Mar 6, 2014

[KBKNDON] Chương 87

Chương 87

Lúc nhìn thấy Gellert Grindelwald, nói thật, Harry rất giật mình, cậu không thể liên hệ người đàn ông trung niên thành thục, đẹp trai mắt lam tóc vàng này với Chúa tể Hắc ám tàn nhẫn đời đầu mà mọi người vẫn đồn đại. Hơn nữa, Gellert Grindelwald tuổi phải ngang với Dumbledore, lại nghĩ đến người kia trong Hogwarts lúc nào cũng một thân áo chùng toàn sao, da mặt nhăn nheo, râu bạc cả một bó lại thích đồ ngọt, Harry liền triệt để 囧,Gellert Grindelwald, mắt ông bị nước dãi sên che lấp rồi sao? Vì sao ông có thể thích lão ong mật Albus Dumbledore kia?

“Voldy, cậu nhóc thú vị ngươi mang đến là ai vậy?” Gellert nhìn Harry từ lúc vào phòng gặp mình liền suy nghĩ viển vông, nở nụ cười, nhẹ nhàng hỏi Voldemort, người có thể đứng trước mặt mình mà xuất thần giống tên nhóc này rất ít, đúng ra phải nói là gần như không có.

“Sư phụ…” Voldemort rõ ràng mang theo chút hồi hộp, trả lời Gellert, “Đây là con nuôi của ta, Harry Potter.” Đưa tay kéo Harry còn đang ngẩn người đến trước mặt mình, nói với Harry, “Harry, đây là sư phụ của ta, con chắc biết rồi, Gellert Grindelwald.” Harry lần đầu tiên thấy Voldemort kính trọng người khác như vậy, không khỏi kinh ngạc nhìn ông một lát.

“Xin chào.” Cho dù thái độ cùng khí chất của Gellert rất ôn hòa nhưng Harry vẫn có chút khẩn trương, ngay cả lần đầu tiên nhìn thấy Voldemort cũng không đến mức này, có lẽ là vì khí chất vương giả của Gellert quá mạnh mẽ, ai bảo người ta là Chúa tể Hắc ám đời thứ nhất đâu.

“Nhóc kia, không cần phải khẩn trương như vậy, ta sẽ không ăn thịt con trước mặt nghĩa phụ của con.” Gellert cười nói, ở Nurmengard, dù là thiếu niên hay trẻ em đều rất thưa thớt, hơn nữa người nhiều tuổi khi gặp mặt bề dưới, đặc biệt là bề dưới có quan hệ với mình liền hết sức cưng chiều, Gellert cũng không ngoại lệ, hơn nữa lúc Harry xuất thần rất đáng yêu lại càng khiến Gellert yêu thích.

Harry lá gan cũng không nhỏ như Gellert nghĩ, chờ cậu dần dần thích ứng với Gellert, bản tính trẻ con lúc ở cạnh Voldemort liền bộc lộ, cậu cười ngọt ngào nói với Gellert: “Ngài Grindelwald, con có thể gọi ngài là ông Gellert được không? Ngài chính là sư phụ của nghĩa phụ con, vậy ngài nhất định phải rất lợi hại đúng không?”

“Đương nhiên có thể, Harry à.” Gellert đưa tay sờ sờ đầu Harry, khiến Harry trong lòng khẽ lầm bầm, sao mọi người đều thích sờ đầu cậu vậy, nhưng những người sờ đầu cậu đều là những người không được phép chống đối, nhiều lắm cũng chỉ là trong lòng khẽ lầm bầm mà thôi, Gellert ôn hòa hỏi, “Vì sao con cho rằng sư phụ của nghĩa phụ thì sẽ rất lợi hại?”

“Vì nghĩa phụ của con đã rất lợi hại rồi, ông Gellert lại là sư phụ của nghĩa phụ, sư phụ không phải đều lợi hại hơn đệ tử của mình sao?” Harry rất ngây thơ ngẩng đầu nhìn Gellert hỏi, trong lòng cậu khinh bỉ chính mình, trời ạ, đây là giọng điệu gì vậy, mà Voldemort đứng cạnh thì cười trộm, trong lòng biết rõ con nuôi của mình tính cách như thế nào, sao ông có thể không biết Harry đang giả vờ, nhưng thỉnh thoảng nhìn cậu diễn kịch cũng là thú tiêu khiển không tệ đúng không? Cho nên Voldemort không vạch trần, nhìn xem sư phụ mình trả lời thế nào.

“Harry, vấn đề này của con không phải hỏi nghĩa phụ con thì tốt hơn sao?” Gellert cũng không phải người dễ trêu chọc, ông lườm Voldemort một cái, đáp lời.

“Được rồi, Harry, con ra ngoài chơi đi, ta có chút việc phải nói với sư phụ.” Voldemort thích xem diễn nhưng ông tuyệt đối không thích mình diễn trò cho người khác xem, cho nên ông lập tức tìm cớ đuổi Harry ra ngoài, chuyện sắp nói hẳn là không phù hợp với trẻ nhỏ nha.

Harry bĩu môi không cam lòng rời khỏi phòng, nhưng không nên hy vọng cậu sẽ ngoan ngoãn đi, đối với việc mà Voldemort cùng Gellert cần làm, cậu rất hiếu kỳ đó. Bởi vậy, Harry lúc rời phòng thì giả bộ bước vài bước, sau đó trốn ở góc phòng thêm cho mình bùa “Không tiếng động”, thật cẩn thận quay trở lại.

Cách cánh cửa một khoảng, Harry liền cẩn thận lấy tai nghe lén ra, tập trung lực chú ý vào trong phòng, cậu thầm cảm tạ cặp song sinh nhà Weasley, một vài thứ họ bán rất hữu ích, đặc biệt trong tình huống này.

“Voldy, mấy năm nay ngươi khỏe không?” Giọng Gellert vang lên, mang theo chút lo lắng, “Bọn họ mang tin tức về, nói ngươi từ hơn mười năm trước mất tích, kết quả ngươi cũng không đến đây lấy một lần, ta bảo thánh đồ đi tìm ngươi nhưng lại không có tin tức gì. Nếu không phải ta đã hứa với Albus, ta thật sự muốn tự mình đi tìm ngươi.”

“Có khỏe không ư, năm đó ta được cứu đến trang viên Potter, linh hồn bị tổn thương, vẫn luôn điều dưỡng ở đó, mãi đến gần đây mới có thể đi ra ngoài.” Voldemort nhẹ nhàng kể lại, “Ngươi thì sao? Những năm gần đây thế nào? Có còn nhớ đến cái tên Albus Dumbledore không? Cụ bao nhiêu năm rồi vẫn không tuân thủ lời hứa đến gặp ngươi sao?”

Gellert không nói gì, qua hồi lâu mới nói: “Cậu ấy năm nay vừa mới tới, tự mình tới.”

“Thật sự là chỉ tới thăm ngươi?” Voldemort ngay sau đó liền truy vấn, “Không phải tới hỏi ngươi xem làm thế nào để đối phó với ta?” Nhìn Gellert không cách nào phản bác được, Voldemort bình tĩnh lại, “Gellert, ngươi nên tỉnh lại, cụ từ trước tới nay không hề yêu ngươi, ngươi cần gì phải đợi.” Harry nghe lén trong lòng trộm thêm một câu vào lời nói của ông, “Ngươi nên nhìn thử người bên cạnh ngươi xem ai mới thực sự quan tâm ngươi a.” Không thể không nói, Harry thực sự có thiên phú trong việc phát hiện JQ.

“Voldy…” Giọng Gellert đã tràn ngập thống khổ, nhưng đối với lời Voldemort nói, ông lại không cách nào phản bác.

Harry trong lúc nghe lén hăng say vô tình tới ngày càng gần cửa, nhưng cậu đang mải nghe nên không hề phát hiện. Cậu không phát hiện không có nghĩa là hai vị Ma vương đại nhân trong phòng không phát hiện, thấy ở cửa có bóng dáng ai đó liền dừng nói chuyện, Voldemort lấy đũa phép cẩn thận tới gần cửa, còn chưa nhìn rõ đã tung một câu Stupefy không tiếng động về phía Harry.

Đợi Harry tỉnh lại thì sắc trời đã không còn sớm, mặt trời dần khuất bóng, để lại những tia nắng cuối cùng hất vào cửa sổ, tuy vậy lúc này Harry không có tâm tư đi chú ý mấy thứ đó, cậu hiện tại rất muốn đào một cái hang rồi chui xuống, bởi vì sắc mặt hai người phía trước không đẹp chút nào.

“Harry Potter, con có biết con vừa làm gì không?” Voldemort khó được khi tức giận với Harry, Gellert cũng có chút ngượng ngùng khi để một đứa trẻ nghe chuyện riêng của mình, nhưng ông đang đen mặt nên không nhìn ra tia bối rối nào.

“Nghĩa phụ, con biết sai rồi, lần sau con sẽ không hiếu kỳ như vậy nữa.” Harry rất ngoan ngoãn nhận sai, phía sau như có cái đuôi ngoáy loạn, đôi mắt xanh biếc ngập nước liên tục cầu xin tha thứ cho con đi, tha thứ cho con đi.

Không đợi Voldemort nói, Gellert đã cướp lời: “Quên đi, Voldy, dù sao Harry cũng không nghe được gì, cứ làm theo những gì chúng ta vừa nói, quả thật như ngươi nói, ta không thể tiếp tục lừa gạt bản thân mình. Nhưng mà, nếu ta rời khỏi đây thì tìm ngươi kiểu gì, giờ ngươi trở về Anh sao?”

“Không, ta sẽ chờ ngươi, chờ ngươi cùng ra rời nơi này, cùng quay về Anh.” Voldemort lắc đầu, nói như đinh đóng cột, khiến Harry đang nghe quang minh chính đại bên cạnh đảo mắt hết từ người này sang người khác, xem ra trong lúc mình hôn mê, bọn họ đã thảo luận xong rồi.

Lúc sau, Voldemort liền mang Harry rời đi, cho nên chẳng có cái “Lúc sau” nào cả. Nhưng vài hôm sau, Harry thấy trên Nhật báo Tiên tri đăng một tin tức, ngày thứ ba sau khi bọn họ rời đi, Chúa tể Hắc ám đời đầu vẫn luôn bị nhốt ở Nurmengard, Gellert Grindelwald bệ hạ đã vượt ngục, ông vượt ngục còn chưa tính, lại còn đóng cửa Nurmengard, giờ thì ngay cả phù thủy ngu ngốc cũng hiểu rõ, chuyện giam Chúa tể Hắc Ám ở Nurmengard lúc trước chỉ là trò đùa.

Gần đây trang viên Potter hết sức náo nhiệt, náo nhiệt đến mức khiến James, Sirius cùng Remus phát sợ. Vốn Severus Snape đến đây ở, cái này không sao, không phải chỉ là một Tử Thần Thực Tử thôi sao, nể tình hắn là bạn cũ của Lily, chúng ta coi như không biết. Tiếp theo đến Voldemort, Chúa tể Hắc Ám đời thứ hai, nghĩa phụ của Harry, James vốn đã quen, tuy hai người Sirius rất sợ nhưng không sao, dù thế nào đi nữa thì ông ta cũng không ở lại đây lâu, Lễ Giáng sinh vừa qua liền rời đi, tuy rằng rất vô đạo đức bắt cóc Harry đáng yêu. Rồi lại thêm một người nữa khiến ba người kia hãi hùng, Voldemort mang Harry trả về đã đủ rồi, ông mang thêm cả Gellert Grindelwald, Chúa tể Hắc Ám đời đầu còn chưa tính, nhưng sao Harry con cứ vây quanh Ma vương kia vậy? Đây rốt cuộc là cái gì, chẳng lẽ trang viên Potter biến thành môi trường nuôi cấy Chúa tể Hắc Ám sao?

Ngược lại với người James, Harry, Severus và cả Lily đều rất vui vẻ, đương nhiên vui vẻ nhất chính là Voldemort, Gellert không hổ là sư phụ của Voldemort, Chúa tể Hắc Ám đời đầu, dù là ở lĩnh vực Nghệ thuật hắc ám, Độc dược hay Luyện kim thuật đều nghiên cứu rất sâu, dù mọi người hỏi vấn đề gì, ông đều có thể đưa ra đáp án chính xác.

Đáng tiếc kỳ nghỉ Giáng sinh quá ngắn, Harry cùng Severus nhất định phải rời trang viên Potter, trở lại Hogwarts. Mãi đến lúc đó, Harry mới nhớ ra, suốt cả kỳ nghỉ, cậu không viết một bức thư nào cho nhóm bạn Draco của mình, đảm bảo lúc về trường, cậu nhất định sẽ bị mọi người hội đồng. Vì thế Harry quyết định lúc về trường cậu phải bám sát Sev, như vậy Draco cùng Zabini bọn họ muốn phạt cậu cũng không có cách nào.


Tuy vậy, quay về trường nhìn mặt Dumbledore sau khi biết tin Gellert vượt ngục cũng rất thú vị nha. Trải qua kỳ nghỉ này, Harry càng không có hảo cảm với Dumbledore. Bạn nghĩ thử xem, Gellert là người tốt như vậy, cụ vẫn có thể từ bỏ ông, còn để Gellert đau lòng tự giam trong Nurmengard, theo lời Severus nói thì Dumbledore chắc chắn là ăn đường quá nhiều, nhiều đến mức đại não bị lấp đầy đường không thể nào suy nghĩ chín chắn nữa.

Mar 5, 2014

[NL] Chapter 53

Chapter 53

Bởi vì chưa từng trải nghiệm, cho nên mới cảm thấy vô cùng lạ lẫm.

Trong thế giới của cậu, từ trước tới nay chưa từng có sự tồn tại của thứ gọi là tình yêu, mà ngay cả thích cũng là một yêu cầu xa vời.

Mẹ cậu không hề yêu cậu, đối với mẹ cậu mà nói, cậu chỉ là công cụ để truy cầu tiền tài, chưa từng được đối xử tử tế lấy một lần, thứ nhận được, chỉ là dục vọng tham lam mãnh liệt.

Lúc ba cậu xuất hiện, đón cậu về, còn tưởng rằng hết thảy sẽ có thay đổi, nhưng hóa ra cậu lại si tâm vọng tưởng.

So với mẹ cậu, trong mắt ba càng không có sự tồn tại của cậu, ông ta thừa nhận cậu bất quá là vì mục đích nối dõi tông đường, ngoài việc đó ra, cậu quả thực ngay cả người hầu trong nhà cũng không bằng, thậm chí, dòng máu của mẹ cậu chảy trong người cậu cũng là thấp kém.

Không có hòa nhã, không có dịu dàng, không có tình thân, không có bất kì cái gì.

Cho dù có người tiếp cận cậu, đối xử tốt với cậu nhưng cũng chỉ vì muốn kiếm lợi từ thân phận cậu, chỉ có Yoochun cùng Han Kyung là ngoại lệ hiếm hoi.

Cậu không thể không cảm nhận được tâm ý của Yoochun đối với mình nhưng vậy thì sao, trong lòng cậu, Yoochun là bạn bè và cũng chỉ có thể là bạn bè ── Bởi vì, cậu sợ mất đi, dù chỉ là một chút.

Mà Han Kyung, anh hiểu rõ cậu, cho nên, anh cùng cậu cũng là tri kỷ, chỉ có anh dám nói ra những việc mà cậu không dám đối mặt, trước mặt cậu trực tiếp nhắc đến Jung Yunho.

Một người đột ngột xông vào thế giới của cậu, đảo loạn hết thảy, khiến lòng cậu trở nên rối bời như thấy nhà mình bị đốt.

Hai mắt nhìn thẳng vào Jaejoong đang chìm trong mê hoặc cùng hiểu rõ, Yunho mỉm cười không nói, mặc đầu ngón tay Jaejoong lướt trên đôi môi hắn, dò xét bên khóe miệng, chạm bờ môi mềm mại, chậm chạp đi xuống, mãi đến khi tới cạnh chỗ bị thương trên vai Yunho, nhẹ nhàng dùng lực ấn xuống!

Yunho lộ ra đau đớn nhưng không kêu lên tiếng, càng không ngăn cản Jaejoong, chỉ đơn giản chịu đừng, nhìn chằm chằm Jaejoong như đang xác nhận điều gì đó, nghiêng người hôn lên cổ cậu…

Thấy Jaejoong hít một hơi, Yunho bật cười, ôm mặt Jaejoong, cụng nhẹ lên trán cậu, nhìn thẳng vào mắt Jaejoong.

“Nhận ra điều gì sao? Tôi biết rõ, muốn cậu tin tưởng tôi là chuyện rất khó, vì tôi với cậu giống nhau, không tìn mình sẽ có tình cảm này với người khác, nhưng tôi nguyện ý thử… Kim Jaejoong, tôi có thể chờ, cậu ở điểm này cũng giống tôi sao?”

Từ kia, hắn cũng không tin tường.

Nhưng tình cảm với Jaejoong lúc này, ngoài từ kia, Yunho tựa hồ cũng không tìm ra từ nào thích hợp hơn để miêu tả.

Như lời mẹ hắn đã nói, không phải tình cảm nào cũng có thể tính toán rõ ràng…

“Thích thật là rẻ mạt…” Rẻ đến mức, trong cuộc sống của hắn, chưa từng xuất hiện.

“Nếu cậu muốn, tôi có thể dùng hết khả năng của mình để cậu được vui vẻ, với tôi mà nói, Kim Jaejoong, thứ cậu thích đều là vô giá, cậu biết rõ mà, có thể làm cho người khác yêu mình là một điều vô cùng tuyệt vời…”

Là thật tâm sao?

Hắn thản nhiên giao mạng của mình cho cậu, đặt niềm tin của mình trên người cậu, thậm chí vì cậu mà làm vô số việc mà hắn chưa từng làm, so với Jung Yunho trong miệng Kim Junsu thì hoàn toàn khác hẳn.

Nhìn ánh mắt thẳng thắn của Yunho, Jaejoong cong khóe môi, nụ cười xinh đẹp, kết hợp cả vẻ đẹp của đàn ông và phụ nữ.

Khiến người ta, không thể nào không bị hấp dẫn…

“Tôi không phải đàn bà…”

“Cậu là Kim Jaejoong, một người đàn ông chân chính, đã lên giường với cậu nhiều lần, chẳng lẽ tôi còn nhầm lẫn được sao?” Như đang nghe truyện cười, Yunho tiến sát Jaejoong. “Hay là cậu muốn tôi chứng minh lại?”

Nhíu mày trừng mắt nhìn Yunho đang khiêu khích, Jaejoong không phải không rõ ám hiệu của hắn, chỉ đơn giản nắm tay đập nhẹ vào nơi bị thương của hắn, khiến Yunho nhịn không được khẽ rên.

“Với tình trạng bây giờ của anh mà muốn đè tôi thì sẽ xảy ra chuyện gì đây?” Hơi kiễng chân, Jaejoong dán sát bên tai Yunho, thì thầm như đang quyến rũ: “Lăn về nhà mà dưỡng thương đi, muốn làm nói sau.”

“Đây là thủ đoạn cậu dùng để ban thưởng cho tôi nếu tôi về nghỉ ngơi sao?” Trải qua việc của Kwon Ji Kyu, Yunho đã hiểu rõ, nói đến việc đùa giỡn, Jaejoong tuyệt đối không thua người.

“Anh nói thử xem?” Nhướn mày, Jaejoong liếc xéo khuôn mặt tươi cười của Yunho. “Nếu hiện tại đánh nhau, anh sẽ rất bất lợi đấy.”

“Tôi không muốn đánh với cậu, muốn tôi trở về không phải là không được, chỉ cần một câu là đủ.” Quay sang, Yunho nhẹ nhàng liếm môi Jaejoong, “Nói cho tôi biết, cậu hứa, sẽ không bao giờ trốn tránh cảm xúc của mình với tôi…”

Bị khiêu khích của Yunho làm cho lúng túng, trên mặt Jaejoong nổi lên một tầng ửng hồng, cộng thêm lời Yunho nói khiến cho Jaejoong theo bản năng cắn môi.

“Không phải anh vừa nói không ép tôi sao?” Tin tưởng tên này, sao có vẻ là một việc làm vô cùng ngu ngốc vậy?

“Tôi nói là không ép cậu thừa nhận, hiện tại thứ tôi muốn là cậu cho tôi một chút hi vọng…” Thu lại nụ cười, Yunho chớp mắt. “Dù sao, tôi đã nói tôi thích cậu rồi mà, không phải sao?”

Có qua có lại là lễ nghi căn bản.

Không riêng gì đồ vật, về mặt cảm tình cũng là như vậy…

Nhíu chặt mày, Jaejoong cúi đầu, như đang sầu lo điều gì đó, đột nhiên phía sau vang lên tiếng ho nhẹ rất nhỏ, khẩn trương quay đầu, chỉ thấy Han Kyung cùng Lee Dong Hae đang đứng trên bậc thang cười nhìn bọn họ.

“Ở trường mà biểu diễn động tác thân mật như vậy là muốn tiếp tục trở thành chủ đề nóng sao? Nhắc nhở các cậu một chút, năm phút nữa sẽ hết tiết, hẳn sẽ có không ít người vây xem đó.” Han Kyung rất khách quan cảnh cáo Jaejoong cùng Yunho.

Mà lời anh nói khiến cho Jaejoong muốn tránh khỏi cái ôm của Yunho, lại bị Yunho không quan tâm đến vết thương, ôm càng chặt hơn.

“Jung Yunho!” Nhìn Yunho, Jaejoong bắt đầu tức giận.

“Tôi không ngại bị người nhìn thấy, dù sao, tin cậu ở bên tôi truyền đi càng tốt.” Yunho nói một cách vô tâm.

Jaejoong biết rõ Yunho đang nói thật.

Cậu cùng hắn, từ trước tới nay không bao giờ quan tâm cái nhìn của người khác, bởi vì những người kia, không liên quan tới họ…

Thời gian từng phút từng phút trôi qua, Lee Dong Hae dùng ánh mắt hỏi Han Kyung, lại chỉ nhận được ám chỉ tiếp tục xem cuộc vui của Han Kyung, lúc kim đồng hồ dần dần chỉ đến con số báo hết tiết, chấp nhất của Yunho rốt cuộc khiến Jaejoong bùng nổ.

“Tôi sẽ không trốn tránh tình cảm của mình, Jung Yunho, có lẽ, tôi thích anh thật…”

Không đợi Jaejoong nói hết lời, Yunho đã hôn lên môi cậu, tựa như hành động của đầu ngón tay Jaejoong vừa rồi, chỉ có điều, Yunho dùng môi hắn, lưỡi của hắn, nụ hôn của hắn, trên cánh môi Jaejoong toàn bộ đều lưu lại mùi của hắn.

Làm vậy là có mục đích gì?

Đại khái là muốn ngăn cản khả năng Jaejoong hối hận dù chỉ một chút mà thôi…

Lúc tiếng chuông vang lên, nụ hôn của Yunho đã kết thúc, buông Jaejoong ra nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Han Kyung.

“Giúp tôi xin nghỉ phép, tôi về.” Vứt lời này lại, Yunho xoay người đi xuống cầu thang, không ngoái đầu lại lấy một lần.

Thật là, coi anh là người hầu sao…

Lộ ra biểu tình dở khóc dở cười, Han Kyung từng bước xuống cầu thang, đi đến bên cạnh Jaejoong, cùng lúc, không gian xung quanh vì tan học mà bắt đầu ồn ào, nhưng những điều không ảnh hưởng tới Kim Jaejoong được.

Lúc Han Kyung nắm tay Lee Dong Hae đi ngang qua cậu không quên dùng tay vỗ nhẹ lên Jaejoong, động tác kia tràn đầy vui vẻ.


“Đừng đỏ mặt, Jaejoong, cẩn thận làm học sinh khác hoảng sợ giờ…”

Mar 4, 2014

[HTTTT] Chương 6

Chương 6

Kim Jaejoong thấy Jung Yunho đi rồi cũng ngồi không yên, nói với Kim thị: “Mẫu hậu, chọn phi tử không thú vị, Yunnie cũng đi rồi…”

Kim thị vỗ vỗ lưng cậu: “Vậy con cùng mẫu hậu đến chỗ hoàng huynh con được không? Mẫu hậu nhớ hoàng huynh con rồi…”

Kim Jaejoong nhẹ gật đầu.

Kim thị chậm rãi cầm tay Kim Jaejoong, nói với mọi người: “Cứ tiếp tục đi, ai gia mệt rồi.”

“Dạ, cung tống Thái hoàng thái hậu, thái hoàng thái hậu vạn thọ vô cương…”

Park thị nhìn mẫu tử hai người rời đi mà hận đến nghiếng răng nghiến lợi, nhẹ nhàng kéo tay Park Su Ryeo nói: “Su Ryeo à, con chớ thương tâm, biểu ca con thoạt nhìn khá thích con đấy, có cô ở đây, nhất định không để con chịu ủy khuất.”

Park Su Ryeo rầu rĩ nhẹ đáp một tiếng.

Không nói về bên này, chúng ta cùng tới phía bên kia.

Jung Yunho tới Phong Dân điện, nào có vị Tề đại nhân gì, chỉ có một thiếu niên tay cầm quạt xếp dát bạc viền vàng đứng đó, mặc bộ lam hoa lưu ly, bên hông là ngọc Lam Điền tốt nhất phát ra ánh sáng màu xanh nói rõ địa vị của hắn.

Jung Yunho nhìn đã biết người tới định làm gì, lại còn cố ý nghiêm mặt nói: “Lớn mật, dám báo cáo sai tình hình thiên tai, giả mệnh quan triều đình, phải bị tội gì!”

Người tới kia mắt hoa đào khẽ cười, không nhanh không chậm mở quạt xếp: “Hoàng thượng thật sự là rất không có ơn tất báo nha?! Vi thần biết rõ Hoàng thượng gặp khó khăn, đặc biệt nghĩ cách cứu viện, lại còn rơi vào kết quả như vậy, thật khiến trái tim thần đau lòng a!”

“Park Yoochun, đủ rồi!” Jung Yunho nhịn không được bật cười, “Quả thật là trẫm phải nhờ ngươi.”

Người tới chính là Park Yoochun, con trai trưởng của Park Hyun, là bạn tốt của Jung Yunho, phong lưu mà không hạ lưu, đi qua muôn vạn đóa hoa mà phấn không dính thân. Hắn phẩy nhẹ quạt, cười nói: “Hôm nay nghe nói muội muội Su Ryeo được mời tiến cung cùng Thái hậu dùng cơm trưa, còn có nữ quyến của tất cả vương công đại thần đều bị triệu tiến cung, ta biết ngay ngươi nhất định sẽ gặp nạn, cho nên đã đến đây cứu trợ đấy!”

“Được được, trẫm cảm ơn ngươi vẫn không được sao?” Jung Yunho cười, sau đó thở dài, “Chỉ có điều thoát được nhất thời không phải là thoát được cả đời a!”

Park Yoochun nhìn như vô tình vuốt vuốt quạt, đột nhiên hỏi: “Ngươi còn chưa bắt được Kim Jaejoong?”

Jung Yunho vẻ mặt đau khổ lắc đầu.

Park Yoochun thở dài: “Thật không biết là ngươi quá đần hay…” Nói đến một nửa, hắn đột nhiên ý thức điều gì liền nuốt nửa sau câu nói.

“Ân?” Jung Yunho dùng ánh mắt nghi hoặc nhìn Park Yoochun.

“A, không có gì, ha ha.” Park Yoochun mở quạt, cảm khái: “Hôm nay hoa phù dung, ngày mai con nối dòng. Chuyện liên quan đến vấn đề hạnh phúc trăm năm, sao phải kéo dài làm gì!”

Jung Yunho nhếch miệng. Đừng tưởng rằng hắn không biết Park Yoochun muốn nói gì, hắn chỉ đang cảnh cáo hắn sớm cho Kim Jaejoong một danh phận. Hắn cũng muốn, nhưng vấn đề phải làm thế nào đây?

Hai người trong lúc nhất thời không nói lời nào, đúng lúc này, Kim Jaejoong ầm ĩ chạy vào: “Yunnie Yunnie…” Cậu thấy Park Yoochun cũng có mặt, lập tức bĩu trừng mắt với Park Yoochun: “Vương Triều Mã Hán, Trương Long Triệu Hổ, Triển hộ vệ —— Bắt hắn xuống mau! Lấy cẩu đầu trảm của ta trảm hắn!!”

“Ha ha ha ——“ Park Yoochun ôm bụng cười to, “Nhóc đáng yêu à, ngươi đừng có đáng yêu như vậy được không, ta thấy rất buồn cười đó…”

Jung Yunho cũng dở khóc dở cười, Kim Jaejoong lúc vội vàng nói linh tinh thường rất đáng yêu, mà Park Yoochun cái gì cũng tốt, chỉ có một điều không tốt là thích lấy Kim Jaejoong ra đùa giỡn, Kim Jaejoong cũng vì kiểu đùa giỡn cũ rích của hắn mà mỗi lần nhìn thấy đều rất khinh bỉ, coi thường.

“Lớn mật, không được gọi bổn vương là nhóc đáng yêu!” Kim Jaejoong bĩu môi trừng mắt chống nạnh.

“Dạ dạ dạ, Nhuận Vương gia tha mạng…” Park Yoochun làm biểu tình ta sợ, sau đó lại nhịn không được cười to.

“Yunho ——“ Kim Jaejoong làm nũng, âm cuối kéo dài y như trong mộng của Yunho, “Ngươi xem hắn, bắt nạt Jaejoong, thật đáng ghét!”

“Park Yoochun, ngươi chọc Hoàng thúc phụ mất hứng, phạt ngươi làm một món trang sức trừ tà cho Hoàng thúc phụ!” Jung Yunho trong lòng hiểu rõ, Kim Jaejoong ngoài miệng thì chán ghét Park Yoochun, kỳ thật trong lòng rất thích hắn, chiếc vòng tay trừ tà bằng bạc chạm rỗng khảm Ám Hồng bảo thạch mà cậu vẫn đeo là Park Yoochun tặng, cậu thích vô cùng, lúc nào cũng đeo. Kỳ thật Kim Jaejoong là một người rất thẳng thắn, thích cùng không thích phân vô cùng rõ ràng.

Park Yoochun khẽ cúi người: “Vi thần tuân lệnh!”

“Park Yoochun!” Kim Jaejoong chỉ vào hắn nói: “Ngươi đánh cờ với bổn vương! Bổn vương muốn đánh cờ!”

Park Yoochun còn chưa lên tiếng, Jung Yunho đứng bên đã vội nói: “Vệ Tẫn Trung, còn không mau bày cờ cho Nhuận Vương gia!”

“Không cần!” Kim Jaejoong cười hì hì với Park Yoochun, “Chúng ta chơi luật mới đi…”

Park Yoochun vốn không quá tình nguyện, hiện tại vừa nghe luật mới, lập tức cười rộ lên: “Nhóc đáng yêu, dù chơi luật gì thì cũng không được chơi xấu để thắng như lúc trước đấy.”

Kim Jaejoong bĩu môi: “Không được xem thường người như vậy, ta rất lợi hại nha!”

Jung Yunho bất đắc dĩ lắc đầu: “Các ngươi chơi đi, trẫm phê tấu chương.” Nói xong liền xoay người trở lại chiếc bàn bằng gỗ tử đàn. Hai người này, một người là tính trẻ con, một người lại thích trêu chọc người kia, hắn cũng chẳng biết gì.

Vì vậy, hai người bắt đầu đánh cờ, Vễ Tẫn Trung cùng Đổng Lễ tận tụy đứng một bên ghi chép lại cuộc chơi —— Hai người dùng bàn cờ trong đầu, dựa vào trí nhớ mà ghi nhớ vị trí từng quân cờ của mình và đối phương, sau đó thông báo vị trí đặt cờ của bản thân, cuối cùng, nếu bên thua không phục sẽ dựa vào ghi chép của hai vị công công để đối chiếu. Phương pháp chơi cờ vây như vậy khắp thiên hạ chỉ có bốn người chơi, Kim Jaejoong, Park Yoochun, Shim Changmin, còn có một người chính là sư phụ dạy ba người này đánh cờ —— “Kỳ vương” không cờ.

Hai người ngồi đối diện nhau, không ngừng báo tên nơi đặt quân cờ tiếp theo, hai vị công công bên cạnh cũng khẩn trương ghi chép lại cuộc đấu.

“Ô Ngũ vĩ Ngũ kinh.” Park Yoochun vẻ mặt mỉm cười, hoàn toàn nhìn không ra là đang đánh cờ.

“Ô Ngũ vĩ Tam kinh.” Kim Jaejoong cau mày, đôi mắt to đen lúng liếng đảo tới đảo lui.

Jung Yunho ngồi trên phê hết một chồng tấu chương, ngẩng đầu nhìn lên, Phong Dân điện cũng đã vây đầy người, ngay cả phụ hoàng hắn cũng đến…

Hắn đi xuống nhìn, vừa đi qua đã nghe thấy Kim Jaejoong reo lên: “Oa!!! Thắng rồi!”

Mà Park Yoochun thua cũng không giận, mỉm cười mở quạt xếp: “Nhuận Vương gia kì nghệ hạng nhất, tiểu thần thua tâm phục khẩu phục.”

“Ngươi quả nhiên không đủ trình độ, luận đối thủ —— Chắc chỉ có mình Changmin thôi!” Kim Jaejoong đắc ý chống nạnh cười to.

“Jae Jae quả nhiên lợi hại.” Thiên Túc đế vỗ vỗ đầu Kim Jaejoong, “Hôm nay muốn ban thưởng cái gì không?”

Kim Jaejoong đắc ý chỉ vào Park Yoochun: “Ta cái gì cũng không muốn, ta chỉ cần hắn ra ngoài cửa Chính Dương cầm bàn cờ hô to ba lần ‘Ta không bằng Nhuận Vương gia’!”

“Phốc ——“ Nghe xong cái này, Thiên Túc đế cùng Jung Yunho đều cười, chỉ có Park Yoochun bắt đầu nhăn mặt:

“Vương gia, cái này không được…” Giờ hắn đã biết Kim Jaejoong là phẫn trư ăn lão hổ, nhìn thì vô hại nhưng thật ra lại là người tà ác nhất!

“Yoochun, vậy thì vất vả ngươi ra cửa Chính Dương một chuyến rồi…” Thiên Túc đế ra vẻ bình thản nói.

“Rõ ——“ Park Yoochun thất bại nhìn Kim Jaejoong, hữu khí vô lực rời đi.

“Tiểu Vệ Tử, ngươi đi giám sát, làm xong thì về miêu tả sắc mặt của người chung quanh cho bổn vương nghe!” Kim Jaejoong đắc ý làm mặt quỷ với bóng lưng Park Yoochun: Ai bảo muội ngươi chọc ta mất hứng, trách ai được!

“Vâng, nô tài đi ngay…” Vệ Tẫn Trung kích động bước đi, xem náo nhiệt thì sao có thể từ chối được!

“Yunnie, nghe nói hôm nay mẫu hậu ngươi triệu các nữ quyến tiến cung, ngươi có ý kiến gì không?” Thiên Túc đế ngồi trên ghế, mặt không có biểu lộ gì đặc biệt.

Jung Yunho suy nghĩ một lát, thản nhiên nói: “Nhi thần không định nạp phi.”

Thiên Túc đế trầm tư nhấp một ngụm trà, liếc Kim Jaejoong ngồi bên cạnh, lại nói: “Vậy ngươi muốn như thế nào?”

Jung Yunho cũng nhìn thoáng qua Kim Jaejoong, đưa tay kéo cậu vào lòng mình, cất cao giọng nói: “Như phụ hoàng đoán, nhi thần muốn ở bên Hoàng thúc phụ mãi mãi.” Hắn nói xong, cúi đầu lẳng lặng chờ bão tố nổi lên, ai ngờ một lúc lâu chẳng có tiếng động gì. Hắn nghi hoặc ngẩng đầu, chỉ thấy Thiên Túc đế cười dịu dàng nhìn hai người, hắn định mở miệng, Thiên Túc đế đã nhanh hơn cướp lời:

“Jae Jae, ngươi có nghe không, Yunnie nói hắn muốn cùng ngươi bạch đầu giai lão.”

Kim Jaejoong nghịch nghịch ngón tay, giả bộ như không nghe thấy. Jung Yunho bên cạnh cầm tay cậu: “Phụ hoàng nói với ngươi kìa, tiểu hài từ không lễ phép gì cả!”

Kim Jaejoong lúc này mới cười ngẩng đầu lên nói: “Ý tốt của hoàng huynh, Jaejoong há có thể cô phụ, chỉ sợ…” Cậu và Kim thị vừa mới đi gặp Thiên Túc đế, sau đó nói rõ mọi việc với hắn, cho nên hắn mới đến hỏi thái độ của Yunho.

“Cái này phải nhờ hoàng đệ giả bộ không biết rồi, không phải sao?” Thiên Túc đế cười thần bí, sau đó nói: “Được rồi, ta về đây, vừa rồi nhìn hai người đánh cờ, cơn nghiện cờ lại lên, ta phải tìm Triệu Trình làm một ván.”

Kim Jaejoong cười thở dài: “Cung tống hoàng huynh.”

Lại quay đầu nhìn Jung Yunho, lúc này mới phát hiện hắn hoàn toàn đơ người: “Yunnie, Yunnie… Ngươi làm sao vậy?”

Jung Yunho bắt lấy tay cậu, dùng ánh mắt tràn ngập nghi hoặc nhìn cậu: “Ngươi lừa ta?”

Kim Jaejoong bất đắc dĩ cười cười: “Ta không lừa ngươi sao có thể ở bên cạnh ngươi thời gian lâu như vậy, Kim Jaejoong nếu không ngốc sao có thể đồng sàng cộng chẩm với ngươi nhiều năm như vậy, bao nhiêu người đề phòng ta đoạt ngôi vị hoàng đế của ngươi, còn người năm đó hạ Thất tuyệt tán trên người ta… Sao có thể buông tha cho ta đơn giản như vậy?”

Jung Yunho nghe xong, suy nghĩ một lát, đột nhiên cười ha hả, cầm lấy tay Kim Jaejoong không chịu buông, hại Kim Jaejoong tưởng hắn không chịu được kích thích, tâm phát điên, đang định gọi người thì Jung Yunho đã ghé vào tai cậu trêu chọc: “Cho nên ta không cần lo lắng ngươi sẽ vì chuyện kia mà chán ghét ta, xa cách ta đúng không?”

Kim Jaejoong sửng sốt một lúc mới hiểu được hắn đang nói gì, mặt đỏ nhẹ nhàng đấm lên người hắn: “Nghĩ cái gì vậy, dê xồm!”

Jung Yunho bắt lấy tay cậu, cười ha ha: “Trẫm không phải dê xồm, trẫm là Tống Ngọc nha Hoàng thúc phụ ——“ Hắn cúi đầu xuống hôn lên môi Kim Jaejoong, Kim Jaejoong đẩy hắn hai cái như muốn cự tuyệt lại ra vẻ mời chào, cuối cùng cũng thuận theo.

(Tống Ngọc: Chỉ hạng văn nhân, tài tử, lễ nghĩa.)

Không biết có phải vì quá vui hay không mà lần này Jung Yunho tấn công đặc biệt mãnh liệt, liên tục đưa đầu lưỡi mình vào trong miệng Kim Jaejoong tìm kiếm, Kim Jaejoong bất đắc dĩ hé miệng, lập tức bị đầu lưỡi vừa trơn vừa ướt hung hăng đùa giỡn một phen.

Đang lúc thiên lôi động địa cầu oanh liệt, Vệ Tẫn Trung xông vào: “Nhuận Vương gia! Nhuận Vương gia! Park đại nhân… Nô tài cái gì cũng không thấy, Nhuận Vương gia cùng Vạn tuế gia đi đâu vậy…”

“A… Buông ra…” Kim Jaejoong da mặt mỏng, đẩy Jung Yunho ra. Cậu thở không ra hơi nhìn Jung Yunho, mắt đảo vòng quanh: “Hoàng thượng, thỉnh tự trọng…”

“Tự trọng?” Jung Yunho nhíu mày, cười gian xảo: “Hoàng thúc phụ ngày đó thở gấp trong ngực ta cũng đâu có nhắc đến hai chữ tự trọng nha…”

“Ngươi, ngươi hạ lưu!” Nào biết rằng Jung Yunho sẽ nói ra lời này, nhất là lại còn gọi Hoàng thúc phụ, Kim Jaejoong quả thực hận không thể đào cái động rồi chui xuống.

“Hạ lưu?” Jung Yunho tiếp tục nhướn mày, dần dần dồn Kim Jaejoong đến bên chiếc bàn bằng gỗ tử đàn, “Hoàng thúc phụ, Yunnie hạ lưu Hoàng thúc phụ còn chưa được thấy mà đúng không?”

Kim Jaejoong khóc không ra nước mắt, sao cậu vừa mới bộc lộ con người thật, Jung Yunho đã thay đổi như vậy!

Jung Yunho nâng gối nhẹ nhàng đâm vào giữa bắp đùi Kim Jaejoong, sau đó bắt đầu dùng đầu gối mân mê: “Hoàng thúc phụ, hạ lưu là như vậy sao?”

“Ngươi, ngươi, ngươi đủ rồi…” Kim Jaejoong hai tay đều bị giam cầm, thân thể bị đè lên bàn, không có lực đánh trả, chỉ có thể dùng đôi mắt không hề mang lực sát thương trừng hắn.

“Nhìn ngươi xem, rõ ràng cũng đã có phản ứng rồi còn gì, sao còn cố chấp vậy, Hoàng thúc phụ…” Jung Yunho dùng đùi mở hẳn hai chân Kim Jaejoong ra, chen người vào giữa, “Hay là để chất nhi thỏa mãn ngươi đi, ‘tiểu chất nhi’ ngươi cũng đã từng gặp rồi…”

Kim Jaejoong tức đến sắp thổ huyết, hắn vậy mà lại nói lời hạ lưu như vậy, càng đáng chết hơn là mình lại vô thức dùng chân kẹp chặt thân thể hắn!!

Jung Yunho tỏ vẻ rất hài lòng với phản ứng của cậu, vươn tay sờ đến bên hông cậu —— Bình thường vì thường xuyên mặc quần áo cho Jaejoong nên hắn đã sớm quen thuộc rồi, chỉ vài cái đã cởi quần lót bên trong.

“Jung Yunho! Ngươi thật đáng ghét, ta ghét ngươi, ta ghét ngươi…” Kim Jaejoong thấy mạnh không được bắt đầu om sòm khóc lóc giả ngốc, “Ô ô… Yunnie là đồ xấu xa, Yunnie bắt nạt Jaejoong…”

“Jaejoong nghe lời, lát nữa Yunnie sẽ khiến ngươi rất thoải mái…” Jung Yunho cũng rất phối hợp trấn an cậu, sau đó không đợi Jaejoong trả lời, hắn đã xoay cậu lại, để cả người cậu ghé trên mặt bàn, cặp đùi trắng nõn thon dài tạo lên một khung cảnh mỹ lệ, nhìn không sót thứ gì.

Jung Yunho cũng cởi quần mình, đặt long căn vào giữa hai chân Kim Jaejoong: “Hoàng thúc phụ, kẹp thật chặt nha, bằng không chất nhi cũng không dám đảm bảo mình không tiến vào đây đâu ——“ Hắn dùng tay mập mờ vỗ vỗ bờ mông mềm mại của Jaejoong.

“Ô ô… Ngươi là đồ xấu xa… Ta ghét ngươi nhất… Ah…” Ngay lúc cậu lên tiếng, cấm địa của cậu liền bị người chạm vào.

Jung Yunho dùng sức động, Kim Jaejoong thật sự rất tuyệt vời, chỉ dùng đùi thôi mà đã khiến hắn điên đảo muốn dừng mà không được, đôi khi động tác của hắn quá nhanh, Kim Jaejoong lại nhịn không được run rẩy, rõ ràng không tiến vào trong thân thể cậu vậy mà tiếng thở gấp vẫn mang lên liên tiếp. Cuối cùng, lúc Jung Yunho đạt đến cực điểm, Kim Jaejoong thật sự nhịn không được, cầu khẩn:

“Yunnie, ngươi giúp Hoàng thúc phụ…”

Jung Yunho xoay người cậu lại, để cậu ngồi trên mặt bàn, nhìn chỗ vừa rồi bị ma sát đến hơi sưng, dịch trắng tung tóe đầy bắp đùi cậu. Hắn cúi người xuống, từng ngụm từng ngụm liếm sạch sẽ vết bẩn, sau đó ngậm chặt lấy vật đang run rẩy.

“Ah… Yunnie… Bẩn lắm…”

Jung Yunho mặc kệ cậu, tiếp tục dùng miệng hôn.

Kim Jaejoong cả người rất nhanh liền ngồi không yên, tiếng rên rỉ không dứt bên tai, một lát sau, cậu cuối cùng cũng phóng thích toàn bộ ra.

Cậu ghé trên bả vai Jung Yunho, thở hổn hển từng hơi.

“Jaejoong, ta nói rồi, ta sẽ không chính thức đụng vào ngươi trước lúc cho ngươi một danh phận.”Jung Yunho ôm cậu, hôn nhẹ lên khóe mắt.

“Ngươi thật đáng ghét, Jaejoong ghét ngươi ghét ngươi…” Kim Jaejoong quyết định vẫn quay trở lại làm kẻ ngốc thì tốt hơn, bằng không cậu chắc chắn sẽ bị Jung Yunho ăn sạch ngay cả vỏ cũng không chừa!

“Được được được, ghét ta…” Jung Yunho cũng phối hợp theo cậu, “Đói bụng không? Yunnie mang ngươi đi ăn cái gì được không?”

“Được.” Kim Jaejoong nhẹ gật đầu, nhu thuận nhìn Jung Yunho: “Muốn ôm…”

“Rồi… Yunnie mặc quần áo rồi ôm ngươi.” Jung Yunho sửa sang lại quần áo cho mình cùng cậu xong, lúc này mới ôm ngang người cậu đi ra ngoài, “Jaejoong à, sao ngươi cắn ta?”

“Ngươi vừa rồi dùng quá nhiều sức, đùi ta còn đau này…” Trừng mắt bĩu môi nhìn.

“Vậy lần sau đổi chỗ khác…” Jung Yunho nói xong nhìn cậu thì cậu đã sớm làm đà điểu trốn vào trong lòng ngực hắn:

“Ta muốn nói cho mẫu hậu cùng hoàng huynh, Yunnie bắt nạt ta!!”


Jung Yunho nhìn cậu, nở nụ cười cưng chiều.

Hàng đã về ~




Chiều nay mình đã gửi Ficbook và nhắn tin cho các bạn  mã bưu kiện. Nếu sốt ruột, các bạn có thể lên trang http://www.vnpost.vn/ để kiểm tra xem FB đang ở đâu nha. Kiểm tra từ ngày mai vì hôm nay, bưu điện vẫn chưa cập nhật đâu ^^

Mar 2, 2014

[KBKNDON] Chương 86

Chương 86

Đêm Giáng sinh hôm đó trôi đi trong một bầu không khí vô cùng quỷ dị, có thể nói đây là đêm Giáng sinh khó chịu nhất mà Harry từng đón, thậm chí cậu còn hận không thể thoát khỏi tầm mắt của Sirius cùng Remus, trốn đi tận hưởng không gian chỉ có hai người với Sev. Đương nhiên, Harry phải chịu đựng điều này sẽ không để Sirius cùng Remus tận hưởng ngày nghỉ thư thái, những ngày sau, cậu trực tiếp áp dụng chiến thuật chiến tranh lạnh cùng không quan tâm với hai người, khiến Sirius suốt ngày kêu than con nuôi có nghĩa phụ liền quên cha đỡ đầu, bị người khác đoạt đi mất rồi, nhưng vì người đoạt Harry đi lại là Voldemort, nhất là Voldemort không phải kẻ thù của mình, nhất thời, Sirius không có gan tới đó lý luận. Dù sao, ngay cả kẻ thù còn có thể nhận sai, mình làm như vậy thì thật đáng xấu hổ.

Cả đêm Giáng sinh có lẽ chỉ mình Voldemort mới đủ khả năng gặp biến không sợ, trong ánh mắt liếc trộm của hai người, thản nhiên dùng cơm theo đúng lễ nghi quý tộc, chậm rãi hưởng thụ bữa tiệc lớn đêm Giáng sinh, hoàn toàn không để ý tới hai người đàn ông đang quang minh chính đại rình rập kia. Cho dù Harry đang chiến tranh lạnh với họ, Voldemort vẫn tuân thủ đúng lễ nghi, lúc trùng hợp gặp hai người còn có thể chào hỏi, khiến Sirius cùng Remus hoảng sợ chạy trốn, cứ thấy Voldemort là liền đi đường vòng, thật sự làm cho Harry và Severus cười nhạo một hồi, thật mất mặt danh hiệu sư tử Gryffindor dũng cảm.

Vừa qua đêm Giáng sinh, Severus đã nhận lệnh của Voldemort, rời trang viên Potter, còn hắn đi làm việc gì, đoán chừng chỉ có hắn và Voldemort biết, nhưng Harry vẫn mơ hồ đoán được, Severus hẳn là đi tìm Dumbledore mất tích từ trước lễ Giáng sinh, hình như nghĩa phụ còn hỏi được chuyện gì đó về ông chủ quán Đầu heo ở Hogsmeade, nhưng cụ thể thế nào, dù là Severus hay Voldemort, không ai chịu nói cho cậu biết.

Tuy vậy, Voldemort cũng không bỏ mặc con nuôi của mình, ông đã hứa với Harry trong kỳ nghỉ Giáng sinh sẽ dẫn cậu đi gặp một vị tiền bối, là sư phụ của Voldemort, người này không phải các giáo sư cùng học sinh trong Hogwarts, quan hệ giữa hai người chính là quan hệ sư phụ dạy nghề cùng học trò kế thừa đã từng tồn tại trong giới phù thủy quý tộc trước đây. Điều này khiến cho Harry vô cùng hiếu kỳ, ai mới đủ tư cách làm sư phụ của Voldemort đây.

Severus cũng không đi lâu, ngay hôm sau lễ Giáng sinh đã trở lại, hơn nữa vừa về đã tìm Voldemort cùng Lily vào trong phòng sách, họ ở bên trong ước chừng cả một buổi chiều mới đi ra, tuy vậy, lúc đi ra, sắc mặt ba người đều có chút kỳ quái, nói là bi ai lại lộ ra vài phần vui mừng, đồng thời cũng có chút nghiêm túc, điều này khiến cho Harry, James, Sirius không cách nào tham gia hội nghị nho nhỏ này càng thêm tò mò, bắt đầu thầm nghĩ phương pháp để moi tin tức, rốt cuộc là có chuyện gì mà bọn họ lại có biểu tình kỳ quái như vậy. Tuy vậy, đối tượng hỏi của mỗi người khác nhau, Harry cố gắng moi từ Severus, James thì là vợ yêu của mình Lily, còn Sirius không biết ông có đủ can đảm đi tìm Voldemort không, nếu không chắc đành phải đợi James biết rồi mới đến lượt ông biết.

“Sev, Sev, nghĩa phụ rốt cuộc là bảo anh đi điều tra cái gì?” Chờ Severus tắm rửa sạch sẽ ra khỏi phòng tắm, Harry chờ từ lâu vội vàng chạy tới, ôm thắt lưng Severus, cọ cọ trên người hắn làm nũng, “Sao mấy người thần bí như vậy, đã xảy ra chuyện gì? Chuyện xấu hay chuyện tốt?”

Severus rất thuận tay bế nhóc cự quái lên, tùy ý ngồi xuống giường, ôm eo Harry, để cậu ngồi lên đùi mình, cúi đầu hỏi: “Sao đột nhiên tới hỏi ta? Lord nếu muốn cho ngươi biết, tất nhiên sẽ nói cho nghe, nếu không muốn cho ngươi biết, dù ngươi hỏi thế nào, ta cũng không nói được.”

Cái gì mà biết với không biết, Harry nghe đến mơ hồ, chẳng lẽ Sev cũng xem Tây du ký, sao lại giống Đường Tăng niệm kinh vậy? Harry lắc lắc đầu, vứt suy nghĩ vừa rồi ra khỏi óc, tiếp tục quấn lấy Severus: “Sev, sao lại không cho em biết? Việc này có liên quan tới Dumbledore không?” Harry ngừng lại, nhìn vào trong đôi mắt đen của Severus một lúc mới nói tiếp: “Trước lúc đi anh có đề cập qua về việc cụ mất tích trong Lễ Giáng sinh này, vậy có thể nói cho em biết cụ đi đâu được không? Cái này em được phép biết nha.”

Severus suy nghĩ một lúc mới gật gật đầu nói: “Để em biết cũng không sao, Dumbledore sang Đức.” Severus nghĩ vừa rồi Lord nói chuẩn bị trong kỳ nghỉ này đưa Harry đi Đức, cảm thấy nói trước để cậu chuẩn bị cũng tốt, miễn cho quá đột ngột, không kịp sắp xếp thì phiền toái.

A, Đức à, Harry nhất thời hiểu rõ, hóa ra Dumbledore bí mật đi hẹn hò với lão tình nhân rồi. Thảo nào vẻ mặt kỳ quái như vậy, một Dumbledore đã đủ khó đối phó, nếu lão ong mật lôi cả Grindelwald ra, đối với bọn họ bây giờ mà nói thì có lẽ không chỉ là một chút phiền phức, dù sao nghĩa phụ của mình cũng chỉ là Chúa tể Hắc Ám đời hai, kia chính là Ma vương đời đầu đó. Không thể không nói năng lực trinh thám của Harry cũng không tệ lắm, chỉ là do Harry đã không hiểu hết toàn bộ tình huống nên đã đoán sai, sai một ly đi một dặm nha, Harry à, cậu vẫn chưa đủ kinh nghiệm đâu.

Không biết Harry đang suy nghĩ gì, Severus đặt cậu lên giường, nói, “Được rồi, điều cần biết đã biết, hiện tại ngươi nên trở về phòng nghỉ ngơi đi. Lord nói ngày mai sẽ dẫn ngươi ra ngoài.” Nói xong  không để ý tới Harry, trở lại phòng tắm, hắn phải tắm một lần nữa, dùng nước lạnh, nhóc cự quái chết tiệt, hỏi thì cứ hỏi, sao cứ phải cọ cọ trên người mình làm gì, chẳng lẽ nhóc này đã quên mình là một người đàn ông phát triển bình thường sao, nếu không phải Harry còn quá nhỏ, Severus tin chắc mình tuyệt đối sẽ khiến cho cậu không còn sức để trở về phòng ngủ của mình, có lẽ để cậu ngủ trên giường mình cũng là một ý không tệ, nhưng phải đợi đến lúc Harry trưởng thành đã, nếu không chỉ khổ mình.

Harry sáng sớm ra đã hưng phấn, nhanh chóng thay quần áo ngồi trong đại sảnh đợi nghĩa phụ của mình, bởi vì hôm nay là ngày Voldemort hứa dẫn cậu đi gặp sư phụ của ông, đối với vị Boss cấp bậc truyền thuyết này, Harry không thể nào không kích động.

Voldemort cùng Harry sử dụng khóa cảng rời trang viên Potter, dưới tình huống Voldemort tuyệt đối không dùng chổi bay, phương tiện giao thông không an toàn cũng không đẹp, lại càng không thể giữ bí mật, mà trang viên Potter lại là nơi cấm độn thổ, khóa cảng thành lựa chọn đầu tiên của ông.

Dù Harry đã sử dụng khóa cảng nhiều lần nhưng cái cảm giác khó chịu vẫn còn nguyên, rốt cuộc đã đến nơi, đợi cơn hoa mắt lui đi, Harry mới bắt đầu đánh giá bốn phía. Đập vào mắt là một tòa thành cổ điện, rất to, trên tường thành tràn ngập cây dây leo xanh biếc, ở xa xa có thể thấy mấy ô cửa sổ, kính thủy tinh thỉnh thoảng lại phản xạ từng tia sáng.

“Đây là đâu vậy?” Harry theo bản năng hỏi, tuy vậy cậu cũng không chờ mong Voldemort trả lời.

“Nurmengard.” Ngoài dự liệu của Harry, Voldemort lại rất vui vẻ nói cho cậu biết, nhưng đáp án này lại khiến Harry hoảng hồn.

Hôm nay đến đây là để gặp sư phụ của nghĩa phụ, đây lại là Nurmengard, ở Nurmengard thì cái gì nổi tiếng nhất? Đương nhiên là Chúa tể Hắc Ám đời đầu Gellert Grindelwald, nói cách khác, sư phụ của Voldemort = Gellert Grindelwald, Harry bị đẳng thức này làm cho choáng váng, Merlin à, hóa ra Chúa tể Hắc Ám là nghề nghiệp kế thừa, đời hai do đời một dạy dỗ, thật đúng là một bí mật khủng khiếp!

“Sao vậy, đã đến nơi này, con không muốn vào xem sao?” Voldemort nhìn Harry ngây ngốc đứng nguyên tại chỗ, đã đi vài bước vẫn không thấy người đâu, bất đắc dĩ quay đầu lại hỏi, trong lòng thầm nhủ năng lực thừa nhận của Harry còn kém qua, có cần phải huấn luyện cho cậu không đây? Nhóc hiện tại là chủ nhân của Slytherin cùng Gryffindor, sau này còn là người thừa kế của mình, năng lực thừa nhận như vậy sao đảm đương được?

“Dĩ nhiên là muốn rồi.” Harry phục hồi tinh thần nhanh chóng trả lời, nói đùa gì vậy, đã đến mà không vào xem Chúa tể Hắc Ám một thời thì thật là đáng tiếc. Nhưng mà, nhìn Voldemort tùy ý vào như đang đi dạo trong sân vắng, Harry lại nghi ngờ, “Nghĩa phụ, đây không phải ngục giam sao? Người cứ thế đi vào à?”

“Ngục giam cái gì, chỗ này vốn do chính Gellert thiết kế, giám sát thi công, chuẩn bị để sống lúc thoái ẩn.” Voldemort lơ đãng nói, vừa nói vừa quen thuộc dẫn Harry đi dọc theo hành lang, “Năm đó, ta học nghệ thuật hắc ám, luyện kim thuật cùng các tri thức pháp thuật khác từ Gellert ở chỗ này đấy.” Voldemort nhìn tòa thành mười mấy năm mà không hề thay đổi, cảm khái, “Hơn nữa, tất cả người trong tòa thành đều là thánh đồ tận trung với Geller, Harry, con nói liệu đây có phải là ngục giam Gellert không?”

“Nhưng, trên các sách đều viết vậy mà.” Harry có điểm không phục, “Hơn nữa từ đại chiến phù thủy năm đó, ngài Grindelwald quả thực không hề bước ra khỏi Nurmengard lấy một bước mà.” Harry trong lòng thầm nhủ, con đương nhiên biết ông ta vì tình mà tự giam, nhưng mà con không tin Dumbledore có thể để mặc Gellert ở đây, ngay cả một người trông coi cũng không cần.

“Cái này à...” Voldemort cảm khái, “Đây là vấn đề cá nhân của ông ấy. Harry, đi qua chỗ này là gặp được Gellert rồi.”


Harry khẽ bĩu môi trong lòng, đổi chủ đề thật gượng gạo nha, nhưng mà nể mặt người là Chúa tể Hắc Ám một thời, con sẽ không so đo.