Sep 8, 2017

[LPHT] Chương 22

Chương 22

Thu dọn hành lý xong, anh em nhà họ Thạch cùng Hàn Trác Vũ tạm biệt huyện Phương Trung. Hai anh em cùng sĩ quan phụ tá đi một xe, Hàn Trác Vũ tuy rất không tình nguyện, nhưng bé con dính chặt lấy đùi cậu, không cách nào gỡ ra được, cuối cùng cậu không thể không ngồi cùng xe với Lôi Đình.
Tiến vào trong không gian xe chật hẹp, Lôi Sâm, chính là bé con, bắt đầu run lên, thông báo tít tít tít của hệ thống vang lên liên tục.
“Tiểu Sâm làm sao vậy? Lạnh à?” Lôi Đình nhíu mày, vươn tay định ôm con trai vào trong lòng.
Bé con tránh tay của anh, leo đến bên người thiếu niên đang ngồi trong góc, nằm xuống cạnh thiếu niên, co người lại thành quả cầu. Không gian chật hẹp này khiến bé nhớ tới căn phòng nhỏ xíu bốc mùi cùng cốp xe khiến người không thể nào hít thở, bé chỉ có thể nhắm chặt mắt, co người lại, mới phần nào chống đỡ được nỗi sợ hãi không ngừng bốc lên trong lòng. May quá, may mà có anh trai ở bên, không giống bố, gọi mãi mà bố vẫn không xuất hiện.
“Tít tít tít…” Thông báo của hệ thống tiếp tục vang lên, khiến Hàn Trác Vũ quên mất bất an khi ở trong xe cùng Lôi Đình, nghiêng đầu nhìn quả cầu đang không ngừng run run cạnh người. Cậu có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi của bé, chẳng lẽ vì đang ngồi trong xe sao?
“Kí chủ, nhịp tim của đồng chí Tiểu Chính đang tăng vọt, hô hấp dồn dập, toàn thân đổ mồ hôi, qua phân tích, rất có thể vì bị bắt cóc nên bé mắc bệnh sợ không gian hẹp.” 9527 lắc đầu thở dài. Vốn đã bị tự kỷ, giờ lại thêm bệnh sợ vật nhọn và không gian hẹp, sau này phải sống sao! Đồng chí Tiểu Chính đáng thương quá!
Hàn Trác Vũ nhíu mày, chậm rãi vươn tay đặt lên lưng bé con. Bé con đang run rẩy bỗng nhiên bình tĩnh trở lại.
Lôi Đình cầm chăn trong tay định đắp cho con, nhìn thấy động tác dịu dàng cùng vẻ mặt không biểu tình của thiếu niên thì trong lòng phức tạp vô cùng. Chỉ một ngày một đêm ngắn ngủn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, khiến cho con trai từ trước đến nay luôn kháng cự tiếp xúc người lại tin tưởng đối phương như vậy? Ngay cả người bố này muốn xoa đầu con trai cũng không được nữa.
Cảm giác vô lực cùng chua xót ập tới, Lôi Đình nhìn chằm chằm thiếu niên tên Hàn Trác Vũ.
Hàn Trác Vũ cúi đầu né tránh ánh mắt lợi hại của người đàn ông, lùi ra ngoài cửa xe. Ở cùng người nghiêm túc như vậy, cảm giác bất an còn hơn cả khi cậu đứng giữa dòng người tấp nập. Cậu thật sự rất hi vọng đường về ngắn hơn đôi chút.
Phát hiện anh trai cách xa mình, bé con cũng nhích theo, nằm xuống trên chân cậu.
Cục bông tròn tròn ấm áp rúc vào người mình, cảm giác có người làm bạn xóa tan bất an dưới đáy lòng. Hàn Trác Vũ khẽ nhếch môi, động tác vỗ lưng càng thêm dịu dàng.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Sâm!”
Kỳ thật, người cảm thấy biết ơn là mình mới đúng. Hàn Trác Vũ hạ mắt, thầm nghĩ.
“Tăng nhiệt điều hòa lên một chút.” Lôi Đình vẫn yên lặng quan sát một lớn một nhỏ nói với lái xe, sau đó đưa chăn cho thiếu niên, chậm rãi nói, “Tiểu Sâm hiện giờ rất kháng cự chú, có lẽ vì chú không thể bảo vệ bé. Cảm ơn cháu đã chăm sóc bé trong thời gian qua. Cháu lấy chăn này mà đắp cho cả hai, đừng có để cảm lạnh.”
“Miệng thì nói cảm ơn, vậy mà chẳng cho hệ thống giá trị cảm ơn nào!” 9527 hầm hừ.
Hàn Trác Vũ không hề để ý việc Lôi Đình có thật lòng cảm ơn hay không, cậu rất sợ ở cùng người đàn ông này, vậy nên ngoan ngoãn nhận chăn, đắp lên người mình và bé con.
“Nhìn phía trước sẽ không sợ nữa.” Kéo bé con ngồi dậy cạnh mình, thiếu niên sắc mặt tái nhợt chỉ cảnh ngoài cửa kính. Bé con dùng sức nắm chặt tay cậu, nhìn về phía trước.
Một lớn một nhỏ mặt không biểu tình nhìn chằm chằm phía trước, ngay cả lòng đen cũng không dịch chuyển, đi ngang qua một cánh đồng, có đàn trâu gặm cỏ liền máy móc quay đầu, nhìn chằm chằm đàn trâu, rõ ràng tò mò vô cùng, mắt cũng như sáng lên, nhưng hai khuôn mặt nhỏ lại không có chút biểu cảm dư thừa, hành động giống nhau đến kỳ lạ.
Lôi Đình vẫn luôn lặng yên quan sát thiếu niên, nghi ngờ trong lòng chưa bao giờ buông lỏng. Đối phương nói rất ít, ngoài con trai mình và anh em nhà họ Thạch ra, chẳng bao giờ thấy cậu giao tiếp bằng mắt với người khác, đi đâu cũng tìm góc yên lặng nhất, núp vào, sau đó cúi đầu rụt vai, ra vẻ kháng cự. Đây là hành vi chỉ người mắc bệnh tự kỷ mới có.
Có lẽ mình trông gà hóa cuốc rồi, thiếu niên xuất hiện tại đó hoàn toàn là trùng hợp. Lôi Đình xoa mày, mệt mỏi nghĩ như vậy.
Ba giờ chiều, đoàn xe đã tới bệnh viện thành phố H, giám đốc bệnh viện nhận được điện thoại xong liền dẫn vài bác sĩ, vội vàng nghênh đón. Bỗng nhiên nhìn thấy nhiều người lạ như vậy, bé con hoảng sợ, nắm chặt ống quần Hàn Trác Vũ, cúi thấp đầu. Hàn Trác Vũ cũng hạ mắt, tránh ánh mắt của tất cả mọi người.
Nhờ phúc của Lôi Đình, anh em nhà họ Thạch đi theo một bác sĩ chuyên khoa tim mạch làm kiểm tra miễn phí.
“Đừng sợ, bố ở đây rồi.” Lôi Đình xoay người, dùng giọng dịu dàng nhất để an ủi con trai, nhưng hiệu quả lại không lớn. Con trai chỉ dùng ánh mắt mờ mịt nhìn anh, sau đó tiếp tục bám chặt ống quần thiếu niên.
Hàn Trác Vũ muốn rời đi, lại không thể nào rút chân ra được, bé con khóc lóc trong đầu, “Anh ơi, đừng bỏ em lại!”
“Kí chủ, chúng ta ở lại với đồng chí Tiểu Chính đi!” 9527 cũng cầu khẩn. Đứa bé này thật đáng thương, khóc đến tim nó cũng muốn vỡ tan.
Lôi Đình đứng thẳng, dùng giọng cầu khẩn nói, “Hàn Trác Vũ, cháu có thể ở lại cùng con chú được không? Bé dường như rất cần cháu.” Cùng lúc đó, anh bất giác nghĩ, nếu mình là người tìm được con đầu tiên, rồi cứu con ra khỏi tuyệt vọng, vậy mình có được con trai tin tưởng như vậy không?
Nhưng, trên đời này không có nếu, bỏ lỡ là bỏ lỡ, không thể nào đền bù được…
“Tít tít tít…” Tín hiệu xin giúp đỡ yếu ớt đến từ chính người đàn ông vững chãi trước mắt này.
Hàn Trác Vũ nhanh chóng liếc anh một cái, yên lặng gật đầu.
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!” Thông báo của hệ thống vang lên.
“Cái này còn tạm chấp nhận được.” 9527 hơi hài lòng, sau đó lại ghét bỏ ngay lập tức, vì bé con lập tức tặng cho nó 10 điểm giá trị cảm ơn.
Hàn Trác Vũ theo sự dẫn dắt của Lôi Đình đến khoa xét nghiệm, cậu vừa đi, bé con liền không thể không buông tay, nhắm mắt theo đuôi. Anh trai không đi thật tốt quá, dù có đi đâu bé cũng không sợ!
Nhưng rất nhanh, bé con cảm thấy mình yên tâm quá sớm, chỉ thấy hai y tá đi tới chỗ bé, một người ôm bé lên ghế, một người khử trùng trên tay bé, sau đó lấy kim tiêm ra, đầu kim nhọn hoắt lóe lên.
Bé con bật lên như điện giật, bật ra tiếng rên rỉ khàn khàn, hoảng sợ tới cực điểm.
“A, mau giữ bé lại, nếu không lúc lấy máu kim tiêm sẽ đứt mất!” Y tá phụ trách lấy máu sợ hãi kêu lên.
Y tá xung quanh không ai dám đụng vào vị tiểu thiếu gia tôn quý này, Lôi Đình cùng sĩ quan phụ tá vội vàng một trái một phải bắt lấy cánh tay bé, đặt bé lên ghế. Qua hơn nửa tháng bị bắt cóc, đứa trẻ nho nhỏ đã sớm gầy yếu vô cùng, tay ôm lấy mà toàn thấy xương cốt, như thể đụng nhẹ cũng vỡ tan.
Lôi Đình cảm thấy đau xót, bất giác buông lỏng tay. Sĩ quan phụ tá bên kia cũng vậy.
Bé con thừa cơ giãy dụa, nhảy xuống ghế chạy thẳng tới thiếu niên đang đứng trong góc tường, nhào vào trong lòng cậu, ôm chặt hai chân cậu.
“Không muốn tiêm đâu, sợ lắm…” Giọng trẻ con non nớt khóc nức nở.
Lôi Đình cùng sĩ quan không dám ép sát, đứng cách hơn năm bước, bất đắc dĩ lại đau lòng nhìn bé con đang lạnh run.
“Cháu có cách nào khiến bé nghe lời không? Nếu không lấy máu kiểm tra, bác sĩ không thể nào loại bỏ hết những thứ được tiêm vào cơ thể bé. Như vậy rất nguy hiểm với bé.” Giọng Lôi Đình khàn khàn, lộ rõ sự mệt mỏi của anh.
Hàn Trác Vũ cúi đầu nhìn bé con dù mặt không biểu tình nhưng nước mắt lại lăn dài, một lúc sau dùng sức giữ chặt đầu bé, phun ra hai chữ, “Xem anh!”
Thiếu niên vén ống tay áo lên, đi đến trước mặt y tá ngồi xuống, giơ cánh tay trắng nõn ra.
Y tá sững sờ nhìn cậu.
“Lấy máu cho cậu bé.” Lôi Đình kịp phản ứng, trầm giọng ra lệnh.
“Vâng!” Y tá vội vàng khử trùng cho thiếu niên, rồi lấy một ống máu đỏ tươi.
Thiếu niên quay người, vẫy vẫy với bé con đang hoảng sợ núp trong góc.
Bé con dịch từng chút một theo chân tường, định chạy rốn.
Thiếu niên xụ mặt, buông ống tay áo, đứng dậy làm bộ chuẩn bị đi.
Bé con mím môi, vội vàng chạy tới, dùng sức ôm lấy đùi thiếu niên.
“Lấy máu.” Thiếu niên trong trẻo phun ra hai chữ.
Bé con run rẩy, giằng co một hồi thì tự giác bò lên ghế, vươn cánh tay mảnh khảnh ra. Đôi môi hồng nhạt của thiếu niên khẽ nhếch lên một cái lại hạ xuống, dùng tay nhẹ nhàng che khuất mắt bé con.
Cảnh này đáng yêu vô cùng, mấy y tá trong phòng cảm giác tim mình như sắp mềm nhũn. Sĩ quan bất giác nở nụ cười, quay đầu nhìn thủ trưởng bên cạnh, chợt phát hiện khuôn mặt lạnh lùng trước giờ của anh nay dịu dàng vô cùng.
Lấy máu xong, thông báo của hệ thống đúng lúc vang lên, “Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Bố Tiểu Chính đúng là chậm nhiệt! Chẳng thân thiện chút nào!” 9527 dùng giọng tang thương cảm thán.
Hàn Trác Vũ không hề quan tâm giá trị cảm ơn của Lôi Đình, dùng sức xoa đầu bé con, nhẹ giọng khen, “Ngoan!”
Bé con mặt không biểu tình giữ chặt bông, nhưng cảm giác sợ hãi trong lòng lại thay thế bằng sự hân hoan ríu rít. Chỉ cần có anh trai ở bên, mình ngay cả tiêm cũng không sợ! Anh ấy còn khen mình ngoan, vui quá!
Lấy máu xong còn phải xét nghiệm nước tiểu, chụp X-quang, đo huyết áp… Bé con phải làm gì, Hàn Trác Vũ đều làm mẫu trước một lần, mãi đến 5h30 chiều mới xong, một lớn một nhỏ đã kiệt sức.
Lúc này, một bác sĩ tâm lý đi vào phòng bệnh VIP trên tầng cao nhất, thôi miên đứa bé, để bé có thể yên ổn ngủ một giấc. Khuôn mặt trắng bệch cho thấy bé con sớm đã kiệt sức, nếu không nghỉ ngơi, hệ miễn dịch yếu ớt vô cùng sẽ sụp đổ, bệnh càng thêm nghiêm trọng.
“Chào thủ trưởng!” Thạch Hâm cũng đã kiểm tra xong, hai anh em cùng đi tìm Hàn Trác Vũ.
Lôi Đình nhìn hai người chào theo nghi thức quân đội nhưng động tác lại sai bét, khóe môi đang mím chặt nhịn không được khẽ cong lên. Anh đưa ngón trỏ lên bên môi, làm động tác đừng lên tiếng, hai anh em vội vàng che miệng lại, áy náy nhìn về phía giường bệnh.
Bé con ngủ rất say, tay lại nắm chặt ống tay áo thiếu niên, mặt mang đầy sự quyến luyến.
“Hàn Trác Vũ, mày về với bọn tao hay là…” Thạch Lỗi không dám hỏi hết, cảm thấy đứa bé dính bạn mình như vậy, cậu muốn thoát thân chỉ sợ cũng khó.
Lôi Đình lập tức nhìn qua, mày khẽ nhíu lại, nhưng không nói gì. Con nhà người ta cũng là trân bảo nâng niu trong lòng bàn tay của cha mẹ, anh không thể vì con mình mà ép đối phương ở lại.
Hàn Trác Vũ nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay bé con, để bé dần dần bình tĩnh lại, sau đó cẩn thận rút ống tay áo ra. Đây là định về cùng anh em nhà họ Thạch luôn.

Lôi Đình cũng không ngăn cản, dặn lái xe đưa họ về nhà bình an.

Sep 6, 2017

[LPHT] Chương 21

Chương 21  

Nửa đêm, Thạch Lỗi lại đến một chuyến, bé con vốn đã ngủ lập tức bị đánh thức, nhìn chằm chằm cậu ta. Thạch Lỗi bị ánh mắt âm trầm đó nhìn mà nổi hết da gà, thấy bạn tốt ra dấu liền vội vàng ra về.
Trước lúc ngủ, một lớn một bé còn nằm cách nhau rất xa, đợi đến khi tia nắng ban mai chiếu vào phòng bệnh, bé con đã lăn vào trong lòng thiếu niên, bàn tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo thiếu niên.
Năm giờ rưỡi, đã đến giờ tập thể dục buổi sáng, đồng hồ sinh học chuẩn xác của thiếu niên thúc giục cậu thức dậy, cậu khẽ nghiêng người, bé con cũng tỉnh theo.
Tối hôm qua, Thạch Lỗi đã mang bàn chải và khăn mặt tới, thiếu niên như thường, lau mặt lau tay cho bé con, bóp kem đánh răng lên bàn chải, ra hiệu bảo bé tự đánh răng. Bé con dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn bàn chải, một lát sau, ngửa đầu, há miệng, để lộ hàm răng nho nhỏ.
“Có lẽ bé muốn cậu đánh hộ. Cũng đã bốn tuổi rồi, sao ngay cả những việc nhỏ này cũng không biết làm?” 9527 tìm hướng dẫn giáo dục trẻ, dùng giọng đau xót nói, “Kí chủ, chúng ta nhầm rồi, bé không khép kín vì bị kích thích, mà là giống cậu, mắc bệnh tự kỷ. Cậu xem, hai mắt bé vô thần, động tác máy móc, giống hệt cậu lúc trước, tình trạng bệnh có lẽ còn nghiêm trọng hơn cậu, ngay cả khả năng tự sinh hoạt cũng không có.”
Hàn Trác Vũ trong lòng có chút xúc động, nhìn đôi mắt tối tăm u ám của bé con như thể nhìn thấy mình lúc còn nhỏ. Cậu lùi ra sau hai bước, đặt bàn chải cũng ly nước lên giá, dùng giọng lạnh như băng ra lệnh, “Tự đánh răng!”
Đến bên bé trong lúc tuyệt vọng nhất, Hàn Trác Vũ biết rõ mình đã nhận được chìa khóa vào cánh cửa tâm hồn của bé. Hiện tại, việc cậu cần làm không phải là dung túng bé, mặc bé sống trong thế giới nội tâm của riêng mình, mà là xây dựng cho bé một con đường tiến ra thế giới bên ngoài, ép bé tiến lên, tựa như 9527 đã từng làm.
Bé con không nói gì, vùi đầu vào đầu gối, im lặng phản kháng.
Hàn Trác Vũ mặc áo khoác, cầm di động đi ra ngoài, mặc tiếng tít tít tít vang lên liên tục, cuối cùng biến thành tiếng cầu cứu thê lương, cậu cũng không quay đầu lại. Đi xuống tầng, đứng ở góc khuất một lát, cậu lại lặng lẽ quay trở về.
“Anh ơi, đừng bỏ em lại…” Bé con mặt không biểu tình, mắt lại đỏ bừng. Bé ngơ ngác bò xuống giường, còn chưa đi giầy đã chạy khỏi phòng, đúng lúc va vào thiếu niên đang quay lại.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhìn bàn chân trần của bé, một lớn một nhỏ đứng nhìn nhau trong hành lang, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Quay lại!” Mấy phút đồng hồ sau, thiếu niên phun ra được hai chữ.
Bé con run lên, vội vàng chạy về, hổn hển bò lên giường bệnh, mở to mắt nhìn cậu.
Hàn Trác Vũ lấy một chậu nước ấm, nghiêm mặt lau sạch bụi bẩn trên chân nhỏ, đúng lúc đó, thông báo của hệ thống vang lên, “Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Sáng sớm đã nhận được nhiều giá trị cảm ơn thế này, cuộc sống thật sự là không còn gì tốt đẹp hơn!” 9527 cười như được mùa.
Lau chân xong, Hàn Trác Vũ đưa bàn chải cho bé con, ý tứ không cần nói cũng biết. Bé con cũng ngoan ngoãn nhận lấy, cẩn thận đánh răng, xong còn há to miệng, để anh trai nhìn thấy mình đã nghiêm túc chấp hành mệnh lệnh của cậu.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình gật đầu, gác chân lên bệ cửa sổ giãn cơ, tình huống đặc biệt thế này, cậu muốn ra ngoài chạy bộ cũng không được rồi. Suốt thời gian đó, bé con nhìn chằm chằm cậu, như thể sợ cậu sẽ biến mất, mãi đến khi Thạch Lỗi mang bữa sáng đến mới dời mắt.
“A, hôm nay nhìn có sức sống hơn nhỉ!” Phát hiện trong mắt bé đã có chút cảm xúc, không còn âm trầm như tối qua, Thạch Lỗi quả thật rất mừng.
“Ăn sáng đi.” Cậu ta đặt bánh bao, cháo trắng, dưa muối lên tủ đầu giường.
Hàn Trác Vũ đi vào phòng tắm rửa mặt, sau khi đi ra, cắm ống hút vào bát cháo, đưa đến bên miệng bé con. Bé con hai tay bưng lấy bát cháo, chậm rãi hút từng ngụm. Đúng lúc này, bên ngoài phòng bệnh truyền đến tiếng bước chân, loáng thoáng có người nói, “Sụn lưỡi hơi lệch, nhưng chỉ cần chăm sóc cẩn thận là không có vấn đề gì. Chất lỏng lạ tiêm vào trong cơ thể bé tạm thời còn chưa kiểm tra được vì thiết bị của bệnh viện còn đơn sơ, nhưng hiện giờ chưa thấy xuất hiện tình huống xấu…”
Người đang nói là chủ tịch huyện Phương Trung, thái độ rất khiêm tốt, tỏ rõ thân phận người đi cùng không tầm thường chút nào.
Thạch Lỗi quay đầu nhìn ra cửa, bé con cùng Hàn Trác Vũ thì đang phình quai hàm ăn sáng, không chút hứng thú với thế giới bên ngoài.
Cửa phòng mở ra, một người đàn ông thân hình cao lớn, mặc quân trang dẫn đầu bước vào.
Thạch Lỗi trợn mắt há hốc mồm – F*ck! Một gạch hai sao, trung tướng đấy! Hơn nữa nhìn đối phương mới chừng ngoài ba mươi! Gia thế phải khủng đến mức nào mới lên cấp nhanh như vậy?!
Người tới nhìn chằm chằm bé con trên giường bệnh, tuy không rõ lắm, nhưng bước chân trầm ồn bỗng nhiên có chút rối loạn, sau đó dùng ánh mắt nghiên cứu đảo qua hai thiếu niên. Đây là một người đàn ông sắc bén như lưỡi đao, ánh mắt cực kỳ thấu triệt, khiến người không cách nào lẩn trốn. Anh chỉ đứng đó, không khí xung quanh đã như đóng băng lại, toàn thân tràn ngập sự uy nghiêm.
Thạch Lỗi đứng thẳng, má đỏ bừng, tay chân luống cuống không biết để đâu.
Hàn Trác Vũ mở to hai mắt, sau đó lập tức rời ánh mắt, cúi đầu, rụt vai, cẩn thận lùi ra sau lưng bạn tốt. Cậu đã từng thấy người đàn ông này, là con trai thứ hai của Lôi gia ở thủ đô – Lôi Đình. Lúc cậu vừa về nước có tham dự đại thọ 70 của ông Lôi, Lôi Lệ Trân cố tình dẫn cậu đến chỗ đông người. Người tới người lui, nói chuyện rôm rả khiến cậu hoảng sợ tới cực điểm, chỉ muốn tìm một nơi yên tĩnh để tránh né, đang định đẩy cửa vào một gian phòng, Lôi Đình đột nhiên xuất hiện, dùng sức bắt lấy cổ tay cậu, cảnh cáo, “Đây là phòng làm việc, người không phận sự miễn vào, mời rời đi ngay!”
Ánh mắt của người đàn ông sắc bén như lưỡi đao, giọng nói lạnh lùng của anh đến giờ còn khắc sâu trong óc cậu, khiến thiếu niên sắc mặt trắng bệch.
Lôi Đình xuất thân là lính trinh sát, lập tức phát hiện thiếu niên không bình thường, nhưng không nói gì, trực tiếp đi đến bên giường, cẩn thận nhìn con trai.
Bé con ôm bát co người lại, đầu cúi rất thấp, hận không thể vùi đầu vào trong bát cháo, trên chiếc cổ nhỏ nhắn quấn một vòng băng gạc, che vết dây hằn đáng sợ. Đây là tư thế kháng cự, dù anh có là bố của bé cũng không cách nào nhận được sự tin tưởng.
Ánh mắt Lôi Đình hơi tối lại, cố gắng khống chế xúc động muốn ôm lấy con trai.
“Bố đến rồi, không sao nữa rồi!” Anh mở miệng nói, lại cảm thấy lời đảm bảo này chẳng có chút trọng lượng nào. Khi con trai cần bảo vệ nhất, anh không đúng lúc xuất hiện, khoảng cách giữa hai bố con giờ càng ngày càng lớn, không biết cuộc đời này có thể nào bù đắp được không.
Anh thử vươn tay, định xoa đầu bé, lại bị tránh né, chỉ có thể bất đắc dĩ thu hồi. Anh nhếch môi, cả buổi không nói được gì, những người khác trong phòng bệnh cũng không dám lên tiếng.
“Là các cháu cứu Tiểu Sâm à?” Bình phục cảm xúc dưới đáy lòng, anh quay đầu lại nhìn hai thiếu niên.
“Đúng, đúng vậy.” Thạch Lỗi lắp bắp.
“Rất cảm ơn!” Giọng anh khàn khàn, nghe có vẻ chân thành vô cùng.
Hàn Trác Vũ ngẩng đầu liếc mắt nhìn anh, lại nhanh chóng cúi đầu, vẻ mặt có chút bất an.
9527 tức giận phàn nàn, “Miệng thì nói cảm ơn, vậy mà hệ thống lại chẳng thu được giá trị cảm ơn nào, đúng là dối trá! Người như vậy sao có thể sinh ra Tiểu Chính chứ? Chẳng lẽ đây chính là ‘Trúc xấu sinh măng ngon’ trong truyền thuyết sao?”
Hàn Trác Vũ mím môi, làm bộ như không nghe thấy gì cả.
“Cháu biết chú à?” Lôi Đình tuy dùng giọng nghi vấn, nhưng ánh mắt lợi hại lại lộ vẻ chắc chắn. Hoảng sợ bất an trong mắt thiếu niên khiến anh cảnh giác vô cùng. Ngay cả quản gia và bác sĩ tâm lý đã làm việc cho nhà họ Lôi bao lâu còn bị mua chuộc, anh lúc này không thể nào buông lỏng cảnh giác được.
Thiếu niên lui ra sau một bước, sắc mặt trắng bệch.
Lôi Đình híp mắt, khí thế đột nhiên tăng vọt, đè ép khiến người không thể nào thở nổi. Người khác không ai dám mở miệng, chỉ có Thạch Lỗi lắp bắp, “Báo, báo cáo thủ trưởng, bạn cháu mắc bệnh tự kỷ, không thích nói chuyện.”
Bệnh tự kỷ? Nghi ngờ trong lòng Lôi Đình chẳng những không giảm bớt, ngược lại càng tăng thêm. Là tìm hiểu được tình huống của Tiểu Sâm nên cố ý dùng tư thái này xuất hiện sao? Trước kia đã từng xảy ra tình huống tương tự. Anh tiến lên một bước, đôi mắt hẹp dài như mắt ưng tập trung nhìn khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên, không để sót bất kì biểu cảm nào của cậu.
“Bố cháu là An Quốc Nhân.” Giọng thiếu niên bé đến không thể bé hơn.
Lôi Đình quay sang nhìn sĩ quan phụ tá.
“Bí thư thành phố H, chồng của Lôi Lệ Trân.” Sĩ quan tận chức tận trách nhắc nhở.
Lôi Đình dùng chút thời gian hồi tưởng, cuối cùng gật đầu nói, “Hóa ra là cháu trai! Có thời gian, chú nhất định sẽ tự mình đến nhà cháu cảm ơn” Con trai của An Quốc Nhân và Lôi Lệ Trân, trùng hợp thật! Anh thầm nghĩ như vậy.
“Chẳng cần đến nhà cảm ơn đâu, chỉ cần anh cho tôi vài giá trị cảm ơn thôi!” 9527 tức giận đến giơ chân.
Hàn Trác Vũ cúi đầu xuống, lùi ra sau lưng bạn tốt, mãi đến khi không thể nào nhìn thấy thân hình cao lớn của người đàn ông, cậu mới cảm thấy yên tâm hơn đôi chút.
“Tiểu Sâm, bố dẫn còn về nhà nhé.” Người đàn ông cúi người, định ôm lấy con trai đã co rúm lại, không nghĩ tới bé con đột nhiên hất bát cháo đi, bò xuống giường, chạy đến bên người thiếu niên, hai tay nhỏ bé nắm chặt ống quần thiếu niên, ra vẻ đánh chết cũng không chịu đi.
Lôi Đình nghiêng người tránh cháo văng tung tóe, biểu cảm bất đắc dĩ lại đau lòng. Con trai bị tiêm thứ thuốc không rõ nguồn gốc, anh phải dẫn bé đến bệnh viện thành phố H gần nhất để kiểm tra cẩn thận, sau đó tiến hành trị liệu. Nhưng con trai lại kháng cự mình như thế, thậm chí còn hơn cả tước lúc bị bắt cóc, điều này anh thật sự không ngờ tới.
Mỗi khi anh bước lên một bước, một lớn một nhỏ dính chặt lấy nhau lại lùi ra sau một bước, khiến anh không thể không giang hai tay, tỏ vẻ mình vô hại.
“Thủ trưởng, hay bọn cháu về cùng chú luôn đi. Con chú là Hàn Trác Vũ cứu, bé rất dính cậu ấy, ngay cả ngủ cũng thỉnh thoảng lại tỉnh, sợ Hàn Trác Vũ biến mất. Có Hàn Trác Vũ ở bên, bé nhất định sẽ ngoan ngoãn hơn hẳn!” Thạch Lỗi từ nhỏ đã rất sùng bái quân nhân, giờ phút này vô cùng xun xoe giúp đỡ thủ trưởng, thậm chí không tiếc bán luôn cả bạn tốt.
Lôi Đình trầm ngâm một lát, dùng giọng điệu nghe thì lễ phép, nhưng kỳ thật không cho phép người khác cự tuyệt, “Hàn Trác Vũ đúng không? Cháu có thể về thành phố H cùng bọn chú được không? Cháu cũng thấy đấy, Tiểu Sâm rất cần kiểm tra toàn diện. Chú nghĩ chắc hẳn cháu có thể lý giải tâm trạng của một người bố đang lo lắng.”
“Tít tít tít…” Thông báo của hệ thống cho thấy người đàn ông quả thật cần giúp đỡ.
“Chúng ta về cùng anh ta đi, coi như là vì Tiểu Chính.” 9527 không cam lòng nói.
Hàn Trác Vũ cúi đầu nhìn đôi mắt vừa đen vừa lớn của bé con, cuối cùng khẽ gật đầu.
“Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”

“Là bố con sao mà khác nhau nhiều vậy?! Tiểu Chính vừa ra tay là vài chục đến vài trăm giá trị cảm ơn đấy!” 9527 nhịn không được khinh bỉ.

Sep 4, 2017

[LPHT] Chương 20

Chương 20

“Thiệu Dật Thần, nam, 34 tuổi, nguyên tổng giám đốc công ty cổ phần Thịnh Phong, vì bị cuốn vào một dự án đầu tư phi pháp ở châu W mà tuyên bố phá sản. Không có tiền án tiền sự, trước khi phá sản, danh tiếng rất tốt, thường xuyên làm từ thiện… Kết quả đánh giá nhân cách là A, có thể giúp đỡ.” 9527 nhận được dữ liệu xong liền làm báo cáo chi tiết, không dám ép buộc kí chủ nữa. Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng, nó xem như đã cảm nhận được rồi.
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, cầm đơn thuốc trong tay Thiệu Dật Thần, đi đến khu nộp phí.
Thạch Lỗi biết tính cách cố chấp của bạn tốt, vội vàng cầm thuốc của bé con đuổi theo, không quên lườm người đàn ông vẫn đang ngơ ngác kia.
Nộp đơn, nộp tiền, lấy thuốc. Khi Thiệu Dật Thần nhận được hóa đơn và thuốc, ông mới giật mình nhận ra hết thảy không phải mơ.
“Chú, cháu…” Mắt ông đỏ bừng, dạo gần đây, ông rơi vào tình trạng người tài mà không có đất dụng võ. Trên thế giới này sao lại có thể có người như vậy? Không chút do dự vươn tay giúp đỡ một người xa lạ. Suốt hai tháng trời vùng vẫy trong đau khổ và tuyệt vọng, giờ phút này, ông bỗng cảm thấy trái tim ấm áp, tràn đầy nghị lực để tiếp tục sống.
“Cháu tên là gì? Người ở đâu? Chú trả tiền cho cháu bằng cách nào?” Nghẹn ngào cả buổi, ông mới miễn cưỡng bình tĩnh lại để hỏi.
“Số điện thoại.” Giọng thiếu niên rất cứng ngắc, không trầm bổng du dương, cũng không có ngữ điệu lên xuống, nhưng giọng nói trong trẻo ấy lại rất đặc biệt, mang theo phép màu khiến lòng người yên ổn.
“139…” Thiệu Dật Thần vội vàng đọc số.
Cùng lúc đó, thông báo của hệ thống vang lên, “Đinh ~ Nhận được 200 điểm giá trị cảm ơn từ Thiệu Dật Thần!”
“Lại, lại phá kỷ lục rồi! Hôm nay đúng là một ngày siêu hạnh phúc!” 9527 cảm động nói.
Hàn Trác Vũ gật đầu, trực tiếp rời đi. Thiệu Dật Thần còn định đuổi theo hỏi cho rõ, nhưng nhớ tới con gái đang nằm trên giường bệnh thì do dự, cuối cùng vội vàng chạy về phòng cách ly.
“Sao mày ngu thế! Ai cũng tin! Mẹ mày có để lại cho mày một núi vàng cũng không đủ mày tiêu xài..” Thạch Lỗi đi theo sau thiếu niên, lải nhải. Vì cái thằng trời đánh này, cậu ta đã phải lo ngược lo xuôi suốt hai năm nay!
“Anh ơi, cứu em với!” Tiếng hô hoảng sợ vang lên trong đầu, Hàn Trác Vũ khựng lại, trong giây lát vội tăng tốc, chạy lên tầng.
“Ai ~ Chờ tao với!” Thạch Lỗi vội vàng đuổi theo.
Trong phòng bệnh, bé con đang ra sức giãy dụa, cổ họng bị tổn thương phát ra tiếng gầm gừ, hai y tá cùng vị cảnh sát ở lại chăm sóc dùng sức giữ chân tay bé, một bác sĩ đang chuẩn bị kim tiêm, định tiêm thuốc an thần cho bé. Không biết đứa nhỏ này chịu biết bao đau khổ, người lạ vừa tới gần liền giương nanh múa vuốt như dã thú vậy.
“Đừng tiêm cháu! Đừng tiêm cháu…” Bé con trong lòng đang khóc, trên mặt lại mang vẻ phòng bị dữ tợn. Vẻ phô trương thanh thế này khiến Hàn Trác Vũ vừa bước vào cửa phòng đã nhíu mày.
“Vì nhiều lần bị tiêm những loại thuốc không rõ nguồn gốc, rất có thể bé mắc chứng sợ vật nhọn.” 9527 chuyên nghiệp phân tích, “Kí chủ mau bảo bé tỉnh táo lại, nếu không cổ họng bé sẽ bị tổn thương vĩnh viễn đấy.”
Hàn Trác Vũ đẩy bác sĩ ra, một tay che đôi mắt bé con đang nhìn chằm chằm kim tiêm, một tay giữ chặt đầu nhỏ đang không ngừng lắc lư, dùng sức đè thấp xuống, lạnh lẽo phun ra một chữ, “Ngoan!”
Dòng điện nho nhỏ thông qua lòng bàn tay thiếu niên, chạy vào trong người bé con, thần kinh đang căng thẳng đến cực hạn được xoa dịu, đánh tan cảm giác sợ hãi tràn ngập trong lòng bé. Chừng năm, sáu phút sau, bé con yên tĩnh lại như kỳ tích.
Hàn Trác Vũ nhíu mày, cậu cảm thấy lòng bàn tay ướt át, bé con đang im lặng khóc. Một sinh mạng nhỏ bé và đáng yêu như vậy, đến cùng là ai nhẫn tâm tổn thương bé? Bố mẹ bé đâu, giờ phút này đang ở đâu rồi?
“Đinh ~ Nhận được 100 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
Lúc này, 9527 không cảm thấy vui vẻ chút nào, nhìn bé con co người lại, núp vào góc, người run run nức nở khóc, nó cảm thấy khó chịu vô cùng!
Đứa bé còn quá nhỏ, không phải tiêm thuốc an thần là tốt nhất. Bác sĩ buông kim tiêm, ra hiệu bảo mọi người rời khỏi phòng, tránh kích thích đứa bé.
Người đều đi hết, chỉ để lại Thạch Lỗi đứng ngoài cửa, thò đầu vào nhìn lén. Lúc này, Hàn Trác Vũ mới thu tay lại. Bé con nháy mắt mấy cái, từng giọt nước mắt tuôn rơi, nhưng trên mặt lại không chút biểu cảm, chỉ máy móc kéo chăn, bao kín toàn thân mình. Giờ ngay cả mắt cũng che kín, trông chẳng khác nào một cục bông xù.
“Kí chủ, hỏi tên bé đi, tôi có thể tìm ra bố mẹ bé qua mạng thông tin.”
Hàn Trác Vũ gật đầu, vươn tay chọc chọc quả cầu bông. Quả cầu bông khẽ run lên như mèo xù lông.
“Tên.” Giọng cậu trong trẻo mà lạnh lùng, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại chọc chọc quả cầu. Quả cầu rung rung theo nhịp, nhìn buồn cười vô cùng.
Cái thằng này, giờ còn nghịch được! Thạch Lỗi đỡ trán, đẩy cửa phòng đi vào, dùng ánh mắt khiển trách trừng bạn tốt.
“Kí chủ đừng nghịch nữa.” 9527 khó được khi lòng đồng tình trỗi dậy.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình thu tay lại, một lần nữa hỏi, “Tên.”
Quả cầu ngừng run run, chậm rãi lăn một vòng, sau đó nằm ngửa, giả chết.
Thạch Lỗi cùng 9527 không biết nói gì b
“Không cần hỏi nữa, vừa rồi tôi đã xâm nhập vào trang web nội bộ của cục cảnh sát, tư liệu về bé bị mã hóa, không liên quan gì đến chúng ta nên tôi không bẻ khóa. Cảnh sát đã liên lạc được với người giám hộ của bé rồi.” Lặng im vài phút đồng hồ, 9527 nhẹ nhàng nói, “Còn có, tôi đã gửi số tài khoản của kí chủ cho Thiệu Dật Thần, ông ta trả lời rằng cuối tuần sẽ trả tiền cho chúng ta. Ông ta không trả cũng không sao, tôi sẽ trực tiếp xâm nhập vào tài khoản của ông ta, nuốt toàn bộ tiền của ông ta, hừ hừ ~”
Hàn Trác Vũ không nói gì, cầm di động ra chơi games. Thạch Lỗi cùng tìm một chiếc ghế ngồi xuống, lấy di động ra.
9527 kiêu ngạo lầm bầm ~~ Đúng là nhân loại cấp thấp, không có máy tính thì chỉ có thể dùng điện thoại giết thời gian, không giống mình, lúc nào cũng có thể xâm nhập vào mạng hô phong hoán vũ, à không, tung hoành ngang dọc! Hừm, World of Warcraft lại thêm cốt truyện rồi, hình như rất thú vị, phá đảo thôi nào!
Hai người một máy tính bận rộn vô cùng, nửa giờ sau, tiếng tít tít của hệ thống lại vang lên liên tục.
Hàn Trác Vũ ấn tạm dừng trò chơi, nghiêng đầu nhìn bé con nằm trên giường, 9527 lập tức rời khỏi mạng, khẩn trương hỏi, “Bé con sao rồi?”
Nhìn cả buổi, Hàn Trác Vũ cúi người, kéo chăn lông đang che kín toàn thân bé con ra, phát hiện khuôn mặt nhỏ nhắn của bé con đã thiếu oxi đến đỏ bừng.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Thiếu oxi.” Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình xoa xoa đầu bé con, chuẩn bị ngồi lại chỗ cũ, lại bị bé con nắm chặt ngón tay. Trên mặt bé không còn biểu cảm ngơ ngác và hoảng sợ, đôi mắt mở to, nhìn chằm chằm lòng bàn tay trắng nõn của thiếu niên, lật qua lật lại, không biết đang tìm cái gì.
“Lúc nãy khi bé rơi vào tình trạng mất kiểm soát hình như vẫn còn ý thức, chắc chắn đã phát hiện ra việc tôi phóng điện. Làm sao bây giờ hả kí chủ? Có cần giết người diệt khẩu không?” 9527 khẩn trương hỏi.
“Cậu chơi games bạo lực nhiều quá rồi.” Gương mặt liệt của Hàn Trác Vũ dường như sắp tan vỡ.
“Tôi nói đùa thôi mà kí chủ!” 9527 lập tức đổi giọng nịnh nọt, “Bé còn nhỏ như vậy, dù nói ra cũng không ai tin tưởng, ha ha ~~”
Hàn Trác Vũ rút tay lại, lấy di động ra tiếp tục chơi. Bé còn dùng chăn che gần hết mặt, chỉ để lộ đôi mắt nhìn chằm chằm cậu. Mắt bé vừa to vừa đen, nhưng mặt ngoài lại như phủ một tầng sương mù, không có sự ngây thơ trong sáng của trẻ con. Thạch Lỗi cảm thấy có chút sợ, vụng trộm dịch ghế ra ngoài, cách bạn xa một chút.
Cứ nhìn như vậy hơn mấy giờ, mắt thấy trời sắp tối, hoàng hôn phủ một màu đỏ lên khắp nơi.
“Không còn sớm nữa, các cháu về đi.” Cảnh sát đẩy cửa phòng ra, thấy bé con hoảng sợ, bắt đầu rên rỉ, vội vàng lui ra ngoài, bất đắc dĩ vô cùng.
“Chú xem bé con cứ thế này, bọn cháu mà đi em ấy lại làm ầm ĩ, vậy thì cổ họng làm sao mà khỏi được!” Thạch Lỗi lo lắng nói.
Cảnh sát cũng có chút do dự, cấp trên đã nói, thân phận đứa bé này không đơn giản, nhất định phải chăm sóc thật cẩn thận, nếu xảy ra chuyện gì, cả cục trưởng lẫn chủ tịch huyện đều không thể giúp.
“Anh ơi đừng đi!” Bé con mặt không biểu tình, nhưng trong lòng lại đang khóc.
Hàn Trác Vũ nhíu mày, nói với Thạch Lỗi, “Cậu về, tôi ở lại.”
Trong nhà còn có em trai ốm yếu cùng ông ngoại cao tuổi cần chăm sóc, Thạch Lỗi cũng không dài dòng, dứt khoát gật đầu nói, “Tao về nấu cơm, đúng 6h30 sẽ mang đến cho mày. Đợi ông với Tiểu Hâm ngủ, đêm tao lại đến trông cùng mày.”
Hai người đã tính toán xong, cảnh sát cũng nhẹ nhõm hơn hẳn, dặn “Có việc gì thì gọi chú” rồi rời khỏi phòng.
Bé con kéo kéo chăn lông trên người, chui vào góc giường, nhìn chằm chằm thiếu niên.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Tiểu Chính quả nhiên là đồng chí tốt!” 9527 không biết đã cảm thán bao nhiêu lần.
“Tiểu chính?” Hàn Trác Vũ nghiêng đầu, mắt lộ ra nghi hoặc.
“Đứa bé này chẳng khác gì chính năng lượng di động, vậy nên tôi gọi bé là Tiểu Chính luôn!” 9527 cảm thấy mình rất thông minh.
Hàn Trác Vũ im lặng vài giây, dùng ngón tay chọc chọc gáy bé con, giọng trong trẻo ra lệnh, “Tiếp tục ngủ.”
Bé con liền nằm xuống, nhưng mắt vẫn cố mở ra, rõ ràng đã buồn ngủ tới cực điểm nhưng không chịu ngủ.
Hàn Trác Vũ không để ý tới bé, ngồi bên giường tiếp tục chơi games.
10 phút sau lại ngẩng đầu, bé con đã ngủ, mày nhíu chặt, hai tay nắm chặt góc chăn lông.
Hàn Trác Vũ đặt di động đã chơi đến nóng rực sang một bên, thở phào một hơi.
6h30, Thạch Lỗi đến, tránh không khỏi quấy rầy đứa bé dù ngủ cũng rất bất an. Hàn Trác Vũ nhân tiện đưa cháo đã cắm ống hút cho bé, mình thì chậm rãi ăn cơm.
Dường như nhìn anh trai này ăn rất ngon, bé con lần này không kháng cự, ngoan ngoãn hút cháo.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!” Lần này chỉ nhận được giá trị cảm ơn khi bé hút lần đầu, bởi vậy có thể thấy, lần trước bé phải đói đến mức nào.
Đợi hai người ăn xong, Thạch Lỗi liền về. Hàn Trác Vũ tựa vào một chiếc giường khác, nhìn như đang ngẩn người, kỳ thật đang làm bài tập mà 9527 giao. Điện thoại vì hết pin nên đã sập nguồn, trong phòng im lặng vô cùng, ngoài cửa sổ, bóng đêm đã bao phủ khắp mọi nơi.
“Tít tít tít…” Thông báo của hệ thống cắt ngang mạch suy nghĩ của thiếu niên, cậu mặt không biểu tình nhìn bé con, thật sự không đoán được bé con cần gì.
“Có lẽ bé sợ tối.” 9527 chần chừ nói.
“Trong phòng đang bật đèn.” Hàn Trác Vũ dùng giọng cứng nhắc tự thuật lại sự thật.
“Nhưng bên ngoài trời tối.”
Hàn Trác Vũ im lặng một lát, đứng lên, đi đến bên giường bé con, chậm rãi ngồi xuống. Bé con vội vàng co người lại, lăn vào góc giường, ra vẻ rất sợ hãi, nhưng thông báo của hệ thống lại biến mất, kèm theo đó là thông báo mới, “Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
Khóe môi Hàn Trác Vũ khẽ nhếch lên rồi lại hạ xuống, khôi phục mặt không biểu tình, tiếp tục làm bài trong đầu.

“Đúng là một đồng chí hay ngại ngùng mà!” 9527 cười ha hả nói.

Sep 2, 2017

[LPHT] Chương 19

Chương 19  

Hàn Trác Vũ rất kinh ngạc. Hai năm qua, cậu đã giúp đỡ rất nhiều người, nhưng chưa từng có người nào tràn đầy chính năng lượng như bé con này, từng hành động nhỏ đều có thể nhận được lòng biết ơn từ bé.
Trái tim từ trước đến nay vẫn bình tĩnh như nước hồ thu của thiếu niên khẽ rung động, trên mặt không có biểu cảm gì, đôi mắt đen óng lại tràn ngập dịu dàng.
“Nằm xuống ngủ.” Cậu kéo góc chăn, thấp giọng nói. Cứ co người như vậy, sớm muộn gì cũng tê chân.
Bé con giật giật, lại không làm theo.
Hàn Trác Vũ đợi cả buổi, cuối cùng vươn ngón tay, chọc chọc mái tóc đen mượt của bé con.
Bé con run lên như bị điện giật, hoảng sợ ngẩng đầu, nhìn thấy khuôn mặt sát gần của thiếu niên mới chậm rãi bình tĩnh lại. Đây không còn là căn phòng chật hẹp ẩm mốc, cũng không phải cốp xe nóng bức, anh này đã cứu mình, người xấu sẽ không tiêm gì vào người bé, cũng sẽ không bóp cổ.
Hàn Trác Vũ nhìn thẳng vào mắt bé, nhắc lại, “Nằm xuống ngủ.” Dừng một lát, lại thấp giọng bổ sung, “Như vậy thoải mái hơn.”
Bé con im lặng một lát, chậm rãi nằm xuống, kéo cao chăn lông, chỉ để lộ đôi mắt đen láy to tròn nhìn chằm chằm thiếu niên, như thể sợ cậu sẽ biến mất.
Hàn Trác Vũ cẩn thận kéo chăn lại cho bé, đắp lên bàn chân lộ ra ngoài, lấy di động ra chơi games.
Năm phút sau, mắt bé con bắt đầu díp lại; 10 phút sau, bé nắm chăn, không cam lòng nhắm mắt. Hàn Trác Vũ ngẩng đầu nhìn bé, tắt nhạc nền games. Phòng bệnh liền trở nên im lặng vô cùng.
“Á ~” Bé con đột nhiên bật dậy, cổ họng đang bị thương phát ra tiếng rên rỉ.
9527 cùng Hàn Trác Vũ đều hoảng sợ vô cùng.
Thấy anh trai vẫn ngồi cạnh giường, bé con thở phào, lại từ từ nằm xuống. Lúc này, bé không chịu nhắm mắt, mà cơ thể đã mệt mỏi vô cùng của bé không ngừng phát ra sóng não xin giúp đỡ.
Tiếng tít tít vang lên liên tục trong đầu Hàn Trác Vũ. Cậu nghiêng đầu, dùng tay che đôi mắt to tròn của bé con lại.
Bé con theo phản xạ nhắm hai mắt lại, sau đó không còn sức mở ra nữa. Sau khi bị bắt cóc, bé luôn sống trong tình trạng sợ hãi, đã bao nhiêu ngày không ngủ đủ, chính bé cũng không nhớ rõ nữa rồi.
Tiếng tít tít vẫn còn, Hàn Trác Vũ nghĩ nghĩ, bật nhạc nền games lên mức to nhất, tập trung chơi. Lúc thì nhảy, lúc tấn công, lúc lại phòng thủ, âm thanh hiệu ứng vang lên không dứt, nghe náo nhiệt vô cùng.
Biết anh trai kia vẫn đang ở bên mình, thần kinh căng thẳng của bé con từng chút bình tĩnh lại, chậm rãi chìm sâu vào giấc ngủ.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp.”
9527 xoa xoa tay, cười ha hả.
Cách đó vài nghìn cây số, người nào đó nhận được tin, vội vàng dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới huyện Phương Trung.
Thạch Lỗi đợi em trai ngủ, hầm một chén cháo trắng, mang theo cơm và thức ăn đưa đến bệnh viện. Bé con vốn núp ở góc giường đã nằm xuống ngủ, bạn tốt ngồi bên giường nghịch điện thoại, nhạc games mở rất to.
“Sao mày mở tiếng to vậy? Không sợ ồn đến bé con à?” Thạch Lỗi thấp giọng hỏi.
Không đợi Hàn Trác Vũ trả lời, bé con đột nhiên mở mắt, nhìn thấy thiếu niên cao lớn cường tráng, cổ họng lại nức nở, dường như rất sợ hãi.
Thạch Lỗi cũng hoảng sợ, vội vàng lùi ra sau, giơ cao hai tay, tỏ vẻ mình không làm gì cả.
“Đừng sợ.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh mở miệng.
Bé con rốt cuộc không ngủ được nữa, lại ngồi dậy, dùng chăn bao kín người thành một bọc tròn, chỉ để lộ đôi mắt nhìn chằm chằm Thạch Lỗi.
Không ngủ được thì ăn, Hàn Trác Vũ nhận cặp lồng, lấy cháo ra, cắm ống hút vào, đưa đến bên miệng bé con.
Bé con cúi đầu, không chịu ăn.
“Thằng bé không chịu ăn, làm sao bây giờ?” Thạch Lỗi lo lắng vô cùng. Không biết cảnh sát đã tìm được người nhà đứa bé chưa, cứ thế này sao mà khỏi bệnh được.
Hàn Trác Vũ lắc đầu, đặt cháo xuống, lấy cơm của mình ra bắt đầu ăn. Cậu gắp đồ ăn sang một bên, để lộ cơm trắng phía dưới, cứ một ngụm rau, một ngụm cơm trắng, một miếng thịt, một ngụm cơm trắng. Mùi đồ ăn lan tỏa trong bệnh viện, hòa vào với mùi nước khử trùng.
“Tít tít tít…” Lại là thông báo của hệ thống.
“Kí chủ, có lẽ bé đói bụng rồi.” 9527 suy đoán.
Hàn Trác Vũ không để ý, tiếp tục ăn. Thạch Lỗi lấy di động ra, chuẩn bị ngồi chơi Plants vs Zombie.
Năm phút sau, ngoài tiếng tít tít ra, trong phòng còn truyền đến tiếng bụng kêu rầm rĩ. Bé con dùng sức ấn bụng, cúi đầu thấp hơn. Bé thấy đau bụng quá!
Hàn Trác Vũ buông bát cơm đã ăn sạch sẽ. 9527 nói Lôi Phong đồng chí không bao giờ lãng phí lương thực, vậy nên cậu cũng tạo thành thói quen tốt ăn sạch suất cơm của mình.
Cậu cầm bát cháo, đưa ra trước mặt bé con, nói, “Uống!”
Bé con không phản ứng.
Cậu chọc chọc mái tóc mềm mại của bé con.
Giằng co vài phút, bé con rốt cuộc động, chậm rãi ngẩng đầu, ngậm lấy ống hút, uống một ngụm nho nhỏ. Chất lỏng sền sệt ấm áp tràn đầy khoang miệng, tuy lúc trôi qua cổ họng sẽ khiến bé đau đớn, nhưng vừa xuống bụng lại thoải mái cực kỳ! Ánh mắt bé sáng rực, tiếp tục uống từng ngụm nhỏ.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp.”
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp.”
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp.”
“Đinh…”
“Đinh…”
Hàn Trác Vũ nghiêng đầu, mắt lộ ra nghi hoặc. Bé con này sao giống mấy chú chó mèo hoang vậy, uống một ngụm lại cảm ơn một lần là sao? Thật sự rất… Đáng yêu…
Nhìn miệng bé con phình lên, cậu cảm thấy lòng mình mềm nhũn, khóe miệng nhịn không được nhếch lên một cái, lại nhanh chóng khôi phục mặt không biểu tình.
“Ước gì bát cháo này uống mãi không hết!” 9527 cầu nguyện tự đáy lòng.
Uống cháo xong, Hàn Trác Vũ ra hiệu bảo Thạch Lỗi đi ra ngoài, để bé con ngủ một giấc. Khuôn mặt nhỏ nhắn của bé trắng bệch, mắt thâm lại, nhìn có lẽ đã mấy ngày rồi không ngủ đủ. Tình trạng này ngay cả người lớn còn không chịu được, nói gì đến một đứa trẻ mới bốn năm tuổi.
Bụng đã no, não liền phát ra tín hiệu buồn ngủ. Bé con nằm ngửa, liếc trộm anh trai kia qua khe hở, thấy cậu cầm di động chơi games, không định đi, lúc này mới chậm rãi nhắm hai mắt lại. Nhạc games rất ồn ào, nhưng bé vẫn cảm thấy yên lòng cực kỳ, ý thức dần dần mơ hồ.
“Kí chủ, hôm nay chúng ta nhận được tất cả 720 điểm giá trị cảm ơn đấy!” 9527 vui mừng nói, “Khi cứu những người đang gần tuyệt vọng, giá trị cảm ơn nhận được dường như rất nhiều. Vậy nên, kí chủ à, sau này chúng ta tập trung giúp đỡ người bị bệnh đi! Tôi đã định hướng nghề nghiệp cho kí chủ, sau này kí chủ thi đại học y, ra làm bác sĩ được không?”
Làm bác sĩ sao? Nhớ tới cảnh mẹ toàn thân đầy máu được đưa vào phòng giải phẫu, đến khi đưa ra ngoài đã đắp vải trắng, đau đớn cùng cảm giác vô lực tường chừng đã quên lại ập tới. Nếu mình có khả năng cứu chữa, mẹ đã không chết đúng không?
“Được, làm bác đi.” Thiếu niên kiên định gật đầu, phát hiện thế giới nho nhỏ hoang vu của mình bỗng nhiên xuất hiện một con đường thẳng tắp, chạy dài mãi không thấy điểm cuối. Cậu không biết cuối con đường là cảnh như thế nào, nhưng khi đã có đường để đi, cậu cảm thấy rất an tâm.
“Kí chủ nhất định sẽ trở thành bác sĩ giỏi nhất thế giới!” 9527 hào hùng nói.
Mắt Hàn Trác Vũ sáng lên, nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết nghĩ gì. Chừng 10 phút sau, một y tá cẩn thận đẩy cửa phòng ra, vẫy tay với cậu.
Hàn Trác Vũ đặt di động vẫn đang chơi dở xuống cạnh giường bệnh, nhẹ nhàng đi ra ngoài.
“Đây là đơn thuốc, cháu đi nhận thuốc cho bé đi. Tiền thuốc công an đã nộp rồi, cháu không cần trả nữa.” Y tá đưa cho cậu một tờ đơn thuốc.
Hàn Trác Vũ gật đầu. Thạch Lỗi đang ngồi nghịch điện thoại ở ngoài phòng bệnh vội vàng đuổi theo. Hai người xuống đại sảnh ở tầng một, tìm được hiệu thuốc thì đưa đơn thuốc cho dược sĩ. Chợt có tiếng ầm ĩ truyền đến.
“Bác sĩ à, con gái tôi đã sốt cao liên tục hơn một tuần rồi, anh làm ơn tiêm cho cháu trước, sau này tôi nhất định sẽ nộp tiền đủ!” Một người đàn ông trung niên giữ chặt tay bác sĩ, đau khổ cầu xin. Ông râu ria xồm xoàm, khuôn mặt tiều tụy, trên người mặc một bộ vest đắt tiền, nhưng lại nhăn nhúm, nhìn có vẻ rất sa sút.
“Không phải tôi không muốn giúp anh, mà đấy là quy định của bệnh viện. Trẻ em cần tiêm rất nhiều, trẻ em đang sốt cao kéo dài cũng nhiều, bệnh viện của chúng tôi bé thế này, kháng khuẩn vốn đã khan hiếm, nếu tiêm miễn phí cho anh thì con người ta phải làm sao?” Bác sĩ không kiên nhẫn vung tay, vội vàng rời đi.
Người đàn ông bước được hai bước lại đột nhiên dừng lại, hiển nhiên biết rõ mình có cầu xin nữa cũng vô dụng. Ông vò đầu mình, gương mặt tiều tụy lộ ra biểu cảm tuyệt vọng cùng đau đớn tột độ.
“Cứu con tôi với! Ai cứu con tôi với!” Ông đang không ngừng hò hét trong lòng.
Hàn Trác Vũ không tự chủ được nhìn sang.
Người đàn ông bỗng nhiên gặp tầm mắt của thiếu niên, đôi mắt trong như nước, không chút gợn sóng, khiến tâm trạng người bỗng yên bình hơn hẳn. Ma xui quỷ khiến, ông bước qua, mở miệng, “Xin chào, chú có thể vay cháu một vạn đồng được không? Tuần sau chú sẽ trả cho cháu.”
Vừa mới dứt lời, người đàn ông đã hối hận. Ông nghĩ có lẽ mình chịu áp lực quá lớn nên điên rồi. Ông thật sự không ngờ tới, thạc sĩ xuất sắc ngành kinh tế của đại học Pennsylvania, thiên tài kinh doanh dựng nghiệp từ hai bàn tay trắng, lại có một ngày phải cầu xin sự giúp đỡ từ một đứa trẻ không quen biết! Nhưng ông còn cách nào nữa đâu? Công ty phá sản, vợ ôm tiền bỏ trốn cùng tình nhân, bố đang yên ổn dưỡng lão ở quê vừa nghe tin đã trúng gió quá đời, họ hàng biết ông phá sản thì vội vàng tránh xa. Chỉ trong một đêm mà ông mất đi hết thảy, vừa lo xong tang sự cho bố, con gái lại bị bệnh, tình trạng càng ngày càng kém, ông cảm thấy mình như đang chơi vơi bên vách núi, nếu chẳng may con gái gặp chuyện gì, có lẽ ông sẽ nhảy xuống luôn.
“Xin lỗi cháu, có lẽ chú chịu áp lực lớn quá nên tâm trạng không bình thường. Lời vừa rồi cháu đừng tưởng thật.” Người đàn ông nhếch môi, nở nụ cười còn khó nhìn hơn cả khóc.
“Độ thánh khiết quả nhiên rất hữu dụng! Kí chủ, cơ hội giúp người đưa tới tận cửa rồi! Cậu hỏi tên của ông ta, tôi điều tra hồ sơ cho.” 9527 kích động.
Mắt Hàn Trác Vũ hơi sáng lên. Nếu người xin giúp đỡ là người trưởng thành, cậu sẽ lựa chọn rất cẩn thận, nhưng nếu là trẻ con và động vật, cậu sẽ không chút do dự.
Không đợi cậu mở miệng, Thạch Lỗi đã dùng giọng điệu ‘Ông muốn lừa tiền à’ chất vấn, “Không phải chỉ là phát sốt thôi sao? Làm gì đến một vạn đồng? Chú nghĩ bọn cháu ngu à?”
“Khi bệnh tay chân miệng đã nặng đến mức không thể dùng thuốc bình thường, bác sĩ sẽ tiêm kháng khuẩn lòng trắng trứng để tăng khả năng miễn dịch của bé. Thuốc này rất đắt, lượng cần tiêm dựa theo thể trọng của bé để tính, một mũi tiêm là 800 đồng, một đứa trẻ bình thường phải tiêm ít nhất 10 mũi.” 9527 đúng lúc phổ cập khoa học.
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, không đầu không đuôi phun ra một chữ, “Tên.”
Người đàn ông ngẩn người, lúc kịp phản ứng lại thì thấp giọng nói, “Thiệu Dật Thần.”
“Cụ thể hơn.”
“Thiệu () ghép từ ‘đao’ () và ‘khẩu’ (), ‘Dật’ trong ‘an dật’, ‘Thần’ trong ‘thần dân’.” Người đàn ông đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi.

9527 quét lấy hình ảnh người đàn ông, nhanh chóng kiểm tra thân phận.