Jul 11, 2018

[THTGQ] Chương 33.1


Chương 33.1: Báo ân 2
Đêm khuya.
Trên con đường rộng lớn đã chẳng còn bóng người, ngay cả đèn giao thông cũng biến thành đèn vàng nhắc nhở giảm tốc độ.
Một chiếc xe đạp chậm rãi chạy dọc theo con đường vắng vẻ.
Không lâu sau, phía đối diện xuất hiện một chiếc xe thể thao màu đỏ, xe đi với tốc độ rất nhanh, vừa lao vun vút vừa ấn còi inh ỏi, lúc đi ngang qua xe đạp, chợt nghe một tiếng ‘rầm’ rất lớn, xe thể thao màu đỏ đột nhiên mất lái đâm vào dải phân cách.
Xe thể thao đâm thẳng vào dải phân cách, tốc độ không hề giảm bớt mà lao thẳng qua dải phân cách, hất bay xe đạp phía đối diện.
Người đi xe đạp liền bị văng ra ngoài, nằm gục dưới đất, bên cạnh là một bãi máu đỏ lòm đáng sợ.
Giờ chiếc xe thể thao kia mới dần dần dừng lại, một lúc sau, cửa xe thể thao mở ra, một cô nàng mặc váy đỏ, đi giày cao gót đỏ bước xuống.
Cô ta có vẻ đã say khướt, đi nghiêng nghiêng ngả ngả, vịn cửa ngồi xổm xuống nôn thốc nôn tháo, sau đó lại mơ mơ màng màng nhìn xung quanh, rồi lên xe luôn, đóng cửa ‘rầm’ một cái.
Quay đầu xe, phóng vụt đi…
***
Đát Kỷ kinh ngạc nhìn Thư Cửu, biểu cảm như bị sét đánh, nói: “Thư Cửu? Cậu… Thư Cửu cậu đầu thai rồi à? Đời này lại đầu thai thành con gái à? Đầu thai mà đã lớn như vậy rồi hả? Trời ơi, tôi lại già thêm rồi sao, đúng là năm tháng không khoan nhượng ~”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu đen mặt, đáng tiếc giờ gương mặt cậu ngây thơ đáng yêu, dù có đen mặt cũng vẫn rất xinh xắn.
Tử Hữu Phân vươn người ra từ ghế lái, cười nói: “Ôi, Thư Cửu, sao hôm nay lại đổi phong cách à?”
Thư Cửu: "...".
Mặt Thư Cửu lại đen hơn.
Hoạt Vô Thường khó được khi mở miệng, có điều gương mặt vẫn không cảm xúc, không kinh ngạc như Đát Kỷ, cũng không vui vẻ đùa cợt như Tử Hữu Phân, chỉ bình tĩnh nói: “Rất hợp cậu.”
Thư Cửu: "...".
Mặt Thư Cửu đã đen chẳng khác nào Bao đại nhân, hệt như đáy nồi, như thể có thể nổ tung bất kì lúc nào.
Tra Phược chỉ khẽ cười, nói: “Vào trong đã.”
Đát Kỷ giờ mới thu lại vẻ mặt bị đả kích, tránh qua một bên, mời Tra Phược và Thư Cửu vào.
Phúc Lộc Thọ Hỉ ngồi chờ trên đầu sư tử đá bên ngoài, Quincer trông mong nhìn vào bên trong: “Tôi cũng muốn vào, đây là Minh phủ đấy.”’
A Thọ nói: “Cậu là chủng tộc phương Tây, đi vào không hay đâu, đấy gọi là rình mò bí mật kinh doanh đấy.”
A Hỉ thì quan sát A Thọ, hừ một tiếng: “Nhà cậu mà, sao không vào à?”
A Thọ cười tủm tỉm, mặt dày lại gần, nói: “Tôi luôn ở bên cậu mà, cậu vào thì tôi mới vào, cậu không vào thì tôi không vào.”
Sắc mặt A Hỉ dịu đi, nhưng vẫn hừ lạnh.
A Thọ lại nói tiếp: “Hơn nữa, đây không phải nhà tôi, đây chỉ là văn phòng của tôi thôi, tôi là ma có nhà ở minh giới đấy.”
A Phúc sùng bái: “Oa! A Thọ giỏi quá, giá nhà ở Minh phủ cao vậy mà cậu cũng mua được à?”
A Thọ gật đầu, nói: “Nhà to lắm đấy.”
A Hỉ ‘hừ’ một tiếng, nói: “Đương nhiên rồi, đường đường Thập điện Minh vương, bóc lột bao mồ hôi nước mắt của nhân dân, làm gì có chuyện không mua được nhà.”
A Thọ tiếp tục cười với A Hỉ: “Hôm nào mình đi xem nhà được không?”
A Hỉ nhìn nó, nói: “Xem nhà làm gì?”
A Thọ cười tủm tỉm, rất tự nhiên nói: “Đương nhiên là làm việc kia rồi.”
A Hỉ lườm nó, gương mặt trong suốt hơi đỏ lên, mạnh miệng nói: “Cút!”
Thư Cửu vào Minh phủ, Bao Tự nghe nói Minh chủ đại nhân đã về, chải chuốt xinh đẹp ra đón, chợt thấy Minh chủ đại nhân đi cùng với một mỹ nhân trẻ trung xinh đẹp, lập tức như bị sét đánh, trợn mắt há hốc mồm.
Một giây sau, Bao Tự lao về phòng.
*Phòng chat VIP Minh phủ*
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Cấp báo!!! Cấp báo!!!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bí mật kinh thiên động địa!!!
Đại Đường Thái Bình công chúa: Yêu nghiệt, ầm ĩ như vậy còn ra thể thống gì nữa hả
Đại Đường Thái Bình công chúa: …
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bí mật kinh thiên động địa về Minh chủ đại nhân đấy!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Ài, ta thích nghe bí mật lắm
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Bạch ca ca lúc nào cũng ủng hộ người ta cả ~
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Bí mật gì vậy?
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Hóng với
Khoa Phụ truy nhật: Xếp hàng
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Bản phủ cảm thấy, chúng ta ngang nhiên bàn tán chuyện của Minh chủ đại nhân trong phòng chat thế này thì không ổn lắm
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Đại nhân yên tâm đi ~
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Minh chủ đại nhân sẽ không đọc được đâu!!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Minh chủ đại nhân giờ bận lắm!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Có vẻ là bí mật rất lớn đây
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Đương nhiên là bí mật lớn rồi!
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Hóa ra Minh chủ đại nhân không phải gay!!
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Vậy hả?
Khoa Phụ truy nhật: Lần trước cô với Đát Kỷ vẫn khóc lóc ỷ ôi kêu Minh chủ là gay mà?
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: Vừa rồi tôi thấy Minh chủ đại nhân dẫn mỹ nhân vào Minh phủ đó!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Mỹ nhân à
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Xem ra cuối cùng vẫn là anh hùng khó qua ải mỹ nhân
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: !!!!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Bí mật kinh thiên động địa đây!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Lại bí mật gì nữa vậy?
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Hóng hớt
Khoa Phụ truy nhật: Xếp hàng
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Tôi nói cho mọi người biết này!!! Mỹ nhân mà Minh chủ đại nhân dẫn vào ấy!!!
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Kỳ thật là Thư Cửu!!!
Bạch Đế chi tử Thái Bạch Phạt Thần: Chẳng lẽ tôi nhớ nhầm? Thư Cửu là đàn ông mà?
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: Thư Cửu quả thật là đàn ông! Nhưng cậu ta chuyển thế rồi!
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Không thể nào, trên sổ sinh tử của bản phủ thì dương thọ của Thư Cửu vẫn còn, đâu thấy viết Thư Cửu đột tử đâu
Khoa Phụ truy nhật: Vậy là sao
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Tôi biết rồi!
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Nam biến nữ
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Dạo này tôi đọc mấy quyển tiểu thuyết BL nam biến nữ liền
Tài tử phong lưu Đường Bá Hổ: Thấy cũng hay lắm đó
Hồng nhan bạc mệnh Đát Kỷ: = =
Phong hỏa giai nhân Bao Tự: = =
Bao Chửng không phải Bao hắc tử: Khụ khụ…
Thư Cửu vào trong sảnh, Tử Hữu Phân vẫn còn đang cố nén cười.
Hoạt Vô Thường vỗ vỗ lưng anh ta: “Muốn cười thì cứ cười đi, đừng cố nhịn rồi lại đau bụng.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu lườm Hoạt Vô Thường, sau đó ngồi xuống, nói: “Sáng nay tôi tự nhiên thành thế này, tôi cũng chẳng hiểu vì sao, Phúc Lộc Thọ Hỉ cũng không cảm nhận được hơi thở ma quỷ gì hết, tôi phải làm thế nào mới biến trở lại?”
Tra Phược nói: “Muốn biến trở lại thì trước hết phải tìm được người đổi cơ thể với cậu, ít nhất phải biết tên cô ta.”
Thư Cửu nói: “Làm sao tôi biết được! Tôi đâu có quen cô ta, nếu cô ta là ngôi sao này nọ còn may ra, nhưng tôi không biết khuôn mặt này mà.”
Tử Hữu Phân cười nói: “Cậu như thế này cũng được mà, tôi thấy chẳng cần đổi lại đâu, đỡ phải mất công mất sức.”
Thư Cửu: "...".
Thư Cửu quyết định tự động chặn giọng nói của Tử Hữu Phân, nói tiếp: “Tại sao lại có người muốn đổi cơ thể với tôi?”
Tra Phược còn chưa kịp nói, Tử Hữu Phân lại cười: “Chuyện đổi cơ thể tôi đã thấy mấy lần rồi, nhưng toàn là nam nam, nữ nữ đổi chỗ với nhau, chưa từng thấy nam biến nữ.”
Thư Cửu: "...".
Hoạt Vô Thường nghiêm mặt nói: “Chắc là vì mệnh Thư Cửu chí âm, bình thường chỉ có phụ nữ mới có mệnh cách giống vậy.”
Thư Cửu toát mồ hôi, nói: “Như vậy người kia biết tôi à? Vậy nên mới đổi cơ thể cho tôi à? Nhưng tôi không biết gương mặt này.”
Tra Phược nói: “Người kia chưa chắc đã biết cậu.”
Thư Cửu: “Nhưng anh nói phải biết tên mà?”
Tra Phược nói: “Bên kia có lẽ chỉ cần tìm một mệnh cách tương tự rồi đổi thôi, mà cậu muốn đổi lại thì không thể đổi lung tung được.”
Thư Cửu: "...".
Nghe có vẻ có lý!
Thư Cửu nói: “Cô ta là con gái, muốn cơ thể của tôi làm gì?”
Thư Cửu nói xong, trong đầu chỉ còn lại mấy chữ - Tự sờ.
Xem ra là bị ván mạt chược của Phúc Lộc Thọ Hỉ độc hại rồi.
Tử Hữu Phân cười nói: “Một người phụ nữ đổi thân thể với cậu chắc chắn là tình huống ngoài ý muốn, vừa rồi Hoạt Vô Thường cũng nói, mệnh của cậu bình thường chỉ nữ mới có, nhất là mệnh chí âm này, một ngàn năm cũng chưa chắc đã có một người.”
Tra Phược nói: “Bình thường lén đổi cơ thể thì chủ yếu là để trừ tà cản tai.”
Thư Cửu run rẩy: “Trừ tà? Cản tai? Nói cách khác, cô ta muốn tôi chịu tai nạn thay cho cô ta?”
Tra Phược khẽ gật đầu, nói: “Có lẽ là bị ác quỷ hạ chú, cũng có thể là bị ác quỷ quấn thân, đợi ác quỷ trả thù xong thì sẽ đổi lại cơ thể.”
Thư Cửu: “Sao kinh dị vậy, thế giờ phải làm sao mới đổi lại được? Tôi không muốn cả đời khoác cái bộ da phụ nữ này đâu!”
Tử Hữu Phân cười nói: “Cậu yên tâm, người đủ đạo hạnh để đổi thân thể chắc chắn phải là đạo sĩ có đăng kí, lát đi kiểm tra, không chừng lại tìm được.”
Thư Cửu há hốc mồm, nói: “Cái này mà cũng đăng kí ấy hả?”
Tử Hữu Phân nói: “Đương nhiên, chúng tôi quản lý chặt lắm, chỉ có người thi đỗ giấy chứng nhận mới được làm đạo sĩ ở trần gian.”
Thư Cửu: "...".
Tử Hữu Phân dù cười nói, nhưng rất nhanh nhẹn, nhanh chóng đi kiểm tra sổ.
Hoạt Vô Thường và Tử Hữu Phân đi ra ngoài, Tra Phược trước sau không nói gì, Thư Cửu thì lại không muốn nói, bầu không khí bỗng chốc yên tĩnh lạ thường.
Thư Cửu cảm thấy, lúc cậu ở một mình với Tra Phược, bầu không khí lúc nào cũng rất kỳ lạ, đã mấy lần như thế này rồi! Nhất là giờ cậu còn ở trong cơ thể phụ nữ, bầu không khí lại càng kỳ lạ, kỳ lạ đến mức Thư Cửu cảm thấy toàn thân ngứa ngáy.
Thư Cửu há miệng, nói: “Cái kia…”
Tra Phược ngẩng đầu nhìn cậu, ý bảo Thư Cửu nói tiếp, nhưng cái nhìn này lại làm tim Thư Cửu đập thình thịch, nói thật, Tra Phược quả thật rất đẹp trai, lúc đầu thì thấy anh khó ở, thích ‘làm màu’, nhưng lâu dài thì cảm thấy Tra Phược là người rất dịu dàng, tuy không nói ra nhưng đã giúp cậu không ít lần.
Thư Cửu nói: “Cái kia, đúng rồi… Cảm ơn anh hôm qua đã giúp tìm A Hỉ.”
Tra Phược nói: “Tôi cũng đâu giúp gì.”
Thư Cửu ho khan một tiếng, trong lòng thầm khinh bỉ, Tra Phược có biết nói chuyện phiếm không hả, một câu kết thúc chủ đề luôn, tài thật!
Thư Cửu nghĩ nghĩ, lại tìm chủ đề mới, nói: “Ừm… Sao anh nhận ra tôi vậy? Sáng nay Phúc Lộc Thọ Hỉ và Quincer chẳng ai nhận ra tôi cả.”
Tra Phược đang uống trà, nghe cậu nói thì buông ly, nhìn Thư Cửu, Thư Cửu chỉ cảm thấy cái nhìn này làm cậu nổi hết cả da gà, nuốt nước bọt, chờ Tra Phược nói.
Một lúc sau, Tra Phược mới quay mặt đi, bình tĩnh nói: “Trên người cậu có một cảm giác rất quen thuộc.”
Thư Cửu cười gượng hai tiếng, cũng quay mặt đi, lòng nghĩ thầm, chắc chắn là bị cơ thể này ảnh hưởng, sao cậu lại cảm thấy Tra Phược quyến rũ nhỉ!
Đúng là điên rồi.

Jul 9, 2018

[THTGQ] Chương 32.3


Chương 32.3: Báo ân 1
Ngày hôm sau, khi thức dậy, khóe mắt Thư Cửu vẫn còn ướt ướt, nhưng lại không nhớ rõ hôm qua mơ về cái gì, Thư Cửu lầm bầm: “Khó hiểu thật, may là chỉ khóc thôi, chứ đái dầm thì mất mặt lắm.”
Thư Cửu đẩy cửa phòng ngủ, chợt nghe thấy…
A Hỉ: “Bính! Nộp nhanh nào, đại đồng là của tôi!”
A Phúc bĩu môi bỏ cây đại đồng xuống, lầm bầm: “A Hỉ xấu thế, đây là tuyệt trương đó.”
A Hỉ cười nói: “Tuyệt trương thì sao, tôi còn định giang đây này! Mấy cậu ai cầm tam điều của tôi hả, mau nộp ra đây!”
A Thọ: “Tam Điều.”
A Hỉ: “Giang! Giang rồi! Đừng có đụng vào bài tôi! Chẳng hiểu hôm nay là ngày gì mà sao may thế!”
A Phúc mím môi, A Lộc xoa đầu A Phúc, sau đó nhìn A Thọ ngồi cạnh đang cười tủm tỉm.
A Thọ nhướn mày, nhìn lại, ý nói, chỉ cho cậu chơi dưỡng thành mà không cho tôi chơi dưỡng thành à?
Thư Cửu vào nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt mà vẫn còn nghe rõ tiếng bốn con ma trong phòng khách, A Hỉ rất hưng phấn, như thể mấy trăm năm qua chưa bao giờ may mắn như vậy.
A Hỉ: “Ha ha, lần này tôi phải tự sờ bài… Tự sờ tự sờ tự sờ… A! Hồ rồi!”
Thư Cửu lắc đầu, trong lòng khinh bỉ, ma chơi mạt chược thì có gì vui chứ, định chơi ăn tiền âm phủ à?
Thư Cửu nghĩ đến đây, không khỏi bật cười, cầm ca nước và bàn chải trên bồn rửa mặt, bóp kem đánh răng, nhét vào miệng.
Thư Cửu đang đánh răng dở, ngẩng đầu…
“Á á á á á á á á!!!!”
Bốn con ma ngồi trong phòng khách chơi mạt chược nghe thấy vậy, không khỏi nhìn nhau.
A Phúc nói: “Cửu Cửu làm sao vậy? Lại gặp ma à?”
A Hỉ nói: “Mình là ma mà, ngày nào cũng gặp ma mà vẫn sợ ma à?”
A Thọ nói: “Chắc là gặp ma nhà vệ sinh, thối quá lên sợ.”
A Lộc: "...".
“Ma!!!!”
Thư Cửu còn chưa kịp nhổ hết bọt trong miệng đã chạy vội ra khỏi nhà vệ sinh, chạy về phía Phúc Lộc Thọ Hỉ, vung chân múa tay: “Tôi gặp ma đấy! Đáng sợ quá!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ tưởng rằng Thư Cửu nói quá, dù sao bọn nó chẳng ai cảm nhận được hơi thở của ma quỷ, Quincer cũng bị giật mình tỉnh giấc, thân là husky mà lại bước nhẹ như mèo, ngẩng đầu nói: “Sáng sớm ra sao ầm ĩ vậy!”
Quincer vừa mới ngẩng đầu, liền thấy một mỹ nhân mặc mỗi áo ba lỗ, để lộ hai chân thon dài thẳng tắp đứng giữa phòng khách!
Mỹ nhân dáng rất chuẩn, trên cong dưới cong, gương mặt lại là kiểu ngây thơ đáng yêu, đúng là loại hình già trẻ đều yêu thích.
Quincer lập tức chảy nước miếng, dù áo ba lỗ rất rộng, nhưng dáng người nóng bỏng của mỹ nhân vẫn phô bày ra hết, dù trên miệng mỹ nhân vẫn còn dính đầy kem đánh răng…
Quincer chạy tới, giả đáng yêu cọ cọ chân mỹ nhân, mắt hình trái tim, kêu ăng ẳng bán manh.
Đợi chút…
Kem đánh răng…
Quincer đột nhiên dừng lại, sau đó ngẩng đầu lên, nói: “Thư Cửu đâu rồi?”
Mỹ nhân xách hắn lên, giọng nói vừa cất lên là phá hỏng hết hình tượng: “Tôi là Thư Cửu đây này! Là tôi này! Cái con chó ngu xuẩn này nghĩ gì thế hả!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ sợ ngây người, nhìn mỹ nhân xinh đẹp đùi trần trước mặt.
A Hỉ nói: “Ai, Thư Cửu đổi giới tính xinh thật.”
A Thọ nói: “Cũng tạm được.”
A Phúc chớp mắt, nói: “Cửu Cửu, sao cậu lại biến mình thành thế này?”
A Lộc: "...".
Thư Cửu tức giận quăng Quincer qua một bên, chạy tới chộp lấy đống tiền âm phủ mà bọn họ dùng chơi mặt chược, xé tan tành, hét toáng lên: “Ai bày trò này hả! Chẳng vui chút nào cả! Mau biến ông đây lại ngay! Ông đây là đàn ông! Đàn ông 100%!!!”
Phúc Lộc Thọ Hỉ vô cùng đau đớn nhìn đống tiền âm phủ đá hóa thành giấy vụn…
A Phúc nói: “Cửu Cửu, không phải cậu tự biến thành như vậy để trêu chúng tôi à?”
Thư Cửu ngồi bệt xuống, nói: “Tôi chẳng thấy buồn cười chút nào đâu!””
Quincer ôm đầu sưng vù vì bị ném trúng tường, bò tới, dùng chân vỗ vỗ chân trần của Thư Cửu, nói: “Thư Cửu, tôi đề nghị cậu ngồi khép chân lại, cậu dạng chân to như vậy thì không… Không lịch sự cho lắm… Dù sao giờ cậu…”
Dù sao giờ cậu đã biến thành mỹ nhân sexy rồi…
Quincer còn chưa nói xong, Thư Cửu đã ngẩng đầu, chuẩn xác đá hắn bay ra ngoài.
Vì vậy bốn con ma một người sói, thêm cả Thư Cửu biến thành mỹ nhân ngồi xuống quanh bàn.
Thư Cửu cau mày nói: “Sao lại thành thế này?”
Phúc Lộc Thọ Hỉ đồng loạt lắc đầu.
Quincer nói: “Hay là có thần tiên nào đi ngang qua chán quá nên đùa cho vui chăng?”
Thư Cửu nghiến răng nói: “Đúng là nhàm chán.”
Quincer xoa xoa cục u trên đầu.
Thư Cửu nói: “Vậy làm thế nào để biến trở lại?””
Phúc Lộc Thọ Hỉ lại lần lượt lắc đầu, Thư Cửu lườm bốn con ma đến rách mặt, bốn con ma nhà mình, nào là minh vương, nào là Quỷ vương! Muốn thân phận hiển hách là có thân phận hiển hách, toàn là đại nhân vật trong truyền thuyết cả!
Vậy mà gặp chuyện gì cũng chỉ biết lắc đầu…
Thư Cửu nổi điên rồi, tuy bình thường cậu hay chảy nước dãi khi gặp gái xinh, nhưng cậu chắc chắn không muốn ngủ một giấc là biến thành mỹ nhân, chẳng lẽ bắt cậu tự sờ à!
Vừa nghĩ tới ban nãy A Hỉ cứ hô tự sờ tự sờ, Thư Cửu chỉ muốn ném quách bộ mạt chược đi luôn, để sau này bọn họ khỏi chơi mạt chược nữa!
Chỉ có điều, Thư Cửu nghĩ lại, bộ mạt chược là của mình, sao phải ném, nếu muốn ném thì phải ném bốn con ma này mới đúng.
A Phúc chân thành: “Kỳ thật Cửu Cửu đừng lo quá, cậu như thế này cũng rất đẹp mà, bọn tôi sẽ không ghét bỏ cậu đâu.”
A Hỉ bật cười, nói: “Đúng vậy đúng vậy, Thư Cửu, chẳng phải cậu vẫn ế suốt sao, cậu yên tâm, với nhan sắc bây giờ của cậu, chỉ cần ra cửa thôi, đảm bảo sẽ có đàn ông theo đuổi, không sợ không tìm được bạn trai!”
A Thọ nói: “Ừ… Nhưng mà phải mặc quần áo tử tế rồi hãy đi ngoài, cậu ăn mặc hở hang quá.”
A Lộc: "...".
Thư Cửu cúi đầu nhìn mình, lúc đi ngủ, cậu chỉ mặc áo ba lỗ to, mặc mỗi áo ba lỗ trong nhà mình thì có gì sai? Hơn nữa mình là đàn ông, mặc áo ba lỗ thì làm sao!
Nhưng mà…
Thư Cửu nhìn hai chân trắng nõn thon dài của mình…
Quincer dùng chân vỗ đầu, nói: “Tôi biết rồi! Tìm nam thần đại nhân của tôi, nam thần của tôi giỏi như vậy, chắc chắn sẽ có cách biến cậu trở lại.”
Gân xanh trên trán Thư Cửu giật giật, quả thật hình tượng của Tra Phược trong lòng cậu đáng tin hơn bọn họ nhiều, nhưng Thư Cửu thành thế này, cậu tin rằng nếu đi tìm Tra Phược chắc chắn sẽ bị cười!
Nhưng ngoài cách này ra, chẳng còn biện pháp nào khác cả.
Thư Cửu tìm quần áo, trong nhà toàn áo ba lỗ quần đùi, mặc cái gì cũng rộng, cổ áo ba lỗ ngoác ra, ống quần đùi cũng rộng quá, đi mấy bước là gió thổi lạnh người.
Thư Cửu tìm mãi, miễn cưỡng lấy ra vài bộ mặc được, may mà trời không nóng như lúc trước, nếu không cậu mặc nhiều thế này ra ngoài chắc chắn sẽ bị nhìn như người ngoài hành tinh.
Thư Cửu muốn nhanh chóng tìm Tra Phược, vậy nên không đi xe bus mà bắt taxi, trên đường đi, chú lái xe cứ tìm cách bắt chuyện với Thư Cửu mãi, gì mà xinh xắn thế này có nhiều người theo đuổi không, rồi đàn ông giờ toàn người vô tâm, phải kiểm tra kỹ càng…
Bốn con ma và Quincer ngồi phía sau cười đến nghiêng ngả.
Thư Cửu nhịn mãi mới đến nơi, xuống xe, đi qua cổng chào, chẳng mấy chốc đã đến cổng lớn Xuất sinh nhập tử.
Thư Cửu gõ cửa, một lúc lâu sau, Đát Kỷ mở cửa, thấy là con gái, nhìn từ trên xuống dưới, dáng còn sexy hơn mình? Mặt còn ngây thơ hơn mình? Lại còn không mất sự nữ tính?
Đát Kỷ lạnh lùng nói: “Đầu thai à? Hẹn trước chưa? Không hẹn trước thì Minh chủ đại nhân chúng tôi không có thời gian đâu ~”
Gân thái dương Thư Cửu giật giật: “Đầu thai còn phải hẹn trước à?”
Đát Kỷ cười rộ lên, chanh chua: “Đương nhiên rồi, giờ bao nhiêu người muốn đầu thai, không hẹn trước thì Minh chủ đại nhân chúng tôi làm sao có thời gian, cô không biết à, Minh chủ đại nhân là người bận rộn lắm, công việc trải khắp ba giới, làm gì có nhiều thời gian tiếp cô ~”
Đát Kỷ nói xong, đuổi như đuổi ruồi: “Thôi, chẳng nói với cô nữa, nói nữa thì loại người ngực to não bé như cô cũng không hiểu, Minh chủ đại nhân không ở phủ, đầu thai mà cũng không biết đường hẹn trước, về đi!”
Ngực… To… Não… Bé…
Thư Cửu hít một hơi thật sâu, còn chưa chửi um lên, chợt thấy Đát Kỷ biến sắc, một chiếc Bentley màu đen chạy tới, đỗ ngay giữa cửa.
Người xuống xe đầu tiên là Hoạt Vô Thường, cung kính mở cửa xe, Tra Phược liền bước xuống.
Đát Kỷ cười như hoa, nghênh đón: “Minh chủ đại nhân~ Ngài về rồi ~”
Thư Cửu nhìn Tra Phược không nói gì, Tra Phược cũng nhìn cậu, ánh mắt quét khắp người cậu từ trên xuống dưới, Thư Cửu thấy rõ lông mày Tra Phược khẽ nhướn lên!
Không biết có phải tâm trạng Tra Phược đang rất tốt hay không, nhưng anh lại khẽ cười, nói với Thư Cửu: “Thư Cửu à?”
Đát Kỷ: “…” Sét đánh ngang tai.
Bốn con ma và Quincer trốn sau sư tử đá hóng hớt lại cười nghiêng ngả.
Chỉ có Thư Cửu biết rõ, nụ cười đủ khiến trời đất phải ngại ngùng này của Tra Phược, chứa đựng bao nhiêu sự ác ý…

Jul 7, 2018

[THTGQ] Chương 32.2


Chương 32.2: Báo ân 1
Ba con ma cũng nghe thấy tiếng hét của Quincer, ai nấy đều lại gần, quan sát, hóa ra là một người đàn ông, hơn nữa đã ngất rồi, mặc vest nhìn rất đắt tiền, nằm gục trên mặt đất.
Tra Phược vươn tay kiểm tra, nói: “Chỉ ngất thôi.”
Quincer dùng chân vỗ vỗ ngực, nói: “Làm tôi sợ muốn chết, làm tôi sợ muốn chết… Hóa ra là trưởng phòng Trương.”
Thư Cửu nói: “Đây là trưởng phòng Trương hẹn Dương Nhị ấy à?”
A Thọ nói: “Chắc là Dương Nhị bị mang đi rồi.”
Mọi người im lặng, Thư Cửu đột nhiên nói: “Tôi có thể hỏi vì sao Dương Nhị tìm được A Hỉ không?”
A Thọ ngẫm nghĩ giây lát mới mở miệng: “Dã quỷ muốn trả thù Dương Nhị, mà A Hỉ, kỳ thật là cùng phe với dã quỷ.”
A Phúc khiếp sợ: “Cái gì? Chẳng lẽ A Hỉ cũng muốn trả thù Dương Nhị sao?””
A Thọ khẽ gật đầu, nói: “Cậu còn nhớ lúc trước cậu từng nói, thái độ của A Hỉ với Dương Nhị có chút khác thường, liệu có phải là thiếu nợ không… Quả thật là thiếu nợ, lại còn là nợ máu, có điều lâu quá rồi, lâu đến mức A Hỉ cũng không nhớ nữa…”
Thư Cửu nói: “A Hỉ gặp dã quỷ kia nên nhớ lại à?”
A Thọ nói: “Chắc là nhớ ra rồi, nếu nhớ lại, không chừng cậu ấy sẽ tìm Dương Nhị để trả thù, nếu cậu ấy không chịu trả thù Dương Nhị, với chấp niệm của dã quỷ kia, nó nhất định sẽ cắn nuốt quỷ lực của A Hỉ để tiếp tục báo thù.”
Thư Cửu nói: “Vậy giờ phải làm thế nào để tìm A Hỉ?”
Mọi người im lặng, không ai biết nên nói gì, Dương Nhị đã mất tích, manh mối cũng chặt đứt.
Tra Phược đột nhiên nói: “Trên người dã quỷ có quỷ khế.”
Anh vừa dứt lời, mọi người liền quay sang nhìn anh.
Tra Phược dừng một lát, mắt nhìn về phía nào đó, nói: “Dã quỷ đột nhiên báo thù, chắc chắn là vì có được sức mạnh từ đâu đó, từ khi Quỷ vương hồn phi phách tán, không ai còn có khả năng hạ khế ước đó, quỷ khế nào cũng mang theo hơi thở của riêng hắn, nếu cảm nhận được hơi thở này, vậy sẽ tìm được Dương Nhị…”
Mắt A Lộc giật giật, chỉ có điều không nói gì.
Thư Cửu nghe được nửa hiểu nửa không.
A Thọ nói: “Nếu cảm nhận được, vậy chắc chắn phải rất quen thuộc với hơi thở đó.”’
Khóe miệng Tra Phược khẽ cong lên, nhưng lại là nụ cười lạnh, nói: “Hắn ở ngay đây, cứu được A Hỉ hay không, phải xem quyết định của hắn.”
Thư Cửu nghe anh nói vậy, đột nhiên nhớ tới A Phúc, mắt Thư Cửu bất giác nhìn về phía A Phúc, A Phúc thì vẫn ngơ ngác không hiểu gì.
Hơi thở quanh thân A Lộc bỗng mạnh mẽ hơn hẳn, chặn A Phúc phía sau.
A Phúc buồn bực nhìn A Lộc, nói: “A Lộc A Lộc, cậu sao vậy?”
Tra Phược lại nói: “Thời gian không còn nhiều nữa rồi.”
A Lộc vẫn không nói gì, mắt rực lên, cuối cùng cũng mở miệng: “Cậu ấy chẳng nhớ gì nữa rồi, cũng từng hồn phi phách tán, quỷ lực biến mất hết rồi.”
Vừa dứt lời, Thư Cửu liền giật mình, A Thọ vậy là thừa nhận, A Phúc đáng yêu chính là bách quỷ chi vương kia à.
A Phúc không hiểu nó đang nói gì, chỉ là cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo quanh A Lộc, làm A Phúc sợ tới mức phát run, mím môi nói: “A Lộc, cậu làm sao vậy?””
Đúng lúc này, đột nhiên nghe thấy tiếng hét hốt hoảng, Thư Cửu lập tức quay đầu lại, nói: “Là giọng Dương Nhị!”
Cậu nói xong, liền chạy tới chỗ phát ra tiếng động, Tra Phược quay đầu liếc A Lộc rồi cũng đuổi theo.
Chỉ thấy Dương Nhị ngồi xổm trong góc tường, hai tay ôm đầu gào thét, xung quanh toàn mảnh vụn thủy tinh, trên người Dương Nhị cũng găm đầy mảnh vụn, bóng đèn trên đầu vỡ nát hết.
Dương Nhị hoảng sợ ngồi xổm trên mặt đất mà la hét, cô ta không nhìn thấy xung quanh mình có gì, nhưng cô có thể cảm nhận được có thứ gì đó đang đi theo mình.
Ở chỗ cách Dương Nhị không xa, một người đàn ông gương mặt sáng sủa, mặc áo giáp đang đứng đó, người nọ cầm một thanh búa rất lớn, trên búa còn dính vết máu.
A Hỉ thì mặc áo trắng, mặt không cảm xúc đứng một bên, mắt nhìn chằm chằm Dương Nhị.
Quái nhân mặc áo giáp lắc lắc búa, nói với A Hỉ: “Tiểu hầu gia, nàng ngay trước mặt ngươi, giết nàng đi! Giết nàng báo thù cho Hầu gia! Hầu gia cả đời trung với nước, chưa từng làm việc gì có lỗi với hoàng thượng, vậy mà chỉ vì gian phi này! Ta trôi nổi bao lâu nay… Mãi mới chờ đến cơ hội, có thể nhìn thấy tiểu chủ tử báo thù cho chủ tử…”
Mắt thấy A Hỉ nhận búa từ tay quái nhân, Thư Cửu hét lớn: “A Hỉ!”
A Hỉ khựng lại, búa trong tay rơi xuống đất.
Dương Nhị tuy không nhìn thấy ma quỷ, nhưng cảm nhận được hơi lạnh khi búa rơi xuống đất, hơi lạnh đó cuốn theo bụi đập vào mặt, làm Dương Nhị sợ đến mức gào tiếp.
Thư Cửu vừa định chạy tới, con quỷ mặc áo giáp kia đột nhiên vươn tay, búa trên mặt đất liền bay vào tay hắn, hắn vung tay, chặn không cho cậu bước tiếp.
Dương Nhị ngẩng đầu thấy Thư Cửu, lập tức bò tới, ôm chân Thư Cửu, lại nhìn Tra Phược, khóc nói: “Anh Thư! Anh Thư! Anh Tra! Cứu tôi với! Có ma! Có ma đấy! Ma quấn tôi rồi! Cứu tôi với!”
Thư Cửu không thèm để ý cô ta, chỉ nhìn A Hỉ, lại gọi một tiếng: “A Hỉ?”
A Hỉ nhìn Thư Cửu, nói: “Tôi muốn báo thù, cậu nói đúng, là nợ máu, cô ta nợ tôi…”
Thư Cửu sốt ruột, nói: “A Hỉ à… Cậu đừng xúc động, cậu còn định thi công chức cơ mà?”
A Hỉ đột nhiên cười, nói: “Tôi đúng là ngu ngốc, trôi dạt bao nhiêu năm, tôi đã quên mất tôi muốn làm gì, đang chờ đợi gì, hóa ra tôi vẫn đợi cơ hội để trả thù cô ta… Đây là món nợ của tôi, nhưng muốn đòi nợ lại phải trả một cái giá rất lớn…”
A Phúc núp sau lưng A Lộc, nhô đầu ra, nhỏ giọng nói: “Trên người A Hỉ có mùi đáng sợ quá.”
A Lộc không nói gì, chỉ nhìn nó.
Tra Phược nói: “Là mùi của khế ước. Quỷ khế trên người dã quỷ rất mạnh, ảnh hưởng đến cậu ta rồi.”
A Hỉ sầm mặt, rồi chậm rãi nhận búa từ con quỷ mặc áo giáp kia, giơ cao lên, Dương Nhị theo bản năng hét lên.
Đúng lúc đó, A Thọ đột nhiên xông tới, A Hỉ chỉ cảm thấy có một sức mạnh rất lớn va vào búa, hất búa ra khỏi tay nó, rồi ‘rầm’ một tiếng rơi xuống đất. Cột nhà bị búa va phải, nứt toác ra, vô số mảnh xi măng rơi ra.
Dương Nhị không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ thấy cột nhà đột nhiên nứt, lại bắt đầu gào lên, vừa gào khóc vừa hét: “Có quỷ! Có quỷ! Có quỷ thật này! Mấy anh phải tin tôi! Quỷ muốn giết tôi! Muốn giết tôi đấy!”
A Thọ hất búa ra, quỷ mặc giáp vươn tay định giữ nó lại, Thư Cửu cũng không nhìn ra nó làm gì, con quỷ kia bắt hụt, rồi còn như bị cái gì đó đánh trúng, lùi ra sau mấy bước.
A Phúc mở to mắt, nói: “Oa, A Thọ giỏi quá!”
A Hỉ nhìn A Thọ đi tới, vô thức lùi ra sau một bước, chính nó cũng không biết tại sao lại làm vậy.
A Thọ nhìn nó, không còn gương mặt tươi cười hằng ngày, thậm chí mang theo sự uy nghiêm kỳ lạ.
A Thọ đột nhiên nói: “Cậu quên rồi à, cậu đã báo thù từ rất lâu rồi, cậu quả thật có chấp niệm, nhưng chấp niệm của cậu không phải là báo thù…”
A Hỉ nhìn A Thọ, lắc đầu, nhưng ánh mắt đã mơ màng, như thể đang cố gắng thoát khỏi quỷ khế.
***
A Hỉ là quỷ đã chết mấy ngàn năm, khi còn sống là tiểu hầu gia, áo cơm không lo, chỉ có điều gia giáo rất nghiêm, A Hỉ phúc trạch dày, vốn là mệnh đại phú đại quý, cả đời vinh hoa phú quý, không chỉ trăm trận trăm thắng trên sa trường, mà còn có mệnh làm phò mã lấy công chúa.
Có điều năm đó, A Hỉ gặp người không nên xuất hiện trong số phận của mình…
Minh phủ có mười điện, Tống đế vương của thập điện luân hồi chuyển thế, trải nghiệm gian khổ của trần gian, tiểu hầu gia gặp được Tống đế vương chuyển thế, vì Tống đế vương, tiểu hầu gia lịch sự từ chối hoàng đế ban hôn. Năm đó, Dương Nhị là một phi tử rất được sủng ái trong cung, để leo lên cao mà ra sức tặng lễ nịnh nợ quan lại, còn thổi gió bên gối hãm hại phi tần khác.
Đúng lúc Dương Nhị nghe được chuyện này, vì Hầu phủ không nhận quà của Dương Nhị, Dương Nhị vẫn luôn ghi hận, liền nhân việc này mà vặn vẹo, nói tiểu hầu gia không cưới công chúa, không phải vì có người mình thích, mà là vì hầu phủ thông đồng với địch bán nước, chuẩn bị truất quyền của hoàng thượng để làm vua mới, tất nhiên sẽ không lấy con gái của vị vua bị phế.
Hoàng đế giận tím mặt, ban tội bán nước cho cả Hầu phủ, tịch thu mọi tài sản rồi xử tử.
A Hỉ chết oan ức, bị quỷ sứ dẫn vào Uổng mạng thành, lại vì chấp niệm quá sâu, lén lút trốn khỏi Uổng mạng thành, tìm được Dương Nhị nay đã thành Hoàng quý phi, bóp chết cô ta.
A Hỉ vốn là quỷ uổng mạng, nhưng lại vì việc này biến thành quỷ giết người, bị quỷ sai đánh xuống địa ngục, vào thập điện của Minh phủ do Tống đế vương quản lý.
Tống đế vương luân hồi mấy đời rồi trở lại thập điện Minh phủ, không ngờ tới lại gặp A Hỉ, lúc đấy hai người đã ở âm phủ, A Hỉ ngồi trên tảng đá bên sông Vong Xuyên, lặng lẽ ngắm nhìn Lục hồn đạo, chẳng thèm động đậy.
A Hỉ cũng không biết mình ngồi đây đã bao lâu, lâu đến mức nó đã quên hết.
Tống đế vương hỏi nó, ngươi đang làm gì vậy?
A Hỉ ngẩng đầu nhìn hắn, chỉ cảm thấy quen, nhưng chẳng nhớ ra.
A Hỉ nói, nó đang đợi người, nó báo thù, tạo nghiệp, không được đi đầu thai, người kia lại là người tốt, chắc chắn sẽ được làm người đời đời kiếp kiếp, nó chỉ có thể ngồi đây chờ hắn, biết đâu được gặp lại!
Nhưng A Hỉ đợi mãi đợi mãi, đợi đến khi nó cũng quên người kia trông như thế nào…
Vì A Hỉ không ngờ tới, người nó đợi sẽ không đi vào Lục hồn đạo để luân hồi, mà lại là Tống đế vương của thập điện Minh phủ…
***
A Hỉ mắt ướt ướt, dường như nó đang suy nghĩ, rồi lại như có gì đó ngăn cản, nó đau đớn ôm đầu, dùng ánh mắt mệt mỏi nhìn A Thọ…
Con quỷ mặc giáp kia đột nhiên bước tới, nói với A Hỉ: “Tiểu hầu gia! Chẳng lẽ ngài không muốn báo thù sao? Chủ nhân mãi mới tìm được cơ hội báo thù cho ta! Tiểu hầu gia, giết nó đi, báo thù cho hầu gia!”
Tra Phược bỗng nhiên sầm mặt: “Chủ nhân của ngươi là ai? Là ai hạ quỷ khế cho ngươi.”
Dã quỷ mặc giáp bỗng cười ha hả, nói: “Chủ nhân muốn trở thành chủ nhân chân chính của minh giới, sao phải nói tên cho các ngươi.”
Dã quỷ nói xong, đột nhiên nhảy tới, không phải về phía Dương Nhị, mà đột nhiên quay đầu, hai tay xanh lét định bắt A Hỉ, răng nanh trong miệng nhô ra, hét lên: “Chủ nhân phải rất vất vả mới ban cho ta cơ hội! Ta phải báo thù! Ta phải báo thù! Không ai được phép ngăn cản ta báo thù! Dù đấy có là tiểu hầu gia! Nếu ngươi không muốn báo thù, vậy dâng quỷ lực của ngươi cho chủ nhân đi!”
A Hỉ còn đang ngơ ngác, không hề phản ứng với công kích của dã quỷ, A Thọ lại híp mắt, vươn tay bóp cổ ác quỷ.
Ác quỷ mặc giáp giật mình, giãy dụa, kêu gào, nhưng không thể nào thoát khỏi tay A Thọ.
A Thọ bóp chặt hơn, mặt lộ vẻ tức giận.
Thư Cửu nhìn dã quỷ sắp bị A Thọ bóp đến chết, nói: “A Thọ, đừng xúc động, cậu vừa mới khuyên A Hỉ đừng xúc động mà!”
Tra Phược không cảm xúc, chỉ nói: “Tự ý tàn sát quỷ hồn là bị trời phạt đấy.”
A Thọ giờ mới bình tĩnh lại, vung tay, dã quỷ bị hất đi thật xa, va vào tường, ‘rầm’ một tiếng, trên tường liền xuất hiện một hố to.
Quincer nhảy dựng lên: “Mấy con ma nhà các cậu, lịch sự tí được không hả! Làm hỏng tôi lại phải trả tiền sửa gara!”
A Thọ không để ý đến hắn, chỉ trừng dã quỷ đang nằm trên đất, gương mặt lạnh lùng, âm trầm nói: “Ta đã phế đạo hạnh của ngươi, cũng giải quỷ khế của ngươi rồi, đi Lục hồn đạo ở Minh phủ, hay tiếp tục trôi dạt làm cô hồn dã quỷ, ngươi có thể tự chọn… Ngươi đi đi.”
Thư Cửu nhìn A Thọ, bỗng chốc cảm thấy A Thọ cao lớn hơn hẳn.
A Thọ không nhìn dã quỷ nữa, chậm rãi bước tới, ôm lấy A Hỉ, lúc đầu A Hỉ còn giãy dụa, miệng nói gì đó, A Thọ lại không để ý, nhẹ nhàng vỗ lưng nó, nói: “Thù của cậu đã báo, việc cậu phải làm đều đã xong… Không ai có thể làm gì cậu, cũng không ai có thể tổn thương cậu, tôi sẽ ở bên cậu…”
Thư Cửu nhìn nhìn, cuối cùng dùng tay chọc chọc Tra Phược, Tra Phược nhìn cậu, Thư Cửu nhướn mày, nhỏ giọng nói: “Tôi nghĩ tình huống này mình đừng nhìn thì hơn, đi thôi.”
A Phúc không hiểu: “Cửu Cửu, tình huống gì?”
Thư Cửu sợ A Thọ và A Hỉ xúc động hôn luôn, nói với A Phúc: “Việc của người lớn, trẻ con đừng có hỏi.”
A Phúc bĩu môi: “Cửu Cửu! Tôi vài nghìn tuổi rồi đó, tôi không phải trẻ con, tôi còn lớn hơn cậu đấy!”
Dương Nhị thấy Thư Cửu và Tra Phược định đi, bò bằng cả chân và tay, túm ống quần Thư Cửu, nói: “Đừng đi! Có quỷ! Anh nhìn kìa! Bên kia có quỷ đấy! Đừng đi! Cứu tôi với!”
Huyệt thái dương Thư Cửu đập thình thịch, cậu cũng chẳng muốn dây vào cô nàng này, bước nhanh mấy bước, để mặc Dương Nhị ở đó mà kêu gào.
Thư Cửu về nhà, tối hôm đó, cậu mơ thấy một người áo trắng ngồi trên tảng đá bên bờ sông, mắt ngơ ngác nhìn dòng sông, quỷ đầu thai đến rồi lại đi, đi rồi lại đến, người áo trắng vẫn đợi, đợi đến lúc dù không uống canh Mạnh bà cũng chẳng nhớ gì.
Thư Cửu không rõ vì sao mắt mình lại ướt, cậu đột nhiên cảm thấy cảm giác chờ đợi này rất quen thuộc, cậu đã từng chờ đợi gì đó, đợi mãi, lại chẳng bao giờ đợi được…