng mạnh độ nổi tiếng của mình.
Nhưng việc này cũng có nhiều bất lợi, chẳng hạn như bọn họ phải ăn đồ ăn Nhật, ăn cơm Tây một thời gian dài, dù thỉnh thoảng gọi món Hàn cũng không được đúng vị.
Một thời gian sau, họ về nước nghỉ ngơi, đúng lúc đến sinh nhật của một vị tiền bối, người này bao hết cả quán bar. Shim Changmin nể mặt cũng đến, không ngờ số lượng người tới rất đông, phải hơn trăm người.
Trong những người đến có vô số ca sĩ cùng diễn viên đang nổi tiếng, còn có cả người mẫu thành danh đã lâu, mọi người mặc rất gợi cảm, bầu không khí náo nhiệt vô cùng.
Shim Changmin cố gắng tìm kiếm người quen trong đám đông, cuối cùng bị một vị tiền bối kéo vào phòng riêng.
Cửa mở ra, trong phòng có bốn năm người, đang ngồi chơi bài.
Shim Changmin quét mắt một vòng, Park Yoochun ngồi trên ghế salon, trong tay cầm một ly rượu đỏ, nói chuyện với mọi người.
“Đến rồi, Changmin của chúng ta thật vất vả mới về nước được một lần nha!” Vị tiền bối dẫn cậu vào tiện tay đóng cửa lại, kéo cậu đi vào phòng, “Mọi người cạn ly nào!”
Park Yoochun đã nhìn thấy cậu, gã cười nhẹ, giơ ly rượu.
Shim Changmin bị ép uống một ly đầy, sau đó lại bị kéo lại gần, ngồi cạnh Park Yoochun.
“Đúng lúc để em ngồi cạnh Yoochun luôn, chắc là lâu lắm không gặp rồi đúng không? Sao Yunho không đi cùng em? Hôm qua tên đó còn bảo hôm nay sẽ tới mà.”
Shim Changmin qua loa trả lời: “Trong nhà Yunho hyung có chút việc, về quê rồi.”
Park Yoochun mặt không chút thay đổi, trong lòng lại cười thầm, rõ ràng là sốt ruột đi tìm Kim Jaejoong rồi.
Nhưng việc này hoàn toàn không ảnh hưởng tới bầu không khí trong phòng, vốn số lượng người chơi bài đã đủ, chỉ dư mình Park Yoochun, Shim Changmin đến, vừa vặn có người nói chuyện với gã.
Park Yoochun lắc lắc ly: “Về hôm qua à?”
“Sáng nay.” Shim Changmin bình tĩnh trả lời.
Rõ ràng trong phòng còn có những người khác, nhưng giờ phút này, bầu không khí lại xấu hổ như thể chỉ có hai người bọn họ.
Bên tai là tiếng ồn ào chơi bài, Park Yoochun nhắm mắt lại, đặt ly xuống, rất tự nhiên lấy di động ra: “Đổi số rồi đúng không, số mới là bao nhiêu vậy?”
Shim Changmin không nghĩ tới gã sẽ thay đổi nhanh như vậy, đọc số điện thoại.
Cậu nhìn Park Yoochun rất nghiêm túc nhập số, ánh mắt quét qua sườn mặt của gã, gã béo hơn lúc trước. Nhưng mà nhìn lại càng đẹp hơn, hẳn là sống rất tốt, dù cậu ở Nhật Bản cũng có thể biết rõ mức độ nổi tiếng của gã hiện giờ ở Hàn Quốc.
Ra mắt một lần nữa với tư cách diễn viên, gã quả thật rất xuất sắc.
“Vốn Jaejoong hyung cũng định đến, nhưng mà…” Park Yoochun thoải mái nở nụ cười, “Em biết mà.”
“Ừm, em biết rồi.”
“Không mang quà từ Nhật về sao?”
“Hả?” Shim Changmin sửng sốt, mãi sau mới kịp hiểu ra lời gã nói, xoa xoa tay, xấu hổ gật đầu: “Tối muộn hôm qua mới xong lịch trình, sáng sớm nay đã bay về, vậy nên không có thời gian…”
Kỳ thật việc này đâu có liên quan gì đến Park Yoochun? Đã bao nhiêu năm rồi không liên hệ, làm gì có ai sẽ nhớ tới việc mang quà về cho bạn. Hơn nữa, giờ đây bọn họ còn được coi là bạn bè không?
Đoạn đối thoại này nghe nhẹ nhàng khách sáo như giữa bạn bè cũ bình thường, nếu như nói cho người ngoài nghe thì rất bình thường, dù sao bọn họ đã từng là thành viên một nhóm suốt bao năm trời. Tất cả mọi người từng suy đoán quan hệ của họ, đến nay không ai có thể khẳng định rõ ràng quan hệ giữa hai người. Điều này rất bình thường, bởi chính hai người cũng không biết rõ quan hệ của mình.
Thời gian trôi qua nhanh quá, thoáng cái đã vụt đi, như thể hôm qua họ vẫn còn đang uống rượu trong quán nhậu ở Nhật.
Shim Changmin không nói hết lời, cậu cũng không biết tại sao mình phải nói dối như vậy, rõ ràng chỉ là một việc không tồn tại, nếu như hôm nay không gặp lại ở đây, có lẽ cả đời này cũng chẳng gặp lại.
Cậu thật sự không hiểu nổi Park Yoochun, nhìn kỹ mới nhận ra gã thay đổi rất nhiều, trên người gã vẫn mang theo khí chất u buồn, nhưng đáy mắt lại có vui vẻ trước nay chưa từng có.
Park Yoochun rõ ràng cười đẹp như vậy, nhưng lúc nào cũng mang theo sự ngăn cách.
Đó là tấm màng ngăn cách giữa gã và thế giới bên ngoài, gã giấu mình rất kĩ.
“Nếu vậy thì mời anh đi ăn đi.” Park Yoochun như đang nói đùa, giọng lại không nghe ra chút vui đùa nào, “Ah, phải là anh mời em mới đúng, em đã rất vất vả ở Nhật Bản rồi.”
Shim Changmin ngẩn người, vài giây sau mới đột nhiên nói: “Anh nói thật à?”
Park Yoochun im lặng một lát: “Anh lừa em bao giờ chưa?”
Như không biết nên tiếp tục thế nào, cuộc hội thoại này trở nên bế tắc, Shim Changmin không cách nào trả lời, Park Yoochun cũng không nhìn cậu nữa.
Một lát sau, Park Yoochun đột nhiên đứng dậy đi ra khỏi phòng.
Shim Changmin nằm trên ghế salon, nhắm mắt, nhớ lại rất nhiều chuyện.
Không biết bao lâu sau, Park Yoochun một lần nữa bước vào phòng, trên tay cầm đồ ăn. Một chiếc đĩa rất lớn, toàn những món hai người thích, còn có một ly nước trái cây.
Ánh mắt Shim Changmin khi chạm phải ngón tay gã đang cầm ly thì khẽ giật giật, đáy lòng có cảm giác như bị người xé rách. Những tình cảm mà cậu cho rằng mình đã vứt bỏ trong nháy mắt cháy bùng lên.
Cậu đột nhiên ngẩng đầu nhìn Park Yoochun, trong ánh mắt mang theo thắc mắc, rõ ràng như một đứa trẻ.
Park Yoochun lại mỉm cười, nói khẽ: “Coi như là mời em đi ăn, không coi là lừa em đúng không?”
Gã cười dịu dàng như vậy, đẹp như vậy, dường như gã vẫn là Park Yoochun lúc trước.
Shim Changmin phút chốc tỉnh táo lại, bọn họ đều đã thay đổi…
Vài người bước vào quán café, không gian yên tĩnh bỗng nhiên trở nên ầm ĩ.
Park Yoochun cúi đầu nhìn ly café, giọng rất nhẹ: “Nếu như em diễn không tốt chỉ vì bạn diễn là anh, vậy thì thật sự rất đáng tiếc.”
Hai người đã ngồi như vậy rất lâu rồi, đây là câu đầu tiên họ nói.
Shim Changmin nhấp một hớp café, không nói gì.
“Đối với diễn viên, có kinh nghiệm chưa chắc đã tốt, vì mình đã trải qua nên sẽ mang theo rất nhiều cảm xúc cá nhân. Anh nghĩ Jaejoong hyung và Yunho hyung đều nghĩ như vậy.” Park Yoochun vẫn cúi đầu nhìn ly café, nhưng lông mi khẽ rung lại để lộ tâm trạng không chút yên tĩnh của gã, “… Anh cũng từng tưởng tượng bạn diễn thành người khác khi quay phim, lúc đó trong lòng rất khó chịu, nước mắt tự nhiên rơi. Khi đó anh mới hiểu được, kỳ thật đóng phim là diễn chính mình.Nếu có thể khiến bản thân cảm động, vậy đã không gọi là diễn.”
Shim Changmin đột nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, cố gắng nở nụ cười: “Nghĩ đến ai?”
Park Yoochun uống một ngụm café, rốt cuộc chịu ngẩng đầu nhìn cậu: “Nghĩ đến ai mà mình có cảm xúc ấy, diễn là vậy mà.”
“Vậy thì sao?”
“Vậy thì nếu như anh khiến cho tâm trạng của em rối loạn, vậy cứ nhìn anh đi.” Park Yoochun uống hết sạch ly café của mình, “Không cần tìm cảm xúc nữa, lúc không diễn được người khác, vậy cứ là chính mình đi.”
Park Yoochun đứng dậy, mới đi được nửa bước, lại ngồi xuống.
“Mấy năm nay, chúng ta hiểu nhầm nhau rất nhiều điều, anh biết rõ trong lòng em có nhiều điều muốn nói, anh cũng vậy, nhưng giờ chắc không cần phải nói ra. Em cũng nghĩ giống anh, đúng không?”
Shim Changmin chỉ mỉm cười nhìn gã.
“Được rồi, về thôi.” Park Yoochun đứng dậy, lúc đi qua quầy còn gọi thêm một ly café mang về.
Gã đi ra ngoài quán café, độ ấm từ ly café xuyên qua cốc giấy, hâm nóng hai tay gã.
Park Yoochun ngẩng đầu nhìn trời cao.

(Hoàn)

Nov 19, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.6

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 6
Sự việc kế tiếp xảy ra mười phần kịch tính.
Ban đầu chỉ là đàm phán nội bộ giữa họ và công ty, không biết bị người nào cố ý tiết lộ ra ngoài, trong vòng một đêm, sự việc xôn xao hết lên, ngay cả truyền thông nước ngoài cũng đổ dồn ánh mắt về phía họ.
Vì phòng ngừa quấy rối, Park Yoochun tắt điện thoại vẫn thường dùng đi.
Mà gã và Shim Changmin, lâu lắm rồi không nói chuyện với nhau.
Shim Changmin dường như đang cố gắng lảng tránh, dù thỉnh thoảng sẽ nói vài câu với Kim Junsu, nhưng khi đang ở trong ký túc xá, cậu không thèm nhìn Park Yoochun lấy một lần.
Hoạt động của DBSK vẫn tiếp tục. Dù truyền thông vẫn không buông tha họ, ngày ngày gắng sức bịa đặt đủ điều, năm người bọn họ vẫn ở bên nhau, dù trên sân khấu hay sau cánh gà.
Mọi người dường như đều cố gắng lảng tránh truyền thông, đài báo viết ba người Kim Jaejoong, Kim Junsu, Park Yoochun tranh chấp hợp đồng với công ty quản lý, dẫn phát nguy cơ nhóm bị giải tán. Bài viết sinh động như thể họ là người trong cuộc, nhưng bọn họ lại không nhận được tin tức gì. Công ty không liên hệ với bọn họ, cũng không ngăn cản đồn đãi bên ngoài, dù là người trong cuộc hay người đứng ngoài, trong lúc nhất thời, dường như tất cả đều lựa chọn im lặng.
Park Yoochun không hiểu, bọn họ chẳng qua là đưa ra vài kiến nghị với công ty, đây là việc rất phổ biến trong công việc, vì sao khi bọn họ làm, lại biến thành tội ác tày trời. Nhưng từ lâu rồi, họ đã biết không thể oán trách, bởi dù cho sự thật có tồn tại cũng chẳng ai tin tưởng. Nói đúng hơn, điều mọi người quan tâm không phải sự thật, DBSK sắp giải tán, đây mới là điều họ quan tâm.
“Hyung, nếu chúng ta giải tán, rất nhiều người mong chờ điều đó sao?”
Thời gian này, Park Yoochun bắt đầu uống rất nhiều rượu. Vì dư luận càng lúc càng ầm ĩ, bọn họ đâm lao phải theo lao, dù sao cũng là nghệ sĩ hết sức quan trọng trong công ty, hiện tại bị truyền thông trói buộc, họ rất khó cúi đầu.
Tửu lượng của Kim Jaejoong tốt hơn gã, nhưng bây giờ rõ ràng không tỉnh táo lắm, cậu mơ màng nằm trên sàn nhà, bốn phía không còn tiếng đùa giỡn của anh em ngày trước.
Bọn họ đã chuyển ra ngoài ký túc xá.
Park Yoochun đương nhiên là về nhà, Kim Jaejoong tạm thời ở khách sạn.
Khách sạn cũng có nhiều ưu điểm của quán bar, uống bao nhiêu rượu cũng không sao, có thể ngã đầu xuống mà ngủ, có thể mặc kệ tất cả người bên ngoài.
Sau đó gã thấy Kim Jaejoong khóc.
Khi đêm dài yên lặng, trong căn phòng khách sạn xa hoa, một người đàn ông nằm trên mặt đất lớn tiếng khóc.
Park Yoochun há miệng, biết mình phải nói gì đó, nhưng bốn phía trống rống chỉ có tiếng khóc của Kim Jaejoong vang vọng.
Gã nghĩ rằng mình sẽ khóc, rõ ràng mình là người dễ khóc nhất trong nhóm, lúc này lại không rơi lấy một giọt nước mắt.
Gã rõ ràng rất đau lòng, lại không thể nào khóc được.
Ngoài các buổi biểu diễn ra, công việc của ba người đã bị tạm thời hoãn lại.
Park Yoochun khó được khi nhàn rỗi, gã tựa trên ban công phơi nắng, nhớ lại xem lần gần nhất mình sống ung dung như vậy là khi nào. Nói là ung dung, nhưng trong lòng lại như bị một tảng đá nặng đè nén, rõ ràng đứng dưới ánh mặt trời, cả người gã lại như bị mây mù bao phủ.
Gã bắt đầu nghi ngờ có phải mình đã làm sai điều gì không, nhưng mỗi lần yên lặng suy nghĩ, lại luôn có cảm giác thoải mái khi được giải thoát. Có lẽ mỗi người đều có giây phút như vậy, bị cuộc sống mệt mỏi đến cực độ kích thích ham muốn phản loạn, Park Yoochun biết mình không còn là trẻ con, không nên làm như vậy, nhưng gã lại lưu luyến trạng thái lúc này.
Nếu chỉ đơn thuần là một kỳ nghỉ dài hạn thì tốt biết bao?
Nếu như gã ngủ đủ sau đó tỉnh dậy, chuyện này có thể coi là chưa xảy ra không?
Gã rất muốn bộc lộ suy nghĩ hoang đường này, nhưng lại không tìm lấy được một người có thể trò chuyện trong điện thoại.
Park Yoochun đột nhiên muốn gọi cho Shim Changmin, ngón tay do dự hồi lâu, cuối cùng gom tất cả dũng khí ấn gọi, nhưng lại nghe thấy tiếng tút dài mà không người nghe máy.
Kỳ thật lúc này gã hẳn nên gọi lại một lần nữa, nếu gọi một lần nữa, có lẽ Shim Changmin sẽ nhận được. Nếu lúc này gã có thể giải thích với Shim Changmin, có lẽ Shim Changmin sẽ không hiểu lầm sâu như vậy. Nếu họ rảnh cả năm 2009, nếu…
Không có nếu.
Bởi vì ngay sau đó đã có đáp án, với tư cách là bên mạnh hơn, SM đã đưa ra thông báo cuối cùng, không cần biết đấy là kiến nghị ngầm hay kiện tụng, đều mạnh mẽ vô cùng.
Park Yoochun rốt cuộc có được kì nghỉ dài hạn mà gã hằng mơ ước rồi.
Kì nghỉ này không có thời hạn, nếu gã muốn, gã có thể nghỉ cả đời.
Ban đầu, gã đã thật sự đi ra ngoài chơi, đi tất cả những nơi mà gã muốn đi nhưng lại không có cơ hội trong suốt mấy năm qua. Sau thì lười ra ngoài, ngày nào cũng ở trong nhà, bên ngoài nhà lúc nào cũng có fan chờ đợi, đôi khi gã đứng cạnh cửa sổ nhìn ra ngoài, cũng có thể nhìn thấy bóng người.
Vài lần, Kim Jaejoong dẫn bọn họ ra ngoài đi chơi, lúc trở lại gặp phải fan, mấy cô bé kia mắt đỏ bừng vây quanh họ, hứa những lời ngây thơ mà chân thành. Park Yoochun đột nhiên cảm thấy rất phiền, không muốn nhìn thấy mấy cô bé này, không muốn nhớ lại quá khứ của mình, thậm chí không muốn thừa nhận hết thảy những chuyện đã qua.
Ngày hôm đó, Park Yoochun nằm trên giường nghe nhạc.
Tuy đã cuối thu nhưng cửa sổ vẫn đang mở rộng, gió đêm vù vù thổi khắp phòng. Park Yoochun lúc đầu không ngủ được, quá nửa đêm thì mơ mơ màng màng, nửa tỉnh nửa mê.
Đột nhiên điện thoại vang lên. Chuông reo được vài lần lại tắt, sau đó lại vang lên.
Cứ thế chừng mười phút, Park Yoochun rốt cuộc không nhẫn nhịn được nữa, xuống giường nghe máy, nhìn tên hiển thị trên màn hình là Shim Changmin, là dãy số gã gọi lúc trước.
Lúc chưa gọi thì nghĩ ra vô số lời muốn nói, nhưng đến khi cậu thật sự gọi tới, Park Yoochun lại không biết nên trả lời điện thoại ra sao. Gã do dự đứng đó, đợi đến khi chuông ngừng, gã mới tỉnh táo lại, lúc đã sẵn sàng để trả lời, đối phương lại không gọi nữa.
Mở cuộc gọi nhỡ ra, Shim Changmin đã gọi liên tục sáu, bảy cuộc.
Park Yoochun hít sâu một hơi, định gọi lại cho cậu, kết quả vừa mới ấn nút gọi, lại lập tức hủy bỏ.
Con người thật sự rất kỳ lạ. Rõ ràng vẫn luôn hi vọng nhận được điện thoai, nhưng lúc có cuộc gọi đến lại do dự. Tâm trạng muốn nghe máy chẳng khi nào bằng sự xấu hổ, quan hệ lúc trước thân thiết bao nhiêu thì giờ lại càng dễ dàng lạnh lùng xa cách. Nói cho cùng cũng không biết là đang giận dỗi hay là gì, Park Yoochun đợi chừng ba phút, Shim Changmin vẫn không gọi lại.
Dù thế nào, đêm nay không thể nào đi ngủ tiếp được. Tính qua đã khoảng nửa năm không liên hệ, thỉnh thoảng nhìn thấy Shim Changmin và Jung Yunho trên TV, Park Yoochun sẽ không chuyển kênh, nhưng ánh mắt lại đảo tới đảo lui giữa hai người, vô thức tìm kiếm vị trí của mình.
Park Yoochun cảm thấy đây là một căn bệnh, gã đã mắc bệnh nan y.
Không biết gã nhắm mắt lại bao lâu, điện thoại đột nhiên vang lên. Park Yoochun vô thức vươn tay cầm lấy, lần này ấn nghe không chút do dự.
Điện thoại đặt bên tai, nửa ngày sau mới thốt lên cái tên: “… Changmin à?”
Đối diện cũng im lặng, Shim Changmin nhẹ nhàng “Ừ” một tiếng.
Sau đó, không có tiếng động gì cả.
Không ai chủ động nói, thời gian cứ thế từng giây từng phút trôi qua, rõ ràng hẳn lên quý trọng giây phút này, nhưng lúc này họ lại cảm thấy giày vò vô cùng.
Không nghĩ tới hai người cũng có một ngày như vậy, xấu hổ đến không biết nói gì.
Cuối cùng vẫn là Shim Changmin mở miệng trước, giọng cậu trầm trầm, nói: “Sống thế nào?”
Park Yoochun bật cười, “Lúc này, anh phải nói sống rất tốt mới đúng. Nhưng mà, hình như không được tốt cho lắm.”
“Ừ.” Giọng Shim Changmin lạnh như băng, “Dù thế cũng chẳng có cách nào cả.”
Chừng một hai giây, Park Yoochun cảm thấy cả người lạnh toát, trước mặt tối sầm, chỉ có thể dựa vào ánh trăng để nhìn rõ xung quanh.
Tiếng hít thở của Shim Changmin xuyên qua điện thoại rơi vào tai gã, bất giác, hơi thở càng ngày càng dồn dập, Park Yoochun ngồi xuống bên giường, tay phải nắm chặt lấy mép giường.
“Em…” Shim Changmin đột nhiên nói.
“Làm sao?”
Tút tút tút… Điện thoại đã tắt.
Park Yoochun nhìn màn hình lóe sáng màu xanh da trời, mũi đột nhiên chua xót.
Sang năm mới, Kim Jaejoong và Kim Junsu đều có hoạt động riêng muốn theo đuổi.
Kỳ thật từ lúc họ bắt đầu khởi kiện, họ không hề có ý định ký hợp đồng với một công ty khác, nói đúng hơn là vẫn còn ôm hy vọng với công ty. Đáng tiếc thời gian lúc nào cũng ép buộc người phải trưởng thành, có một số việc dù không muốn đối mặt cũng không được, họ mới ngoài hai mươi, sa sút tinh thần suốt nửa năm đã là quá dài, Park Yoochun không thể không giữ vững tinh thần, một lần nữa đối mặt với đường đời của mình.
Hết lần này tới lần khác, đúng lúc này, Shim Changmin lại gọi điện thoại tới, lần này khác lần trước ở chỗ giọng Shim Changmin phập phồng, hoàn toàn không có sự bình tĩnh tỉnh táo ngày thường của cậu.
Lúc ấy Park Yoochun đang ở nhà Kim Jaejoong, thấy có cuộc gọi đến liền vội vàng chạy ra ban công nghe.
Shim Changmin nói một đống những lời khó hiểu, sau đó bật ra tiếng cảm thán rất kỳ lạ. Park Yoochun vẫn yên lặng, định đợi cậu nói xong hết đã.
Ai ngờ Shim Changmin đột nhiên lớn tiếng gọi gã: “Hyung!”
“Anh đây.”
“Em hỏi anh một câu hỏi được không?” Sau đó không đợi Park Yoochun trả lời, lại nói: “Thôi, em không hỏi nữa.”
Park Yoochun nhận ra cậu hôm nay không bình thường, không biết có phải là vừa uống rượu hay không, nhưng cậu không phải kiểu người mượn rượu mua say, vì vậy gã cẩn thận thăm dò: “Uống rượu dạ dày sẽ khó chịu đấy, nếu em đang ở Hàn Quốc thì gọi điện cho quán mà trước đây vẫn hay đặt đồ ấy, số điện thoại của họ không đổi đâu, mấy hôm trước anh vừa đến đấy xong.”
Shim Changmin đột nhiên yên lặng, ngay cả tiếng hít thở cũng không nghe thấy. Ngay tại lúc Park Yoochun thiếu chút nữa cúp điện thoại, Shim Changmin lại đột nhiên cười rộ lên. Tiếng cười ấy không phải tiếng cười to, cũng không phải giọng cười yếu ớt, nghe có vẻ khàn khàn, hơn nữa không lớn, có lẽ là đặt sát điện thoại vào bên miệng.
Park Yoochun vẫn chờ cậu cười xong, mới nói: “Làm sao vậy?”
“Anh còn nhớ anh đã từng hỏi em, anh không giống Kim Junsu ở chỗ nào.”
Gã từng hỏi sao? Park Yoochun cố gắng nhớ lại, trong ấn tượng hình như đã từng hỏi như vậy, nhưng hỏi lúc nào thì lại không nhớ rõ.
“Không nhớ à?” Shim Changmin đột nhiên thở dài, lẩm bẩm: “… Vậy cũng tốt.”
Park Yoochun cảm thấy không bình thường, lại không có thời gian để gã suy nghĩ kĩ, Shim Changmin đã chuẩn bị cúp: “Em cũng không còn việc gì khác, giữ sức khỏe đấy, gặp lại sau.”

Điện thoại cúp rồi, Park Yoochun muốn khiến mình cười lên, nhưng lại không thể nào cười được.

Nov 18, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.5

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 5
Sau đó là những buổi ghi hình cho một loạt show của Nhật Bản.
Từ khi sự nổi tiếng của họ bùng nổ tại Nhật, họ rốt cuộc có thể tham gia hàng loạt những show nổi tiếng nhất của đất nước này.
MC Shinya Ueda là một người rất thú vị, có lúc khiến người cảm thấy rất nhẹ nhàng, nhưng thỉnh thoảng những lời sắc bén của ông cũng khiến người ta phải đau đầu.
Trong phần kiểm tra đồ đạc của khách mời, mọi người thấy điện thoại của Shim Changmin trong đống đồ của Park Yoochun.
“Sao điện thoại của Changmin lại ở chỗ cậu?” Shinya Ueda tò mò nhìn Shim Changmin.
Shim Changmin vội vàng trả lời: “Lúc trước Yoochun mượn của tôi, vẫn… Chưa trả lại cho tôi.” Nửa câu sau cậu có chút ngập ngừng, cậu nhận ra Park Yoochun đang nhìn mình cười cười, lại càng thêm lúng túng.
Shinya Ueda cũng kinh ngạc nói: “Cậu đưa cậu ta?” Lại còn mượn từ mấy hôm trước?
Shim Changmin chỉ có thể gật đầu xác nhận lại một lần nữa.
“Sao cậu không trả lại cậu ta?” Shinya Ueda quay đầu lại hỏi Park Yoochun, điện thoại trong tay bị Park Yoochun thuận tay cầm lấy.
Gã mặt không biểu tình phủi bụi trên điện thoại, nở nụ cười yếu ớt nói: “Vậy giờ trả lại cho em.”
Nói xong liền vươn tay ra, mọi người cười đùa, Shim Changmin cũng xấu hổ cười theo.
Quay xong chương trình, Park Yoochun là người đầu tiên lên xe, gã hôm nay vốn bị cảm, lên xe liền nằm bẹp dí. Shim Changmin do dự có nên ngồi cạnh gã hay không, sau lại bị Shim Changmin tiện tay đẩy, cuối cùng kiên trì lên ngồi cạnh.
Trên đường chỉ có Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đang nói chuyện, Kim Junsu theo thường lệ đeo tai nghe nghe nhạc, Shim Changmin cảm thấy toàn thân đều không tự nhiên, lúng túng gắng sức giữ vững khoảng cách với Park Yoochun. Cậu cũng không biết mình đang nghĩ gì, vậy mà lại có chút sợ Park Yoochun.
Kỳ thật cũng không phải việc gì lớn, hơn nữa cũng chưa làm to, nhưng nói nhỏ thì lại hơi coi thường quá, dù sao việc này cũng khiến Park Yoochun lo lắng vài ngày, hơn nữa đến giờ cậu vẫn chưa trả lại điện thoại cho gã, nếu phải lưu lại danh bạ một lần nữa thì rất phiền phức.
Shim Changmin chỉ có thể liên tục thầm chửi mình váng đầu, rảnh rỗi lại bày ra trò đùa này làm gì, rõ ràng bình thường có thích đùa vậy đâu.
Cậu vô thức nhìn Park Yoochun, lại ra sức vứt bỏ suy nghĩ ban nãy. Kỳ thật, hình như quan hệ của hai người rất thân thiết, đùa chút có sao đâu.
Shim Changmin không biết dùng từ thân thiết ở đây có hợp không, nhưng cậu vẫn cảm thấy, giữa hai người có một nơi nào đó mà không ai có thể chạm tới.
Trở lại ký túc xá, Park Yoochun uống thuốc xong liền đi ngủ. Buổi tối lúc gã dậy uống nước, thấy Shim Changmin ngồi trên ghế salon đọc sách.
Shim Changmin cảm nhận được Park Yoochun đang nhìn cậu, ngọn đèn trong phòng bếp rất yếu, mái tóc của Park Yoochun dưới ánh sáng lại càng thêm mềm mại.
“Đã đỡ chưa?”
“Rồi, khỏe hơn nhiều rồi.” Park Yoochun chậm rãi đi tới, ngồi xuống bên cạnh cậu, vì nước khá nóng nên gã uống rất chậm, từng ngụm một.
Shim Changmin đặt sách sang một bên, đột nhiên cảm thấy có chút xấu hổ, lại không biết tại sao.
“Đang đọc gì vậy?”
“Rừng Na Uy.”
“Em đọc nhiều lần lắm rồi mà?”
“Chỉ là đột nhiên nhớ tới thì đọc thôi, để giết thời gian ấy mà.”
Park Yoochun cười nhẹ, đột nhiên ghé sát vào cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, nói: “Khi nào trả lại di động cho anh?”
“Hả?” Shim Changmin vô thức mở to hai mắt, ngay sau đó kịp phản ứng lại, quả nhiên là đã biết.
Nhưng nhìn nét mặt của gã lại không giống như đang tức giận, nhưng nụ cười vừa rồi dịu dàng quá, phối hợp với khí chất u buồn chỉ Park Yoochun mới có, Shim Changmin há to miệng, nửa buổi vẫn không nói lên lời.
Đây không giống cậu chút nào, thường ngày, Shim Changmin sao có thể không trả lời được câu hỏi như vậy, dù đó là lỗi của cậu, cậu cũng có thể phản biện. Nhưng ánh mắt của Park Yoochun khiến cậu không cách nào phản bác, ngay cả giải thích cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
Park Yoochun dựa vào ghế salon, uống một ngụm nước: “Cầm nhiều ngày như vậy, đến lúc trả lại cho anh rồi đấy.”
Shim Changmin xấu hổ đáp lời, sau đó vào phòng ngủ lấy ra cho gã.
Park Yoochun nhận lấy, không thèm nhìn lấy một cái, chỉ là vứt di động sang một bên, mang theo giọng mũi nghẹt đặc mà cười rộ lên.
Thái độ của gã như vậy, đối với Shim Changmin mà nói thì có chút đáng sợ, rõ ràng bị bắt được đã rất mất mặt, đối phương còn cười dịu dàng như vậy, may mắn xung quanh không có người khác. Cậu rất muốn cầm quyển sách lên giả bộ đọc tiếp, nhưng lại cảm thấy làm thế quá giả tạo, nhưng nếu tiếp tục ngồi nhìn nhau mà không nói câu gì, cậu cảm thấy bầu không khí như bị đè nén căng thẳng vô cùng.
“Anh nghĩ em sẽ chẳng bao giờ trêu anh.” Park Yoochun nói, “Hình như đây là lần đầu tiên.”
Shim Changmin im lặng nuốt nước miếng, hồi lâu sau mới nói: “Lúc ấy thật ra chỉ định đùa chút thôi, không ngờ khiến anh lo lắng như vậy.”
“Chỉ tối hôm đấy thôi, hôm sau đã không lo lắng nữa rồi.”
“Hả?”
“Hả cái gì?” Park Yoochun nheo mắt lại, cười rộ lên, “Ngày hôm sau anh biết rồi, trong quán có camera giám sát, em cũng biết mà.”
Shim Changmin thiếu chút nữa nghi ngờ Jung Yunho bán đứng cậu, nhưng thấy gã không tức giận, trong lòng cũng bớt khẩn trương: “Chỉ là sợ anh biết sẽ giận, vậy nên mới không dám nói cho anh biết. Em vốn không có ý như vậy, ban đầu cũng chẳng định trêu đùa gì, lúc nhặt được chỉ là nghĩ cầm hộ anh thôi.”
Park Yoochun liếc cậu một cái: “Anh biết mà.”
Shim Changmin mím môi, lại có chút xấu hổ, ngày hôm nay cậu xấu hổ rất nhiều lần: “Em… Không biết nói gì nữa. Không hiểu sao lại làm việc như vậy, gây phiền toái cho tất cả mọi người, thật đúng là…”
Park Yoochun không nói một lời nhìn cậu, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve chiếc cốc trong tay.
“Về sau em sẽ không bao giờ làm như vậy nữa…” Shim Changmin ra vẻ ngoan ngoãn, cố gắng nở nụ cười, “Thật sự là ngây thơ chết mất, hyung không trách em thì may quá.”
Park Yoochun gật gật đầu, một lát sau mới nói: “Sao mà phải nghiêm túc như vậy, bình thường lúc em ầm ĩ với Junsu cũng có như thế này đâu.”
“Anh không giống anh ấy.” Shim Changmin nói xong liền im lặng, lời này thốt ra, căn bản là không nghĩ nhiều, ngay chính cậu cũng muốn biết, Park Yoochun rốt cuộc không giống ở chỗ nào.
Park Yoochun tò mò hỏi: “Sao lại không giống?”
“…” Shim Changmin không cách nào trả lời, tuy đang cố gắng suy nghĩ đáp án, nhưng ánh mắt lại dừng lại trên người Park Yoochun, chậm chạp không chịu thu về.
Dù sao chỉ là không giống thôi.
Shim Changmin dời mắt đi, im lặng không nói gì.
Sau chuyện này, ánh mắt Shim Changmin nhìn Park Yoochun trở nên rất kỳ lạ, nhưng cậu che giấu rất giỏi, không bị ai phát hiện.
So với lúc trước, Park Yoochun càng ngày càng thích thân cận cậu, đặc biệt là khi ở Nhật Bản, vì ít ra ngoài chơi, vậy nên lúc ở trong ký túc xá, gã lúc nào cũng ở cạnh Shim Changmin.
Sở thích của hai người cũng càng ngày càng giống nhau, chẳng hạn như ăn uống, cả ký túc xá chỉ có hai người dành tình yêu nhiệt tình cho việc này.
Thỉnh thoảng biết được vài quán ăn ngon từ nhân viên, chỉ cần có thời gian, hai người sẽ cùng nhau đi ăn.
Tình huống như vậy vẫn tiếp tục ngay cả khi trở lại Hàn Quốc.
Lúc ấy Shim Changmin không thích đi chơi hay ăn uống cùng người lạ, ngay cả tiệc tùng trong công ty cũng rất ít khi tham dự. Park Yoochun cũng là kiểu người lúc gần lúc xa, có đôi khi hai người sẽ chuồn khỏi tiệc, sau đó tìm một quán nào đó ngồi ăn.
Quan hệ như vậy, hình thức ở chung ăn ý đến tận cùng, dường như có một tình cảm nào đó đang nảy nở giữa hai người, nhưng không ai nói rõ.
Đến năm 2009, tour diễn vòng quanh châu Á của DBSK lại một lần nữa bắt đầu.
Cuộc sống bận rộn mà mệt mỏi đè lên bờ vai của mấy chàng trai mới ngoài hai mươi.
Chỉ là thượng đế rất quan tâm họ, sau những nỗ lực phi thường, họ lấy được vinh quang mà người ta dù có cạnh tranh đỏ mắt cũng không thể nào giành được. Lượng người tham gia cùng độ nổi tiếng của tour đạt đến một độ cao trước nay chưa từng có, ngay cả giá trị của bốn chữ Dong Bang Shin Ki cũng vươn lên tầm cao mới.
Tất cả mồ hôi đều đã đạt được đền đáp.
Tất cả cố gắng đều đã thu hoạch được thành tựu.
Như thể dựa theo con đường mà thượng đế đã dựng sẵn, họ cứ từng bước từng bước đi tới thành công.
Park Yoochun là một người đa sầu đa cảm, thỉnh thoảng lúc ngồi ngẫm nghĩ cũng sẽ cảm thấy hối hận với rất nhiều quyết định trước đây của mình. Nhưng đã lăn lộn trong giới bao nhiêu năm, ít nhiều cũng hiểu được một vài đạo lý.
Nhưng quan điểm của mỗi người dù sao cũng bất đồng.
Bạn tốt cũng sẽ có cái nhìn khác nhau.
Vậy nên năm người họ có một cuộc nói chuyện dài đằng đẵng.
Chiều hôm đó, họ tập luyện xong rồi trở về, tất cả mọi người đều rất mệt, nhưng không ai định đi nghỉ ngơi. Dường như tất cả đều nhận ra có chuyện sắp xảy ra, mọi người ngồi xuống phòng khách, sau đó bắt đầu im lặng.
Park Yoochun không nhớ rõ lúc ấy họ nói gì, cũng không nhớ rõ Shim Changmin nói gì, gã chỉ nhớ rõ từ đầu đến cuối, Shim Changmin vẫn dùng một ánh mắt rất kỳ lạ nhìn gã.
Đây là lần đầu tiên, cậu dùng ánh mắt lộ liễu như vậy nhìn gã.
Park Yoochun không dám đáp lại, thậm chí bị nhìn đến chột dạ, gã cũng không rõ lắm tại sao mình lại có tâm trạng kỳ lạ như vậy, nhưng lại không dám dũng cảm đáp lại ánh mắt của Shim Changmin.
Mãi đến khi cuộc nói chuyện chấm dứt, gã vẫn như đang ngồi trên bàn chông.
Kim Jaejoong bị Jung Yunho kéo vào trong phòng ngủ, nghe thấy tiếng đóng cửa “Rầm” một tiếng, Kim Junsu hỏi gã có muốn vào xem không.
Gã còn chưa trả lời, Shim Changmin đã chen ngang: “Lo việc của mình đi thì hơn.”
Không biết cậu đang nói Kim Junsu hay Park Yoochun.
Bình thường, Kim Junsu nhất định sẽ phản bác cậu, sau đó hai người sẽ đánh nhau, nhưng bầu không khí hôm nay rất khác thường, Kim Junsu không nói một câu gì, lúc đi qua Shim Changmin còn vỗ nhẹ vai cậu một cái.
Trong phòng khách chỉ còn lại hai người bọn họ.

Park Yoochun cảm giác được Shim Changmin có chuyện muốn nói với gã, gã ở lại, Shim Changmin lại không có phản ứng gì. Lúc gã đang định mở miệng trước, Shim Changmin lại đột nhiên đứng dậy, không nói một lời quay về phòng mình.

Nov 17, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.4

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 4
Nửa năm sau, năm người bọn họ gần như không được nghỉ ngơi, làm việc cả ngày lẫn đêm hơn 100 ngày, mới được nửa ngày nghỉ.
Lúc ở Nhật Bản, ngoài Kim Jaejoong ra, bốn người còn lại rất ít khi đi ra ngoài. Có lẽ là vì không quá quen, dù trong một năm có hơn một nửa thời gian ở đây, nhưng bạn bè của họ ở đây không nhiều lắm, chẳng đi chơi đâu được.
Shim Changmin mang máy tính lên giường, chuẩn bị xem mấy bộ phim gần dây.
Park Yoochun mặc chiếc áo lông màu lam nhạt, đi chân trần đến. Shim Changmin nhướn mày nhìn, ý bảo gã đóng cửa.
“Đang xem gì vậy? Junsu gọi chúng ta ra phòng khách chơi game, Yunho hyung đang chơi với cậu ta rồi.”
“Không đi.” Phòng của Shim Changmin kỳ thật lấy ánh sáng rất tốt, nhưng bình thường lúc xem phim trên máy tính, cậu rất thích kéo rèm, đóng cửa lại, cả phòng tối om, “Em tải phim mới nhất về, muốn xem không?”
“Phim bom tấn à?”
Shim Changmin cười cười: “Đương nhiên, còn phim nào được nữa?”
Nói xong liền dịch vào trong, Park Yoochun ngồi xuống bên cạnh cậu, nghiêng đầu tựa vào vai cậu: “Ai diễn vậy?”
Đây có lẽ chỉ là đoạn đối thoại rất bình thường giữa những người đàn ông, Shim Changmin lại nghiêm túc giới thiệu với gã thông tin của các diễn viên, giọng điệu cùng biểu cảm của cậu nghiêm túc đến kỳ lạ.
Park Yoochun bình thường không quá quan tâm đến diễn viên, bình thường gã xem phim không chọn diễn viên, gã quan tâm đến chất lượng phim hơn.
Đang xem dở, Shim Changmin đi WC một lát, lúc quay trở lại thấy Park Yoochun cầm điện thoại, không biết đang làm gì, vì vậy nhiều lời hỏi: “Đang nhắn tin với Yoohwan à?”
“Ừ, gần đây bận quá quên mất không liên lạc.” Park Yoochun nhắn tin xong, ngẩng đầu nói với Shim Changmin: “Khó được khi nghỉ ngơi cả buổi, ra ngoài đi dạo đi?”
Gã biết một quán nhậu izakaya, không lớn, vị trí cũng khó tìm. Nói đúng ra là Kim Jaejoong dẫn gã đến, Park Yoochun không nghiện rượu bia thuốc lá, nhưng không cai được, là kiểu người lúc cần hút vẫn hút, cần uống vẫn uống. Shim Changmin sống lành mạnh hơn gã rất nhiều, tuy cũng uống rượu, nhưng chỉ uống rất ít.
Chiều tà, người không nhiều lắm.
Park Yoochun tìm một góc ít người, ngồi xuống, gọi vài món ăn vặt lại gọi thêm rượu. Gã hiểu rất rõ khẩu vị của Shim Changmin, gọi toàn những món cậu thích, vậy nên khi đồ ăn vừa mang lên, mắt Shim Changmin sáng ngời, không chút khách khí bắt đầu ăn.
“Em thật đúng là ăn kiểu gì cũng không béo.” Park Yoochun rót cho mình một chén, nhấp một ngụm, “Ăn bao nhiêu chỉ thấy cao mà không thấy béo, đây có gọi là siêu năng lực không?”
Shim Changmin nhẹ nhàng cười cười, gắp vài món bỏ vào đĩa trước mặt Park Yoochun: “Uống rượu không ăn gì mà dạ dày không đau mới gọi là siêu năng lực.”
Park Yoochun nở nụ cười hưởng thụ, nháy mắt với Shim Changmin: “Changmin của chúng ta quan tâm anh vậy à.”
Đây là lần đầu gã gọi cậu như vậy, Shim Changmin hơi sửng sốt, lúc nhìn Park Yoochun lại nhận ra ánh mắt của gã không bình thường, nhưng lại không nhìn ra khác biệt ở chỗ nào.
Cậu biết tính Park Yoochun khá hướng nội, tuy bình thường cũng hay cười, nhưng lúc ở một mình, phần lớn thường im lặng ngồi một góc. Người này như thể trời sinh đã khác thường, toàn thân tỏa ra hơi thở khiến người không dám đụng vào. Có đôi khi cũng muốn kéo gã ra chơi đùa, nhưng tay còn chưa vươn ra, tâm đã mềm nhũn.
Shim Changmin vẫn cảm thấy mình không có cách nào tới gần gã.
Chẳng hạn như lúc này, rõ ràng ngồi đối diện, nhưng trong lòng gã đến cùng đang nghĩ gì, cậu cũng chỉ có thể loáng thoáng đoán được đôi chút.
Park Yoochun thu lại nụ cười, im lặng uống thêm hai chén rượu, rất nhanh, gã đã uống hết chai rượu, Park Yoochun đặt chai rỗng sang một bên, vươn tay lấy chai mới.
“Anh có chuyện gì à?” Shim Changmin không muốn đoán lung tung nữa, dứt khoát hỏi hẳn, “Gần đây mệt mỏi quá đúng không? Em cũng cảm thấy như vậy, nhiều lúc chỉ muốn nằm xuống mà ngủ thôi.”
Cậu cố gắng nói thật nhẹ nhàng, Park Yoochun lại liếc nhìn cậu, mơ hồ nói: “… Em còn nhỏ.”
Đây xem như câu trả lời.
Shim Changmin cảm thấy có lẽ mình say rồi, đây là câu nói bình thường chỉ có Kim Jaejoong dùng khi đấu võ mồm với cậu, Park Yoochun từ trước tới nay chưa bao giờ nhắc đến tuổi của cậu.
“Anh nói là, em còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian.” Tay Park Yoochun run lên, chai rượu nghiêng một cái đổ ra ngoài, “Mới ngoài hai mươi thôi, thật sự khiến cho người ta hâm mộ.”
“Hyung cũng lớn hơn em bao nhiêu đâu.”
“… Hai tuổi.”
Shim Changmin há miệng, nhưng lại không biết trả lời gã thế nào, Park Yoochun hôm nay rất kỳ lạ, rõ ràng mới uống chút rượu mà đã như thể say, lời gã nói cậu chẳng hiểu gì cả.
Vốn định cứ thế dẫn gã về, nhưng thấy gã như vậy, trái tim Shim Changmin đột nhiên chìm xuống.
Như một cách bộc lộ cảm xúc của bản thân, cậu cảm thấy trong lòng Park Yoochun nhất định chứa gì đó, không thể nói với người khác, chỉ có thể đến nơi không người biết đến này để uống rượu.
Shim Changmin không nói gì, im lặng nghe Park Yoochun nói, phát hiện tay gã run run liền giật lấy bình rượu trong tay gã, rót đầy ly giúp gã.
“Không biết còn phải tiếp tục như vậy bao lâu nữa… Mệt mỏi quá…” Park Yoochun thấp giọng thì thào, gã vẫn ngồi đó, chỉ là ánh mắt mơ màng, “Kỳ thật đôi lúc chỉ muốn né tránh, chạy trốn hẳn là được đúng không? Đến nơi không ai biết đến… Trốn đi.”
Park Yoochun nói xong liền ngẩn người, vài giây sau mới kịp phản ứng lại, hỏi: “Sao em không nói gì?”
Shim Changmin nhìn chằm chằm vào ánh mắt của gã, sau đó rót cho mình một chén: “Em uống cùng anh.”
Lúc uống rượu giải sầu mà có người ở bên là điều hạnh phúc nhất, niềm hạnh phúc này khác hẳn với kiểu cảm giác khi uống rượu một mình. Park Yoochun nở nụ cười vui vẻ, chỉ là so sánh với u buồn trong mắt gã, nụ cười này cũng chẳng thấm là bao.
Shim Changmin không rõ, người này tại sao lại có nhiều suy nghĩ âu sầu như vậy, rõ ràng nhìn bề ngoài rất phóng khoáng thoải mái, chẳng quá để tâm chuyện gì, sống tự do tùy ý. Nếu đổi thành người khác, cậu chắc chắn sẽ chẳng thèm quan tâm, nhưng đối diện là Park Yoochun, chỉ nhìn gã thôi đã không cách nào mặc kệ gã được rồi.
“Em không uống rượu mà?”
“…” Shim Changmin im lặng một lát, lại rót cho mình đầy một ly, “Anh cũng rất ít khi mượn rượu giải sầu đó thôi. Em không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng đã đưa ra lựa chọn này thì phải kiên trì với nó, không kiên trì được thì bộc lộ hết ra ngoài đi.”
Hoặc là, nói với em ấy.
Shim Changmin không nói ra, cậu thừa dịp nâng ly nhìn Park Yoochun một cái, thấy gã ngẩn người, nhìn chằm chằm mặt bàn, trong lòng cũng khó chịu.
Cậu rất muốn hỏi gã, rồi lại sợ gã không chịu nói với mình.
Nói đúng ra, gã nhất định sẽ không nói với mình.
Lúc đi ra ngoài, trời đã tối rồi.
Park Yoochun hoàn toàn không giống như vừa uống rượu, lúc đi đường bước chân rất nhẹ lại chắc chắn. Shim Changmin đi phía sau gã, hai người một trước một sau tản bộ trên đường.
Đèn đường đã sáng, đêm mùa xuân thỉnh thoảng lại có vài cơn gió mát dịu dàng thổi tới.
Park Yoochun đột nhiên dừng lại, tìm gì đó trên người.
Nhìn bóng lưng của gã, Shim Changmin nở nụ cười, cậu chưa từng trêu chọc Park Yoochun, nhưng bây giờ rất muốn nhìn gã gấp gáp, vì vậy rút tay ra khỏi túi, khoanh tay lại đứng tại chỗ nhìn gã.
Park Yoochun xoay người lại nói với cậu: “Di động của anh, hình như không thấy nữa.”
“Không thấy trên người à?” Shim Changmin biết rõ còn cố giả ngu, “Hay là quên ở trong quán, quay lại tìm đi.”
Quay lại tìm là đương nhiên, với tư cách là ngôi sao, mất điện thoại đối với họ quả là sấm sét giữa trời quang, không chỉ mình gã, tất cả số lưu trong di động đều sẽ gặp nạn
Park Yoochun vẻ mặt lo lắng quay lại quán, tìm cả buổi, liên tục hỏi ông chủ có thấy không, nhận được đáp án không thấy liền cả người ngơ ngác.
Gã tựa vào cột điện ngoài quán, mắt nhìn chằm chằm Shim Changmin: “… Mất rồi.”
“Ừ.”
“Làm sao bây giờ?” Biểu cảm Park Yoochun có chút đáng thương, không chỉ là khủng hoảng khi mất di động, mà còn là áy náy với bạn bè người thân, “Số điện thoại của mọi người cũng ở bên trong, còn rất nhiều bạn bè nữa.”
Shim Changmin đi đến bên cạnh gã, vươn tay ôm lấy vai gã, dùng sức ôm chặt. Không chỉ muốn an ủi Park Yoochun, còn có chút là an ủi chính bản thân mình, cậu không nghĩ tới Park Yoochun sẽ bị dọa thành như vậy, chỉ là đùa chút thôi, nhưng khi nhìn gã bây giờ, có lẽ là tưởng thật.
Đột nhiên không biết có lên lấy di động trả lại cho gã hay không, rõ ràng chỉ là rơi xuống dưới gầm bàn rồi bị cậu tiện tay nhặt lên mà thôi.
“Phải thông báo cho quản lý đã. Hi vọng sẽ không rơi vào tay phóng viên.”
Shim Changmin không nói gì nhìn gã, trong lòng bối rối vô cùng.
Trở về kể lại với mọi người, Kim Jaejoong hỏi: “Đã gọi cho di động của em chưa? Có lẽ đối phương không định giấu, chỉ là không tìm thấy người làm mất thôi.”
Shim Changmin đứng bên nghe, lại càng hoảng sợ, vội vàng chạy về phòng, tắt máy di động của Park Yoochun.
Trong phòng khách, Park Yoochun ấn gọi nhiều lần đều biểu hiện tắt máy.
“Xem ra là không muốn trả lại cho em.” Park Yoochun rất mệt mỏi, gần đây đã có nhiều chuyện căng thẳng, giờ lại còn xảy ra việc này, “Nếu chẳng may nội dung bên trong di động bị công bố thì sao giờ? Em phải thông báo với quản lý đã.”
“Nếu công bố ra ngoài thì là phạm pháp mà, chúng ta có thể báo cảnh sát.” Kim Junsu nói.
Kim Jaejoong đá cậu một cái: “Báo cảnh sát có tác dụng gì, bị công khai hết rồi, bắt được người kia có tác dụng gì không?”
Kim Junsu nghiêm túc gật đầu: “Vậy làm sao bây giờ?”
Sau đó toàn thể im lặng.
Jung Yunho vẫn không nói gì đột nhiên hỏi: “Mất ở trong quán à? Đưa địa chỉ cho anh.”
Buổi tối Jung Yunho dẫn Shim Changmin đi tới quán nhậu này, nhìn camera giám sát của quán xong, Jung Yunho nở nụ cười.
“Yoochun không nghĩ tới việc kiểm tra camera giám sát à?” Jung Yunho không có biểu lộ gì, giọng điệu cũng không để lộ cảm xúc, “Không định trả lại cho cậu ta à?”
Shim Changmin bất đắc dĩ mở tay, “Thật sự chỉ là đùa chút thôi mà, không ngờ lại thành lớn thế này.”
“Vậy bây giờ làm thế nào? Có nói ra không?”
Shim Changmin im lặng, nửa ngày sau mới lắc đầu, “Không nói ra thì hyung có cách nào giải quyết không?”
Hyung của cậu đương nhiên có biện pháp giải quyết, dặn Shim Changmin giấu kỹ điện thoại, sau đó nói với Park Yoochun, chuyện này anh sẽ xử lý, bảo gã không được để lộ ra ngoài.
Kim Jaejoong tuy nghi ngờ, cuối cùng vẫn không nói gì.
Điện thoại Park Yoochun làm mất là một chiếc của Hàn Quốc, dùng để liên hệ với người nhà và bạn bè, không thể nào mua mới ngay, phải về nước mới mua được.
Vì vậy, ban đêm gã mượn điện thoại của Shim Changmin gọi về nhà một cuộc, sáng hôm sau lại mượn gọi một cuộc nữa. Shim Changmin áy náy muốn chết, mỗi lần gã mượn điện thoại, cậu đều cảm thấy tội lỗi vô cùng.
Người có đôi khi rất kỳ lạ, điện thoại ở trong tay thì chẳng để ý, không có điện thoại lại thường xuyên cần dùng, ngay cả số lần gọi điện cũng nhiều hơn hẳn. Park Yoochun mượn vài lần, cuối cùng dứt khoát cầm luôn, Shim Changmin tất nhiên không dị nghị gì cả, còn thiếu điều hai tay đưa cho gã.
Jung Yunho sau đó cũng không nhắc lại chuyện này, Shim Changmin thấy tâm trạng Park Yoochun tốt lên nhiều, bản thân cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nov 16, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.3

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 3
20 phút cuối cùng trước showcase, trong lòng mỗi người dường như có một tảng đá nặng trịch đang đè nén. Nhìn nhân viên bận rộn chạy tới chạy lui, Park Yoochun đứng trong góc, thoạt nhìn yên lặng đến kì lạ.
Kim Junsu hai tay chống tường tập thể hình, Jung Yunho không ngại phiền phức đối chiếu lại lịch trình một lần nữa với PD, trên mặt Kim Jaejoong nở nụ cười miễn cưỡng, nói chuyện câu được câu không với mọi người.
Park Yoochun không thể nói được trong lòng đang nghĩ gì, lấy di động ra nhìn đồng hồ, lại nhìn tin nhắn, tin nhắc của Park Yoohwan vẫn đang sáng, báo chưa đọc. Kỳ thật không cần đọc cũng biết, nhất định là chúc showcase thành công, ngón trỏ chạm vào màn hình, cuối cùng vẫn không mở ra.
“Được rồi, kiểm tra lại xem còn sót gì không, 10 phút nữa bắt đầu.” Jung Yunho vỗ tay, giọng trấn định. Dù anh có khẩn trương hay không, nhưng giờ phút này vẫn phải che giấu cảm xúc chân thật của mình. Có lẽ là nhận ra sự khác thường của Park Yoochun, vì vậy đi tới, dùng sức vỗ bả vai gã.
“Không sao chứ?”
Park Yoochun lắc đầu, muốn cười lại không thể nào cười nổi.
Shim Changmin đột nhiên đi tới, nhìn Jung Yunho một cái, đang định nói gì, lại thấy nhân viên chạy tới gọi, trong lúc nhất thời phòng nghỉ loạn hết cả lên.
Stylist kéo Park Yoochun sang một bên, đeo khuyên tai cho gã. Vì đang có người ngoài, vậy nên lời Shim Changmin vừa muốn nói cũng không thể nào nói được, lại nhìn Park Yoochun vẫn im lặng không nói gì, đành phải tự mình đi chuẩn bị.
Cậu quay người đi ra ngoài, Park Yoochun giương mắt nhìn bóng lưng cậu, rõ ràng là người ít tuổi nhất, nhưng lại cao nhất, không ai bằng. Lúc này Shim Changmin còn chưa có cơ bắp hoàn hảo, mà cậu lại quá cao nên nhìn cao lêu nghêu, đặc biệt là khi mặc đồ diễn, lúc nào cũng khiến người cảm thấy cậu rất gầy.
Park Yoochun hiện thời không có tâm trạng nói đùa, cũng không chê cười Shim Changmin không có cơ bắp, chỉ là khi nhìn bóng lưng cậu, đột nhiên muốn gọi cậu, nhưng ý nghĩ này rất nhanh liền lướt qua, đây chỉ là xúc động nhất thời khi đầu óc nóng lên mà thôi.
Ba phút cuối cùng, họ đứng ở vị trí riêng của từng người dưới mặt đất.
Kim Junsu đột nhiên liếc nhìn gã: “Cậu không thoải mái à?”
Park Yoochun lắc đầu, ra dấu bảo cậu yên tâm. Sau đó Kim Jaejoong cũng tới, cũng không trách người khác lo lắng, gã từ trước đến giờ vốn không biết khẩn trương là gì, lúc này trạng thái cũng rất kỳ lạ, nhưng gã sẽ không nói, càng không tìm người thổ lộ bí mật.
Bởi vì thật sự không có gì để nói.
Sau đó lên sân khấu, nhìn fan phủ kín bên dưới, trái tim lại đập dồn dập. Dưới sân khấu đông nghịt, ai nấy đều đang dùng ánh mắt chờ mong nhìn họ. Park Yoochun cảm thấy ngực mình như bị người dùng sức bóp chặt, ánh mắt nhìn dưới sân khấu cũng có chút mơ hồ.
Gã thật sự không biết tại sao mình lại khẩn trương thế này, hơn nữa bài hát tiếp theo là Love In The Ice rồi, quả nhiên không lâu sau, nhạc dạo vang lên, gã nghe thấy Kim Jaejoong đứng bên cạnh đang nhỏ giọng đếm nhịp.
Mở đầu rất tốt, Kim Jaejoong và Kim Junsu thể hiện rất ổn định, mà phần Park Yoochun được phân ở đầu cũng không quá khó khăn, mọi người thuận lợi đi đến phần sau, ngay sau đó những nốt cao liên tiếp kéo tới. Park Yoochun nghe hai người đứng hai bên mình lên nốt cao hết lần này tới lần khác, trong lòng bắt đầu đếm thầm, sau đó đến lượt gã rồi.
Shim Changmin hát xong, dừng lấy hơi, quay đầu nhìn Park Yoochun, tay cậu cầm micro vì quá dùng sức mà trắng bệch. Vì lo lắng Park Yoochun gặp vấn đề, vậy nên micro lúc nào cũng sẵn sàng, chuẩn bị Park Yoochun vừa cất tiếng liền hòa âm, nốt cao cuối cùng kia, rõ ràng chỉ là vài giây đồng hồ ngắn ngủi, trên trán Shim Changmin lại thấm mồ hôi vì quá khẩn trương.
May mắn là không có vấn đề gì xảy ra.
Kết thúc nốt cao, Park Yoochun mở mắt, dùng đuôi mắt liếc qua Shim Changmin, như thể biết rõ gã sẽ nhìn tới, Shim Changmin còn đang nhìn gã, ánh mắt giao nhau, trao đổi vài điều.
Có khởi đầu tốt đẹp, mấy buổi diễn tiếp theo cứ thế diễn ra rất trôi chảy, tuy lịch trình kín mít, nhưng thời gian nghỉ ngơi cũng coi như đầy đủ, chăm chỉ làm việc suốt nửa tháng, cuối cùng bảng tổng hợp lượng tiêu thụ album thứ tư trong tuần đầu tiên đã có.
Họ phá kỉ lục của mình, gấp mấy lần con số mà Kim Junsu dự đoán.
Cảm giác này tựa như người đã lạc đường trong sa mạc bao nhiêu ngày, nay đột nhiên nhìn thấy ốc đảo. Giờ đây, từ vui sướng không thể nào miêu tả hết tâm trạng của mọi người, dù là trong công ty hay truyền thông bên ngoài, tất cả đều trao vinh dự lớn nhất cho họ, tình huống này trước nay chưa từng có, ngay cả mấy năm khi họ mới ra mắt cũng chưa từng nhận được.
“Ngôi sao của châu Á! Siêu sao Hallyu lập kỷ lục tại Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan! DBSK càn quét khắp châu Á!” Những từ ngữ miêu tả này bắt đầu xuất hiện khắp những nơi họ đến.
Trong phòng nghỉ ở hậu trường, Park Yoochun ngồi trên ghế salon, nghịch điện thoại, Shim Changmin ngồi xuống bên cạnh gã, vì trong phòng không có người, Park Yoochun đột nhiên nhẹ giọng nói một câu: “Lần này, hình như thành công rồi.”
Giọng gã không lớn, như thể đang thì thầm, Shim Changmin nhìn gã, cũng không đáp lời.
Có đôi khi, Park Yoochun cảm thấy Shim Changmin không phải người dễ tiếp cận, bởi vì tính cách quá dứt khoát, không phải kiểu người dịu dàng, theo lý thuyết, gã sẽ không thể nào thân thiết với cậu. Nhưng sau vài năm ở chung, nhiều lúc khi gã đang ngồi yên lặng ở một góc, người ngồi bên cạnh lại là người mà gã chưa bao giờ nghĩ tới họ sẽ trở thành bạn.
Vậy nên nói ấn tượng đầu tiên của người chẳng mấy khi đúng, chẳng hạn như Kim Junsu đáng yêu, Kim Jaejoong lạnh lùng, còn Shim Changmin xa cách.
Về phần Jung Yunho, chỉ có thể nói bọn họ không phải người cùng một thế giới, nhiều lần mâu thuẫn, làm anh em thì còn được, nhưng nếu làm bạn bè… Park Yoochun lắc đầu, không suy nghĩ nhiều về việc này nữa.
Lễ trao giải MKMF cuối năm, DBSK như cơn lốc càn quét gần một nửa giải thưởng.
Bình tĩnh mà nói, Park Yoochun không quá quan tâm mấy giải thưởng này, áp lực của lần comeback thứ tư này đã dần dần tan biến sau mỗi buổi biểu diễn thành công, đặc biệt là lượng tiêu thụ đạt tới 500.000 bản như một liều thuốc an thần, gã đã rất hài lòng, nhận được giải thưởng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.
Cho nên cả lễ trao giải, gã đều nở nụ cười nhẹ nhàng, dù gã đang hơi sốt cũng không thể nào ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ khi tận hưởng thắng lợi của gã.
Khách quý trao giải đọc tên người nhận được giải thưởng lớn cuối năm, bốn chữ Dong Bang Shin Ki vang vọng khắp trời, cả hội trường tràn ngập trong biển đỏ mênh mông.
Sau đó gã nghe thấy tiếng hò hét đến điếc tai, Jung Yunho và Kim Jaejoong ôm nhau, còn có Kim Junsu đang mím môi, bọn họ đều đang ra sức kìm nén bản thân. Rõ ràng rất muốn bật khóc, rất muốn kích động hét lên, nhưng lại bắt buộc phải giữ mình trước mắt bao nhiêu người.
Park Yoochun không nhớ rõ mình đi lên sân khấu như thế nào, gã chỉ nhớ bên tai mình tràn ngập đủ loại thanh âm, so với mấy người khác, gã dường như quá mức bình tĩnh, vẫn luôn nở nụ cười thản nhiên.
Sau đó Jung Yunho bắt đầu phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải, có lẽ là vì quá mức kích động, trưởng nhóm Jung vốn rất trấn định cũng kìm lòng không được đỏ mắt.
Bài phát biểu đứt quãng kéo dài khá lâu. Park Yoochun vô thức nhìn lại, chợt thấy Shim Changmin cúi thấp đầu, bả vai khẽ rung rung. Gã sửng sốt, nhìn kĩ mới nhận ra Shim Changmin đang khóc.
Không phải chưa từng thấy cậu khóc, nhưng lúc này, sao cậu lại khóc.
Park Yoochun theo bản năng đi tới bên cạnh cậu, một tay ôm lấy cậu, vỗ vỗ bả vai cậu. Ai ngờ động tác rõ ràng mang tính trấn an cảm xúc của cậu lại trở thành chất xúc tác, Shim Changmin rốt cuộc không kìm nén được, dùng tay che miệng, nghẹn ngào khóc thành tiếng.
Tiếng khóc cậu vừa bật ra lập tức hấp dẫn sự chú ý của tất cả moi người, ngay cả Jung Yunho đang phát biểu cũng bị cướp đi rất nhiều sự chú ý, Park Yoochun đột nhiên cảm thấy đau xót trong lòng, quay người ôm lấy Shim Changmin.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc.” Park Yoochun ghé vào tai cậu, nhỏ giọng nói, “Em đang đứng giữa sân khấu đấy.”
Shim Changmin nấc lên, Park Yoochun không nghe rõ cậu nói gì, chỉ có thể vỗ nhẹ trên lưng cậu, hi vọng cậu nhanh chóng bình tĩnh lại.
Vài giây sau, Shim Changmin nhỏ giọng nói, mang theo chút nức nở: “Hyung, em không sao.”
“Thế lau nước mắt đi.” Park Yoochun buông tay, lại vỗ hai cái trên lưng cậu, “Tất cả mọi người đang nhìn em đấy.”
Shim Changmin miệng thì nói ổn nhưng nước mắt lại không cách nào dừng lại, cậu bắt đầu há miệng hít thật sâu, vỗ tay che giấu sự khác thường của mình.
Suốt nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên Park Yoochun có cảm giác mình là anh của Shim Changmin, gã nhìn chàng trai cao gầy cạnh mình đang kích động rơi nước mắt vì đoạt giải. Hình ảnh này đột nhiên kích thích Park Yoochun, gã hồi tưởng lại lúc trước, khi mình thổ lộ hết áp lực của mình với cậu, Shim Changmin còn ra vẻ kiên cường an ủi mình, rõ ràng trong lòng cũng khẩn trương như gã, nhưng lại chẳng bao giờ bộc lộ ra ngoài.
Thật là…
Tay Park Yoochun bất giác giơ lên, một lần nữa ôm Shim Changmin vào trong lòng, trái tim gã bất giác cảm thấy đau đớn khi nhìn cậu nhóc nhỏ hơn mình hai tuổi này.
“Khóc đi, muốn khóc thì khóc đi.” Park Yoochun cúi đầu, nhẹ giọng nói, tay trái dùng sức nắm chặt cánh tay Shim Changmin.
Người cậu run rẩy đến không cách nào kiềm chế được, Shim Changmin đột nhiên cúi người, dùng sức rống lên một tiếng, nhưng lại không gây ra một tiếng động nào. Cậu chỉ đơn giản đang khóc, ở góc độ không người nào nhìn thấy, mặc nước mắt liên tục rơi xuống nước.
Nhưng cậu chàng sĩ diện này, khi lễ trao giải chấm dứt, ra sức phủ nhận việc mình khóc, dù ngày hôm sau trên các báo có rất nhiều ảnh chụp cậu, cậu vẫn phủ nhận việc mình rơi nước mắt.
“Không hề! Chỉ là mắt đỏ lên thôi mà.” Shim Changmin mặt không đổi sắc tiếp tục ăn, dùng chất giọng cao chót vót phủ nhận việc Kim Jaejoong đang lấy ra để trêu chọc cậu, “Đừng có nhắc đến việc của em nữa được không, chuyện hyung cởi áo tối hôm qua truyền đầy trên mạng rồi kìa!”
Kim Jaejoong ngày hôm qua chỉ mặc một chiếc áo vest, cởi cúc áo ra chẳng khác nào để trần: “Vậy sao? Mà sao em biết?”
Shim Changmin liếc nhìn cậu: “Hyung không lên mạng à? Fan ghi lại được cảnh đấy, đăng đầy trên mạng kìa.” Nói xong ánh mắt mập mờ quét khắp người Kim Jaejoong.
Park Yoochun đứng một bên nhìn bọn họ đấu võ mồm, ánh mắt bất giác giao với ánh mắt của Shim Changmin, không ai né tránh, Shim Changmin đột nhiên nở nụ cười với gã.