Jun 25, 2018

[THTGQ] Chương 30.2


Chương 30.2: Báo thù 3
Bọn họ vừa đi, Phúc Lộc Thọ Hỉ lại bắt đầu chơi mạt chược, Quincer ồn ào ôm chân bàn, đòi chơi cùng, nhưng vì móng vuốt của Quincer toàn xô đổ bài, vậy nên không thích hợp chơi mạt chược, bị Phúc Lộc Thọ Hỉ đuổi qua một bên, không cho chơi cùng.
Quincer hầm hừ chạy về phòng ngủ, lên án với Thư Cửu: “Hừ, đám quỷ phương đông, chẳng đáng yêu như người phương đông chút nào, cậu nhìn bọn họ kìa, đáng ghét thật, chẳng ai chịu để tôi chơi cùng!”
Thư Cửu nói: “Nhưng chơi mạt chược thì chỉ bốn người chơi thôi mà.”
Cậu nói xong, cảm thấy không ổn, sửa lại: “Chơi mạt chược chỉ bốn con ma là đủ rồi.”
Quincer nói: “Bọn họ chẳng chịu luân phiên cho tôi vào chơi gì cả!”
Thư Cửu lau mồ hôi, cảm thấy như thể mình mở nhà trẻ, nói: “Vậy anh đừng chơi với bọn họ nữa là được.”
Quincer mắt sáng ngời, nói: “Đúng rồi! Thư Cửu! Cậu nói đúng thật! Thư Cửu, cậu thông minh quá! Được lắm, tôi sẽ không chơi với bọn họ nữa, chứ không phải bọn họ không chơi với tôi!”
Quincer nói xong, rút Iphone 6+ ra, nói: “Tôi là người bận rộn mà, còn phải điều hành cả một công ty nữa, bận rộn vô cùng, làm gì có thời gian chơi với họ.”
Nói xong, hắn rút điện thoại ra, gọi cho ai đó: “Alo, tôi đây… Có việc cần cậu làm ngay hôm nay… Phòng thiết kế mới tuyển thêm người đúng không… Ừ đúng rồi, tên Nghiêm… Nghiêm gì ấy?”
Thư Cửu nghe vậy thì toát mồ hôi, không ngờ Quincer thù dai vậy, nói: “Nghiêm Húc ấy.”
Quincer gật đầu liên hồi, nói: “Đúng rồi, Nghiêm Húc! Nghiêm Húc ấy, sao tên xấu thế… Cậu điều cậu ta làm trợ lý tổng giám đốc cho tôi, để cậu ta làm trợ lý riêng của tôi… Cái gì? Trợ lý riêng của tôi là cậu ấy hả? Tuyển thêm người thì có vấn đề à, chẳng lẽ tôi không trả nổi tiền lương à? Phòng thiết kế thiếu người thì tuyển thêm đi! Khó tuyển ấy hả! Khó tuyển thì tăng tiền lương, thử việc đã là 80% lương là 9000 luôn đi, chắc chắn là tuyển được… Rồi rồi, cứ thế nhé.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu trong lòng chửi thề liên hồi, thiếu chút nữa nhảy dựng lên, thử việc đã 9000 rồi!! Người sói quả nhiên là tiêu tiền như rác, đối với con nhà nghèo như Thư Cửu thì 9000 thật sự rất rất nhiều.
Thư Cửu điên cuồng gào lên trong lòng, tuyển tôi, tuyển tôi này!
Nhưng đáng tiếc, cái loại gà mờ như Thư Cửu chẳng biết gì về thiết kế cả…
Quincer cúp điện thoại, vui vẻ ôm Iphone lăn lên giường, mừng rỡ nói: “Há há, ai bảo cái tên thợ săn kia đánh tôi, xem tôi có chỉnh chết hắn ta luôn không, bắt hắn ta ngày ngày bưng trà rót nước cho tôi! Còn phải tăng ca mỗi ngày nữa!”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu trong lòng âm thầm khinh bỉ, kỳ thật tổng giám đốc người sói muốn chỉnh ai mà chẳng dễ dàng, sao phải tốn kém như vậy, nhưng mà… Người có tiền mà, lúc nào cũng khác thường!
Thư Cửu nhìn hắn lăn qua lăn lại trên giường, không kìm được vươn tay ra bóp bóp cái bụng tuyết trắng kia, mềm thật, lại còn xù xù, sờ thích quá!
Mà Quincer không hề xù lông, ngược lại rất giống mèo, rất thích người khác vuốt lông cho mình, ngoan ngoãn ngửa bụng, bốn chân giơ lên trời, vứt Iphone qua một góc, để Thư Cửu xoa xoa lông cho mình.
Quincer đang hưởng thụ, chợt nghe thấy tiếng chuông cửa inh ỏi, nói: “Ủa, ai đang gọi à?”
Thư Cửu đứng dậy ra mở cửa, trời tối rồi, chẳng biết giờ này còn ai đến nữa, chẳng lẽ đến thu phí chung cư?
Vừa nghĩ tới cơ sở vật chất xuống cấp của khu chung cư này, Thư Cửu lại khó chịu.
Thư Cửu đi mở cửa, lúc đi ngang qua phòng khách, bốn con ma vẫn đang chơi mạt chược, A Thọ cười nói: “Bên ngoài là sao chổi đấy.”
Thư Cửu không hiểu: “Sao chổi?”
A Hỉ cau mày nói: “Cả người toàn mùi lẳng lơ, cách cửa cũng ngửi thấy, còn là ai được nữa, mùi này kinh quá.”
Thư Cửu nhìn A Hỉ ghét bỏ, suy đoán: “Dương Nhị?”
A Lộc khẽ gật đầu, xác nhận suy đoán của Thư Cửu.
Mặt Thư Cửu tái mét, cậu gặp Dương Nhị được hai lần, cả hai lần đều xui xẻo, lần đầu thì bị dính đầy sơn, mà Dương Nhị rõ ràng có nhà lại không về, cứ đòi ở lại nhà mình.
Lần thứ hai còn nguy hiểm hơn, suýt nữa thì tèo!
Thư Cửu nói: “Giả vờ không ở nhà có được không nhỉ?”
Tiếng chuông vẫn vang lên liên hồi, Dương Nhị đứng ngoài cửa nói: “Ủa? Đèn sáng mà, sao không thấy mở cửa nhỉ? Anh Thư! Anh Thư ~”
Lần đầu tiên Thư Cửu cảm thấy căm hận cái phòng rách nát này đến vậy, đóng cửa rồi mà vẫn nhìn thấy phòng đang bật đèn à!
Thư Cửu nói: “Giờ tắt đèn còn kịp không?”
A Thọ nhún vai.
A Phúc nói: “Cửu Cửu, nếu cậu không thích cô ta, vậy đừng mở cửa là được.”
Thư Cửu nghiêm túc gật đầu.
Dương Nhị đứng ngoài gõ cửa mãi, Thư Cửu không chịu ra, giả bộ không có nhà.
Dương Nhị cũng chẳng phải người kiên nhẫn, cô ta về nhà băng bó vết thương, bình tĩnh lại, sau đó chợt nghĩ đến người đàn ông đẹp trai gặp ngoài thang máy, đi hóng hớt được thì là giám đốc của đối tác lần này, cũng không phải người thường, nghe nói tài sản lên đến vài trăm triệu, chỗ nào cũng có công ty, không phải người địa phương, đến thành phố X chỉ để đàm phán thôi.
Đúng rồi, Tra Phược quả thật không phải người địa phương, anh là người âm phủ…
Dương Nhị tuy chỉ là lễ tân, nhưng một lòng một dạ muốn gả vào nhà giàu, nào chịu bỏ qua cơ hội này, nhưng cô ta không tìm được Tra Phược, đành làm thân với Thư Cửu để xin số Tra Phược.
Chỉ cần trở thành bạn gái Tra Phược thôi, không kết hôn cũng được, vậy là có thể chuyển ra khỏi cái nhà trọ đáng ghét này, để Tra Phược mua cho mình một căn nhà to hơn.
Dương Nhị tính toán rất hay, cũng rất tự tin với sức quyến rũ của mình, nhưng cô ta tính sót một điều – Minh chủ đại nhân không phải người bình thường…
Dương Nhị thấy bên trong không có tiếng động, còn tưởng đi ra ngoài thật, liền quay người định về nhà mình.
Còn chưa kịp vào nhà, chợt nghe tiếng bước chân “Cộp cộp” vội vã, một người phụ nữ tuổi trung niên nhưng ăn mặc rất sành điệu, còn đi giày cao gót vội vã chạy lên tầng, nhìn thấy Dương Nhị thì lập tức xông tới, túm tóc cào mặt liên hồi.
Miệng la hét: “Tao đánh chết cái đồ con giáp thứ 13 như mày! Mày dám giật chồng bà à! Tao đánh chết mày! Cho mày chết không tử tế luôn! Cái con đ* này dám cướp chồng bà à! Mày là đồ khốn nạn! Không nhìn lại xem mặt mày là cái thể loại gì mà dám cướp chồng bà! Cái con hồ ly tinh này!”
Sau đó là tiếng hét chói tai cùng tiếng chửi bới ngày càng tục.
Thư Cửu đứng cách cửa vẫn còn nghe rõ, da đầu run lên, ghé vào mắt mèo trên cửa mà xem, hai người kia đang ra sức vật lộn cào cấu nhau.
Quincer kéo kéo ống quần Thư Cửu, hóng hớt: “Mau ôm tôi lên, tôi cũng muốn xem!”
Thư Cửu không còn cách nào, đành phải bế Quincer lên, Quincer ghé sát mặt vào mắt mèo, nói: “A? Tôi biết cái bà kia, là vợ trưởng phòng Vương đấy, tiệc tổng kết cuối  năm ngoái tôi còn thấy bà ta mà… Ha ha, hay là trưởng phòng Vương đi ăn với Dương Nhị thì bị vợ bắt gặp?”
Quincer hào hứng vây xem.
Thư Cửu chậc lưỡi, nói: “Có nên gọi bảo vệ không nhỉ?”
Cuối cùng hai người đánh nhau hơn nửa tiếng, vì ồn ào quá, hàng xóm láng giềng ra chửi, bảo vệ cũng chạy lên, dẫn hai người phụ nữ tóc tai bù xù đi.
Hôm sau, Thư Cửu nghe lỏm mấy bác gái trong khu chung cư, hóa ra là Dương Nhị với người phụ nữ kia bị dẫn xuống phòng bảo vệ mà vẫn cấu véo nhau, rồi làm đổ ly nước vào máy tính, hỏng cả máy luôn.
Lúc đấy, bảo vệ tức giận quá báo cảnh sát luôn, hai người bị mang về đồn, thảo nào cả đêm đều không nghe thấy động tính gì, hóa ra là Dương Nhị vẫn chưa về.
Quincer bỗng nhận được điện thoại, là trợ lý Hồ gọi, tai Quincer cứ rung rung mãi, ra vẻ nghe rất nghiêm túc, nói: “Vậy à… Vậy tôi sẽ nhờ bạn tôi đi thay tôi, dù sao tiệc của nhà họ Trâu mà không đi thì quá không nể mặt… Được rồi, hôm đấy cậu đến đón là được, ừ… Cúp đây.”
Thư Cửu nghe hắn nói vậy, liền biết chẳng phải chuyện gì tốt.
Quincer rất chân thành nhìn Thư Cửu, nói: “Lần này đảm bảo là chuyện tốt! Trợ lý Hồ nói thiên kim tiểu thư nhà họ Trâu sắp sinh nhật, định mở tiệc, mời rất nhiều đối tác làm ăn, nhà họ Trâu tuy không phải giàu nứt đố đổ vách, nhưng mọi người đều ở thành phố X thì cũng phải nể mặt nhau, tôi không đi thì không hay lắm! Đi party vui lắm mà, muốn ăn gì thì ăn, muốn uống gì thì uống!”
Thư Cửu chẳng biết nói gì hơn, cậu đương nhiên biết là được ăn uống thoải mái, nhưng cậu là thằng nhà quê, chưa bao giờ tham gia mấy buổi party như vậy, ngay cả tiệc tổng kết cuối năm của công ty còn chưa đi bao giờ, mà lại bắt cậu đi party thì chẳng bằng giết cậu đi còn hơn.
Quincer bám chặt ống quần Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, cậu là bạn của người sói mà! Cậu sẽ giúp tôi đúng không!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ dù đang chơi mạt chược nhưng tai vẫn rất thính, nghe họ nói chuyện thì lũ lượt khuyên nhủ.
A Hỉ nói: “Thư Cửu, cậu giúp hắn ta đi, cứu một mang người hơn vẽ bùa bảy cấp đó! Tuy là người sói nhưng cậu ta vẫn có chữ ‘người’ mà! Tôi nghe nói nhà họ Trâu này giàu lắm, mấy lần thấy họ được phỏng vấn trên tivi rồi, party chắc có nhiều món ngon lắm đó!”
Thư Cửu lườm nó: “Ma quỷ không cần ăn mà?”
A Hỉ nói: “Ăn thì không cần thật, nhưng vẫn thèm mà!”
Thư Cửu: "...".
A Phúc sắp chảy nước miếng đến nơi, nói: “Ở party liệu có hương nến đắt tiền không?””
Thư Cửu: "...".
Kỳ thật Thư Cửu cũng có chút muốn đi, cậu chưa từng tham gia mấy sự kiện kiểu vậy, ít nhiều cũng muốn đi xem, sau một hồi bị Quincer và bốn con ma nhõng nhẽo nài nỉ, cậu cuối cùng cũng đồng ý.
Trợ lý Hồ lái xe tới đón Thư Cửu, còn mang theo quần áo cho cậu, bộ lần này nhìn rất trang trọng, không đơn giản như bộ vest trước mà giống kiểu lễ phục hơn, hơn nữa còn màu trắng.
Bản Thư Cửu vốn đã trắng, gương mặt cũng nhã nhặn thanh tú, mặc lễ phục trắng lại càng thêm cuốn hút, lúc không mở mồm ra thì hệt như một mỹ nhân lạnh lùng…
Thư Cửu lên xe, Quincer nhảy lên đùi cậu, trợ lý Hồ không đồng ý nhìn husky đang nằm trên đùi Thư Cửu, nói: “Cậu Thư, cậu lại định mang theo con chó này à?”
Thư Cửu khẽ gật đầu, trong lòng thầm thì, tôi cũng chẳng muốn mang nó theo đâu.
Trợ lý Hồ không đồng tình lắm, bị Quincer lườm cho cháy mặt, cuối cùng cũng chẳng nói gì thêm.

Jun 23, 2018

[THTGQ] Chương 30.1


Chương 30.1: Báo thù 3
Thư Cửu mơ mơ màng màng, không nghe rõ Tra Phược nói gì, chỉ nghe thấy ba người gì đó.
Thư Cửu cố mở mắt, hỏi “Cái gì cơ?”
Tra Phược lắc đầu, không nói gì, quay đầu sang nhìn cửa sổ, dường như đang trầm tư suy nghĩ gì đó.
Tử Hữu Phân và Hoạt Vô Thường ngồi phía trước, Tử Hữu Phân đang lái xe cũng cảm thấy kinh ngạc vô cùng, hai người quay sang nhìn nhau.
Vừa rồi họ cũng cảm nhận được kết giới kia, hơn nữa còn nhận ra kết giới này rất mạnh, vậy nên mới hấp tấp chạy tới, không ngờ người bị nhốt trong thang máy lại là Thư Cửu.
Loại kết giới này rất đặc biệt, người có thể dựng kết giới chỉ có hai người, mà người có thể gỡ bỏ kết giới cũng không quá ba người.
Thư Cửu ngủ mê mệt, cảm thấy ngủ không được yên, cậu biết mình đang ngủ, cũng biết mình rất mệt, nhưng lại không thể nào tỉnh táo được.
Phía trước mặt cậu là một con sông, nước sông màu đỏ quạch, trên dòng sông có sáu vòng xoáy nước, Thư Cửu ngơ ngác nhìn nước sông, đây là con sông trong nhà Tra Phược mà, quả nhiên nhìn về phía xa, liền thấy cây cầu bắc ngang.
Thư Cửu đi dọc theo bờ sông, dòng nước phản chiếu bóng Thư Cửu, nhưng lại là hình dáng một người tóc dài mặc áo bào, Thư Cửu kinh ngạc, đưa tay lên nhìn, quả nhiên không phải áo phông ngắn tay mà là trường bào màu trắng, trên còn có hoa văn cổ xưa thêu bằng chỉ bạc, hoa văn này rất quen thuộc.
Thư Cửu lại cúi đầu nhìn, bóng người trong nước quả thật là mình, nhưng cậu không hiểu tại sao mình lại mặc như vậy, cũng đâu phải đang đóng phim.
Thư Cửu nhìn mặc nước hồi lâu, đột nhiên nhớ ra, hoa văn này rất giống cái hộp gỗ kỳ lạ đặt ở bàn máy tính.
Bốn phía sương mù mờ mịt, không có bà cụ bưng bát canh, không có Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân, lại càng không có Tra Phược.
Thư Cửu thử gọi một tiếng: “Tra Phược?”
Chỉ nghe thấy tiếng vọng lại, chẳng thấy ai trả lời cậu.
Thư Cửu đành phải đi dọc theo bờ sông, lên cầu Khổ Trúc, cây cầu này nhìn chẳng chắc chắn gì cả, cứ rung rung theo dòng nước chảy xiết từ sáu vòng xoáy, như thể có thể hất ngã cậu bất kì lúc nào.
Thư Cửu đi thẳng về phía trước, sương mù rất dày, không nhìn thấy rõ phía xa, chỉ nhìn thấy mặt đất gần đó, trường bào của Thư Cửu rất rộng, tay áo và vạt áo đều bị nước sông đỏ quạch thấm ướt.
Không khí càng ngày càng lạnh lẽo, mang theo hơi ẩm, trời cũng tối dần, trên trời mây đen dầy đặc, chẳng biết đi bao lâu, phía trước sáng dần, sương mù tản đi, trời không sáng lên, nhưng vẫn nhìn rõ vùng đất hoang vu phía trước.
Vùng đất này rất rộng lớn, lại mang theo sự hoang vu tang thương, ở giữa có một bệ đá rất cao, trên khắc hoa văn khó hiểu, chính giữa lại khắc ba chữ to…
- Đài Bách Quỷ.
Một người đàn ông áo trắng đang ngồi trên bệ đá, vì bệ đá quá to, người đàn ông nhìn lại càng nhỏ bé, người nọ hóng gió, mắt nhìn về phía xa xa, như thể có thể nhìn thấy dòng sông đỏ cùng cây cầu trên sông.
Mãi Thư Cửu mới thấy người, bước nhanh hơn, đi đến cạnh bệ đá lại không thấy bậc thang đâu, chẳng biết người kia đi lên kiểu gì.
Cậu ngẩng đầu nhìn người đàn ông trên bệ đá, người kia vẫn vắt chân ngồi đó, tóc dài xõa ra, nhìn có vẻ rất tiên khí, dù Thư Cửu cũng mặc trường bào, nhưng cậu cảm thấy mình không thể nào có khí chất như vậy được.
Thư Cửu vừa định gọi người nọ, lại ngây ngẩn người, người đàn ông kia cúi đầu nhìn cậu, đôi mắt đỏ rực, gương mặt lạnh lùng cao ngạo, kết hợp lại nhìn rất bất thường.
Nhưng đây không phải điều quan trọng nhất, nguyên nhân Thư Cửu bất ngờ, là vì… Người đàn ông có vẻ lạnh lùng này, có vài nét rất giống A Phúc.
Không.
Thư Cửu cẩn thận quan sát, không chỉ có vài nét giống, mà là giống hệt A Phúc, chỉ có điều không có vẻ ngây thơ đáng yêu của A Phúc, chỉ thay đổi đôi chút mà như thành người khác vậy.
Thư Cửu kinh ngạc trợn to mắt, người nọ thấy sắc mặt cậu, bỗng nở nụ cười, dù chỉ khẽ nhếch khóe môi, nhưng lại đem đến một vẻ đẹp khác hẳn.
Người nọ cười, không mở miệng nhưng lại phát ra tiếng nói: “Ngươi là tán tiên, đến vùng đất bách quỷ của ta làm gì?”
Thư Cửu không biết mình tới đây làm gì, cậu chỉ đi dọc theo con sông, hơn nữa cậu rất chắc chắn mình đang nằm mơ, chỉ có điều mãi không tỉnh thôi.
Người nọ thấy cậu không trả lời, như thể cũng dự liệu trước, nói: “Ngươi muốn thuyết phục ta giúp hắn à, vậy thì tốn công vô ích rồi.”
Thư Cửu không biết ‘hắn’ trong lời người này là ai, người nọ lại nói tiếp: “Ngươi ngay cả mình là ai cũng quên, trong tam giới, chẳng còn chỗ nào cho ngươi dung thân nữa rồi…”
Người đàn ông đột nhiên đứng dậy, áo bào trắng tung bay, tóc dài tản ra, nhìn như quỷ mị, người nọ lại liếc Thư Cửu, quay người, chậm rãi biến mất trên Đài Bách Quỷ.
Thư Cửu chạy vội, nói: “Đợi chút! Đây là đâu, tôi phải về kiểu gì?”
Người nọ không nói gì, biến mất hoàn toàn trong bóng đêm: “A Phúc? A Phúc!”
Thư Cửu hét lên, ngồi bật dậy, cả người toát mồ hôi, thở hổn hển, ngơ ngác mãi mới nhận ra mình đã tỉnh.
Bốn phía không còn tối tăm nữa, hình như đã về nhà, Thư Cửu nằm trên giường, trong phòng bật đèn sáng rực, bên ngoài trời đã tối, Tra Phược ngồi bên giường, Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đứng cạnh.
Phúc Lộc Thọ Hỉ cũng bay lượn lờ trên không trung, vây quanh Thư Cửu, Quincer núp ở cuối giường, hình như đang ngủ, chợt nghe Thư Cửu hét lên, tai run run, cảnh giác đứng dậy, thấy Thư Cửu tỉnh thì bổ nhào tới, hai chân ôm cổ Thư Cửu: “Thư Cửu, Thư Cửu, cậu tỉnh rồi! May quá! Cậu ngủ một ngày rồi đấy!”
A Phúc cũng lại gần, mở to mắt nói: “Cửu Cửu, cậu gặp ác mộng à? Cậu đổ mồ hôi nhiều lắm, mau đắp chăn vào không là cảm lạnh đấy!
Thư Cửu nhìn A Phúc mở to mắt nhìn mình, sững người, hồi tưởng lại cảnh trong mơ, lúc đó A Phúc lạnh lùng cao ngạo, áo trắng tung bay, có vẻ cao quý không dám nhìn kỹ, mà con ma trước mắt lại đáng yêu dễ thương hơn hẳn, khác biệt này có vẻ hơi lớn.
A Hỉ đáp xuống, ngồi bên giường, nói: “Cậu mơ thấy gì vậy? Sao lại gọi A Phúc?”
A Hỉ nhìn Thư Cửu vẫn còn ngơ ngẩn, hình như chưa tỉnh hẳn, cười nói: “Chắc là Thư Cửu mơ thấy A Phúc ăn vụng hương nến, còn dây nước miếng khắp cả thùng, nên sợ hét toáng lên, đúng không?”
A Phúc bụm miệng, trốn sau lưng A Lộc, mở to mắt nhìn A Hỉ, nói: “Tôi đâu có ăn vụng, lần ăn vụng duy nhất là cậu cho tôi mà, tôi còn phân một nửa cho cậu, vậy đâu tính ăn vụng…”
A Lộc: "...".
A Hỉ: "...".
Thư Cửu: "...".
Tử Hữu Phân đã bỏ mặt nạ ra, để lộ gương mặt còn đẹp hơn Đát Kỷ Bao Tự đến cả trăm lần, cười tủm tỉm, mắt hoa đào phóng điện: “Cậu ngủ lâu lắm rồi, mà lại còn phát sốt, chắc là yếu quá nên bị quỷ lực của kết giới ảnh hưởng đấy.”
Thư Cửu giờ mới sờ trán mình, không nóng, nhưng đầy mồ hôi.
Tra Phược chờ bọn họ nói đủ, mới mở miệng: “Nếu cậu tỉnh rồi, tôi về trước.”
“Đợi đã!”
Thư Cửu đột nhiên giữ chặt cổ tay Tra Phược, Tra Phược sửng sốt, Tử Hữu Phân vẫn đang cười.
Tử Hữu Phân hiển nhiên hiểu lầm gì đó, kéo Hoạt Vô Thường nói: “Chúng tôi ra ngoài trước.”
Hoạt Vô Thường liếc Thư Cửu, khẽ gật đầu, theo Tử Hữu Phân ra ngoài.
A Hỉ cũng là kẻ thích hóng hớt, cười xấu xa, nói: “Vậy chúng tôi cũng ra ngoài.”
A Phúc bĩu môi nói: “Cửu Cửu vừa tỉnh mà, sao chúng ta lại phải ra ngoài.”
A Hỉ nháy mắt ra hiệu, kéo A Phúc đi ra.
Quincer ôm cổ Thư Cửu không chịu đi, cũng bị A Thọ gỡ ra mang ra ngoài.
Tra Phược chờ mọi người đi, lại ngồi xuống, nói: “Chuyện gì thế?”
Giờ Thư Cửu mới bình tĩnh lại, nói: “Vừa rồi tôi mơ thấy một chuyện rất kỳ lạ, có liên quan tới A Phúc…”
Thư Cửu dừng lại giây lát, nói: “Lần trước tôi với A Phúc bị bắt, hình như tôi nghe thấy con quỷ kia nói, tôi là cơ thể chí âm, A Phúc là bách quỷ chi vương, con quỷ kia cần quỷ lực của A Phúc.”
Tra Phược đột nhiên sầm mặt, nói: “A Phúc là bách quỷ chi vương? Không thể nào.”
Thư Cửu nói: “Tôi cũng nghĩ vậy, nhưng con quỷ kia còn nói nó chính là A Phúc, A Phúc chính là nó, còn nói bách quỷ chi vương thành thế này thì sao còn tư cách ngồi ngang hàng với nó? Lúc ấy tôi chỉ hoảng sợ, đồng thời cũng không tin, dù sao A Phúc…”
Sắc mặt Tra Phược lại càng sa sầm, nói: “Quỷ vương hồn phi phách tán đã lâu rồi, do chính tôi đánh tan mà.”
Thư Cửu nói: “Vừa rồi tôi cũng nằm mơ về A Phúc, ở đấy là một chỗ tối om, rất hoang vu, còn có cái gì mà Đài Bách Quỷ, cậu ấy ngồi trên đó, nói tôi không có chỗ dung thân trong tam giới, vậy là sao?”
Tra Phược giật mình, nói: “Nếu đúng như lời cậu nói, cậu cách xa cậu ta ra, quỷ vương dã tính khó thuần, việc ác nào cũng làm, chuyên cắn nuốt dã quỷ, còn tập hợp một đám ác quỷ chống đối Minh phủ, nếu A Phúc thật sự là quỷ vương, vậy cậu cậu ta tiếp cận cậu là có mục đích.”
Thư Cửu muốn nói không có chuyện đó, dù sao A Phúc đáng yêu như vậy, ở chung một thời gian rồi, cũng đâu phải giả vờ đóng kịch, nhưng nghe giọng Tra Phược thì có chút khác lạ, tuy bình thường anh rất lạnh lùng, nhưng đối xử với ai cũng giống nhau, chưa từng tỏ thái độ với ai, nhưng nhắc tới quỷ vương là Tra Phược có vẻ căm ghét.
Chẳng biết Minh chủ và Quỷ vương có thù hằn gì không…
Tra Phược kìm nén tâm trạng của mình, kỳ thật chính anh cũng không biết tại sao mình lại phản ứng như vậy, anh chỉ nhớ là Quỷ vương không phục quản giáo, thành lập Đài Bách Quỷ ở bên kia con sông Lục hồn đạo, tập kết rất nhiều dã quỷ và ác quỷ.
Thiên đình cử Tra Phược đi xử lý việc này, Tra Phược bị trọng thương, đợi khi tỉnh lại lại chẳng nhớ gì, chỉ là mỗi lần nghe thấy tên này, Tra Phược cảm thấy rất mâu thuẫn, anh cảm thấy việc này không đơn giản chút nào.
Tra Phược hiển nhiên đang bận tâm nhiều điều, ngồi một lát lại đứng dậy, nói: “Cậu nghỉ ngơi đi, cậu vừa phá kết giới, tiêu tốn quá nhiều nguyên thần, cơ thể suy yếu là hiện tượng bình thường, nghỉ ngơi đủ là ổn thôi.”
Tra Phược nói xong, xoay người định ra khỏi phòng, lại nói: “Cô gái kia bị nguyền rủa, cậu cũng đừng lại gần cô ta.”
Thư Cửu tò mò hỏi: “Có quỷ muốn trả thù cô ta à?”
Tra Phược bình thản nói: “Nhân quả báo ứng mà thôi.”
Thư Cửu thì thào lặp lại: “Nhân quả báo ứng?”
Tra Phược mở cửa đi ra ngoài, Phúc Lộc Thọ Hỉ Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân Quincer đang cười hớn hở chơi bài, dù sao nhiều người như vậy cũng đâu chơi mạt chược được, liền lôi bộ bài Thư Cửu nhét trong tủ ra, chơi trò ba cây đơn giản nhất, vậy mà một đám yêu ma quỷ quái còn chơi rất vui vẻ.
Husky Quincer ngu xuẩn coi tiền như rác đã thua liểng xiểng, đang dùng chân vỗ bàn, nói: “Thêm ván nữa! Mấy người chắc chắn ăn gian! Ván này không tính, nháo lại bài đi! Để tôi chia bài!”
Tử Hữu Phân cười nhìn móng vuốt của hắn, nói: “Cậu có chắc chắn là móng vuốt của mình chia được bài không?”
Quincer thân là người sói quý tộc phương tây, bị quỷ sứ phương đông khinh bỉ, trong lòng rất khó chịu, nói: “Đương nhiên là được! Đưa tôi nào!”
Quincer nói xong, liền dùng hai chân vơ hết bài về trước mặt mình, sau đó bắt đầu nháo, rồi chân phẩy phẩy chia bài, bài văng tứ tung, có cây còn bị gẫy.
Quincer vừa ‘chia bài’, vừa đắc ý nói: “Nhìn thấy chưa, bài phải chia thế này chứ, không nháo kĩ là ăn gian đó! Cách chia bài này của tôi có tên phương đông đấy, gọi là… Gọi là cái gì nhỉ, à, đúng rồi, tiên nữ rải hoa!”
Đám quỷ: “…”
Đám quỷ ai nấy đều yên lặng, ngay cả Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đã thấy đủ loại người cũng toát mồ hôi, nhưng vì hòa bình quốc tế của giới thần tiên ma quỷ đông tây, chẳng ai nói gì cả.
Tra Phược vừa ra, Hoạt Vô Thường cùng Tử Hữu Phân lập tức đứng dậy, không chơi bài nữa, Tra Phược nói: “Đi thôi.”
Anh liếc nhìn A Phúc, A Phúc hoàn toàn không phát hiện ra, vẫn đang chăm chỉ thu dọn đống bài lộn xộn mà Quincer bày, vuốt phẳng từng cây bị gãy, rất ngây thơ.
A Phúc không phản ứng, nhưng A Lộc lạnh lùng cũng nhìn Tra Phược, sau đó lặng lẽ đứng che trước mặt A Phúc.
Tra Phược không nói gì, ra khỏi cửa, dẫn Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân ra về.

Jun 21, 2018

[THTGQ] Chương 29.3


Chương 29.3: Báo thù 2
Thang máy tối om, tất cả các phím ấn đều không có tác dụng, kể cả nút khẩn cấp, không chỉ vậy, thang máy còn rung bần bật, phát ra tiếng ‘két két’ đáng sợ.
Thư Cửu hoảng hốt, đang tầng 15 đấy, liệu thang máy có rơi xuống không!
Dương Nhị bị thủy tinh bắn vào người, chỉ trầy da, không quá nghiêm trọng, nhưng vì hoảng sợ nên cứ la hét liên hồi, làm tai Thư Cửu cũng bắt đầu đau.
Thư Cửu chỉ luống cuống giây lát, bình tĩnh lại là nhớ đến những việc cần làm khi gặp nạn, nút khẩn cấp không có tác dụng, vậy gọi điện thôi, lấy di động ra thì phát hiện không có tín hiệu.
Thư Cửu quay đầu lại nói: “Điện thoại! Đưa điện thoại cho tôi!”
Dương Nhị còn tưởng Thư Cửu đang nói với mình, nhưng cô nàng đang hoảng, mãi không tìm được điện thoại, lúc rút được ra thì đúng lúc thang máy bắt đầu rơi, tay run lên, miệng hét toáng, làm rơi điện thoại luôn.
Thang máy đột nhiên rơi, chừng hơn một tầng lại dừng lại như bị kẹt, sau đó bắt đầu rung.
Thư Cửu kỳ thật không nói với Dương Nhị, cậu nói với Quincer, Quincer vội vàng móc Iphone 6+ ra cho cậu, Thư Cửu kiểm tra, cảm thấy không biết nói gì hơn, ngay cả Iphone cũng mất sóng sao!
Thư Cửu mở lại điện thoại, không có sóng, ngay cả số điện thoại khẩn cấp cũng không gọi được.
Phúc Lộc Thọ Hỉ tuy không sợ thang máy rơi, nhưng cũng cảm thấy tình trạng này có vấn đề.
A Thọ đột nhiên nói: “Cậu còn nhớ hôm qua lúc gặp cô nàng này, A Lộc từng nói trên người cô ta có mùi dã quỷ không?”
Không đợi Thư Cửu trả lời, A Thọ nói tiếp: “Đừng cố gọi điện nữa, không phải mất sóng đâu, mà là thang máy này có kết giới.”
Thư Cửu lập tức trợn to mắt, hóa ra là bị Dương Nhị vạ lây à?
A Hỉ nói: “Nhưng hôm qua đã bảo rằng việc kia không phải do ma quỷ làm mà?”
A Lộc nghiêm mặt nói: “Sơn đỏ hôm qua quả thực không có mùi ma quỷ, nhưng hôm nay lại khác.”
A Thọ nói: “Chắc là ai muốn dọa cô ta rồi, có lẽ không phải người đâu.”
Thư Cửu sợ run, hỏi: “Làm sao giờ?”
A Phúc nói: “Nhưng tôi đâu có ngửi được mùi ma quỷ ở gần đây?”
A Thọ nói: “Người gây chuyện không ở gần đây, có lẽ cô gái này bị nguyền rủa rồi, mà oán niệm còn rất mạnh đấy.”
A Phúc sốt ruột: “Giải kiểu gì? Mau nghĩ cách đi, đừng để cô ta liên lụy Cửu Cửu.”
A Lộc không nói gì.
A Hỉ nhìn nó không nói gì, hình như là không có cách nào.
A Thọ dừng một lát, nói: “Có một loại lời nguyền, có thể dùng quỷ lực để trao đổi, nhưng phải dốc hết linh lực thì mới được, vậy nên phương pháp đơn giản nhất là… Giết cô gái này.”
Thư Cửu lập tức lườm A Thọ.
A Hỉ vỗ vai nó, nói: “Giết người là phải xuống địa ngục đấy.”
A Thọ nói: “Cũng đúng.”
Thang máy lại bắt đầu rơi rồi lại dừng, cứ thế này cũng không ổn, hơn nữa Dương Nhị hét rất khỏe, vẫn cứ gào lên liên hồi, vừa khóc lóc vừa la hét.
A Hỉ nói: “Còn cách nào khác không nhỉ?”
A Thọ lắc đầu, còn chưa kịp tiếp lời, thang máy lại rung lên bần bật, rồi lại bắt đầu rơi.
Thư Cửu bị Dương Nhị xô phải, ngã ‘bịch’ một cái, Thư Cửu cũng bắt đầu tức giận rồi, đẩy Dương Nhị ra, sau đó dùng phương pháp nguyên thủy nhất, ra sức đập tường, đấm liên hồi vào vách thang máy, hét: “Có ai không! Có ai nghe thấy gì không!”
Thư Cửu vừa mới đập, thang máy lại bắt đầu rung lên, Dương Nhị sợ ôm đầu ngồi thụp xuống, gào lên: “Đừng đập nữa! Đừng đập nữa! Sắp rơi xuống rồi! Tôi không muốn chết! Đừng đập nữa!”
Thư Cửu cũng không ngờ mình có thể đập mạnh như vậy, vừa định dừng tay, A Thọ lại giật mình nhìn Thư Cửu, Thư Cửu không hiểu gì.
A Hỉ cũng kinh ngạc nói: “Đợi chút, kết giới yếu hơn rồi đúng không?”
A Phúc mở to mắt: “Là Thư Cửu làm à?”
Quincer nhảy dựng lên, hai chân ôm lấy cổ Thư Cửu, rên ư ử, nhỏ giọng nói: “Thư Cửu, cậu giỏi quá! Cậu phá vỡ được kết giới này!”
Thư Cửu vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra.
A Thọ nói: “Mau đập tiếp đi, đập tiếp.”
Thư Cửu vô thức bắt đầu đập tường, vách thang máy phát ra tiếng ‘rầm rầm’, đồng thời thang máy lại bắt đầu rung lên, càng ngày càng mạnh, nhưng kỳ tích là không rơi xuống nữa.
Thư Cửu cảm thấy tay mình rất đau, toát mồ hôi cả người, nhưng việc liên quan đến sống chết, vẫn phải cố đập, chợt nghe ‘Rầm’ một tiếng, như thể có thứ gì đó nổ tung, Dương Nhị sợ quá lại hét toáng lên, ôm đầu núp ở góc hẻo lánh.
Thang máy bỗng sáng lên, tuy đèn đã vỡ tan rồi, nhưng những nút ấn trong thang máy lại hoạt động trở lại.
Thư Cửu ngẩng đầu nhìn thoáng quá, hóa ra đã xuống tầng 11, rơi bốn tầng rồi! Cậu vội vàng ấn tầng 10, thang máy chậm rãi đi xuống, đến tầng 10 thì ‘đinh’ một tiếng, mở ra.
Thang máy vừa mở cửa, Thư Cửu liền nhìn thấy Tra Phược, gương mặt Tra Phược có cảm xúc rất rõ rệt, không còn mặt liệt nữa, bước tới đỡ Thư Cửu, nói: “Cậu sao rồi?”
Thư Cửu cả người mềm nhũn, tình trạng không trọng lực cộng thêm khẩn trương, giờ mới bình tĩnh lại, chân cũng mềm nhũn, thiếu chút nữa quỳ sụp xuống, may mà được Tra Phược đỡ, thở hổn hển nói: “Thiếu chút nữa tèo rồi!”
Trong lúc nói chuyện, Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân chạy tới từ phía thang bộ, kiểm tra thang máy, thấy bên trong hỗn loạn, toàn mảnh vụn thủy tinh, còn có cả vết máu.
Tử Hữu Phân hỏi: “Sao rồi, có bị thương không?”
Thư Cửu miễn cưỡng lắc đầu, nói: “Không phải máu của tôi.”
Nói xong lại chỉ phía sau, chỉ thấy Dương Nhị vừa khóc vừa leo ra, mặt có mấy vết thương, có chỗ còn chảy máu, tóc tai tán loạn.
Tử Hữu Phân lập tức thở phào, nói: “May quá.”
Tra Phược nhìn Thư Cửu đang thở hổn hển, hỏi: “Sao cậu lại dây vào thứ này?”
Thư Cửu nuốt nước miếng, nói: “Không phải tôi, là cô ta, tôi chỉ bị vạ lây thôi.”
Tra Phược nhìn Dương Nhị đang gào khóc, ngẫm nghĩ gì đó.
Dương Nhị đang mải gào, mãi mới được thấy ‘ánh mặt trời’, lại thấy Tra Phược, giật mình, cô ta đã hẹn hò với rất nhiều người, có không ít người đại gia, mua kim cương mua trang sức cho cô ta, nhưng chưa từng thấy ai đẹp trai như vậy, khác với kiểu đẹp của Thư Cửu, đối với Dương Nhị mà nói, Tra Phược càng có sức hấp dẫn hơn.
Dương Nhị nức nở bổ nhào về phía Tra Phược, khóc lóc nói: “Đáng sợ quá, vừa rồi thang máy… Đáng sợ quá, là anh cứu em đúng không, cảm ơn anh… Đáng sợ quá, giờ chân em mềm nhũn rồi, anh đỡ em với…”
Thư Cửu bị đẩy ra, tròn mắt nhìn Dương Nhị nép vào lòng Tra Phược, thiếu chút nữa sặc chết, rõ ràng là mình cứu cô ta mà.
Thư Cửu lườm Tra Phược, không ngờ mặt liệt cũng có sức hấp dẫn như vậy, vừa rồi Dương Nhị vẫn còn lân la làm thân với mình, mặt liệt vừa xuất hiện liền không thèm nhìn mình luôn.
Dương Nhị khóc lóc, lúc này bảo vệ công ty mới chạy tới, thấy thang máy như vậy thì sợ hết hồn, Dương Nhị chỉ là lễ tân, có vấn đề gì cũng không sao, nhưng Thư Cửu là tổng giám đốc của họ mời đến, nếu Thư Cửu bị làm sao thì to chuyện rồi!
Bảo vệ vội vàng xin lỗi Thư Cửu rối rít, cứ liên hồi “Xin lỗi cậu”.
Thư Cửu xua tay, dù sao chuyện thang máy cũng không phải lỗi của họ, nói: “Thôi, không sao đâu, tôi cũng không bị thương, chỉ là hơi nguy hiểm thôi.”
Bảo vệ cảm kích, nói: “Để tôi dẫn cậu Thư xuống tầng.”
Thư Cửu gật đầu, giờ Tra Phược lại mặt không cảm xúc đẩy Dương Nhị ra, nói: “Không cần, tôi đi với Thư Cửu là được.”
Nói xong, liền nắm chặt tay Thư Cửu, nói: “Đi thôi.”
Thư Cửu tuy rất ‘khinh thường’ Tra Phược lúc nào cũng có vô số hoa đào, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, đi theo Tra Phược vẫn là an toàn nhất, dù sao anh ta là Minh chủ, nếu chẳng may gặp thứ gì, Tra Phược nhất định có thể ngăn cản.
Vì vậy Thư Cửu theo Tra Phược xuống tầng.
Cuối cùng vẫn là Tử Hữu Phân lái xe, Phúc Lộc Thọ Hỉ ngoan ngoãn chui vào cốp xe, Quincer muốn lên xe, nhưng không được, bị Tử Hữu Phân cười tủm tỉm ném vào cốp.
Quincer xù lông, hét lên: “Này! Sao anh lại làm vậy! Tôi là người sói cao quý đấy! Tôi là người sói quý tộc đấy! Tôi muốn ngồi trên xe! Tôi không muốn ngồi trong cốp! Này! Đợi đã… Ở đây có bốn con ma rồi! Chật quá rồi… Này…”
Giọng Quincer nhỏ dần rồi tắt hẳn sau khi cốp xe bị đóng lại.
Thư Cửu ngồi trong xe, chậc lưỡi, lần đầu tiên cảm thấy may mắn vì mình là người bình thường, người bình thường thích thật, người bình thường được ngồi trên xe, mà không phải chen chúc trong cốp xe…
Ngồi trên xe, Tra Phược lại hỏi cậu: “Có bị thương không?”
Tra Phược lắc đầu nói: “Không, nhưng mà tay đau quá.”
Tra Phược cúi đầu nhìn tay Thư Cửu, nói: “Bị mảnh thủy tinh cắt vào à?”
Thư Cửu nói: “Không, là do đập tường đấy, A Thọ nói đập tường là mở được kết giới, thế là tôi cứ đập liên hồi… Mai chắc tím xanh luôn ấy.”
Thư Cửu nói xong, còn giơ tay lên, cho Tra Phược nhìn.
Tra Phược biến sắc, kinh ngạc nhìn Thư Cửu, Thư Cửu thề, từ trước tới giờ cậu chưa bao giờ thấy Tra Phược kinh ngạc như vậy, như thể mình là quái vật vậy… Không, như thể mình là ma quỷ…
Tra Phược không nói gì, gương mặt lạnh lùng vì nhíu mày trầm tư lại càng thêm lạnh.
Thư Cửu thấy anh không nói gì, tựa vào ghế, cảm thấy hơi buồn ngủ, có lẽ là vừa rồi hoảng sợ quá, giờ cảm thấy rất mệt mỏi, hai chân vẫn còn run run.
Một lát sau, Thư Cửu sắp ngủ rồi, Tra Phược mới nói, giọng rất nhỏ: “Vậy cậu ta có nói cho cậu biết, chỉ có ba người phá được kết giới kia không.”

Jun 19, 2018

[THTGQ] Chương 29.2


Chương 29.2: Báo thù 2
Thư Cửu cùng trợ lý Hồ vào thang máy riêng lên tầng cao nhất, sau đó trợ lý Hồ đưa cho cậu một xấp tài liệu, lễ phép nói: “Cậu Thư, đây là thông tin của đối tác, mời cậu xem qua, mười giờ đối tác sẽ đến đàm phán, tôi sẽ mời cậu qua phòng họp trước lúc đó.”
Thư Cửu gật gật đầu, nói: “Cảm ơn.”
Trợ lý Hồ nói: “Cậu Thư không phải khách khí đâu.”
Anh ta nói xong liền ra khỏi phòng.
Giờ Thư Cửu mới thở phào nhẹ nhõm, Quincer nhảy lên bàn, hếch đầu nói: “Sao hả, công ty của tôi ổn lắm đúng không? Đi, tôi dẫn mọi người đi thăm quan.”
Lông mày Thư Cửu giật giật, dắt chó đi tham quan công ty à? Vậy có ổn không?
Chỉ có điều Phúc Lộc Thọ Hỉ rất hứng thú, chuẩn bị theo Quincer đi tham quan.
Họ ra khỏi phòng tổng giám đốc, vào thang máy, Quincer vẫn thao thao bất tuyệt: “Tầng này là phòng thiết kế, thiết kế sư của công ty chúng tôi nổi tiếng lắm, vào được đây toàn là nhân tài cả. A, đến rồi, đi thôi nào!”
Cửa thang máy vừa mở ra, Quincer là người đầu tiên lao ra, mới đi được vài bước, ‘bịch’ một cái va vào ai đó.
Thư Cửu vội vàng chạy ra, nhìn mà hoa mắt chóng mặt.
Chỉ có bốn chữ thôi – Oan gia ngõ hẹp.
Quincer đi đứng không nhìn đường, va phải người khác, mà người hắn va phải chính là thợ săn đã đánh hắn đến không thể biến trở lại hình người.
Người thợ săn kia mặc bộ vest trắng, còn đeo cả cà vạt, trông hệt như dân văn phòng chính hiệu, đeo kính gọng trắng, nhìn rất nhã nhặn dịu dàng, chỉ có điều bên tai trái vẫn đeo chiếc hoa tai hình thánh giá…
Lông toàn thân Quincer dựng hết lên như gai nhím, nhe răng, cong lưng, miệng còn bật ra tiếng gầm gừ, thị uy với thợ săn.
Thợ săn kia chỉ đẩy gọng kính, cúi đầu nhìn Quincer, nói: “Không ngờ ở đây cũng gặp được người sói.”
Lông Quincer lại dựng tiếp, “Câu này phải để tôi nói mới đúng, loại người như cậu sao lại ở đây chứ!”
Thư Cửu thấy bọn họ sắp đánh nhau, quay đầu lại nói với A Thọ: “Đừng có hóng hớt nữa, mau khuyên can đi.”
A Thọ nhún vai nói: “Bọn tôi là quỷ phương đông, bọn họ một người là người sói phương tây, một người là thợ săn chuyên giết người sói, mấy chuyện này đừng có xen vào.”
A Hỉ gật đầu, nói: “Đúng đó… Bọn họ gặp nhau mà không đánh nhau mới kì đó.”
Thư Cửu: “…”
Tuy Phúc Lộc Thọ Hỉ vẫn đứng bàng quan không can thiệp, nhưng cuối cùng hai người kia vẫn không đánh nhau, vì có người đến.
Một người đàn ông trung niên vội vã đi tới, thấy người thợ săn, nói: “Con đi đâu thế hả, tài liệu con chuẩn bị đâu rồi, lấy ra chưa? Lát đàm phán hợp đồng cần dùng đấy.”
Người đàn ông trung niên nói xong, đột nhiên thấy được Quincer đang nhe răng nhe lợi, ngẩng lên lại thấy Thư Cửu mặc vest thẳng thớm đứng phía sau, khẽ giật mình.
Cả công ty ai cũng nghe đồn hôm nay có hợp đồng lớn, tổng giám đốc ủy thác việc đàm phán cho một người bạn, chắc người này phải xuất sắc lắm, tổng giám đốc mới tin tưởng như vậy, hơn nữa người này kỳ lạ thật, đi làm còn dẫn chó theo.
Người đàn ông thấy Thư Cửu và con chó, lập tức đổi sắc mặt, cười tủm tỉm nói: “A, cậu Thư… xin chào cậu Thư.”
Người đàn ông tiến lên định bắt tay với Thư Cửu.
Từ trước tới giờ Thư Cửu chưa từng bắt tay ai, nhưng cậu rất giỏi diễn, rất tự nhiên bắt tay đối phương.
Người đàn ông cười nói: “Tôi là trưởng phòng thiết kế, tôi họ Nghiêm, à, đây là con tôi, mới vào công ty, tên là Nghiêm Húc.”
Ông ta vừa nói xong, Quincer lập tức chuyển từ trạng thái xù lông sang cười xấu xa, mà Phúc Lộc Thọ Hỉ thì cười đến nghiêng ngả.
Thư Cửu trong lòng đệch liên hồi, giờ không chỉ người sói mở công ty làm tổng giám đốc, thợ săn lại còn đi làm nhân viên cho người sói.
Nhìn vị trưởng phòng họ Nghiêm này cũng không giống thợ săn, có lẽ là người thường, chắc cũng chẳng biết con trai mình là thợ săn đâu.”
Trưởng phòng Nghiêm có vẻ rất bận, nói: “Cậu Thư cứ tiếp tục đi dạo đi, chúng tôi đi trước.”
Trưởng phòng Nghiêm dẫn Nghiêm Húc đi rồi, Quincer mới cười ra tiếng, nói: “Đúng là không ngờ tới, hóa ra lại là nhân viên công ty, trong công ty tôi mà cũng có thợ săn à!”
Thư Cửu nói: “Anh định đuổi việc anh ta à?”
Quincer nói: “Tôi đâu có keo kiệt như vậy, nếu không phạm lỗi thì tôi sẽ không bao giờ tùy ý đuổi việc nhân viên… Ngược lại, tôi phải thăng chức cho cậu ta, lát tôi sẽ gọi cho trợ lý Hồ luôn, để phòng nhân sự điều cậu ta làm trợ lý tổng giám đốc, làm trợ lý riêng của tôi luôn! Nghiêm Húc đúng không nhỉ? Cứ chờ đấy!”
Quincer vui mừng nói, Thư Cửu chỉ muốn che mặt, Quincer không hề biết rằng, biểu cảm của hắn ta hệt như chó gặm được xương, chẳng giống người sói chút nào!
Quincer hào hứng bừng bừng, vui vẻ dẫn Thư Cửu đi dạo, lúc đến phòng Tài chính, đúng lúc gặp hai nhân viên lễ tân đưa bưu kiện đến phòng Tài chính.
Thư Cửu nhìn qua, hóa ra lại là Dương Nhị hôm qua ăn vạ ở nhà mình.
Dương Nhị mặc bộ váy hồng, khoe hai chân thon dài, mặt trang điểm rất kỹ càng, nhìn xinh xắn hơn hẳn cái người dính sơn đỏ hôm qua.
Dương Nhị vào phòng trưởng phòng Tài chính, ở đây tuy có mấy phòng, nhưng toàn bộ đều ngăn bằng cửa kính thủy tính, bởi vậy mọi người có thể nhìn rõ phòng bên cạnh đang làm gì.
Dương Nhị đưa bưu kiện xong, không ra ngay mà tựa vào bàn, cười nói chuyện với trưởng phòng Tài chính, chẳng biết Dương Nhị nói gì, vị trưởng phòng kia cười rất tươi.
Trước khi ra khỏi phòng, Dương Nhị còn hôn gió với trưởng phòng Tài chính, rất quyến rũ.
Quincer nói: “Cô nàng kia cũng ở công ty của tôi à? Vậy mà tôi chẳng biết.”
Dương Nhị không thấy Thư Cửu, theo cô nàng lễ tân còn lại vào thang máy, đi xuống tầng luôn.
Thư Cửu nghe lẻn được hai người nói chuyện: “Vào lâu vậy, lại bị thằng cha trưởng phòng Vương sờ mó à?”
Dương Nhị cười vuốt tóc, nói: “Hừ, lão già đó hẹn tôi tan tầm đi ăn.”
Lễ tân kia nói: “Cô đồng ý à? Ông ta có vợ rồi đấy.”
Dương Nhị cười nói: “Đương nhiên là đồng ý rồi, trưởng phòng Vương nói thứ bảy này đi mua trang sức với tôi, có vợ thì sao chứ, ai bảo bà vợ đấy không quản chồng mình!”
A Hỉ lại gần, nói: “Xem đi, quả nhiên cũng chẳng ra gì.”
Thư Cửu gật đầu, nói: “Càng ngày tôi càng cảm thấy cậu bị cô ta lừa tiền lừa cả tình.”
A Hỉ lườm Thư Cửu, Thư Cửu quay đầu đi, giả bộ không thấy.
Quincer dẫn Thư Cửu đi một vòng, cũng sắp đến mười giờ, liền dẫn mọi người quay lại, trợ lý Hồ đúng lúc đi tới, nói: “Cậu Thư, đối tác đã đến rồi, đến giờ vào phòng họp rồi ạ.”
Đoàn người Thư Cửu vào phòng họp, bên trong đã có mấy người ngồi đợi, hình như phía đối tác chưa vào, ở đây toàn trưởng phòng giám đốc của công ty, dù sao lần này cũng là vụ làm ăn lớn, ở đây toàn cấp cao cả.
Thư Cửu đi vào, ngồi một đầu bàn hội nghị, đợi đối tác tới, nói thật, Thư Cửu rất khẩn trương, dù sao cậu chỉ biết bán hoa thôi, đâu biết đàm phán ký hợp đồng, bảo cậu ra chợ mặc cả với bà bán cá bán thịt may ra còn làm được.
Chẳng mấy chốc, Thư Cửu nghe thấy tiếng bước chân, một giọng nữ ngọt ngào vang lên: “Đây là phòng họp ạ, mời các anh vào.”
Đoàn người bước vào phòng, đi đầu là một người đàn ông mặc vest đen, đẹp trai đến trời đất cũng phải giật mình, gương mặt không cảm xúc, phát huy hết cái gọi là ‘làm màu’…
Hóa ra lại là Tra Phược!
Người xung quanh đứng hết lên, Thư Cửu cũng bắt chước đứng dậy, lúc đứng lên vội quá còn va đầu gối vào bàn.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đi theo sau Tra Phược, thấy Thư Cửu thì cũng rất bất ngờ, nhưng họ toàn người làm ăn lớn, không giật mình như Thư Cửu, bất ngờ xong thì cũng không có biểu cảm gì rõ ràng, chỉ có mình Tử Hữu Phân cười rất khó hiểu.
Hai bên bắt tay, Thư Cửu tất nhiên phải bắt tay với Tra Phược, tuy hai người đã từng hôn rồi, nhưng chưa từng tiếp xúc chính diện như vậy, tay Tra Phược rất ấm, không lạnh buốt như Thư Cửu tưởng tượng.
Thư Cửu ho khan một tiếng, ra vẻ nói: “Mời ngồi.”
Tất cả mọi người ngồi xuống, Quincer ngồi xổm bên chân Thư Cửu, mắt như thể sắp biến thành hình tim luôn, đối tác là nam thần Minh chủ đại nhân đấy.
Quincer nhảy nhảy dưới gầm bàn, cố kìm nén ham muốn nhào tới ôm đùi Minh chủ đại nhân.
Quincer hít thở một hồi, cuối cùng không bình tĩnh được, đang định nhào tới, đúng lúc chân Thư Cửu khẽ nhích, chuẩn xác giẫm lên đuôi Quincer.
Quincer đau điếng người, lông xẹp hết lại, vội vàng đưa móng vuốt lên che miệng, tâm trạng kích động cũng bay biến luôn.
Phúc Lộc Thọ Hỉ lượn lờ giữa không trung, A Phúc nói: “Trùng hợp thật, không ngờ lại là Minh chủ đại nhân.”
A Hỉ nói: “Nam thần của tôi cũng đến kìa!”
A Thọ nói: “Không ngờ Minh phủ đã mở rộng làm ăn sang cả trần gian rồi, lợi nhuận mấy năm nay của Minh phủ cũng khá ổn mà.”
A Hỉ lườm nó, nói: “Cứ làm như cậu hiểu biết lắm ấy.”
A Thọ cười hì hì nói: “Tôi gì cũng biết mà.”
A Hỉ: "...".
Kỳ thật lúc đàm phán hợp đồng chỉ toàn do trưởng phòng các ban ngành nói chuyện, Tra Phược ngồi đối diện cũng tiếc chữ như vàng, phần lớn là Hoạt Vô Thường đàm phán, Tử Hữu Phân chỉ phụ trách cười, dù sao giọng anh ta cũng quá đặc thù, chỉ cần mở miệng ra là thu hút sự chú ý ngay.
Thư Cửu thì phụ trách gật đầu ra vẻ ngẫm nghĩ.
Tra Phược không định gây khó dễ, vậy nên hợp đồng đàm phán rất thuận lợi, hai bên lần lượt trình bày quan điểm, sau đó liền đi đến thống nhất và ký hợp đồng.
Lúc ra khỏi phòng họp, Thư Cửu liền thở phào nhẹ nhõm.
Thư Cửu thuận lợi hoàn thành nghiệm vụ, trợ lý Hồ cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy, lúc đầu nhìn Thư Cửu rất không đáng tin, dù sao ai lại dắt chó đi đàm phán hợp đồng chứ, nhưng không ngờ hợp đồng lại ký nhanh như vậy.
Trợ lý Hồ nói: “Cậu Thư vất vả rồi, lát tôi sẽ đưa cậu Thư về, tôi qua văn phòng cất tài liệu đã, cậu có thể ngồi đợi trong văn phòng, hoặc xuống bãi để xe đợi tôi luôn cũng được.”
Thư Cửu nói: “Vậy cũng được, tôi xuống bãi để xe đợi anh luôn, văn phòng tận tầng trên cùng, cao quá.”
Thư Cửu ôm Quincer ấn thang máy, phía sau là Phúc Lộc Thọ Hỉ, trong lúc đợi thang máy, bỗng một cô gái mặc váy đi tới, Thư Cửu quay lại nhìn, hóa ra là Dương Nhị.
Dương Nhị thấy cậu thì rất bất ngờ, đặc biệt khi nhìn Thư Cửu mặc bộ vest đắt tiền lại càng giật mình.
Dương Nhị cười quyến rũ với Thư Cửu, chào hỏi: “Hì, không ngờ lại gặp anh ở đây, chuyện tối hôm qua, tôi còn chưa cảm ơn anh. Hay thế này đi… Tối nay mình đi ăn được không?”
Thư Cửu tuy rất thích gái xinh, nhưng lai không hề hứng thú với gái xinh thích làm con giáp thứ 13, nói: “Không phải khách khí vậy đâu, cũng chỉ nhân tiện thôi mà, tôi đang vội, đi trước nhé.”
Thang máy đã đến, Dương Nhị cười đi theo, nói: “Đúng lúc tiện đường, tôi cũng xuống tầng.”
Trong thang máy chỉ có hai người là Thư Cửu và Dương Nhị, đương nhiên còn có một người sói và bốn con ma.
Dương Nhị không nhìn thấy ma, cũng không để ý husky ngốc, phát hiện đây là cơ hội ở riêng của hai người, cố ý lại gần Thư Cửu, nói: “Hôm qua cảm ơn anh nhiều lắm.”
Thư Cửu cười khan hai tiếng, lòng thầm chửi công ty gì vậy, sao xây cao thế làm gì, thang máy đi xuống mà cũng lâu vậy.
Dương Nhị lặng lẽ kề sát Thư Cửu, tay vuốt vuốt vạt váy ngắn cũn cỡn, ám chỉ rất rõ ràng, dịu giọng nói: “Anh Thư, không ngờ hôm nay lại gặp được anh ở đây, mình có duyên thật, hay thế này đi, hôm nay anh bận thì tôi mời anh ăn khuya, tôi nấu ngon lắm đấy, để tôi làm cho anh ăn, dù sao tôi ở ngay cạnh anh mà… Á!”
Dương Nhị còn đang cố làm thân với Thư Cửu, thang máy đột nhiên rung lên, bóng điện trong thang máy nhấp nháy một hồi, rồi ‘choang’ một tiếng vỡ nát, vỏ thủy tinh bắn lên người Dương Nhị.
May mà A Thọ phản ứng kịp thời, dùng linh lực giúp Thư Cửu chắn hết thủy tinh, nhưng Dương Nhị thì không may mắn như vậy.