Aug 5, 2017

[LPHT] Chương 5

Chương 5

9527 cảm thấy rất tức giận, tức giận đến sắp bốc hơi rồi! Với tư cách là hệ thống ưu tú nhất Liên bang, sao nó lại quên kiểm tra bài tập của kí chủ? Đây là thất trách! Quá mức thất trách! Nếu tiến sĩ Eric còn sống, ông nhất định sẽ không chút do dự tiêu hủy mình! Tuy tiến sĩ đã sớm nói chương trình của mình có vấn đề, nhưng ông chưa tiêu hủy mình, chứng tỏ bản thân vẫn đạt tiêu chuẩn.
Nhưng… Một hệ thống đạt tiêu chuẩn không bao giờ mắc sai lầm! 9527 rơi vào trong công cuộc tự kiểm điểm kéo dài vô tận.
“Nếu thế thì mau chóng chép cho xong bài trước khi hết giờ tự học đi, nếu không mày chuẩn bị tinh thần lên văn phòng uống nước chè đi.” Thạch Lỗi mượn bài tập của một bạn cùng lớp khác, đưa một quyển cho người bạn cùng bàn.
Hàn Trác Vũ do dự một lát, nhớ tới màn thuyết giáo dài miên man của chủ nhiệm lớp, cuối cùng nhận lấy.
“Không!!!” 9527 thê lương hét lên, “Quên làm bài tập đã sai rồi, chép bài tập lại càng sai hơn! Kí chủ, làm một thanh niên có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật, sao cậu có thể làm như vậy?!”
Tay cầm quyển sách bài tập của Hàn Trác Vũ khẽ run lên, sau đó yên lặng lui trở về. Nếu có thanh thuộc tính, cậu cảm thấy HP của mình đang tuột dốc không phanh, nguyên nhân là bị ma âm của hệ thống công kích não.
“Mày không chép à?” Thạch Lỗi có chút bất ngờ, sau đó tự hỏi tự trả lời, “Cũng đúng, mày là người máy, vua bình tĩnh rồi.” Dứt lời, cậu ta vùi đầu múa bút thành văn, người bạn bên cạnh phụ trách quan sát giùm cậu ta, đề phòng thầy giáo lặng lẽ chạy đến cửa sau, quan sát tình hình tự học của học sinh.
“Giờ tự học là để tự học, không phải dùng để làm bù bài tập, mời kí chủ chuẩn bị bài học cho ngày hôm nay, sau đó dùng giờ nghỉ để làm bù bài tập. Tiết sau là môn ngữ văn, hệ thống đề nghị kí chủ đọc sách ngữ văn trước.” 9527 ho nhẹ, khôi phục trấn định.
Hàn Trác Vũ yên lặng đóng sách bài tập lại, cầm quyển sách ngữ văn ra đọc. Quả nhiên, cậu phải nhanh chóng tích lũy đủ giá trị cảm ơn mới được!
15 phút tự học trôi qua rất nhanh, tổ trưởng đi thu bài tập rất bất ngờ, “Hàn Trác Vũ, vở bài tập của cậu đâu?”
Thiếu niên mặt liệt im lặng.
“Người máy bị virus xâm chiếm rồi, phần mềm làm bài tập đúng giờ đã bị lỗi.” Thạch Lỗi có chút hả hê nói.
“Hệ thống không phải virus! Đừng có nói như vậy!” 9527 ôm đầu hò hét. Bạn học Thạch Lỗi này thật đáng ghét, lại khơi dậy sự hoài nghi bản thân của nó.
“Xin kí chủ hãy tha thứ cho 9527! Sau này, 9527 nhất định sẽ đốc thúc kí chủ hoàn thành bài tập đúng hạn, hoàn thành vượt mức cũng được!” *Nước mắt tuôn rơi*
“Hoàn thành vượt mức thì không cần đâu.” Sắc mặt Hàn Trác Vũ trắng bệch.
Tổ trưởng cũng không trông chờ cậu có thể giải thích, ghi tên cậu vào trong sổ đen nộp cho lớp trưởng, lớp trưởng lại nộp cho giáo viên chủ nhiệm. Thiếu bài tập của năm môn cùng lúc, chủ nhiệm lớp lại phải mời bạn Hàn lên nói chuyện rồi.
Quả nhiên, năm phút trước giờ ngữ văn, giáo viên chủ nhiệm xuất hiện ở cửa phòng học.
“Hàn Trác Vũ, vì sao hôm qua không làm bài tập?” Biết rõ thiếu niên mắc bệnh tự kỷ, bố không quan tâm, mẹ mất, mẹ kế cay nghiệt, chủ nhiệm lớp trách nhiệm mười phần rất kiên nhẫn với cậu. Thiếu niên không nghe dạy bảo, cô sẽ nói đi nói lại, cho đến khi thiếu niên khắc ghi lời dạy của cô vào trong đầu và làm theo thì mới thôi. Để khiến thiếu niên hoàn thành bài tập về nhà đúng hạn, cô không biết đã bỏ ra biết bao công sức, còn từng đi hỏi chuyên gia tâm lý học. Hiện tại thiếu niên lại quay trở lại trạng thái trước đây, cô vừa lo lắng, lại vừa thất vọng.
“Câu hỏi của cô giáo phải trả lời! Tôn sư trọng đạo là một trong những phẩm chất cần thiết của Lôi Phong thế kỷ mới!” 9527 mở miệng, giọng không còn đương nhiên như lúc trước. Kí chủ không hoàn thành bài tập, phần lớn là do lỗi của nó.
Hàn Trác Vũ cúi đầu, im lặng hồi lâu mới phun ra hai chữ, “Mắc bệnh.”
“Căn cứ theo hệ thống kiểm tra đo lường, tuy thân thể của kí chủ không hoàn toàn khỏe mạnh, nhưng hiện tại không có bất kì mầm bệnh nào. Kí chủ nói dối, phải chịu trừng phạt điện giật cấp một của hệ thống! Đồng chí Lôi Phong không hề nói dối, mong kí chủ hãy lấy đồng chí Lôi Phong làm gương!” 9527 thở hổn hển nói. Kí chủ có nhiều tật xấu như vậy, quả nhiên rất cần sự giúp đỡ của nó.
Đau đớn bủa vây lấy não cậu, như thể có một chiếc đinh sắt thật dài đâm xuyên qua đầu. Người Hàn Trác Vũ khẽ run run, sắc mặt tái nhợt.
Thiếu niên nhìn suy yếu vô cùng, như thể sẽ ngã xuống bất kỳ lúc nào. Chủ nhiệm ngay lập tức tin cậu, thất vọng trong lòng được thay bằng lo lắng.
“Khó chịu lắm à? Cô mang em đến phòng y tế kiểm tra nhé?” Cô xoay người, cẩn thận nhìn sắc mặt thiếu niên. Tuy rất muốn kiểm tra độ ấm trên trán cậu, nhưng cô không làm như vậy, vì thiếu niên rất ghét tiếp xúc với người khác.
Hàn Trác Vũ khẽ lắc đầu.
Chuông vào lớp đã vang lên, chủ nhiệm không thể ép buộc cậu, chỉ có thể dặn dò, “Nếu cảm thấy không thoải mái thì tới văn phòng tìm cô, cô phê giấy phép xin nghỉ cho, bài tập coi như thôi, không cần phải làm bù.” Cô đứng dậy, nói với học sinh xung quanh, “Để ý Hàn Trác Vũ, nếu bạn ấy có vấn đề gì thì đưa đến phòng y tế ngay, sau đó thông báo cho cô.”
Bạn học xung quanh gật đầu vâng dạ.
“Cậu có một cô giáo rất tốt!” 9527 đánh giá.
“Ừ.” Trong đôi mắt âm u của Hàn Trác Vũ hiện lên ánh sáng. Cô Chu rất giống mẹ, không sợ phiền phức kiên trì dạy cậu, khuyên nhủ cậu. Cậu không phải không có cảm giác với thế giới bên ngoài, chỉ là cảm giác chậm hơn người thường thôi. Nếu một ai đó liên tục gõ cửa đáy lòng cậu, cậu chắc chắn sẽ đáp lại. Nhưng trên thế giới này, liệu có ai sẽ kiên nhẫn dùng mấy tháng, thậm chí vài năm chỉ để được một đứa trẻ đáp lại? Ngay cả bố cậu cũng không làm được.
Vậy nên, trong lớp của cô Chu, cậu cảm thấy rất an toàn.
Giáo viên môn ngữ văn đi lên bục giảng, gõ gõ bàn, “Hôm nay không học bài mới, chúng ta sẽ chữa bài thi lần trước.” Ông bắt đầu đọc điểm, từ cao xuống thấp.
“Thạch Lỗi, 57 điểm; Hàn Trác Vũ, 55 điểm.” Đọc xong hai tên cuối cùng, thầy giáo môn văn nhìn hai người ngồi bàn cuối, đau đầu xoa xoa trán. Thật đúng là ‘anh em đồng cam cộng khổ’ a, lúc nào cũng chiếm vị trí số một, số hai của lớp… Từ dưới lên trên…
“Hàn Trác Vũ thì tôi không nói, cậu này năm tuổi đã ra nước ngoài, sống ở nước A tám năm, điểm môn văn kém thì còn có thể chấp nhận. Nhưng Thạch Lỗi, điểm của cậu sao lại tệ như vậy? Khoanh bừa hết phần trắc nghiệm điểm cũng cao hơn thế này! Môn văn hồi cấp hai của cậu là giáo viên thể dục dạy à? Nhìn bài văn cậu viết xem…” Mấy bạn ngồi hàng đầu bị thầy ngữ văn phun đầy nước bọt vào mặt.
Thạch Lỗi cúi đầu, khiêm tốn nghe giảng dạy.
Hàn Trác Vũ dùng tay đỡ trán, 9527 đang gào rú trong đầu cậu, giọng đau đớn vô cùng.
“Trời ạ! Trời ạ! Trời ạ!!!! Kí chủ chỉ được 55 điểm thôi sao? Tôi quả thật không thể tin được! Tôi sắp ngất rồi! Với tư cách là người nối nghiệp của đồng chí Lôi Phong, kí chủ chỉ nhận được điểm như vậy không cảm thấy xấu hổ sao? Không cảm thấy có lỗi với đảng, có lỗi với đất nước, có lỗi với nhân dân sao? Cố lên! Kí chủ phải cố lên! Nếu cuộc thi tới, kí chủ không nhận được điểm tối đa môn này, hệ thống sẽ cho kí chủ thể nghiệm cảm giác sinh con! Làm ơn đừng có ôm tâm lý may mắn!”
Sinh con? Hàn Trác Vũ cảm thấy cơ mặt mình bắt đầu có dấu hiệu rạn nứt.
“Bài thi ngữ văn không ai được điểm tối đa cả.” Cậu phản bác.
“Dưới sự trợ giúp của hệ thống, kí chủ nhất định có thể đạt được mục tiêu này! Từ hôm nay, thời gian chơi game của kí chủ sẽ bị cắt bỏ, đến khi nào kí chủ đạt được thành tích mà hệ thống hài lòng mới thôi! Được rồi, giờ mời kí chủ chăm chú nghe thầy giảng bài!” 9527 khí phách phất tay.
Quả nhiên phải mau chóng tích lũy đủ giá trị cảm ơn, để 9527 lên tới cấp 4. Hàn Trác Vũ yên lặng nghĩ vậy, sau đó cơ thể khẽ run lên, chỉ vì 9527 vừa yên tĩnh xong lại bắt đầu kêu gào.
“Oh my Lady Gaga!! (o) Đây là chữ của kí chủ sao? Mức độ xấu đã vượt qua khả năng thừa nhận của nhân loại! Thầy giáo ngữ văn của cậu có thể đọc được quả thật là kỳ tích! Với tư cách là người nối nghiệp của đồng chí Lôi Phong, cậu phải có nét chữ mạnh mẽ, rồng bay phượng múa chứ! Từ hôm nay trở đi, mỗi đêm phải dành ra hai giờ luyện chữ, hệ thống sẽ tìm chữ mẫu ưu tú nhất toàn vũ trụ cho kí chủ. Con người muốn tạo thành thói quen chỉ cần 21 ngày, hệ thống hi vọng sau 21 ngày, kí chủ có thể viết được chữ đẹp nhất cả vũ trụ! Mong kí chủ cố gắng!”
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình, trong mắt lại toát ra vẻ đau đớn.
Bạn học bên cạnh vội vàng nhìn cậu, chỉ trông chờ cậu ngất xỉu thì đưa cậu đi phòng y tế, trốn giờ học này. Thạch Lỗi đã xoa tay, rục rịch, thỉnh thoảng dùng ánh mắt cảnh cáo bạn bè xung quanh không được tranh với cậu.
Nhưng điều khiến cậu thất vọng là, Hàn Trác Vũ nhanh chóng tỉnh táo lại, vừa nghe thầy giảng bài, vừa chăm chú viết bài.
“Mày quả nhiên là bị virus làm rối loạn hệ thống, lại còn nghe giảng cơ đấy! Trước đây không phải mày luôn ngồi ngắm trời ngắm đất ngắm mây sao?” Thạch Lỗi dùng cùi chỏ huých cậu.
Hàn Trác Vũ dịch ghế, tiếp tục nghe giảng. Cậu không muốn sinh con.
Thạch Lỗi cảm thấy không thú vị, bĩu môi khinh thường, lấy một quyển manga 18+ ra, giấu dưới bài thi, đọc say sưa.
Thời gian trôi đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã đến trưa. Hàn Trác Vũ nhận được điểm của bốn môn, ngữ văn 55 điểm, toán 67 điểm, anh 144 điểm, hóa 79 điểm, khiến 9527 giận sôi lên, dùng điện giật cậu mấy lần liền.
Khi tiếng chuông của tiết học cuối cùng vang lên, học sinh nhao nhao thở phào. Phần lớn mọi người thẳng tiến tới căng tin, một số ít tự chuẩn bị cơm trưa, tụ lại một góc ngồi ăn.
Hàn Trác Vũ nhìn chằm chằm dồng hồ, đến khi kim đồng hồ chỉ 12:15 mới lấy cặp lồng ra.
“Chương trình ăn cơm của mày quả nhiên là không bị lỗi.” Thạch Lỗi cười nhạo, mở hộp cơm của mình ra, sau đó mắt trông mong nhìn Hàn Trác Vũ.
Hàn Trác Vũ yên lặng đẩy cặp lồng ra. Sau khi bị Thạch Lỗi cướp bữa trưa n lần, cậu đã tạo thành thói quen này.
“Coi như mày thức thời!” Thạch Lỗi quen thuộc hất cải trắng sang một bên, lại bới cơm, gắp thịt kho tàu cùng trứng tráng lá hẹ. Cũng may cậu ta không quá mức, còn biết để lại một ít cho cậu, sau đó lại gắp ít dưa chua muối từ cặp lồng của mình sang, ra lệnh, “Mày có thể ăn hết.”
“Đinh ~ Nhận được 1 điểm giá trị cảm ơn từ bạn Thạch Lỗi!” Tiếng máy móc vui sướng vang lên.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhìn bạn cùng bàn, trong lòng hơi kinh ngạc. Không ngờ kẻ cướp lại biết ơn người bị hại, cậu thật sự không thể nào hiểu nổi!

“Đề nghị kí chủ hàng ngày chia sẻ cơm trưa với bạn Thạch Lỗi để có thể nhận được giá trị cảm ơn của cậu ta thường xuyên!” 9527 cảm thấy thế giới này quá tốt đẹp, ăn một bữa cơm thôi mà cũng có chính năng lượng.

Aug 3, 2017

[LPHT] Chương 4

Chương 4

Hàn Trác Vũ dùng mũ trùm kín đầu, dưới sự thúc giục của 9527, bắt đầu rèn luyện thân thể bằng cách chạy bộ quanh công viên. Vì thường ngày ít vận động, mới chạy được chừng 300-400m, cậu đã thở hồng hộc, tay chân như nhũn ra, áo sơmi ướt đẫm mồ hôi.
“Được rồi, có thể dừng, mời kí chủ ngày mai tiếp tục cố gắng, chạy nhiều hơn hôm nay 200m.” 9527 nhìn cơ thể gầy yếu của cậu, cảm thấy rất không hài lòng.
Hàn Trác Vũ im lặng gật đầu, dọc theo con đường nhỏ đi về nhà. Tuy tập thể dục buổi sáng rất mệt, mọi người đi tới đi lui cũng khiến cậu cảm thấy nôn nóng, nhưng không thể không thừa nhận, sau khi đổ mồ hôi thì cơ thể cảm thấy rất nhẹ nhàng, từng lỗ chân lông như giãn ra, hít sâu từng ngụm không khí mát mẻ.
Lúc đi đến cuối con đường nhỏ, một quả táo đỏ tươi lăn đến bên chân cậu, cậu hơi khựng lại, chuẩn bị đổi hướng đi tiếp.
“Dừng lại!” Giọng 9527 kích động vô cùng, “Mời kí chủ giúp người già nhặt táo, nhận lấy giá trị cảm ơn của đối phương!”
Hàn Trác Vũ nhìn về phía trước, phát hiện táo rơi đầy đất, một bà lão đang luống cuống nhặt, nhưng túi đựng táo đã rách, dù nhặt lên cũng không có chỗ nào để, bà gấp vô cùng, không biết nên làm như thế nào.
“Mời kí chủ mau chóng hành động, tránh bị người quấy nhiễu!” Phát hiện có người nhìn qua, 9527 mạnh mẽ dùng điện giật kí chủ. Đây là lần đầu tiên nó có cơ hội nhận được chính năng lượng, tuyệt đối không thể để người khác cướp mất.
Dòng điện lần này mạnh hơn trước rất nhiều, Hàn Trác Vũ nhịn không được rên một tiếng, mặt tái nhợt đến trong suốt. Không muốn bị 9527 tiếp tục chà đạp, cậu lặng lẽ tiến lên, cởi áo khoác ra đặt xuống đất. Cậu đã nghĩ thông rồi, phải mau chóng giúp 9527 lên tới cấp 4, rời khỏi đầu cậu, đổi lại cuộc sống yên tĩnh trước kia, đây mới là việc cậu nên làm nhất.
Một chiếc áo đột nhiên rơi xuống đất, bà lão kinh ngạc ngẩng đầu, “Ơ, áo ai vậy?”
Hàn Trác Vũ không để ý tới bà, chỉ mải mê nhặt táo giúp.
Bà lão chợt hiểu ra, vội vàng để đống táo sót lại trong chiếc túi rách vào trong áo, miệng liên tục cảm ơn. Hai người cùng nhau thu toàn bộ táo đang lăn lóc bốn phía, hai tay áo buộc lại với nhau, tạo thành một chiếc túi lớn.
Cách đó không xa, mấy người đang tập thể dục nhìn cảnh kính già yêu trẻ này, tất cả đều nở nụ cười hiểu ý.
“Đinh ~ Nhận 1 điểm giá trị cảm ơn, xin kí chủ hãy tiếp tục cố gắng. Đồng chí Lôi Phong từng nói – Giúp người giúp đến tận nơi. Mời kí chủ giúp bà lão này mang táo cùng giỏ rau về nhà.” Giọng 9527 vui vẻ vang lên trong đầu. Nó rốt cuộc thoát khỏi mốc 0 rồi!
“Câu đấy không phải Lôi Phong nói, là một người vô danh nói.” Hàn Trác Vũ im lặng xách túi táo lên, thuận tay nhận lấy chiếc làn đựng đầy rau của bà lão, thầm phản bác trong đầu.
9527 hừ một tiếng, đang định tranh luận chợt nghe thấy tiếng hệ thống nhắc nhở, nó lại được thêm 1 điểm giá trị cảm ơn của bà lão. Vì vậy, nó rộng lượng tha thức cho kí chủ quá thiếu kiến thức.
“Ai nha, cảm ơn Tiểu Vũ nhiều. Đến, ăn táo đi!” Về đến nhà, bà lão rửa sạch táo, nhét vào trong tay Hàn Trác Vũ.
Nói chuyện với hệ thống tựa như thì thầm một mình, cậu có thể thích ứng rất nhanh, nhưng nói chuyện với người ngoài thì lại khác. Hàn Trác Vũ cứng ngắc cầm quả táo, môi mím chặt, nhìn đồng hồ trên tường đã chỉ 6:30, về nhà tắm rửa rồi phải ăn sáng lúc 7:30, trong lòng cậu nôn nóng vô cùng rồi lại không nói lên lời, chỉ có thể trơ mắt nhìn áo khoác trên bàn.
Con trai cả của An thị trưởng mắc bệnh tự kỷ, cả tháng không nói được câu nào, đây là điều mà mọi người trong khu chung cư của chính phủ đều biết. Bà lão trong lòng rất thương, vội vàng lấy hết táo trong áo ra, vừa khoác áo lên cho cậu, vừa yêu thương dặn dò, “Cháu còn phải đi học, bà Chu này không giữ cháu nữa. Sau này rảnh thì đến nhà bà ăn cơm nhé!”
Hàn Trác Vũ khẽ thở ra, im lặng rời khỏi nhà bà Chu.
“Vừa rồi là ai vậy?” Ông Chu bưng nồi cháo từ phòng bếp ra, cao giọng hỏi.
“Tiểu Vũ, Hàn Trác Vũ, con trai cả của An thị trưởng ấy.” Bà Chu vừa nói, vừa xúc ít dưa muối ra cho vào một chiếc bát.
“A, con trai của con bé Thẩm Mỹ nhà họ Hàn.” Ông Chu như nhớ lại điều gì đó, thổn thức lắc đầu.
“Hừ, ai bảo Tiểu Vũ bị ma nhập? Đúng là nói bậy! Thằng bé ngoan như vậy! Lôi Lệ Trân kia đúng là không phải đèn cạn dầu, rơi vào tay cô ta thì sao mà sống yên ổn được…” Bà Chu tức giận mở miệng, kể lại chuyện cậu giúp đỡ bà như thế nào, khiến ông lão thở dài liên tục.
Hàn Trác Vũ về đến nhà, vội vàng tắm rửa, lúc xuống tầng, An Minh Hoài đang chuẩn bị ngồi vào xe của An Quốc Nhân đến trường. Hai anh em đều học lớp 10 của Nhất trng thành phố H, An Minh Hoài thích đi học sớm 20 phút, mà Hàn Trác Vũ thì kiên trì ăn sáng lúc 7:30, ăn sáng xong mới đi học. Cuộc sống của cậu tựa như một chiếc đồng hồ quả lắc, chỉ dao động trong một khu vực đã xác định, không chịu thay đổi.
Nhưng mà, hiện tại cậu đã khóa chặt với 9527, tương lai sẽ thay đổi là điều hoàn toàn có thể đoán được.
“Anh hai, nghe nói sáng nay anh đi tập thể thao đúng không?” An Minh Hoài hiển nhiên đã nhận ra cậu khác thường, thăm dò hỏi.
Hàn Trác Vũ cầm thìa múc cháo ăn.
An Minh Hoài lơ đễnh, tiếp tục hỏi, “Anh hai lên xe của bố đi học cùng em được không?”
Hàn Trác Vũ máy móc bóc trứng gà.
“Được rồi, mặc kệ nó, nó muốn làm gì thì cứ việc làm!” An Quốc Nhân không kiên nhẫn thúc giục. Đương nhiên, ông chỉ phát giận với con trai cả của mình, con thứ đẹp trai, hiếu thuận ngoan ngoãn, thành tích học tập lại đứng đầu, vẫn luôn là niềm kiêu ngạo của ông. So sánh hai đứa con trai với nhau, ông lại càng chán ghét con trai cả im lìm lầm lì.
An Minh Hoài ra vẻ mất mát thở dài, ngoan ngoãn lên xe bố.
Hàn Trác Vũ trước tiên ăn sạch lòng trắng trứng, sau đó cắn một miếng lòng đỏ lại uống một ngụm cháo, động tác không nhanh không chậm, rất có quy luật. Hành động của An Minh Hoài bị cậu coi như không thấy.
Ăn sáng xong, cậu rửa tay, cầm túi sách chuẩn bị đến trường. Tài xế của cậu đã đợi sẵn bên ngoài.
“Tiểu Vũ thiếu gia, đây là cặp lồng của cậu.” Bảo mẫu ngoài 40 tuổi từ phòng bếp chạy ra, vì đi quá vội vàng, nắp cặp lồng còn chưa đậy, nhìn thì thấy bên trong ngoài cơm ra chỉ có vài miếng cải trắng luộc, nhìn đơn sơ vô cùng.
Hàn Trác Vũ nhận cặp lồng, nhét vào túi xách.
“Đã quét xong, dưới đáy cặp lồng có thịt kho tàu và trứng tráng lá hẹ, rất đủ chất. Đối với người giúp đỡ kí chủ, kí chủ hẳn phải nói lời cảm ơn. Lễ phép với mọi người là một trong những phẩm chất phải có của Lôi Phong thế kỷ mới! Xin kí chủ hãy ghi nhớ!” 9527 nghiêm túc cảnh cáo.
Hàn Trác Vũ vốn không định phản ứng, chợt nghe hệ thống bắt đầu báo động, cảm thấy não mình sắp gặp nạn, cậu thấp giọng nói lời cảm ơn, giọng nhỏ đến gần như không nghe thấy.
Bảo mẫu ngẩn ngơ, mãi đến khi cậu lên ô tô rồi đi xa mới nở nụ cười vui mừng. Đây là lời đầu tiên Tiểu Vũ thiếu gia nói với bà, lại còn là lời cảm ơn!
Trong xe, Hàn Trác Vũ lấy di động ra nghịch, 9527 lại bắt đầu lải nhải, “Từ ngày mai, chúng ta sẽ đi xe bus đến trường.”
Đầu ngón tay đang múa trên điện thoại của Hàn Trác Vũ khẽ khựng lại, giọng cứng nhắc hỏi, “Vì sao?” Xe buýt, nghĩ thôi đã thấy sợ rồi.
“Hàng ngày đi xe buýt có thể tìm được cơ hội nhường ghế cho người già, nhận được ít nhất 1 điểm giá trị cảm ơn. Hệ thống đã tính rồi, muốn lên tới cấp 1 trong vòng nửa năm, kí chủ phải nhận được 5 điểm giá trị cảm ơn mỗi ngày, đây là còn chưa kể tới điểm giá trị cảm ơn dùng để đổi điểm thuộc tính. Mà kí chủ ít giao tiếp với mọi người, cuộc sống rất đơn giản, muốn hoàn thành nhiệm vụ đúng hạn sẽ rất khó khăn.” 9527 thở dài, giọng người máy khẽ run nghe rất buồn cười.
Trong đầu Hàn Trác Vũ bộc lộ sự kháng cự mãnh liệt.
“Mời kí chủ toàn lực phối hợp với hệ thống, nếu không, hệ thống sẽ sử dụng dòng điện cấp độ 2 để giật vùng não bộ kí chủ, cảm giác đau sẽ tăng gấp hai lần bây giờ, mức độ không kém gì phụ nữ sinh con.”
Hàn Trác Vũ lập tức uể oải, nhếch môi tiếp tục nghịch điện thoại.
9527 khẽ hừ một tiếng, kiêu ngạo vô cùng. Muốn chữa khỏi bệnh tự kỷ của kí chủ thì phải ép kí chủ tiếp xúc với mọi người, nó thật sự không còn cách nào.
Cậu lặng lẽ bước vào phòng học, bạn cùng lớp thấy cậu, vội vàng ăn cho xong bữa sáng, sau đó lấy điện thoại ra nhìn giờ. Quả nhiên chỉ còn hai phút nữa là đến giờ vào lớp. Thời gian biểu của bạn học Hàn Trác Vũ từ trước tới giờ chưa bao giờ sai, chuẩn như máy tính vậy.
Hàn Trác Vũ ngồi ở vị trí trong cùng hàng cuối của phòng học, đây là khu vực dành riêng cho những học sinh dáng người cao lớn hoặc thành tích tệ. Hàn Trác Vũ không cao, thậm chí còn khá gầy, nhưng cậu tiếp nhận nền giáo dục của nước A, lượng kiến thức nhẹ nhàng hơn Trung Quốc rất nhiều, bởi vậy thành tích học tập quả thật khá tệ, ngồi ở đây cũng không có gì đáng trách.
Nhưng góc hẻo lánh này rất yên tĩnh, bạn cùng lớp biết cậu mắc bệnh tự kỷ mức độ nhẹ, cũng không nói chuyện với cậu, vậy lại khiến cậu cảm thấy rất thoải mái.
“Bài tập của mày đâu? Mau lấy ra cho tao chép!” Bạn cùng bàn Thạch Lỗi thấy cậu không giống ngày thường lấy vở ra, xếp thành một chồng chỉnh tề trên bàn để tổ trưởng thu, nhịn không được thúc giục. Thạch Lỗi rất cao, tính tình nóng nảy, có không ít ‘anh em’ cả trong và ngoài trường, cứ nhìn ai không vừa mắt liền dạy dỗ, có thể nói là đại ca của trường. Cũng chỉ có Hàn Trác Vũ không thèm quan tâm mọi việc mới dám làm bạn với cậu ta.
Hàn Trác Vũ bình tĩnh nhìn cậu, nhớ tới ảo cảnh mà 9527 tạo ra. Trong ảo cảnh, bạn cùng bàn của cậu tự sát ngay chiều hôm qua. Cậu còn nhớ rõ cậu ta ngủ ở giường bên cạnh, nghiêng đầu, miệng sùi bọt mép, nay nhìn người bạn nói chuyện vui vẻ này thật sự rất khác lạ.
“Mày đừng nói với tao là mày chưa làm!” Thạch Lỗi kinh ngạc trợn mắt. Hàn Trác Vũ ban đầu cũng chẳng bao giờ làm bài tập về nhà giống cậu ta. Nhưng chủ nhiệm lớp lại liên tục gọi cậu lên nói chuyện, để tránh gặp phải tình huống này, cậu dần dần xây dựng thói quen làm bài tập về nhà. Hàn Trác Vũ chẳng khác gì người máy, hoạt động theo chương trình đã thiết lập sẵn, những chuyện có thể khiến cậu vi phạm chương trình, vậy nhất định đã xảy ra chuyện lớn.
Hàn Trác Vũ im lặng sắp xếp lại bàn học, không thèm nhìn bạn cùng bàn lấy một cái.
Thạch Lỗi mặc kệ, tự mình mở túi cậu ra, tìm sách bài tập, thấy bên trong vẫn còn trống, lúc này mới xác định cậu quả thật chưa làm.
“Mày bị virus xâm nhập, lỗi hệ thống à?” Thạch Lỗi lo lắng hỏi.
“Cậu mới là virus, cả nhà cậu là virus!” 9527 giơ chân, sau đó giận dữ khiển trách chàng trai mặt liệt, “Kí chủ, cậu quên làm bài tập à? Quả thật không thể tha thứ! Đồng chí Lôi Phong từng nói – Nếu cuộc sống là một cuộc chơi, anh sẽ là một kẻ vô tích sự; ai không thể làm chủ bản thân thì vĩnh viễn chỉ là nô lệ mà thôi! Kí chủ, cậu có muốn làm nô lệ không?!”

Hàn Trác Vũ cảm thấy dù không bị điện giật, não mình đã bắt đầu đau. Xin hỏi ‘Làm bài tập’ có liên quan gì với việc ‘Làm nô lệ’ không?

Aug 1, 2017

[LPHT] Chương 3

Chương 3

Tắm rửa, thay quần áo ướt đẫm mồ hôi, cẩn thận chải lại mái tóc mềm mại, Hàn Trác Vũ mở máy, tiếp tục chơi trò chơi, như thể vừa rồi không hề xảy ra chuyện gì.
“Không hổ là ký chủ của hệ thống! Gặp tình huống kỳ lạ như vậy vẫn có thể giữ vững tỉnh táo! Đáng khen ngợi!” Yên lặng được một lát, 9527 bỗng nhiên đắc ý mở miệng.
Ngón tay đang ấn chuột của Hàn Trác Vũ khẽ run lên.
Đúng lúc này, đồng hồ báo thức đặt cạnh máy tính vang lên, kim đồng hồ dừng lại ở vị trí 6:30.
“Đi ăn cơm.” Nam sinh vừa thì thầm, vừa tắt máy tính.
“Đúng vậy, từ 6 đến 7 giờ mỗi tối là thời gian ăn cơm tối phù hợp nhất, 9527 đang định nhắc nhở ký chủ.” Giọng người máy nịnh nọt nói.
Bước chân Hàn Trác Vũ khẽ khựng lại. Cậu đã quen tự lầm bầm một mình, nhưng một ngày nào đó, khi mình đang lầm bầm đột nhiên có một giọng nói đáp lại trong đầu, cảm giác này cũng không tệ như cậu tưởng tượng. Giọng nói này dùng cách thức rất kỳ lạ chen chân vào thế giới nhỏ của cậu, dường như đã thành một phần của cậu rồi.
Cậu tiếp tục bình tĩnh đi về phía trước, đẩy cửa phòng ra, đi qua hành lang, xuống cầu thang, đi vào nhà ăn đã thơm nức mùi đồ ăn. Bố Hàn Trác Vũ là An Quốc Nhân, mẹ kế là Lôi Lệ Trân, em cùng bố khác mẹ là An Minh Hoài đã sớm ăn gần xong, không ai nghĩ đến việc đi gọi cậu lấy một tiếng, cũng không ai có ý định thích ứng với thời gian biểu của cậu.
An Quốc Nhân là phó thị trưởng thành phố H, đồng thời là trưởng phòng quy hoạch. Hàn Trác Vũ là con của ông với vợ trước, An Minh Hoài là con của ông với người vợ hiện tại, hai người chỉ cách nhau ba tháng, mà người vợ hiện tại của ông Lôi Lệ Trân đến từ thế gia nổi tiếng trong quân chính của Trung Quốc – Lôi gia, trợ giúp rất nhiều cho sự nghiệp của ông.
Từ những điều này, chúng ta có thể suy đoán ra một câu chuyện về người thứ ba trèo lên vị trí vợ cả thành công vô cùng cẩu huyết. Mẹ Hàn Trác Vũ – Hàn Gia Mỹ là một người phụ nữ rất mạnh mẽ, dù biết rõ chồng ngoại tình, bà kiên quyết không chịu nhường tiểu tam, tình nguyện cãi nhau với chồng để giữ lấy vị trí người vợ chứ tuyệt không chịu buông tay. Mãi đến khi phát hiện con trai bị mắc bệnh tự kỷ khi sống trong hoàn cảnh gia đình quá phức tạp, bà mới hiểu ra, đưa đơn ly hôn với An Quốc Nhân lên tòa, mang toàn bộ gia sản, dẫn con trai bay thẳng đến nước A, vừa chữa bệnh cho con, vừa gây dựng sự nghiệp.
An Quốc Nhân thiếu chút nữa bị Hàn Gia Mỹ khiến cho thân bại danh liệt, cũng may có Lôi Lệ Trân giúp đỡ mới vượt qua được cửa ải khó khăn ấy, từ đấy hận vợ trước đến thấu xương, đồng thời cũng chán ghét con trai mang vợ họ trước của mình, không thèm quan tâm đến cậu. Nếu không phải hai năm trước, Hàn Gia Mỹ bị tai nạn qua đời, hơn nữa để lại di sản trị giá hơn 600.000 đôla Mĩ, có lẽ cả đời này hai bố con cũng không gặp lại.
Hàn Trác Vũ im lặng kéo ghế, ngồi ở vị trí của riêng mình, từ đầu đến cuối không chào bất kì ai, mắt cũng không nhìn bất kì người nào.
An Quốc Nhân nhìn con trai cả tối tăm u ám, trên mặt lộ ra sự chán ghét rõ ràng. Lôi Lệ Trân cùng An Minh Hoài khẽ nhếch khóe miệng.
Hàn Trác Vũ coi ba người như không tồn tại, nhận bát cơm bảo mẫu đưa tới, cẩn thận nén chặt bát cơm cho thật bằng, gắp đũa rau từ đĩa trước mặt. Cậu máy móc đưa đũa, một ngụm cơm trắng lại một ngụm rau, đồ ăn khác không hề động tới, vì vị trí của chúng vượt ra khỏi phạm vi an toàn của cậu.
Không biết là vô tình hay cố ý, trước mặt cậu lúc nào cũng đặt một đĩa rau, chưa bao giờ có đĩa thịt đặt ở chỗ cậu. Chỉ khi đi học, bảo mẫu thiện lương cố ý chuẩn bị thức ăn rất dinh dưỡng cho cậu, sau đó giấu dưới đáy cặp lồng rồi dùng cơm trắng che kín, cậu mới có thể ăn vài miếng thịt. Cậu chưa bao giờ để tâm tới việc Lôi Lệ Trân khắt khe cậu, lại càng không kêu ca, thế giới của cậu chỉ có mình cậu mà thôi.
Cậu lơ đễnh ăn cơm, đợi khi bát cơm đã thấy đáy liền để đũa xuống, chuẩn bị trở về phòng.
“Đợi một lát, trong bát cậu còn vài hạt cơm chưa ăn hết, đây là hành vi lãng phí lương thực! Lôi Phong không bao giờ lãng phí lương thực cả!” Giọng nói non nớt của 9527 đột nhiên vang lên, “Hơn nữa, bữa tối của cậu quá đơn giản, không ăn đủ chất dinh dưỡng cần thiết để giúp cơ thể hoạt động bình thường, thảo nào thể lực và sức chịu đựng của cậu lại thấp như vậy. hệ thống đề nghị cậu ăn thêm một bát cơm, cùng với vài miếng thịt. Đồng chí Lôi Phong từng nói – Sức khỏe là vốn quý giá của cách mạng!”
Hàn Trác Vũ coi như không nghe thấy, tiếp tục kéo ghế đứng dậy, sau đó, cảm giác đau đớn đột ngột bủa vây lấy đầu cậu, khiến cậu khựng lại.
“Dây thần kinh cảm giác của kí chủ mẫn cảm gấp năm lần người bình thường, nếu kí chủ kiên quyết không chịu tiếp nhận đề nghị hợp lý của hệ thống, hệ thống sẽ tiến hành trừng phạt trong vùng não của kí chủ! Toàn bộ việc làm của hệ thống đều để đảm bảo cơ thể kí chủ khỏe mạnh, lấy sự an toàn tính mạng làm mục tiêu, xin kí chủ hãy phối hợp!” 9527 nghiêm túc cảnh cáo.
“Dùng điện giật tôi cũng là vì muốn tôi khỏe mạnh? Còn có, sức khỏe là vốn quý của cách mạng không phải Lôi Phong nói, là Mao chủ tịch nói.” Hàn Trác Vũ chậm rãi ngồi xuống, giọng rất tỉnh táo.
“Không thể nào, theo nghiên cứu của tiến sĩ Eric, những lời này nhất định là do đồng chí Lôi Phong nói! Hơn nữa, dùng điện giật não bộ kĩ chủ không gây tổn hại đến sức khỏe của kí chủ, ngược lại, còn có thể kích thích mức độ khai thác não của kí chủ. Tuy hiệu quả sẽ không rõ ràng như khi hệ thống tăng cấp, nhưng trí nhớ, khả năng thông hiểu, phân tích logic cùng khả năng tính toán của kí chủ cũng sẽ được đề cao trong một mức độ nhất định.” 9527 vội vàng giải thích, thái độ rất cẩn thận. Trong lúc xuyên qua thời không, vỏ ngoài của nó bị phá hủy hoàn toàn, thiết bị bảo hộ không còn dùng được nữa. Sau khi kết nối với kí chủ, nếu kí chủ tử vong, nó sẽ không thể trở lại hành tinh, mà sẽ bị phân giải thành từng mảnh nhỏ rồi biến mất hoàn toàn. Bởi vậy, bảo vệ sự an toàn của kí chủ quan trọng hơn tăng cấp rất nhiều.
Hàn Trác Vũ im lặng xới thêm một bát cơm cho mình, tay cầm đũa do dự hồi lâu, sau khi bị điện giật thê một lần nữa, rốt cuộc gắp một miếng gà quay bỏ vào trong miệng, chậm rãi nhai. Biết làm sao được, tuy cậu không để ý bất kì thứ gì, nhưng cậu có một nhược điểm trí mạng – Sợ đau!
Hành động khác hẳn với bình thường của cậu ngay lập tức khiến Lôi Lệ Trân cùng An Minh Hoài chú ý.
“Anh hai thích ăn gà quay à? Sau này ngày nào em cũng bảo đầu bếp làm cho anh nhé?” An Minh Hoài rất thân thiết đề nghị.
Hàn Trác Vũ cúi đầu ăn cơm, không nhìn hắn lấy một lần.
An Minh Hoài giả bộ đau lòng, thành công khiến An Quốc Nhân cảm thấy bất mãn với con cả.
“Đừng để ý đến nó, nó muốn ăn thì tự ăn! Lúc nào cũng lầm lầm lì lì, chẳng ra thể thống gì cả!” An Quốc Nhân vừa quát con cả, vừa gắp một miếng cá kho cho con nhỏ.
“Nói gì vậy! Tiểu Vũ mắc bệnh tự kỷ, đâu phải ông không biết!” Lôi Lệ Trân giả vờ bảo vệ con riêng của chồng, quay đầu dặn bảo mẫu, “Bảo đầu bếp Tiểu Vũ thích ăn gà quay, sau này ngày nào cũng làm cho Tiểu Vũ.”
Bảo mẫu vâng dạ, trong lòng lại cảm thấy khó chịu với sự dối trá của bà chủ. Làm thì có tác dụng gì? Chỉ cần cố ý đặt cách xa Tiểu Vũ thiếu gia, Tiểu Vũ thiếu gia chắc chắn sẽ không đụng tới. Có thể hà khắc với một cậu bé mắc bệnh tự kỷ, không hề tạo thành tính uy hiếp với thiếu gia An Minh Hoài như vậy, Lôi Lệ Trân thật đúng là máu lạnh.
Hàn Trác Vũ vẫn im lặng ăn cơm, hành động của mọi người hoàn toàn không quẫy nhiễu cậu. Dùng đũa vét sạch cơm đưa vào miệng, xác nhận không lãng phí một hạt nào, đồng thời được 9527 chứng thực, cậu lặng yên kéo ghế về phòng.
Đóng cửa phòng, cảm giác mỏi mệt ập tới, cậu chậm rãi thay áo ngủ, vén chăn nằm xuống.
“Cảnh cáo kí chủ, sau khi ăn xong không nên đi ngủ ngay, sẽ tạo áp lực cho dạ dày, khiến máu toàn thân chảy không đều, dễ mắc bệnh dạ dày, tăng cân, tăng huyết áp, viêm phổi!” 9527 gào lên.
Hàn Trác Vũ dùng chăn che kín đầu, tiếp tục ngủ, sau đó lại bị cảm giác đau đớn trong đầu kích thích, ngồi dậy, sắc mặt trắng bệch.
“Mời kí chủ đi dạo một giờ, đợi đồ ăn trong dạ dày tiêu hóa hết hãy ngủ!”
Dùng sức hất chăn ra, Hàn Trác Vũ xuống giường, khoác chiếc áo khoác, đi vòng quanh trong phòng ngủ. Cậu ghét mọi hoạt động ngoài trời, mọi người đi lại xung quanh khiến cậu cảm thấy rất không an toàn, tâm trạng cũng sẽ trở nên nôn nóng.
Quẹo trái mấy vòng, cảm thấy chóng mặt lại đổi sang quẹo phải mấy vòng, cuối cùng cũng hết một giờ, sau khi được 9527 đồng ý, chàng trai mặt nhăn nhó, kéo thân thể mệt mỏi tới cực điểm chui vào chăn, đầu vừa dính gối liền rơi vào giấc mộng ngọt ngào. Đây là giấc ngủ ngon nhất của cậu kể từ khi Hàn Gia Mỹ qua đời.
Năm rưỡi sáng hôm sau, Hàn Trác Vũ tỉnh lại dưới luồng điện giật của 9527 lạnh lùng, khuôn mặt cậu nhìn còn tái nhợt hơn ngày hôm qua.
“Lại có việc gì nữa?” Giọng cậu yếu ớt vô cùng.
“Tuy hệ thống có thể đề cao tố chất của kí chủ, nhưng nếu muốn trở nên mạnh mẽ thật sự, kí chủ cần phải tự mình cố gắng. Từ hôm nay trở đi, năm rưỡi mỗi sáng, kí chủ phải thức dậy tập thể dục buổi sáng!” 9527 nghiêm túc nói.
Không muốn trải nghiệm cảm giác não bị điện giật, Hàn Trác Vũ vén chăn, chọn một bộ đồ thể thao mặc vào. Chuẩn bị xong, cậu đang định mở cửa phòng lại bị 9527 gọi lại.
“Mời kí chủ dọn phòng, gấp chăn cẩn thận.”
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhặt áo ngủ trên mặt đất lên, bỏ vào giỏ đựng đồ trong phòng tắm, sau đó gấp chăn trên giường lại.
“Được chưa?”
“Tạm chấp nhận. Hôm nay không kịp rồi, tối hôm nay sau khi tan học, hệ thống sẽ dạy kí chủ cách gấp chăn vuông vức như một viên gạch. Xem này, đây là chăn do đồng chí Lôi Phong gấp, viên gạch vuông vức hoàn hảo, 360 độ không góc chết.” 9527 chiếu một bức ảnh đen trắng đã cũ lên. Trong bức ảnh, đồng chí Lôi Phong cười rất tươi, sau lưng là một chiếc giường sắt, trên giường có thứ gì đó đen sì, có lẽ đó chính là ‘viên gạch hoàn mỹ’ theo lời 9527.
Hàn Trác Vũ cẩn thận đánh giá vài lần, cảm thấy dù không bị điện giật, đầu cậu đã bắt đầu đau.
“Được rồi, chúng ta đi thôi.” Cậu đờ đẫn gật đầu, mở cửa phòng xuống tầng.
Năm rưỡi, mặt trời còn chưa mọc hẳn, bầu trời vẫn còn khá tối, không khí mát mẻ mang theo chút ẩm ướt của sương đêm. Hàn Trác Vũ lặng yên nhìn khu sân rộng rãi của tòa nhà, nhìn vài thanh niên chạy bộ trên con đường nhỏ đến công viên, vài ông lão bà lão đang tập thái cực quyền, không thể nào bước thêm một bước. Nhà và trường học là khu vực an toàn của cậu, rời khỏi hai nơi này sẽ khiến cậu cảm thấy bất an.
“Nếu muốn giành được danh hiệu cao quý nhất, kí chủ phải vượt qua chướng ngại tâm lý của mình. Theo kết quả tính toán của hệ thống, trong hai năm qua, bệnh tự kỷ của kí chủ đang có xu hướng nặng hơn, phải tiến hành trị liệu ngay!” 9527 cảm thấy mình quá khổ. Mãi mới kết nối được với một kí chủ chỉ biết bản thân, không ngờ đối phương lại mắc bệnh tự kỷ! Việc này rất bất lợi cho sự nghiệp vĩ đại ‘vì nhân dân phục vụ’ của nó!

Mạnh mẽ dùng điện giật não kí chủ một lần nữa, đợi kí chủ kéo mũ đội lên đầu, dũng cảm bước bước đầu tiên, 9527 đắc ý khẽ hừ một tiếng. Nó tin tưởng dưới sự dạy dỗ của mình, kí chủ nhất định sẽ trở thành Lôi Phong thế kỷ mới!

Jul 30, 2017

[LPHT] Chương 2

Chương 2

Mười giây đếm ngược kết thúc, một cơn đau đột ngột đánh thẳng vào não cậu, Hàn Trác Vũ không kìm được rên rỉ thành tiếng, tỉnh lại, giờ mới phát hiện mình đã quay trở lại gian phòng ban đầu, cả người yếu ớt co lại trên ghế xoay.
Giọng nói lạnh lẽo của máy móc vẫn tiếp tục, như vang lên bên tai lại như hiện hữu trong đầu, “Kết nối thành công, bắt đầu quét hình ghi nhận tình huống của kí chủ.”
Dòng điện nhẹ chạy khắp cơ thể, đau đớn kịch liệt trong đầu đã biến mất, nhưng cảm giác bị vật lạ xâm lấn không dễ chịu chút nào. Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình, nhìn thoáng qua thì có vẻ rất trấn định, nhưng chỉ có cậu mới biết, lông tơ toàn thân cậu đều đã dựng hết lên.
Tên kí chủ: Hàn Trác Vũ
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Chủng tộc: Loài người
Thể lực: 2 điểm (Người bình thường cao nhất là 10 điểm)
Trí tuệ: 75 điểm (Người bình thường cao nhất là 100 điểm)
Dị năng: Không
Tinh thần lực: 80 điểm (Người bình thường cao nhất là 100 điểm)
Sức chịu đựng: 1 điểm (Người bình thường cao nhất là 10 điểm)
Mức độ khai thác não: 10%
Độ thánh khiết: 0
Đánh giá tổng hợp: Đẳng cấp F.
Đây là cái gì? Hàn Trác Vũ định coi như không nghe thấy tiếng động này như trước đây vẫn thường làm, lại nhận ra mình không làm được. Vì giọng nói này xuất hiện ngay trong đầu cậu, như thể nó là một phần của cơ thể cậu, không thể nào chống lại được.
“Xin chào, kí chủ.” Giọng người máy lễ phép chào hỏi.
Tuy không cách nào chống lại, nhưng có thể mặc kệ nó. Hàn Trác Vũ tinh thần lực cường đại, khả năng thừa nhận rất cao ra vẻ mình không nghe thấy, bình tĩnh rút một tờ khăn giấy lau mồ hôi lạnh trên trán.
“Hello, kí chủ!” Giọng người máy khẩn thiết hơn đôi chút, nghe kĩ còn thấy non nớt như giọng trẻ con.
Hàn Trác Vũ tiếp tục lau mồ hôi.
Giọng người máy biến mất vài giây, Hàn Trác Vũ vừa định thở phào, trong đầu đột nhiên vang lên một khúc nhạc hùng tráng, dồn dập, giọng nam hùng hồn dùng tất cả nhiệt huyết của mình cất lời ca --- Học tập Lôi Phong, trung với cách mạng trung với Đảng, yêu ghét rõ ràng không quên cội nguồn, lập trường kiên định ý chí mãnh mẽ. Học tập Lôi Phong, chiếu sáng khắp thế gian, nguyện hiến dâng vì cách mạng…
Bàn tay lau mồ hôi của Hàn Trác Vũ bắt đầu run rẩy.
Đoạn nhạc hùng tráng rốt cuộc kết thúc, giọng người máy đợi vài giây, thấy kí chủ vẫn không để ý tới mình liền đổi một ca khúc nhẹ nhàng hơn đôi chút. Giọng nữ chân thành da diết vang lên --- Đây là tiếng gọi của trái tim, đây là sự kính dâng vô điều kiện, đây là gió xuân nhân gian, đây là nguồn suối sinh mệnh. Không còn sa mạc, không còn cánh đồng hoang vu, tử thần cũng chùn bước, hoa hạnh phúc nở muôn nơi. La la la… Chỉ cần mỗi người hiến dâng đôi chút, thế giới sẽ ngày càng tốt đẹp hơn; La la la… Chỉ cần mỗi người hiến dâng đôi chút, thế giới sẽ…
“Đủ rồi, làm ơn dừng lại!” Sau khi hai bài hát đã phát đi phát lại đến tám chín lần, Hàn Trác Vũ yếu ớt nói trong đầu.
“Kí chủ, cuối cùng cậu cũng đã đáp lại tôi!” Giọng người máy cao hẳn lên, nghe có vẻ rất vui.
“Đây là cái gì?” Hàn Trác Vũ thử trao đổi với đối phương. Phương thức trao đổi này giống hệt như cách cậu vẫn nói chuyện với mình, không vượt ra khỏi phạm vi an toàn của cậu, vậy nên cậu rất nhanh chóng tiếp nhận tình huống kì lạ này.
“Tôi không phải cái gì, tôi là hệ thống trí tuệ nhân tạo. Lôi Phong hệ thống số 9527 có mặt!” Giọng người máy nghiêm túc giới thiệu bản thân. Nếu có tay và chân, nó chắc chắn sẽ giơ tay chào cậu theo đúng chuẩn quân đội.
“Lôi Phong hệ thống? Đấy là cái gì?” Hàn Trác Vũ biết từ Lôi Phong, cũng biết từ hệ thống, nhưng khi hai từ này gắn lại với nhau, cậu lại cảm thấy khó hiểu.
“Tôi đến từ hành tinh số C14 năm 4075 của kỷ niên ngân hà, trong lúc vô tình đã đến Trái đất qua vết nứt không gian. Người phát minh ra tôi là tiến sĩ Eric, ông là nhà khoa học thiên tài xuất sắc nhất cả Liên bang, là người có tinh thần lực mạnh mẽ nhất! Ông sinh ra vào năm 4013 của kỷ niên Ngân hà, thuộc chủng tộc loài người…”
“Xin hãy nói vào trọng điểm.” Hàn Trác Vũ cứng nhắc cắt ngang lời khen dài bất tận của 9527 dành cho tiến sĩ Eric.
“Tiến sĩ Eric đã dành cả đời mình để bảo vệ sự hòa bình của thế giới, xóa bỏ sự phân biệt chủng tộc cùng bạo lực. Từ khi tìm được tư liệu liên quan đến đồng chí Lôi Phong trong di tích viễn cổ, tiến sĩ Eric đã coi anh là thần minh, mong muốn tuyên truyền tư tưởng Lôi Phong khắp Liên bang đang tràn ngập giết chóc, nhưng hành động của ông bị quân đội phát hiện…”
“Làm ơn! Hãy! Nói! Vào! Trọng! Điểm!” Hàn Trác Vũ ra sức nói thật chậm và rõ ràng. Hệ thống ngoài hành tinh quả nhiên không nghe hiểu tiếng người.
“Được, được.” Giọng 9527 run rẩy yếu ớt, hùng hồn nhiệt huyết nói, “Đồng chí Lôi Phong từng nói --- Tính mạng của con người là hữu hạn, nhưng vì nhân dân phục vụ là vô hạn. Tôi muốn dùng sinh mạng hữu hạn của mình dâng hiến cho sự vô hạn trong công cuộc ‘Vì nhân dân phục vụ’! Vậy nên, nhiệm vụ trọng đại nhất của hệ thống là đốc thúc kí chủ không ngừng vì nhân dân phục vụ, để đạt được thành tựu cao nhất ----- Lôi Phong thế kỷ mới!”
Hàn Trác Vũ im lặng vài phút mới yếu ớt mở miệng, “Vì nhân dân phục vụ nghĩa là sao?”
“Nghĩa là giúp đỡ những người cần giúp đỡ, nhận lấy giá trị cảm ơn của họ.” 9527 ân cần giải thích.
“Giá trị cảm ơn dùng làm cái gì?”
“Giá trị cảm ơn chính là năng lượng chính trực, tích lũy được một mức năng lượng nhất định có thể giúp hệ thống thăng cấp.”
“Vậy nên…” Hàn Trác Vũ chậm rãi gật đầu, “Mục đích cuối cùng chẳng qua là giúp cậu thăng cấp.”
“Đương, đương nhiên là không phải rồi! Giúp hệ thống thăng cấp chẳng qua chỉ để góp phần vào việc vì nhân dân phục vụ thôi!” Giọng 9527 nghe có chút chột dạ. Nó vội vàng bật một giao diện trong suốt trong đầu chàng trai, bên trên ghi:
Tên: Hàn Trác Vũ
Tuổi: 15
Giới tính: Nam
Chủng tộc: Loài người
Thể lực: 2
Trí tuệ: 75
Dị năng: Không
Tinh thần lực: 80 điểm
Sức chịu đựng: 1 điểm
Mức độ khai thác não: 10%
Độ thánh khiết: 0
Giá trị cảm ơn: 0
“Nhìn thấy không, đây là bảng thuộc tính của cậu. Khi cậu giúp tôi tăng cấp, cậu cũng sẽ nhận được điểm thuộc tính tương ứng, cuối cùng cậu sẽ tiến hóa thành đồng chí ưu tú nhất, có lý tưởng, có đạo đức, có văn hóa, có kỷ luật, đức trí thể mỹ cần toàn diện phát triển.” 9527 kiêu ngạo tuyên bố.
“Độ thánh khiết là cái gì?” Hàn Trác Vũ cảm thấy đầu mình bắt đầu nhức.
“A, độ thánh khiết tăng sẽ giúp kí chủ phát triển khí chất của mình, khiến kí chủ nhìn thánh thiện vô cùng, có thể dễ dàng nhận được sự tin tưởng cùng hảo cảm của mọi người, từ đó nhận được càng nhiều giá trị cảm ơn. Hiện tại, độ thánh khiết của ký chủ bằng 0, khí chất u ám tối tăm khiến người phản cảm, rất bất lợi cho sự nghiệp vì nhân dân phục vụ! Xin kí chủ hãy mau chóng tăng độ thánh khiết của mình! Cứ 100 điểm giá trị cảm ơn thì đổi được thành 1 điểm độ thánh khiết, độ thánh khiết cao nhất là 10 điểm, tất cả sẽ do hệ thống tự quy đổi.” 9527 giải thích rất nhiệt tình.
Hàn Trác Vũ vất khăn tay ướt đẫm trong tay đi, giọng nghiêm túc hỏi, “Có thể dỡ bỏ hệ thống không?”
“Không thể!” Giọng 9527 đột nhiên cao chót vót.
“Không có hệ thống nào là không thể dỡ bỏ.” Hàn Trác Vũ tỉnh táo phản bác.
“9527 không thể! 9527 đã kết nối rồi khóa chặt với ký chủ, trừ khi ký chủ tử vong, còn không 9527 không thể nào dỡ bỏ!” Dừng lại vài giây, giọng người máy non nớt vội vàng bổ sung, “Nhưng khi 9527 đạt tới cấp 4 thì có thể sử dụng chính năng lượng ngưng tụ thành cơ thể, tách rời hoàn toàn khỏi ký chủ. Nhìn xem, đây là cơ thể của tôi! Ký chủ nhất định sẽ thích!”
Một chú chó robot màu bạc xinh xắn đáng yêu xuất hiện trong đầu, dùng giọng non nớt sủa hai tiếng ‘Gâu gâu’.
“Làm thế nào để khiến cậu thăng cấp?” Hàn Trác Vũ nhìn chó con, biểu cảm đờ đẫn.
“Từ cấp 0 – 1 cần 1.000 điểm giá trị cảm ơn, cấp 1 – 2 cần 10.000 điểm giá trị cảm ơn; cấp 2 – 3 cần 100.000 điểm giá trị cảm ơn; cấp 3-4 cần 1.000.000 điểm giá trị cảm ơn, cứ thế mà tính ra. Cấp cao nhất của hệ thống là 10, xin ký chủ hãy cố gắng! Tích được một lượng giá trị cảm ơn nhất định, hệ thống sẽ không dùng để thăng cấp ngay mà đổi thành điểm thuộc tính, phân phối hợp lý cho ký chủ, từ đó nâng cao toàn diện tố chất cơ thể ký chủ.” Một câu sau cùng 9527 gắng sức nhấn mạnh, ra vẻ mình rất chí công vô tư.
10 cấp, mỗi lần thăng cấp lại cần số điểm giá trị cảm ơn tăng lên 10 lần, quả nhiên là vô hạn ‘Vì nhân dân phục vụ’. Giọng Hàn Trác Vũ lại càng cứng nhắc, hỏi, “Tại sao lại là tôi?”
“Từ khi hệ thống đến trái đất đã khảo nghiệm tất cả 2194728 người chơi, kí chủ là người duy nhất giữ vững tỉnh táo từ đầu đến cuối, không cho rằng mình xuyên không cũng không cho rằng mình trọng sinh. Bởi vậy có thể thấy tinh thần lực của kí chủ rất mạnh, đủ để chịu sóng điện từ khi hệ thống kết nối với ký chủ. Quan trọng nhất là, trong tất cả những người tham gia khảo nghiệm, 71% số người lựa chọn giúp đỡ bạn bè, 29% số người lựa chọn tự sát cùng bạn, 99.99999% số người chịu sự ảnh hưởng từ cảm xúc tiêu cực, chỉ có ký chủ từ đầu đến cuối vẫn thờ ơ lạnh nhạt, mức độ tư lợi chỉ biết mình đã cao đến tột cùng, khiến người phải căm hận. Bởi vậy, hệ thống phán đoán --- Kết nối với ký chủ mới có thể giúp hệ thống phát huy tối đa sức mạnh của mình.” Con chó robot khẽ ngẩng cao đầu kiêu ngạo nói.

“Tôi đã biết.” Giọng nhàn nhạt kết thúc đối thoại. Cảm thấy cuộc sống yên bình của mình sắp bị phá vỡ, bạn Hàn Trác Vũ bị bệnh tự kỷ mức độ nhẹ cùng mặt liệt hơn mười năm rốt cuộc để lộ biểu cảm buồn rầu, dù chỉ rất nhẹ thôi.

Jul 28, 2017

[LPHT] Chương 1

Chương 1  

Năm 4074 kỷ niên Ngân hà, hành tinh số C14 của Liên bang.
Một đội quân võ trang đầy đủ bao vây quanh phòng thí nghiệm tối cao của Liên bang, sau khi phá hủy toàn bộ những người máy có ý đồ phản kháng, sĩ quan chỉ huy của lần hành động này nghiêm trang đi vào văn phòng của tiến sĩ Eric, thiên tài số một của Liên bang.
“Cuối cùng mọi người đã tới, mời vào.” Giọng nói dịu dàng lễ độ truyền đến từ phía sau cửa, không hề giống giọng nói của một kẻ tội đồ hung ác.
“Tiến sĩ Eric, ông bị bắt vì tội lật đổ Liên bang, vì mức độ vi phạm quá nghiêm trọng, ông đã mất quyền chống án. Giờ hãy đi theo chúng tôi.” Sĩ quan chỉ huy lạnh lùng tuyên bố.
“Lật đổ Liên bang?” Tiến sĩ Eric đang ngồi sau bàn thí nghiệm khẽ cười nhạo, “Quả thật là vô lí! Sớm muộn gì mọi người cũng sẽ biết, hành động của tôi sẽ chỉ giúp thế giới trở nên tốt đẹp hơn thôi!”
“Ông lắp đặt hệ thống trong não chúng tôi để khiến chúng tôi mất đi sức chiến đấu. Ông biết rõ làm như vậy rất nguy hiểm! Lôi Phong, người này là ai? Đó chẳng qua chỉ là một nhân vật hư cấu mà thôi! Nếu người nào cũng giống anh ta, thế giới của chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ bị hủy diệt! Tiến sĩ, tôi nghĩ ông điên rồi!” Sĩ quan chỉ huy chán ghét nhíu mày, phất tay với quân sĩ sau lưng, “Bắt ông ta lại.”
Sĩ quan nghe lệnh, định tiêm thuốc hạn chế tinh thần lực vào tĩnh mạch tiến sĩ Eric. Tiến sĩ Eric không có dị năng, cũng không mang dòng máu của dị thú, nhưng tinh thần lực của ông lại cao nhất cả Liên bang. Để đảm bảo có thể thành công bắt ông về quy án, từng thành viên tham dự hành động lần này đều phải trải qua cuộc kiểm tra rất nghiêm ngặt, yêu cầu có khả năng chịu đựng áp lực tinh thần lớn nhất.
Điều khiến mọi người bất ngờ nhất là tiến sĩ Eric không hề phản kháng, yên lặng nhìn chất lỏng màu xanh tiến vào trong thân thể của mình. Trước khi rơi vào hôn mê, ông dùng giọng điệu căm hận nghiến răng nói từng chữ, “Những chủng tộc máu lạnh không thể cảm hóa như mấy người đáng bị hủy diệt toàn bộ! Xuống địa ngục hết đi!”
Sĩ quan chỉ huy nhíu mày, trong lòng chợt cảm thấy không yên. Phải biết rằng, bọn họ đang đối mặt với nhân vật truyền kỳ của Liên bang, lần hành động này không thể nào thuận lợi như vậy.
“Không hay rồi trưởng quan, chúng tôi phát hiện một quả bom ion nặng khoảng 300 cân dưới tầng hầm ngầm! Nó có màng năng lượng cấp 10 bảo vệ, chúng tôi không thể nào dỡ bỏ!” Giọng nói dồn dập truyền đến qua máy bộ đàm.
“Tất cả mọi người lập tức lui lại!” Sĩ quan chỉ huy lớn tiếng ra lệnh, sau đó bối rối nhìn về phía cấp dưới đang định áp giải tiến sĩ Eric đi, “Đừng động vào ông ta!”
Đáng tiếc đã quá muộn, khi tiến sĩ Eric rời khỏi ghế, dụng cụ cảm ứng lắp dưới ghế ngay lập tức kích hoạt bom ion, đồng thời tắt màng năng lượng bảo vệ. Ánh sáng chói lóa lóe lên, phòng thí nghiệm tối cao của Liên bang cùng tất cả những sinh mệnh bên trong nổ tung trong không khí, bầu trời tối tăm âm u bị luồng năng lượng cực lớn xé tan, thoáng cái lại không còn dấu vết nữa.
Trái đất, Trung Quốc, năm 201X.
Một thiếu niên thân hình gầy yếu ngồi trước máy tính lướt web. Làn da cậu tái nhợt vô cùng, mái tóc hơi dài, khuôn mặt tuy khá tuấn tú, nhưng đôi mắt âm trầm không chút sức sống đã che khuất gần hết thần thái của cậu.
Cậu máy móc ấn chuột, mặt không biểu tình xem hàng loạt trò chơi trên trang web, tìm một trò chơi không cần tương tác với người chơi khác, ngồi một mình vượt qua tất cả các cửa.
Một popup quảng cáo thiết kế rất tinh xảo đột nhiên hấp dẫn sự chú ý của cậu, ngón tay đang ấn chuột của cậu dừng lại.
“Từ vô hạn đến vĩnh viễn, luân hồi sống hay chết! Trò chơi mạo hiểm hấp dẫn nhất năm đã ra đời! Bạn xứng đáng nhận được chiến hạm ngân hà của riêng mình! Bạn thân mến, hãy chơi thử miễn phí một tháng để nhận tiền taobao quà tặng!”
Chẳng ra cái gì, quảng cáo lòe loẹt, ngôn từ thiếu suy nghĩ. Thiếu niên có chút thất vọng, di chuột tắt quảng cáo.
Popup vẫn hiện ra, thiếu niên tiếp tục ấn tắt, sau khi ấn mấy lần rốt cuộc xác nhận – Máy tính của mình đã bị dính virus. Cậu mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm màn hình, đôi mắt tối đen lặng lẽ như ao tù, không có chút cảm xúc như tức giận, uể oải hay lo lắng. Ánh sáng màu lam phát ra từ màn hình hắt lên mặt cậu, bầu không khí trong phòng đột nhiên có chút kỳ lạ.
Thiếu niên ngồi yên một lát, ngón tay khẽ nhúc nhích, lựa chọn ‘Chơi thử ngay’. Một luồng điện theo con chuột chạy thẳng vào đầu ngón tay cậu, trước mắt cậu tối sầm, lặng lẽ gục xuống ghế.
Khung cảnh thay đổi quá đột ngột, giây trước còn ở trong phòng mình, một giây sau đã xuất hiện trong một căn phòng ngủ của học sinh, dù cậu rất ít thể hiện cảm xúc cũng không kìm được mở to hai mắt.
Nhưng cậu rất nhanh chóng bình tĩnh trở lại, dùng tay khẽ chạm vào chiếc giường bên cạnh, xúc cảm rất chân thật.
Chàng trai hoàn toàn không để ý tình cảnh của mình. Cậu không muốn biết mình ở đâu, cũng không muốn biết làm thế nào để trở về, càng không muốn tìm hiểu tình huống kỳ lạ này, thế giới kia không có chút ý nghĩa nào với cậu. Cậu sống, chỉ vì mình còn sống mà thôi.
Cậu nhìn quanh phòng ngủ chật hẹp, nhìn thấy laptop đang mở trên bàn, chậm rãi đi tới, tiếp tục việc mình đang làm dở - Chơi trò chơi.
Vài phút sau, có tiếng bước chân vang lên, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, năm nam sinh chừng mười lăm, mười sáu tuổi tươi cười đi vào.
“Hàn Trác Vũ, tôi mang cơm về cho ông này. Hôm nay có sườn kho tàu mà ông thích nhất đấy.” Nam sinh dáng người cao lớn nhất đi tới, đặt cặp lồng lên bàn.
“Hạ sốt chưa?” Một nam sinh khác lo lắng hỏi.
Mọi người xúm lại, mỗi người một câu biểu đạt sự quan tâm của mình.
Chàng trai đột nhiên xuất hiện, hay còn gọi là Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhìn họ. Năm người này nhìn khá quen, hình như là bạn cùng lớp của cậu. Nhưng cậu không thể nào gọi tên họ lên được.
Cậu không trả lời, quay đầu lại tiếp tục nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Không ai quan tâm Hàn Trác Vũ, Hàn Trác Vũ cũng không cần người khác quan tâm, vậy nên, hết thảy đều là giả dối! Dù xúc cảm có chân thật thế nào cũng là giả dối!
Tự nhủ như vậy, chàng trai tiếp tục tìm trò chơi, mặc một đám người đứng đó nói chuyện ầm ĩ, cười toe toét. Một mình cậu một thế giới riêng, không ai có thể bước vào.
“Đủ rồi!” Nam sinh có thân hình cao lớn đột nhiên rút nguồn điện, nghiêm túc nói, “Cắm mặt vào máy tính nhiều không tốt đâu, huống hồ ông còn đang sốt. Mau ăn cơm đi, ăn xong thì ngủ một giấc, tôi xin nghỉ một ngày cho ông.”
Bốn nam sinh còn lại cũng tận tình khuyên bảo, từ giọng nói thân mật của họ, không khó nhìn ra quan hệ của họ cùng bạn cùng phòng ‘Hàn Trác Vũ’ rất tốt.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình nhìn màn hình máy tính tối đen. Mấy phút sau, cậu tùy ý chọn một chiếc giường, đặt đầu xuống gối rồi yên tâm ngủ.
Năm nam sinh rất săn sóc nhỏ giọng lại, còn có người đắp chăn cho Hàn Trác Vũ.
Sau khi tỉnh lại, Hàn Trác Vũ bắt đầu sinh hoạt như thường. Đây là trường Nhất trung của thành phố H, giống hệt như trong hiện thực. Cậu hàng ngày đến trường, tan học, ăn cơm, ngủ, sống một cuộc sống rất nhàm chán, tuy vẫn không nói gì, nhưng đám bạn cùng phòng dường như không thèm để ý, rất quan tâm cậu.
Hôm nay, Hàn Trác Vũ trở lại phòng ngủ, phát hiện có một nam sinh đang ngồi khóc trên giường, nhìn thấy có người vào thì vội vàng lau nước mắt, mắt vẫn còn đỏ rực.
Nếu là người bình thường, lúc này chắc chắn sẽ hỏi ‘Ông làm sao vậy’. Nhưng Hàn Trác Vũ không hỏi gì cả, mở cặp lồng yên lặng ăn cơm. Cậu nhặt riêng rau cùng thịt ra, ăn một ngụm cơm lại ăn một miếng rau, ăn một ngụm cơm lại ăn một miếng thịt, tốc độ ăn không nhanh không chậm, rất có quy luật. Đây là động tác bản năng của người có bệnh tự bế.
Tiếng khóc nỉ non của nam sinh vẫn tiếp tục, Hàn Trác Vũ lại như không nghe thấy, cơm nước xong xuôi, rửa sạch cặp lồng, mở laptop lên chơi game.
Mãi đến khi các bạn cùng phòng khác lần lượt trở về, nam sinh đang đau lòng gần chết mới được an ủi. Bố cậu ta phá sản, còn bị kiện tội lừa đảo.
Căn phòng này toàn những người còn rất trẻ, chưa phải trải qua bất kì đau khổ gì, họ im lặng, bầu không khí bi thương bao trùm khắp phòng ngủ.
Hàn Trác Vũ ngáp một cái, bò lên giường ngủ trưa. Cậu lúc nào cũng không hòa hợp với thế giới xung quanh.
Vài hôm sau, nam sinh ngồi khóc hôm nọ được người nhà đưa về, đợi đến lúc cậu ta trở lại đã gầy hơn hẳn, trên tay buộc dải lụa trắng. Bố cậu ta sợ tội tự sát, mẹ hoảng hốt bỏ trốn, để lại cậu ta cho ông bà đã cao tuổi.
Từ hôm đấy, phòng ngủ vốn vui vẻ bị sự tuyệt vọng bao trùm. Nam sinh ở độ tuổi mười lăm mười sáu rất dễ bị thế giới bên ngoài ảnh hưởng, nghe nhiều chuyện buồn vậy nên tâm trạng trở nên kém hơn hẳn, chỉ một chuyện cỏn con cũng sẽ bị phóng đại lên mấy trăm lần, cảm thấy cuộc sống này không còn gì để thiết tha nữa.
Ai đó thất tình, ai đó cãi nhau với bố mẹ, ai đó thi điểm thấp… Cả thế giới như đang đối nghịch với họ.
Hàn Trác Vũ coi như không nhìn thấy sự thay đổi của họ, khi bọn họ chia sẻ với nhau những câu chuyện tối tăm nhất từ tận đáy lòng, cậu vẫn im lặng chơi game.
Buổi tối nào đó, nam sinh mất bố mở miệng nói: “Sống thế này còn có ý nghĩa gì nữa? Không bằng chết đi cho rồi.”
Bầu không khí im lặng khiến người hít thở không thông lan tràn. Mọi người nhìn nhau, một lúc lâu sau, một ai đó ủng hộ, “Tôi cũng muốn biết chết có cảm giác như thế nào, liệu có thể biến thành ma bay trên trời không.”
“Ông nói đúng lắm, sống chẳng còn ý nghĩa gì nữa, có khi chết đi lại vui hơn!” Lại có người hưởng ứng.
“Tôi cũng muốn chết, nhưng tôi sợ đau.” Nam sinh nhát gan nhất nhẹ giọng nói.
“Uống thuốc ngủ thì không đau đâu.” Nam sinh mất bố bình tĩnh mở miệng.
Mọi người im lặng một lát, sau đó nhao nhao tỏ vẻ đồng ý.
Hàn Trác Vũ mặt không biểu tình chơi game.
Mấy cậu chàng dùng mọi cách thu thập thuốc ngủ, từng viên thuốc mua được giấu trong ống tiền tiết kiệm chung của phòng, mà tiền tiết kiệm thì được đặt cạnh máy tính Hàn Trác Vũ.
Rốt cuộc một ngày nọ, mọi người đã thu thập đủ thuốc ngủ để tự sát, nam sinh mất bố khóa trái cửa phòng, phân thuốc cho mọi người, ngay cả Hàn Trác Vũ cũng nhận được hai chục viên.
“Uống đi, uống xong chúng ta tiếp tục làm anh em ở dưới đấy.” Nam sinh mất bố nhét toàn bộ thuốc vào miệng, uống một ngụm nước nuốt trôi tất cả.
Thấy cậu ta không chút sợ hãi, bốn nam sinh còn lại cũng lần lượt nhận lấy thuốc, nhanh chóng uống hết thuốc, nằm trên giường của từng người, dùng tư thế thoải mái nhất rơi vào trong cái ôm của tử thần.
Phòng ngủ rơi vào yên lặng hoàn toàn, Hàn Trác Vũ mới tắt máy tính, nhìn chằm chằm hai mươi viên thuốc ngủ trong tay, ngẩn người. Vài phút sau, cậu vứt thuốc vào thùng rác, nằm trên giường mình yên lặng chìm sâu vào giấc ngủ. Cậu không muốn khuyên bọn họ, cũng không muốn tham gia cùng bọn họ, càng không có suy nghĩ gọi 120 để cứu vớt tính mạng của họ.
Thế giới của cậu từ trước tới nay chỉ có bản thân mình, những người khác không hề liên quan tới cậu, huống chi cậu biết rõ, biết rất rõ, hết thảy ở đây đều là giả dối.
Ngày hôm sau tỉnh lại, cậu chậm rãi mặc quần áo, đi học như bình thường, coi như không thấy năm cỗ thi thể nằm trên giường. Giáo viên quản lý giờ tự học buổi sáng liên tục hỏi cậu vì sao bạn cùng phòng chưa tới, cậu không thèm để ý, ngẩn người nhìn khung cảnh bên ngoài cửa sổ.
Thầy giáo hổn hển rời đi, vội vàng chạy đến phòng ngủ xem sao.
Tiếng còi xe cảnh sát vang vọng khắp sân trường, án mạng rất nghiêm trọng ở phòng ngủ C14 khiến cả thành phố chấn động. Hàn Trác Vũ thân là người sống sót duy nhất bị điều tra rất nghiêm ngặt. Nhưng từ đầu đến cuối, cậu không mở miệng ra nói một câu biện hộ nào, cũng không có ý định nhận tội. Một tháng sau, vụ án kết thúc, năm nam sinh được tòa phán quyết là tự sát, Hàn Trác Vũ vô tội được thả ra.

Buổi sáng hôm ấy, trong đầu cậu đột nhiên vang lên một giọng nói lạnh băng như người máy: “Phòng ngủ C14 đã toàn diệt! Người chơi Hàn Trác Vũ đạt thành điều kiện, chuẩn bị kết nối với hệ thống! Đếm ngược bắt đầu, 10, 9, 8, 7…”