Apr 2, 2018

[LPHT] Chương 125

Chương 125

Trẻ em là tương lai của đất nước, dù cho đây là những đứa trẻ đã mất bố mẹ, không nơi nương tựa. Mỗi đứa bé đều nên được lớn lên khỏe mạnh, hạnh phúc.
Mọi người bắt đầu tìm kiếm xung quanh.
“Con thấy bạn ấy đi đằng kia kìa, bạn ấy nói trong đấy có nhiều đồ chơi lắm.” Một bé trai chỉ tòa nhà nghiêng ngả sắp đổ kia.
Một nửa tòa nhà kia đã sụp, nửa còn lại cũng sắp đổ, nếu dư chấn mạnh một chút, rất có thể sẽ đổ hoàn toàn. Tuy đã nhiều lần cảnh cáo không được vào những căn nhà còn chưa đổ, nhưng trẻ con dù sao cũng hay tò mò, mà lại đông, khó quản hết được.
“Mọi người chờ ở đây, tôi qua xem.” Với tư cách là tổ trưởng tổ cứu viện, Lôi Đình quyết định vào trước.
Hàn Trác Vũ vừa ra khỏi khu chữa bệnh đã nhìn thấy cảnh này, vội vàng đuổi theo.
“Giữ lấy em ấy, đừng để em ấy chạy!” Lôi Đình trừng thanh niên, nắm cổ tay cậu kéo cậu đưa cho vệ sĩ đang đuổi theo, rồi vội vàng chạy vào căn nhà.
Tim Hàn Trác Vũ thắt lại, hất vệ sĩ ra đuổi theo, chạy được hai bước lại phát hiện mình không thể nào nhúc nhích, bị mấy người vệ sĩ giữ chặt.
“Cơ thể tôi bị làm sao vậy?” Cậu hoảng sợ hỏi.
“Còn 52 giây nữa là dư chấn sẽ xảy ra, nếu kí chủ vào căn nhà kia sẽ bị chôn vùi. Bảo vệ tính mạng của kí chủ là nguyên tắc cao nhất của tôi, xin lỗi.” 9527 bất đắc dĩ, cũng rất bi thương. Nó có thể cứu rrkí chủ, lại không cứu được bạn đời của kí chủ.
“Lôi Đình, anh quay lại ngay cho em! Nguy hiểm lắm!” Hàn Trác Vũ giờ chẳng quan tâm cái gì cả, cậu thậm chí còn không nghĩ tới việc có một đứa trẻ cần được cứu, cậu chỉ muốn người yêu mình quay trở lại bên mình.
Lôi Đình không nghe thấy, dùng tốc độ nhanh nhất chạy vào bên trong tìm, lúc tìm được cậu bé thì nhẹ nhàng thở phào, đang chuẩn bị ôm ra, dư chấn đột nhiên ập tới, nóc nhà vốn đã nứt liền sụp hẳn, vô số tảng xi măng rơi xuống. Anh thầm nói không ổn, vội vàng chạy vào trong toilet chịu lực tốt nhất, bảo vệ cậu bé trong lòng mình.
Tổ cứu viện chạy tới sau còn chưa kịp tới gần, tòa nhà đã sụp, bụi bay mù mịt. Mọi người vội vàng ngồi xổm xuống ổn định trọng tâm, lo lắng chờ dư chấn qua.
“Còn mấy đợt dư chấn nữa?” Hàn Trác Vũ cảm thấy tim mình sắp vỡ tan, liên tục khuyên mình đừng sợ, không được sợ, Lôi Đình còn đang đợi mình cứu.
“Còn ba đợt dư chấn nữa, tổng cộng 24 phút.”
“Tình trạng của họ sao rồi?”
“Cậu bé không sao, đồng chí Đại Chính hình như bị thương, tim đập rất chậm, hơn nữa còn càng ngày càng chậm.” 9527 dồn dập nói.
Hàn Trác Vũ như ngừng thở, miễn cưỡng tỉnh táo lại nói, “Có thể quét được tình trạng cơ thể anh ấy không? Để tôi chuẩn bị trước.”
“Xin lỗi kí chủ, tôi chỉ có thể dùng sóng siêu âm đo nhịp tim của anh ấy, tia T của tôi không thể nào xuyên qua những tảng xi măng dày thế kia, chỉ có thể đợi cứu anh ấy ra rồi mới có số liệu chuẩn xác được.” 9527 rất uể oải.
Hàn Trác Vũ thoát khỏi sự kìm kẹp của vệ sĩ, ngồi xổm trên mặt đất cố gắng giữ cân bằng, mắt nhìm chằm chằm căn nhà đã sụp.
24 phút sau, ba đợt dư chấn đã qua, cậu lập tức đứng lên, lảo đảo chạy đến đống phế tích, la lớn, “Tổ chức cứu viện, mau lên!”
“Mau tổ chức cứu viện!” Lôi Húc ngoài mặt thì rất bình tĩnh, nhưng không ai biết tay anh đang run rẩy.
Tổ cứu viện chạy tới, dưới sự chỉ huy của Hàn Trác Vũ cạy từng tảng đá, dùng con đường nhanh nhất để đào bới cứu hai người bên dưới. Trong bốn ngày đáng sợ vừa qua, Lôi Đình không ngủ không nghỉ, ngay chính anh cũng không biết mình đã cứu bao nhiêu người. Nhưng anh không rõ, mọi người vẫn luôn khắc ghi ân đức này.
“Lôi bộ trưởng bị chôn, mọi người mau tới giúp đỡ đi!” Không biết ai hét lên, dân chúng kinh ngạc đến ngây người vội vàng chạy tới giúp đỡ, nhìn thoáng qua cũng phải vài trăm người.
Đông người thì nhiều sức, chẳng mấy chốc, phần lớn tảng xi măng đã được dịch chuyển ra.
Phóng viên đứng bên đống phế tích, dồn dập tóm tắt sự việc, hành động anh hùng xả thân cứu người diễn ra ngay trước mắt mình, quả thật rất rung động. Huống gì thân phận người nọ còn rất đặc biệt, nếu truyền ra chắc chắn sẽ mang lại rất nhiều lợi ích cho nhà họ Lôi. Đây là một tin tức vô cùng giá trị.
Lôi Húc im lặng chỉ huy, lúc máy quay chĩa thẳng vào mình, anh quay mặt đi. Lấy tính mạng của em trai để phục vụ lợi ích của mình sao, anh còn chưa ích kỉ vô dụng đến mức đó.
Mắt thấy người hỗ trợ rất nhiều, Hàn Trác Vũ lùi sang một bên, lau mồ hôi trên trán, vừa cố kiềm chế sự sợ hãi trong lòng, vừa nhanh chóng ra lệnh, “Đi chuẩn bị phòng phẫu thuật, cả máu nữa, càng nhiều càng tốt! Nếu chỉ máu nhân tạo không đủ thì đi thử máu của mọi người, tôi cần nhóm máu O!” Lôi Đình là nhóm máu O, còn đứa bé kia, đành phải chờ cứu ra mới biết được. Nhưng 9527 đã nói bé không sao, vậy chắc hẳn đã được Lôi Đình bảo vệ rất tốt.
Nhân viên y tế đứng cạnh cậu vội vàng đi chuẩn bị.
Thời gian từng giây từng phút trôi qua, lúc Hàn Trác Vũ cảm thấy mình sắp đứng không vững, mọi người bỗng hét lên, “Cứu được rồi, hai người đều ở đây! Bác sĩ mau qua xem đi!”
Đẩy đám người ra, lảo đảo chạy vào trong cùng, thấy người yêu đang cẩn thận bảo vệ đứa trẻ trong lòng, híp mắt cười với mình, Hàn Trác Vũ thiếu chút nữa khóc thành tiếng. Nhưng một giây sau, ánh sáng trong mắt người yêu tắt hẳn, rơi vào hôn mê sâu, đầu vỡ ra, máu chảy liên hồi. Con số màu đỏ rực xuất hiện trên đầu anh, Hàn Trác Vũ rất quen thuộc đếm ngược tính mạng này, mười bảy phút, anh chỉ còn lại mười bảy phút.
Càng lúc nguy nan, càng cần tỉnh táo. Hàn Trác Vũ cố nén sự sợ hãi trong lòng, ôm bé trai không bị thương chút nào ra, rồi dưới sự giúp đỡ của nhân viên y tế nâng Lôi Đình hôn mê đặt lên giường cứu hộ.
Một loạt bác sĩ vây quanh, vừa vội vã đẩy đi vừa kiểm tra cho anh, một loạt số liệu rất tệ được thông báo, “Mất ý thức, không có hô hấp, huyết áp chỉ còn 19 torr, tim đập rất yếu, không đến 40 nhịp mỗi phút, qua hội chẩn sơ bộ, nghi ngờ bệnh nhân bị thương phổi, tim bị rách.”
Bác sĩ chỉ là nghi ngờ, nhưng Hàn Trác Vũ đã sớm nhận được số liệu chuẩn xác từ 9527,  phổi phải của Lôi Đình bị đè nặng gây tổn thương, nhưng nó chỉ mảy ít máu. Bên dưới tim có vết thương dài đến 15cm, tâm thất phải cũng có vết nứt gần 10cm, tốc độ tim đập giảm xuống còn có 40 nhịp trên phú, có thể dừng bất kì lúc nào.
Con số đếm ngược vẫn không ngừng chạy, mười bảy phút, mười sáu phú, mười lăm phút… Hàn Trác Vũ cảm thấy máu toàn thân như bốc hơi, cơn lạnh toát chạy khắp người cậu. Cậu không tưởng tượng được cuộc sống không có Lôi Đình… Không chỉ tay, ngay cả hàm răng cũng bắt đầu run lên.
Cậu sợ hãi vô cùng, thậm chí còn khó có thể đuổi kịp bước chân của nhân viên y tế.
“Kí chủ, cậu phải tỉnh táo. Cậu quên những buổi khổ luyện trong phòng giải phẫu giả thuyết hàng đêm sao? Kỹ thuật của cậu đã sớm vượt qua trình độ của niên đại này, cậu có thể cứu đồng chí Đại Chính, hãy tin tưởng chính mình!” 9527 ra sức động viên kí chủ.
“Đúng, tôi có thể cứu anh ấy, tôi có thể làm được.” Ngón tay run rẩy chậm rãi bình tĩnh lại, đẩy Lôi Đình vào phòng cấp cứu, Hàn Trác Vũ nhanh chóng hoạch địch phương án giải phẫu.
Mất nhiều máu như vậy, dùng hết máu nhân tạo cũng không đủ, mà giờ lấy máu của mọi người cũng không kịp, chỉ có thể dùng bơm tạm thời duy trì huyết áp, sau đó dùng máy siêu lọc máu ‘Lọc sạch’ máu của Lôi Đình, rồi truyền lại vào cơ thể anh. Quá trình này phải mất chừng năm phút, nhưng ngực anh đang chảy máu liên tục, một máy lọc máu chỉ sợ không đủ, cần hai cái, mà có khi hai cái cũng không theo kịp tốc độ mất máu của anh khi phẫu thuật.
Nhưng khu thiên tai điều kiện đơn sơ, chỉ đành dùng cách nào. Sau đó sẽ rạch ngực, trước khi huyết áp tăng lên đến 100 phải khâu lai mọi vết nứt, nếu không huyết áp quá cao sẽ khiến vết thương toác ra, tất cả những công việc làm lúc trước sẽ thành công cốc.
Khâu vết thương lại, rồi nhanh chóng dọn dẹp sạch sẽ. Lúc này máu sẽ ngừng chảy, phải bổ sung tiểu cầu và máu ngay cho anh, hơn nữa số lượng còn rất lớn, dự tính phải 20000 ml, gấp bốn lần lượng máu người bình thường cần.
Tính toán chính xác các số liệu, mô phòng toàn bộ quá trình giải phẫu, thời gian suy nghĩ có vẻ rất dài, trên thực tế chỉ là một phút đồng hồ ngắn ngủn, Hàn Trác Vũ triệt để tỉnh táo lại, cởi áo khoác bẩn thỉu trên người, dùng dung dịch khử trùng phun khắp người, sao đó cẩn thận rửa sạch hai tay.
Đồng hồ đếm ngược vẫn đang chạy, chỉ còn lại năm phút ngắn ngủn, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến cậu.
“Chuẩn bị mổ ngay!” Bên kia, Khúc Tĩnh đã kiểm tra sơ bộ xong, định làm người mổ chính.
“Em mổ chính.” Thanh niên dẫn đầu bước vào phòng phẫu thuật.
“Tiểu Vũ, không được! Em phải tỉnh táo lại!” Khúc Tĩnh ngăn cậu.
“Tim anh ấy đang nứt ra, mỗi giây mất đến 100ml máu, thầy có thể đảm bảo mình sẽ khâu lại tim anh ấy trong năm phút không?” Thanh niên nhanh chóng hỏi.
Trong năm phút khâu lại tim, phải nhanh, chuẩn, vết khâu phải hoàn hảo, nếu không sau khi cầm máu, huyết áp tăng trở lại có thể làm vết khâu nứt ra. Đây là một cuộc chạy đua với tử thần. Trên thế giới này, ai mới có thể làm được?
Khúc Tĩnh lắc đầu, sau đó lại gật đầu khẳng định. Nếu quả thật có một người như vậy, ngoài học trò của mình ra, không còn ai khác cả.
Khúc Tĩnh lui ra sau, nhường đường, không ngờ thanh niên lại bị Lôi Húc ngăn lại, “Tiểu Vũ, bác sĩ không được tự ý làm như mình muốn, em hiểu mà. Để chú Khúc mổ chính đi, giờ không phải lúc làm theo cảm tính đâu!”
Hàn Trác Vũ không thèm nhìn anh lấy một lần, hất tay anh ra vào phòng phẫu thuật. Cửa lập tức đóng lại, đèn đỏ ‘Đang phẫu thuật’ sáng lên.
“Tiểu Vũ, em ra đi! Đừng vì nhất thời xúc động mà gây chuyện!” Lôi Húc hổn hển hét lên.
“Đừng quấy rầy thằng bé. Thằng bé làm được mà.” Khúc Tĩnh ra hiệu im lặng.
“Cậu ta ở trong phòng thí nghiệm cả ngày, sao mà so được với chú?! Tuy cháu không phải bác sĩ nhưng cũng hiểu được không được phép mổ cho người thân của mình. Cậu ta lo đến váng đầu rồi, cho rằng mình không gì không làm được.” Lôi Húc đã đánh mất sự tỉnh táo ngày thường, đi đi lại lại trước phòng phẫu thuật, bất an vô cùng.
“Thằng bé là học trò cuối cùng của tôi, tôi hiểu rõ chứ. Nếu nói về kỹ thuật, tôi đã không bằng thằng bé rồi. Biết biệt danh của thằng bé là gì không? Người máy. Chỉ cần bước vào phòng phẫu thuật, thằng bé chẳng khác gì một cỗ máy chuẩn xác, không bao giờ mắc lỗi. Thằng bé không phải không gì không làm được, nhưng trên thế giới này, trừ Hàn Trác Vũ ra, không ai có thể hoàn thành cuộc phẫu thuật này. Đây không phải là giành mạng sống từ tay tử thần, mà là cứu sống người chết. Nếu để tôi mổ chính, chỉ có thể nắm chắc 10%, nhưng nếu để Tiểu Vũ mổ chính, phải nắm chắc đến 70%.” Khúc Tĩnh chắc chắn nói.
“Tiểu Vũ giỏi như vậy sao?” Lôi Húc chậm rãi tỉnh táo lại.
“Giỏi hơn tưởng tượng của tất cả mọi người nhiều.” Khúc Tĩnh trong mắt chứa đầy tự hào.
Lôi Húc không nói gì, ngồi xuống cạnh Khúc Tĩnh.

Lôi lão gia tử ở ngoài thủ đô biết được thì đứng ngồi không yên, nhưng cửa phòng phẫu thuật đã đóng, dù ông có muốn nhét Khúc Tĩnh vào cũng không được. Giữa chừng đổi mổ chính, người chịu thiệt vẫn là cháu trai mình, đành phải cam chịu.

Mar 31, 2018

[LPHT] Chương 124

Chương 124

Ngày thứ ba, mưa ngớt dần, bầu trời u ám dần có ánh sáng.
Thấy rõ vấn đề tâm lý của người dân, Hàn Trác Vũ tổ chức lớp tâm lý, giúp họ điều tiết cảm xúc, cố gắng vượt qua giai đoạn đen tối này.
Lúc trước học tâm lý học chỉ vì muốn mình mạnh mẽ hơn, không ngờ tới có thể giúp đỡ nhiều người như vậy, Hàn Trác Vũ tự đáy lòng cảm thấy rất may mắn.
Giảng bài xong, một người phụ nữ gương mặt tiều tụy ngăn cậu lại, thấp giọng hỏi, “Bác sĩ Hàn, tôi có thể nói chuyện với cậu một lát được không?”
“Đương nhiên là được rồi.” Hàn Trác Vũ vươn tay ý bảo cô ngồi xuống, dịu dàng nói, “Tôi nói rồi, lúc mọi người muốn tâm sự, mọi người có thể tìm đến tôi bất kì lúc nào.”
Người phụ nữ gật đầu, dường như muốn nở nụ cười, nhưng cố gắng mãi vẫn không làm được. Gương mặt cứng đờ khiến cô lại càng thêm tiều tụy.
“Cô có đi không hả?” Ngoài cửa có một người đàn ông râu ria xồm xoàm, đôi mắt đục ngầu tràn ngập sự thiếu kiên nhẫn, thậm chí còn có vài phần căm hận.
Người phụ nữ không đáp lời, rút một tấm ảnh được giữ gìn cẩn thận từ trong túi ra, trân trọng vuốt phẳng, nhẹ nhàng đặt lên bàn, “Bác sĩ Hàn, cậu xem, đây là con gái tôi. Bé đáng yêu lắm đúng không?”
“Rất đáng yêu.” Hàn Trác Vũ dịu dàng khen ngợi, dẫn dắt người phụ nữ tiếp tục nói chuyện, “Bé năm nay mấy tuổi rồi?”
“Con bé bảy tuổi, đang học lớp 1. Nó nghịch lắm, y như thằng con trai vậy, hôm đầu tiên đi học vui quá không ngủ được, đeo cặp sách tôi mua cho lăn qua lăn lại trên giường, lăn từ đầu này sang đầu kia, lại lăn từ đầu kia về đầu này, chẳng may đụng vào thành giường, thiếu chút nữa òa khóc. Cuối cùng tôi đành phải bắt nó bỏ cặp sách ra, ôm nó hát ru mấy bài mới chịu đi ngủ.” Hốc mắt khô khốc của người phụ nữ dần đỏ bừng.
Người đàn ông đứng ngoài cửa không thúc giục nữa, hai tay nắm chặt lại.
Hàn Trác Vũ vẫn giữ im lặng. Làm một bác sĩ tâm lý, cậu không cần phải nói nhiều, chỉ cần tập trung lắng nghe, ở lúc quan trọng thì dẫn dắt bệnh nhân, để họ giải phóng mọi cảm xúc tiêu cực trong lòng. Nếu người bệnh không thể tự mình vượt qua, nói có hay đến mấy cũng vô dụng, người có thể giúp họ chỉ có chính bản thân họ mà thôi.
Người phụ nữ quả nhiên không cần thanh niên đáp lời, vuốt ve ảnh chụp nói tiếp, “Niếp Niếp của tôi thích đi học lắm, vừa về đến nhà là lao vào làm bài tập ngay, không làm xong là không chịu ăn cơm, ngay cả phim hoạt hình cũng không xem. Cậu biết không? Bài thi nào con bé cũng được điểm tối đa, bé còn nói sau này muốn thi Hoa đại, muốn làm nhà khoa học.”
Nước mắt bất giác tuôn rơi, người phụ nữ đặt tấm ảnh lên ngực, nức nở, “Trưa hôm đó, con bé nói muốn ngủ thêm, nó nói nó buồn ngủ lắm, tôi bận việc ở ngân hàng, kiên quyết đưa con bé đến trường. Lúc động đất xảy ra, những đứa trẻ khác đang chơi ngoài sân, chỉ có Niếp Niếp của tôi ở trong phòng. Lúc mọi người tìm được con bé, bé vẫn còn đang nằm trên bàn, nhắm mắt lại, biểu cảm rất bình an, như thể đang mơ một giấc mơ rất đẹp. Lúc động đất xảy ra, con bé đang ngủ! Trời ạ, tôi đã làm cái gì thế này? Con bé muốn ngủ thêm thì tôi phải để cho con bé ngủ chứ, như vậy con bé sẽ không gặp chuyện này! Công việc của tôi nào có quan trọng bằng bé? Muộn chút thì có sao? Tất cả đều không quan trọng bằng Niếp Niếp của tôi! Là tôi hại con bé, là tôi hại nó! Tôi tình nguyện người chết là mình! Vì sao tôi không chết! Vì sao tôi còn sống?”
Đau đớn đè nén mấy ngày qua bộc phát, người phụ nữ gào lên thê thảm. Người đàn ông đứng ngoài cửa cũng khóc không thành tiếng, đi tới kéo vợ vào lòng, nỉ non, “Không phải lỗi của em, không phải lỗi của em… Em chết thì anh phải làm sao?”
Giờ phút này, không có giận chó đánh mèo, không có tự trách, không có oán hận nhau, họ chỉ muốn khóc thương con gái mình thôi.
“Vợ chồng anh chị còn rất trẻ, tương lai sẽ còn có đứa trẻ khác. Đến lúc đó, anh chỉ hãy dành trọn tình yêu của mình với Niếp Niếp cho bé, để bé sống thật tốt thay chị mình, cho bé một tương lai hạnh phúc, vui vẻ, tốt đẹp. Đây là việc tốt nhất mà anh chị có thể làm cho Niếp Niếp.”
“Đương nhiên, chúng tôi sẽ làm như vậy.” Hai vợ chồng vừa khóc vừa gật đầu.
Người dân vây quanh lều cũng thi nhau lau nước mắt, cảm giác tâm trạng sa sút của mình bỗng được vực dậy, tìm lại được dũng khí để sống tiếp.
Người chết thì đã chết rồi, người sống phải tiếp tục sống thôi.
“Đinh ~ Nhận được 1500 điểm giá trị cảm ơn từ người được giúp đỡ!”
“Đinh ~ Nhận được 2000 điểm chính năng lượng!”
Tiễn hai vợ chồng đã khóc đến mệt, một người đàn ông trung niên đi tới, lắp bắp hỏi, “Bác sĩ Hàn, tôi có thể nói chuyện với cậu không?”
Còn có rất nhiều người muốn bước lên, nhưng đã bị người đàn ông kia giành trước, chỉ đành đứng ngoài cửa chờ đợi.
Sẵn sàng giãi bày là một biểu hiện tốt, Hàn Trác Vũ mời người đàn ông ngồi xuống, dịu giọng nói, “Đương nhiên là được rồi.”
Hôm nay, người tới để tư vấn tâm lý nhiều vô kể, lúc họ đi ra ngoài, sự lo lắng trong mắt mất hẳn, nhìn cũng có tinh thần hơn.
Lôi Húc là tổng chỉ huy công cuộc cứu viện lần này. Động đất ở huyện Ngọc Sơn có thể nói là cuộc động đất mạnh nhất Trung Quốc từng gặp, thậm chí là ở châu Á, thiệt hại gây ra khó có thể tính toán. Lúc này đảm nhận trách nhiệm chỉ huy, vừa là sự khẳng định với Lôi Húc, vừa là khảo nghiệm cho anh. Nếu anh thành công vượt qua khảo nghiệm, tổng tuyển cử sáu tháng cuối năm là chuyện ván đã đóng thuyền.
Lôi Húc không dám rời khu cứu trợ một bước, tổ chức biết bao hội nghị bàn phương án cứu trợ, nhưng bộ đội cứu viện lại không thể tiếp cận huyện Ngọc Sơn nằm ở tâm động đất, ngày 23 anh đã từng cử một chiếc trực thăng vận chuyện vật tư, nửa đường rơi xuống khe núi, khiến 19 người tử vong, mấy trăm vạn vật tư cũng bị hủy hoại trong giây lát.
Áp lực của Lôi Húc ngày càng tăng lên qua thời gian. Mắt thấy trời quang đãng dần, anh lập tức lên trực thăng vào huyện Ngọc Sơn, cùng đi với anh còn có 300 người tổ cứu viện và phóng viên của CCTV. Đường bị lún trong hai ngày tới là sẽ được khai thông.
Chính phủ vốn nên là người đầu tiên đến cứu viện lại đợi đến ngày thứ tư mới đến. Trong bốn ngày này, có bao nhiêu người chết? Nhân dân sẽ oán hận chính phủ như thế nào? Lôi Húc đã sớm chuẩn bị tinh thần chịu mọi sự chỉ trích, nhưng khi anh xuống trực thăng, hết thảy lại khiến anh rất bất ngờ.
“Chính phủ phái người tới cứu chúng ta rồi kìa! Mau nhìn đi!” Nghe thấy tiếng quạt máy bay, mọi người nhao nhao chạy ra khỏi lều, ra sức vẫy tay với trực thăng, trên gương mặt mọi người không có sự tuyệt vọng ngơ ngác như trong dự đoán, cũng không có phẫn nộ chỉ trích, mà là nụ cười rực rỡ bừng sáng sức sống.
Họ không bị thiên tai tàn phá, cũng không vì chính phủ bất lực mà oán hận.
“Đây là nạn dân gặp thiên tai mà có tinh thần nhất tôi từng gặp. Đây đúng là tâm động đất à? Sao họ có thể làm được như vậy? Thật sự quá kiên cường!” Một phóng viên cảm thán.
Mấy ngày nay bôn ba khắp các nơi gặp người dân các vùng xảy ra thiên tai, anh chỉ nhìn thấy tử vong và tuyệt vọng. Nhân dân gặp thiên tai ai nấy đều chỉ có một ánh mắt chết lặng, khiến anh cảm thấy rất đau lòng. Nhưng khi nhìn thấy người dân huyện Ngọc Sơn, anh lại thấy một sức sống mạnh mẽ, khiến người cảm thấy khâm phục!
Bọn họ làm thế nào để chiến thắng tuyệt vọng vậy?
Phóng viên nhanh chóng tìm được đáp án, màn ảnh dừng lại rất lâu trên người thanh niên tuấn mỹ đang chăm chú lắng nghe người dân tâm sự. Lớp phụ đạo tâm lý cũng khiến phóng viên mê mẩn, cảm thấy mọi sự uất ức, tội lỗi, buồn bã dưới đáy lòng dần tan biến. Sau giờ học, thanh niên từ chối phỏng vấn, một đám trẻ con vây quanh cậu, ồn ào đòi nghe kể chuyện.
Đưa bọn nhỏ ra về, cậu vào khu chăm sóc và chữa bệnh, thay thuốc cho bệnh nhân, đo đạc các chỉ số cơ thể.
Màn ảnh của phóng viên vẫn theo sát cậu, một người đàn ông nằm trên giường bệnh, đã bước một bước xuống địa ngục rồi lại được kéo về, kích động nói, “Trình độ của bác sĩ Hàn đúng là số một!” Ông giơ ngón cái lên, cười nói, “Thuốc men, giường ngủ, cả máu chảy trong người chúng tôi đều là cậu ấy hiến tặng. Không có bác sĩ Hàn, bọn tôi đã chết từ lâu rồi.”
Người bệnh xung quanh thi nhau phụ họa.
Vị bác sĩ truyền kỳ quốc bảo không ở lại thủ đô để nhận sự bảo vệ tốt nhất, mà lại mạo hiểm chạy đến khu thiên tai, y đức của cậu thật sự không còn gì để soi mói. Phóng viên đè nén sự kích động và kính nể trong lòng, quay cận cảnh thanh niên.
“Chưa nhận được sự đồng ý thì không thể phỏng vấn học trò của tôi. Mời mọi người ra ngoài.” Khúc Tĩnh dẫn một nhóm bác sĩ vội vàng đi tới. Học sinh của ông làm rất tốt, cứu vớt rất nhiều sinh mạng, cũng cứu vớt rất nhiều tâm hồn sắp sụp đổ. Lúc trước chọn con đường này cho cậu quả không sai chút nào.
“Xin lỗi, chúng tôi ra ngoài ngay!” Phóng viên cũng không cảm thấy khó chịu. Trên thực tế, chỉ cần thanh niên để anh quay sườn mặt, anh cũng đã rất thỏa mãn rồi.
“Cuối cùng thầy đã đến rồi, có mấy bệnh nhân nặng gặp di chứng sau phẫu thuật, mình qua xem luôn đi. Nếu không ổn thì phải mau chóng đưa họ đến bệnh viện lớn luôn.” Trên gương mặt Hàn Trác Vũ khó giấu sự mệt mỏi, dẫn đoàn người đến khu theo dõi.
Trong trung tâm chỉ huy tạm thời dựng lên, Lôi Húc vui vừng vỗ vai Lôi Đình, “Chú làm tốt lắm. Mấy hôm nay anh cứ lo tình huống bên trong này, số người bị thương ít hơn anh tính rất nhiều, công tác sắp xếp bố trí cho nhân dân cũng rất ngay ngắn trật tự. Áp lực trên vai anh nhẹ hẳn đi.”
Lôi Đình rót một cốc nước sôi cho mình, giọng khàn khàn mệt mỏi, “Đây không phải là công lao của một mình em.”
Lôi Húc cười, “Anh biết, chú có người vợ hiền. Vừa rồi anh đi xung quanh, trạng thái tinh thần của nhân dân rất tốt, tràn ngập hi vọng về tương lai. May mà có vợ chú.”
Dường như rất hài lòng với xưng hô ‘Vợ chú’, trong đôi mắt của Lôi Đình ánh lên sự vui vẻ.
Im lặng vài phút, Lôi Húc thận trọng mở miệng, “Chú yên tâm, khi về anh sẽ thuyết phục ông và bố mẹ tiếp nhận Tiểu Vũ. Tiểu Vũ rất tốt, hai người các chú rất hợp nhau. Dù người ngoài có nghi ngờ quan hệ của hai chú, anh nghĩ chẳng ai dám chọc Tiểu Vũ đâu.” Thiếu niên tự kỷ nhát gan trước đây, nay đã thành một người đáng sợ mà ngay cả nguyên thủ quốc gia cũng không dám đắc tội.
Hai người đang nói chuyện, máy dò xét địa chấn chôn 50m dưới lòng đất bỗng phát ra tiếng cảnh cáo sắc bén. Dư chấn sắp xảy ra.
Dự đoán động đất vẫn đang là vấn đề nan giải trên toàn thế giới, nhưng sau khi động đất xảy ra, máy dò động đất lại có thể dự báo được dư chấn, tuy vẫn có sai số, nhưng lúc này thà tin là có còn hơn không.
Huống hồ máy dò chôn ở huyện Ngọc Sơn đã được 9527 cải tạo, độ chuẩn xác đạt đến 100%, qua ba ngày kiểm nghiệm, mọi người đã hoàn toàn tin tưởng nó.
Lôi Đình lập tức kéo anh trai chạy ra ngoài lều, ra lệnh nhân viên đang tìm kiếm ở các khu phế tích lập tức rút về, sau đó nhìn quanh bốn phía tìm vợ mình.

Người phụ nữ chịu trách nhiệm chăm sóc trẻ mồ côi kinh hoàng hét lên, “Thiếu một bé! Mọi người mau đi tìm giúp tôi với, thiếu một bé!”

Mar 29, 2018

[LPHT] Chương 123

Chương 123

Động đất xảy ra quá đột ngột, cả huyện Ngọc Sơn đất trời sụp đổ, cuộc sống của người dân huyện Ngọc Sơn cũng thay đổi long trời lở đất. Biết bao người đang đắm chìm trong nỗi sợ hãi hoặc đau đớn khi mất người thân, chỉ biết ngơ ngác làm theo sự sắp xếp của nhân viên cứu trợ.
Cứu trợ, sắp xếp, tìm kiếm, dựng lều, phân phát vật tư… Tất cả những việc này đều do tổ cứu trợ làm, nhưng họ chỉ có 150 người thì sao mà đủ? Khó khăn lắm mới dựng được thêm vài chiếc lều quân dụng trước khi trời mưa, gần hai trăm người chen chúc với nhau trong một chiếc lều, ngay cả chỗ để xoay người cũng không có.
Một ngày đáng sợ đã qua, trong màn mưa to, thấy Đặng Tử Kiều nắm chặt tay mẹ chạy về, gương mặt nhỏ nhắn vương đầy nước mắt, khóe miệng lại cong lên cười hạnh phúc, dân chúng đang ngơ ngác ngồi trong lều như thể nhận được động lực rất lớn. Họ như tỉnh lại, đôi mắt đục ngầu ánh lên hi vọng, chủ động giúp tổ cứu viện dựng thêm lều vài, phân phát đồ dùng, chăm sóc bệnh nhân, tìm người mắc kẹt.
Lôi Đình triệu tập những thanh niên khỏe mạnh không bị thương, chia họ thành các đội, tìm từng khu vực trong thành phố; những người đã học y thì tập trung thành các tổ chữa trị, phụ nữ và trẻ em còn lại giúp nấu ăn, chăm sóc trẻ con và người già.
Hiệu suất làm việc của tổ cứu viện bỗng chốc cao hơn hẳn, đến trưa đã nâng không ít người về. Ba ngày đầu động đất xảy ra rất quan trọng, sau ba ngày, hi vọng sống của những người mắc kẹt sẽ tắt dần. Đây là cuộc chạy đua với tử thần, không ai dám thả lỏng.
Biết được có người bị thương nặng cần mổ ngay qua bộ đàm, Hàn Trác Vũ giao máy dò sinh mạng cho người khác, nhanh chóng chạy về khu đóng quân. Người bệnh là một người đàn ông trung niên bị đá đè trúng chân, phải cắt chi ngay, phòng giải phẫu đã chuẩn bị xong.
Phẫu thuật xong lại có bệnh nhân bị chấn thương não được đưa tới, Hàn Trác Vũ chỉ kịp ra ngoài phòng giải phẫu dặn dò vài câu rồi lại tiếp tục mổ.
Bất giác, cả buổi sáng đã qua, mỗi khi thấy Hàn thiếu có thời gian rảnh, vệ sĩ đứng gác ở ngoài lại định bước tới nói gì đó, rồi lại bị cắt ngang khi có bệnh nhân đưa tới.
Mãi đến hai ba giờ chiều, người bệnh được đưa tới ít dần, Hàn Trác Vũ mới có thời gian ngồi xuống uống ngụm nước.
“Anh bị thương à?” Nhìn thấy Lôi Đình đứng ngoài phòng phẫu thuật, thanh niên nhíu mày. Đây là nỗi lo lớn nhất dưới lòng cậu. Họ phải bình an, phải an toàn ra về.
“Bữa sáng bữa trưa em đều chưa ăn, đi nào, thay ca với người khác đi.” Lôi Đình kéo người yêu đi luôn.
Khu lều đã rộng lớn hơn hẳn hôm qua, nhưng vẫn không đủ mỗi người một giường, giường không đủ thì dùng gạch và ván gỗ, xếp thành một chiếc giường tập thể lớn, mỗi hàng phải đủ cho hơn mười người nằm. Trên bãi đất trống bên ngoài lều có mấy bếp lớn dựng tạm, trên dùng gậy trúc làm cọc cắm vải plastic để che mưa, mấy người phụ nữ đang đun nước.
Lôi Đình vốn định ở chung với bộ đội luôn, nhưng vì vợ mình thân phận đặc thù, hiện tại không biết có bao nhiêu thế lực đang dõi theo cậu, không để ý là bị bắt cóc ngay. Bởi vậy đành phải lấy riêng một lều cho mình, để cậu lúc nào cũng được bảo vệ.
“Cởi quần áo ra lau người đi.” Bê một thùng nước nóng đến, Lôi Đình cởi áo sơ mi của vợ, dùng khăn ấm lau người cho cậu, sau đó lại tìm một bộ quần áo khô cho cậu mặc, lại dùng nước sôi ngâm mì.
“Ăn tạm đi, em bỏ bữa trưa, giờ chỉ còn cái này thôi.” Đợi mì chín, Lôi Đình đưa bát cho vợ.
Hàn Trác Vũ gật đầu, cúi đầu ăn mì.
“Ăn từ từ thôi, gấp cái gì!” Giữ tay vợ, Lôi Đình bất mãn nói.
Hàn Trác Vũ quả nhiên ăn chậm lại, uống ngụm canh nóng ấm dạ dày, cậu ân cần hỏi, “Anh ăn chưa?”
“Ăn rồi, nghe mọi người nói từ sáng đến giờ em chưa ăn, anh mới chạy qua xem.”
Hàn Trác Vũ yên tâm, chậm rãi ăn hết bát mì, ngay cả nước dùng cũng uống hết, rồi đứng dậy định đi đến khu chữa bệnh.
“Không phải vội, ngủ một giấc đã.” Lôi Đình ôm chặt eo cậu, kéo người ngã xuống giường.
Hàn Trác Vũ nhíu mày, giãy dụa muốn đứng lên.
“Mặt em trắng bệch, mắt đỏ bừng kìa.” Đau lòng vuốt ve gương mặt thanh niên, giọng Lôi Đình đột nhiên nghiêm khắc hơn hẳn, “Em có thể đảm bảo mình sẽ không mắc sai lầm khi đang mệt nhọc vì vất vả quá độ không? Nên nhớ nếu em cầm dao không vững, vậy không phải cứu người mà là giết người! Nghỉ ngơi thật tốt cho anh, tỉnh táo lại rồi hãy đi!”
Giơ tay lên, phát hiện ngón tay mình đang run rẩy, Hàn Trác Vũ thở dài, nằm xuống.
“Ngoan, yên tâm ngủ đi, anh ở bên em.” Lôi Đình hôn lên trán vợ, xoa xoa ngón tay út của cậu. Đây là thói quen từ hồi trước giúp người yêu phục hồi chức năng, giờ vẫn chưa bỏ được.
Hàn Trác Vũ được sự dịu dàng của anh trấn an, nhắm mắt lại ngủ.
Kéo chăn đắp lên cho vợ, Lôi Đình ngồi yên vài phút rồi vội vàng rời đi.
Trong lòng vẫn còn lo lắng, Hàn Trác Vũ ngủ cũng không say, chỉ hơn một giờ đã tỉnh.
Ngoài trời vẫn đang mưa tầm tã, khí hậu này khiến lòng người rất khó chịu.
Rảo bước đến khu chữa bệnh, người bệnh đưa tới dần dần giảm bớt, bên ngoài phòng cấp cứu có mấy thi thể đắp vải trắng, đang đưa đi thiêu. Gương mặt ai cũng đầy sự buồn bã bi ai, phụ năng lượng tràn ngập khắp bầu không khí ẩm ướt mà oi bức.
Hàn Trác Vũ mặc áo blouse trắng, xoa huyệt thái dương đang đau nhức.
“Bác sĩ, mau lên, có người tự sát!” Tiếng hét lo lắng từ phía xa truyền đến, bốn người đàn ông đỡ một người phụ nữ thất tha thất thểu chạy tới.
Nhân viên y tế biến sắc, vội vã kéo giường cấp cứu tới đón. Cổ tay trái của người phụ nữ được một người đàn ông dùng vải buộc chặt, máu đỏ tươi thấm qua vải, nhỏ giọt xuống đất. Môi cô tái nhợt, mắt đã dần mất đi thần thái, tay phải ôm chặt hũ tro cốt.
Nhân viên y tế nhìn thấy là đã hiểu ra.
“Đưa cô ấy vào phòng cấp cứu, chuẩn bị máu.” Hàn Trác Vũ sớm đã mặc đồ phẫu thuật, đi găng tay. Hết thảy mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng, cúi đầu nhìn gương mặt người phụ nữ, cậu biến sắc.
Đây là mẹ của Tào Uông Dương.
“Không, tôi không cần cậu cứu! Để tôi chết!” Người phụ nữ vẫn còn chút tỉnh táo, thấy y tá đang định mở tay mình để lấy hũ tro, cô liền ngồi dậy, vết thương trên cổ tay sâu đến tận xương, lập tức đỏ máu.
“Đừng lấy hũ tro nữa, giữ chặt cô ấy, gây tê.” Hàn Trác Vũ tỉnh táo ra lệnh.
Y tá vội vàng giữ chặt người phụ nữ, đeo ống thở đầy khí đi-ete cho cô. Ánh mắt cô dần mơ màng, trước lúc ngất xỉu, cô còn dùng ánh mắt căm giận trừng thanh niên.
Hít sâu, xóa bỏ mọi tạp niệm trong lòng, Hàn Trác Vũ thuần thục cầm máu, nối mạch máu và gân tay đã đứt.
Vì phát hiện đúng lúc, người phụ nữ không gặp nguy hiểm gì, phẫu thuật xong thì được đưa vào khu chăm sóc. Nhưng từ lúc đó, Hàn Trác Vũ bỗng cảm thấy ngực như bị cái gì chẹn ngang, khiến cậu rất khó chịu.
Một ngày nặng nề đã trôi qua, sáng hôm sau, mưa vẫn tầm tã cọ rửa mặt đất.
Lôi Đình ngủ không đến hai giờ đã đi, Hàn Trác Vũ cũng dậy đi thăm người bệnh.
Còn chưa vào lều, giọng tức giận của một người đàn ông trung niên đã vang lên, “Uống thuốc làm đ*o gì? Ông đây không uống! Bao giờ trực thăng và quân đội mới đến? Chính phủ mặc kệ dân luôn à? Bao nhiêu người chết thế kia mà họ vẫn mặc kệ à? Ông đây đ*o uống! Chết đi cho nhẹ nợ! Chết là do chúng mày làm hại!”
Y tá lúc đầu nhỏ giọng khuyên nhủ, cuối cùng cũng nức nở, “Sao lại do cháu hại chú? Bọn cháu vất vả chăm sóc chú, không được một câu cảm ơn thì thôi, sao chú lại thái độ như vậy? Bên ngoài mưa rất to, đường cũng lún, trực thăng đến kiểu gì? Không có tổ cứu viện bọn cháu thì chú chết từ lâu rồi, làm gì còn cơ hội ngồi đây mắng chửi cháu? Chú đừng có vô lương tâm như vậy chứ!”
Hàn Trác Vũ xốc màn cửa lên, thấy khay y tế rơi trên đất, thuốc vung vãi khắp nơi. Người đàn ông trung niên kia cả người toàn sự oán giận, người bệnh xung quanh không hề định khuyên can, chỉ dùng ánh mắt chết lặng quan sát mọi việc, trên chiếc khay nhựa nhỏ bên giường họ cũng còn rất nhiều thuốc. Hiển nhiên, họ cũng giống người đàn ông trung niên kia, đều không muốn uống thuốc. Vết thương có nặng hơn, có thể khỏi không, họ đã không quan tâm nữa rồi.
Chết lặng, hậm hực, tức giận, tuyệt vọng, im lặng, tội lỗi… Thiên tai lần này đã để lại những vết thương rất sâu trong lòng người, tất cả những cảm xúc tiêu cực đang dần phá hủy chút kỉ niệm hạnh phúc trong lòng họ.
So với sự khỏe mạnh về mặt thể chất, họ lại càng cần có một tâm hồn khỏe mạnh. Ra khỏi lều, Hàn Trác Vũ gọi Khúc Tĩnh, bảo ông cụ cử một nhóm bác sĩ tâm lý tới. Chữa bệnh tâm lý sau thiên tai phải nhanh chóng bắt đầu.
Y tá trưởng vội chạy ra xin lỗi, đợi lúc Hàn Trác Vũ bước vào, mọi thứ đã được dọn dẹp, nhưng bầu không khí vẫn rất áp lực.
Hàn Trác Vũ ngồi xuống bên giường mẹ Tào, lẳng lặng nhìn cô.
Mẹ Tào vốn chết lặng bỗng gào lên, “Cậu cút ra chỗ khác cho tôi!”
Y tá trưởng sợ hãi chạy tới, vệ sĩ đứng canh ở cửa thì đề phòng nhìn vào, tay đút túi, sờ khẩu súng lạnh lẽo.
Hàn Trác Vũ xua tay, ý bảo mọi người không phải lo lắng. Đối mặt với người bệnh mất máu đến suýt ngất, cậu có đầy đủ khả năng để tự bảo vệ mình.
“Xin chị hãy bình tĩnh một chút.” Cậu bình tĩnh mở miệng, trầm ngâm một lát mới cúi người nói, “Tôi rất xin lỗi.” Nếu đối phương đã nhận định đó là lỗi của cậu, cậu sẽ không biện giải cho mình. Dù sao cũng nên có người đứng ra chịu trách nhiệm.
Mẹ Tào cười lạnh.
Mọi người quay sang nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi này.
“Nghe nói lúc tảng đã rơi xuống, con chị đã ôm lấy đầu chị. Người vốn nên bị thương phải là chị.” Thanh niên dùng giọng đều đều kể lại, chẳng giống đang an ủi người ta chút nào.
“Đúng vậy, lẽ ra tôi mới là người phải chết.” Mẹ Tào rốt cuộc có biểu cảm khác sự phẫn nộ và căm thù, ôm chặt hũ tro cốt của con trai, cô muốn khóc, mà nước mắt đã cạn.
“Con chị hi vọng chị có thể tiếp tục sống.” Ánh mắt Hàn Trác Vũ mơ màng, từ từ mở miệng, “Không biết chị đã nghe nói chưa, hôm qua có một cô bé, mọi người đều nói mẹ bé chết rồi, nhưng bé không tin. Bé nói mẹ đang gọi bé, mẹ rất đau, mẹ còn sống. Chúng tôi đến nhà cô bé, cuối cùng mẹ bé còn sống thật. Chị nói xem vì sao bé lại nghe thấy mẹ gọi? Là vì bi thương quá độ nên sinh ảo giác, hay mẹ bé đang thật sự dùng linh hồn mình để gọi bé?”
Mẹ Tào bất giác chăm chú lắng nghe.
Phòng bệnh cũng yên tĩnh hơn hẳn.
“Nếu con người có linh hồn, vậy họ nhất định sẽ ở lại bên người thân yêu nhất của mình. Con chị rất yêu chị, cậu ấy trao hy vọng sống sót cho chị, chị lại dùng tự sát để đáp trả. Chị nói giờ cậu ấy sẽ cảm thấy như thế nào? Liệu có đau lòng thất vọng không, có phẫn nộ gào thét bên tai chị không? Chị có tưởng tượng ra cảnh cậu ấy chết không nhắm mắt không?”
Đáy mắt khô ráo bỗng ướt nước mắt, mẹ Tào ôm hũ tro cốt, gào lên. Kỳ thật cô biết rõ, đấy không phải là lỗi của bác sĩ, nhưng cô cứ bất giác nghĩ rằng, nếu bác sĩ đưa con vào phòng phẫu thuật trước, thằng bé sẽ có hi vọng sống sót đúng không? Càng nghĩ lại càng đau lòng…
Sự bi thương của cô lan tỏa khắp phòng, tiếng khóc lóc liên tiếp vang lên trong lều.
Khóc đi, khóc được là tốt rồi. Hàn Trác Vũ thở dài, chậm rãi đi ra ngoài.
Sau lưng truyền đến tiếng nghẹn ngào của người đàn ông trung niên, “Bác sĩ, bác sĩ mau tới đây! Tôi muốn uống thuốc! Vợ tôi đang nhìn tôi, bà ấy nhất định sẽ mắng tôi!”
“Tới ngay, cháu tới ngay đây!” Y tá nức nở chạy vào, khóe miệng lại khẽ nhếch lên.
“Đinh ~ Nhận được 1000 điểm giá trị cảm ơn từ mẹ Tào!”
“Đinh ~ Nhận được 200 điểm giá trị cảm ơn từ xxx!”
“Đinh ~ Nhận được 300 điểm giá trị cảm ơn từ xx!”
Đinh…
Đinh…

Thứ duy nhất có thể đánh bại tuyệt vọng, chỉ có tình yêu và hi vọng mà thôi.

Mar 27, 2018

[LPHT] Chương 122

Chương 122

Hạt mưa cọ rửa khắp huyện Ngọc Sơn nay đã thành đống phế tích, trong không khí ẩm ướt tràn ngập mùi hôi thối, dưới những tòa nhà bị sập kia không biết có bao nhiêu xác chết bị chôn vùi, và cả những người dân gặp nạn đang giãy dụa trên ranh giới sinh tử.
Dưới sự chỉ dẫn của cô bé, Hàn Trác Vũ tìm đến căn nhà hai tầng mà cô bé ở. Tòa nhà đã sụp đổ hoàn toàn, biến thành từng tảng đá và xi măng rất lớn, nếu không có sự giúp đỡ của cần cẩu và máy xúc đất, chỉ dựa vào sức người thì chắc phải mất ba bốn ngày mới dọn dẹp được.
“Chú ơi nhanh lên, mẹ đang gọi cháu! Mẹ ở ngay dưới đó!” Cô bé tên là Đặng Từ Kiểu lo lắng đập đập vai Hàn Trác Vũ.
Hai nữ y tá lo lắng đi theo bỗng cảm thấy người lạnh toát. Vì người chết quá nhiều, trong không khí có một mùi kỳ lạ, rất nhiều người nói mình nhìn thấy người thân đã qua đời của mình, không biết là thật hay vì nhớ thương quá độ mà sinh ảo giác.
Các cô nắm chặt áo mưa, sợ hãi nấp sau một người vệ sĩ cao to, thấp giọng nói, “Bác sĩ Hàn, tổ cứu hộ đã tìm ở vùng này rồi, máy dò sinh mạng không có phản ứng. Anh xem chúng ta chỉ có mấy người thôi, muốn dọn hết mấy tảng đá ở đây chẳng biết đến khi nào, hay là mình về đi? Trên người Tử Kiều vẫn còn vết thương, nếu dính mưa sẽ bị nhiễm trùng đấy, đợi trời sáng rồi mình gọi thêm mấy người đến được không?”
Đang nói, một cơn gió lạnh thổi qua, tạo ra tiếng động như tiếng người hét lên, hai người bất giác run rẩy.
“Kí chủ, đừng đi, tôi phát hiện bên dưới vẫn còn có người sống. Khoa học kỹ thuật của loài người đúng là lạc hậu; máy dò sinh mạng của họ chủ yếu dùng sóng âm để dò tiếng tim đập, nhưng trong lúc tìm lại rất dễ bị các loại tạp âm xung quanh quấy nhiễu. Dư chấn động đất vẫn còn, trời lại mưa to, khiến cho độ nhạy của máy bị giảm xuống khá nhiều. Sóng siêu âm của tôi có thể loại bỏ hết tạp âm, chỉ tìm tiếng tim đập của con người. Tôi chắc chắn bên dưới còn có người sống!” 9527 vội vàng giải thích.
Vì số người gặp nạn quá lớn, tín hiệu cầu cứu của mọi người tạo thành sóng điện từ rất mạnh, quanh quẩn trên không trung, thậm chí ngay cả suy nghĩ của người chết khi còn sống cũng lẫn lộn trong đó, không thể nào xác nhận hết được. Để tránh não kí chủ sụp đổ vì bị sóng điện từ quá mạnh công kích, 9527 đành phải che tín hiệu, dựa vào sóng siêu âm để tìm kiếm.
Nhưng phạm vi quét của nó chỉ trong vòng bán kính 500m quanh kí chủ, lúc trước Hàn Trác Vũ vẫn tập trung cứu người, nó chẳng có tác dụng gì cả.
“Chú ơi đừng đi mà! Mẹ cháu còn sống thật mà, chú nghe đi, mẹ cháu đang kêu cứu đấy, mẹ đau lắm!” Từng giọt nước mắt to như hạt đậu thi nhau tuôn trào từ mắt Đặng Tử Kiều. Dù tuổi còn nhỏ, bé đã biết cái gì gọi là tuyệt vọng, ra sức giãy dụa muốn chạy đến căn nhà đã sụp đổ của mình.
“Hai cô ôm bé cẩn thận đấy.” Hàn Trác Vũ giao cô bé cho hai nữ y tá, nhìn thẳng vào mắt bé, trịnh trọng nói, “Chú nhất định sẽ cứu mẹ cháu!” Dứt lời, cậu xắn tay áo đi đến đống đổ nát, mấy người vệ sĩ không nói một lời đuổi theo.
Nếu người đã chết, để cô bé tận mắt nhìn thấy thi thể đầy máu me của mẹ mình liệu có ổn không? Cảnh này liệu có tạo thành ác mộng cho cô bé cả đời không? Hai nữ y tá muốn ngăn cản, nhưng thấy thanh niên thẳng lưng bước đi lại không nói ra lời.
“Cảm ơn chú ạ, chú đúng là người tốt!” Đặng Tử Kiều không giãy dụa nữa, mắt ướt nước nói cảm ơn.
“Đinh ~ Nhận được 500 điểm giá trị cảm ơn từ Đặng Tử Kiều!”
500 điểm, trước đây phải tương đương với ân cứu mạng, vậy mà với người dân huyện Ngọc Sơn đã gặp bao tai ương thì chỉ đủ để đổi lấy một hi vọng nhỏ nhoi mà thôi.
Trong lúc đi tới, 9527 đã truyền toàn bộ định vị người gặp nạn vào trong đầu cậu. Những tảng đá lớn nhìn như không thể nào di chuyển, nhưng chỉ cần tìm được vị trí thích hợp là có thể đẩy ra. Nhanh chóng tính toán phương án cứu trợ tiết kiệm sức nhất, cậu chỉ huy vệ sĩ dịch chuyển mấy tảng đá.
Tổ cứu viện đã đi phía thành đông, vì người không đủ, bọn họ chỉ có thể nhanh chóng đi đến những nơi có tín hiệu, không có thời gian để giúp cậu. Nhưng cách đó không xa vẫn có dân chúng đang tìm kiếm trong đống đổ nát. Họ giống Đặng Tử Kiều, không chịu tin người thân mình đã qua đời, dùng sự cố chấp của mình để chống đỡ cơ thể.
Thấy mấy người vệ sĩ cởi áo mưa vướng víu, ra sức vần đá, họ tựa như cảm động lây, thi nhau tới giúp đỡ.
“Tôi đếm từ một đến ba, mọi người cùng nhau dùng sức. Nhất định phải thành công trong một lần, nếu trượt tay sẽ tạo thành thương tổn lần thứ hai cho nạn nhân ở dưới.” Giọng thanh niên rất chắc chắn, như thể bên dưới đống đổ nát vẫn còn người sống.
Vệ sĩ chỉ nghe lệnh của cậu, không nghĩ nhiều, nhưng mấy người dân giúp đỡ thì lại thoáng nhìn cô bé đang chờ mong, biểu cảm lộ vẻ không đành lòng. Nếu lát nữa đào được một thi thể, cô bé sẽ ra sao?
“Kí chủ, mau lên! Tiếng tim đập ngày càng yếu rồi!” 9527 thúc giục.
Hàn Trác Vũ nghiêm mặt, vừa dùng sức ấn đòn bẩy, vừa lớn tiếng nói, “Tử Kiều, mau nói chuyện với mẹ cháu đi, bảo mẹ cố gắng lên!”
Đặng Tử Kiều lập tức giãy khỏi cái ôm của y tá, chạy tới bên đống đổ nát gọi mẹ, tiếng gọi nào cũng tràn ngập đau đớn và sợ hãi khi mất người thân, sắc bén như con dao găm đâm thẳng vào tim mọi người.
Hai nữ y tá vội vàng che ô cho bé, trên mặt cũng ướt nước, chẳng biết là nước mắt hay là mưa.
“Kiều Kiều, Kiều Kiều… Mẹ ở đây…” Giọng nói yếu ớt vang lên.
“Bác sĩ Hàn, có phản ứng! Có phản ứng rồi! Mẹ Đặng Tử Kiều còn sống! Chị ấy ở ngay bên dưới!” Một nữ y tá vứt ô đi, vừa nhảy vừa hô.
Mấy người đang khiêng đá còn nghe rõ hơn cô, vui sướng xen lẫn sự khâm phục khiến họ trong nháy mắt có thêm sức mạnh, đẩy hòn đá lớn nhất sang một bên, sau đó nhanh chóng dọn dẹp những tảng đá nhỏ còn lại.
“Mẹ đừng sợ, bọn con sẽ cứu mẹ ngay! Kiều Kiều ở đây, Kiều Kiều sẽ luôn bên mẹ! Mẹ phải kiên trì đấy, đừng để Kiều Kiều thành trẻ mồ côi!” Đặng Tử Kiều nức nở.
Mẹ Đặng vội vàng đáp lại, tuy giọng còn rất yếu ớt.
“Mau lên, ở ngay dưới tảng xi măng này!” Mọi người luống cuống tay chân, ngay cả mấy người vệ sĩ vẫn nghiêm mặt cũng có chút vội vàng.
“Gọi người mang cáng cứu thương tới, nhanh lên!” Hàn Trác Vũ hét lên với nữ y tá đang kích động.
“Tôi đi ngay!” Một y tá chạy vội về khu chữa trị, có lẽ là cảm thấy vướng víu, chạy được nửa đường thì vứt ô đi luôn, tiếng bước chân bì bõm lội nước nghe rất vội vàng.
“Một hai ba, đẩy!” Áo sơ mi trắng của thanh niên đã ướt nhẹp nước mưa, dính sát vào da, để lộ cơ thể nhìn như gầy mà lại đầy cơ bắp xinh đẹp, có sức bật phi thường. Cậu hẩy tảng xi măng nặng đến cả trăm kg, để lộ mẹ Đặng bị kẹt bên trong.
Mọi người vội vàng cùng nhau đẩy mấy tảng đá ra, thở phào một hơi.
“Mẹ!” Cô bé hét chói tai chạy tới, lúc chạy còn vấp vào đá, thiếu chút nữa ngã xuống.
“Trước đừng động, để tôi kiểm tra cho chị ấy! Mọi người dùng áo mưa che cho chị ấy một lát.” Hàn Trác Vũ lấy đèn pin trong túi quần ra, kiểm tra đồng tử mẹ Đặng, cùng lúc đó, 9527 cũng truyền số liệu của đối phương vào đầu cậu.
Mọi người dùng áo mưa ghép thành một chiếc lều, che chắn gió mưa cho hai mẹ con.
Mẹ Đặng rất may mắn, lúc gặp nạn thì ngã xuống khe nứt của đất, sau đó một tảng đá lớn đè lên, chắn hết những tảng đá nhỏ khác rơi vào, vậy nên mới may mắn sống sót, nhưng đùi phải cô bị tảng đá mài rách, mất rất nhiều máu, nếu cứu viện chậm thêm một hai giờ nữa thì quả thật không qua khỏi.
“Kiều Kiều, mẹ không sao, con đừng khóc.” Mẹ Đặng muốn lau nước mắt cho con gái, tay lại không nâng lên được.
“Kiều Kiều không khóc, Kiều Kiều lớn rồi, hiểu chuyện rồi!” Cô bé vừa nức nở vừa mỉm cười.
Mọi người không khỏi xúc động trước nụ cười tràn ngập sức sống này. Đã gặp quá nhiều tử vong, họ rất cần hi vọng, dù chỉ là chút xíu thôi, dù hi vọng này không thuộc về họ.
“Đinh ~ Nhận được 1000 điểm giá trị cảm ơn từ Đặng Tử Kiều!”
“Đinh ~ Nhận được 1000 điểm giá trị cảm ơn từ mẹ Đặng!”
“Đinh ~ Nhận được 1000 điểm chính năng lượng!”
Phụ phụ thành chính, bị tuyệt vọng đè nén quá lâu, chính năng lượng tỏa ra lại càng lớn. Cơ thể ướt nước mưa bỗng dưng tràn ngập tình cảm ấm áp, Hàn Trác Vũ xé tay áo, buộc chặt đùi phải của mẹ Đặng để cầm máu, rồi dưới sự giúp đỡ của nhân viên cứu hộ đang vội vàng chạy tới mà nâng cô lên giường.
“9527, cậu có thể thay đổi bước sóng của máy dò sinh mạng, tăng tính chuẩn xác của nó không?” Hàn Trác Vũ không đi về cùng nhân viên cứu hộ luôn, mà hạ mắt hỏi trí não nhà mình.
“Có thể! Tôi biết cậu muốn làm gì!” 9527 ngầm hiểu.
Hàn Trác Vũ quay sang nhìn vệ sĩ của mình, “Tìm cho tôi mấy chiếc máy dò tính mạng được không? Nhanh lên.” Ngay lúc vừa rồi, 9527 lại cảm nhận được tiếng tim đập yếu ớt.
“Hàn thiếu chờ một lát, tôi sẽ cầm lại ngay.” Vệ sĩ biến mất trong màn mưa, bầu trời từ tối đen đã chuyển sang u ám màu xám tro, nhưng cảm giác áp lực khẩn trương lại không hề vơi bớt. Mưa vẫn chưa ngừng, huyện nhỏ này vẫn chưa nhìn thấy hi vọng.
“Hàn thiếu, của cậu đây.” Vệ sĩ nhanh chóng cầm mấy cái máy dò sinh mạng đến, mỗi người một cái. Mọi người vội vàng nhận lấy, ngay lúc vừa rồi, họ đã nhìn thấy kỳ tích, bởi vậy không tự chủ được nghĩ rằng, ngay dưới đống phế tích này vẫn còn rất nhiều người sống bị bỏ qua.
Lúc khởi động máy, đèn trên cần điều khiển nhấp nháy liên hồi vài giây rồi lại về bình thường, mọi người tìm hiểu cách dùng rồi tản ra, chạy về phía nơi đã từng là nhà mình.
Hàn Trác Vũ trực tiếp đi tới nơi có tiếng tim đập yếu ớt, một thanh niên chừng ngoài hai mươi còn nhanh hơn cậu, nhưng vì vội vàng quá, nửa đường bị vấp phải đá, mãi không đứng dậy được.
Khi Hàn Trác Vũ lại gần, máy dò sinh mạng được 9527 cải tạo bỗng phát ra tiếng động.
“Ở đây còn người sống! Mau lên! Mau qua đây!” Mọi người nghe thấy tiếng động, kích động gọi nhau.
“Đây là nhà tôi! Là nhà của tôi! Chắc chắn là mẹ tôi, mẹ tôi còn sống!” Nam thanh niên vội vã đứng dậy, vừa khóc vừa đẩy đá.
“Bắt đầu từ đây, tiếng tim đập ở dưới này.” Hàn Trác Vũ chỉ rõ phương hướng rồi lại gọi nhân viên y tế. Sự tỉnh táo của cậu cũng lan truyền sang mọi người. Mọi người cùng nhau hợp sức, dọn dẹp đá chồng chất ở đây.
“Mẹ? Mẹ ở đâu thế? Con là A Hâm đây!” Nam thanh niên lo lắng gọi, không nghe thấy tiếng đáp lại, lòng cậu ta nặng trĩu. Bố cậu ta đã lâm nạn trên đường làm việc, chỉ có người mẹ sống chết không biết để lại chút hi vọng nhỏ nhoi cho cậu ta, nếu ngay cả chút hi vọng ấy cũng vỡ tan, cậu ta không biết mình phải làm gì nữa.
“Đừng nóng vội, bác ấy còn sống.” Giọng nói bình tĩnh của Hàn Trác Vũ níu kéo thanh niên gần như sắp sụp đổ.
“Đúng vậy, mẹ tôi nhất định còn sống! Mẹ chỉ đang ngất xỉu thôi!” Nam thanh niên kiên định gật đầu, càng ra sức dời đá.
“Đinh ~ Nhận được 500 điểm giá trị cảm ơn từ La Hâm!”
“Đinh ~ Nhận được 500 điểm chính năng lượng!”
Tất cả mọi người đều rất tin tưởng, khi đẩy hết đá ra, để lộ mẹ La nằm bên dưới, sinh tử không rõ, tất cả cùng nhẹ nhàng thở phào. La Hâm nhào tới, vươn tay dặt dưới mũi mẹ, cảm nhận được hơi ấm yếu ớt, cả người liền mềm nhũn.
“Bác sĩ Hàn, mau kiểm tra cho mẹ tôi xem bà có bị sao không.”
Hàn Trác Vũ kiểm tra sơ bộ, xua tay nói, “Bác gái không sao đâu, chỉ là hoảng sợ quá nên ngất thôi.”
Nam thanh niên mừng đến phát khóc.
“Đinh ~ Nhận được 1000 điểm giá trị cảm ơn từ La Hâm!”
Nhân viên y tế đứng ngóng chờ hồi lâu lập tức chạy tới, đưa mẹ La về khu chữa bệnh.
Hàn Trác Vũ tiếp tục tìm kiếm trong đống đổ nát.
Tất cả mọi người cùng có một suy nghĩ: Đi theo thanh niên có thể tìm được hi vọng.
Sau đó lại cứu được năm người bị kẹt, chứng minh suy nghĩ này không phải ảo giác của họ.

Cùng lúc đó, tổ cứu trợ đang tìm kiếm ở thành đông cũng liên tục cứu được hơn mười mấy người dân bị mắc kẹt. Máy dò sinh mạng lúc trước vẫn chẳng có động tĩnh gì, sau khi ngừng hoạt động vài giây lại liên tục phát ra tiếng tút tút êm tai, khiến người bỗng phấn chấn hơn hẳn.

Mar 25, 2018

[LPHT] Chương 121

Chương 121

Khu theo dõi đi thẳng là đến phòng cấp cứu, chiếc lều nhỏ nhoi lắc lư trước cơn bão, nhưng ánh đèn trong lều vẫn sáng rực, soi bóng dáng bận rộn của nhân viên cấp cứu. Hai người vệ sĩ mặc áo mưa đứng trước cửa, dùng ánh mắt cảnh giác quan sát xung quanh, bất kì người nào không có phận sự mà định tới gần lập tức bị mời đi.
Hàn Trác Vũ bước vài bước liền dừng lại, loáng thoáng nghe thấy tiếng nói truyền đến từ trong lều, “Tim bệnh nhân ngừng đập rồi, tiêm 0.5mg adrenaline, hô hấp nhân tạo, mau lên…”
Bác sĩ vừa nói xong, mấy bóng người trên lều liền vội vã hẳn lên.
Tiếng rít lên từ máy đo nhịp tim khiến người hoảng sợ, cơ thể người bệnh dần dần lạnh lẽo. Bác sĩ vẫn chưa từ bỏ, hét lớn, “Chuẩn bị dụng cụ kích tim! Lần đầu 200J… Lần thứ hai 300J… Lần thứ ba 360J….”
Sau ba lần giật điện, máy đo nhịp tim vẫn đang kêu réo.
Bác sĩ đứng thẳng dậy, nhìn đồng hồ, dùng giọng mỏi mệt mà trầm thấp tuyên bố, “Người vô danh, nam, chừng 25 tuổi, qua đời vào lúc 3h17 sáng ngày 23 tháng 7 năm 201X. Đưa cậu ta ra phòng xác đi.”
Buông bản ghi chép, đắp tấm vải trắng lên cho người chết, nhân viên y tế đẩy giường bệnh ra phòng xác.
Bóng người đứng sững sờ dưới ánh đèn mổ bỗng tỉnh táo lại, hét lớn, “Đưa bệnh nhân tiếp theo vào đi, nhanh lên!” Gọi đến ba lượt mà không có ai đáp lời, ông vén rèm lên, kinh ngạc nhìn bầu trời đêm đang mưa tầm tã – Bên ngoài không có người nào cả.
Không còn bệnh nhân khiến mọi người đã bận rộn cả ngày thở phào một hơi, nhưng họ cũng không cảm thấy đây là chuyện tốt. Điều này có nghĩa là người chết nhiều hơn người được cứu. Nếu có thể, họ sẵn sàng bận rộn suốt 24h để cứu chữa.
Mưa to cọ rửa vết máu trên mặt đất, lại không thể nào cọ rửa hơi thở tử vong xen lẫn trong hạt mưa, bác sĩ cúi đầu, chậm rãi tháo khẩu trang, để lộ biểu cảm bi thương kìm nén. Hôm nay có bao nhiêu người chết trên bàn mổ? Lại có bao nhiêu người chưa kịp lên bàn mổ đã chết? Ông không tính được nữa rồi.
Hàn Trác Vũ cũng biết, sau khi phòng phẫu thuật của mình đóng cửa, nhất định có rất nhiều người đã đánh mất sinh mạng khi chờ đời trong vô vọng, nhưng cậu là người, không phải là thần, cậu chỉ có một đôi tay, không thể cứu tất cả mọi người.
Cảm giác vô dụng tràn ngập trong đầu, cậu xua tay với hai người vệ sĩ đi tới chào hỏi, quay người rời đi, lúc đi ngang qua khu chữa bệnh thấy Thiệu Dật Thần từ trong bước ra.
“Chú bị thương à?” Trong giọng nói lạnh lẽo của thanh niên cất chứa bao lo lắng.
“Không phải, tôi đi lấy di vật của Tào Uông Dương. Giờ tôi chịu trách nhiệm hậu cần, những người chết đã xác định thân phận sau khi nhận được sự đồng ý của gia đình sẽ nhanh chóng hỏa táng, cậu cũng biết mà, giờ thời tiết oi bức ẩm ướt, rất dễ xảy ra bệnh dịch.” Thiệu Dật Thần giơ một chiếc balo dính máu lên.
Hàn Trác Vũ vẫn nhớ rõ thiếu niên mình không thể cứu kia, mắt ảm đạm.
“Hàn thiếu, đây không phải là lỗi của cậu.” Thiệu Dật Thần vỗ bả vai thanh niên.
Hàn Trác Vũ gật đầu, giữ vững tinh thần hỏi, “Chú đã dùng bao nhiêu trong ba trăm triệu vốn rồi?”
“Chắc khoảng 100 triệu, mua vật tư để đưa vào khu cứu trợ cần rất nhiều thời gian. Mà trực tiếp quyên tiền thì tôi nghi số tiền đấy sẽ không được dùng đúng chỗ.” Nhớ tới hành vi khoe của trắng trợn của con gái nuôi một người quản lý của hội chữ thập đỏ Trung Quốc, Thiệu Dật Thần trào phúng cười.
“Số tiền còn lại dùng để mua phòng phẫu thuật di động và máu dự trữ đi. Cháu nghĩ chắc chỉ vài giờ nữa thôi, kho máu tỉnh SC sẽ cạn kiện. Nếu không đủ máu thì dù có đủ thiết bị cũng không thể cứu được nhiều người.” Thanh niên lo lắng nói.
“Được rồi, tôi sẽ gọi người chuẩn bị luôn. Qua việc này, phòng phẫu thuật di động và máu nhân tạo do Hàn thị chúng ta sản xuất nhất định sẽ nhận được rất nhiều đơn đặt hàng. Tôi định hai tháng nữa sẽ tung ra thị trường, không đến nửa năm là có thể bù lại số tiền lần này.” Thiệu Dật Thần tính toán lãi lỗ, lại thấy ánh mắt trong trẻo của thanh niên thì vội vàng cúi đầu xin lỗi, “Xin lỗi Hàn thiếu, tôi là người làm ăn, theo thói quen sẽ suy nghĩ mọi việc từ góc độ lợi ích.” Anh không cảm thấy đạo đức của mình quá tệ, nhưng so với BOSS nhà mình thì đúng là chẳng ra gì.
“Đừng xin lỗi cháu, cháu phải cảm ơn chú mới đúng. Nếu không có chú, giờ cháu chỉ là một kẻ nghèo hèn thôi, vì cháu chỉ biết tiêu tiền, không biết kiếm tiền. Mấy năm qua chú vất vả rồi.” Sầu lo trên gương mặt thanh niên dần tan đi, để lộ sự dịu dàng.
“Không, người phải cảm ơn là tôi mới đúng…” Vì cậu đã cho tôi cơ hội sống lại. Lời chưa dứt, thanh niên đã khoát tay rời đi, thông báo của hệ thống đã gửi gắm toàn bộ sự cảm kích của Thiệu Dật Thần vào đầu cậu rồi.
Thiệu Dật Thần kinh ngạc nhìn bóng lưng thanh niên dần rời xa, cảm thấy như mấy đời đã qua. Lúc gánh số nợ mấy nghìn vạn trên lưng mà cố kéo dài hơi tàn, anh không thể nào ngờ tới mình sẽ có may mắn có được ngày hôm nay. Làm việc cho thanh niên đã đem đến tài phú, tôn nghiêm, danh vọng cho anh, lại còn kèm theo cảm giác hạnh phúc và ý thức trách nhiệm mà từ trước đến nay anh chưa từng có.
Anh từng lo lắng mình chỉ có một thân một mình không thể nào giáo dục tốt con gái, nhưng con gái lại tự mưa dầm thấm đất lấy Hàn thiếu làm thần tượng, còn nhỏ đã biết tự lập, tự mình cố gắng, tích cực tiến tới, lấy giúp người làm niềm vui, chẳng khác gì những đứa nhỏ của gia đình đầy đủ.
Ngoài cố gắng làm việc cho Hàn thiếu ra, anh chẳng tìm được cách khác để báo đáp ân tình này. Đợi bóng dáng thanh niên biến mất hoàn toàn trong màn mưa, anh mới cầm balo vội vàng rời đi.
“Hàn thiếu, tôi dẫn cậu đến lều của boss.” Một người vệ sĩ đi theo Hàn Trác Vũ tiến lên thấp giọng nói. Nhiệm vụ lần này của họ là bảo vệ sự an toàn cho nhà y học nổi tiếng toàn thế giới này. Không biết có bao nhiêu tổ chức tình báo của các nước trên thế giới đang dõi theo cậu.
“Hôm nay mọi người vất vả rồi, về nghỉ ngơi đi.” Hàn Trác Vũ thấp giọng nói cảm ơn, chui vào lều mới phát hiện Lôi Đình còn chưa về, hai chiếc giường gấp đặt cạnh nhau, chăn mỏng gấp chỉnh tề, hai vali đặt trên kệ gỗ, đề phòng mặt đất đầy nước làm ướt. Cậu đi tới, lấy khăn mặt từ trong va li ra, lấy một thùng nước lạnh vào góc hẻo lánh lau người, thay quần áo sạch sẽ rồi nằm trên giường.
Gió rít gào đập vào cột sắt của lều, chiếc đèn treo trên nóc lều nghiêng ngả, ánh sáng đưa tới đưa lui khiến người hoa mắt. Hàn Trác Vũ nghiêng người, chậm rãi thiếp đi…
Mặt đất rạn nứt, nhà nhà nghiêng ngả, thanh niên đứng trong đống phế tích bụi mù, mỗi bước đi đều có thể thấy được những thi thể bị tàn phá không còn nguyên vẹn. Có người bò tới nắm chặt mắt cá chân cậu, miệng vẫn còn hộc máu rên rỉ thốt lên ‘Cứu tôi với’.
Hiểu được yêu và được yêu, hiểu được cho và nhận, hiểu được phải đương đầu với thử thách mà không phải chui vào trong chiếc vỏ của mình, bởi vậy đối mặt với cảnh trong mơ đáng sợ như vậy, thanh niên không thể nào thờ ơ. Cậu quỳ xuống, định cứu những bệnh nhân đã sắp không qua khỏi, lại nhận ra mình không làm được. Bầu trời u ám, cả thế giới chỉ còn có hơi thở của cậu, cô đơn và tuyệt vọng hóa thành chất lỏng lạnh như băng, bao phủ lên cậu. Cậu giãy dụa phản kháng, trong lúc hoảng hốt, một giọng nói dịu dàng vang lên, dẫn dắt cậu đi về phía ánh sáng duy nhất trong đêm đen u ám này.
Chân bỗng bước hụt, cậu rơi xuống vực sâu vạn trượng bỗng nhiên xuất hiện.
Cơ thể Hàn Trác Vũ run lên, tỉnh lại khỏi cơn ác mộng, mở mắt ra đã nhìn thấy gương mặt đẹp trai của Lôi Đình sát người. Tóc anh ướt đẫm, quần áo trên người dính đầy bụi bẩn, vải ướt nước nhìn rất nặng nề.
“Gặp ác mộng à? Không sao, anh ở đây.” Kéo thanh niên đang định ngồi dậy vào trong lòng, người đàn ông nhẹ nhàng vỗ về lưng cậu.
Anh ở đây, một câu nói quen thuộc vô cùng, dù gặp khó khăn thế nào, anh luôn kịp thời xuất hiện bên mình, ủng hộ mình, bảo vệ mình vô điều kiện. Hàn Trác Vũ ôm chặt vòng eo người yêu, cảm thấy giờ phút này, cái ôm ẩm ướt lạnh lẽo này là cảng tránh gió an toàn duy nhất của cậu.
“Hôm nay có rất nhiều người chết, em không cứu được họ.” Giọng thanh niên khàn khàn mang theo mỏi mệt.
“Đây không phải là lỗi của em, em đã cố hết sức rồi. Đừng để sự tuyệt vọng và tình trạng sa sút ảnh hưởng đến em, còn rất nhiều người đang chờ chúng ta đến cứu!” Đan mười ngón tay vào tay người yêu, Lôi Đình nghiêm mặt nói.
“Em biết.” Sự yếu đuối trong mắt thanh niên ngay lập tức được thay thế bằng kiên cường.
“Anh thay quần áo cho em, ướt hết cả rồi.” Buông người yêu ra, Lôi Đình lấy chiếc áo sơ mi sạch sẽ mặc cho cậu, mình thì lấy khăn lau người, thay bộ quân phục sạch sẽ.
“Đi giầy vào đi, chỗ này có thể xảy ra dư chấn bất kì lúc nào, từ lúc con người cảm nhận được địa chấn đến lúc các công trình kiến trúc bị phá hủy trung bình chỉ có 12 giây, 12 giây này rất quý giá, không thể lãng phí ở việc đi giày, dù mình đang ở trong lều nhưng vẫn có thể gặp nguy hiểm, những cột thép bị bẻ cong, đứt gãy có thể là vũ khí đáng sợ khiến người tử vong, mà đám đông hoảng hốt bỏ chạy có thể giẫm đạp lên em. Huống hồ bên ngoài còn đang mưa, trên đất có rất nhiều đá vụn, cởi giày chạy rất dễ bị thương.” Vừa nói vừa đi giày cho người yêu, Lôi Đình đắp chăn mỏng, nằm xuống.
Hai người ôm chặt lấy nhau, truyền cho nhau sức mạnh.
Lôi Đình chỉ ngủ hai giờ liền vội vàng chay ra hiện trường cứu trợ. Tiếng sấm nhỏ hơn, mưa to vẫn không ngớt, năm giờ sáng, bầu trời vẫn đen sì, không thấy ánh bình minh đâu.
Hàn Trác Vũ không ngủ được, cũng đành chạy sang khu chữa bệnh, mấy vệ sĩ canh gác ngoài lều vội vàng đuổi theo.
“Có bệnh nhân nào được đưa tới không?” Cậu kéo một nhân viên y tế lại hỏi.
“Không, suốt ba tiếng rưỡi vừa rồi chẳng có ai được đưa tới.” Nhân viên ảm đạm lắc đầu.
Ngọn đèn trong phòng cấp cứu còn chưa tắt, nhưng bên trong đã không còn bóng người rồi. Hàn Trác Vũ lau nước trên mặt, đi đến khu theo dõi. Y tá đang liên tục phun dung dịch khử trùng, dùng đèn tử ngoài chiếu xạ, những người được phẫu thuật đến giờ chưa ai xuất hiện tình trạng nhiễm trùng.
Trò chuyện với người nhà bệnh nhân trắng đêm không ngủ đứng đây, Hàn Trác Vũ đi đến khu chăm sóc bệnh nhân bị thương nhẹ. Cậu phải tìm việc để làm thì mới yên tâm được.
Trong chiếc lều ghép này có rất nhiều người bệnh, mấy người y tá ngồi trong góc, nghiêng đầu thiếp đi, làn da tái nhợt lại càng để lộ quầng thâm mắt. 150 người lại phải cứu 80.000 người của thị trấn, họ quả thật quá mệt mỏi rồi.
Hàn Trác Vũ không đánh thức các cô, đi kiểm tra giữa các giường. Sau khi cậu đi qua, một bóng dáng nho nhỏ vụng trộm ngồi dậy, xông vào màn mưa.
Vệ sĩ lập tức đuổi theo.
Đây là một cô gái chừng tám chín tuổi, trên tai có một vết thương dài, tay quấn băng gạc, đôi mắt to đong đầy nước.
“Cháu muốn đi đâu thế?” Hàn Trác Vũ nhận cô bé từ vệ sĩ, dịu dàng hỏi.
“Cháu muốn đi cứu mẹ. Mẹ chưa chết, cháu nghe thấy mẹ đang gọi cháu!” Cô bé nghẹn nào nói, dùng sức kéo cánh tay thanh niên ra.
“Bác sĩ Hàn, cậu giữ được cô bé rồi à? May quá!” Nghe thấy tiếng động, hai người y tá chạy tới khẽ thở vào, kể lại chuyện của cô bé.
Cô bé này sống trong gia đình không có bố, bố bé sau khi ly hôn đã ra nước ngoài, mẹ bé một mình nuôi bé, thuê một căn nhà hai tầng mặt tiền trên phố, sống tầng trên, tầng dưới buôn bán. Lúc xảy ra động đất, cô bé đang đi học, tránh được một kiếp, mẹ cô bé lại bị chôn vùi trong cửa hàng. Nhân viên cứu hộ dùng máy quét cơ thể sống kiểm tra căn nhà này, không thấy có phản ứng. Vì người không đủ, họ đành phải chạy đến nơi vẫn còn người sống, cố hết khả năng cứu giúp những người đang sắp tử vong.
Nhưng cô bé cố chấp cho rằng mẹ mình còn sống, cô bé nói nghe thấy mẹ gọi mình. Điều này sao có thể xảy ra.
“Chú ơi thật mà! Cháu thật sự nghe thấy mà! Xin chú hãy cứu mẹ cháu!” Tuy đã tắt tín hiệu cầu cứu nhưng Hàn Trác Vũ không thể nào từ chối đôi mắt đầy nước mắt và chờ mong của cô bé.
“Chú sẽ giúp cháu.” Nhận áo mưa từ tay về sĩ mặc vào cho cô bé, thanh niên ôm bé, bước nhanh trong màn mưa.

Dù thế nào, cậu cũng phải cố gắng để giúp đỡ chút hi vọng nhỏ nhoi này.