Jan 4, 2018

[LPHT] Chương 81

Chương 81

6h30 chiều, người nhà họ Lôi tập trung đông đủ ăn tối.
“Ăn đi nào, nhìn mấy đứa…” Bà Lôi - Quách Anh Hà vội vàng nuốt chữ ‘gầy’ lại, nói tiếp, “Khỏe mạnh hơn hẳn, vậy nên càng phải ăn.” Gắp vô số món cho hai đứa nhỏ, bà tủm tỉm nhéo khuôn mặt mũm mĩm của bé trai.
Lôi Sâm nghiêng đầu né tránh, thấy ánh mắt cổ vũ của anh Tiểu Vũ thì khẽ khựng lại.
Quách Anh Hà cảm thấy mỹ mãn nắn bóp khuôn mặt cháu trai, miệng sắp ngoác tới tận mang tai.
Lôi Hưng Bang và Lôi Chấn Đông nhìn mà thích vô cùng, đáng tiếc Lôi Sâm ngồi xa quá, đành phải đợi đến khi ăn xong mới thân thiết với cháu được.
Vốn tưởng cả đời này Lôi Sâm sẽ không khỏi, không ngờ lại thay đổi hẳn, giờ chẳng khác gì người bình thường, Hàn Trác Vũ đúng là phúc tinh của nhà họ Lôi.
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Quách Anh Hà!”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Hưng Bang!”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Chấn Đông!”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Ngô Thủy Vân!”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Hàm!”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ Lôi Húc!”
Thông báo đinh đinh vang lên liên hồi, tâm trạng nôn nóng bất an của Hàn Trác Vũ lập tức biến mất.
Đầu bếp nhà họ Lôi nấu ăn rất ngon, nguyên liệu tuy không phải quý hiếm, nhưng đều tươi mới. Ăn cơm rau dưa ở xã Thông Nguyên quen rồi, giờ lại được ăn tiệc lớn thường sẽ khó mà điều độ được. Hàn Trác Vũ cùng Lôi Sâm quệt mồm, đồng thời đưa bát không cho Lôi Đình.
“Chỉ được ăn nửa bát nữa thôi, ăn quá no sẽ đau dạ dày, buối tối không ngủ được.” Lôi Đình dùng giọng bất đắc dĩ lại yêu chiều khuyên nhủ.
“Bọn nhỏ đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn được là tốt chứ!” Quách Anh Hà còn cưng chiều các cháu hơn Lôi Đình, giơ ngón cái với Lôi Sâm, “Tiểu Sâm giỏi quá, ăn được cả ớt xanh kìa! Anh Lôi Hàm của cháu không dám ăn đâu!”
Lôi Sâm kiêu ngạo ưỡn ngực, gắp một miếng ớt xanh lắc lắc trước mặt bà, sau đó làm động tác nuốt xuống rất khoa trương, cuối cùng há to, khoe miệng trống rỗng cho mọi người xem. Phòng ăn vang lên tiếng cười rôm rả, Lôi lão gia tử cười đến chảy cả nước mắt rồi, nằm mơ ông cũng không nghĩ tới có một ngày, chắt trai của mình sẽ hoạt bát như vậy.
Cho chút ánh nắng đã tỏa sáng, cho cây gậy trúc thì bám vào leo lên, cho ba phần màu đã mở phường nhuộm, chẳng biết cái thằng nghịch như quỷ này giống ai.
Hàn Trác Vũ nâng trán, cảm thấy mất mặt.
Lôi Đình xoa xoa phần gáy mềm mại của thiếu niên, ghé vào tai cậu thấp giọng nói, “Cháu dạy tốt lắm. Tiểu Sâm càng ngày càng hoạt bát rồi.”
“Kí chủ, cậu thật sự rất có tiềm chất làm hiền thê lương mẫu đấy, cậu xem đồng chí Tiểu Chính được cậu dạy bảo càng ngày càng đáng yêu kìa!” 9527 cười đùa.
“Giờ tôi biết Tiểu Sâm giống ai rồi. Cậu làm hư thằng bé đấy, sau này không được phép xuất hiện trên ipad với điện thoại thằng bé!” Hàn Trác Vũ uy nghiêm hạ lệnh.
9527 lập tức giả chết.
Vui vẻ ăn xong bữa cơm, Quách Anh Hà gọi người giúp việc hỏi thăm, sau đó nhìn thiếu niên đang ngồi nép vào con trai, “Tiểu Vũ à, bà dọn cho cháu một căn phòng ở tầng hai, cháu lên xem với bà nhé? Không thích chỗ nào thì bà sẽ sửa lại.”
“Mẹ, không cần phải dọn phòng đâu, Tiểu Vũ ngủ với con.” Thoáng nhìn biểu cảm kinh ngạc của mẹ, Lôi Đình tiếp tục nói, “Con, con con, Tiểu Vũ tối toàn ngủ cùng nhau, quen rồi.”
“Vậy được rồi, không dọn phòng nữa.” Quách Anh Hà xua tay với người giúp việc. Hai đứa nhỏ đều mắc bệnh tự kỷ, bệnh tình mới có chút khởi sắc, đúng là nên ở cùng nhau để bồi đắp tình cảm.
Ngồi ở phòng khách một lát, thấy bọn nhỏ có vẻ buồn ngủ, Lôi Đình dẫn hai đứa nhỏ về phòng. Đẩy cửa phòng ra, đập vào mắt là chiếc giường king size trải ga màu xám. Sàn nhà màu đen bóng, tạo cảm giác lạnh lẽo của kim loại, tường sơn trắng muốt, nội thất màu xám nhạt, mùi thuốc lá nhàn nhạt xen lẫn mùi đàn ông của riêng anh lan tỏa khắp phòng.
Đây là không gian của riêng chú Lôi, khắp nơi đều là hương vị của chú. Nghĩ như vậy, gương mặt trắng nõn của thiếu niên dần dần đỏ bừng, không thể không mím môi, dùng biểu cảm trống rỗng để che giấu việc tim cậu đang đập loạn nhịp.
“Lại thay đổi hoàn cảnh, cháu có quen không? Nếu không quen, mai chú đổi lại nội thất sang màu xanh trắng, nhân tiện đi mua đồ dùng luôn.” Lôi Đình dùng môi chạm khẽ vào lông dài cong vút của thiếu niên, lòng ngứa ngáy vô cùng.
Hàn Trác Vũ mặt đỏ bừng, vội vàng cúi đầu đáp, “Quen được mà, không cần đổi đâu.”
Cậu dường như càng ngày càng khó từ chối sự thân cận của chú Lôi rồi, tim cậu nóng bừng, nếu không kìm chế, không chừng người ngoài cũng nghe được tiếng tim đập thình thịch!
“Sao vậy? Không thoải mái à?” Giọng thiếu niên có chút khác thường, Lôi Đình giữ chặt cậu, ép cậu ngẩng đầu. Đập vào mắt anh là gương mặt đỏ bừng, cánh môi non mềm như đóa hoa dưới ánh đèn lại càng quyến rũ, nhất là môi dưới vẫn còn hằn dấu răng, rõ ràng là cậu vừa cắn môi lúc bối rối, hấp dẫn người ngậm lấy, nuốt hết chất lỏng ngọt ngào bên trong.
Hai mắt Lôi Đình tối sầm, bất giác cúi đầu xuống.
Hàn Trác Vũ nhắm mắt lại, ngừng thở.
“Tắm rửa đi ngủ!” Lôi Sâm ngáp một cái, túm ống quần bố kéo kéo.
Bầu không khí lãng mạn bỗng chốc vỡ tan như bọt biển, Lôi Đình cắn răng bóp bóp mặt con, nhận mệnh vào phòng tắm lấy nước.
Đợi khi bồn đã đầy nước, Hàn Trác Vũ ôm Lôi Sâm ngồi xuống cạnh Lôi Đình, đầu cúi gằm.
Lôi Đình dùng khăn ướt lau tóc cho con, lấy dầu tạo bọt rồi gội đầu cho con, sau đó xả sạch với nước, lau khô.
Gội đầu xong, một người cởi áo một người cởi quần, nhanh chóng lột sạch Lôi Sâm, ôm bé đặt vào trong bồn tắm hơi nước mịt mù. Hàn Trác Vũ còn thuận tay vứt cho thằng bé một con vịt.
Hai người đàn ông làm sao mà chăm sóc trẻ con được? Quách Anh Hà vốn định tới giúp, nhìn thấy con trai và thiếu niên phối hợp ăn ý lại lặng lẽ lui ra ngoài, lắc đầu bật cười. Hai người này chắc chắn là bảo mẫu xuất sắc nhất Trung Quốc, không ai hơn được.
Sấy khô tóc cho Lôi Sâm xong, Lôi Đình cùng thiếu niên cũng tắm qua rồi chui vào trong chăn ấm áp.
“Hôm nay kể chuyện gì?” Lôi Đình dịu dàng hỏi.
“Chuyện Anh hùng Na Wa!” Lôi Sâm hào hứng nói.
Lôi Đình nhướn mày, dùng ánh mắt dò hỏi thiếu niên nằm bên cạnh mình.
Hàn Trác Vũ giơ IPAD ra, trên màn hình là một người đàn ông cơ bắp mặc áo giáp.
“Ngày xửa ngày xưa…” Lôi Đình dùng giọng trầm ấp kể chuyện, chừng 10 phút sau, Lôi Sâm đã nghiêng đầu thiếp đi. Hai mắt Hàn Trác Vũ cũng đã díp lại, đầu gật gù, sắp không chịu được rồi.
Lôi Đình hôn lên trán con trai, sau đó ôm lấy đầu thiếu niên, môi dán lên đôi môi mềm mại của cậu, đầu lưỡi chậm rãi vờn quanh. Anh phải dùng hết tất cả khả năng mới không tiến sâu vào trong nơi ngọt ngào kia, khàn giọng nói, “Ngủ ngon, bảo bối.”
“Ngủ ngon.” Hàn Trác Vũ chậm rãi thở ra, dùng chăn che kín đầu. Mặt cậu sắp nóng cháy rồi.
“Đinh ~ Nhận được 100 điểm chính năng lượng!”
“A, đây không phải là chính năng lượng, đây là tình yêu nồng cháy của đồng chí Đại Chính!” 9527 sợ hãi than.
“Làm ơn trật tự đi ~” Thiếu niên yếu ớt mở miệng.
“Ha ha~” 9527 cười xấu xa, nhanh chóng tiến vào trạng thái ngủ.
Hai ngày sau, Lôi Đình dẫn thiếu niên đến nhập học ở Nhất trung của thủ đô. Nơi này có cơ sở vật chất tốt nhất, giáo viên giỏi nhất, tài nguyên toàn diện nhất, vậy nên cũng chỉ nhận học sinh ưu tú. Ưu tú có thể là ở gia thế, hoặc ở thành tích, nếu có cả hai vậy càng tốt.
“Tiểu Vũ không thích nói chuyện, hi vọng cô thông cảm cho cháu.” Trước khi đi, Lôi Đình nói với chủ nhiệm lớp 12A.
“Đây là đương nhiên. Tôi biết rõ tình huống của em Hàn.” Chủ nhiệm lớp tươi cười ân cần vô cùng. Người này vừa quay lại thủ đô đã lên chức phó cục trưởng cục thiết bị, Lôi Húc cũng đang hết sức nổi bật, ai dám bỏ mặc người nhà họ Lôi?
“Tan học đừng đi lung tung, chú đến đón cháu. Có việc thì gọi điện cho chú, đừng sợ. Biết chưa?” Lôi Đình xoa đầu thiếu niên.
Hàn Trác Vũ gật đầu, chớp mắt nhìn chú Lôi ra về. Trường học xa lạ, giáo viên xa lạ, bạn học xa lạ, kỳ thật trong lòng cậu đang rất bất an, nhưng vì không muốn để chú Lôi lo, cậu không dám biểu hiện ra.
Qua lối rẽ, Lôi Đình đứng lặng hồi lâu mới nặng nề bước đi. Anh cũng muốn buộc thiếu niên vào mình, mở mắt ra là nhìn thấy, vươn tay là chạm được, cúi đầu là hôn được. Nhưng thiếu niên không phải thú cưng để anh nuôi nhốt, cậu nên có cuộc sống của riêng mình, mà anh chỉ cần đảm bảo anh có thể chia ngọt sẻ bùi với cậu, làm bạn với cậu đến hết cuộc đời là đủ.
“Được rồi, em Hàn, chú em đã về rồi, cô dẫn em vào lớp.” Chủ nhiệm lớp nói với thiếu niên đang nhoài người ra ban công nhìn.
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, theo cô giáo vào phòng học của lớp 12A. Đây là lớp trọng điểm, bao gồm những học sinh ưu tú nhất khối, bầu không khí học tập rất khẩn trương, nhưng quan hệ giữa các thành viên của lớp lại không hòa hợp như bề ngoài. Quan nhị đại, phú nhị đại, học bá, ba kiểu người khác nhau tự tạo thành phe riêng. Mà trong một nhóm lại tách ra rất nhiều nhóm nhỏ theo lợi ích. Đây là phiên bản thu nhỏ của xã hội, là một thế giới hoàn toàn xa lạ với Hàn Trác Vũ.
Xét thấy cậu mắc bệnh tự kỷ, chủ nhiệm lớp không yêu cầu cậu đứng trên bục tự giới thiệu, mà chỉ thông báo cho các học sinh, sắp đó xếp cậu ngồi ở bàn giữa lớp dãy ngoài.
Ngồi xuống bàn của mình, Hàn Trác Vũ ngay lập tức cảm giác được ánh mắt dò xét từ bốn phương tám hướng, mang theo bàng quan cùng tính toán. Ở nơi này, thân thiện dễ gần không giúp bạn tìm được bạn bè, gia thế cùng khả năng của bản thân mới là điều quyết định hết thảy. Tiếp xúc với xã hội quá sớm khiến cho những đứa trẻ này mất đi sự ngây ngô đơn thuần của tuổi trẻ.
“Lạnh quá.” Thiếu niên rụt rụt vai
“Cậu hãy tin tôi, đây không phải lỗi giác của cậu đây. Cậu học sinh ngồi bàn đầu tổ 4 có vẻ rất căm thù cậu, xin kí chủ hãy cẩn thận.” 9527 vừa nhắc nhở, vừa nhanh chóng tìm kiếu tư liệu của người kia.
“Khâu Vạn Ba, cháu ruột của Khâu Hưng Bang, thảo nào ghét cậu vậy.” 9527 nhún vai, im lặng một lát vội vàng bổ sung một câu, “Bố bạn cùng bàn của cậu Vương Văn Hiên là tay sai đắc lực của Khâu Hưng Bang, cậu ta có thể sẽ không thân thiện với cậu đâu. Hơn nữa, cậu không để ý à? Em trai cậu An Minh Hoài đang ngồi ở bàn cuối cùng tổ 4 kìa!”
Hàn Trác Vũ quay đầu nhìn lại, phát hiện An Minh Hoài đang cúi gằm đọc sách, không hề hứng thú với mình, vì vậy thu hồi ánh mắt, mở cặp sách, lấy sách giáo khoa và đồ dùng ra, xếp gọn gàng lên bàn.
“Sao mày làm gì cũng giơ Lan Hoa chỉ thế? Mặt nhìn đã đàn bà, động tác cũng vậy, ha ha ha…” Vương Văn Hiên vỗ bàn cười to, đáy mắt tràn dầy ác ý.
Hàn Trác Vũ yên lặng thu tay phải về, dùng tay trái che. Vì dây thần kinh vẫn bị hạn chế, ngón út còn hơi cứng ngắc, theo phản xạ sẽ nhấc lên. Bình thường cậu không để ý, Lôi Đình cũng sẽ không dùng ngôn từ mang tính vũ nhục như vậy để nhắc nhở cậu. Anh lúc nào cũng có thể đón nhận mọi thứ từ cậu, dù cậu cũng chẳng hoàn mỹ.
Học sinh xung quanh liên tiếp cười nhạo. Chẳng qua là con nuôi thôi mà, có gì đáng sợ đâu chứ. Tâm trạng của họ có vẻ như miệt thị, nhưng thực chất là thành kiến và ghen ghét với thiếu niên. Bọn họ luôn cho rằng mình là người ưu tú nhất trên đời này, nhưng khi có người vượt qua bọn họ, người đó sẽ bị công kích chẳng vì lí do gì.
Lúc này, Hàn Trác Vũ cảm thấy khó chịu vô cùng. Cậu nâng tay trái, đặt dưới hộp bút, do dự có nên thu dọn đồ ra về luôn không.
“Kí chủ, tôi muốn dùng dòng điện hàng trăm nghìn vôn đốt cậu ta thành carbon luôn!” 9527 nghiến răng nghiến lợi.
“Đàn bà? Có biết vì sao ngón út anh ấy lại cong lên như vậy không? Vì anh ấy tay không đỡ một đứa bé rơi từ hơn mười mét xuống. Lấy hai tay gãy làm cái giá để cứu một tính mạng. Mày mà đàn ông, mày thử đỡ xem.” An Minh Hoài đang đọc sách bỗng nhiên mở miệng.
Mọi người xung quanh bỗng chốc yên lặng trở lại. Có người thậm chí còn cúi đầu, che giấu sự xấu hổ trên gương mặt. Dù có ghen ghét thế nào, họ cũng không thể phủ nhận sự dũng cảm của thiếu niên.
“Mày nhảy thì tao đỡ!” Vương Văn Hiên bẽ mặt, hổn hển khiêu khích.
“Được, tao nhảy. Mày mà không đỡ thì mày là thằng hèn.” An Minh Hoài đứng dậy, đi đến trước mặt Vương Văn Hiên, túm cổ áo cậu ta, đáy mắt chất đầy điên cuồng.
Học sinh lớp A đều biết rõ An Minh Hoài là một kẻ điên, xích mích với ai là thẳng tay đánh đập, hơn nữa còn là không chết thì không dừng, vì cậu ta chẳng còn gì để mất nữa rồi. Đi giày sợ chân trần, ngay cả Khâu Vạn Ba thân là thái tử đảng cũng không dám động vào cậu ta.
Nhận được ánh mắt cảnh cáo của Khâu Vạn Ba, Vương Văn Hiên lập tức giật mình, cười nói, “Tao nói đùa thôi mà, mày tưởng thật à!”
Biểu cảm của An Minh Hoài lại càng lạnh lùng, lúc này, chuông bỗng vang lên, cậu vứt lại một câu ‘Sau này nói năng cho cẩn thận’ liền chậm rãi về bàn mình.
Vương Văn Hiên thở phào nhẹ nhõm.
“Kí chủ, cậu, cậu, cậu ta giúp cậu kìa!” 9527 cảm thấy không thể tin vào mắt mình nữa rồi.
“Ừ.” Hàn Trác Vũ quay đầu nhìn về phía em trai đã thay đổi hoàn toàn, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Điện thay trong túi bỗng rung lên, cậu lấy ra nhìn, “Lôi Đình: Nếu sợ thì gọi cho chú, chú tới đón cháu về nhà.” Nghĩ tới nghĩ lui, Lôi Đình vẫn không đành lòng để thiếu niên ở lại một nơi hoàn toàn xa lạ. Có lẽ nên cho cậu chút thời gian để thích ứng.

“Cháu không sợ.” Gửi ba chữ kia đi, tâm trạng Hàn Trác Vũ bỗng chốc bình tĩnh lại. Để không khiến chú Lôi lo lắng, cậu sẽ dũng cảm bước đi, cho đến khi có tư cách sóng vai với anh.

Jan 2, 2018

[LPHT] Chương 80

Chương 80

Đã có đồ dùng đầy đủ, mùa đông này với người xã Thông Nguyên cũng không quá đáng sợ, qua rằm tháng giêng, một nhóm thanh niên đã lục tục lên thành phố đi làm, những người ở lại quyết định tự gây dựng sự nghiệp của mình.
Hoàn Vũ cung cấp khuẩn nấm và nhân viên kỹ thuật, đợi đến tháng tư trời nắng ấm áp, xuân về hoa nở, vụ nấm đầu tiên cũng thu hoạch được, tất cả đều do Hoàn Vũ thu mua với giá 30 đồng một cân. Giá trị dinh dưỡng cao, hương vị độc đáo, hơn nữa lại có danh hiệu nấm vương, nấm dẻ bán rất chạy, vô số doanh nghiệp tìm đến, lại phát hiện miếng bánh ngọt xã Thông Nguyên đã bị Hoàn Vũ độc chiếm.
“Vụ đầu tiên doanh thu là 300 vạn, còn tốt hơn chú tưởng. Sắp tới, chú định mở bán hạt dẻ rừng, thịt khô lạp xưởng, đồ muối chua, hoa quả khô đặc sản trên núi, hẳn cũng sẽ bán chạy. Đợi đường sửa xong, chúng ta sẽ mở rộng quy mô sản xuất, sau này xã Thông Nguyên chắc chắn sẽ thay da đổi thịt.” Thiệu Dật Thần chỉ vào từng lán nhỏ mà bà con dùng để cấy nấm, nói.
Hàn Trác Vũ nhìn ra phía xa, bị cuốn hút hoàn toàn vào khung cảnh bận rộn mà tràn ngập sức sống này.
Vụ nấm đầu tiên đã thu hoạch xong, giờ còn lại rễ, bà con đang cầm bình tưới nước cho khuẩn nấm, ai nấy đều mừng rỡ vô cùng.
“Này ~ Nhà chú kiếm được bao nhiêu?” Ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, hai thanh niên hỏi han nhau.
“Từng này.” Người kia duỗi bàn tay đen sì ra, thỏa mãn nói, “Còn nhiều hơn em đi làm trên thành phố một năm!”
“Anh thì sao?” Cậu ta châm điếu thuốc, hỏi lại.
“Chỉ bằng một nửa cậu thôi.” Người kia xua tay, giọng rất hối hận, “Anh nhát gan, chỉ lấy 15000 khuẩn nấm. Năm sau Hoàn Vũ không cung cấp khuẩn miễn phí rồi, tự dưng lãng phí cơ hội!”
“Anh đã có lãi rồi mà, số tiền kia có khác gì Hoàn Vũ tặng không chúng ta đâu, năm sau em vẫn sẽ ký hợp đồng với Hoàn Vũ, mấy cái công ty xí nghiệp khác, chẳng tin được ai!”
“Đúng rồi! Anh chỉ tin Hoàn Vũ thôi!”
Hai người nhìn nhau, nở nụ cười. Lựa chọn ở lại quả nhiên là đúng đắn.
“Chú xem, là sếp Thiệu với Hàn Trác Vũ kìa!” Hai người đứng lên, ra sức vẫy tay với bóng người phía bờ ruộng.”
“Đinh ~ Nhận được 50 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Đinh ~ Nhận được 60 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
Hàn Trác Vũ cong môi, dưa tay vẫy vẫy. Bây giờ, cậu chỉ cần đi một vòng quanh xã Thông Nguyên, thông báo của hệ thống sẽ vang lên liên hồi, sắp sửa tích lũy đủ 10 vạn điểm để lên cấp 3 rồi.
“Chúng ta đi mau đi, không lát mọi người lại nhét cho cháu cả đống đồ.” Thiệu Dật Thần vội vàng kéo boss đi. Lần nào đi cũng hai tay trống không, lúc về thì xách túi lớn túi nhỏ; nấm dẻ tặng cho trạm rada cứ được gửi tới liên tục, hết giỏ này tới giỏ khác. Tình cảm bà con dành cho thiếu niên quá sâu sắc, dường như muốn tặng cậu tất cả những thứ tốt nhất của mình.
Hai người vội vàng leo lên ô tô ra về.
“Kí chủ, có vật thể lạ bay qua không phận nước ta.” 9527 rất nghiêm túc mở miệng.
“Không phận nước ta? Vật thể lạ?” Hàn Trác Vũ nhíu mày.
“Tôi chưa nói cho cậu biết à? Từ buổi chiều đầu tiên chúng ta tới trạm rada, tôi đã kết nối với hệ thống rada ở đây. Phạm vi hoạt động của rada là lãnh địa của tôi, cấm thế lực nước khác đột nhập!”
“Cậu nói là có người nước khác đột nhập vào không phận nước ta à?” Hàn Trác Vũ nắm được trọng điểm.
“Đúng vậy, là máy bay chiến đấu tàng hình của nước A. Kỹ thuật của người Trái đất lạc hậu thật, máy bay như vậy mà rada cũng không quét được, tôi phải nhắc nhở đồng chí Đại Chính mới được!”
Trong trạm rada xã Thông Nguyên, hệ thống rada kiểu mới bỗng phát ra tiếng cảnh báo đinh tai nhức óc, một điểm nhỏ màu xanh lá bỗng nhiên xuất hiện trong vùng quan sát, di chuyển với tốc độ rất nhanh.
“Báo cáo đội trưởng, phát hiện vật thể lạ.” Nhân viên giám sát hô to.
Lôi Đình nhanh chóng bước qua xem xét, sau đó thông báo căn cứ không quân gần đó, cử máy bay chiến đấu ra chặn đường.
Tất cả mọi người đều chờ đợi trong khẩn trương và lo lắng. Điểm nhỏ kia xuất hiện quá đột ngột, rất có thể là rada phán đoán sai, dù sao hệ thống rada này vẫn là vật thí nghiệm, còn trong giai đoạn sửa chữa. May mà bối cảnh của Lôi trạm trưởng rất vững chắc, cấp trên có chất vấn cũng có thể chống đỡ được.
Sáu tiếng sau, Trung Quốc dùng hai chiếc máy bay chiến đấu, tính mạng của một người phi công để đánh rơi máy bay tàng hình của nước A, thân máy bay gần như nguyên vẹn, điều này có nghĩa Trung Quốc có thể dùng chiếc máy bay này để nghiên cứu kỹ thuật chế tạo vũ khí của nước A, từ đó giảm bớt sự chênh lệch về lực lượng quân sự với nước A.
Nước A lập tức cử bộ ngoại giao sao thương lượng với Trung Quốc, mong muốn lấy lại xác máy bay. Hai nước đàm phán rất kịch liệt. Cùng lúc đó, chính phủ trao tặng huân chương lao động hạng nhất cho trạm rada Thông Nguyên.
“Lôi Đình, cậu chuẩn bị đi, ngày kia quay lại thủ đô.” Đợi mọi việc xong xuôi, Lôi Húc gọi điện cho Lôi Đình.
“Ừ, vậy cũng được, Tiểu Vũ sắp thi tốt nghiệp rồi.” Lôi Đình nhìn lịch trên bàn. Mùng 06 tháng 05, còn một tháng nữa là đến kì thi tốt nghiệp.
Ngoài Tiểu Vũ và con trai ra, cậu không quan tâm đến cái khác à? Lôi Húc bóp trán, giọng mệt mỏi, “Cậu về nhận chức phó cục trưởng cục trang thiết bị, hai năm tới, chúng ta còn một trận đấu ác liệt nữa đấy.”
“Biết mà. Em sẽ quay lại ngay.” Hai năm tới, đất nước sẽ đón tiếp người lãnh đạo mới. Từ giờ đến lúc đó, nhà họ Lôi không thể mắc một sai lầm nào, nếu không danh tiếng sẽ bị sụt giảm nghiêm trọng.
Nhanh chóng gói gọn hành lý, Lôi Đình dẫn hai đứa nhỏ lên máy bay về thủ đô, đi cùng còn có Khúc Tĩnh.
“Ông chờ cháu ở bệnh viện đại học thủ đô. Nếu cháu không thi đậu lớp tài năng của trường, đừng nói ông từng dạy cháu!” Trước khi đi, Khúc Tĩnh đe dọa.
Hàn Trác Vũ nghiêm túc gật đầu.
“Chú đi lấy đồ, hai đứa đợi đây đấy.” Xua đuổi Khúc Tĩnh ra về, Lôi Đình dặn dò hai đứa nhỏ.
Hàn Trác Vũ nắm tay Lôi Sâm, ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ.
“Cảnh báo cảnh báo, hai người khả nghi đang lại gần, xin kí chủ hãy chuẩn bị sẵn sàng.” 9527 lớn tiếng nhắc nhở.
Hàn Trác Vũ quay đầu nhịn lại, chỉ thấy hai người đàn ông mặc vest đen, dáng người cao lớn, mắt đầy sát khí đang tới gần, ánh mắt sắc bén như ưng tập trung trên người Lôi Sâm.
10m, 5m, 3m… Một người vươn tay về phía Lôi Sâm, như muốn bắt lấy bé.
Thiếu niên đã chuẩn bị sẵn sàng bỗng nhiên động, nghiêng người huých vào cổ tay, hất người đàn ông kia văng ra xa, sau đó thừa dịp người còn lại đang ngây người, dùng cùi trò huých vào bụng đối phương, tay kia như rắn quấn quanh cổ đối phương, giật mạnh một cái, người kia liền gục xuống đất.
Lôi Sâm dùng sức vỗ tay, kích động đến mặt đỏ bừng. Anh Tiểu Vũ quả nhiên là siêu nhân, không gì không làm được!
Đây là lối đi VIP, người qua lại rất ít, cũng không quá gây chú ý.
Nghe thấy tiếng kêu sợ hãi của hành khách, hai người bảo vệ vội vàng chạy tới.
Lôi Đình cũng chạy tới, ngạc nhiên nhìn người đàn ông nằm trên mặt đất, “Lôi Nhiêu?” Anh nghiêm mặt cúi xuống kiểm tra hơi thở của đối phương.
“Cháu chỉ đánh ngất xỉu thôi. Người, người này hình như muốn bắt cóc Tiểu Sâm.” Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình, tay lại dùng sức nắm chặt tay Lôi Sâm. Chú Lôi hình như biết người kia, mình gây họa rồi!
“Lôi Nhiêu sao rồi?” Người đàn ông bị hất ra khó khăn đứng lên, cổ tay rũ xuống.
“Bất tỉnh rồi, không sao đâu.” Lôi Đình xua tay, nhìn thấy ánh mắt bất an của thiếu niên, khuôn mặt lạnh lùng bỗng chốc mềm mại hơn hẳn, kéo cậu vào trong lòng an ủi, “Cháu làm đúng lắm, không được cho bất kì kẻ nào khả nghi lại gần mình. Sau này gặp việc như vậy phải phản kích mạnh hơn, biết chưa?” Dứt lời, anh hôn lên đỉnh đầu thiếu niên.
Hàn Trác Vũ yên lặng gật đầu, cảm giác bất an trong lòng bỗng chốc tan biến.
“Lôi Tử, thằng bé là Hàn Trác Vũ à? Cổ tay tôi hình như bị nó bẻ gãy rồi, đúng là…” Người đàn ông không biết nói gì hơn. Cơ thể lêu nghêu của thiếu niên chứa đựng sức bật rất lớn, tốc độ tay nhanh đến không tưởng, trong nháy mắt đã đánh gục kẻ địch, khác hẳn với bộ dạng yếu ớt mà anh tưởng.
Hơn nữa, Lôi Tử hình như nhầm rồi, người nên được an ủi là mình và Lôi Nhiêu mới đúng chứ!
“Đây là bạn thân của chú Phương Chí Kiệt, đây là em họ của chú Lôi Nhiêu, hai người này đến đón chúng ta.” Lôi Đình dịu dàng giải thích với thiếu niên, sau đó nhìn về phía bảo vệ, xua tay nói, “Không việc gì đâu, hiểu lầm thôi. Có thể nhờ các anh nâng cậu ta lên xe được không?”
Người sử dụng lối đi VIP không giàu thì cũng có chức có quyền, hơn nữa người bị đánh cũng không ý kiến, mấy người bảo vệ lại càng không quản, vội vàng nâng Lôi Nhiêu ra bãi gửi xe.
“Tiểu Vũ, cháu học Lôi Tử à? Đúng là trò giỏi hơn thầy!” Phương Chí Kiệt ôm tay tán thưởng.
Lôi Đình nhắm mắt, trong lòng tràn đầy kiêu ngạo. Thiếu niên có bộ não không ai sánh bằng, lại có cơ thể tràn đầy sức bật, tất cả các động tác cậu chỉ cần nhìn một lần là làm được, hơn nữa còn chính xác mạnh mẽ vô cùng.
“Vớ vẩn! Kí chủ rõ ràng là học hệ thống, liên quan gì đến đồng chí Đại Chính?” 9527 gào lên phản bác.
Hàn Trác Vũ chỉ có thể cúi đầu im lặng.
Nhìn thấy chiếc xe màu đen của chính phủ đỗ ở góc, Lôi Đình nhướn mày.
Mấy người bảo vệ luống cuống vô cùng, cẩn thận đỡ người lên ghế lái phụ, không dám liếc lung tung liền nhanh chóng đi luôn. Biển số xe xịn thế kia, không phải ai cũng được dùng.
“Anh, sao anh lại tới?” Lôi Đình xoay người, chào hỏi Lôi Húc ngồi ở ghế sau.
“Vừa họp xong, tiện tới đón các cậu luôn.” Lôi Húc chỉ Lôi Nhiêu, “Làm sao thế kia?”
“Bị Tiểu Vũ đánh ngất xỉu. Thằng này chưa nói gì đã định đụng vào Tiểu Sâm, Tiểu Vũ tưởng là bọn bắt cóc.” Nói xong Lôi Đình bật cười.
“Tốt lắm.” Lôi Húc cũng cười, vẫy tay với thiếu niên đang ngồi nép sát bên em trai mình, “Chào cháu, Tiểu Vũ, sau này chúng ta là người một nhà, bác là bác của cháu.” Tâm tính lương thiện, lại có khả năng tự bảo vệ mình, thiếu niên đã được anh công nhận rồi.
“Cháu chào bác.” Hàn Trác Vũ do dự một lát, cuối cùng ngoan ngoãn chào hỏi, sau đó nhéo nhéo ngón tay Lôi Sâm.
“Cháo chào bác!” Nhận được ám chỉ, Lôi Sâm nhiệt tình chào hỏi.
“~ Ngoan quá! Lên xe đi, chúng ta về nhà!” Lôi Húc mừng rỡ cười. Hai đứa nhỏ đều ngoan quá.
Sớm muộn gì cũng phải để Tiểu Vũ đổi lại xưng hô. Lôi Đình nhíu mày thầm nghĩ.
“Về nhớ gọi bác sĩ Khúc qua luôn, tay tôi đau quá!” Phương Chí Kiệt đau khổ chen ngang.
Nhìn thấy Lôi Nhiêu hôn mê bất tỉnh bị đỡ tới cửa, Lôi lão gia tử cười nghiêng ngả, nói, “Được được được, tốt lắm! Đây mới là phong cách người nhà họ Lôi!” Thiếu niên nhìn thì yếu ớt, không ngờ lại bản lĩnh vậy, ngay cả Lôi Nhiêu vốn được xưng là binh vương cũng có thể một kích tất sát, đúng là nên vào nhà họ Lôi. Hơn nữa lại còn ra tay để bảo vệ chắt của mình, ấn tượng lại càng tốt đẹp.

Hàn Trác Vũ bị Lôi lão gia tử vỗ vai đến gần hộc máu, khóe miệng lại nhếch lên. Người nhà chú Lôi hình như cũng rất thân thiện, mình có thể yên tâm rồi.

Dec 31, 2017

[LPHT] Chương 79

Chương 79

Hôm nay là 30 Tết, bộ đội làm vằn thắn tập thể, Lôi Đình phải liên hoan với mọi người, không về nhà được, Hàn Trác Vũ liền chuyển bữa cơm tất niên sang 12h đêm.
“Tiểu Vũ à, bà con lại tặng ít đồ này, mọi người ra mà xem.” Vương Phương gõ cửa nhà họ Lôi, cười nói.
“Đúng rồi, đây là thịt viên cô tự làm, cháu ăn thử xem.” Trước khi đi, cô nhét một bao đồ lớn vào trong lòng thiếu niên.
Khúc Tĩnh rửa bột mì trên tay, mặc áo khoác cùng hai đứa nhỏ ra cổng xem.
Thông báo của hệ thống vẫn vang lên liên tục trong đầu, sang năm mới, người nhớ tới cậu với sự biết ơn càng ngày càng nhiều. Hàn Trác Vũ dắt Lôi Sâm, khóe miệng vẫn cong lên.
“Là nấm thông! A! Tối nay gói sủi cảo nấm thông ăn đi!” Khúc Tĩnh nhịn không được nuốt nước miếng. Mấy ngày nay những thứ bà con tặng toàn là đồ tốt, phòng chứa đồ trong nhà sắp chật ních rồi.
“Chỗ này còn có một túi bánh dày nữa, giã mịn lắm.” Xách hai chiếc túi lên, Khúc Tĩnh dẫn bọn nhỏ ra về.
Lôi Đình không về, cơm tối ăn rất đơn giản. Hàn Trác Vũ cắt bánh dày thành từng khoanh, lăn bánh qua một lớp vừng, đậu phộng và đường trắng, bỏ vào dầu nóng chiên chừng năm phút, đợi khi bánh chuyển vàng óng thì gắp ra đặt trên mâm. Khoai nấu nhuyễn với nước hầm xương, cho thêm dầu vừng, rau thơm, dấm chua, hành tây, lại rắc thêm ít ớt.
Nguyên liệu và cách làm rất đơn giản, nhưng tay nghề thiếu niên lại quá xuất sắc. Khúc Tĩnh cùng Lôi Sâm ăn ngon lành, thỏa mãn vô cùng.
Lúc tám giờ, thừa dịp mọi người xem chương trình cuối năm, Lôi Đình vội vàng chạy về nhà, cởi quân trang thay quần áo thường, ôm hai đứa nhỏ mà hôn, “Xin lỗi, bố về muộn quá.”
“Không sao, mười hai giờ nhà mình mới ăn cơm tất niên.” Hàn Trác Vũ chỉ bột mì đã trộn trong chậu, lại chỉ thịt heo và nấm thông trên bánh, “Chú băm nhân, bọn cháu gói.”
“Được.” Lôi Đình ôm lấy khuôn mặt mềm mại của thiếu niên, dùng sức hôn một cái. Vợ mình đúng là quân tẩu xuất sắc nhất, không ai bằng!
“Mặc cái này đi.” Hàn Trác Vũ mặt không cảm xúc, tai lại đỏ bừng, đưa cho anh một chiếc tạp dề, sau đó kéo Lôi Sâm ngồi vào bàn, nói, “Học theo anh.”
Nhéo một cục bột đặt trên thớt, cậu nặn bột thành dạng dài, cắt thành từng phần đều tăm tắp, cán mỏng rồi để sang một bên.
“Ơ, Tiểu Vũ khéo tay thật, vỏ sủi cảo cán đẹp quá! Sau này ai mà gả cho cháu thì sướng lắm!” Khúc Tĩnh vứt cục bột mì bị nhào không ra hình thù gì sang một bên, tự đáy lòng khen ngợi.
Lôi Đình đang băm nhân khẽ khựng lại, mày nhíu chặt.
Hàn Trác Vũ cũng không biết tại sao mình lại bối rối. Cậu liếc chú Lôi một cái, sau đó cúi đầu, giả vờ như rất tập trung cán vỏ.
Lôi Sâm tay còn nhỏ, cầm chày cán bột còn không vững, bột mì rơi đầy đất, trên người cũng dính đầy bột, tóc và lông mi trắng bóc, nhìn như bé mèo trắng.
“Tiểu Sâm, cháu qua một bên đi! Đừng có ở đây quấy rối!” Khúc Tĩnh ghét bỏ phất tay.
Lôi Sâm mím môi, tủi thân nhìn anh Tiểu Vũ.
Hàn Trác Vũ cũng không bối rối, lấy một cục bột cho thằng bé, mặt không cảm xúc nói, “Tự chơi đi, như chơi đất nặn ấy.”
Tuân lệnh! Mắt Lôi Sâm sáng rực, cầm lấy cục bột mân mê, sau đó giơ lên trước mặt anh Tiểu Vũ khoe.
“Đây là cái gì?” Hàn Trác Vũ dùng ngón tay chọc chọc mũi bé.
“Nặn con heo.” Lôi Sâm ngây thơ nói.
“Ha ha ha ~” Khúc Tĩnh nhịn không được bật cười. Ai có thể nói cho ông biết, cái cục bột hai đầu dẹp lép này giống con heo ở chỗ nào?
Gương mặt lạnh lùng của Lôi Đình cũng mềm mại hơn hẳn.
“Không giống.” Thiếu niên đầu óc thẳng tắp chẳng bao giờ biết cái gọi là lời nói dối thiện ý.
Lôi Sâm giơ cục bột, chu môi, ý bảo anh Tiểu Vũ nặn thử xem.
Hàn Trác Vũ có chút bất đắc dĩ, nhận lấy cục bột nhanh chóng nặn thành hình bầu dục, dùng tăm vẽ từng chi tiết, chẳng mấy chốc một bé heo đáng yêu đã thành hình.
Lôi Sâm há hốc mồm, vẻ mặt sùng bái. Anh Tiểu Vũ quả nhiên là siêu nhân, không gì không làm được.
Hàn Trác Vũ nhếch môi, lúm đồng tiền như ẩn như hiện. Dường như chơi nghiện, cậu nhéo một cục bột khác, ngón tay múa may một hồi, nặn ra hình người, sau đó lại dùng tăm cẩn thận tạo đường nét, 10 phút sau giơ ra trước mặt Lôi Sâm.
“Nặn em!” Lôi Sâm mắt sáng rực.
Hàn Trác Vũ khẽ gật đầu, lại lấy một cục bột khác, nặn một người đàn ông cao lớn, dùng tăm vẽ quân trang và gương mặt rất tỉ mỉ, đặt cạnh người bột nhỏ hồi nãy.
“Nặn bố!” Lôi Sâm vỗ tay hoan hô.
“Nặn cả cháu nữa đi.” Lôi Đình lại gần, ghé vào tai thiếu niên đề nghị.
Hàn Trác Vũ cố kìm nén bối rối trong lòng, dùng tốc độ chậm hơn hẳn nặn hình mình.
“Có màu không? Tô màu vào chắc sẽ đẹp hơn.” Lôi Đình đặt ba người bột cạnh nhau, ánh mắt dịu dàng vô cùng.
“Hình như có, để tôi đi tìm.” Khúc Tĩnh vội vàng rửa sạch tay, tìm hộp màu nước mang ra. Đây là màu mua cho các em học sinh trường tiểu học xã Thông Nguyên, sau đó Lôi Sâm lấy lại mấy hộp để nghịch.
Hàn Trác Vũ pha màu, dùng ngòi bút nhỏ cẩn thận tô lại, ba người đất tái nhợt bỗng chốc như được thổi hồn.
“Tiểu Vũ đúng là có đôi tay của nghệ nhân!” Khúc Tĩnh cảm thán.
“Mức độ khai thác não đã cao thế kia, tính linh hoạt của cơ thể lại cao, kí chủ có thể làm những việc tỉ mỉ nhất trên thế giới này! Làm nghệ nhân cũng dễ như chơi! Nhưng mà kí chủ, xin cậu đừng quên mục tiêu phấn đấu của chúng ta!” 9527 kiêu ngạo nói.
Hàn Trác Vũ không nói gì, đặt ba người bột lên bàn ngắm nghía, trong đối mắt trong trẻo tràn ngập vui vẻ.
“Về kiếm quả cầu thủy tinh, hút chân không, để ba người bột này không bao giờ hỏng.” Lôi Đình cẩn thận bê ba người bột lên, đặt ra ngoài sân thượng. Thời tiết lạnh lẽo này sẽ khiến bột khô nhanh hơn.
Không bao giờ hỏng sao? Thiếu niên khẽ nhếch khóe môi.
Cố gắng ăn xong cơm tất niên trước mười hai giờ, Lôi Đình ấn điện thoại gọi người nhà. Lôi Sâm mặc áo bông đỏ rực, hai tay vươn ra, giọng non nớt líu lô nói với camera, “Chúc mừng năm mới, mọi người mừng tuổi cho cháu đi ạ.”
Người nhà họ Lôi cười nghiêng ngả, hứa chỉ cần mọi người về, ai cũng sẽ mừng tuổi cho bé thật nhiều lì xì.
Cúp điện thoại, lại có người gõ cửa, Vương Phương và Triệu Đại Dũng cho bọn nhỏ ít pháo, nói là đợi đến lúc đếm ngược giao thừa thì ra ngoài chơi. Xã Thông Nguyên vắng vẻ, đường xá xa xôi, lệnh cấm pháo cũng không quá chặt chẽ, pháo mua được cũng chẳng phải pháo xịn, nhưng cũng đủ cho bọn trẻ chơi.
“Còn 10 phút nữa là đến mười hai giờ, mình ra ngoài đốt pháo đi.” Lôi Đình nhìn ra ngoài.
Ngoài trời vừa ướt át lại vừa lạnh, còn có mùi khói thuốc súng phảng phất. Lôi Đình đặt hộp pháo xuống đất, dùng thuốc lá châm một chiếc pháo trúc rồi ném ra thật xa, tiếng nổ đùng vang lên, đốm lửa nhỏ màu quýt bắn tung tóe, giấy màu nhét trong pháo hóa thành tuyết, bay lả tả.
Lôi Sâm há hốc mồm, nhìn đến mê mẩn.
Lôi Đình hít một hơi thuốc lá, lại châm một chiếc pháo trúc khác, ném lên trời, sau tiếng nổ mạnh lại càng nhiều pháo giấy bay xuống. Có anh mở đầu, người nhà bộ đội ùa ra, thi nhau nổ pháo ở chỗ vắng vẻ, tiếng đùng đùng vang lên liên tục.
“Mấy đứa chơi cái này đi.” Lôi Đình đưa một hộp pháo nhỏ cho mấy đứa trẻ.
Lôi Sâm lấy một viên ra, tò mò quan sát.
Hàn Trác Vũ cúi đầu nghiên cứu tờ hướng dẫn trên hộp. Cậu chưa chơi cái này bao giờ.
Lôi Đình cười nhẹ nói, “Cứ ném mạnh xuống đất là được.”
Hàn Trác Vũ thử ném một viên, viên pháo nhỏ như hạt đậu vừa chạm đất liền nổ tung, phát ra tiếng đùng nho nhỏ.
Lôi Sâm lập tức học theo, hào hứng nghe tiếng pháo nổ giòn tan.
Hai đứa nhỏ chơi đến nghiện, anh một viên em một viên thi nhau ném pháo, nụ cười trên mặt ngày càng rạng rỡ.
Lôi Đình hai tay đút túi, lặng lẳng đứng ở góc nhìn bóng lưng vui sướng của hai đứa nhỏ, trong lòng cảm thấy thỏa mãn vô cùng. Không có tiệc rượu xa hoa, không có tiết mục giải trí hoành tráng, không có nghệ sĩ nổi tiếng, chỉ cần những đốm lửa nho nhỏ tóe ra cùng tiếng pháo giòn tan đã đủ khiến anh cảm nhận được cái gì gọi là hạnh phúc. Chỉ hi vọng sau này năm nào cũng được đón năm mới thế này.
“Lôi Đình à, bảo Tiểu Sâm đừng chơi nữa.” Khúc Tĩnh đi tới, dập tắt bầu không khí hào hứng này, “Trẻ con nghịch lửa đêm sẽ đái dầm đấy.”
Thật không may, Khúc Tĩnh miệng quạ đen. Đốt pháo hoa đón giao thừa xong, hai đứa nhỏ đã rất mệt mỏi, leo lên giường liền ngủ say, đợi đến khi Hàn Trác Vũ nhớ ra phải cho Lôi Sâm đi tiểu, tay vừa sờ xuống, chăn đã ướt rồi.
Cậu nhìn đồng hồ, phát hiện mới hai rưỡi sáng, vội vàng gọi Lôi Sâm dậy thay quần áo ngủ mới.
“Ga với chăn ướt hết rồi, mình sang phòng chú Lôi ngủ một đêm.” Cậu mặt không biểu tình ôm lấy bé con tai đã đỏ bừng, gõ cửa phòng Lôi Đình.
“Sao vậy?” Lôi Đình nhướn mày, ánh mắt đảo qua vành tai đỏ bừng của con trai.
Bé con cảm nhận được ánh mắt dò xét của bố, dúi đầu vào cổ anh Tiểu Vũ làm đà điểu.
“Đái dầm.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh giải thích, nhét thằng bé vào trong chăn ấm.
Lôi Sâm lập tức quay người, co lại thành một cục. Không còn là trẻ con hai ba tuổi nữa, sao mà vẫn đái dầm? Bé thật sự không thể nào tiếp nhận sự thật tàn khốc này.
“Đái dầm ấy hả?” Lôi Đình cố gắng nín cười, vỗ vỗ mông con.
Lôi Sâm run run, cuộn chặt người hơn.
“Ga với chăn mai lại giặt, giờ ngủ luôn đi.” Hàn Trác Vũ nằm cạnh bé con, ra hiệu với anh.
Không hiểu sao, Lôi Đình bỗng nhớ tới cậu – Vợ con ấm giường, vậy là đủ rồi. Anh cười khẽ, chui vào chăn, hôn nhẹ lên đỉnh đầu con trai, lại nâng mặt thiếu niên lên, dán vào đôi môi khéo léo của cậu. Xúc cảm dịu dàng như cánh bướm lại mang theo vị ngọt nhẹ, anh khàn giọng nói, “Sau này chúng ta ngủ chung nhé?”
Hàn Trác Vũ cảm thấy tim mình sắp nhảy lên tận cổ họng, hai má đỏ bừng, ngượng ngùng yêu kiều như quả dâu mơn mởn, dụ dỗ người cắn một cái.
“Cứ quyết định như vậy đi.” Lôi Đình dùng sức ôm cả con trai và thiếu niên vào trong lòng.
Mãi về sau, thiếu niên mới ghé vào tai anh, thấp giọng đồng ý, hơi thở mang theo hương thơm đặc biệt khiến tai anh nóng bừng.

Làm sao giờ, không chờ được đến khi cháu trưởng thành rồi!

Dec 29, 2017

[LPHT] Chương 78

Chương 78

Bí thư huyện mới tới, việc sửa đường cũng thống nhất, dự tính một năm rưỡi sau sẽ hoàn thành. Hàn Trác Vũ lại nhận được cả bão giá trị cảm ơn, điểm tích lũy lên đến hơn năm vạn, chẳng mấy chốc là thăng cấp.
Phương pháp chế tạo khuẩn nấm do 9527 cung cấp thành công vô cùng, nấm nhân tạo được các chuyên gia công nhận, hương vị và giá trị dinh dưỡng chẳng khác gì nấm dẻ hoang.
Hoàn Vũ nhanh chóng cử tổ kỹ thuật đến xã Thông Nguyên khảo sát, kết quả lại đáng mừng vô cùng. Hoàn cảnh xã Thông Nguyên được trời ưu ái, sinh thái vẫn còn nguyên vẹn, gần như không hề bị xâm phạm. Trong núi không chỉ có nấm dẻ và hạt dẻ rừng, mà còn có nấm trúc, nấm thông, mộc nhĩ, hồ đào, rất nhiều loại đặc sản miền núi khác. Ngay cả thịt khô, lạp xưởng, đồ muối chua mà bà con tự làm cũng đều sạch và rất ngon, có giá trên thị trường.
Nghe nói ủy ban huyện đang xúc tiến thương mại, kêu gọi nhà đầu tư, bối cảnh của bí thư huyện rất vững chắc, quyền lực lại lớn, Hoàn Vũ không chút chần chờ ký hiệp ước, trở thành doanh nghiệp đầu tiên giành được quyền khai thác bảo địa xã Thông Nguyên này.
Còn chừng mười ngày là tới Tết, Mễ Trạch về tới quê hương mà mình vẫn nhớ mong. Đường về quê vẫn rất khó đi, xuống tàu lại lên ô tô, sau đó nhảy sang xe tải, anh kéo túi hành lý to đùng đi đến cửa thôn Mễ Gia, nhìn căn nhà gỗ cũ kỹ đã ngả màu ở bên kia bờ ruộng. Con anh, bố mẹ anh đang ở đó, vật lộn với cuộc sống nghèo đói này. Mà anh cố gắng làm lụng bên ngoài suốt bảy năm, chẳng những không tích cóp được nhiều cho tương lai, ngay cả vợ cũng bỏ mà đi.
Nghĩ đến việc con sẽ hỏi mẹ đâu, Mễ Trạch hít sâu một hơi, không khí lạnh buốt chui vào phổi khiến phổi đau nhức, như thể đang nhắc nhở anh về hiện thực tàn khốc này.
Sân trước nhà được quét dọn sạch sẽ, trong góc có cái lồng bằng trúc, bên trong là hai con gà. Mễ Trạch do dự đứng ở cửa hồi lâu, nghe thấy tiếng cười trong trẻo của trẻ con ở trong phòng, anh mới cố nở nụ cười đi vào.
Bất ngờ thay, trong phòng có hai đứa trẻ lạ, một người chừng mười bảy mười tám tuổi, một bé mới ba bốn tuổi, da trắng nõn, tóc đen mượt, khác hẳn với trẻ em miền núi gầy còm vàng vọt, hai đứa bé mặc áo lông vàng cùng kiểu, càng tôn lên gương mặt vốn đã xuất chúng kia.
Thiếu niên mười bảy mười tám tuổi kia đang cầm một ống giác hơi, sau khi sát trùng, hơ qua lửa thì đặt lên lưng bố anh, động tác rất thành thục. Lò sưởi nhà họ chất đầy than, nhà dường như đã được sửa sang lại, không hề lọt gió lạnh mà ấm áp vô cùng.
Nghe thấy tiếng bước chân, thiếu niên ngước mắt lên nhìn, ánh mắt bình lặng mà dịu dàng vô cùng.
Tâm trạng lo lắng của Mễ Trạch bỗng chốc được xoa dịu, buông túi xuống, nở nụ cười rạng rỡ, “Bố, mẹ, Lượng Lượng, con về rồi!”
Mễ Lượng ném củ khoai lang đang gặm dở đi, vui vẻ nhào vào trong lòng bố.
Bà cụ hỏi han ân cần một phen, sau đó vội vàng chạy xuống bếp đun nước nóng cho con trai.
Ông Mễ trên lưng gắn đầy ống giác hơi, không dám động đậy, chỉ đành ra hiệu gọi con trai đến gần để ông nhìn thật kĩ.
“Vợ con không chịu về à?” Vui mừng xong, ông Mễ khó giấu thất vọng hỏi. Con dâu bỏ chạy, chuyện này con trai ông lúc gọi điện về đã nói cho ông bà biết, nhưng cháu trai vẫn không biết. Xã Thông Nguyên nghèo rớt mùng tơi, sao mà giữ được người!
“Dạ.” Mễ Trạch buồn bã gật đầu, thoáng nhìn hai đứa trẻ một lớn một nhỏ, cố cười chuyển chủ đề, “Bố, hai bé này là…” Hai đứa nhỏ xinh xắn, khí chất xuất chúng, chẳng hợp với căn nhà rách nát âm u này chút nào. Nhưng biểu cảm của hai đứa nhỏ lại rất thoải mái, không hề ghét bỏ. Thiếu niên khẽ gật đầu với anh, sau đó tiếp tục nghịch nghịch ống giác hơi, em của cậu (Chắc là vậy) đang cầm củ khoai nướng ăn ngon lành, khóe miệng và bên má dính đầy vết nhọ, nhìn như bé mèo hoa.
“Đây là Tiểu Vũ, đây là tiểu Sâm, con của Lôi trạm trưởng trạm rada gần đây, đồng thời cũng là đại ân nhân của xã Thông Nguyên chúng ta đấy…” Không đợi ông Mễ nói xong, bà cụ đã bưng chậu nước ấm tới, bảo con trai lau mặt lau tay, rồi liên hồi hỏi con ăn cơm chưa, có đói không.
Mễ Trạch đã quên hỏi vấn đề lúc trước, nhận bát cơm đầy ực từ tay con, ngậm nước mắt nuốt xuống. Dù đi đâu thì bữa cơm gia đình vẫn là ngon nhất.
Đợi Mễ Trạch cất đồ đạc xong xuôi, miễn cưỡng giấu con trai vẫn luôn hỏi sao mẹ chưa về, ống giác hơi trên người ông Mễ cũng đến lúc tháo xuống. Hàn Trác Vũ nhanh chóng tháo hết ống, dùng cồn lau sạch sẽ, bỏ vào hộp, sau đó lấy khăn ra lau miệng đen sì của Lôi Sâm.
“Tiểu Vũ, Tiểu Sâm, đến giờ về rồi.” Ngoài cửa truyền đến tiếng gọi, một ông bác tóc hoa râm, nhưng vẫn rất khỏe mạnh cùng một người đàn ông khí chất rất đặc biệt đi tới, phía sau là vài thanh niên cầm hộp thuốc. Họ là tình nguyện viên mà bệnh viện thành phố cử tới, đến khám bệnh miễn phí cho bà con.
“A, bác sĩ Khúc, bí thư Trần, mọi người đến rồi à, mau vào nhà ngồi đi, sắp đến giờ cơm rồi.” Ông Mễ mặc áo vào, nhiệt tình tiếp đón.
“Không được, huyện bọn cháu quy định không được ăn cơm ở nhà bà con.” Trần Chính Hào khoát tay, nhìn về phía Mễ Trạch, “Đây là con chú à? Cháu thấy cậu ta về sớm nhất đấy, trong lòng nhất định rất nhớ cô chú!”
“Đúng thế, thằng này nó hiếu thuận lắm.” Con trai được bí thư khen ngợi, bà Mễ cười đến híp mắt.
“Cậu đang làm ở đâu vậy? Lấy được tiền lương năm nay chưa?” Trần Chính Hào dịu giọng hỏi thăm.
Mễ Trạch còn không rõ đây là bí thư nào, nhưng thấy đối phương rất thân thiết bình dị, tâm trạng cũng thả lỏng, cười gật đầu, “Lấy được rồi, tôi đang làm ở thành phố S.”
Hai người trò chuyện một lát, mắt thấy trời không còn sớm, Trần Chính Hạo dẫn đoàn người vội vàng chào hỏi ra về. Mễ Trạch tiến ra ngoài cửa, thấy đỉnh núi đối diện còn có không ít người, cầm giá đỡ, máy quay, và rất nhiều dụng cụ mà anh không biết. Khi họ đi ngang qua, bà con nhao nhao chạy ra chào hỏi, ai nấy đều nhiệt tình, cảm kích vô cùng.
Đi hết thôn trang, bước vào đường núi quanh co, tiếng keng keng của hệ thống mới dần biến mất. Hàn Trác Vũ nhẹ nhàng thở ra, cảm thấy đầu mình đau đớn vô cùng. Hóa ra nhiều giá trị cảm ơn cũng là một gánh nặng.
“Kí chủ, cậu không hiểu rồi, đây là gánh nặng ngọt ngào!” 9527 cười ha hả nói.
“Bố mẹ, họ là ai vậy.” Về nhà, Mễ Trạch vừa bỏ thêm than, vừa tò mò hỏi.
“Tiểu Vũ, Tiểu Sâm là con trai Lôi trạm trưởng, thân phận cụ thể là gì thì bố cũng không biết, hay đi đến thôn với bác sĩ Khúc để khám bệnh miễn phí cho mọi người. Bệnh thấp khớp của bố với mẹ con lâu lắm rồi không tái phát đều là nhờ họ cả. Bác sĩ Khúc là quân y của trạm rada, nghe mấy người kia nói, ông ấy là bác sĩ ngoại khoa giỏi nhất cả nước đấy!” Ông Mễ giơ ngón tay cái.
“Vậy bí thư Trần thì sao?”
“Bí thư Trần là bí thư huyện mới.” Bà Mễ tiếp lời.
“Ơ, trước đây là bí thư Kim mà?” Mễ Trạch kinh ngạc vô cùng. Một năm không về mà xã Thông Nguyên dường như đã thay đổi rất nhiều.
“Bí thư Kim bị chủ tịch Mã ép đi rồi, sau đó chủ tịch Mã bị kỷ luật vì tội tham ô, bắt giam rồi đấy. Ông ta ăn chặn ngân sách xóa đói giảm nghèo của quốc gia, đến mấy trăm vạn đấy, nghe nói có khả năng sẽ bị phán tử hình.” Ông Mễ hừ lạnh.
“Hay lắm!” Mễ Trạch nghiến răng nghiến lợi, cuối cùng lại bình tĩnh hơn đôi chút, nói với con trai còn ngây thơ ngồi cạnh, “Mai con dẫn mọi người lên trấn mua đồ tết, mua quần áo với chăn mới. Năm nay con được thưởng hơn 2000 đồng tiền thưởng Tết đấy.”
“Không cần mua đâu, Tiểu Vũ quyên tặng rất nhiều đồ dùng cho mùa đông, sau đó tin tức truyền ra, nhân dân cả nước lại quyên góp rất nhiều thứ. Trong nhà giờ cái gì cũng có, con sang đây mà xem!” Bà mễ cười ha hả mở cửa phòng bên cạnh.
“Tin gì vậy?” Từ khi vợ bỏ đi, Mễ Trạch chỉ tập trung vào làm, không quan tâm những việc khác, hơn nữa phòng trọ anh thuê làm gì có tivi, bởi vậy nên không cập nhật tình hình gì cả.
“Con không biết à? Phóng viên của CCTV đến phỏng vấn trường tiểu học xã Thông Nguyên…” Bà Mễ kể khái quát lại, sau đó chỉ là từng bao than, gạo và mì, dầu ăn, cảm kích nói, “Đây toàn là Tiểu Vũ quyên tặng đấy, à, cả cặp sách, sách giáo khoa, quần áo của con con, chăn bông, tất cả đều là Tiểu Vũ tặng. Thằng bé còn quyên tặng một số tiền lớn cho huyện sửa đường nữa, con à, sau này về không cần phải đổi xe nữa đâu, xuống tàu rồi đi ô tô ba tiếng là về đến nhà. Người tốt, đúng là người tốt!”
“Sao bố mẹ không nói sớm, vừa rồi con còn chưa kịp cảm ơn người ta.” Nhìn áo bông mới tinh con trai mặc, sắc mặt khỏe mạnh hồng hào của bố mẹ, Mễ Trạch mắt đỏ bừng. Cuộc sống bên ngoài quá tàn khốc, vậy nên sự dịu dàng ấm áp lúc này lại càng trân quý. Vì hạnh phúc của hàng nghìn hàng vạn người mà dâng hiến tất thảy của mình, người như vậy phải có một trái tim lương thiện mà nhiệt tình đến mức nào chứ?
Buồn bã, mệt mỏi, thất vọng lúc trước… Tất cả đều đang dần biến mất rồi.
“Tết bố mẹ định tặng mười cân bánh dày cho Tiểu Vũ, con giã gạo kĩ vào.” Bà Mễ dặn dò.
“Được ạ.” Mễ Trạch dùng sức gật đầu. Người miền núi không tiền không thế, cũng chỉ có ít đồ mang tặng được. Đợi sau này mình có điều kiện, nhất định phải hồi báo gấp bội!
Cùng lúc đó, 200 điểm giá trị cảm ơn được đưa tới thiếu niên cách đó không xa.
“Đúng rồi, con ơi, đây có ít tư liệu, con xem qua đi. Huyện quyết định khai thác rừng, cổ vũ mọi người trồng hạt dẻ và nấm, đây là nghề rất ổn định đấy con. Bí thư Trần bảo chúng ta suy nghĩ kĩ, nếu đồng ý thì qua Tết lên huyện kí hợp đồng.” Ông Mễ lấy một xấp tư liệu ra.
“Lại khai thác? Chẳng chịu để cho người ta yên!” Mễ Trạch cười nhạo. Trước đây huyện cũng đã từng khai thác rừng mấy lần, lần đầu bảo mọi người trồng hoa dã quỳ, trồng xong lại không bán được, lỗ không ít tiền; Lần khác bảo mọi người trồng dưa vàng, vậy mà người cấp giống thu tiền xong, đưa hạt giống toàn hạt sứt sẹo, dưa chưa chín đã rụng cuống, lại lỗ một khoản tiền khác; một lần bảo mọi người trồng dưa hấu, ủy ban huyện yêu cầu mọi người đến một nhà máy phân hóa học để mua thuốc tăng trưởng, dưa hấu còn nằm trong đất đã nứt hết ra, không thu được vốn ban đầu.
Xóa đói giảm nghèo cái gì chứ, xóa đói giảm nghèo vài chục năm, xã Thông Nguyên nghèo lại càng nghèo!
“Con à, lần này không giống trước đây đâu!” Ông Mễ vội vàng giải thích, “Lần này trồng nấm dẻ, không cần chúng ta bỏ tiền, khuẩn nấm đều do công ty Hoàn Vũ cung cấp, còn cử người đến dạy chúng ta cách trồng, phân bón các thứ họ cũng cung cấp miễn phí, sang năm thu được tiền lời mới bắt đầu thu phí, hơn nữa là tự nguyện, không ép mọi người phải tham gia. Con không tin huyện, cũng phải tin tưởng Tiểu Vũ chứ, công ty này là của thằng bé, hạng mục này cũng là thằng bé làm, con thử một năm đi, không được thì thôi, cũng đâu thiệt gì!”
Nhớ tới ánh mắt trong trẻo của thiếu niên cùng khí chất hiền hòa kia, Mễ Trạch bất giác tin tưởng, cầm lấy tư liệu đọc kỹ càng, càng đọc lại càng tin, càng đọc lại càng kích động. Anh biết rõ giá của nấm dẻ trên thành phố, một cân phải bán được ít nhất 60 đồng, nếu hạng mục này triển khai thành công, xã Thông Nguyên chắc chắn sẽ thay da đổi thịt!
“Bố ơi, huyện mình ai cũng có thể tham gia à?” Mễ Trạch run run hỏi.
“Nào có, xã Thông Nguyên chúng ta là nơi thí điểm, chúng ta thành công thì mới triển khai toàn huyện. Con có dám thử không?” Ông Mễ chờ mong.
“Thử, sao lại không thử? Ngày mai con lên huyện ký hợp đồng luôn. Việc trên thành phố S cũng bỏ, không quay lại nữa.

Rất nhiều năm sau, khi đã xây được nhà cửa khang trang, mua được ô tô, cho con đi học đại học trọng điểm, anh không ngừng cảm thấy may mắn lúc trước mình không chùn bước. Mà thiếu niên mười bảy mười tám tuổi năm đó đã sớm trưởng thành, trở thành một người khiến vạn người kính trọng, dùng hai tay mình thay đổi cuộc sống của biết bao người.