Oct 8, 2017

[LPHT] Chương 37

Chương 37

Cơ sở vật chất của Mái ấm Vũ Nhân tuy đơn giản nhưng rất đầy đủ, cách giáo dục rất mới lạ, hơn nữa vì những đứa trẻ được nhận đều rất đặc biệt, bởi vậy ngôi trường cho phép phụ huynh đến thăm con giữa giờ, giáo viên còn tổ chức rất nhiều hoạt động hoặc buổi giao lưu giữa phụ huynh và các bé, để mọi người cùng nhau chia sẻ kinh nghiệm.
Sắp đến giờ tan học, có rất nhiều phụ huynh đã tới, ở bên cạnh con mình. Lôi Đình mới đón con về được một năm, rất nhiều việc anh không rõ, nói chuyện với những người bố người mẹ này, anh rút ra được rất nhiều kinh nghiệm. Một người nuôi con rất vất vả, không phải về mặt thể chất mà về mặt tinh thần, nhìn bé không nói một lời, không vui buồn giận dữ, không biết ngọt bùi cay đắng, cứ ngơ ngác mà sống, cái cảm giác đau đớn ấy không ai có thể tưởng tượng được.
Mà ở Mái ấm Vũ Nhân, các phụ huynh đều đã trải qua đau đớn như vậy có thể thấu hiểu, thông cảm cho nhau, kinh nghiệm của họ rất đáng quý. Lôi Đình tuy địa vị cao, nhưng không phải không gì không làm được, trước mặt con trai, anh cũng chỉ là một người bố thất bại mà thôi.
Gần đến giờ tan học, Lôi Đình đã làm quen được không ít phụ huynh, Lôi Sâm cùng Hàn Trác Vũ chụm đầu chơi sudoku, khi chuông tan học vang lên, cả hai thậm chí còn không muốn về.
Lục Bân làm thủ tục nhập học cho tiểu thiếu gia, còn cầm theo một chiếc cặp sách nhỏ rất xinh.
“Được rồi, chúng ta về thôi, mai lại đến.” Lôi Đình xoay người khuyên con.
Lôi Sâm ôm mấy quyển sudoku vào trong lòng.
“Đây là sách của trường, con không được tự ý cầm về như vậy.” Lôi Đình ngồi xổm xuống, nghiêm túc nói.
Lôi Sâm hạ mắt, cự tuyệt nghe lời bố nói.
“Ngoan nào, về bố mua cho con quyển mới.” Lôi Đình dùng biện pháp dụ dỗ.
Lôi Sâm trực tiếp ôm mấy quyển sách ra cửa. Cậu chỉ muốn quyển màu xanh trắng này thôi, đây là màu anh trai thích nhất.
“Cái thằng này, sau không chịu nghe lời hả?” Lôi Đình không kìm được, bắt đầu nóng nảy rồi. Lần trước lấy khung ảnh của Tiểu Vũ, giờ lại cầm sách của trường mẫu giáo, còn định tiếp diễn đến bao giờ nữa? Anh có thể dung túng bé, nhưng người khác họ có thể không?
“Được rồi, quyển sudoku này cho bé mang về luôn đi. Tôi hiếm khi thấy bọn nhỏ biểu đạt cảm xúc yêu thích mãnh liệt như vậy lắm.” Viện trưởng cười khoát tay. Khó được khi nhìn thấy một đứa trẻ tự kỷ mà hoạt bát như vậy, nếu bà là mẹ bé, bà chẳng những không tức giận, còn sẽ rất vui vẻ.
“Không phải vậy, đây không phải lần đầu bé làm như thế…” Lôi Đình nhíu mày.
Không đợi anh nói xong, Hàn Trác Vũ đi tới, trực tiếp rút quyển sách trong lòng bé con ra, cúi người lắc lắc ngón trỏ, lạnh lùng mở miệng, “Không, có, lần, sau!”
Bé con bị ánh mắt khiển trách của anh trai làm cho hoảng hốt, rốt cuộc nhận ra mình sai, rụt vai, mắt ướt nước, nhìn đáng thương vô cùng.
Làm nũng cũng vô dụng! Việc này liên quan đến đạo đức, không thể thỏa hiệp! Hàn Trác Vũ bình tĩnh liếc bé một cái, trực tiếp đi ra ngoài.
Bé con nuốt nước mắt, chạy lên trước ôm đùi cậu, đầu nhỏ lắc mạnh tỏ vẻ mình sẽ không bao giờ làm như vậy nữa.
“Ngoan!” Hàn Trác Vũ lúc này mới dừng bước, dùng sức xoa đầu bé con.
Hai đứa trẻ một lớn một nhỏ đứng trong ánh mặt trời vàng óng, tạo thành hai cái bóng thật dài sau lưng, gần như chồng lên nhau. Khung cảnh này ấm áp mà cảm động vô cùng, khiến Lôi Đình nhìn mà mê mẩn, mãi đến khi hai người đi đến bên xe, quay đầu ý bảo anh mở cửa xe, anh mới khó khăn tỉnh táo lại.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Kí chủ, đồng chí Đại Chính càng ngày càng thích cậu rồi! Nhìn ánh mắt anh ta nhìn cậu kìa…” 9527 thỏa mãn cảm thán.
“Làm ơn đừng có nói mấy lời mờ ám như vậy!” Hàn Trác Vũ vừa kháng nghị, vừa kéo bé con ra trước mặt, ngăn người đàn ông đang đến gần kia. Cậu gần như không dám nhìn thẳng vào đôi mắt dịu dàng của đối phương.
“Ai, quan hệ của bọn họ là như thế nào vậy?” Viện trưởng đợi một nhà ba người đi xa, mới hỏi Lục Bân đang cầm máy quay đứng cạnh mình.
Lục Bân chỉnh máy quay, nói, “Quan hệ tương đối phức tạp, tạm thời tính là chú cháu đi, nhưng đúng ra phải là cậu cháu. Tôi cũng không nói rõ được, nếu là cậu cháu thì Tiểu Vũ chắc chắn sẽ không vui.”
Việc riêng của người ta, viện trưởng không tiện hỏi nhiều, khẽ cảm thán, “Hai người đó phối hợp rất hài hòa trong việc giáo dục trẻ. Chỉ cần ba, năm năm thôi, Lôi Sâm nhất định có thể khôi phục bình thường.”
“Hi vọng vậy! Ngày mai gặp lại.” Lục Bân tạm biệt viện trường, vừa đi vừa thấp giọng nỉ non, “Đúng là phối hợp rất hài hòa, càng ngày càng giống đôi vợ chồng son, một người chính diện, một người phản diện, ăn ý thật!”
Bên này, Lôi Đình cùng hai đứa nhỏ đã lên ghế sau, chờ Lục Bân lái xe. Lôi Đình thấy con trai chui vào trong lòng thiếu niên, cự tuyệt đối mặt với mình, hiển nhiên vẫn còn giận chuyện vừa rồi, không khỏi có chút đau đầu. Anh kỳ thật rất thích chiều theo ý con, nhưng sau này khi mình chết, ai sẽ là người bao dung bé? Sự ương ngạnh của bé sẽ tạo thành hậu quả gì? Anh thật sự không thể tưởng tượng nổi!
“Tiểu Sâm, nhìn bố.” Anh ngồi gần lại, trầm giọng mở miệng.
Hàn Trác Vũ toàn thân cứng đờ, cố nén cơn sợ hãi không lùi ra sau.
Lôi Sâm dúi đầu vào hõm vai anh trai, như thể không nghe thấy gì.
“Con nhìn bố này!” Lôi Đình cố nén lửa giận, khí thế uy nghiêm khiến bầu không khí trong xe ngày càng căng thẳng.
Hàn Trác Vũ mặt tái nhợt, kéo bé con trong lòng ra, xoay đầu bé về phía người đàn ông.
“Con nghe này.” Lôi Đình giữ chặt con, nói, “Hành động hôm nay của con, kể cả việc lần trước con lấy trộm ảnh của anh Tiểu Vũ đều không đúng. Con giờ còn nhỏ, người khác có thể bao dung tha thứ cho con, nhưng sau này con lớn, con phải tự chịu trách nhiệm. Người ta có thể đưa con vào tù, cho con nhận giáo dục cải tạo. Biết tù là nơi như thế nào không? Chỗ đó không có bố, không có anh Tiểu Vũ, không có chú Lục Bân, không có máy tính, không có truyện cổ tích, chỉ có người xấu rất độc ác thôi, bọn họ sẽ ăn sống con.”
Phụt ~ Vừa mới lên xe, Lục Bân nhịn không được bật cười, vội vàng che miệng mình, đặt camera lên cạnh gương chiếu hậu, quay lại cảnh nhị thiếu gia giáo dục con trai.
Cơ thể cứng đờ của Hàn Trác Vũ trong chốc lát thả lỏng, đôi mắt hạ xuống cố nén cười. Chú Lôi nói những lời ngây thơ như vậy kỳ thật rất đáng yêu.
Nhưng Lôi Sâm còn chưa biết gì hiển nhiên bị dọa, đôi mắt vừa đen vừa lớn tràn nước mắt, hoảng sợ nhìn bố, cơ thể cũng bắt đầu lạnh run.
De dọa có hiệu quả rồi, nhưng hình như hiệu quả hơi quá mức, Lôi Đình vội vàng buông con ra, định ôm bé vào trong lòng an ủi, con lại đẩy tay anh, nhào vào trong lòng thiếu niên im lặng khóc, còn ra sức cắn chặt cổ áo thiếu niên, biểu đạt sự bất an của mình.
Hàn Trác Vũ xoa nhẹ lưng bé con, trấn an nỗi sợ trong lòng bé.
Lôi Đình vừa ngại ngùng lại vừa hối hận, xoay đầu con ra, ôm hai má bé dịu dàng nói, “Tiểu Sâm, bố sai rồi, vừa rồi chỉ lừa con thôi. Có bố ở đây, không ai dám ăn con cả.”
Bé con vẫn tiếp tục khóc, cằm cùng cổ đã ướt nước mắt rồi.
Lôi Đình vươn tay, định xoa đầu con, an ủi bé, lại bị né tránh, bàn tay xấu hổ dừng giữa không trung. Anh sớm đã biết, mình không phải một người bố tốt, anh huấn luyện nhiều tân binh như vậy, nhưng khi đứng trước mặt con, anh lại chẳng biết làm sao, ngay cả lựa lời mà nói cũng không biết đường, thật sự là quá thất bại!
“Tít tít tít…” Thông báo của hệ thống vang lên, bộc lộ sự bất lực của người đàn ông.
Hàn Trác Vũ dùng ánh mắt phức tạp nhìn đối phương. Cậu có thể cảm nhận được tình yêu của chú Lôi dành cho Tiểu Sâm, chính vì tình cảm này quá mức sâu đậm, không cách nào dùng ngôn từ và hành động để biểu đạt toàn bộ, vậy nên anh mới lộ vẻ ngốc ngếch như vậy. Nếu mình là con chú Lôi thì hạnh phúc biết bao…
Xua đuổi ý nghĩa không thực tế này, Hàn Trác Vũ không hiểu sao lại tới gần người đàn ông, cọ nhẹ đầu vào tay anh.
Mái tóc của thiếu niên rất mềm mại, xúc cảm rất tuyệt vời khiến tâm trạng lo lắng của Lôi Đình bỗng dịu lại. Anh bất giác mở rộng tay, luồn vào mái tóc cậu. Mỗi lần anh cảm thấy uể oải thất vọng vì con, anh lúc nào cũng được thiếu niên an ủi.
Thiếu niên khẽ híp mắt lại, biểu cảm thỏa mãn.
Anh trai hình như rất thoải mái, chẳng lẽ bố cũng biết phóng điện? Lôi Sâm đã quên nức nở, tò mò nhìn hai người. Khi bố khẽ cười, chuẩn bị thu tay về, bé bắt lấy cổ tay bố, đặt bàn tay to của bố lên trán mình, miệng phát ra tiếng rẹt rẹt.
Lôi Đình ngây dại, không biết nên phản ứng như thế nào.
Hàn Trác Vũ phóng ít điện từ đầu ngón tay, chạm nhẹ lên trán bé con. Cảm giác tê dại chạy vụt qua da, khiến bé con bỗng chốc mở to hai mắt nhìn. Hóa ra bố cũng là siêu nhân sao?! (o)
Lôi Đình không biết con đang tưởng tượng ra những thứ gì, anh giật mình, ngơ ngác một lát rồi lập tức hoàn hồn, yêu thương, trân trọng xoa mái tóc con, thấy con thuận theo khác thường, còn dùng ánh mắt hâm mộ nhìn mình, đột nhiên cảm giác hốc mắt nóng bừng, bất giác ôm cả hai đứa trẻ vào trong lòng.
Hàn Trác Vũ lắc người một cái, cảm thấy cánh tay người đàn ông đang ôm lấy mình khẽ run lên, vội vàng tựa vào lồng ngực nở nang của anh, không dám lộn xộn. Tiếng tim đập vững vàng từng nhịp, thay thế tín hiệu xin giúp đỡ dồn dập lúc trước, khiến cậu cảm thấy an tâm vô cùng.
Thấy anh trai không nhúc nhích, bé con cũng không động đậy, do dự nửa ngày, nhẹ nhàng ôm lấy eo bố.
Cơ thể Lôi Đình khẽ cứng lại, sau đó lập tức bình tĩnh, mắt đỏ bừng, xúc động hôn đỉnh đầu con và thiếu niên, từng nụ hôn vụn vặt, như thể hôn bao nhiêu cũng không đủ. Giờ phút này, niềm hạnh phúc chưa từng có đang lan tỏa khắp lòng anh.
Lục Bân nhìn thấy ba người ôm nhau qua gương chiếu hậu, lặng lẽ lau nước mắt nơi khoé mắt. Anh vẫn không dám khởi động xe, sợ đánh vỡ giờ phút cảm động này.
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Kí chủ cố lên! Tôi còn thiếu 1397 điểm nữa thôi là lên cấp hai rồi!” 9527 vừa lên tiếng, bầu không khí ấm áp như quả bóng bay bị chọc thủng, vỡ tan.
Hàn Trác Vũ khẽ đẩy Lôi Đình ra, hai má đỏ bừng.
Bé con cũng bị ôm đến không thở nổi.
“Được rồi, vừa rồi là bố sai, bố không nên lừa con, xin lỗi con! Con tha thứ cho bố nhé?” Lôi Đình một lần nữa xoa đầu con, thấy bé không phản kháng, nở nụ cười nhẹ nhõm.
“Cảm ơn.” Dừng lại vài giây, anh ghé vào tai thiếu niên, khàn khàn nói.
Hàn Trác Vũ mặt không cảm xúc quay đầu ra ngoài cửa sổ, vành tai lại đỏ bừng.
Lôi Đình nhịn không được vươn tay nhéo nhéo, thấy thiếu niên đột nhiên bật dậy, quay đầu, mở to mắt nhìn mình, chẳng khác nào bé thỏ hoảng hốt, anh bật cười ha hả.
Bé con nhìn bố, lại nhìn anh trai, cảm thấy có lẽ họ đang chơi trò chơi rất thú vị, tháo giầy, đứng lên ghế nhảy nhảy.
Lôi Đình cùng Hàn Trác Vũ vội vàng giữ chân bé, đề phòng bé ngã xuống.
Lục Bân liếc nhìn ba người qua kính chiếu hậu, vẫn là ba người đó, nhưng bầu không khí giữa họ lại khác hẳn trước đây, thân mật vô cùng. Đây mới đúng là một gia đình!
Lục Bân âm thầm gật đầu, mở radio, phát bài “Cát tường tam bảo”.
Bố ơi, mặt trời đến rồi, trăng đã về nhà chưa?
Rồi đấy con.
Ngôi sao xuất hiện, mặt trời lại đi đâu rồi ạ?
Trên trời đấy.
Sao con không tìm thấy các bạn ấy?
Các bạn ấy về nhà rồi.

Mặt trời, ngôi sao, mặt trăng là một nhà may mắn bố nhỉ…

Oct 6, 2017

[LPHT] Chương 36

Chương 36

Thiếu niên tiếp tục đi đến bên một bé gái. Cô bé nằm rạp trên mặt đất, trong tay cầm chiếc bút dạ màu, liên tục vẽ vòng tròn trên giấy. Cả trang giấy đã kín mít những nét vẽ nguệch ngoạc, thậm chí nhiều chỗ còn bị đâm rách, cô bé vẫn không chịu ngừng, như một người máy mất đi khả năng khống chế.
Trẻ em chừng bốn năm tuổi vẫn còn chưa biết hết, thích làm những hành động phá hoại nho nhỏ, bởi vậy cô giáo chăm bọn trẻ cũng không thấy lạ, mặc cô bé vẽ.
Nhưng thiếu niên lại nghe thấy cô bé đang phát tín hiệu cầu cứu. Cậu đi đến bên cạnh cô bé, xoay người nhìn trong chốc lát.
“Bút dạ hết mực rồi.”
“Thảo nào cô bé lại nôn nóng như vậy, mực ở ô thứ hai trên giá sách đấy.”
Thiếu niên tìm được mực nước, đổ vào trong từng chiếc bút dạ, sau đó vẽ thử hai đường lên trang giấy trắng, rồi giơ tờ giấy lên cho cô bé xem.
Cô bé liếc một cái, chậm rãi dừng vẽ vòng tròn, đổi chiếc bút khác chấm thử trên giấy, dường như đã cảm thấy hài lòng, rốt cuộc lấy một tờ giấy mới ra, vẽ một chiếc cây, lại vẽ thêm dòng sông nhỏ…
Hàn Trác Vũ nhanh chóng đổ mực cho cả chiếc cô bé cầm lúc trước, đặt bên chân cô bé.
Tiếng tít tít biến mất, một bức tranh có trời xanh mây trắng, cánh rừng dòng sông, hoa tươi khoe sắc dần dần thành hình, cùng lúc đó, Hàn Trác Vũ nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ cô bé.
Cậu khẽ nhếch môi, đi đến bên đứa trẻ khác.
Đây là một cậu bé rất yên tĩnh, đang ghé vào bàn lật xem một quyển truyện cổ tích mới tinh. Giống cô bé lúc trước, động tác của bé cũng rất máy móc, cứ lật qua lật lại hai trang sách mà không xem. Nếu là người thường, chắc chắn sẽ cho rằng hành động của các bé chỉ là những việc ngờ ngệch mà trẻ tự kỷ làm, nhưng Hàn Trác Vũ lại khác, cậu có thể nghe thấy tiếng lòng của các bé.
“Qua quét hình, quyển sách này chưa rọc giấy hết, có hai tờ dính vào với nhau, thảo nào bé cứ lật tới lật lui.” 9527 thật sự không biết nói gì hơn.
Hàn Trác Vũ tiến đến, ngồi xổm xuống bên cạnh cậu bé, chậm rãi rút quyển sách từ trong tay bé ra, thấy đáy mắt bé toát ra sự phẫn nộ, cậu nhanh chóng tách hai tờ dính vào với nhau, nhét lại vào tay bé.
Tiếng tít tít lập tức biến mất, 9527 như nguyện nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn.
“Mấy đứa trẻ này đáng yêu quá! Kí chủ, chỉ còn một cô bé nữa cần trợ giúp thôi, nhưng tôi thật sự không biết cô bé cần gì.” Giọng 9527 có chút bất đắc dĩ.
Bé con ngồi thu lu, ôm hai đầu gối, đầu vùi vào trong khuỷu tay, cố hết sức thu nhỏ sự tồn tại của mình. Nếu không phải tiếng tít tít vẫn đang vang lên, Hàn Trác Vũ gần như sẽ không để ý đến cô bé.
Cậu đi tới, cô bé hình như nghe thấy tiếng bước chân, bả vai nho nhỏ khẽ run lên.
“Có lẽ là bé mới tới nên hơi sợ, làm sao giờ?” 9527 vò đầu bứt tai.
Hàn Trác Vũ cũng do dự, đối với cô bé mà nói, cậu cũng là người xa lạ, bé chắc chắn không thích ở cạnh người xa lạ.
Cậu đưa mắt nhìn xung quanh, nhìn thấy giá gỗ đặt đầy thú bông, mắt sáng lên.
Cầm lấy một con gấu to gần bằng người, cậu nhẹ nhàng đặt bên người cô bé, sau đó yên lặng rời đi.
Cảm thấy có thứ gì đó mềm mềm bên mình, cô bé run lên như hoảng sợ, mãi sau mới chậm rãi ngẩng đầu, liếc một vòng thật nhanh, sau đó ngây ngẩn cả người. Nửa phút sau, cô bé vươn tay, xoa xoa đầu gấu bông, lại nhanh chóng rụt tay về.
Một phút sau, cô bé cuối cùng cũng không thể kiềm chế được sự hấp dẫn của gấu bông, cẩn thận ôm gấu vào trong lòng, thấy không ai để ý, bé dùng má cọ cọ mũi gấu bông.
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
Phòng chơi rốt cuộc yên tĩnh trở lại, chỉ có viện trưởng vẫn đang phát ra tín hiệu giúp đỡ. Khóe môi Hàn Trác Vũ khẽ cong lên rồi lại nhanh chóng buông xuống.
“Đứa bé kia dường như…” Cách đó không xa, viện trưởng đang suy nghĩ xem nên dùng từ gì để miêu tả cậu.
Lôi Đình tập trung nhìn thiếu niên, nở nụ cười dịu dàng.
“Như thể có thuật đọc tâm đúng không?” Thấy thiếu niên quay đầu lại nhìn mình, nụ cười trên mặt anh lại càng tươi.
“Đúng vậy. Cậu bé như thể chỉ cần nhìn là biết suy nghĩ trong lòng mấy đứa trẻ. Tôi có thể cảm nhận được, mấy bé giờ rất hạnh phúc. Cậu bé làm kiểu gì vậy?” Nếu gặp thiếu niên sớm hơn, bà nhất định sẽ thuê cậu đến làm ở Mái ấm Vũ Nhân. Bà cảm nhận được sức cuốn hút mạnh mẽ từ đứa bé này, ngay cả trẻ mắc bệnh tự kỷ cũng không thể nào kháng cự được sức hút này. Nhìn thấy cậu, tâm trạng bất giác sẽ thoải mái hơn.
“Chị không nhìn ra sao? Cậu bé cũng mắc bệnh tự kỷ, không có thuật đọc tâm gì cả, chỉ là đồng cảm tương liên thôi.” Trái tim khẽ nhói một cái, Lôi Đình không biết, anh đang đau lòng cho thiếu niên.
Lôi Sâm rốt cuộc điền xong câu đố sudoku, giơ tay lên khoe với anh trai.
Hàn Trác Vũ lập tức đi tới, nhanh chóng kiểm tra đáp án, sau đó xoa đầu bé con khen ngợi.
Viện trưởng dùng ánh mắt kỳ lạ nhìn thiếu niên, ánh mắt nóng rực gần như sắp nấu chín cậu.
Thấy thiếu niên hạ mắt, rụt rụt bả vai, Lôi Đình đứng chen giữa hai người, trầm giọng nói, “Có thể dẫn chúng tôi ra sân chơi phía sau nhìn được không?”
“A, đương nhiên có thể!” Viện trưởng nhanh chóng rời mắt, xấu hổ dẫn đường. Nếu năm đó kịp thời phát hiện sự khác thường của con gái, liệu con có thể khôi phục như thiếu niên được không? Bà vội vàng dừng suy nghĩ miên man, nếu không nước mắt sẽ rơi mất.
Tòa lâu đài bằng phao rất lớn, có cây cối xanh lá tươi tốt, có dòng sông xanh ngắt, có hoa khoe sắc, có người rừng đầy râu ria, có cá sấu xếp thành đàn…
Lôi Sâm lập tức mở to mắt.
9527 hét lên, “Là rừng Greygor! Kia là người rừng Bayes, cá sấu sông Saya, a, còn có cả lâu đài của rồng nữa! Trong lâu đài nhất định sẽ có rất nhiều kho báu! Tôi cũng muốn đặt tòa lâu đài này cho đồng chí Tiểu Chính, nhưng mà trong nhà không có chỗ dựng!”
Hàn Trác Vũ mất một lúc mới nhớ ra, đây là khung cảnh của câu chuyện “Cuộc phiêu lưu trong rừng Greygor” rất nổi tiếng trên mạng gần đây, tối nào 9527 cũng kể một đoạn cho bé con nghe, thậm chí còn dựng hai nhân vật chibi của kí chủ và bé con thay cho nhân vật chính câu chuyện.
“Đây là cảnh trong câu chuyện “Cuộc phiêu lưu trong rừng Greygor” cho thiếu nhi rất nổi tiếng gần đây. Chúng tôi mới mua được thời gian ngắn thôi, vốn định để mấy đứa bé chơi diễn kịch, giúp các bé có phản ứng với thế giới bên ngoài…” Viện trưởng còn chưa giải thích xong, Lôi Sâm đã cởi giày, kéo anh trai xông vào trong rừng, dẫm lên lưng cá sấu, bon bon băng qua sông.
“A, hai cậu bé nhập vai quá, cả hai từng đọc chuyện rồi à?” Viện trưởng khẽ im lặng. Chỉ cần ở bên thiếu niên, đứa bé kia sẽ rất hoạt bát, chẳng giống trẻ tự kỷ chút nào.
“Tối nào cũng nghe truyện.” Lôi Đình mỉm cười nhìn hai đứa nhỏ.
Lục Bân vội vàng giơ camera lên.
“Thảo nào ~” Viện trưởng gật gù.
Hai cậu bé vượt qua sông Saya, bò lên đỉnh núi Bayes, nhặt hai cây gậy phao, đánh ngã người rừng, cướp chìa khóa trên cổ hắn, đi thẳng vào lâu đài của rồng. Hai gương mặt không cảm xúc phối hợp với đôi mắt lóe sáng, hào hứng vô cùng, nhìn thế nào cũng thấy buồn cười.
Viện trưởng bật cười, “Hành động của hai cậu bé lão luyện thật, như thể đã tự mình phiêu lưu như hai anh em trong câu chuyện vậy. Anh Lôi, bệnh của con anh không nặng lắm, theo kinh nghiệm của tôi, không đến ba năm là bé có thể giống những đứa trẻ bình thường.”
Lôi Đình im lặng không nói. Viện trưởng chưa gặp Lôi Sâm lúc trước, vậy nên phỏng đoán của bà có chút chênh lệch. Có lẽ Lôi Sâm thật sự có thể khôi phục bình thường trong vòng ba năm, nhưng điều kiện tiên quyết là Hàn Trác Vũ phải ở bên bé.
Nghĩ đến sớm muộn gì cũng có một ngày thiếu niên rời đi, Lôi Đình liền không cách nào cười được nữa.
Lúc này, bọn nhỏ đã đến cửa lâu đài mà lại không vào, cầm gậy đứng đấy nhìn trái nhìn phải, như đang tìm kiếm cái gì.
“Hai đứa nhỏ làm gì vậy?” Lôi Đình xua đuổi cảm giác nôn nóng khác thường trong lòng, nhẹ giọng hỏi.
“Chắc là đang tìm rồng. Để gia tăng sự tương tác với mấy đứa trẻ, chúng tôi đã dỡ bỏ con rồng bằng phao, đổi thành người nhà đóng. Anh Lôi, anh vào đi.” Viện trưởng lấy một chiếc đầu rồng ra đội lên đầu Lôi Đình, ý bảo anh đi vào.
Lôi Đình đã từng lên chiến trường, đã từng đi nằm vùng, được chứng kiến thế giới muôn màu, nhưng lại chưa từng chơi diễn kịch với con, anh đứng trong tòa lâu đài mà tay chân luống cuống vô cùng.
Hai đứa trẻ nhìn thấy đầu rồng anh đang đội lập tức lao tới, Lôi Sâm không chút khách khí dùng gậy phao đập bố, Hàn Trác Vũ do dự đôi chút, nhưng thấy Lôi Sâm dùng ánh mắt xin giúp đỡ nhìn mình, cũng gõ nhẹ hai cái.
Lôi Đình chỉ ngơ ngác đứng đấy, la lớn với viện trưởng và Lục Bân, “Sau đó làm thế nào? Tôi phải làm gì nữa?”
Lục Bân nhìn chằm chằm máy quay, cười đến toàn thân phát run, “Nhị, nhị thiếu gia, nằm xuống giả chết đi! Ha ha ha ~”
“Đúng rồi, chết xong thì giao chìa khóa này cho bọn nhỏ.” Viện trưởng ném một chiếc chìa khóa to đùng bằng phao tới.
Lôi Đình luống cuống tay chân nhận lấy.
Nhìn thấy chìa khóa có cánh vàng, hai mắt Lôi Sâm sáng rực, càng thêm ra sức cầm gậy phao đập bố, còn kéo anh trai đánh cùng mình. Bị hai người vây đánh vài phút, Lôi Đình cảm thấy đủ lâu rồi, thuận thế nằm lăn xuống đất, mắt nhắm chặt.
Lôi Sâm dùng tay chọc chọc mặt bố, xác định anh quả thật không dậy nữa, liền lấy chìa khóa từ tay anh, kéo anh trai xông vào tòa lâu đài.
“Vậy là xong rồi à?” Lôi Đình vội vàng đứng lên, đầu đầy mồ hôi hỏi.
“Ha ~” Vừa nhìn thấy anh ngơ ngác đội đầu rồng, Lục Bân liền nhịn không được bật cười, còn rất tri kỷ quay cận cảnh mặt anh. Nhị thiếu gia đúng là càng ngày càng trẻ ra!
Viện trưởng cũng cố nén cười, “Chờ bọn nhỏ lấy chìa khóa mở rương là cuộc phiêu lưu kết thúc. Nếu có nhiều người chơi thì sẽ hay hơn.”
Một lát sau đó, hai đứa nhỏ bê một chiếc rương màu đỏ ra. Lôi Sâm giao chìa khóa cho Hàn Trác Vũ, Hàn Trác Vũ nhanh chóng mở khóa, cầm một đồng tiền vàng bằng nhựa ném cho bé.
Lôi Sâm cũng bắt chước, cầm thỏi vàng ném vào trong lòng anh trai.
Hai đứa trẻ mặt không cảm xúc chơi đùa, đôi mắt sáng rực lại tràn ngập hạnh phúc.
Lôi Đình gỡ chiếc mũ rồng xuống, mỉm cười nhìn họ.
Thoáng nhìn bố, bé con nghĩ nghĩ trong chốc lát, cầm một đồng tiền vui vẻ chạy tới.
“Đây là cho bố à?” Lôi Đình kích động đến khàn cả giọng. Đây là lần đầu tiên con trai chia sẻ một thứ gì đó với anh, điều này có nghĩa là mình đã được tha thứ đúng không? Sau khi bé bị bắt cóc, anh đã nghĩ con sẽ hận mình cả đời.
Lôi Sâm gật gật đầu, lại lấy một đồng tiền nhét vào tay Lục Bân, sau đó xoay mặt nhìn anh trai.
“Ngoan!” Thiếu niên đi tới, xoa mái tóc mềm mại của bé con.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Lục Bân!”
Lôi Đình không cách nào diễn đạt được cảm xúc phức tạp trong lòng, anh chỉ biết, anh rất muốn ôm hai đứa trẻ vào trong lòng, ôm thật chặt.
Anh vừa mới bước lên trước một bước, giang rộng hai tay, hai đứa trẻ lại chạy đi, tiếp tục mặt không biểu tình kiểm tra đồ trong rương.

Viện trường cùng Lục Bân cúi đầu nín cười. Sự uy nghiêm của người đàn ông này đã biến mất rồi, giờ nhìn chỉ thấy ngốc nghếch thôi.

Oct 4, 2017

[LPHT] Chương 35

Chương 35

Phòng ngủ Hàn Trác Vũ.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Kí chủ, đồng chí Đại Chính lại nhớ cậu, ha ha!” 9527 cười đáng khinh.
Hàn Trác Vũ khẽ nhíu mày rồi lại thả lỏng, ra vẻ trấn định lấy bảng chữ mẫu ra luyện chữ. Bé con chơi một ngày đã sớm mệt, co trong chăn nằm ngủ, bóng ma bị bắt cóc đã dần dần lùi xa.
Nghe thấy tiếng gõ cửa nho nhỏ, Hàn Trác Vũ bình tĩnh mở cửa phòng, tai lại đỏ bừng lên.
“Tít tít tít…” Hệ thống thông báo người đàn ông này cần giúp đỡ.
“Tiểu Vũ, chú muốn nhờ cháu một việc.” Nhìn thấy con ngủ say, Lôi Đình thấp giọng nói.
Hàn Trác Vũ nghiêng đầu, dùng ánh mắt khó hiểu nhìn người đàn ông.
Lúc nào cũng làm phiền đứa nhỏ này liệu có ổn không? Cậu bé cũng có cuộc sống của riêng mình, nếu ngày nào cũng đến Mái ấm Vũ Nhân cùng con, thời gian biểu của cậu nhất định sẽ bị đảo loạn, cậu bé có thể chịu được không? Lôi Đình có chút do dự.
Tín hiệu xin giúp đỡ vẫn còn, người đàn ông này lại không nói gì. Hàn Trác Vũ mím môi, khẽ nói, “Chú nói đi.”
Đôi mắt trong sáng của cậu rộng lớn như trời cao, như thể có sức mạnh bao dung hết thảy. Tim Lôi Đình đập loạn nhịp vài giây, thiếu chút nữa lạc đường trong đôi mắt xinh đẹp ấy.
Đè nén cảm xúc khác thường trong lòng, anh thấp giọng hỏi, “Cháu biết Mái ấm Vũ Nhân không?”
9527 lập tức điều tra tư liệu về Mái ấm Vũ Nhân. Hàn Trác Vũ gật đầu.
Lôi Đình cúi người nhìn thẳng vào mắt thiếu niên, dùng giọng khẩn cầu nói, “Chú muốn Tiểu Sâm có thể tiếp nhận nền giáo dục bình thường, nhưng trước đó, chú phải đưa bé đến Mái ấm Vũ Nhân để tiến hành giáo dục đặc biệt. Chú hi vọng một ngày nào đó, bé có thể giống cháu, dù không ai ở bên, cũng vẫn có thể sống khỏe mạnh vui vẻ. Cháu biết đấy, một ngày nào đó chú cũng sẽ già đi, không thể chăm sóc bé cả đời được.”
Câu nói sau cùng khơi dậy ký ức thiếu niên, trước đây, mẹ cậu rất hay dùng giọng buồn bã nói với cậu như vậy. Khi đó cậu còn không hiểu, chỉ cần mẹ ép cậu đi trường giáo dục riêng biệt là lại dùng cách tự tổn thương mình để kháng nghị. Tuy vậy, mẹ vẫn không thỏa hiệp, cố nén nước mắt đưa cậu cho cô giáo, có lần thậm chí còn vứt cậu giữa đám đông, rồi đứng xa xa nhìn cậu.
Kết quả là cảnh sát thấy cậu đứng đó thì dắt đi, mẹ cũng bị kiện tội vứt bỏ con, bị tạm giam 15 ngày. Lúc được đưa vào viện phúc lợi xã hội, cậu mới biết được cái gì gọi là cô độc, như thể toàn bộ thế giới đều chết hết, chỉ còn lại mình cậu.
15 ngày sau, một lần nữa trở về trong lòng mẹ, cậu mới biết được, tình cảm của mẹ dành cho mình quan trọng đến mức nào. Nếu không phải trước lúc ra đi, mẹ liên tục dặn cậu phải dũng cảm sống tiếp, có lẽ cậu đã sớm kết thúc tính mạng của mình.
Tín hiệu xin giúp đỡ ngày càng mãnh liệt, Hàn Trác Vũ nhìn người đàn ông trước mặt. Anh tài giỏi như vậy, địa vị cao như vậy, có lẽ ở Trung Quốc này, hiếm khi nào anh phải đi cầu xin ai. Nhưng hiện tại, anh lại dùng ánh mắt rất khẩn thiết nhìn mình, thái độ chân thành cho thấy anh sẵn sàng trả giá hết thảy vì con, tựa như những gì mẹ đã làm.
Hàn Trác Vũ hạ mắt, che giấu hâm mộ trong mắt.
“Chú biết như vậy sẽ quấy rầy thời gian biểu của cháu, nếu cháu không muốn…” Thấy thiếu niên hồi lâu không nói gì, Lôi Đình thở dài nói.
“Được.” Thiếu niên bình tĩnh phun ra một chữ.
“Cháu đồng ý?” Lôi Đình giật mình hồi lâu mới kịp phản ứng lại, lộ ra biểu cảm vui mừng tột độ. Vì con mình, thiếu niên lại lần nữa thỏa hiệp, anh biết rõ việc này khó khăn đến mức nào đối với người mắc chứng tự kỷ. Càng ngày nợ thiếu niên càng nhiều, anh gần như không biết nên lấy gì để hoàn trả.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
Hàn Trác Vũ cúi đầu, khẽ nhếch khóe môi.
Bình tĩnh trở lại, Lôi Đình vươn tay định xoa mái tóc mềm mại của thiếu niên, lại bị né, đôi mắt không khỏi ảm đạm hơn hẳn. Đến khi nào thiếu niên mới có thể dỡ xuống sự phòng bị, thân thiết với mình? Khát vọng này chẳng kém gì niềm hy vọng con có thể trở lại bình thường.
Sau khi né tránh tay Lôi Đình theo phản xạ, Hàn Trác Vũ cũng có chút tiếc nuối. Chú Lôi cười rất đẹp, lòng bàn tay cũng rất ấm, đến giờ cậu còn nhớ rõ cảm giác ngón tay chú Lôi xuyên qua mái tóc mình. Lần tới nhất định sẽ không né nữa! Cậu âm thầm hạ quyết tâm.
Hôm sau, Lôi Đình giữ chặt bả vai con, thương lượng với bé việc đi nhà trẻ. Có vài đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ nhìn như ngoan ngoãn yên lặng, nhưng một khi bị kích thích sẽ có phản ứng quá khích. Việc Lôi Sâm không muốn làm, không ai có thể ép bé, nếu không bé sẽ cố ý tổn thương chính mình để phản kháng. Lôi Đình phát hiện trên cánh tay Hàn Trác Vũ cũng có vết sẹo tương tự, vậy nên khi đối mặt với họ lại càng thêm cẩn thận.
Nghe bố nói xong, Lôi Sâm cái hiểu cái không nhìn anh trai.
“Anh sẽ đi cùng em.” Hàn Trác Vũ dùng giọng cứng nhắc nói.
Lôi Sâm thỏa mãn gật đầu với bố. Không cần biết đi đâu, chỉ cần có anh trai là tốt rồi.
“Được rồi, đi thay quần áo đi, chúng ta sẽ đi luôn.” Lôi Đình kiềm chế xúc động muốn ôm hai bảo bối này.
Lục Bân đã sớm hỏi rõ đường đi Mái ấm Vũ Nhân, nhanh chóng lái xe đến cửa nhà trẻ, ấn chuông cửa.
Vừa dắt bé con xuống xe, Hàn Trác Vũ đã nghe thấy tiếng tít tít tít vang lên liên tục, không khỏi nhíu mày.
“A~ Bên trong nhiều người cần giúp đỡ quá!” 9527 kinh ngạc nói.
Viện trưởng Mái ấm Vũ Nhân là một người phụ nữ ngoài bốn mươi, tuy bà tuổi không cao lắm, nhưng tóc cũng đã hoa râm, trên mặt đầy dấu vết tan thương. Con gái bà mắc bệnh tự kỷ năm 12 tuổi, nhưng hai vợ chồng bận rộn quá, không kịp thời phát hiện, rồi một buổi chiều nọ, con gái trèo lên sân thượng trường học, nhảy xuống, kết thúc cuộc đời còn rất ngắn của mình.
Vợ chồng đau đớn vô cùng, từ đó liền thành lập Mái ấm Vũ Nhân, dành hết yêu thương đối với con gái cho những đứa trẻ cũng mắc bệnh tự kỷ như con. Bọn họ nghĩ mình đang chuộc tội, vậy nên không thu bất kì chi phí nào, đồng thời cũng rất tận tâm tận lực với bọn nhỏ.
“Chào mọi người, mời ngồi.” Viện trường mời bốn người vào văn phòng, “Lúc trước anh Lục đã đến gặp tôi. Lúc đó tôi có nói với anh lúc nào mang bé đến cũng được, nhà trẻ của chúng tôi không thu bất kì chi phí gì, hơn nữa hoạt động cả năm. Nhưng…” Nói đến đây, viện trưởng khẽ dừng lại một lát, lộ ra biểu cảm áy náy.
Đúng lúc đó, Hàn Trác Vũ nhận được tín hiệu xin giúp đỡ từ đối phương, tiếng tít tít rất to, xem ra bà rất cần giúp đỡ.
“Nhưng chúng tôi gặp vài khó khăn, nhà trẻ này chỉ sợ không thể tiếp tục hoạt động. Tuy vậy, còn nửa tháng nữa, chúng tôi mới đóng cửa, nếu mọi người vẫn muốn, nửa tháng này có thể mang bé đến. Chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.” Viện trưởng nhịn không được thở dài, nhưng chợt nhớ có bé con ở đây, vội vàng nở nụ cười yêu thương, như thể không chút sầu lo gì.
Dù sao đây là lần đầu gặp, đối phương không muốn nói rõ, Lôi Đình cũng không hỏi nguyên nhân đóng cửa. Nửa tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn, nếu hiệu quả rõ rệt, anh tất sẽ nghĩ cách để Mái ấm Vũ Nhân tiếp tục hoạt động.
Viện trưởng cẩn thận quan sát Lôi Sâm, trong lòng đã hiểu tương đối, lại hỏi thêm một vài vấn đề “Bị bệnh từ khi nào, mức độ nghiêm trọng, tuổi bao nhiêu’, sau đó dẫn bọn họ đi thăm khu phòng học.
Khu phòng học không lớn lắm, chỉ có bốn gian, lần lượt là phòng chơi, phòng nghỉ trưa cùng hai phòng học nhỏ. Phía sau khu phòng có một sân rộng, trải thảm mềm mại, trên có một tòa nhà phao hình lâu đài, từ xa nhìn lại rất đồ sộ.
Buổi chiều là thời gian hoạt động tự do, bọn nhỏ đều đang ngồi trong phòng chơi. Mỗi bé ngồi ở một góc, có vẽ tranh, có xếp gỗ, có đọc truyện cổ tích, cũng có bé chẳng làm gì, chỉ ngồi nghịch ngón tay mình. Rõ ràng có hơn mười đứa trẻ ở đây, nhưng lại rất yên tĩnh, khác hẳn cảnh ồn ào trong nhà trẻ bình thường.
Đi đến gần hơn, đủ loại tín hiệu xin giúp đỡ tràn vào trong não cậu, khiến Hàn Trác Vũ đau đầu vô cùng.
“Xem ra nhà trẻ này rất có vấn đề, nhiều người cần giúp đỡ như vậy.” 9527 lần đầu tiên gặp cảnh tín hiệu xin giúp đỡ dày đặc như vậy, không khỏi lau mồ hôi thay kí chủ.
Hàn Trác Vũ đứng ở cửa ra vào do dự, viện trưởng mỉm cười tiến lên, đẩy cửa phòng nói khẽ, “Vào xem đi, chỉ cần đừng tùy ý quấy rầy mấy đứa nhỏ là được.”
Lôi Sâm kéo Hàn Trác Vũ đi vào phòng chơi, dừng lại trước một bàn học đặt mấy tờ câu đố sudoku, mắt to toát ra thần sắc tò mò. Chiếc bàn màu xanh trắng rất xinh đẹp, đó lại là màu mà anh trai thích nhất, bé cầm tờ câu đố lên, lật trước lật sau.
“Sudoku? Mấy đứa bé nhỏ như vậy đã biết giải cái này rồi sao?” Thấy rõ thứ trong tay con trai, Lôi Đình kinh ngạc nhướn mày.
“Viện trưởng cười nói, “Anh Lôi coi thường mấy đứa bé quá rồi. Thượng Đế tuy đóng cánh cửa tâm hồn của mấy bé, lại tặng cho mấy bé thiên phú không ai sánh bằng. Nếu chúng ta có thể vượt qua trở ngại trong tâm hồn bé, chúng ta sẽ nhận ra trong lòng các bé ẩn chứa vô số bảo tàng quý báu. Những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ nhìn có vẻ ngơ ngác chậm chạp, nhưng kỳ thật các bé đều có chỉ số thông minh rất cao. Có lẽ mấy bé không thể nào sống như người bình thường, nhưng ở một vài lĩnh vực, bọn nhỏ lại có năng khiếu độc nhất vô nhị. Bởi vậy chúng tôi chuẩn bị vài món đồ chơi kiểm tra chỉ số thông minh, để khai quật năng khiếu của mấy bé…”
Viện trưởng còn chưa dứt lời, Hàn Trác Vũ đã cầm lấy một tờ câu đố, nhanh chóng biết đáp án xuống, sau đó giơ cho bé con nhìn. Không cần bất kì lời giải thích nào, bé con dường như trời sinh đã nhạy cảm với chữ số, gần như lập tức tìm ra quy luật, cầm bút giải những câu đố khác.
Bé khi thì nhíu mày suy nghĩ, khi thì cắn cắn ngón tay, nhưng tất cả đáp án đều đúng cả.
Dù cũng đã từng phát hiện ra vài thiên tài, viện trưởng vẫn không khỏi ngạc nhiên, “Anh Lôi, xem ra con anh rất nhạy cảm với con số. Tôi đề nghị anh bồi dưỡng bé theo hướng này. Chỉ cần khắc phục được chướng ngại trao đổi, tương lai của bé nhất định sẽ rất sáng lạn.”
“Cảm ơn đề nghị của chị.” Lôi Đình đứng bên người con, thỏa mãn nhìn bé ghi chép tính toán.
Lục Bân cầm camera, chụp lại tư thế oai hùng của tiểu thiếu gia.
Tiếng tít tít vang lên liên hồi trong đầu, Hàn Trác Vũ thấy bé con đang tập trung, chậm rãi đi đến phía một người cần giúp đỡ. Đây là một bé trai chừng bốn năm tuổi, đang dùng những thanh gỗ dựng lâu đài, sau đó lại xô đổ lại dựng lại, xô đổ rồi dựng lại, cứ lặp đi lặp lại mãi…
Trẻ em mắc bệnh tự kỷ không biết giao tiếp với người khác, nếu muốn biết bé cần gì thì phải tự mình quan sát. Hàn Trác Vũ ngồi xổm xuống bên người bé trai, nghiêng đầu nhìn từ trên xuống dưới, từ trái sang phải.
“Kí chủ, bộ xếp gỗ của bé thiếu mất một miếng, để tôi quét cả phòng rồi tìm cho.” 9527 nhanh chóng quét hình, vài giây sau nói, “A, nó rơi dưới kệ đựng mấy con thú bông ấy.”
Hàn Trác Vũ tìm thấy miếng gỗ thất lạc, nhẹ nhàng đặt bên chân bé con.
Tiếng tít tít dừng lại, bé con cầm lấy miếng gỗ cuối cùng, đặt lên đỉnh lâu đài, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng đôi mắt đen láy lại tràn ngập thỏa mãn.
“Đinh ~ Nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
Giá trị cảm ơn của trẻ con lúc nào cũng nhiều, Hàn Trác Vũ khẽ nhếch môi.

Phía bên kia, viện trưởng Lôi Đình đều thấy hành động kỳ lạ của thiếu niên.

Oct 2, 2017

[LPHT] Chương 34

Chương 34

Lôi Đình vốn chỉ định chơi cho đủ người, để con trai tự ngồi chờ trong chốc lát, nhưng thấy biểu cảm của thiếu niên từ quật cường không chịu thua biến thành sùng bái cùng hâm mộ, đầu anh đột nhiên nóng lên, thể lực như dùng mãi không hết, càng ra sức chạy, truyền bóng, ném bóng.
Ba điểm, hai điểm, cướp bóng, úp rổ… Điểm số vốn xấp xỉ nhau nay càng ngày càng xa, trên sân chỉ thấy bóng anh chạy tới chạy lui, trận đấu 10 người nay thành sàn diễn của riêng anh.
“Nhị thiếu gia đang khoe kỹ thuật à? Làm vậy trước một đám trẻ con có ổn không? Sao mình cứ có cảm giác như một người lớn đang chơi giải toán với một đám trẻ mẫu giáo nhỉ?” Lục Bân xấu hổ che mặt.
Bé con ánh mắt sáng rực, lúc nhìn bố, lúc lại nhìn anh trai, đầu quay trái quay phải liên tục, bận rộn vô cùng.
Tiếng còi vang lên thông báo hết trận đấu, tỷ số cuối cùng là 98:56, Thạch Hâm chịu trách nhiệm ghi lại tỷ số vẻ mặt đau khổ.
Lâm béo và các thành viên trong đội đỡ người to cao kia vào sân chúc mừng thắng lợi khó khăn này. Lôi Đình cười tủm tỉm đập tay với bọn họ, khóe mắt lại liếc nhìn thiếu niên đang đứng phía xa xa.
“Đi, hôm nay tao khao!” Lâm béo hứng khởi phất tay, thậm chí còn hào phóng mời thành viên đội Thạch Lỗi. Về phần Hàn Trác Vũ, ai cũng biết cậu không tham gia hoạt động tập thể, vậy nên không đi mời nữa.
“Chú à, lần sau lại đến chơi bóng với bọn cháu đấy!” Thấy Lôi Đình khoát tay từ chối, chậm rãi đi về phía Hàn Trác Vũ, Lâm béo còn gọi với theo.
“Được.” Lôi Đình cười.
“Đi ăn đi! Mày đừng lắm lời nữa!” Thạch Lỗi choàng tay lên vai Lâm béo, kéo cậu ta đi xa. Được chơi một trận với thủ trưởng là đã quá đủ rồi, đừng có được voi đòi tiên!
“Chúng ta về nhà đi.” Đi đến bên người thiếu niên, Lôi Đình vươn tay định xoa mái tóc đen ẩm ướt mồ hôi của đối phương, lại bị tránh.
“Giận à?” Anh ghé sát vào, giọng dịu dàng trầm ấm.
Thiếu niên khẽ lắc đầu, trong đôi mắt sáng hiện ra thần thái sùng bái. Mấy cậu trai tuổi này hâm mộ nhất là đàn ông mạnh mẽ, cậu cũng không ngoại lệ.
“Vậy là tốt rồi.” Lôi Đình cười, ôm lấy bóng rổ, đi ra chỗ con trai và sĩ quan phụ tá đang ngồi.
“Nhị thiếu gia, tôi thấy anh đúng là bảo đao chưa già!” Lục Bân giơ ngón cái.
“Tôi già lắm à?” Lôi Đình nhíu mày, theo phản xạ liếc thiếu niên.
“Nào có nào có! Đàn ông bốn mươi như hoa trên cành, anh mới là nụ thôi!” Vỗ mông ngựa mà lại chụp phải đùi ngựa, Lục Bân vội vàng bổ sung.
Lôi Đình cười mà như không cười, đang định xoay người bế con, con trai lại chủ động chạy tới chỗ anh, mắt sáng rực. Có Hàn Trác Vũ ở đây, vậy mà con trai lại chạy tới chỗ mình trước, đây đúng là tiến bộ lớn, Lôi Đình bất giác ngừng thở.
Lôi Sâm dừng lại trước mặt bố, đôi mắt trông mong nhìn quả bóng trong lòng anh.
“Con muốn chơi?” Lôi Đình thăm dò hỏi.
Lôi Sâm do dự hồi lâu mới khẽ gật đầu.
Lôi Đình hít sâu một hơi, đưa bóng cho con, “Biết chơi không? Bố với anh Tiểu Vũ dạy con nhé?”
Lôi Sâm ôm bóng không biết làm sao, quay đầu cầu cứu Hàn Trác Vũ.
“Nhìn anh.” Thiếu niên ôm bóng, đập vài cái trên mặt đất, dẫn bóng chạy một vòng, sau đó truyền cho Lôi Đình.
Lôi Đình rất ăn ý đón bóng, cũng dẫn bóng chạy một vòng, sau đó tăng tốc vào vòng trong, úp rổ.
(o) Đây là biểu cảm của Lôi Sâm.
Lôi Đình cười cười, truyền bóng lại cho thiếu niên cũng đang trợn mắt há mồm, nói, “Làm lại lần nữa đi.”
“Ném cho anh.” Hàn Trác Vũ trả bóng lại cho bé con, dặn dò đơn giản.
Bé con không biết làm sao, đứng đờ người trong chốc lát, dưới sự cổ vũ của anh trai cùng bố, rốt cuộc ném bóng trong tay ra. Hàn Trác Vũ nhanh tay bắt được, chạy theo hình chữ S đến vòng trong, truyền bóng cho Lôi Đình đang đứng dưới rổ, Lôi Đình một tay bắt lấy bóng, mạnh mẽ bật nhảy úp rổ, khung rổ không chịu nổi sức mạnh của anh, phát ra tiếng kẽo kẹo.
“Làm lại nhé?” Lôi Đình hỏi con trai.
Bé con chủ động nhặt bóng, rất ra dáng đập bóng vài cái, ném cho anh trai.
Hàn Trác Vũ dẫn bóng chạy, truyền bóng ở vòng trong.
Lôi Đình tiếp được, nhảy lên úp rổ.
Chính diện, hai bên, phía sau, trong ánh mắt càng ngày càng sùng bái, càng ngày càng sáng của hai đứa trẻ, Lôi Đình một mình úp rổ, biểu diễn đủ tư thế khác nhau. Rổ bóng kêu kẽo kẹt không ngừng, tiếng bóng rơi xuống đất bịch bịch, khiến Lục Bân đứng bên dùng di động quay lại không ngừng giật giật miệng.
Nhị thiếu gia, tôi biết hiện giờ anh nhất định cảm thấy rất tự hào, nhất định cảm nhận được niềm kiêu ngạo của người bố. Nhưng anh đừng có kích động như vậy được không? Cứ thế này anh làm hỏng cả bóng và rổ luôn ấy chứ!
Nửa giờ sau, Lôi Sâm vẫn còn cảm thấy chưa thỏa mãn, Lôi Đình lại khoát tay nói, “Không còn sớm nữa, về thôi.” Nếu tiếp tục chơi sẽ quá giờ ăn tối của Tiểu Vũ.
Lôi Sâm ngoan ngoãn gật đầu, nhặt bóng, nắm chặt tay anh trai, đứng ven đường chờ SUV đi tới. Lôi Đình cầm áo khoác của mình cùng hai đứa trẻ, đứng phía sau bọn họ.
Lục Bân quay đầu lại nhìn vòng rổ lệch hẳn sang một bên như sắp rơi, nghĩ ngày mai hẳn nên gọi người đến sửa, nếu không sẽ chẳng ai chơi được.
Trong xe, Lôi Đình lấy khăn mặt lau mồ hôi trên mặt và cổ cho hai đứa trẻ, lau xong còn bóp bóp hai má đỏ bừng của con. Mấy tháng trước, anh không thể nào tưởng tượng được một mặt hoạt bát như vậy của con.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Đình!”
“Tôi vừa làm gì à?” Hàn Trác Vũ ngại ngùng liếc người đàn ông.
“Tin tưởng tôi, cậu làm được rất nhiều!” 9527 nói, “Không có cậu, nào có được đồng chí Tiểu Chính như ngày hôm nay. Đúng rồi, bước tiếp theo chúng ta sẽ dạy bé nói chuyện! Phải giúp bé có thể sinh hoạt như người bình thường, nếu không sau này cậu rời đi thì bé phải làm sao?”
Hàn Trác Vũ trầm mặc, trong lòng cảm thấy có chút rầu rĩ.
“Kỳ thật cậu không rời khỏi họ cũng được, cậu có thể làm bạn đời của đồng chí Đại Chính mà. Theo kết quả kiểm tra, đồng chí Đại Chính thể lực là 10 điểm; trí tuệ 90 điểm, tinh thần lực 100 điểm, sức chịu đựng 10 điểm, mức độ khai thác não là 15%; Đánh giá tổng hợp đạt loại S; chắc chắn là nhân loại ưu tú nhất mà tôi gặp được. Biết vì sao giá trị cảm ơn của anh ta lại nhiều như vậy không? Kỳ thật giá trị cảm ơn có quan hệ mật thiết với tình cảm của người được trợ giúp dành cho kí chủ. Người càng quý mến kí chủ, giá trị cảm ơn lại càng nhiều. Đồng chí Đại Chính lần nào cũng cho 10 điểm, 20 điểm, 30 điểm, phiên dịch ra là – Rất thích Hàn Trác Vũ, cực kỳ thích! Vậy nên, cậu kết hôn với đồng chí Đại Chính đi! Đáng tiếc tôi không có thuốc cải tạo gen, nếu không kí chủ có thể sinh con cho đồng chí Đại Chính, dùng gen ưu tú của hai người, đứa bé nhất định sẽ đáng yêu như đồng chí Tiểu Chính…” 9527 mắt lấp lánh.
“Làm ơn im miệng đi! Tam quan của cậu đâu rồi?” Hàn Trác Vũ cảm thấy mặt mình sắp nóng đến bốc hơi rồi, chỉ có thể cúi đầu thấp hơn. Cậu đột nhiên rất hoài niệm 9527 lúc nào cũng nhắc đến Lôi Phong hồi trước.
“Tam quan bị tôi ăn hết rồi!” 9527 nghiêm túc nói.
“Về sau không được vào mấy cái diễn đàn khác người nữa!” Hàn Trác Vũ suy yếu hạ lệnh. Trái đất đúng là một nơi nguy hiểm, ngay cả trí não đơn thuần cũng bị nhuộm đen rồi.
9527 giả chết, không đáp lời.
“Làm sao vậy? Không thoải mái à?” Thấy thiếu niên mãi không ngẩng đầu lên, Lôi Đình lo lắng hỏi.
Rất thích Hàn Trác Vũ, cực kỳ thích! Lời của 9527 không ngừng quanh quẩn trong đầu cậu, Hàn Trác Vũ cảm thấy cả người mình sắp bốc hơi rồi, ra vẻ trấn định nghiêng người nhìn ra ngoài cửa sổ, đôi mắt trong trẻo lại phủ một tầng hơi nước.
“Sao mặt đỏ thế?” Lôi Đình nhíu mày, định vươn tay xoa hai má thiếu niên lại bị né tránh, đáy lòng có chút mất mát.
“Lục Bân, tăng nhiệt điều hòa lên, nhiệt độ chênh lệch quá nhiều giữa trong xe và ngoài trời dễ khiến hai đứa nhỏ ốm lắm.” Anh thấp giọng nói.
“Được rồi, nhị thiếu gia.” Lục Bân làm theo.
Bốn người không nói gì, lặng lẽ trở về khu nhà quân đội. Tắm rửa, ăn cơm tối xong, Lôi Đình rất yên tâm giao con trai cho thiếu niên, mình thì về phòng chỉnh sửa video và ảnh mà Lục Bân chụp được.
“Mẹ: Đây thật là bảo bảo à? Mẹ nhìn mà sắp rớt nước mắt rồi!”
“Bố: Đừng vội quay về, đợi đến khi bảo bảo khỏi hẳn rồi tính. Đúng rồi, cảm ơn Hàn Trác Vũ hộ bố.”
“Ông nội: Khi nào về thì dẫn Hàn Trác Vũ đến ông gặp.”
“Anh trai: Lôi Đình, sao em trẻ con thế?”
Lôi Đình vừa trả lời tin nhắn của người nhà, vừa chỉnh sửa video, trên mặt nở nụ cười thản nhiên.
“Nhị thiếu gia, bát rửa xong rồi, tôi về đây.” Lục Bân gõ cửa phòng, lấy lại di động của mình.
“Ừ.” Lôi Đình thấp giọng đáp, mắt vẫn dính chặt vào khuôn mặt nhỏ nhắn đẫm mồ hôi của con trai và Hàn Trác Vũ. Anh chỉ vào màn hình máy tính, kiêu ngạo nói, “Cậu xem, Tiểu Sâm biết cười rồi, còn đáp lại lời tôi nói, biết chơi bóng rổ. Sau này bé sẽ còn học được nhiều thứ nữa, có lẽ ngày nào đó, tôi sẽ được nghe bé gọi bố; tôi còn có thể đưa bé đến trường tiểu học, trung học cơ sở, trung học phổ thông, đại học… Nếu tôi có chết, bé vẫn có thể sống tốt.”
Rõ ràng là giọng vui vẻ, nhưng nhìn khuôn mặt mệt mỏi cùng ánh mắt mơ ước của nhị thiếu gia, Lục Bân lại cảm thấy chua xót. Không ai biết được đau khổ và tuyệt vọng trong lòng nhị thiếu gia, người đàn ông mạnh mẽ này đã không ít lần rơi nước mắt vì con. Giờ thì tốt rồi, Hàn Trác Vũ đã đến, nhị thiếu gia rốt cuộc có hi vọng rồi.
“Kỳ thật, trước tiên chúng ta có thể đưa Tiểu Sâm đến trường dành riêng cho trẻ mắc bệnh tự kỷ, chờ bệnh của bé giảm bớt lại thử đưa bé đến trường học bình thường. Chúng ta cứ làm từng bước thôi, mẹ Hàn Trác Vũ cũng làm vậy mà. Hôm trước tôi hỏi được ở thành phố H có nhà trẻ dành riêng cho trẻ mắc bệnh tự kỷ, tên là mái ấm Vũ Nhân, liên tục nhận những trẻ mắc bệnh tự kỷ, chúng ta có thể dẫn Tiểu Sâm đến đó xem.” Bất kì tin tức nào có liên quan đến bệnh tự kỷ, Lục Bân đều rất để ý.
“Mái ấm Vũ Nhân?” Lôi Đình trầm ngâm.
Lục Bân cầm điện thoại, tìm thông tin về Mái ấm Vũ Nhân. Đây là một tổ chức từ thiện, do một đôi vợ chồng tuổi trung niên mở, không thu bất kì chi phí nào từ gia đình những đứa trẻ mắc bệnh tự kỷ, hơn nữa đã có vài trường hợp khỏi bệnh, rất nổi tiếng ở thành phố H.
Lôi Đình nhướn mày, đọc tài liệu xong liền nói, “Tôi sẽ thương lượng với Tiểu Vũ, nếu cậu bé đồng ý, chiều mai chúng ta sẽ qua Mái ấm Vũ Nhân.”
“Tiểu Vũ nhất định sẽ đồng ý đi cùng anh.” Lục Bân gật đầu.
Lôi Đình trả di động lại cho sĩ quan phụ tá, đứng dậy đi vào phòng ngủ của thiếu niên.

Lục Bân đứng ở cửa trong chốc lát, mang biểu cảm kỳ lạ mà rời đi. Sao anh cảm thấy, hình thức ở chung của hai chú cháu này càng ngày càng giống một đôi vợ chồng trẻ thế? Vấn đề giáo dục con, chồng và vợ phải có chung quan điểm. Ha ha… Chắc là mình tưởng tượng nhiều quá… Đúng không?