Nov 7, 2017

[LPHT] Chương 52

Chương 52

Sau khi chụp cộng hưởng từ hạt nhân xong, y tá lại đẩy thiếu niên vào phòng chụp CT, kiểm tra hết một loạt thì đã là một tiếng sau, chính năng lượng trong người Hàn Trác Vũ đã hết sạch, tế bào ở vết thương không ngừng tái sinh, gây cảm giác ngứa ngáy như kiến bò khắp người.
“Khó chịu!” Thiếu niên cắn chặt đôi môi.
“Xin kí chủ hãy cố gắng chịu đựng, đồng chí Đại Chính đang hỏi bác sĩ tình hình của cậu, sẽ quay trở lại ngay thôi.” 9527 nhẹ giọng an ủi. Chỉ tiếc đồng chí Tiểu Chính ngồi máy bay mệt nên nằm giường bên cạnh ngủ luôn rồi, nếu không cũng có thể cung cấp ít chính năng lượng.
Hàn Trác Vũ gật đầu, ra sức gọi chú Lôi trong lòng.
Trong văn phòng bác sĩ, Khúc Tĩnh đang lật xem kết quả kiểm tra, Lôi Đình nghiêm mặt ngồi cạnh, đôi mắt sâu hun hút dường như đang đè nén cảm xúc mãnh liệt nào đó. Giờ anh mới nhận ra, mình cũng giống con, không thể nào rời khỏi thiếu niên nữa rồi. Khi nghe tin cậu gặp nạn, anh hận không thể bị thương thay cậu, chuyển tất cả vết thương, tất cả ốm đau, tất cả tai nạn sang mình.
Người đàn ông tỏa ra khí thế thâm trầm mà đáng sợ, các bác sĩ trong văn phòng câm như hến, ngay cả thở mạnh cũng không dám. Sau vài phút đồng hồ đè nén, Khúc Tĩnh cuối cùng cũng chậm rãi mở miệng, “Tình huống của cậu bé tốt hơn so với tôi nghĩ.”
Giọng Lôi Đình khàn đặc, “Tình huống tốt hơn là như thế nào? Ngón tay có thể linh hoạt như trước đây không?”
“Nối liền lại mạch máu, xương và gân tay thì không thể nào bằng ban đầu, sự linh hoạt bị ảnh hưởng là điều không tránh khỏi. Nhìn từ phim thì cuộc phẫu thuật này rất thành công, dù tôi mổ chính có lẽ cũng chỉ làm được như vậy mà thôi.” Khúc Tĩnh lắc đầu thở dài.
Bác sĩ chính lúc trước đang cầm phim chụp CT lên xem, trên mặt không có biểu cảm gì, nhưng trong lòng kinh ngạc vô cùng. Lúc trước khi ông mổ chính cũng không thể ngờ tới mình lại phẫu thuật thành công như vậy. Chẳng lẽ tinh thần của Hàn Trác Vũ đã khích lệ mình?
“Không thể nào khôi phục như ban đầu sao? Ước mơ của Tiểu Vũ là trở thành bác sĩ mà, nếu bị sự linh hoạt của ngón tay hạn chế, cậu bé…” Họng anh như bị thứ gì đó chặn ngang, Lôi Đình khó có thể nói hết, tháo mũ trên đầu, dùng sức kéo cổ áo, để hô hấp dễ dàng hơn đôi chút. Tim anh đang đau đớn vô cùng.
Người đàn ông vững chãi kiên cường cũng có lúc bất lực thế này, Khúc Tĩnh trong lòng chấn động, suy nghĩ chốc lát, cũng không nói chắc chắn, “Biện pháp cũng có, đấy là tiến hành luyện tập cường độ cao. Có khả năng là ba năm năm, cũng có khả năng là tám chín năm, chỉ cần kiên trì chắc chắn sẽ có thay đổi. Kỳ tích như vậy đã từng xảy ra, vậy nên các cậu đừng có buông hi vọng. Tôi thấy cậu bé này rất kiên cường, nếu là cậu bé, chắc chắn có thể làm được.”
Lôi Đình im lặng nửa ngày, cuối cùng gật đầu với Khúc Tĩnh, nhanh chóng rời đi.
Thiếu niên đang nằm rên giường bệnh, chợp mắt giây lát, khuôn mặt nhỏ nhắn không có bất kỳ biểu cảm gì, nghe thấy tiếng bước chân, cậu lập tức mở to mắt, thấy rõ người thì bờ môi khẽ mấp máy, chỉ nói một từ nhưng chứa đựng bao tủi thân oan ức, “Đau!”
“Kí chủ, giờ tôi mới phát hiện hóa ra cậu cũng biết làm nũng đấy!” 9527 tỏ vẻ rất ngạc nhiên.
Lôi Đình bước nhanh hơn, nâng hai má thiếu niên lên, hôn lên đôi mắt ướt nước của cậu, giọng khàn khàn dỗ dành, “Sẽ sớm hết đau thôi, Tiểu Vũ của chú mạnh mẽ nhất, chỉ cố chịu thêm vài phút nữa là được rồi…” Cảm giác ngôn từ của mình quá nghèo nàn, Lôi Đình nhíu mày, hận không thể trao đổi với thiếu niên trong lòng, để mình chịu đựng tất cả đau đớn trên người cậu.
“Đinh ~ Nhận được 100 điểm chính năng lượng!”
Tuy cũng có thể thu được chính năng lượng từ người khác, nhưng chú Lôi lại khác, năng lượng của chú so với người thường dường như nóng bỏng hơn, mạnh mẽ hơn, như ngọn lửa thiêu đốt tất cả đau đớn. Hai má Hàn Trác Vũ cọ cọ lồng ngực rộng lớn của anh, cảm giác mình như thuyền nhỏ đã neo đậu trong cảng lớn, an toàn vô cùng.
Cơ thể căng cứng của thiếu niên thả lỏng, làm nũng như động vật nhỏ, khiến tim Lôi Đình đập thình thình. Anh nâng mặt thiếu niên lên, khàn giọng hỏi, “Đỡ hơn rồi đúng không?”
Thiếu niên gật đầu, mái tóc xù xù động đậy trong lòng người đàn ông, im lặng biểu đạt – Có chú ở đây là không đau nữa.
Một lời an ủi đơn giản lại mang đến sức mạnh lớn như vậy cho cậu, Lôi Đình trong lòng đau xót vô cùng. Anh cúi đầu, dùng sức hôn lên hai má thiếu niên, như vô tình lại như cố ý cọ qua bờ môi khô khốc của cậu, cẩn thận nói, “Về sau sẽ không bao giờ rời khỏi cháu nữa.” Anh không thể nào chịu được tai nạn một lần nữa lặp lại.
“Vĩnh viễn ở bên nhau sao?” Hàn Trác Vũ rốt cuộc nói ra câu hỏi đè nén dưới đáy lòng bao lâu nay, sau đó cẩn thận ngẩng đầu lên nhìn anh.
“Vĩnh viễn ở bên nhau.” Lôi Đình gắng sức kiềm chế rung động truyền đến từ tận trong tim. Cảm tình với thiếu niên dường như càng ngày càng nồng nhiệt, càng ngày càng khó khống chế, đã vượt xa giới hạn của một người giám hộ rồi, nhưng, việc này có vấn đề gì đâu? Trước khi nhận ra tình cảm này, anh cũng đã theo tiềm thức giữ thiếu niên bên mình, vĩnh viễn không buông tay.
“Đinh ~ Nhận được 100 điểm chính năng lượng!”
Cơ thể hơi nóng lên, đầu ngón tay lạnh lẽo vì máu không lưu thông cũng như có dòng nước ấm chảy qua, thoải mái vô cùng! Hai lúm đồng tiền bên má Hàn Trác Vũ như ẩn như hiện, dùng đầu cọ cọ trong lòng chú Lôi.
Lôi Đình vuốt mái tóc mềm mại của cậu, mắt sâu như vực thẳm. Người trong lòng có vẻ rất vui, dường như không quan tâm đến mấy câu hỏi lúc trước của phóng viên, cũng không biết tình trạng vết thương của mình, vậy cũng tốt. Nhưng mà, có mấy chuyện nhất định phải nói rõ với cậu, nếu không cậu bé lại làm những việc nguy hiểm như vậy.
Nghĩ tới đây, Lôi Đình đẩy thiếu niên ra, ngồi xuống ghế cạnh giường, biểu cảm rất nghiêm túc.
Lúm đồng tiền lập tức biến mất, Hàn Trác Vũ thoáng bất an nhìn chú Lôi đang tỏa ra khí thế rất uy nghiêm.
“Nếu như cháu ở bên chú, chú chỉ có một yêu cầu thôi, đấy là phải bảo vệ mình thật tốt, sau này gặp phải chuyện như vậy thì nhất định phải né tránh, cháu hiểu không?” Anh chỉ cần con mình khỏe mạnh là tốt rồi, con nhà người khác có liên quan gì tới anh đâu? Là người ai cũng có tư tâm của riêng mình, mà tâm nguyện của anh là thiếu niên có thể bình an, vui vẻ lớn lên, rời xa mọi nguy hiểm và đau đớn.
“Đồng chí Đại Chính, giác ngộ của anh đâu?!” 9527 che mặt hét lên.
Hàn Trác Vũ không nói gì. Lúc ấy cậu không thể nghĩ ngợi được gì, chỉ biết mình không thể trơ mắt nhìn một sinh mạng cứ thế biến mất.
Lôi Đình ghé sát vào mặt cậu, nhìn thẳng vào mắt cậu, trầm giọng nói, “Cháu có nghĩ tới tâm trạng của chú không? Biết cháu xảy ra chuyện, tim chú như bị người đâm một dao, đến giờ vẫn đang chảy máu này! Chú hận không thể thay cháu chịu đựng tất cả đau đớn!”
Hàn Trác Vũ sắc mặt tái nhợt, vội vàng lắc đầu tỏ vẻ mình đau một mình là được rồi, không được để chú Lôi đau cùng.
“Vậy nên, sau này gặp chuyện như vậy, xin cháu hãy nghĩ đến chú và Tiểu Sâm. Bố con chú không thể mất cháu được!” Lôi Đình ấn khuôn mặt tái nhợt của thiếu niên vào trong lòng mình, thở dài.
Vậy nên, từ giờ mình không còn cô đơn nữa sao? Mang ý nghĩ như vậy, Hàn Trác Vũ hơi mím môi, dùng hai má cọ cọ lồng ngực nở nang của người đàn ông, sau đó ánh mắt lại bị một vết sẹo tròn tròn trên xương quai xanh anh thu hút sự chú ý.
“Qua quét hình, vết thương này do đạn tạo thành, đã từng xé rách động mạch chủ trên cổ, gây nguy hiểm đến tính mạng. Đồng chí Đại Chính không có hệ thống đa tài hộ tống mà cũng dám làm chuyện nguy hiểm như vậy, anh ta có tư cách gì giáo dục cậu?” 9527 bất mãn làm bầm.
Khóe miệng Hàn Trác Vũ cứng đờ, chỉ cảm thấy tim mình đau vô cùng, cảm giác sợ hãi ‘Thiếu chút nữa là mất’ chiếm cứ khắp não bộ cậu, khiến cậu không thể nào suy nghĩ chuyện khác. Cậu muốn chạm vào vết sẹo đáng sợ kia, đầu ngón tay khẽ động mới nhận ra tay mình không thể nào nâng lên được, liền theo phản xạ lè lưỡi, nhẹ nhàng liếm, như thể làm như vậy sẽ khiến nó biến mất vĩnh viễn.
Dòng điện tê dại đột nhiên chạy khắp người, cơ bắp toàn thân Lôi Đình cứng lại, vội vàng đẩy thiếu niên ra, ngừng thở hỏi, “Tiểu Vũ, cháu làm gì vậy?” Dòng điện nhanh chóng chạy xuống bụng dưới, châm lửa ở dưới đó.
Đôi mắt đen láy của Hàn Trác Vũ ướt nước, dùng ánh mắt hoảng sợ bất an nhìn chằm chằm vết sẹo kia. Sau khi độ thánh khiết gia tăng, cậu không cần dùng bất luận ngôn từ gì, chỉ một biểu cảm nho nhỏ có thể truyền đạt tâm trạng cậu – Xin chú sau này cũng đừng làm việc gì nguy hiểm, cháu không thể mất chú được!
Ngọn lửa ở bụng dưới lập tức tắt ngóm, giờ phút này, Lôi Đình không còn nhiệt tình dốc sức thăng chức như trước nữa. Chuyển đến thành phố H sống một cuộc sống yên tĩnh, để thiếu niên và con trai có thể trưởng thành một cách khỏe mạnh và vui vẻ là một quyết định không tệ chút nào. Lòng trung thành mà anh tìm kiếm bấy lâu bất tri bất giác đã cắm rễ dưới đáy lòng rồi.
“Sau này chúng ta đều sẽ an toàn khỏe mạnh, không ai làm việc nguy hiểm cả.” Anh thận trọng hứa hẹn, vỗ nhẹ lên tấm lưng gầy của thiếu niên.
Hàn Trác Vũ vùi đầu vào trong cái ôm của người đàn ông, lúm đồng tiền bên má lại thoáng hiện. Đúng vậy, nhất định phải sống vui vẻ, hạnh phúc, mãi ở bên nhau! Mang theo tâm trạng tốt đẹp như vậy, cậu cứ thế thiếp đi.
Thấy hô hấp của thiếu niên dần trở nên đều đặn, Lôi Đình cúi đầu nhìn, sau đó mỉm cười. Cẩn thận đặt thiếu niên xuống giường bệnh, nhìn chằm chằm khuôn mặt của cậu hồi lâu, ma xui quỷ khiến, anh cúi đầu xuống, ngậm lấy bờ môi khô khốc của cậu, liếm nhẹ lên vết cắn nho nhỏ trên môi.
Mùi máu tươi nhàn nhạt lại có chút ngọt ngào, mắt Lôi Đình tối sầm, hô hấp dồn dập hơn.
“Nhị, nhị thiếu gia, anh đang làm gì đấy?” Lục Bân đẩy cửa vào, nhìn thấy thì hoảng sợ vô cùng.
Lôi Đình ngồi thẳng dậy, bình tĩnh mở miệng, “Hôn con tôi. Có vấn đề gì à?” Ánh mắt sắc như đao khoét vô số đường trên người Lục Bân.
“Không, không vấn đề gì cả!” Lục Bân ngoài miệng thì phủ nhận, nhưng trong lòng lại hoảng hốt. Đó đâu phải là cách hôn trẻ con? Chẳng lẽ anh nghĩ tôi không phát hiện lưỡi anh liếm môi Tiểu Vũ à? Nếu tôi không vào phòng, anh chắc chắn sẽ luồn đầu lưỡi vào đúng không? Đúng không hả?
“Mọi việc sao rồi?” Lôi Đình đắp chăn cho thiếu niên, thấp giọng hỏi.
“Tin tức trên mạng đã xóa hết rồi.” Lục Bân nghiêm mặt, “Sáng nay tôi nhận được một bức mail, nội dung rất đặc sắc, qua kiểm chứng thì tất cả đều là thật, nhị thiếu gia anh xem đi.”
Lục Bân mở laptop ra.
“Tra được là ai gửi không?” Lôi Đình nhíu mày, đọc lướt qua.
“Không tra được, nhưng hẳn không phải kẻ thù của nhà họ Lôi, nếu không đã không kí tên là đồng chí Lôi Phong.” Lục Bân suy đoán như vậy.
“Là hệ thống đấy! Loài người ngu ngốc, mau sùng bái hệ thống đi!” 9527 rời khỏi game online, gào lên. Làm anh hùng vô danh thật là khó chịu.
“Gửi tư liệu cho ban thanh tra đi. Khâu Hưng Bang muốn làm to chuyện đúng không? Chúng ta sẽ cho ông ta được như ý.” Lôi Đình cười nhạo.

“Rõ.” Lục Bân gật đầu, lúc gần đi quay đầu lại nhìn, phát hiện nhị thiếu gia lại ngồi cạnh thiếu niên, dùng ánh mắt tràn ngập yêu thương nhìn chằm chằm đối phương. Đúng là hãm sâu rồi! Anh lắc đầu thở dài, nhưng trong lòng cũng không ngạc nhiên lắm. Chuyện này dường như đã có dấu hiệu từ lâu rồi.

Nov 5, 2017

[LPHT] Chương 51

Chương 51

Tiễn bước mấy bác gái xong, những vị cán bộ nghỉ hưu của khu nhà chính phủ cũng đến thăm. Lục Bân lại một lần nữa dặn bọn họ đừng tiết lộ bệnh tình của cậu cho thiếu niên biết, cũng đừng nhắc đến việc An Quốc Nhân bị thanh tra, tránh ảnh hưởng đến tâm trạng của cậu. Mọi người vội vàng gật đầu nhớ rõ, thấy thiếu niên ngủ say thì chỉ ngồi trong chốc lát liền rời đi.
“Tiểu Lục à, Lôi Đình thật sự giành được quyền giám hộ Tiểu Vũ rồi à?” Ông Chu kéo Lục Bân qua một góc hỏi. Ông quen biết rất rộng, nghe ngóng chút tin tức ấy không phải việc khó.
“Vâng.” Lục Bân gật đầu.
“Nhưng tôi nghe nói cậu ta quay trở lại thủ đô rồi mà!” Giọng ông Chu tràn đầy khiển trách. Đã giành quyền giám hộ lại còn bỏ mặc thằng bé ở đây một mình, Lôi Đình đến cùng là có ý gì? Vậy không bằng nhượng quyền giám hộ cho mình!
Lại một người nữa ~ Lục Bân âm thầm cảnh giác, nghiêm mặt nói, “Hôm nay nhị thiếu gia sẽ quay trở lại. Anh ấy đã nộp đơn xin chuyển đơn vị rồi, sau này sẽ công tác ở thành phố H, thuận tiện cho việc chăm sóc Tiểu Vũ.”
Ơ, ngay cả vị trí tham mưu quân đội GZ cũng không cần à? Lôi Hưng Bang đồng ý sao? Ông Chu không tin lắm, nhưng thấy Lục Bân nói chắc chắn như vậy liền không hỏi nữa, thầm nghĩ nếu Lôi Đình không đến, ông lại nghĩ cách giành quyền giám hộ cũng không muộn.
Trong lúc hai người đang nói chuyện, vài phóng viên xông vào phòng bệnh, không quan tâm thiếu niên vẫn còn ngủ say, lay cậu dậy hỏi, “Xin chào cháu, Hàn Trác Vũ, cô là phóng viên Thanh Báo, có thể hỏi cháu vài câu được không?”
Người còn lại gạt cô ta ra, dí micro đến tận chóp mũi thiếu niên, nhanh chóng hỏi, “Hàn Trác Vũ, tôi là phóng viên Xã báo, xin hỏi cậu có ý kiến gì về việc bố mình bị thanh tra không?”
“Tay phải cậu thật sự bị liệt à?”
“Di sản mẹ cậu để lại bị chiếm đoạt nhiều không? Làm sao cậu lại phát hiện?”
“Sau này cậu định như thế nào?”
Mấy phóng viên từ những tòa soạn báo khác nhau đặt câu hỏi liên hồi như súng liên thanh, khiến Hàn Trác Vũ ngơ ngác không hiểu gì. Vết thương cậu vốn đã ngứa ngáy khó chịu, mấy người này cứ đặt câu hỏi nhao nhao hết lên, khiến người ta bực bội. Nếu là người thường thì sớm đã ném đồ đạc rồi chửi mắng, nhưng Hàn Trác Vũ chỉ có thể nhắm chặt hai mắt nhẫn nại. Đèn flash lóe lên liên tục, cơ thể cậu run rẩy, khuôn mặt nhỏ tái nhợt tràn đầy bất an, lông mi cong dài ướt nhẹp nước mắt.
Mấy phóng viên đang liên tục chụp ảnh và hỏi bỗng cảm thấy tim mình nhói lên, chậm rãi buông máy ảnh và micro xuống. Đứa bé này hồn nhiên thiện lương như vậy, khiến cậu cảm thấy đau đớn mệt mỏi chẳng khác nào một tội ác.
Bố Vi Vi đang ngủ thiếp đi trên ghế salon, mơ màng nghe thấy những câu hỏi tàn nhẫn của phóng viên, lập tức nhảy dựng lên, giận dữ mắng mỏ, “Mấy người cút ngay cho tôi! Không thấy thằng bé bị thương nặng thế kia à!”
Y tá đến thay bông băng cũng tức giận, hợp lực đuổi phóng viên ra ngoài, đến cửa ra vào thì đúng lúc gặp bà Vi Vi đang vội vàng mang cháo sườn đến cho thiếu niên, hiểu rõ tình huống thì ra sức đấm đá đám phóng viên, còn hất cả cặp lồng cháo sườn ra. Đám người lập tức cãi nhau ầm ĩ hết lên.
Lục Bân nghe tiếng ồn chạy vội tới, kéo người này ra thì người kia lại xông vào, cao giọng cảnh cáo cũng không ai nghe, thật sự chẳng biết làm thế nào. Nếu có súng trong tay, anh hận không thể bắn chỉ thiên vài phát để cảnh cáo.
“Tôi có thể ném chai nước ra chỗ kia không?” Hàn Trác Vũ đầu đau như búa bổ, hỏi trong lòng. Tuy cậu tự kỷ, nhưng cậu cũng biết nổi giận đấy.
“Có thể, nhưng tay cậu động được à?” 9527 khinh bỉ.
Miệng vết thương ngứa ngáy, phòng thì ồn ào, Hàn Trác Vũ cảm thấy đầu mình sắp nứt rồi. Đúng lúc đó, cửa phòng bỗng nhiên truyền đến tiếng choang, mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trên mặt đất đầy mảnh thủy tinh, hình như là một bình thuốc bị đập vỡ, một cô y tá cầm chiếc khay trống rỗng, sắc mặt trắng bệnh.
Bên cạnh cô là một người đàn ông cao lớn mặc quân trang, tay còn dắt cậu bé chừng bốn năm tuổi. Ánh mắt lạnh như băng của người đàn ông quét tới đâu, mọi người nhao nhao né tránh đến đấy. Anh bước lên hai bước, chậm rãi mở miệng, “Mời mọi người ra ngoài!”
Đám người ồn ào lập tức câm như hến, nối đuôi nhau mà ra, không ai dám ho he làm trái. Khí thế trên người đàn ông quá mạnh mẽ, chỉ đứng đó thôi đã khiến bầu không khí ngột ngạt vô cùng, khiến người cảm thấy rất áp lực.
Nhìn thấy thiếu niên sắc mặt tái nhợt nằm trên giường, Lôi Đình bất giác buông tay con trai ra, bước nhanh qua. Anh rất muốn ôm thiếu niên vào trong lòng, chạm vào lớp thạch cao dày thì lại lui bước, đành phải nhẹ nhàng, cẩn thận nâng mặt thiếu niên lên, áp vào ngực mình.
“Đừng sợ, chú Lôi đến rồi.” Giọng anh khàn đặc nói.
Không người an ủi còn có thể giả bộ kiên cường, giờ lại được chìm trong cái ôm ấp áp dịu dàng quen thuộc, Hàn Trác Vũ không kìm nén được nữa, nước mắt từng giọt từng giọt rơi.
“Đừng khóc, đừng khóc nào… Không còn chuyện gì nữa rồi…” Lôi Đình vừa an ủi, vừa hôn lên đỉnh đầu cậu, tim quặn đau. Sớm biết sẽ xảy ra việc thế này, lúc trước nên trói thiếu niên vào mình, không để cậu rời khỏi mình một bước.
Bất an hoảng sợ trong lòng tuôn ra như nước lũ, Hàn Trác Vũ vốn yên lặng rơi lệ, sau đó là nhẹ giọng nghẹn ngào, cuối cùng là gào khóc, vừa khóc vừa thút thít chui vào trong lòng chú Lôi. Nếu là ngày thường, thấy thiếu niên trẻ con như vậy, Lôi Đình sợ là đã sớm bật cười, nhưng hiện giờ anh chỉ cảm thấy lòng đau như cắt, hận không thể nhét thiếu niên vào trong người mình luôn để bảo vệ.
Lôi Sâm ngẩng đầu nhìn anh trai, mặt cũng đầy nước mắt, lắp bắp nói, “Anh – Tiểu – Vũ – Đừng – Khóc!”
“A a a! Tiểu Chính biết nói rồi!” 9527 che mặt hét lên.
“Đinh ~ Nhận được 200 điểm chính năng lượng!”
Dòng nước ấm áp tràn vào miệng vết thương, cảm giác ngứa ngáy lập tức biến mất, Hàn Trác Vũ rời khỏi cái ôm của Lôi Đình, nhìn về phía Lôi Sâm đứng bên giường, “Tiểu Sâm biết nói rồi à?”
“Ừ, biết nói rồi. Nhưng chỉ chịu gọi cháu thôi.” Lôi Đình định dời lực chú ý của thiếu niên. Anh đã nghe bác sĩ nói, một tuần sau phẫu thuật, vết thương sẽ rất đau.
Thiếu niên im lặng vài giây, khuôn mặt ướt nhẹp nước mắt bỗng nở nụ cười, lúm đồng tiền như ẩn như hiện ngọt ngào vô cùng. Lôi Sâm còn không hiểu gì, thấy anh trai cười cũng cười theo, bầu không khí bi thương bỗng chốc biến mất.
“Gọi anh một lần nữa đi.” Giọng nói trong trẻo của thiếu niên đã khàn đi vì khóc rồi.
“Anh Tiểu Vũ!” Lôi Sâm vung tay, mặt nịnh nọt nói.
“Gọi một lần nữa.”
“Anh Tiểu Vũ!” Cảm nhận được tâm trạng vui vẻ của thiếu niên, Lôi Sâm đột nhiên cao giọng.
“Gọi bố đi!” Thiếu niên nhìn về phía Lôi Đình.
“Bố!” Lôi Sâm nhìn anh trai, tiếp tục gọi.
Lục Bân không biết nói gì hơn, gương mặt cứng đờ của Lôi Đình thoáng thả lỏng, nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt hai đứa trẻ.
Ha ~ Phía sau lưng Lôi Đình truyền đến tiếng bật cười, một ông cụ tóc hoa râm bước lên, cười tủm tỉm nói, “Chào cháu, Hàn Trác Vũ, từ hôm nay trở đi, ông sẽ là bác sĩ chính của cháu, cháu có thể gọi ông là ông Khúc. Cháu yên tâm, cánh tay cháu chỉ là ngoại thương bình thường, sẽ khỏi nhanh thôi, ông Khúc của cháu giỏi lắm đấy!”
Mình bị thương nặng như vậy mà còn có thể cười vui vẻ vì một việc nhỏ, cảm thấy hạnh phúc khi thấy người khác hạnh phúc, trái tim đứa nhỏ này trong sáng quá. Ấn tượng đầu tiên của Khúc Tĩnh về thiếu niên rất tốt. Ông cúi người kiểm tra tay thiếu niên, ngạc nhiên ồ lên.
Bác sĩ đi theo ông lập tức khẩn trương, “Tiến sĩ Khúc, có vấn đề gì à?”
Hàn Trác Vũ lập tức chui vào trong lòng chú Lôi, tìm kiếm cảm giác an toàn. Cậu sợ ông lão này phát hiện ra vấn đề.
“Không việc gì, ông Khúc chỉ kiểm tra thôi.” Lôi Đình khẽ vuốt gò má tái nhợt của thiếu niên, sau đó nhìn về phía Khúc Tĩnh, giọng căng thẳng, “Có vấn đề gì sao?”
“Không sao cả, tay cậu bé không sưng lên như người khác, nhưng mạch máu nối lại rất tốt, không biết gân tay và xương sao rồi. Hơn nữa, tôi xem video cậu bé cứu người, xung lượng lớn như vậy có khả năng gây tổn thương cho cột sống, tốt nhất là chụp cộng hưởng từ hạt nhân để kiểm tra.”
“Tôi sẽ sắp xếp ngay.” Vị cựu bác sĩ trưởng vội vàng đồng ý. Đây chính là bác sĩ số một của giới y học Trung Quốc đấy, có thể làm trợ thủ cho ông đúng là tích phúc bao nhiêu đời, trong phòng làm việc có biết bao người đang ghen tị kìa.
Hàn Trác Vũ chôn mặt vào trong lòng Lôi Đình, che giấu biểu cảm khẩn trương của mình. Cộng hưởng từ hạt nhân liệu có thể phát hiện ra sự tồn tại của 9527 không?
“Kí chủ yên tâm, tôi có thể phong tỏa cộng hưởng từ hạt nhân, bọn họ sẽ không phát hiện ra vấn đề gì đâu. Chỉ cần là máy móc, tôi đều có thể điều khiển.” 9527 kiêu ngạo tuyên bố.
“Tiểu Vũ đừng sợ, chú Lôi chờ ở ngay ngoài, xong ngay thôi.” Lôi Đình dịu dàng an ủi, cuối cùng thành kính hôn lên trán thiếu niên.
Lôi Sâm không với tới để hôn, đành phải cẩn thận nắm lấy ngón tay sưng đỏ của anh trai.
“Đinh ~ Nhận được 200 điểm chính năng lượng.”
Dòng nước ấm tràn khắp cơ thể, đem đến sức mạnh vô hạn cho Hàn Trác Vũ, cậu gật gật đầu, để y tá đẩy vào phòng chụp cộng hưởng từ hạt nhân.
Cửa vừa đóng, biểu cảm dịu dàng trên mặt Lôi Đình lập tức biến mất, Lục Bân thấy vậy thì giật thót.
“Sao mọi việc lại ầm ĩ thế này?” Giọng anh lạnh lùng đến cực điểm. Lúc trước sở dĩ không muốn việc giành quyền giám hộ lan truyền là để bảo vệ Tiểu Vũ, không để người ngoài quan tâm, bảo đảm cậu có một cuộc sống bình yên, không nghĩ tới chỉ trong nháy mắt, người ta đã dám đụng đến cậu bé, coi nhà họ Lôi là vật trang trí à?
“Hẳn là có người đứng sau, một là vì chức phó chủ tịch tỉnh, hai là để kéo An Quốc Nhân xuống ngựa, ba là đả kích nhà họ Lôi. 80-90% là do bên Khâu Hưng Nhiên làm. Tiểu Vũ bị thương nằm viện, tôi vẫn ở đây trông, vậy nên không kịp thời phát hiện.” Lục Bân rất tự trách.
Lôi Đình mệt mỏi phất tay, “Xóa hết mấy video kia cho tôi, đồng thời xử lý luôn người đứng sau đi.” An ninh mạng vẫn không nhúng tay vào việc này, chắc hẳn đã được người khác phím cho. Bộ máy chính quyền thành phố H đã mục nát hoàn toàn rồi!
Lục Bân vội vàng đáp ứng, 9527 đã sớm điều tra rõ người đứng sau topic trên mạng, nghe thấy bọn họ nói chuyện lập tức dùng danh nghĩa đồng chí Lôi Phong, gửi chứng cứ phạm tội mà nó hack được đến hòm thư cá nhân của Lục Bân. Những thứ này còn đặc sắc hơn nhiều so với video và hình ảnh ướt át của An Quốc Nhân. Muốn thương tổn kí chủ à, ra ngoài vũ trụ tu luyện thêm mấy ngàn năm rồi hãy tính!
Đi ra tới cửa rồi, như nhớ tới cái gì, Lục Bân quay lại, mở di động bật một topic lên cho nhị thiếu gia, “Cái này anh nhất định phải đọc, để chuẩn bị tâm lý trước.”
Lôi Đình nhìn qua, mặt đen sì. Bao nhiêu là bình luận đòi giành quyền nuôi cậu bé!
Lục Bân thấy thế vội vàng rời đi.
Bà Vi Vi đứng xa xa thấy Lục Bân đi rồi, thấp giọng nói chuyện với con, sau đó hai người kiên trì đi tới trước mặt Lôi Đình, “Xin hỏi cậu là gì của Hàn Trác Vũ?”
“Tôi là người giám hộ của cậu bé!” Ba chữ ‘người giám hộ’, Lôi Đình cao giọng nhấn mạnh.
“Ủa? Sao nói Hàn Trác Vũ không còn người thân nào nữa mà?” Bà Vi Vi không tin.

Lôi Đình bình tĩnh liếc hai mẹ con một cái, sau đó nhìn chằm chằm cửa phòng cộng hưởng từ hạt nhân, không nói câu nào. Bố Vi Vi không chịu được khí thế uy nghiêm của người đàn ông, lại nhìn thấy quân hàm một gạch hai sao trên vai anh, vội vàng kéo mẹ mình đi. Giành người cũng phải nhìn đối tượng, người đàn ông này chỉ sợ không dễ chọc.

Nov 3, 2017

[LPHT] Chương 50

Chương 50

Nghe thấy tiếng rên rỉ, Lục Bân lập tức đứng dậy xem xét khuôn mặt đang nhăn nhó vì đau đớn của thiếu niên, lo lắng hỏi thăm, “Tiểu Vũ, cháu tỉnh rồi à? Khó chịu lắm đúng không? Chú đi gọi bác sĩ cho cháu!” Anh nhẹ nhàng lau mồ hôi lạnh trên trán thiếu niên, vội vàng chạy đến văn phòng bác sĩ.
“Hàn Trác Vũ, chú là bố Vi Vi. Vi Vi chính là cô bé cháu cứu ấy. Chú thay mặt cả nhà cảm ơn ân cứu mạng của cháu. Cháu không phải sợ, cứ chậm rãi dưỡng bệnh đi, nhà chú sẽ chăm sóc cháu.” Người đàn ông mắt đỏ bừng, giọng nghẹn ngào.
“Đinh ~ Nhận được 30 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!” Thông báo vang lên, một luồng khí ấm áp chạy khắp cánh tay bị gãy của thiếu niên, xoa dịu đau đớn của cậu.
“Kí chủ, tôi truyền chính năng lượng thu thập được vào cánh tay cậu để giảm bớt đau đớn, có cảm thấy dễ chịu hơn không?” 9527 nức nở hỏi.
“Có.” Hàn Trác Vũ yếu ớt nhắm hai mắt lại. Dù có đôi chút giảm bớt, nhưng chỉ là nhất thời, ngay sau đó, cảm giác đau đớn lại ập tới, dường như chỉ nháy mắt thôi cũng là việc hết sức khó khăn.
“Kí chủ, xương tay cậu gãy ở khuỷu tay, phần xương gãy chen ngang mạch máu, gân tay, tuy bác sĩ đã nối lại giúp cậu, nhưng cánh tay chắc chắn không thể linh hoạt như trước. Hiện giờ giá trị cảm ơn của tôi đã tích lũy đến 10532 điểm, có thể lên cấp hai rồi. Trong quá trình thăng cấp, tôi sẽ chữa trị vết thương cho cậu luôn, có lẽ sẽ đau đớn hơn lần trước rất nhiều, sau đó cũng cần một tuần lễ mới có thể khép lại hoàn toàn, cái cảm giác ngứa khi tế bào tái sinh sẽ còn khó chịu hơn đau đớn, cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.” Dừng một chút, 9527 bổ sung, “Nhưng xin kí chủ yên tâm, qua tay tôi chữa trị, cánh tay cậu sẽ còn linh hoạt hơn trước! Nếu kí chủ đồng ý, giờ tôi thăng cấp luôn nhé?”
Đau dài không bằng đau ngắn, Hàn Trác Vũ lập tức đồng ý.
“Vậy tôi bắt đầu đây, cơn đau này sẽ kéo dài hai phút, xin kí chủ hãy cố gắng!” 9527 bắt đầu đếm ngược.
Cảm giác đau nhức kịch liệt như bị xé làm đôi lan truyền từ não bộ đến toàn thân, nhất là hai cánh tay cậu, như thể bị người bóp nát bấy rồi ghép lại. Hàn Trác Vũ sắc mặt trắng bệch, cắn chặt hàm răng, áo bệnh nhân màu lam rất nhanh đã ướt đẫm mồ hôi.
“Hàn Trác Vũ, cháu làm sao vậy?” Thiếu niên vừa rồi còn im lặng bỗng nhiên run lên, cắn vỡ môi, máu chảy ra. Bố cô bé lại càng hoảng sợ, vội vàng chạy ra ngoài tìm bác sĩ, đúng lúc gặp Lục Bân đang trở về.
“Bác sĩ, anh mau nhìn xem cậu bé sao thế này!” Ông kéo bác sĩ chạy tới trước giường bệnh.
Bác sĩ cẩn thận kiểm tra, bất đắc dĩ nói, “Có lẽ là thuốc tê đã hết tác dụng. Chúng tôi cũng chẳng còn cách nào nữa, uống nhiều thuốc giảm đau sẽ khiến cơ thể ỷ lại vào thuốc, chỉ có thể để cậu bé tự chịu đựng thôi.”
“Đau đớn như vậy đến khi nào mới kết thúc?” Lục Bân cẩn thận lau mồ hôi cho thiếu niên.
“Có lẽ phải mất 1-2 tuần nữa mới từ từ giảm bớt.” Bác sĩ lắc đầu thở dài. Ngoài cửa ra vào có vài vị y tá trực ca đêm, tất cả đều nghe nói Hàn Trác Vũ đã tỉnh nên đến thăm, thấy thiếu niên đau đớn như vậy thì lo lắng vô cùng.
“Tiểu Vũ, cháu cố chịu một lát, sắp hết đau rồi.” Lục Bân không còn cách nào, chỉ có thể nhỏ giọng thì thầm vào tai thiếu niên an ủi.
“Đinh ~ Nhận được 10 điểm chính năng lượng!”
9527 lập tức dồn chính năng lượng vừa nhận được vào miệng vết thương.
Thiếu niên đang run rẩy bỗng chốc dừng lại, đôi mày chíu chặt cũng thả lỏng.
Lục Bân mắt sáng ngời, vội vàng tiếp tục an ủi. Bố cô bé đứng bên kia giường bệnh, không ngừng động viên thiếu niên. Bác sĩ chính cũng ghé vào tai thiếu niên, nói cho cậu nguyên lý của cơn đau này, lúc nào sẽ biến mất, xương sẽ phát triển như thế nào, định dùng kiến thức y học mới lạ dời sự chú ý của thiếu niên.
“Hàn Trác Vũ, cháu phải cố lên đấy!” Mấy cô y tá đứng ngoài đi vào phòng bệnh, nhỏ giọng nói.
“Sắp hết đau rồi, đừng sợ!” Mọi người thay nhau, tôi một câu, chị một câu an ủi.
Chỉ một lát sau, y tá cả tầng đều tới, đứng ở cửa ra vào yên lặng động viên thiếu niên.
Chính năng lượng cuồn cuộn truyền vào miệng vết thương, thiếu niên không run rẩy nữa, không rên rỉ, cũng không chảy mồ hôi, lông mày nhíu chặt đã thả lỏng. Hai phút đúng ra phải rất đáng sợ, nhưng lại cảm thấy còn nhẹ nhõm hơn cả lần thăng cấp trước. Hàn Trác Vũ mở mắt ra, khẽ động động đôi môi nhợt nhạt, nói khẽ “Cảm ơn!”. Cảm ơn các cô các chú đã cho cháu sức mạnh, giúp người khác chính là giúp mình, những lời này chẳng sai chút nào.
Sự an ủi và cổ vũ của mình lại có thể khiến đứa nhỏ này chiến thắng bệnh tật, tất cả mọi người ở đây mắt đều đỏ bừng, trong lòng ngổn ngang cảm xúc, không biết nói gì. Sao lại có đứa trẻ đáng yêu như vậy? Chỉ đôi chút yêu mến quan tâm đã khiến cậu bé thỏa mãn thế kia!
Có y tá trẻ không kìm nén được đã rơi nước mắt rồi.
Bác sĩ mắt cũng ướt nước, khua tay với đám người trong phòng bệnh, “Ra ngoài hết đi, để bệnh nhân nghỉ ngơi.”
Mọi người nối đuôi nhau ra ngoài, một status được đăng lên weibo, “Hàn Trác Vũ tỉnh rồi, hình như vết thương rất đau. Chúng ta hãy cùng cầu nguyện cho cậu bé đi.” Đính kèm status này là một đoạn video, thiếu niên toàn thân run rẩy, tóc ướt mồ hôi, mặt tái nhợt, đôi môi mỏng cắn chặt, tất cả cho thấy cậu đang phải chịu đựng đau đớn đến mức nào. Nhưng lúc mọi người đến an ủi, cậu lại bình tĩnh lại như kỳ tích, cuối cùng còn mở đôi mắt trong sáng kia, dùng giọng yếu ớt đến cực điểm nói lời cảm ơn những người đã cổ vũ mình.
Cậu chẳng những có sự dũng cảm kiên nghị, mà còn có một trái tim trong sáng nhân hậu, chỉ trả giá đôi chút đã nhận được sự cảm kích chân thành nhất của cậu bé. Mà trên thực tế, cậu bé mới xứng đáng là người được người khác biết ơn, những điều cậu trả giá lớn hơn người khác rất nhiều.
Những người còn đang nghi ngờ thiếu niên diễn trò khi thấy thời gian chênh lệch nay đã im miệng hết rồi, không biết có bao nhiêu người đang yên lặng cầu nguyện cho thiếu niên.
Việc này, Hàn Trác Vũ hiện tại còn không biết, 9527 biết rõ cũng chưa kịp nói cho cậu. Hai người giờ đang đối thoại trong đầu.
“Đây là bảng thuộc tính hiện tại của kí chủ, tôi thêm hết điểm vào sức chịu đựng và độ thánh khiết. Tăng 3 điểm sức chịu đựng có thể giảm bớt tỷ lệ kí chủ bị thương, đẩy nhanh tốc độ lành cho vết thương; tăng 2 điểm độ thánh khiết có thể gia tăng lực tương tác của kí chủ, khiến người khác không đành lòng thương tổn kí chủ. Vì tôi có dự cảm, trong thời gian tới, kí chủ sẽ phải chịu rất nhiều áp lực.” 9527 nói qua như vậy rồi kéo bảng thuộc tính ra.
Thể lực: 6
Sức chịu đựng: 9
Trí tuệ: 90
Dị năng: Không
Tinh thần lực: 95
Mức độ khai thác não: 30%
Độ thánh khiết: 4
Hàn Trác Vũ nhìn qua, cảm thấy đau đớn từ vết thương quả nhiên đã giảm rất nhiều, mà chuyển sang cảm giác ngứa, như thể có vô số con kiến đang bò khắp xương. Đây đúng là cảm giác khó chịu hơn cả đau.
Cậu lại một lần nữa nhíu mày.
“32 điểm chính năng lượng còn thừa tôi sẽ truyền hết vào miệng vết thương của kí chủ, giảm bớt cảm giác ngứa khi tế bào tái sinh, nhưng có lẽ chỉ kéo dài được nửa giờ thôi.” 9527 sa sút, nhưng lập tức lại lên tinh thần, nhẹ nhàng nói, “Không sao, quanh kí chủ giờ có rất nhiều chính năng lượng, tôi lúc nào cũng có thể thu thập. Xin kí chủ hãy cố gắng thêm một tuần nữa!”
Như nhớ tới cái gì, Hàn Trác Vũ vốn đã thiu thiu thiếp đi bỗng nhiên mở to mắt, khẩn trương nói, “Người bình thường miệng vết thương không thể nào lành nhanh như vậy, nếu bác sĩ chụp CT thì làm sao giờ?” Cậu sẽ bị nhốt vào phòng thí nghiệm mà giải phẫu mất.
“Kí chủ đừng lo, tôi sẽ sửa lại ảnh chụp CT, bọn họ sẽ không phát hiện ra đâu.” 9527 rất tự tin. Ở thế giới khoa học kỹ thuật nó xứng đáng là vua, con người muốn vượt qua nó thì phải phát triển thêm mấy ngàn năm nữa cơ.
Hàn Trác Vũ nhẹ nhàng thở phào.
Lục Bân ngồi cạnh thấy cậu cứ mở mắt lại nhắm mắt, nhắm mắt lại mở mắt, nghĩ cậu đau đến không ngủ được, cẩn thận xoa trán cậu nói, “Tiểu Vũ còn đau à? Chú gọi bác sĩ kê đơn thuốc giảm đau cho cháu nhé? Uống một hai lần chắc không vấn đề gì đâu.”
Hàn Trác Vũ lắc đầu, dùng khẩu hình im lặng nói câu cảm ơn rồi thiếp đi.
Lục Bân cổ họng đắng nghét, đi ra ngoài gọi điện cho nhị thiếu gia báo bình an. Anh biết rõ nhị thiếu gia cả đêm qua chắc chắn cũng không ngủ được.
Sáng sớm hôm sau, ủy ban thanh tra đến văn phòng của An Quốc Nhân, tuyên bố tiến hành thanh tra. Lôi Lệ Trân và An Minh Hoài đã rời khỏi thành phố H cũng bị gọi về để hỗ trợ điều tra. Những việc sau lưng An Quốc Nhân đều qua tay Lôi Lệ Trân, thậm chí ngay cả nhà mẹ đẻ bà ở thủ đô cũng có dính dáng. Mà nhà họ Lôi và nhà mẹ đẻ Lôi Lệ Trân vốn quan hệ không thân thiết, lúc này càng không có khả năng ra tay giúp đỡ, vụ án càng điều ra lại càng dính líu đến nhiều quan chức cấp cao.
Tin tức rất nhanh được công bố trên mạng, mọi người trầm trồ khen ngợi. Có người cực đoan còn nói, ông bố cặn bã như vậy chi bằng chết luôn đi, vậy mà lại nhận được sự ủng hộ của rất nhiều người.
Bố và mẹ kế còn đang bị tạm giam, Hàn Trác Vũ nằm trên giường bệnh lập tức nhận được sự chú ý của nhân dân cả nước. Tất cả mọi người đều lo lắng không biết sau này đứa bé này sống sao.
5h15’, Hàn Trác Vũ đúng giờ tỉnh lại, nhìn về phía Lục Bân đang tựa vào giường. Cảm nhận được ánh mắt của thiếu niên, Lục Bân lập tức mở mắt, cố gắng giữ vững tinh thần trêu chọc cậu, “Tiểu Vũ ngủ thêm một lát đi, hôm nay tập thể dục trong mơ luôn vậy.”
Chú Lôi và Tiểu Chính đang ở đâu? Bọn họ sẽ quay lại sao? Thiếu niên há miệng, cuối cùng lại không hỏi gì, ỉu xìu nhắm mắt lại.
Lục Bân đứng bên giường lẳng lặng nhìn cậu, đau lòng vô cùng. Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa vang lên, vài người xa lạ cầm hoa tươi, ló đầu nhìn vào phòng bệnh.
Lục Bân ra hiệu với bố cô bé, bảo ông chăm sóc thiếu niên, mình thì đóng cửa phòng đi ra ngoài.
“Xin hỏi các bác là ai vậy?” Anh nhìn về phía một bác gái đi đầu.
“Chúng tôi nhìn thấy tin về Hàn Trác Vũ trên mạng nên tới thăm.” Bác gái vội vàng giải thích.
Những người khác gật đầu phụ họa.
Tin đã truyền lên mạng rồi sao? Lục Bân trong lòng giật mình, trên mặt lại không lộ ra, dịu giọng nói, “Cảm ơn mọi người đã quan tâm Tiểu Vũ. Nhưng cậu bé vừa tỉnh, vết thương vẫn còn đau…”
Lời từ chối lịch sự còn chưa xong, bác gái đã cắt ngang, “Cậu yên tâm, chúng tôi chỉ đứng bên giường nhìn thôi, sau đó sẽ đi ngay, chắc chắn không quấy rầy cậu bé. Chúng tôi biết cậu bé mắc bệnh tự kỷ, nhất định sẽ rất cẩn thận.”
Đều là những người nhiệt tình tốt bụng, Lục Bân cũng không thể đuổi người ta đi, đành phải gật đầu đồng ý.
Thiếu niên đang chợp mắt, lông mi dài khẽ run lên, dường như vẫn còn vương nước mắt, môi trắng bệch khô khốc, vết cắn hiện rõ trên môi, nhìn yếu ớt vô cùng. Mấy bác gái đau lòng, yêu thương nhìn cậu suốt 10 phút.
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm chính năng lượng!”
“Tốt quá kí chủ, chỉ cần liên tục có chính năng lượng, vết thương của cậu sẽ không ngứa nữa đâu!” 9527 nhẹ nhàng nói.
Lông mày nhíu chặt của Hàn Trác Vũ thoáng buông ra, não đã mệt mỏi đến cực điểm bắt đầu mơ màng.
Mấy bác gái đã nhìn đủ, lúc gần đi lại gọi Lục Bân ra ngoài, “Xin hỏi cậu là gì của Hàn Trác Vũ thế?”
“A, cháu là bạn của người nhà cậu bé, ở bệnh viện này để chăm sóc cậu bé hộ.”
Bác gái nhíu mày, một lát sau cẩn thận nói, “Nếu như được, vậy có thể giao Hàn Trác Vũ cho tôi chăm sóc được không? Tôi là cán bộ nghỉ hưu của sở tài chính, gia cảnh sung túc, thời gian rảnh rất nhiều, đây là tư liệu của tôi, các cậu có thể mang lên cơ quan ban ngành kiểm tra. Tôi thật sự thương đứa nhỏ này, nhất định sẽ chăm sóc cậu bé thật tốt!”
Tuy việc nhị thiếu gia giành quyền giám hộ không mấy người biết, nhưng An Quốc Nhân vẫn còn sống sờ sờ, sao bác gái này lại có ý nghĩ đó? Lục Bân trong lòng khó hiểu liền hỏi. Lúc này anh còn không biết, An Quốc Nhân đã bị thanh tra rồi, tất cả những việc ông làm đã bị công khai trên mạng, bị vạn người chỉ trích.
“A? Chuyện lớn như vậy mà cậu không biết à?” Bác gái lấy di động ra cho Lục Bân tự đọc.

“Tôi muốn nhận nuôi Hàn Trác Vũ, không biết luật pháp có cho phép không, cần làm những thủ tục gì?” Topic này đã có mấy vạn bình luận, bao nhiêu người đang hừng hực khí thế hỏi han. Lục Bân trong lòng hoảng sợ, âm thầm hò hét – Nhị thiếu gia, anh mau quay trở lại đi, còn không trở lại, đại bảo bối của anh sẽ bị người cướp mất đấy!

Nov 1, 2017

[LPHT] Chương 49

Chương 49

Nhìn kí chủ chịu đựng đau đớn, nhìn bác sĩ dùng y thuật còn đơn sơ nối chi cho kí chủ, 9527 vừa sốt ruột lại vừa khổ sở. Nhưng kí chủ chưa tỉnh, nó dù có tài giỏi đến mức nào cũng không làm gì được, chỉ có thể lẳng lặng chờ đợi. Cũng may bố mẹ cô bé tặng 200 điểm giá trị cảm ơn, sau khi nghe nói tay phải thiếu niên có thể bị liệt thì giá trị cảm ơn tăng vọt đến 400 điểm, số giá trị cảm ơn tích lũy đã sớm đủ để thăng lên cấp hai, thậm chí còn thừa hơn 500 điểm, vừa đủ dùng để chữa trị cho kí chủ, 9527 mới yên tâm hơn đôi chút.
Trong lúc kí chủ hôn mê, nó nhàn quá liền lên mạng đi dạo, phát hiện topic và video đang được lan truyền khắp mọi nơi, lập tức hưng phấn.
“Ừm, hình như trước kia mình tìm được vài thứ rất thú vị, có lẽ mình nên đăng lên. Dám không đến bệnh viện ký cam kết, làm chậm trễ việc chữa trị cho kí chủ, 9527 này sẽ đại diện cho đồng Lôi Phong trừng phạt ông! Hừ hừ ~” 9527 nhanh chóng tìm trong kho dữ liệu của mình, lấy ra vài đoạn video và mấy trăm tấm hình, tất cả đều đăng lên diễn dàn lớn nhất của Trung Quốc.
Nếu lúc trước, bài viết của ‘Vua chân tướng’ còn khiến người nghi ngờ độ xác thực của nó, thì nay những video 18+ cùng hình ảnh nóng bỏng mà người tên 9527 đăng lên đã đánh thẳng An Quốc Nhân vào địa ngục. Trên bức ảnh, khuôn mặt ông rất rõ ràng, cơ thể trần truồng, vật xấu xí kia lộ rõ, còn chụp được biểu cảm đáng sợ của ông lúc ra vào thân thể phụ nữ, tổng cộng có 4 đoạn video, 153 bức ảnh, vậy mà lại liên lụy đến mười bảy người phụ nữ khác nhau, trong đó có nữ doanh nhân thành đạt, có ngôi sao ca nhạc, có phụ nữ trưởng thành quyến rũ, có nữ sinh viên trong sáng đáng yêu, thậm chí còn có bé gái vị thành niên.
Dâm tặc, đây chắc chắn là dâm tặc! Cặn bã như vậy mà cũng xứng đáng làm Đảng viên à? Xứng đáng làm bí thư thị ủy à? Trung Quốc sắp diệt vong rồi sao? Dân chúng sản sinh sự nghi ngờ rất lớn với cơ chế điều hành, bổ nhiệm quan chức chính phủ. Cơ quan kiểm tra kỷ luật cũng nhanh chóng tham gia điều tra, còn nhận được chỉ thị từ phía trên phải tìm hiểu cho rõ ngọn nguồn.
Sau khi dập điện thoại của bệnh viện, An Quốc Nhân lắc đầu cười lạnh, nói với Lôi Lệ Trân, “Tôi còn tưởng Lôi Đình quan tâm thằng nhãi kia thế nào, cuối cùng cũng vứt nó ở lại thành phố H, mình thì về thủ đô thôi. Tay gãy liên quan gì đến tôi? Mặc nó tự sinh tự diệt đi!”
Lôi Lệ Trân không nói gì, trong lòng lại lạnh run. Ngay cả sống chết của con ruột còn không để ý, bà còn chờ mong gì ở ông nữa? Lúc trước sao lại cảm thấy ông ta từ bỏ Hàn Gia Mỹ và Hàn Trác Vũ là quyết đoán, đáng để mình nương tựa? Đầu mình bị nước vào à? Đến lúc Lôi Đình nộp đơn giành quyền giám hộ lên tòa án, bà mới biết, An Quốc Nhân vậy mà còn cho Hàn Trác Vũ uống thuốc, làm bệnh cậu nặng hơn, thủ đoạn còn độc ác hơn mình cả trăm ngàn lần. Phải biết là, trong cơ thể Hàn Trác Vũ còn chảy một nửa dòng máu của ông ta đấy!
Thấy con trai nhìn chằm chằm bố, ánh mắt rất xa lạ, như thể không biết ông, Lôi Lệ Trân trong lòng hoảng sợ. Gần đây con trai càng ngày càng im lặng, đi học về là khóa trái mình trong phòng, cơm cũng phải bê lên cửa phòng ngủ cho cậu ta, mặt không cảm xúc, ánh mắt hung ác, màu da tái nhợt, chẳng khác gì Hàn Trác Vũ lúc trước.
Còn có thể tiếp tục ở nhà này nữa không? Vì con, mình có nên noi theo Hàn Gia Mỹ, dứt khoát rời đi?
Nghĩ tới đây, Lôi Lệ Trân đỡ trán, cảm thấy bi ai vô cùng.
Hai giờ sau, An Minh Hoài đã không nói gì suốt một tuần lễ bỗng nhiên mở miệng, giữa lúc An Quốc Nhân và Lôi Lệ Trân đang nói chuyện, dứt khoát yêu cầu, “Mẹ à, chúng ta rời khỏi đây, về nhà ông ngoại đi.”
“Vì sao?” Lôi Lệ Trân cầm chặt bàn tay lạnh như băng của con trai.
“Thằng ranh con này, mày có ý gì hả? Bố mày chỉ tạm thời xui xẻo, còn chưa chết đâu!” An Quốc Nhân lập tức phát hỏa. Gần đây công việc rất không thuận lợi, tâm trạng bực bội của ông rất cần một nơi trút ra, bắt được lỗi của ai là ra sức thóa mạ người đó.
An Minh Hoài đưa di động cho bố, bên trên đang phát một đoạn video. Gương mặt béo mọng của An Quốc Nhân nhìn màn hình, bờ mông mập mạp nhún nhảy, dưới thân là một thiếu nữ đang khóc nức nở rất mất hồn, mức độ nóng bỏng còn vượt xa AV của Nhật.
An Quốc Nhân sắc mặt trắng bệch, run rẩy hỏi, “Mày, mày lấy ở đâu ra?”
“Trên mạng đăng đầy rồi. Bố cứ kéo xuống, bên dưới còn nhiều ảnh lắm, còn không thèm làm mờ nữa cơ.” Giọng An Minh Hoài lạnh lùng, nhìn về phía mẹ, một lần nữa yêu cầu, “Mẹ, chúng ta đi thôi.”
Lôi Lệ Trân sắp nôn ra đến nơi. An Quốc Nhân quả nhiên là tên súc sinh! Cô bé kia khuôn mặt còn rất non nớt, rõ ràng còn chưa trưởng thành, mặt vương đầy nước mắt, môi cắn nát, rõ ràng đang cố chịu đau đớn, khiến người nhìn mà khó chịu vô cùng. Vừa nghĩ tới mình đã cùng giường chung gối với kẻ cặn bã như vậy vài chục năm, Lôi Lệ Trân liền hận không thể dùng thuốc khử trùng mà xịt khắp người mình từ trong ra ngoài.
“Con à, chúng ta đi.” Bà không do dự nữa, mang theo An Minh Hoài vội vàng lên tầng thu dọn hành lý.
An Quốc Nhân run rẩy kéo màn hình, nhìn thấy vô số những bức ảnh nóng bỏng cùng số lượt xem bài viết đã hơn mấy ngàn vạn, sắp gần một tỷ, trán ướt đẫm mồ hôi. Giận dữ quăng di động xuống đất, An Quốc Nhân vội vàng gọi điện cho thư ký, để cậu ta liên hệ quản lý diễn đàn, xóa bỏ video và ảnh chụp.
“Không kịp nữa rồi, An bí thư. Việc xảy ra từ hai giờ trước, giờ đã ầm ĩ lên rồi.” Thư ký nói ngắn gọn rồi cúp điện thoại luôn. Cậu ta cũng phải mau nghĩ cách thoát thân, miễn cho bị chiếc thuyền đắm An Quốc Nhân này kéo luôn xuống vực. Rõ ràng có con trai ưu tú như vậy, ông ta lại không đối xử tử tế với người ta, vì xâm chiếm tài sản còn cấu kết với người bỏ thuốc con, việc như vậy người bình thường nào ai làm được. Còn tiếp tục làm việc cho ông ta, có khi mình chết lúc nào cũng không biết.
Hai giờ trước? An Quốc Nhân nghĩ tới suốt hai giờ qua, An Minh Hoài vẫn ngồi ôm điện thoại, biểu cảm rất kỳ lạ, lửa giận liền bùng lên, giận dữ chạy lên tầng, đá cửa phòng ra.
“Mày biết từ trước rồi đúng không? Sao không nói cho tao hả, muốn hại chết tao hả? Tao là bố mày đấy, tao mà ngã thì mày được cái gì hả? Tao chơi bao nhiêu người bên ngoài cũng đâu có cắt xén ăn uống của mẹ con mày hả, sao mày lại báo đáp tao như vậy?” Ông nắm chặt cổ áo An Minh Hoài, gân xanh nổi lên, ánh mắt lồi ra, nhìn còn đáng sợ hơn ác quỷ.
“Ông điên rồi à, mau buông con ra!” Lôi Lệ Trân ném túi du lịch trong tay, hét toáng lên, xông tới cấu véo An Quốc Nhân, “Lấy con ra trút giận còn không bằng mau chóng thu thập cục diện rối rắm của ông đi! Ông lắm bồ bịch như vậy, gần đây không ít người lộ mặt, cẩn thận mấy cô ả đó phản bội đấy!”
An Quốc Nhân lúc này mới như bừng tỉnh, vội vàng chạy đi.
Lôi Lệ Trân nhẹ nhàng thở ra, ôm con nghẹn ngào khóc. Đây là tạo nghiệt gì vậy! Lúc trước vì sao nhất định phải lấy người đàn ông này?
“Chị Lôi, em cũng muốn đi, chị có thể cho em mượn ít tiền được không?” Người phụ nữ ôm con riêng đến mấy ngày nay đều ở nhà họ An, nghe thấy An Quốc Nhân đi ra ngoài, vội vàng chạy đến tìm Lôi Lệ Trân xin giúp đỡ. Hiển nhiên cô ta cũng đọc được tin trên mạng.
“Liên quan gì đến tôi? Muốn tiền thì tìm An Quốc Nhân ấy!” Lôi Lệ Trân nhanh chóng lau nước mắt, khôi phục sự ung dung bình tĩnh. Dù có thất bại thảm hại, bà cũng không được sụp đổ, bà vẫn còn con trai mà.
Đóng cửa phòng sầm một cái, Lôi Lệ Trân nhanh chóng mở két sắt của An Quốc Nhân, lấy tiền mặt, chứng chỉ cổ phiếu, bất động sản, cùng các đồ đáng giá khác, mang theo con cao chạy xa bay.
Lúc đi ngang qua bệnh viện nhân dân thành phố, An Minh Hoài bỗng nhiên yêu cầu dừng lại, “Mẹ, con muốn vào xem Hàn Trác Vũ, nghe nói anh ta vì cứu người mà hai cánh tay đã gãy, tình trạng rất nghiêm trọng.” Không có gì để ganh đua so sánh nữa rồi, cậu ta cảm thấy, cả đời này mình cũng không thể nào vượt qua đối phương được.
Lôi Lệ Trân im lặng vài phút, chậm rãi quay ngược xe về bệnh viện nhân dân thành phố, phất tay với con, “Đi đi, mẹ chờ con ngoài này.” Bà không thể vào thăm đứa bé kia được, một là không muốn; hai là không xứng.
An Minh Hoài gật đầu, đi vào hỏi y tá đang đứng đó phòng bệnh của Hàn Trác Vũ.
“A, cậu bé giờ còn đang hôn mê, cháu đừng đi vào quấy rầy cậu bé, đứng ở cửa nhìn thôi. Giờ là 9h30; còn nửa tiếng nữa là hết giờ thăm bệnh, cháu nhanh lên nhé.” Y tá nhỏ giọng dặn dò.
“Dạ.” An Minh Hoài thấp giọng đáp lại, mang tâm trạng thấp thỏm đi đến cửa phòng bệnh. Nói thật, khi y tá yêu cầu cậu đừng vào phòng bệnh, cậu đã thở phào nhẹ nhõm. Người mà mình căm ghét lúc trước, hóa ra lại bị đối xử tàn nhẫn như vậy, mình thân một trong những thủ phạm lại oán hận người bị hại, nghĩ lại thật sự là xấu hổ muốn chết! Cậu không có mặt mũi đi vào, chỉ có thể đứng xa xa mà tạm biệt thôi.
Cửa phòng bệnh đóng chặt, ngoài cửa có hai người, trong tay cầm giỏ hoa quả và hoa tươi, cách cửa sổ thủy tinh lẳng lặng nhìn thiếu niên nằm trên giường bệnh. Nghe thấy tiếng bước chân, bọn họ nhìn về phía bên kia hành lang, nhẹ giọng hỏi, “Cháu là bạn Hàn Trác Vũ à?”
An Minh Hoài lắc đầu.
“Vậy cháu cũng đọc tin xong tới đúng không?”
An Minh Hoài do dự vài giây, cuối cùng gật đầu.
“Trên thế giới này sao lại có người tốt như vậy.” Một người thở dài, “Nghe y tá nói, xương tay phải cậu bé gãy đôi, chỉ còn dính một chút nhờ da thịt, dù có liền lại cũng không thể linh hoạt như trước. Cậu bé là đứa trẻ dũng cảm nhất mà đời này tôi từng được gặp, người bình thường thấy có vật từ trên cao rơi xuống, phản ứng duy nhất là né tránh, nào có ai dốc sức ra đỡ như vậy? Nghe nói môn vật lý của cậu bé rất tốt, không thể nào không biết hậu quả khi làm vậy, nhưng cậu bé vẫn làm. Nghe nói cậu bé vừa mới qua sinh nhật 17 tuổi…” Người nọ cúi đầu lau nước mắt, giọng nghẹn ngào.
“Mẹ nó An Quốc Nhân, tiền của con mình mà cũng muốn trộm! Chị đọc bài viết mới nhất chưa? Nghe nói vì chiếm đoạt tài sản của Hàn Trác Vũ, ông ta còn cho Hàn Trác Vũ uống thuốc, khiến bệnh tự kỷ của cậu bé càng ngày càng nặng! Mẹ nó, ông đây chỉ muốn giết chết hắn ta luôn thôi! Còn có Lôi Lệ Trân kia nữa, cái gì mà người nhà họ Lôi ở thủ đô, hừ ~~ Bố cô ta cũng chỉ là một người họ hàng xa bắn vài phát đại bác không tới của Lôi Hưng Bang, ở thủ đô chẳng là cái đếch gì cả, đến thành phố H lại thành con ông cháu cha, có biết xấu hổ không biết…” Người còn lại hiển nhiên rất nóng tính, càng nói càng tức giận, càng nói càng lớn tiếng, khiến cho y tá phải tới ngăn cản.
An Minh Hoài cúi đầu không nói một lời, xấu hổ hận không thể tìm lỗ mà chui.
Hai người nói chuyện phiếm trong chốc lát, để lại hoa tươi và giỏ hoa quả lên ghế ngoài phòng bệnh. Hai y tá lập tức đi tới thu dọn, nhẹ giọng nói chuyện, “Đây là nhóm người thứ mấy trong ngày hôm nay rồi? Phòng chứa đồ đã chất đầy hoa tươi và giỏ hoa quả rồi, đều là dân chúng tốt bụng đến tặng, ngày mai chắc sẽ còn đông người đến hơn, chỉ mong Hàn Trác Vũ mau chóng tỉnh lại…”
Hai người dần dần đi xa, giờ An Minh Hoài mới tiến lên vài bước, nhìn vào phòng bệnh qua cửa sổ. Thiếu niên nằm trên giường, hai cánh tay bó bột dày, mũi cắm ống dưỡng khí, khuôn mặt tái nhợt chau mày, dường như trong giấc mộng cũng phải chịu đựng đau đớn vô cùng. Đầu giường cậu có một người đàn ông mặc quân trang đang ngồi, mắt nhìn cậu chằm chằm. Trên ghế salon đối diện giường lại có một người đàn ông khác, hình như là bố cô bé được cứu.
Có người trắng đêm không ngủ chờ đợi, An Minh Hoài yên tâm hơn rất nhiều, cách cửa sổ yên lặng thì thầm, “Tạm biệt anh trai. Còn có, em xin lỗi!”

Cậu rời khỏi không bao lâu, Hàn Trác Vũ liền chậm rãi mở mắt, đau đớn đột ngột ập tới khiến cậu không kìm được rên nhẹ.

Oct 30, 2017

[LPHT] Chương 48

Chương 48

Hàn Trác Vũ được đưa đến bệnh viện nhân dân thành phố. Hai tay gãy đến mức nặng như vậy, ngay cả y tá trưởng đã từng chứng kiến rất nhiều ca bệnh nặng cũng thấy hoảng sợ, nghe bà cô bé kể lại mọi chuyện, chị lại càng khâm phục thiếu niên đang nằm ngất lịm trên giường.
“Bác sĩ à, mau mổ cho cậu bé đi, anh xem cậu bé đau thế nào kìa! Đã ngất đi rồi mà vẫn còn đổ mồ hôi lạnh!” Bố mẹ cô bé vừa lau mồ hôi cho thiếu niên, vừa cầu khẩn bác sĩ. Bà đứa nhỏ ôm chặt cháu gái, cứ nhớ lại lúc nãy thì lại khóc nức lên, cảm xúc rất kích động. Nếu không có thiếu niên, quãng đời sau này của bà sẽ phải sống trong hối hận vĩnh viễn.
“Phòng phẫu thuật chuẩn bị xong rồi, chỉ cần người nhà cậu bé đến ký giấy cam đoan là có thể mổ.” Bác sĩ bất đắc dĩ lắc đầu, cầm điện thoại thiếu niên tiếp tục gọi cho số ghi là ‘Bố’.
Mới đầu bên kia không nghe, sau vài cuộc gọi thì mới chịu nhấc máy, đầu kia nghe xong mọi chuyện xảy ra thì không nói một lời dập máy luôn. Y tá trưởng thật sự không thể hiểu nổi. Đó là bố cậu bé thật à? Có nhầm không vậy?
“Bác sĩ, chúng tôi ký tên thay được không?” Bố mẹ cô bé nóng nảy vô cùng. Bị thương nặng như vậy, sao có thể cứ mặc kệ được! Thiếu niên đã đau đến ngất đi nhưng vẫn phát run lên, người ngoài như họ nhìn còn thấy đau lòng, bố cậu bé lại không có cảm giác gì à? Hay cậu bé không phải con ruột?
“Xương cậu bé gãy rất nghiêm trọng, tay phải gần như chỉ còn dính đôi chút, phải làm phẫu thuật nối xương, trong quá trình phẫu thuật có nguy hiểm nhất định, sau khi liền thì có thể không linh hoạt như trước, cũng có khả năng để lại tật hoặc bị liệt, tóm lại cần người nhà của cậu bé ký tên là tốt nhất, anh chị không thể gánh nổi trách nhiệm này.” Bác sĩ kiên nhẫn giải thích tình huống, nói xong lại cầm di động lên xem danh bạ.
Đứa nhỏ này kỳ lạ thật, điện thoại suốt một hai tháng không có cuộc gọi nào, trong tin nhắn cũng chỉ có vài người, bác sĩ nhíu mày, tiếp tục lật xem một hồi, giờ mới phát hiện thêm một số có ghi là ‘Chú Lôi’.
“Tiểu Vũ?” Vừa mới ấn gọi, đầu kia đã nghe ngay lập tức, một giọng nói lo lắng truyền đến.
“Xin chào anh Lôi, xin hỏi anh có biết chủ số điện thoại này không? Hai tay cậu bé gãy xương rất nặng, cần mổ càng sớm càng tốt, nhưng hiện giờ chúng tôi không tìm được người giám hộ của cậu bé để ký tên.” Bác sĩ nhanh chóng nói rõ tình huống.
Đầu kia im lặng hai giây, sau đó dùng giọng trầm trầm nói, “Tôi là người giám hộ của cậu bé. Nhưng hiện tại tôi không ở thành phố H, anh có thể liên lạc với Lục Bân, số điện thoại là 139xxxxxx.” Đọc dãy số xong, anh lại hỏi rõ tình huống, sau đó nhờ bác sĩ chăm sóc con mình thật tốt. Lúc sắp cúp điện thoại, bác sĩ chợt nghe thấy người đàn ông kia đột nhiên mất đi sự tỉnh táo, dùng giọng dồn dập ra lệnh cho người nào đó đặt vé máy bay đến thành phố H ngay lập tức.
Người giám hộ không phải bố mà lại là chú. Xem ra thân thế đứa nhỏ này rất nhấp nhô! Bác sĩ vừa nghĩ, vừa gọi điện cho Lục Bân.
Cùng lúc đó, Lục Bân đang làm thủ tục chuyển nơi công tác. Tư lệnh viên quân dội NJ là lực lượng trung thành của phái bảo thủ, chỉ nghe lệnh của người đứng đầu phái bảo thủ là Khâu Hưng, mà Khâu Hưng và Lôi Húc lại đang cạnh tranh trong cuộc tranh chức chủ tịch nước nhiệm kỳ tới. Hai phe có thể nói là liên tục đối đầu, thề không đội trời chung.
Thủ tục làm rất phiền phức, chức vụ cũng chưa xác định, Lục Bân biết rõ làm khó dễ kiểu này chỉ là bắt đầu. Nhận được điện thoại, anh kinh ngạc nhướn mày, hắng giọng một cái mới nghe, “Alo, Tiểu Vũ à? Có phải là muốn chú Lục Bân đến đón cháu đúng không?” Đứa nhỏ này rốt cuộc chủ động gọi điện cho mình lần đầu tiên, đúng là không dễ dàng chút nào!
“A, chào anh Lục…” Bác sĩ vội vàng nói rõ tình huống.
“Được, tôi sẽ tới ngay.” Sau khi cúp điện thoại, toàn thân Lục Bân ướt đẫm mồ hôi lạnh. Nếu để nhị thiếu gia biết mình chăm sóc Tiểu Vũ đến mức tàn phế thì chắc anh sẽ đánh chết mình luôn đúng không?
Xe vừa khởi động, điện thoại lại một lần nữa vang lên, thấy tên người gọi, Lục Bân run rẩy, cố gắng dùng giọng bình tĩnh nhất nói, “Nhị thiếu gia à, có chyện gì không?”
“Cậu đang ở đâu?” Lôi Đình trầm giọng hỏi.
“Tôi, tôi…” Lục Bân vẫn còn do dự xem có nên báo cáo tình huống hay không.
“Cho cậu 15 phút chạy tới bệnh viện, hiện tại không còn chuyến bay đến thành phố H nữa, 10h sáng mai tôi mới tới nơi. Tiểu Vũ phẫu thuật xong thì gọi điện cho tôi.” Giọng Lôi Đình khàn khàn khó nghe, như thể có gì đó chặn ngang cổ họng anh.
“Nhị thiếu gia, anh yên tâm, tôi nhất định sẽ chăm sóc cậu bé thật tốt.” Lục Bân cúp điện thoại, trên đường vượt không biết bao nhiêu đèn đỏ, rốt cuộc kịp chạy tới bệnh viện trong vòng 15 phút. Thấy hai tay máu me be bét của thiếu niên, anh lại càng hoảng sợ, đợi khi nghe bác sĩ nói không thể đảm bảo 100% tay thiếu niên sẽ khôi phục như ban đầu, tim anh liền lạnh ngắt. Bà cô bé khóc lóc, quỳ xuống không ngừng dập đầu với Lục Bân, bố mẹ cô bé cũng quỳ theo, khóc không thành tiếng. Con của mình an toàn, nhưng lại lấy hai tay của đứa trẻ khác để đánh đổi, bọn họ sao lại không day dứt, không khó chịu cơ chứ? Nói thật, dù đời này phải làm trâu làm ngựa cho thiếu niên, bọn họ cũng cam lòng!
“Đứng dậy đi, chuyện này cũng không phải lỗi của mọi người, chỉ là ngoài ý muốn thôi.” Đưa thiếu niên vào phòng giải phẫu, Lục Bân nâng bà lão dậy, tâm trạng đau xót vô cùng. Một đứa trẻ tốt như vậy, nếu sau này hai tay thật sự không còn tri giác thì nên làm thế nào? Cậu bé còn chưa kịp hưởng thụ cuộc sống tuyệt vời của mình mà! Còn chưa thi đại học, hẹn hò, đi làm, kết hôn…
Lục Bân chán nản ngã xuống ghế, hai mắt đỏ bừng.
Bên ngoài phòng phẫu thuật có rất nhiều người, sau khi nghe kể đầu đuôi câu chuyển thì đều lắc đầu thở dài.
Hai giờ sau, đèn phòng phẫu thuật rốt cuộc tắt, thiếu niên đang hôn mê được đẩy vào phòng chăm sóc đặc biệt.
Khi thấy ánh mắt chờ mong của Lục Bân, y tá trưởng tiếc nuối lắc đầu, “Xin lỗi, tuy phẫu thuật rất thành công, nhưng tay bị gãy thì chắc chắn không thể linh hoạt như trước, những tình huống như giơ cánh tay lên thấy khó khăn, hoặc năm ngón tay cứng đờ cũng rất có thể sẽ xảy ra. Cụ thể nghiêm trọng tới mức nào, phải đợi mấy tháng nữa dỡ bột mới biết được, hi vọng anh chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Không có cách nào chữa khỏi hoàn toàn sao?” Lục Bân thấy đầu mình trống rỗng, gần như không nghe được giọng mình.
“Đúng vậy bác sĩ à, các anh nhất định phải nghĩ cách! Chỉ cần cậu bé khỏe lại, bao nhiêu tiền chúng tôi cũng trả!” Bố mẹ đứa bé vội vàng tỏ thái độ.
“Chúng tôi đã cố hết sức. Dù sao cậu bé còn trẻ, trong giai đoạn sau nếu khôi phục tốt, hoàn toàn có thể lành lặn như ban đầu.” Bác sĩ lộ biểu cảm không đành lòng. Anh cũng không hi vọng một đứa trẻ tốt như vậy lại bị liệt.
Lục Bân nhìn chằm chằm gương mặt tái nhợt của thiếu niên, không nói lên lời, đợi khi bác sĩ đi xa mới hoàn hồn, lấy di động gọi cho nhị thiếu gia. Ngón tay anh run rẩy, ấn mấy lần cũng không được, Lục Bân nhắm mắt hít sâu, đợi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo mới ấn gọi.
“Sao rồi?” Lôi Đình nghe ngay lập tức.
“Nhị thiếu gia.” Chỉ nói được một câu, Lục Bân đã cảm thấy cổ họng mình khô khốc, nói không thành lời.
“Cậu nói đi, tôi nghe.” Lôi Đình châm lửa điếu thuốc, định dùng nicotin để xoa dịu đau đớn trong tim mình.
“Nhị thiếu gia, bác sĩ nói tay phải của Tiểu Vũ có khả năng, có khả năng sẽ liệt.”
Ngón tay trắng bệch gần như bóp nát điện thoại, Lôi Đình im lặng hồi lâu mới thấp giọng nói, “Cậu bé nhất định sẽ không có việc gì, ngày mai tôi sẽ mời Khúc Tĩnh đi cùng. Nếu Tiểu Vũ tỉnh, đừng nói chuyện này cho cậu bé. Cậu gửi hết ảnh chụp CT, bệnh án, video giải phẫu của Tiểu Vũ cho tôi.”
“Được, nhị thiếu gia! Có bác sĩ Khúc, Tiểu Vũ nhất định sẽ lành lặn.” Lục Bân bình tĩnh lại đôi chút. Khúc Tĩnh hiện tại là bác sĩ ngoại khoa xuất sắc nhất Trung Quốc, tính trên toàn thế giới ông cũng phải đứng trong top 5, Lôi Đình nhiều lần bị thương, tưởng như sắp trút hơi thở cuối cùng, nhưng đều được ông cứu sống.
Cúp điện thoại, Lục Bân ngay lập tức nhờ bác sĩ gửi mọi tư liệu đi.
Trong lúc Hàn Trác Vũ hôn mê, trên mạng bắt đầu lan truyền một video. Video chỉ dài có ba phút, một thiếu niên gầy yếu chen giữa đám người, gấp gáp chạy đến dưới tòa chung cư, vươn tay đón lấy đứa bé ngã xuống. Thiếu niên nhanh nhẹn xoay người, giảm bớt trọng lực, sau đó che mặt bé, đảm bảo bé không bị thương tổn gì, hai tay mình thì lại gãy lìa, xương lộ cả ra, máu chảy như suối.
Clip không rõ ràng lắm, còn hơi rung, rõ ràng là người không chuyên quay, nhưng so với phim điện ảnh kỹ xảo chuyên nghiệp lại càng khiến người rung động. Mọi người nhao nhao nghi ngờ - “Làm giả đúng không! Cậu kỹ thuật không tệ đâu!”
“Chắc chắn là thật, tôi lấy tính mạng của mình ra thề!” Chủ topic kích động phản bác.
“A!!! Là thật đấy, tôi cũng có mặt ở đấy!” Có người đứng ra chứng minh.
“Thật đấy thật đấy! Cậu bé kia giờ đang điều trị ở bệnh viện tôi, nghe nói tay phải có khả năng bị liệt hoàn toàn, đáng thương quá!” Một vị y tá nào đó nói.
“Qua kiểm tra, video này là hoàn toàn chân thật! Không có dấu vết cắt nối biên tập, cũng không có kỹ xảo đặc biệt.” Đây là một vị dân kỹ thuật phát biểu.
“Chẳng lẽ mọi người không nhận ra à? Thiếu niên này quen lắm, cậu bé là Hàn Trác Vũ ấy, thiếu niên tốt của Trung Quốc, con ngoan quốc dân Hàn Trác Vũ ấy!” Có người tinh mắt nhận ra thiếu niên, còn cắt cảnh quay chính diện mặt cậu ra từ video. Khuôn mặt tuấn tú hơn hẳn một năm trước ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
“Lần trước bị người mình cứu vu cáo, lần này cứu người thì tay phải liệt. Sao cậu ta toàn gặp chuyện không may vậy? Thể chất Conan à?” Có người đùa cợt, sau đó lập tức bị người khác chỉ trích là lạnh lùng vô cảm, chửi rủa liên tục.
“Vì lúc nào cũng sẵn sàng đi giúp đỡ người khác, vậy nên mới gặp chuyện như vậy. Cái này chỉ có thể chứng minh cậu bé có một trái tim rất nhân hậu, thiện lương! Không hổ là Hàn Trác Vũ!” Rất nhiều người đứng ra khen ngợi, ủng hộ, chúc phúc.
“Làm sao bây giờ? Nhìn mặt cậu bé tái nhợt, tôi thấy đau lòng quá! Sao cậu bé lại dũng cảm vậy? Dưới tầng có bao nhiêu người thế kia không ai phản ứng, vì sao lại bắt một cậu bé đi chịu? Mỗi người vươn một tay là đủ rồi mà!!” Tình thương của mẹ từ các chị các cô bắt đầu lan tràn rồi.
Thấy video được chia sẻ rộng rãi, người nào đó bắt đầu cười cười. Lôi Đình không tận lực phong tỏa tin tức, chỉ cần điều tra là biết anh đang giành quyền giám hộ Hàn Trác Vũ với An Quốc Nhân, cái này cho thấy hai người đã trở mặt. Ngay cả nhà họ Lôi cũng đắc tội, giờ không xử lý An Quốc Nhân thì chờ đến khi nào? Lúc trước ông ta leo lên như thế nào, vậy hôm nay sẽ đạp ông ta xuống như thế, cái này gọi là số mệnh luân hồi thôi.
Ngay sau đó, một bình luận nhận được rất nhiều sự chú ý – “Mọi người không phát hiện ra à? Lúc cô bé còn chưa ngã, Hàn Trác Vũ đã lao tới, như thể biết trước vậy. Tôi nghi ngờ chuyện này không có thật, chỉ để lăng xê tên tuổi thôi. Nghe nói phó chủ tịch tỉnh sắp về hưu, có lẽ người nào đó đang muốn nâng cao tên tuổi nên đã đạo diễn sự việc này!” Người nào đó là ai thì không cần nói cũng biết.
Người này còn cố tình chỉnh tốc độ video chậm lại hai mươi lần, đánh dấu thời gian Hàn Trác Vũ bắt đầu chạy đến khi cô bé ngã xuống, quả nhiên là chênh nhau bốn giây, mà cửa lối thoát hiểm nhìn thoáng qua thì không thể nào phát hiện là không khóa.
Sự nghi ngờ bắt đầu trỗi dậy như sóng trào.
“Mấy người bị ngu à? Có ai lại lấy việc này ra để lăng xê tên tuổi? Ngã xuống từ tầng bốn, có bố mẹ nào nhẫn tâm chà đạp con mình như vậy hả? Dù cho tôi một trăm vạn, tôi cũng không làm! Hơn nữa, không thấy bà cô bé gần như ngất lịm đi luôn à? Lúc dập đầu với Hàn Trác Vũ còn dập mạnh đến chảy máu, thần thái biểu cảm kia chắc chắn không phải giả bộ. Hơn nữa, vật rơi xuống từ không trung nguy hiểm như thế nào, mấy người biết không? Một đứa trẻ mười mấy cân, rơi từ độ cao vài chục mét xuống, với trọng lực như vậy thì đủ để đập chết người, mà tay phải Hàn Trác Vũ giờ có khả năng liệt, nếu chỉ để lăng xê thì tôi chỉ có thể nói cậu ta không phải người, là thần… kinh! Cậu ta chạy tới từ trước có thể chứng minh cái gì? Chỉ có thể chứng minh sức quan sát cùng khả năng phản ứng của cậu nhanh nhạy hơn người thường rất nhiều!” Một người tên là “Heo lắm lời” căm giận phản bác.
Lời này vừa nói ra, rất nhiều người đều tỉnh táo lại. Đúng vậy, cách lăng xê này phải trả giá cũng lớn quá.
“Lăng xê để giúp bố thăng chức ấy hả? Đừng có đùa! Lúc Hàn Trác Vũ được đưa đến bệnh viện, bác sĩ gọi cho bố cậu ấy suốt nửa tiếng mà ông ta cũng không đến ký giấy cam kết, như thể không có đứa con trai này vậy! Mấy người thật sự cho rằng nhà họ An là gia đình hạnh phúc à? Ngây thơ quá rồi!” Vị y tá nào đó lại lên tiếng.
“Sao lại thế? Thấy bảo An bí thư là người bố mẫu mực mà? Hàn Trác Vũ ưu tú như vậy toàn là do ông có cách giáo dục!”
“Có cách giáo dục! Để tôi kể mấy chuyện xấu của nhà họ An ra thì mấy người sẽ biết ngay thôi, đừng nói giáo dục, ngay cả nuôi ông ta cũng chưa từng nuôi Hàn Trác Vũ…” Một người lấy tên là ‘Vua chân tướng’ kể lại mọi chuyện từ cuộc tình tay ba giữa An Quốc Nhân, Hàn Gia Mỹ và Lôi Lệ Trân, sau lại kể chuyện An Quốc Nhân chiếm đoạt tài sản của Hàn Trác Vũ, nuôi bồ, nhận hối lộ, việc nào cũng có căn cứ bằng chứng rõ ràng.
An Quốc Nhân ỷ vào có Lôi Lệ Trân, làm việc không thèm che giấu. Sai phạm của ông rất nhiều, chỉ vợt một cái là được một đống, lúc trước bình an vô sự là vì người khác kiêng kị nhà họ Lôi mà thôi, hiện tại Lôi Đình đã bỏ mặc ông rồi, những sai phạm đó tất nhiên sẽ bị người bới ra.
Bài viết của ‘Vua chân tướng’ như giọt nước rơi vào giữa chảo dầu sôi. Hình tượng An Quốc Nhân dựng lên lúc trước cao cả bao nhiêu, thì giờ lại càng khiến dân chúng phẫn nộ bao nhiêu. So sánh với Hàn Trác Vũ lại càng làm ông thêm hèn hạ vô sỉ, khiến người buồn nôn. Trong lúc nhất thời, An Quốc Nhân đã trở thành đại biểu của cặn bã nam trên toàn bộ Trung Quốc, bị dân mạng hùa nhau chửi bới.
“Có người bố như vậy không bằng không có! Vì sao không khởi kiện ông ta để ông ta phải chịu hình phạt thích đáng? Hàn Trác Vũ đúng là mềm lòng quá! Tôi cảm thấy mình hẳn nên giành quyền giám hộ cậu bé, nhượng Hàn Trác Vũ lại cho tôi đi, để tôi nuôi!” Lời vừa nói ra, bên dưới lập tức xếp hàng, nhao nhao tỏ vẻ muốn thu nuôi đứa bé đáng thương này.
Sau một năm, Hàn Trác Vũ một lần nữa gây chấn động khắp Trung Quốc, mà xa tít thủ đô, Lôi Đình đang suốt đêm sang thành phố T mời Khúc Tĩnh, chưa kịp để ý đến động thái trên mạng.