Apr 22, 2018

[THTGQ] Chương 1

Chương 1: Mèo hoang (1)
*Cửa hàng Alibaba*
Tím đong đưa: Mình muốn đặt mười một bó hoa làm từ socola Ferrero Rocher ấy, địa chỉ ở khu 4, sáng mai có ship được không?
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, đương nhiên là được ạ ~ Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Tím đong đưa: Không cần nến đâu
Tím đong đưa: Bạn chờ một lát, mình muốn viết khá nhiều lên thiệp, đợi xíu mình gõ xong rồi gửi.
Phục vụ Hoa Hoa: Được ạ ~ Không phải vội đâu ạ, khách iu cứ bình tĩnh viết ~
Thư Cửu ngậm điếu thuốc, hai tay múa trên bàn phím, gõ xong ký hiệu sóng cuối cùng, phun ra làn khói, sau đó tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi.
Thư Cửu vừa tốt nghiệp đại học, trong nhà không bố mẹ anh chị em, chỉ có ông nội, mà ông đã mất từ khi Thư Cửu còn chưa tốt nghiệp đại học, vì vậy Thư Cửu thừa kế một cửa hàng mặt tiền phố đồ cổ - Cửa hàng quan tài.
Tiền thuê nhà ở phố đồ cổ rất cao, mà mấy năm nay cửa hàng quan tài cũng không lời lãi nhiều, hơn nữa, cửa hàng này nghe đã thấy xui, Thư Cửu liền đóng cửa hàng, nhưng không bán căn nhà đó đi, dù sao đây cũng là ông nội để lại cho cậu.
Cậu mở một cửa hàng hoa trên một trang web shopping, bán hoa tươi trên mạng. Đương nhiên, theo sự tiến bộ của thời đại, những bó hoa độc đáo giờ còn bán chạy hơn hoa tươi, nào là hoa ghép từ socola Ferrero Rocher, gấu bông ghép thành bó hoa, lãi cũng cao hơn.
Thư Cửu tuy không kiếm được nhiều tiền, nhưng vẫn đủ để sống qua ngày.
Nhưng mà cửa hàng bán hoa có một vấn đề rất nghiêm trọng, đấy là Thư Cửu không đủ tiền thuê nhân viên!
Tiệm hoa tuy nhỏ, nhưng chim sẻ dù nhỏ nhưng cũng ngũ tạng đều đủ, phục vụ Hoa Hoa, phục vụ Hương Hương, phục vụ Điềm Điềm,… Chỉ riêng phục vụ thôi đã năm người! Còn có ba người chăm sóc khách hàng, thêm chủ tiệm, shipper – Tất cả đều do Thư Cửu đảm nhiệm…
Thư Cửu đợi mãi, thông báo Alibaba của phục vụ Hoa Hoa vẫn không sáng lên, chừng nửa tiếng sau, vị khách tên Tím đong đưa kia mới gõ xong thiệp.
*Cửa hàng trên Alibaba*
Tím đong đưa: Trên thiệp viết như sau:
Gửi em ~
Khi anh nắm lấy tay em
Khi anh ôm lấy eo em
Khi anh hôn lên môi em
Khi anh cảm nhận được hơi thở cửa em
Khi anh chạm đến trái tim em
Anh sẵn sàng đào gan móc ruột vì em
Anh sẵn sàng đời đời kiếp kiếp ở bên em
Cùng em, đến khi đầu bạc, đến khi răng rụng…
Tím đong đưa: Mình viết xong rồi, phiền bạn viết bài thơ tình này lên thiệp.
Thư Cửu quên mất đang hút thuốc, há hốc miệng nhìn màn hình, điếu thuốc liền rơi xuống đất, hô một tiếng “Đệch”.
Đoạn đầu còn rất bình thường, chỉ là hơi sến sẩm tí thôi, mà sao đoạn sau lại thành thế kia? Chạm vào tim kiểu gì vậy? Định đóng phim kinh dị à? Đào gan móc ruột nữa chứ! Phải là yêu hết mình chứ! Lại còn răng rụng!
Đã nghe nấu ăn hắc ám, nhưng đây vẫn là lần đầu Thư Cửu được gặp thơ tình hắc ám…
Nhưng mà Thư Cửu vẫn trả lời…
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ tình yêu, bên em nhất định sẽ viết, khách iu cứ yên tâm đi ạ ~
Tím đong đưa: Ừm, làm phiền bạn rồi
Phục vụ Hoa Hoa: Không có gì đâu tình yêu ạ ~ Sáng ngày mai bên em nhất định sẽ ship ạ ~
Tím đong đưa: Đúng rồi, còn một yêu cầu nữa, mình muốn nhờ bạn shipper ngày mai lúc tặng hoa thì hát bài ‘Là con gái thật tuyệt’ cho bạn gái mình.
Thư Cửu: “…”
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu… Ngại quá, shipper cửa hàng bọn em toàn là nam thôi ạ ~
Tím đong đưa: Nam cũng không sao, mình với bạn gái mình quen nhau nhờ bài hát này, bạn gái mình sẽ không ghét bỏ đâu. Không có bài hát này thì chẳng còn ý nghĩa gì cả, bên bạn có hát không? Không hát thì mình đặt hàng khác!
Thư Cửu: “…”
Thư Cửu nổi giận đập bàn phím mấy cái, miệng lầm bầm “Trả đĩa bay lại cho tao để tao về hành tinh của mình.”
Sau đó gõ một tràng dài.
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, tôn chỉ của cửa hàng chúng em là Khách hàng là thượng đế, phải phục vụ sao cho khách hàng cảm thấy thoải mái như đang ở nhà, shipper của chúng em nhất định sẽ hoàn thành yêu cầu của tình yêu ~
Tím đong đưa: Nói sớm có phải nhanh không
“Tím đong đưa” nói xong liền logout luôn, làm Thư Cửu lại giận điên lên bắt đầu đập bàn phím. Nhưng mà đập thì đập, tiền vẫn phải kiếm, vừa nghĩ tới việc mình cũng là shipper, mai còn phải đi hát “Là con gái thật tuyệt” cho người ta, Thư Cửu liền cảm thấy mình đúng là muốn kiếm tiền đến phát điên!
Một ngày hôm nay có ba đơn, tuy bán không được nhiều lắm, nhưng toàn những thứ lãi nhiều, thành tích hôm nay cũng tính là không tệ.
Thư Cửu tắm rửa, nhìn đồng hồ, 12h rồi, vừa định tắt máy tính đi ngủ, Alibaba lại kêu keng một cái, có khách đến.
*Cửa hàng Alibaba*
Angel: Chào bạn, xin hỏi bó 999 đóa hoa hồng của cửa hàng có ship không?
Lại thêm một con dê béo, nhìn đã thấy nhiều tiền rồi.
Thư Cửu xoa tay, vội vàng ngồi xuống gõ bàn phím.
Phục vụ Điềm Điềm: Khách iu, có ạ ~
Angel: May quá, địa chỉ gần khu 2, nhưng hơi khó tìm, tôi sẽ gửi địa chỉ chi tiết qua inbox.
Phục vụ Điềm Điềm: Dạ vâng ạ ~ Shipper cửa hàng em rất chuyên nghiệp, vừa nhanh vừa cẩn thận, không đè ép vào hàng, đảm bảo bó hoa được giữ nguyên trạng thái ~
Phục vụ Hoa Hoa: Khách iu, bọn em còn tặng kèm thiệp xinh xắn, có thể ghi lời chúc ~ Ngoài ra, cửa hàng còn có nến thơm lãng mạn nhập khẩu từ Pháp, lựa chọn không tệ để gia tăng bầu không khí đó! Tình yêu có muốn lấy không ~
Angel: Nến thì không cần, công tước đại nhân không thích mùi nến
Thư Cửu: “…”
Giờ người ta không còn gọi nhau là “Chúng mày” “Các mẹ”, “Tình yêu” nữa rồi à? Thư Cửu cảm thấy mình lạc hậu quá, giờ chuyển sang gọi “Công tước đại nhân” rồi!
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ, thế khách iu muốn viết gì lên thiệp ạ?
Angel: Kính dâng cho công tước đại nhân tôn quý
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ, bên em nhất định sẽ viết ạ, còn yêu cầu gì khác không ạ?
Angel: Không còn đâu, chỉ cần đưa đến đúng giờ thôi.
Phục vụ Hoa Hoa: Dạ vâng ạ ~ Shipper nhất định sẽ đến đúng giờ ~ Cảm ơn khách iu đã tin tưởng mua hàng ạ ~
Thư Cửu làm thịt con dê béo này xong, cảm thấy mỹ mãn đi ngủ, mai còn phải chạy hai đơn, phải nghỉ ngơi dưỡng sức thôi.
Sáng hôm sau, Thư Cửu dậy rất sớm, đầu tiên là ôm 11 bó hoa socola ra cửa, nhà cậu ở khu 2, khu 4 cũng không xa, đi tàu điện ngầm một tí là tới.
Chỉ có điều, Thư Cửu không ngờ tới, địa chỉ này lại là một trường học, mà còn là trường cấp 2!
Thư Cửu kiên trì tặng hoa, hát “Là con gái thật tuyệt”, kết quả bảo vệ trường chẳng mấy chốc đã đi ra, phía sau là lãnh đạo trường, còn gọi 110 báo động, nói cửa trường có tên du côn định lợi dụng nữ sinh cấp 2.
Thư Cửu vội vàng bỏ chạy, đây đúng là đơn hàng kỳ lạ nhất, may mà “Tím đong đưa” trẻ trâu kia cũng nhanh chóng thanh toán, còn đánh giá 5 sao, bình luận là…
- Bạn gái mình rất thích, mỗi tội anh shipper giọng vịt đực, hi vọng lần sau sẽ có tiến bộ, cho năm sao.
Thư Cửu: “…”
Thư Cửu đập bàn phím mấy cái, sau đó bình tĩnh lại, ôm bó 999 bông hồng ra cửa.
Địa chỉ mà người mua Angel đưa rất gần, Thư Cửu ở khu 2, địa chỉ cũng ở khu 2, nhưng cái tên nơi này Thư Cửu không biết, quả nhiên là không dễ tìm.
Thư Cửu ôm bó hoa to đùng, gần như che khuất cả người cậu, đi thẳng vào một con phố nhỏ, chỗ thì rẽ trái, chỗ thì rẽ phải, rồi lại quẹo phải, lại rẽ trái, đi xuyên qua con hẻm, ban đầu còn khá đông dân, về sau, người ít dần, đi mất chừng nửa giờ, phía trước rốt cuộc sáng rực, cuối cùng cũng ra khỏi con hẻm.
Thư Cửu không hề ngờ tới, ở khu 2 còn có tòa thành theo kiến trúc phương Tây phục cổ thế kỷ XVIII này.
Phải giàu đến mức nào mới xây được cả tòa thành như thế này!
Cửa chính đóng chặt, toát ra vẻ yên lặng, có lẽ vì ít người, giữa trưa tháng 8 mà lại khiến người cảm thấy âm u.
Thư Cửu run rẩy, tiến lên gõ cửa.
Cánh cửa theo phong cách phục cổ này rất to, Thư Cửu vừa gõ một cái, cửa liền két một tiếng mở ra, một người đàn ông mặc áo măng tô đen, đeo găng tay trắng mở cửa cho Thư Cửu.
Người đàn ông dáng dong dỏng, gương mặt rất đẹp, nở nụ cười đúng tiêu chuẩn: “Xin chào cậu, tôi là Angel đặt hoa ở cửa hàng.”
Thư Cửu lần đầu nhìn thấy một người đàn ông mà lại đẹp đến vậy, nhớ năm đó mình cũng là hot boy trường, mà so với Angel thì chẳng khác gì khúc gỗ!
Angel hơi cúi người, mời Thư Cửu vào, động tác của anh ta hệt như một người hầu ở phương Tây thời xưa.
Angel nói: “Công tước đại nhân đang ở trong, mời đưa hoa vào trong.”
Thư Cửu gật đầu, nhìn đại sảnh đồ sộ, cầu thang cao ngất, ôm bó hoa vội vàng bước vào.
Angel đẩy cửa ra.
Trong phòng treo rèm rất dày, che kín hết các cửa sổ sát đất, bên trong tối tăm kỳ lạ.
Thư Cửu đi vào, chân vừa đặt vào, cửa sau lưng liền rầm một tiếng đóng lại, không hiểu sao Thư Cửu thấy lạnh gáy.
Trước mặt cậu là một chiếc bàn và bộ ghế phục cổ rất to, có người ngồi ở ghế, nhưng đưa lưng về phía Thư Cửu, không nhìn rõ mặt.
Thư Cửu đặt hoa lên bàn, nói, “Đây là hoa của anh ạ, còn có thiệp “Kính dâng cho công tước đại nhân tôn quý”, mời ký nhận ạ.”
Người đàn ông không xoay đầu lại, dừng vài giây, Thư Cửu còn tưởng anh ta không nghe rõ, chợt nghe người đàn ông nói, “Mùi trên người cậu rất khó chịu.”
Mặt Thư Cửu đỏ bừng, mình hôm qua vừa tắm mà, tuy không thay quần áo, nhưng cũng đâu đến mức cách đến 4, 5m mà còn ngửi thấy mùi!
Kẻ có tiền đúng là khác người!
Angel thấy Thư Cửu đi ra khỏi phòng, cứ thế ra về thì khẽ giật mình, đẩy cửa đi vào, cung kính cúi chào.
Angel nói: “Công tước đại nhân, thứ cho tôi nói thẳng, sao ngài…”
Người đàn ông được gọi là công tước đại nhân cuối cùng cũng quay ra, khuôn mặt còn xuất sắc hơn bất kì nghệ sĩ nào, khác với Angel đẹp theo kiểu trung tính, công tước đại nhân đẹp rất đàn ông, lại thêm làn da khá trắng, cả người tràn đầy khí chất quý tộc u buồn.
Công tước đại nhân không vui nhíu mày, “Máu cậu ta tuy rất thơm, nhưng trên người cậu ta có hơi thở khiến người rất khó chịu. Tôi không muốn phá hư quan hệ ngoại giao.”
Angel cái hiểu cái không, nhưng không nói gì nữa.
Thư Cửu lầm bầm “Hôm nay gặp lắm chuyện dở hơi thế, đàn ông ai cũng tắm rửa hàng ngày à? Đàn ông ai cũng thay quần áo hàng ngày à? Thay quần áo hàng ngày thì làm gì có hương vị đàn ông!”
Cậu vừa lầm bầm vừa tức giận rời khỏi tòa thành, vậy nên không để ý tới bên cạnh tòa thành có một tấm bia đá.
Bia đá quấn đầy cây tử đằng xanh biếc, mơ hồ có thể nhìn thấy hàng chữ.

- Điểm lưu trú quý tộc ma cà rồng bán đảo Balkan – Đại sứ quán phương Đông

Apr 20, 2018

[LPHT] Chương 134 – Phiên ngoại 6 (Toàn văn hoàn)

Chương 134 – Phiên ngoại 6

Tĩnh dưỡng ở nhà một tuần, vết thương khỏi hẳn, kì nghỉ xuân cũng đã qua. Lôi Sâm phát hiện Darin bỗng nhiên rất dính mình.
“Tránh ra, đây là chỗ của tôi!” Cậu ta đuổi bạn cùng bàn mới của Lôi Sâm.
“Tránh ra, cậu ấy là của tôi.” Giờ hóa giờ lý, cậu ta đuổi bạn làm thí nghiệm trước của Lôi Sâm.
“Lôi, mau tới đây đi!” Tiểu thiếu gia trước chẳng bao giờ ăn cơm căn tin, nay ngày nào cũng giành được chỗ ngồi tốt nhất và món ngon nhất, hon nữa lúc nào cũng lấy hai suất.
“Lôi, bài này tôi không biết làm, dạy tôi với.” Thiên tài IQ 190 bỗng chốc ngu ngốc, mang một bài toán ngay cả học sinh cấp 3 cũng làm được đến, mặt dày lay lay tay Lôi.
Các bạn cùng lớp ai cũng cho rằng đầu Darin bị nước vào rồi.
***
Hôm nay tan học, Darin vẫn cắm cúi đi theo sau Lôi.
“Cô để lại vào chỗ cũ đi.” Lôi Sâm thở dài, bước nhanh đến cạnh người nào đó tự cho là đã trốn rất kĩ, vươn tay bắt lấy cái tay thứ ba của kẻ ăn cắp đang luồn vào trong túi áo cậu.
“Á, buông tay tôi ra, cậu muốn bẻ gãy tay tôi à!” Cô nàng ăn mặc hở hang hét ầm lên, nếu không phải tay cô ta đang cầm túi tiền, có lẽ mọi người sẽ rất đồng tình.
“A, đấy là ví tôi mà!” Gia giáo nghiêm khắc khiến vốn từ mắng chửi người của tiểu thiếu gia Darin nghèo nàn vô cùng. Cậu ta sầm mặt cả buổi mới phun ra được hai chữ ‘Đáng ghét’.
Gương mặt trắng nõn của thiếu niên đỏ bừng lên vì tức giận, hai mắt to màu xanh biển vừa sáng vừa tròn, nhìn đáng yêu vô cùng. Tuy cậu ta còn lớn hơn mình một tuổi, nhưng ngây thơ hơn nhiều. Lôi Sâm không kìm được quan sát cậu ta nhiều hơn.
“Chúng ta đưa cô ta đến đồn cảnh sát đi!” Darin rất tự nhiên ôm lấy cánh tay của thiếu niên. Dạo này, cậu ta rất thích tư thế này, cảm thấy rất an toàn.
“Được.” Tay còn lại của Lôi Sâm đưa ra xoa xoa đầu cậu ta.
Đến đồn cảnh sát, giao cô ả đang liên tục chửi bậy cho cảnh sát xong, Lôi Sâm khoanh tay, nhướn mày hỏi, “Cậu có thể nói cho tôi biết vì sao dạo này cậu rất thích theo dõi tôi không?”
“Tôi, tôi theo dõi cậu bao giờ?” Darin giơ chân phủ nhận, như bé mèo Ba Tư đang xù lông.
“Được rồi, cậu không theo dõi. Vậy tạm biệt.” Lôi Sâm bình tĩnh ra về.
“Đợi, đợi đã, tôi có theo dõi! Tôi có theo dõi mà! Tôi chỉ muốn làm bạn với cậu thôi.” Darin vội vàng ôm chặt cánh tay cậu, chẳng hề nhận ra hành động này mờ ám đến mức nào.
Lôi Sâm nhìn thẳng vào hai mắt cậu ta, “Tôi tưởng mình là bạn bè từ lâu rồi.”
“Thật không?” Mắt Darin còn mở to hơn, bên trong như thể có vô số ánh sao đang lấp lánh.
Theo Lôi về nhà, cùng cậu lắp ráp mô hình xe thể thao trong phòng làm việc, lúc tắm xong, dùng khăn lau tóc, Darin vẫn còn rất phấn khởi. Cậu nhảy lên giường Lôi hoa chân múa tay, sau đó ôm chăn lăn mấy vòng, mặt còn nở nụ cười ngây ngô.
Đây là giường Lôi đấy, có hương vị tươi mát của riêng cậu, dễ chịu quá! Cậu dúi đầu vào chăn, hít sâu mấy hơi.
“Cậu đang làm gì đấy?” Lúc Lôi Sâm tắm xong đi ra liền nhìn thấy gương mặt đáng khinh đó.
“Chẳng, chẳng làm gì cả!” Darin luống cuống buông chăn ra, hai má đỏ bừng, đai áo ngủ buông lỏng, để lộ lồng ngực trắng nõn cùng hai điểm phấn hồng như ẩn như hiện.
Lôi Sâm dời mắt, hầu kết khẽ động.
Sau đó Darin cũng ngây người. Giờ cậu mới nhận ra, thiếu niên chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh hông, cơ bắp không to, nhưng từng đường cong đều rất xinh đẹp, tám múi bụng chỉnh tề nổi lên, hai chân rắn chắc mà thon dài, đang rảo bước lại gần mình. Cơ thể này đúng là quyến rũ vô cùng!
Người nóng quá, mũi ngưa ngứa. Darin ngã xuống giường, dùng tay che mũi.
“Cậu làm sao vậy?” Lôi Sâm vừa lau tóc vừa hỏi.
“Không có gì.” Darin cong người, buồn bực nói.
“Không có gì thì sang phòng khác ngủ đi. Tôi không quen ngủ với người khác.”
“Vì sao? Bạn đã đến nhà thì cậu phải tiếp đãi cho chu đáo chứ? Người phương đông các cậu không phải có câu ‘Tâm sự thâu đêm suốt sáng’ sao? Đêm nay chúng ta cũng vậy đi!” Không thèm quan tâm sự khác thường từ cơ thể và trong lòng mình, Darin tội nghiệp ôm cánh tay thiếu niên, khuôn mặt cọ cọ trên cơ bắp của cậu.
Ánh sáng dưới đáy mắt Lôi Sâm tắt dần, một tay đè cậu xuống giường, tay kia luồn vào trong áo ngủ của cậu vuốt ve, thấp giọng nói, “Cậu không biết truyền thống nhà tôi à? Bố tôi lấy ba tôi, vậy nên tôi cũng thích đàn ông. Nếu không muốn ** thì ngủ một mình đi.” Cậu biết rõ Darin là trai thẳng, đã từng có rất nhiều bạn gái, vậy nên cậu chưa bao giờ định trêu chọc cậu ta.
Mạnh mẽ xoa nắn hai điểm trước ngực thiếu niên, nhân lúc cậu còn kinh hãi, Lôi Sâm dùng chăn gói chặt cậu ta, ôm lên ném sang phòng khách.
Năm phút sau, Darin hú lên, run run dùng chăn che kín đầu.
Hai người đều mất ngủ, ngày hôm sau bê hai đôi mắt gấu trúc đi học. Từ đó về sau, Darin không bám lấy Lôi nữa, mà trái lại, nhìn thấy cậu là tránh, biểu cảm rất kì lạ.
Lôi Sâm bất đắc dĩ cười cười, lặng lẽ đè nén mất mát dưới đáy lòng.
“Lôi, tớ thích cậu, xin cậu hãy hẹn hò với tớ.” Một cô gái châu Á cản đường Lôi Sâm, trong tay bưng một hộp quà màu hồng phấn.
Mọi người đi qua ai nấy đều huýt sáo cổ vũ.
“Tôi…” Lôi Sâm mới nói được một chữ, chỉ thấy thiếu niên tóc vàng hấp tấp xong tới, hét lên, “Tránh ra, Lôi không thích cậu đâu! Nếu cậu còn bám theo cậu ấy, tôi sẽ khiến cậu hối hận khi vào Orleans!”
Cô gái thấy rõ gương mặt thiếu niên, vứt hộp quà chạy trốn. Cô nào dám chọc đại ca của trường chứ!
Lôi Sâm cúi người nhặt hộp quà lên.
“Cậu không được nhận những thứ này!” Lôi Sâm lập tức giành lấy, vứt cho đàn em.
“Cậu không trốn tôi nữa à?” Lôi Sâm nhướn mày.
“Tôi trốn cậu hồi nào!” Mặt Darin đỏ bừng. Cậu nhớ tới mấy giấc mơ kia, trong mơ, cậu và Lôi quấn quít lấy nhau, cơ thể không một mảnh vải, cảm giác sảng khoái này cậu chưa bao giờ có. Trong mơ, cậu vuốt ve cơ ngực của cậu ta, hôn môi cậu ta, vươn lưỡi liếm…
OMG! Không được nghĩ tiếp nữa, nghĩ tiếp chắc cháy luôn mất! Cậu thật sự không ngờ mình lại thích một người đàn ông!
“Tôi có chuyện muốn nói với cậu.” Kéo người vào phòng làm việc của riêng mình, khóa trái cửa phòng, Darin nghiêm túc mở miệng.
“Nói cái gì?” Lôi Sâm tìm chỗ ngồi xuống, mắt híp lên, tràn đầy ý cười. Cậu đại khái đoán được thiếu niên muốn nói gì. Mấy hôm nay, ánh mắt cậu ta nhìn cậu thật sự là quá nồng nhiệt.
“Tôi nghĩ…” Darin dùng chân vẽ vòng tròn, khẽ liếc Lôi một cái, lí nhí, “Tôi nghĩ tôi thích cậu rồi.”
“Cái gì? Tôi không nghe rõ.” Lôi Sâm đi đến cạnh thiếu niên, cúi đầu nhìn cậu.
“Tôi thích cậu!” Lần này nói rất nhanh, giọng cũng rất to.
“Sao cậu lại thích tôi? Tôi nhớ trước cậu thích con gái mà, còn có rất nhiều bạn gái mà. Tôi hi vọng cậu phải hiểu rõ, vì người nhà họ Lôi chúng tôi rất nghiêm túc trong chuyện tình cảm, một khi đã nhận định thì sẽ không buông tay. Nếu tôi đồng ý, cậu sẽ không có quyền đổi ý. Tôi không có thời gian chơi trò tình ái với cậu!” Lôi Sâm nghiêm túc nói.
“Đây không phải trò chơi gì cả! Cậu là người duy nhất có thể nói chuyện với tôi trên nửa tiếng mà không khiến tôi cảm thấy khó chịu. Trên thực tế, tôi rất vui, mỗi giây mỗi phút ở bên cậu đều rất thú vị. Mỗi tối, chỉ khi nghĩ đến gương mặt của cậu tôi mới ngủ được, nhìn thấy cậu là tôi muốn hôn cậu, muốn ôm cậu, muốn lên giường với cậu! Nói thật với cậu, tôi chẳng có gì với mấy cô bạn gái trước cả! Vừa nghĩ tới việc lên giường với họ là tôi thấy buồn nôn rồi! Nhưng cậu thì khác! Tôi nhớ cậu muốn chết!”
Darin không quan tâm, ôm lấy người mình ngày đêm mong nhớ, nhưng vì hai người chiều cao chênh lệch, nhìn cậu chẳng có khí thế gì mà, mà như kẹo cao su bám dính người ta.
Lôi Sâm rất muốn cười, nhưng cậu kìm được.
“Được rồi, nể tình cậu rất chân thành, tôi sẽ cho cậu một cơ hội.” Kỳ thật tôi cũng thích cậu! Câu cuối cùng không nói ra, cậu nắm hàm dưới thiếu niên, hôn nhẹ lên đôi môi phấn hồng, sau đó mở cửa ra ngoài.
Darin ngây người đứng sững tại chỗ.
“Hôm nay không về nhà với tôi à?” Lôi Sâm không quay đầu lại, hỏi.
“A, đương nhiên là về rồi!” Darin nhảy bật mấy cái, còn ngửa mặt lên trời cười tươi, nụ cười rực rỡ vô cùng.
Lôi Sâm quay đầu nhìn lại, bật cười khi thấy gương mặt ngốc ngốc kia. Chẳng biết IQ của cậu ta có thật là 190 không, hay là 250.
***
5 năm sau, Lôi Đình mang theo vợ, con, con dâu cùng nhau về nhà đón Tết.
“Cái gì?” Lôi lão gia tử tiêm dung dịch ion hoàn nguyên, đã gần 100 tuổi rồi mà giọng vẫn vang dội vô cùng, “Cháu nói Tiểu Sâm muốn, muốn kết hôn với người đàn ông ngoại quốc này ấy hả? Ông không đồng ý! Cháu muốn để chi thứ hai đoạn tử tuyệt tôn à?”
Lôi Sâm vuốt ngực cho lão gia tử, biểu cảm trên mặt rất kiên định.
Darin bốc hết miếng bánh hoa quế này đến miếng khác. Đồ ăn Trung Quốc ngon quá, cậu không kìm được! Hơn nữa honey đã nói, nhiệm vụ của cậu là ăn ngon ngủ kĩ chơi vui, không cần quản cái khác.
Thú vị thật! Lôi Húc nhìn một nhà bốn người vô cùng bình tĩnh, âm thầm cảm thán.
“Ông ơi, không đoạn tử tuyệt tôn đâu ạ. Gần đây cháu có đột phá trong một nghiên cứu, thành công dung hợp tinh trùng của hai người đàn ông, tạo nên phôi thai có được DNA của cả hai. Đứa trẻ đã ra đời bốn tháng trước rồi, mọi mặt đều rất bình thường, cũng không có ảnh hưởng gì tới người mang thai.” Hàn Trác Vũ bình tĩnh mở miệng.
“Sao em không nói cho anh biết?” Phản ứng mạnh nhất không phải lão gia tử, mà là Lôi Đình.
“Em sợ đau.” Hàn Trác Vũ che bụng.
“Thế để anh sinh!” Lôi Đình lập tức tiếp lời.
“Chú Hàn ơi, có thật không ạ? Cháu có nên thử không?” Darin nuốt miếng bánh trong miệng, dùng mắt long lanh nhìn thần tượng.
Lôi Sâm đỡ trán cười nhẹ.
Đàn ông mà bụng bầu thì như thế nào? Thật đúng là không đành lòng nhìn thẳng! Lôi lão gia tử đứng dậy, chỉ ra cửa lớn rống lên, “Mấy đứa tránh xa cho khuất mắt ông già này đi, sinh con xong hãy về!”
Tiếng rống giận dữ vang vọng khắp khu nhà.

TOÀN VĂN HOÀN

Apr 18, 2018

[LPHT] Chương 133 - Phiên ngoại 5

Chương 133 – Phiên ngoại 5

Mặt trời sắp lặn hẳn, ánh nắng vàng óng trải khắp đường, xe chạy như bay, tiếng gió thổi qua tai ào ào, hàng cây bạch dương lùi dần ra phía sau, hết thảy đều rất bình thường, rồi lại vô cùng xinh đẹp.
Chỉ những người đã từng gặp hiểm cảnh mới cảm nhận được vẻ đẹp bình dị này.
“Chúng ta trốn thoát rồi!” Darin thì thào, khi cậu hiểu rõ đây là sự thật mà không phải ảo giác, cậu ta hú lên một cách quái dị, nhào tới thiếu niên châu Á, lắc lắc cánh tay cậu, “Chúng ta trốn thoát rồi, Lôi! Cảm ơn cậu! Cảm ơn cậu nhiều lắm! Cậu giỏi quá!”
Không biết làm thế nào để biểu đạt sự biết ơn vô vàn trong lòng, cậu vùi đầu vào vai Lôi, cọ cọ liên hồi, còn chu môi định hôn đối phương.
“Ngoan, nghe lời, ngồi xuống, tôi còn phải lái xe.” Lôi Sâm lạnh nhạt đẩy đầu cậu ra.
“Được, tôi ngoan, tôi ngồi xuống.” Darin cười ngu, biểu cảm nịnh nọt như cún con đang lấy lòng chủ nhân, nhưng yên tĩnh được một lát lại bắt đầu ngọ nguậy, nhìn ngang nhìn dọc, cuối cùng theo tiếng động cơ, hú một một tiếng thật dài.
Lôi Sâm liếc cậu ta, trong mắt ánh lên sự vui vẻ. Người này khôi phục nhanh thật, thoáng cái đã sức sống bừng bừng rồi. Cậu còn tưởng cậu ta phải sa sút tinh thần vài ngày, đúng là không tim không phổi.
Sắc trời tối dần, Darin giải phóng sự hưng phấn xong liền yếu ớt ngã vào ghế dựa.
Lôi Sâm nhìn qua kính chiếu hậu, đột nhiên thấy đoàn xe đang lao tới, vội vàng ấn phanh.
“Sao vậy?” Darin khẩn trương túm chặt vạt áo cậu.
“Bố tôi đến.” Lôi Sâm đỗ xe xong liền cởi dây an toàn.
Darin rất mò mò không hiểu phải là gia đình kiểu gì mới nuôi được quái vật như Lôi. Cậu ta tựa vào cửa sổ, nhìn thấy Lôi đi đến bên một chiếc Hummer dáng dài, nói mấy câu với người ngồi trong liền ra hiệu với mình.
Darin nhanh chóng chỉnh trang lại quần áo, bồn chồn đi tới.
“Lại đây đi, chú đã liên hệ với bố mẹ cháu rồi, hai người sẽ qua đón cháu nhanh thôi.” Giọng nói trầm thấp mà rất giàu từ tính, khiến tai người tê rần. Thảo nào giọng Lôi cũng dễ nghe vậy, hóa ra là do di truyền. Darin vừa nghe vừa thầm nghĩ.
Ngồi xuống xong Darin mới nhìn rõ gương mặt người kia, lập tức kinh hãi. Đây, đây không phải là Lôi Đình, thần tượng của cậu sao? Vua lính đánh thuê, binh khí hình người Lôi Đình đấy! Anh chỉ ngồi yên ở đó thôi mà đã như một thanh kiếm rời khỏi vỏ, khí chất sắc bén dị thường, như thể chỉ lại gần thêm đôi chút thôi là bị thương ngay. Anh mặc áo sơ mi trắng, vest đen, bộ vest vừa vặn làm nổi bật cơ bắp cuồn cuộn của anh, hai chân thon dài rắn chắc vắt chéo, đang híp mắt, mặt không cảm xúc quan sát mình, rõ ràng đã ngoài 40, mà gương mặt đẹp trai kia lại không thể nào nhìn ra dấu vết của năm tháng.
Darin lập tức cúi đầu, rụt vai, ngoan ngoãn như chim cút. Lôi đang ngồi cạnh cũng giống cậu. Trên thế giới này, không ai có thể đối mặt với người được xưng là binh khí hình người như Lôi Đình quá năm giây, chỉ có một ngoại lệ, đấy là bạn đời của anh Elius Han, nhà y học vĩ đại nhất thế kỉ.
“Elius Han!” Darin kích động hú lên. Đây là thần tượng cậu hâm mộ nhất đấy! Cậu phát minh ra dung dịch ion hoàn nguyên, máu nhân tạo, trái tim bằng máy, hơn nữa thành công lắp cánh tay robot cho người tàn tật, kéo dài tuổi thọ của nhân loại đến 150 tuổi.
OMG! Hóa ra cặp chồng chồng nổi tiếng nhất thế giới này là bố Lôi, thảo nào Lôi ngầu thế!
Lúc trước sao mình lại muốn gây sự với Lôi nhỉ? Chỉ muốn tát cho mình mấy cái thôi. Darin đau đớn che mặt.
Lôi Sâm buồn cười nhìn cậu ta, thấy ánh mắt nghiêm khắc của bố lại ngoan ngoãn cúi đầu.
“Có bị thương không?” Lôi Đình từ từ mở miệng.
“Chân bị thương, đã uống thuốc rồi, không có vấn đề gì.” Lôi Sâm vội vàng lắc đầu.
Lôi Đình: “Lần này con khiến bố rất thất vọng.”
“Con xin lỗi, con sai rồi!” Lôi Sâm thành khẩn nhận lỗi.
“A? Vậy mà vẫn khiến chú thất vọng ạ? Lôi giỏi lắm ạ, một mình cậu ấy giải quyết cả tám người!” Darin chẳng thèm buồn bực nữa, vội vàng đứng ra bảo vệ bạn.
Lôi Đình bình tĩnh liếc cậu một cái.
Thiếu niên tóc vàng sợ hãi, hậm hức cúi đầu, tay làm động tác khóa miệng lại.
“Nói xem con sai ở đâu?”
“Con có ba chỗ sai: Thứ nhất, lúc nghi ngờ thân phận của Emily phải nói cho bố ngay, mà không nên tự mình đi điều tra, lãng phí thời gian; thứ hai, biết rõ chuyến đi hồ Mật sẽ nguy hiểm, lại không chuẩn bị đầy đủ; thứ ba, không thông báo cho gia tộc Burns chuyện mình nghi ngờ, tự ý hành động, tự cho mình rất giỏi.” Lôi Sâm càng nói càng cúi thấp đầu.
“Biết sai rồi thì đừng có giẫm lên vết xe đổ nữa. Mấy tên bắt cóc kia, bố đã xử lý rồi, muốn biết chuyện thì mai tự đi cục cảnh sát mà hỏi.” Lôi Đình gật đầu, không tỏa ra khí thế đáng sợ nữa.
Xúc động, nhiệt huyết, kiêu ngạo, tự đại, thích mạo hiểm… Đây toàn là bệnh chung của thiếu niên 16, 17 tuổi. Con mình nhìn bên ngoài tình bình tĩnh, trưởng thành nhưng cũng chẳng phải ngoại lệ. Chắc hẳn qua việc lần này, thằng bé sẽ chín chắn hơn.
Darin cảm thấy kính nể từ tận đáy lòng với cách giáo dục của vua lính đánh thuê. Ngầu quá! Đây là thái độ của người bình thường khi con mình vừa mới trốn thoát bọn bắt cóc à? Nếu là bố mẹ cậu, sớm đã ôm cậu khóc rống lên từ lâu rồi!
Lôi Sâm kiểm điểm xong, lo lắng hỏi, “Bên ba…”
“Ba con chưa biết.” Lôi Đình nhìn hai người, giọng nghiêm khắc, “Nghe rõ này, hai đứa leo núi bị ngã, nên về sớm, chuyện bắt cóc không hề xảy ra.” Nếu không còn việc gì thì không cần phải nói cho Tiểu Vũ, miễn cho cậu lo lắng. Gia tộc Burns cũng sẽ phong tỏa tin tức, để tránh làm lớn chuyện ảnh hưởng đến giá cổ phiếu công ty.
Hai người ngoan ngoãn gật đầu.
Bên ngoài đã mưa từ lúc nào, xe chạy vào trong thành phố, dừng lại trước cổng chính sở nghiên cứu cao cấp nhất. Nhìn thấy thanh niên xuất sắc đứng ở cửa, Lôi Đình mặt không cảm xúc cuối cùng cũng thay đổi, lo lắng lấy ô từ tay vệ sĩ rồi chạy vội tới.
Thanh niên thu ô lại, chui vào trong cái ôm dịu dàng mà mạnh mẽ của người đàn ông, hai người ôm nhau nhỏ giọng nói gì đó, người đàn ông cao lớn cúi xuống hôn lên sườn mặt ướt nước mưa của người yêu, sau đó cởi áo khoác choàng lên người cậu, tay vẫn ôm chặt cậu.
“Oa, hai người họ quả nhiên là tình cảm như lời đồn!” Darin tựa vào cửa, hào hứng quan sát.
Lôi Sâm không đáp lời, kéo mở cửa xe vội vàng chạy tới. Hai bố con giơ hai chiếc ô, một trái một phải che chở thanh niên.
“Cháu là bạn Tiểu Sâm à?” Vừa lên xe, Hàn Trác Vũ đã quay sang hỏi Darin. Con trai trưởng thành sớm quá, chẳng có sức sống tuổi trẻ, càng chẳng có bạn bè. Thấy thằng bé càng ngày càng lặng lẽ, cậu thấy rất lo.
“Dạ, tiến sĩ Hàn. Bọn cháu quen nhau ở giải roboter. Lôi giỏi lắm ạ!” Darin giơ ngón cái lên, Elius Han rất thích làm từ thiện, gương mặt xuất sắc, khí chất dịu dàng, ở cạnh cậu, người ta bất giác liền thả lỏng.
“Vậy à? Giải đấu đấy thằng bé rút giữa chừng vì gặp chút phiền phức. Nghe nói cháu lấy được quán quân đúng không?” Hàn Trác Vũ hiển nhiên rất mừng khi thấy con mình có bạn.
“Dạ, tuy cháu giành quán quân nhưng cháu chẳng thấy vui chút nào, vì cháu cảm thấy đấy là Lôi bố thí cho cháu.” Thần tượng quá thân thiện, làm Darin mừng đến quên hết đông tây nam bắc, cậu ta múa may chân tay, nhanh chóng khai sạch, “Lúc thấy cậu ấy chuyển tới lớp cháu, cháu bất ngờ lắm. Cậu ấy ngầu lắm, chẳng chịu nói chuyện với cháu, cháu dùng mấy trò đùa dai để thu hút sự chú ý của cậu ấy, cậu ấy còn thiếu chút nữa đánh cháu một trận…”
Darin chọn những chuyện thú vị của Lôi ở trường kể cho tiến sĩ Hàn nghe, khiến cậu cứ cười mãi.
Lôi Sâm buồn cười nhìn thiếu niên tóc vàng tràn đầy sức sống, cảm thấy cậu không tệ chút nào. Tất cả những người có thể làm ba người đều không tệ.
Bốn người trở lại biệt thự ở ngoại ô, Lôi Sâm ôm ngang người Darin, đưa cậu ta về phòng ngủ tắm rửa thay quần áo.
“Mau để tôi xuống, chân cậu cũng bị thương mà!” Darin vô thức ôm cổ thiếu niên, hai má đỏ rực, không biết là sợ hay xấu hổ.
“Chân tôi không sao.” Lôi Sâm cười nhẹ.
“Tiểu Chính, tôi lấy hòm thuốc cho cậu rồi này.” Một con chó robot màu bạc chui vào phòng, miệng ngậm một cái hộp.
“Đây là cậu lắp à? Nhìn có vẻ rất thông minh.” Darin lập tức bị con chó robot kia hấp dẫn.
“Không, đây là bạn ba tôi tặng, chắc là chú ấy lắp. Lôi Phong ấy, cậu có biết không?” Lôi Sâm nhận hòm thuốc, vỗ đầu chú cún robot.
“Tôi đương nhiên biết Lôi Phong rồi, thần hacker mà! Nghe nói người này rất thần bí, chỉ làm việc cho tiến sĩ Hàn. Cậu gặp người đó chưa? Chắc người đó là người nhà họ Lôi đúng không?” Darin tò mò.
Cún robot ưỡn ngực, kiêu ngạo vô cùng, đáng tiếc không ai nhìn ra biểu cảm đó từ gương mặt nó.
“Tôi chỉ nói chuyện với chú ấy trên mạng thôi, chú ấy không phải người nhà họ Lôi, nhưng chú ấy là bạn tốt nhất của tôi. Tính chú ấy đáng yêu lắm, hơi ngốc…” Như nghĩ đến cái gì, Lôi Sâm thấp giọng cười.
Rất ít người có thể làm Lôi Sâm có biểu cảm như vậy, không biết vì sao, Darin cảm thấy ghen tị vô cùng.
“Cậu mới ngốc!” Cún robot bỗng mở miệng nói, dùng chân đạp Lôi Sâm một cái.
“Được rồi, tôi ngốc, chủ nhân của cậu thông minh nhất.” Lôi Sâm ôm lấy cún con, để hai mắt nó nhìn thẳng vào vết thương của Darin, dỗ dành, “9527, kiểm tra cho cậu ấy đi.”
Hai mắt nó bắn ra ánh sáng đỏ, 9527 nói, “Xương mác đã gãy, nhưng không bị lệch, bôi thuốc rồi bó bột, một tuần sau là khỏi. Xương ống chân cậu cũng bị nứt, chắc không phải ngã đâu đúng không?”
“Suỵt, đừng nói với ba, tôi mua đĩa ném cho cậu.” Lôi Sâm đưa tay lên môi, nhỏ giọng thương lượng.
“Mua xong phải chơi với tôi cơ.” 9527 đàm phán điều kiện.
“Được, chơi với cậu.”
“Ít nhất hai giờ mỗi ngày.”
“Được, ít nhất hai giờ mỗi ngày.”
9527 lắc lắc đuôi, cao ngạo đi ra ngoài.
“Đây là cún robot thật à? Không phải người chứ? Lôi Phong đại thần xây dựng chương trình kiểu gì vậy?” Darin ngạc nhiên vô cùng.
“Tôi chưa từng tháo nó ra. Nó là người nhà của chúng tôi.” Lôi Sâm mỉm cười, mở hộp, lấy thuốc mỡ màu trắng ngà bên trong, bôi đều lên vết thương sưng đỏ của Darin.
Đau đớn lập tức được thay thế bằng cảm giác mát lạnh, Darin thở hắt ra, giờ mới nhận thấy biểu cảm của Lôi tập trung cỡ nào, ngón tay dài linh hoạt, động tác bôi thuốc rất dịu dàng, khiến da cậu run lên. Cậu co chân lại, tai đỏ bừng.
“Đừng động đậy, bôi thuốc xong là không đau đâu.” Lôi Sâm nắm chặt mắt cá chân trắng nõn của cậu.
“Cảm, cảm ơn. Không hổ là thuốc của tiến sĩ Hàn, chỗ vết thương không đau nữa rồi, nhìn kìa, không, không sưng nữa, mát, mát lắm, rất thoải mái.” Darin lắp bắp.
Bó bột xong, vợ chồng Burns cũng vừa đến nơi. Vì trước khi đến đã thương lượng với Lôi Đình, hai vợ chồng cũng không để lộ trước mặt tiến sĩ Hàn, gọi vệ sĩ đưa thiếu gia bướng bỉnh về nhà.

Darin rất thất vọng, cực kì thất vọng. Đây là lần đầu cậu cảm thấy ghét bỏ việc bố mẹ mình đến nhanh quá. Cậu muốn ở bên Lôi lâu hơn, hiểu cậu hơn.

Apr 15, 2018

[LPHT] Chương 132 – Phiên ngoại 4

Chương 132 – Phiên ngoại 4

Darin định an ủi Lôi, nhưng nghĩ nửa ngày cũng chẳng ra câu nào có sức thuyết phục chút. Cả người mệt mỏi vì tiêm thuốc, tay bị còng, chân bị đánh gãy, nhốt trong kho sắt không có lối ra, quả thật là chạy đằng trời. Đừng nói an ủi người khác, bản thân cậu còn rơi vào tuyệt vọng trước.
“Cậu hôn mê một ngày, bọn chúng vẫn đi về phía Nam, ra khỏi hồ rồi đến đồng bằng. Tổng cộng có tám người, sáu nam hai nữ, còn có hai con chó săn. Chúng nói tiếng Ả-rập, hẳn là thành viên của một tổ chức khủng bố nào đó.” Lôi Sâm nhắm mắt lại, từ từ mở miệng.
Sợ hãi trong lòng Darin lại càng tăng vọt. Cậu nhớ công ty của bố vừa mới phát hiện một mỏ dầu ở vùng Trung Đông, trữ lượng rất lớn. Điều này có lẽ đã ảnh hưởng đến lợi ích của người khác, mà cậu ta lại thành lợi thế để mặc cả.
Ai cũng biết thành viên của mấy tổ chức khủng bố rất tàn ác. Bọn chúng chế tạo bom người, giết dân thân thường tay không tấc sắt, làm mưa làm gió ở nhiều nơi trên thế giới. Rơi vào tay họ, tỷ lệ sống sót rất nhỏ.
Darin toàn thân run lên, cuộn mình lại như con tôm. Cậu năm nay mới 17 tuổi, vẫn còn trẻ lắm.
“Xin lỗi.” Cậu ta chôn mặt vào gối, nhỏ giọng nức nở, “Đều tại tôi. Tôi không nên tin Emily.”
“Không phải lỗi của cậu.” Thiếu niên hăng hái bỗng để lộ sự yếu ớt này, Lôi Sâm cảm thấy không quen lắm. Cậu mở to mắt, cẩn thận hứa hẹn, “Đừng sợ, mình sẽ không sao đâu. Hãy tin tôi.”
Dù rơi vào tình trạng này, thiếu niên vẫn giữ vững sự tỉnh táo hơn hẳn người thường. Lời cậu nói rất rõ ràng, mạnh mẽ, lập tức trấn an Darin đang tuyệt vọng.
“Sao cậu biết bọn họ có mấy người?” Đầu óc bắt đầu hoạt động, Darin vừa hỏi xong liền nhận ra không ổn, kinh ngạc nói, “Chẳng lẽ lúc đấy cậu không hôn mê?”
“Ừ, thuốc của chúng không có tác dụng với tôi.” Lôi Sâm gật đầu.
“Vậy lúc họ đánh gãy chân cậu…” Darin cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Cứ để mặc chúng đánh gãy chân hẳn rất khó chịu, Lôi chẳng những nhịn được, còn không để cho mấy phần tử khủng bố kia phát hiện sự bất thường. Giờ phút này, cậu mới nhận rõ sự chênh lệch giữa mình và Lôi. Có lẽ trong mắt Lôi, cậu không xứng làm đối thủ của cậu ta chăng?
Darin hít hít mũi, trong lòng cảm thấy đau đớn vô cùng, còn khó chịu hơn cả việc bị bắt cóc.
“Chân của tôi không gãy, chỉ bị nứt xương thôi, vẫn đi được.” Lôi Sâm dở khóc dở cười. Cậu không biết hoàng tử nhỏ của nhà Burns lại yếu ớt như vậy, nói khóc là khóc ngay, gương mặt dính đầy tro bụi giờ có hai hàng nước mắt, nhìn vừa buồn cười, lại vừa đáng yêu.
Darin thấy rất xấu hổ, chôn mặt ở đầu gối, đợi đến khi nín hết nước mắt mới lắp bắp hỏi, “Lần trước sao cậu lại rút khỏi giải đấu? Tôi vẫn nghe ngóng tin tức của cậu.”
“Gặp tai nạn giao thông ấy mà.” Lôi Sâm giải thích đơn giản.
“Vậy cậu có bị thương không?” Darin khẩn trương hỏi.
“Hữu kinh vô hiểm.” Lôi Sâm lắc đầu, ra hiệu im lặng.
Vài giây sau, cửa nhà kho mở ra, ba gã đàn ông to cao, đeo mặt nạ bước vào, hai gã trong đó dí súng vào đầu Darin, tên còn lại lấy vải đen ra, che mọi thứ có thể để lộ nơi nhốt con tin, sau đó đưa một tờ giấy cho Darin, mở camera, dùng tiếng Anh ra lệnh, “Đọc mấy câu này, đừng có mà giở trờ.”
Sắc mặt Darin rất khó coi, huyệt thái dương bị nòng súng áp sát.
Cả đoạn đầu đều là ca ngợi ‘Công lao vĩ đại’ của tổ chức, phía sau là thị uy với gia tộc Burns. Darin lắp bắp đọc xong, ba gã bắt cóc hài lòng rời đi, lúc gần đi chỉ vào thiếu niên châu Á ở góc, dùng tiếng Ả-rập hỏi, “Thằng kia làm sao giờ?”
“Để Ưng núi điều tra thêm về thân phận nó, nếu là dân thường thì giết luôn.” Người đàn ông cầm đầu lạnh lùng nói.
Cửa một lần nữa khóa lại, Darin vừa vội vừa sợ. Vì cậu hiểu tiếng Ả-rập, biết Lôi đang gặp nguy hiểm.
“Bọn chúng nói muốn giết cậu. Thân phận của cậu nhất định không đơn giản, nói thẳng với bọn chúng có khi còn có thể sống lâu vài ngày.” Thiếu niên tóc vàng run run nói.
Lôi Sâm mặt không cảm xúc lắc đầu, “Không, nói với bọn chúng thì tôi chỉ có chết nhanh hơn thôi.” Vì bố cậu là Lôi Đình, người buôn bán vũ khí đệ nhất châu Á, được xưng là Vua lính đánh thuê. Biết bao kẻ lãnh đạo của tổ chức đã chết trong tay bố rồi, nếu bọn chúng biết được thân phận cậu, chúng sẽ chỉ dùng thủ đoạn tàn nhẫn nhất để xử lý cậu thôi.
Mà tư liệu của cậu đã bị ba Tiểu Vũ thiết lập thành bí mật cao nhất, những người này không thể tra được bất kì manh mối nào.
Dù thế nào, bọn chúng cũng giết cậu, vậy nên không thể ngồi chờ chết! Lôi Sâm nhắm mắt lại, đầu lại hoạt động rất nhanh.
Bên ngoài có tiếng động cơ ô tô, không lâu sau, cửa sắt mở ra, một phần tử khủng bố đeo mặt nạ vứt cho Darin một chiếc hamburger, lại không thèm nhìn thiếu niên châu Á lấy một cái. Trong mắt chúng, thiếu niên đã là người chết, mà người chết thì không nên lãng phí đồ ăn.
Darin đá hamburger qua một bên, biểu cảm căm hận.
“Cậu đã một ngày một đêm không ăn uống gì rồi. Ăn hết nó đi, nếu không lát không có sức chạy trốn đâu.” Đợi bọn bắt cóc rời đi, Lôi Sâm mở to mắt, thấp giọng ra lệnh.
Mình có thể chạy thoát sao? Dù vẫn còn nghi ngờ, Darin vẫn cầm hamburger lên, bẻ làm đôi, nói, “Cậu cũng ăn đi.”
Dùng giấy gói cẩn thận hamburger lại rồi tung cho Lôi Sâm, lại bị cậu tung lại.
“Cậu ăn đi, tôi không cần.” Cậu vừa nói vừa giật cúc tay áo sơ mi, bóp nhẹ một cái, lấy một viên thuốc màu trắng nhét vào miệng.
“Đó là gì vậy?” Darin tò mò hỏi.
“Thuốc bổ sung năng lượng với giảm đau.” Lôi Sâm nuốt viên thuốc, tựa vào vách tường nhắm mắt lại.
“Oa, thần kỳ thật!” Thấy sắc mặt Lôi dễ nhìn hơn hẳn, Darin hô nhỏ.
“Xin lỗi, tôi chỉ có một viên này.” Cảm nhận được đau đớn kịch liệt ở chân phải đã biến mất, một dòng nước ấm chảy dọc theo cơ thể, Lôi Sâm nhấc chân, rút một đoạn thép dài từ giày ra, bẻ khóa còng tay.
Tiếng cụp nho nhỏ vang lên, còng tay mở ra. Cậu đứng dậy đi lại, rồi ghé vào tấm thép, nghe ngóng động tĩnh bên ngoài, sau đó cởi giày, lấy một vật dạng như bút máy từ gót giày ra.
Darin nhìn đến ngây người, miệng cắn hamburger mà quên nhai, hai má phình lên như con sóc.
“Mau ăn đi!” Lôi Sâm trầm giọng ra lệnh, trong mắt lại có ý cười. Biểu cảm của thiếu niên tóc vàng rất phong phú, nếu cậu ta không gây chuyện thì kỳ thật rất đáng yêu.
Darin theo phản xạ nhai nuốt, mắt lại không rời khỏi thiếu niên châu Á, “Đó là cái gì?”
“Máy cắt bằng tia hồng ngoại.” Lôi Sâm ngồi xổm xuống, ấn chốt, đầu bút bắn ra tia sáng màu đỏ, hòa tan tấm thép. Chừng hai phút sau, một lỗ thủng to bằng đồng xu xuất hiện trên tấm thép, Lôi Sâm híp mắt quan sát bên ngoài, xác định không có người liền cắt tiếp. Chẳng bao lâu, tấm thép dày rộng đến cả mét đã bị lặng lẽ cắt rời đặt xuống đất, gió nhẹ mang theo mùi cỏ xanh tràn vào nhà kho đầy mùi xăng.
“Cậu là đặc công à? Cậu không sợ bên ngoài có người theo dõi, phát hiện kế hoạch chạy trốn của cậu à?” Darin ngơ ngác hỏi.
“Không phải, tôi là roboter. Vừa rồi tôi nhìn qua, bên ngoài không có người, chỉ có thể nhìn thấy trời mà không thấy mặt đất, có lẽ đây là vách núi, nếu không họ đã phái người canh gác.” Lôi Sâm đi đến cạnh cậu, mở còng tay cho cậu, ân cần hỏi, “Còn đi được không?”
“Không đi được.” Darin muốn đứng lên, thử rất nhiều lần đều không được, đau đớn kịch liệt từ chân truyền tới khiến cậu ta vã mồ hôi. Cậu đẩy thiếu niên châu Á, lo lắng thúc giục, “Cậu đi nhanh đi, chạy tới nơi an toàn thì báo động, sẽ có người tới cứu tôi thôi.”
“Nếu phát hiện tôi chạy trốn, việc đầu tiên chúng làm sẽ là giết cậu diệt khẩu. Vậy nên tôi sẽ không bỏ cậu lại.” Lôi Sâm xoa xoa mái tóc vàng mềm mại của thiếu niên, trấn an, “Tôi ra trước kiểm tra, sẽ quay lại nhanh thôi.”
Cậu trèo từ cửa ra, phát hiện nhà kho quả nhiên xây trên vách núi, bức tường bị cậu khoan mở đối mặt với vực sâu thăm thẳm, chỉ có lối đi nhỏ rộng chừng nửa mét, phải bám chặt lấy chân tường may ra mới đi được. Bốn phía đều là đồng bằng, từ đây đến đường lớn còn rất xa, nhìn thì gần nhưng phải đi mất mấy giờ. Bỏ trốn chắc hẳn sẽ bị bọn bắt cóc phát hiện ngay, huống chi Darin không thể đi lại, chỉ có thể dựa vào cậu cõng. Đồng bằng chẳng có chỗ trốn, dù có tìm được cũng không tránh được mũi hai con chó săn.
Trong đầu Lôi Sâm bỗng hiện lên mấy từ - Chạy đằng trời.
Cậu để lại hàng loạt dấu chân mất trật tự bên vách núi, lại xé một đoạn ống tay áo, mắc lên một nhánh cây mọc ở khe đá, giờ mới quay lại miêu tả tình huống cho Darin.
“Chúng ta làm sao giờ?” Darin ôm cánh tay đáng thương hỏi.
“Trốn không thoát thì không trốn nữa.” Lôi Sâm vẫn bình tĩnh như trước, mở một thùng xăng, bôi chất lỏng gay mũi đó lên khắp người, sau đó lại bôi lên quần áo Darin, xong còn vỗ đầu cậu, chỉ lỗ thông gió trên đỉnh đầu, “Chúng ta trèo lên đó.”
“Ý hay!” Darin mắt sáng rực.
Đóng kín nắp thùng xăng, sau đó mở nắp ống thông khí, Lôi Sâm ôm Darin, để cậu ta leo lên phía trên.
Thiếu niên châu Á nhìn có vẻ gầy, kì thật rất khỏe, nhẹ nhàng bế bổng mình đưa lên vị trí an toàn. Hai tai Darin đỏ bừng, tựa vào miệng đường ống, dùng ánh mắt ướt nước cảm kích nhìn đối phương.
“Tránh ra một chút, để tôi lên.” Lôi Sâm nói nhỏ, nhẹ nhàng nhảy lên, lặng lẽ nắp miệng ống lại như ban đầu.
Hai người tựa sát vào nhau, chậm rãi đợi bọn bắt cóc phát hiện họ mất tích.
Chừng hai mươi phút sau, một kẻ vào kiểm tra tình huống, thấy tấm thép bị cắt ra, liền gào lên. Những người còn lại lập tức dắt chó săn đuổi theo. Mùi xăng khắp kho đã che lấp tung tích của hai người, chó săn không tìm được, chỉ đành chọn bừa một hướng mà chạy. Bọn bắt cóc vội vàng đuổi theo.
Đợi bọn chúng đi hết, Lôi Sâm mở nắp nhảy xuống, nói với Darin, “Xuống đi, tôi đỡ cậu.”
“Chúng ta mau chạy đi!” Darin nhảy vào trong lòng cậu, vì cả người không có sức, chỉ đành phải ôm lấy phần bụng rắn chắc kia. Cái ôm đầy mùi xăng này lại mang đến cảm giác an toàn trước nay chưa từng có cho cậu.
“Bốn phía là đồng bằng vô tận, chân mình còn bị thương, mùi xăng trên người chỉ cần ra khỏi nhà kho này là thành tín hiệu truy tìm hiệu quả nhất, chó săn sẽ nhanh chóng tìm ra chúng ta.” Lôi Sâm lắc đầu.
“Thế giờ mình phải làm sao?” Darin dùng ánh mắt tin cậy nhìn thiếu niên.
“Đổi nơi khác tiếp tục trốn.” Lôi Sâm bình tĩnh mở miệng, đỡ cậu đi đến khu đặt hàng loạt thùng xăng, dùng tấm vải bạt cũ nát che hai người, nắp thông gió thì cứ mặc kệ nó mở, chỉ cần người vào là nhìn thấy ngay.
Hai con chó săn chạy loạn một hồi cũng không phát hiện ra bất kì manh mối nào, bọn bắt cóc nhận ra không đúng, vội vàng chạy về, thấy miệng nắp thông gió mở rộng, vội vàng leo lên, trên đó chẳng có ai.
“Mẹ nó, bị lừa rồi! Tiếp tục đuổi theo!” Bọn bắt cóc hùng hổ chạy đi.
“Chúng ta lại trốn bên trên.” Lôi Sâm xốc vải bạt, ôm Darin lên miệng thông gió sau đó mình cũng trèo lên, nắp miệng vẫn để mở.
Darin đã mơ mơ hồ hồ với một loạt hành động của cậu, im lặng hồi lâu mới chân thành cảm thán, “Cậu thông minh thật! Đánh chết bọn chúng cũng nghĩ ra mình vẫn trốn ở đây.”
Lôi Sâm xoa đầu cậu ta.
Nửa giờ sau, bọn bắt cóc bị trêu đùa như khỉ thở không ra hơi chạy về, chửi bậy, “**! Chân chúng nó gãy rồi mà, còn chạy đi đâu được nữa? Tao mà tìm được hai thằng ranh này, tao nhất định phải xin ít tiết của chúng nó!”
Hai người ngồi trên đỉnh đầu bọn chúng lặng yên quan sát hết thảy.
“Đại ca, chân chúng nó gãy rồi, có khi nào đứng không vững ngã xuống vách núi không?” Một gã đàn em bỗng hét lên.
“Đi kiểm tra đi!” Tên cầm đầu vội vàng ra lệnh.
Vách núi rất cao, phía dưới là cây cối tươi tốt um tùm, không thể nào nhìn rõ. Tám người tìm được dấu chân và mảnh vải mà Lôi Sâm để lại bên vách núi lúc trước, càng thêm khẳng định phỏng đoán này, vội vàng tìm dây thừng buộc lại chuẩn bị leo xuống. Nhiệm vụ này phải lên tới hàng trăm triệu đô-la Mĩ, không được phép lơ là, sống phải thấy người, chết phải thấy xác.
Chừng mười phút sau, bọn bắt cóc dẫn hai con chó săn đã xuống đến đáy vực, Lôi Sâm xoa đầu thiếu niên tóc vàng, dặn dò, “Tôi ra ngoài kiểm tra, sẽ quay lại nhanh thôi, cậu ở yên đây đấy.”
Cậu lặng yên không một tiếng động nhảy xuống đường ống, nhanh chóng chạy đến sau lưng gã bắt cóc canh ở vách đá, vung tay đánh ngất xỉu hắn, trói gô lại, sau đó cắt đứt dây thừng.
Darin lo lắng đuổi theo, nhìn thấy thì trợn mắt há hốc mồm.
“Được rồi, mình đi được rồi.” Tìm được chìa khóa xe trên người gã kia, Lôi Sâm đi đến chiếc SUV đậu trước cửa nhà kho.

Chúng ta được cứu rồi sao? Sao đơn giản vậy? Xe đi rất xa rồi, Darin mới bình tĩnh trở lại.

Apr 14, 2018

[LPHT] Chương 131 - Phiên ngoại 3

Chương 131 – Phiên ngoại 3

Kì nghỉ xuân đã đến, học sinh ai nấy đều hưng phấn thảo luận xem nên đi đâu.
“Tôi đề nghị đi California, ở đấy có nắng vàng cát trắng, trai xinh gái đẹp, còn có cả bia lạnh với party kích thích!” Một nam sinh hét lên.
“Thôi đi, cậu còn chưa đủ tuổi đâu, đừng có mơ mộng về bia nữa!” Có người cười ha hả trêu chọc.
“Darin, cậu bảo xem nên đi đâu?” Rất nhiều người vây quanh thiếu niên tóc vàng. Cậu ta là người đứng đầu lớp này, tất cả mọi người đều sẵn sàng nghe theo cậu ta.
“Tôi còn chưa nghĩ ra.” Darin nhún vai, đi đến trước bàn Emily, mắt liếc nhìn thiếu niên châu Á vẫn im lặng, không hòa hợp với mọi người, “Bảo bối, em nói xem nên đi đâu?”
Emily không thèm để ý tới cậu ta.
“Mỹ nhân hình như không có hứng thú rồi. Darin, cậu nhanh rủ bạn ấy đi. Mình đi California luôn, cống hiến du thuyền của ông ra đi, mình mở party xuyên đêm ngay trên biển luôn, bạn ấy nhất định sẽ cam tâm tình nguyện!” Một nam sinh nháy mắt với Darin.
Darin không hề cảm thấy hưng phấn, trái lại, cậu ta nhìn thấy Emily ra vẻ thanh cao là cảm thấy phiền vô cùng. Mấy cô nàng này rất thích chơi trò lạt mềm buộc chặt, coi cậu là vật để khoe khoang hay máy ATM. Có ai thật sự quan tâm xem cậu thật sự là ai, thích gì đâu? Mấy cô nhìn thì xinh đẹp, đầu óc lại trống rỗng, nói đến chủ đề cậu thích là bộc lộ rõ sự ngu ngốc ngay.
Nhưng mà ở lứa tuổi này, liệu có ai thông minh như mình? A, trước kia không có, giờ có rồi. Lôi chết tiệt, kì thi lần trước cướp mất ngai vàng số một khối của cậu! Cậu ta lúc nào cũng để mình phải nhấm nháp tư vị của thất bại!
Nghĩ tới đây, Darin lại kìm không được nhìn thoáng qua thiếu niên kia.
“Tôi không thích biển! Chỗ đấy lúc nào cũng đông người, ồn ào lắm!” Emily từ từ mở miệng, hơn nữa còn nghiêng cả nửa người sang bàn Lôi, dùng giọng khẩn cầu nói, “Lôi đi cắm trại ở hồ Mật với tớ được không? Tớ biết cậu cũng thích yên tĩnh. Nghe nói cảnh đêm ở hồ Mật đẹp lắm, cậu có tưởng tượng ra cảnh mặt hồ phản chiếu cả bầu trời đầy sao không?
Lôi Sâm bình tĩnh nhìn Emily, không hiểu tại sao cô ta lại lôi mình vào. Cậu cho rằng mục tiêu của cô ta luôn là Darin.
“Oa, hóa ra Emily thích Lôi à? Không ngờ đấy nha!” Bạn gái cũ của Darin – Lilith hả hê nói.
Gương mặt Darin đã đen sì, nghiến răng nghiến lợi trừng Emily, lúc nhìn về phía Lôi lại không thể nào nổi giận được. Cậu ta hiện giờ không muốn chọc giận Lôi, đương nhiên không phải vì sợ. Lôi là đối thủ duy nhất của cậu, cậu đang học cách tôn trọng đối thủ của mình. Không chừng một ngày nào đó, Lôi sẽ cảm thấy có hứng mà đấu với cậu một trận.
“Xin lỗi, tôi chỉ muốn ở trong phòng làm việc của mình thôi.” Lôi Sâm quyết đoán từ chối Emily. Với kỹ thuật hack cao siêu của cậu mà không tài nào điều tra được thân phận của cô nàng này, đành phải nhờ bố giúp đỡ. Chắc hẳn mấy ngày nữa sẽ có kết quả thôi.
Không đợi Emily khuyên nhủ, Darin đã cướp lời, “Cậu đi cùng bọn tôi luôn đi, cậu không thấy mình quá tách biệt với cộng đồng à? Nếu cậu thích yên tĩnh, vậy chúng ta đi hồ Mật. Ở đó cũng chơi lướt sóng được, hơn nữa tổ chức tiệc BBQ cũng thú vị mà.”
Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn Darin, không hiểu vì sao cậu ta lại khách khí với tình địch của mình như vậy.
Emily hạ mắt, trong mắt hiện lên vui vẻ khi thực hiện được mục đích. Darin quả nhiên để ý đến Lôi.
“Không, cảm ơn lời mời của cậu.” Lôi Sâm lắc đầu, nhìn Emily, chân thành nói, “Tôi đề nghị mọi người đi California. Ý tưởng party trên biển rất thú vị đấy!”
Vẫn luôn ở trên thuyền hẳn sẽ tương đối an toàn. Vì không có bằng chứng, cậu không định nói với Darin. Dù sao hai người là người yêu, Darin không thể nào nghi ngờ bạn gái mình mà tin tưởng một người xa lạ từng có thù. Huống hồ Darin là người thừa kế duy nhất của gia tộc Burns, chắc hẳn có vệ sĩ bên người, không cần cậu quan tâm.
“Vậy bọn tôi sẽ đi California. Cậu nhất định phải đi cùng đấy!” Darin dùng giọng mạnh mẽ ra lệnh, nhưng trong mắt lại toát ra chút khẩn cầu. Cậu rất muốn nhìn xem nếu Lôi rời khỏi sách vở và trường học thì sẽ là người như thế nào. Liệu cậu ta có cười thật to dưới ánh mặt trời không. Nếu có chắc đẹp trai lắm! Đương nhiên, lúc cậu ta không cười cũng rất đẹp trai, yên lặng mà trưởng thành, có sức hấp dẫn đến kì lạ.
Khiến cậu không cầm lòng được mà nhìn qua.
“Không, cảm ơn!” Lôi Sâm không hiểu tại sao thiếu niên lúc trước còn tìm mọi cách bắt nạt mình giờ lại đổi tính lấy lòng mình như vậy.
“Lôi, đi chơi với bọn tớ đi.” Vui vẻ trong mắt Emily đã biến mất hoàn toàn. Cô ta còn tưởng, với sức quyến rũ của mình, nhất định có thể kéo Darin đi hồ Mật, ai ngờ còn không bằng một cậu con trai, mà người này không dễ khống chế chút nào. Cô chưa từng bị người nào phớt lờ như vậy.
Lôi Sâm còn định từ chối, di động trong túi bỗng rung lên.
“Con trai à, đến kì nghỉ xuân rồi, định đi đâu vậy? Đừng có nói với bố là con định ở trong phòng làm việc đấy. Ba con rất hi vọng con làm quen thêm bạn mới ở trường. Lúc đi chơi nhớ chụp mấy tấm về gửi cho ba, để ba yên tâm. Con biết mà, ba không thích con quá khép kín bản thân.”
Lôi Sâm đọc tin nhắn xong, gật đầu với Darin, “Được rồi, đi California.”
“Hoan nghênh cậu đến với chúng tôi.” Darin rụt rè ngước mắt, trong lòng lại hò reo – YES!
Emily cũng cười, nhưng biểu cảm cứng đờ.
“Tuyệt vời, Lôi, lựa chọn của cậu là hoàn toàn đúng đắn! Nghỉ xuân mà không có nắng vàng cát trắng thì còn gọi gì là nghỉ xuân!” Những người khác cười tít mắt nói.
***
Hai ngày sau, Lôi Sâm kéo một vali đơn giản đi đến trường tập hợp. Cậu không mua xe, chỉ có thể đi nhờ xe của người khác.
“Lôi, mau tới đây nào!” Darin đeo kính râm, đứng trước một chiếc SUV vẫy vẫy. Emily và mấy cô gái đang ngồi ghế sau líu ríu nói gì đó.
Đoàn xe chạy lên cao tốc.
“Cậu đi quá lối rẽ ra California rồi.” Lôi Sâm chỉ bản đồ nói.
“Chẳng lẽ tôi chưa nói cho cậu à? Mình đi hồ Mật đấy.” Darin liếc thiếu niên, khẩn trương giải thích, “Tôi biết cậu không thích ồn ào, nên nghe theo đề nghị của Emily, tạm thời thay đổi hành trình. Cậu có thích không?” Cậu ta hoàn toàn không nhận ra giọng nói mềm mại của mình mang theo nịnh nọt như thế nào.
Lôi rất thông minh, rất yên lặng, mạnh mẽ mà tự tin. Cậu không nịnh nọt, cũng không hư tình giả ý; cậu dùng thái độ chân thật nhất đối xử với mình. Cậu rất muốn làm bạn với Lôi, muốn ngồi sóng vai cùng nhau thảo luận những vấn đề sâu xa nhất của robot, muốn chụm đầu cùng sửa chữa máy móc. Cảm giác đó nhất định sẽ rất tuyệt. Lôi luôn khiến cậu cảm thấy thoải mái.
Darin nháy mắt mấy cái, dùng biểu cảm chờ mong nhìn thiếu niên.
Lôi Sâm cảm thấy đối phương như cún con đang lấy lòng chủ nhân, biểu cảm rụt rẻ này quả thật rất đáng yêu. Nếu vì mình mà thay đổi hành trình, cậu đành phải cố gắng bảo vệ cậu ta vậy.
Tới chạng vạng tối, đoàn xe đã an toàn tới hồ Mật. Xung quanh hồ Mật là rừng núi, địa hình rất phức tạp, nếu không có hướng dẫn viên du lịch dẫn đoàn thì rất dễ lạc đường, hơn nữa nghe nói trong rừng thường có dã thú cỡ lớn qua lại.
Điều này không thể nào khiến mấy thiếu niên nhiệt huyết sợ hãi, bọn họ còn hẹn nhau cùng đi thám hiểm rừng nhiệt đới.
Ba ngày đầu mọi người đều rất vui vẻ, khi màn đêm buông xuống, mọi người nhóm lửa trại, túm năm tụm ba nói chuyện phiếm đánh bài, hoặc nướng đồ ăn, hoặc dẫn người yêu tìm góc hẻo lánh cho ‘kích thích’.
Lôi Sâm cầm xiên lạp xưởng đã nướng chín, chụp cho mình một tấm, gửi cho hai ông bố, sau đó theo thói quen tìm bóng dáng Darin.
“Hai người đi đâu vậy?” Cậu ngăn cản hai người đang vào sâu trong rừng.
“Bọn tôi đi thân mật, cậu không thấy à?” Darin ngả ngớn nói, dùng sức ôm chặt Emily vào lòng. Hai người vệ sĩ bị cậu ta đuổi đi rất xa, thỉnh thoảng lại liếc về phía này.
Emily không nói gì, cười ngượng ngùng.
Lôi Sâm nhìn tay phải Emily giấu ở sau lưng Darin, bình tĩnh mở miệng, “Tôi mang robot của tôi đến, cậu không muốn xem à?”
“Không, giờ tôi không có hứng thú!” Darin quyết đoán từ chối, trên mặt lộ vẻ mong mỏi, “Cậu đi nhanh đi, chẳng lẽ không biết quấy rầy người khác là hành vi thiếu đạo đức à?”
“Xin lỗi, tôi không biết.” Lôi Sâm vẫn chặn đường họ. Darin là kẻ cuồng robot, biểu hiện hôm nay của cậu ta quá khác thường.
“Vậy cậu đi cùng bọn tôi luôn đi, tôi không ngại thêm một người.” Emily nở nụ cười, không còn sự hồn nhiên lúc trước mà mang theo quyến rũ cùng tà ác khó tả. Đây mới là bộ mặt thật của ả.
Lôi Sâm cảm nhận được có một khẩu súng dí sát vào sau gáy mình, một người phụ nữ lạ mặt đứng sát sau lưng cậu, tay trái dao động trên lồng ngực cậu. Cô ả ở gần đây, rất xinh đẹp, dáng người nóng bỏng, thường xuyên đến XXX với mấy nam sinh.
Mấy học sinh nhìn thấy bốn người, cười ha hả, còn hét toáng lên, “Mau đi đi, còn lề mề gì nữa? Chẳng lẽ quên áo mưa à? Tôi có này, 1 đô la 1 cái!”
“Cậu ra chỗ khác chơi đi!” Emily cười đùa, kéo Darin nhanh chóng vào khu rừng tối đen như mực. Lôi Sâm cũng bị cô ả kia kéo theo.
Hai người bị áp giải đến chiếc SUV đỗ bên đường, Darin hổn hển trách móc, “Đã bảo cậu đi đi rồi mà, sao còn đi theo? Bình thường cậu thông minh lắm mà?”
Lôi Sâm im lặng không nói.
“Câm miệng!” Emily giận dữ quăng cho Darin một cái tát, đồng bọn của ả dùng miếng vải đen bịt kín đầu hai người, sau đó còn tiêm thứ gì đó vào người họ.
Darin chỉ kịp chửi thề một câu liền hôn mê.
Lôi Sâm thấy cậu ta nằm vật xuống, cũng bắt chước ‘ngất đi’.
Khi Darin tỉnh lại, cậu ta nhận ra cả người mình không còn sức nằm trên mặt đất, hai tay bị còng lại, chân phải hình như đã gãy, đau đớn vô cùng, chip theo dõi cấy ở cánh tay bị mạnh mẽ lôi ra, để lại vết thương máu thịt lẫn lộn, mọi đồ đạc trên người đều bị lột sạch.
Đây là một nhà kho đơn giản làm từ sắt, trong góc có rất nhiều thùng xăng, tỏa ra mùi gay mũi, trên đỉnh nhà kho chỉ có một cửa thông gió nho nhỏ, ngay cả mèo cũng chui không lọt, trần nhà đầy mạng nhện, nhìn bẩn thỉu vô cùng.
Nơi này hẳn đã bị bỏ hoang từ lâu rồi, là nơi rất tuyệt vời để nhốt con tin.
Không kịp cẩn thận quan sát xung quanh, Darin bối rối tìm kiếm bóng dáng thiếu niên châu Á.
“Cậu tỉnh rồi.” Lôi Sâm bị trói trên một ống nước ở góc hẻo lánh, ống quần bên phải xắn cao, để lộ vệt sưng đỏ. Bọn bắt cóc cũng định đánh gãy chân cậu, nhưng lại không biết cậu từ nhỏ đã phải tham gia huấn luyện quân sự tàn khốc đến mức nào, chút lực đó chẳng đủ để khiến cậu bị thương gân cốt. Hơn nữa thuốc giãn cơ bắp tiêm vào người cậu cũng không có tác dụng.
Hai người bố đều là nhân vật quan trọng có thân phận rất nhạy cảm, nếu không có năng lực tự bảo vệ mình, cậu đã chết vô số lần rồi.
“Cậu không sao chứ?” Darin áy náy vô cùng, “Xin lỗi, là tôi gây phiền phức cho cậu.”
“Không, cái này không liên quan tới cậu. Yên tâm, sẽ sớm có người đến cứu chúng ta thôi.” Lôi Sâm xoa nắn vết sưng, buông ống quần rồi tỉnh táo nói.
“Di động, đồng hồ, bút máy của tôi đều gắn chip, nhưng tất cả những thứ có thể truy được tung tích của tôi đều bị họ lấy rồi, tôi nghĩ tạm thời sẽ không có ai đến cứu chúng ta đâu.” Darin cười khổ.
“Chip của tôi vẫn còn. Sẽ có người cứu chúng ta thôi.” Lôi Sâm nhỏ giọng an ủi.
“Chip của cậu giấu ở đâu vậy?” Darin rất kinh ngạc. Cậu biết có loại máy có thể cảm ứng chip cấy vào cơ thể người. Chẳng lẽ vừa rồi máy không nhạy?
“Ở đây. Chip của tôi cấu tạo rất đặc biệt, máy không cảm ứng được.” Lôi Sâm chỉ đầu mình.
Darin giật mình. Não người là một trong những cấm khu không được phép động vào, dù chỉ một mạch máu nho nhỏ đột biến cũng có thể gây nên tử vong. Nhưng Lôi Sâm lại còn cấy chip vào trong đầu? Hơn nữa cơ thể còn không bị ảnh hưởng. Cậu ta làm kiểu gì? Cậu ta đến cùng có thân phận gì.

Lôi Sâm nhìn ra nghi hoặc của Darin lại không giải thích, cậu đang tự hỏi xem nên chạy trốn như thế nào. Chờ bố tới cứu không phải ý kiến hay, bọn bắt cóc này độc ác vô cùng, có thể diệt khẩu bất kì lúc nào, cậu phải đảm bảo an toàn cho mình trước đã.