Showing posts with label Tháng bảy. Show all posts
Showing posts with label Tháng bảy. Show all posts

Jun 25, 2014

[TB] Chapter 33 - End

Chapter 33

Từ tờ báo trên đường Yunho biết được tin tức của Jaejoong, trên thực tế, lúc hắn nhận được tin đã đến chậm một ngày. Lao tới bệnh viện, Yunho vừa vặn đến thang máy, một cái giường đẩy cấp cứu cũng chuẩn bị vào, nằm trên giường đẩy là một cô gái bị ngoại thương rất nặng, mùi máu tanh khiến Yunho muốn nôn.

Vì tránh các Fans hâm mộ cũ đến quấy rối Jaejoong, cho nên báo cũng không nói rõ Jaejoong ở bệnh viện nào, Yunho phải gọi điện cho người bạn ở tòa soạn mới biết được địa chỉ chính xác. Hắn còn hỏi hiện tại Jaejoong thế nào, người bạn nói cũng không rõ lắm, chỉ biết Jaejoong được cấp cứu, còn cụ thể thế nào thì không biết. Yunho theo tới bệnh viện, Jaejoong vẫn chưa thoát khỏi nguy kịch. Hắn bảo với bác sĩ hắn tới thăm Jaejoong, bác sĩ hỏi hắn có quan hệ thế nào với Jaejoong, Yunho trả lời là em trai, là người nhà của y. Bác sĩ nói nếu là người thân, tốt nhất nên truyền cho Jaejoong ít máu, không cần nhiều. Người thân hiến máu đối với bệnh nhân có ích, mà cũng giúp người truyền máu lưu thông máu dễ hơn.

Yunho vén tay áo để lấy máu, bác sĩ hỏi hắn có biết mình nhóm máu nào không?

“Là nhóm máu A.” Yunho đáp.

“Vậy không được, bệnh nhân nhóm máu O.”

“Nhóm máu O không phải là nhóm máu vạn năng sao? Jaejoong đã từng nói với tôi như thế.”

“Đúng vậy, nhóm máu O là nhóm máu cho vạn năng, nhóm máu AB là nhóm máu nhận vạn năng. O có thể truyền cho tất cả nhóm máu khác, ví dụ như nếu anh bị thương, anh ấy có thể cho anh máu, nhưng anh ấy bị thương chỉ nhận được máu nhóm O mà thôi.”

Kim Jaejoong, tại sao ngay cả nhóm máu cậu cũng vô tư như vậy… Một phút này, Yunho có chút sợ hãi.

“Vậy cậu ấy còn gặp nguy hiểm không? Bác sĩ, xin nhờ ông nhất định phải cứu cậu ấy!”

“Anh yên tâm, vết thương đã được cầm máu, thuận lợi khâu lại rồi. Chỉ có điều, bệnh nhân mất máu quá nhiều, hơn nữa thân thể vốn đã suy nhược, tuy chúng tôi đã tiếp không ít máu cho bệnh nhân, nhưng đến giờ anh ta vẫn chưa tỉnh lại, cho nên còn phải theo dõi.”

“Tôi… Tôi có thể vào thăm cậu ấy không?” Yunho nghe mà vạn phần đau lòng.

“Bây giờ thì chưa được, sức khỏe bệnh nhân quá yếu, đề kháng rất thấp, hơn nữa chúng tôi phát hiện anh ấy có căn bệnh mãn tính triệu chứng tâm lý không ổn, tôi có thể hiểu được tâm tình lo lắng của anh. Nếu như bệnh nhân có chuyển biến tốt, chúng tôi sẽ sắp xếp để anh vào thăm bệnh nhân.”

Bác sĩ khuyên Yunho mấy lần, Yunho cũng không về nghỉ ngơi, sáng sớm ngày hôm sau, Yunho nhận được điện thoại của Yoochun. Yoochun vừa gọi đã hỏi tình hình Jaejoong thế nào rồi, sao đó anh nói với tốc độ bắn rap: “Em cùng Junsu đã xuống máy bay rồi, đang ở trên xe, lập tức đến ngay. Hyung, anh cố đợi bọn em một chút.” Sớm biết Yunho, Jaejoong mỗi người một hướng như vậy, cũng biết chuyện lùm xùm giữa hai người bọn họ, nhưng Jaejoong gặp chuyện không may, Yoochun cũng biết, người lo lắng nhất là Yunho.

Yoochun mệt mỏi chạy vội đến bệnh viện, tự nói mình có thể cho Jaejoong máu, vì tình huống khẩn cấp, cho nên Yoochun rút tận 400 cc máu, làm bác sĩ phải hỏi anh là gì của bệnh nhân, Yoochun nói anh là em trai người bệnh. Bác sĩ không khỏi cảm khái, người đàn ông này thoạt nhìn sa sút, lại có nhiều anh em tốt đến vậy a… Nhưng nếu bọn họ thật sự quan tâm đến anh trai như vậy, thương y đến vậy, tại sao lại để y đến nông nỗi này? Yoochun cắn môi, trong lòng cảm thấy hổ thẹn. Thấy Yoochun đi vào rút máu, Junsu ngồi xuống bên cạnh Yunho.

Từ chuyện lần trước, Junsu và Yunho chưa từng nói chuyện riêng với nhau, kỳ thật, trong số năm người của DBSK, Junsu quen Yunho sớm nhất, cũng từng là bạn bè tốt nhất.

“Rất khổ sở, hyung.” Kim Junsu ba mươi bảy, ba mươi tám tuổi ở thời điểm người đàn ông có mị lực nhất, nó chững chạc, mạnh mẽ, chỉ có giọng nói vẫn cao vút như ngày xưa lúc còn là giọng ca chính trong nhóm.

“Không muốn nghĩ nữa.” Yunho quay đầu nhìn Junsu.

“Nếu quả thật là yêu, cũng đừng so đo nhiều như vậy. Trong năm người chúng ta, em là ngốc nhất, nhưng em hạnh phúc nhất đấy, không phải sao?” Khóe môi Junsu hiện lên một nụ cười thật tươi.

“Em từng cho rằng, em muốn từ bỏ, em muốn thành công. Em cũng từng cho rằng, em không muốn nghe ai giảng đạo, không biết liêm sỉ, nhưng sau đó, em hiểu ra, nếu như rời bỏ nhau, vô luận là em hay cậu ấy, đời này cũng không có hạnh phúc thật sự, bởi vì bọn em thật lòng yêu nhau. Hyung tin không, nếu như thật lòng yêu nhau, như cá heo và ca nô, cũng có thể hạnh phúc.”

Yunho ngơ ngác nhìn Junsu, khoảnh khắc này, khuôn mặt Kim Junsu tỏa sáng rạng rỡ.

“Hyung, anh rất yêu Jaejoong hyung sao? Em có thể nhìn ra được. Nhưng tại sao phải tổn thương lẫn nhau? Anh có rất nhiều tâm sự, Jaejoong hyung cũng vậy. Làm người đôi khi, phải nghĩ theo một hướng khác, cho dù thật sự không yêu bản thân, cũng phải vì người kia mà lo lắng cho chính mình, nếu như làm chuyện có lỗi với bản thân, cũng chính là tổn thương người kia, như vậy có biết bao nhiêu đau khổ? Hyung, Jaejoong hyung, Changmin đều quá lo nghĩ vì người khác rồi, nếu như mấy người yêu bản thân nhiều hơn một chút, có lẽ đã không nhiều chuyện xảy ra như vậy. Hyung, con người ta phải học cách nhớ, cũng học cả cách quên, nếu như có thể, quên những chuyện đã qua. Anh có biết chúng ta bao nhiêu tuổi rồi không? Bốn mươi tuổi rồi… Cuộc đời cũng đi được một nửa, còn cái gì không thể tha thứ sao? Nhất định phải đến nước này sao? Hyung, anh có tóc bạc rồi…”

Hốc mắt Yunho bỗng nhiên đau xót, nhìn Junsu, hắn thật sự muốn khóc.

Yoochun vì quyên máu mà có chút choáng váng, bác sĩ sắp xếp anh đến nằm nghỉ ở một phòng bệnh, Junsu và Yunho cũng vào để chăm sóc Yoochun. Gần một giờ sau, bác sĩ đi vào phòng Yoochun, nói Jaejoong đã tỉnh.

“Bệnh nhân đã tỉnh, người nhà có thể vào thăm rồi.”

“Ah! Jaejoong tỉnh!” Yunho kích động đứng lên.

“Xin hỏi… Vị nào là Jung Yunho?”

“Chính là tôi!” Yunho có chút kích động, Jaejoong muốn gặp hắn sao?

“Anh Jung, thật xin lỗi, bệnh nhân nói không muốn gặp anh.”

Yunho ngây ngẩn cả người, Junsu vỗ vỗ vai Yunho: “Hyung, em vào thăm anh ấy trước.” Nói xong, Junsu theo bác sĩ đi ra.

Jaejoong nằm ở trên giường, sắc mặt cực kỳ tái, mất máu quá nhiều làm cho làn da gần như trong suốt. Junsu ngồi bên cạnh, lẳng lặng nhìn y: “Hyung, cảm thấy thế nào?”

Jaejoong nhàn nhạt nhếch khóe miệng: “Su… Đã làm phiền em rồi.”

Junsu nhíu mày: “Hyung nói như vậy làm em rất đau lòng. Em không cảm thấy phiền, chỉ cảm thấy đau lòng, anh sao lại ngốc như vậy, sao phải tự làm đau chính mình? Em cảm thấy em không đủ tư cách làm em của anh, em không quan tâm đến anh, không chăm sóc cho anh, không biết anh nghĩ gì. Jaejoong hyung, chờ khi anh khỏe lại, cùng em và Yoochun ra nước ngoài giải sầu đi. Em rất nhớ anh.” Nước mắt Junsu rơi xuống, làm ướt cả một mảng gra giường trắng muốt.

Nhìn nước mắt Junsu rơi xuống, Jaejoong duỗi cánh tay không bị thương, giơ lên lau nước mắt Junsu. Junsu cầm tay Jaejoong: “Hyung, anh đừng chỉ nghĩ cho chúng em… Em rất muốn nghĩ cho anh, thật sự. Yoochun hàng năm đều khóc mấy lần, đến ngày sinh nhật của bất kỳ ai trong năm người chúng ta, Yoochun sẽ uống rượu chúc mừng, sẽ tự bắt tay em nói đây là Yunho hyung, đây là Jaejoong hyung, đây là Changmin… Nhưng hai người chúng em, chỉ có bốn cánh tay, làm thế nào cũng không đủ cho đều năm người. Khi đó Yoochun sẽ bắt đầu khóc, cậu ấy nói chúng ta không quay lại được, cậu ấy rất nhớ mọi người… Hyung, em cũng rất nhớ mọi người, em nhớ tới lúc chúng ta đứng trên sân khấu, em và anh, hát nhiều nhất…”

Lông mày Jaejoong nhăn chặt, lời của Junsu khiến lòng y càng thêm đau, y nắm chặt tay Junsu.

“Hyung, chuyện của anh và Yunho hyung, em đã nghe Yoochun nói qua một ít. Junsu tuy ngốc, nhưng em hiểu một đạo lý, hạnh phúc cần phải giành lấy, phải theo đuổi nó, chỉ cần ca nô một ngày không dừng lại, cá heo cũng sẽ liều mạng đuổi theo… Em chỉ nghĩ đơn giản rằng cá heo đuổi theo ca nô em yêu, những thức khác, nắng mưa gian khó, băng trôi biển xoáy, em không quan tâm. Hyung, em hỏi anh, nếu như anh là con cá heo, ca nô anh yêu muốn phá băng trôi, anh sẽ làm như thế nào?”

“Hyung sao?” Jaejoong nghĩ một chút, “Hyung sẽ hết sức kéo nó quay đầu, hoặc dùng toàn bộ sức lực đẩy nó ra, thà rằng chính mình đụng vào…”

“Hyung, anh nghĩ thật chu toàn, chỉ e em muốn nghĩ cũng không nghĩ nhiều được như vậy, nếu như nó đụng vào, em cũng sẽ lao theo cùng một chỗ…”

“Lao cùng một chỗ?”

“Đúng, cùng một chỗ. Sống thì cùng sống, chết thì cùng chết, không có gì là không thể. Nếu như cá heo đẩy ca nô ra, cá heo chết, nó sẽ để lại cho ca nô cái gì chứ? Em không nỡ để người kia chịu khổ, em sẽ … Em là người ích kỷ có phải không? Các anh có thể xem thường em, nhưng nếu như anh là ca nô thì sao? Anh cam lòng nhìn cá heo vì mình mà chết sao? Hyung, anh, còn có Yunho hyung, Minnie, mấy người đều thà rằng đẩy người khác còn bản thân hi sinh, nhưng mấy người có nghĩ tới hay không, hành vi đó sẽ để lại điều gì cho đối phương? Chúng ta không có thời gian để hoang phí, chúng ta già rồi, rất nhiều chuyện, nếu nhìn lại, sẽ thấy… Anh không cho Yunho hyung vào, là vì sao? Hyung, nếu như trong lòng không có anh ấy, thì tại sao lại có yêu cầu đặc biệt đó… Hyung, để Yunho hyung vào đi, được chứ?”

Sắc mặt Jaejoong trầm xuống, thật lâu sau, y chậm rãi lắc đầu. Y không phải không hiểu khổ tâm của Junsu, cũng không phải không hiểu lời Junsu nói, nhưng giờ phút này, Jaejoong thật sự không có tâm tình gặp Yunho, nhìn thấy hắn nên nói gì bây giờ? Nên khóc hay nên cười? Jaejoong dù một chút ý muốn cũng không có.

Lúc Changmin trở lại mặt đầy vẻ mệt mỏi vì đi đường. Nó đi phía trước, đằng sau là bạn gái, cô gái kia đối với mấy người anh em của Changmin không hề thấy ngại ngùng, trên mặt cô tràn ngập sự quan tâm.

“Jung Yunho, Jaejoong sao rồi?” Changmin lần đầu tiên gọi cả tên lẫn họ của Yunho.

“Changmin…” Yoochun từ trên giường ngồi dậy chào Changmin.

Changmin dường như không để ý anh, trực tiếp đến trước mặt Yunho: “Jung Yunho, tôi nhớ tôi đã cảnh cáo anh, không được phép tổn thương anh ấy!”

Yunho cũng đứng dậy, hai người đàn ông cao tương đương nhau, lúc này mặt đối mặt rất gần, không khí tràn ngập mùi thuốc súng: “Tôi nhường cậu nhỏ hơn, cậu cũng đừng tưởng được một tấc lại muốn tiến một thước.”

“Anh khốn kiếp!” Changmin vung nắm đấm hướng đến Yunho, “Vì sao anh ấy lại đưa cho anh chi phiếu? Anh đã làm gì anh ấy?”

“Changmin! Dừng tay! Em sao có thể ra tay đánh anh!” Yoochun xông ra ngăn lại. Changmin quá mức phẫn nộ căn bản không biết Yoochun vừa mới truyền máu, nó ra tay mạnh đẩy Yoochun một cái: “Hyung tránh sang một bên! Không phải chuyện của anh!”

Yoochun bị đẩy mạnh một cái, đồng thời, gò má Yunho chịu ngay một đấm. Yunho không chú ý ngăn cản đòn của Changmin, mà vội vàng đỡ Yoochun ngã xuống.

“Shim Changmin! Mày vô lý quá rồi! Yoochun vừa mới truyền máu đấy…” Hai mắt Yunho tóe lửa, nhìn sắc mặt trắng bệch của Yoochun, hắn bùng nổ, nắm chặt cổ áo Changmin, vung tay bạt vào mặt nó. Vợ Changmin sợ tới mức la hoảng lên, dù sao cũng là cũng là người tập võ Yunho ra tay dễ dàng, nhưng cũng vẫn kiểm soát được lực bàn tay, tuy hắn đã hạ thủ lưu tình, mũi Changmin vẫn chảy máu.

“Dừng lại!” Một tiếng gào to truyền đến, thanh âm này tuy không lớn, hơn nữa rất bất ổn, nhưng mấy người trong phòng đều khựng lại.

Đứng ở cửa ra vào là Jaejoong, Junsu đang đỡ y, cũng giúp y cầm bình truyền, sắc mặt y trắng bệch, trên mặt không có biểu cảm gì rõ ràng. Nghe tiếng ồn, bác sĩ cũng y tá chạy đến thấy Jaejoong, vội bắt y trở về phòng nằm. Nhìn mấy người anh em: “Chuyện anh em nhà chúng tôi làm ảnh hưởng đến bệnh viện, tôi là anh cả, xin lỗi các bác sĩ. Mấy người các cậu, đến phòng bệnh của tôi, tôi có lời muốn nói.” Jaejoong nói xong, lảo đảo bước từng bước, Junsu vội vàng đỡ y, bọn họ đến phòng Jaejoong, Junsu quay đầu, quan tâm nhìn Yoochun.

Changmin được vợ tới nâng, cuối cùng cũng đứng dậy, Changmin xoa xoa cái mũi đầy máu, dịu dàng nói: “Em về nhà trước đi. Bọn anh có chút chuyện phải giải quyết.”

Cô gái dịu dàng gật đầu, đau lòng lau khóe miệng của Changmin.

“Xin lỗi… Đã làm em lo lắng.” Changmin cúi đầu hôn lên tóc cô.

“Phải nói chuyện tử tế với anh Yunho, em không muốn hai người đánh nhau.” Trong ánh mắt cô gái lóe lên ánh sáng ngời.

“Đã biết, em yêu.” Changmin mỉm cười, “Em cũng biết, hiện giờ người anh yêu nhất là em, nhưng anh cũng không hy vọng hyung ấy gặp nguy hiểm. Vừa thấy hyung ấy có thể đi lại, anh cũng yên tâm hơn.”

“Em biết mà, em không để trong lòng đâu. Mau đi đi, Jaejoong hyung vẫn chờ anh đó.” Cô gái giúp Changmin sửa lại cổ áo gẫy nếp.

Nhìn bóng lưng Changmin cao cao, khóe miệng cô nở nụ cười, đêm qua sau khi hoan ái, người đàn ông kia lần đầu tiên trong giấc mơ mỉm cười gọi tên cô, mà không phải cau chặt lông mày thì thào nói: “Jaejoong…”

Đi vào phòng bệnh Jaejoong, bắt gặp Jaejoong sắc mặt tái nhợt ngồi trên giường, Yoochun ngồi trên ghế, Junsu đứng bênh cạnh, Yunho đứng đối diện giường, Changmin đi vào khép cửa lại.

Bác sĩ đã nói, Jaejoong kỳ thật còn rất yếu, nhưng Jaejoong lại khăng khăng muốn gặp người thân, cho nên bác sĩ nói chỉ cho nói chuyện 10 phút, sau đó nhất định phải nằm trên giường nghỉ ngơi.

Jaejoong nhìn bốn người trước mặt, lông mày liền nhíu lại.

“Junsu, Yoochun, rất cảm ơn hai đứa xa xôi như vậy về đây thăm hyung, là tại anh mất bình tĩnh khiến các em lo lắng. Yunho… Changmin, hai người…” Con mắt Jaejoong đầy sự băn khoăn, Changmin cúi đầu, Yunho chậm rãi đối mặt nhìn Jaejoong.

Ánh mắt Jaejoong cứ thản nhiên như vậy: “Hai người đừng bao giờ cãi nhau vì anh, anh ở đây nói rõ, anh không đối với người nào vượt quá tình cảm anh em, cho nên, mời các cậu về sau đừng vì một chút chuyện vô vị mà cãi lộn, đánh nhau, hơn mười năm rồi, không còn ý nghĩa gì cả. Qua cái chết hụt lần này, anh sẽ không bao giờ phí hoài mạng sống nữa, cảm giác này… thật sự không dễ chịu gì. Sau khi thân thể này hồi phục, anh muốn đi đến nhà Yoochun Junsu giải sầu, mấy đứa chào đón không?”

“Hyung, bọn em cầu còn không được!” Yoochun vội vàng đáp, trên mặt Junsu lộ ra ý cười.

“Được rồi, anh nói nhiều quá, mọi người ra ngoài đi, anh muốn nghỉ ngơi.”

Yunho ngơ ngác nhìn Jaejoong, không vượt quá tình cảm anh em? Đây là ý gì? Jaejoong … Hắn hết hi vọng rồi sao? Jaejoong ra lệnh đuổi người, Yunho chậm rãi bước ra ngoài, Jaejoong gọi hắn lại: “Yunho, tôi có mấy lời muốn nói riêng.”

“Jaejoong…” Yunho bước đến, ánh mắt hắn tập trung vào cổ tay Jaejoong, quấn băng kín mít vẫn còn thấm ra một ít máu đỏ làm Yunho cảm thấy hoa mắt, Jaejoong suýt chút nữa mất mạng, tính mạng y suýt chút nữa theo màu đỏ này ra đi…

“Yunho, về sau khi có người khác, cậu hãy gọi tôi là Jaejoong hyung. Không biết lớn nhỏ nhiều năm như vậy, nhưng cậu đừng có quên, cho dù chỉ lớn hơn mười ngày, tôi cũng là anh. Chi phiếu của cậu, cậu cầm về đi, hay là đưa cho tôi, tôi cũng đang cần dùng tiền, nếu như cậu đồng ý để lại cho tôi, tôi sẽ viết cho cậu giấy nợ.”

“Jaejoong…” Yunho nắm chặt bàn tay không bị thương của Jaejoong.

Jaejoong chậm rãi rút tay ra: “Bảo tôi là Jaejoong hyung.”

“Không thể! Cái gì mà Jaejoong hyung? Anh không muốn em là anh!”

“Vậy sao? Nếu như cậu cảm thấy tôi không xứng làm anh của cậu, tôi cũng không ép. Chi phiếu cậu cầm đi, không quan tâm, tôi sẽ ghi giấy nợ.”

“Nhất định… Phải như vậy sao?” Trong ánh mắt Yunho bắt đầu ẩm ướt.

“Nếu không thì sao? Cậu cho là tôi bán rẻ cái gì?” Trong lời nói Jaejoong mang theo đau đớn.

“Jaejoong… Thật xin lỗi… Anh…” Yunho ôm lấy cơ thể đơn bạc của Jaejoong.

“Yunho, thả tôi ra! Giữa chúng ta ngay cả sự tin tưởng tối thiểu nhất cùng sự tôn trọng cũng không có, buông ra mau, nhìn thấy cậu chính là không ngừng nhắc nhở bản thân tôi đã chịu không nổi đến cỡ nào, cậu không muốn tôi chết một lần nữa chứ?”

“Tại sao em không nói em nghĩ tới anh? Tại sao lại nói em cô đơn?” Yunho cơ hồ rống lên.

“Bởi vì tôi không nghĩ đến cậu, bởi vì tôi thật sự chỉ cô đơn. Yunho, hai chúng ta đi tới ngày hôm nay, cũng không phải tôi hay cậu thế nào, hai chúng ta đều không thể trốn tránh trách nhiệm. Tôi thật sự không biết ở chung với cậu, hạnh phúc lại đồng hành với đau đớn, cuối cùng tôi cầu còn không được quyết định từ bỏ… Tôi chịu rồi, vẫn cho rằng sẽ vĩnh viễn kiên cường, nhưng hóa ra tôi không mạnh mẽ như mình tưởng tượng… Yunho, vẫn là nên đừng dây dưa nữa, chuyện chúng ta rồi thời gian sẽ xóa nhòa.”

Jaejoong nhắm mắt lại, Yunho ngơ ngác nhìn Jaejoong, hắn một từ cũng không nên lời.

Lúc Jaejoong nằm ở bệnh viện, vẫn là Yoochun và Junsu chăm sóc y. Yoochun rất hợp với Jaejoong, anh sẽ đem những chuyện ngốc nghếch mà Junsu thường làm ở nhà cho Jaejoong nghe, Junsu cũng không kém phần, nó sẽ khoa trương kể con chó nhà hàng xóm chạy vào nhà thè lưỡi liếm khuôn mặt đang ngủ của Yoochun, Yoochun vì vậy mà dị ứng với lông chó phải vào bệnh viện… Nhìn hạnh phúc của hai đứa em, Jaejoong sẽ thường xuyên nhớ, nếu như y đủ dũng cảm, nếu như Yunho đủ tin tưởng, phải chăng bọn họ sẽ có hạnh phúc đơn giản như Yoochun và Junsu…?

Thời điểm Jaejoong ra viện, cha Kim phải phẫu thuật một lần nữa, Jaejoong chạy vạy vất vả, cho đến khi sức khỏe cha ổn định, Jaejoong mới nói với người trong nhà, y muốn xuất ngoại một chuyến, đến chỗ Yoosu giải sầu.

Ngày Jaejoong đi, Changmin đến sân bay tiễn bọn họ, không như Jaejoong nghĩ, Yunho không tới.

Trên thực tế, lúc Jaejoong nằm ở bệnh viện, Yunho đã đến mấy lần, nhưng vì thái độ không nóng không lạnh của y, sau đó Yunho cũng không đến nữa. Thời điểm cha làm phẫu thuật, Yunho giúp liên hệ bác sĩ, lại nói tiền phẫu thuật vẫn là Yunho đóng trước, Jaejoong cũng muốn quay lại nhất định phải trả cho người ta.

Thời điểm Jaejoong đi, Yunho chưa đến tiễn, trong tim vẫn còn chỗ trống nào đó, nhạt nhòa, nhói đau một chút.

“Hyung, Yoochun và Minnie còn có chút chuyện, em đợi họ một lúc, anh mang hành lý đi trước chờ bọn em.” Junsu nói xong, chạy đến chỗ Yoochun đang đứng phía xa xa.

Jaejoong âm thầm thở dài, bản thân lại làm bóng đèn rồi… Nghĩ như vậy, y mang hành lý lên máy bay, sau đó ngồi vào ghế chờ Yoochun và Junsu lên.

Thẳng đến khi máy bay chuẩn bị cất cánh, Junsu và Yoochun vẫn chưa thấy đâu, Jaejoong có chút sốt ruột, y muốn đúng dậy đi xem thế nào, đúng lúc đâm đầu vào một người đàn ông khiến Jaejoong giật mình mở to hai mắt.

“Mắt trừng lớn như vậy làm gì hả? Anh cũng không ăn thịt em… Nhưng mà cũng phải nói, em còn nhìn anh như vậy, anh không đảm bảo được khả năng khống chế của anh đâu.” Yunho mỉm cười nhìn Jaejoong, đem hành lý cất gọn, đặt mông vào ghế bên cạnh Jaejoong.

“Cậu… Cậu sao lại lên đây? Yoochun và Junsu đâu rồi?”

“Em thật là không hiểu nổi? Còn tìm Yoosu chúng nó làm gì, em quấy rầy chúng nói lâu như vậy, chúng nó thấy phiền lắm chứ bộ. Chúng nó dự định tháng bảy đi du lịch trăng mật đấy, tất cả vì em mà hoãn lại. Tất cả mọi người có đôi có cặp cả, chỉ có mình anh cô đơn, mới có thể buồn chán cùng em đi du lịch thế giới chứ.”

“Đây không phải là máy bay đi Mĩ?” Nghe đài phát thanh loa loa tiếng anh, Jaejoong sững sờ.

“Dùng trình độ văn hóa còn chưa tốt nghiệp cấp 3 của em, anh thấy em rất dễ bị gạt a, anh định bán em cho thổ dân đảo Paula Paula, sau đó đổi lấy một cô vợ xinh đẹp.”
            
“Đảo Paula Paula?” Jaejoong toàn thân đổ mồ hôi lạnh.

“Đúng vậy a, thưa ngài Kim Jaejoong, cuộc sống tương lai tới đây, để ngài cùng Jung Yunho anh tuấn, phóng khoáng tiến đến đảo Paula Paula, trải qua tháng bảy khó quên…”

“Ya! Jung Yunho, cậu nói rõ ràng cho tôi! Ai cùng cậu đi đảo Paula Paula? Mấy đứa chúng nó sao lại hùa với cậu gạt tôi? Vì sao Changmin cũng không nói cho tôi biết… Cậu nhanh bảo máy bay dừng lại, tôi muốn trả vé!!!”

Yunho bất mãn liếc nhìn Jaejoong lo lắng đến hoảng hốt: “Chậc chậc, Jaejoong ah, nhìn em kìa… Changmin kết hôn với người khác, em cho rằng nó còn một lòng với em sao? Em dâu bé nhỏ của chúng ta còn sớm mong anh sớm đem em gặm sạch sẽ, đừng để cái gì cho Changmin. Changmin hiện giờ tuyệt đối là người chồng mẫu mực nha, em dâu nói đông không dám nói tây, em dâu đánh chó không dám đuổi gà, thật sự là mất mặt. Lại nữa chuyện đem em bán cho anh, Yoosu chúng nó chê em phiền, còn muốn đẩy em đi sớm, Changmin vì muốn ổn định gia đình, nó nói em đừng về thì càng tốt, không thì em dâu không yên lòng ah.”

Thấy lúc vừa rồi tự dưng hét trả vé, bị rất nhiều người dùng ánh mắt tò mò nhìn, Jaejoong thẹn thùng, hờn dỗi ngồi xuống, sau đó vừa xót thương cho bản thân phải chịu khổ vì bị mấy đứa em giở trò, Jaejoong cắn chặt môi, một từ cũng không nói.

Yunho chọc y, Jaejoong cúi thấp đầu không nói lời nào, Yunho nắm tay Jaejoong, vốn là cổ tay trắng nõn mịn màng, nay lại thêm vào vết sẹo đỏ sậm, Yunho mới chạm vào đã cảm thấy đau.

“Jaejoong ah, anh tìm được một cuốn nhật ký, là của Mia… Em không lừa anh… Khi đó, vì anh, vì Minnie, em thật sự đã phải chịu khổ nhiều rồi…”

Jaejoong quay đầu nhìn Yunho: “Chuyện đã lâu lắm rồi, nhắc lại làm gì…”

“Kỳ thật những chuyện này anh đã lờ mờ nghĩ đến, nhưng anh còn tìm thấy một thứ.”

“Cái gì?”

“Là cha mẹ em đưa cho anh đấy, của Xuxu.”

“Ai? Xuxu?” Jaejoong sững sờ.

“Đúng vậy. Xuxu không phải từng ở nhà cha mẹ em sao, cô ấy đã viết một bức thư, nói là sau khi em trở về thì giao cho em. Nhưng cha mẹ em xem lén nội dung bức thư, cho nên đã không đưa cho em.”

“Cô ấy đã viết cái gì?”

“Cô ấy nói cô ấy yêu em. Còn nói em vì anh đã mất rất nhiều thứ, vì anh phải trả giá những chuyện gì cô ấy cũng ghi ra hết… Trong thư cô ấy nói, nếu như em đối với cô có một chút cảm tình, cô ấy cũng có thể cho em một gia đình trọn vẹn. Nếu như em muốn chọn anh, thì đừng nên bỏ qua cơ hội cuối cùng, phải quý trọng tình cảm của chúng ta, phải sống thật tốt. Nếu như em yêu cô ấy, thì lên Seoul cứu cô, nếu như không yêu, cô ấy dùng tính mạng mình thành toàn cho chúng ta… Cha mẹ em hi vọng em có một gia đình bình thường, cho nên mới giấu cái thư này, để em trực tiếp đi tìm cô ấy, Xuxu mới cho rằng em có cảm tình với cô.”

“Thật là một cô gái ngốc…” Jaejoong tiếc nuối nhíu mày, nghĩ đến lần cuối cùng Xuxu hôn y, vậy mà y lại tàn nhẫn cự tuyệt, hốc mắt Jaejoong đỏ lên rồi.

“Jaejoong, cuối cùng anh cũng biết hết rồi, khúc mắc giữa anh và Changmin bao nhiêu năm như vậy cuối cùng cũng tháo bỏ. Chúng ta năm nay đã 38 tuổi rồi, còn bao nhiêu năm nữa để mà hoang phí chứ? Đừng tra tấn bản thân, cũng đừng tra tấn đối phương, đừng lãng phí ý tốt của mọi người, như Xuxu, Changmin, thậm chí là… Jihye. Junsu đã từng nói với anh, học được cách nhớ, cũng phải học được cách quên, quên đi những thứ không đáng nhớ, còn những điều tốt đẹp, phải nhớ kỹ, Jaejoong ah, đừng bao giờ rời xa nhau nữa, được chứ?”

Trái tim Jaejoong lại một lần nữa bị bao phủ bởi những lời ngọt ngào, tay của y nằm trong tay Yunho, thật lâu, thật lâu, Jaejoong chậm rãi gật đầu.

Lần thứ hai đi đến đảo, Jaejoong có chút giật mình. Trước đó lần đầu tiên, trước máy quay hồi đấy Yunho làm bộ muốn hôn môi y, Jaejoong dĩ nhiên là để tùy ý hắn ôm, thậm chí còn rất phối hợp. Năm đó, bọn họ mười chín tuổi, đúng thời thanh xuân đẹp tươi, hôm nay năm tháng trôi qua, bao đắng cay chìm nổi đều đã trải qua, nhưng mà biển đảo thiên đường nhiệt đới này, lại vĩnh viễn không già đi.

Bơi lội, hóng gió, tắm nắng, Jaejoong chậm rãi bỏ rơi quá khứ, một lần nữa mở rộng trái tim với Yunho.

“Đến khi hết tháng bảy, Yoochun và Changmin cũng đến đây đấy, Changmin còn nói đùa sẽ chụp hẳn một cuốn sách ảnh, chúng nó còn muốn vẽ chữ DBSK trên cát một lần nữa…”

“Ha ha, DBSK… cái tên ở trong tim rất nhiều người, thế nhưng vẽ trên cát, sớm muộn sẽ bị nước biển xóa đi.”

“Nhưng nó vẫn ở trong tim chúng ta đúng không, em cũng biết mà Jaejoong, DBSK đã khắc sâu trong tâm khảm, bất kể bao nhiêu năm tháng qua đi, tình cảm của chúng ta cũng không thể xóa nhòa. Cho dù đã từng có chuyện gì, năm người chúng ta, vĩnh viễn là anh em tốt!”

“Hai chúng ta thì sao?”

“Hai chúng ta, vĩnh viễn là bạn đời!”

“Anh đừng có nói mấy từ hoa mỹ.” Vừa rồi còn rất cảm động, bị câu nói sau của Yunho làm cho nổi da gà, “Người gần bốn mươi tuổi rồi vẫn nói lời như vậy, anh không cảm thấy buồn nôn sao?”

“Không biết a, anh cảm thấy rất hay mà… Nha! Em đi đâu thế?”

“Em về phòng lấy kem chống nắng! Da em phơi nắng sẽ bị dị ứng…”

“Ai nha, em mà biết chăm sóc cho bản thân sao? Mấy năm vừa rồi, còn không phải toàn tự ngược chắc…” Nghĩ đến Jaejoong sa sút đến vài năm liền, Yunho không khỏi đau lòng.

Yunho nằm dưới ô che nắng, nghĩ đến Jaejoong lại có thể mở lòng lần nữa, hắn càng hạnh phúc, hắn càng kích động, thế cho nên, hắn rất muốn làm điều gì đó, bộc lộ tâm tình sung sướng này.

Jaejoong đi lâu như vậy vẫn chưa thấy ra, không phải ngồi trong nhà gỗ bôi kem chống nắng đó chứ? Nghĩ đến tình huống đó, Yunho đứng dậy, đi đến căn nhà gỗ nhỏ thuê ở bên dưới… Ở một góc bên cạnh nhà gỗ, hắn ngạc nhiên trông thấy Jaejoong đang nói chuyện với một người nước ngoài. Yunho chỉ cảm thấy gã có chút quen mắt, đi đến gần, kinh ngạc phát hiện, gã đúng là cái người chụp ảnh lần trước, Fe.. Feb gì đó!

“Ya! Kim Jaejoong! Sao em lại ở đây?” Yunho có chút tức giận.

“Yunho, mau đến đây, làm quen một chút đi. Đây là Fernando, thật không ngờ, bạn cũ lâu năm như vậy có thể tình cờ gặp nhau ở đây!”

Yunho mặt thối cùng mặt quỷ trai tây bắt tay, nhìn Jaejoong vẻ mặt tràn đầy phấn khích muốn cùng người ta tán gẫu, Yunho ôm chặt bả vai Jaejoong: “Tôi có chuyện muốn nói với Jaejoong, xin lỗi không tiếp được anh rồi.” sau đó cứng rắn kéo Jaejoong vào trong nhà gỗ.

“Yunho, Fernando nói buổi tối cùng đi ăn cơm, anh ấy còn hẹn chúng ta đi câu mực đó, anh ấy… Ô…” Jaejoong lảm nhảm liền bị Yunho đang ghen tuông trực tiếp ngậm vào miệng.

Nâng cằm Jaejoong lên, Yunho oán hận nghĩ, thương xót sức khỏe y là hắn sai rồi, y rất dư thừa tinh lực kia, xem ra hắn không nên chiều y như vậy, phải đem ép cạn tinh lực của y, xem y có còn sức đi “câu mực” không…

Bên trong căn nhà gỗ nhỏ, Jaejoong còn đang chìm đắm gặp trong niềm vui gặp lại người bạn cũ, một giây sau sự vui vẻ đó bỗng nhiên bị một thân sói ăn hết…

“Jung Yunho! Em không cho phép anh chạm vào em!”

“Anh chờ em lâu lắm rồi, sắp nghẹn đến nội thương rồi này.”

“Em cảnh cáo anh, em sẽ tức giận đó… Á…”

“Anh sẽ không cho em thời gian nghĩ đến cái thằng tây Mĩ kia nữa là tức giận…”

“Không muốn… Đừng chạm vào chỗ đó… Á…”

“Jung Yunho… Uhm… uhm…”

“Yunho…hự…”

“Yun…”

Lúc này trong đầu Yunho chỉ còn một ý nghĩ, sớm biết chiêu này có tác dụng như vậy, đã không phải nghĩ nhiều cách như thế kia, làm hắn đau đầu.! Đối với người như Kim Jaejoong, cứ sử dụng phương pháp trực tiếp như thế này là được rồi… Từng giây từng phút trôi đi, hắn ngay cả vấn đề này cũng không thể suy nghĩ được nữa, tiếng rên ngọt ngào của Jaejoong đang vây quanh hắn, khiến hắn sa vào lưới, mê mẩn…

Tháng bảy. Bờ biển. Nhà gỗ. Người yêu.
Thiên đường cũng không có cái gì hơn nữa.

~End~




*****

Muốn để sang tháng 7 up chap cuối nhưng thật sự không nỡ .... :">










Jun 24, 2014

[TB] Chapter 32-2



 Chapter 32(cont)
 
Nhưng mà không lâu sau, mọi người cũng dần quên đi đại án tham ô toàn châu Á này, bởi vì cuộc sống luôn hướng về phía trước, tò mò cùng sự lùm xùm giống như một đám lửa, luôn được dập tắt ngay sau đó.

Nhưng mà ở bên trong sân khấu, một vài nhân vật nhỏ, lại vì vậy mà cuộc sống thay đổi.

Kim Jaejoong quyết định đảm đương trách nhiệm chăm sóc Xuxu, nhưng mà lúc này, Jaejoong bất ngờ nhận được số tiền bảo hiểm, đó là tiền bảo hiểm của Song Xuxu cho những chuyện xảy ra ngoài ý muốn, người hưởng chính là Kim Jaejoong.

Quan hệ với Yunho từ sau khi Xuxu gặp chuyện không may, hoàn toàn lạnh đến cực điểm, Jaejoong thậm chí không muốn gặp Yunho, cũng như Yunho cũng không tìm y.

Yunho từ Changmin biết tin Jaejoong muốn chăm sóc Xuxu cả đời, Changmin cũng nói chuyện Xuxu có tiền bảo hiểm, trên thực tế, Changmin cũng chỉ hi vọng Jaejoong có thể hạnh phúc, hi vọng y và Yunho có thể quay lại với nhau.

Yunho nhìn Changmin, đáp: “Kim Jaejoong sẽ không để lỗ một đồng nào đâu.”

Những từ này đổi lấy một đấm hung hăng của Changmin, Yunho nhìn Changmin: “Khuôn mặt này, ai muốn đánh là có thể đánh sao?” Sau đó Yunho cũng hung hăng đáp trả Changmin một đấm.

Về sau, Yunho rời khỏi Chungnam, hắn về căn hộ của mình ở Seoul, Jaejoong lại quay về Chungnam từ trước đó.

Một năm ấy, Yoochun và Junsu đã từng quay trở lại thăm bọn họ, bọn Yoochun nhìn khoảng cách giữa Jaejoong, Yunho và Changmin, mỗi một lần, Yoochun lại khóc lớn, anh nói rốt cuộc cũng không quay lại được khoảng thời gian vui vẻ, những tháng ngày thanh xuân đó…

Jaejoong dùng số tiền bảo hiểm của Xuxu để cho cô trị liệu vật lý phục hồi năng lực ngôn ngữ và tư duy. Cô rất ít khi nói chuyện, phần lớn thời gian, cô chỉ có thể nhìn Jaejoong, hoặc mỉm cười, hoặc khóc mà thôi.

Jaejoong có chỗ cần rất nhiều tiền, hơn nữa y muốn chăm sóc cha mẹ, vừa muốn chăm sóc Xuxu ngày càng nguy kịch, bận không dừng nổi, rốt cục đến năm thứ ba, bán mất siêu thị, còn phải đi vay một số tiền, để duy trì tiền thuốc men cho cha mẹ già, rồi phí hồi phục cho Xuxu.

Changmin đến tìm Jaejoong, nói không nên bán siêu thị, Jaejoong chua chát cười: “Hyung sợ đến cuối cùng, chỗ cho vay cũng chả còn, đây không phải là lỗi của em.” Changmin lúc ấy òa khóc, tình cảnh này cũng không giống một cái cây có thể dựa vào. Trong mắt Jaejoong, Changmin giống như một đứa trẻ, khi đó bọn họ còn là DBSK, Changmin vẫn luôn đứng bên cạnh y, chân phải cong xuống, chỉ vì không muốn chênh lệch chiều cao quá nhiều với Jaejoong…

Năm thứ sáu Xuxu cũng rời bỏ Jaejoong, ngày hôm đó, Xuxu tỉnh dậy rất sớm, Jaejoong đưa cô ra sân phơi nắng. Jaejoong nói mấy lần nên vào nhà, Xuxu đều nói không muốn vào, còn muốn Jaejoong ở đây với cô một lúc.

Jaejoong và cô ngồi được một lúc, Xuxu bỗng nhiên òa khóc, cô nói xin lỗi Jaejoong, trên thực tế, người ra nước ngoài học luật không phải Mia, mà là cô, nếu không phải có sự trợ giúp của cô, Mia chỉ là đứa vô tích sự. Yêu thật sự phải chiếm hữu sao? Khoảnh khắc lần đầu tiên cô nhìn thấy Jaejoong, đã muốn giữ chặt người đàn ông này trong tay mình.

“Là quả báo sao? Jaejoong ssi, em và Mia, là quả báo sao?” Xuxu khóc nức nở hỏi Jaejoong.

Jaejoong quay đầu lại: “Không phải quả báo, chính là tâm can em không thể yên lòng.”

“Jaejoong ssi, tìm Yunho ssi đi.”

“Anh và Yunho, không thể quay lại được.”

“Jaejoong ssi, nếu như không có những chuyện này, có phải anh và Yunho sẽ hạnh phúc không?”

“Không hẳn. Tính cách của anh quá mềm mỏng, tính cách anh ta quá cứng nhắc, như vừa nhu vừa cương xung khắc nhau… Bất đắc dĩ hai chúng tôi, luôn tự cho mình là đúng, làm theo ý mình. Chúng tôi không phải không yêu đối phương, thậm chí có thể hi sinh bản thân mình, nhưng số mệnh lại đi ngược nhau, nếu như không yêu nhiều như vậy, có lẽ đã tốt hơn rồi…”

“Jaejoong ssi, có thể hôn em một lần không?”

“Song Xuxu, không thể.”

Thời điểm Xuxu nhắm mắt, Jaejoong không khóc vì cô, nhưng sau khi đem hài cốt về quê của cô, nội tâm Jaejoong đột nhiên cảm giác rất không thoải mái. Nét mặt y thường xuyên trống rỗng, dường như đã không còn linh hồn.

Vừa qua những ngày đầu năm thứ tám, Changmin đến thăm Jaejoong.

Jaejoong già đi trông thấy, nguyên lai đôi mắt trong veo mê đảo vạn người đã khô cạn, bọng mắt xưng to, làn da trắng như sữa cũng bị biến dạng, nứt nẻ. Changmin đã từng nói y nên chăm sóc bản thân một chút, y lại nói chăm sóc cho ai nhìn, cắt ngang lời khuyên của Changmin.

Nhìn Jaejoong mà đau lòng, trầm mặc một hồi, Changmin nói: “Hyung, em muốn kết hôn, dự định sẽ tổ chức vào tháng bảy năm nay.”

Giây phút này, Jaejoong ngây ngẩn cả người.

Changmin nói: “Cô ấy đã theo em nhiều năm rồi, em phải cho cô ấy một cái kết chứ. Hyung, em năm nay 36 tuổi rồi, từ 18 tuổi đến 36 tuổi, gần nửa thời gian của nửa đời người đều yêu anh. Nửa đời còn lại, tâm em mãi không thể dành cho anh, dành cho người khác rồi.”

Jaejoong mỉm cười: “Vốn nên như vậy, sau này phải đối tốt với cô ấy…”

Ngày đó Jaejoong chỉ mỉm cười, nhưng khi Changmin đi rồi, cầm thiệp mời của Changmin, Jaejoong khóc lớn một hồi.

Trong hôn lễ của Changmin, Jaejoong gặp lại Yunho. Hắn vốn là người có chí khí, đã tạo dựng được sự nghiệp không tồi, chỉ có điều vẫn không lập gia đình.

Đối với Jaejoong mà nói, hôn lễ của Changmin là một đống rối loạn, ví dụ như cô dâu rất đẹp, Yunho nhìn y, Yoochun khóc, Yunho nhìn y, Junsu uống say, Yunho nhìn y…. Yunho nhìn y…. Điều này có lẽ là để lại ấn tượng duy nhất trong trí nhớ Jaejoong ở lễ cưới của Changmin.

Về sau Yoochun và Junsu hình như muốn đi Prague, nói là muốn bám đuôi Changmin, cùng đi tuần trăng mật, Changmin tức giận muốn đổi địa điểm trăng mật luôn. Jaejoong vốn cảm thấy Prague không có gì hay, lúc trẻ không phải đã đến rồi sao? Những ký ức không thể quên ở nơi đó, không biết vì cớ gì, bọn họ đều đối với chỗ kia, là sự cố chấp.

Jaejoong nhớ rõ số điện thoại của Yoochun và Junsu, nhưng lúc ấy y lại không biết, Yoochun đưa cho y chính là số điện thoại nhà ở nước ngoài. Sau đó là Changmin, điện thoại của Changmin thì có, chỉ có điều toàn là Changmin gọi tới, y rất ít khi gọi lại. Sau đó là Yunho, Yunho nhìn nhìn Jaejoong, lớn giọng đọc số điện thoại cho Yoochun. Jaejoong không biết vì sao hắn phải lớn giọng như vậy, Yoochun đâu có điếc. Jaejoong cũng không biết, vì sao số điện thoại dài như vậy, y nghe xong một lần liền thuộc.

Đêm hôm đó rất lạnh, không phải tháng bảy ở Seoul lúc trước vẫn luôn oi bức đến không thở nổi sao? Tại sao… lại lạnh như vậy? Jaejoong một mình nằm trong khách sạn, lạnh đến toàn thân run rẩy. Sau năm đó bị cảm nắng, tháng bảy hàng năm y đều cảm thấy lạnh khác thường, người khác càng thấy nóng y lại càng thấy lạnh, bởi vì y đổ rất nhiều mồ hôi, tựa như mới ở dưới nước lên, nhiệt độ cơ thể đều theo mồ hôi thoát ra ngoài. Nhiều khi y cho rằng mình sẽ bay hơi luôn, nhưng mà không thể, y chỉ yếu đi mà thôi.

Một lần Jaejoong bấm số điện thoại Yunho, số điện thoại một lần nghe đã nhớ, tuy nhiên lần đó hình như điện thoại khóa. Sau khi tắm, toàn thân lạnh phát run, rốt cục Jaejoong bấm điện thoại gọi Yunho.

“Alo…” Thanh âm quen thuộc truyền đến, Jaejoong cảm giác mình hít thở không thông.

“Yunho à? Tôi là Jaejoong…”

“Tìm tôi có việc gì sao?” Thanh âm của người đàn ông trung niên thành thục mà trầm ổn.

“Ha ha, tôi rất cô đơn…” Jaejoong chỉ muốn tìm hắn để tâm sự.

“Tôi đến tìm cậu.” Thanh âm của Yunho nghe không ra vui vẻ hay tức giận.

“Tôi… Tôi ở….” Jaejoong nói tên khách sạn.

“Nửa giờ nữa tôi đến.” Yunho nói xong cúp điện thoại.

Lúc Jaejoong mở cửa, hơi thở của Yunho khiến cho cơ thể rét run của y có ấm lên một chút. Yunho đi vào nói: “Nóng quá, tôi đi tắm.”

Jaejoong ngồi trên giường hút một điếu thuốc, hiện tại, y không rời được thứ này rồi.

Yunho tắm xong, cũng vừa vặn Jaejoong hút hết một điếu thuốc. Yunho không mặc áo choàng tắm, chỉ tùy tiện quấn quanh lưng một cái khăn tắm. Hắn vừa bước đến, Jaejoong định nói gì, Yunho lại nắm chặt cằm y, nâng gần mặt hắn: “Jaejoong xuống cấp đến thế này rồi sao, thế nhưng không việc gì. Tôi không nhìn cậu là được rồi.” Jaejoong sững sờ, lúc này y không biết Yunho đang nói cái gì.

Tay Yunho luồn vào trong quần áo của y: “Trong miệng có mùi thuốc lá, được rồi, không hôn nữa, trực tiếp làm luôn.”

Jaejoong kinh ngạc hỏi: “Tại sao?”

“Không phải cậu cô đơn sao? Gần bốn mươi tuổi rồi, cũng không cần phải giả bộ buồn nôn nhỉ.”

“Ah… Haha… Tôi nghĩ đến cậu còn chút cảm tình…”

“Đối với cậu không cần.”

Trên mặt Jaejoong khôi phục sự trống rỗng, lúc Yunho đẩy y ngã xuống giường, Jaejoong rất giống một cái xác không có linh hồn.

Jaejoong cũng không phản kháng, kết hợp với Yunho, cảm giác cơ thể không tệ, giống như lời của Yunho, bốn mươi tuổi rồi, không cần phải nhiều lời buồn nôn, cự tuyệt để khiến mình vui vẻ. Nhưng Jaejoong thật sự không có chút khoái cảm nào, bởi vì lòng y rất đau, đau đến chết lặng.

Xong việc, Yunho rất nhanh đi vào phòng tắm, khi đó, trong lòng Jaejoong vẫn còn một ít hi vọng, cho nên y gọi: “Yun…, cứ như vậy đi sao?”

Sau đó… Yunho ném cho y một tờ chi phiếu.

“Đủ chưa?”

“Nhiều hơn.” Một giây này, Jaejoong bỗng nhiên muốn từ bỏ, thậm chí nghĩ rốt cuộc không có cách nào ra khỏi tình trạng này rồi.

Lần lượt gọi điện thoại, Jaejoong càng xác định ý muốn của mình, trên thế giới này, thật sự đã không còn người để lưu luyến, chuyện gì níu kéo y nữa, em gái đã trưởng thành, Minnie đã kết hôn, Junsu cùng Yoochun cũng rất tốt, cha mẹ già yếu vẫn còn một khoản tiền… Kỳ thật, y mệt mỏi. Jaejoong không muốn đi tiếp nữa, những người kia với y, đến tột cùng có quan hệ gì? Vì sao y lại tồn tại? Sao lại vậy chứ? Jaejoong thật sự không tìm được lý do nào để sống nữa. Y sống vì người khác cả đời, lúc này đây, y muốn lựa chọn cho bản thân, một lựa chọn dễ dàng nhất. Ra đi không còn cái gì, người khác đều nói như vậy là hoang phí mạng sống, nhưng đối với Jaejoong mà nói đó là sự ra đi hấp dẫn. Không còn cái gì nữa, thật tốt biết bao, bởi vì cái y có được không phải hạnh phúc và vui vẻ, mà là vết thương chồng chất vết sẹo.

Ra đi cũng không níu kéo gì cả.

Trong phòng tắm là tóc Yunho, Jaejoong nhặt lên, nhẹ giọng kêu một tiếng: “Yun…” Sau đó đem tóc ném vào bồn cầu, xả nước, chẳng lẽ muốn y lấy tóc Yunho giữ như bảo bối sao? Thật là nực cười.

Jaejoong mặc áo choàng tắm, nhìn gương mặt tái nhợt của mình trong gương. Y khóc, vốn là không muốn khóc, nhưng thật sự rất khó chịu, cũng không cần phải chịu đựng nữa rồi, tại sao trước kia phải kìm nén không khóc? Dù khó chịu thế nào cũng không khóc? Jaejoong đột nhiên cảm thấy rất buồn cười.

Một nụ cười trào phúng xuất hiện trên mặt Jaejoong, y ngồi trong bồn tắm đầy nước, lưỡi dao sắc bén yếu ớt cắt cổ tay. “Yun…, tôi cũng không muốn cậu xem thường tôi…” Nước mắt Jaejoong rơi xuống bồn tắm, “Thế nhưng mà… Hiện giờ, ngay cả tôi cũng xem thường chính bản thân mình…”