Jul 15, 2018

[THTGQ] Chương 33.3


Chương 33.3: Báo ân 2
Thư Cửu ôm laptop, ngồi trong phòng lên mạng, kiểm tra tiệm hoa của mình, cậu không vào tiệm hoa một thời gian rồi, trên Alibaba có mấy người inbox hỏi liền, nhưng vì Thư Cửu không trả lời kịp nên chẳng ai đặt hàng.
Thư Cửu cũng không giống mấy người nhân viên của Minh phủ, có tiền lương, nếu không chịu khó chăm sóc tiệm hoa, đừng nói bị quỷ hù chết, dù không bị quỷ hù chết, cậu cũng sẽ chết đói.
Mấy hôm nay tiệm hoa khá ế ẩm, may mà vẫn còn tiền để dành từ hồi trước.
Quincer dành một ngày đi dạo khắp Minh phủ, Đát Kỷ và Bao Tự rất ân cần với Quincer, ngay cả tiểu thiên sứ Mã Hán cũng rất kinh ngạc, nói: “Cậu Thư, cậu quen cả người nước ngoài à? Lại còn là người sói quý tộc nữa à?”
Thư Cửu nhìn Quincer nằm ngửa để lộ cái bụng lông xù, Đát Kỷ và Bao Tự một trái một phải vây quanh hắn, xum xoe nịnh nọt, nói: “Quincer giỏi lắm à?”
Mã Hán nói: “Đương nhiên, tôi làm quỷ sai bao nhiêu năm, đây vẫn là lần đầu tiên gặp quý tộc phương tây đấy, hơn nữa theo truyền thuyết thì người sói rất bạo lực khát máu, rất khó khống chế, cũng không thân thiện với con người. Không ngờ cậu Thư lại có thể làm bạn với người sói, cậu Thư đúng là giỏi thật.”
Khóe miệng Thư Cửu giật giật, gì mà bạo lực với chẳng khát máu, chắc là người sói bịa ra để xây dựng hình tượng cho mình chứ gì? Quincer nhìn kiểu gì cũng thấy ngu ngu!
Quincer trái ôm phải ấp vui đến quên cả trời đất, chẳng nhớ gì đến nam thần đại nhân nữa cả.
Thư Cửu đi dạo trong sân một mình, trời đã tối hẳn, hôm nay không có quỷ hồn đầu thai, cả sân im ắng lạ thường.
Nước sông đỏ rực phản chiếu ánh trăng mờ ảo, thỉnh thoảng lại có sóng gợn, Tra Phược đứng trong đình bên bờ sông, lẳng lặng nhìn nước sông.
Thư Cửu vừa lại gần, Tra Phược liền phát hiện ra ngay, quay đầu lại.
Thư Cửu vốn không định qua đó, nhưng Tra Phược đã thấy rồi, nếu giờ đột nhiên quay người đi thì như thể mình làm gì mờ ám vậy, nên đành phải đi qua.
Thư Cửu nói: “Nghe nói hôm nay có quỷ đầu thai bỏ trốn đúng không? Tìm được chưa vậy?”
Tra Phược khẽ lắc đầu, nói: “Rất nhiều quỷ hồn không muốn đầu thai chuyển thế… Vì họ không muốn quên chấp niệm của đời này.”
Thư Cửu cái hiểu cái không khẽ gật đầu.
Tra Phược nói: “Bên Hoạt Vô Thường vẫn chưa điều tra được.”
Thư Cửu nhún vai, nói: “Tuy tôi cũng không quá sốt ruột, nhưng nếu chẳng may cơ thể tôi chết thật, chẳng lẽ nửa đời sau tôi phải làm con gái à?”
Tra Phược không nói gì, nghiêng mặt nhìn cậu, khóe miệng khẽ nhếch lên, dưới ánh trăng, khuôn mặt Tra Phược bỗng chốc dịu dàng hơn hẳn.
Thư Cửu giây lát thất thần, nụ cười này quả thật rất quen thuộc, quen thuộc đến mức trái tim Thư Cửu bỗng đập thình thịch, có thứ gì đó đang mọc rễ nảy mầm, dường như muốn nhanh chóng trồi lên khỏi mặt đất.”
“Khụ…”
Thư Cửu ho khan một tiếng, quay mặt đi, nói: “Đều tại bố mẹ tôi không biết sinh, sao lại cho tôi cái mệnh này chứ.”
Tra Phược nói: “Mệnh của cậu rất đặc biệt, người khác cầu mấy đời cũng chẳng được.”
Thư Cửu nói: “Cái mệnh dở hơi suốt ngày gặp quỷ này có gì tốt chứ?”
Tra Phược nói: “Mệnh này có thể giúp tu giả làm ít công to, cậu chỉ cần cố gắng đôi chút là đạt được tu vi mà người khác cả đời này cũng khó đạt được.”
Thư Cửu bĩu môi, nói: “Đối với người bình thường như tôi thì nó quá xa xỉ, vậy nên mới xảy ra nhiều chuyện như vậy.”
Thư Cửu nói xong, đột nhiên hỏi: “Có cách nào thay đổi mệnh của tôi không? Kiểu làm nó ‘thân dân’ hơn một xíu ấy?”
Cậu vừa nói xong, Tra Phược liền nhìn cậu, Thư Cửu không hiểu tại sao Tra Phược lại nhìn cậu bằng ánh mắt sâu xa như vậy.
Thư Cửu sờ mặt mình, nói: “Lại đổi cơ thể rồi à?”
Tra Phược lắc đầu, nói: “Có một cách.”
“Có cách à!”
Mắt Thư Cửu sáng rực, nói: “Có cách thật à? May quá, cách gì thế?”
Tra Phược dừng lại giây lát, mới bình tĩnh nói: “Song tu.”
Thư Cửu còn đang đắm chìm trong niềm hưng phấn khi biết ‘có cách’, tiện mồm nói: “Tốt quá, song tu cũng được! Song…”
Cậu nói đến đây, trợn mắt há hốc mồm, hỏi: “Song gì cơ…”
Trong đầu Thư Cửu tưởng tượng ra cảnh A Lộc mặt liệt dụ dỗ A Phúc ‘tu luyện’, mà A Phúc còn cố gắng chăm chỉ… Đuổi kịp tốc độ ‘tu luyện’ của A Lộc.
Trên mặt Tra Phược không có biểu cảm nào dư thừa, như thể đây là một chuyện hết sức bình thường, nói: “Song tu cũng không phải bàng môn tả đạo, nó có thể giúp tu giả bù lại những khuyết thiếu của mình.”
Thư Cửu vươn tay lau mặt, đau đớn nói: “Thôi, bỏ đi… Để tôi gặp quỷ cả đời cũng được.”
Thư Cửu ngơ ngác về phòng, trong đầu chỉ toàn hai chữ ‘song tu’, chẳng khác nào trúng độc, hơn nữa cậu cứ nghĩ mãi về ánh mắt sâu xa của Tra Phược.
Ngay cả khi Quincer vui vẻ vào phòng, khoe khoang với cậu là mỹ nhân phương đông ân cần với hắn như thế nào, Thư Cửu cũng không để ý.
Đêm đến, Thư Cửu ngủ mơ màng, dường như mơ thấy cái gì đó, bên bờ sông Vong Xuyên đỏ rực, một người áo trắng ngồi bên bờ, như đang chờ ai đó, Thư Cửu không biết người kia chờ ai, nhưng lâu dần, Thư Cửu lại cảm thấy, kỳ thật người kia chính là mình, mình vẫn ngồi đây, vẫn đợi…
Một người áo đen chậm rãi bước tới từ trong làn sương mù dày đặc, Thư Cửu nheo mắt lại nhìn người kia, sương mù che khuất khuôn mặt người nọ, đến gần, Thư Cửu mới nhận ra dáng người quen thuộc, hóa ra là Tra Phược.
Người nọ cúi đầu, vuốt nhẹ hai má Thư Cửu, cổ họng Thư Cửu giật giật, người đàn ông kia vậy mà lại chủ động hôn lên môi Thư Cửu, nụ hôn dịu dàng khiến Thư Cửu như bị hút hồn.
Lúc Thư Cửu đang ngơ người, người áo đen đã cởi áo trắng của cậu, hôn dọc theo cổ xuống, bóng hai người quấn quít lấy nhau.
Mình đang nằm mơ, Thư Cửu tự nói với mình như vậy, nhưng sức nặng trên ngực lại khiến Thư Cửu không thể nào thở nổi, cậu bật dậy.
Tiểu thiên sứ Mã Hán đến ca trực ở tiền viện Minh phủ, đang vui vẻ gặp nến, chợt nghe trong viện truyền đến tiếng hét thất thanh, hình như là giọng cậu Thư, hơn nữa giọng còn rất vang.
“Quincer, cái con chó ngu xuẩn này, anh cút xuống cho tôi! Đè chết tôi rồi!”
Lúc Mã Hán qua thì thấy Quincer bị đánh sưng u mấy cục trên đầu rồi bị ném ra ngoài cửa.
Quincer tội nghiệp ôm đầu, nói: “Keo kiệt vậy! Chỉ là nằm trên người cậu ngủ thôi mà! Nửa đêm nửa hôm lại ném tôi ra…”
Thư Cửu ở Minh phủ thêm hai ngày, sắp mọc nấm đến nơi, mà Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân vẫn chưa tra được tin tức gì.
Tra Phược đi ra khỏi tiền sảnh, Thư Cửu đang nhàm chán ngồi xổm ngoài vườn hoa, nhìn Quincer vui vẻ lăn qua lăn lại trong bụi hoa.
Tra Phược đi tới, nói: “Tôi có việc ra ngoài, cậu có muốn đi cùng không?”
Thư Cửu mắt sáng rực, nói: “Tôi được ra ngoài à?”
Tai Quincer cũng rung rung, nói: “Tốt quá! Được ra ngoài chơi à!”
Tra Phược nói: “Muốn đi thì cứ đi thôi.”
Vì Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đều không ở đây, Tra Phược tự mình lái xe, Thư Cửu ngồi ở ghế lái phụ, cảm giác như không khí hít thở cũng mới mẻ hơn hẳn, ở trong nhà mấy ngày, giờ được ra ngoài như thể ra tù vậy!
Tra Phược đi ký hợp đồng, địa điểm Thư Cửu cũng rất quen thuộc, chính là đại sứ quán phương Đông của quỷ hút máu.
Quincer và Thư Cửu đợi bên ngoài, Quincer hầm hừ nói: “Nam thần đại nhân sao lại hợp tác với chủng tộc ti tiện như quỷ hút máu chứ, đúng là hạ thấp đẳng cấp của nam thần đại nhân!”
Thư Cửu nhìn Quincer nổi điên, lười phản ứng hắn, chẳng mấy chốc Tra Phược đã đi ra, có khi vào không đến 10 phút, anh lên xe, nói: “Được rồi, về thôi.”
Xe chạy đến giao lộ đúng lúc gặp đèn đỏ, Tra Phược dừng xe, lại thấy chiếc xe thể thao màu bạc phía đối diện tăng tốc, gặp đèn đỏ cũng không dừng lại, lượn một vòng để vượt đèn đỏ, làm mấy chiếc xe khác bóp còi inh ỏi.
Quincer bám vào cửa sổ nhìn, lầm bầm: “Lái xe xịn vậy mà ý thức chẳng ra đâu vào đâu.”
Thư Cửu nhìn chiếc xe phóng vụt qua, tuy tốc độ xe thể thao rất nhanh, chỉ nhoáng một cái rồi đi mất, nhưng Thư Cửu lại nhìn rõ.
Thư Cửu đột nhiên ngồi thẳng, nói với Tra Phược: “Là người kia! Tôi vừa rồi nhìn rất rõ!”
Quincer nói: “Thư Cửu, cậu nói gì vậy?”
Thư Cửu vội vã nói: “Mau đuổi theo, là người kia, tôi vừa nhìn thấy chính tôi! Mang mặt của tôi, chắc chắn là người kia!”
Tra Phược híp mắt, nhấn chân ga, quay đầu đuổi theo, Quincer ngồi ở ghế sau theo quán tính va vào cửa sổ xe, mặt dẹp lép…
Xe thể thao bạc kia phóng rất nhanh, nhưng xe Minh chủ đại nhân cũng là xe xịn, tốc độ tất nhiên cũng không vừa.
Tim Thư Cửu đập thình thịch, dù chỉ thoáng qua, nhưng nhìn đối phương mang mặt của mình, cảm giác này cũng đủ để cậu lạnh cả người, chợt thấy chiếc xe thể thao màu bạc ngay phía xa xa, sắp đuổi kịp đến nơi.
Tra Phược đột nhiên ấn phanh, một bóng đen từ xe phía trước nhào tới, Thư Cửu cảm giác một xung lực rất lớn lao tới, gần như làm cả chiếc xe bị hất văng luôn.
Sau đó là một tiếng ‘rầm’ rất lớn, kính chắn gió của chiếc Bentley màu đen như bị cái gì va phải, vỡ toang, Thư Cửu nhắm mắt lại, sau đó bị ai đó kéo vào trong lòng.
Lúc Thư Cửu mở mắt ra, chỉ thấy Tra Phược che phía trước mặt cậu, sau lưng toàn mảnh thủy tinh.
Thư Cửu hoảng hốt, nói: “Sao rồi? Có bị thương ở đâu không?”
Cậu nói xong liền nhìn thấy trên mu bàn tay Tra Phược bị một mảnh thủy tinh cắm vào, máu đã chảy ra.
Tra Phược buông Thư Cửu ra, không trả lời cậu, tay anh cầm một tấm hoàng phù, đột nhiên ném hoàng phù đi qua kính chắn gió, Thư Cửu chỉ nghe thấy một tiếng hét thê thảm, hoàng phù biến thành xiềng xích màu đen, trói chặt bóng đen kia.
Bóng đen giãy dụa, làm xiềng xích va vào nhau kêu loảng xoảng, nhưng không thể nào thoát khỏi xích, bóng đen dần dần hiện hình, hóa ra là một con ác quỷ mặt xanh nanh vàng.
Tra Phược lạnh lùng liếc ác quỷ, sau đó lại quay mặt đi, lấy mảnh thủy tinh trên mu bàn tay ra, vứt đi, vết thương còn đang chảy máu bỗng dần dần khép lại, cuối cùng chẳng còn giấu vết gì.
Tra Phược bình tĩnh nói: “Không sao, chỉ là thấy hơi đau, một cái vỏ bọc thôi mà.”
Thư Cửu đang định nói gì đó nhưng không nói lên lời.
Quincer đúng lúc này chạy tới từ ghế sau, lắc đầu, hất hết mảnh thủy tinh trên người, nói: “Má ơi, tôi bị lắc đến choáng luôn…”
Tra Phược mở cửa xe bước xuống, Thư Cửu theo sát, chiếc xe thể thao màu bạc đã mất hút rồi.
Tra Phược nhíu mày, nhìn con quỷ bị xích sắt trói lại, nói: “Là dã quỷ.”
Thư Cửu nói: “Vì sao dã quỷ lại tấn công chúng ta?”
Tra Phược dừng lại giây lát, nói: “Dã quỷ này muốn bảo vệ chiếc xe kia, không muốn chúng ta đuổi theo chủ xe.”

Jul 13, 2018

[THTGQ] Chương 33.2


Chương 33.2: Báo ân 2
Cũng may, không lâu sau, Tử Hữu Phân và Hoạt Vô Thường đã quay trở lại.
Tử Hữu Phân bước tới, nhíu mày nói: “Chủ thượng, vừa rồi điều tra sổ sách, những đạo sĩ và tu giả đủ đạo hạnh làm việc này đều không báo cáo từng làm chuyện này.”
Thư Cửu sững sờ, tim vỡ thành từng mảnh, nói: “Không tra được à? Vậy phải làm sao bây giờ?”
Tra Phược nói: “Nếu đổi ngẫu nhiên, vậy người kia chắc hẳn phải có mệnh giống Thư Cửu, hoặc là ở gần đấy, mệnh giống Thư Cửu chắc chắn là không có, loại trừ khả năng này, vậy chỉ còn ở gần thôi.
Hoạt Vô Thường nói: “Thuộc hạ đi điều tra ngay.”
Tra Phược gật đầu, Tử Hữu Phân theo sau, nói: “Tôi đi cùng luôn.”
Đợi Hoạt Vô Thường Tử Hữu Phân đi rồi, Tra Phược nói: “Mấy hôm nay cậu ở lại Minh phủ luôn đi, giờ vẫn chưa biết kẻ đổi cơ thể với cậu là người kiểu gì, nếu là quỷ đạo hạnh cao thâm, không chừng sẽ làm tổn thương cơ thể cậu đấy.”
Thư Cửu đau khổ, nói: “Tôi chọc ai mà lại thành ra thế này cơ chứ.”
Tra Phược nói: “Phòng cậu vẫn trống đó, chuyển thẳng vào đó luôn đi.”
Thư Cửu chỉ đành gật đầu, nói: “Cảm ơn.”
Thư Cửu ra cửa Minh phủ nói một tiếng với Phúc Lộc Thọ Hỉ, Phúc Lộc Thọ Hỉ không chịu vào Minh phủ, hơn nữa có Tra Phược ở đây, chúng nó cũng rất yên tâm, liền về nhà luôn.
Quincer tuy rất muốn vào Minh phủ chơi mấy ngày, nhưng dù sao đông tây khác biệt, đành phải theo Phúc Lộc Thọ Hỉ về nhà.
Thư Cửu tiễn bốn con ma và husky ngu ngốc xong liền về phòng, trong lòng thầm cảm khái, không ngờ đời này cậu lại tiếp tục chuyển vào Minh phủ, lần đầu cậu còn không biết đây là đâu, chỉ cảm thấy đâu đâu cũng có bệnh thân kinh, giờ hiểu ra, hóa ra người ở đây không phải thần kinh mà là yêu ma quỷ quái…
Thư Cửu đứng bên bờ sông Vong Xuyên, nhìn nước đông đỏ rực, cùng lục hồn đạo chảy xiết, không khỏi nhớ tới giấc mộng kỳ lạ hồi trước, trong mộng cậu mặc trường bào trắng, đi dọc theo cầu Khổ Trúc, đi mãi đi mãi, qua màn sương mù dày đặc, đến Đài Bách Quỷ ảm đạm tang thương.
Thư Cửu nhìn cầu Khổ Trúc, ngẩn người, chợt nghe thấy tiếng “Cộc cộc cộc’’.
Thư Cửu run lên, nhìn lại, hóa ra Mạnh bà bê canh, chống quải trượng đi tới.
Mạnh bà cười tủm tỉm, gương mặt đầy nếp nhăn, nói: “Cậu trai, cậu nhìn gì vậy?”
Mắt Thư Cửu giật giật, hiện tại mình thành thế này, cũng chỉ Mạnh bà mới gọi mình là cậu trai, nghe nó cứ sao sao ấy.
Mạnh bà nói tiếp: “Có người nhìn bằng mắt thường, vậy nên họ chẳng nhìn thấy gì cả, có người lại nhìn bằng tuệ nhãn, vậy nên thấy rất rõ.”
Bà nói xong, quay đầu lại, nhìn Thư Cửu nói: “Cậu nhìn thấy gì… Là quá khứ, hay là tương lai?”
Thư Cửu cảm thấy giọng Mạnh bà rất đáng sợ, bất giác run lên.
Bà không nói gì thêm, chỉ cười “à há há”, lại chống quải trượng bước đi.
Thư Cửu nhìn bóng lưng Mạnh bà, nghe mấy câu nói đầy hàm ý của bà, cảm thấy bà đang muốn ám chỉ gì đó, nhưng đáng tiếc nó quá thâm ảo với Thư Cửu, vậy nên Thư Cửu chẳng hiểu gì.
Thư Cửu ngồi một mình trong phòng khách, lúc chiều chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng ‘đinh đinh đang đang’, có vẻ giống tiếng xích sắt va chạm.
Thư Cửu đẩy cửa ra, Mã Hán đúng lúc đi ngang qua, tiểu thiên sứ Mã Hán một tay bưng bát, một tay cầm đũa, trong bát anh ta toàn nến là nến…
Thư Cửu nhìn bát của Mã Hán, khóe miệng giật giật.
Mã Hán thấy Thư Cửu, rất nhiệt tình bước tới chào hỏi, giơ bát lên, nói: “Cậu Thư, cậu ăn đêm không?”
Thư Cửu: “Không… Không cần, cảm ơn.”
Mã Hán nói: “Cậu Thư không phải khách khí đâu, đây là đồ ăn đêm bà làm, thơm lắm đó.”
Thư Cửu khẽ nhíu mày, nói: “Có tiếng gì vậy? Minh phủ đang sửa chữa à?”
Mã Hán cười nói: “Không phải đâu, tiếng động này là do quỷ sai trục xuất quỷ đầu thai đấy. Vì hôm nay quỷ đầu thai nhiều quá, chúng tôi phải tăng ca, vậy nên bà mới chuẩn bị đồ ăn đem cho chúng tôi đấy.”
Thư Cửu lần thứ ba giật giật lông mày…
Làm nhân viên Minh phủ đúng là chẳng dễ dàng gì, còn phải tăng ca nữa.
Mã Hán nói: “Cậu Thư, nếu không có việc gì thì tôi đi đây, hôm nay bận lắm.”
Thư Cửu gật đầu nói: “Vậy anh đi đi.”
Mã Hán giờ mới ôm bát chạy đi.
Mặc dù Thư Cửu rất tò mò không biết quỷ đầu thai sẽ như thế nào, nhưng Thư Cửu hiểu rõ thể chất của mình, cũng không đi tìm chết, nếu chẳng may xui xẻo gặp phải chuyện gì thì xong.
Thư Cửu về phòng, bật tivi, giờ đang phát tin tức giao thông, kỳ thật Thư Cửu không thích xem tin tức về giao thông lắm, toàn mấy tin tai nạn máu me ghê người.
Đúng lúc này bản tin đưa tin về vụ tai nạn xảy ra lúc ba giờ sáng đêm hôm trước, một chiếc xe thể thao màu đỏ chạy quá tốc độ, đâm gãy dải phân cách rồi tông vào xe đạp ở phía bên kia đường, người đi xe đạp tử vong tại chỗ, lái xe thể thao thì lại bỏ trốn.
Thư Cửu nhìn đoạn video cắt từ camera theo dõi, mày nhíu chặt, cảm thấy rất đáng sợ. Tuy cậu không nhìn rõ chủ chiếc xe kia, nhưng chủ xe chắc chắn là đang nôn, chắc uống nhiều quá nên cũng chẳng nhận ra mình tông phải người, đâm người ta xong mà lên xe phóng đi luôn.
Thư Cửu cũng chẳng còn tâm trạng xem tivi, tắt tivi đi, chợt nghe thấy bên ngoài có tiếng nói chuyện.
Thư Cửu mở cửa, Vương Triều Mã Hán đúng lúc đi ngang qua, Thư Cửu hỏi: “Sao vậy?”
Vương Triều nói: “Quỷ sai đưa thiếu một quỷ đầu thai.”
Thư Cửu nói: “Thiếu một người à?”
Mã Hán nói: “Từ trước đến giờ, lúc nào cũng có quỷ đầu thai không muốn chuyển thế nên tìm cách bỏ trốn.”
Thư Cửu gật gật đầu, đóng cửa lại, cậu tốt nhất nên ngoan ngoãn ở trong phòng thì hơn, nếu chẳng may con quỷ bỏ trốn kia chạy tới chỗ cậu thì thảm.
May mà Thư Cửu không quá xui xẻo, cả đêm lo lắng, nhưng cuối cùng vẫn bình an vô sự.
Ngày hôm sau Thư Cửu thức dậy, cảm thấy hơi thiếu ngủ, cả đêm qua cậu ngủ không yên.
Thư Cửu ở Minh phủ rất nhàm chán, không có việc gì để làm, ngay cả Đát Kỷ và Bao Tự trước rất ân cần với cậu, giờ nhìn cậu cũng lạnh lùng hờ hững.
Thư Cửu đang nhàm chán, Mã Hán đột nhiên gõ cửa, nói: “Cậu Thư, có người tìm cậu.”
Thư Cửu nói: “Ai vậy?”
Mã Hán tìm từ, nói: “Anh ta nói mình là bạn cậu, ừm… Là một con chó, lại còn đang đeo balo laptop…”
Thư Cửu lập tức tưởng tượng ra hình ảnh Quincer to bằng lòng bàn tay, tròn vo, đeo laptop của mình…
Thư Cửu vội vàng ra ngoài, chỉ thấy Quincer đeo balo laptop còn to hơn hắn, trong balo chắc chắn là laptop của cậu rồi.
Quincer đang mở to mắt, tò mò quan sát khắp Minh phủ, hệt như nhà quê mới lên tỉnh.
Thư Cửu đi tới, hai mắt Quincer sáng rực, hấp tấp lao tới, nói: “Thư Cửu! Thư Cửu! Cậu xem tôi tốt chưa này, tôi biết cậu chẳng có việc gì để làm nên mang laptop đến cho cậu này!”
Thư Cửu lấy balo laptop trên lưng hắn xuống, nghĩ thầm Quincer mà chạy thế này cả đường, chắc chắn bị người nhìn ngó còn hơn cả siêu sao, có khi báo ngày mai lại đăng bài “Husky đeo balo laptop chạy dọc phố” ấy chứ!
Quincer rất hưng phấn, nhỏ giọng nói: “Thư Cửu, đây là Minh phủ à, lần đầu tôi vào đây đấy, dẫn tôi đi tham quan được không? A! Kia là Vọng thai đúng không! Sao không thấy Mạnh bà thế! Tôi nghe nói Mạnh bà là một bà cụ rất hiền lành đúng không! A! Bên kia là cái gì! Con sông kia là sông Vong Xuyên à! Lục hồn đạo! Tôi thấy xoáy nước kìa! Tôi nhìn thấy Lục hồn đạo kìa! Nước sông đỏ thật! Thư Cửu, tôi có thể chụp ảnh check in với nam thần đại nhân trên cầu Khổ Trúc không? Đây là tâm nguyện cả đời của tôi đấy!”
Thư Cửu: "...".
Quincer cứ lải nhải mãi, mắt sáng rực.
Thư Cửu cắt lời hắn: “Anh mang laptop đến để tôi giải trí cơ mà? Hóa ra anh ngụy trang như vậy để thăm quan Minh phủ à!”
Quincer: “…”
Quincer nâng móng vuốt, sờ sờ mặt mình, sau đó ngẩng đầu lên, thắc mắc: “Thư Cửu, tôi biểu hiện rõ ràng vậy à?”
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, nói: “Cũng không quá rõ ràng.”
Quincer lại kích động, nắm quần Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, Thư Cửu, cậu nói xem lúc nào thì tôi nên đi xin chữ ký của nam thần đại nhân? Lúc nào thì tâm trạng của nam thần đại nhân tốt nhất? Tôi nói với nam thần đại nhân là, tôi là fan cuồng của anh vậy có não tàn quá hay không? Hay là nam thần đại nhân thích fan lý trí hơn?”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đổ mồ hôi, nhìn Quincer đã sắp phát điên, sau đó yên lặng quay đầu bỏ đi.
Quincer vội vàng chạy theo, nắm chặt quần Thư Cửu, bị Thư Cửu kéo lê trên mặt đất, nói: “Thư Cửu… Thư Cửu… Cậu nể tình tôi mang laptop đến, cậu cho tôi ở lại với cậu mấy ngày đi! Tôi chỉ muốn yên lặng nhìn nam thần đại nhân thôi, tôi biết nam thần đại nhân thích cậu, tôi chắc chắn sẽ không giành đâu!”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật, nói: “Câm miệng.”
Quincer tội nghiệp nhìn Thư Cửu.
Thư Cửu nói: “Nói thêm một câu nữa là đá cậu ra ngoài luôn.”
Quincer dùng sức gật đầu, nói: “Cậu yên tâm, kỳ thật tôi là fan lý trí, với tư cách chủ tịch fanclub của Minh chủ đại nhân, tôi vẫn luôn khuyên các fan phải hâm mộ thần tượng một cách có lý trí, fan não tàn sẽ bị nam thần ghét đấy!”
Thư Cửu bất đắc dĩ xoa trán, nói: “Với cả anh buông chân ra đi, quần tôi sắp tụt luôn rồi!”
Quincer vội vàng buông chân, vỗ vỗ Thư Cửu, nói: “May quá, chưa tụt, tôi quên mất giờ cậu là thần tiên tỷ tỷ, nam nữ khác biệt, lần sau tôi sẽ rút kinh nghiệm.”
Thư Cửu: "...".
Quincer theo Thư Cửu vào trong, nói: “Tôi được ở lại đây mấy ngày? Mười ngày? Hai mươi ngày? Hay để tôi ở lại cả năm luôn đi! Đúng rồi, tôi có được chụp ảnh với nam thần đại nhân trên cầu Khổ Trúc không?”
Thư Cửu tự động che giọng nói của hắn, nói: “Anh có được ở lại hay không thì phải hỏi nam thần của anh, đây là nhà anh ta mà, tôi sao mà quyết định được.”
Quincer đột nhiên buồn bã nói: “Nhưng nam thần đại nhân lúc nào cũng lạnh lùng như gió đông, tôi sợ anh ấy sẽ từ chối, Thư Cửu, cậu là bạn tốt của tôi mà! Cậu đi hỏi giúp tôi được không?”
Thư Cửu nói: “Tôi hỏi thì có khác gì đâu?”
Quincer nói: “Đương nhiên là khác rồi, mặc dù nam thần đại nhân đối xử với người khác như gió mùa đông bắc, nhưng đối xử với cậu lại như ánh nắng ấm áp giữa trời đông.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu cúi đầu nhìn Quincer, nói: “Giờ cậu đổi gu, không đọc truyện kinh dị mà chuyển sang ngôn tình rồi hả?”
Quincer mở to hai mắt, hỏi: “Thư Cửu, cái này mà cậu cũng biết à? Cậu giỏi quá!”
Tuy Minh chủ đại nhân vẫn lạnh lùng như gió mùa đông bắc, nhưng cuối cùng Quincer vẫn ở lại.

Jul 11, 2018

[THTGQ] Chương 33.1


Chương 33.1: Báo ân 2
Đêm khuya.
Trên con đường rộng lớn đã chẳng còn bóng người, ngay cả đèn giao thông cũng biến thành đèn vàng nhắc nhở giảm tốc độ.
Một chiếc xe đạp chậm rãi chạy dọc theo con đường vắng vẻ.
Không lâu sau, phía đối diện xuất hiện một chiếc xe thể thao màu đỏ, xe đi với tốc độ rất nhanh, vừa lao vun vút vừa ấn còi inh ỏi, lúc đi ngang qua xe đạp, chợt nghe một tiếng ‘rầm’ rất lớn, xe thể thao màu đỏ đột nhiên mất lái đâm vào dải phân cách.
Xe thể thao đâm thẳng vào dải phân cách, tốc độ không hề giảm bớt mà lao thẳng qua dải phân cách, hất bay xe đạp phía đối diện.
Người đi xe đạp liền bị văng ra ngoài, nằm gục dưới đất, bên cạnh là một bãi máu đỏ lòm đáng sợ.
Giờ chiếc xe thể thao kia mới dần dần dừng lại, một lúc sau, cửa xe thể thao mở ra, một cô nàng mặc váy đỏ, đi giày cao gót đỏ bước xuống.
Cô ta có vẻ đã say khướt, đi nghiêng nghiêng ngả ngả, vịn cửa ngồi xổm xuống nôn thốc nôn tháo, sau đó lại mơ mơ màng màng nhìn xung quanh, rồi lên xe luôn, đóng cửa ‘rầm’ một cái.
Quay đầu xe, phóng vụt đi…
***
Đát Kỷ kinh ngạc nhìn Thư Cửu, biểu cảm như bị sét đánh, nói: “Thư Cửu? Cậu… Thư Cửu cậu đầu thai rồi à? Đời này lại đầu thai thành con gái à? Đầu thai mà đã lớn như vậy rồi hả? Trời ơi, tôi lại già thêm rồi sao, đúng là năm tháng không khoan nhượng ~”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đen mặt, đáng tiếc giờ gương mặt cậu ngây thơ đáng yêu, dù có đen mặt cũng vẫn rất xinh xắn.
Tử Hữu Phân vươn người ra từ ghế lái, cười nói: “Ôi, Thư Cửu, sao hôm nay lại đổi phong cách à?”
Thư Cửu: "...".
Mặt Thư Cửu lại đen hơn.
Hoạt Vô Thường khó được khi mở miệng, có điều gương mặt vẫn không cảm xúc, không kinh ngạc như Đát Kỷ, cũng không vui vẻ đùa cợt như Tử Hữu Phân, chỉ bình tĩnh nói: “Rất hợp cậu.”
Thư Cửu: "...".
Mặt Thư Cửu đã đen chẳng khác nào Bao đại nhân, hệt như đáy nồi, như thể có thể nổ tung bất kì lúc nào.
Tra Phược chỉ khẽ cười, nói: “Vào trong đã.”
Đát Kỷ giờ mới thu lại vẻ mặt bị đả kích, tránh qua một bên, mời Tra Phược và Thư Cửu vào.
Phúc Lộc Thọ Hỉ ngồi chờ trên đầu sư tử đá bên ngoài, Quincer trông mong nhìn vào bên trong: “Tôi cũng muốn vào, đây là Minh phủ đấy.”’
A Thọ nói: “Cậu là chủng tộc phương Tây, đi vào không hay đâu, đấy gọi là rình mò bí mật kinh doanh đấy.”
A Hỉ thì quan sát A Thọ, hừ một tiếng: “Nhà cậu mà, sao không vào à?”
A Thọ cười tủm tỉm, mặt dày lại gần, nói: “Tôi luôn ở bên cậu mà, cậu vào thì tôi mới vào, cậu không vào thì tôi không vào.”
Sắc mặt A Hỉ dịu đi, nhưng vẫn hừ lạnh.
A Thọ lại nói tiếp: “Hơn nữa, đây không phải nhà tôi, đây chỉ là văn phòng của tôi thôi, tôi là ma có nhà ở minh giới đấy.”
A Phúc sùng bái: “Oa! A Thọ giỏi quá, giá nhà ở Minh phủ cao vậy mà cậu cũng mua được à?”
A Thọ gật đầu, nói: “Nhà to lắm đấy.”
A Hỉ ‘hừ’ một tiếng, nói: “Đương nhiên rồi, đường đường Thập điện Minh vương, bóc lột bao mồ hôi nước mắt của nhân dân, làm gì có chuyện không mua được nhà.”
A Thọ tiếp tục cười với A Hỉ: “Hôm nào mình đi xem nhà được không?”
A Hỉ nhìn nó, nói: “Xem nhà làm gì?”
A Thọ cười tủm tỉm, rất tự nhiên nói: “Đương nhiên là làm việc kia rồi.”
A Hỉ lườm nó, gương mặt trong suốt hơi đỏ lên, mạnh miệng nói: “Cút!”
Thư Cửu vào Minh phủ, Bao Tự nghe nói Minh chủ đại nhân đã về, chải chuốt xinh đẹp ra đón, chợt thấy Minh chủ đại nhân đi cùng với một mỹ nhân trẻ trung xinh đẹp, lập tức như bị sét đánh, trợn mắt há hốc mồm.
Một giây sau, Bao Tự lao về phòng.
*Phòng chat VIP Minh phủ*
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Cấp báo!!! Cấp báo!!!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bí mật kinh thiên động địa!!!
Đại Đường Thái Bình công chúa: Yêu nghiệt, ầm ĩ như vậy còn ra thể thống gì nữa hả
Đại Đường Thái Bình công chúa: …
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bí mật kinh thiên động địa về Minh chủ đại nhân đấy!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Ài, ta thích nghe bí mật lắm
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bạch ca ca lúc nào cũng ủng hộ người ta cả ~
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Bí mật gì vậy?
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Hóng với
Khoa Phụ truy nhật: Xếp hàng
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Bản phủ cảm thấy, chúng ta ngang nhiên bàn tán chuyện của Minh chủ đại nhân trong phòng chat thế này thì không ổn lắm
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Đại nhân yên tâm đi ~
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Minh chủ đại nhân sẽ không đọc được đâu!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Minh chủ đại nhân giờ bận lắm!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Có vẻ là bí mật rất lớn đây
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Đương nhiên là bí mật lớn rồi!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Hóa ra Minh chủ đại nhân không phải gay!!
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Vậy hả?
Khoa Phụ truy nhật: Lần trước cô với Đát Kỷ vẫn khóc lóc ỷ ôi kêu Minh chủ là gay mà?
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Vừa rồi tôi thấy Minh chủ đại nhân dẫn mỹ nhân vào Minh phủ đó!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Mỹ nhân à
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Xem ra cuối cùng vẫn là anh hùng khó qua ải mỹ nhân
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: !!!!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Bí mật kinh thiên động địa đây!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Lại bí mật gì nữa vậy?
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Hóng hớt
Khoa Phụ truy nhật: Xếp hàng
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Tôi nói cho mọi người biết này!!! Mỹ nhân mà Minh chủ đại nhân dẫn vào ấy!!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Kỳ thật là Thư Cửu!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Chẳng lẽ tôi nhớ nhầm? Thư Cửu là đàn ông mà?
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Thư Cửu quả thật là đàn ông! Nhưng cậu ta chuyển thế rồi!
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Không thể nào, trên sổ sinh tử của bản phủ thì dương thọ của Thư Cửu vẫn còn, đâu thấy viết Thư Cửu đột tử đâu
Khoa Phụ truy nhật: Vậy là sao
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Tôi biết rồi!
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Nam biến nữ
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Dạo này tôi đọc mấy quyển tiểu thuyết BL nam biến nữ liền
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Thấy cũng hay lắm đó
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: = =
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: = =
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ…
Thư Cửu vào trong sảnh, Tử Hữu Phân vẫn còn đang cố nén cười.
Hoạt Vô Thường vỗ vỗ lưng anh ta: “Muốn cười thì cứ cười đi, đừng cố nhịn rồi lại đau bụng.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu lườm Hoạt Vô Thường, sau đó ngồi xuống, nói: “Sáng nay tôi tự nhiên thành thế này, tôi cũng chẳng hiểu vì sao, Phúc Lộc Thọ Hỉ cũng không cảm nhận được hơi thở ma quỷ gì hết, tôi phải làm thế nào mới biến trở lại?”
Tra Phược nói: “Muốn biến trở lại thì trước hết phải tìm được người đổi cơ thể với cậu, ít nhất phải biết tên cô ta.”
Thư Cửu nói: “Làm sao tôi biết được! Tôi đâu có quen cô ta, nếu cô ta là ngôi sao này nọ còn may ra, nhưng tôi không biết khuôn mặt này mà.”
Tử Hữu Phân cười nói: “Cậu như thế này cũng được mà, tôi thấy chẳng cần đổi lại đâu, đỡ phải mất công mất sức.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu quyết định tự động chặn giọng nói của Tử Hữu Phân, nói tiếp: “Tại sao lại có người muốn đổi cơ thể với tôi?”
Tra Phược còn chưa kịp nói, Tử Hữu Phân lại cười: “Chuyện đổi cơ thể tôi đã thấy mấy lần rồi, nhưng toàn là nam nam, nữ nữ đổi chỗ với nhau, chưa từng thấy nam biến nữ.”
Thư Cửu: "...".
Hoạt Vô Thường nghiêm mặt nói: “Chắc là vì mệnh Thư Cửu chí âm, bình thường chỉ có phụ nữ mới có mệnh cách giống vậy.”
Thư Cửu toát mồ hôi, nói: “Như vậy người kia biết tôi à? Vậy nên mới đổi cơ thể cho tôi à? Nhưng tôi không biết gương mặt này.”
Tra Phược nói: “Người kia chưa chắc đã biết cậu.”
Thư Cửu: “Nhưng anh nói phải biết tên mà?”
Tra Phược nói: “Bên kia có lẽ chỉ cần tìm một mệnh cách tương tự rồi đổi thôi, mà cậu muốn đổi lại thì không thể đổi lung tung được.”
Thư Cửu: "...".
Nghe có vẻ có lý!
Thư Cửu nói: “Cô ta là con gái, muốn cơ thể của tôi làm gì?”
Thư Cửu nói xong, trong đầu chỉ còn lại mấy chữ - Tự sờ.
Xem ra là bị ván mạt chược của Phúc Lộc Thọ Hỉ độc hại rồi.
Tử Hữu Phân cười nói: “Một người phụ nữ đổi thân thể với cậu chắc chắn là tình huống ngoài ý muốn, vừa rồi Hoạt Vô Thường cũng nói, mệnh của cậu bình thường chỉ nữ mới có, nhất là mệnh chí âm này, một ngàn năm cũng chưa chắc đã có một người.”
Tra Phược nói: “Bình thường lén đổi cơ thể thì chủ yếu là để trừ tà cản tai.”
Thư Cửu run rẩy: “Trừ tà? Cản tai? Nói cách khác, cô ta muốn tôi chịu tai nạn thay cho cô ta?”
Tra Phược khẽ gật đầu, nói: “Có lẽ là bị ác quỷ hạ chú, cũng có thể là bị ác quỷ quấn thân, đợi ác quỷ trả thù xong thì sẽ đổi lại cơ thể.”
Thư Cửu: “Sao kinh dị vậy, thế giờ phải làm sao mới đổi lại được? Tôi không muốn cả đời khoác cái bộ da phụ nữ này đâu!”
Tử Hữu Phân cười nói: “Cậu yên tâm, người đủ đạo hạnh để đổi thân thể chắc chắn phải là đạo sĩ có đăng kí, lát đi kiểm tra, không chừng lại tìm được.”
Thư Cửu há hốc mồm, nói: “Cái này mà cũng đăng kí ấy hả?”
Tử Hữu Phân nói: “Đương nhiên, chúng tôi quản lý chặt lắm, chỉ có người thi đỗ giấy chứng nhận mới được làm đạo sĩ ở trần gian.”
Thư Cửu: "...".
Tử Hữu Phân dù cười nói, nhưng rất nhanh nhẹn, nhanh chóng đi kiểm tra sổ.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đi ra ngoài, Tra Phược trước sau không nói gì, Thư Cửu thì lại không muốn nói, bầu không khí bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.
Thư Cửu cảm thấy, lúc cậu ở một mình với Tra Phược, bầu không khí lúc nào cũng rất kỳ lạ, đã mấy lần như thế này rồi! Nhất là giờ cậu còn ở trong cơ thể phụ nữ, bầu không khí lại càng kỳ lạ, kỳ lạ đến mức Thư Cửu cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.
Thư Cửu há miệng, nói: “Cái kia…”
Tra Phược ngẩng đầu nhìn cậu, ý bảo Thư Cửu nói tiếp, nhưng cái nhìn này lại làm tim Thư Cửu đập thình thịch, nói thật, Tra Phược quả thật rất đẹp trai, lúc đầu thì thấy anh khó ở, thích ‘làm màu’, nhưng lâu dài thì cảm thấy Tra Phược là người rất dịu dàng, tuy không nói ra nhưng đã giúp cậu không ít lần.
Thư Cửu nói: “Cái kia, đúng rồi… Cảm ơn anh hôm qua đã giúp tìm A Hỉ.”
Tra Phược nói: “Tôi cũng đâu giúp gì.”
Thư Cửu ho khan một tiếng, trong lòng thầm khinh bỉ, Tra Phược có biết nói chuyện phiếm không hả, một câu kết thúc chủ đề luôn, tài thật!
Thư Cửu nghĩ nghĩ, lại tìm chủ đề mới, nói: “Ừm… Sao anh nhận ra tôi vậy? Sáng nay Phúc Lộc Thọ Hỉ và Quincer chẳng ai nhận ra tôi cả.”
Tra Phược đang uống trà, nghe cậu nói thì buông ly, nhìn Thư Cửu, Thư Cửu chỉ cảm thấy cái nhìn này làm cậu nổi hết cả da gà, nuốt nước bọt, chờ Tra Phược nói.
Một lúc sau, Tra Phược mới quay mặt đi, bình tĩnh nói: “Trên người cậu có một cảm giác rất quen thuộc.”
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, cũng quay mặt đi, lòng nghĩ thầm, chắc chắn là bị cơ thể này ảnh hưởng, sao cậu lại cảm thấy Tra Phược quyến rũ nhỉ!
Đúng là điên rồi.