Dec 6, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.5

Extra 3: Running Man
Part 5
“Quả thật rất vất vả!” Yoo Jae Suk khá nhân từ giải vây cho anh: “Là ngôi sao Hallyu có sức ảnh hưởng lớn nhất châu Á, DBSK nhất định là rất vất vả, họ chính là người đại diện truyền bá văn hóa Đại Hàn Dân Quốc ra nước ngoài, họ thật sự quá xuất sắc!”
Yoo Jae Suk không dấu vết chuyển chủ đề, Go Dong Wan vội vàng trao đổi ánh mắt với ông, Yoo Jae Suk làm như vậy cũng là có nguyên nhân, dù sao chương trình này không giống Strong Heart, thường xuyên khơi được những câu chuyện rất bí mật, chương trình này không thể xâm nhập quá sâu vào đời tư như vậy.
Haha thông minh bổ sung một câu: “Ngôi sao lớn toàn thế, căn bản là không có cơ hội để yêu đương.”
Những lời này ngay lập tức nhận được sự tán đồng của tất cả mọi người ở đây.
Như vậy, Jung Yunho coi như là đã qua, tuy Go Dong Wan vốn hi vọng Jung Yunho sẽ vào đội hiệp nữ, sáu câu hỏi đều là do anh suy nghĩ kĩ rồi mới chọn ra, theo sự hiểu biết của anh về những người kia, Jung Yunho không phải kiểu người sẽ công khai cuộc sống riêng tư của mìn, không nghĩ tới lại tính nhầm.
Hơn nữa hôm nay khí thế của Jung Yunho rất mạnh, từ lúc mở màn đến giờ vẫn mang đến cảm giác áp bách cho mọi người xung quanh.
Người trả lời thành công có thể đi đến ghế đá gần đó nghỉ ngơi.
Camera số 2 quay cận cảnh anh, Jung Yunho hất vạt áo, tiêu sái ngồi xuống.
Có lẽ là có vết xe đổ của Jung Yunho, mọi người phía sau rõ ràng cẩn thận hơn hẳn, hai câu hỏi liên tiếp không có một ai trả lời một lần là qua, cuối cùng vẫn là Kim Jong Kook cùng Gary phải nói thật mới thoát.
Park Yoochun đứng khá gần Shim Changmin, gã thừa dịp camera đang quay Kim Jaejoong, vội vàng hỏi Shim Changmin: “Em trả lời hay anh trả lời?”
Với tình huống hôm nay, rõ ràng không thể nào tất cả mọi người cùng qua, Park Yoochun hiểu rất rõ cách hút người xem của các chương trình giải trí Hàn Quốc, đội hình 6 vs 6 rõ ràng như vậy chắc chắn là để tạo CP, hơn nữa Jung Yunho đã giành được một suất, Kim Junsu cùng Tiễn Chanh hẳn cũng nằm trong dự tính của PD, như vậy chỉ còn thừa Kim Jaejoong.
Park Yoochun nhếch miệng, đánh chết gã cũng không dám vươn ma trảo về phía Kim Jaejoong, trên trán cậu viết rõ: “Vợ người ta, chỉ cho nhìn.”.
Shim Changmin cũng âm thầm quan sát tình huống ở trường quay, do dự một hồi mới đáp: “Em trả lời đi, đoán chừng sau sẽ có trò chơi cần thể năng.”
Park Yoochun lập tức đồng ý, gã vốn không quá để ý mấy trò chơi này, hơn nữa như lời Shim Changmin nói, tám phần sẽ có phần cõng nhau, bảo gã cõng Shim Changmin? Đừng có đùa, gã thà làm nữ hiệp còn hơn!
Hai người thương lượng xong, Kim Jaejoong cũng đã cướp được quyền trả lời câu hỏi thứ tư.
Go Dong Wan khá để ý việc Kim Jaejoong lần đầu tiên giành quyền trả lời, thậm chí còn giả vờ vuốt chòm râu không tồn tại: “Vị bạn học này, nghĩ kỹ hãy trả lời.”
Lời nhắc nhở này là vô cùng cần thiết, bởi lẽ hai câu hỏi khó nhằn lúc trước là ví dụ minh họa vô cùng rõ ràng.
Kim Jaejoong nở nụ cười rất tươi, Go Dong Wan nhìn cậu, trong lòng có chút do dự, theo lý thuyết, câu hỏi này là câu hỏi nhạy cảm nhất trong cả sáu câu, ông đã chuẩn bị sẵn sàng khiến cho tất cả thành viên ở đây đều không qua câu này.
“Ừm…” Kim Jaejoong tràn đầy tự tin gật đầu, khiến người không thể không tò mò câu trả lời của cậu sẽ như thế nào, nhưng mọi người đợi một hồi, Kim Jaejoong lại đột nhiên xấu hổ bật cười: “… Tôi, ngại quá, xin hỏi câu hỏi vừa rồi là như thế nào vậy? Tôi chỉ mải giành quyền…” Cậu xấu hổ che miệng, cười ngây ngô, mắt cũng mang theo vui vẻ.
Jung Yunho ngồi gần đó, vừa cười vừa nhìn họ, tuy đang cười, nhưng hai mắt anh lại híp lại đầy nguy hiểm, đây là biểu hiện khi anh không vui. Chỉ tiếc Kim Jaejoong không nhìn thấy, cậu không thèm để ý mà cứ vậy giành quyền trả lời, thật vất vả mới gặp được một trò chơi CP trong chương trình, Jung Yunho rất nghiêm túc muốn thành đôi với cậu.
Kim Jaejoong không nhìn thấy, nhưng Park Yoochun lại thấy rất rõ, nhiều năm như vậy, Jung Yunho vẫn giữ nguyên tật xấu này, đường đường một người đàn ông mà lại hay ghen, hơn nữa còn ghen lung tung, không cần biết đối phương là ai. Khi họ đang phát triển ở Nhật, vì áp lực quá lớn, buổi tối Kim Jaejoong thường vụng trộm dẫn gã ra ngoài chơi, sau đó vì chuyện này, suốt một năm trời, Jung Yunho chưa bao giờ tươi tỉnh nhìn gã! Vốn tính hai người đã không hợp nhau, từ sau lần đó, Jung Yunho chắc lại càng không thích gã hơn!
Gã lặng lẽ liếc mắt nhìn Shim Changmin, Shim Changmin lại cố ý quay đầu đi, giả bộ không nhìn thấy.
“Chuyện của hai người đấy, chúng ta đừng xen vào.” Giọng nói nho nhỏ của Shim Changmin truyền vào tai gã.
Park Yoochun quan sát sắc mặt Jung Yunho, vẫn có chút lo lắng: “Nhưng mà hai người họ vừa làm hòa mà.”
“Cùng lắm thì chia tay.”
“Em!...” Park Yoochun thật sự không biết nói gì cho phải, biểu cảm của Shim Changmin không giống như đang nói đùa.
Shim Changmin mặt không biểu tình nhìn trời cao, tầm mắt lại bị mái đình nghỉ mát chắn mất, chỉ thấy cậu chậm rãi nói: “Em không muốn nhìn thấy bọn họ sống yên ổn.”
“Phụt!” Park Yoochun nhịn không được bật cười, chủ yếu là lời Shim Changmin nói kết hợp với gương mặt cậu thật sự quá buồn cười. Bao nhiêu năm rồi rất ít khi thấy Shim Changmin có một mặt u oán như vậy, không đúng, không phải là ít thấy, mà là từ khi họ tách ra chẳng có một lần nào thấy cậu như vậy, giờ mới hợp tác lại chưa đến nửa năm, thế giới tinh thần của Shim Changmin đã bị tàn phá đến mức này.
Tất cả mọi người bật cười với câu trả lời của Kim Jaejoong, Go Dong Wan âm thầm cảm khái mình quả nhiên không nhìn nhầm người, người như Kim Jaejoong trong giới nghệ sĩ quả thật rất hiếm thấy, anh thật sự hối hận mình không mời Kim Jaejoong tham gia chương trình sớm một chút.
“Câu hỏi của tôi là: Từ khi ra mắt đến nay, bạn đã từng nhận được nhẫn từ người yêu hoặc tặng nhẫn cho người yêu chưa?” Go Dong Wan cười tủm tỉm nhắc lại câu hỏi.
Kim Jaejoong nghe xong, mặt đột nhiên đỏ bừng, tự mình xấu hổ.
Các thành viên khác nhìn vậy đều không nhịn được cười, xung quanh Kim Jaejoong như thể có vô số cánh hồng đang bay bay.
“Ừm, cái này…” Ánh mắt Kim Jaejoong đảo tới đảo lui, cuối cùng rơi xuống người Jung Yunho, cậu cho rằng Jung Yunho sẽ cười với cậu.
Jung Yunho quả thật đang cười với cậu, chỉ là nụ cười này rất khó hiểu, như thể bao hàm bất mãn cùng không vui bên trong.
Go Dong Wan nói: “Xin mời cậu đưa ra câu trả lời của mình.”
“Tôi…” Kim Jaejoong do dự, “Câu trả lời của tôi là có.”
Má ơi! Câu trả lời này so với câu trả lời của Jung Yunho còn đáng sợ hơn! Tặng nhẫn đấy! Đã đến giai đoạn cầu hôn rồi sao? Đoạn này nếu không cắt thì chắc chắn sẽ lên đầu đề báo!
Tất cả mọi người trong trường quay, ngoài Kim Jaejoong ra, những người khác đều ra vẻ kinh hãi, Haha thậm chí còn đứng trong góc, há mồm cười to.
Không thể nào? Kim Jaejoong đã lăn lộn trong giới giải trí hơn hai mươi năm, gừng càng già càng ngay, sao đứng trước camera vẫn nói năng không chút do dự như vậy.
Đây thật sự là, quá! Tốt! Rồi!
PD bình thường chỉ sợ chương trình không có tin hot, giờ thì hay rồi, tin hot quá, hot đến mức phải suy nghĩ xem có nên cắt đi không.
Go Dong Wan nghiêm túc ho khan một tiếng, chưởng môn một phái qua diễn xuất của anh buồn cười vô cùng: “Mọi người yên tĩnh một chút, vì không biết đáp án của bạn học Kim Jaejoong có đúng không, chúng ta cần phải xác minh.”
Vì vậy, anh duỗi ngón tay mập mạp, chỉ hướng Park Yoochun: “Bạn học Park Yoochun, bạn học Kim Jaejoong trả lời có đúng không?”
Trên trán Park Yoochun thấm mồ hôi lạnh, gã đáng thương quá, sao lại bị con hồ ly béo Go Dong Wan này chọn trúng, vì sao lại hỏi gã?
“… Cái này, tôi…” Park Yoochun vò tay áo, khóe mắt quét qua Jung Yunho, quả nhiên Jung Yunho đang dùng ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm gã, Park Yoochun có cảm giác sắp khóc, đây không phải là muốn mạng gã sao! Nói có cũng không được, nói không cũng không được, sao gã lại xui xẻo chạy đi tham gia chương trình cùng hai người này?
Đúng lúc này, Shim Changmin đột nhiên bước ra khỏi hàng, đứng cạnh Park Yoochun, động tác của cậu nhìn như vô ý, nhưng biểu cảm trên mặt lại như cố ý, cậu nói: “Dù sao tôi chưa từng nghe nói đến việc này.”
Lời này vừa nói ra, tất cả mọi người liền la hét cười to.
Yoo Jae Suk thậm chí cảm thán nói: “Jaejoong-ssi thật sự là một người rất đặc biệt, người khác đều sợ mình có scandal, cậu lại chẳng sợ gì cả.”
Kim Junsu vẫn không nói lời nào, đột nhiên lại chen vào một câu: “Vì Jaejoong hyung từ lúc ra mắt đến nay mới chỉ có scandal với một người mà thôi.”
Lời này quả thật là nói ra trong vô thức, Kim Junsu nói xong liền nhận ra không ổn, vì biểu cảm Park Yoochun cùng Shim Changmin đã đổi thành dở khóc dở cười.
Lee Kwang Soo là người đầu tiên hỏi: “Là ai?”
Sau đó những người khác cũng tò mò hùa theo hỏi, nhưng Kim Junsu sao có thể bật ra tên của Jung Yunho được, chỉ là cậu không ngờ tới, trong chương trình Xman số đặc biệt về DBSK, có hai người liền đang ở đây hôm nay.
“Tôi nhớ không nhầm thì là U-know Yunho.” Haha nhớ lại hình ảnh mười năm trước.

Yoo Jae Suk xác nhận: “Tôi cũng nhớ là U-know Yunho.”

Dec 5, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.4

Extra 3: Running Man
Part 4
Park Yoochun khiêm tốn cười cười, không trả lời trực tiếp.
Việc giới thiệu này chỉ đơn giản thôi, phần trong chương trình được phát sóng đều là hậu kỳ thêm vào, Kim Jaejoong cũng không trì hoãn nữa, trò chuyện vài câu liền đến lượt Kim Junsu.
Về ngoại hình, Kim Junsu rõ ràng càng quan tâm khí chất của mình hơn, mấy năm nay, cậu sống khá khép kín trong giới giải trí, Yoo Jae Suk tiếp xúc với cậu không nhiều, nhưng nhìn bề ngoài thì Kim Junsu hẳn là người khá thân thiện.
Cách Kim Junsu bước đi rất đặc biệt, khi cậu dừng lại chẳng khác nào cậu vừa kết thúc một điệu nhảy, có hai người trước làm mẫu, cậu hiện giờ rất chờ mong xem Kim Jaejoong sẽ giới thiệu mình như thế nào.
Đẹp trai? Quyến rũ? Không không không, ngầu là hay nhất.
Kim Junsu nghĩ thầm trong lòng, chờ đến khi cậu kịp phản ứng lại thì đã bảy, tám giây trôi qua, giọng nói cậu chờ mong không hề xuất hiện, lúc này trường quay cũng yên lặng vô cùng.
Kim Junsu lập tức xoay người đi, liền thấy các thành viên Running Man đang mở to mắt nhìn cậu cùng Kim Jaejoong, Kim Jaejoong thì khoanh hai tay, biểu cảm trên mặt cho thấy rõ ràng cậu đang cố nén cười lại còn giả bộ vô tội.
Bốn mắt nhìn nhau, ba giây sau, Kim Junsu bại trận.
Cậu chán nản phất tay áo, chỉ có thể tự mình giới thiệu: “Chào mọi người, tôi là ca sĩ Kim Junsu….” Những lời này rõ ràng còn chưa nói xong, nhưng cậu phải do dự một lát mới nói hết câu sau: “…Đồng thời cũng là Xia Junsu.”
Yoo Jae Suk dẫn đầu vỗ tay, tiếng vỗ tay vang lên được một nửa, Kim Jaejoong đột nhiên lớn tiếng xen vào một câu: “Là nghệ sĩ! Nghệ sĩ mới đúng.”
Kỳ thật lời cậu nói chẳng sai chút nào, nhưng không biết vì sao những lời này do Kim Jaejoong nói ra thì lại cảm thấy có chút đặc biệt buồn cười, đặc biệt là khi khóe miệng cậu đang run run vì cố nén cười, đây chắc chắn không phải lời khen.
Vì vậy tất cả mọi người phối hợp bật cười.
Kim Junsu giận mà không dám nói gì, phàn nàn với Kim Jaejoong: “Hyung, sau anh lại làm như vậy?”
Kim Jaejoong trực tiếp đáp trả: “Là em lần nào cũng nhấn mạnh điều đó với anh mà!”
Được rồi, anh thắng! Kim Junsu im miệng, trong lòng dấy lên ngọn lửa hừng hực, cậu muốn đánh người lắm! Cậu đánh người có được không?! Cậu kỳ thật chỉ muốn đánh một mình Kim Jaejoong thôi mà!
Có tiếng cười vang lên mãi không dứt, Yoo Jae Suk thấy Changmin đang cười liền dẫn chủ đề sang vị khách mời cuối cùng này.
“Là Max Changmin đang cười sao?” Yoo Jae Suk nói xong đã định dẫn cậu ra giữa, Kim Jaejoong lại cuống quít cắt ngang: “Chờ một lát! Phần này hình như do em giới thiệu đúng không?”
Tính tình thẳng thắn đáng yêu như vậy khiến cho Yoo Jae Suk xấu hổ đứng nguyên tại chỗ, nhưng nhìn biểu cảm Kim Jaejoong thì dường như, cậu đã cố ý chuẩn bị một phần giới thiệu vô cùng đặc biệt.
Kim Jaejoong hắng giọng, nghiêm túc hỏi: “Mọi người có biết đại học nổi tiếng nhất nước ta là đại học nào không?”
“Đại học Korea?” Song Ji Hyo ngơ ngơ nhìn Gary.
Gary lại càng ngơ ngác hơn gãi gãi đầu: “… Đại học Yonsei?”
Đám người ở đây lúc đi học chẳng biết là có học hành cẩn thận không, Kim Jaejoong chậm rãi mở miệng, tiếp tục nghiêm túc nói: “Là Đại học Quốc gia Seoul.” Cậu cố tình dừng một lát, đang lúc mọi người tập trung nghe đột nhiên chuyển giọng, biến thành giọng vui vẻ nhiệt tình: “Giảng viên khách mời của đại học Seoul, Max Changmin!”
Mọi người vỗ tay.
Dù là thời đại nào, giáo viên lúc nào cũng là nghề nghiệp được mọi người tôn trọng nhất, Shim Changmin mới ngoài 30 tuổi đã có thành tựu này, thật sự là không tầm thường chút nào.
Theo tiếng vỗ tay, Shim Changmin đi lên phía trước, có lẽ vì dáng người cậu khá cao, chiếc trường sam màu đen mặc trên người cậu chỉ dài đến mắt cá chân, khiến người có cảm giác trên người cậu tràn ngập khí chất của thư sinh triều Hán.
“Chào mọi người, tôi là Max Changmin.”
Shim Changmin cười có chút xấu hổ, nhưng nụ cười rất tươi.
Kim Jaejoong bất mãn nói: “Quay chương trình giải trí mà em vẫn còn giữ hình tượng à!”
Shim Changmin không nhìn cậu, bắt đầu bắt tay chào hỏi các thành viên Running Man.
Go Dong Wan vươn tay từ sau màn hình giám sát, ánh mắt nhìn chằm chằm màn hình, đột nhiên hô: “Ok, ok, đến đây thôi.”
“Mọi ngời quay trở lại đội hình ban nãy, Jaejoong-ssi, giờ cậu đọc nhiệm vụ được rồi.” Go Dong Wan ra hiệu với máy quay số 5, sau đó liền sắp xếp đội hình quay 1vs1 cùng ba máy quay toàn cảnh.
Kim Jaejoong một lần nữa lấy tờ giấy nhiệm vụ ra, tập trung đọc: “Tập 1 mini drama Running Man, trong Luyện võ trường của môn phái, sư phụ chưởng môn tiến hành cuộc thi khảo sát các đệ tử, đệ tử dẫn đầu khảo thí sẽ rời đi, trở thành hiệp sĩ danh chấn võ lâm trong tương lai, mà các đệ tử không thông qua sẽ đến núi Chung Nam tu luyện Ngọc Nữ Tâm Kinh.”
“Như vậy đến tột cùng là người nào sẽ trở thành chí tôn võ lâm? Tất cả sẽ do sư phụ chưởng môn tiến hành khảo hạch, tổng cộng có sáu câu hỏi, sáu người cướp được quyền trả lời và trả lời đúng đầu tiên cùng sáu người còn lại sẽ lần lượt được phân vào hai đội hiệp sĩ và hiệp nữ.
Đại khái do văn hóa khác biệt, khi nghe Kim Jaejoong giới thiệu xong, phần lớn mọi người ở đây đều cảm thán nhẹ, mà người Trung Quốc duy nhất ở trường quay – Tiễn Chanh đã đứng hình, ai có thể nói cho cô biết, núi Chung Nam với Ngọc Nữ Tâm Kinh là có ý gì? Biên đạo chương trình sao chép từ “Thần Điêu Hiệp Lữ” à? Cốt truyện này thật sự cẩu huyết quá đi mất!
Trong đầu Tiễn Chanh lập tức hiện lên tạo hình thần tiên quyến lữ của Cổ Thiên Lạc cùng Lý Nhược Đồng, khóe miệng run run như bị rút gân.
Go Dong Wan bổ sung: “Mỗi câu hỏi có thể trả lời liên tục, nếu trả lời sai sẽ bắt đầu giành quyền trả lời lại. Sáu người cuối cùng còn lại sẽ bị đưa đến núi Chung Nam luôn.”
Trong đình nghỉ mát ở giữa sườn núi này, tuy không gian rất rộng rãi, nhưng trong tình cảnh trời nối tiếp đất mãi xa xa, thật sự không nhìn thấy núi Chung Nam ở đâu.
Kim Jaejoong thấy Go Dong Wan đi ra trước máy quay, kinh ngạc nhìn anh: “Ah! Anh cũng vào máy quay à? Không phải lúc nào cũng phải ở sau máy quay…”
Go Dong Wan vốn đang , sau đó lại cảm động vô cùng khi Kim Jaejoong ngậm miệng lại, nếu cậu nói tiếp thật không biết sẽ phun ra lời gì kích thích người nữa, ai lại muốn trốn ở sau camera? Làm ơn đừng nhắc lại nữa, đó đều là kỉ niệm đau thương cả!
Mọi người xếp thành hai hàng, khách mời một đội, thành viên Running Man một đội, Go Dong Wan đóng vai sư phụ chưởng môn.
Go Dong Wan chắp hai tay sau lưng, đi qua đi lại trên khoảng đất trống, khoa trương hỏi: “Chuẩn bị xong chưa?”
Nhận được câu trả lời thống nhất, anh lấy bộ câu hỏi đã chuẩn bị trước, bắt đầu đọc: “Câu hỏi số 1: Số lần hẹn hò và thầm mến người khác phái từ khi ra mắt đến nay?” Tay trái giơ cao: “Giơ tay giành quyền trả lời, 1, 2, 3!”
Số ‘3’ vừa vang lên, Jung Yunho liền giành quyền trả lời, tốc độ này hẳn là khi anh vừa nghe câu hỏi xong liền phản ứng, chắc chắn không có thời gian để anh suy nghĩ.
Jung Yunho bước lên trước một bước, khuôn mặt bình tĩnh, tuyệt không khó chịu với câu hỏi này.
Go Dong Wan đã đắm chìm trong thế giới võ hiệp, anh ra vẻ thâm trầm, dùng giọng cố tỏ ra già nua nhưng lại buồn cười vô cùng mà nói: “Bạn học này, cậu chắc chắn cậu biết đáp án chính xác sao?”
Jung Yunho gật đầu: “Tôi nghĩ tôi có thể trả lời.”
“Vậy tốt lắm, 1, 2, 3, mời trả lời!”
Jung Yunho bình tĩnh nói: “Hẹn hò một lần, thầm mến người khác phái không lần.”
Nói đùa gì vậy?! Cả trường quay xôn xao, đã hẹn hò vậy mà lại chưa từng thầm mến người khác phái, mặc dù mọi người cũng biết Jung Yunho có sức hút rất đặc biệt, nhưng nói ra hiển nhiên như vậy thì hơi quá mức.
Jung Yunho biết rõ sẽ xảy ra tình huống này, nhưng lời anh nói là thật.
Go Dong Wan nhíu mày hỏi anh: “Cậu chắc chắn là đáp án này?”

“Dù có thể mọi người sẽ không tin tưởng, nhưng những điều tôi nói đều là thật, hẹn hò thì có, nhưng với người khác phái, ngoài công việc ra thì kỳ thật, tôi rất ít tiếp xúc với họ.”

Dec 4, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.3

Extra 3: Running Man
Part 3

Bầu không khí ở trường quay bỗng dưng yên tĩnh lại. Trong suốt 3 giây, không có bất kì ai mở miệng.
Ý tứ trong lời này của Jung Yunho không rõ chút nào, giọng lạnh lùng khiêu khích rồi lại như đang nói đùa, nếu là nghệ sĩ khác, Yoo Jae Suk còn có thể ra mặt nói đùa để hòa hoãn, nhưng người này là Jung Yunho thì lại có chút khó khăn.
“Ah ~~~ Không hổ là U-Know Yunho!” Cuối cùng vẫn là Yoo Jae Suk dẫn đầu nói, dùng giọng cảm thán vô cùng hài hước của ông: “DBSK nghĩa là muốn làm gì cũng được hết.”
Biểu cảm trên mặt ông chẳng khác gì giáo viên đang giảng dạy, Lee Kwang Soo lập tức theo đà, gật đầu ra vẻ đã hiểu.
Haha là nghệ sĩ Hàn Quốc nổi tiếng với việc dìm và trêu chọc người khác, anh đang khoác tay trên vai Kim Jong Kook, cố ý chê cười Lee Kwang Soo: “Ya ~ Lee Kwang Soo, sao lại khiến cho Yunho-ssi của chúng ta không vui vậy! Yunho à, cậu ta là người mới, người mới ấy mà!” Hai chữ “người mới” dùng giọng điệu nửa cười nửa trêu chọc mà nói ra, Kim Jong Kook lập tức ra vẻ hả hê, giơ hai tay lên cao, như thể Jung Yunho là giận thay cho anh.
Yoo Jae Suk tiếp lời: “Kim Jong Kook hôm nay hình như đến chỉ để trả thù hay sao ấy? Nghe nói quan hệ của cậu với Yunho-ssi rất tốt đúng không?!”
Những lời này quả thật không sai chút nào, Kim Jong Kook không phủ nhận, vươn tay với Jung Yunho, Jung Yunho liền tiến lên hai bước, thái độ khiêm tốn lễ độ, ra vẻ một hậu bối ngoan ngoãn mười phần.
“Quan hệ của em với Jong Kook hyung rất tốt.”
Kim Jong Kook cũng không giấu diếm, vỗ vỗ vai Jung Yunho: “Yunho thường xuyên mời em đi ăn.”
Lee Kwang Soo lập tức ra vẻ hâm mộ: “Hyung, số anh tốt thật.”
Câu nói chẳng ăn nhập chủ để khiến Kim Jong Kook vỗ nhẹ lên gáy cậu một cái, bầu không khí trong trường quay liền nhẹ nhàng hơn hẳn.
Go Dong Wan giao phong thư cho Kim Jaejoong: “Với tư cách là đại diện khách mời, Jaejoong-ssi đọc nhiệm vụ hôm nay đi.”
Giọng Go Dong Wan không lớn, lúc này Yoo Jae Suk đang định nói gì đó, nhưng ông vừa mở miệng thì đã thấy Kim Jaejoong xé phong bì, tờ giấy nhiệm vụ bị cậu rút ra, chuẩn bị đọc.
“Chờ một chút, chờ một chút!” Yoo Jae Suk lên tiếng ngăn lại, mấy người còn lại cũng hùa theo: “Jaejoong-ssi đừng gấp quá, còn chưa đến lúc thông báo nhiệm vụ đâu.”
Haha nói trắng ra: “Trước lúc thông báo phải cho mọi người cơ hội nói chuyện đã, chúng tôi phải tận dụng mọi cơ hội để được lộ mặt đấy!”
“Lộ mặt cũng vô dụng thôi, kiểu gì chẳng bị cắt đi.”
“100 lần thì ít nhiều cũng phải giữ được 2 lần chứ!”
“…”
Kim Jaejoong nhìn bọn họ ầm ĩ, dù biết họ cãi nhau chỉ vì khiến cho chương trình thêm thú vị, nhưng cậu vẫn vui vẻ nhìn, cậu vốn là một nghệ sĩ rất có năng khiếu gây cười, chỉ là trời đất đưa đẩy đến con đường làm đại thần, kỳ thật cậu rất hi vọng mình có thể trở thành một ngôi sao bình thường, có thể nói không chút suy nghĩ.
“Vậy… Giờ tôi không cần đọc ngay à?” Kim Jaejoong hưng phấn hỏi: “Tôi phải làm gì?”
Go Dong Wan xen vào nhắc nhở: “Trước giới thiệu các thành viên khác đã.”
Kim Jaejoong được nhắc nhở, lập tức ra dáng anh cả, kéo năm người còn lại xếp thành hàng, giới thiệu từng người: “Vị này là thủ tịch đại đệ tử của tôi —— Jung Yunho!” Jung Yunho vừa rồi đã lộ mặt, nhưng không ảnh hưởng đến việc giới thiệu long trọng bây giờ, Kim Jaejoong quả thật ra dáng Chưởng môn phái, tự hào kéo Jung Yunho ra giữa: “Gương mặt! Dáng người! Tính cách! Tất cả của Yunho đều hòan mĩ cả!”
Cả đám lần đầu tiên thấy có người giới thiệu một nghệ sĩ đồng giới với mình như vậy, dù giữa hai người còn có mối quan hệ ngầm, Kim Jaejoong cũng không cần thiết phải bộc lộ lòng mình như vậy a.
Kinh nghiệm dày dạn như Kim Jong Kook, Haha thì hơi nghiêng đầu đi, coi như không để ý, lần đầu thấy người như vậy Lee Kwang Soo cùng Gary lại hiếu kỳ rướn cổ nhìn, ngược lại Song Ji Hyo cùng Yoo Jae Suk thân là MC thì rất bình tĩnh tự nhiên, Kim Jaejoong nói gì họ nghe nấy, cuối cùng còn giả bộ cảm thán “A” một tiếng.
Jung Yunho được Kim Jaejoong khen đến nhịn không được cúi đầu, nhưng anh rất khéo léo tránh đi góc quay của camera, cười trộm với Kim Jaejoong, mắt Kim Jaejoong đảo một vòng, như thể rất hài lòng với sự giới thiệu của mình.
Yoo Jae Suk cố ý giải vây cho cậu, chuyển chủ đề: “Yunho-ssi lúc mới ra mắt đã từng xuất hiện trên một chương trình của tôi, tôi vẫn còn nhớ rất rõ, khi đó tôi với Kang Ho Dong-ssi là MC của Xman, Yunho lần đó nhảy đẹp lắm.”
“Cậu ấy hình như là King of Dance đời thứ ba của Hàn Quốc đúng không?” Người nói là Haha, nhắc đến danh hiệu King of Dance, phải quay trở lại đầu năm 2000 lúc giới giải trí Hàn Quốc bắt đầu phát triển, Haha may mắn là nghệ sĩ ra mắt vào lúc đó, người nổi tiếng vào lúc đó còn có cả Kim Jong Kook.
Yoo Jae Suk tiếp lời: “Đời thứ nhất là Jang Woo Hyuk nhỉ? Đời thứ ba là U-know Yunho, đời thứ hai là ai vậy nhỉ?”
Những thành viên Running Man cảm thấy hứng thú với vũ đạo bắt đầu thảo luận, cuối cùng lại là Song Ji Hyo nói ra tên của King of Dance đời thứ hai: “Nam Hyun Joon đúng không? Là tiền bối Nam Hyun Joon.”
Lee Kwang Soo cười bảo cô đang đoán mò, Jung Yunho lại xác nhận: “Đúng vậy, là tiền bối Nam Hyun Joon.” Nói xong liền thêm một câu: “Kỳ thật cũng chẳng có một cuộc thi chính quy nào cả, đấy chỉ là lời khen ngợi của mọi người thôi, em quả thật rất may mắn.”
Kim Jaejoong đột nhiên chen vào: “Yunho nhảy rất đẹp, trong nhóm bọn em, người nhảy đẹp nhất là cậu ấy.”
“Chưởng môn đã nói thì nhất định là đúng.” Gary coi như tỉnh táo tổng kết, Haha lại giội một chậu nước lạnh: “Lúc U-know Yunho nhảy, cậu còn chưa ra mắt đâu!”
Ngụ ý không cần nói cũng biết, hai nghệ sĩ ra mắt sau cùng ở đây cùng ủ rũ cúi đầu.
Nhưng nói gì thì cũng chỉ vì nội dung chương trình, bọn họ đã hợp tác rất nhiều năm, nói lời công kích chẳng qua chỉ để gây cười mà thôi, khách mời hôm nay lại đều là người lão luyện, không ai sẽ coi đó là sự thật.
Kim Jaejoong đương nhiên cũng biết mình nói hơi quá, nhưng đây là phong cách của cậu, người thân với cậu đều biết Kim Jaejoong là kiểu người nói thẳng, quan trọng nhất là dù cậu nói thẳng nhưng vẫn rất cẩn thận, lời nói nhìn như có rất nhiều vấn đề, nhưng chẳng ai tìm ra được một chút sai sót trong đó.
Theo trình tự tuổi thì tiếp theo là Park Yoochun, nói thật, ngoại hình của Park Yoochun là thích hợp nhất với tạo hình cổ trang, chỉ là vài năm nay liên tục chinh chiến trong thương trường, trở thành giám đốc công ty quản lý, gã không kiểm soát chặt chẽ dáng người của mình, tuy có chút thay đổi, nhưng còn chưa đến mức ảnh hưởng đến mĩ quan.
Kim Jaejoong vươn tay kéo gã lên, Park Yoochun cười lịch sự nhã nhặn, mụn trên làn da sau công đoạn trang điểm đã được xử lý kĩ càng, không ghé sát vào là không nhìn thấy, hơn nữa kiểu tóc của gã hôm nay là mái chéo qua gương mặt, độ dài tóc gần đến gáy, miễn cưỡng buộc ra đằng sau được.
Nhìn thoáng qua, gã chẳng khác nào đao khách hay kiếm khách thời cổ đại.
Kim Jaejoong đột nhiên dùng giọng điệu trịnh trọng nói: “Gợi cảm, quyến rũ —— Trưởng lão Park Yoochun!” Cậu cố ý ngắt ở giữa, khóe miệng hơi nhếch lên, đừng nói những người khác, ngay cả Park Yoochun cũng cảm thấy ngại ngùng với lời của cậu.
Đây xem như là lần đầu tiên Park Yoochun chính thức tham gia một chương trình giải trí kể từ khi gã bắt đầu kinh doanh, trước kia không phải không có chương trình mời gã, nhưng vì suy nghĩ đến hình tượng của mình, gã không tham gia những hoạt động này, phim gã vẫn nhận lời, nhưng tỉ lệ xuất hiện rất thấp, tham gia Running Man lần này chẳng qua là nể mặt Kim Jaejoong, nếu không gã cũng không tới.
Chương trình cũng là chương trình chính quy đầu tiên của Hàn Quốc tụ họp đủ năm người, thân phận của Park Yoochun đã thay đổi, thái độ của mọi người với gã cũng thay đổi thoe.
Yoo Jae Suk ra vẻ cẩn thận lễ phép cúi người chào gã, Park Yoochun sợ nhất là những hành động vì gây cười mà tỏ ra tôn trọng như vậy, vì địa vị của Yoo Jae Suk trong giới giải trí là độc nhất vô nhị, gã chỉ có thể lễ phép chào lại.
Diễn xuất của Yoo Jae Suk quả thật rất hoàn hảo, như thể Park Yoochun thật sự là một người rất lợi hại.
Park Yoochun cười bất đắc dĩ, không muốn bị bọn họ đề cao như vậy, lại không thể không tiếp nhận: “Chào mọi người, tôi là Micky.”
Haha đã từng tham gia không ít chương trình với gã, coi như khá thân, nhịn không được nói đùa: “A ~ Hoàng tử điện hạ!”
Đây là hình tượng nam chính trong một bộ phim mà Park Yoochun đóng thời gian trước, gã đóng vai một hoàng tử xuyên không, gây lên một cơn sốt không nhỏ ở châu Á.

Dec 3, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.2

Extra 3: Running Man
Part 2

D-Day
Phim trường Hoành Điếm được biết đến với tên gọi Hollywood của Trung Quốc, động Bình Nham hôm nay náo nhiệt vô cùng, từ sáng sớm, nhân viên đã chăng dây quanh khu vực quay phim, du khách lúc đi qua, hơn phân nửa đều dừng chân hóng chuyện, các thành viên của Running Man sắp sửa tập trung tại chân núi động Bình Nham.
Trên khoảnh đất trống cạnh chân núi, hơn hai chục chiếc camera đã set up xong, tất cả các nhân viên vào vị trí của mình. PD chịu trách nhiệm xây dựng địa điểm quay phim Go Dong Wan mặc một chiếc trường sam màu xanh đen, đai lưng thêu thùa tinh xảo bao quanh dáng người mập mạp khiến anh càng thêm tròn trịa, vì phối hợp với chủ đề tập phim, Go Dong Wan còn cố ý đội tóc giả rồi búi cao, nhân viên khác cũng mặc trang phục cổ trang đơn giản. Yoo Jae Suk từ xa bước tới, nhiệt tình chào hỏi các VJ: “Chào mọi người! Ah ~~~ Hôm nay quả thật là một ngày đặc biệt, tất cả mọi người mặc giống hệt như trong phim võ hiệp Trung Quốc vậy!” Yoo Jae Suk nói xong liền phủi phủi ống tay áo màu đen của mình, vì dáng người ông hơi gầy, mang thêm đai lưng nhìn quả thật không tệ. Go Dong Wan vỗ vỗ bụng bia, trong tay anh cầm một chiếc quạt xếp, thỉnh thoảng lại đập nhẹ vào lòng bàn tay: “Nhiệm vụ hôm nay tương đối đặc biệt, phải đợi toàn thể thành viên Running Man tập trung mới công bố.”
“Có chuyện rất quan trọng à?” Yoo Jae Suk chắp tay sau lưng, nhìn về phía xa xa.
Năm phút sau, các thành viên Running Man đã thay xong trang phục lần lượt tới nơi, toàn bộ đều là trường sam màu đen, nhưng để thuận tiện cho quay chương trình, họ không đổi kiểu tóc, Song Ji Hyo bện tóc dài lại, sau đó búi gọn trên đỉnh đầu, cô là thành viên cuối cùng đến nơi tập trung.
Người vừa đến đủ, tất cả mọi người đứng thành một hàng, nhìn nhìn lẫn nhau, thưởng thức trang phục của mọi người.
Go Dong Wan mở quạt xếp ra, tuyên bố: “Từ giờ trở đi, mọi người sẽ xuyên không đến Trung Quốc cổ đại, trở thành đại biểu của môn phái Running Man, thời đại võ hiệp Trung Quốc vô cùng thần bí, mọi người sẽ gặp được môn phái mạnh nhất trong chốn võ lâm.”
Vừa mới nói xong, tiếng bàn tán liền vang lên không dứt, tuy đại cương kịch bản đã được phát tới tay mọi người trong buổi họp tối hôm qua, nhưng nội dung cụ thể phải đợi đến lúc ghi hình mới công bố.
Kim Jong Kook tràn đầy tự tin hỏi: “Hôm nay phải đánh nhau à?”
“Hội đồng! Hội đồng!” Lee Kwang Soo hưng phấn bổ sung.
Go Dong Wan lắc đầu, nghiêm túc đáp lại: “NO!”
Mọi người mất mát một lát.
Ước chừng hơn 10’ sau, Go Dong Wan nhận điện thoại, là một PD khác gọi tới, hai người nói vài câu liền tắt, Go Dong Wan dùng sức vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Tôi vừa nhận được bồ câu đưa tin, chưởng môn phái kia đã dẫn đệ tử tới sân thi đấu.” Go Dong Wan chỉ bậc thang bằng đá cách đó không xa, “Đi lên theo con đường này, giữa sườn núi sẽ có một đình nghỉ mát rất to, họ đang ở đấy.”
Haha vừa nói vừa kéo đai lưng: “Giờ chúng tôi đi lên luôn à?”
“Đúng vậy, giờ lên luôn, thành viên cuối cùng lên tới nơi sẽ có trò chơi trừng phạt.”
Vì những lời này, các thành viên Running Man còn đang ngắm cảnh bốn phía vội vàng tập trung lại, một giây sau liền nhao nhao xông lên bậc thang.
Đường núi không dễ đi, cũng may bậc thang rất rộng, lại không quá dốc.
Người đến đầu tiên tất nhiên là Kim Jong Kook, biệt danh Sparta không hề thổi phồng, lúc anh chạy được một nửa đã hơi mệt, nhưng vì bỏ xa những thành viên còn lại, anh vẫn ra sức tăng tốc.
Vừa đến đình nghỉ mát, anh liền ôm cột đá thở dốc, VJ đi theo sau còn chưa lên đến nơi, đành phải để VJ trong đình nghỉ mát tạm thời quay hộ.
Kỳ thật Kim Jong Kook vừa lên đã thấy đám người đứng phía sau đình nghỉ mát, nhưng vì hiệu quả của chương trình, anh chỉ có thể cúi đầu giả bộ rất mệt, cần nghỉ ngơi, máy quay đứng quay ngay cạnh anh, Kim Jong Kook thở hổn hển một lúc, ngay sau đó, Yoo Jae Suk, Haha và Gary cũng lên đến đình nghỉ mát, ba người cười nói một hồi, khi bóng dáng Song Ji Hyo xuất hiện ở bậc thang, tất cả mọi người đều rất giật mình, dù sao loại vận động như leo núi thì đàn ông vẫn sẽ có lợi thế hơn, kết quả người đến cuối cùng lại là Lee Kwang Soo.
Những thành viên vốn đã thân thiết bắt đầu cất lời đùa giỡn, Lee Kwang Soo thở hồng hộc, tức giận, cũng lười phản bác, lúc mọi người đang cười nói vô cùng cao hứng, cậu đột nhiên ngây người, hai mắt trợn tròn, miệng há thành chữ “O”.
“Hyung… Hyung, hyung… Hyung mau nhìn kìa, các anh nhìn kìa…” Diễn xuất của Lee Kwang Soo rất tốt, cảm xúc chân thật vô cùng.
Mấy người đều bị phản ứng của cậu gợi lên lòng hiếu kỳ, nhìn sang phía bên kia, khi nhìn thấy, cả đám đều há to miệng, lắp bắp.
“Đây… Đây có thật không vậy?”
“Sao lại là họ?!”
“A ~ Thật là họ à!” 
Yoo Jae Suk sải bước lên trước, trường sam màu đen tung bay theo gió, nhìn qua quả thật có phong phạm của đại hiệp: “A, xin chào, các cậu là?” Ông nói được một nửa chợt nhận ra áo mình đang bị người túm lấy, quay đầu lại nhìn hóa ra là Lee Kwang Soo cùng Gary, hai người kia xem như hậu bối, nhìn thấy mấy vị tiền bối trong truyền thuyết đương nhiên sẽ cảm thấy đặc biệt khẩn trương cùng giật mình.
Lúc này trong đình nghỉ mát, người đứng đầu phía đối diện chính là Kim Jaejoong, cậu mặc trường sam màu trắng, mái tóc đen bị gió thổi tán loạn, nhìn qua có vẻ tràn đầy tiên khí.
Sự gặp gỡ của họ ở đây là theo kịch bản, các thành viên Running Man với tư cách là người xuyên không đến sẽ gặp được môn phái lớn nhất của võ lâm Trung Quốc, trước hết họ phải tự giới thiệu lẫn nhau.
Diễn xuất của Kim Jaejoong có thể nói là đã lên tới đỉnh cao, hai tay cậu chắp lại, khí chất đại hiệp mười phần cười nói: “Tại hạ Kim Jaejoong, mấy vị này là đệ tử môn hạ của ta.” Nói xong liền xoay người sang một bên, để máy quay có thể quay cận cảnh tất cả mọi người.
Phía sau cậu lần lượt là Shim Changmin, Park Yoochun, Jung Yunho, Kim Junsu cùng Tiễn Chanh.
Yoo Jae Suk sợ hãi thán phục một tiếng, mà phía sau ông, các thành viên đã từ trạng thái khiếp sợ chuyển sang cuồng nhiệt, miệng thỉnh thoảng còn bật ra sự tán thưởng rất buồn cười, khiến Kim Jaejoong nhịn không được cười rộ lên.
Go Dong Wan đúng lúc đi đến đằng sau máy quay, chen miệng: “Phải dùng phương thức của võ hiệp chào hỏi nhau.”
Yoo Jae Suk lập tức thay đổi tư thế, đây là động tác mà ông mới học được tối hôm qua  ở trong phim võ hiệp Trung Quốc, “Tại hạ Yoo Jae Suk, chúng tôi đến từ thế kỉ 21, đó là thời đại tiên tiến hơn thế giới này rất nhiều, rất hân hạnh được gặp mọi người.”
Kim Jaejoong hoàn lễ, sau đó hai tay chắp lại, cùng mọi người đợi sự sắp xếp tiếp theo. Go Dong Wan không muốn vào máy quay, nhưng dáng người anh lại quá to, hơn nữa thêm bộ tóc giả bị thổi tung bay rất vướng víu: “Hôm nay tất cả mọi người đều là võ lâm hào kiệt của Trung Quốc cổ đại, để tăng thêm sự hiểu biết, mọi người hãy tự giới thiệu lẫn nhau trước đi.”
Lee Kwang Soo kiêu ngạo ưỡn ngực: “Đại hiệp! Tôi là đại hiệp đúng không? Ha ha ha ha ~~~” Ngửa mặt lên trời cười to.
Gary khinh bỉ nhìn cậu: “Đại hiệp? Em mà là đại hiệp à? Đại hiệp ở đâu ra ~~ Hả?! Em nhìn em xem.”
“Sao lại không được, Go Dong Wan-ssi đã nói hôm nay tất cả mọi người đều là đại hiệp mà!” Lee Kwang Soo phản bác: “Go Dong Wan-ssi, tôi không thể làm đại hiệp à? Jae Suk hyung?” Lee Kwang Soo vỗ vỗ Yoo Jae Suk, lại vỗ vai Kim Jong Kook, tìm kiếm sự ủng hộ: “Jong Kook ~ Oppa?”
Kim Jong Kook lườm cậu: “Cậu vừa gọi anh là cái gì?”
Lee Kwang Soo cười ngây ngô: “Hyung ~~~”
Bình thường, cậu lúc nào cũng thích trêu chọc Kim Jong Kook, mọi người đã thấy nhiều lắm rồi, cười đùa vài câu rồi không thể không bắt đầu công việc quen thuộc – khen ngợi các ngôi sao khách mời.
Yoo Jae Suk ho khan một tiếng, ra vẻ nghiêm túc nói: “Các cậu tỉnh táo một chút, chúng ta phải chào hỏi mấy người bạn cũ đã.”
Lúc này Jung Yunho đã đứng bên cạnh Kim Jaejoong, trường bào màu trắng của môn phái mặc trên người anh quả thật như tái hiện lại hình ảnh vị đại hiệp, trang phục của sáu người như nhau, ngoài Tiễn Chanh là phiên bản dành cho nữ là khác với năm người còn lại, Park Yoochun mặc cũng rất đẹp, tuy vậy vẫn có sự chênh lệch so với khi gã còn trẻ.
Máy quay số 4, 5, 6 đồng thời quay cận cảnh ba nhóm Kim Jaejoong cùng Jung Yunho, Shim Changmin Park Yoochun, cuối cùng là Kim Junsu và Tiễn Chanh.
Khi camera quay cận mặt, mọi người lập tức phối hợp ồn ào cổ vũ.
Go Dong Wan chăm chú nhìn màn hình giám sát, đột nhiên nhắc nhở: “Các thành viên DBSK pose tư thế võ hiệp đi, cái này để hậu kỳ làm hiệu ứng đặc biệt.”
Nghe anh nói như vậy, ban đầu cũng không cảm thấy có gì không ổn, VJ dựa theo sự sắp xếp đứng vào vị trí, ngược lại mấy ngôi sao thì sửng sốt. Họ biết rõ Go Dong Wan chỉ là nói nhầm, DBSK đã tan rã nhiều năm, xưng hô như vậy cảm thấy không quá phù hợp, nhưng nhìn người trong cuộc dường như không quá để ý những lời này.
Jung Yunho hỏi: “Lần lượt từng người hay là…?”
Go Dong Wan nhìn đội hình: “Tôi nghĩ hai người một lần đi, vừa vặn các cậu có ba nhóm, lát chơi trò chơi cũng không cần phân đội nữa.”
Hai người? Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Kim Jaejoong cùng Jung Yunho.
Gần đây, tin nóng nhất trên các trang báo giải trí chính là năm thành viên DBSK tái hợp trong một bộ phim, đây là tin tức rất lớn, mà trong tin này còn có một tin nhỏ khiến người sửng sốt vô cùng. Năm ngoái scandal mối tình đồng tính của Kim Jaejoong cùng Jung Yunho bị bàn tán xôn xao, năm nay scandal này không những chìm xuống, hai nhân vật chính còn không chút kiêng dè, không thèm né tránh truyền thông, công khai luôn quan hệ của họ.
Môi Kim Jaejoong khẽ nhếch lên, cười ngốc ngốc, nói: “Tôi sẽ cùng đội với Yunho.”
Cậu đã yêu cầu hùng hồn như vậy, PD còn có thể nói gì?
Yoo Jae Suk trêu đùa: “Jaejoong-ssi, giờ vẫn đang quay đấy, camera đang tập trung trên người cậu kìa.” Ông chỉ camera số 4 đối diện đang quay Kim Jaejoong, cố ý dọa dẫm.
Kim Jaejoong “A” một tiếng, lúc kịp phản ứng lại liền vội vàng lấy tay áo che miệng, cười rộ lên.
Ánh mắt Go Dong Wan gần như không rời khỏi màn hình giám sát số 4, với những PD của chương trình giải trí như họ, họ không hề có sức chống cự trước những cảnh có thể gia tăng rating chương trình.
“Không thể tự mình phân đội à?” Kim Jaejoong hỏi Go Dong Wan.
Go Dong Wan lập tức lắc đầu, nói: “Riêng hôm nay thì có thể!”
Mọi người bật cười, tiếng than thở của các thành viên Running Man vang lên không dứt, Lee Kwang Soo dở khóc dở cười, khinh bỉ: “Chương trình này không có nguyên tắc gì hết à? Sao lại thiên vị thế?”
Haha thâm trầm vỗ vỗ vai cậu, an ủi: “Sự thật lúc nào cũng tàn khốc cả.”
Lee Kwang Soo chỉ còn thiếu chảy hai hàng nước mắt để biểu đạt cảm xúc tuyệt vọng của mình, cậu nói: “Chỉ vì họ là DBSK à?”
Một chủ đề rất cấm kị!
Nhưng ngành giải trí chẳng có điều gì là cấm kị vĩnh viễn cả!

Go Dong Wan còn chưa kịp trả lời, Jung Yunho đã mở miệng trước: “Là DBSK còn chưa đủ sao?”