Sep 5, 2015

[LK] CHương 18.1

Chương 18.1

Phác Hữu Thiên hộ tống Tại Trung hồi cung, mà Trịnh Duẫn Hạo và Thẩm Xương Mân tiếp tục ở lại thu thập chứng cứ tham ô của Kiều tri huyện. Xe ngựa đi đường có chút chậm chạp, bởi vì tuyết rơi nên phu xe cũng không dám chạy quá nhanh.  Trong xe, Tại Trung hơi nhàm chán nghịch móng tay mình, thỉnh thoảng còn vén rèm nhìn cảnh tuyết bên ngoài. Hữu Thiên chú ý thấy cậu bất an, cẩn thận nhắc nhở: “Gió lớn, Hoàng phi hãy đóng rèm lại.”

“Hữu Thiên, tốc độ như vậy bao lâu nữa thì trở về cung?” Tại Trung rầu rĩ hỏi.

“Tuyết rơi nhiều thế này, e phải hơn ngày nữa. Hiện giờ chúng ta không đi đường thị trấn.” Hữu Thiên nhàn nhạt trả lời, đôi mắt bị gió buốt thổi có chút nghiêm nghị.

Tại Trung buông rèm, thở dài. Hồng Lăng lấy trong tay nải một cái bánh đậu xanh, “Nếu Hoàng phi đói bụng thì ăn một chút, đến phía trước, nếu có nhà trọ, nô tỳ sẽ mua ít đồ ăn nóng.”

“Không cần, ta ăn không vào.” Tại Trung khoát khoát tay, ngồi trên giường êm ngẩn người.

Đạp Tuyết ở một bên đến giờ cũng không dám nói câu nào, thế nhưng Tại Trung lại lên tiếng trước: “Đạp Tuyết, đầu gối của ngươi cũng bị thương sao?”

“Cũng bị thương một chút, nhưng không có gì đáng ngại, phiền Hoàng phi quan tâm rồi.” Nàng trả lời dè chừng, như e sợ làm cho Tại Trung mất hứng. Nàng không ngốc, tất nhiên là biết Trịnh Duẫn Hạo có trách cứ Tại Trung. Tuy nói Tại Trung tự dưng có thân phận Hoàng phi, nhưng dù sao cũng là thân phận tôn quý, vì nàng  là một tỳ nữ nho nhỏ mà bị Duẫn Hạo trách móc đương nhiên trong lòng sẽ không vui, mứt hoa quả để một bên, Tại Trung không ăn, nàng cũng không dám động.

Tại Trung híp mắt, dường như buồn ngủ, nhưng giọng nói vẫn rõ ràng: “Thực xin lỗi.”

“Hoàng phi…”

“Nếu như ta không tuỳ hứng muốn đi chợ kia, ngươi cũng sẽ không bị thương.” Giọng điệu của cậu như cảm thấy có chút may mắn, “May mà ngươi không có việc gì, bằng không ta sẽ áy náy cả đời.”

Đạp Tuyết khẽ run lên, nhưng vẫn nói: “Bệ hạ tới kịp lúc, nô tỳ hết thảy bình an.”

“Bệ hạ đối với ngươi rất tốt, nếu ngươi xảy ra chuyện, chỉ e ta cũng không gánh được tội với hắn.” Nhắm mắt lại, tựa trên giường êm bên trong có tẩm hương liệu an thần, ngoài miệng kêu Bệ hạ, trong lòng Tại Trung không hiểu sao cảm thấy khó chịu. Tại Trung nghĩ nghĩ rồi chậm rãi nói: “Tuy ta cảm thấy hắn thích ngươi, trong lòng ta rất khó chịu, nhưng dù sao hôm qua là lỗi của ta, ta xin lỗi ngươi.”

“Hoàng phi nói quá lời, Bệ hạ toàn tâm toàn ý đối với Hoàng phi, mong Hoàng phi đừng nghĩ ngợi nhiều. Nô tỳ chỉ là nhận được ân điển của Hoàng phi…”

“Ngươi rốt cuộc…” Tại Trung do dự hồi lâu, mới ngồi dậy nghiêm túc hỏi, “Là thích Thẩm Xương Mân hay là Bệ hạ?”

Bên ngoài bông tuyết phiêu rơi vào hư vô, trầm mặc một hồi lâu, Đạp Tuyết ngẩng đầu, con ngươi ảm đạm. Đã mất đi phần tình cảm không rõ ràng, nàng yên tĩnh như một bãi nước đọng: “Trong lòng nô tỳ, sớm đã không còn ai rồi, nhưng nếu có người, tất nhiên không phải là Bệ hạ.” Nàng thảng nhiên nói. “Hoàng phi không cần lo nhiều, bất luận thế nào, nô tỳ cũng không có ý muốn có quan hệ không nên có với Bệ hạ. Nếu Hoàng phi không tin nô tỳ, như vậy…” nàng từ trong lồng ngực rút ra một cây trâm hướng thẳng vào mặt mình.

“Dừng tay!” Hồng Lăng nhanh tay nhanh mắt ngăn cản nàng, chỉ có điều cây trâm đã để lại trên lòng bàn tay Hồng Lăng một vết máu, “Ngươi làm cái gì vậy?!”

“…Đạp Tuyết chỉ nghĩ đến một thứ an bình.”

“To gan! Đây là thái độ của ngươi đối với Hoàng phi sao?” Hồng Lăng dùng sức bẻ gãy cây trâm ném trước mặt nàng ta, “Hoàng phi cũng không phải ý tứ đó, ngươi như vậy chẳng phải muốn hãm hại Hoàng phi bất nhân bất nghĩa sao?!”

Tại Trung bị một đoạn cảnh kia sợ tới mức kinh hồn bất định, nửa ngày mới bối rối mở miệng: “Đạp Tuyết, ta không phải… Ta không phải ý đó, nhưng … ta chỉ … ta chỉ…” Chỉ là quá quan tâm đến người tên Trịnh Duẫn Hạo kia. Tại Trung cắn môi lắc đầu, một hồi lâu, “Tối hôm qua, nhất định đã xảy ra chuyện gì đúng không? Đạp Tuyết ngươi nói cho ta biết được không? Để ta biết rõ ta đã làm sai chuyện gì… Xin ngươi nói cho ta biết có được không?”

“Tối hôm qua không có bất cứ chuyện gì.” Đạp Tuyết ngập ngừng một chút, trên mặt hơi xúc động: “Hoàng phi cũng không làm sai chuyện gì, nô tỳ chỉ muốn chứng minh lòng mình thôi.”

“Thế nhưng mà Duẫn Hạo hắn tức giận…” Tại Trung hoảng loạn rơi lệ, “Ta rất sợ hãi, sợ hãi hắn đối với ta chỉ là nhất thời cao hứng…” Một ngày nào đó, khi không còn thích nữa, cậu sẽ bị vứt sang một bên. Như lúc trước, cậu nhất định sẽ nghĩ đến lời thề son sắt của mình tự nhủ phải nghĩ cách trở về thế giới hiện đại. Nhưng bây giờ, lòng của cậu như bị kiến cắn, rấm rức khó chịu.

Hồng Lăng nhíu mày, dùng khăn mặt giúp Tại Trung lau nước mắt trên mặt.

Mà Đạp Tuyết, khi nhìn bộ dạng Tại Trung như vậy, kinh ngạc cười nói: “Trái tim Bệ hạ đều đặt trên người Hoàng phi, xin Hoàng phi đừng lo lắng những vấn đề này. Nếu tối hôm qua Bệ hạ vì nô tỳ mà trách cứ Hoàng phi, cũng chỉ là vì mẫu thân nô tỳ…” Nàng cười rộ đến kinh tâm động phách, như là mất hồn, “Hoàng phi có biết không, mẫu thân nô tỳ từng là tri kỷ của Bệ hạ, là ái nhân của Tư tế Đại nhân… Mà nô tỳ, vốn là kẻ không nên có mặt trên đời này…”

Gió chưa bao giờ ngừng thổi luồn qua khe cửa, cơ hồ làm đông cứng nước mắt của Đạp Tuyết.

Hồng Lăng kinh ngạc nhìn chằm cằm Đạp Tuyết, mà Đạp Tuyết chỉ hờ hững cúi đầu. Tại Trung cầm chặt tay Đạp Tuyết, “Ta biết! Nhưng ta cảm thấy ngươi cũng không sai! Đạp Tuyết, ta không nên hỏi ngươi những điều này…”

“Hoàng phi, là nô tỳ quá phận.”

Nhìn Đạp Tuyết càng lúc càng lạnh nhạt, Tại Trung chỉ cảm thấy mình thật quá đáng. Rõ ràng đối phương không muốn nhắc lại những điều khiến mình đau xót, mà cậu lại khơi ra. Cậu buông tay Đạp Tuyết ra, lại không biết nói gì. Xe ngựa đột nhiên dừng lại, Tại Trung không sợ hãi mà hiếu kỳ hỏi: “Hữu Thiên, làm sao vậy?”

“Công  tử vào xe trong đi, phía trước có một tiểu hài tử bị té xỉu trong tuyết, Phác Công tử đã đi đến xem trước.” Trả lời cậu chính là phu xe.

Hữu Thiên cưỡi ngựa tiến đến, nhìn gương mặt đứa bé đã bị lạnh tím tái, lập tức xuống ngựa, ôm lấy đứa nhỏ. Sau đó vội vàng bế đứa nhỏ vào trong xe ngựa sưởi ấm, Tại Trung hiển nhiên còn hoảng hốt hơn, nhưng khi nhìn thấy bộ dạng đứa bé vẫn kinh hô lên: “Hi nhi?” Chỉ thấy trên người Hi nhi không ít vết thương, quần áo rách nát hơn nửa, bộ dáng như bị roi đánh, miệng vết thương vì giá lạnh mà huyết nhục mơ hồ. Bộ dạng như vậy, tựa như đã chết, nếu không phải có hơi thở yếu ớt, Hữu Thiên cũng đã không đem nó lên xe ngựa rồi.

“Ta xuống xe đi nhóm lửa đun ít nước ấm.” Hữu Thiên nói xong liền xuống xe ngựa, cùng phu xe đi tìm củi nhóm lửa.

Tại Trung đem Hi nhi ôm vào lòng, thân thể lạnh như băng ở trên thân thể ấm áp của Tại Trung cũng không có phản ứng. Tại Trung  xoa xoa tay đứa bé, “Mau mang lò sưởi đến đây. Hồng Lăng lấy thuốc trị thương của ngươi ra đây, Đạp Tuyết ngươi mau đi tìm bộ quần áo dày đi.” Cậu vội vàng phân phó, miệng hà hơi lên tay Hi nhi vốn đã đông cứng, “Hi nhi, ngàn vạn đừng xảy ra chuyện…”

Vốn là lộ trình dài buồn chán cũng phải dừng lại, Hữu Thiên làm tuyết tan thành nước, hôm nay trời quá lạnh, phải một lúc lâu nước mới nóng lên. Hồng Lăng  lấy một nửa nước lau người cho Hi nhi, một nửa còn lại ngâm trà để Tại Trung cho nó uống. Vì miệng vết thương bị tổn thương do giá rét, Đạp Tuyết bôi thuốc có chút khó khăn, nhưng vẫn cẩn thận như cũ. Cũng may khi đi bọn họ cũng chuẩn bị đầy đủ đồ đạc, chủ yếu là Hồng Lăng sợ trời lạnh quá Tại Trung sẽ bị cảm, cho nên mang đi không ít đồ.

Hôm nay, Tại Trung còn chưa dùng, đồ đã để Hi nhi đứa nhỏ này dùng trước.

“Tại sao lại như vậy?” Tại Trung trông sắc mặt có chút hồng lại của Hi nhi, lo lắng hỏi, “Hữu Thiên, ngươi giữa đường nhìn thấy nó sao?”

“Ta vừa mới đi bên kia dò xét ven đường, nó hẳn là đi ra từ phía rừng cây kia. Con đường kia khá kín, cũng không an toàn…” Còn chưa nói xong, bất chợt Tại Trung ôm Hi nhi vào trong lòng nức nở nghẹn ngào. Tuy âm thanh rất nhỏ nhưng vẫn khiến tất cả mọi người chú ý. Đôi mắt vốn nhắm chặt lúc này mới hơi mở ra, như là đã cố hết sức. Phải một lúc lâu sau, Hi nhi mới thật sự mở to mắt nhìn trước mắt. Tại Trung thử gọi tên nó, nhưng Hi nhi vẫn ngơ ngác nhìn.

Cho đến khi con ngươi trống rỗng dần dần khôi phục sắc thái, Hi nhi mới khàn khàn lên tiếng: “Ca ca?” Thanh âm nhỏ xíu, vô lực.

“Hi nhi, tỉnh rồi sao?” Tại Trung quấn đầy quần áo lên người nó. Vì ở đây không có quần áo cho trẻ con, cho nên quần áo tạm thời của Hi nhi đều là của Tại Trung, đối với một đứa nhỏ như vậy, quần áo thế này dễ dàng thành chăn đệm.

Hi nhi giật giật môi, kinh ngạc nhìn Tại Trung một hồi lâu, bỗng nhiên ôm chặt cậu: “Ca ca… Ca ca…”

“Làm sao vậy? Hi nhi đừng khóc, rốt cục là làm sao vậy?” Tại Trung nhẹ giọng an ủi.

“Người xấu đem bắt tất cả rồi, còn đánh ta…” Hi nhi khóc thút thít, vết thương trên người vì cậu bé không an phận mà vỡ ra, cảm giác đau đớn càng khiến nó khóc to hơn.

Hữu Thiên nhíu mày, “Chúng ta vừa mới qua bên kia, liền có chuyện như vậy. Chắc hẳn cái tên Kiều tri huyện đã phát hiện.”

Mà Tại Trung một bên vỗ vai Hi nhi, vừa nói với Hữu Thiên: “Bây giờ lập tức quay lại, các ngươi nói tên huyện lệnh có chỗ chống lưng lớn, mà lần này Duẫn Hạo cải trang. Nếu như hắn giấu diếm tốt, chỉ sợ Duẫn Hạo và Xương Mân sẽ xảy ra chuyện.”

“Thế nhưng mà Bệ hạ đã lệnh cho ta…”

“Là mạng Trịnh Duẫn Hạo quan trọng hay là ta quan trọng?!” Tại Trung chợt quát lớn, “Hắn là Thiên Đế của Viêm Thuấn này, tuyệt đối không thể xảy ra chuyện! Phác Hữu Thiên, ngươi bây giờ lập tức thúc ngựa quay lại nói cho bọn họ biết tình hình. Ta không cần ngươi ở đây!

“Hoàng phi!”

“Kiều tri huyện đã ra tay với nạn dân, ngươi nhanh đi!”

“Ta không thể để Hoàng phi đi một mình được!”

“Vậy được!” Tại Trung giao Hi nhi cho Hồng Lăng, sau đó xuống xe ngựa, cắn răng chỉ vào con ngựa: “Ta không cưỡi ngựa một mình, ngươi để ta lên đó, sau đó ngươi mang cả ta đi.”

“Xin Hoàng phi đừng tuỳ hứng.” Phác Hữu Thiên trầm giọng, nhưng vẫn dáng vẻ cung kính.

Tại Trung thật muốn cho cái tên ngu trung này một cái tát: “Nếu Duẫn Hạo có chuyện, ta cũng không muốn sống. Phác Hữu Thiên, ngươi là thần tử, hiển nhiên phải đặt an toàn của Duẫn Hạo lên đầu, ta nói rồi, bất kể như thế nào cũng muốn ở bên cạnh hắn. Hôm nay biết rõ hắn gặp nạn, ta sao có thể mặc kệ hắn mà hồi cung đây?”

Lúc đó, gã đối với người kia đã từng nói như vậy —— bất kể sau này như thế nào, ta đều ở bên cạnh ngươi.

Thế nhưng mà trong mắt người kia, Thượng thư Phác Đại nhân vẫn là phụ bỏ người ta.

Phác Hữu Thiên quay lại, đạp ngựa xuống, “Đi lên.” Gã đưa tay kéo Tại Trung lên.

“Hồng Lăng, Đạp Tuyết, chăm sóc cho Hi nhi. Nếu trở lại nhà trọ có dị thường thì nhanh chóng rời đi!” Tại Trung nắm chặt tay Hữu Thiên, thoáng cái đã ngồi trên lưng ngựa. Hữu Thiên cưỡi ngựa rất tốt, rất nhanh đặt Tại Trung ngồi vững trên yên ngựa, một mạch lao về con đường lúc trước vừa đi qua.

Hi nhi lạnh run tựa trong lòng Hồng Lăng, không dám lên tiếng, trên mặt còn có nước mắt chưa khô. Hồng Lăng buông rèm, thản nhiên phân phó: “Xa phu, quay lại nhà trọ!”

[LK] Chương 17.2

Chương 17.2

Thở dốc một hồi, Hồng Lăng khuỵu người xuống, cả người run nhè nhẹ, muốn đứng dậy mấy lần mà chân mềm nhũn. Nàng vuốt ngực, một lúc lâu cũng không thể làm trái tim thôi đập loạn. Cuối cùng, nhờ tiểu nhị giúp đỡ, Hồng Lăng mới về đến phòng Tại Trung, bôi thuốc vừa mua lên đầu gối cho cậu.

Duẫn Hạo và Hữu Thiên đối với mấy ngõ nhỏ này không hề quen thuộc, vòng tới vòng lui vài vòng mới nghe thấy một tiếng khóc rất nhỏ trong ngách. Duẫn Hạo trong lòng cả kinh, theo tiếng khóc chạy tới, nơi hẻo lánh quá tối, nương theo ánh trăng yếu ớt mới nhìn thấy một thân ảnh co rúc ở góc tường. Duẫn Hạo nhẹ giọng hỏi: “Đạp Tuyết?”

“Không…không được qua đây!” Nữ tử chợt kêu lên, “Không được qua đây…”

“Đạp Tuyết, là ngươi sao?” Duẫn Hạo đến gần vài bước.

“Bệ hạ, xin ngài đừng qua đây.” Đạp Tuyết nắm trong tay miếng ngói vỡ  tuỳ tiện nhặt, kề trên cổ họng mình, tay run rẩy lộ rõ dấu vết bị chà đạp, nàng hồi lâu thậm chí không dám đem miếng ngói cắt cổ họng mình. Nàng sợ hãi, nhưng tình huống này, đã là sống không bằng chết. Đạp Tuyết nghe thấy tiếng bước chân Duẫn Hạo không ngừng lại gần chỗ mình,  cầu khẩn: “Bệ hạ, nô tỳ cầu xin ngài đừng tới đây…” Bây giờ, bản thân nàng, hèn mọn tới cực điểm, dơ bẩn tới cực điểm.

Thế nhưng bước chân kia vẫn chậm rãi đi tới, Duẫn Hạo không thể tin được nhìn cô gái quần áo tan tác trước mặt.

“Bệ hạ, nô tỳ không trở về được.” Nàng giống như tuyệt vọng tột cùng, cũng không  thút thít nỉ non nữa, tựa ở trên vách tường, thở không ra hơi.

Bờ vai lạnh như băng chợt được đắp bằng áo ngoài của Duẫn Hạo, hắn hạ giọng ra lệnh: “Hữu Thiên, đi mua bộ y phục mới tới đây.”

Trên người nàng, tất cả những gì được gọi là quần áo đều bị xé tan nát, đầu gối bị thương đã mưng mủ, khoé miệng có vết máu. Nàng nhẹ nhàng cười rộ lên, lại giống như khóc, “Bệ hạ, xin ban cho nô tỳ cái chết… Nô tỳ đáng chết, ngay cả tự kết thúc cái mạng này cũng không làm được…”

“Không sao, Đạp Tuyết, không sao…” Duẫn Hạo đem nàng ôm vào lòng, nhẹ giọng an ủi. “Không sao cả rồi…”

“Bệ hạ, xin ngài ban cho nô tỳ cái chết.” Nàng hờ hững nói, như đã mất đi hồn phách.

“Không cho phép ngươi nói như thế. Ngươi phải sống, trở về trẫm liền tứ hôn cho ngươi, để ngươi và Xương Mân thành thân. Trẫm biết ngươi thương hắn, trẫm cho ngươi tứ hôn, bất kể hắn là thân phận gì, trẫm để ngươi là chính thất của hắn…”

“Bệ hạ…” Nghe được hai từ Xương Mân, đôi mắt của Đạp Tuyết như ngã vào vực sâu, không còn hi vọng, “Ta làm sao có thể đối mặt với Đại nhân… Hiện giờ nô tỳ, cái gì cũng không phải…” Đã từng là hy vọng xa vời, mà hiện giờ ngay cả hi vọng cũng không còn, đã không còn giống như lúc trước, nàng thất thần rơi lệ, hoảng hốt như ngọc nát đá vỡ.

Duẫn Hạo xoa lưng nàng: “Hắn yêu ngươi, chỉ là hắn vẫn chưa quên Thiên Diên. Đạp Tuyết, phải sống.”

“Bệ hạ…”

“Trẫm lệnh cho ngươi phải sống!”

Đạp Tuyết thì thào, môi khô khốc, “Xin Bệ hạ đáp ứng nô tỳ, cả đời này, đừng cho Đại nhân biết chuyện này…”

Duẫn Hạo không lên tiếng, chỉ nhíu chặt lông mày.

“Nô tỳ biết rõ cùng Đại nhân là không có khả năng, nhưng nô tỳ muốn hình ảnh cuối cùng lưu lại trong lòng người là tốt nhất. Nô tỳ thân phận thấp hèn, hẳn là không xứng được ai lưu luyến, xem nô tỳ như một giấc mộng… Nô tỳ sẽ không lại hy vọng xa vời, cũng sẽ không tưởng niệm, chỉ cầu mong cái tên này vẫn còn lưu lại trong lòng người.”

“Trẫm… Hứa với ngươi.”

Mà ngay cả trái tim, đập một cách trống rỗng. Đạp Tuyết nhận lấy quần áo Hữu Thiên mới mua được, xoay người đi. Duẫn Hạo đứng dậy cùng Hữu Thiên đến đầu ngõ nhỏ, hắn không nói thêm gì chỉ nhắc nhở Hữu Thiên không được nói chuyện này ra. Đây không phải là thỉnh cầu, mà là mệnh lệnh. Ước chừng qua một nén nhang, Đạp Tuyết từ trong bóng tối chậm rãi đi ra, vì đầu gối bị thương nên đi khập khiễng.  Đã thay quần áo mới, chỉnh lại đầu tóc, liền cảm thấy không còn chật vật nữa, chỉ có điều khoé miệng tụ máu vẫn rõ ràng, nàng không ngẩng đầu nhìn bọn họ, trái lại yên lặng đi sau lưng Duẫn Hạo.

“Chân của ngươi e là không đi được.” Do dự một lát, Duẫn Hạo vẫn ngồi xuống, “Lên đi.”

“Bệ hạ, nô tỳ ti tiện, như thế không được.” Đạp Tuyết lắc đầu.

Hữu Thiên nhíu mày, “Để ta, dù sao thân phận cũng không được.” Dứt lời, Hữu Thiên ngồi xổm xuống, “Hơn nữa, để Hoàng phi thấy thì không hay.”

Nói như vậy, Duẫn Hạo không nói thêm nữa, đứng dậy ý bảo Đạp Tuyết để Hữu Thiên cõng. Đạp Tuyết gật đầu, cuối cùng vẫn để Hữu Thiên cõng về. Nàng ghé trên lưng nam tử khoan hậu, trong lòng không khỏi cười khổ, kết quả vận mệnh vẫn là như vậy. Mệnh của nàng, tới đây chuộc tội, tới đây báo ân, hôm nay bảo hộ Hoàng phi, coi như mãn nguyện. Nhưng mà, vì sao nước mắt lại không nghe lời? Nàng ghé đầu trên vai Hữu Thiên, thấm ướt cả mảng áo.

Đêm đông dài đằng đẵng, tuyết bay mịt mù, trận tuyết đầu đông, như nước mắt nhỏ giọt của nữ tử.

Mới về nhà trọ, liền nhìn thấy bộ dạng vội vàng chạy đến của Xương Mân. Bối rối tràn lan, y đưa mắt nhìn Duẫn Hạo, thần sắc đầy vẻ e sợ khiến Duẫn Hạo cảm thấy quá quen thuộc. Tựa như năm đó, khi Thiên Diên mất tích, Xương Mân cũng có vẻ mặt như thế này, một chút cũng không thay đổi. Xương Mân thấy Đạp Tuyết trên lưng Hữu Thiên, bất chấp chạy tới: “Đạp Tuyết làm sao vậy?! Ta nghe tiểu nhị nói nàng xảy ra chuyện, các ngươi đi tìm nàng?!”

Đạp Tuyết hốc mắt khô khốc, nước mắt chảy quá nhiều rồi. Nàng tựa vào người Hữu Thiên chậm rãi đứng vững, bộ dạng bình tĩnh hạ giọng nói: “Mới bị một kẻ cướp bóc, may mắn Thiếu gia cùng Phác Công tử chạy đến kịp thời, Đạp Tuyết chỉ bị ngã một chút, không nhọc Công tử lo lắng.” Giọng điệu của nàng bình thản, như thể chưa từng bị trọng thương, bình yên như lúc ban đầu. Nhưng so với lúc trước, thái độ lãnh đạm hơn nhiều, Xương Mân cho rằng mình quyết liệt khiến nàng khó chịu, cho nên cũng không truy vấn nữa.

Duẫn Hạo lên tiếng, “Xương Mân, ngươi đi xử lý mọi chuyện ổn chưa?”

“Đã thoả đáng, xin Thiếu gia yên tâm.” Ánh mắt Xương Mân vẫn chú ý Đạp Tuyết, như là rất lo lắng.

“Đạp Tuyết, ngươi có thể tự về phòng không?” Hữu Thiên mở miệng hỏi.

“Đa tạ Công tử, Đạp Tuyết có thể tự mình về phòng.” Dứt lời liền vội vã rời đi, chân bị thương khiến những người nhìn phía sau có chút thương tiếc.

Xương Mân tuy trong lòng bất an, cũng không có cách tiến lên quan tâm. Tự nhủ là muốn quên đi, y nói với Duẫn Hạo: “Ta đã xử lý mọi việc ổn thoả, Thiếu gia cứ yên tâm, trời đã tối, thỉnh Thiếu gia về nghỉ ngươi trước. Xương Mân cũng mệt mỏi, muốn đi ngủ.”

“Cũng được, trông chừng mọi việc.” Duẫn Hạo dặn dò.

Xương Mân khẽ cười, quay người lên lầu.

“Hắn động lòng.” Hữu Thiên ngồi xuống, chọn một bình rượu làm ấm người.

Duẫn Hạo bất đắc dĩ thở dài: “Bọn họ, cuối cùng vẫn là hữu duyên vô phận…” Sai lầm ngày hôm nay, đều là vì Tại Trung ham chơi mà tạo thành. Nghĩ tới đây, không chỉ đối với Đạp Tuyết, mà ngay cả đối với Xương Mân hắn đều cảm thấy áy náy. Duẫn Hạo thở dài, như bất lực, nhíu chặt lông mày, “Chuyện ngày hôm nay, Đạp Tuyết trở thành người vô tội bị hi sinh.”

“Ai, Thiếu gia vì việc này muốn trách tội Công tử?” Uống một chén rượu ấm, Hữu Thiên nhướn đôi mắt hoa đào, “Bất quá cũng chỉ là một tỳ nữ, vì nàng để Công tử bị uỷ khuất sao?”

“Phác Hữu Thiên, lời này ngươi không nên nói.” Duẫn Hạo phất ống tay áo, nhưng không trách tội gã.

“Đúng vậy a, không nên nói, cái gì cũng không nên nói. Cũng vì đến chậm, nói muộn mới mất tất cả.” Gã tự giễu, nhếch miệng, nhưng không để ý đến Duẫn Hạo nữa.

Khi đó ngươi đã nói với ta như vậy —— cùng lắm cũng chỉ là một Kim Tuấn Tú, một thị vệ nho nhỏ, đáng giá để ngươi từ bỏ tiền đồ tốt như này sao.

Thật là một màn trào phúng, Duẫn Hạo biết gã nói gì, nhưng không nói gì, chỉ trầm tĩnh uống rượu, sau đó trở về sương phòng.

Cành liễu xanh, cảnh mộng đẹp. Thanh âm thê lương, tuyết rơi tim lạnh.

Trong sương phòng, ánh nến vẫn chưa tắt, Tại Trung ngồi trên giường bất an chờ. Hồng Lăng đã về gian phòng cuả mình, trong căn phòng tĩnh nhã chỉ có một mình Tại Trung, hương đốt khiến cậu nóng mặt, nhưng sợ Đạp Tuyết gặp chuyện không may, cậu không dám ngủ. Tại Trung ôm chăn co thành đống, một lúc lấu sau mới nghe thấy tiếng cửa mở ra nhẹ nhàng, cậu đứng dậy nhìn,là vẻ mặt ủ rũ của Duẫn Hạo.

“Duẫn Hạo, Đạp Tuyết về rồi sao?” Tại Trung nhanh chóng tiến lên hỏi.

“Về rồi.” Duẫn Hạo không thay quần áo mà ngồi trên ghế rót một chén trà lạnh.

Tại Trung phát giác không khí không đúng, nhịn đầu gối đau, xuống giường rón rén ngồi bên cạnh hắn: “Trà này lạnh rồi, ngươi đừng uống nữa.” Ngón tay của cậu chạm đến đầu ngón tay Duẫn Hạo, cái lạnh thấu xuyên đến tâm can cậu, không cách nào mô tả. Tại Trung quan tâm hỏi: “Tay ngươi lạnh quá… Ngươi về rồi, Đạp Tuyết cũng không có việc gì phải không?”

“Vì sao lại tuỳ hứng như thế?” Duẫn Hạo đẩy tay cậu ra, uống một ngụm trà nguội.

“Thực xin lỗi… Ta…”

“Nếu một câu xin lỗi có thể vãn hồi tất cả, trẫm cũng không thấy bất đắc dĩ như vậy.”

“Đạp Tuyết nàng…”

“Nàng không sao.” Duẫn Hạo một câu cắt ngang lời Tại Trung, “May mà nàng không sao, bằng không thì ngươi làm sao có thể là một Hoàng phi khiến người ta tin phục? Tại Trung, ngươi có biết một lần ngươi tuỳ hứng sẽ tuỳ ý lấy đi tính mạng của bao người.”

Tại Trung biết rõ cậu sai rồi, cũng chỉ gật đầu thuận theo: “Về sau ta sẽ chú ý, thật sự rất xin lỗi. Thế nhưng nói tính mạng gì đó có phải quá nặng không? Đạp Tuyết cũng không có việc gì, lần này tha thứ cho ta được không?” Giọng điệu đáng yêu, như đang làm nũng, Tại Trung cầm lấy cổ tay Duẫn Hạo, “Duẫn Hạo, cười một cái đi, đừng tức giận được không? Ta về sau nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời, không mò mẫm đi đâu.”

Nghe ngữ khí của cậu như vậy, Duẫn Hạo chợt rút tay về.

“Ngày mai, ta sẽ để Hữu Thiên hộ tống ngươi hồi cung.”

“Duẫn Hạo?!”

“Viêm Thuấn có Hoàng phi như ngươi vậy, thật không biết đức hạnh nào, thật đáng buồn. Nếu ngươi ở đây không biết sai trái, tuỳ hứng, không biết nghĩ, trẫm cũng không có biện pháp bao che cho ngươi.”

“… Duẫn Hạo…” Tại Trung như bị hắt một chậu nước lạnh, ấp úng lên tiếng: “Ta không hiểu ý ngươi…”

“Đêm khuya rồi, trẫm rất mệt.” Hắn lắc đầu, không nhìn Tại Trung với ánh mắt đang không biết nói sao. Hắn cho rằng cậu sẽ thương tiếc hắn, nghĩ rằng cậu sẽ ôm hắn vào lòng an ủi bất an trong lòng hắn. Nhưng những lời nói kia… Cậu hoá ra vẫn chỉ là một đứa trẻ, không biết lấy đại cục làm trọng, sẽ không biết nghĩ chuyện gì không nên làm. Chuyện Đạp Tuyết hôm nay, Duẫn Hạo cũng không trách cậu, chỉ là hắn không cách nào cho qua chuyện Tại Trung không hiểu chuyện.

Chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm, cậu nên biết, nếu còn tiếp tục như vậy, cậu không chỉ gây thương tổn cho người khác, mà còn cho chính bản thân cậu.

Không hạ quyết tâm, thì làm sao có thể ám chỉ cho cậu biết chuyện này nghiêm trọng như thế nào? Có lẽ cậu sẽ hận chính mình, nhưng thân là Hoàng phi, gánh vác trách nhiệm của Viêm Thuấn, ở nơi Hoàng cung hoa mĩ tinh xảo, như một lồng chim, không nên khát vọng bay lượn, càng không nên khẩn cầu trời xanh. Lúc ban đầu khi nhìn thấy Tại Trung, hắn đã nói với cậu, trong lồng giam này có cậu, cũng có hắn. Ai cũng trốn không thoát, cho dù cả ngàn năm.

Duẫn Hạo cởi ngoại y, nằm nghiêng vào trong vách tường, đôi mắt khép hờ, lại không thể ngủ, sau đó nghe tiếng động xột xoạt, là Tại Trung rón rén bò lên giường. Khoảng cách giữa hai người rất lớn, cho dù cùng trên một cái giường, nhưng lại không thể cảm nhận độ ấm của đối phương. Tại Trung co rúc vào cái chăn bên ngoài, cố gắng không chạm phải Duẫn Hạo. Hốc mắt hồng hồng, bất lực nghẹn ngào rơi lệ, lại không có chút âm thanh.

Ta cảm thấy ngươi không yêu ta, hoá ra ngươi chỉ thích ta một chút mà thôi.

Khi thích liền ôm vào lòng, không thích liền ném sang một bên. Ngươi ở bên cạnh triền miên nói ngươi yêu ta, nhưng lòng ngươi ở đâu?

Cậu cắn môi, cả người cứng ngắc, hồi lâu cũng thiếp đi, có lẽ do quá mệt mỏi.

Duẫn Hạo mở to mắt, nhẹ nhàng đứng dậy, đem cả người Tại Trung co rúm ở rìa giường kéo vào giữa, nhấc chăn lên, tay chạm đến mặt cậu một mảng ướt nước. Lòng hắn như co rúm lại, rất khó chịu. Duẫn Hạo cúi đầu hôn nhẹ lên con mắt đang say ngủ, dùng thanh âm cơ hồ chỉ bản thân mới có thể nghe thấy nói với Tại Trung: “Ngươi trưởng thành, trẫm chờ ngươi.”

Chỉ có nước mắt của ngươi, mới có thể làm ta đau lòng.

Sáng sớm hôm sau, Tại Trung cùng Hồng Lăng và Đạp Tuyết ngồi xe ngựa hồi cung. Bên ngoài trời mù mịt, Tại Trung nhìn bầu trời đang có tuyết rơi không ngừng. Vì đầu gối bị thương, cậu không thể tuỳ tiện cử động, chỉ lặng lẽ ngồi. Bên cạnh Đạp Tuyết cũng bị thương như cậu vẫn hầu hạ cậu cùng Hồng Lăng, Hữu Thiên thì ra ngoài ngồi cùng phu xe. Vốn trời lạnh, ngồi ở bên ngoài cũng rất lạnh, nhưng Hữu Thiên nói quân thần không thể phạm thượng, không thể ngồi cùng với Hoàng phi chung xe ngựa.

Tại Trung trong lòng cười chết nguyên tắc đó, nhưng cũng không bắt buộc. Trong tay cậu là lò sưởi nhỏ thật thoải mái, Đạp Tuyết cũng rất khoẻ mạnh nghe Hồng Lăng giao việc. Tại Trung bất đắc dĩ méo miệng, thở dài, Đạp Tuyết rõ ràng không có việc gì, vì sao hắn lại tức giận như vậy? Chỉ vì đầu gối của Đạp Tuyết và cậu bị thương sao? Nhưng mà, chẳng phải lúc đó cậu cũng bị thương sao… Có chút thất thần xoa đầu gối của mình, Tại Trung ngơ ngác nhìn dung mạo Đạp Tuyết.

Tuy khoé miệng có vết bầm, nhưng dung mạo vẫn nghiêng thành như trước, là nam nhân, ai cũng thích nữ tử như vậy sao?

Dịu dàng lại nhu thuận, mình đương nhiên là kém xa. Duẫn Hạo đối với Thiên Diên là áy náy, cho nên đối với Đạp Tuyết cũng khá quan tâm, những điều này Tại Trung hiểu được. Nhưng sự quan tâm đó, thật sự là vì áy náy với mẫu thân nàng sao? Hai người đều bị thương, cùng bị thương ở một vị trí, lại hưởng đãi ngộ trái biệt. Một người thì được hưởng đặc ân, một người thì bị răn dạy liên tục, nói cho cùng, cũng là bản thân quá phận. Hắn là Quân vương, trái tim hắn cậu có thể nắm chắc sao?

“Hoàng phi?” Đạp Tuyết nhẹ nhàng gọi cậu, đưa mứt hoa quả trong tay tới, “Đây là Bệ hạ cho nô tỳ, nói là Hoàng phi thích ăn.”

“Ngươi ăn đi.” Tại Trung lắc đầu, cười cười cúi đầu, “Bệ hạ cũng thật hồ đồ, ta căn bản không thích mứt hoa quả.”

Hồng Lăng kinh ngạc, “Hoàng phi sao lại đổi thành gọi Bệ hạ?”

“Trước kia ta không hiểu quy củ, thường làm những chuyện sai lầm. Hồng Lăng, sau này  ta muốn học quy củ, tránh gây chuyện khiến hắn mất hứng.” Tại Trung ngừng lại, liền mỉm cười nói với Đạp Tuyết, “Đây là ngươi thích ăn sao? Ta từ trước tới giờ không ăn mứt hoa quả, sao có thể thích ăn…” Dứt lời, cậu chuyên chú ôm lò sưởi tay, không nói lời nào.

Đạp Tuyết nhất thời luống cuống, mứt hoa quả này quả thật là Duẫn Hạo cho, nhưng cũng là vì buổi sáng nay ở trong nhà trọ, nàng nói mứt hoa quả này là hồi nhỏ nàng đã nếm qua hương vị ngọt ngào của nó, Hoàng phi nhất định sẽ thích, cho nên Duẫn Hạo mới mua cái này để nàng mang đi đường cho Tại Trung ăn. Sáng nay vì thấy Duẫn Hạo và Tại Trung hai người không nói lời nào, nàng liền muốn dùng cái này để Tại Trung vui vẻ, nhưng không ngờ lại thành ra như thế này. Đạp Tuyết sợ vội mở miệng: “Nô tỳ…”

“Đừng nói nữa, Hoàng phi mệt mỏi rồi.” Hồng Lăng nhìn ánh mắt nàng bỗng nhiên có chút khác thường, nhưng vẫn bất động thanh sắc nói, “Đêm qua Hoàng phi ngã, đau nhức ngủ không yên. Chúng ta vẫn nên yên tĩnh một chút.”

Tại Trung trong lòng biết Hồng Lăng hiểu cậu, cũng liền yên tĩnh tựa ở cửa sổ xe ngựa nhìn trời tuyết bên ngoài.

Xe ngựa đi đến đâu vạch ra dấu vết trên nền tuyết trắng đến đấy, tuyết bị bánh xe đè nên, vấy đen không còn trắng tinh như trước.


Đạp Tuyết giật giật môi, cuối cùng cúi đầu xuống không nói gì nữa.

Aug 30, 2015

[LK] Chương 17.1

Chương 17.1 

Ba người cầm quần áo mới mua và đồ ăn đi, nhân lúc trời còn sớm vội vàng đi đến chỗ dân tị nạn. Trên đường đi, Đạp Tuyết một bộ lo lắng, mí mắt nháy không ngừng, cảm giác như sẽ có chuyện không mong muốn xảy ra, nhưng nàng không dám nói, sợ xúi quẩy. Chỉ là Hồng Lăng một mực thúc giục Tại Trung đi nhanh rồi mau chóng trở lại nhà trọ, Tại Trung ngoài miệng đáp ứng, trong lòng lại vẫn muốn đến chỗ chợ như lời Hữu Thiên nói.

Hồng Lăng đốt đèn, lúc ba người đi qua cái hẻm nhỏ vẫn còn cảm thấy kinh hồn khiếp đảm. Mái nhà đọng đầy nước lúc này đang nhỏ giọt, thấm vào quần áo rùng cả mình. Mà đứa nhỏ tên Hi nhi hiển nhiên không nghĩ đến Tại Trung sẽ xuất hiện lần nữa ở chỗ này, cậu bé còn đang ăn kẹo đường mà ban ngày Tại Trung cho, bổ nhào vào trong lòng Tại Trung không chịu rời.

Tại Trung đưa một ít quần áo đển nó thay đổi tránh lạnh, để lại đồ ăn cho nó, còn lại thì cho Hồng Lăng và Đạp Tuyết phân phát cho những người khác. Hi nhi cắn bánh bao đã lạnh, bộ dạng đói bụng lắm rồi. Tại Trung ngồi trên mặt đất, Hi nhi liền ngồi trên đùi cậu. Thay quần áo, Hi nhi sạch sẽ hẳn, nếu như được tắm rửa cẩn thận thì cũng chẳng khác gì đứa nhỏ được chăm sóc đầy đủ cả.

Sắc trời dần tối, Hồng Lăng nghĩ cần phải trở về, liền cùng Đạp Tuyết tiến lên nhắc nhở Tại Trung đang đùa với Hi nhi. Bất đắc dĩ, cho dù Hi nhi không tình nguyện thế nào, Tại Trung vẫn phải rời đi.

“Ca ca ngày mai lại đến chứ?” Bàn tay bé nhỏ nắm chặt quần áo của Tại Trung, bộ dạng lưu luyến.

“Nếu như ngươi nghe lời, khi nào ta rảnh rỗi liền tới.” Tại Trung cười nói, “Cho ngươi quần áo, ngươi phải mặc, tránh cảm lạnh, đói bụng thì đi mua đồ ăn. Bạc đưa cho ngươi cẩn thận giữ kỹ.”

Hi nhi gật đầu, “Ta nghe lời ca ca.”

“Ngoan.” Tại Trung sờ lên đầu cậu bé, liên tục dặn dò sau mới cùng Hồng Lăng các nàng ly khai. Hi nhi một mực theo sao đến đầu hẻm, thẳng đến khi thân ảnh Tại Trung lẫn trong bóng đêm, cũng không nhìn thấy ánh đèn Hồng Lăng đốt, cậu bé mới thất lạc trở về lều nhỏ đơn sơ.

Ba người ra khỏi ngõ nhỏ, bầu trời đã nhìn thấy ánh trăng cong cong, lộ ra cảm giác đặc biệt thê lương. Tại Trung quấn chặt quần áo nhìn bốn phía, cách đó không xa là đường đến chợ, cậu do dự một lát liền nói với Hồng Lăng: “Ta có thể đến chợ không?”

“Sắc trời không còn sớm, chút nữa thiếu gia về lại không thấy công tử, không được tốt.” Hồng Lăng trực tiếp cắt ngang.

Tại Trung lại nhìn Đạp Tuyết, “Ta chỉ đi một lúc thôi!”

“Đạp Tuyết nghe tỷ tỷ.”

“Này, hai người các ngươi…” Cậu cụp mắt, “Đi một lát thôi! Đêm nay sắp hết rồi, sau cũng không còn cơ hội xuất cung, để cho ta đi một lần đi mà!” Cậu đáng thương nhìn Hồng Lăng, “Ta cam đoan ngoan ngoãn theo hai người các ngươi, không đi xa…”

“Thế nhưng mà…”

“Khả năng cả đời này ta chỉ được đến đây một lần thôi!” Cậu thật sự rất muốn đi, muốn xem chợ ở cổ đại náo nhiệt như thế nào.

Hồng Lăng vẫn quả quyết cự tuyệt: “Lúc ở nhà trọ người đã hứa đi đến kia xong rồi về, chẳng lẽ công tử không tuân thủ lời hứa sao?” Nàng thở dài, “Còn nữa, chợ này vì công tử qúa muốn đi mới nghĩ có nhiều đò hay, kỳ thật cũng chỉ toàn những đồ tầm thường thôi.”

Nói thì như thế, nhưng Tại Trung khăng khăng muốn đi, dù sao được xuất cung, đi một chuyến, cho bõ công kẻo sau này lại tiếc. Cậu kéo tay Hồng Lăng cầu khẩn nói: “Ta biểt ngươi đối với ta là tốt nhất, ta đi xem một chút thôi. Chúng ta theo đường chợ trở lại nhà trọ, bên kia nhiều người như vậy, cũng an toàn mà. Ta cũng có thể tiện đường xem một chút, cho thoả lòng. Hồng Lăng, vậy được không?”

“Công tử à…” Hồng Lăng bất đắc dĩ thở dài, “Vậy được rồi, nhưng công tử không thể chạy loạn.”

“Ta hứa!”

Hẳn là bọn họ không biết, khi ba người đứng ở đây, sau lưng sớm đã có người theo dõi bọn họ.

Chợ quả nhiên náo nhiệt, cũng giống như lời Phác Hữu Thiên đã kể, có rất nhiều đồ lạ, quý hiếm. Đi một lúc, Tại Trung đã mua không ít đồ chơi, cậu nhìn cái gì cũng cảm thấy hay ho, Hồng Lăng cùng Đạp Tuyết cũng chỉ trả tiền, tuỳ ý cậu vui vẻ. Chỉ là, Tại Trung đi liền quên thời gian, Đạp Tuyết quan sát sắc trời, nói với Hồng Lăng: “Tỷ tỷ, nếu không quay về, e là thiếu gia đã về rồi.”

Dù sao Duẫn Hạo bọn họ cũng chỉ đi thanh lâu dò xét, không phải đi qua đêm, lúc này hẳn đang về rồi. Hồng Lăng chậm rãi nói: “Chúng ta giờ chỉ có thể đi đường tắt về, không thì thiếu gia phát hiện công tử không nghe lời, sẽ lại chiến tranh lạnh.” Thật sự không đành lòng nhìn Tại Trung bị răn dạy, Hồng Lăng tiến lên kéo Tại Trung đang xem mấy đồ trang sức, “Công tử, về thôi.”

“Mới đi một lúc mà ~”

“Nhưng mà thiếu gia trở về trước, công tử sẽ bị mắng.”

“Cũng đúng, được rồi, dù sao cũng xem qua.” Tại Trung lấy mấy đồ trang sức, cho Hồng Lăng một cái, cho Đạp Tuyết một cái, “Cái này cho các ngươi, đeo lên rất đẹp. Chúng ta về thôi.”

Đạp Tuyết nhìn cây trâm trong tay, chưa phát giác miệng hơi mỉm cười. Tuy nói là Hoàng phi, nhưng lại không có một chút kiêu ngại như những người khác. Hồng Lăng vì cậu cũng tạo nhiều mối quan hệ tốt, coi như tự nguyện a. Nếu như có một chủ tử tốt bụng, đơn thuần như vậy, có nô tài nào không thích. Mà bản thân ở bên cạnh Thiên Đế, coi như là tình nguyện cả đời.

Đi qua hai cái ngõ là đến nhà trọ, đây là đường lần trước Hồng Lăng đi mua thuốc trị thương phát hiện ra. Sắc trời tối mịt, chỉ có thể trông ánh trăng và sao, Tại Trung và Đạp Tuyết đi theo Hồng Lăng cầm đèn lòng, phía trước phát ra tiếng sột soạt. Hồng Lăng dừng lại cảnh giác nhìn bốn phía, phát hiện trước sao bị hai kẻ mặc như thổ phỉ bao vây. Quanh đây bình thường cũng có người qua lại, nhưng hôm nay chỉ có các nàng, nghĩ đến hẳn là sớm đã bị theo dõi.

Tại Trung cuống quýt nhìn Hồng Lăng, “Bọn họ là ai?”

“Có lẽ là thổ phỉ.” Hồng Lăng hạ giọng, sau đó lậo tức lớn tiếng nói: “Không biết hai vị tráng sĩ chắn đường của chúng ta là có chuyện gì?” Hồng Lăng sắc mặt không chút run rẩy.

Một trong hai kẻ cười lớn: “Khá lắm, nha đầu kia, chúng ta chỉ là khó khăn quá, muốn hỏi tiểu công tử ít tiền.”

“Lớn mật, các ngươi có biết đây là ai không?” Hồng Lăng giận dữ mắng mỏ.

Nhưng không ngờ, “Có là Thiên Đế, chúng ta cũng không sợ cướp nhầm. Quan tham ô lại, sớm muộn cũng chết, sợ gì quý nhân?” Kẻ kia làm càn, cười rộ lên, “Lão tử đã nói rồi, hôm nay nếu không đưa tiền, cũng đừng trách đao trong tay lão tử không có mắt.”

Hồng Lăng trong lòng cả kinh, biết rõ bọn họ tất nhiên không tử bỏ ý đồ. Dứt khoát đưa hết tất cả ngân phiếu trong tay, “Hôm nay hai vị tráng sĩ muốn lấy ít tiền, tiểu nữ đương nhiên không thể keo kiệt. Số ngân phiếu này cũng không ít, đưa cho tráng sĩ, để chúng ta hộ tống tiểu công tử trở về. Tráng sĩ thấy thế nào?”

Kẻ kia đến gần, vết sẹo trên mặt thật khủng bố, thậm chí còn lộ ra gân xanh, Hồng Lăng nhìn thấy mặt kẻ kia suýt chút nữa kinh hô, mà Đạp Tuyết đã nhắm mắt lại không dám nhìn, Tại Trung nuốt khan từng ngụm nước bọt. Tên cướp này cơ hồ giống như trong bộ phim kinh dị trước kia đã xem. Cậu nắm chặt quần áo, hoảng loạn cúi đầu. Tên cướp đánh giá ba người từ trên xuống dưới, giật lấy ngân phiếu trong tay Hồng Lăng, ánh mắt dừng trên người Tại Trung, cổ họng nhả ra những lời khiến người ta chán ghét: “Vị tiểu công tử này da mịn thịt mềm, so với nữ nhân còn đẹp hơn, ngay cả hai nha đầu tuyệt mỹ kia cũng thua kém, không phải là nam sủng của vị đại nhân nào chứ?”

“Làm càn! !” Hồng Lăng đứng trước Tại Trung, “Ngươi đã lấy tiền, sao còn chưa nhường đường cho chúng ta.”

Tên cướp phía sau bị Hồng Lăng mắng mỏ có vẻ mất hứng, hừ mũi nói: “Đại ca, dù sao nhìn trang phục bọn cũng toàn đồ quý, chúng ta không cần nể tình.”

“Bộ dáng tốt như vậy, giết rất đáng tiếc, chi bằng chúng ta nếm thử? Ta nói này hai tiểu thư ~~”

“Ngân phiếu đã cho các ngươi ròi, các ngươi còn muốn gì?” Tại Trung bất chợt cắt ngang lời lẽ hèn mọn của tên cướp.

Tên cướp trên mặt có vết sẹo cười nhạo: “Làm cái gì sao? Các ngươi những công tử phú gia làm sao có biết chúng ta bất đắc dĩ đi làm thổ phỉ bi ai cỡ nào? Ha ha, đêm nay công tử ngài còn nghĩ mình có thể trở về sao?”

Tại Trung cảm giác chân mình run lên, Đạp Tuyết bên cạnh sắc mặt càng tái nhợt.

Chỉ có Hồng Lăng, nhíu mày không biết nghĩ cái gì, nhưng một giây sao, nàng móc một cái dao găm nhỏ trong ngực phi lên mặt tên cướp có vết sẹo. Tên cướp không nghĩ đến Hồng Lăng lá gan lớn như vậy, nhất thời không kịp phản ứng. Kẻ phía sau đang muốn tiến lên chặn Tại Trung, nhưng cũng bị Tại Trung linh hoạt né tránh, “Chạy mau!” Ba người thừa dịp bọn cướp luống cuống chạy đi, hay tên cướp đương nhiên không chịu thả bọn họ.

“Chết tiệt, đuổi theo!”

Đèn lồng của ba người đã sớm tắt, trước mặt tối như bưng không biết chạy đường nào.

“Tỷ tỷ, ngươi mang công tử hướng bên kia, ta đi bên này, chúng ta tách ra chạy.” Khẩn cấp nhìn quanh, Đạp Tuyết nhìn giao lộ phía trước cũng luống cuống tay chân.

“Công tử mau nhanh theo ta!” Hồng Lăng không có thời gian đáp lại, chỉ kéo theo Tại Trung, bước nhanh sang lối rẽ bên trái. Nàng tuy đã từng tới đây, nhưng tình huống này không có đèn lồng, trong lòng lại sợ hãi, tự nhiên không nhớ được đường, chỉ biết chạy càng xa càng tốt. Tách ra chạy cũng chỉ để bảo vệ Tại Trung, giờ phút này các nàng phải liều mạng bảo vệ Hoàng phi Viêm Thuấn. Tại Trung hiển nhiên chưa từng gặp phải loại chuyện này, trên người toàn là mồ hôi lạnh, thể lực cũng sắp cạn kiệt.

Hai tên cướp thấy bọn họ tách ra chạy, cũng không đuổi theo hướng bên trái. Tên cướp mặt sẹo khoé miệng giật giật, dưới ánh trăng nụ cười của hắn có chút khủng bố, “Bên trái không cần đuổi theo, đuổi bên phải, đó là ngõ cụt.”

Trời vẫn tối, mà tương lai lúc này tan vỡ từng mảnh vụn.

Đạp Tuyết chạy được một đoạn, liền bị ngã, nàng run rẩy đứng lên chạy tiếp, nhưng trước mắt không còn là ngọn đèn dầu yếu ớt mà là bức tường không lọt gió. Nàng bối rối xoay người, nam nhân mặt sẹo đột ngột giữ chặt lấy nàng. Nàng sợ hãi lại không có gì bám víu, lùi ra phía sau. Sắc mặt cơ hồ tái nhợt, nước mắt theo khoé mi không ngừng trào ra. “Không muốn… không được qua đây… Cầu xin ngươi… Ta đưa tiền cho ngươi…” Nàng lấy hết tất cả ngân phiếu trong ngực vứt ra, “Xin ngươi đừng qua đây… Cầu ngươi…”

Tên cướp nhìn nàng giống như một con thỏ run rẩy, trong lòng dấy lên một mồi lửa, bước đến đem nàng áp trên mặt đất.

“Không muốn! Không muốn!! Aaaaa ——” Đạp Tuyết ra sức giãy dụa, nhưng giãy làm sao được đây?

Đêm dài heo hút, chỉ còn lại tuyệt vọng phía sau.
Mệnh như vậy.
Là mệnh của nàng.

Tại Trung chạy trên đường té ngã mọt lần, đầu gối đau nhức, vừa đi ra khỏi giao lộ là nhìn thấy cửa nhà trọ, hai người dắt díu nhau về phòng trọ. Bộ dáng vô cùng chật vật, vừa đi vào liền thấy Duẫn Hạo cùng Hữu Thiên đang nháo nhác tìm họ, nhưng không thấy Thẩm Xương Mân. Duẫn Hạo vừa nhìn thấy Tại Trung, luống cuống đỡ một Tại Trung sắp đổ: “Sao lại thành như vậy?! Ngươi rốt cuộc đã đi đâu?!”

“Duẫn… Duẫn Hạo…” Tại Trung vừa thấy thanh âm của Duẫn Hạo liền khóc to, “Đạp Tuyết đâu rồi? Đạp Tuyết đã về chưa?!”

“Đạp Tuyết còn chưa về, các ngươi làm sao vậy?” Duẫn Hạo có chút lo lắng hỏi.

Hồng Lăng chợt quỳ xuống, “Thiếu gia, Đạp Tuyết còn ở ngõ nhỏ đầu phố ngoài kia! Thiếu gia nhanh đi cứu nàng! Chúng ta bị thổ phỉ cướp giật, Đạp Tuyết chưa biết sống chết thế nào!”

“Cái gì?!” Duẫn Hạo gào thét, “Ai gọi các ngươi ra ngoài hay sao?!”

“Là ta không tốt, là ta muốn đi chợ chơi, Duẫn Hạo ngươi mau đi tìm Đạp Tuyết.” Tại Trung khóc, nước mắt như người, run rẩy nắm ống tay áo Duẫn Hạo, “Ngươi nhanh đi, nhanh đi….” Duẫn Hạo lúc này mới buông, vội đi ra ngoài.

Hữu Thiên cũng thấy sự việc không tốt, đứng dậy đuổi theo Duẫn Hạo.

[LK] Chương 16.2

Chương 16.2

 “Thả ta ra!” Cậu bé khóc thành tiếng, gào thét, cuối cùng cắn mạnh lên đầu vai Duẫn Hạo. Hồng Lăng cùng Đạp Tuyết đều nhao nhao hốt hoảng, muốn kéo đứa nhỏ ra. Nhưng Duẫn Hạo chỉ lui ra sau một bước, nhíu mày chịu đau đớn. So với những gì nạn dân phải chịu đựng kia, vết cắn này có thấm vào đâu? So với bi phẫn trong lòng đứa trẻ, đó căn bản là vô nghĩa. Cắn một hồi, cậu bé mới nhả ra, nức nở nghẹn ngào khóc, dường như không còn sức lực tựa vào đầu vai Duẫn Hạo, “Tỷ tỷ… Ta cần tỷ tỷ…”

“Ngoan.” Duẫn Hạo nhẹ giọng.

“Hi nhi cần tỷ tỷ…” Cậu bé nghẹn ngào, giọng trẻ con non nớt giờ phút này khàn khàn, rúc trong ngực Duẫn Hạo, không ngừng run rẩy.

Tại Trung hiểu, đây là nỗi lòng của Quân vương, không thể khiến con dân của mình yên ổn, hạnh phúc, cậu thừa nhận đây không phải chỉ đau một chút thôi. Mà giờ phút này, tâm trí Duẫn Hạo, phải chăng cũng hoang vu giống như vùng đất này.

Mấy đứa trẻ cùng mấy lão phụ nhân đang ngồi co lại một chỗ trên bãi đất hoang, khiếp đảm nhìn bọn họ, sợ mình sẽ giống cô bé kia bị chết rồi bị đem đi chôn. Cảm giác sợ hãi này khiến đám dân nghẹn ngào than khóc, xuyên thấu trời xanh, bi thương vạn dặm, giống như lời ai oán.

“Cha mẹ ngươi đâu rồi?” Tại Trung lau vệt nước mắt trên mặt đứa trẻ, nhẹ giọng hỏi.

Tại Trung so với Duẫn Hạo, cảm giác nhu hoà hơn nhiều, đứa trẻ giãy dụa muốn xuống, Duẫn Hạo cũng buông tay, Tại Trung khoác áo choàng qua vai đứa trẻ, cậu bé sợ hãi trả lời: “Không biết.”

“Có lẽ bị mang đi rồi, Kiều Tri huyện đưa đàn ông ở đây đi làm nô lệ, nữ…” Xương Mân sau khi đã sắp xếp thi thể kia xong xuôi, “Nếu ưa nhìn, hẳn là bị đưa đến kỹ viện.”

Tại Trung dừng một chút, nhẹ giọng hỏi đứa nhỏ: “Tên ngươi là gì? Bao nhiêu tuổi?”

“Hi nhi, sáu tuổi rồi.” Nó rúc vào trong lòng Tại Trung, sợ hãi nhìn Xương Mân.

“Hi nhi, thật là cái tên hay.” Tại Trung sờ sờ đầu nó, lấy toàn bộ bạc vụn trong ngực đặt vào tay cậu bé, “Sau này mọi chuyện đều phải cẩn thận, trưởng thành, phải trở thành người tốt.”

Cậu bé nhìn Tại Trung, chớp chớp đôi mắt đầy nước, kinh ngạc gật đầu, áo choàng trên người thật ấm áp. Ánh mặt trời chiếu nghiêng, soi sáng một nửa gương mặt Tại Trung, nhu hoà như một giấc mộng. Cậu bé bị tia sáng ấm áp hấp dẫn, nhìn chằm chằm Tại Trung, thẳng đến khi cậu theo Duẫn Hạo khuất bóng sau ngõ hẻm kia.

Nhiều năm sau khi được sự cho phép, cậu bé mà Tại Trung gọi là Hi nhi, tay nâng cờ chiến một đường xuôi xuống nam, chỉ vì năm đó trong lòng còn bao lưu luyến.

Trở lại nhà trọ, Duẫn Hạo ngồi trong sương phòng đối mặt với một bàn đầy đồ ăn, sửng sốt ăn không vào. Tại Trung gắp thức ăn vào trong bát của hắn, “Không phải còn muốn đi khảo sát sao? Không ăn thì sức khoẻ chịu sao được?” Nói xong, Tại Trung lại gắp ít thịt vào bát của Duẫn Hạo.

“Trẫm ở đây ăn toàn cao lương mĩ vị, con dân lại chịu bao khổ cực.” Duẫn Hạo lắc đầu, “Ngươi ăn đi.”

“Ta cũng không ăn.”

“Nghe lời.”

“Ta cũng là Hoàng phi của Viêm Thuấn, đây là những gì khi ta vừa đến nơi này ngươi đã nói cho ta biết. Cho nên con dân của ngươi cũng là con dân của ta.” Tại Trung để đũa xuống, vừa rồi Hồng Lăng đã đi mua thuốc trị thương về. Tại Trung cầm lấy thuốc sau đó cho nàng lui ra ngoài, cậu tỉ mẩn xem xét thuốc, sau đó xoa lên đầu vai Duẫn Hạo. “Ta giúp ngươi bôi thuốc.”

Duẫn Hạo thở sâu một hơi, cũng không ngăn cản Tại Trung cởi áo hắn. Lồng ngực to lớn cũng theo đó lộ ra, trong phòng đốt lò sưởi, cho nên cũng không cảm thấy lạnh. Dấu răng trên vai rất rõ ràng, xung quanh đã tụ máu, đông lại. Tại Trung nhíu mày, đau lòng hỏi: “Sao lại không đẩy ra?”

“Nó mất đi người thân duy nhất, hẳn là đau đớn vô cùng, cắn thế này là nhẹ rồi.” Thuốc bột rơi vãi trên bả vai, cảm giác đau nhức, Duẫn Hạo cũng không nhíu mày.

Tại Trung lẳng lặng giúp hắn bôi thuốc, sau đó dùng băng gạc băng bó. Động tác cẩn thận chừng mực, rất thành thạo vì Tại Trung trước kia ở trường học đã thực hành băng bó cứu thương. Tuy băng bó cũng không quá nhẹ nhàng, nhưng ít ra Duẫn Hạo cũng không thấy khó chịu. Tại Trung không giúp hắn mặc quần áo, mà từ phía sau nhẹ nhàng ôm hắn. Duẫn Hạo xoa vòng tay của cậu qua người mình, hạ giọng: “Tại Trung, trẫm muốn ôm ngươi.”

Không có lời đáp, chỉ có những nụ hôn nhỏ trên cổ đáp lại hắn. Duẫn Hạo kéo Tại Trung ra phía trước hôn cậu, vừa vội vàng lại vừa sâu sắc.

“Duẫn Hạo.” Thời điểm nam nhân này không ngừng cố gắng, Tại Trung phun ra hai chữ rõ ràng. Cả đời này cũng chỉ có hắn, bản thân chỉ có thể vì hắn mà cam tâm tình nguyện nằm dưới. Hai chân của cậu bị giơ cao, bộ dạng gấp gáp, màu trắng nõn thấp thoáng lắc lư, còn chưa cởi hết mà nửa che nửa hở, cực kỳ hấp dẫn. Duẫn Hạo xoa nắn lồng ngực của cậu, thanh âm khàn khàn, sau đó lưu lại dịch thể bên trong Tại Trung, là dấu vết của yêu thương.

Hai người ôm nhau trên giường, Tại Trung bộ dáng phong tình vô hạn, lười biếng đè lên người Duẫn Hạo. Cậu nói nhỏ: “Duẫn Hạo, bất kể như thế nào, ta đều ở bên cạnh ngươi.”

Duẫn Hạo vuốt lưng Tại Trung, mỉm cười.

“Trẫm biết.”

“Ngươi cái gì cũng bảo biết.” Tại Trung giống như là làm nũng.

“Tại Trung, vĩnh viễn bên cạnh trẫm.”

“Uhm!”

Hoàng hôn đến có chút chậm chạp, Duẫn Hạo và Tại Trung rửa mặt sau đó thay quần áo. Lần này cải trang đi thanh lâu, cho nên Tại Trung không được đi theo. Vì thế Duẫn Hạo cũng không có cách nào, hắn lệnh cho Đạp Tuyết và Hồng Lăng ở lại cùng cậu, cũng dặn dò không được ra khỏi nhà trọ nửa bước. Tại Trung ngoài miệng đáp ứng, nhưng trong lòng lại thấy hẫng hụt. Vậy chợ đêm đã được đi đâu? Nghe Hữu Thiên nói, ở chợ này toàn là những đồ tốt trong nhà dân được bày bán.

Hồng Lăng đi vào sương phòng, đi theo sau là Đạp Tuyết cùng mấy người làm trong nhà trọ. Bọn họ ồn ào đem thức ăn thừa xuống, phải nói là mang toàn món ngon bưng xuống. Tại Trung thấy, bỗng nhiên hỏi: “Những đồ ăn này chưa động đũa, các ngươi mang xuống rồi đưa đi đâu?”

“Bẩm công tử, những thứ này sẽ mang đổ đi.”

“Đổ đi? Nhưng mà hầu như chưa từng động đũa, đổ đi như vậy chẳng phải rất lãng phí.” Tại Trung nghĩ ngợi, “Ngươi gói lại toàn bộ cho ta, làm thêm cho ta ít đồ ăn, ta muốn mang đi.”

“Công tử muốn làm gì vậy?” Hồng Lăng khó hiểu, mà ngay cả Đạp Tuyết cũng không đoán được suy nghĩ của Tại Trung.

Tại Trung có chút giận dữ nói: “Duẫn Hạo vì những nạn dân kia mà ăn không nổi, cảm thấy mình lúc này cũng ăn no mà bọn họ lại đói rách. Cho nên, những món ngon này dù sao cũng sẽ đổ đi, không bằng để ta mang đến cho bọn họ.” Nhớ tới những đứa trẻ đáng thương đó, Tại Trung liền nhíu mày, “Thật sự rất đáng thương, tuổi còn nhỏ như vậy…”

“Thế nhưng mà công tử, thiếu gia đã phân phó không thể ra ngoài.” Đạp Tuyết đứng một bên cuống quít nói.

“Chúng ta đi rồi trở lại, không có gì đáng ngại.”

“Công tử, nếu để thiếu gia biết…”

“Chúng ta sẽ về trước khi bọn họ trở lại.” Tại Trung không để ý Đạp Tuyết ngăn cản, lấy thêm một kiện áo ngoài khoác thêm, sau đó cũng không quay đầu lại mà nói với Hồng Lăng, “Ngươi đừng nói gì, dù sao ở chỗ này không làm gì rất nhàm chán, không bằng để ta mang ít đồ ăn qua đó, ta cũng bớt cảm giác tội lỗi trong lòng. Lúc mình ăn uống no đủ như vậy, những đứa trẻ ở đâu đó lại đang thoi thóp.”

Nghe xong lời này, Hồng Lăng chỉ thản nhiên nói: “Chỉ một canh giờ.”

“Hồng Lăng tỷ tỷ!” Đạp Tuyết nhíu mày.

“Công tử tất nhiên có đạo lý của công tử. Nhân lúc trời còn sớm, chúng ta sớm đi sớm về.”

“Tỷ tỷ!”

“Đạp Tuyết, ta cũng từng có những thời điểm khổ cực như thế, ta biết đây chính là lò sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.” Nàng lắc đầu, đi ra ngoài sương phòng chuẩn bị đồ đạc. Đã bao lâu rồi? Thoát khỏi thôn trang đó, được công chúa Liên Nhã cứu sống, ăn no mặc ấm, đã bao lâu rồi? Lâu đến mức nàng quên cả cố hương, quên cả những bông tuyết trong trời đông giá rét, bản thân đã khát vọng cỡ nào có thể có một chiếc áo ấm, hy vọng xa vời nhường nào?

Có thể một bước này sai, từng bước sai,
Chuyến đi này, lại có thể chuyển hướng của một vận mệnh.

Đối với Tại Trung, đối với Đạp Tuyết, cũng đối với Hồng Lăng. Nước mắt chảy hết, đồng thời lại không cách nào với tới khát vọng.
Biến thành hy vọng xa vời cả đời.