Aug 9, 2015

[LK] Chương 15.2


Chương 15.2



Tắm rửa xong xuôi cũng đã đến choạng vạng tối, Tại Trung vừa mệt vừa đối, hoàn toàn không còn sức lực mặc cho Duẫn Hạo ôm lên long sàn. Hồng Lăng và Đạp Tuyết đã chuẩn bị sẵn ít đồ ăn nhẹ, Tại Trung vừa nhìn thấy bánh sen ngọt liền lấy cả tảng cắn một miếng lớn. Nhìn bộ dạng ăn ngấu nghiến đó, Duẫn Hạo cũng không nói gì, chỉ cầm lấy tô cháo từ tay Hồng Lăng, múc một thìa đưa đến bên miệng Tại Trung.

Tại Trung tự nhiên không khách khí ăn một ngụm, Duẫn Hạo mỉm cười: “Từ từ ăn, coi chừng nghẹn.”

“Uhm..” Rốt cuộc nuốt được miếng bánh, Tại Trung giãn lông mày, “Ta thế mà cả ngày chưa được ăn gì, còn bị ngươi hành hạ như thế!” Lời nói căn bản chỉ có ý làm nũng, nhưng cậu lại quên mất còn Hồng Lăng và Đạp Tuyết ở bên hầu, vừa nói xong liền hối hận. Mắc cỡ đỏ mặt liếc bọn họ, thấy bộ dáng hai người muốn cười mà không dám cười, cậu liền tức giận, “Không cho các ngươi cười! Còn cười trừ bổng lộc.!”

“Chúng nô tỳ vì Hoàng phi mà cao hứng.” Hồng Lăng nháy mắt “Bận rộn cả ngày nhưng có thể ăn đồ mình thích người cũng mất hứng sao?” Trong lời nói có cả sự trêu chọc, Tại Trung càng thêm xấu hổ.

Duẫn Hạo cũng không vì Hồng Lăng nói đùa mà tức giận, chỉ cười nhẹ. “Hai người các ngươi lui xuống đi.”

“Vâng.” Hồng Lăng cùng Đạp Tuyết che miệng đi ra khỏi tẩm cung.

Tại Trung vừa ăn cháo Duẫn Hạo bón, vừa nói: “Ta đói bụng cũng không thể ăn nhiều thế được, ăn hết chén cháo này ta sẽ không ăn nữa. Còn ngươi, ngươi mới chỉ ăn điểm tâm thôi a.”

“Chút nữa trẫm sẽ ăn. Ăn đi, coi chừng bị bỏng.” Duẫn Hạo ghé thìa cháo bên môi, thổi nhẹ, sau đó mới đưa đến bên miệng Tại Trung.

Hắn cẩn thận cùng bảo vệ, từng chút chiếm lấy trái tim Tại Trung, mà hắn có lẽ cam tâm tình nguyện cả đời. Cảm giác ngọt ngào, hạnh phúc qua đi, sau đó là mệt mỏi và đau đớn. Duẫn Hạo không để người đưa cậu về cung Bồng Lai, mà ở lại đây luôn. Sau khi ăn xong, Duẫn Hạo liền đến Ngự thư phòng xem tấu chương, Tại Trung nửa nằm nửa ngồi trên giường xem một cuốn thơ.

Hồng Lăng chuẩn bị nước ấm để cậu ngâm chân, trong tẩm cung cũng có lò sưởi, cho dù mặc áo mỏng cũng không thấy lạnh. Hai chân ngâm vào trong nước ấm, cả người cũng tự nhiên ấm lên. Tóc rối tung xoà xuống hai bên tản ra sự lười biếng cùng kiều mị không lên lời. mà ngay cả Hồng Lăng cũng hoảng hốt một chập mà nhìn nhầm, Kim Tại Trung, lại giống một người khác.

Đó là nam tử Liên Khuynh, mà không phải là Kim Tại Trung nhỏ tuổi.
Mà cậu, vốn là Liên Khuynh.

Bảo bối độc nhất của Liên tộc, khuynh quốc khuynh thành, tựa như ánh trăng.

Đạp Tuyết rót trà, đưa đến tận tay, “Hoàng phi, đây là Hoa trà an thần, sau khi uống, có thể ngủ ngon hơn.”

“Ta hôm nay rất mệt, không uống cũng có thể ngủ ngon.” Nói thì nói như vậy, nhưng Tại Trung vẫn đỡ lấy chén trà nho nhỏ nhấp một ngụm. Hương vị thơm ngọt quyện lồng, một ngụm vẫn không đủ, Tại Trung uống cạn đáy chén mới trả lại cho Đạp Tuyết. Bởi vì bản thân cử động bất tiện, cho nên Hồng Lăng phải lại gần cậu, Tại Trung cảm thấy ngại ngùng, nhưng cũng không nói gì, cho đến khi nằm vào trong chăn, cậu mới ngạc nhiên ngẩn người. Hôm nay hết thảy tựa như một giấc mộng, mà cả đời này kiếp này cậu cũng không quên.

Nhưng mà, người trong giấc mộng là hắn.

Hồng Lăng giúp Tại Trung chỉnh lại chăn đệm, xác định cậu ngủ rồi mới yên tâm đi ra ngoài, Đạp Tuyết cũng đi theo sau. Khí trời bên ngoài càng lạnh hơn mấy ngày trước, Hồng Lăng thở dài, tựa như tự nói: “Hoàng phi với Bệ hạ, cuối cùng cũng đến hết lễ rồi.”

“Bệ hạ đối với Hoàng phi là ân tình, không phải ai cũng sánh được.” Đạp Tuyết cười nói. “Tỷ tỷ đối với Hoàng phi cũng là tận tâm tận lực.”

“Ta nhận ân huệ của công chúa Liên Nhã, người là Hoàng phi, là hài tử duy nhất của công chúa, ta đương nhiên phải dùng cả tính mạng này để bảo vệ người.” Nàng mỉm cười, “Ngươi tuổi còn nhỏ, mới vào cung không lâu liền làm cung nữ dâng trà cho Hoàng thượng, coi như có bản lĩnh.”

“Hôm nay ngươi là người bên cạnh Bệ hạ, không cần khách khí với ta.” Bất chợt, Hồng Lăng lấy từ trong thân áo một cái vòng ngọc, “Đây là đồ lúc trước công chúa Liên Nhã đã thưởng cho ta, ta không hợp, mà ta thấy ngươi rất phù hợp liền đưa cho ngươi. Chỉ là…” Hồng Lăng tới gần Đạp Tuyết, ghé vào tai nói: “Sau này ở hậu cung của Bệ hạ, muội muội phải lưu tâm rồi.” Nói xong, chiếc vòng ngọc đã được nhét vào trong dây lưng của Đạp Tuyết.

“Bệ hạ chỉ có một Hoàng phi là phi tử, tỷ tỷ quá lo lắng rồi.” Tay vừa mới sờ lên vòng ngọc muốn lấy ra trả, liền bị Hồng Lăng chặn tay, Đạp Tuyết ngẩng đầu, con ngươi lặp loè nhìn thẳng Hồng Lăng.

“Bệ hạ là Quân vương, không có khả năng cả đời chỉ có mình Hoàng phi là phi tử. Ngươi cũng biết Hoàng phi tính tình thiện lương, nếu sau này có thế nào, người bị tổn thương cũng chỉ có Hoàng phi. Nể tình Hoàng phi đối với muội muội có hảo cảm, sao muội không nhận lấy?” Hồng Lăng buông tay, cười nhạt: “Ta không mong Hoàng phi có thể độc chiếm hậu cung này, Hoàng phi thiện lương không phải người trăm phương ngàn kế, chỉ là, ta muốn Hoàng phi bình an cả đời.”

Aug 7, 2015

[LK] Chương 15.1

Chương 15.1

Trong cung quên đi một người rất nhanh, bất luận người đó có phải là anh hùng hay không. Khi Tại Trung hồi cung đã là nửa tháng sau, sức khoẻ của Liên Vương có tiến triển hơn, Tại Trung cũng không dám ở Liên phủ quá lâu e ngại có người soi mói. Khi về cung, đúng lúc sáng sớm, Tại Trung nhìn sắc trời, giờ này chắc hẳn Duẫn Hạo còn đang thiết triều. Tại Trung biết rõ thói quen của Duẫn Hạo, bãi triều rồi mới ăn điểm tâm, liền sai Hồng Lăng nhanh đến Ngự thiện phòng chuẩn bị, sau đó cậu đến nơi mà Duẫn Hạo sau khi thiết triều sẽ về đó, Ngự thư phòng.

Đạp Tuyết đang ở Ngự thự phòng dọn dẹp, chuẩn bị trà nóng, đợi khi Trịnh Duẫn Hạo đến là trà nguội vừa đủ. Đạp Tuyết nhìn thấy Tại Trung khẽ khom người hành lễ, Tại Trung sắc mặt không tốt, hiển nhiên là mệt mỏi, cậu không nói gì, chỉ ngồi đợi Duẫn Hạo về. Đạp Tuyết gặp Hồng Lăng liền đánh mắt với nàng, lập tức, một chén trà nóng dâng lên cho Tại Trung tỉnh táo tinh thần.

Trà còn nóng bỏng tay, nhưng mùi thơm của trà cũng làm cho người ta cảm thấy thư thái. Hồng Lăng và Đạp Tuyết đều lui ra ngoài, Tại Trung đặt chén trà xuống thở dài. Nam nhân đứng đằng sau tiến lên cầm chặt tay cậu, “Sao mới sáng sớm đã vội vàng về rồi.”

“Nhớ ngươi.” Tại Trung tựa trong ngực Duẫn Hạo, hít một hơi sâu: “Ta đã trở về.”

Chỉ một câu “Ta đã trở về” không hiểu sao lại khiến Duẫn Hạo cảm thấy an tâm, hắn hôn lên đỉnh đầu Tại Trung, nhẹ nói một câu: “Gầy.”

“Phụ thân sức khoẻ không tốt, ta lo lắng, liền ăn không ngon ngủ không ngon. Chuyện của ca ca đả kích rất lớn đối với phụ thân…” Tại Trung mở to mắt, khẽ nói: “Duẫn Hạo, ta đột nhiên cảm thấy rất sợ hãi. Rõ ràng trong trí nhớ ta vẫn có một ca giọng nói ấm áp, hôm nay đột nhiên không còn. Sinh ly tử biệt, thật sự rất khó thay đổi, nhưng nếu có một ngày ta mất cả ngươi, vậy phải làm thế nào?” Nghĩ đến điều này, không hiểu sao Tại Trung thấy sợ hãi.

Duẫn Hạo khẽ nhíu mày, trong lời nói hơi có ý trách mắng: “Ngươi đó, chỉ biết nghĩ linh tinh. Trẫm sẽ không rời khỏi ngươi, cũng sẽ không vứt bỏ ngươi. Tại Trung, ngươi là Hoàng phi duy nhất của trẫm.”

Dỗ ngon dỗ ngọt, ngươi nói, ta tin.

Tại Trung gật đầu: “Ta tin ngươi.” Cậu mỉm cười, “Ngươi còn chưa ăn gì, ta đã bảo Hồng Lăng chuẩn bị ít đồ thanh đạm.” để Duẫn Hạo ngồi xuống, Tại Trung múc một chén cháo cho hắn. Duẫn Hạo đỡ lấy, từ từ húp, Tại Trung vẫn cảm thấy nhạt miệng, chỉ ngửi hương trà, cũng không uống ngụm nào.

Cậu đã từng ước, nếu như thời gian trôi đi mà hạnh phúc nhẹ nhàng như vậy, thật là tốt.
Ít nhất bọn họ vẫn đặt đối phương trong lòng.

Mỗi ngày Đạp Tuyết sẽ đúng giờ đi đến phường trà tự mình chuẩn bị lá trà mà Duẫn Hạo muốn uống. Từ đầu nàng không biết những thứ này, nhưng nàng vốn thông minh nên học rất nhanh, huống hồ đây là những điều cung nữ dâng trà phải chú ý. Trong trà phường có không ít các cung nữ lúc trước đã khi dễ nàng, hôm nay, thân phận Đạp Tuyết đã thay đổi, nguyên một đám cũng không dám nhìn nàng. Đạp Tuyết lắc đầu, cũng không để ý tới những cung nữ nơm nớp lo sợ này.

Ở đây có không ít nhà quan lại quyền quý tới lấy lá trà, nói ngắn gọn trà mà toàn bộ quý tộc Hoàng thành này uống đều được lấy từ đây. Nhưng chỉ có Trịnh Duẫn Hạo, thân là Thiên Đế, hắn có một mảnh vườn trà riêng, không lẫn lộn với các quý tộc khác. Đạp Tuyết đầu ngón tay nhu hoà, mân mê những chiếc lá màu sáng Mân Côi, đây là của ngoại bang tiến cống. Hái cánh hoa sau khi phơi khô có thể pha trà, cánh hoa mới thì để tắm rửa, có thể tẩy trừ mệt nhọc. Nhưng tắm rửa thường chỉ có phi tử trong hậu cung mới dùng, mà Trịnh Duẫn Hạo chỉ dùng để pha trà.

“Đem những cánh Mân côi này rửa sạch, không được phép sai sót. Hoàng phi hồi cung, đi đường mệt nhọc, Bệ hạ muốn dùng những thứ này giúp Hoàng phi đỡ mệt.” Nàng nhìn một lần, hoa đều đã nở rồi, bây giờ hái xuống ngâm trong nước là vừa.

“Không thể tưởng được Bệ hạ cũng biết để ý đến người khác.” Thanh âm trêu ghẹo chậm rãi truyền đến.

Đạp Tuyết cả kinh, quay người, là một Thẩm Xương Mân đang nở nụ cười nhẹ. Nàng cúi đầu xuống, nghi hoặc, “Đại nhân?”

“Bệ hạ gần đây luôn hỏi ta muốn phần thưởng gì, nhưng ta lại không nghĩ ra thứ gì. Vừa hay, hắn có một vườn trà tốt, ta liền đến xem, tiện thể mang một ít về.” Xương Mân khẽ cười, “Ta mới trở về cũng không rõ trà bây giờ thế nào, ngươi làm cung nữ dâng trà có lẽ lâu rồi, hẳn biết loại nào tốt loại nào không, chẳng ngại thì nói cho ta biết, ha ha.”

“Vườn trà của Bệ hạ đều là loại trà thượng đẳng, làm gì có loại nào không ngon.” Đạp Tuyết cười rộ lên.

Xương Mân gật đầu, dáng vẻ giảng giải: “Điều này cũng đúng, thế ta có thể ngắt tuỳ ý rồi.” Nói xong Xương Mân liền tự mình hái.

“Chờ một chút!” Bất chợt, Đạp Tuyết gọi gấp, đến trước một loại trà màu xanh tươi mới: “Đây là loại trà mới được tiến cống mấy tháng trước, có tác dụng làm giảm mệt mỏi hiệu quả, đặc biệt đối với người phải suy nghĩ nhiều như Bệ hạ cùng Đại nhân. Ngoài ra, Đại nhân có thể dùng thêm thứ này, có thể khiến tinh thần thoải mái, khi rảnh rỗi có thể đem hoa trà ra thưởng thức cũng có tư vị khác biệt. Hương vị thanh thoát, cho nên Đại nhân chắc hẳn sẽ thích.” Nàng lại chỉ vào một loại hoa màu tím khác.

“Đây là hai loại trà rất hiếm trong vườn trà, rất quý. Ngươi nói với ta như vậy sẽ khiến Bệ hạ nghĩ ngươi trông coi không tốt.” Nói như nói đùa, Xương Mân hơi nhếch miệng cười, khuôn mặt tuấn dật cười thật là đẹp, “Ta liền muốn hai loại trà này rồi.”

Ánh sáng dịu nhẹ, Đạp Tuyết mỉm cười, phong tình vô hạn.

Nàng cúi đầu, mỉm cười, như tiên cảnh nhân gian. Năm đó, cũng tại một nơi như thế này, Thiên Diên ngoái đầu lại, mỉm cười.

Xương Mân thất thần một lát, sau liền thu hồi ánh mắt của mình. Y quay người, đánh mắt nhìn những kỳ trân dị bảo trong vườn trà, chậm rãi tận hưởng hương thơm thoang thoảng, “Mỗi ngày tới nơi đây ngửi chút mùi thơm này liền cảm thấy thoải mái cả thể xác và tinh thần rồi.”

“Nô tỳ cũng nhận được ân điển của Bệ hạ, ngày ngày tới nơi này.” Ánh mắt Đạp Tuyết khẽ liếc sang gương mặt của Xương Mân bên cạnh, bất giác đỏ mặt.

Có thể lấy được hai loại trà này, Xương Mân cũng đã hài lòng, nhưng cũng chỉ hái lấy một ít, cũng không muốn lấy thêm các loại trà khác nữa. “Hôm nay đa ta.” Sau đó xoay người rời đi, Đạp Tuyết đưa mắt nhìn theo bóng hình đó đến si ngốc. Vốn là cho rằng bản thân sẽ không nghĩ nữa, không hy vọng xa rời nữa, nhưng hôm nay Đạp Tuyết mới phát hiện nàng rốt cuộc có bao nhiêu mê luyến, rõ ràng đó là nam nhân mà mẫu thân yêu thương, lại thời thời khắc khắc ghi tạc trong lòng nàng.

Nếu như cuộc đời này có thể dành trọn trái tim chờ đợi một người như vậy, nàng cũng không hối hận.

“Mẫu thân, nếu như có thể, con gái người cũng muốn dấu trong lòng cả đời.” Nàng thì thào rất nhỏ, cơ hồ còn rơi lệ.

Sau lưng có một nô tài gọi nàng, cánh hoa Mân Côi đã hái xong. Đạp Tuyết chớp mắt, điều chỉnh tâm tình, quay người lại đã một bộ dạng lạnh nhạt, “Đã biết, các ngươi đem những thứ này đến cung Bồng Lai. Trước khi Hoàng phi trở lại phải chuẩn bị tốt tất cả, tránh mất thời gian của người.”

“Tỷ tỷ, Bệ hạ mới cho người đến truyền lời, nói là những thứ này trực tiếp đem đến tẩm cung của Bệ hạ.”

Nghĩ là Hoàng phi ở lại tẩm cung của Thiên Đế nghỉ ngơi, Đạp Tuyết liền gật đầu.

Đến khi Tại Trung tỉnh lại, đã quá trưa, cậu mở to mắt nhìn, đập vào mắt chính là chiếc màn rủ xuống. Đây không phải là tẩm cung của cậu, đầu vẫn hơi nhức, cậu liền nằm xuống một lúc rồi ngồi dậy. Mơ hồ nhìn xung quanh một vòng mới phát hiện đây là tẩm cung của Duẫn Hạo. Vừa rồi cậu còn ngủ ở đây, dụi dụi mắt, còn chưa kịp phản ứng liền rơi vào một cái ôm lớn đầy ấm áp.

“Tỉnh?”

“Uhm.” Tại Trung khàn khàn giọng trả lời.

“Vừa kịp, bây giờ tắm xong liền dùng cơm trưa.” Hôn hôn lên lông mi Tại Trung, “Đứng lên đi, nô tài vừa chuẩn bị xong, chỉ còn đợi ngươi tỉnh thôi.” Duẫn Hạo đối với cậu sủng ái như thế nào, trong cung ai cũng có thể nhìn ra được, mặc dù ngay cả Trịnh Duẫn Hạo cũng không biết mình rốt cuộc đã yêu cậu chưa hay chỉ mới yêu thích nhất thời. Tại Trung mỉm cười, tuỳ ý để Duẫn Hạo nắm tay cậu, sầu khổ giữa lông mày cũng tan đi rất nhiều.

Dục trì trong tẩm cung của Duẫn Hạo lớn nhất trong Hoàng cung, cũng không khác với dục trì ở nơi khác nhiều lắm. Nhưng mà viền dục trì được dát vàng, đường vân tinh xảo, mà ngay cả con rồng trên cột cũng rất sống động. Dục trì nước nóng, trôi đầy cánh hoa thơm ngát, Tại Trung cúi đầu nhìn, cười nói: “Đây là cánh Mân Côi.”

“Bản vương còn muốn cho ngươi kinh hỉ, không ngờ ngươi còn nhận ra.” Duẫn Hạo biết Tại Trung từng ở thế giới có không ít thứ độc đáo, cũng không nói thêm gì, chỉ cười nói. “Ngươi cứ từ từ ngâm mình trong dục trì đi, có gì cần liền sai nô tài. Trẫm đi ra ngoài xem tấu chương.” Nói xong, Duẫn Hạo liền quay người định rời đi, chỉ là Tại Trung đã giữ chặt ống tay áo của hắn, sau tai ửng đỏ. Duẫn Hạo dừng một chút, lại nói: “Ngươi đi đường mệt nhọc, thư gian một chút sẽ đỡ mệt.”

“Ở bên cạnh ta.” Lúc nói ra chữ kia, mặt Tại Trung đỏ ửng lên.

Duẫn Hạo không nhìn thấy biểu lộ của Tại Trung vì lớp sương mù dầy đặc, nhưng cũng đoán được cậu đang thẹn thùng.

“Bồn tắm lớn như vậy, ta ở đây, ngươi ở bên kia, không có gì đáng ngại.” Tại Trung buông tay ra. “Ta biết Mân Côi ở đây cũng là thứ quý giá, một mình ta ở trong cái hồ lớn như vậy thật lãng phí, ngươi ở đây, ta cũng có người nói chuyện.” Đôi mắt cậu mờ mịt trong sương mù, có chút không thật, như minh châu, Duẫn Hạo ngẫm nghĩ một lát, cuối cùng vẫn không kháng lại được ánh mắt tha thiết đó.

“Cũng được.” Duẫn Hạo dứt lời, tháo dây cột tóc của Tại Trung.

Thế nhưng Tại Trung đã không phát hiện ra chút dị thường, gương mặt tái nhợt lúc này hồng lên không ít, không biết là thẹn thùng hay là do hơi nước quá nóng. Cậu nhìn vào đôi mắt của Duẫn Hạo, nhướn người lên hôn nhẹ môi hắn, cọ cọ, sau đó hạ người xuống. Cho nô tài lui xuống, Tại Trung đi đến bên thành trì, cởi y phục. Vì bình thường tắm rửa, cậu cũng không thích có người bên cạnh, cho nên đám nô tài để lại quần áo liền ra ngoài. Nước ấm trong hồ cùng với hương hoa Mân Côi khiến Tại Trung không thấy rõ Duẫn Hạo đối diện.

Khi bỏ kiện áo mỏng cuối cùng trên người, Tại Trung tựa ở bậc cầu thang, nhắm mắt lại. Tiếng nước khẽ động, cậu biết Duẫn Hạo cũng xuống rồi, cách nhau vài mét lại không rõ đối phương đang ở vị trí nào, sương mù như vậy, mờ ảo như vậy lại khiến người ta yên tâm.

“Duẫn Hạo” Tại Trung khẽ gọi.

“Hửm?” Duẫn Hạo lên tiếng.

“Rất thoải mái, Duẫn Hạo.” Cậu lại nói.

“Đúng vậy.”

Tại Trung mỉm cười, điệu bộ ôn nhu. “Hơi nước dày quá, ta không nhìn thấy ngươi rồi.”

“Nhưng trẫm vẫn thấy ngươi.” Duẫn Hạo cười rộ lên.

“Thật sao?” Nghĩ nghĩ, Tại Trung lại phản bác, “Gạt người? Nhất định là không thấy…”

“Thật.”

“Ta không tin, ngươi gạt người.”


“Này trẫm tới đó, nhắm mắt lại đi.” Duẫn Hạo đứng dậy, gợn nước nhộn nhạo, tạo ra âm thanh vô cùng kích thích, “Không được mở mắt, trẫm có thể tìm được ngươi.”

-----
Đoạn sau có H, mình cứ tưởng truyện này không có H cơ, ố ồ ~~

[RLYJ10Y] Chapter 59

Chapter 59
Cuộc trò chuyện sau những lời này liền dừng lại.
Kim Junsu rất yên lặng ngồi một bên, mắt dò xét nhìn Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong cũng ngồi xuống ghế, cúi đầu, mắt nhìn chằm chằm một chỗ mà ngẩn người.
Những lời này quả thật không thích hợp nói ra lúc này, huống chi nhiều năm qua, Kim Jaejoong chưa từng buông tâm bệnh của mình. Kim Junsu lại đào sâu vết thương của cậu, để nó bại lộ dưới ánh trăng, Kim Jaejoong sao chịu được.
Biết rõ làm như vậy cuối cùng chỉ khiến Kim Jaejoong phát bực, Kim Junsu vẫn không chùn bước tiếp tục, đây không phải là phong cách xử sử trước sau như một của Kim Junsu. Cậu sống rất rõ ràng thẳng thắn, chẳng bao giờ nói hươu nói vượn, một khi cậu đã nói như vậy, vậy nhất định là vì cậu nghĩ như vậy.
Vậy nên, cậu nhóc đang cố ý.
Bọn họ làm anh em đã sắp hai mươi năm, sao có thể không hiểu nhau? Kim Jaejoong tỉnh táo lại liền nhận ra ý đồ của Kim Junsu. Cậu cúi đầu không nói lời nào, vì biết rõ nói thêm nữa, mình cũng chẳng được gì. Kim Junsu không phải Shim Changmin, không phải người chỉ cần Kim Jaejoong qua loa mấy câu là xong.
Kỳ thật cậu cũng không quan tâm xem nguyên nhân thật sự của việc Shim Changmin bị cậu qua loa là gì, thực chất hoàn toàn là do không muốn dây dưa với cậu, vậy nên coi việc nhận thua là cách giải cứu bản thân.
Kim Junsu đột nhiên đứng dậy, vào WC rửa tay, lúc đi ra còn cầm theo hai chiếc khăn giấy nghiêm túc lau tay, lau xong liền vứt vào trong thùng rác.
“Hyung, có mấy lời kỳ thật em vẫn muốn nói với anh. Anh nghe em nói trước đã, đừng tức giận.”
Kim Jaejoong vẫn ngồi yên, không làm gì cũng không trả lời.
Kim Junsu coi như là cậu ngầm đồng ý, đi đến bên cạnh Kim Jaejoong ngồi xuống: “Yunho hyung là người như thế nào thì anh rõ nhất, lúc trước anh lựa chọn anh ấy hẳn đã đoán được hậu quả. Kỳ thật em không rõ vì sao Yunho hyung còn có thể quay trở lại tìm anh, trong lòng em anh ấy chính là dạng người cả đời đều sống rất quy củ, cuối cùng lại bị chính bản thân mình bức tử. Nhưng mà lại nói, loại người này sẽ vì anh mà thay đổi suy nghĩ của mình thật sự không dễ dàng. Chỉ có thể nói lựa chọn lúc trước là đương nhiên, hiện tại vãn hồi mới là ngoài dự đoán của mọi người.”
Kim Jaejoong mặt không thay đổi thản nhiên nói: “Đúng, em nói đúng, vậy nên anh hiện giờ biết rõ anh và cậu ta là người của hai thế giới, anh biết rõ mình sai rồi, anh về sau không dám nữa được chưa?”
“Anh đừng cực đoan như vậy có được không?”
“Anh từ trước tới giờ vẫn như vậy.”
Kim Junsu đột nhiên cảm thấy mình không thể nào tiếp tục nói chuyện với Kim Jaejoong nữa. Người này lúc nào cũng như vậy, lúc không có việc gì thì là người anh trai tốt nhất thế giới, một khi bị tổn thương liền trốn vào một góc, không cho người khác nhìn thấy vết thương của anh, càng không cho phép người khác nhắc tới. Kỳ thật dưỡng thương cần phải giữ vững tâm trạng tốt, sợ nhất là việc giấu bệnh sợ thầy.
“Chúng ta có thể nói chuyện hoà thuận một chút được không?”
Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn cậu, biểu cảm rất phức tạp, cậu chỉ đồ ăn khuya trên bàn, hỏi: “Còn ăn nữa không? Không ăn anh dọn.” Nói xong không đợi Kim Junsu trả lời liền đi dọn dẹp bàn.
Sức ăn của hai người dù lớn cũng không ăn hết nhiều đồ ăn như vậy, trên bàn còn rất nhiều món ngay cả nắp hộp cũng chưa mở, cứ như vậy bị Kim Jaejoong ném toàn bộ vào thùng rác. Từng hộp đồ ăn này, tựa như hàng loạt ký ức, Kim Jaejoong không dám mở, kiên quyết vứt bỏ toàn bộ.
Chỉ là đồ ăn thì có thể vứt, kí ức sao có thể nói vứt là vứt được.
Kim Jaejoong dọn dẹp bàn xong, vào phòng bếp gọt một đĩa hoa quả cho Kim Junsu ăn. Kim Junsu trong lòng biết chủ đề hôm nay đến đây là chấm dứt, cũng không nói gì thêm. Không lâu sau, hai anh em lại khôi phục bầu không khí vui vẻ lúc trước, vừa ăn hoa quả vừa xem TV.
Chừng hơn 11 giờ, Kim Junsu chuẩn bị về nhà, Kim Jaejoong ra cửa tiễn cậu, Kim Junsu chống tay vào tủ giày mà đi giày, đột nhiên nói: “Ngày kia cùng đi Bắc Kinh đi, dù sao anh cũng không có việc gì, ra ngoài giải trí đi.”
Kim Jaejoong tựa vào tường, khoanh tay thản nhiên nói: “Không đi.”
“Lâu lắm rồi hyung không đi chơi với em, em thật vất vả mới có một kỳ nghỉ! Dù sao anh yên tâm, em chắc chắn sẽ không nói cho Yunho hyung, em chỉ nói như vậy với anh thôi.”
Kim Jaejoong liếc cậu một cái, ánh mắt kia cười mà như không cười, như thể Kim Junsu muốn nói gì cậu cũng biết cả.
Kim Junsu bị cậu nhìn đến da đầu run lên, thầm than mình xui xẻo, sao lại chạy tới tự rước nợ vào thân. Nhưng mà lời đã nói đến mức này rồi, bỏ dở nửa chừng thì rất đáng tiếc.
“Được rồi, em nói thật.” Kim Junsu đóng cửa cậu vừa mở ra, đứng thẳng nghiêm mặt nói: “Kỳ thật coi như là em xin anh một vai diễn, trong phim mới sắp xếp cho Tiễn Chanh một vai khách mời được không? Hyung, anh cũng biết em với cô ấy gần như không được gặp nhau, mấy tháng mới gặp một lần, mỗi lần gặp lại thì lại thấy rất xấu hổ, coi như là anh đang giúp em được không!”
Kim Jaejoong không nghĩ tới cậu sẽ nói như vậy, hơi kinh ngạc: “Gặp nhau mà xấu hổ thì thôi đừng gặp nữa.”
“Anh là cao thủ giang hồ, sống thanh tâm quả dục được, em vẫn cần đời sống tình cảm chứ!”
“Vậy sao? Anh tưởng em chỉ cần có bóng đá là đủ rồi.”
Kim Junsu cảm thấy đây là một sự vũ nhục nhân cách, là hành vi cần phải lên án mãnh liệt, vì vậy mất hứng tháo giày ra, trực tiếp đi tới phòng ngủ.
Kim Jaejoong không biết cậu muốn làm gì, đi theo hỏi: “Em không về nhà nữa à?”
“Không đi, hôm nay sẽ chiếm giường của anh!”
May mắn Kim Junsu khi về nhà đã tắm rửa qua, bằng không nếu cả người toàn mồ hôi mà nằm đó, Kim Jaejoong nhất định sẽ bóp chết cậu.
Kim Jaejoong cầm một bộ đồ ngủ mới ném cho cậu, giục cậu đi tắm rửa. Kim Junsu ngồi trên giường thay quần áo luôn, không chút ngại ngùng, cởi quần áo ra liền trực tiếp vứt xuống đất, sau đó ngã xuống giường chuẩn bị ngủ.
Cậu kỳ thật đã mệt lắm rồi, nếu không phải vẫn nhớ thương chút việc đang hợp tác với Park Yoochun, cậu hiện tại chắc chắn đã ngủ như chết trên giường lớn nhà mình.
Kim Jaejoong đi qua bắt lấy cánh tay cậu, dùng sức kéo: “Dậy! Không tắm thì không được ngủ trên giường của anh.”
Kim Junsu chơi xấu, miệng ừ ừ lầm bầm, giả bộ như rất buồn ngủ: “Ah ah ah, đừng sạch sẽ như vậy có được không! Em ở nhà đã tắm rồi, rất sạch sẽ, thật sự rất sạch sẽ!”
“Không được, hiện tại đi tắm đi.”
Kim Junsu giả bộ như không nghe thấy, mặc Kim Jaejoong kéo tay mình mà tiếp tục ngủ.
“Kim Junsu!”
Kim Junsu mặc kệ cậu, mất hứng lăn đến bên kia giường: “Anh không giúp em theo đuổi bạn gái, vậy mà còn muốn em giúp anh tắm rửa, còn lâu em mới đi.”
Kim Jaejoong thật sự không chịu được Kim Junsu chơi xấu, điểm này chắc chắn là anh em ruột với Jung Yunho.
Cậu đứng cạnh giường, lạnh lùng nhìn Kim Junsu. Kim Junsu đợi một lát chợt nhận ra không ổn, quay người lại liền đụng phải ánh mắt của Kim Jaejoong. Nói thế nào thì Kim Jaejoong cũng là anh, cứng đối cứng thì Kim Junsu tuyệt đối không dám, nhưng mà làm nũng thì lại được Park Yoochun truyền thụ lại toàn bộ, tuy cậu vẫn rất xem thường tính thích làm nũng của Park Yoochun.
“Hyung!”
Kim Jaejoong ngay cả chút biểu cảm cũng không có, lạnh lùng nói cho cậu biết: “Anh nói anh không đi.”
“Ai… Anh đừng nghiêm túc như vậy mà!” Kim Junsu đột nhiên cảm thấy chuyện này hơi khó giải quyết: “Em nói toàn bộ đều là thật mà, anh cũng đâu phải không biết tính mẹ em, gần chục năm nay suốt ngày sắp xếp xem mắt cho em, em thật sự chỉ muốn mẹ yên tâm thôi.”
Kim Jaejoong nhìn chằm chằm Kim Junsu, ánh mắt quét qua lại trên mặt Kim Junsu ít nhất 5 lần, mãi sau mới buông xuống đề phòng, nói: “Thật sự muốn theo đuổi Tiễn Chanh?”
Kim Junsu không dám có bất kỳ biểu lộ gì, chỉ nhẹ gật đầu.
Kim Jaejoong nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra thì nhặt quần áo mà Kim Junsu ném xuống đất, quay người đi ra ngoài: “Đi tắm đi.”
Kim Junsu sửng sốt đôi chút, nửa ngày sau mới hiểu được ý của Kim Jaejoong, lập tức nhảy xuống giường đuổi theo, “Hyung, anh đồng ý à? Cùng đi nhé?”
“Nếu không tắm thì em ra ghế salon ngủ cho anh!” Kim Jaejoong ném quần áo vào trong sọt đựng, thấy cậu còn đứng đó, nhịn không được lại thúc giục một câu: “Nhanh lên!”
Kim Junsu cười hì hì chạy tới phòng tắm, đóng cửa xong thì thu lại nụ cười, thở phào một hơi.
Ngày hôm sau Kim Junsu liền chạy đi tìm Park Yoochun vơ vét tiền máy bay, kết quả bị Park Yoochun trả đũa, trước mặt thư ký đòi cậu quà đầy tháng cho con trai.
Đây là con trai đầu lòng của Park Yoochun, làm bạn tốt nếu không tặng quà thì thật sự rất mất mặt. Kim Junsu bị ép tới xám xịt chỉ ăn vạ Park Yoochun được một bữa cơm trưa, buổi chiều liền tự mình chạy đi dạo mấy cửa hàng mua quà cho con nuôi ngay cả mặt mũi cũng chưa thấy.
Buổi tối về đến nhà, Kim Junsu ôm laptop vừa chơi game, vừa kể lể trách mắng Park Yoochun. Kim Jaejoong ngồi trên ghế salon xem tivi, câu được câu không đáp lời, ngoài miệng vẫn nở nụ cười, rõ ràng không đặt lời phàn nàn của Kim Junsu trong lòng. Hai người này mười mấy năm trước đã thích cãi nhau, chục năm sau vẫn chẳng thay đổi, ngoài miệng thì nói đối phương không ra gì, kỳ thật trong lòng rất tán thưởng đối phương.
Vé máy bay từ Seoul đến Bắc Kinh cuối cùng vẫn là Park Yoochun mua, còn tự mình đưa tới cửa. Nhưng mà gã nhớ thương con trai, ở lại một lúc liền về luôn.
Kim Jaejoong chỉnh lý mấy bộ trang phục, nhét vào trong balo du lịch loại nhỏ. Cậu mấy năm nay sớm đã không trang điểm, lúc đi ra ngoài chỉ đeo mỗi kính râm, khuôn mặt mộc càng lộ rõ làn da tái nhợt.
Kim Junsu còn đơn giản hơn cậu, ngay cả balo cũng không mang, một bộ đồ ngủ một bộ để thay, toàn bộ nhét vào trong balo của Kim Jaejoong. Lúc đi ra sân bay cậu chỉ cầm theo mỗi một chiếc túi xách tay, hai người đi song song, hai chiếc mũ lưỡi trai, hai chiếc kính râm to đùng, tuy mặc đơn giản nhưng vẫn nổi bật mười phần.
Chuyến bay của hai người là buổi sáng, lúc đến Bắc Kinh thì cũng là giờ ăn trưa.
Kim Jaejoong gọi điện cho trợ lý ở Bắc Kinh của cậu đánh xe tới. Kim Junsu lên xe liền gọi cho Tiễn Chanh, hàn huyên chừng bốn năm phút mới cúp.
Kim Jaejoong tựa lưng vào ghế ngồi, bị bộ dạng của cậu chọc cười, tâm trạng không tệ lắm hỏi thăm: “Sao vậy? Khi nào Tiễn Chanh quay xong?”
Kim Junsu sắc mặt ngưng trọng: “Xong việc rồi, nhưng mà hôm nay trợ lý cô ấy có việc, sáng nay cô ấy đi nhờ xe người khác đến trường quay. Có lẽ tạm thời không ra được, vẫn là chúng ta đi qua đón cô ấy đi.”
Kim Jaejoong sắc mặt trầm xuống, ánh mắt lập tức lạnh lùng.
“Cô ấy hôm nay chỉ có một cảnh, trợ lý có việc nên xin nghỉ một ngày, nếu không hyung, anh đến nhà hàng đợi bọn em, tự em đi đón cô ấy.” Kim Junsu biết rõ cậu hiểu lầm, vội vàng bổ sung thêm một câu: “Lúc này mà để cô ấy tự lái xe ra thì không hay lắm.”
Vừa nghe những lời này, sắc mặt Kim Jaejoong rõ ràng hoà hoãn hơn nhiều. Kim Junsu nói có lý, theo đuổi bạn gái thì phải ra sức biểu hiện, nếu thật để phụ nữ tự mình lái xe, vậy từ bỏ đi là vừa.

Kim Jaejoong đeo tai nghe lên, chuẩn bị nghe nhạc rồi ngủ bù, nghiêng người nằm xuống xong, thản nhiên nói: “Đi đón đi, cùng đi luôn.”

Aug 6, 2015

[RLYJ10Y] Chapter 58

Chapter 58
Kim Jaejoong khóc rất lâu, nước mắt rơi rất nhiều, nhưng giọng vẫn cố gắng đè nén. Cậu biết rõ Jung Yunho nhất định nghe được, chỉ là lúc này cậu không thèm quan tâm xem nếu bị Jung Yunho nghe thấy thì ra sao. Nghe thì cứ nghe, đây cũng không phải lần đầu cậu rơi nước mắt trước mặt Jung Yunho.
Từ khi hai người một lần nữa hợp tác, mặt yếu ớt của Kim Jaejoong luôn bị Jung Yunho bắt gặp, không biết là trùng hợp hay là ý trời, lúc ngã lòng, lúc phát bệnh, ngay cả lúc cảm xúc suy sụp mà khóc lớn đều ở trước mặt anh.
Vì vậy Kim Jaejoong khóc ở một đầu, đầu kia điện thoại Jung Yunho lặng yên nghe. Không biết là bao lâu sau, nước mắt Kim Jaejoong mới dần dần bớt, cậu hít một hơi thật sâu.
“…Tớ rất nhớ cậu.” Jung Yunho im lặng một lúc lâu lại đột nhiên lên tiếng, nhưng chỉ nói một câu không đầu không đuôi. Giọng của anh vừa trầm vừa thấp, lại cất chứa một cảm xúc không nói lên lời.
Kim Jaejoong trả lời, cậu vứt điện thoại trên xe, mở cửa xuống xe.
Con đường này tán cây rất rậm rạp, đi trên lối đi bộ mà gần như không thấy bóng của mình. Cậu cũng không đi xa, chỉ dọc theo từng cây cành lá sum xuê mà chậm rãi đi.
Lúc này đã hết hè, buổi tối gió bắt đầu mát hơn, áo khoác của Kim Jaejoong còn trên xe, tối đầu thu, áo phông mỏng ngắn tay gần như không ngăn được gió.
Đi hết nửa con phố, Kim Jaejoong đứng ở đầu đường, bên cạnh một chiếc biển quảng cáo. Phía trước chính là ngã tư đường, đèn xanh đèn đỏ vẫn theo quy luật chuyển đổi liên tục, nhìn xung quanh, cũng chỉ có mình cậu.
Kim Jaejoong hai tay đút túi áo, rụt rụt vai ngẩng đầu nhìn trời. Hai bắp tay to khoẻ vì dùng sức nên cơ bắp hiện lên rất rõ, từ xa nhìn quả thật là một hình thể tuyệt vời.
Khóc xong thực sự rất dễ chịu.
Lâu lắm rồi Kim Jaejoong mới có thể không chút kiêng nể mà bộc lộ tâm trạng của mình như vậy.
Cậu ngẩng đầu nhìn sao, lát lại cúi đầu nhìn bóng mình do đèn đường tạo nên.
Trôi nổi phập phồng hai mươi năm qua dường như dồn hết vào trong chiếc bóng này, ánh sáng cùng bóng tối là hai mặt của bản thân cậu. Cậu cứ lẳng lặng nhìn nửa đời trước của mình, nương theo chăm chú trong mắt, lông mày cậu dần dần nhíu lại, để lộ vẻ tang thương thống khổ. Nhưng không lâu sau, sự đau đớn kia lại tự biến mát.
Cậu dù sao cũng là Kim Jaejoong, thượng đế lúc nào cũng công bằng.
Cậu có việc không làm được, vậy nhất định sẽ có nhiều tiếc nuối.
Dạo bước xong, Kim Jaejoong một lần nữa quay trở lại xe, điện thoại vẫn đang trong trạng thái gọi điện.
Kim Jaejoong đóng cửa xe, cầm điện thoại đưa lên tai: “Cậu vẫn ở đó à.” Giọng cậu không thể nói rõ là tốt hay không tốt, chỉ là trong đó còn mang theo chút thân thiết.
Jung Yunho bị cậu bỏ mặc lâu như vậy mà không hề tức giận, chỉ dùng giọng rất dịu dàng nói với cậu: “Tớ lo lắng.”
Kim Jaejoong chỉ cảm thấy trong lòng đột nhiên ấm áp vô cùng, dù lý trí muốn ngăn cản cũng không được.
Cậu dùng một tay thắt dây an toàn, sau đó khởi động xe: “Giờ tớ chuẩn bị lái xe rồi.”
“Về nhà à? Giờ cậu có đói bụng không? Nhớ mua đồ ăn khuya mang về.”
Kim Jaejoong nở nụ cười nhẹ: “Ừ.”
Nghe đối phương cúp điện thoại, Jung Yunho mới vui vẻ buông điện thoại xuống, sau đó vẫn nắm chặt trong tay, hồi lâu không cất lại vào túi áo.
Chỗ anh quay phim là một trường quay ở Trung Quốc, hoàn cảnh coi như không tệ, khi không có cảnh quay, anh thường ngồi đợi ở khu nghỉ ngơi của mình. Tiễn Chanh hôm nay đúng lúc ở trường quay, nhưng rõ ràng không được thảnh thơi như Jung Yunho. Bọn họ một người là vua màn ảnh, một người là diễn viên mới vào nghề chỉ có kinh nghiệm một bộ phim, đúng như Kim Jaejoong nói, cô vậy mà còn dám nhận đóng phim.
Lúc Jung Yunho gọi điện, Tiễn Chanh ngồi trên ghế salon cách đó không xa đọc kịch bản, vốn đang lo lắng vô cùng, lại vì nghe thấy Jung Yunho gọi tên “Jaejoong” mà trở nên hết sức chăm chú.
Về phần cô hết sức chăm chú làm gì, đương nhiên là hóng chuyện rồi, trên đời này thật sự không có mấy người phụ nữ không thích hóng chuyện, dù là minh tinh cũng không ngoại lệ.
Thời gian này, quan hệ của cô và Kim Junsu bị truyền thông đồn thổi xôn xao, Jung Yunho không thể nào không để ý đến cô, huống chi lúc trước còn từng hợp tác. Chỉ là khi Jung Yunho gọi điện thoại rất chăm chú, ngay cả Tiễn Chanh chạy tới gần mình cũng không để ý.
Vì vậy khi anh buông điện thoại xuống, ý thức được gần đó có người nghe lén, Jung Yunho lặng yên dùng đuôi mắt liếc qua, ánh mắt sắc bén, nhìn thấy người tới thì nhanh chóng bình tĩnh lại.
Anh lúc nào cũng có thể dễ dàng điều khiển tất cả cảm xúc của mình, như thể trời sinh đã là một nhà ngoại giao.
Tiễn Chanh thấy anh phát hiện, vì vậy lui ra sau một bước, nở nụ cười thân thiết: “Yunho oppa hôm nay có mấy cảnh.”
“Hai cảnh.” Jung Yunho ngồi thẳng người, cười cười dùng tiếng Trung càng ngày càng tiến bộ trao đổi với cô: “Em thì sao? Anh thấy em vẫn đọc kịch bản, khẩn trương à?”
Nói đến đây, sắc mặt Tiễn Chanh thoáng cái xanh mét, đau khổ ôm đầu: “Em nghĩ lần này em xong đời rồi, thật sự rất hoài niệm phương pháp quay phim của đạo diễn Kim, sáng nay ở trường quay B quay một cảnh hơn 10 lần mà vẫn chưa đạt.” Lúc nói chuyện phiếm thì cô vẫn sẽ gọi Kim Jaejoong là đạo diễn Kim, đủ để thấy địa vị của Kim Jaejoong trong lòng cô cao thế nào.
“Không sao đâu, tập luyện nhiều là ổn thôi.” Jung Yunho rất thân thiết an ủi cô, trong lòng lại nhớ tới câu nói khinh bỉ vừa rồi của Kim Jaejoong “Cô bé vẫn dám đóng phim à”. Nghĩ vậy, Jung Yunho đột nhiên muốn cười, hơn nữa khoé miệng đã đi trước một bước cong lên. Đợi đến lúc anh ý thức được mình đang cười, anh kỳ thật đã cười rất lâu.
Kịch bản của Jung Yunho là kịch bản chung cùng kịch bản những cảnh của riêng anh in gộp thành một tập, trong đó cũng có phần diễn của Tiễn Chanh, nhưng mà vì gần như không có cảnh đối diễn, Jung Yunho lúc trước cũng không quá để ý. Nếu là quen biết cũ, lại có Kim Junsu ở giữa, Jung Yunho không thể nào khoanh tay đứng nhìn. Dù sao khi anh mới bắt đầu đóng phim cũng từng bị mắng là diễn xuất quá giả tạo quá kém, bởi vậy đây gọi là đồng cảm.
Jung Yunho làm bạn diễn của cô, Tiễn Chanh vẫn diễn không tốt lắm. Jung Yunho cuối cùng không biết làm sao, đành phải thế vai nhân vật của Tiễn Chanh, diễn cho cô xem, Tiễn Chanh lúc này mới xem như nắm bắt được vài kỹ xảo.
“Đúng rồi, Yunho oppa có biết ngày kia Junsu oppa sẽ đến tham ban không?” Tiễn Chanh từ khi quen với nhóm người Hàn Quốc bọn họ cũng bắt đầu học cách nói chuyện của con gái Hàn Quốc. Nếu ở Trung Quốc, làm gì có ai gọi bạn trai mình là ca ca, Tiễn Chanh mỗi lần gọi đều cảm thấy rất kỳ dị.
Jung Yunho rất nể tình ra vẻ ngạc nhiên, lắc đầu tỏ vẻ không biết. Kỳ thật anh căn bản không thèm để ý những điều này, người đến là Kim Junsu chứ có phải Kim Jaejoong đâu, hơn nữa Kim Junsu đã đến trường quay, đoán chừng sẽ đi ăn cơm riêng hai người với cô nhóc kia thôi.
Tiễn Chanh trước khi đi cố ý hỏi anh: “Ngày kia Yunho oppa có muốn ăn cơm cùng không?”
Jung Yunho khoát khoát tay: “Anh không đi quấy rầy đâu, hai đứa gặp thì ít mà xa thì nhiều, đi chơi riêng cho vui.”
Jung Yunho chỉ đơn thuần không muốn làm bóng đèn mới nói như vậy, chỉ là hai ngày sau liền hối hận vô cùng.
Hôm nay cũng là ngày công diễn cuối cùng trên toàn châu Á của vở kịch mà Kim Junsu đóng vai chính. Vừa diễn xong, công ty liền lập tức cho cậu nghỉ một tuần lễ, bận rộn ba tháng gần như khiến cậu mệt đến không thở nổi, ngay cả có việc lớn như việc Park Yoochun có con, cậu cũng không thể nào bứt ra được.
Cậu về nhà tắm rửa xong liền vội vã gọi điện cho Kim Jaejoong, hơn nữa lúc cậu gọi cho Kim Jaejoong, kỳ thật cậu đã trên đường tới nhà Kim Jaejoong rồi.
Kim Jaejoong cũng vừa về nhà, hơn nữa cũng rất nghe lời đi mua đồ ăn khuya về. Cậu có một thói quen, bất kể là mua đồ ăn hay đồ uống, lúc nào cũng thích mua thật nhiều món, số lượng cũng nhiều, kỳ thật một mình cậu căn bản không thể nào ăn hết.
Đồ ăn bày hết trên bàn trà, Kim Jaejoong liền đi phòng tắm tắm rửa, lúc tắm xong đi ra liền nghe được tiếng chuông cửa vội vã của Kim Junsu.
“Oa! Đồ ăn khuya phong phú thế!” Kim Junsu vừa vào cửa liền nhào tới ghế salon mà cảm thán, một bàn đồ ăn này rất hợp khẩu vị cậu, vì vậy lập tức ngồi xuống chuẩn bị ăn, không chút ngại ngùng: “Hyung lúc nào cũng rất tri kỷ, biết em vừa xuống máy bay còn chưa ăn cơm tối. Nhưng mà đồ ăn hơi nhiều, lần sau mua ít thôi.”
Kim Jaejoong rót cốc nước cho cậu, ngồi xuống bên cạnh, thuận tay đoạt lấy đôi đũa, sau đó lại cầm đôi mới đưa cho cậu: “Không phải chỉ có mình em chưa ăn cơm tối, cùng ăn đi.”
Kim Junsu không rảnh bận tâm đến mấy việc đó, đói bụng cả đêm hiện giờ lại có đồ ăn liền càn quét liên tục, “Kịch bản anh viết xong chưa? Công ty cho em nghỉ một tuần, ngày mai đến nhà Park Yoochun xem em bé của cậu ta đi!”
“Kịch bản gần như xong rồi, chỉ là đang sửa sang lại đôi chút.” Kim Jaejoong đột nhiên nghĩ đến điều gì, đổi giọng, nhướn mày nhìn Kim Junsu: “Anh phải hỏi trước đã, đến lúc đó em có thời gian không? Tuy đất diễn không nhiều lắm, nhưng lần này em tuyệt đối không được vắng mặt.”
Kim Jaejoong lúc này mới yên tâm, nhận ra Kim Junsu vừa rồi còn nói một câu, suy nghĩ một chút mới trả lời: “Ngày mai à? Ngày mai có lẽ không có thời gian, hay là ngày kia đi.”
Kim Junsu từ nhỏ đã bị người mẹ là hoa hậu Hàn Quốc dạy rất cẩn thận, tuy sau này sống cùng mấy người anh, toàn con trai cẩu thả sáu bảy năm, nhưng dáng ăn của cậu vẫn tương đối nhã nhặn, nuốt hết đồ trong miệng xong mới nói: “Ngày kia em phải đi Bắc Kinh, Tiễn Chanh mới đóng phim bên đấy, em đã hứa với cô ấy sẽ đi tham ban rồi.” Nói đến đây, Kim Junsu lại đột nhiên hưng phấn, thần bí liếc nhìn Kim Jaejoong, nói: “Nói cho anh biết một việc, bộ phim mới của Tiễn Chanh có một diễn viên Hàn Quốc, anh đoán xem là ai?”
Kim Jaejoong không quan tâm gắp đồ ăn, lát sau mới trả lời: “Không cần đoán, anh biết thừa.”
“Hả? Sao anh lại biết?” Kim Junsu lại gần Kim Jaejoong, bộ dạng cậu không hề giống đang hóng chuyện, chỉ là hết sức ngạc nhiên: “Chẳng lẽ… Hyung, anh vẫn luôn liên lạc với Yunho hyung à?”
Đôi lúc khi Kim Junsu nói chuyện, ai cũng tưởng là cậu không cố ý. Cậu luôn dùng đôi mắt ngây thơ vô cùng nhìn bạn, như thể cậu là đứa trẻ ngây thơ nhất trên đời; nhưng nếu là vô tâm, vậy sao có thể nhiều lần nói đúng chỗ hiểm. Kim Junsu nói xong, miếng thịt nướng trong tay đã ăn hết, vươn tay gắp một miếng khác.
Kim Jaejoong chậm rãi nhìn cậu, không nói gì, một lát sau mới buông bát đũa xuống, tựa vào ghế salon cười mà như không cười hỏi cậu: “Hỏi anh làm gì, chẳng lẽ em không biết?”
Nếu đổi là người khác, bị Kim Jaejoong hỏi như vậy thì nhất định đánh chết cũng không nói. Kim Junsu lại mở to đôi mắt một mí, cười rộ lên, vừa cười vừa dùng tay huých tay Kim Jaejoong: “Muốn nói đùa cũng không được, hyung, anh đừng lợi hại như vậy có được hay không!”
“Junsu, đừng có xen vào việc linh tinh.”
Kim Junsu cúi người, không trả lời những lời này.
Kim Jaejoong cao giọng lặp lại một lần: “Em có nghe thấy không?”
Bầu không khí có chút bế tắc. Kim Junsu quay mặt sang TV, tiếp tục ăn, ra vẻ thiếu gia, Kim Jaejoong liền ngồi một bên chờ cậu, cuối cùng cơn giận ập tới, cầm lấy điều khiển tắt TV đi.
“Kim Junsu!”
Kim Jaejoong đứng dậy, mặt lạnh lùng, từ trên cao nhìn cậu: “Mấy đứa đến cùng muốn làm gì? Thích quản việc của người khác như vậy à? Cả một đám chạy tới đây làm thuyết khách, có tác dụng gì không?”
Kim Junsu lập tức lắc đầu, đưa tay ý bảo Kim Jaejoong đừng nổi giận: “Hyung, anh nghe em nói đã.”
Kim Jaejoong đột nhiêm nhắm mắt lại, một lúc lâu sau mới mở ra: “Được, em nói đi.”
“Em tán thành cách làm của Yoochun, bởi vì em và cậu ta đều hi vọng anh có thể sống tốt một chút. Kỳ thật bọn em toàn người ngoài đứng xem thì làm được gì? Nếu như bản thân anh không muốn, anh sẽ để Yunho hyung tiếp cận anh sao?” Kim Junsu nhún vai, ra vẻ bất cứ giá nào: “Được rồi, hôm nay em sẽ nói rõ. Hyung, giờ anh đang làm gì vậy? Anh cho phép người yêu cũ của anh sống trong nhà mình, hai người sớm chiều ở chung, anh có thể nói cho em biết tại sao anh lại làm như vậy không?”
Kim Jaejoong há hốc mồm, vốn cậu có một đống lớn lý do có thể phản kích, lời nói đến bên miệng lại không thể nào thốt ra.

“Anh không từ chối anh ấy hoàn toàn, bởi vì anh vẫn muốn ở bên anh ấy!” Kim Junsu rất sắc bén tổng kết, lại nhận lấy ánh mắt ko rõ ý tứ của Kim Jaejoong. Kim Jaejoong trừng cậu, gần như rống lên: “Cứ coi như em nói đúng thì sao? Lúc trước là cậu ta nói muốn chia tay! Là cậu ta! Không phải anh!”