May 18, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 8

Chapter 8
Từ lúc bấm máy đến nay, đoàn làm phim vẫn ở trong trạng thái nửa giữ bí mật với bên ngoài, tuy cũng có mấy đài truyền thông lớn đến trường quay phỏng vấn, nhưng nói chung, Kim Jaejoong vẫn không muốn để lộ quá nhiều.
Chỉ là càng muốn giữ bí mật lại càng hấp dẫn người, truyền thông đều là yêu quái tu luyện ngàn năm, liên tục gọi điện thoại cho Kim Jaejoong. Kim Jaejoong ghét nhất là đối phó với những người này, di động dứt khoát vứt cho Trương Tuyết, vì vậy cô Trương mấy ngày nay vô cùng mệt mỏi, một chút tinh thần cũng không có.
Đoàn làm phim ăn cơm trưa xong, Trương Tuyết ngủ bù trong xe, đột nhiên điện thoại kêu. Lúc cô nghe máy vẫn còn mơ mơ màng màng, sau khi nghe xong thì tỉnh cả người, vừa xác nhận với đối phương, vừa vội vàng hấp tấp xuống xe chạy tới trường quay.
Trường quay đã làm việc trở lại, quay cảnh từ tối hôm trước: Nam chính sau khi hoàn thành nhiệm vụ, trong văn phòng cấp trên nhận được nhiệm vụ mới là tiếp tục ẩn núp ở Thượng Hải, sau đó nam chính quay người đi ra khỏi văn phòng. Cảnh này muốn quay lại dáng vẻ cùng biểu cảm của nam chính trên đường đi ra ngoài.
Nghe qua thì rất đơn giản, nhưng Jung Yunho đã quay liên tục mười một giờ vẫn chưa đạt. Kỳ thật anh diễn không tệ, chỉ là Kim Jaejoong vẫn không hài lòng. Theo như lời cậu nói, cảm giác mà cậu muốn không giống với cảm giác mà Jung Yunho đang diễn.
Kim Jaejoong cùng Jung Yunho khi nói chuyện đều dùng tiếng Hàn, người xung quanh có thể nghe hiểu không nhiều lắm, vì vậy từ đêm qua, cả trường quay gần như chỉ có một mình Kim Jaejoong nói. Jung Yunho nói khá ít, chủ yếu chỉ chăm chú nghe Kim Jaejoong hướng dẫn diễn xuất, sau đó thỉnh thoảng gật đầu xem như đáp lại.
“Chỉ một đoạn đường ngắn như vậy thôi! Cậu chỉ cần điều chỉnh ánh mắt và biểu cảm là ổn rồi, ngay cả lời thoại cũng không có.” Kim Jaejoong nhắc đi nhắc lại, đây chắc chắn là cảnh quay nhiều NG nhất từ lúc bấm máy đến nay, mà đây còn là cảnh không có lấy một lời thoại nào, diễn viên còn là Jung Yunho! Kim Jaejoong nhiều lần không nhịn được lửa giận muốn quát ầm lên, cuối cùng đều cố gắng kìm nén lại.
Cậu ra sức mặc niệm trong lòng “Mình là đạo diễn”, sau đó điều chỉnh tốt thái độ, tiếp tục giải thích với Jung Yunho những điều anh cần thể hiện: “Tớ đã nói rất nhiều lần rồi: Lúc này Tống Lam trong lòng mừng rỡ vô cùng, anh rất vui vẻ, chỉ là trên mặt không được biểu hiện rõ ràng, ánh mắt phù hợp là được.”
Jung Yunho hiểu ý của cậu. Đây là một phương pháp quay phim thường dùng để thúc đẩy và thay đổi tình tiết bộ phim, người xem có thể dựa trên biểu cảm của nhân vật để nhận ra bầu không khí trong phim đã thay đổi.
“Cảnh này phải quay thế nào, tớ đã biết rõ.” Jung Yunho dừng lại thoáng chốc. Anh đang do dự có nên trực tiếp nói với Kim Jaejoong, chuyện ngày đó đã mang lại chấn động cực mạnh cho anh, hoàn toàn phủ nhận suy nghĩ cùng quan điểm của anh nhiều năm qua với mối tình kia. Mà Kim Jaejoong hiện tại đứng trước mặt anh chỉ là một đạo diễn, dù nói hay làm đều không sai một ly.
“Cậu biết?... Vậy tiếp tục quay.” Giọng Kim Jaejoong như thở phào một hơi, không chờ đợi được muốn quay trở lại màn hình giám sát.
Jung Yunho ngăn cậu lại, từ biểu cảm trên mặt anh không nhìn ra được điều gì, chỉ là có đôi chút là lạ. Anh nói: “Tớ chỉ biết phải quay như thế nào, nhưng cảm xúc mà cậu nói, tớ không tưởng tượng được.”
Đây là lý do gì vậy? Kim Jaejoong xoay người một lần nữa mặt đối mặt nhìn anh: “Không tưởng tượng được thì phải lĩnh hội thôi! Cậu quay phim nhiều năm như vậy, chẳng lẽ còn cần tớ dạy cậu cái gì gọi là bắt chước cảm xúc của nhân vật à?”
“Rồi, cậu nói đều đúng cả.” Jung Yunho nhẹ gật đầu, trên khoé miệng khẽ cong lên độ cong khó nhìn thấy để lộ một tia bất đắc dĩ: “… Lĩnh hội!” Không biết tại sao lúc Jung Yunho nghe thấy cái từ kia bật ra khỏi miệng mình, anh đột nhiên cười rộ lên: “Tớ… Tớ nói là nếu, nếu thật sự giống như lời cậu nói…”
Anh không nói thêm gì nữa, lời nói đến đây liền đứt đoạn.
“Cậu muốn nói cái gì?” Kim Jaejoong hỏi.
Jung Yunho không trả lời ngay. Ánh mắt anh dời khỏi gương mặt Kim Jaejoong, đáy mắt dần hiện lên chút cô đơn. Một lát sau, anh hít một hơi thật sâu, tâm trạng đã bình tĩnh trở lại mới dời ánh mắt lên người Kim Jaejoong một lần nữa: “Jaejoong, cảm xúc mà cậu nói… Không tồn tại, cậu bảo tớ lĩnh hội thế nào?”
Mắt Kim Jaejoong đột nhiên loé lên, cậu đứng yên tại chỗ nửa ngày, mới thản nhiên nói: “Chẳng qua là cậu không có thôi, không có nghĩa người khác cũng không có. Trên đời này vẫn luôn có người coi tình cảm còn quan trọng hơn sinh mạng của mình.”
Jung Yunho cười: “Như phim thần tượng vậy.”
Kim Jaejoong nhất thời không biết đáp lời ra sao. Cậu nhìn Jung Yunho vài giây, đáy lòng cảm thấy có chút lạnh lẽo.
…Hoá ra là phim thần tượng.
Anh vậy mà nói cảm xúc này là phim thần tượng!
“Cậu đã xem phim thần tượng chưa? Cậu biết phim thần tượng là như thế nào không?” Giọng Kim Jaejoong mang theo chút kích động: “Thứ tình yêu bị hiện thực chèn ép đến hoàn toàn thay đổi sẽ không xuất hiện trong phim thần tượng!”
Jung Yunho nhìn cậu không nói gì.
Kim Jaejoong khoanh tay, lời kế tiếp đã cất giấu trong lòng cậu hồi lâu, vốn là không nên từ miệng cậu nói ra, nhưng ai bảo cậu là đạo diễn đâu? Vì vậy tránh cũng không được, chỉ có thể do cậu nói: “Được rồi, cậu không hiểu, vậy tớ nói cho cậu biết.”
“Cảm xúc mà cảnh này tớ muốn biểu đạt là cố chấp! Như các phim khác về thời đại này, trên cơ bản đều là nữ chính nổi bật, tớ sắp xếp cảnh này là để Tống Lam vượt qua thử thách. Tớ muốn anh ta từ đầu đến cuối vẫn luôn yêu Tự Cẩm, đến chết vẫn cố chấp không muốn buông tay mối tình này!” Kim Jaejoong cắn môi dưới, nói tiếp: “Tớ biết cậu bây giờ nhất định đang nghĩ, lời tớ nói không thực tế chút nào, chỉ là một phim theo chủ nghĩa lý tưởng hoá.”
Jung Yunho khẽ cười một cái, xem như đồng ý.
“Cậu sai rồi! Nó rất thật, trên đời này có rất nhiều người làm như vậy, không phải ai cũng dùng lý trí để kiểm soát cuộc sống. Ít nhất, tình cảm không thể làm như vậy.” Kim Jaejoong dừng lại đôi chút, cậu thấy trong mắt Jung Yunho rất nhanh hiện lên chút khác thường, “Ở thời đại đó, tình yêu là thứ khiến con người cảm thấy xa xỉ, điều duy nhất Tống Lam làm đúng là cố chấp. Trong hiện thực tàn khốc cùng trách nhiệm, anh ta phải lựa chọn tín ngưỡng của mình, nhưng cảm tình chẳng lẽ sẽ vì nói không có mà không có thật sao?”
Giọng Jung Yunho rất thấp: “Dù vẫn còn tình cảm, nhưng không phải đã lựa chọn rồi sao?”
Kim Jaejoong nhìn anh, cười mà như không cười.
Jung Yunho nói tiếp: “Là anh ta đề nghị chia tay, hơn nữa hai người cũng chia tay rồi.”
“Vậy thì sao?!”
“Jaejoong, tình cảm không đơn giản như vậy! Không phải cậu muốn thế nào thì có thể như thế đấy.” Jung Yunho nói.
Kim Jaejoong thản nhiên: “Tình cảm vốn rất đơn giản, là cậu nghĩ nó quá phức tạp.” Cậu nói xong liền dùng đôi mắt mang theo ý cười nhìn chằm chằm Jung Yunho hồi lâu, càng nhìn lại càng thấy trong lòng chua xót. Kim Jaejoong dời mắt đi, ngay cả cười khổ cũng lười.
Cậu không cũng phải đồ ngốc, vấn đề của hai người từ đâu ra, rất nhiều năm trước Kim Jaejoong đã suy nghĩ cẩn thận rồi. Cậu không nói, là vì cậu biết rõ có nói cũng vô ích.
“… Yunho.” Kim Jaejoong đột nhiên gọi tên anh. Giọng rất nhẹ, tựa như giọng điệu chỉ xuất hiện trong ký ức, nhẹ nhàng trôi nổi giữa không trung. “Kỳ thật tớ hiểu rất rõ cậu. Cậu quá cẩn thận, cũng quá dè dặt. Sao cậu phải khiến bản thân mình sống mệt mỏi như vậy? Còn có người bên cạnh cậu, cậu đòi hỏi ở họ lối sống tương tự… Cậu như vậy sẽ khiến tất cả mọi người đều không vui.”
“Thật sao?”
“Thật, tôi chắc chắn.”
Jung Yunho nhìn cậu chăm chú, đột nhiên nói: “Cậu trước kia cũng không vui sao?”
Sao còn nhắc tới chuyện này làm gì? Kim Jaejoong lạnh lùng cắt ngang anh: “Cậu thấy chưa, kỳ thật việc này cậu vẫn biết, cậu chỉ là không muốn tiếp nhận chúng.”
Kim Jaejoong không muốn tiếp tục vướng víu vấn đề này với anh, vì vậy cậu lựa chọn phương thức thẳng thắn nhất: “Cậu là diễn viên rất xuất sắc, cậu có khả năng như thế nào, trong lòng cậu biết rất rõ. Cậu thật sự không nhận ra sao?”
Kim Jaejoong cười cười, trong mắt mang theo chút khiêu khích, hời hợt tổng kết: “Cậu không giống dạng người sẽ mang tình cảm cá nhân vào trong công việc, đúng không? Không phân biệt được hiện…”
Trương Tuyết từ cửa trực tiếp chạy vào, cô chẳng quan tâm Kim Jaejoong đang nói chuyện, sốt ruột cắt ngang lời cậu: “Sếp, vừa rồi có mấy đài truyền thông gọi điện tới thông báo, buổi chiều họ sẽ tới đây, nói muốn đăng tin việc Kim Junsu đến tham ban[1].”
“Tham ban?” Kim Jaejoong phản xạ có điều kiện mở điện thoại, vừa tìm số của Kim Junsu vừa hỏi: “Có nói khi nào sẽ tới không?”
“Tôi mới hỏi phóng vên bên X, hẳn là hơn bốn giờ.”
Kim Jaejoong nhìn đồng hồ, chuông điện thoại đầu kia reo một hồi liền nhấc máy, cậu hỏi luôn: “Kim Junsu em làm cái gì vậy! Em hôm nay đến tham ban à? Giờ em đang ở đâu?”
Không biết Kim Junsu trả lời cái gì, chỉ thấy Kim Jaejoong thở dài, cuối cùng khôi phục bình tĩnh nói: “Được rồi được rồi, anh đã biết. Lát đến nhớ gọi điện thoại, anh bảo Trương Tuyết ra đón.”
“Được rồi! Anh biết rõ, anh không tức giận.”
“Nói là không tức giận rồi mà!”
“Em có ngừng được không vậy! Anh cúp đây.” Nói xong liền cúp luôn.
Kim Jaejoong ném điện thoại lại cho Trương Tuyết, sau đó nói với Jung Yunho: “Junsu lát sẽ đến tham ban, hẳn là truyền thông sẽ đến, nếu có phóng viên hỏi…” Cậu dừng một chút, như đang nghĩ xem phải diễn đạt thế nào, “Bức ảnh chúng ta chụp cùng cô Tiễn, gần đây được lưu truyền trên internet, chuyện này cậu biết chứ?”
Jung Yunho biết rõ. Chính anh cũng đi đọc tin, bức ảnh nay không chỉ hot ở mạng Trung Quốc, ngay cả bên Hàn Quốc cũng rất nổi: “Ừ, biết đôi chút.”
“Chúng ta phải nói thế nào đây?”
Jung Yunho nhìn cậu, nói: “Nếu phóng viên hỏi cậu, cậu cứ nói bận quay phim, không rõ chuyện này lắm. Còn lại giao cho tớ, tớ sẽ trả lời.”
Kim Jaejoong nao nao, một cảm giác quen thuộc ập đến trong lòng cậu.
Rất nhiều năm trước, Jung Yunho cũng nói với cậu lời như vậy, dường như tất cả vấn đề đến tay anh đều có thể giải quyết dễ dàng.
Lúc Kim Junsu đến trường quay, tình thế vô cùng rầm rộ. Bản thân cậu chỉ mang theo hai trợ lý, còn lại đều là người bên truyền thông, thậm chí còn có cả phóng viên của Hàn Quốc, Nhật Bản. Nếu là minh tinh bình thường đến tham ban, khung cảnh này có chút phô trương quá, nhưng Kim Jaejoong hiểu rõ tại sao những người này lại tới đây.
Bởi vì bộ phim từ lúc bấm máy đến nay vẫn dùng phương pháp quay phim bí mật, không nhận phỏng vấn và tham ban, ngay cả những cảnh ngoài trời cũng phải cấm người lạ rồi mới quay. Vì vậy truyền thông giữ vững tinh thần “Bạn càng không muốn cho người biết rõ, tôi lại càng muốn biết”, vừa nghe nói Kim Junsu muốn đến tham ban, người người như giẫm đạp lên nhau đến chụp ảnh về viết bài.
Kim Junsu đi theo Trương Tuyết vào trường quay. Tuy đã ngoài ba mươi, nhưng trên khuôn mặt trẻ con kia vẫn không thể nhìn thấy dấu vết mà năm tháng để lại. Cậu hôm nay mặc quần jean và áo sơ mi trắng, bên ngoài khoác một chiếc áo khoác lửng hàng hiệu, tóc màu bạch kim không dài không ngắn, vì không tạo kiểu nên mềm mượt ôm lấy mặt.
Kim Jaejoong cùng cậu là anh em hơn mười năm, nhưng đây lại là lần đầu tiên thấy cậu chủ động đề nghị đến tham ban. Ngoài miệng tuy không nói, nhưng trong lòng vẫn có chút cảm động: “A, đến rồi à.”
Kim Junsu “Ue kyang kyang” cười rộ lên, kéo tay Kim Jaejoong trách móc: “Hyung, sao anh lại nói như vậy! Em thật lòng tới thăm anh mà.” Nói xong lại vỗ vai Jung Yunho bên cạnh một cái, mắt cười híp chặt thành một đường, khẽ nhếch lên: “Yunho hyung! Đã lâu không gặp!”
Dù nói thế nào, bọn họ lúc còn trẻ vẫn rất thân thiết. Tuy hiện tại không thường liên hệ, nhưng vừa gặp thì vẫn theo bản năng cảm thấy ấm áp —— Đây là tình bạn không cách nào dùng lời để miêu tả.
Jung Yunho vươn tay kẹp cổ Kim Junsu, thân thiết kéo cậu đi, vừa đi vừa nói: “Đúng là lâu lắm rồi không gặp, lần trước gặp ở Liên hoan phim quốc tế Busan mà không thèm gọi anh một tiếng!”
“Không phải! Lúc ấy em thật sự không thấy anh, làm sao biết mà gọi anh được! Hơn nữa em chỉ hát một bài, hát xong liền chạy sô gấp, vị trí hai chúng ta cách xa vạn dặm, em muốn gọi anh cũng khó.” Kim Junsu liên tục giải thích, thái độ vô cùng tuỳ ý. Đột nhiên cậu cúi đầu, nhỏ giọng nói: “Bức ảnh kia có thật không vậy? Hai ngày trước Yoochun còn gọi điện cho em về cái này.”
Jung Yunho liếc cậu: “Tên đó vẫn còn sức để lo chuyện bao đồng à.”
Kim Junsu sửng sốt một chút, sau đó khoa trương cười rộ lên: “Hoá ra anh cũng biết!”
“Biết cái gì?” Kim Jaejoong đuổi kịp, ấu trĩ giữ vững khoảng cách với hai người, “Đến đây được một lát, em có cần thiết phải thông báo cho tất cả mọi người không?”
Kim Junsu mở to hai mắt, tủi thân nói: “Đâu phải em nói! Em chỉ bảo với người đại diện, để anh ta sắp xếp thời gian cho em, sau anh ta nói có thể mượn cơ hội này tuyên truyền cho đêm diễn ở Thượng Hải. Em làm sao biết anh ta thông báo cho nhiều người như vậy.” Nói xong lại bổ sung một câu: “Bọn em vừa rồi đang nói đến chuyện của Yoochun.”
“Tên đó…” Kim Jaejoong nghẹn một câu trong cổ họng, lúc cậu nghe tới Park Yoochun liền không giận nữa, chỉ cảm thấy buồn cười, không khỏi nghĩ tới những ngày tháng bên nhau của bọn họ mười năm trước.
Kim Junsu nói: “Cậu ta không có việc gì, hôm trước còn gọi điện cho em. Anh biết fan cậu ta cũng quen rồi mà, không còn ai ầm ĩ với việc này, trên mạng liền không nhắc tới nữa.”
“Cô gái kia là ai?”
“Không rõ lắm, dù sao cũng không phải nghệ sĩ, em không dám hỏi cậu ta.”
“Lát anh gọi điện hỏi. Trên mạng có ảnh chụp không?”
“Có, em nhìn thấy rồi.”
“Giờ mau tìm đi, nhanh lên!”
Kim Junsu lấy di động ra, thuần thục lướt net, Kim Jaejoong vịn vai cậu mà nhìn. Jung Yunho cũng nhịn không được tò mò, vươn người ra xem.
Cách đó không xa, bao nhiêu phóng viên đều bị nhân viên ngăn ở bên ngoài, tuy khoảng cách xa, nhưng cũng có không ít người đang chụp ảnh bên này; đặc biệt là mấy phóng viên Hàn Quốc, như đang thấy tin tức nóng hổi gì đó, trên mặt không giấu được sự hưng phấn.
Kim Jaejoong đột nhiên nhớ ra: “Đi, anh giới thiệu cho em một lát, người thể hiện ca khúc chủ đề của phim.”
Kim Junsu vẫn đang thảo luận với Jung Yunho về “Bức ảnh” trên mạng, nghe thấy lời Kim Jaejoong nói, nhịn không được ngẩng đầu hỏi: “Không phải bảo để em hát sao? Sao lại thay người rồi?”
“Không thay người. Em hát bản tiếng Hàn, cô ấy là bản tiếng Trung. Phim của hyung là phim quốc tế không biết à!”
Kim Junsu cười ha ha: “Vậy bản Nhật với bản Mỹ thì sao? Anh định để Park Yoochun hát tiếng Nhật à? Hay là tiếng Anh?”
Kim Jaejoong ra vẻ suy nghĩ sờ sờ cằm: “… Anh thấy, không để cậu ta hát thì hơn.” Nói xong, ba người đều nở nụ cười.
Tiễn Chanh vừa mới được thông báo, biết Kim Junsu và truyền thông tới. Nói đến Kim Junsu, Tiễn Chanh cái cần thì biết mà cái không cần cũng biết, còn vô cùng thích. Bản thân cô phát triển ở ngành âm ngạc, tiến vào giới giải trí không theo con đường ca sĩ thần tượng, vậy nên đam mê của cô với âm nhạc là vô cùng lớn.
Kim Jaejoong dẫn Kim Junsu đi vào. Vài nhân viên lâu năm của Kim Jaejoong đều quen cậu, Kim Junsu luôn nở nụ cười, sau khi vào trường quay liền không ngừng chào hỏi mọi người, bầu không khí trong trường quay náo nhiệt hẳn lên.
Tiễn Chanh vừa thấy mấy người tới liền lo lắng vội vàng đứng lên. Cô vẫn mặc đồ diễn, sườn xám dài đến gối sang trọng vô cùng, mái tóc dài gợn sóng xinh đẹp hot một thời tại Thượng Hải; mà khí chất của cô lại cực kì tương tự với những cô gái nổi tiếng thời đó, thoáng nhìn qua quả thật giống vô cùng.
Kim Jaejoong vẫy tay bảo cô tới, chỉ vào Kim Junsu, giới thiệu với Tiễn Chanh: “Kim Junsu, ca sĩ nổi tiếng ở Hàn Quốc, nhưng mà giờ ít hát rồi, chủ yếu phát triển bên nhạc kịch.”
Giới thiệu như vậy căn bản là cố ý hạ thấp khả năng của Kim Junsu. Mức độ nổi tiếng ở châu Á của Kim Junsu hiện tại quả thật là không thể nào hình dung được, nhạc kịch vốn là lĩnh vực thuộc về nghệ thuật, Kim Junsu lại phát triển rực rỡ, chưa từng thấy ai có thể giống cậu biến sân khấu nhạc kịch thành buổi concert cả.
Kim Jaejoong rất thích trêu chọc Kim Junsu, không biết vì sao, chỉ cần nhìn thấy Kim Junsu, tính nghịch ngợm của cậu lại trỗi dậy.

[1] Tham ban: Khi đoàn làm phim nào đó đang quay phim, một người không thuộc đoàn đến chào hỏi, hoặc xem mọi người diễn xuất và chế tác thì gọi là tham ban.

May 17, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 7

Chapter 7
Kim Jaejoong quay trở lại chỗ ngồi của mình, thuận tay lấy kịch bản ra. Cậu cũng chẳng quan tâm đang ở trang nào, cứ tiện tay giở loạn. Bên tai là tiếng giấy lật qua lật lại, tiếng động không chút quy luật như thanh kiếm sắc bén kích thích đầu óc cậu. Kim Jaejoong nhíu chặt mày, cậu đang cố ép buộc bản thân giữ vững bình tĩnh.
Người xung quanh cũng không nhiều, tất cả mọi người đều nhân giờ nghỉ ngơi hiếm có này mà ra ngoài hút thuốc hoặc gọi điện thoại. Kim Jaejoong cúi đầu, nhắm mắt lại, dường như vô cùng đau khổ. Giờ khắc này, cậu không muốn ngồi trong hoàn cảnh yên tĩnh như vậy, lòng cậu đang rất loạn, gần như không khống chế nổi mà chỉ muốn trút hết ra.
Vừa rồi lúc Jung Yunho nói câu cuối cùng kia, cậu thiếu chút nữa không kiểm soát được bản thân.
Tại sao phải nói lời như vậy? Tại sao phải nhắc lại quá khứ? Vì sao lúc cậu lựa chọn thoả hiệp với sự thật mới nghĩ tới việc xin lỗi?
Những thứ kia đều không còn tồn tại nữa rồi! Cho dù ký ức của hai người tốt đẹp như vậy, cho dù hai người đã từng yêu nhau như vậy.
Kim Jaejoong không phải người thích ân hận, cậu có thể liều lĩnh vì tình yêu, nhưng tuyệt đối sẽ không vì tình cảm trong quá khứ mà trói buộc bản thân. Thời gian đau khổ nhất cậu đã vượt qua rồi, vì sao còn không buông tay? Vì vậy cậu khoá chặt mọi thứ dưới đáy lòng, thay đổi cuộc sống của mình.
Vốn nghĩ rằng, cuộc sống vẫn sẽ tiếp tục như vậy.
Chỉ cần không ai nhắc lại việc này với cậu, chỉ cần không ai vạch trần vết sẹo dưới đáy lòng cậu, có lẽ cậu thật sự có thể buông tay.
Kim Jaejoong giận dữ vứt kịch bản xuống đất, mắt lạnh lùng nhìn Jung Yunho. Jung Yunho đã quay người ra cửa sổ, lúc này là chạng vạng tối, anh mặc quần áo diễn đứng cạnh cửa sổ, đẹp tựa như một bức tranh, ánh nắng hoàng hôn yếu ớt bên ngoài hắt lên người anh. Kim Jaejoong không thể tránh khỏi bị hình ảnh này đâm thẳng vào mắt, khung cảnh nhiều năm trước lúc ẩn lúc hiện trước mắt cậu. Hai người vẫn như vậy, cùng một tư thế ấy, hai người nói…
Đủ rồi!
Kim Jaejoong đá đổ cái ghế, cảm xúc vẫn đè nén nãy giờ triệt để bùng nổ. Cậu đi tới chỗ Jung Yunho, toàn thân toả ra sự kiêu ngạo đủ khiến người tổn thương.
Jung Yunho vẫn đang chìm đắm trong thế giới của riêng mình, đột nhiên cảm giác vai trái bị ai đó kéo. Sức của Kim Jaejoong cũng lớn như lửa giận của cậu, cứ vậy mạnh mẽ kéo Jung Yunho quay người lại như muốn nghiền nát khớp xương anh. Hai tay Kim Jaejoong bắt lấy vạt áo của anh, giận dữ trừng anh, đột nhiên đẩy anh lên vách tường phía sau.
“Nghe!” Trong mắt Kim Jaejoong mang theo ý cười châm biếm, mà trong sự châm biếm lại loé ra chút lạnh lẽo, khiến đôi mắt càng thêm sáng rực. Có lẽ vì khuôn mặt kia, Kim Jaejoong không bùng nổ ngay, cậu đứng tại chỗ một lát, mới thản nhiên nói: “Đừng nhắc đến chuyện đã qua trước mặt tớ, tớ đã quên rồi.”
Jung Yunho không cách nào phán đoán được cảm xúc của Kim Jaejoong từ giọng nói của cậu, giọng nói ấy tràn ngập lạnh như băng cùng xa cách, như thể với cậu mà nói, anh chỉ là một người xa lạ.
“Jaejoong…” Jung Yunho vô thức gọi tên cậu. Anh điều chỉnh lại tư thế, nhưng vẫn phối hợp dựa vào tường.
Vì anh đang đưa lưng về phía ánh sáng, vậy nên trong ánh nắng yếu ớt từ ngoài cửa sổ chiếu vào, chỉ mơ hồ thấy được sườn mặt bên phải của anh; mà nửa mặt bên kia bị sống mũi nghiêng nghiêng che mất, lờ mờ không rõ.
…. Hoá ra, cuối cùng cũng chỉ như vậy.
Tình yêu trong cuộc sống luôn thay đổi liên tục, hai người đều đã từng muốn đoạt được một thứ, cuối cùng nó lại vuột mất khỏi tay hai người.
Hôm nay, đứng ở đây quay đầu nhìn lại, những năm kia, bọn họ tuỳ ý hoang phí hạnh phúc vốn đã nắm giữ trong tay, luôn miệng nói muốn tìm cái gọi là hạnh phúc; chỉ là ai cũng không thể tượng tượng được, thứ mà trong mộng bọn họ cũng muốn, vốn dĩ đã có từ lúc ban đầu.
Là anh không biết trân trọng em. Anh đã mất em.
“… Thật xin lỗi.” Jung Yunho thản nhiên nói, trừ lời này ra, anh cũng không biết mình nên nói cái gì.
Vành mắt Kim Jaejoong đột nhiên đỏ ửng. Cậu chậm rãi buông hai tay, lùi ra phía sau một bước.
Rất lâu sau, hai người đều không nói gì.
Trước mắt hiện lên rất nhiều hình ảnh: Năm mười mấy tuổi lên sân khấu lần đầu, hai người tay nắm tay; năm hai mươi tuổi đến đỉnh cao sân khấu, hai người ôm chặt nhau; năm hai mươi ba tuổi cậu lựa chọn rời đi, anh không thông cảm; năm hai mươi tư tuổi làm hoà như lúc ban đầu, hai người rốt cuộc ở bên nhau…. Năm hai mươi chín tuổi, năm này dường như cuộc sống của hai người đã không còn ánh mặt trời, ánh nắng suốt mười năm qua đã hoà với bụi trong không khí, biến mất trong hư vô.
Những năm gần đây, Jung Yunho vẫn luôn nợ cậu một lý do.
Khoé miệng Kim Jaejoong khẽ run rẩy. Cậu nở nụ cười nhẹ, nước mắt bất ngờ chảy ra. Thật lâu sau, cậu hít sâu một hơi, cười khẽ nhìn Jung Yunho, nói: “Tớ tha thứ cho cậu.”
Kim Jaejoong xoay người sang chỗ khác, ánh sáng yếu ớt tạo thành một cái bóng thật dài dưới chân cậu. Bóng dáng kia dần dần mơ hồ, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt đã ướt át của Jung Yunho.
Trở lại khách sạn, Kim Jaejoong vứt toàn bộ đồ trên người lên giường. Cậu xả đầy một bồn nước ấm trong phòng tắm, đổ thêm một chút tinh dầu, sau đó đứng trước gương trong phòng tắm, nhanh chóng cởi quần áo.
Kim Jaejoong trong lúc cởi quần áo vẫn nhìn vào bồn tắm, phần tóc mái cắt ngang trán rủ xuống, che mất một nửa gương mặt cậu, mãi đến khi cậu toàn thân trần trụi tiến vào trong bồn tắm lớn, khẽ nâng cằm lên, lúc này mới có thể thấy được ánh mắt của cậu. Ngày hôm nay cậu khóc rất nhiều lần, hai mắt vốn đầy tinh thần lúc này bịt kín một tầng sương mù tối tăm mờ mịt, như thể đã mất hồn: Hai mắt to tròn, tại không tìm thấy tiêu điểm ánh sáng, rời rạc tán loạn.
Điện thoại bị cậu vứt trên giường từ lúc cởi quần áo bắt đầu kêu, cách một lát lại lặp lại hai lần. Kim Jaejoong trong phòng bị hơi nước phả ra đến không mở mắt được, cậu không mở quạt thông gió, bồn tắm lớn lại để chế độ ổn định nhiệt độ, vì vậy hơi nước càng ngày càng nhiều.
Công bằng mà nói, cậu bây giờ không hy vọng bị quấy rầy, nhưng chiếc điện thoại không thức thời kia vẫn cứ kêu không ngừng, tiếng chuông cao vút một lần lại một lần lặp lại, Kim Jaejoong cảm giác như mình sắp bị tiếng chuông kia kích thích đến tim phổi vỡ nát.
Hổn hển ra khỏi bồn tắm, Kim Jaejoong tuỳ tiện choàng chiếc khăn tắm quanh người, làn da tái nhợt được hun thành màu trắng nhạt.
Kim Jaejoong không thèm nhìn xem ai gọi, ấn nút nghe xong liền mắng: “Cậu cmn đừng gọi nữa có được không!”
Đối phương đột nhiên bị chửi nên sững sờ, một lát sau mới mang theo tủi thân cùng không hiểu mà trả lời: “Hyung, anh làm sao vậy? Lúc chiều em nhắn tin cho anh mà anh cũng không trả lời.”
Trên trán Kim Jaejoong xuất hiện ba đường đen, lúc này mới nhớ tới còn có tin nhắn của Kim Junsu. Cơn tức giận của cậu đã hơi nguôi, nhưng vẫn rất không thoải mái: “Tìm anh có việc gì?”
“A! Cái này! Đúng đúng! Em vốn muốn tặng cho anh một bất ngờ, sau nghĩ lại thì nói cho anh trước thì tốt hơn.” Giọng Kim Junsu nghe vui vẻ vô cùng, thậm chí còn mang theo chút hờn mát trẻ con: “Em cuối tuần đi lưu diễn ở Trung Quốc, có ba đêm ở Thượng Hải, anh nhất định phải đến xem đấy!”
“Tên gì?”
“Black and White.”
Kim Jaejoong chưa từng nghe nói đến việc này, thứ gọi là giải trí thanh cao kia, cậu một chút hứng thú cũng không có. Nhưng mà Kim Junsu mấy năm nay ở trên lĩnh vực nhạc kịch quả thật có thành tích rất kinh người, rất có khí thế của nghệ sĩ.
“Park Yoochun đi không?” Kim Jaejoong nằm úp sấp trên giường, cậu vừa ngâm nước nóng lên toàn thân đều không còn sức, khăn lông trắng rộng thùng thình tuột khỏi bờ vai, miễn cưỡng có thể che khuất phần mông. Cậu nhịn không được trêu đùa: “Nói thật, hai người có phải là không còn liên hệ nữa rồi đúng không? Em ngay cả số cậu ta cũng mất rồi ấy nhỉ?”
Cậu vốn là định trêu chọc mối quan hệ cá nhân vô cùng kỳ lạ giữa Kim Junsu và Park Yoochun, ai ngờ Kim Junsu nghe xong, lập tức hỏi lại: “Anh vẫn chưa biết à!”
“Biết cái gì?”
Kim Junsu im lặng hồi lâu, rồi dùng giọng điệu nghiêm túc hiếm thấy: “Cậu ta làm người khác lớn bụng, không biết tại sao lại truyền đi, giờ mọi người đều biết.”
Kim Jaejoong nhíu mày, chuyện này đối với Park Yoochun chẳng qua là chuyện thường ngày, nhưng mà cậu vẫn hỏi thăm cho có: “Vậy giờ sao rồi?”
“Chẳng ai biết cậu ta đi đâu, mọi người mà thấy cậu ta chắc lại ồn ào, cho nên chắc chắn cậu ta không tới được. Dù cậu ta muốn tới, em cũng sẽ đuổi cậu ta đi!” Kim Junsu nói xong vòng vo một hồi, cậu do dự, hỏi: “… Em nghe nói, Yunho hyung đã trở lại đúng không?”
Kim Jaejoong vừa nghe đến cái tên này thì tim liền đập chệch một nhịp. Nhưng mà cậu rất nhanh bình tĩnh lại, giọng điệu bình thản nói: “Cái này còn cần em nói nữa à? Bộ phim anh đang quay, anh ta đóng nam chính mà.”
“Vậy… Vậy hai người… Ý em là, hai người hiện tại thế nào rồi?” Kim Junsu lớn như vậy cũng chưa từng thử kiểu nói chuyện gián tiếp, thật sự là khó xử vô cùng: “Em thấy tin giải trí nói quan hệ hai người hiện tại cũng không tệ lắm, còn có ảnh chụp chung…”
Không đợi cậu nói xong, Kim Jaejoong liền lạnh lùng cắt ngang: “… Kim Junsu!”
“Được được được! Em im ngay, em sai rồi.” Kim Junsu nghe thấy cái giọng lạnh như băng kia liền nhịn không được rùng mình, cậu chẳng qua là muốn tìm cớ, thuận tiện… “Chủ yếu là Yunho hyung cũng biết việc em đi diễn ở Thượng Hải, em sợ hai người gặp mặt thì mất hứng.”
Kim Jaejoong khoé mắt giật giật, dịu dàng nói: “Gặp thì có gì phải sợ? Anh đây giờ ngày nào cũng thấy anh ta lúc ẩn lúc hiện trước mắt đây này.”
Kim Junsu nghe xong lời này, thật sự cảm thấy không nên nói tiếp. Cậu sợ nhất là bị cuốn vào tranh chấp tình cảm lằng nhằng như vậy, vì vậy lập tức pha trò, bỏ qua vấn đề này.
Kim Jaejoong hôm nay không có tâm tình nói chuyện, đáp hai câu rồi cúp.
Kể từ sau hôm đó, dù là Kim Jaejoong hay Jung Yunho, chỉ cần hai người đồng thời có mặt ở trường quay, bầu không khí nhất định áp lực đến đáng sợ. Nhưng đáng buồn chính là hai người thì một người là đạo diễn, một người là nam chính, sau khi trừ những cảnh nữ chính diễn một mình ít đến đáng thương ra thì hơn 80% thời gian hai người cùng có mặt, khiến cả đoàn làm phim như bị bao phủ trong bóng ma.
Nhưng đối với tiến độ quay phim mà nói, đây lại là một việc tốt.
Trong vòng một đêm, Jung Yunho như thay đổi thành người khác. Tuy khí chất lúc trước đã rất có sức hấp dẫn, nay lại thêm vài phần tang thương mà chỉ người đàn ông đã trải qua nhiều năm tháng mới có. Cũng không phải mỗi người đàn ông đều có được khí chất này sau những trải nghiệm của mình, người đó phải có một mối tình, phải yêu thật sâu, tình phải đủ nồng nàn.
Thời gian nghỉ ngơi, Tiễn Chanh ngồi ở góc của mình, dùng di động xem mấy đoạn phim gốc chưa chỉnh sửa. Những đoạn phim này sau sẽ được dùng trong thời điểm tuyên truyền, Kim Jaejoong vì muốn cô rèn luyện tốt diễn xuất, nén thành file gửi vào di động của cô.
Để xem được mấy đoạn phim này, Tiễn Chanh mấy ngày nay đi đâu cũng mang theo di động, dù sao nếu chẳng may làm mất, vậy bao nhiêu công sức của đoàn làm phim coi như đi tong.
Tiễn Chanh đang xem cảnh chia tay trong phòng ngủ. Cảnh này cô và Jung Yunho phải quay hai ngày mới xong, tuy cuối cùng diễn xuất không tệ, nhưng quá trình gian khổ đó thật sự khiến cô nhớ kĩ.
Video vừa phát xong liền tự động nhảy sang video kế tiếp.
Nội dung vẫn là cảnh lúc nãy, chỉ là sau khi Jung Yunho từ cửa đi vào, người xuất hiện trong phòng ngủ là Kim Jaejoong.
Đây là video quay cảnh Kim Jaejoong làm mẫu trước lúc quay phim. Lúc ấy Tiễn Chanh nhịn không được dùng di động vụng trộm quay lại, bởi vì phải quay cẩn thận không để người khác thấy nên chất lượng rất bình thường, thỉnh thoảng còn bị rung.

Tiễn Chanh cảm thấy mình như mê mẩn đoạn phim này, gần đây, cô thỉnh thoảng lại lấy ra xem một lần, xem bao nhiêu lần cũng không thấy đủ.

May 15, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 6

Chapter 6
Sự thật chứng minh, một người không thể chỉ dựa vào bắt chước mà có thể trở thành diễn viên. Bởi vì nhiều thứ chỉ có thể xuất phát từ tâm, chẳng hạn như nước mắt.
Tiễn Chanh đã giam mình trong góc suốt hai giờ. Trong hai giờ này, cô cũng có khóc lên, dù sao ai mà chẳng từng bị tổn thương, tự thôi miên bản thân đôi chút là có thể khơi lên cảm xúc đau khổ, mắt đỏ lên, rơi vài giọt nước mắt thì vẫn làm được. Nhưng khi Kim Jaejoong nhìn thấy ánh mắt của cô, không nói hai lời liền gọi cô ra một góc khuất.
“Khóc!” Kim Jaejoong một tay chống tường, một tay chống nạnh, có chút vội vàng: “Tôi bảo cô khóc, khóc, cô có hiểu không?” Chỉ vì đợi Tiễn Chanh khóc, cả đoàn làm phim đã dừng làm việc, ngồi chờ suốt hai giờ.
Tiễn Chanh gật đầu, cái này đương nhiên hiểu.
“Vậy sao cô không khóc đi!”
“Tôi vừa rồi không phải…” Trên thực tế, Tiễn Chanh cũng cảm thấy lời nói của mình không có sức thuyết phục, giọng dần dần nhỏ đi.
“Vừa rồi?” Kim Jaejoong giờ mới nhận ra, hoá ra Tiễn Chanh vừa rồi đã khóc… Nhưng vấn đề là, như vậy cũng tính là khóc sao? Cậu nhìn Tiễn Chanh ngồi xổm, hai tay ôm đầu gối, lại một lần nữa hối hận mình chọn nhầm diễn viên. Thật sự sắp tra tấn người đến phát điên rồi! Dù là người mới không có kinh nghiệm cũng không đến mức ngay cả khóc cũng không khóc được chứ? Kim Jaejoong lúc còn trẻ cũng từng là người mới, cậu không phủ nhận đóng phim cần tích luỹ kinh nghiệm, nhưng tình hình này không phải là quá khoa trương sao?
Tiễn Chanh cúi đầu, không dám nhìn cậu: “… Tôi cảm thấy, trong kí ức của tôi không có nhiều việc không vui, tôi không tìm được cách nào để khơi gợi cảm xúc.”
“Không cách nào tìm được?”
Tiễn Chanh do dự đôi chút: “Tôi đang cố gắng.”
Kim Jaejoong nhíu mày. Cậu xoay người, dựa lưng vào tường, nheo mắt như đang nhìn thứ gì đó, lại như đang ngẩn người. Tiễn Chanh ngẩng đầu lặng lẽ nhìn cậu, thấy khuôn mặt cậu có chút kỳ lạ, đôi mắt mơ mơ màng màng.
Một lát sau, Kim Jaejoong rút bao thuốc lá trong túi quần ra, châm lửa một điếu. Cậu dùng sức hít một hơi, đột nhiên hỏi: “Cô đã yêu bao giờ chưa?”
Câu hỏi này thật sự rất kỳ lạ, con gái trong ngành giải trí, mấy ai là chưa từng yêu. Nhưng mà Tiễn Chanh lại sửng sốt đôi chút, nói đến yêu, cô lâu lắm rồi không hẹn hò với ai.
“Tôi từng yêu rồi.” Tiễn Chanh nở nụ cười, nghĩ tới bạn trai trước.
“Thích cậu ta không?”
“Đương nhiên là thích rồi.”
Kim Jaejoong bình tĩnh hỏi tiếp: “Vậy tại sao lại chia tay?”
Hình ảnh hạnh phúc trong ký ức của Tiễn Chanh đột nhiên bị những lời này đập vỡ. Cô kinh ngạc ngẩng đầu, không rõ tại sao Kim Jaejoong cảm thấy hứng thú với việc này: “Tôi…” Đột nhiên nghẹn lời… Tiễn Chanh phát hiện, cô không biết phải nói như thế nào nữa.
Kim Jaejoong tiếp tục hút thuốc, tàn thuốc rơi xuống đất: “Nhìn không ra, cô lại sợ hãi nhớ lại việc lúc trước như vậy. Sao nào? Bị tổn thương à?”
Tiễn Chanh không trả lời cậu ngay, lát sau mới hỏi ngược lại: “Ai mà chẳng từng bị tổn thương? Khi còn bé, người nào cũng từng có vết thương mà.”
“Vậy lúc bị thương cô không khóc sao?”
Tiễn Chanh nói: “Không nhớ rõ nữa, đều là chuyện từ lâu lắm rồi. Hình như khi đó tôi có khóc.”
Kim Jaejoong đột nhiên nở nụ cười: “Vậy cô còn cần gì phải nghĩ nữa, trước hết nhớ lại nhưng kí ức hạnh phúc ngọt ngào, chờ cô có cảm xúc rồi thì nhớ tới ngày chia tay. Cô phải nhớ kỹ, càng chân thật, cô càng đau đớn. Cô muốn diễn cảnh khóc tốt, không phải cứ chảy nước mắt là được, cô phải khóc thật, đau đớn phát ra từ nội tâm, nước mắt sẽ bất giác rơi ra.”
“Vậy tra tấn người quá.” Tiễn Chanh nói.
“Đóng phim phải có giác ngộ như vậy. Cô muốn biểu đạt cái gì với người xem, vậy trước hết phải tự bản thân mình cảm nhận được.”
Tiễn Chanh nhớ tới cảnh diễn mẫu lúc nãy. Kim Jaejoong nói cậu hoà mình vào trong bộ phim, để cảm xúc của nhân vật khống chế bản thân, nhưng giờ lại đổi cách nói. Cô dùng ánh mắt sáng long lanh nhìn Kim Jaejoong, lại đúng lúc cậu quay sang nhìn, Tiễn Chanh vội vàng quay mặt đi.
Kim Jaejoong phớt lờ, cười cười: “Cô muốn hỏi cái gì à?”
Trong mắt Tiễn Chanh tràn ngập tò mò, quanh co hỏi: “Theo lời anh nói, vậy lúc diễn mẫu, chẳng lẽ anh nghĩ tới lúc mình thất tình à?”
“Ừ.”
“Hả?”
Kim Jaejoong hít một hơi thuốc lá: “Kỳ lạ lắm à? Phải diễn vai thất tình, tôi không nghĩ đến việc thất tình thì nghĩ đến cái gì?”
Lời này nói không sai… Tiễn Chanh cũng không biết đến cùng mình đang tò mò cái gì, nhưng cô lại hỏi: “Ý của tôi là, cảnh vừa rồi khiến tôi cảm thấy… Tôi cũng không biết phải hình dung như thế nào, chính là cảm giác… Mất hết can đảm.”
“Ừ, chính là như vậy. Nếu tôi thất tình, tôi sẽ sụp đổ hoàn toàn, vậy nên nữ chính mà tôi đóng cũng vậy.”
“…” Tiễn Chanh có chút không thể tiếp nhận, chủ yếu là một người như Kim Jaejoong sao có thể nói ra lời như vậy? Một người từ lúc mười mấy tuổi đã lăn lộn trong ngành giải trí, giờ trở thành đạo diễn lớn nổi tiếng khắp thế giới, vậy mà lại coi trọng tình yêu hơn tất thảy, đây là đang nói đùa à! Tiễn Chanh bị suy nghĩ này khiến cho có chút không kìm lòng được, nhịn không được hỏi một câu: “Vậy tại sao còn chia tay?”
Lời vừa ra khỏi miệng, cô liền hối hận, bởi vì tâm tình của cô lúc này tựa như đang xem tivi, ngây thơ cảm thấy nhân vật chính nên ở bên nhau vì họ yêu nhau.
Kim Jaejoong phả khói thuốc, lại hít sâu một hơi: “Nếu nguyên nhân chia tay có thể nói rõ ràng, vậy tôi cũng sẽ không đau lòng như vậy.” Giọng Kim Jaejoong có chút trầm thấp, lại như đang bay bay trong gió. Cậu lại phả ra một làn khói, mơ hồ nói: “Tôi trước kia cũng không đóng phim, vốn định sau này cũng thế, chợt một ngày đột nhiên hiểu ra mọi thứ.”
Tiễn Chanh nhớ tới một câu: “Người chưa trải qua sẽ mãi mãi không hiểu.” Vậy nên Kim Jaejoong nói cậu đã hiểu, là vì bản thân đã từng trải qua.
“Tuy tôi không biết giáo viên trong trường điện ảnh dạy như thế nào, nhưng đối với người chưa từng đóng phim như tôi, tình cảm phải xuất phát từ trong lòng mới có thể chân thật. Vậy nên tôi mới sửa kịch bản, cho Tự Cẩm thành như vậy, vì tôi cảm thấy đây mới là phản ứng chân thật nhất.”
“Không có lý do cũng là một lý do, đặc biệt trong thời điểm hạnh phúc nhất, sấm sét giữa trời quang, không hiểu gì mà bị người ta vứt bỏ. Thời điểm này con người sẽ chẳng có bất kỳ phản ứng gì, không khóc, không gào thét. Nếu có nước mắt, chẳng qua cũng chỉ vì trong lòng quá đau khổ mà thôi.”
Tiễn Chanh nghe cậu nói xong, đột nhiên phát hiện Kim Jaejoong đã dùng chính cảm xúc của mình để giải thích kịch bản.
Kim Jaejoong lặng yên nhìn Tiễn Chanh. Ánh mắt cậu mơ màng, âm ỷ lộ ra bi thương.
“… Vậy nên…”
“Vậy nên cô nghe hiểu rồi, lát phải diễn thế nào chắc cũng biết rồi đúng không?”
Tiễn Chanh không nghĩ tới cậu đột nhiên chuyển chủ đề, nhất thời không biết đáp thế nào.
Kim Jaejoong vứt đầu lọc thuốc lá đi, lại vỗ vỗ bả vai Tiễn Chanh cổ vũ, quay người rời đi.
Tiễn Chanh sau khi được hướng dẫn, hiển nhiên đã có tiến bộ. Diễn xuất của Jung Yunho rất có sức bật, trong lúc hai người đối diễn thường dẫn dắt Tiễn Chanh. Nhưng vì Kim Jaejoong đã từng làm mẫu, cảnh quay của hai người rất khó có thể khiến người xem vừa lòng.
Kim Jaejoong ngồi đằng sau màn hình giám sát xem hai người diễn, cậu đã không nhớ được đây là lần thứ mấy.
Nếu nói trong đoàn làm phim, vấn đề lớn nhất là diễn xuất của Tiễn Chanh, vậy hôm nay diễn xuất của Jung Yunho chắc chắn có vấn đề lớn hơn của Tiễn Chanh.
“Cut --!”
Kim Jaejoong đứng dậy. Đối mặt với Jung Yunho, cậu thật sự không biết nên dùng giọng điệu gì: “Cậu hôm nay làm sao vậy?”
Jung Yunho xin lỗi mọi người, mang theo áy náy quay người lại, anh nói: “Dường như tôi không tìm được cảm xúc. Rất xin lỗi, làm mất thời gian của mọi người.”
Anh là sao lớn, lại là nam chính, dù không tìm được cảm xúc cũng sẽ không có ai nói gì. Huống chi Jung Yunho gặp vấn đề với diễn xuất cũng là lần đầu tiên kể từ khi bấm máy.
Nhân viên đều khoát tay nói không sao, Cao Mậu liền đề nghị mọi người nghỉ ngơi một lát, hơn nữa cũng không còn sớm, có thể nhân lúc này đi ăn cơm chiều luôn.
Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho, cũng không tiếp lời, một lát sau không thể không gật đầu.
Trương Tuyết đi tới, cầm di động của Kim Jaejoong. Cô đến bên tai Kim Jaejoong, hạ giọng nói: “Ngài Kim vừa gọi điện thoại tới, không nói có việc gì, bảo anh lúc rảnh thì gọi lại.”
Kim Jaejoong mở ra xem mới biết người cô nói là Kim Junsu, không chỉ gọi điện còn gửi một tin nhắn tới. Cậu không thể đoán được tại sao Kim Junsu lại chủ động liên hệ với mình, vì vậy tò mò mở tin nhắn ra: “Hyung, lúc rảnh nhớ gọi lại cho em!!” Còn dùng hai dấu chấm than.
Nói đến người bạn thân này, Kim Jaejoong quả thật đã lâu rồi không gặp cậu. Không phải quan hệ hai người không tốt, vấn đề là ở tính cách của Kim Junsu. Kim Junsu người này, là một kẻ nhàm chán vô tình, làm bạn với cậu nhất định phải chịu được tính cách kỳ lạ của cậu, cơ bản đừng trông cậy cậu sẽ chủ động liên hệ với bạn, đừng nói chi đến việc mời ăn cơm uống rượu. Nhưng ai bảo hai người bọn họ còn có mối quan hệ thân thiết, nhớ ngày đó đều ra mắt trong DBSK… Ký ức đứt quãng.
Kim Jaejoong buồn cười phát hiện mình lại nghĩ nhiều: “Cầm điện thoại hộ tôi, lát tôi sẽ gọi lại cho cậu ta.” Giao di động cho Trương Tuyết xong, ánh mắt thoáng nhìn, đúng lúc liếc qua Jung Yunho. Anh đang uống nước, bên cạnh cũng không có người nào khác.
Nếu đây là một đoàn làm phim bình thường, lúc này đạo diễn hẳn phải đi nói chuyện với diễn viên. Kim Jaejoong biết rõ mình không nên xen lẫn tình cảm cá nhân vào trong công việc, cậu đã ra sức kìm chế. Chỉ là ngay chính cậu cũng không hiểu trong lòng mình nghĩ gì.
Cậu không muốn gặp lại Jung Yunho, nhưng lại không kìm nổi nhớ lại chuyện lúc trước.
Kim Jaejoong đặt ra áp lực cho bản thân, lấy lý do đạo diễn ép mình đi tới chỗ Jung Yunho.
Chai nước khoáng trong tay Jung Yunho đã uống hết một nửa, không biết đang suy nghĩ gì, lại như đang ngẩn người. Kim Jaejoong bước rất mạnh, cậu muốn người ta biết cậu đã đến. Nhưng Jung Yunho lại mất tập trung vô cùng, hai mắt hơi nheo lại, không nháy mắt lấy một lần.
“Cậu không thoải mái à?” Kim Jaejoong nghĩ nửa ngày, cuối cùng vẫn là không mặn không nhạt hỏi một câu như vậy.
Jung Yunho phục hồi tinh thần, nhìn thấy cậu cũng không kinh ngạc. Anh vặn nắp chai, dùng giọng điệu bất cần nói: “Chỉ là không tìm được cảm xúc thôi, tớ đang điều chỉnh.”
“… Cảm xúc?” Kim Jaejoong nhíu mày, dùng giọng điệu rõ ràng mang theo cảm xúc cá nhân hỏi: “Diễn tốt như vậy mà còn không làm được điều này sao?”
“Tớ diễn rất tốt sao?”
Kim Jaejoong tựa vào tường, nhìn anh: “Cũng không tệ lắm.”
Jung Yunho nhìn cậu, im lặng hồi lâu mới thản nhiên nói: “Cậu cũng không tệ.”
Giọng của anh khiến người nghe cảm thấy có chút kỳ lạ, biểu cảm trên mặt lại vô cùng lạnh lùng, như thể anh thật lòng muốn khen Kim Jaejoong; chỉ là trong đôi mắt sắc bén chín chắn kia lại loé ra tia sáng khó hiểu.
Kim Jaejoong vô thức nghiêng đầu, cắn môi dưới: “Có cần tớ giúp đỡ gì không?”
Ánh mắt Jung Yunho vẫn không đổi, tiếp tục nhìn cậu: “Giúp tớ khớp diễn xuất?”
“…” Sắc mặt Kim Jaejoong trầm xuống, hối hận bản thân làm điều thừa tới tìm anh: “Cái này không cần thiết! Cậu là diễn viên chuyên nghiệp, cậu không cần cái này.”
Lời Jung Yunho muốn nói đã đến bên miệng, nhưng rồi lại thôi. Anh như đang cố kìm nén cảm xúc gì đó, ngay cả khoé miệng cũng khẽ run rẩy. Nhưng Kim Jaejoong lại không nhìn thấy, cậu chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt của Jung Yunho, từ góc độ này nhìn qua, biểu cảm của Jung Yunho nghiêm túc mà lạnh lùng.
Kim Jaejoong xoay người định đi. Cậu quả thực không nên tự khiến bản thân không thoải mái, với quan hệ giữa hai người, không gặp nhau mới tốt, cả đời không gặp là tốt nhất.
“Cậu tiếp tục đi.” Kim Jaejoong nói xong liền đi.
Jung Yunho kéo cậu lại: “Tớ hỏi cậu một vấn đề.” Lập tức buông ta.
Kim Jaejoong nghiêng mặt qua nói với anh: “Chúng ta giờ ngay cả bạn bè cũng không phải đúng không? Cậu có vấn đề gì muốn hỏi một người xa lạ, tớ có thể trả lời cậu cái gì? Thật ngại, cậu hỏi người khác đi.”
“Không phải cậu là đạo diễn sao?”
Kim Jaejoong không nói lời nào nhìn anh.
Jung Yunho giơ kịch bản trong tay lên, rất chân thành hỏi han: “Kịch bản lúc đầu tớ đã đọc, mối tình trong này rất đẹp mà buồn, cậu không thích sao?”
“Tớ thích mà, đây vốn là tớ nghĩ ra. Có vấn đề gì sao?”
“Vậy sao cậu còn sửa?”
Kim Jaejoong chậm rãi nói: “Đạo diễn nào cũng từng sửa kịch bản, tớ cảm thấy như thế nào tốt thì sửa như thế ấy.”
Jung Yunho nhíu mày, đột nhiên cảm thấy không hỏi thành lời được. Anh nhìn thẳng vào mắt Kim Jaejoong, trong lòng do dự, mãi đến khi anh thấy Kim Jaejoong lộ ra khuôn mặt không kiên nhẫn, mới hạ quyết tâm: “Vậy nên cậu đổi kịch bản thành câu chuyện khác. Cậu cảm thấy tình tiết như vậy thì hay hơn sao?”
“Không hay à? Tớ rất thích.”
“Cậu thích?” Jung Yunho có chút khó tin, “Cậu thích tình tiết như vậy? Cậu thích sao?”
Kim Jaejoong xoay người lại, khoanh tay: “Cậu có thể không thích, cậu diễn tốt nhân vật của mình là được, những chuyện khác không cần cậu quan tâm.”
Jung Yunho không ngờ Kim Jaejoong sẽ nói như vậy. Anh nhẹ nhàng gật đầu, nửa ngày sau mới thản nhiên nói: “Tớ không biết mọi việc sẽ trở thành như vậy, là tớ không kiểm soát tốt nên mới… Tổn thương cậu.”
Kim Jaejoong đột nhiên thay đổi sắc mặt.

“Cậu nghĩ nhiều rồi!” Kim Jaejoong dứt khoát bước đi, không muốn nói thêm với Jung Yunho câu gì.

May 14, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 5

Chapter 5
Cảnh này nội dung rất nhiều, phân thành hai phần A và B. Phần A là cảnh độc thoại nội tâm của nam chính và nữ chính, không có lời thoại nhưng yêu cầu khả năng diễn xuất rất cao; phần B là cảnh đối thoại của nam chính nữ chính, lời thoại nhiều, động tác chân tay cũng rất nhiều. Kim Jaejoong hai ngày trước cũng mới suy nghĩ xem cảnh này nên quay như thế nào: phân cảnh truyền thống chắc chắn không thể khiến diễn viên tiến vào trạng thái tốt nhất, phim nghệ thuật là thể loại phim quay rất tốn thời gian, muốn thu hút được sự chú ý của người xem, đầu tiên phải thoả mãn các giác quan của họ.
Kim Jaejoong rất hiểu điều này. Cậu rất cố gắng dồn nhiều công sức cho kịch bản. Nhưng người viết kịch bản không phải cậu, Kim Jaejoong chỉ phụ trách mô tả câu chuyện, thỉnh thoảng cung cấp cho biên kịch vài khung cảnh và đối thoại, sau đó đợi khi nhận được kịch bản, cậu sẽ sửa chữa lần thứ hai. Kim Jaejoong rất thích thay đổi kịch bản, đặc biệt lúc ở trường quay, thường xuyên xảy ra cảnh diễn viên quay được một nửa, cậu đột nhiên hô cut, sau đó bỏ toàn bộ cảnh phía sau.
Ví dụ như vậy rất nhiều, mà cảnh Jung Yunho thắc mắc là Kim Jaejoong sáng nay vừa sửa.
Kịch bản lúc trước là nam chính phải chuyển lên phía Bắc, nữ chính không muốn anh rời khỏi mình, đau khổ cầu khẩn, nhưng nam chính trong lòng đã quyết tâm, đẩy cô ra, nữ chính vì không thể giữ người mình yêu mà thương tâm gần chết.
Với xu hướng phim điện ảnh tâm lý phức tạp bi thảm hiện nay, cảnh nay không cần nghi ngờ gì chính là một cảnh ngược tâm tiêu chuẩn.
Mà khi Kim Jaejoong nhìn thấy đoạn kịch bản này liền đen mặt. Tình tiết này căn bản chỉ xuất hiện trong tiểu thuyết ngôn tình ba xu, không chỉ thô tục mà còn nhạt nhẽo vô cùng!
Với tư cách là nút thắt quan trọng của cả bộ phim, cảnh này chắc chắn sẽ là tiêu điểm cho người xem bàn luận. Nếu cứ quay theo nội dung như vậy, đoán chừng không cần người xem phải tỏ thái độ, ngay truyền thông và mạng internet cũng sẽ ném đá đủ khiến cậu sứt đầu mẻ trán.
Cho nên cảnh này nhất định phải sửa!
Địa điểm quay là phòng ngủ trên tầng hai trong một toà biệt thự.
Hết thảy chuẩn bị sẵn sàng.
Lần này không phải quay thật, mà đạo diễn lại đang làm mẫu cho nữ chính.
“Tôi làm mẫu một lần. Phần A và B quay liền lúc luôn, kết thúc phần A thì đừng ngắt lời tôi, tôi xử lý cảm xúc xong sẽ diễn phần B luôn.” Kim Jaejoong dặn dò cẩn thận, ngồi xổm bên giường trong phòng ngủ, cao giọng nói: “Chờ một lát, tôi tìm cảm xúc.”
Cảnh này mô tả tâm trạng rất tài tình, diễn viên cần trong thời gian ngắn diễn được sự thay đổi rất lớn về tình cảm.
Tất cả mọi người trong trường quay không ai dám lên tiếng, ngay cả động cũng không dám động mạnh. Ba bốn phút sau, Kim Jaejoong vịn giường đứng dậy, đưa tay ra dấu.
Jung Yunho từ khi nhận bộ phim này vẫn rất đau khổ. Đau khổ bởi sự đấu tranh trong lòng, chẳng hạn như hiện tại. Khi anh và Kim Jaejoong đối diễn luôn khiến anh cảm thấy như mình gặp ảo giác, khiến anh không phân rõ đến cùng đây có thật là đang diễn hay không.
Trợ lý trường quay thấy Kim Jaejoong ra dấu, hô bắt đầu.
Jung Yunho đẩy cửa tiến vào, bước đi chậm chạp, cố giả bộ tự nhiên.
“Sao anh lại tới đây?” Kim Jaejoong trốn phía sau cánh cửa của phòng ngủ, hai tay chống lên cửa, thò người ra ngoài, vẻ mặt không quan tâm.
Jung Yunho miễn cưỡng nở nụ cười, ra vẻ bình tĩnh nói: “… Anh tới thăm em một chút.”
Kim Jaejoong che miệng cười cười, đôi mắt hẹp dài chứa chan tình cảm mà quyến rũ, đáng yêu vô cùng. Cậu nhìn chằm chằm Jung Yunho, nhẹ nhàng nói: “Hoá ra anh không rời khỏi em!”
Giọng nói quyến rũ, ngữ điệu ngả ngớn, đây là sức hút mà chỉ đào kép mới có.
Jung Yunho không nói gì, khuôn mặt bình tĩnh có ý trốn tránh ánh mắt của Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong đổi sang khuôn mặt ngây thơ, bĩu môi hỏi: “Ngài Tống xấu hổ à?”
Dáng điệu này của cậu quả thật tấn công thị giác rất hiệu quả, Jung Yunho bất giác mất tập trung. Tuy chỉ trong một giây, nhưng vẫn bị Kim Jaejoong mắt sắc thấy được.
“Nghịch quá!” Jung Yunho không vui nhíu mày, há to miệng muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn quyết định: “Em tới đây, anh có việc muốn nói với em.”
Kim Jaejoong lắc đầu: “Em không muốn nghe.”
“Mau tới đây!” Jung Yunho cao giọng lặp lại lần nữa.
Kim Jaejoong nhẹ nhàng chu môi, thầm oán giận: “Mấy ngày nay nhớ anh bao nhiêu, chỉ ngóng trông anh tới. Là em không biết điều, khiến ngài mất hứng!” Lời này cậu nói tủi thân vô cùng, thể hiện rõ nét một cô gái quyến rũ đang hối tiếc, buồn bã. Cuối cùng cậu hờn dỗi quay người, nửa thật nửa giả hét lên: “Nếu anh không muốn ở bên em, vậy thì đừng có đến trêu chọc em nữa!”
Trên mặt Jung Yunho xuất hiện biểu cảm rất kỳ quái. Anh chăm chú nhìn Kim Jaejoong, hồi lâu không trả lời. Ánh mắt mười phần tủi thân, khiến người ta thương tiếc của Kim Jaejoong nhìn thẳng vào anh, khoé miệng dần dần hiện ra nét vui vẻ.
Jung Yunho thấp giọng hỏi cậu: “Em thật không muốn anh tới tìm em nữa?”
Kim Jaejoong cười nói: “Không muốn.”
“Được!” Jung Yunho kiên quyết, lời tuyệt tình lần này nhất định phải nói rồi. Anh cực kỳ lạnh lùng nói: “Đã như vậy, từ nay về sau anh và em không còn quan hệ này nữa. Nhưng mà không làm người yêu vẫn có thể làm bạn bè, ngày sau nếu cô có kịch mới, nhớ thông báo một tiếng, tôi nhất định sẽ ủng hộ.”
Trong nháy mắt, toàn bộ ánh mắt của người trong trường quay đều rời sang Kim Jaejoong, mỗi người đều đang chờ mong phản ứng của cậu. Vì sau khi Kim Jaejoong tự mình sửa kịch bản, lời miêu tả tâm trạng của nữ chính lúc này là: Cười không ra, khóc không được, vẻ mặt ngỡ ngàng khẽ run lên.
Nụ cười trên mặt Kim Jaejoong đã không còn. Ánh mắt cậu rời khỏi Jung Yunho, hơi cúi đầu.
Tiễn Chanh đi đến vị trí bên trái, từ nơi này có thể nhìn rõ sườn mặt Kim Jaejoong. Cô cũng không biết vì sao mình lại khẩn trương như vậy, khi Jung Yunho nói xong lời thoại, cô vô thức cắn môi.
Jung Yunho đột nhiên cảm thấy trong lòng chua xót. Anh nhìn người đứng đối diện, cùng tư thế, cùng tình huống, Kim Jaejoong lại một lần nữa đứng ở nơi đó. Giống quá! Giống đến mức khiến anh cảm thấy, mình đang trở lại ngày đó.
Thật lâu sau, Kim Jaejoong rốt cuộc nói chuyện. Cậu dùng giọng rất nhẹ hỏi: “Ngày mai… Anh còn tới không?”
Jung Yunho không lên tiếng, anh nhìn đủ loại tình cảm chất chứa trong mắt Kim Jaejoong, chúng đang ra sức giãy dụa, tựa như tâm trạng của anh giờ phút này.
Dựa theo kịch bản, khi Kim Jaejoong hỏi những lời này, Jung Yunho hẳn phải trả lời cậu ngay, hơn nữa phải phá tan chút hi vọng cuối cùng của cậu. Anh phải lạnh lùng, phải nhẫn tâm, dù đây là người mình yêu nhất, anh cũng phải buông tay!
Nhưng mà Jung Yunho lại im lặng, anh không thốt lên lời thoại kia được, anh bắt đầu hoảng hốt.
Tất cả mọi người đã nhận ra sự khác thường, Jung Yunho chú ý tới ánh mắt xung quanh, tỉnh táo lại. Anh ý thức được mình đang quay phim, mỗi câu nói ở đây đều chỉ là diễn kịch. Anh tự nhủ với bản thân, không cần phải nhập tâm quá.
“Tôi nghĩ, việc này không còn quan trọng nữa rồi.” Jung Yunho lạnh lùng đọc lời thoại, sau đó anh liền thấy thân thể Kim Jaejoong run lên, rất khẽ thôi, như đang ra sức kìm chế bản thân.
Hai tay Tiễn Chanh nắm chặt trước ngực, cô đã bị dáng điệu bất lực đau lòng của Kim Jaejoong triệt để chinh phục. Một người, nếu thật sự đau lòng tới gần chết, vậy tổn thương toả ra từ người đó không thể nào giả dối được.
Kim Jaejoong không cần để cho mọi người nhìn thấy ánh mắt của cậu, giờ phút này, cậu chỉ đứng đó, dùng cách thức nguyên thuỷ nhất nói cho mọi người, lúc cậu bị vứt bỏ, cậu đã ngơ ngác rơi vào đau lòng không kìm nổi như thế nào.
Đến đây, phần A kết thúc.
Trợ lý trường quay hô nhẹ một tiếng.
Kim Jaejoong xoay người đi vào phòng ngủ. Động tác xoay người của cậu rất nhanh, không ai có thể thấy được gương mặt cậu.
Jung Yunho yên lặng đứng nguyên tại chỗ. Ánh mắt anh bị một vệt nước nho nhỏ trên mặt đất hấp dẫn, đó là chỗ Kim Jaejoong vừa đứng.
Kim Jaejoong chui vào một góc trong phòng ngủ. Đối với người ngoài mà nói, đây là một góc chết.
Dựa theo miêu tả trong kịch bản, nữ chính Tự Cẩm sau khi nghe lời chia tay liền xoay người về phòng ngủ. Cô giam mình trong góc tường, nước mắt cố nén lúc nãy, giờ oà ra như nước lũ đã phá tan đê. Cô nhanh chóng nhớ lại tất cả mọi việc xảy ra ngày hôm nay, cuối cùng tuyệt vọng nhắm mắt lại.
Đào kép đẹp như tranh, đời phiêu bạt chân trời.
Tự Cẩm rốt cuộc hiểu ra, cuộc đời của đào kép chỉ có thể phiêu bạt nơi chân trời xa xăm, không có nhà, cũng đừng nên hy vọng tình yêu xa vời.
Vì vậy nữ chính lau khô nước mắt, trở lại phòng khách tạm biệt nam chính.
Kim Jaejoong phát hiện trên người không có khăn tay, dưới tình thế cấp bách chỉ có thể cúi người dùng áo phông bằng bông lau nước mắt, cậu lau rất cẩn thận, ngay cả khoé mắt ướt át cũng không bỏ qua.
Đợi điều chỉnh tốt tâm trạng, Kim Jaejoong đi ra ngoài phòng ngủ, bắt đầu làm mẫu phần B.
Jung Yunho lúc này đã hoàn toàn nhập tâm vào bộ phim, hay nói đúng ra là anh không thể nào phân rõ tâm tình của mình bị ảnh hưởng từ cái gì. Hiện giờ, trong lòng anh rất loạn, anh không thể nào bình tĩnh được. Giọt nước mắt rơi trên mặt đất của Kim Jaejoong đã tan biến, nhưng giọt nước mắt rơi vào trong lòng Jung Yunho thì vẫn còn nguyên vẹn.
Anh nhìn Kim Jaejoong đi ra, đứng ở vị trí cũ.
Trên khuôn mặt Kim Jaejoong vẫn còn dấu vết cho thấy vừa mới khóc, mũi cùng mắt đều hồng hết lên.
“Ông chủ Tống vẫn chưa đi à?” Kim Jaejoong đột nhiên nở nụ cười, trong mắt hiện vẻ quyến rũ mê người. Cậu khoanh tay, cười vô cùng càn rỡ, giọng lại vì hơi khàn khàn mà không ăn khớp: “Đúng lúc tôi cũng có việc muốn thương lượng với ngài. Ngài xem căn nhà này tôi ở quen rồi, ông chủ Tống làm ăn lớn, hẳn sẽ không quan tâm tới căn nhà nho nhỏ tránh mưa tránh nắng này chứ?”
Bị cậu hỏi như vậy, Jung Yunho mới kịp phản ứng, phần B đã bắt đầu rồi.
Vì vậy đọc lời thoại của mình: “Cái này cô yên tâm. Dù sao cô cũng theo tôi lâu như vậy, căn nhà này cho cô, ngày mai tôi sẽ bảo người đưa tiền tới, chúng ta đã gặp nhau thì cũng sẽ có lúc chia tay.”
“Cut --!”
Kim Jaejoong đột nhiên phất tay hô ngừng, đón nhận ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, cậu nở nụ cười với Jung Yunho: “Cậu đang đọc thơ Đường à!” Nói xong liền đi thẳng về phía trước hai bước, khách quan đánh giá: “Phần A diễn không tệ lắm.”
Jung Yunho dùng ánh mắt vô cùng phức tạp nhìn cậu, khuôn mặt bình tĩnh, cũng không tính đáp lại những lời này.
Nhưng cho dù anh có đáp lời, Kim Jaejoong cũng sẽ không định nghe.
Kim Jaejoong nhấp một ngụm trà tuyết lê, vẫy tay với Tiễn Chanh. Cậu lúc nãy khóc nhiều quá, giờ họng vẫn còn đau nhức.
“Phần B tôi không diễn nữa, tự cô tìm cảm xúc đi.” Thấy Tiễn Chanh chạy tới, Kim Jaejoong đơn giản dặn dò vài câu: “Còn có, bình thường cô có hay khóc không?”
Cái này… Tiễn Chanh mở to hai mắt, vấn đề này quả thật không dễ trả lời: “… Tôi, thỉnh thoảng.”
“Vậy lát nữa phải ra sức khóc cho tôi.”
Tiễn Chanh sững sờ, khó xử đề nghị: “Không phải có thể dùng thuốc nhỏ mắt sao? Nếu tôi không khóc được thì có thể dùng một chút.”
Kim Jaejoong nhìn cô, lạnh lùng nói: “Ngay cả nước mắt cũng giả dối, vậy cô còn trông cậy diễn xuất của mình rung động được ai?”
Tiễn Chanh nghẹn lời.
“Đương nhiên, cho dù nước mắt của cô là thật, cũng chưa chắc có thể rung động người xem, nhưng ít nhất có thể rung động chính cô. Chỉ khi bản thân cô rung động thì mới có thể rung động những người khác.”
Kim Jaejoong đã khôi phục sự bình thản lúc trước, rất kiên nhẫn giúp Tiễn Chanh dẫn dắt mạch suy nghĩ.
Tiễn Chanh vẫn nhịn không được thắc mắc: “Đạo diễn, anh vừa rồi khóc thật à?”
Kim Jaejoong dừng lại một chút, cũng không phủ nhận: “Đương nhiên là thật.”
“Vậy anh nghĩ gì mà khóc thật vậy?”
Kim Jaejoong cảm thấy cô gái này có chút kỳ lạ, nhưng vẫn giải thích với cô: “Nữ chính nghĩ như thế nào thì tôi nghĩ như vậy, trước hết phải hoà mình vào trong bộ phim, để tình cảm của nhân vật khống chế cô.”
“Đã hiểu!” Tiễn Chanh nhanh chóng tỏ thái độ, “Tôi đi luyện tập trước…”
Kim Jaejoong “Ừ” một tiếng, nhẹ nhàng nhướn mày.
Tiễn Chanh trở lại khu nghỉ ngơi của riêng mình, suy nghĩ kĩ lưỡng lời Kim Jaejoong nói ban nãy, nhịn không được cảm thán.
Đạo diễn diễn đạt quá đi mất!
Sau đó tưởng tượng lại hình ảnh vừa nãy.

Tiễn Chanh một tay chống cằm, khoé miệng nở nụ cười khó hiểu.