Nov 23, 2017

[LPHT] Chương 60

Chương 60

Cô gái bị thiếu niên nhìn đến ngại, nhưng đón ánh mắt không chút khinh thường của đối phương, cô lại không thấy ghét. Đã trải qua bao thói đời dễ thay đổi, lòng người lạnh lẽo, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy ánh mắt trong sáng, thuần khiết đến vậy.
“Cậu nhìn quen lắm.” Cô gái khẽ nói.
Hàn Trác Vũ không trả lời, há mồm ăn cam Lôi Sâm đút cho, ánh mắt cũng dời theo.
Thấy viện trưởng nhìn qua, cô gái cúi mặt, lùi sang một bên.
Tiết mục của bọn nhỏ rất thú vị, có thể thấy Khổng Ái Hoa đã dồn rất nhiều tâm huyết. Viện trưởng lại càng tin tưởng đối phương, hai người ngồi nói chuyện rất vui vẻ.
Lôi Sâm xem một lát liền chán, thấy anh Tiểu Vũ no rồi liền lau miệng cho anh, sau đó tháo bàn tính vẫn đeo trên cổ, đặt lên đầu gối gảy liên tục. Nếu thích một trò chơi nào đó, bé sẽ chơi liên tục, chơi đến khi chán ngấy mới thôi.
Hàn Trác Vũ nhìn chằm chằm sân khấu, biểu cảm dường như rất tập trung, nhưng kỳ thật lực chú ý của vẫn đặt trên người cô gái. Biết sao được, cô gái đứng rất gần cậu, tiếng cầu cứu sắc bén gần như cứa đứt dây thần kinh của cậu. Không kìm được, cậu lại nghiêng đầu nhìn cô gái, sau nhiều lần làm vậy, rất nhiều bậc phụ huynh nhìn thấy, khẽ cười – Tiểu Vũ cũng biết yêu rồi!
Sau khi liên hoan kết thúc, Khổng Ái Hoa mời các vị phụ huynh vào phòng làm việc của mình, trao đổi về vấn đề nhận nuôi trẻ.
“Cảm ơn mọi người yêu thích bọn trẻ.” Bà vươn tay mời mọi người ngồi xuống, mỉm cười nói, “Mọi người đã chuẩn bị xong hồ sơ rồi đúng không? Quy trình là như thế này, tôi sẽ gửi hồ sơ lên cục dân chính, sau khi thông qua xét duyệt mới để mọi người nhận các bé về, thời gian xét duyệt phải mất chừng hai đến ba ngày làm việc, hi vọng mọi người sẽ kiên nhẫn chờ đợi.
“Chúng tôi có được chọn nhận nuôi đứa bé nào không?” Một vị phụ huynh hỏi.
Khổng Ái Hoa đang định trả lời, tiếng gõ cửa đột nhiên vang lên, cô gái lúc trước dẫn hai người đàn ông mặc quân phục bước vào, nói là tìm người. Người đàn ông thấp hơn đeo kính, nhìn rất nho nhã dịu dàng, người đàn ông cao hơn thì khuôn mặt lạnh lùng, đặc biệt là đôi mày rậm dưới tóc mái cùng ánh mắt sâu hun hút, mỗi lần quét qua thì sắc lẹm tựa như dao. Đây là một người đàn ông tràn ngập nguy hiểm, sự xuất hiện của anh khiến không gian dường như chật chội hơn rất nhiều, làm người không thể nào thở nổi.
Nhìn thấy người tới, Hàn Trác Vũ đứng lên, chủ động chui vào trong cái ôm của anh. Đợi ở đây khó chịu quá, chỉ có chú Lôi mới mang đến cảm giác an toàn cho cậu thôi.
Lôi Sâm nhìn bố với ánh mắt lạnh lùng khinh bỉ, sau đó tiếp tục gẩy bàn tính của mình. Bé không còn là trẻ con hai ba tuổi nữa, cũng không bị thương, cần gì phải ôm!
“Sao vậy?” Trên mặt thiếu niên không có biểu cảm gì, nhưng hai mắt ướt át lại như bộc lộ hết sự tủi thân và hoảng sợ, Lôi Đình nhìn về phía Khổng Ái Hoa.
Khổng Ái Hoa lúc trước còn rất nhiều tình, giờ cứng nhắc đứng lên, cố cười, “Xin chào, xin hỏi cậu có phải…”
“Tôi họ Lôi, Tiểu Vũ có gây phiền phức cho mọi người không?” Thái độ của Lôi Đình nhìn như dịu dàng lễ phép, ánh mắt lại mang theo quan sát sắc bén.
Miệng Khổng Ái Hoa khép mở mãi mà không nói lên lời. Trước mặt người đàn ông này, bà có cảm giác như mình không thể che giấu bất kì điều gì.
“Không có việc gì đâu, chắc ở đây nhiều người quá, Tiểu Vũ không thích ứng được.” Viện trưởng vội vàng hòa giải. Tuy không phải con ruột, nhưng Lôi Đình thương Tiểu Vũ vô cùng, bình thường chẳng bao giờ để cậu chịu một chút uất ức nào, ngày nào đưa đến cửa Mái ấm Vũ Nhân cũng phải dặn dò hồi lâu mới chịu ra về. Giờ phản ứng của Tiểu Vũ khác lạ như vậy, thảo nào anh lo lắng.
Hàn Trác Vũ cố nâng tay, nắm lấy vạt áo chú Lôi, kéo nhẹ một cái, tỏ vẻ mình không sao.
Lôi Đình nắm chặt đầu ngón tay cậu, khí thế mạnh mẽ bỗng chốc đổi thành gió xuân ấm áp. Mọi người nhẹ nhàng thở ra.
“Chúng tôi đang thương lượng việc nhận nuôi trẻ mồ côi, quy trình tương đối phương tạp.” Viện trưởng cố gắng lái chủ đề lại.
“Đúng vậy, nếu anh Lôi quan tâm thì cũng có thể chuẩn bị hồ sơ.” Khổng Ái Hoa vội vàng tiếp lời, sau đó ra hiệu cho cô gái đứng cạnh cửa rót trà cho hai người.
“Cháu thấy thế nào? Có muốn có thêm bạn không?” Lôi Đình ôm thiếu niên ngồi xuống, thấp giọng hỏi. Anh chắc chắn thiếu niên sẽ từ chối, vì trái tim cậu quá nhỏ, không thể chứa đựng nhiều người hơn.
Đáng tiếc anh sai rồi, thiếu niên hạ mắt suy nghĩ chốc lát, bỗng nhiên chỉ cô gái đang rót trà bên cạnh, chậm rãi nói, “Cháu muốn bạn ấy.”
Biểu cảm ấm áp của Lôi Đình biến mất, hai mắt đen kịt nhanh chóng ngưng tụ một tầng sương lạnh.
Lục Bân dùng tay đỡ trán, không biết nói gì hơn.
Ánh mắt sắc như đao của người đàn ông quét qua người, khiến tim cô gái giật thót, mặt trắng bệch. Cô đặt tách trà cạch một cái, đi đến bên Khổng Ái Hoa, rụt vai cúi đầu, cố gắng thu nhỏ cảm giác tồn tại của mình.
Sau khi cậu mở miệng, Hàn Trác Vũ nhận thấy rõ tiếng kêu cứu của cô gái dừng lại vài giây.
“Ngại quá, con bé tên là Khổng Lệnh Thiến, lúc mười tuổi đã được tôi nhận nuôi rồi, là con gái tôi.” Khổng Ái Hoa vuốt mái tóc dài của cô gái, biểu cảm rất dịu dàng.
Khi tay bà ta chạm vào cô gái, tiếng kêu cứu còn đáng sợ hơn lúc trước đột ngột bật ra. Hiển nhiên, sự đụng chạm của đối phương khiến cô rất sợ, việc này chắc chắn là có nguyên nhân. Hàn Trác Vũ hạ mắt, suy nghĩ gì đó.
Lôi Đình gật đầu nói, “Ngại quá, Tiểu Vũ có chút tùy hứng.”
Thái độ của anh nhìn có vẻ rất dịu dàng, chỉ có Lục Bân nhìn thấy gân xanh trên mu bàn tay anh đã nổi lên. Đã sớm biết đường này không dễ đi, không ngờ chướng ngại vật đầu tiên lại đến nhanh như vậy, nhị thiếu gia sắp không kìm nén được rồi đúng không? Đáng thương thật!
“Không sao đâu, tôi hiểu mà.” Khổng Ái Hoa khoát tay, sau đó nhìn về phía những vị phụ huynh khác, “Trên nguyên tắc thì mọi người không được chọn, nhưng nếu thích bé nào thì có thể nói với tôi, tôi sẽ nói chuyện với bọn nhỏ.”
“Vậy sao, vậy thì tốt quá, tôi muốn hỏi về cô bé thổi kèn harmonica ban nãy…” Mấy vị phụ huynh liền thay nhau hỏi thăm, văn phòng bỗng náo nhiệt hơn hẳn.
Lôi Đình ngồi một lát liền trầm giọng nói, “Chúng ta đi thôi.” Dắt hai đứa trẻ ra ngoài luôn.
Lục Bân chào Khổng Ái Hoa và viện trưởng rồi vội vã đi.
Cô gái váy trắng cũng đi theo bọn họ, không xa không gần. Nghe thấy tiếng kêu cứu ngày càng thảm thiết, Hàn Trác Vũ quay đầu lại thoáng nhìn, ngón tay lại bị chú Lôi nắm đến phát đau. Cậu nghiêng đầu, ánh mắt ngây thơ vô cùng.
Lôi Đình thản nhiên nói, “Lên xe.”
Chú Lôi giận à? Hàn Trác Vũ vội vàng lên xe, ngồi vào chỗ của mình liền vắt óc nghĩ lại xem mình làm gì sai. 9527 cười đáng khinh, nhưng không chịu nhắc nhở. Đúng lúc này, tiếng kêu cứu của cô gái đột nhiên im bặt, cậu thấy rất ngạc nhiên, không kìm được quay đầu nhìn lại, phát hiện cô đứng ở cửa, ôm một bé gái chừng mười tuổi đeo cặp sách, hai người cọ cọ má, cười rất tươi.
“Nhìn đẹp lắm à?” Lôi Đình ôm lấy mặt cậu, quay người cậu lại.
Anh rõ ràng đang cười, nhưng đôi mắt lại sâu hun hút, Hàn Trác Vũ lắc đầu, trong lòng lại rất bất an.
“Ha ha~” 9527 cười xấu xa.
Thấy thiếu niên cúi đầu không dám nhìn mình, Lôi Đình buông tay, mặt lạnh nhìn ra ngoài cửa sổ. Suốt đường đi không nói gì, bầu không khí trong xe như đông lại. Lục Bân nhấn ga liên tục, anh sắp không chịu nổi rồi.
“Cậu trông nó.” Vừa vào cửa, Lôi Đình liền kéo con trai đang bám dính lấy thiếu niên ra, ném cho Lục Bân, sau đó ôm chặt eo thiếu niên, kéo vào phòng ngủ của mình, đóng sầm cửa lại.
Nhị thiếu gia, có chuyện thì ngồi xuống mà nói! Đừng có dùng bạo lực gia đình! Lục Bân thầm nghĩ xem có nên gõ cửa nhắc nhở vài câu, cuối cùng lại không có can đảm. Ngược lại, Lôi Sâm gõ cửa nửa ngày, thấy bên trong không có động tĩnh gì, mới tức giận từ bỏ.
Hàn Trác Vũ tựa lưng vào cửa, mở to mắt nhìn chú Lôi.
Lôi Đình cởi áo khoác, cởi thêm cúc áo trên cổ, rót cho mình cốc nước lạnh, dập tắt ngọn lửa hừng hực trong lòng, giờ mới ngồi xuống ghế, vẫy vẫy thiếu niên, “Đến đây nào.”
Hàn Trác Vũ cẩn thận đi qua.
“Ngồi lên người chú.” Lôi Đình vỗ vỗ đùi mình.
Hàn Trác Vũ do dự.
Lôi Đình nghiêng người ôm eo cậu, tách hai chân thẳng tắp thon dài ra, kéo cậu ngồi xuống chân mình.
Tay Hàn Trác Vũ rất nặng nề, không thể nào gác lên vai anh để ôm lấy anh, để giữ cân bằng, cậu đành phải chui đầu vào lòng anh, cằm đặt trên hõm vai. Hai người dùng tư thế không thể nào thân mật hơn, dính chặt nhau.
Lôi Đình giữ chặt gáy thiếu niên, không để cậu nhìn thấy khuôn mặt đang vặn vẹo vì ghen tị của mình. Anh thiếu chút nữa quên mất, thiếu niên không giống mình, cậu còn không biết cái gì gọi là gay, con đường này trải đầy chông gai, chắc gì cậu đã muốn đi cùng mình. Làm sao bây giờ?
Đến đâu hay đến đấy vậy, Lôi Đình cuối cùng cũng tỉnh táo lại, lấy lùi làm tiến nói, “Cháu muốn cô gái kia? Được, chú Lôi giúp cháu. Cho dù có là con nuôi của người khác thì sao chứ, cũng chỉ một câu nói của chú mà thôi.” Anh dừng lại giây lát, nói tiếp, “Nhưng mà, nhà họ Lôi chúng ta không nhận người không rõ lai lịch. Nếu cháu muốn ở cùng cô gái đấy thì phải chuyển ra. Chú sẽ mua một căn nhà gần trường Nhất Trung cho cháu. Nhìn bạn đấy cũng mới tầm mười sáu mười bảy, vừa tiện đi học với cháu luôn, chú cũng có thể chuyển trường cho cô bé. Sau này cháu là người lớn rồi, không chỉ phải học cách chăm sóc mình, còn phải học cách chăm sóc bạn đấy, biết chưa?”
Chú Lôi… không cần mình nữa sao? Mắt Hàn Trác Vũ đã ướt nước, muốn quan sát biểu cảm của người đàn ông, gáy lại bị giữ chặt.
Lôi Đình nói tiếp, “Chú sẽ thuê mấy người giúp việc dọn dẹp nhà cửa cho hai đứa, sau này hàng tuần chú sẽ qua thăm, coi như là làm tròn nghĩa vụ…”
“Không, không muốn!” Giọng trong trẻo của thiếu niên nay đã khàn khàn, còn mang theo tiếng nức nở.
“Không muốn cái gì?” Lôi Đình buông gáy cậu ra, nắm cằm đã ướt nhẹp nước mắt của cậu, hỏi. Thấy thiếu niên khóc thút thít, lòng anh đau như cắt, nhưng nếu không cho cậu bài học nhớ đời, cậu sẽ lại tiếp tục nhìn người khác, nghĩ đến người khác, thậm chí rời đi cùng người khác. Anh thừa nhận thủ đoạn của mình rất hèn hạ, nhưng đạt được mục đích thì có vấn đề gì đâu? Anh không chịu đựng được nỗi đau khi mất cậu.
“Không muốn bạn ấy!” Hàn Trác Vũ thút thít nói.
“Vậy cháu muốn ai?” Lôi Đình lại gần, môi chạm nhẹ vào môi thiếu niên, thấp giọng hỏi.
“Cháu muốn chú!” Hàn Trác Vũ chủ động rướn người, hôn lên môi chú Lôi.
Hành động nịnh nọt của thiếu niên ngốc ngếch vô cùng, chẳng có kỹ xảo gì, chỉ là hai đôi môi chạm một cái rồi lại tách ra. Nhưng Lôi Đình bỗng nhiên cười khẽ, nhiệt độ trong phòng tăng vọt, từ trời đông giá rét quay lại mùa xuân ấm áp.

“Vậy mới ngoan chứ ~” Anh dịu dàng hôn đáp lại.

Nov 21, 2017

[LPHT] Chương 59

Chương 59

Sau khi xuất viện, hai tay Hàn Trác Vũ không thể động đậy, không làm được bất kì việc gì, lúc nào cũng phải có người chăm sóc. Công việc của Lôi Đình dần dần bận rộn hơn, không thể không tiếp thu đề nghị của Lục Bân, thuê một người giúp việc. Nhưng khi thấy người ta đút cơm cho thiếu niên, lau mặt, lau tay, thậm chí lau người, mặt Lôi Đình đen như đáy nồi, tối hôm đó liền sa thải luôn.
“Vậy làm sao giờ, chúng ta không thể dẫn Tiểu Vũ cùng đi làm được, quy định trong quân đội rất chặt, để người khác bắt được lỗi thì không hay chút nào.” Lục Bân đau khổ đỡ trán. Dục vọng chiếm giữ của nhị thiếu gia thật đáng sợ.
Suy nghĩ một đêm, cuối cùng, Lôi Đình giao thiếu niên cho con trai, dặn dò mãi mới đưa hai người đến Mái ấm Vũ Nhân. Tuy con mình càng ngày càng nghịch, nhưng ở mặt chăm sóc anh Tiểu Vũ lại rất đáng tin, hơn nữa viện trưởng cũng có thể giúp đỡ.
Mái ấm Vũ Nhân rất yên tĩnh, Hàn Trác Vũ chỉ cần ngồi trong góc hẻo lánh, trong đầu không ngừng học tập tri thức mà 9527 đưa cho cậu. Dù ngơ ngẩn cả ngày, trong mắt người khác cũng là bình thường. Lôi Sâm cũng ngồi cạnh cậu, lúc thì gẩy bàn tính, lúc thì viết đáp án, cứ hai giờ lại chu miệng, phát ra tiếng sùy sùy, hỏi anh Tiểu Vũ có muốn đi vệ sinh không.
Đến giờ cơm, bé sẽ tự buông đồ chơi, kéo ngón tay anh Tiểu Vũ, dẫn anh đi xếp hàng nhận cơm, sau đó đút từng thìa từng thìa cho anh. Ăn cơm xong còn bóc cam, anh một múi em một múi cùng nhau ăn hết.
Cách ở chung ăn ý mười phần của một lớn một nhỏ là niềm ao ước của biết bao bậc phụ huynh. Bọn họ cũng biết, Lôi Sâm trước kia là trẻ mắc bệnh tự kỷ bẩm sinh, chỉ một tháng đã chuyển sang lớp trẻ tự kỷ thời kỳ sau, hơn nữa hiện tại chẳng những có thể nói chuyện, còn biết làm toán, biết tự lo cho mình, còn biết chăm sóc cho người khác. Đây đúng là kỳ tích.
“Hàn Trác Vũ, chú muốn hỏi cháu một câu, bình thường nhà cháu dạy Lôi Sâm kiểu gì vậy? Thằng bé nhìn gần như chẳng khác gì trẻ con bình thường cả.” Một phụ huynh đi tới, dùng ánh mắt mong mỏi nhìn chằm chằm thiếu niên. Tất cả phụ huynh đến thăm con đều hướng sang bên này, vểnh tai lắng nghe. Bọn họ rất cần những kinh nghiệm quý giá này.
Hàn Trác Vũ rũ mắt suy nghĩ, không nhận ra cách giáo dục của chú Lôi có gì đặc biệt, mờ mịt lắc đầu.
Các phụ huynh đang nín thở chờ đợi thấy vậy thì thất vọng vô cùng.
“Mọi người cũng đâu phải không biết tình trạng của Tiểu Vũ, sau cậu bé nói rõ ràng được. Lần tới chúng ta tổ chức họp trao đổi kinh nghiệm, tôi sẽ mời anh Lôi đến nói mấy câu.” Viện trưởng không đành lòng nhìn mọi người thất vọng, cười tủm tỉm xoa dịu.
“A, khi nào tổ chức vậy?” Các phụ huynh lập tức bị chủ đề mới hấp dẫn. Hàn Trác Vũ nhẹ nhàng thở ra.
“Dù có tổ chức họp trao đổi kinh nghiệm một trăm lần cũng chẳng giúp bọn nhỏ được bao nhiêu. Đấy chỉ là an ủi về mặt tâm lý cho các phụ huynh thôi.” 9527 đột nhiên mở miệng.
“Sao lại thế?” Hàn Trác Vũ nghiêng đầu.
“Vì cơ chế bệnh tự kỷ bẩm sinh và bệnh tự kỷ thời kỳ sau không giống nhau. Cái thứ nhất là do tổn thương ở não bộ, cái thứ hai do tâm lý tổn thương. Cái trước gần như không thể nào chữa khỏi, cái thứ hai lại có thể chậm rãi điều trị qua việc xoa dịu tâm lý.” 9527 giải thích đơn giản.
“Vậy sao Tiểu Chính…” Đứa bé này mắc bệnh tự kỷ bẩm sinh mà nhỉ?
“Nếu không gặp chúng ta, bé sẽ vĩnh viễn cô độc, không thể nào hòa nhập vào thế giới này. Cậu cho rằng mỗi lần tôi phóng điện kích thích đầu bé là chỉ chơi với bé à? Kỳ thật không phải vậy! Tôi đang kích thích hồi hải mã, thùy đảo, thùy đinh, thùy chẩm, để não bộ bị tổn thương của bé khôi phục sức sống. Nếu không, bé không thể nào đáng yêu hoạt bát như bây giờ được.” 9527 rất kiêu ngạo.
“Hóa ra là như vậy!” Hàn Trác Vũ bừng tỉnh đại ngộ, lập tức nhếch môi, “Không ngờ 9527 cũng làm nhiều việc tốt như vậy!”
“Việc tốt tôi làm còn nhiều lắm, chỉ là các cậu không biết thôi! Đồng chí Lôi Phong làm việc tốt không bao giờ để lộ tên!” 9527 kiêu ngạo nói.
“Vậy chúng ta có thể…” Hàn Trác Vũ còn chưa nói hết đã bị vô tình cắt ngang.
“Không thể! Nếu rất nhiều kỳ tích xảy ra quanh cậu, sớm muộn gì cũng khiến người khác nghi ngờ. Bọn họ sẽ đưa chúng ta vào phòng nghiên cứu mà giải phẫu! Nếu cậu muốn giúp đỡ những đứa trẻ này thì chăm chỉ học y đi, tôi sẽ cho cậu gợi ý nhất định, nhưng sẽ không thể trở thành cỗ máy ăn gian của cậu. Thế giới này có thể trở nên tốt đẹp hơn không, tất cả đều do cậu tự mình cố gắng! Kí chủ cố lên!” 9527 thời khắc đều không quên khích lệ kí chủ.
“Được, chúng ta tiếp tục học đi.” Hàn Trác Vũ đột nhiên cảm thấy mình gánh vác trách nhiệm rất trọng đại, quả thật không thể lãng phí giây phút nào. Lôi Sâm đang ngồi cạnh cậu cũng vậy, cầm quyển vở nhỏ mất ăn mất ngủ tính toán.
Có hai đứa bé kỳ lạ này, bầu không khí trong Mái ấm Vũ Nhân dễ chịu hơn hẳn, khiến rất nhiều phụ huynh nhìn thấy hi vọng con mình trở lại bình thường. Bởi vậy, khi viện trưởng nhắc tới việc tham gia hoạt động “Nhận nuôi trẻ mồ côi” của chính phủ, rất nhiều phụ huynh đều tích cực hưởng ứng. Trong mắt bọn họ, Lôi Sâm sở dĩ có thể khôi phục nhanh như vậy là vì có Hàn Trác Vũ làm bạn. Bọn họ cũng bởi vậy có suy nghĩ tìm bạn cho con mình.
Hôm nay, viện trưởng dẫn mọi người đến trại trẻ mồ côi Quang Minh, còn mua rất nhiều chăn, đồ dùng sinh hoạt, quần áo giữ ấm, vở bút, sách báo…
Nhìn từng bao đồ được dỡ xuống từ trên xe tải, viện trưởng Khổng Ái Hoa cười lại càng nhiệt tình. Bà dẫn đoàn người đi thăm phòng ngủ của bọn nhỏ, căn tin, thư viện, phòng chơi, sau đó lại để bọn trẻ trong trại trẻ mồ chơi với những đứa trẻ mà viện trưởng dẫn theo.
Vì từ nhỏ đã không có người quan tâm, những đứa trẻ này rất ngoan ngoãn lễ phép, nói khá ít, tính tình cũng dịu dàng, lại rất biết chăm sóc người. Không lâu sau, các bậc phụ huynh đã có người chọn được đứa trẻ thích hợp.
“Trại trẻ mồ côi này có vấn đề!” 9527 cos thám tử.
Hàn Trác Vũ cầm ngón tay Lôi Sâm, trốn ở góc hẻo lánh xa xa, sắc mặt tái nhợt. Cậu đương nhiên biết trại trẻ mồ côi này kỳ lạ. Vừa bước vào, đủ loại tiếng cầu cứu vang lên khắp mọi nơi, chẳng khác gì ở bệnh viện nhân dân thành phố cả. Người cần giúp đỡ ở đây rất nhiều, chẳng hề rực rỡ ấm áp như bề ngoài của nó. Lúc phân phát đồ quyên góp, lúc cùng nhau chơi đùa, rõ ràng mặt thì cười tươi, trong lòng bọn nhỏ lại phát ra tiếng cầu cứu sắc bén.
“Để tôi điều tra tư liệu của viện trưởng Khổng Ái Hoa.” 9527 xâm nhập vào mạng nội bộ.
Hàn Trác Vũ dẫn Lôi Sâm ngồi ở một góc bậc thang, mặt không biểu tình nhìn bọn nhỏ chơi đùa. Hai người chỉ cần ở cạnh nhau, không nói gì thôi cũng thấy rất thoải mái yên bình.
“Ai, đứa nhỏ bó bột kia nhìn quen quá!” Khổng Ái Hoa đang đứng trò chuyện với phụ huynh ở góc hành lang bỗng nhìn qua.
“Cậu bé là Hàn Trác Vũ.” Viện trưởng giới thiệu qua.
“A, tôi nhớ ra rồi. Tay cậu bé đã đỡ hơn chưa?” Khổng Ái Hoa ra vẻ ân cần, trong lòng lại suy nghĩ rất nhiều thứ - Hàn Trác Vũ, thiện lương đơn thuần, mắc chứng tự kỷ, gia tài hơn trăm triệu.
“Đỡ nhiều rồi, cảm ơn chị quan tâm. Chị cũng biết, cậu bé mắc chứng tự kỷ, không thích nói chuyện với người khác.” Viện trường ngại ngùng cười cười.
“Không sao, tôi sẽ bảo bọn nhỏ không quấy rầy cậu bé. Đứa bé bên cạnh là ai vậy?” Khổng Ái Hoa tiếp tục hỏi.
“Đấy là con của chú cậu bé.” Viện trưởng không muốn nhiều lời. Bà biết rõ thân phận Lôi Đình không đơn giản, hôm nay người lái xe tải chở đồ quyên tặng giúp họ tuy là bà đi thuê, nhưng trên thực tế lại là cảnh vệ do Lôi Đình điều động, cơ thể cường tráng, ánh mắt lợi hại, dáng đi nhanh nhẹn, tất cả đều cho thấy đối phương không đơn giản chút nào.
“Nghe nói chú cậu bé họ Lôi…” Khổng Ái Hoa thăm dò.
Viện trưởng mỉm cười, khéo léo chuyển chủ đề.
Khổng Ái Hoa trong lòng đã có tính toán, không hỏi nữa.
Bên này, 9527 hổn hển mở miệng, “Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề! Khổng Ái Hoa, nữ, 54 tuổi, thu nhập hàng tháng là 4300 đồng, có một bất động sản ở thành phố H, là căn nhà hai tầng bình thường, nhưng trên tỉnh lại có ba khu bất động sản, một căn nhà 280m2 trong khu Đế Hào, một tòa biệt thự ở núi Ngọc Hồ, một căn 168m2 ở khu Nhã Thần. Chi phí sinh hoạt của bà ta vượt xa thu nhập của bà, mà chồng bà chỉ là công chức bình thường, con đang học năm hai ở đại học G. Số tiền này ở đâu ra?”
9527 tuôn một tràng, nói thêm một câu “Để tôi điều tra thêm” liền không nói nữa.
Hàn Trác Vũ nhìn chằm chằm bọn nhỏ phía xa xa, sắc mặt càng ngày càng tái nhợt. Nhiều người cần giúp đỡ như vậy, cậu nên làm gì giờ? Bước đến hỏi thẳng? Không thể làm như vậy, sẽ khiến những người khác cảnh giác.
“Đây đúng là một trại trẻ mồ côi độc ác! Từ khi tổ chức hoạt động nhận nuôi trẻ đến nay, trung bình cứ hai tháng một đứa trẻ ở trại trẻ này lại biến mất. Cảnh sát từng mấy lần nhận được báo án, nói trẻ con ở đây bị ngược đãi, bị xâm hại tình dục, buôn bán, thậm chí giết hại, nhưng đơn báo án lại bị xóa bỏ rất nhanh. Nếu không phải hệ thống tôi có khả năng kiểm tra siêu mạnh, những tội ác này đã bị che giấu hoàn toàn! Nếu có người tốt bụng quyên góp, 80-90% đều bị Khổng Ái Hoa tham ô hết.” 9527 căm phẫn nói.
“Chúng ta làm sao bây giờ?” Lần đầu tiên tiếp xúc với mặt đen tối của xã hội, Hàn Trác Vũ không thể nào kìm được cảm giác khủng hoảng trong lòng. Cậu động đậy cánh tay nặng nề, nhẹ nhàng nắm lấy ngón tay Lôi Sâm.
“Tìm đồng chí Đại Chính giúp đi. Anh ta nhất định sẽ có cách!” 9527 rất tin tưởng Lôi Đình.
Cảm giác khủng hoảng trong lòng thoáng giảm bớt, Hàn Trác Vũ lắc đầu với Lôi Sâm đang ân cần nhìn mình, tỏ vẻ mình không sao.
“Tiểu Vũ, Tiểu Sâm, mau tới đây, các bạn nhỏ sắp biểu diễn rồi.” Viện trưởng gọi bọn họ.
Hàn Trác Vũ hít sâu, dắt Lôi Sâm chậm rãi đi qua. Trại trẻ mồ côi có sân khấu của riêng mình, trên sân khấu đã trải thảm đỏ, xung quanh còn xếp một vòng hoa tươi, nhìn không tệ chút nào. Ít nhất về mặt vật chất, trại trẻ mồ côi Quang Minh làm rất hoàn mỹ.
“Mời ngồi.” Một cô gái mặc váy trắng dẫn hai người vào chỗ, đồng thời mang bánh kẹo và đồ uống cho họ.
Cô gái rất xinh đẹp, dáng người nhỏ nhắn, nhưng thứ hấp dẫn nhất vẫn là khí chất của cô, rất sạch sẽ thuần khiết, tựa như ánh mặt trời vậy, khiến lòng người ấm áp vô cùng.
Hàn Trác Vũ nhìn cô hồi lâu, khiến cô gái hai má đỏ bừng, nghiêng người tránh né.
Viện trưởng lắc đầu bật cười, con trai mười bảy tuổi đúng là tuổi biết yêu, điều này cũng dễ hiểu. Có khi yêu đương một lần lại giảm bớt bệnh tự kỷ cho cậu bé.
Khổng Ái Hoa cũng phát hiện, mỉm cười nhìn sang.
Hàn Trác Vũ vẫn nhìn chằm chằm cô gái, nhưng trong đôi mắt trong trẻo lại không có vẻ si mê như người ngoài tưởng tượng. Cô gái rõ ràng cười rất đẹp, nhưng cậu lại nghe thấy cô gái đang khóc, tiếng cầu cứu còn sắc bén hơn tất cả những đứa trẻ kia.
Cô đang nói – Cứu em tôi với, ai cứu em tôi với!

Nov 19, 2017

[LPHT] Chương 58

Chương 58 

Đảo mắt một tháng đã trôi qua, Lôi Đình đã làm xong thủ tục chuyển đơn vị công tác, nhận chức ủy viên chính trị rồi để đấy, không được sắp xếp công việc cụ thể. Phía nam là địa bàn của Khâu Hưng Bang, không có công việc nghĩa là không cho anh có cơ hội ngáng chân, anh cũng không gấp, thanh thản ở bệnh viện chăm sóc Tiểu Vũ.
Hôm nay, Khúc Tĩnh cầm xấp ảnh CT đi vào phòng bệnh, mặt cười vui vẻ. Hiện tại ông đã tạm chuyển tới bệnh viện nhân dân thành phố H, giữ chức trưởng khoa ngoại, hơn nữa còn hợp tác với giám đốc bệnh viện, tổ chức chương trình từ thiện, mổ miễn phí cho trẻ em bị mắc bệnh hở hàm ếch. Những cuộc tiểu phẫu như vậy đối với ông đơn giản chẳng khác gì uống nước, mỗi ngày có thể làm đến mười mấy ca, nhưng sự thỏa mãn và thành tựu nhận được còn lớn hơn khi phát biểu luận văn trên trường quốc tế.
Ông dường như cũng bị Hàn Trác Vũ ảnh hưởng, vui quên nước thục, bệnh viện quân đội trung ương ở thủ đô thúc giục nhiều lần cũng không muốn quay về.
“Tình trạng sao rồi?” Lôi Đình đang đút đồ ăn sáng cho thiếu niên, Lục Bân đưa Lôi Sâm đi Mái ấm Vũ Nhân.
“Đúng là kỳ tích!” Khúc Tĩnh mở ảnh ra, chỉ trên ảnh nói, “Tôi không nghĩ tới xương, mạch máu và gân của cậu bé lại lành tốt như vậy. Có lẽ sau khi tháo bột, tính linh hoạt của ngón tay và khuỷu tay sẽ không bị ảnh hưởng nhiều đâu. Chỉ cần thực hiện tốt bài tập phục hồi chức năng, việc hoàn toàn khôi phục là điều hoàn toàn có thể xảy ra.”
Gương mặt căng cứng của Lôi Đình thoáng thả lỏng.
“Cháu nói rồi mà, ông với chú xem này.” Mười ngón tay Hàn Trác Vũ động đậy, làm động tác đánh đàn dương cầm, dù có chút không linh hoạt, nhưng cậu không để ý.
“Ông Khúc biết mà. Ngoan nào.” Khúc Tĩnh liếc nhìn ngón út tay phải cậu, mắt hơi ảm đạm. Sao đứa nhỏ này lại kiên cường vậy nhỉ, khiến người đau lòng vô cùng! Thảo nào Lôi Đình bảo vệ cậu bé như mắt mình, còn lo lắng cho cậu hơn cả con ruột.
“Ngoan ~” Lôi Đình miễn cưỡng cười cười, bóp bóp hai má phúng phính của thiếu niên.
Hàn Trác Vũ không giải thích nữa, há miệng tiếp tục đợi đút ăn. Cậu không thích nói dối, nhưng cũng sẽ không để lộ sự tồn tại của 9527.
“Hôm nay hai người có thể làm thủ tục xuất viện rồi, theo tốc độ lành của Tiểu Vũ, cuối tháng sau là đến tháo bột được. Thời gian cụ thể tôi sẽ thông báo, trong khoảng thời gian này, tôi vẫn sẽ ở lại thành phố H, không đi đâu cả.” Khúc Tĩnh buông ảnh xuống dặn dò.
“Được, cảm ơn chú đã chăm sóc Tiểu Vũ.” Lôi Đình chân thành nói lời cảm ơn, khiến Khúc Tĩnh liên tục xua tay.
Tiễn Khúc Tĩnh xong, Lôi Đình lại lau khóe miệng cho Tiểu Vũ, vừa mở ti vi vừa nói, “Chúng ta đợi chiều Tiểu Sâm về rồi xuất viện. Mấy thực phẩm dinh dưỡng này không mang theo, tặng cho y tá và những bệnh nhân khác nhé?” Đừng nhìn cậu bé không thích nói chuyện, nhưng cậu lại có rất nhiều bạn, rất nhiều bệnh nhân trong viện đều cam tâm tình nguyện tới thăm nom, an ủi, đặc biệt là mấy cô y tá, lúc rảnh lại đứng ở cửa ngắm cậu vài cái cũng có thể vụng trộm cười, khiến Lôi Đình rất bực bội. Thiếu niên của anh dường như càng ngày càng thu hút rồi.
Hàn Trác Vũ gật đầu, thoáng nhìn một bóng dáng quen thuộc trong ti vi, dùng chân đụng đụng chú Lôi.
“Xem cái gì vậy? Là Quách Tiểu Đào.” Lôi Đình nhướn mày, tập tranh của Quách Tiểu Đào quả nhiên nổi tiếng như kì vọng, không chỉ khiến toàn Trung Quốc xúc động, còn được dịch ra sáu thứ tiếng, ở nước ngoài cũng rất được hoan nghênh, cuốn sách đang hi vọng giành được giải sách bán chạy nhất năm. Biết cô gái sắp làm phẫu thuật ghép tủy, một chương trình talkshow của CCTV còn mời cô làm khách quý, xem ra tivi đang chiếu tập đó.
Quách Tiểu Đào trên màn hình không hề trang điểm, tóc giả cũng không đội, chỉ dùng một chiếc khăn xinh xắn bao quanh đầu, nhưng nhìn lại rực rỡ ấm áp như ánh mặt trời. MC cầm tập tranh của cô, lật đến trang ‘Thiên sứ bảo vệ’, chỉ thiên sứ hai tay bó bột nặng nề trên trang giấy, hỏi, “Bạn đọc đều cho rằng thiên sứ bảo vệ này lấy cảm hứng từ một người thật, có đúng vậy không?”
Quách Tiểu Đào hào phóng gật đầu, “Đúng vậy, không có thiên sứ bảo vệ thì đã không có cháu bây giờ.”
“Cháu có thể nói cho mọi người biết đó là ai không?” MC ra vẻ rất tò mò.
“Cháu xin lỗi.” Quách Tiểu Đào che miệng, làm động tác không thể nói.
“Nhìn gương mặt xinh đẹp của thiên sứ, hai tay bó bột, mặc quần áo bệnh nhân màu lam, cháu không nói, mọi người cũng biết mà! Ban đầu chương trình còn định mời cậu ấy ghi hình tập này cùng cháu. Nhưng vì tình huống của cậu bé tương đối đặc biệt, nên người giám hộ của cậu bé đã từ chối. Tiếc thật.” MC vừa dứt lời, khán giả bên dưới thất vọng vô cùng.
“Nếu như cậu ấy đến, chương trình không ghi hình được đâu ạ.” Quách Tiểu Đào cười.
“Vì sao vậy?” MC nhướn mày.
“Cậu ấy không thích nói chuyện, chúng ta chỉ có thể ngồi nhìn nhau, giữ im lặng đến khi chương trình kết thúc.” Quách Tiểu Đào rất nghiêm túc nói, MC và khán giả bên dưới lại bật cười. Nghĩ lại thì cũng đúng thật.
MC còn muốn hỏi thêm, cười hì hì nói, “Trên mạng có rất nhiều người nói hai cháu là hai người gây xúc động nhất năm, lại hữu duyên ở cùng một bệnh viện, liệu hai người có phát triển quan hệ hơn không?”
Quách Tiểu Đào vội vàng lắc tay, đang định nói gì, Lôi Đình đột nhiên chuyển kênh, biểu cảm trên mặt lạnh như băng.
Hàn Trác Vũ khó hiểu nhìn anh.
“Cháu thích Quách Tiểu Đào à?” Anh nhìn thẳng vào thiếu niên.
“Không thích.” Hàn Trác Vũ lắc đầu, dùng đầu ngón tay gãi gãi lòng bàn tay chú Lôi.
Sắc mặt cứng đờ của Lôi Đình khẽ thả lỏng, im lặng một hồi lâu mới cộc lốc nói, “Không được yêu sớm!”
Hàn Trác Vũ gật đầu đồng ý.
“Ngoan ~” Lôi Đình ôm đầu xù xù của cậu, kéo vào trong lòng mình, lúc này mới dám để lộ yêu thương tràn ngập trong mắt.
Chiều Lục Bân đưa Lôi Sâm đến bệnh viện, đồ đạc đã thu dọn gần xong, cái cần gói đã gói, cần tặng đã tặng, rất nhiều y tá và bệnh nhân đều tới chào, có chút lưu luyến cậu.
Thừa dịp Lôi Đình đi làm thủ tục xuất viện, Lục Bân khuân đồ lên xe, Khúc Tĩnh dịu giọng hỏi, “Không đi thăm những người bạn đặc biệt của cháu à?”
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, dắt Lôi Sâm còn ngây thơ nhìn hai người, đi đến phòng số hai của khoa chỉnh hình. Đi đến trước cửa phòng bệnh quen thuộc, cậu không đi vào, chỉ đứng ở cửa, nhìn vào trong qua lớp kính thủy tinh. Lôi Sâm hiếu kỳ rướn chân nhìn, lại được Khúc Tĩnh ôm lên.
Người đàn ông sau khi cưa phần cẳng chân trái thì vết thương đã khép lại, đang lắp chân giả, dùng gậy tập đi. Vợ và con ông ta người đứng trước người đứng sau cổ vũ, nụ cười rất rạng rỡ.
“Cháu không vào à? Bọn họ nói muốn gặp người hảo tâm giúp đỡ họ.” Khúc Tĩnh thấp giọng nói.
Hàn Trác Vũ khoát tay. Trước kia giúp người là vì giá trị cảm ơn, nhưng hiện tại, chỉ cần thấy họ mỉm cười hạnh phúc là đủ rồi.
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm chính năng lượng!”
Ông xem, dù không thấy mặt, họ cũng truyền chính năng lượng cho cháu.
Bờ môi cong lên, Hàn Trác Vũ đi đến khoa ung thư. Quách Tiểu Đào đã phẫu thuật ghép tủy xong, đang nằm trong phòng bệnh. Mẹ và bố cô gái mỗi người nắm lấy một tay cô, cổ vũ động viên. Quá trình đấu tranh với phản ứng bài xích của cơ thể rất đau đớn, nhưng cô gái vẫn cười tủm tỉm.
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm chính năng lượng!”
Hàn Trác Vũ cảm thấy mỹ mãn bước đi.
Vào khoa tim mạch, ông cụ trong phòng bệnh VIP vẫn không có chuyển biết tốt đẹp, chỉ có thể liên tục dùng thuốc để duy trì hoạt động của trái tim. Chỉ có tín hiệu cầu cứu của ông cụ là vẫn vang lên liên tục.
Hàn Trác Vũ khó chịu nhíu mày.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Khúc Tĩnh nhẹ giọng thúc giục.
Lôi Sâm nắm lấy đầu ngón tay anh.
“Kí chủ, chờ cậu nghiên cứu ra thuốc tốt hơn, những bệnh này đều có thể chữa khỏi. Cố gắng lên!” 9527 hợp thời động viên kí chủ.
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, dắt Lôi Sâm đi tìm Lôi Đình.
Lục Bân để một chậu than ở cửa bảo Hàn Trác Vũ bước qua, xong lại dùng nước ngâm lá bưởi hất trước nhà, làm đủ hành động mê tín. Lôi Đình rất kiên nhẫn tha thứ hết thảy.
Cơm nước xong xuôi, Lục Bân xắn tay áo thu dọn bát đũa, Lôi Sâm ngồi bên chân anh Tiểu Vũ gẩy bàn tính, mở vở ra điền những dãy số dài đằng đẵng. Lôi Đình ôm thiếu niên vào trong lòng, xem tivi. Cuộc sống gia đình bình yên này kỳ thật không tệ chút nào.
“Nhị thiếu gia, tôi xong hết rồi, còn cần gì nữa không?” 10 phút sau, Lục Bân từ phòng bếp đi ra, chuẩn bị về nhà của mình ở bên cạnh.
“Cậu tắm cho Tiểu Sâm đi.”
“Ủa? Vậy anh thì sao?” Lục Bân nhớ rõ dạo gần đây toàn là nhị thiếu gia tự tắm cho con, nhiều lần anh chủ động đề nghị giúp đỡ đều bị từ chối.
“Tôi phải tắm cho Tiểu Vũ, không kịp tắm cho thằng bé.”
Lục Bân chốc lát hiểu ra, nhanh chóng đi lấy nước.
Hàn Trác Vũ ngẩng đầu, trên mặt không có biểu cảm gì, tai lại đỏ bừng.
“Một tháng vừa rồi toàn lau người, về nhà thì phải tắm rửa cho thoải mái. Cháu yên tâm, chú sẽ dùng màng bảo vệ bọc tay cháu lại, đảm bảo không bị ướt.” Lôi Đình giả bộ không nhìn thấy ngượng ngùng trong mắt thiếu niên.
“Một tháng không tắm rồi, kí chủ, cậu chịu giỏi thật.” 9527 ghét bỏ bịt mũi.
Hàn Trác Vũ lập tức cúi đầu, tai còn đỏ hơn.
Lấy nước xong, Lục Bân ôm Lôi Sâm vào phòng tắm. Thằng bé nghịch ngợm này đi tắm mà vẫn còn gẩy bàn tính, học chăm chỉ như vậy khiến Lục Bân rất ngạc nhiên. Điểm này đúng là rất giống người bố tương lai của bé.
Bên kia, Lôi Đình không nhẹ nhàng như Lục Bân. Cởi áo phông rộng thùng thình trên người thiếu niên ra, anh cố gắng không nhìn ngực trắng nõn của thiếu niên, lấy màng bảo vệ quấn vài vòng quanh phần bột bó, sau khi xác nhận sẽ không làm ướt vết thương mới hít sâu, nhanh chóng cởi quần áo của thiếu niên. Đây là lần đầu anh nhìn thấy toàn bộ cơ thể của đối phương. Trong bệnh viện bất tiện, lại sợ đụng phải vết thương, anh chỉ kéo áo lên và xắn quần, lau qua một lần, không dám nhìn kỹ.
Hai chân thon dài thẳng tắp, vật kia khéo léo tinh xảo, bụng bằng phẳng mịn màng… Thân thể thiếu niên không chút tỳ vết, từng centimet đều tỏa ra sức hấp dẫn đáng sợ, khiến toàn thân anh nóng bừng như là lửa thiêu, nhất là chỗ bụng dưới, đang phồng lên với tốc độ đáng sợ.
Bồn tắm đã đổ đầy nước ấm, hơi nước nóng bỏng bốc lên, khiến Lôi Đình mắt đỏ bừng. Anh nuốt nước bọt vài lần, mới khàn giọng nói, “Mau vào bồn tắm đi, cẩn thận bị cảm.” Tối tháng mười cũng không lạnh lắm, nhưng thân thể trắng nõn của thiếu niên cứ lắc lư trước mặt anh thế này, anh không biết mình có nhịn được không. Đây đúng là đang khiêu chiến cực hạn của anh! Liệu một năm có lâu quá không?
Hàn Trác Vũ cũng thấy hơi xấu hổ, vội vàng ngồi xuống bồn tắm, hai cánh tay khoác lên thành, ra vẻ bình tĩnh nhìn chằm chằm mặt nước.
Thân thể mê người ẩn giấu dưới làn nước, Lôi Đình nhẹ nhàng thở ra, đổ sữa tắm ra bàn tay, chậm rãi xoa lên hai vai thiếu niên. Anh phát hiện đây đúng là một hành động sai lầm. Tay vừa chạm vào làn da trắng nõn của thiếu niên đã như sắt bị nam châm hút, không thể nào rời khỏi, chỉ có thể chậm rãi trượt xuống theo đường cong cơ thể cậu.
Lướt qua hai điểm trước ngực, xuống phần bụng dưới, sau đó cứ thế xuống chỗ kia, nhẹ nhàng vuốt.
“A ~ Chú Lôi.” Hàn Trác Vũ nheo mắt lại, rên nhẹ. Mười bảy mười tám tuổi đúng là lúc mẫn cảm nhất, không thể nào chịu được trêu chọc như vậy.
Giọng nói ấy đã khơi dậy tình cảm bí ẩn nhất, không thể nói thành lời trong lòng Lôi Đình. Cấm kị, khát vọng, nôn nóng, nhẫn nại… Đủ loại cảm xúc hòa với nhau thành liều thuốc nổ, khiến anh như muốn nổ tung. Gân xanh trên trán anh giật giật, mất vài phút, anh mới khiến mình bình tĩnh hơn, “Tiểu Vũ, sao vậy?”
“Không muốn…” Thiếu niên nháy đôi mắt to ướt nước cầu khẩn, nhưng bộ dáng đáng thương bất lực lại khiến Lôi Đình càng muốn ăn sạch cậu.
“Đây là phản ứng sinh lý bình thường, có gì phải xấu hổ.” Anh khàn giọng cười cười, dán vào vành tai thiếu niên hỏi, “Bình thường cháu cứng thì làm sao?”
“Nhịn một lát là hết thôi.” Nhu cầu về mặt này của Hàn Trác Vũ rất ít, gần như không có sự hiếu kỳ tò mò của các cậu bạn cùng tuổi.
Ngay cả DIY cũng chưa từng sao? Biết rõ thiếu niên hoàn toàn thuộc về mình, Lôi Đình không kìm được khẽ bật cười. Động tác khiêu khích lại càng mạnh mẽ, giọng nói khàn khàn quyến rũ kích thích thiếu niên, khiến cậu thở gấp, sau đó bắn ra.
“Nhanh vậy?” Lôi Đình nhướn mày.
Hai má Hàn Trác Vũ đỏ bừng, hận không thể vùi đầu vào trong nước.
“Được rồi, lần đầu ai cũng nhanh cả, chú Lôi nói đùa với cháu thôi. Việc này không thể nhịn, nhưng không nên làm quá nhiều, sau này chú dạy cháu nhé?” Lôi Đình lại lặng yên lợi dụng thân phận trưởng bối của mình để mài mòn tâm phòng bị của thiếu niên, sau đó rất chăm chú xoa nắn cơ thể thiếu niên, chừng 10 phút sau, anh xả hết bọt trên người cậu, dùng khăn tắm bọc cẩn thận, ôm ra giường.
“Mặc quần áo của chú đi, vậy tay mới đủ lớn.” Tháo màng bọc ra, anh dùng áo sơ mi của mình mặc lên người thiếu niên. Áo lớn hơn cơ thể cậu nên dài tới tận bắp đùi, nửa che nửa hở lại càng thêm mê người, Lôi Đình cố gắng kìm nén chỗ đang giật giật, có xu thế phun trào kia.
Anh nghiêm mặt, nhanh chóng cài cúc áo cho thiếu niên, mặc quần vào.
“Hai người xong chưa?” Lục Bân đẩy cửa phòng ra, thò đầu vào nhìn, thấy nhị thiếu gia mắt đỏ bừng, người ướt đẫm mồ hôi như vừa giội nước, liền đồng tình vô cùng. Chỉ được nhìn mà không được ăn, nhị thiếu gia đang tự tra tấn mình mà.
“Xong rồi.” Lôi Đình vỗ vai thiếu niên, “Ra ngoài xem tivi đi, chú đi tắm.”
Hàn Trác Vũ không nghĩ ngợi gì đi ra ngoài.

Lôi Đình khóa trái cửa phòng, kéo quần lót xuống, trong đầu tưởng tượng cơ thể mềm mại thon dài của thiếu niên mà đạt đến cao trào. Mãnh thú đè nén dưới đáy lòng dường như sắp thoát khỏi sự kìm chế rồi!

Nov 17, 2017

[LPHT] Chương 57

Chương 57

Nghĩ là làm, Lôi Đình lập tức chụp lại nửa đầu tập tranh, gửi cho một người quen mở nhà xuất bản. Cùng lúc đó, 9527 lợi dụng khả năng tìm kiếm mạnh mẽ của mình, rốt cuộc tìm được tủy xứng đôi với cô gái trong kho tủy.
“Kí chủ, có chút rắc rối rồi.” GIọng 9527 trầm xuống, “Người hiến tủy ở tít bên TW cơ, vì vị trí địa lý và vài lý do cá nhân nên đã từ chối lời thỉnh cầu của tôi. Làm sao giờ?”
Hàn Trác Vũ suy nghĩ một lát, nói, “Scan lại tập tranh này rồi gửi cho người đó đi, tôi nghĩ người đó sẽ đồng ý thôi.”
9527 nhanh chóng scan lại, sau đó gửi bên kia eo biển.
Đầu kia không trả lời ngay, mà nhà xuất bản cũng phải đợi ngày mai mới bắt đầu xét duyệt. Hàn Trác Vũ mang theo tâm trạng lo lắng bất an mà thiếp đi.
Đợi suốt ba ngày, tổng biên tập của nhà xuất bản – Cô Lâm rốt cuộc đã tới, hấp tấp đẩy cửa phòng ra, ân cần hỏi thăm thiếu niên và bạn mình một lát, sau đó đi thẳng vào vấn đề, “Tôi muốn gặp cô bé đấy. Cô bé thật sự bị bệnh bạch cầu à?” Cô thật sự không thể tin nổi một tập tranh lạc quan tích cực, tràn ngập ánh mặt trời như vậy lại xuất phát từ một người mắc bệnh nan y.
Hàn Trác Vũ gật đầu. Lôi Đình cúi người đi giày cho cậu, tiện tay nhéo nhéo bàn chân nhỏ đáng yêu của cậu.
Động tác rất thân mật của hai người khiến cô Lâm nhìn mãi.
Lúc đi đến khoa ung thư, Hàn Trác Vũ có chút do dự, may mà 9527 đã tắt bớt phần lớn tín hiệu cầu cứu, chỉ để lại tín hiệu của cô gái.
Tiếng gào thét tuyệt vọng này còn sắc bén hơn mấy hôm trước, đâm thẳng vào não khiến cậu đau đầu vô cùng. Hàn Trác Vũ chui vào trong lòng chú Lôi.
“Lạnh không?” Lôi Đình lập tức cởi áo khoác, phủ thêm cho cậu.
Đoàn người đi đến cuối hành lang, nhẹ nhàng gõ cửa phòng.
“Mời vào.” Giọng nghẹn ngào vang lên.
Phòng bệnh vẫn trang trí ấm áp ngọt ngào như ba hôm trước, nhưng tình trạng của cô gái lại rất tệ, mái tóc dài mượt mà không thấy đâu nữa, để lộ đầu trọc lốc, gương mặt trắng bệch càng khiến cô gái thêm yếu ớt. Cô nằm trên giường, co người lại, toàn thân run rẩy.
“Cô bé sao vậy?” Cô Lâm đột nhiên dừng bước.
Tiếng cầu cứu sắc bén như thể xuyên thủng màng tai, Hàn Trác Vũ lui về phía sau, mãi đến khi lưng chạm vào lồng ngực chú Lôi mới dừng lại. Lôi Đình ôm vòng eo gầy của cậu, im lặng an ủi.
“A, vừa mới dùng hóa trị xong.” Mẹ cô bé vội vàng lau nước mắt, hỏi, “Anh chị là ai nhỉ?”
“Mẹ, đấy là bạn của con.” Cô gái mở to mắt, rõ ràng hơi thở rất yếu ớt, nhưng miệng lại nở nụ cười ngọt ngào, “Hàn Trác Vũ, ngại quá, đã hứa sẽ qua thăm cậu, không nghĩ tới…” Giọng của cô gái càng ngày càng thấp, còn chưa nói hết câu thì đã dùng hết sức.
Hàn Trác Vũ chỉ có thể liên tục lắc đầu, mắt bắt đầu ướt nước.
“Hóa ra cháu là Hàn Trác Vũ à! Mau, ngồi xuống đi.” Sự lạc quan của cô gái dường như bắt nguồn từ mẹ. Bà cố gượng tinh thần, đón tiếp khách của con gái.
Mãi đến khi nhấp ngụm trà nóng, cô Lâm mới hoàn hồn lại sau sự rung động, lấy tập tranh ra nói, “Trước khi đến đây, tôi còn nghi ngờ bệnh tình của con gái chị, ai mà ngờ tới một tập tranh lạc quan tươi sáng như vậy lại do một…” Nhận ra mình nói đến điều nhạy cảm, cô Lâm không nói thêm nữa, đi thẳng vào vấn đề, “Tôi rất cảm động khi đọc tập tranh của con gái chị, gần như là vừa khóc vừa cười, dành cả đêm để đọc đi đọc lại nó. Tôi hi vọng nhà xuất bản của chúng tôi có vinh hạnh nhận được quyền xuất bản tập tranh này. Nó nhất định sẽ khiến cả Trung Quóc rung động, tiếp thêm dũng khí và sức mạnh cho mọi người. Đây là danh thiếp của tôi, hi vọng gia đình sẽ nghĩ kỹ. Xét đến tình trạng của con gái chị, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức để đảm bảo lợi ích của cô bé, chị yên tâm.”
Mẹ cô gái nhận danh thiếp, ngơ ngẩn cả người.
“Thật, thật vậy sao?” Cô gái sắp hôn mê đột nhiên mở to mắt, miễn cưỡng ngồi dậy. Cô không thể tin nổi trước giờ tử vong, mình lại có thể thực hiện được nguyện vọng suốt đời. Như thể đang mơ vậy!
“A, mau nằm xuống, đừng lộn xộn.” Mẹ cô gái vội vàng qua đỡ, lại không thể nào bỏ qua sự mừng rỡ và chờ mong của con gái.
Tiếng cầu cứu sắc bén dừng lại trong giây lát, Hàn Trác Vũ cảm thấy trái tim quặn thắt của mình đang chậm rãi thả lỏng.
“Đương nhiên là thật rồi. Nếu không thể xuất bản tập tranh của cháu, đấy chắc chắn là tổn thất của bọn cô. Cháu giỏi lắm.” Cô Lâm đi đến bên giường bệnh, cẩn thận sờ trán cô gái.
“Ha ha, cháu cũng biết mình giỏi mà!” Mừng rỡ khôn nguôi xua tan mọi ốm đau, cô gái lấy điện thoại dưới gối ra, cười tủm tỉm nói, “Cháu phải gọi cho bố, để bố biết con gái bố giỏi thế nào!”
Cô Lâm nghe vậy thì bật cười.
Mẹ cô gái lúc này mới lấy lại tinh thần, vừa gạt lệ vừa cảm ơn ba người từ tận đáy lòng. Quý nhân, đúng là quý nhân của nhà mình! Có thêm hi vọng như vậy, con gái mình có thể sống lâu thêm được vài tháng không?
“Đinh ~ Nhận được 200 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Đinh ~ Nhận được 300 điểm giá trị cảm ơn từ mẹ người được giúp đỡ!”
Thấy cô Lâm bắt đầu thương lượng hợp đồng với mẹ cô gái. Hàn Trác Vũ dùng đầu cọ cọ chú Lôi, hai người lặng lẽ ra về.
“Vui không?” Đi thật xa, Lôi Đình mới xoa xoa hai má mịn mạng của thiếu niên.
Thiếu niên gật đầu, khóe miệng nhếch lên.
“Chỉ cần cháu vui là được rồi.” Lôi Đình thỏa mãn nói.
Ban đêm, 9527 nhận được điện thoại từ nhân viên của kho tủy TW, “Xin hỏi, anh là Lôi Tiểu Phong đúng không ạ?”
9527 lập tức mô phỏng giọng một người đàn ông trung niên. Nó đã dựng lên thân phận là nhân viên của kho tủy Trung Quốc, dù là tổ chức tình báo cao cấp nhất trên thế giới cũng không thể nào phát hiện ra thân phận này là giả.
“Đúng vậy.” Giọng đàn ông trầm thấp nghe rất đáng tin.
“Xin chào anh, người quyên tặng của chúng tôi đồng ý lời thỉnh cầu của anh, nhưng anh ấy muốn nói chuyện thẳng với Tiểu Đào, không biết vậy có được không? Anh yên tâm, anh ấy biết rất rõ luật lệ, trong vòng một năm chắc chắn sẽ không gặp cô bé.” Tiểu Đào chính là tên cô gái.
9527 giả vờ cân nhắc nửa ngày, cuối cùng trả lời, “Được, tôi sẽ gửi phương thức liên lạc của cô gái cho các anh.”
Vài phút sau, điện thoại đặt bên gối Tiểu Đào vang lên, thấy số lạ gọi đến, cô có chút do dự, nhưng mẹ cô lại ấn nghe luôn cho cô. Dù gọi nhầm số, nói chuyện với người ta vài câu cũng được, có thể dời lực chú ý để đỡ đau.
“Alo, xin chào.” Giọng cô gái ngọt ngào mà yếu ớt.
Đầu kia im lặng vài giây, cuối cùng một giọng nam dịu dàng vang lên, “Xin chào, xin hỏi cháu là Quách Tiểu Đào đúng không?”
Cô gái kinh ngạc, “Đúng rồi ạ.”
“Chú là người quyên tặng tủy cho kho tủy TW, chắc cháu cũng biết. Rất xin lỗi vì lúc đầu chú đã từ chối lời thỉnh cầu của anh Lôi Tiểu Phong. Nhưng chú lại nhận được tập tranh mà anh ấy gửi cho chú. Chú…” Anh ta dừng lại một chút, giọng cao hơn, “Chú rất cảm động trước sự lạc quan kiên cường của cháu, tập tranh của cháu khiến chú vừa cười lại vừa khóc, suốt ba ngày không thể nào nghĩ được việc khác. Nói thật, đã lâu rồi chú chưa cảm động như vậy, cháu khiến cho chú biết thế giới này tốt đẹp đến mức nào, sinh mạng con người quý giá như thế nào. Vừa rồi, chú đã đồng ý lời thỉnh cầu của anh Lôi Tiểu Phong, quyên tủy của chú cho cháu, hi vọng cháu sẽ mãi lạc quan sáng sủa như vậy. Cố lên!”
“A, dạ! Cảm ơn chú!” Quách Tiểu Đào ngơ ngẩn rồi.
Vì đã từng từ chối một lần, vậy nên đầu kia hơi xấu hổ, nói xong lời muốn nói liền vội vàng dập máy.
Lôi Tiểu Phong = Lôi Phong? Tập tranh? Xâu chuỗi hai chi tiết lại, Quách Tiểu Đào dần dần tỉnh táo, sau đó lại nghĩ tới câu nói của đối phương ‘quyên tủy của chú cho cháu’, nói cách khác, mình được cứu rồi sao? Có thật không vậy?
“Tiểu Đào, ai vậy? Con cũng có bạn ở TW à?” Mẹ Tiểu Đào tò mò hỏi.
“Mẹ, người ta tìm được tủy phù hợp rồi, con có thể mổ rồi.” Tiểu Đào buông điện thoại xuống, toàn thân run lên. Lần này không phải vì đau mà là vì kích động.
“Thật, thật sao?” Mẹ Tiểu Đào không dám tin, nhưng ngay sau đó cũng nhận được điện thoại của nhân viên kho tủy Trung Quốc, bảo bọn họ chuẩn bị giải phẫu.
“Ôi, con tôi, con được cứu rồi! Con được cứu rồi! Ông trời phù hộ, may quá, hu hu hu ~” Áp lực suốt thời gian dài khiến người mẹ ôm con gái, vui đến phát khóc. Bố Tiểu Đào mang giỏ hoa quả đến cũng chạy tới ôm chầm con, gào khóc xả hết buồn lo trong lòng, táo lăn đầy đất. Đã vật lộn trong tuyệt vọng lâu như vây, họ gần như đã sắp sụp đổ rồi, cuộc điện thoại này không chỉ cứu con gái họ, mà còn cứu chính bản thân họ.
“Đinh ~ Nhận được 500 điểm giá trị cảm ơn từ Quách Tiểu Đào!”
“Đinh ~ Nhận được 400 điểm giá trị cảm ơn từ bố mẹ Quách Tiểu Đào!”
“Mọi việc xong rồi!” 9527 thỏa mãn gật đầu, sau đó giật dây kí chủ, “Không nghĩ tới Tiểu Đào có nhiều chính năng lượng như vậy, kí chủ có thể tiếp xúc với cô ấy nhiều hơn, hai người nhất định sẽ trở thành một CP tuyệt vời!”
“CP là cái gì?” Hàn Trác Vũ vui mừng hỏi.
“CP là cặp đôi ấy!” 9527 cực kì khinh bỉ kí chủ lạc hậu.
“Tôi không muốn.” Tưởng tượng ra hình ảnh mình rời khỏi chú Lôi, sống cùng một cô gái xa lạ, Hàn Trác Vũ cảm thấy rất sợ hãi.
“Ai, vậy thì thôi, đồng chí Đại Chính vẫn đáng tin hơn. Anh ta có thể bảo vệ cậu.” 9527 nhún vai.
Hàn Trác Vũ lần này không phản bác, chỉ là chôn mặt vào trong gối, tai lộ ra ngoài thì đỏ bừng.
***
Hôm sau, phòng bệnh có hai vị khách không mời mà đến. Bố Lôi Lệ Trân – Lôi Hưng Nguyên dẫn An Minh Hoài tới thăm.
“Chú Nguyên, chú ngồi đi.” Lôi Đình vươn tay mời. Hàn Trác Vũ im lặng ngồi cạnh anh, trên đầu gối đặt quyển từ điển y học dày khịch.
“Hai người tới có việc gì à?” Anh vừa hỏi vừa lật sách cho thiếu niên.
“A Đình à, cháu cũng biết An Quốc Nhân sắp nhận phán quyết của tòa rồi, nghe nói là 25 năm.” Lôi Hưng Nguyên dừng lại đôi chút, giọng mệt mỏi, “Ông ta trừng phạt đúng tội, chú chẳng có gì để nói. Nhưng con gái chú cũng nhận 25 năm tù, cái này thì không công bằng chút nào.” Vì bảo vệ con gái, ông đã nghĩ mọi cách, thậm chí còn xin từ chức để người khác lên, nhằm tạo quan hệ xin giúp đỡ, nhưng cuối cùng lại bị lừa, bất đắc dĩ đành phải đến đây cầu xin Lôi Đình. Mọi việc là Lôi Đình khởi đầu, chỉ cần anh buông lỏng, ông lại dẫn cháu trai về thủ đô cầu Lôi lão gia tử Lôi Chấn Đông.
“Thứ cho cháu nói thẳng, con gái chú cũng là trừng phạt đúng tội.” Lôi Đình mím môi, biểu cảm rất lạnh lùng.
“Nó cũng là nhất thời hồ đồ thôi, cũng đâu có làm chuyện giết người phóng hỏa đâu, về phần nó với An Quốc Nhân…” Lôi Hưng Nguyên còn định tiếp tục cậy cục, lại bị An Minh Hoài vẫn im lặng không nói gì khẽ giật. Để tới đây, cậu ta đã dùng mọi dũng khí và tôn nghiêm của mình, không thể nhìn ông ngoại hạ mình cầu người nữa.
“Ông ngoại, mình về thôi.” Cậu ta bình tĩnh mở miệng, dùng hết sức kéo Lôi Hưng Nguyên ra khỏi phòng, biểu cảm bướng bỉnh khiến Lôi Hưng Nguyên không thể không thỏa hiệp. Thằng bé này giống hệt mẹ, cũng kiêu ngạo, cũng bướng bỉnh, giờ ngã từ trên mây xuống đáy cốc, sau này phải sống sao? Ông già rồi, chỉ bảo vệ cậu được vài năm nữa thôi.
Đi vài bước, An Minh Hoài quay đầu lại, nói khẽ, “Hàn Trác Vũ, anh phải giữ gìn sức khỏe đấy.”
“Đinh ~ Nhận được 20 điểm chính năng lượng!”
“Không nghĩ tới thằng nhóc này cũng có chính năng lượng.” 9527 kinh ngạc.
“Làm gì có ai xấu hoàn toàn.” Hàn Trác Vũ ngẩng đầu, nhìn về phía cửa nói.

“Kí chủ, tôi phát hiện ra cậu trưởng thành hơn rất nhiều! Mừng quá!”