Mar 3, 2017

[LK] Chương 28.2

Chương 28.2
Kim Tại Trung cho rằng Lưu Lăng Hi nghe được việc này, sẽ giống những người khác trong khu chung cư, tránh xa mình. Nhưng cậu nhầm rồi, Lưu Lăng Hi chỉ thở dài nói: “Mặc dù không hiểu lời em nói, nhưng mà em đã tìm được chưa?”
“Cái gì?”
“Cách trở lại thế giới kia ấy ~” Cô mấp máy môi, “Đừng có đánh đồng chị với mấy người cổ hủ kia, bà ngoại chị là chiêm tinh sư đấy. Biết chiêm tinh sư không? Dù mọi người vẫn nói đấy là nghề lừa người, nhưng bà ngoại chị thật sự có thể biết trước rất nhiều chuyện, vậy nên chị cũng tin những câu chuyện mà người thường cho rằng không thể nào có thật ~”
Cô chợt thấy ánh mắt Kim Tại Trung đang từ u ám đột nhiên sáng rực lên.
“Vậy nên, tặng em một thứ.” Lưu Lăng Hi lấy từ trong hộp to ra một chiếc hộp nhỏ bằng gỗ rất tinh xảo, mở ra, “Em xem, đây là ngọc kỳ lân đấy!”
Kim Tại Trung gần như không thể tin được, khẽ quỳ xuống, hai tay run rẩy nhận lấy khối ngọc bội gọi là ngọc kỳ lân này, đường nét bên trên cậu quen thuộc vô cùng. Mà hình khắc tinh xảo ở chính giữa kia, rõ ràng là tên cậu “Tại”. Một “Duẫn” một “Tại” là món quà mà ngày trước, Thiên Hậu tặng cậu và Trịnh Duẫn Hạo. Hôm nay nhìn thấy nó, trong lòng cậu lập tức chan chứa rất nhiều cảm xúc.
“Sao chị lại có cái này… Sao chị lại biết cái này?! Chị là Hồng Lăng đúng không! Có đúng không?” Nước mắt cậu tuôn rơi, một tay cầm lấy cổ tay Lưu Lăng Hi, “Chị nói cho em biết chị là Hồng Lăng đi, chị chưa từng rời khỏi em, đúng không?” Lưu Lăng Hi lần đầu tiên biết đàn ông khi khóc cũng có thể đẹp như vậy, kinh ngạc hồi lâu không hồi phục tinh thần. Lát sau, cô mới nuốt nước bọt, nói khẽ: “Hồng Lăng? Đây là bà ngoại cho chị mà…”
“Nhưng sao lại có ở đây… Rõ ràng nó ở trong tay Duẫn Hạo mà, bọn em mỗi người một khối…” Cậu ôm ngọc bội vào trong lòng, nước mắt xẹt qua gò má, năm tháng qua đi, khuynh thành không giảm. Dù cậu sống ở thế giới này cũng sẽ không già, mãi đến khi số năm cậu sống ở đây tương ứng với thế giới bên kia, lúc đó cậu mới bắt đầu già đi. Dù là trái tim hay thân thể, cậu đều không thuộc về nơi này.
“Em không sao chứ?”
Kim Tại Trung lắc đầu, cười khổ: “Em vẫn nghĩ Trịnh Duẫn Hạo không yêu em, nhưng lúc hắn không màng sống chết mang em rời khỏi ca ca, em mới biết được em quan trọng với hắn đến nhường nào. Là em không tin hắn, em nghĩ lúc hắn biết chân tướng sẽ vứt bỏ em, vậy nên em không dám đối diện với lòng hắn. Nhưng khi em nhận ra thì đã quá muộn, lúc em nhào tới ngăn mũi tên, em nghĩ mình sẽ chết, nhưng em lại không sao cả.”
“Trịnh Duẫn Hạo… Đàn ông?” Lưu Lăng Hi trợn mắt há hốc mồm nhìn Kim Tại Trung, nhưng mà, một người xuất sắc như vậy mà yêu đàn ông, hẳn người kia cũng phải rất tốt.
“Nhưng em biết rõ, mũi tên kia đã khiến em hiểu ra, Kim Tại Trung này trọn đời trọn kiếp này chỉ yêu hắn, dù hồn về suối vàng.” Cậu đặt ngọc bội kỳ lân trong tay, lại lấy một viên khác từ trong túi mình ra, “Đời đời kiếp kiếp, như ngọc kỳ lân vậy.” Một khối ngọc bội đi tới thế giới này, khối còn lại cũng đi theo. Giống như cậu và Trịnh Duẫn Hạo.
Kỳ lân một giấc chiêm bao, hồn nối hồn.
“Là một khối khác!” Lưu Lăng Hi kinh hô, như thể nhìn thấy kỳ tích, “Bà ngoại chị từng nói, ngọc kỳ lân vốn có hai khối, nếu tập hợp đủ cả hai, đứng dưới ánh trăng cầu nguyện thì một nguyện vọng của người đó sẽ trở thành hiện thực!”
Đây cũng là đường về.
Lúc về nhà, Kim Chính Minh đã ra ngoài chơi cờ, Lý Trân Nhã đứng một mình trong bếp rửa bát đũa. Kim Tại Trung ngồi trên ghế salon, TV đang chiếu những chương trình rất nhàm chán. Vì căn nhà không lớn, cậu thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi xà phòng cùng mùi khói dầu trong bếp. Nhưng chính hạnh phúc bình thường như vậy, lại khiến Kim Tại Trung cảm thấy rất hoài niệm, vậy nên bốn năm qua, cậu không dám thể nghiệm quá nhiều ký ức dịu dàng này. Cậu sợ cậu sẽ không nỡ rời khỏi đây, nhưng cậu lại biết rõ, mình phải quay trở lại Viêm Thuấn.
Ba dịu dàng điềm đạm, mẹ nói nhiều nhưng thiện lương, đây là gia đình đã nuôi lớn cậu.
“Sao về nhanh vậy?” Lý Trân Nhã cười cởi tạp dề, “Hôm nay mẹ mua nhiều quýt con thích ăn lắm, còn cả bánh hoa sen nữa. Hàng lần trước mua con nói không ngon, mẹ mua thử ở hàng khác rồi…” Bà nói liên hồi, mùi hương của bánh hoa sen tràn ngập khắp phòng.
“Mẹ.” Cậu gọi bà.
“Sao vậy? Ai, bánh hoa sen này thơm quá. Lát ba con về lại bảo mẹ bất công. Nhưng mà ông ấy lúc nào cũng dính lấy bàn cờ, mẹ bất công cũng đúng thôi.” Bưng bánh hoa sen lên bàn trà, Lý Trân Nhã ngồi xuống bên cạnh Kim Tại Trung, cầm chặt tay cậu, “Chồng làm sao mà tri kỉ bằng con trai bảo bối của mẹ được…”
Hốc mắt Kim Tại Trung đỏ bừng, càng thêm ướt át, cậu cúi đầu xuống, “Mẹ, con xin lỗi.”
“Đứa nhỏ này…”
“Mẹ, có thể nói cho con biết, hai người nhận nuôi con như thế nào không?” Cậu hít hít mũi, cố gắng không để mình khóc.
Như bị dọa sợ, Lý Trân Nhã kinh ngạc hồi lâu mới kịp phản ứng. Trái tim Kim Tại Trung đau thắt, cậu ôm lấy bà, hô hấp dồn dập. Hốc mắt Lý Trân Nhã đỏ bừng, bất đắc dĩ giật giật khóe miệng: “Biết rồi à, vốn còn định giấu con một thời gian nữa, chờ con lớn hơn sẽ nói cho con biết.” Giọng bà rất dịu dàng từ tốn, Kim Tại Trung bỗng nhiên nhớ lại, hồi còn bé, cậu nghe Lý Trân Nhã kể chuyện trước khi đi ngủ cũng hệt như vậy. Bà vỗ tay cậu, dùng giọng khàn khàn lại dịu dàng, chậm rãi nói: “Mẹ với ba con phát hiện con ở hồ sen trong công viên, con biết không, con lúc đó bé xíu, mập mạp, nhưng ánh mắt lại rất sáng. Con cứ nằm cạnh hồ mà nhìn xung quanh, mẹ vừa nhìn thấy đã thích… Mẹ và ba con vẫn không có con, nghĩ con có lẽ là trời cao đưa đến cho chúng ta…” Nước mắt của bà rơi xuống theo khóe mắt, bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu bà khóc trước mặt Kim Tại Trung.
“Mẹ…”
“Con biết lúc đó con ngoan như thế nào không? Không khóc cũng không ầm ĩ, chỉ cười thôi… Mẹ thật sự rất thích con. Sau này con dần dần trưởng thành, tính cách cũng hoạt bát…” Bà nắm chặt tay Tại Trung, “Nhưng mà Tại Trung, à, sao con lại biến thành như thế này?”
“Mẹ, con xin lỗi.” Kim Tại Trung gác cằm lên vai Lý Trân Nhã, lọn tóc đã ướt đẫm nước mắt.
“Tại Trung à, vẫn không thể nói cho mẹ sao?”
“Mẹ…” Cậu nức nở, không biết mình nói gì, chỉ biết cậu nhào vào trong lòng Lý Trân Nhã, vừa khóc vừa nói, kể những việc ở Viêm Thuấn, kể tình yêu của cậu với Trịnh Duẫn Hạo, cũng kể cậu không biết nên làm gì. Cậu nói cậu muốn trở về, muốn gặp Trịnh Duẫn Hạo. Lý Trân Nhã vỗ vỗ lưng Tại Trung, nhẹ nhàng lại khiến người yên tâm. Ngoài cửa, Kim Chính Minh đang cầm bàn cờ, ông liên tục lau mặt, trên mặt tràn đầy nước mắt.
Lý Trân Nhã biết, Kim Tại Trung muốn gặp Trịnh Duẫn Hạo.
Mà lần này đi gặp, vậy sẽ không thể nào trở lại.
Lúc Kim Chính Minh vào nhà, Kim Tại Trung đã mơ màng thiếp đi trên đùi Lý Trân Nhã. Kim Chính Minh định đi tới cõng cậu vào phòng, lại bị Lý Trân Nhã gọi: “Chính Minh à…”
“Sao vậy?”
“Lần đầu em ôm đứa nhỏ này, đã cảm thấy rất không chân thật, cảm thấy dù mình nuôi bao lâu, đứa bé vẫn sẽ phải rời đi. Hiện tại, phải đi thật rồi.” Lý Trân Nhã cong khóe môi, “Trong lòng em vẫn bất an, nhưng cuối cùng vẫn phải để con đi đúng không? Nếu không, cả đời này con sẽ không vui vẻ…”
“Ai, con lớn rồi, tôn trọng quyết định của con đi.” Kim Chính Minh thở dài, ông không thể nào quên được tình cảm bắt gặp Kim Tại Trung lúc còn là đứa bé ở bên hồ sen.
Trịnh Duẫn Hạo, ta cuối cùng cũng sắp trở về rồi.
Ngươi còn ở đó chờ ta không?
Một năm ở đây, trăm năm nơi đó, thời gian của chúng ta không tương đương, nhưng lại khiến người chờ mong.
Ta yêu ngươi đến mức nào, chỉ có lòng ta biết rõ.
“Lăng Hi, đưa em đi đi.”
Lúc Kim Tại Trung xuất hiện trước mặt Lưu Lăng Hi đã là ba ngày sau. Ánh trăng rất tròn, sương mù nhẹ nhàng bao phủ mọi nơi. Tóc Kim Tại Trung khá dài, cậu mặc áo sơ mi nhạt màu, quần jean sáng màu, giống hệt thiếu niên xinh đẹp trong manga. Lưu Lăng Hi thừa nhận mình nhìn cậu đến ngây người, cô cười cười: “Đã nói rõ với cô chú rồi à?”
“Dạ.” Kim Tại Trung khẽ cười nói, “Nếu em nói chị là Hồng Lăng chuyển thế, chị có tin không?”
“Chị không quá tin việc chuyển thế, nhưng mà, để cô chú sau này không nhìn cảnh mà đau lòng, em đến chỗ chị đi. Cửa sổ nhà chị khá lớn, có thể thấy rõ trăng.” Kỳ thật Lưu Lăng Hi cũng bán tín bán nghi truyền thuyết ngọc kỳ lân kia, dù sao đây là lời bà ngoại nói, hẳn phải có chút tin cậy đúng không? Còn nữa, tuy mới quen Kim Tại Trung được vài ngày, nhưng lúc biết cậu có thể sẽ rời khỏi đây, cô cũng cảm thấy buồn bã. Nhưng rõ ràng mới quen vài ngày thôi mà…
Kim Tại Trung cười nói: “Được gặp chị tốt biết bao.”
“Vì chị là chuyển thế của Hồng Lăng sao?” Cô bật cười.
“Em cũng không biết đến cùng có cái gọi là chuyển thế hay không, nhưng nếu có thể, em hi vọng là có.” Cậu cầm hai khối ngọc bội trong lòng bàn tay, đứng trước ánh trăng, cậu lại thêm vài phần thoát tục, “Vì như vậy, chúng ta không chỉ mới quen ba ngày, mà là rất nhiều năm rồi.”
Lưu Lăng Hi thở dài: “Em nói như vậy, chị lại không nỡ để em đi.”
Nhưng, dưới ánh trăng, Kim Tại Trung đã nhắm mắt lại, cầm hai khối ngọc bội đưa lên trước ngực. Lưu Lăng Hi biết rõ, cậu đang thầm nguyện mong muốn của mình. Mà nguyện vọng của cậu, tất nhiên là quay trở lại nơi có người đàn ông kia. Viêm Thuấn chưa từng xuất hiện trong lịch sử, lại tồn tại hết sức chân thật trong lòng cậu, cậu ngày nào cũng vấn vương.
Ánh trăng vương vấn, dịu dàng lan tỏa, quả thật là trăng tròn không khuyến, năm tháng đẹp nhất.
Mới gặp ngươi, đã cảm thấy thời gian ngắn ngủi, như quen biết đã lâu.
Thân thể Kim Tại Trung dần dần trở nên trong suốt, ngọc kỳ lân vỡ tan, hóa thành bụi đất.
Cậu nói: “Nếu có thể, làm ơn giúp em chăm sóc ba mẹ.”
Còn có ——
“Hồng Lăng, em xin lỗi.”
Câu xin lỗi rốt cuộc nói ra miệng. Chị có phải nàng hay không, đã không vấn đề gì cả, vì nàng có thể nghe thấy, Kim Tại Trung tin như vậy.
“Ai, cuối cùng vẫn coi chị như Hồng Lăng à…” Nhìn sàn nhà trống rỗng, Lưu Lăng Hi ngồi xổm xuống, vẻ mặt cô đơn, “Nhưng mà, cứ coi như là vậy đi.. Xin lỗi em, chị không nhận ra em…”
Thế giới này, không còn người tên là Kim Tại Trung nữa.
Mà ở Viêm Thuấn, cậu lại ở thành Liên Khuynh.

Mar 2, 2017

[LK] Chương 28.1

Chương 28.1
Đây không phải mơ, một ngày nào đó, ta sẽ trở về bên ngươi.
Đó là mệnh của ta.
Đại học Hoa Nhĩ.
“… Bởi vậy, tôi có suy nghĩ khác về việc xuyên việt. Tôi phủ nhận việc xuyên việt sẽ đi đến những nơi có liên quan trong lịch sử, ta có thể đến thế giới khác, cũng có thể đến những không gian song song với lịch sử. Trên đây là quan điểm luận văn của tôi.” Kết thúc bài thuyết trình, cậu cúi người chào giáo sư, sau đó đi xuống bục. Mọi người xung quanh dùng ánh mắt không thể tin được nhìn cậu, như thể đang nhìn một người khác thường.
Mà Kim Tại Trung là sinh viên ưu tú nhất học viện này. Cậu không chơi thân với ai, tính cách cũng khác hẳn trước đây. Từ bốn năm trước quay trở lại, Kim Tại Trung như đang sống trong thế giới của riêng mình. Tất cả mọi người đều nghĩ như vậy, nhưng không ai biết, cậu chỉ đang tìm kiếm phương pháp quay trở lại.
“Này, kia là Kim Tại Trung đấy ~”
“Sao mà đẹp trai vậy!! Tớ muốn theo đuổi anh ấy!!”
“Đừng có mà mê trai như vậy, tớ nghe nói bốn năm trước anh ấy từng biến mất đấy! Vậy nên sau khi trở về, anh ấy bỗng trở nên rất kỳ lạ…” “Biến mất? Nghĩa là sao…”
“Nghĩa là đột nhiên biến mất thôi, cảnh sát không thể nào tìm được anh ấy, nhưng không đến nửa năm sau, anh ấy đột nhiên xuất hiện trong nhà mình, nghe nói còn mặc trang phục cổ đại nữa!”
“Ly kì vậy à?!”
“Đáng sợ ấy chứ, trước kia hình như anh ấy không như vậy, nhưng từ khi trở về liền trở nên khác lạ!”
Mấy nữ sinh thấy Kim Tại Trung đi qua trước mặt liền ngoan ngoãn trật tự. Kim Tại Trung không thèm để ý các cô bàn tán, mấy năm gần đây cậu nghe không ít về việc này rồi. Hiện giờ, có lẽ ngoài ba mẹ ra, không có người nào muốn nói chuyện với cậu. Bốn năm trước cậu đột nhiên trở lại, có lẽ vì trang phục của mình mà gây chấn động không nhỏ trong khu chung cư. Rất nhiều người nói cậu biến mất, nhưng khi cảnh sát hỏi Kim Tại Trung đến tột cùng đã đi đâu, Kim Tại Trung chỉ lắc đầu, sau đó nói: “Cháu không nhớ rõ.”
Vốn tưởng giả vờ mất trí nhớ có thể tránh chút phiền toái, nhưng cuối cùng cậu lại bị coi như kẻ lập dị.
Nhưng may mắn, mọi người chỉ bảo cậu lập dị sau khi cậu trình bày luận văn. Tất cả mọi người coi cậu là thiên tài, nhưng đồng thời cũng nghĩ cậu là kẻ lập dị. Nam nữ theo đuổi cậu không ngừng, nhưng sau khi biết rõ nhưng điều cậu gặp phải thì đều từ bỏ. Kỳ thật như vậy cũng tốt, đỡ gây phiền phức cho cậu.
Hiện tại Kim Tại Trung đã là sinh viên năm ba rồi.
Không biết Trịnh Duẫn Hạo hắn… Còn khỏe không?
Suốt bốn năm, lúc nào cậu cũng thức dậy lúc nửa đêm, ép buộc mình quên đi giấc mộng lúc trước, tự nhủ đó chỉ là mơ. Nhưng ngọc bội khắc chữ ‘Duẫn’ lại thời thời khắc khắc nhắc nhở cậu, kí ức đó hoàn toàn có thật. Rõ ràng là ký ức đau đớn như vậy, khi cậu nghiêng người chắn mũi tên cho Trịnh Duẫn Hạo, Kim Tại Trung không nghĩ mình sẽ còn sống. Vết trúng tên trên ngực vẫn còn, nhưng ngày ấy tỉnh lại, cậu không hề chảy máu, ngay chính cậu cũng không biết tại sao.
Sau khi tìm được tình yêu, cậu lại mất đi Trịnh Duẫn Hạo.
Ngồi trên xe bus về nhà, phòng bên cạnh mở cửa, người người dọn đồ ra vào tấp nập. Mẹ cậu Lý Trân Nhã đang nấu ăn trong bếp, thấy Kim Tại Trung trở về, không đợi cậu hỏi đã nói: “Phòng bên cạnh hình như có một cô bé mới chuyển đến, nhìn có vẻ như lớn hơn con mấy tuổi, đi làm rồi. Vừa rồi, cô bé còn sang đây chào hỏi, lễ phép lắm, lại còn xinh xắn nữa. Cô bé vừa đến đây, chưa dọn đồ xong, mẹ bảo ở lại ăn cơm với nhà mình luôn.” Nói xong, liền sai Tại Trung bưng đồ ăn lên bàn cơm.
Kim Tại Trung ngồi xuống ghế salon, tùy ý cầm lấy điều khiển: “Ba còn chưa về sao?”
“Cái lão Kim Chính Minh giờ chắc đang chết chìm trong ván cờ tướng rồi!” Lý Trân Nhã miệng thì cay độc, nhưng vẫn dặn dò, “Con mau gọi cho ba, dạ dày ông ấy không tốt, không chịu về nhà ăn cơm đúng giờ thì lại khổ ra!” Bà bận rộn làm món kế tiếp. Kim Tại Trung gọi điện cho Kim Chính Minh đang mải mê chơi cờ, buông điện thoại xuống, ánh mặt trời xuyên qua rèm cửa chưa bao giờ kéo lên, giống hệt ánh chiều tà hôm đó.
Cậu thất thần một lát, quay đầu đi, đúng lúc đối mặt với ánh mắt của cô gái vừa đến.
Đôi mắt màu hổ phách.
Tóc dài buông xõa, hương thơm lan xa.
Kim Tại Trung bối rối đứng đấy, nhìn cô gái trước mặt, mắt đột nhiên ướt nước. Cô gái bị nhìn đến ngại ngùng, xấu hổ đưa tay sau lưng, nhún vai cười nói: “Xin chào, chị là Lưu Lăng Hi. Em là Tại Trung đúng không?”
“A, Lăng Hi tới rồi à, mau vào ngồi đi, cô nấu sắp xong rồi.” Lý Trân Nhã mang đĩa đồ ăn cuối cùng ra, thấy con trai đứng đờ ra đấy, lập tức nói, “Tại Trung, sao con lại thất thần rồi? Mau xới cơm đi, đã gọi cho ba con chưa?”
Kim Tại Trung lúc này mới kịp phản ứng lại, dụi dụi mắt, bỗng nhiên hít hít mũi, quay đầu đi chỗ khác: “Gọi rồi, nói sẽ về ngay thôi.” Lưu Lăng Hi thấy Kim Tại Trung như vậy, còn tưởng rằng cậu không chào đón mình, xấu hổ ngồi xuống không biết nói gì thêm. Ngược lại Lý Trân Nhã rất nhiệt tình với Lưu Lăng Hi. Đợi Kim Chính Minh trở về, ba người đã ngồi xuống ăn cơm. Kim Tại Trung đứng dậy xới cơm cho Kim Chính Minh, sau đó ngồi xuống bới cơm, không nói gì.
Vì bạn của con trai ít đến đáng thương, Lý Trân Nhã lại thấy Lưu Lăng Hi ở nhà ngay cạnh, tuổi cũng không lớn hơn con trai mình là mấy, không ngừng nghĩ cách gợi đề tài cho hai người có thể nói chuyện. Nhưng hiện tại xem ra, tính Kim Tại Trung vẫn lạnh lùng như vậy, nghĩ tới đây, trong lòng bà có chút buồn bã, kể từ lần mất tích bốn năm trước, Kim Tại Trung như biến thành người khác. Đôi khi nửa đêm bà dậy ra phòng khách uống nước, còn nghe thấy tiếng khóc cố kìm nén truyền tới từ phòng Tại Trung.
Nhưng khi hỏi cậu, cậu chỉ nói mình không nhớ rõ. Là một người mẹ, bà cũng từng vụng trộm khóc vì chuyện này rất nhiều lần. Trong nửa năm mất tích, cậu đến cùng đã trải qua những gì, cậu đến cùng phải chịu những tủi thân gì, những điều này, Kim Tại Trung chưa bao giờ nói với bà. Gia đình họ cũng không còn thân thiết như trước, như thể có bức tường ngăn cách ở giữa.
“Tại Trung giờ đang là sinh viên năm nhất sao?” Lưu Lăng Hi đánh vỡ sự tĩnh lặng.
Lý Trân Nhã vốn tưởng Tại Trung không trả lời, đang định nói giúp cậu, Kim Tại Trung bỗng nhiên nói: “Năm ba rồi.”
“A ~ Mặt Tại Trung thật sự rất trẻ.” Kinh ngạc nhìn gương mặt Kim Tại Trung, Lưu Lăng Hi khẽ cười nói, “Thật sự là một gương mặt khiến người hâm mộ ~”
“Cám ơn.” Ánh mắt dừng lại trên gương mặt thanh tú của cô gái, Kim Tại Trung dừng một chút, “Con ăn no rồi.”
“Cháu cũng no rồi, cảm ơn cô chú.” Buông bát đũa, Lưu Lăng Hi đứng dậy, “Cháu còn phải đi thu dọn đồ, không quấy rầy mọi người nữa.” Nói xong liền đi ra cửa.
Lý Trân Nhã vừa rồi còn liên tục khen ngợi Lưu Lăng Hi ngoan ngoãn, bà là giảng viên về hưu, rất có thiện cảm với những cô gái như vậy. Huống hồ Kim Tại Trung còn nói chuyện với cô, điều này khiến cho Lý Trân Nhã cảm thấy, Kim Tại Trung vẫn còn hi vọng khôi phục sự vui vẻ ngày nào. Nếu có thể, có lẽ còn nói cho bọn họ biết lúc đó, cậu đã gặp phải chuyện gì.
Kim Tại Trung cũng đứng dậy: “Để em giúp chị.”
Ngay cả Kim Chính Minh cũng trợn mắt nhìn Kim Tại Trung, hốc mắt Lý Trân Nhã nóng bừng, lập tức phục hồi tinh thần, liên tục nói: “Được được, Lăng Hi là con gái, con giúp cô bé chuyển đồ nặng ấy.”
Nhìn Lý Trân Nhã như vậy, trong lòng Kim Tại Trung vừa áy náy lại vừa khó chịu, nhưng vẫn không thể nói ra. Nhà Lưu Lăng Hi còn chưa dọn xong, vậy nên không cần cởi giày cũng có thể đi vào. Lúc Kim Tại Trung lau nhà giúp cô, Lưu Lăng Hi hỏi cậu: “Tại Trung, chị… Rất giống ai đó à?” Kim Tại Trung nghe vậy, lòng giật thót, không biết làm sao ngẩng đầu nhìn cô, ánh mắt kia vừa mừng rỡ lại vừa kinh ngạc. Quả nhiên… Lưu Lăng Hi nhún vai, “Cảm thấy ánh mắt em lúc nhìn chị như đang nhớ đến một ai đó… Nhưng mà em có thể không trả lời câu hỏi này nha ~”
“Rất giống, gần như là không khác chút nào.” Cậu cười.
“Oa, Tại Trung, em cười lên đẹp lắm! Nếu em là người cổ đại, nhất định là đẹp đến kinh người! Ha ha, chị thích trang phục cổ đại lắm…”
“Nhưng mà tính cách hai người chẳng giống nhau gì cả.” Đặt gậy lau nhà sang một bên, Kim Tại Trung giúp cô dịch đồ nội thất vào vị trí, “Cô ấy lúc nào cũng nghĩ cho em, nhưng em lại không nghe lời cô ấy, có khi còn khó chịu với cô ấy. Hiện tại nghĩ lại, quả thật là không nên.”
Lưu Lăng Hi vừa dọn đồ, vừa hỏi: “Bạn gái của em à?”
“Không, một người như chị gái vậy.” Kim Tại Trung cười nhẹ nói, “Em rất nhớ chị ấy, nhưng em biết em sẽ không gặp được chị ấy nữa.”
“Sao vậy?”
“Cái này để đây được không?” Kim Tại Trung chuyển chủ đề, chỉ vào một hộp đựng toàn những dây chuyền rất cổ xưa. Đây là bảo bối của Lưu Lăng Hi, từ trước đến nay, cô rất thích sưu tầm đồ cổ, không ngờ đã được nhiều như vậy rồi. Cô vội vàng đi tới: “Cái này để đây là được, bình thường chị thích sưu tầm, không ngờ được nhiều như vậy… A đúng rồi, lúc chị dọn đến đây, nghe người trong chung cư nói em rất trầm, không chủ động nói chuyện với người khác, hiện tại xem ra may mà chị có gương mặt giống với người chị kia của em ~” Cô nói đùa, phân loại cẩn thận dây chuyền trong hộp.
Kim Tại Trung khựng lại, trên mặt có chút giật mình. Lưu Lăng Hi tưởng mình nói sai, đang định xin lỗi, lại nghe giọng Kim Tại Trung có chút bất đắc dĩ: “Em chỉ là… Không muốn quá thân thiết với mọi người, vì một ngày nào đó, em chắc chắn sẽ rời khỏi đây.”
“Rời khỏi đây? Rời khỏi cả cô chú sao?”
“Đúng vậy. Tuy cảm thấy rất có lỗi, nhưng em không thể không quay trở lại nơi đó. Dù sao, từ ban đầu, em đã thuộc về thế giới kia.”
“Hả?”

“Đồ còn lại chị tự dọn được đúng không?” Kim Tại Trung nhếch khóe môi, mãi đến khi Lưu Lăng Hi ngơ ngác gật đầu, cậu mới nói tiếp: “Kỳ thật em vẫn muốn nói xin lỗi cô ấy. Chị biết không, em còn không được gặp mặt cô ấy lần cuối, thật sự rất muốn nói câu xin lỗi.” Lúc trước Hồng Lăng bị ban chết trong lao, cậu không thể đi gặp. Bây giờ, nhìn cô gái gần như giống hệt Hồng Lăng trước mắt, hai mắt cậu ướt nước, khẽ rung động, “Rất xin lỗi…”

Mar 1, 2017

[LK] Chương 27.2

Chương 27.2
Trịnh Duẫn Hạo mang theo Kim Tại Trung trốn lên núi, hiện tại cả thôn toàn là người của Liên Dạ, chỉ có thể trốn trên núi đợi người của hắn rời đi. Nếu không thì họ không thể nào rời khỏi đây. Trong đêm tối, Kim Tại Trung không nhìn rõ đường phía trước. May mà ngày thường, Duẫn Hạo hay lên núi vậy nên khá quen thuộc địa hình nơi đây, hắn kéo Kim Tại Trung lên lưng mình: “Lên đi!”
“Không cần!” Dù sao mình cũng là nam nhân, trên đường núi tối tăm này mà để Duẫn Hạo cõng, tất sẽ khiến Trịnh Duẫn Hạo khó tránh khỏi bị thương. Kim Tại Trung không muốn, cắn răng bước tiếp, “Ta đi theo ngươi là được!”
Đằng sau đã có tiếng động truyền đến, Trịnh Duẫn Hạo biết rõ không còn thời gian, liền nhanh chóng kéo Tại Trung đi nhanh hơn, trên đường đi Tại Trung ngã không ít lần. Vì không để Trịnh Duẫn Hạo lo lắng, cậu không lên tiếng, mắt cá chân đã sưng lên, Kim Tại Trung cắn môi bước nhanh hơn. Mãi đến khi hai người trốn ở dưới một hẻm núi, đi thêm vài bước nữa là vách núi, Trịnh Duẫn Hạo biết nơi này không dễ đi, Liên Dạ dù dẫn theo người cũng rất khó phát hiện bọn họ trốn ở dưới.
Kim Tại Trung cắn răng, vết thương trên người nóng rát đau đớn. Trịnh Duẫn Hạo ôm cậu, vô lực tựa vào mặt đá ẩm ướt lạnh như băng. Hô hấp của hắn dồn dập, Kim Tại Trung hồi lâu mới phát hiện không ổn. Đầu ngón tay đã chết lặng khẽ giật giật, Trịnh Duẫn Hạo lập tức cắn răng, nhắm hai mắt lại. Vết máu trên cánh tay còn ấm áp, bờ môi Kim Tại Trung khô khốc: “Làm sao vậy? Sao lại bị thương?! Duẫn Hạo! Ngươi cố gắng lên, chúng ta sắp xuống núi được rồi… Duẫn Hạo…” Cậu bối rối muốn ôm lấy Trịnh Duẫn Hạo, nhưng lại sợ làm đau hắn.
Kim Tại Trung bối rối không biết làm sao lại khiến cho Trịnh Duẫn Hạo cảm thấy đau lòng: “Không việc gì, trên đường bị cành cây cắt vào thôi.”
“Duẫn Hạo…”
“Đừng nói nữa, sắp thoát rồi.”
Có một số loại cây trên núi Nam Cương có độc, cánh tay Trịnh Duẫn Hạo càng ngày càng chảy nhiều máu, miệng vết thương cũng xấu dần. Vốn chỉ là vết thương nho nhỏ, nhưng nếu không sơ cứu khẩn trương chỉ sợ sẽ không ổn. Kim Tại Trung kéo quần áo của mình, buộc chặt cánh tay Trịnh Duẫn Hạo, sau đó cúi xuống hút máu nhiễm độc. Cũng may trước kia cậu đã học được cách sơ cứu khi bị rắn cắn ở trường học, nếu không cậu thật sự không biết nên làm như thế nào.
Toàn thân Trịnh Duẫn Hạo vô lực, muốn đẩy cậu ra lại không thể nào nâng tay lên. Mãi đến khi Kim Tại Trung hút hết máu độc ra, miệng vết thương cũng không tiếp tục lan rộng, hắn mới thoáng khôi phục thần trí. Cánh tay chỉ hơi tê dại, nhưng đã có đủ sức cầm chặt tay Kim Tại Trung.
“Ngốc…” Trịnh Duẫn Hạo đau lòng nói.
“Nếu ngươi có vấn đề gì, ta cũng không muốn sống tiếp nữa. Duẫn Hạo… Trịnh Duẫn Hạo… Ngươi là lý do duy nhất để ta ở lại thế giới này…” Cậu nghẹn ngào, cuối cùng không kìm được run run bả vai.
Người của Liên Dạ vẫn tiếp tục tìm kiếm, như thể biết được từng hành động của họ, chậm chạp không chịu rời khỏi núi. Xem ra lần này, Liên Dạ không tìm được bọn họ là không từ bỏ, Kim Tại Trung vốn tưởng kéo dài một lát là được, nhưng vết thương của Trịnh Duẫn Hạo không được trị liệu, càng để lâu càng không ổn. Tuy vừa rồi đã hút máu độc ra, nhưng vết thương từ đầu đã chuyển biến xấu, chỉ dựa vào việc băng bó đơn giản của Kim Tại Trung là không có tác dụng.
“Tại Trung, nếu trẫm có vấn đề gì, ngươi cứ trốn ở đây, đợi đến khi trời sáng hãy xuống núi.” Môi Trịnh Duẫn Hạo khô khốc, “Xuống núi xong thì tìm Hữu Thiên…”
“Đừng nói nữa!” Kim Tại Trung ôm hắn vào trong lòng, “Ngươi sẽ không có vấn đề gì… Ngươi sẽ… Ca ca sẽ không tổn thương ta, nếu ta đồng ý gả cho hắn, hắn nhất định sẽ không tổn thương ngươi…”
“Ngươi…”
“Đừng nói nữa!” Giọng Kim Tại Trung có chút run rẩy, “Ta nói cho ngươi biết tất cả bí mật, ta nói hết cho ngươi… Thật xin lỗi, ta không nên cầu Xương Mân giấu, nếu không… Nếu không ngươi đã không rơi vào tình huống này…” Nước mắt cậu rơi xuống, cố kìm nén mấy lần mới nói: “Ta không phải Hoàng phi mệnh định, những lời tiên đoán mệnh định kia lúc trước chỉ là âm mưu do Thiên Hậu bày ra để chia rẽ phụ hoàng ngươi cùng mẫu thân ta. Mẫu thân ta cùng phụ thân ta là huynh muội ruột thịt, ta là đứa trẻ **… Ta chưa bao giờ là Hoàng phi mệnh định, cũng không xứng, Viêm Thuấn có thể không cần ta… Ngươi cũng không cần vì Viêm Thuấn mà lo lắng cho ta…”
“… Tại Trung?” Như đang nghe việc mình không thể tin được, Trịnh Duẫn Hạo ấp úng gọi tên cậu.
Sự do dự giờ phút này của hắn lại như dao đâm vào nội tâm Kim Tại Trung, cậu đắng chát cười nói: “Vậy nên, đừng làm điều thừa nữa. Quay trở lại Viêm Thuấn đi, đừng tới tìm ta nữa… Duẫn Hạo, về sau nhất định phải tìm một nữ tử đáng giá yêu mà yêu, đừng đặt gánh nặng xã tắc quá nhiều lên vai mình, phải chăm sóc mình thật tốt… Còn có, rất xin lỗi…” Tay cậu buông thõng, “Ta đi tìm ca ca, hắn sẽ cứu ngươi…”
Lúc Kim Tại Trung đứng dậy chạy đi, Trịnh Duẫn Hạo ngay cả sức để đứng lên cũng không có.
Ánh rạng đông dần dần buông xuống, sắp đến bình minh rồi sao?
Liên Dạ nhìn Tại Trung quần áo đã bẩn thỉu không chịu nổi đứng trước mặt mình, tâm đột nhiên đau đớn. Hai mắt Kim Tại Trung ửng đỏ, trên mặt chỉ toàn vệt nước mắt. Bắp chân cậu vì leo trèo thời gian dài mà vô lực. Liên Dạ tiến lên vài bước, đỡ lấy cậu, Kim Tại Trung nhìn thấy Liên Dạ, ngay cả khóc cũng khóc không được. Đầu gối khực một cái quỳ xuống đường: “Ta gả cho ngươi.” “Tại…”
“Cầu ngươi cứu Duẫn Hạo, sau này tất cả mọi thứ ta đều nghe theo ngươi… Cầu ngươi…” Trên mặt cậu là tuyệt vọng cùng khổ sở, càng nhiều có lẽ là nhận mệnh.
Liên Dạ kinh ngạc, sau đó im lặng nâng cậu dậy, một lát sau mới nói: “Hắn ở đâu?”
“Cứu hắn…”
“Hắn ở đâu…”
“Ngươi đồng ý cứu hắn đi!!” Kim Tại Trung gào lên.
“… Được.”
Kim Tại Trung lúc này mới mím môi, xoay người sang chỗ khác, nhẹ giọng nói: “Ta dẫn ngươi đi.”
Tạm biệt lần này, có lẽ là cả đời. Nếu ngươi không cần lưu luyến ta, ta cũng sẽ trả lại tự do cho ngươi. Hết thảy oan nghiệt, hãy để mình ta kết thúc. Ngươi sắp có được giang sơn của ngươi, cùng mỹ nhân nhìn trời đất đổi thay, mà dù thế nào, đều không liên quan tới ta.
Cây độc ở Nam Cương vốn nhiều, trên người La Dã lúc nào cũng mang theo ít giải dược. Hắn thô lỗ kéo cánh tay Trịnh Duẫn Hạo, bôi thuốc bột lên trên, Trịnh Duẫn Hạo bờ môi đã tím ngắt, tất nhiên không còn sức phản kháng. Kim Tại Trung nhìn thấy thì nhíu mày đoạt lấy chai thuốc của La Dã, quát lớn bảo bọn họ lui về phía sau, không cho phép La Dã lại gần Trịnh Duẫn Hạo thêm một bước. Bôi thuốc, miệng vết thương chậm rãi chuyển biến tốt đẹp, nọc độc cũng không khuếch tán nữa. Trịnh Duẫn Hạo thậm chí cảm thấy mình có thể cử động, Kim Tại Trung dịu dàng dùng vải băng bó lại vết thương cho hắn, trên trán ướt đẫm mồ hôi. Trịnh Duẫn Hạo híp mắt nhìn cậu, trong ánh rạng đông mờ mịt, bóng dáng cậu rất không chân thực, như thể đụng nhẹ một cái sẽ biến mất
“Ta đã cứu hắn như hứa với ngươi.” Liên Dạ vẫn đứng đấy đợi.
“Ta lo lắng để hắn ở đây sẽ gặp chuyện, đưa hắn xuống núi đi. Hơn nữa ngươi phải đảm bảo giúp hắn trở lại Viêm Thuấn mà không mất một sợi tóc nào.” Cẩn thận nâng Trịnh Duẫn Hạo dậy, Kim Tại Trung lạnh lùng nói, “Ngươi phải đồng ý, nếu không ta sẽ chết trước mặt ngươi.” Hôm nay mình lại trở thành điều kiện để cứu Trịnh Duẫn Hạo, coi như là trả ơn ngày xưa hắn đối xử tốt với mình, về sau coi như thanh toán xong. Nghĩ tới đây, trái tim Kim Tại Trung liền khó chịu vô cùng, khóe mắt cũng ướt át.
Liên Dạ nhướn mày, liếc nhìn Trịnh Duẫn Hạo suy yếu: “Cuối cùng vẫn chọn bảo vệ bản thân sao?”
“Đừng nói nữa, xuống núi đi!” Kim Tại Trung cắt ngang lời hắn nói, một người cố gắng đỡ lấy Trịnh Duẫn Hạo. Mỗi bước đều rất vất vả, nhưng cậu không chịu để người của Liên Dạ giúp đỡ, vì cậu thật sự sợ họ sẽ khiến Trịnh Duẫn Hạo bị thương. Mà Trịnh Duẫn Hạo lúc này đã có thể chậm rãi bước đi liền ho khụ khụ, muốn gọi tên Tại Trung. Nhưng còn chưa nói ra, chợt nghe Tại Trung cả đường như đang thì thầm, lại như nói với hắn: “Duẫn Hạo, về sau có lẽ không còn được gặp nhau nữa rồi, ngươi phải sống thật tốt… Ta nhất định sẽ nhớ ngươi, nếu có thể, khi rảnh rỗi hãy nhớ về ta… Tối hôm qua bắt ngươi hứa chỉ có mình ta chỉ là đùa thôi, ngươi hãy tìm một nữ tử mà yêu, đừng vì mệnh định hay không mệnh định mà cưỡng ép bản thân…” Nói đến đây, mũi cậu chua xót, “Ta biết ngươi sẽ là một Thiên Đế tốt, nhưng đừng quá vất vả. Còn có, ta thật sự cảm thấy rất vui, những năm qua ngươi đối xử với ta… Xem như là yêu đi… Ta rất thỏa mãn.”
Hãy để cậu đỡ hắn đi hết con đường này đi, coi như là lời tạm biệt.
Nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống đất dưới chân, Kim Tại Trung hít hít mũi: “Kỳ thật ta hiểu… Duẫn Hạo… Cứ để ta nghĩ rằng ngươi yêu ta đi…” Cậu biết rõ Trịnh Duẫn Hạo đã nghe được những lời này, nhưng sự im lặng của hắn lại khiến Kim Tại Trung rốt cuộc triệt để hiểu rõ vị trí của mình. Nhưng như vậy cũng tốt, còn có thể đi cùng hắn một đoạn đường này. Hắn không nói gì, ít nhất Kim Tại Trung còn có thể mơ giấc mơ mình đang được yêu.
Kim Tại Trung biết rõ nếu Trịnh Duẫn Hạo biết thân phận của mình, vậy cậu không còn tư cách đứng bên cạnh hắn nữa.
Hôm nay, đỡ ngươi xuống núi, hi vọng ngươi đừng ghét ta.
“Chúng ta đã từng thề rồi.” Trịnh Duẫn Hạo bỗng nhiên mở miệng. Kim Tại Trung ngẩng đầu nhìn, ánh mắt Trịnh Duẫn Hạo kiên định, sắc mặt tái nhợt nhìn qua vẫn còn rất suy yếu, hắn nói lại một lần nữa, “Một đời một kiếp, ngươi là Hoàng phi của ta.” Một tay túm lấy đao của thị vệ bên cạnh, vung vài cái, kéo theo Kim Tại Trung lui ra sau vài bước. Tuy vậy, dù sao hắn vừa mới bệnh nặng, Trịnh Duẫn Hạo bắt đầu thở hổn hển. Kim Tại Trung lo lắng há môi, lại bị Trịnh Duẫn Hạo kéo tay: “Cả đời này, trẫm chỉ cần một mình ngươi.” Dù ngươi có phải mệnh định hay không, ta vẫn quyết định vì ngươi không ngại lên núi đao biển lửa.
“Nhưng mà…” Kim Tại Trung bối rối, nhưng lại cảm động.
“Hữu Thiên, đi theo lâu như vậy, đã đến lúc đi ra rồi.” Trịnh Duẫn Hạo cong khóe môi, “Liên Dạ, Hoàng phi Viêm Thuấn của trẫm, bậc người như ngươi sao có thể vọng tưởng?”
Liên Dạ thấy Phác Hữu Thiên mang theo tử sĩ, thậm chí còn có Kim Tuấn Tú, cười nhạt nói: “Ta có thể thả ngươi đi, nhưng Tại Trung phải ở lại. Nếu không, ta cũng có thể ép ngươi đến đường cùng.”
“Dù trẫm chết, cũng nhất định sẽ không để lại Tại Trung cho ngươi.” Trịnh Duẫn Hạo lạnh giọng, “Không chỉ vì mệnh định, chỉ cần đấy là người trẫm nhận định, vậy sẽ là mệnh định!” Hắn vung kiếm, ngăn cản kiếm của Liên Dạ. Qua lại vài chiêu, hai bên đã dần tiến vào hồi quyết liệt. Phác Hữu Thiên nhận được tin từ thám tử, nói người Liên Dạ đến thôn này, trong lòng biết Trịnh Duẫn Hạo bọn họ chắc chắn đang ở đây. Chỉ là khi đuổi tới, Liên Dạ đã sai La Dã bôi thuốc cho Trịnh Duẫn Hạo rồi.
Trong lúc đao quang kiếm ảnh, đao nào của Liên Dạ cũng trí mạng, mà Trịnh Duẫn Hạo bây giờ hiển nhiên không phải đối thủ của Liên Dạ. Kim Tại Trung bước lên ngăn cản trước mặt Trịnh Duẫn Hạo, Liên Dạ cả kinh vội vàng thu đao, vậy nên lảo đảo lui ra sau vài bước. Kim Tại Trung kéo tay Trịnh Duẫn Hạo, chạy hướng ngược lại, Liên Dạ chau mày, La Dã bị Phác Hữu Thiên giữ chân, thị vệ chỉ có mấy người chưa bị Kim Tuấn Tú cùng tử sĩ đánh gục. Hắn hừ lạnh một tiếng, cầm lấy cây cung cùng mấy mũi tên từ thị vệ bên người, đuổi theo.
La Dã tất nhiên không dễ đối phó, Kim Tuấn Tú cùng Phác Hữu Thiên hợp lực mới miễn cưỡng ngăn cản hắn.
Trịnh Duẫn Hạo cùng Kim Tại Trung còn chưa chạy được vài bước, Trịnh Duẫn Hạo đã phun ra một búng máu. “Duẫn Hạo!” Kim Tại Trung nửa khom người xuống, “Ta cõng ngươi!” Lại nhớ tới tối hôm qua trốn ở đây, ngọn núi này dù đi như thế nào cũng hệt như mê cung, khiến người khó lòng thoát khỏi. Đường đá xóc nảy, cùng vách núi dựng đứng khiến lòng người run sợ.
“Trẫm không có việc gì, đi…” Trịnh Duẫn Hạo cắn răng, trước mắt tối sầm.
“Trịnh Duẫn Hạo!!”
Lúc mở mắt ra, chỉ thấy Kim Tại Trung nghiêng người chắn trước mặt hắn. Thời gian như vĩnh viễn dừng lại ở giây phút này. Mũi tên kia xuyên thấu qua tim Kim Tại Trung, giây phút đó, Trịnh Duẫn Hạo gần như không thấy rõ biểu cảm của Kim Tại Trung. Chỉ là hắn còn chưa kịp vươn tay bắt lấy cậu, Kim Tại Trung đã ngã xuống vách núi sâu không thấy đáy. Mấy viên đá nhỏ rơi xuống theo, cả trời xanh phủ một màu cô đơn. Vậy nên trong suốt mấy trăm năm sau, điều duy nhất Trịnh Duẫn Hạo có thể nhớ tới, lúc nào cũng là khuôn mặt bị che khuất của Kim Tại Trung khi chắn tên cho hắn.
Ánh sáng chói lóa mắt, mũi tên xuyên thấu thân thể Kim Tại Trung như ác mộng đeo bám hắn suốt mấy trăm năm.
Ngay cả thi thể cũng không tìm thấy.
“Tại Trung!!!”
Là ai?
Ai đang gọi mình?
“Duẫn Hạo!!” Cậu đột nhiên bừng tỉnh.
Bàn học, máy tính, giá sách, tủ quần áo… Còn có thảm con voi mình mới mua. Cậu đứng dậy, ngơ ngác nhìn bốn phía một lượt, đây là… Kim Tại Trung dụi dụi mắt, sau đó đi ra khỏi phòng. Trên bàn trà trong phòng khách còn để một rổ quýt tươi mới, TV không biết đang chiếu cái gì, có lẽ là ba mẹ lúc rời nhà quên tắt, phát ra tiếng ầm ĩ khiến cậu đau đầu. Cậu đi tới ấn điều khiển, cơn đau đầu rốt cuộc chấm dứt.
Hết thảy đều chưa từng thay đổi.
Cậu kinh ngạc xoa gương mặt mình, không tin được mà nhắm mắt lại. Khi mở mắt ra, mọi thứ vẫn không thay đổi. Đây là nhà cậu, nhà ở hiện đại.
Chẳng lẽ… Hết thảy chỉ là giấc mộng? Cậu không tin được tìm kiếm khắp phòng khách, không bỏ sót một góc nào, xúc cảm chân thật này khiến cậu sợ hãi. Nhưng khi cậu khom người xuống, mái tóc dài đột nhiên xõa xuống, vì mất đi dây buộc nên mái tóc thả xuống như thác nước, như đang nói cho cậu biết người nam nhân kia thật sự tồn tại.
Cậu vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, quan sát mình trong gương. Vẫn là tóc đen suôn dài, vẫn mặc bộ áo thiếu niên Nam Cương mang đầy bụi đất. Ngay cả vết thương do té ngã vẫn còn hơi đau đớn, Kim Tại Trung lắp bắp, vô thức vươn tay đến bên cạnh eo. Cậu cầm ngọc bội khắc chữ ‘Duẫn’ lên, độ ấm của nó lan tỏa khắp lòng bàn tay. Kim Tại Trung rưng rưng nhìn khối ngọc bội hồi lâu, cuối cùng, một tay cậu đưa ngọc bội ôm vào trong lòng, một tay vịn bồn rửa mặt, chậm rãi quỳ xuống đất.
“Không phải mơ… Thật sự không phải mơ…”
“Trịnh… Duẫn Hạo…”
Một giọt lệ, chợt khuynh thành.


Feb 28, 2017

[LK] Chương 27.1

Chương 27.1
Người của Liên Dạ tìm khắp mọi nơi, Trịnh Duẫn Hạo cùng Kim Tại Trung liên tục né tránh, hơn nữa còn chưa liên hệ được với Phác Hữu Thiên nên bị vây ở Nam Cương. Bạc trên người cũng chẳng còn thừa nhiều, Trịnh Duẫn Hạo không thể không mang theo Kim Tại Trung ẩn cư trong nhà thôn dân, ngụy trang thành huynh đệ lang thang đi kiếm sống. Nghĩ đến hắn đường đường là đế vương, phải làm những việc thế này, đây cũng là lần đầu tiên, trong lòng Kim Tại Trung không khỏi cảm động vô cùng, hắn vì cậu mới làm vậy. Nhưng nếu cậu nói ra chân tướng, liệu Trịnh Duẫn Hạo có hối hận vì đã tới cứu mình không?
Lòng cậu giờ rất loạn, nếu cậu không nói, cậu hẳn có thể theo Trịnh Duẫn Hạo về cung, cả đời an bình. Nhưng nếu không nói, vậy phải lừa Trịnh Duẫn Hạo cả đời sao?
Trịnh Duẫn Hạo có hận mình không?
Ngơ ngác nhìn hoa bỉ ngạn trong sân, Kim Tại Trung thất thần. Trịnh Duẫn Hạo giúp gia đình này lên núi lấy củi, thấy Tại Trung ngồi trong sân, khuôn mặt bần thần, không khỏi thở dài. Cậu dường như có tâm sự, nhưng Trịnh Duẫn Hạo không biết nên hỏi như thế nào. Lão nông dân chủ hộ này lên núi cùng Trịnh Duẫn Hạo, hắn thấy Kim Tại Trung, không khỏi tiếc hận nói: “Đệ đệ của ngươi tuấn tú thật, chỉ là, khổ thân hắn bệnh cả đời.”
Để ở lại đây, Kim Tại Trung khi đó không thể không giả bộ như bệnh nặng. May mắn thôn dân nhiệt tình, đồng ý để họ ở lại. Vì hai người không có hài tử, vậy nên coi họ như con mà chăm sóc. Thôn này cách hoàng thành Nam Cương rất xa, vậy nên đợi đến khi tin truy nã hai người họ truyền đến đây cũng phải mất một thời gian. Sáng sớm, Trịnh Duẫn Hạo đều theo thôn dân vào thành đổi lấy đồ ăn, thuận tiện để lại dấu hiệu cho Hữu Thiên, buổi tối liền trở về. Thường thường đều đi lúc Tại Trung còn chưa dậy, khi trở về Tại Trung đã ngủ rồi. Hôm nay rảnh rỗi không vào thành, Kim Tại Trung cũng ngồi yên trong viện, chờ hắn lên núi đốn củi.
“Duẫn Hạo.” Kim Tại Trung nhìn thấy hắn, thì thào đứng dậy.
Trịnh Duẫn Hạo buông củi, đi tới xoa đầu cậu, giả bộ làm huynh trưởng, nhưng lời nói lại dịu dàng, tràn ngập quan tâm: “Chờ một chút, Hữu Thiên thông minh như vậy, nhất định sẽ biết chúng ta ở đây. Mấy ngày nay ta vẫn để lại ký hiệu, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.” Những tử sĩ còn sống tất nhiên sẽ theo Hữu Thiên tìm bọn họ, chỉ mong họ đến nơi trước khi Liên Dạ tìm tới. “Nhất định phải trở về sao?” Kim Tại Trung bỗng nhiên cầm lấy ống tay áo Trịnh Duẫn Hạo, “Ta và ngươi ở đây, ngươi hằng ngày lên núi đốn củi, ta ở nhà làm đồ ăn cho ngươi. Chúng ta có thể trồng ít rau quả trong sân, ngươi còn có thể lên núi săn bắn, mang vào thành đổi lấy tiền, nếu có thể, chúng ta sẽ nhận nuôi một đứa bé…”
“Tại Trung!” Trịnh Duẫn Hạo cắt ngang cậu, “Ngươi là Hoàng phi Viêm Thuấn, trẫm là Thiên Đế Viêm Thuấn, sao có thể vứt bỏ con dân của mình như vậy?”
“Lúc nào cũng con dân với Viêm Thuấn!” Lui ra sau một bước, Kim Tại Trung bỗng nhiên che mặt, “Không thể suy nghĩ vì hai chúng ta một lần sao? Không thể vì ta… Ích kỉ một lần sao?”
“Nhưng ích kỉ sẽ khiến cho Viêm Thuấn diệt vong, Tại Trung, ngươi biết rõ như vậy sẽ phá vỡ hết thảy.” Trịnh Duẫn Hạo thở dài, “Hôm nay trẫm không phải vào thành, nếu ngươi muốn đi ra ngoài dạo, trẫm có thể đi cùng ngươi.” Trước mặt Kim Tại Trung, hắn vẫn tự xưng là ‘Trẫm’.
Kim Tại Trung lắc đầu: “Không cần, ta hơi mệt.” Đi chưa được mấy bước, cậu bỗng nhiên quay người hỏi, “Nếu một ngày ngươi phải từ bỏ ta như phụ hoàng ngươi đã từ bỏ mẫu thân ta, ngươi sẽ làm vậy sao?” Kim Tại Trung tất nhiên biết rõ Trịnh Duẫn Hạo cũng biết việc người phụ hoàng mình yêu là Liên Nhã, cậu hỏi như vậy chẳng vì lý do gì, chỉ vì muốn lòng yên bình một lát. Nhưng đáp án này, cậu vừa sợ lại vừa mong chờ.
“Vận mệnh của ngươi không giống mẹ ngươi, vậy nên trẫm sẽ không phải phụ hoàng.”
“Nhưng nếu giống nhau thì sao?”
“Không có nếu, trẫm vĩnh viễn không biết.” Trịnh Duẫn Hạo nhìn thẳng vào mắt Kim Tại Trung, thản nhiên nói.
Kim Tại Trung giật giật môi, cuối cùng mắt lấp lánh, cong khóe môi: “Chỉ mong vậy.”
Trời tối dần, Kim Tại Trung vào phòng giúp lão phụ nấu cơm và bện giỏ trúc. Trịnh Duẫn Hạo giúp họ chẻ củi xong, ngồi bên ngoài không vào nhà. Lão phụ là một nữ nhân rất dịu dàng, tuổi đã lớn rồi, nàng nhìn ngón tay thon thả của Tại Trung, cười hỏi: “Ca ca ngươi rất thương ngươi đúng không?”
“A?”
“Tay của ngươi kìa, nhìn là biết chưa làm việc nặng bao giờ. Nhưng nhìn tay ca ca ngươi xem, bên trên có rất nhiều vết chai. Mấy ngày qua, đều nhờ có hắn mà việc nông nhà chúng ta mới bớt vất vả, hắn là người có thể chịu khổ.” Lão phụ lắc đầu, cầm giỏ trúc trong tay Tại Trung, nói, “Tay ngươi đẹp như vậy, bện cái này xước tay mất.”
Kim Tại Trung mấp máy môi: “Mãi mới học được cách bện mà…” Trịnh Duẫn Hạo tuy là Thiên Đế, nhưng Kim Tại Trung cũng không ngờ tới hắn lại chăm chỉ như vậy. Có lẽ là vì trước kia từng ra chiến trường, vậy nên có vài phần khí thế của quân nhân. Bề ngoài lạnh lùng của hắn ngược lại hấp dẫn không ít thiếu nữ trong thôn, họ thường trốn ở trong sân, nhìn lén hắn. Nữ hài ở đây đều thích nam nhân khỏe mạnh, nam nhân thư sinh như Kim Tại Trung quả thật không có mị lực bằng Trịnh Duẫn Hạo. Hơn nữa cậu phải ra vẻ ốm yếu, lại càng không có thiếu nữ ngưỡng mộ.
“Ca ca ngươi rất quan tâm ngươi, nhưng hình như trong lòng ngươi đang có khúc mắc với hắn đúng không?” Buông giỏ trúc, lão phụ đứng dậy xem cháo đang nấu trong nồi, “Người a, trong lòng có gì thì nhất định phải nói ra, đừng có để người mình yêu đau lòng.”
“Bà bà…” Kim Tại Trung cũng đứng dậy.
“Được rồi, gọi ca ca ngươi vào ăn cơm đi.” Lão phụ không để Kim Tại Trung nói gì, dịu giọng nói, “Mau đi đi.”
Hoàng hôn đã buông xuống, Kim Tại Trung đi ra ngoài cửa gỗ là có thể thấy Trịnh Duẫn Hạo quay lưng về phía cậu, ngồi trên phiến đá. Một ngày làm việc vất vả, trên người hắn còn vương chút bụi đất. Tóc cũng không búi cao chỉnh tề như trước, mà chỉ buộc đơn giản như một thôn phu bình thường. Nhìn Trịnh Duẫn Hạo như vậy, mũi Kim Tại Trung đột nhiên chua xót, chân thật như vậy. Không khó gần như Thiên Đế, cũng không cần sợ hắn đang xem tấu chương nên không thể tiến lên ôm hắn.
Ngươi biết không?
Lúc ngươi đưa lưng về phía ta, ta lại thấy được tương lai mà ta chờ mong từ ngươi, nhưng đến tột cùng là tương lai như thế nào.
Phía chân trời chìm trong màu hổ phách, tay cậu từ phía sau ôm lấy eo Trịnh Duẫn Hạo. Trịnh Duẫn Hạo ngẩn người, sau đó cười cầm chặt tay cậu. Giữ nguyên tư thế này hồi lâu, Kim Tại Trung mới dịu giọng nói: “Bà bà nói vào ăn cơm được rồi.” Còn chưa kịp buông tay, đã bị Trịnh Duẫn Hạo giữ tay, quay lại hôn lên môi cậu. Kim Tại Trung nhắm mắt lại, cũng không đáp lại. Trịnh Duẫn Hạo cười kéo tay cậu đi vào nhà, lão đầu tử cùng lão phụ đã xếp bát đũa xong, ngồi đợi. Thấy hai người nắm tay nhau đi vào, lão đầu tử trêu: “Như đôi vợ chồng son vậy…”
Lão phụ đá hắn một cái: “Nói nhăng nói cuội gì vậy, người ta rõ ràng là hai huynh đệ mà. Vào đây, đêm nay làm gà, bồi bổ thân thể cho Tại Trung.” Nói xong múc một bát canh gà cho Tại Trung. Kim Tại Trung đỏ mặt cảm ơn, nhận lấy bát canh gà chậm rãi uống. Không ngon như trong cung, nhưng cậu vẫn cảm thấy rất ấm lòng. Trịnh Duẫn Hạo cười nhẹ gắp rau cho cậu, cả bàn ăn, chỉ có canh gà là món mặn, còn lại đều là chay. Hai người tuy còn chưa quen, nhưng sơn hào hải vị trong cung chỉ sợ còn kém cơm rau dưa nơi đây.
Kim Tại Trung biết rõ gia đình này nghèo khó, uống một bát canh liền thôi. Gắp thịt gà vào trong bát của hai người, cậu cảm động nói: “Bà bà, gia gia, Tại Trung uống một bát canh là đủ rồi.”
“Đây là chuẩn bị riêng cho ngươi mà.” Lão đầu tử cười ha ha, “Nếu ngươi không ăn, lát lão bà tử lại khó chịu với ta.”
“Sao ngươi lại nói như vậy trước mặt hài tử.” Ngoài miệng là trách cứ, nhưng giọng nói cũng tràn ngập vui vẻ. Lão phụ gắp gà lại cho Tại Trung cùng Duẫn Hạo, “Đừng đẩy tới đẩy lui nữa, tất cả mọi người cùng ăn đi, nếu không để nguội thì phí lắm.”
Kim Tại Trung gật gật đầu, bữa cơm này, cậu vừa ăn, mũi vừa chua xót. Nếu mình và Trịnh Duẫn Hạo có thể như vậy cả đời thì tốt biết bao?
Ăn cơm xong, hai người ngồi trong sân ngắm sao. Bầu trời Nam Cương rất trong, như thể vừa được gột rửa xong.
“Cuộc sống của bà bà với gia gia thật sự rất tốt đẹp.” Đưa tay tới, cầm chặt tay Trịnh Duẫn Hạo, vì mấy ngày qua làm việc nặng mà vết chai trên bàn tay dần dần nổi lên, Kim Tại Trung đau lòng, nhíu mày, “Xin lỗi, đều tại ta mà ngươi…”
“Nói gì vậy?” Trịnh Duẫn Hạo cười ôm Kim Tại Trung vào trong lòng, như đang thở dài, lại như đang thì thầm, “Cuộc đời này chỉ có mình ngươi mà thôi.”
Lời nói ngọt ngào, dù là giả dối cũng khiến hốc mắt Kim Tại Trung đỏ bừng. Cậu ôm chặt Trịnh Duẫn Hạo, không muốn buông tay. Dưới ánh trăng, gió thoang thoảng qua, Kim Tại Trung ngửa đầu cắn vào cằm Trịnh Duẫn Hạo: “Ngươi có râu rồi…” Giọng làm nũng đáng yêu, Kim Tại Trung một lần nữa vùi đầu vào trong lòng Trịnh Duẫn Hạo, “Duẫn Hạo, dù thế nào, ta vẫn yêu ngươi.” Dù ngươi từ bỏ ta, ta cũng không oán không hận. Cuộc đời này chỉ cần có một điều, ta yêu ngươi.
“Ha ha, ngươi ấy..” Bất đắc dĩ cúi đầu hôn lên đỉnh đầu Tại Trung, “Trẫm thật sự là vừa yêu lại vừa thương.”
“Nhưng vì sao lại thích ta? Ban đầu không phải không thích sao?” Kim Tại Trung buồn bực nói, “Lúc đầu còn mắng ta, còn nói bánh hoa sen ta làm khó ăn…”
“Có lẽ là vì ngươi là Liên Khuynh của trẫm.” Trịnh Duẫn Hạo cũng không biết vì sao mình lại yêu người này, chỉ biết là ngày đó, hắn không màng tính mạng đến bên cậu, hắn biết rõ Kim Tại Trung đã chiếm một vị trí trong lòng hắn, khó lòng rời khỏi. Kim Tại Trung cúi đầu cười khổ, nhưng Trịnh Duẫn Hạo không nhìn thấy. Hồi lâu, Kim Tại Trung như nhận mệnh nói: “Ta là Hoàng phi Liên Khuynh của ngươi. Ngươi cả đời này phải yêu chiều ta, chỉ một mình ta, lòng của ngươi không được có người khác.”
“Đợi trẫm hồi cung sẽ hạ lệnh, hậu cung chỉ có một mình ngươi.” Vì Đạp Tuyết, hắn và Tại Trung đã có quá nhiều ngăn cách. Mà bây giờ, hài tử đã không còn, vậy hắn sẽ để Đạp Tuyết xuất cung.
Kim Tại Trung hít hít mũi, vươn ngón út: “Chúng ta ngoéo tay.”
“Ngây thơ vậy.” Trịnh Duẫn Hạo cười ra tiếng.
“Nếu không ngoéo tay, ngươi lại nói không giữ lời.” Mạnh mẽ cầm lấy ngón út Trịnh Duẫn Hạo, “Này, chúng ta đã nói rồi, ngươi không thể không cần ta, phải cả đời yêu chiều ta. Cũng không thể… Để ta rời đi. Còn có, vị trí Hoàng phi chỉ có thể là của ta! Nếu không, ngươi chính là ô quy vương bát đản…” Vành mắt cậu đã hồng hồng, khiến cho Trịnh Duẫn Hạo nhíu mày. Nhưng Kim Tại Trung lại nói tiếp: “Đồ ngốc, đừng nhíu mày, ta nói đùa thôi…” Buông ngón út ra, cậu đứng dậy, vươn vai.
Trịnh Duẫn Hạo vội vàng ôm lấy cậu: “Chúng ta ngoéo tay đi.”
“Duẫn Hạo… Ta…” Cậu ấp úng, cuối cùng vẫn không thể nào dũng cảm nói cho Trịnh Duẫn Hạo biết bí mật kia. Nếu có thể, hãy để bí mật này mãi là bí mật trong lòng cậu. Bởi vì cậu thật sự rất lưu luyến cái ôm này.
Nhưng ánh lửa đầu thôn lập tức hấp dẫn ánh mắt hai người, Trịnh Duẫn Hạo vô thức kéo tay Kim Tại Trung, trốn đến bên cửa nghe ngóng động tĩnh. Nhị lão cũng bị tiếng động trong thôn đánh thức, đi ra ngoài. Từng nhà lại đốt nến, Kim Tại Trung nuốt nước bọt, xem ra người của Liên Dạ đã nhanh hơn, tìm đến nơi này, thôn trưởng dẫn đầu mang theo người đã đến cửa thôn: “Trong thôn chúng ta chỉ có Cát lão đang thu lưu hai người ngoài thôn, không biết có phải người Điện hạ muốn tìm không…”
“Mở cửa ra.” Là giọng Liên Dạ.
Kim Tại Trung bất giác nắm chặt tay Trịnh Duẫn Hạo. Trịnh Duẫn Hạo nhìn thoáng qua nhị lão đã thoáng hiểu vài phần, mang theo Tại Trung lui ra phía sau vài bước, định nhảy ra ngoài từ phía hàng rào. Lão đầu tử lại nói nhanh: “Mau! Đi ra ngoài từ chỗ hầm kia!”
Kim Tại Trung cùng Trịnh Duẫn Hạo cảm kích nhìn lão đầu tử, cũng không hỏi nhiều liền theo lão đầu tử đi về phía hầm. Lúc đi qua cửa thông hướng ra phòng ngoài, lão đầu tử vội vàng nói: “Lão bà tử, kéo dài được bao lâu hay bấy lâu, ở đây sẽ sớm bị phát hiện thôi, đi nhanh đi!”
“Gia gia!” Giọng Kim Tại Trung sớm đã nghẹn ngào, “Tại Trung tạ ơn gia gia cùng bà bà.”
“Bé ngoan, đi nhanh đi. Sống thật tốt, về sau đừng khiến ca ca ngươi đau lòng.” Lão nhân lau mặt. Đúng ra phải biết từ lâu rồi, bề ngoài Kim Tại Trung thoát tục như vậy, lại có vài phần tương tự bức họa dán trong thành. Nhưng đứa nhỏ này hiển nhiên không muốn gả cho vương tử Liên Dạ, nếu không đã không trốn đến đây. Lão đầu tử nhìn bọn họ chạy ra ngoài, mới chậm rãi leo lên trên hầm. Nhưng vệt máu trước mắt lại khiến lòng hắn thắt lại, La Dã cầm đao đâm xuyên qua bụng lão phụ.
Liên Dạ mặt đằng đằng sát khí: “Tư tàng vương tử phi, tội này đáng giết.”
Lão đầu tử run run bò đến bên người lão phụ, mắt đong đầy nước. La Dã hừ lạnh một tiếng, đao lại một lần nữa vung lên. Mắt Liên Dạ không nháy lấy một cái, nói: “Đuổi theo!”

Feb 27, 2017

[LK] Chương 26.2

Chương 26.2
Nhìn xung quanh tràn đầy thị vệ, mồm Kim Tại Trung khô khốc, cầm chặt kéo: “Tránh ra!”
Nhưng không người nào nghe lời cậu nói, Kim Tại Trung bất đắc dĩ ấn kéo mạnh hơn, trên cổ Sở Trinh lại có vết máu đỏ tươi chảy ra. La Dã dẫn theo thị vệ xiết chặt tay, phất tay để tất cả mọi người lui một bước. Liên Dạ gần như không thể tin được Kim Tại Trung sẽ lấy Sở Trinh làm con tin, hắn kinh ngạc, sau đó nói: “Tại Trung, vì sao ngươi lại làm như vậy.” Trong lời nói mang theo tuyệt vọng cùng không cam lòng, Liên Dạ cắn răng, “Ngươi sẽ không tổn thương nàng, Tại Trung, buông tha đi.”
“Ngươi đã không phải ca ca Liên Dạ của ta, ta tất nhiên cũng không còn là Kim Tại Trung!” Cậu lại ấn kéo mạnh hơn nữa, Sở Trinh đã bắt đầu nức nở.
La Dã cắn răng, vừa định lùi tiếp lại bị Liên Dạ ngăn cản. Hắn nắm chặt tay, không nói một câu, nhưng nhìn khuôn mặt tái nhợt của Sở Trinh, trái tim La Dã giờ phút này như bị ngàn vạn thanh đao cắt. Hắn yêu Sở Trinh, hắn không dám nói hắn yêu Sở Trinh. Liên Dạ không định từ bỏ, để mọi người tới gần hơn một bước. Kim Tại Trung bối rối nắm chặt cổ Sở Trinh, run rẩy nói: “A Sở, mau bảo mọi người tránh ra… A Sở, van cầu ngươi…”
“Trái tim của hoàng huynh, A Sở không thể nào đoán được…” Khóe mắt Sở Trinh vương chút nước mắt, “Dù Tại Trung ca ca giết A Sở, A Sở cũng không có cách nào.”
“… Ca ca, đây là thân muội muội của ngươi.” Kim Tại Trung gần như nghẹn ngào, nói với Liên Dạ cũng một thân áo đỏ, “Ngươi để ta đi đi, ca ca đừng ép Tại Trung, được không?”
Liên Dạ run lên, do dự một chút vẫn tiến lên một bước: “Tại Trung, buông A Sở ra.”
“Ngươi để ta đi, ta sẽ buông.”
“Ta sẽ không để ngươi rời đi, đây là lời ta đã nói từ ban đầu.”
La Dã trầm giọng: “Điện hạ!!” Mà ngay cả Kim Tuấn Tú đứng trong đám thị vệ cũng không đành lòng, nhíu mày, hắn lo lắng nhìn vết máu trên cổ Sở Trinh, cũng lo lắng không biết Kim Tại Trung đến cùng sẽ làm gì. Mà Liên Dạ lại bình tĩnh như vậy, như thể đoán được Kim Tại Trung sẽ không ra tay với Sở Trinh. Kim Tuấn Tú cắn răng, nhìn bàn tay Kim Tại Trung đang không ngừng run rẩy. Mà Liên Dạ chỉ vỗ nhẹ bả vai La Dã: “Hắn sẽ không làm như vậy.”
Đúng vậy, không làm được. Kim Tại Trung tự giễu bản thân nhu nhược, cậu chợt buông tay, Sở Trinh không chút phòng bị ngã ngồi xuống đất. Kim Tại Trung cười nói, nước mắt lại theo khóe mắt chảy xuống: “Đúng, ta không làm được. Nhưng ta… Vẫn muốn làm theo ý mình một lần.” Dù mất mạng, cũng không muốn bị nhốt ở đây như thế này. Cậu giơ cái kéo lên, quyết tâm đâm mạnh về phía cổ họng mình.
“Keng ——“
Tất cả yên lặng, chỉ có Liên Dạ hét lên: “Tại Trung!!!” và tiếng kéo rơi xuống mặt đất, mà nam tử như từ trên trời giáng xuống kia ôm lấy eo Kim Tại Trung, kéo cậu vào trong lòng. Như đã lâu lắm rồi, cái ôm này thật sự từ rất lâu rồi. Mũi Kim Tại Trung chua xót, nhìn người trước mặt, giật giật môi. Dù hắn che mặt, Kim Tại Trung chỉ liếc mắt một cái là nhận ra đôi lông mày hắn đang khẽ nhăn lại, thời gian như dừng lại trong nháy mắt.
Cậu lắp bắp, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt khuynh thành.
Sau đó cậu nghe được câu nói khiến người không thể nào an tâm hơn: “Nhắm mắt lại, ôm chặt trẫm.”
Dù là núi đao biển lửa, cũng sẽ tin tưởng giao bản thân cho ngươi. Kim Tại Trung ôm cổ hắn, nức nở: “Ta nghĩ ngươi sẽ không tới tìm ta.” Rồi sau đó, tiếng đao kiếm bên tai cũng không thể nào nhiễu loạn lòng cậu, cậu nhắm mắt lại ôm chặt người nam nhân này. Lúc hắn vung kiếm, đột nhiên ghé vào tai cậu nói: “Đừng sợ.” Cậu bỗng nhiên an tâm đến lạ kì.
Không biết bao lâu sau, tiếng đánh nhau chưa từng dừng lại. Phác Hữu Thiên mang theo tử sĩ che chở Trịnh Duẫn Hạo cũng Kim Tại Trung, kiếm thuật của Trịnh Duẫn Hạo rất tốt, một tay ôm Tại Trung, một tay giết tất cả những thị vệ đi tới. Một góc hoàng cung tràn ngập mùi máu. Tử sĩ đã mở đường máu, Trịnh Duẫn Hạo mang theo Kim Tại Trung, cắn răng leo lên ngựa đã chuẩn bị tốt. Phác Hữu Thiên cùng tử sĩ yểm hộ phía sau, mặc dù đã che mặt nhưng bóng dáng hắn vẫn rơi vào trong mắt Kim Tuấn Tú.
Đã rất nhiều lần nghĩ đến cảnh gặp nhau, lại thật không ngờ sẽ gặp trong tình huống như vậy.
Kim Tuấn Tú tiến lên vung kiếm, ngăn cản mấy chiêu sắc bén suýt nữa chém vào Phác Hữu Thiên. Liên Dạ mấy lần muốn đuổi theo Kim Tại Trung đều bị tử sĩ cản lại, nhưng Liên Dạ dù sao cũng là Liên Dạ, tử sĩ ngã xuống, Phác Hữu Thiên cũng đành chịu không thể thoát thân. Gã quay lại nhìn nam tử đang đỡ kiếm cho mình, rõ ràng mặc trang phục Nam Cương lại giúp mình.
“Kim Tuấn Tú!!” La Dã điên cuồng hét lên, mang Sở Trinh về khu vực an toàn lại xông ra, “Ngươi phản bội chúng ta!” Tuấn Tú?! Phác Hữu Thiên đột nhiên ngẩng đầu, gương mặt quen thuộc này, trăm ngàn năm qua đều chưa từng thay đổi. Gã gần như đã quên vung kiếm, mãi đến khi Kim Tuấn Tú lại thay gã cản một kiếm: “Không muốn chết thì đừng có mất tập trung.”
“Tuấn Tú!”
“Đi theo ta!” Kim Tuấn Tú mắt thấy tử sĩ dần dần ít đi, trong lòng tính toán một hồi, mang theo Phác Hữu Thiên xông khỏi vòng vây chạy tới một phương hướng khác trong hoàng cung. Mấy chục tử sĩ chắc hẳn đã bị Liên Dạ giết hết, lần này cứu người nếu không có Kim Tuấn Tú đột nhiên hỗ trợ, chỉ sợ Phác Hữu Thiên đã dữ nhiều lành ít. Kim Tuấn Tú mang theo hắn đi thẳng đến một mật đạo mới thoáng thả lòng, vì biến cố này, Tuấn Tú cũng không thể ở lại Nam Cương nữa. Hắn nhíu mày, nhưng không nói một câu nào. Phác Hữu Thiên bắt lấy tay hắn, Kim Tuấn Tú mấy lần giãy dụa đều không thể nào thoát khỏi. Cuối cùng, đành phải mặc gã cầm, bước chân vẫn không ngừng đi về phía trước.
Mật đạo này hắn phát hiện trong một lần cùng Sở Trinh ra ngoài chơi, lúc trước đã ước định đây là bí mật riêng của hai người, giờ lại trở thành cọng rơm cứu mạng. Mật đạo dẫn thẳng đến rừng cây ngoài cung, Kim Tuấn Tú thở phào một hơi, lạnh lùng nói: “An toàn rồi.”
“Tuấn Tú..”
“Thượng thư đại nhân buông tay đi.” Kim Tuấn Tú dùng sức lắc lắc tay, nhưng Phác Hữu Thiên vẫn cố chấp cầm tay hắn, hắn không kiên nhẫn nhìn gã, “Đại nhân buông tay được chưa?!”
Phác Hữu Thiên kéo miếng vải đen che mặt xuống, “Tuấn Tú, ngươi nhận ra ta nên mới cứu ta đúng không?!” Gã vội vàng muốn chứng minh điều gì, cũng muốn biết điều gì, nhưng gã chỉ thấy Kim Tuấn Tú không kiên nhẫn cùng chán ghét.
“Giờ ta không phải thị vệ vương gia, cũng không thể nào yên ổn sống ở Nam Cương, đại nhân còn muốn dựa vào ta để đạt được thứ gì?” Như đang tự giễu, Kim Tuấn Tú nói, “Vừa rồi xem như ta báo ân bệ hạ năm đó, từ nay về sau ta không nợ Viêm Thuấn gì cả.”
“Tuấn Tú, năm đó…”
“Chuyện năm đó ta không muốn nhắc tới nữa, còn nữa, ngươi nói cho ta biết, Kim Tại Trung đến cùng là ai.” Kim Tuấn Tú nghiêm túc hỏi.
Phác Hữu Thiên biết hiện giờ, Kim Tuấn Tú không thể nào nghe lọt bất kì lời giải thích nào, chỉ phải trung thực trả lời: “Là Hoàng phi Viêm Thuấn.”
Quả nhiên… Có thể khiến cho Thiên Đế tự mình đến cứu, ngoài vị Hoàng phi mệnh định kia ra, nghĩ hẳn không có người nào khác. Nhưng nghĩ tới lời Tại Trung nói đêm đó, Kim Tuấn Tú liền cảm thấy bất an. Tuy vậy, thái độ của hắn với Phác Hữu Thiên vẫn lạnh lùng như trước: “Buông tay.”
“Ngươi theo ta quay trở lại Viêm Thuấn đi!”
“Phác Hữu Thiên, có tin ta giết ngươi không?”
“Hôm nay mạng của ta là ngươi cứu, sống chết cũng do ngươi định đoạt. Nhưng nếu ngươi không giết ta, vậy trở về cùng ta đi…” Còn chưa nói xong, kiếm đã đặt trên cổ gã. Trong mắt Kim Tuấn Tú lộ ra tia sắc bén, lặng yên đưa kiếm tới gần, chỉ cần vung tay là đã có thể lấy mạng Phác Hữu Thiên. Kim Tuấn Tú hừ lạnh một tiếng: “Ngươi cho rằng ngươi là ai, thật sự nghĩ ta không nỡ giết ngươi? Năm đó bị lừa một lần, nay sao có thể lại bị ngươi lừa?”
Kim Tuấn Tú vẫn rất đề phòng trước Phác Hữu Thiên, cái giá năm đó quá lớn, vậy nên đến giờ, Kim Tuấn Tú vẫn nhớ rõ cảnh gã mang binh vao bây Thất vương gia phủ. Không chút lưu tình, không chút do dự, chỉ vì lúc trước quá mức yêu, giờ hận cũng mãi không tiêu tan. “Vậy giết ta đi.” Phác Hữu Thiên lại gần kiếm hơn, “Giết ta.”
“Ngươi… Hỗn đản!” Kim Tuấn Tú cắn răng.
“Không giết ta thì theo ta trở về, ta còn nợ ngươi một lời giải thích.”
“Ngươi cho rằng ta sẽ thật sự không giết ngươi?!” Kim Tuấn Tú quát, vừa dùng sức, cổ Phác Hữu Thiên liền bị cứa một đường. Nhưng Phác Hữu Thiên vẫn không chút sợ hãi, gã nhìn chằm chằm Kim Tuấn Tú, đáy mắt không có lo lắng, không có sợ hãi, mà tràn ngập kiên định. Đây là ánh mắt Kim Tuấn Tú chưa từng nhìn thấy, Phác Hữu Thiên trong trí nhớ của hắn sẽ mang đến cho hắn một ly rượu nóng trong ngày tuyết rơi, phủ nhẹ tuyết trên đầu vai hắn, vài phần triền miên.
Quan tâm cùng ái mộ của thư sinh yếu ớt năm đó, chẳng qua chỉ là một âm mưu dịu dàng đến khiến người hít thở không thông.
Buông tay xuống, Kim Tuấn Tú ngây ngốc cười rộ lên: “Đúng ra không nên cứu ngươi.” Dứt lời, nước mắt lại bỗng nhiên rơi xuống.
Hoa đào rơi, người không biết nơi nào. Hương bay mười dặm, cảnh tàn tạ lại xinh đẹp lạ thường.
Liên Dạ gần như kiểm soát chặt cả Nam Cương, Trịnh Duẫn Hạo mang theo Kim Tại Trung không thể không cải trang trốn ở một thôn làng xa xôi của Nam Cương. Mà Phác Hữu Thiên từ ngày đó chạy ra khỏi hoàng cung sau cũng không liên hệ với bọn họ, nhưng nghe nói Liên Dạ cũng không bắt được gã. Cũng may trên người Trịnh Duẫn Hạo có không ít ngân phiếu, tiền mua trang phục cải trang cùng ở khách điếm vẫn còn dư dả. Kim Tại Trung mặc như thiếu niên, so với đêm đó nhìn thanh tú hơn hẳn, nhưng nghĩ tới Kim Tại Trung mặc áo đỏ, hai mắt đẫm lệ, tim Trịnh Duẫn Hạo lại rung động vô cùng.
Sáng sớm, Kim Tại Trung mơ màng tỉnh lại. Giật giật người, bả vai lại bị một người ôm lấy, sau đó bàn tay kia vòng quanh eo cậu, ôm chặt cậu vào trong lòng. Kim Tại Trung hít một hơi thật sâu mùi hương trên người đối phương, nhẹ nhàng mấp máy môi. Cằm Trịnh Duẫn Hạo đặt trên đỉnh đầu cậu, trầm giọng nói: “Dậy rồi thì đứng lên đi, trả phòng khách điếm xong, chúng ta còn phải nghĩ cách tìm Hữu Thiên rồi rời khỏi đây.”
“Xương Mân… Có việc gì không?” Hồi lâu, Kim Tại Trung nhẹ giọng hỏi.
Trịnh Duẫn Hạo nắm chặt tay, “Hắn hôn mê một tháng, sau khi tỉnh lại thì mắt không nhìn thấy gì nữa.”
“Không… Không nhìn thấy nữa?” Kim Tại Trung mở to hai mắt.
“Hiện nay ngự y vẫn đang trị liệu cho hắn, hắn sẽ khỏe lại thôi. Giờ ngươi không có việc gì, trẫm cũng yên tâm.”
“Vậy hắn… Không nói gì sao?” Kim Tại Trung cẩn thận hỏi.
Trịnh Duẫn Hạo khó hiểu: “Nói cái gì?”
“… Không có gì…” Kim Tại Trung ôm chặt eo hắn, ghé sát mặt vào lồng ngực Trịnh Duẫn Hạo, “Cảm ơn ngươi đã đến.”
Vì chuyện của Hồng Lăng mà Kim Tại Trung lạnh lùng với Trịnh Duẫn Hạo tới cực điểm, hôm nay cậu yếu ớt như vậy, Trịnh Duẫn Hạo tất nhiên cảm thấy mừng rỡ, cố tình đùa: “Dù trẫm không muốn đi, con dân Viêm Thuấn cũng không đồng ý. Ha ha, trẫm đã từng nói qua, ngươi là Hoàng phi mệnh định, là người trẫm không thể mất đi… Nhất sinh nhất thế…” Nhưng hắn hoàn toàn không biết lời này khiến cho Kim Tại Trung khẽ giật mình, sau đó, Trịnh Duẫn Hạo cúi đầu hôn tóc cậu, “Đứa bé của Đạp Tuyết không phải của trẫm.”
Trịnh Duẫn Hạo suy nghĩ rất nhiều, nhưng so với mất đi Tại Trung, hắn cảm thấy mọi thứ đều không quan trọng: “Chỉ là phụ thân đứa nhỏ này đến cùng là ai, Đạp Tuyết không muốn trẫm nói ra. Tại Trung, trẫm cũng hi vọng ngươi đừng khổ sở vì việc này.”
“Thật sao…” Dù không phải long tử, cũng đâu nhất thiết phải xử tử Hồng Lăng? Đứa bé của Đạp Tuyết là con ai, Kim Tại Trung không có hứng hỏi, cũng không còn sức quản. Cậu thất thần một lát, thấp giọng nói, “Dậy thôi.”
Hai người đều tự mình mặc quần áo, chỉ là khi Kim Tại Trung quay người sửa sang lại trang phục cho Trịnh Duẫn Hạo, cậu đột nhiên nói, “Nếu có một ngày ngươi gặp nguy hiểm, không thể không buông tay ta, vậy đừng do dự, cứ rời đi.”
“Ngươi nói cái gì?” Trịnh Duẫn Hạo cầm chặt tay Kim Tại Trung, không vui nói.
“Lúc đó, ta chắc chắn sẽ nói lý do cho ngươi biết.” Ta không phải Hoàng phi mệnh định của Viêm Thuấn, ngươi cứu ta làm gì? Kim Tại Trung bật cười, “Ngươi đừng hỏi, ta có lý do của riêng mình.” Đầu ngón tay cậu khẽ chạm lên môi Trịnh Duẫn Hạo, dịu dàng nhìn hắn. Trịnh Duẫn Hạo nhíu mày, kéo tay cậu đưa lên bên môi, khẽ hôn.
Ngọt ngào như cam lộ, cay đắng như độc dược, ta nguyện trầm luân cùng ngươi.