Jun 6, 2014

[NGC] Chapter 10

Chapter 10 —— Sói đội lốt cừu (1)
Mặt trời lên cao, tiếng cười cười nói nói xôn xao một vùng.
Phủ của Phúc Thân vương không hoa lệ như Kim phủ, cũng không thanh nhã như Jung phủ.
Nhưng lại hơn ở chỗ quy mô bề thế đã tích lũy qua trăm năm cơ nghiệp, từng nhành cây ngọn cỏ đều mang theo tang thương của năm tháng đã trải qua, trước chính điện loang lổ có sư tử bằng đá, tượng đá trải qua bao bão táp gió sương cùng với con đường nhỏ gập ghềnh, không có cầu nhỏ vắt ngang nước chảy róc rách, cây cối tùy ý phát triển cao lớn, chạc cây rậm rạp không cắt tỉa, lại mang đến một vẻ đẹp riêng.
Dù ai ở trong đó cũng có chút cảm giác bao la hùng vĩ.
Chỉ là có người lại không có lòng để thưởng thức cảnh đẹp hiếm có này.
—— Không thể nào!
Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho mỉm cười đáp lễ từng người, trong lòng ầm ầm nện xuống ba chữ to đùng.
Jung Yunho làm sao có thể thắng cậu?
Jung Yunho làm sao có thể chỉ hơn một đồng mà thắng cậu?
Tiền vốn của cậu không dùng là vì lợi dụng chỗ hở trong luật của Đại hội Chúng thương, cậu dùng tiền mua trà, không phải rượu, mà lợi nhuận vẫn là bạc trắng bóng. Nhưng Jung Yunho bán rượu hàng thật giá thật, dù là rượu nguyên chất, rượu bổ thân hay rượu gì đi chăng nữa, tất cả đều phải lấy tiền mà mua, không lẽ từ trên trời rơi xuống à?
Ở đây nhất định có vấn đề gì đó mà cậu không biết.
Jung Yunho có thể ngồi ở địa vị bá chủ một phương như vậy, nhất định là có rất nhiều bí mật không thể để ai biết.
“Jung Yunho.” Kim Jaejoong cũng coi như người có thể làm việc lớn, bình thường sẽ không nóng nảy làm hỏng chuyện, nhưng hết lần này tới lần khác lại đụng phải Jung Yunho, cậu liền không quan tâm bất kì nguyên tắc gì, phải đào ra gốc rễ vấn đề mới cam tâm.
Căn bản bất chấp Jung Yunho đang đứng giữa đám người, sắm vai nhân vật xấu, trực tiếp đi tới, vươn tay kéo góc áo hắn, vì giọng không lớn, trong khung cảnh ầm ĩ, tiếng nhỏ như vậy rất nhanh bị lấn át: “Jung Yunho, này, Jung Yunho.”
Kim Jaejoong khoanh tay đợi một hồi, thấy mình bị xem nhẹ, nhìn Jung Yunho cười nhẹ hàn huyên với người khác, trong lòng bỗng dưng có một suy nghĩ kì lạ, phong độ phóng khoáng tự nhiên của người đàn ông kia, hóa ra chỉ không bày ra trước mặt cậu, vì vậy cũng không biết tại sao, trong lòng nhất thời có cảm giác chua xót, dạ dày như đã phải uống không ít giấm chua, đau đớn khó chịu.
“Jung! Yun! Ho!” Kim Jaejoong không kiên nhẫn hai tay chống nạnh, dồn khí vào đan điền, một tiếng gầm lên, ba chữ như đạn lao tới, khiến Kim Junsu đứng cạnh cậu cũng phải nhức tai.
Cái này y hệt như pháo nổ mừng năm mới vậy, đùng đùng đùng.
Không chỉ Kim Junsu, mọi người đứng gần đó đều kinh ngạc ngừng nói nhìn Kim Jaejoong đứng sau lưng Jung Yunho tuy biểu cảm hung dữ nhưng vẫn mang vẻ đẹp riêng, không biết rốt cuộc là việc gì lại khiến người như ngọc này phát hỏa lớn tới vậy.
“Ngươi tới, ta có việc muốn hỏi ngươi.” Kim Jaejoong đối mặt với nhiều ánh mắt như vậy thì cũng có chút quẫn bách, nhưng lại sĩ diện cố gắng bình tĩnh, gọi Jung Yunho vào trong sảnh.
“Chư vị thật ngại, ta cùng Kim đương gia có việc tư cần thương lượng, mong các vị chờ một lát.” Jung Yunho cố ý cường điệu hai chữ việc tư, sau đó phong độ chắp tay chào, nhận được ánh mắt thông cảm của mọi người lúc này mới quay người đi theo Kim Jaejoong.
“Jung đương gia quả nhiên là người đàn ông vô cùng phong độ.” Tiếng tán dương liên tiếp vang lên.
“Đúng vậy.” Có vài người gật đầu phụ họa, chỉ một vài câu nói, hình tượng tốt đẹp của Jung Yunho đã xâm nhập vào trong nhân tâm, “Thật đúng là gương sáng cho thương nhân chúng ta.”
“Chẳng những tài hoa hơn người, hơn nữa lại không hề có sự kiêu ngạo đắc ý của thiếu niên, đối nhân xử thế rất tốt, khó trách thiếu nữ trong Kinh thành đều coi hắn là tình nhân trong mộng.” Thám hoa của Đại hội Chúng thương, Minh Nguyệt cô nương của Minh Nguyệt lâu cũng thay đổi tính cách đanh đá, trong lời nói mang theo xấu hổ ngượng ngùng.
“Có hắn tiếp nhận chức Hội trưởng, không điều gì tốt hơn nữa.” Ông chủ cửa hàng bạc được xưng tụng là Gia Cát Lượng trong giới kinh doanh vuốt vuốt chòm râu, nhướng mày cười, lại ồ lên một tiếng nói, “Chỉ có điều, quan hệ của Jung đương gia cùng Kim đương gia….”
Mọi người theo tầm mắt của hắn nhìn sang, Jung Yunho cùng Kim Jaejoong mới đi được vài bước, một tay Jung Yunho đã khoác hờ trên lưng Kim Jaejoong, mà Kim Jaejoong tựa hồ rất không tình nguyện lắc lắc eo, còn vươn tay định bắt tay Jung Yunho, cực lực muốn tránh cái tay đó, đối thoại của hai người nhẹ nhàng truyền vào phòng:
“Jung Yunho, ngươi làm gì vậy, tay của ngươi…”
“Jae…” Lời lúc sau mơ hồ không rõ, mọi người chỉ thấy mặt Kim Jaejoong đỏ rực, xinh đẹp như hoa đào chớm nở ngày xuân, đang định tiến sát lại gần để nghe, chỉ nghe thấy Jung Yunho dịu dàng nói, “Ngươi hôm nay không thoải mái. Đừng cậy mạnh, để ta đỡ ngươi đi, không cần phải vội vã nói lời cảm ơn như thế.”
Mọi người bừng tỉnh, hóa ra Kim đương gia kích động như vậy là muốn cảm ơn Jung đương gia đã viện trợ à.
Quả nhiên đều là nhân trung long phượng, cả hai đều lễ nghi chu toàn như vậy.
“Jung Yunho, ngươi làm cái gì vậy?” Hai người xô xô đẩy đẩy đi đến sảnh trong, mắt thấy đã rời xa đám người, Kim Jaejoong lập tức cao giọng, đập mạnh lên tay Jung Yunho đang dao động trên mông eo cậu, người đàn ông này quả thật rất xấu xa, rõ ràng là đang chiếm tiện nghi của cậu, còn mở miệng xây dựng hình tượng tốt đẹp cho mình.
“Tất nhiên là đỡ ngươi.” Jung Yunho cười vô cùng hiền lành, thậm chí mở hai tay ra tỏ vẻ mình trong sạch, “Nếu không phải vậy thì Jae Jae nghĩ ta đang làm cái gì?”
“Ngươi, ngươi tên tiểu nhân này, ngươi rõ ràng đang…” Kim Jaejoong hận đến nghiến răng nghiến lợi, Jung Yunho lúc nào cũng ra vẻ người vô tội, cậu thật sự không biết làm thế nào.
“Đang làm sao?” Jung Yunho cong khóe miệng, ghé sát vào Kim Jaejoong, nụ cười kia mang theo chút hài hước, lại khiến hình tượng chính trực của hắn có thêm vài phần phong lưu.
“… Ta hỏi ngươi, tại sao tiền vốn của ngươi không đổi?” Kim Jaejoong chẳng muốn nhiều lời với hắn, nếu là bình thường, hai người nhất định phải cãi nhau một hồi, chỉ là hôm nay thời gian cấp bách, đành phải trực tiếp vào chủ để.
“Ta không dùng mà.” Jung Yunho cười ra vẻ kinh ngạc, vung ống tay áo, làm bộ rất thành khẩn, nhưng Kim Jaejoong vẫn không tin, nếu lời Jung Yunho nói mà tin được thì Shim Changmin ngày mai cũng có thể làm Thái hậu, buông rèm nhiếp chính rồi.
“Lời này của ngươi lừa gạt mấy lão cổ hủ kia còn được chứ muốn lừa ta, hừ.” Kim Jaejoong bĩu môi, đôi mắt xinh đẹp trừng hắn, ngón tay chỉ thẳng vào ngực Jung Yunho, nói rõ không tin, “Ngươi tốt nhất nên thành thật khai báo, nếu như bị ta bắt được, ta sẽ, ta sẽ…”
Kim Jaejoong nhất thời không tìm thấy cái gì có thể uy hiếp Jung Yunho, bên kia Jung Yunho lại càng thêm buồn cười, tiến gần, hai người bốn mắt nhìn nhau: “Ngươi sẽ thế nào, đưa ta đi báo quan? Hay còn làm gì khác? Ngươi nỡ sao?”
Người ngoài chưa từng thấy một Jung Yunho như vậy, hoàn toàn không còn bộ dáng thánh nhân quân tử kia, ngược lại như một kiếm khách phong lưu, lãng tử bất kham, khiến Kim Jaejoong vội vàng cầm một cái đệm gần đó ngăn giữa hai người, đề phòng mười phần.
“Không nỡ? Ta hận không thể băm ngươi cho heo ăn kia.” Kim Jaejoong hung dữ muốn vung quyền đấm vỡ nụ cười khiến người ta tim đập mạnh trên mặt Jung Yunho kia, “Nói mau, ngươi đã dùng thủ đoạn gì?”
“Thủ đoạn sao? Sao có thể, ta hiện tại chẳng nhớ gì cả, hay là…” Jung Yunho nghiêng đầu, mắt nháy nháy, trầm ngâm nói, “Ngươi hôn ta một cái, ta sẽ nói cho ngươi biết, được không?”
“Ngươi là tên đáng giận.” Hôm nay đã bị Jung Yunho quấy rối thân thể, hiện tại lại bị lời nói trêu chọc, Kim Jaejoong giận đến tím mặt, tiện tay lấy Ngọc như ý trên người định gõ đầu Jung Yunho, cánh tay vươn cao, áo trượt xuống, để lộ làn da như bạch ngọc, Jung Yunho càng thêm vui vẻ.
“Jung đương gia, Kim đương gia, nếu hai vị trò chuyện xong rồi thì…” Đúng lúc có người đẩy cửa ra nhìn thấy cảnh Kim Jaejoong giương cung bạt kiếm, Jung Yunho sắp gặp nạn, “Ai ôi, Kim đương gia ngài đang…”
Tiếng kinh hô này khiến mọi người ngoài sảnh lập tức bu lại, sau đó nhao nhao sợ hãi khuyên can, có người kéo Jung Yunho, có người muốn đoạt “hung khí” trong tay Kim Jaejoong, có người cứ lải nhải đạo lý suốt.
“Mọi người không cần phải kinh hoảng như thế.” Thời khắc quan trọng, Jung Yunho vẫn có thể cười tự đắc, dịu dàng trấn an nhân tâm, “Ta cùng Kim đương gia đang đùa thôi, mọi người hiểu lầm rồi.”
“Đùa?” Có người nghi hoặc nhìn ngọc như ý trên tay Kim Jaejoong, lại nhìn biểu cảm tập mãi thành quen của Jung Yunho, cuối cùng lựa chọn câm miệng.
“Đúng vậy, Kim đương gia chúc mừng ta thắng hiểm, chỉ hơn cậu ấy một đồng.” Jung Yunho chỉ chỉ Kim Jaejoong, nhìn thẳng vào mắt cậu, tràn đầy vui vẻ, “Đây là chuỗi ngọc như ý muốn đưa ta làm quà, đúng không, Jaejoong?”
“… Đúng.” Kim Jaejoong tuy bình thường luôn làm theo ý mình, nhưng hôm nay ở đây nếu không phải là người cực có quyền thế thì cũng là tiền bối giàu có một phương, cậu dù thế nào cũng phải giữ lấy mặt mũi cho mình, lúng túng nửa ngày, cuối cùng vẫn nghiêm mặt nói, “Chúc mừng Jung đương gia.”
“Cảm ơn, có câu chúc mừng này của ngươi, ta vô cùng vui.” Tuy lời Kim Jaejoong là giả ý, nhưng Jung Yunho lại là chân tình, tình cảm trong đôi mắt kia như muốn tuôn trào ra ngoài.
“Hóa ra là vậy, chúng ta nghĩ nhiều rồi.” Một ông lão tuổi đã cao cười hòa giải, gọi mọi người đi ra ngoài, “Phúc Thân vương mời chúng ta đi dự lễ, Jung đương gia kính xin đi trước.”
“Như vậy sao được? Các ngươi đều là tiền bối, lẽ ra ta cùng Jaejoong phải đi cuối cùng.” Jung Yunho khiêm tốn hữu lễ như vậy lại càng chiếm được hảo cảm của mọi người, mấy tiền bối cười to đi đầu.
Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đi phía sau, Kim Jaejoong rơi xuống hạ phong bĩu môi, bụng đầy mất hứng, đột nhiên Jung Yunho đi đến bên cạnh cậu, sờ vào lòng bàn tay cậu, sau đó nhẹ giọng nói, không như bình thường mang theo ba phần vui đùa, mà là chân thành tha thiết:
“Jaejoong, thật sự, ta rất vui.”
“Thắng ta vui như vậy sao?”
“Không.” Jung Yunho dừng lại, một lúc lâu sau, lại mở miệng, “Ta vui vì có thể cùng ngươi sóng vai, nhìn cả thế giới.”
“Ta, nghe không hiểu.”
Trái tim Kim Jaejoong đập thình thịch, chỉ cảm thấy có thứ gì đó đang chui vào trong ngực, khơi dậy một luồng sóng rung động, cậu từ trước tới nay quen thói mạnh miệng trước mặt Jung Yunho giờ chỉ biết bước nhanh lên phía trước, Jung Yunho đứng nguyên tại chỗ, có chút ngọt ngào, có chút đắng chát, lời cuối cùng của hắn thất lạc giữa không trung:
“Ta vui, vì được sóng vai với ngươi, cho dù là tranh đấu như hiện tại.”
“Chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta, là tốt rồi.”
Cái gọi là dự lễ, thật ra là một tập tục sau Đại hội Chúng thương.
—— Hội trưởng tân nhiệm được chọn ra, triệu tập mọi người, diễn thuyết một bài để chứng tỏ đã bắt đầu một nhiệm kỳ mới.
Đại hội Chúng thương lần này, Jung Yunho thắng hiểm chỉ hơn một đồng, tất nhiên được làm Hội trưởng, cũng trở thành người diễn thuyết lần này.
Kim Jaejoong vì tâm tư tích tụ, một mình chạy đến hoa viên dạo loanh quanh, đến lúc cậu trở lại phòng dự lễ, Jung Yunho đã ngồi trên ghế chủ tịch, chẳng biết hắn từ lúc nào đã thay một thân áo dài màu xanh ngọc bích, mặt như ngọc, mày kiếm nghiêng nghiêng tới tận tóc mai, lúc không cười, đôi môi mỏng mang theo vài phần mạnh mẽ, đôi mắt phượng ẩn ẩn lộ ra tinh quang.
Hắn chỉ ngồi yên lặng, hai tay đặt trên thành ghế, sự bễ nghễ thiên hạ cứ như vậy mà toát ra.
Jung Yunho, chỉ cần nhìn khí thế đã là một nhân vật khó lường.
“… Yunho thật hổ thẹn, nhận được sự quan tâm của chư vị, tiếp nhận chức Hội trưởng này, ngày sau tất nhiên sẽ chăm chỉ, vì chúng thương nhân mà mưu cầu phúc lợi, tuyệt không có tâm ích kỉ, mưu lợi cho bản thân, sĩ nông công thương, ta tin tưởng với sự nỗ lực của chư vị ngồi đây, một ngày nào đó, chữ thương sẽ dẫn đầu, để cho tất cả mọi người dù phải trả giá thế nào cũng muốn đi con đường của chúng ta.”
Jung Yunho nói vô cùng nhiệt huyết, hắn vốn có nhiệm vụ đó, nhưng lại bắt được yếu điểm của mọi người, tiến hành đả kích cùng củng cố, mọi người bên dưới nghe mà kích động, nhao nhao đứng dậy rời khỏi chỗ ngồi.
“Ta tuổi còn nhỏ, mấy năm nay các vị đã giúp đỡ ta rất nhiều, để cho ta may mắn buôn bán lời chút ít tiền, chư vị đang ngồi đây bất luận nam bắc đều là lão tiền bối, mong rằng về sau có thể trợ lực nhiều hơn, bỏ qua khúc mắc trong quá khứ, phương nam sung túc, phương bắc hùng hậu, các ngươi nghĩ xem, nếu chúng ta cùng nhau liên hợp, vậy nhìn khắp thiên hạ, có người nào hơn được chúng ta, các vị, chúng ta hãy cùng sát cánh nắm chắc thương giới của Đông triều.”
Lời này khiêm tốn mà từng từ đều vô cùng có lý, người bên dưới dù đã từng có lòng ghen ghét nhưng đều bị bài diễn thuyết này của Jung Yunho thuyết phục, đừng nói đến việc họ vốn đã có hảo cảm rất lớn.
“Jung đương gia, lão Jang ta cuộc đời này phục rất ít người, nay ta chính thức phục ngươi, về sau nếu có người gây khó dễ với ngươi vậy chính là gây khó dễ với tám tỉnh Sơn Đông của ta.” Vị lão Jang này từng là lục lâm[1] hảo hán về sau lập nghiệp với ngành đường thủy, nghề cũ đã bỏ nhưng chí khí không tan, ngay cả hải tặc hung dữ cũng không dám dính vào hắn, hôm nay hắn mở miệng, mấy nhà từ trước đến nay trung lập cũng mở miệng ủng hộ.
“Về sau hàng hóa của Jung gia, Giang Nam chúng ta nhất định chọn đồ tốt nhất đưa tới.” Giang Nam giàu có đông đúc, thiên hạ đều biết, quyết định này vừa đưa ra, ý cười trên mặt Jung Yunho lại càng đậm.
Kim Jaejoong đứng ở cửa phòng, nhìn Jung Yunho nhiệt huyết, nhìn các thương nhân đứng đầu khắp nơi cam nguyện xưng thần, trong lòng không thể không cảm thán uy lực lời nói của Jung Yunho.
Người đàn ông khôn khéo mà giảo hoạt này, bắt đúng nhược điểm trong lòng của tất cả mọi người, tiến hành lợi dụng, chỉ tốn chút nước bọt đã thành công thu phục mọi người.
Mấy năm nay, Hội trưởng thương hội phần lớn đều thiên về một trong hai phương nam bắc, tạo thành cảnh nam bắc bất hòa trường kỳ, hôm nay, có một vị hội trưởng không thiên vị như vậy, lại là một thiếu niên anh tài, chính nhân quân tử, thánh nhân chuyển thế, danh tiếng vô cùng tốt, cộng thêm một phen lời lẽ vô cùng chí khí, thử hỏi liệu có ai không động tâm.
“Yunho xin tạ ơn ý tốt của chư vị.” Jung Yunho cung kính đáp lễ, mặc dù lễ phép, lại không hèn mọn, tự nhiên phóng khoáng như vậy càng khiến mọi người vui lòng phục tùng, “Chỉ là có một việc…”
“Jung hội trưởng mời nói.”
“Việc của thương hội phức tạp mà khó xử lý, Yunho mới làm, không dám phiền chư vị thường xuyên ở bên chỉ bảo nên muốn tìm một vị trợ thủ.” Jung Yunho đã sớm chú ý tới Kim Jaejoong đứng ở cửa, đặc biệt nhìn một hồi mới tiếp tục nói, “Mong rằng được sự đồng ý của chư vị.”
“Đây có phải việc gì khó đâu.” Lão Jang cười ha ha, vung tay lên, “Cái này đơn giản, ngươi muốn người thế nào, ta sẽ gọi người ở trạm dịch tới cho.”
Jung Yunho cười không nói, ngược lại chủ cửa hàng bạc trước nay luôn thận trọng thấy được ánh mắt của Jung Yunho, cười nói: “Sợ là lão Jang ngươi nhiều chuyện rồi, trong lòng Hội trưởng sớm đã chọn người rồi đúng không?”
“Ah? Ai vậy?” Lão Jang là người lỗ mãng, còn chưa kịp phản ứng.
“Ta nghĩ, chắc là Kim đương gia rồi đúng không?”
“Ta cùng với Kim đương gia quen biết từ nhỏ, nhiều năm phối hợp đã ăn ý, nếu hắn nguyện ý giúp ta, ta tất nhiên sẽ cố gắng hết sức, sớm ngày thực hiện mục tiêu của mọi người.” Jung Yunho nói dối không đổi sắc mặt, thản nhiên biến đối thủ một mất một còn thành thanh mai trúc mã, người bên dưới cũng liên tục gật đầu.
Lão Jang tính tình hào sảng nhất mở miệng: “Kim đương gia, ngươi thật có phúc a, lớn lên không thô kệch như chúng ta, nhưng mà, Kim đương gia đẹp như vậy, cho dù đứng bên người cũng đủ để đầu óc minh mẫn, làm việc sáng suốt rồi đúng không?”
“Đúng vậy, Kim đương gia đẹp tựa như tranh vẽ vậy, nữ tử chúng ta cũng phải mặc cảm.” Minh Nguyệt cô nương che miệng cười cười, “Kim đương gia, ngươi có chịu không vậy, nếu không Hội trưởng của chúng ta lại có lý do lười biếng đấy.”
“Không biết Kim đương gia định như thế nào?” Phúc Thân vương vẫn luôn ở bên nghe đột nhiên mở miệng, lời này hỏi vô cùng tùy ý, nhưng với thân phận Thân Vương của hắn, có thể mở miệng đã là vạn phần không dễ dàng.
“Ta…” Kim Jaejoong đâm lao phải theo lao, mắng Jung Yunho tự ý ra quyết định, thầm nghĩ người này sao lại giống thiêu thân chỉ muốn bắt nạt cậu, lại không có lý do gì phản bác, chỉ đành gật đầu nói, “Jung đương gia không chê, ta cũng không có lý do gì chối từ.”
“Thật sao?” Jung Yunho hai mắt tỏa sáng, bộ dạng trưởng thành lúc trước nay lại thêm vài phần vui sướng của tuổi trẻ.
“Ta lừa ngươi thì có kẹo ăn à?” Kim Jaejoong nhướn mày.
“Đã như vậy, Kim đương gia liền dọn đến Jung phủ đi, công việc của chúng ta cũng sẽ thuận tiện hơn.” Jung Yunho con ngươi đảo một vòng, mục đích đã đạt được, cười lại càng tươi.
“Cái gì?” Kim Jaejoong mặt mũi tràn đầy kinh ngạc hỏi lại, thầm nghĩ Jung Yunho thật không biết xấu hổ.
“Jung hội trưởng quả nhiên luôn suy nghĩ cho người khác, là người hiếm có nha.”
“Không cần.” Kim Jaejoong lại không nghĩ giống người khác, người ngoài chỉ thấy vỏ bọc hoàn mỹ của Jung Yunho, nhưng cậu lại nhìn thấu nội tâm xấu xa của hắn, “Bất quá chỉ là nam bắc cách trở, đi xe ngựa một lát là đến, làm gì phải phiền toái như thế.”
“Kim đương gia ghét bỏ hàn xá đơn sơ sao?”
“Sao Jung đương gia lại nghĩ mình như vậy? Chẳng lẽ muốn ngày đêm làm bạn với ta?”
Hai người ngươi một lời ta một câu, mùi thuốc súng dày đặc, người bên dưới nghe mà kinh hãi, lại không thể nào chen ngang.
“Làm bạn sao, nghe quả thực không tệ.” Nụ cười của Jung Yunho càng tươi, lửa giận của Kim Jaejoong lại càng mạnh.
“Ca, ca, ca, ngươi tỉnh táo, tỉnh táo.” Kim Junsu đứng sau lưng Kim Jaejoong thấy ca ca nhà mình nắm chặt tay, nổi gân xanh, vội vàng nhỏ giọng khuyên can, “Nhiều người như vậy, đổ máu là không ổn đâu.”
“Đúng vậy đúng vậy, Jaejoong ca, giết người là phạm pháp đấy.”
“Hai người các ngươi câm miệng cho ta.” Kim Jaejoong thấp giọng quát, khuôn mặt nhỏ trắng bệch, nhìn chằm chằm Jung Yunho, kẻ phóng hỏa hết lần này tới lần khác lại trưng ra vẻ mặt vô tội.
“Jung hội trưởng, ngươi thật sự muốn ta tới quý phủ ngươi ở?” Kim Jaejoong nghiến răng nói từng chữ, giọng điệu đầy uy hiếp, Jung Yunho nếu dám, vậy thì chuẩn bị tư tưởng Jung phủ sẽ nghiêng trời lệch đất đi.
“Cam tâm tình nguyện.”
“Vậy ta đi thu thập hành lý trước.”
Kim Jaejoong cười nghiến răng nghiến lợi, gọi hai đệ đệ quay đầu rời đi, ngồi lên xe ngựa lại cảm thấy nhìn cái gì cũng không vừa mắt, mặc kệ Kim Junsu cùng Shim Changmin liên tục kêu la, chạy tới Nam Sơn ngắm cảnh, ngắm đến khi hai người kia giàn giụa nước mắt mới bằng lòng trở về.
Kết quả, vừa về đến phủ, Phúc bá đã ra đón, nói một câu mà như sét đánh giữa trời quang:
“Đại thiếu gia, Lôi công công trong nội cung đến tuyên chỉ, nói muốn ngươi tiến cung.”



[1] Lục Lâm: Vốn là tên núi Đại Đồng ở hồ Bắc, từng là căn cứ của nghĩa quân Vương Khuông, Vương Phượng thời Hán, sau chỉ những người ở rừng núi để cướp bóc hoặc chống quan lại.

Jun 5, 2014

[NGC] Chapter 9

Chapter 9 —— Thử xem ba mươi sáu kế liên hoàn
Sắc trời dần tối, những vì sao bắt đầu ló mình ra khỏi mây, tỏ rõ mai là ngày vô cùng đẹp trời.
Trên đường Cô Tô vắng vẻ chỉ có người gõ mõ cầm mõ vừa hà hơi vừa đi dọc theo đường nhỏ, gió bấc lạnh thấu xương vù vù thổi, mang theo cái buốt cắt da cắt thịt, hắn lạnh đến rụt cổ, liên tục giậm chân, trong miệng nhịn không được chửi bới.
“Trời thế này thì chết mất.”
Câu chửi còn chưa kịp vang xa, chỉ thấy một làn hương xông vào mũi, còn chưa lấy lại tinh thần, chợt một chiếc xe ngựa nạm vàng khảm bạc hình lục giác vụt qua như tên bắn, gã đánh xe thấp giọng quát con ngựa cao to, bánh xe bằng gỗ lăn trên đất phát ra tiếng vang nhịp nhàng, trong đêm dài tĩnh lặng lại đặc biệt rõ ràng.
Vì chạy quá nhanh mà màn che bị gió thổi bay lộ ra một góc trong xe ngựa, trên thảm nhung tuyết trắng trải trên nền xe có một mỹ nhân áo trắng đang ngồi, tóc dài không búi, sợi tóc phấp phới, lộ ra non nửa khuôn mặt cùng với đôi môi đỏ mọng ướt át, bàn tay trắng nõn cầm một quyển sách, mặc dù chỉ nhìn thấy một bên nhưng cũng đủ để người hít thở không thông.
Mãi đến khi xe ngựa dần dần đi xa, biến thành một chấm nhỏ, người gõ mõ như mới tỉnh mộng, giờ phát hiện nãy giờ hắn há hốc mồm nhìn, ngay cả cái mõ trong tay rơi xuống đất cũng không biết, trong đầu chỉ toàn hình ảnh của vị thần tiên trên xe vừa rồi.
“Hôm nay gặp được tiên nữ nha, về nhất định phải nói với tiểu Lục tử.” Người gõ mõ thì thào tự nhủ, chỉ cảm thấy lòng tràn đầy vui mừng, tinh thần lại khôi phục gõ một tiếng, hô, “Trời khô đất hanh, cẩn thận vật dễ cháy, đóng cửa kĩ càng…”
“Ca.” Người trong xe ngựa khiến cho người gõ mõ nhìn đến đờ đẫn không phải ai khác mà chính là hai anh em Kim phủ, Kim Junsu ngồi bên ngoài, ôm hộp điểm tâm cẩn thận nhìn ca ca mình ngồi đối diện.
“Ừ.” Kim Jaejoong không ngẩng đầu lên, tiếp tục tập trung kiểm tra sổ sách phải nộp ngày mai.
“Ca.”
“Ừ.”
“Đại ca.”
“Ừ.”
“Jaejoong ca.”
“Ừ.”
“Kim Jae…”
“Kim Junsu, ngươi ăn no rỗi việc quá rồi phải không?” Chơi trò ngươi gọi ta đáp mấy lần, kiên nhẫn của Kim Jaejoong đã hết sạch, cậu vốn đã tâm phiền ý loạn vì chuyện của Jung Yunho nên ngay lập tức trút lửa giận lên người em mình, “Ăn nhiều quá thì xuống chạy theo xe, có khi còn gặp được Park Yoochan, Park Yoochen gì đấy.”
“Ca ca.” Kim Junsu bị sự hung dữ của Kim Jaejoong dọa, ủy khuất rụt rụt vào góc nệm, sau đó mắt lấp lánh nhìn đại ca nhà mình.
“Ngươi rốt cuộc muốn làm gì?” Kim Jaejoong tuy bình thường tính tình thỉnh thoảng lại dữ dội, thỉnh thoảng lại tùy hứng, nhưng đối với người nhà của mình vẫn rất tốt, đặc biệt là với Kim Junsu từ nhỏ đã là chúa gây phiền toái, cậu cũng không có cách nào, chỉ có thể bất đắc dĩ mở miệng hỏi.
“Ta chỉ muốn xác định ngươi có phải ca ta hay không?” Kim Junsu lúng túng, mượn ánh nến đánh giá bờ môi sưng đỏ của ca ca nhà mình.
“Vậy có phải không?”
“Lúc rống ta vừa rồi thì rất giống.” Kim Junsu vốn định gật đầu, sau đó lại lắc đầu, “Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?” Kim Jaejoong gẩy bàn tính, thờ ơ hỏi.
“Ta nói ngươi sẽ tức giận, sau đó nhất định sẽ đánh ta.”
“Ngươi nói đi, ta nhất định không tức giận.”
“Thật sự?”
“Ngươi nếu không nói, ngày mai ta sẽ đưa ngươi tới chỗ Ngô chưởng quỹ, để hắn dạy ngươi tính sổ.”
“Ta nói, ca, lúc ngươi ở trên xe ngựa của Yunho ca, một chút cũng không giống đại ca bình thường.” Kim Junsu thấy Kim Jaejoong không tức giận liền vui vẻ nói, “Khi đó ngươi thật giống như hồ ly tinh, như trong sách nói ấy, cái loại chuyên môn quyến rũ đàn ông tuổi trẻ anh tuấn, hấp thụ tinh khí của bọn họ.”
Kim Jaejoong trầm mặc.
Sau đó, trong xe ngựa đột ngột vang lên tiếng gào thét kinh thiên:
“Kim Junsu, ngươi cút xuống cho ta.”
“Ca, ngươi nói ngươi sẽ không tức giận, ngươi nói sẽ không đánh ta.” Kim Junsu vội vàng bảo vệ quyền lợi của mình, “Ngươi nói mà không giữ lời gì cả.”
“Được, ta không đánh ngươi.” Kim Jaejoong đột nhiên thay đổi sắc mặt, cười tủm tỉm, sau đó nói, “Đợi lát nữa trở về, ta sẽ phá nát phòng thuốc của ngươi, một viên gạch cũng không để lại.”
“Ca, đừng mà, ta sai rồi.”
“Buông tay.”
“Ca, đại ca thiện lương nhất của ta.”
Tiếng ầm ĩ trong xe ngựa khiến cho mấy vì sao cũng phải che tai tránh sau tầng mây, Kim Jaejoong cũng vì sự quấy rối của Kim Junsu mà tạm thời bình ổn được những cảm xúc  phức tạp kia, thở dài một hơi, toàn bộ phải chờ Đại hội Chúng thương ngày mai, thời khắc thắng lợi đã sắp tới.
Trời đông giá rét dần qua, trong không khí đã thấy được hương vị mùa xuân, tuyết đọng ven đường đã tan, trên đất lốm đốm chồi non càng tô điểm cho tường đỏ mái xanh của Kim phủ.
Từ trước đến nay, mặt trời còn chưa lên cao thì tuyệt đối không có tiếng động trong Kim phủ, nhưng sáng sớm hôm nay, hạ nhân đã bắt đầu náo nhiệt qua lại bưng bánh ngọt cùng đồ dùng đứng ở cửa ra vào, chờ Kim Jaejoong rửa mặt xong.
“Jaejoong ca, ngươi sáng sớm đã lôi ta từ vương phủ đến đây làm gì?” Shim Changmin sáng sớm ra đã bị người Kim phủ mời đến vẫn cứ ồn ào mãi, thuận tay cầm mấy khối điểm tâm, vừa ăn vừa nói, bột bánh bay tứ tung.
“Ngươi ăn xong hãy nói, đừng làm bẩn thảm của ta.” Kim Jaejoong sớm đã quen với Shim Changmin như vậy, mắng tượng trưng một câu rồi đứng ngẩn người trước tủ quần áo đầy ăm ắp, “Ngươi tới đúng lúc, nhìn giúp ta xem nên mặc bộ nào?”
“Hôm nay ngày mấy?” Shim Changmin hớp một ngụm trà, nhìn Kim Jaejoong buộc tóc gọn gàng ngồi trên ghế, ngọc bội gia truyền rất ít khi mang theo nay đã đeo ở cổ, “Ca, ngươi kết hôn à?”
“Sao nào? Ngươi muốn lấy ta? Hay là gả cho ta?” Kim Jaejoong nghĩ tới Đại hội Chúng thương có thể thắng Jung Yunho, tâm tình liền vô cùng tốt, không hề tức giận với trêu chọc của Shim Changmin, chỉ vứt lại một cái mị nhãn, “Khó được khi tâm tình ta tốt, ngươi nếu nói được mấy lời dễ nghe, có lẽ ta sẽ đáp ứng ngươi.”
“Xin kiếu.” Shim Changmin hoảng sợ lui về phía sau, Kim Jaejoong sáng sớm đã mặc cực quyến rũ, lại thêm vài phần dịu dàng cùng lười biếng, chỉ ngồi đó thôi đã khiến người không thể chống đỡ được, “Ta không tiêu thụ nổi, ngươi kiếm người nào tài giỏi hơn đi.”
“Ngươi nói, nếu ta bảo Jung tỷ xin Hoàng thượng tứ hôn cho ta và ngươi, hắn có đáp ứng không?” Kim Jaejoong nổi lên hứng thú trêu chọc, đứng dậy đi đến cạnh Shim Changmin, áo ngủ mỏng manh choàng trên người tuột xuống bả vai, vạt áo kéo dài trên đất như một cái đuôi, bàn tay mềm mại không xương kia vừa chạm vào người, Shim vương gia bình thường không so đo tính toán lập tức nhảy dựng lên, như thể chỉ đụng vào một lát, một giây sau sẽ mất mạng vậy.
“Ca ca, ngài đừng trêu chọc ta nữa.” Shim Changmin co lại một góc, dùng ghế khắc hoa chắn trước mặt, bày ra tư thế như thiếu nữ bị người ép buộc, “Ngài nói gì, ta đều đồng ý không được sao?”
“Vậy sao?” Kim Jaejoong tiếp tục khiêu khích tới gần.
“Dạ dạ dạ, không phải chỉ là lá trà còn thừa sao, ta ngày mai, không, ta lát nữa sẽ tiến cung bảo bọn họ mua, bọn họ không mua, ta liền lấy tiền túi mua, đảm bảo ngài một bạc cũng không lỗ.” Shim Changmin một hơi nói xong, chỉ thấy Kim Jaejoong tựa hồ rất hài lòng kéo lại vạt áo, sau đó hùng hổ đi về trước tủ tiếp tục chọn quần áo, như thể lúc trước chẳng có gì xảy ra.
Kim Jaejoong hồ ly kia!
Rõ ràng là cố ý lừa gạt hắn hứa mà.
Shim Changmin bực bội chọc chọc góc bàn, trong lòng nói thầm: Khó trách Jaejoong có thể bất phân thắng bại với Jung Yunho, ngay cả chiêu âm hiểm như vậy mà cũng nghĩ ra.
“Cái này không tệ, lấy nó vậy.” Kim Jaejoong không thèm quan tâm Shim Changmin nghĩ cái gì, cầm lấy một bộ màu lam viền tím, thỏa mãn gật đầu liên tục, sau đó lập tức quay đầu hạ lệnh trục khách, “Changmin, đi ra ngoài, ta phải thay quần áo.”
“Ca, bên ngoài lạnh lắm.”
“Ừ.”
“Cho nên, ta quay lưng về phía ngươi được không, ta đảm bảo không nhìn.” Shim Changmin nhấc tay thề, “Ta thề.”
“Ngươi thề cũng không được.” Kim Jaejoong vươn tay đẩy hắn, “Thân thể của đại gia ta chỉ cho vợ tương lai nhìn, những người khác nếu nhìn thấy, ta khoét tròng mắt của hắn ra.”
“Vậy vừa rồi là ai…” Shim Changmin mới nói được một nửa đã bị ánh mắt uy hiếp của Kim Jaejoong làm cho ngậm miệng, ra ngoài đợi hơn nửa canh giờ, Kim đại đương gia mới mặc xong, khoan thai đi tới.
“Đi thôi, đừng để bên kia đợi lâu.”
Làn da của Kim Jaejoong cực trắng, áo màu lam này lại càng tôn lên làn da của cậu, đai lưng bạch ngọc ôm chặt lấy vòng eo hoàn mỹ, đôi giày màu tím cùng áo ngoài viền tím nhạt phối hợp, mái tóc dài đen nhánh chỉ dùng một chiếc trâm bạch ngọc giữ, toàn thân cao thấp, không chỗ nào là không đẹp tới cực điểm.
“Ca, ngươi như vậy nhất định sẽ đẹp đến đè bẹp tất cả mọi người.” Shim Changmin tán thưởng từ nội tâm, Kim gia quả thật may mắn, hai người con trai sinh được đều vô cùng đẹp, đặc biệt là Kim Jaejoong, giơ tay nhấc chân đều tràn đầy phong tình.
“Ai muốn đè bẹp những người kia.” Kim Jaejoong vươn tay, trèo lên xe ngựa, cậu không phải không biết cưỡi ngựa, chỉ là thích hưởng thụ, ra ngoài từ trước tới nay đều dùng xe ngựa thay đi bộ, Shim Changmin cùng Kim Junsu đành phải theo cậu không cưỡi ngựa, “Ta chỉ cần đè được Jung Yunho là tốt rồi.”
Kim Junsu cùng Shim Changmin đang lên xe liếc nhau, cùng cảm thấy lời này có chút không được tự nhiên, nhưng nhìn Kim Jaejoong đang vô cùng đắc ý lại không có lá gan mở miệng.
Dù sao, hồ ly nóng nảy cũng cắn người đấy.
Đại hội Chúng thương là một trong những hoạt động long trọng của Kinh thành, hàng năm đều mời những người gia thế cực kỳ hiển hách hoặc đức cao vọng trọng đến làm trọng tài, ngay cả địa điểm cũng phải ở phủ Thân vương để thể hiện sự coi trọng của Hoàng đế.
Chẳng hạn như, năm nay trọng tài là ca ca của đương kim Hoàng đế —— Phúc Thân vương cùng người đã đảm nhiệm Hội trưởng ba năm liên tiếp Lee Moon Ah, nơi tổ chức là phủ của Phúc Thân vương ở bên trái Hoàng thành.
Ngày bình thường, nếu không có chức quan hay vàng bạc mở đường, người bên ngoài thật sự không thể vào được đất xung quanh Hoàng thành này.
“Đỗ xe, kiểm tra.” Xe ngựa của Kim Jaejoong vừa mới đi qua cánh cửa thứ nhất bên cạnh Hoàng thành đã bị hai binh sĩ tay cầm trường mâu ngăn lại.
Những người trong xe đều là người sinh ra đã ngậm thìa vàng, không phú cũng quý, Kim Jaejoong trời sinh cao ngạo, không muốn ra ngoài thương lượng, Shim Changmin thì từ nhỏ đã chán ghét mấy cái nghi thức xã giao trong cung, Kim Junsu vừa lên xe thì đã ngủ mê mệt, lúc này nước miếng còn chảy đầy mặt.
Vì vậy, dù bên ngoài binh sĩ liên tục hùng hồn mở miệng, Shim Changmin cùng Kim Jaejoong như trước vẫn bất chấp tất cả, tiếp tục chơi cờ.
“Thiếu gia, hắn nói muốn ngài đi ra, nói hôm nay người đông phức tạp, sợ là…” Tiểu tư đánh xe bên ngoài khúm núm bẩm báo, sợ binh sĩ không có mắt kia chọc Kim Jaejoong tức giận.
Những binh sĩ kia cả ngày dài cổ trông coi ở đây, vì đây là nơi giao nhau giữa bình dân cùng quý tộc, bình thường không thể kiếm chác được gì, khó được khi có cơ hội phải kiếm đủ, nếu gặp được cô nương tuổi trẻ xinh đẹp thì còn có thể lấy danh nghĩa kiểm tra mà chấm mút một phen.
Nhưng mà hết lần này tới lần khác, Kim Jaejoong trong đời này ghét nhất là người khác ngấp nghé tiền của cậu với mặt của cậu.
Vì vậy…
“Sao vậy, sợ ta là người xấu hay là thích khách, đi ám sát Vương gia bỏ đi kia sao?” Kim Jaejoong ngồi trong xe ngựa che miệng cười, nhìn Shim Changmin nói, “Người khác ta không biết, trong mắt ta, Vương gia sao, chỉ như củ cải trắng bên ngoài thôi, cứ đào một hố là lấy được một củ, muốn đào bao nhiêu thì đào.”
Shim Changmin nghe Kim Jaejoong nói năng khó nghe thì biết rõ cậu đã tức giận, nhưng dù tức giận cũng đừng có lôi cả hắn vào mà chửi có được không, hắn cũng đâu có muốn làm Vương gia?!
“Trên xe là người nơi nào mà lớn mật như thế, dám vô lễ với Vương gia.” Mấy binh sĩ sống trong quân doanh có khi nào nghe thấy những lời cay độc mà bất kính như vậy, khàn giọng hét lớn, định lên xe bắt người, “Còn không mau thúc thủ chịu trói, may ra Vương gia còn thả ngươi một con đường sống.”
“Thả ta một con đường sống sao?” Kim Jaejoong hỏi lại, âm cuối cao lên, mang theo chút hài hước cùng nghi hoặc, “Nhưng làm sao bây giờ, ta hết lần này tới lần khác chỉ muốn đi vào tử lộ thì sao?”
“Cuồng vọng, còn không mau bắt.” Mấy tên lính dưới sự chỉ huy của quan trên, leo lên xe định bắt người, hộ vệ Kim gia đã được huấn luyện nghiêm chỉnh lập tức bày trận, liều chết bảo vệ chủ.
Trong lúc nhất thời, hai phe giằng co ở cửa thành, Kim Jaejoong dựa vào thành xe ngựa uống trà, không mở miệng, chỉ thờ ơ lạnh nhạt, hộ vệ của cậu đều là lựa chọn tỉ mỉ từ tiêu cục, đối phó với mấy tên binh sĩ đầu to ngơ ngác kia thì vẫn dư sức.
Chọc Kim Jaejoong cậu, nhất định phải trả giá lớn.
Bên này đang giằng co, bên kia một tuấn mã màu trắng vung bốn vó chạy tới, không đợi ngựa dừng hẳn lại, người đàn ông cao lớn ngồi bên trên đã chống trên yên ngựa, nhảy xuống đất, vững vàng đứng giữa hai phe, tay áo bồng bềnh vô cùng tiêu sái.
Khinh công tuyệt diệu như vậy khiến hai bên đều nhịn không được thầm khen.
“Vị này chính là Jung đương gia Jung Yunho sao?” Người trong kinh thành phần lớn đều biết Jung Yunho, cơ hồ mọi người ai cũng từng nhận ân huệ của hắn.
“Chính là tại hạ.” Jung Yunho ôn hòa cười cười, hai tay ôm quyền nói, “Vị đại ca kia, không biết bạn ta đắc tội thủ hạ của ngài thế nào, nếu cậu ấy có gì không đúng, kính xin nể mặt tôi mà thông cảm.”
“Hóa ra là bạn của Jung đương gia.” Người bên kia bừng tỉnh đại ngộ, vội vàng xin lỗi, “Là lỗi của ta, còn tưởng hắn… Ai, nếu là bạn Jung đương gia vậy thì không sao, ta sẽ để bọn họ đi.”
Danh tiếng của Jung Yunho trong Kinh thành vô cùng tốt, gần như được coi là thần thánh chuyển thế, dù ai thấy hắn cũng đều tôn kính đến gần như sùng bái.
“Jung Yunho.” Kim Jaejoong bình thường ghét nhất là thấy Jung Yunho giả bộ quân tử như vậy, xốc màn che lên, lộ mặt nói, “Ai cần ngươi giúp, nhiều chuyện.”
“Ah, là Kim Jaejoong.” Bên ngoài có người nhận ra vị này chính là người nổi danh ngang với Jung Yunho ở Kinh thành Kim đương gia.
Chỉ có điều, mọi người với Jung Yunho phần lớn là kính trọng, mà với Kim Jaejoong lại thêm vài phần kính sợ.
Dù sao, chỉ cần là người Kinh thành, cơ bản đều đã từng thấy cảnh Kim Jaejoong sai người cầm cọc gỗ đâm cửa nhà Jung Yunho.
“Kim hiền đệ, quan hệ của hai chúng ta còn cần phải mở lời mới giúp sao?” Jung Yunho cười vô cùng dịu dàng, giọng ôn nhu như vậy khiến không ít thiếu nữ nghe tiếng gió mà đến mặt đỏ hồng tim đập thình thịch.
“Ai có quan hệ với ngươi.” Nhưng người trong cuộc lại không hề quan tâm đến điều đó, chỉ hận không thể nhét toàn bộ quân cờ trong tay vào miệng Jung Yunho, ngăn chặn cái miệng kia đổi trắng thay đen.
“Không sao.” Nụ cười của Jung Yunho vẫn không giảm, dắt ngựa mình chậm rãi đi tới gần xe ngựa, “Chúng ta tối hôm qua…”
Vừa nghe thấy mấy chữ tối hôm qua, tai Kim Jaejoong lập tức đỏ lên, người xung quanh cũng dựng tai lên, hy vọng nghe được tin gì nóng.
“Jung Yunho, ngươi câm miệng cho ta.” Kim Jaejoong nhảy xuống xe ngựa, nổi giận đùng đùng chạy tới chỗ Jung Yunho, muốn ngăn hắn nói, kết quả lại không để ý giẫm phải tua rua trên giày, cả người lao về phía trước, vừa vặn ngã vào trong lòng Jung Yunho.
“Lần thứ hai, yêu thương nhớ nhung vậy sao.” Giọng vui vẻ của Jung Yunho vang lên bên tai, Kim Jaejoong vừa định chửi ầm lên, người đàn ông vô cùng giỏi ngụy trang trước mọi người liền thay đổi một gương mặt tươi cười tao nhã cao giọng nói, “Chúng ta tối hôm qua đàm luận thơ ca đến khuya, chẳng lẽ không được nói sao?”
“Ngươi…”
“Xem ra hiền đệ tối hôm qua ngủ không ngon, giờ đi đường cũng không vững, dù sao đường không xa, để ta mang ngươi đi vậy.” Jung Yunho tự quyết định, ôm ngang Kim Jaejoong lên ngựa, giữ chặt cậu phía trước, vung roi ngựa, trực tiếp phóng tới cửa thành.
Shim Changmin trên xe nhìn mà nghẹn họng trân trối, nửa ngày mới tìm lại được giọng của mình, phân phó gia nhân Kim gia khẩn trương đuổi theo.
Giữa trưa, trước Vương phủ của Phúc Thân vương đã có không ít thương nhân tụ tập, mọi người đang hàn huyên, có người mắt tinh nhìn thấy phía xa có ngựa chạy tới, lập tức thông báo với mọi người.
Trưa đến nửa khắc, ngựa đã dựng trước cửa Vương phủ, mọi người lúc này mới nhìn rõ người ngồi trên ngựa là Jung đương gia vang danh bốn biển, mà người bị hắn ôm trước ngực là một nam nhân một bộ không tình nguyện, nhìn cực kỳ giống đương gia Kim phủ.
“Chư vị đợi lâu, ta cùng Kim đương gia trên đường gặp chút việc, chậm trễ, mong rằng chư vị rộng lòng tha thứ, Yunho hôm sau nhất định sẽ mời mọi người uống rượu để bồi tội.” Jung Yunho từ trước tới nay chỉ cần nói mấy câu đã thay đổi được bầu không khí, Kim Jaejoong chỉ mặt không biểu tình đi theo sau hắn, người cậu tỏa ra khí chất xuất trần khiến mọi người không dám tùy tiện lại gần.
Huống chi, trong Kinh thành không ai không biết Kim đương gia này vô cùng độc mồm độc miệng, không mở miệng thì thôi, một khi mở miệng nhất định giết người không còn manh giáp, hơn nữa, mọi người cũng có nghe nói về ân oán giữa cậu cùng Jung Yunho, tuy bây giờ nhìn cậu một bộ ưu nhã thong dong như vậy, biết đâu lát nữa lại nổi khùng lên với Jung Yunho, vì vậy tất cả mọi người chỉ dám dùng ánh mắt vụng trộm nhìn cậu, không dám nhiều lời.
Một đám thương nhân vừa trò chuyện vừa đi tới nội đường ngồi, Kim Jaejoong vẫn bị Jung Yunho nắm chặt tay, bất đắc dĩ đành phải ngồi ở vị trí gần Jung Yunho nhất, nhìn hắn ôn hòa hữu lễ cười cười, nho nhã lễ độ nói chuyện, nghe tất cả mọi người khen hắn không dứt miệng, trong lòng kêu gào chỉ muốn vạch trần bộ mặt thật của người đàn ông này, đáng tiếc lại không có chứng cứ nào.
Cậu chỉ biết ngồi liên tục uống trà, không cẩn thận một cái lại bị sặc, khom người ho khan liên tục.
“Không sao chứ, sao lại không cẩn thận như vậy?” Một bàn tay ấm áp vỗ vỗ trên lưng, câu hỏi dịu dàng của Jung Yunho lại khiến Kim Jaejoong bất giác có cảm giác như được tình nhân quan tâm.
“Khụ khụ… Không, không có việc gì, khụ khụ.” Kim Jaejoong mặt đỏ ửng, cảm thấy như trong mũi cũng đầy nước.
“Sao lại không cẩn thận như vậy, còn là trẻ con nữa đâu.” Trong giọng Jung Yunho mang theo chút trách cứ, dù ai nghe cũng thấy tràn ngập chiều chuộng, “Ngươi a, từ nhỏ đều gấp gáp như vậy, đến lớn vẫn không sửa được, ăn bánh đi, đây là bánh hoa hồng ngươi thích ăn này.”
Những lời này không nhiều, nhưng lượng thông tin chứa đựng trên trong lại rất lớn, những thương nhân ở đây đều là người khôn khéo thông minh, sao lại không nhận ra sự thân thiết cùng chiều chuộng trong giọng Jung Yunho, cộng thêm lúc vừa rồi thấy hai người thân mật cùng cưỡi ngựa, không khỏi bắt đầu hoài nghi lời đồn đãi hai người là đối thủ một mất một còn trên phố.
“Jung huynh nói đùa, khi còn bé gặp mặt được mấy lần, làm khó ngươi còn nhớ rõ.” Kim Jaejoong từ trước tới nay không phải là người dễ đối phó, lập tức hời hợt chuyển chủ đề.
“Đâu có đâu có.” Jung Yunho vẫn cười như cũ, người bên cạnh đang định mở miệng hỏi quan hệ hai người, công công đứng ở cửa ra vào liền cao giọng tuyên bố Phúc Thân vương đến, mọi người nhao nhao đứng dậy nghênh đón, Jung Yunho thừa cơ đứng cạnh Kim Jaejoong, mỉm cười, dùng âm lượng chỉ hai người nghe thấy.
“Jae Jae giỏi ăn nói, nhưng chẳng lẽ ngươi không biết có một câu sao?”
Kim Jaejoong trừng Jung Yunho một cái, người đàn ông sớm đã luyện được da mặt vô cùng dày mặc kệ cậu, tiếp tục nói:
“Có một câu là, một lần gặp lỡ cả đời.”
Một lần gặp? Lỡ cả đời?
Kim Jaejoong chỉ cảm thấy câu này có rất nhiều thâm ý, đang định hỏi, Phúc Thân vương đã ngồi trên ghế, cậu đành phải thôi, chờ Phúc Thân vương khách sáo một phen, tuyên bố kết quả.
“… Bổn vương nhận được sự coi trọng của thánh thượng, chủ trì Đại hội Chúng thương lần này, trải qua mười lăm ngày cạnh tranh, hiện tại đã có kết quả.” Phúc Thân vương tuổi trên năm mươi nhận phong bì từ tay thái giám, rút một tờ giấy mỏng bên trong ra, ánh mắt mọi người lập tức bị hấp dẫn, Kim Jaejoong cũng không ngoại lệ, “Lần này, người đứng thứ ba là chủ Minh Nguyệt lâu Minh Nguyệt cô nương, tiền vốn là 5000 lượng, lợi nhuận là 3800 lượng.”
Thiếu phụ ở phía sau đứng dậy hành lễ, trên mặt có vui mừng khó giấu.
“Người thứ hai là Kim phủ Kim Jaejoong, tiền vốn không dùng, lợi nhuận là 130.000 lượng và 50 đồng.”
“Đứng đầu là Jung phủ Jung Yunho, tiền vốn không dùng, lợi nhuận là 130.000 lượng 51 đồng.”
Danh sách đọc xong, tiếc hận có, chúc mừng có, tán thưởng có, đủ loại thanh âm hỗn tạp vang lên, Kim Jaejoong ngây người đứng đó, chỉ cảm thấy như có sét đánh giữa trời quang.

Một đồng, chỉ một đồng, cậu vậy mà thua Jung Yunho chỉ một đồng!