May 4, 2018

[THTGQ] Chương 7

Chương 7: Mèo hoang 7
A Phúc mở to mắt vô tội: “Chết rồi, Cửu Cửu ngất rồi.”
A Hỉ nói: “Chắc chắn là con quỷ vừa rồi dọa Cửu Cửu.”
A Thọ nói: “Mấy cậu còn mặt mũi mà nói à, bao nhiêu ma như vậy mà vẫn để nó chạy, đúng là mất mặt ma.”
A Hỉ: “… Làm như thể cậu cản được nó ấy.”
A Lộc mặt không cảm xúc: “Xem Thư Cửu thế nào đã.”
A Phúc bay tới, cúi đầu nhìn Thư Cửu, “Xong rồi xong rồi, chắc chắn là bị con quỷ kia hù chết rồi, mặt trắng bệch thế này, chẳng có tí máu nào cả.”
A Thọ đột nhiên ngồi xổm xuống, nhìn tờ giấy vàng nhàu nát trên mặt đất, híp mắt nói: “Tôi thấy có khi không phải bị con quỷ vừa rồi dọa đâu, không chừng bị các cậu dọa đấy.”
A Phúc nói: “Sao thế được, chúng ta không có cơ thể, Cửu Cửu làm sao nhìn thấy mình được.”
A Lộc cũng cúi đầu nhìn tờ giấy vàng kia, nói: “Đây là bùa hộ mệnh, linh lực rất cao, vừa rồi có lẽ Thư Cửu nhìn thấy chúng ta rồi.”
A Hỉ nhíu mày nói: “Bùa hộ mệnh? Sao mà thế được, vừa rồi con quỷ kia cũng dẫm lên hoàng phù, nếu là bùa hộ mệnh thì sao nó chẳng có vấn đề gì cả?”
A Phúc mở to mắt, nói: “Vừa rồi tôi đụng vào cũng có sao đâu.”
A Hỉ ghét bỏ: “Đấy là vì cậu không có ác ý với Thư Cửu.”
A Phúc nói: “A Hỉ ngốc thật, cái này có gì mà không hiểu, vậy chứng tỏ con quỷ mượn xác hoàn hồn vừa rồi cũng không có ác ý với Cửu Cửu đó thôi.”
A Phúc là con ma ngốc bạch ngọt chính hiệu trong bốn con ma, lúc nào cũng bị A Lộc phúc hắc mặt liệt trêu chọc, A Hỉ tự cho mình rất thông minh, kết quả bị A Phúc khinh bỉ…
A Hỉ không phục: “Con quỷ kia oán khí nhiều như vậy, chẳng lẽ còn định tìm Thư Cửu để báo ân à?”
A Thọ nói: “Tôi thấy giờ không phải lúc thảo luận vấn đề này, mau đưa Thư Cửu lên giường đi.”
A Hỉ gật đầu, nói: “Dùng quỷ lực chữa vết thương trên trán cậu ấy luôn đi, như vậy sáng mai Cửu Cửu tỉnh lại chắc chắn sẽ cho rằng mình đang nằm mơ, chúng ta cũng không phải dọn nhà.”
A Phúc vỗ tay: “A Hỉ thông minh quá!”
A Lộc: “…”
A Thọ: “…”
Khi Thư Cửu tỉnh lại đã là sáng hôm sau, rèm không kéo xuống nên ánh mặt trời nóng bỏng xuyên qua cửa sổ, hắt thẳng lên mặt Thư Cửu, khiến cậu nhíu mày, chậm rãi tỉnh lại.
Cậu mặc chiếc áo ba lỗ hay mặc khi đi ngủ, còn đang đắp chăn, tuy cậu không biết vì sao giữa mùa hè mình lại đắp chăn bông, còn trùm kín mít…
Nắng rất rực rỡ, có vẻ như thời tiết khá đẹp, vì vẫn còn sớm nên nghe tiếng chim hót rất rõ, mấy bác gái dưới tầng đã bắt đầu đi tập thể dục, tiếng chào hỏi liên hồi, hết thảy đều rất bình thường.
Thư Cửu cảnh giác nhìn quanh, sau đó lại sờ trán, xoa gáy, lầm bầm: “Hóa ra là gặp ác mộng, sợ thế, may quá…”
Thư Cửu nhìn đồng hồ, đúng 7 giờ, vội vàng vào phòng tắm tắm qua, thay bộ quần áo sạch sẽ, cậu không quên ‘Tra nam’ nói sáng nay sẽ tới đón mình, về sau mình cũng là người kiếm được tiền từng phút từng giây rồi.
Thư Cửu thay đồ, thu dọn cả laptop mang theo.
A Phúc bay trên giường Thư Cửu, nhìn cậu bận rộn, nói: “Thư Cửu định dọn nhà à? Tôi không nỡ xa Thư Cửu chút nào!”
A Lộc xoa đầu A Phúc, nói: “Chắc chỉ đi xa một chuyến thôi, toàn thu dọn những đồ cơ bản thôi mà.”
A Phúc cảm kích, dùng đôi mắt trong veo nhìn chằm chằm A Lộc, nói: “Thật sao? May quá!”
A Lộc: “…”
A Lộc nhìn đôi mắt to sáng rực của A Phúc, không nói gì, chỉ mặt không cảm xúc quay đi.
Thư Cửu thu dọn xong cũng đã gần 9h, kích động xoa tay, nghĩ thầm một tháng nhận được 500.000, mình phải tiêu thế nào đây, đầu tiên là mua xe, mua một chiếc xe thật xịn, sau đó thì sao? Mở rộng tiệm hoa? Hay là tiếp tục kinh doanh cửa hàng quan tài của ông?
Thư Cửu đang tự hỏi tương lai của mình, đột nhiên mặt cứng đờ, giờ cậu mới nghĩ đến một vấn đề bị mình bỏ qua, ‘tra nam’ kia nói đến đón mình, nhưng ‘tra nam’ làm kiểu gì để biết địa chỉ của mình?
“Keng –“
Chuông cửa đột nhiên vang lên, Thư Cửu vội vàng chạy ra, vừa mở cửa, đập vào mắt là hai người cao to đẹp trai, mặc vest đen, đeo kính râm, giày da bóng loáng.
Hai người đàn ông tháo kính râm xuống, người bên trái nói: “Xin chào, cậu là cậu Thư đúng không? Tôi là Vương Triều, cậu ấy là Mã Hán, boss sai chúng tôi tới đón cậu Thư.”
Thư Cửu: "...".
Lông mày Thư Cửu giật giật, Mã Hán thấy cậu đứng ở cửa không nhúc nhích, nói: “Cậu Thư? Cậu còn chưa dọn đồ xong à?”
Thư Cửu không trả lời, đột nhiên hỏi: “Các cậu còn có hai người đồng nghiệp tên là Trương Long Triệu Hổ, một sư gia là Công Tôn tiên sinh, còn cấp trên là Bao đại nhân đúng không? Cả Triển hộ vệ và Cẩm mao thử Bạch Ngọc Đường nữa.”
Vương Triều: “…”
Mã Hán quay sang Vương Triều, nói: “Vương Triều, cậu ấy biết cả Bao đầu kìa.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đột nhiên cảm thấy kiếm 500.000 cũng chẳng dễ dàng gì. Ít nhất trong một tháng tới, cậu sẽ ở chung với một đám thần kinh, chẳng biết sau một tháng này, mình có bị đồng hóa không.
Nếu giờ chỉ có thần kinh mới kiếm ra tiền, kỳ thật Thư Cửu rất sẵn lòng làm thần kinh…
Hành lý của Thư Cửu chỉ có một chiếc vali, nói “Đợi một lát”, liền chạy vào kéo vali, khóa cửa, Vương Triều và Mã Hán đều không vào nhà.
Mã Hán tuy cao to đẹp trai, nhưng lại rất chất phác, chủ động giúp Thư Cửu xách vali, Vương Triều lạnh lùng hơn anh ta, nhưng cũng rất lịch sự lễ phép với Thư Cửu.
Họ vừa xuống cầu thang, bốn con ma Phúc Lộc Thọ Hỉ liền nhoài người ra cửa sổ nhìn theo.
A Phúc nói: “Cửu Cửu giỏi thật! Vậy mà có thể sai đại quỷ của Minh phủ xách vali cho mình!”
A Hỉ hừ một tiếng, nói: “Cái này có gì mà giỏi, nhớ năm đó tôi còn để Tống đế vương xách hòm cho tôi kìa.”
A Lộc: “…”
A Thọ: “…”
A Hỉ: “Này này, mấy cậu đừng có bày vẻ mặt không tin như vậy chứ, tôi không phải con ma thích nói dối! Vì sao ngay cả A Phúc cũng không tin tôi?!”
Thư Cửu ngồi vào trong chiếc xe sang trọng, Mã Hán lái xe, Vương Triều ngồi ở ghế lái phụ, đi một lát đã đến khu vắng vẻ hồi trước, sau đó là chiếc cổng chào phục cổ, chiếc xe sang trọng màu đen đi vào cổng chào, chỉ một lát đã thấy biển vàng “Xuất sinh nhập tử”, tòa nhà phục cổ xuất hiện trước mặt.
Cổng chào to đùng bên ngoài kia kỳ thật cũng rất có lai lịch, đi qua cổng chào thì dù có là người thường cũng nhìn thấy quỷ quái thần minh.
Trước cửa nhà có hai người, cũng mặc vest đen.
Xe dừng lại, Vương Triều xuống xe, mở cửa xe cho Thư Cửu, sau đó nói với Trương Long đứng ở cửa đón: “Đại nhân đâu?”
Trương Long bất đắc dĩ nói: “Đại nhân đi hòa giải mâu thuẫn rồi.”
Triệu Hổ nói: “Cậu cũng biết mà, phòng bài VIP hơi lộn xộn, Tần Thủy Hoàng cứ nhìn thấy Lưu Bang là lại nổi khùng, đúng lúc Khương Tử Nha qua chơi, lúc hai người họ đánh nhau thì làm đổ trà lên roi Đả Thần của Thái công, vậy nên…”
Vương Triều: “…”
Mã Hán: “…”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nghe mà hoa mắt chóng mặt, cậu cảm thấy cậu có thể hiểu từng chữ mà người đàn ông này nói, nhưng khi ghép lại thì không thể nào hiểu nổi.
Thư Cửu theo Tứ đại môn trụ của Minh phủ vào trong, chẳng mấy chốc đã đến khu quan sát, Mạnh bà bà đứng đó, cười tủm tỉm, chống quải trượng, nâng bát, quải trượng đập vào bệ đá phát ra tiếng ‘bịch bịch bịch’, chậm rãi đi tới.
Thư Cửu lập tức lạnh hết cả gáy, rụt rụt cổ, tứ đại môn trụ cũng rụt cổ.
Mạnh bà bà cười tủm tỉm nói: “Ai nha, đến xem này, cái cậu đẹp trai này là ai vậy, sao bà già này thấy quen thế?”
Triệu Long rụt cổ, gượng cười nói: “Bà bà, đây là người boss mời đến, một tháng tới sẽ ở đây.”
Mạnh bà bà cười “à há há há há”, nói: “Được được được, đừng nhìn bà già này nhiều tuổi, nhưng bà thích đông vui lắm. Cậu trai à, sau này có rảnh thì qua thăm bà nhé, hàng ngày bà sẽ chờ cậu đến ăn canh, chờ mãi chờ mãi, người ăn canh đã lên đến hàng trăm hàng nghìn, mà chẳng thấy bóng dáng cậu đâu…”
Thư Cửu lại run rẩy, cậu thật sự không muốn ăn canh đâu!
Vương Triều xen ngang: “Bà ơi, bọn cháu còn phải về báo cáo với boss, lát sẽ để cậu Thư nói chuyện với bà sau.”
Mạnh bà bà cũng không ngăn cản, cười tủm tỉm nói: “Được, mấy cậu đi đi, dù sao bát canh của bà này sớm không uống, muộn cũng phải uống, không uống canh của bà, đời đời kiếp kiếp đều đau đớn, uống canh của bà, mới biết được ngũ vị trần gian…”
Huyệt thái dương của Thư Cửu giật giật, chưa bao giờ thấy ai quảng cáo cho đồ của mình mà đáng sợ như vậy.
Tứ đại môn trụ dẫn Thư Cửu đi gặp Tra Phược.
Giống lần đầu Thư Cửu gặp Tra Phược, anh đang ngồi ở bàn bát tiên giữa sảnh, gương mặt lạnh lùng.
Bên cạnh Tra Phược là một cô gái, đang pha trà cho anh, mặc trang phục cổ, cổ áo rất thấp, tôn lên dáng người lồi lõm, gương mặt xinh đẹp quyến rũ, Thư Cửu chưa từng thấy mỹ nữ như vậy.
Đát Kỷ thấy Thư Cửu nhìn mình chằm chằm, như thể sắp chảy nước miếng, chảy máu mũi, che miệng cười khanh khách, nói: “Anh ơi, uống ly trà không?”
Thư Cửu rất không có tiền đồ, nuốt nước bọt.

Tra Phược không nói gì, chỉ lạnh mặt, dùng ngón tay gõ nhẹ mặt bàn, Đát Kỷ đột nhiên run lên, yên lặng cúi đầu lui ra ngoài.

May 2, 2018

[THTGQ] Chương 6

Chương 6: Mèo hoang 6
“Tối ngày 06, thành phố đã xảy ra một vụ trộm, hiện tại cảnh sát đang điều tra vụ án này, trong sáng nay, di thể nạn nhân vụ án đã bị người cướp mất, hơn nữa, camera giám sát còn ghi được video rất kì lạ, cảnh sát đang điều tra kỹ hơn.”
Trong chiếc Bentley xa hoa đương nhiên lắp màn hình tivi, chẳng biết là kênh nào đang chiếu chương trình gì, đợi biên tập viên nói xong, trên màn hình liền phát đoạn ‘Video kỳ lạ’ kia.
Chỉ thấy nạn nhân tự đứng dậy, sau đó nghiêng ngả đôi chút, ánh mắt ngơ ngác, dần dần ra khỏi màn hình.
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu xem tivi, đột nhiên nuốt nước bọt, gáy lạnh toát.
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, nói, “Mấy kênh này vì rating mà càng ngày càng vớ vẩn, đoạn video kia vừa nhìn đã biết là giả rồi.”
Tra Phược ngồi cạnh cậu, mặt lạnh lùng, liếc mắt nhìn cậu, nếu muốn miêu tả thì có lẽ phải nói là “Nhìn đời bằng nửa con mắt”, Thư Cửu cảm thấy cậu đã từng thấy ánh mắt này rồi, chính là lúc cậu ship hoa đến nhà đại gia này, Hoạt Vô Thường cũng nhìn cậu bằng ánh mắt đó.
Tử Hữu Phân lái xe, nở nụ cười nói, “Quên mất chưa giới thiệu chủ nhân nhà tôi, anh ấy họ Tra.”
Thư Cửu thuận miệng: “Tra? Tra nam à…”
Thư Cửu nói quá nhanh, nói xong cũng hối hận, thiếu chút nữa chết cóng trước ánh mắt của tra nam.
Tử Hữu Phân dành tặng cho cậu ánh mắt bội phục qua kính chiếu hậu.
Thư Cửu đổi đề tài, hùng hồn nói với ‘tra nam’: “Anh vẫn chưa nói cho tôi biết anh định đi đâu, tôi muốn về nhà luôn, thả tôi xuống ở ngã tư sắp tới là được, cảm ơn.”
Tử Hữu Phân: “…”
Tra Phược không thèm để ý tới cậu, mắt nhìn thẳng vào tivi, nói: “Tôi là Tra Phược, Diêm vương quản lý thập điện, mấy hôm trước có ác quỷ chạy ra khỏi Minh phủ, ác quỷ chí âm, muốn ở nhân gian lâu dài thì phải tìm ký chủ, tôi sai quỷ điều tra, mạng của cậu là hợp nhất, vậy nên mấy ngày nay, vì an toàn của cậu, cậu đừng có chạy lung tung.”
Thư Cửu nghe vậy, dùng ánh mắt như nhìn thằng đần nhìn anh, sau đó nói: “Dạo này thầy bói làm ăn được lắm à? Thuê được quản gia, đi Bentley cơ à? Tôi có nên đổi nghề không nhỉ?”
Tra Phược: “…”
Tra Phược nhướn mày, bầu không khí trong xe bỗng chốc lạnh hơn hẳn, Thư Cửu bỗng cảm thấy có luồng gió lạnh buốt thổi qua, nổi hết da gà.
Hoạt Vô Thường bình tĩnh quay mặt đi, nhìn cảnh ngoài cửa sổ.
Tử Hữu Phân gượng cười hai tiếng, hòa giải: “Cậu Thư, boss nhà tôi rất hài hước đúng không? Kỳ thật boss nhà tôi rất thích hoa cậu bán, muốn mua hoa lâu dài, hơn nữa còn muốn thử tự trồng.”
Thư Cửu mở to mắt, nói: “Nhưng mà tôi không bán hoa trồng, tôi chỉ bán bó hoa thôi… A, đương nhiên nếu anh muốn mua nến, trong tiệm tôi cũng có.”
Tra Phược mặt không biểu tình tiếp lời, “Một tháng hai mươi vạn.”
Thư Cửu mở to mắt nhìn đại gia ‘tra nam’, vẻ mặt không tin nói: “Cái gì?”
Tra Phược “Chậc” một tiếng, dường như cảm thấy không kiên nhẫn, nói: “Chê ít à? Một tháng 50 vạn?”
Thư Cửu hô to: “Thành giao!!! Không phải chỉ là trồng hoa thôi sao, trồng cả tôi cũng được!”
Tử Hữu Phân: “…”
Hoạt Vô Thường: “…”
Chỉ có Tra Phược rất bình tĩnh, mặt vẫn không cảm xúc, như thể cơ mặt bị liệt, nếu không phải anh ta rất đẹp trai, ai mà chịu được người như vậy chứ.
Tra Phược bổ sung: “Trong vòng một tháng, cậu phải chuyển tới chỗ tôi, gọi đến là đến.”
Thư Cửu gật đầu liên hồi, nói: “Yên tâm yên tâm! Đảm bảo gọi đến là đến! Khách iu, tôn chỉ của cửa tiệm là khách hàng là thượng đế, phải làm cho khách hàng cảm thấy thoải mái như ở nhà, chỉ cần anh yêu cầu, tôi nhất định sẽ làm được!”
Tra Phược khó được khi lộ vẻ ghét bỏ: “Cậu nhầm rồi, Thượng đế là thần bên phương Tây, tôi là Minh chủ thập điện.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu nhất thời im lặng, thầm nghĩ đại gia đang yên đang lành, hóa ra lại là một gã thần kinh, chẳng lẽ dạo này phải không bình thường chút mới kiếm được tiền à? Lại còn Minh chủ nữa, tôi còn là ngọc hoàng đại đế đây này!
Thư Cửu nói: “Đợi một lát, giờ đi luôn à, tôi còn phải về nhà lấy ít đồ nữa.”
Tra Phược không kiên nhẫn, nhưng vẫn nói: “Sáng mai tôi sẽ cử người đến đón cậu.”
Thư Cửu lập tức gật đầu.
Tra Phược nói: “Đỗ xe.”
Tử Hữu Phân đáp lời: “Dạ, boss.”
Anh ta nói xong liền nhấn phanh, xe dừng kít lại, Tra Phược mở cửa xe, ném Thư Cửu xuống, nhét một tờ màu vàng vào tay Thư Cửu: "...".
Thư Cửu còn ngơ ngác nắm chặt tờ giấy tưởng tiền, nhìn quanh lại thấy đây là đồng không mông quạnh, chiếc Bentley sang trọng cứ thế phóng vụt đi.
Giờ Thư Cửu mới hét lên: “Khốn nạn, ít nhất cũng phải đưa tôi đến bến xe bus chứ!”
Thư Cửu hét nửa ngày, cúi đầu mở tờ giấy ra, không phải tiền, mà là tờ giấy nền vàng trên có mấy chữ viết như gà bới, Thư Cửu không nhận ra được.
Thư Cửu giận dữ vo viên tờ giấy lại rồi nhét lung tung, sau đó không còn cách nào, tự mình đi bộ, may mà đi chừng 20 phút là thấy có người, gần đó còn có trạm xe bus.
Khi Thư Cửu về đến nhà, trời đã tối, đúng giờ tan tầm nên vừa vào nội thành đã gặp tắc đường.
A Phúc nghe cửa ‘cạch’ một cái, nói: “A, Cửu Cửu về rồi!”
A Hỉ và A Thọ đã về từ lâu, thấy Thư Cửu về thì cũng yên tâm.
A Lộc nói: “Lần này ngay cả đại quỷ Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân của Minh phủ đều xuất hiện, xem ra chuyện lần này không nhỏ đâu.”
A Hỉ nói: “Hi vọng Cửu Cửu đừng bị dây vào.”
A Thọ nhún vai nói: “Tôi nghĩ chắc là dây vào rồi, nếu không thì sao Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân phải đến tìm cậu ấy?”
A Hỉ lườm nó: “Cậu không nói mấy lời may mắn được à.”
A Thọ cười tủm tỉm nói: “Mình là ma mà, đương nhiên phải nói mấy chuyện ma quỷ rồi.”
A Hỉ: “…”
A Phúc nói: “Ơ, mọi người nhìn kìa, cậu ấy đang dọn đồ à?”
A Lộc nhíu mày, nói, “Trên người cậu ấy có một luồng linh lực rất mạch.”
A Thọ nói: “Cậu nói tôi mới để ý.”
Thư Cửu đang thu dọn đồ đạc, một tháng 50 vạn, dù tiệm hoa có đóng cửa một tháng cũng không vấn đề gì, Thư Cửu vừa ngâm nga hát vừa tắt máy, sau đó thu dọn mấy bộ quần áo để thay, kỳ thật cũng chẳng có gì cần mang.
Thư Cửu vừa dọn xong, chợt nghe thấy có người gõ cửa, còn tưởng là mấy bác gái tổ dân phố, dạo này thấy bảng tin dán thông báo tổ dân phố đang diệt gián, yêu cầu mọi nhà phải phối hợp với tổ dân phố.
Thư Cửu lên tiếng, “Đừng gõ nữa, ra ngay đây!”
Cậu ra cửa, mở khóa, bên ngoài chẳng có ai, Thư Cửu thầm mắng, “Lại con nhà ai nghịch không biết!”
Vừa định đóng cửa, bỗng một bóng người xuất hiện tại cửa, sau đó ‘rầm’ một cái va vào cửa, trán Thư Cửu bị cửa đập vào, lảo đảo lui ra sao hai bước, ngã ngồi xuống đất, cả trán cả mông đều đau nhức, tờ giấy vò nhét vào túi quần cũng rơi xuống đất.
Thư Cửu vừa xoa mông vừa mắng, “Đệch, má nó!”
Thư Cửu còn đang định chửi, ngẩng đầu liền nhìn thấy một người đội mũ lưỡi trai, mặc bộ quần áo thể thao, khóa kéo cao che kín đến tận cằm.
“Á á á á á ----“
Thư Cửu đột nhiên hét lên, người này có hóa thành tro Thư Cửu cũng nhận ra, huống chi mặc hắn ta trắng bệch, nhìn hệt như xác chết sống lại.
Thư Cửu vừa rồi còn đang lầm bầm đoạn video xem trên Bentley kia vớ vẩn, giờ gặp được thật rồi.
A Phúc nói: “A, ma kìa!”
A Hỉ nói: “Kỳ lạ thật! Mượn xác hoàn hồn à? Hắn ta có làm hại Cửu Cửu không!”
A Thọ giữ chặt A Hỉ, nói: “Xem sao đã.”
A Lộc cũng nói: “Quỷ có thể mượn xác hoàn hồn thì không tầm thường đâu.”
Không ngờ A Lộc còn chưa nói xong, A Phúc đã dũng cảm xông tới, nhảy ra sau lưng người nọ, đấm đạp liên hồi, miệng gào lên: “Ma quỷ cút đi, ma quỷ cút đi!”
Quái nhân kia vừa bước lên một bước, liền dẫm phải tờ giấy vàng, cũng không ngờ A Phúc đột nhiên xông tới ‘Tập kích’, động tác hết sức kỳ lạ, như thể tay chân không phải của hắn ta, vung tay muốn kéo A Phúc xuống.
Thư Cửu ngồi dưới đất còn chưa đứng dậy, sợ tới mức chẳng còn hơi sức rồi, cậu căn bản không biết tờ giấy vàng này là hoàng phù của Tra Phược, linh lực rất mạnh.
Thập điện Minh phủ, mỗi điện đều có một Diêm vương riêng, Diêm vương là ‘phược’, ý là trói người có tội, Tra Phược quản lý chung cả thập điện, linh lực tất nhiên không tầm thường.
Hoàng phù của Tra Phược vừa có thể hộ thân, vừa có thể… Gặp quỷ. Bởi vậy Thư Cửu dùng phàm thể cũng có thể thấy ma quỷ.
Thư Cửu thấy xác chết vùng dậy đã bị dọa đến chết đi sống lại, đột nhiên thấy một thứ màu trắng xuất hiện, nhìn như chibi của một con ma, sau đó hai con ma quấn lấy nhau mà đánh đấm.
A Hỉ thấy A Phúc xông tới, cũng không thể mặc kệ A Phúc, liền nhào tới.
Thư Cửu nhìn thấy một con ma chibi đánh nhau với xác chết vùng dậy, sau đó lại một con ma chibi khác xuất hiện, vài giây sau lại một con khác, lần này không phải chibi nữa, nhưng cũng không giống người thường, mà sắc mặt tái nhợt, môi tím ngắt, hơn nữa còn bay là là trên không trung, gương mặt không cảm xúc, không lâu sau, lại một con khác nhảy ra, mặt cũng trắng bệch, A Thọ nói: “Mấy người chơi quỷ đè quỷ à? Như mấy bà đanh đá cấu xé nhau thế kia, mất hết thể diện của quỷ.”

Thư Cửu thở không ra hơi, mắt nhắm lại, ngất xỉu…

Apr 30, 2018

[THTQT] Chương 5

Chương 5
Cô hồn dã quỷ chẳng khác gì mèo hoang.
Chúng phần lớn đều không chủ động tấn công người, nhưng chúng mệt mỏi, yếu ớt, toàn thân bẩn thỉu, tỏa ra hơi thở khiến người thấy khó chịu.
Nó là một cô hồn dã quỷ như vậy.
Nó còn nhớ mình bay lượn bốn phía, không mục đích, không biết vì sao mình không vào Thập Vương điện của Minh phủ, dù không uống canh Mạnh Bà, chưa qua cầu Khổ Trúc, chưa đánh mất lục hồn đạo, nhưng khi thời gian dần qua, nó đã không còn nhớ được chấp nhất của mình.
Nó chạy vào khu chung cư, mọi người sẽ cảm thấy một luồng gió lạnh thổi qua, vô tình đánh vỡ chậu hoa ở cửa nhà, “Choang” một tiếng.
Có người chạy ra, nó nhớ rõ gương mặt người kia, rất đẹp, rất trẻ, chàng trai nhìn tứ phía, lầm bầm một câu, “Mèo hoang à?”
Sau đó, chàng trai lấy một bát nhỏ đặt ở cửa, đổ thức ăn khô cho mèo vào đó.
Ma tất nhiên không cần ăn, huống chi đấy còn là thức ăn cho mèo, nhưng hôm sau, chàng trai đó lại đổ thêm thức ăn cho mèo, ngày thứ ba, ngày thứ tư, ngày thứ năm.
Cứ như vậy…
Chàng trai ngày ngày đổ thêm thức ăn cho mèo, còn con quỷ kia ánh mắt vẫn lạnh lùng, không cảm xúc, mà ngày nào cũng lơ lửng trong hành lang, nhìn chàng trai đổ thêm thức ăn cho mèo…
***
Đêm hôm đó, Thư Cửu ngủ không yên, cậu cứ mơ thấy cảnh một chàng trai ngồi xổm xuống đổ thức ăn cho mèo vào bát, chàng trai này rất trẻ, chắc đang là sinh viên, mang vẻ đẹp kiểu trung tính, nhưng chắc chắn là hot boy ở trường.
Mà cách đó không xa, một con ma mặt trắng bệch đang lạnh lùng theo dõi cậu.
Thư Cửu a một tiếng, bừng tỉnh, sau đó không dám ngủ tiếp.
Phúc Lộc Thọ Hỉ đang chơi mạt chược, nghe thấy tiếng động.
A Hỉ nói: “Bắc Phong. Cửu Cửu gặp ác mộng à?”
A Phúc nói: “Bính. Đúng vậy đúng vậy, đáng thương quá, người thường mà ngủ không ngon thì hôm sau sẽ mệt mỏi đúng không?”
A Lộc nói: “Tam điều. Lúc nói chuyện thì đừng có liếc trộm bài tôi.”
A Phúc: “…”
A Phúc nói: “Sao keo thế, chỉ liếc một cái thôi mà…”
A Thọ nói: “Đại đồng. Xem ra Thư Cửu quả thật gặp quỷ xấu rồi.”
A Hỉ nói: “Ăn! Ha ha, đại đồng bị tôi ăn hết rồi! Quỷ xấu cũng đâu thể vào đây!”
A Lộc nói: “Vậy nếu Thư Cửu ra ngoài thì sao?”
Mặt bánh bao của A Phúc nhăn lại, buồn phiền nói, “Đúng vậy đúng vậy, làm sao giờ?”
A Hỉ nói: “Cửu Cửu mở cửa hàng hoa tươi online, chắc chắn phải ra ngoài ship hàng.”
A Thọ nói: “Vậy thì đi theo thôi, mấy cậu là trạch ma à? Hay tưởng mình là ma cà rồng, gặp ánh sáng là chết?”
A Phúc nhăn mặt quỷ, nói: “A Hỉ A Hỉ, A Thọ nhà cậu ăn nói khó nghe thế.”
A Hỉ xù lông, “Nói bao nhiêu lần rồi, tôi là nam quỷ! Nam quỷ đấy! A Thọ cũng là nam quỷ! Tôi với cậu ta hoàn toàn trong sạch! A Lộc mới là của nhà cậu! Ma cả khu chung cư này đều là của nhà cậu!”
A Phúc kinh ngạc mở to mắt quỷ, ấp úng nói: “Cậu… Sao cậu biết tôi với A Lộc… Đúng rồi, là A Lộc ép tôi, nói muốn song tu với tôi… Cậu cũng biết A Lộc mà nghiêm mặt lại thì ma sẽ sợ thế nào mà, nên tôi…”
A Lộc: “…”
A Hỉ: “…”
A Thọ: “…”
Cuối cùng, Thư Cửu quyết định xem AV để ngăn cản trí tưởng tượng bay xa, tránh tự hù chết mình, vì vậy cả đêm Thư Cửu ngồi trước máy tính xem AV “Ư a”, bốn con ma chơi mạt chược bên cạnh.
Lúc hừng đông, Phúc Lộc Thọ Hỉ mới thương lượng xong kế hoạch, từ giờ nếu Thư Cửu phải ra ngoài ship hoa, A Phúc và A Lộc sẽ ở lại trông nhà, tránh có ác quỷ chạy vào, A Thọ và A Hỉ đi ra ngoài làm vệ sĩ quỷ.
Trời vừa sáng, Thư Cửu liền không sợ nữa.
Gần trưa, Thư Cửu nhận được đơn đặt hàng.
Leng keng –
*Cửa hàng Alibaba*
Phương 1986: Giờ tôi đặt hàng thì chiều có giao được không?
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu, trong bán kính năm khu là giao được ạ ~ Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Phương 1986: Vậy thì được, tôi đặt hai bó cúc, chiều giao hộ tôi
Phương 1986: Cả thiệp nữa, trên thiệp viết, kính viếng em trai thân yêu
Thư Cửu: "...".
Giờ bán chạy nhất không phải hoa hồng mà là hoa cúc à? Sao toàn mấy kẻ khác người đến mua hoa cúc vậy!
Thư Cửu còn chưa kịp hối hận, người tên Phương 1986 kia đã logout rồi.
Thư Cửu trừng mắt nhìn màn hình, thôi, chắc không đến mức ngày nào cũng gặp ma đâu đúng không?
Qua loa ăn trưa, Thư Cửu liền cầm hoa đi ra ngoài, đi tàu điện ngầm xong lại đổi xe bus, đến nơi hóa ra lại là một khu biệt thư, hơn nữa còn rất xa hoa.
Người mua lần này là đại gia à?
Thư Cửu ôm hoa cúc bước vào, còn chưa đến nơi đã bị bảo vệ giữ lại hỏi han, quả nhiên là khu cao cấp, Thư Cửu đăng ký tên, viết rõ mục đích đến, rồi phải để lại CMND mới được vào.
Người mua quả nhiên là kẻ có tiền, tuy Thư Cửu không được vào nhà, nhưng người mở cửa lại là người hầu, mà qua khe cửa nhìn vào trong thì thấy nhà rộng thênh thang, không thấy điểm cuối, người hầu nhận hoa, ký nhận, liền để Thư Cửu về.
Thư Cửu quay lại chỗ bảo vệ, lấy lại CMND, dùng giọng vịt đực hừ hừ mấy câu, đút tay túi quần ra về, đi được vài bước đã bị người va phải.
Thư Cửu bị đâm đến nghiêng cả người, may mà không nặng, quay đầu nhìn lại người nọ, thấy người kia đội mũ lưỡi trai, mũ kéo rất thấp, giữa mùa hè mà mặc quần áo thể thao dài tay, khóa kéo cao, còn dựng cổ áo lên che cằm, thần thần bí bí, như thể ngôi sao sợ bị phóng viên phát hiện.
Nhưng điều khiến Thư Cửu chú ý không phải cách ăn mặc kỳ quái, mà cậu mặt trắng bệch, lùi ra sau, thiếu chút nữa ngã ngửa, nhìn bóng lưng người đàn ông kia mà miệng lưỡi khô khốc.
Thư Cửu nhớ rất rõ gương mặt người này, đây chính là nạn nhân bị đâm một dao ở ngực hôm qua…
Nếu không phải Thư Cửu đã thấy tin tức trên tivi, nhất định sẽ cho rằng mình bị ai đó trêu chọc, nhưng giờ cậu đã sợ tới mức không biết phản ứng sao rồi.
Người đàn ông đi xa dần, Thư Cửu mới tỉnh táo lại, vội vàng quay đầu rời đi, vì ruột gan đang rối bời nên không nhìn đường, đi được hai bước lại ‘a’ một tiếng, mũi đập phải người đối diện.
Thư Cửu chỉ cảm thấy mũi mình nhức vô cùng, nước mắt sinh lý không kìm được chảy xuống, Thư Cửu ôm mũi ngẩng đầu lên, sững sờ nhìn người trước mặt.
Thư Cửu nói: “Là anh à?”
Thư Cửu nghĩ nghĩ, tuy không tính là người xa lạ, nhưng mình quả thật không biết tên người ta.
Người đàn ông trước mặt chừng 30 tuổi, mặc vest đen, sắc mặt lạnh lùng, cao hơn Thư Cửu cả một cái đầu, dáng người rắn chắc, đúng kiểu móc treo quần áo, mặc gì cũng đẹp, mặc vest cũng không thấy gầy. Người này chính là chủ căn biệt thự cửa dát vàng hôm nọ.
Cửa dát vàng, chắc chắn là đại gia! Cửa như vậy, Thư Cửu phấn đấu cả đời cũng không xây được!
Người đàn ông hạ mắt nhìn Thư Cửu, sau đó lại nhìn quanh, vươn tay nắm chặt cổ tay Thư Cửu, kéo cậu đi.
Người đàn ông nói: “Đi theo tôi.”
Thư Cửu bị anh kéo một cái liền lảo đảo, người đàn ông kéo cậu đến bên chiếc Bentley đậu ven đường, Hoạt Vô Thường đi xuống từ ghế lái phụ, mở cửa xe cho người đàn ông, anh ta liền đẩy mạnh Thư Cửu vào trong xe, động tác rất thô lỗ.
“Này này, làm gì vậy, chúng ta cũng đâu có quen biết lắm, không cần phải ôn chuyện đâu!”
Thư Cửu kháng nghị không có tác dụng, bị nhét vào xe, sau đó người đàn ông cũng ngồi vào.
Tử Hữu Phân ngồi ở ghế lái, cười tủm tỉm quay đầu lại chào hỏi Thư Cửu, “Chúng ta lại gặp rồi, còn nhớ tôi không?”
Thư Cửu rất ấn tượng với anh ta, kỳ thật Thư Cửu vẫn nhớ rõ đám đại gia này, vì toàn kẻ thần kinh.
Thư Cửu thuận miệng nói một câu, “Tôi nhớ anh mà, cái người giọng rất hay.”
Tử Hữu Phân sững sờ, sau đó nở nụ cười, Hoạt Vô Thường mặt không cảm xúc nhìn Tử Hữu Phân, Tử Hữu Phân “khụ” một tiếng.
Người đàn ông ngồi cạnh Thư Cửu mặt còn lạnh hơn Hoạt Vô Thường, hơn nữa còn có khí thế rất đáng sợ.
Chất giọng trầm thấp của anh vang lên: “Đi đi.”
“Đợi đã! Đợi đã nào!” Khi xe đi rồi, Thư Cửu mới phản ứng lại, buồn bực nói, “Có chuyện gì vậy, muốn dẫn tôi đi đâu?”
Với tư cách là vệ sĩ, A Hỉ và A Thọ lại đứng yên, nhìn chiếc Bentley màu đen xa hoa nghênh ngang rời đi.
A Hỉ mở to hai mắt, nói: “A Thọ, giờ phải làm sao?”
A Hỉ nói, “Bình thường cậu vẫn khoe mình đạo hạnh cao thâm mà? Sao không đuổi theo?”
A Hỉ nói: “Cậu không móc mỉa người khác thì không chịu được à! Có giỏi cậu đuổi theo đi!”
A Thọ nhún vai, nói: “Người đàn ông kia không đơn giản đâu, ánh mắt vừa rồi rõ ràng là cảnh cáo, hiển nhiên anh ta nhìn thấy chúng ta.”
A Hỉ nói: “Nhưng mà trang phục của anh ta đâu có giống đạo sĩ hay mấy người bắt quỷ đâu. A đúng rồi, hai người lái xe kia nữa, sao tôi thấy quen thế nhỉ?”
A Thọ nghiêng đầu nhìn nó, cười tủm tỉm nói: “Hoạt Vô Thường, Tử Hữu Phân.”
A Hỉ hét lên, “Á… Tôi gặp đại quỷ ngoài đời rồi! Hoạt Vô Thường là nam thần của tôi, tôi chết bao nhiêu năm như vậy, chỉ từng xem mấy chương trình phỏng vấn của Hoạt Vô Thường trên tivi Minh phủ, đây là lần đầu nhìn thấy người thật! Á!!!! Kích động quá! Đẹp trai quá!!”
A Thọ: “…”
A Thọ nói: “Cậu khen ma khác là muốn làm tôi ghen à?”
A Hỉ: “…”
A Hỉ im lặng một lát, còn nói, “Vừa rồi tôi thấy nam thần mở cửa xe cho cái người mặt liệt kia, ai mà có thể khiến cho nam thần mở cửa xe nhỉ, nam thần là quan lớn nhất Minh phủ mà!”
A Thọ xoa cằm, nói: “Nói như vậy, tôi nghỉ nghĩ đến một khả năng…”

A Hỉ khiếp sợ tiếp lời: “Minh chủ?!”

Apr 28, 2018

[THTGQ] Chương 4

Chương 4
Vì cái chỗ ship hàng trời ơi đấy hỡi kia xa quá, Thư Cửu ra khỏi nhà từ chiều, mà về đến nhà đã là 9h tối! Ngay cả cơm tối cũng chưa được ăn.
Thư Cửu tuy không phải trạch nam thuần chủng, nhưng cũng chẳng muốn vào siêu thị mua đồ, liền tiện đường vào cửa hàng tạp hóa dưới phố, mua một hộp mì tôm, một bao thuốc lá rồi lên tầng.
Đun nước, ngâm mì xong, chợt nghe Alibaba kêu.
Leng keng –
*Cửa hàng Alibaba*
Mèo hoang: Giờ còn ship hàng không?
Mèo hoang: Cần rất gấp
Mèo hoang: Lấy ngay trong tối nay
Thư Cửu đọc, không chỉ muốn ship hàng gấp, tiếng leng keng vang lên liên hồi cũng rất đau đầu.
Phục vụ Hương Hương: Khách iu, trong vòng năm khu sẽ có shipper giao hàng, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Hương Hương: Nhưng phải xem tình yêu mua gì đã ạ, vì shipper cửa hàng em đi giao hàng rồi, giờ còn chưa về ~
Mèo hoang: Hoa mình muốn mua trên cửa hàng không đăng
Phục vụ Hương Hương: Vậy khách iu muốn mua loại nào ạ ~
Mèo hoang: 99 đóa cúc
Thư Cửu: “Đệch, lại một thằng biến thái nữa!”
Nhưng mà Thư Cửu tính thử, 99 đóa cúc, cũng nhiều tiền ghê, thái độ phải thật lịch sự!
Phục vụ Hương Hương: Dạ vâng khách iu ~ Em sẽ thêm mặt hàng này ạ ~ Có điều em phải báo trước với khách iu ạ ~ Vì ship hàng trong ngày nên giá sẽ cao hơn bình thường, không biết khách iu có đồng ý không ạ ~
Mèo hoang: Được.
Thư Cửu lập tức vào khu hàng VIP, thêm mặt hàng 99 đóa cúc, đồng thời tăng giá thêm 100 đồng, người mua Mèo hoang ấn đặt mua rất nhanh.
Phục vụ Hương Hương: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Mèo hoang: Không cần
Phục vụ Hương Hương: Dạ vâng ạ, em sẽ bảo shipper đi ngay, khách để ý nhận hàng ạ ~
Thư Cửu nhìn mì đã chín, kẹp 99 đóa cúc dưới cánh tay, sau đó ôm mì, vừa xuống tầng vừa ăn ngấu nghiến, vài miếng đã hết cả hộp, vứt luôn vào thùng rác khu chung cư, sau đó châm điếu thuốc, dùng giọng vịt đực nghêu ngao hát.
Địa chỉ mà người mua Mèo hoang đưa cũng không cần phải đi xe, ở ngay gần đây, là khu chung cư cạnh cửa thành.
Kỳ thật nhà Thư Cửu cũng là chung cư, có điều ở tầng khá thấp, chung cư của người mua chỉ cách khu này một con phố.
Thư Cửu cầm hoa, dù chân dài, đẹp trai, nhưng đêm hôm khuya khoắt ôm hoa cúc đi loanh quanh cũng rất thu hút sự chú ý, nhưng với Thư Cửu mà nói, có tiền là đủ rồi, bị người ta nhìn cũng có mất miếng thịt nào đâu!
Không lâu sau, Thư Cửu đã đến nơi, bước vào thang máy. Đêm hôm thang máy cũng chẳng có ai, lúc vào thang máy, cửa chuẩn bị đóng lại, Thư Cửu chỉ cảm thấy có một cơn gió lạnh vèo một cái thổi qua, khiến cậu run lên, vội vàng quay đầu nhìn lại, nhưng chẳng thấy gì cả, làm cậu nổi hết da gà.
Thư Cửu lầm bầm “Xui v~”, sau đó ấn số tầng, đợi một lát, thang máy ‘đinh’ một tiếng mở ra.
Thư Cửu cầm hoa đi ra ngoài, một tầng chung cư này có năm căn hộ, căn hộ Thư Cửu cần giao hàng là căn số 1, chắc là ở trong cùng, Thư Cửu đi dọc theo hành lang, lầm bầm, má nó, đêm hôm khuya khoắt mà đèn hành lang lại hỏng, khắp nơi tối đen như mực, chẳng nhìn thấy gì cả.
Hành lang ngoặt một cái, ở trong cùng chỉ có một căn hộ, cửa không khóa, hơi khép hờ, bên trong có ánh đèn mờ ảo, so với bên ngoài tối đen như mực thì quả thật rất sáng.
“Keng!”
Thư Cửu còn chưa gõ cửa liền bị giật mình, hóa ra là vì tối quá, mình đá vào cái bát cạnh cửa, bát bị hất văng, chắc là nhà nuôi chó mèo gì rồi.
Thư Cửu thở dài một hơi, gõ cửa, “Xin chào, em ship hoa đến ạ!”
Bên trong không có phản ứng.
Nhưng đèn còn mở nên hẳn phải có người, Thư Cửu lại gõ, “Có ai ở nhà không ạ, em đến giao hoa ạ, ra ký nhận hộ em với ạ!”
Thư Cửu gõ cửa ba lần, vẫn không có người đáp lại, cậu đành phải mở cửa to hơn, bước vào, thế này chắc cũng không tính là vô duyên đâu ha?
Thư Cửu vừa mới đẩy cửa ra, đã thấy trên mặt đất có thứ gì dính dính, màu đỏ, đỏ tươi…
Thư Cửu bất giác lạnh cả gáy, tay dùng sức đẩy hẳn cửa ra, chỉ thấy đèn trong phòng sáng rực, có một người nằm giữa phòng khách, bị đâm một dao, miệng há hốc mắt trừng to, trên sàn nhà toàn máu là máu.
“A a a a a a a a !!”
Lần đầu Thư Cửu cảm thấy mình sợ thật sự, sợ tới mặt trắng bệch, mì tôm sắp sửa phun ra khỏi cổ họng, vứt bó cúc lại, vắt chân lên chạy, không kịp đi thang máy mà chạy thẳng thang bộ xuống, giữa đường còn trượt chân va vào lan can, trán sưng u một cục.
Thư Cửu chạy thẳng một mạch về nhà, thành phố X cũng khá phát triển, dù trời tối, đường vẫn rất đông đúc, vô số người nhìn thấy một cậu trai cao ráo sáng sủa chạy như điên trên đường, không khỏi lắc đầu tiếc hận, đẹp trai vậy mà lại bị dở hơi…
Thư Cửu chạy thẳng về nhà, bò lên tầng, “Rầm” một tiếng đóng cửa lại, mở hết đèn trong nhà, tìm điếu thuốc trong túi quần để tự an ủi, tay tìm thuốc cũng run lên, mãi mới châm được điếu thuốc.
“Ai nha, Thư Cửu bị làm sao vậy?”
“Đầy đầy mồ hôi, mặt trắng bệch, chẳng lẽ bị ma dọa?”
“Sao thế được, cậu ấy ngày nào chẳng ở cùng mình, làm gì có chuyện bị ma dọa, chúng ta là ma rồi mà!”
“Nhưng mà cậu ta không nhìn thấy mình.”
“Gặp ma thật đấy, cậu ngửi thử xem, trên người cậu ta có mùi âm khí rất mới, của ma mới chết ấy!”
“Vậy sao vậy sao, để tôi ngửi thử.”
“Tôi cũng muốn ngửi! Tôi cũng muốn ngửi!”
“Cả tôi nữa, cả tôi nữa!”
“Hình như Thư Cửu gặp phải thứ xấu rồi, mùi ma này khó ngửi quá, có lẽ là quỷ oan, mà có khi lại là ác linh cũng nên.”
“Nó quấn theo Thư Cửu thì làm sao giờ?”
“Chúng ta ở chùa đây bao lâu rồi, với tư cách là ma tốt, chúng ta đương nhiên phải bảo vệ Thư Cửu rồi!”
“Đúng thế đúng thế, nhưng nếu ác quỷ linh lực rất mạnh thì phải làm sao đây!”
“Châm ngôn bốn chữ!”
“Cái gì vậy?”
“Là gì thế?”
“Tùy cơ ứng biến!”
“…”
“…”
“…”
Thư Cửu tựa vào cửa nghỉ ngơi, phả khói ra, cậu chỉ có mắt của người thường, không hề nhìn thấy mấy cái bóng trắng bay tới bay lui trong phòng, đếm đi đếm lại cũng phải được bốn con!
Kỳ thật Thư Cửu ‘ở chung’ với ma từ rất lâu rồi, hơn nữa không chỉ một con.
Mạnh bà bà nói âm khí trên người Thư Cửu rất nặng, kỳ thật ít nhiều cũng vì bốn con ma này. Dù là ma tốt hay ma xấu, dù cố tình hay vô ý, ma quỷ dù sao cũng không phải người thường, chúng nó không có khí dương cương, ở lâu với người bình thường là không được.
Bốn con ma này vốn là quỷ lang thang, vì âm khí nặng quá nên không thể ở lâu một chỗ, bay lượn khắp nơi, mãi đến khi chúng nó bay đến khu nhà Thư Cửu ở mới định cư, tự đặt tên cho mình là Phúc Lộc Thọ Hỉ.
Chỗ Thư Cửu ở là một nơi rất tốt, tuy bản thân cậu không nhìn ra, nhưng bốn con ma lại nhìn ra, phong thủy không tệ chút nào.
Lúc ấy ông Thư Cửu vừa mới mất, bốn con ma thấy Thư Cửu đang thu dọn di vật của ông, có lẽ là vì người vừa mất, trong phòng vẫn còn âm khí lạnh lẽo, lúc ấy, trên gương mặt Thư Cửu không có bất kỳ sự đau đớn nào, thu dọn từng thứ một, ngâm hộp mì, vừa ăn vừa khóc.
A Phúc thắc mắc: “Mì này kinh quá à, mọi người nhìn xem cậu ta khóc kìa.”
A Lộc là một kẻ mặt liệt, khinh thường liếc nó, “Cậu chết lâu quá rồi nên quên cảm giác làm người à?”
A Hỉ nói: “Cậu ta đáng thương quá, giống tôi cô đơn một mình.”
A Thọ nói: “Có gì đâu mà đáng thương? Không bằng mình ở lại đây luôn. Sau này cậu ta không cô đơn một người nữa.”
A Phúc nói: “Cậu ngốc quá! Vẫn một người mà, một người với bốn con ma!”
Vì vậy bốn con ma không mời mà tới cứ như vậy định cư ở đây, điều khiến chúng nó ngạc nhiên nhất là, có lẽ Thư Cửu trời sinh không giống người thường, không bị âm khí của chúng nó ảnh hưởng, bởi vậy bốn con ma từ ở tạm bợ chuyển sang thuê dài hạn.
Thư Cửu vẫn còn chưa bình tĩnh lại, trong phòng yên tĩnh đến đáng sợ, tuy bật đèn, nhưng chỉ nghe thấy tiếng mình thở cùng tiếng đồng hồ chạy, làm Thư Cửu không kìm được tưởng tượng đến phim kinh dị.
Thư Cửu vội vàng bật tivi lên, tivi đang chiếu bản tin buổi tối, tin đầu tiên chính là về người chết mà Thư Cửu vừa gặp được.
Tivi đưa tin người chết rất có thể là nạn nhân của một vụ cướp, hàng xóm cho biết họ nghe thấy một tiếng hét rất to, chạy sang nhìn thì thấy nạn nhân, vội vàng gọi cảnh sát, hiện tại cảnh sát đã tiến hành điều tra.
Thư Cửu xem tivi một lát, cảm thấy toàn thân khó chịu, cũng không dám vào phòng tắm rửa, dù sao phòng tắm tương đối nhỏ, mình lúc này chắc chắn mắc chứng sợ không gian kín, dễ tưởng tượng linh tinh.
Thư Cửu ‘đệch’ một tiếng, thầm nghĩ mình tưởng tượng phong phú thế, sao không đi viết truyện nhỉ!
Thư Cửu quyết định mở cửa hàng ra, sau đó lấy máy tính, tính lợi nhuận tháng này, tuy tháng này gặp toàn mấy người mua dở hơi, nhưng lợi nhuận vẫn đáng kể, dù sao cũng gặp được người tên “Đại Đường Thái Bình công chúa” coi tiền như rác kia, tiền lời liền tăng thêm đến 10000 đồng.
Vô tình cậu nhìn thấy người mua tên “Mèo hoang” kia, người kia vậy mà còn ấn xác nhận đã nhận được hàng, Thư Cửu thiếu chút nữa nghẹn thở, tên này nhất định là cố ý chỉnh mình, còn dám ấn xác nhận nữa à!
Không chỉ vậy, người mua “Mèo hoang” còn đánh giá năm sao, bình luận rất ngắn gọn, chỉ có hai chữ.
- Cám ơn.

Thư Cửu nhìn hai chữ rất bình thường kia, đột nhiên toàn thân run lên, nổi hết cả da gà.

Apr 26, 2018

[THTGQ] Chương 3

Chương 3: Mèo hoang 3
*Phòng chat VIP Minh phủ*
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Nghe nói hương nến của một tiệm hoa trên trần gian ăn ngon lắm à?
Đại Đường Thái Bình công chúa: Bổn công chúa đã đi nghiệm chứng rồi, giá cũng tầm tầm thôi.
Khoa Phụ truy nhật: Giá cả thế nào?
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Giá thế nào vậy? Giá hàng Minh phủ càng ngày càng cao, thuế quan nhập khẩu từ thần tiên ma quái đông tây cũng cao quá thể, sắp không mua nổi đồ dùng hàng ngày rồi.
Đại Đường Thái Bình công chúa: 1000 đồng một chiếc, bổn công chúa mua 100 chiếc.
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: …
Khoa Phụ truy nhật: …
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Còn đắt hơn hàng ở Minh phủ à?
Khoa Phụ truy nhật: Giờ người trần thờ phụng thần tiên quỷ quái càng ngày càng ít, quỷ thần cũng không có tiền, giá nhà ở Minh phủ lại cao như vậy, giá hàng hóa cũng cao, quỷ biết sống sao.
Đại Đường Thái Bình công chúa: Bổn công chúa mua hương nến hoàng gia Pháp, là loại tốt nhất, các ngươi thấy đắt thì cũng có loại 10 đồng một chiếc
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: May quá, hù chết lão phu rồi
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Nghe nói hoa cửa hàng này cũng không tệ
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: !!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Đây có phải là phòng chat Minh phủ không vậy! Sao lại có thứ kỳ quái trà trộn vào thế kia!!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: !!! Thái Bạch Kim Tinh trà trộn vào phòng chat VIP kiểu gì vậy!! Đừng có vào đây dọa quỷ được không!
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Bổn quan cũng chẳng còn cách nào, Thái Bạch tiên quân tháng nào cũng trợ cấp cho Minh phủ tiền tỉ, được Minh chủ đại nhân đặc cách cho vào
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: …
Khoa Phụ truy nhật: …
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: TaT
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: ToT
Thư Cửu dậy từ rất sớm, ngoài trời còn chưa hừng đông, bán hoa tươi có một điểm vất vả đấy là thời gian nhập hàng rất sớm, Thư Cửu mơ mơ màng màng đi nhập hàng.
Người mua tên Hoạt Vô Thường kia tuy ít nói, nhưng lại rất kén chọn, theo lời anh ta nói thì là vì “Minh chủ” đại nhân của họ yêu cầu rất cao.
Từng đóa cúc và bách hợp đều phải tươi mới nhất, còn phải vương sương sớm, tiền không phải vấn đề.
Thư Cửu chỉ cười ha hả, sương sớm lấy đâu ra chứ, nhưng mà nước thì rất nhiều, phun vài giọt nước lên cho hoa tươi là được.
Lề mề tới trưa, ăn cơm xong xuôi, Thư Cửu liền ôm bó hoa đi ship hàng, địa chỉ mà Hoạt Vô Thường đưa rất vắng vẻ, tuy vẫn nói ship hàng miễn phí trong vòng 5 khu, nhưng nể tình anh ta mua hoa đắt như vậy, trong 6 khu cũng giao.
Thư Cửu chưa từng đến nơi này, lúc xuống tàu điện ngầm, bên ngoài khá hoag vu, lại phải bắt xe buýt, đi chừng bảy tám trạm vào trong núi nhỏ, đường đi khá xóc nảy, chẳng còn ai, vị khách cuối cùng đã xuống rồi, trên xe buýt chỉ còn mình cậu.
Mặt trời bắt đầu xuống núi, bên ngoài có tiếng quạ kêu, cảm giác này thật sự rất đáng sợ.
Thư Cửu xuống xe buýt, đi bộ chừng 10 phút liền thấy một chiếc cổng chào rất cổ, trên cổng chào chẳng có chữ gì cả. Thành phố X này chẳng thiếu gì cổng chào như vậy, vậy nên Thư Cửu cũng không để ý, đi qua cổng chào vào trong, được vài bước liền thấy một căn Tứ hợp viện.
Nói là Tứ hợp viện đúng là đánh giá thấp nó, đây chẳng khác gì phủ của quan lại quyền quý thời xưa, nhà cao trụ đỏ, cửa dát vàng rực rỡ.
Thư Cửu ‘đệch’ một tiếng, điếu thuốc ngậm trong mồm rơi xuống đất, cảm thấy mắt mình bị chiếc cửa lớn xa hoa này chói mù, trong lòng tự nhủ nhà này nhìn đúng là rất có tiền! Trước vẫn nghe nói, đại gia chân chính không thích mua biệt thự, đại gia thường thích kiến trúc cổ kiểu này, vậy mới thể hiện được đẳng cấp của mình.
Biển tên cũng dát vàng, nhưng trên đề bốn chữ to rất đáng sợ
- Xuất sinh nhập tử
Hai bên biển tên là câu đối, trên nền câu đối sơn đỏ là mấy chữ to dát vàng.
-  Vi nhân dung dịch tố nhân nan; tái yêu vi nhân khủng canh nan. (Làm người thì dễ, đối nhân thì khó; Lại muốn làm người càng khó hơn.)
- Dục sinh phúc địa vô nan xử; khẩu dữ tâm đồng khước bất nan. (Muốn sống đất lành nào đâu khó; Tâm khẩu đồng lòng là được ngay.)
Thư Cửu ngửa đầu nhìn hồi lâu, câu đối kiểu gì vậy, ngay cả thằng vô văn hóa như mình cũng biết luật bằng trắc, người viết câu đối này chắc chắn là ngu văn.
Vô văn hóa thật đáng sợ!
Thư Cửu vẫn còn đang bình phẩm, cửa sơn đỏ bỗng ‘két’ một tiếng mở ra, có hai người đàn ông mặc vest chỉnh tề đi ra.
Một trắng một đen, Thư Cửu nhìn một cái là biết, bộ vest này chắc chắn đắt đến hộc máu, hai người đàn ông mặc vest này dáng người đều rất đẹp, người mặc vest trắng chừng ba mươi, gương mặt lạnh lùng không cảm xúc, nhưng cũng đẹp chẳng thua gì thần tượng ngôi sao, chỉ có điều người mặc vest đen kia, gương mặt thật chẳng xứng với dáng người chút nào.
Gương mặt người mặc vest đen thật sự rất kỳ lạ, cảm giác rất không tự nhiên, Thư Cửu chỉ cảm thấy da gà nổi hết lên, không dám nhìn nữa.
Người mặc vest đen mở lời, “Xin chào, cậu ship hoa tươi đúng không, tôi là Tử Hữu Phân, quản gia nhà này.”
Thư Cửu ôm bó hoa cúc và bách hợp, thiếu chút nữa là bật ra tiếng “đệch”, nhà này đúng là có vấn đề, kẻ có tiền chẳng ai bình thường, người mua hoa tên là Hoạt Vô Thường, giờ quản gia lại tên là Tử Hữu Phân.
Có điều giọng người mặc vest đen này nghe thích thế, Thư Cửu cảm thấy nếu mình là con gái, chắc chắn sẽ bị anh ta mê hoặc, giọng trầm thấp khàn khàn, làm tai cảm thấy ngứa ngáy vô cùng.
Tử Hữu Phân nhìn Thư Cửu ôm hoa, ngơ ngác nhìn mình, không khỏi bật cười.
Hoạt Vô Thường mặc vest trắng đứng cạnh lườm anh ta, dường như là có chút không vui, lập tức tiến lên một bước, nói, “Mời vào.”
Thư Cửu giờ mới hoàn hồn, “A vâng.”
Thư Cửu theo hai người vào cửa, đập vào mắt là vườn hoa, phía trước vườn hoa có một bàn đá lớn, chẳng biết dùng để làm gì, bàn vừa cao vừa to, có một bà cụ đứng cạnh, trong bay bà cầm cái bát, cười tủm tỉm nhìn Thư Cửu.
Thư Cửu toát đầy mồ hôi lạnh.
Bà cụ cười tủm tỉm chào hỏi Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân, “Hai vị, lại dẫn người đến à?”
Tử Hữu Phân cười nói, “Lần này khác, đây là đến ship hoa cho Minh chủ đại nhân, canh của bà không dùng được rồi.”
Bà cụ nói, “Đáng tiếc, đáng tiếc quá, mấy ngày nay làm ăn chán quá, chẳng bán được canh. Nhưng mà… Ship hoa? Mặt liệt như Minh chủ đại nhân mà cũng có người theo đuổi à? À há há há…”
Thần kinh…
Thư Cửu dùng ánh mắt khó hiểu nhìn Mạnh bà bà, nhiều tuổi vậy rồi mà lúc cười chẳng khác gì mụ phù thủy, sau đó theo Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân tiếp tục đi vào trong.
Đi qua bàn đá là đến hồ nước, trên hồ có một chiếc cầu, trên ghi chữ - Cầu Khổ Trúc.
Thư Cửu lên cầu, cúi đầu quan sát, hồ nước nhà này có màu đỏ nhạt rất lạ, nước có bị ô nhiễm cũng đâu đến mức này.
Hoạt Vô Thường nhìn Thư Cửu, gương mặt lạnh lùng vạn năm không đổi, nói, “Đừng có ngã xuống.”
Thư Cửu cười khan một tiếng, nói, “Không sợ, tôi biết bơi mà, hồ nông thế này có ngã xuống cũng không chết được.”
Hoạt Vô Thường khó được cười khẽ một tiếng, Thư Cửu còn tưởng mình nghe nhầm, quan sát mặt đối phương, lại thấy trên đó viết rõ hai chữ to – Khinh, bỉ!
Thư Cửu không biết mình nói có gì sai, chỉ cảm thấy anh đẹp trai này có mặt đẹp thế kia mà hóa ra lại là mặt liệt.
Trong thần thoại có mười điện Diêm La, quỷ quái được Diêm Vương phán định luân hồi sang kiếp sau, sau đó vào khu phòng quan sát, uống canh Mạnh bà, đi qua cầu Khổ Trúc, bị đại quỷ đẩy vào trong nước luân hồi đầu thai, hồ nước sẽ đỏ hơn. Bảng hiệu treo ở cửa viết “Xuất sinh nhập tử”, không phải có ý là bạn bè vào sinh ra tử, sớm  tối có nhau, mà là người vào thì là người chết, đi ra ngoài lại là người đi đầu thai chuyển thế. Hồ nước đỏ trong mắt Thư Cửu kỳ thật chính là Lục Hồn đạo.
Thư Cửu cũng không biết, nơi mà cậu đi hết tàu điện ngầm rồi lại đi xe bus, ngàn dặm xa xôi đến ship hoa, kỳ thật đã là đại bản doanh của Minh phủ rồi!
Nhưng mà Thư Cửu là người theo chủ nghĩa vô thần, học bao nhiêu năm đại học như vậy cũng không phải để vứt đi, tuy rằng đối diện đại học của cậu hồi xưa là Thần học viện, lúc nào cũng u ám…
Đi hết cầu, qua hồ nước, đi bộ thêm một đoạn nữa liền thấy một căn phòng lớn, nhìn rất khí thế, đột nhiên có tiếng rống to truyền đến, khiến tim Thư Cửu hẫng một nhịp.
“Đệch! Đồ con rùa Lưu Bang! Ngươi lại chơi bẩn rồi!
“Chơi bẩn thì sao hả, cái này gọi là binh bất yếm trá! Cái này mà cũng không hiểu à, thảo nào Tần Triều đến đời con ngươi là sụp đổ.”
“Đừng chơi nữa, Chính Nhi, đấy là tổ tông của ta đấy, ngươi nhường hắn đi.” (Bạn Chính Nhi ở đây là Tần Thủy Hoàng ạ. Tên thật của bạn ấy là Doanh Chính, hay Triệu Chính)
“Cút, ai cho ngươi gọi Chính Nhi!”
“Rồi rồi rồi, đừng đánh bài nữa, mình qua phòng bên cạnh thảo luận xem nên gọi tên gì.”
“Đệch, mẹ nhà Lưu lợn rừng! Không đúng, tổ sư nhà ngươi! Buông ra, tay ngươi để chỗ nào thế!”
“Ha ha, cháu ngoan, cố lên! Đi đường mạnh khỏe!”
Trận ồn ào đã qua, chỉ thấy căn phòng đề biển “Phòng bài VIP” kẹt một cái mở ra, một người đàn ông mặc vest đi giày da kéo một người đàn ông khác ra, người bị kéo vẫn còn đang ầm ĩ đòi đánh nhau.
Mắt Thư Cửu giật giật, nghe mấy lời này, sao cậu lại thấy kỳ kỳ nhỉ…
Thư Cửu vào cửa, một người đàn ông chừng ba mươi tuổi ngồi trước bàn trà ở đại sảnh, trên bàn trà bày rất nhiều dụng cụ uống trà, Thư Cửu dám khẳng định, chỉ một chiếc bàn trà điêu khắc thành Bát Tiên vượt biển này thôi cũng đủ để cậu bán thận, đừng nói đến ấm trà tử sa trên bàn, ấm tử sa phải bao nhiêu tiền mới xứng với cái bàn trà này chứ.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân không đi vào, đứng ở ngoài đợi.
Thư Cửu nhìn bàn trà xong mới quay sang nhìn người, vừa liếc một cái, cậu thiếu chút nữa chết vì sặc nước bọt, cậu cho rằng Hoạt Vô Thường lúc nãy là đẹp trai nhất rồi, ai ngờ gương mặt người đàn ông này chỉ có thể miêu tả bằng một câu, đẹp kinh thiên động địa.
Tha thứ cho sự ngu văn của Thư Cửu, không tìm được tính từ nào hay hơn.
Nhưng mà cũng là mặt liệt, không dưng lãng phí gương mặt góc cạnh, nét rất sâu kia.
Thư Cửu bị người đàn ông kia nhìn chằm chằm đến toàn thân sợ hãi, kiên trì bước tới đưa hoa, “Đây là hoa của anh ạ, làm ơn ký nhận giúp em ạ.”
Người đàn ông chỉ ngước mắt lên nhìn hoa trong tay Thư Cửu, không nói gì, hất cằm, ý bảo cậu đặt hoa lên bàn trà.
Thúi…
Thư Cửu lại tìm ra một từ khác miêu tả người đàn ông này.
Thư Cửu ship hoa đến nơi, cũng không ở lại lâu, cảm thấy nơi này rất kỳ lạ, toàn kẻ khác người.
Thư Cửu ra ngoài, lúc đi ngang qua phòng quan sát, bà cụ bưng bát vẫn chào hỏi cậu.
Mạnh bà bà nói: “À há há há ~ Chàng trai phải đi rồi à? Không ở lại uống bát canh cho bà à?”
Thư Cửu nghe bà cụ nói, lưng toát mồ hôi lạnh, vội vàng lắc đầu rồi chạy biến.
Mạnh bà bà đứng ở khu quan sát, từ xa nhìn bóng lưng Thư Cửu, gương mặt đầy nếp nhăn cười tủm tỉm.
Tử Hữu Phân đi tới, nói, “Bà đừng nghĩ bày trò gì, đấy là người Minh chủ vừa ý đấy.”
Mạnh bà bà cười nói: “Chàng trai kia gặp Minh chủ rồi hả?”
Tử Hữu Phân gật đầu.
Mạnh bà bà lại cười ha hả, nói, “Người Minh chủ đại nhân vừa ý? Sao Minh chủ lại vừa ý quỷ đoản mệnh nhỉ? Hi vọng cậu ta mau đến làm bạn với chúng ta.”
Tử Hữu Phân nói: “Vậy là sao?”
Mạnh bà bà cười tủm tỉm dùng muôi khuấy nồi canh sôi sùng sục, vừa nghe tiếng ục ục từ nồi canh, vừa nói, “Âm khí trên người cậu ta rất nặng, nếu không phải bị quỷ quấn thân thì là bị quỷ hạ chú, hôm nay không chết, ngày mai sẽ chết, ngày mai không chết, sớm muộn gì cũng phải chết.”
“Hắt – xì!”

Dọc đường đi, Thư Cửu hắt hơi liên tục, móc điếu thuốc trong túi quần, châm lửa, ngậm điếu thuốc lầm bầm, “Ai nói xấu sau lưng mình không biết.”