Mar 16, 2014

[HTTTT] Chương 10 - Hoàn

Chương 10

Ngày hôm sau quả thực là một ngày rất đáng kỉ niệm, bởi vì ngày hôm nay là ngày duy nhất quân chủ anh minh, văn thao võ lược —— Jung Yunho không lâm triều.

Nguyên nhân chỉ có một —— Kim Jaejoong sinh bệnh rồi.

“Jaejoong…” Jung Yunho nhẹ nhàng gọi Kim Jaejoong, hắn không dám để Thiên Túc đế cùng Kim thị biết, chỉ lặng lẽ gọi thái y, thái y nói là cảm lạnh, không cần phải quá lo lắng, nhưng hắn vẫn không yên lòng, bởi vì Kim Jaejoong trông rất mệt mỏi.

“Yunnie…” Kim Jaejoong vô lực nhìn Jung Yunho, “Ta toàn thân đều đau…”

Jung Yunho lòng tràn đầy áy náy, ngày hôm qua hắn không tiết chế làm cả đêm, không đau mới là lạ! Hắn xoa mái tóc đen của cậu, dịu dàng nói: “Yunnie không đúng, mệt muốn chết rồi à?”

“Đúng…” Kim Jaejoong lúc này càng thích làm nũng, vươn tay ra muốn ôm: “Ôm một cái, Yunnie ôm một cái…”

“Được, ta ôm ngươi.” Jung Yunho lúc này sao còn dám cãi lời, vươn tay ôm cậu vào trong lòng mình, “Việc này đừng nói với phụ hoàng và hoàng tổ mẫu, được không?”

Hừ hừ, lúc này chột dạ rồi à?! Kim Jaejoong trong lòng khẽ lườm, ai bảo ngươi tối hôm qua cứ muốn không ngừng! Cậu ra vẻ suy yếu gật gật, mím môi nói: “Nhưng mà ta nhớ mẫu hậu…”

“Buổi tối hôm nay có việc muốn nói, sẽ gặp được nàng thôi…” Jung Yunho vỗ nhè nhẹ lưng cậu, ý đồ hấp dẫn sự chú ý của cậu: “Jaejoong, ngươi nguyện ý vào tết Trung thu gả cho ta không?”

Kim Jaejoong như hắn mong muốn liền bị thu hút, cười hì hì nói: “Ngươi dám lấy ta liền dám gả!”

Jung Yunho nghe xong trong lòng vô cùng vui mừng, còn ngọt ngào hơn ăn mật: “Vậy bây giờ gọi tướng công đi.”

Vừa dứt lời liền nghe thấy có người trêu chọc: “Ơ hay, giữa ban ngày sao lại có tranh đông cung đồ sống thế này, thật khiến người ta ngại ngùng nha!”

Hai người nhìn lại, hóa ra là Park Yoochun đong đưa quạt xếp đi tới, phía sau là Kim Junsu ôm một quả bóng trong lòng. Park Yoochun nhìn nhìn hai người, sau đó nhanh chóng dùng quạt che mắt Kim Junsu: “Không được nhìn, không được nhìn!”

“Làm gì vậy, sao ngươi lại dùng quạt che mắt ta, ta không nhìn thấy Hoàng thúc!” Kim Junsu đơn thuần hất quạt của Park Yoochun ra, vừa nhìn thấy bộ dạng hai người kia lập tức dùng tay che kín mắt: “Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn!”

Jung Yunho dùng áo ngủ bằng gấm bọc Kim Jaejoong cực kỳ chặt chẽ, mà Kim Jaejoong lại ngượng ngùng vùi vào trong chăn, Jung Yunho rất không vui, nói: “Hai người tới đây làm gì? Còn xông thẳng vào tẩm cung?!”

Park Yoochun gập quạt xếp, không để ý đến sự lạnh lùng của hắn, không nhanh không chậm nói: “Nghe nói hoàng cung có chuyện lạ, đến xem một cái xem rốt cuộc là có chuyện gì. Về phần tiểu quỷ này là trên đường gặp phải, nói là lạc đường ở ngã rẽ giữa Phong Chi cung cùng Ngự hoa viên…”

“Ai là tiểu quỷ!” Kim Junsu thả tay xuống trừng Park Yoochun.

“Ai trừng ta thì người đó là tiểu quỷ.” Park Yoochun một bộ không liên quan tới mình.

“Ngươi —— Park Yoochun, ngươi khinh người quá mức!” Kim Junsu chống eo, một bộ người đàn bà chanh chua, “Ngươi không phải chỉ là thân thích của Thái hậu thôi sao?! Ta là thân thích của Thái hoàng Thái hậu đấy!!”

Park Yoochun nhún nhún vai, một bộ mặc ngươi chửi mắng.

Jung Yunho đau đầu dùng tay xoa xoa huyệt thái dương, ho nhẹ một tiếng: “Khụ, Junsu, hoàng thúc người còn đang bệnh. Để sau hãy dạy dỗ tên cặn bã này.”

Kim Junsu nhẹ gật đầu, trật tự lại, mà Park Yoochun dùng quạt xếp chỉ vào mũi của mình, mở to mắt không thể tin nổi nhìn Jung Yunho, ý là: Ta cặn bã?!

Jung Yunho nhíu mày trừng hắn: “Sao nào? Trẫm nói gì sai sao?! Người thấy bạn bè gặp khó khăn mà không giúp, lại còn bỏ đá xuống giếng, không gọi là cặn bã thì là cái gì?”

Park Yoochun bĩu môi: “Hoàng thượng nói đúng, thần là cặn bã…”

“Vậy ngươi có biện pháp à?” Jung Yunho nghi hoặc nhìn hắn.

“Không, thứ cho thần ngu muội, không thông minh bằng Nhuận vương gia.” Park Yoochun nhún vai, “Mọi người đều nói Shim Changmin thông minh đệ nhất thiên hạ. Nhưng Nhuận Vương gia ba tuổi có thể đọc tấu chương, bảy tuổi biết đạo trị quốc, trí tuệ này chắc chắn thắng Shim Changmin rồi!”

Jung Yunho khinh thường lườm hắn một cái: “Ta cung cấp bổng lộc cho ngươi làm gì!” Lại dịu dàng kéo Kim Jaejoong: “Jaejoong ngoan, ra ngoài đi!”

Park Yoochun xoa xoa da gà đầy người, kéo Kim Junsu đi: “Chúng thần cáo lui, Hoàng thượng không cần phải tiễn!” Kỳ thật Jung Yunho nào có ý đi tiễn hắn!

Kim Jaejoong lúc này mới chui ra khỏi chăn, đôi mắt giảo hoạt sáng long lanh nhìn Jung Yunho: “Yunnie Yunnie, Park Yoochun nói đi xem náo nhiệt gì vậy? Jaejoong cũng muốn xem!”

Jung Yunho dở khóc dở cười, nắm cằm nhỏ cậu nói: “Còn không phải là chuyện Hoàng đế hoang dâm ngu ngốc muốn kết hôn với hoàng thúc của mình bị truyền đi sao!”

Kim Jaejoong mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Vị hoàng đế kia thật vô đạo, vừa đáng buồn lại vừa đáng tiếc! Hoàng thúc kia cũng không biết liêm sỉ, rất đáng đánh, phải đánh!”

Jung Yunho bị cậu nói cho dở khóc dở cười, á khẩu không nói lên lời, cuối cùng đành phải nhận mệnh nắm cằm cậu hôn một cái: “Ngươi sao… Quả thực nên đánh, nhưng mà tay lại cảm thấy dùng phương thức trừng phạt khác có khi càng tốt hơn đúng không?”

Kim Jaejoong nghe xong, sợ hãi, vội vàng chui vào trong chăn, Jung Yunho gọi, cậu dứt khoát giả bộ như không nghe thấy, chui trong chăn không đi ra.

Jung Yunho thở dài, đắp lại chăn cho cậu liền thong thả ra ngoài.

Buổi tối lại là gia yến của đại gia đình, nhưng gia yến lần này ăn thật sự không ngon miệng.

“Yunnie, ngươi hình như muốn nói gì?” Kim thị nhìn hắn nghi hoặc hỏi. Kỳ thật lòng dạ biết rõ hắn đang muốn tuyên bố chuyện gì, liền cố ý mở lời.

Jung Yunho gật gật đầu, Kim Jaejoong ngồi bện cạnh không chút để ý ăn bánh kem, đầu cũng không chịu ngẩng lên, Jung Yunho nhìn phản ứng của mọi người nói: “Phụ hoàng, tết Trung thu trẫm muốn cưới Hoàng thúc phụ…”

Kim thị cùng Thiên Túc đế còn chưa lên tiếng, Park thị đã kinh hô một tiếng: “Cái gì?” Nhưng Kim thị cùng Thiên Túc đế chưa lên tiếng, phản ứng của nàng lại có chút quá phận, lập tức ngượng ngùng quay đầu đi.

Thiên Túc đế khụ một tiếng, nghiêm túc nói: “Nếu ngươi có thể trấn an dân chúng thì cứ làm như vậy!”

Kim thị thở dài: “Ai gia già rồi, không quản được nữa, nếu muốn lấy Jae Jae, ngươi vừa phải bảo vệ giang sơn vững chắc, vừa phải bảo vệ Jae Jae cả đời vô ưu vô lự, ngươi có hiểu không?”

Jung Yunho gật gật đầu: “Tôn nhi hiểu rõ.” Kỳ thật hai người này vốn ngầm đồng ý rồi, những lời này cũng chỉ là nói cho có mà thôi.

Nhưng Park thị lại không nghĩ như vậy, nàng nhíu mày nói: “Mẫu hậu, Thái thượng hoàng, bổn cung phản đối cuộc hôn nhân này!”

Kim thị nhướn lông mày, khinh thường nhìn nàng: “Sao vậy, Jae Jae của ta gả cho Yunho là thiệt thòi cho Yunho sao?”

Park thị nghiêm nghị nói: “Cũng không phải thiệt thòi Yunnie, nhưng mà Hoàng thúc gả cho Yunnie, vậy cả hai người đều không có con nối dõi, đây đối với hoàng gia vốn nên nhiều con cháu là không phù hợp, mà không có con nối dõi thì sao có thể khiến giang sơn trường tồn thiên thu được…”

Lời còn chưa nói hết, Kim thị nổi giận: “Làm càn! Giang sơn thiên thu khi nào thì tới lượt ngươi khua môi múa mép, có ta cùng Jae Myung ở đây mà ngươi cũng dám luận bàn chuyện này! Ai gia biết rõ ngươi đã sớm không vừa mắt ta cùng Jae Jae, chín năm trước nếu không phải Jae Jae lớn mạng đã sớm chết trong tay ngươi! Đây là tội mưu con nối dõi của tiên hoàng, đáng để tru di, ai gia nếu không phải nể mặt Yunnie tha thứ ngươi thì chín năm trước, ngươi đã sớm vào thiên lao rồi, nào có hôm nay ngồi bàn luận giang sơn với ai gia! Ngươi không sợ tiên hoàng dưới suối vàng hiển linh báo ứng ngươi sao!”

Nghe vậy, Park thị á khẩu không trả lời được, miệng run run, ngồi không vững liền ngã xuống đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn Kim thị, Kim thị không thèm nhìn nàng, tiếp tục gắp thức ăn.

Jung Yunho mỉm cười tự mình nâng nàng dậy: “Mẫu hậu, quá khứ đã qua thì để nó qua đi, ai mà chẳng có lúc làm sai? Có phải không Hoàng tổ mẫu? Đương nhiên nếu còn tiếp tục phạm sai lầm, trẫm sẽ không tha thứ cho nàng, Hoàng tổ mẫu tạm tha nàng được không?”

Giọng nói dịu dàng, Park thị lại chỉ cảm thấy mắt của con mình hoàn toàn là lạnh như băng, nào có chút mỉm cười?! Việc chín năm trước đoán chừng mọi người đều hiểu rõ trong lòng rồi, chỉ có điều không nói thẳng ra mà thôi. Giờ nàng mới hiểu được, cũng không dám dị nghị gì nữa.

Jung Yunho mắt nhìn Kim Jaejoong từ đầu đến cuối lạnh nhạt thờ ơ: “Các trưởng bối đều đồng ý rồi, vậy Yunnie cùng Jaejoong sẽ tổ chức hôn lễ vào Tết Trung thu, kính xin trưởng bối chủ trì hôn lễ.”

Thiên Túc đế gật gật đầu: “Ngày mai bảo Lễ bộ bắt đầu chuẩn bị đi!”

Jung Yunho kéo Kim Jaejoong quỳ rạp xuống đất, đồng thanh nói: “Cảm ơn Hoàng tổ mẫu Phụ hoàng Mẫu hậu (Mẫu hậu Hoàng huynh Hoàng tẩu) tác thành.”

Cơm xong, Jung Yunho ôm Kim Jaejoong đến Quan Tinh Đài ngắm trăng.

“Vừa rồi sao không nói câu gì?” Jung Yunho hôn hai má Kim Jaejoong, mặt tràn đầy thỏa mãn, bọn họ sắp thành vợ chồng rồi nha.

Kim Jaejoong cười cười, chui vào trong lòng hắn: “Nếu ta mở miệng thì rất không hợp lý, cũng càng khiến hoàng tẩu phản cảm, huống chi… Dù thế nào, nàng cũng là mẹ của ngươi…”

“Có vợ như thế, chồng còn gì đòi hỏi.” Jung Yunho cong môi cười cười, “Nhưng mà sao không nói việc ngươi có thể sinh con?”

Nói đến đây, Kim Jaejoong liền tức giận: “Ngươi đáng ghét! Buổi sáng thái y mới chỉ nói qua, ngươi liền tưởng thật, ai muốn sinh con cho ngươi chứ?! Sinh con ra thì gọi ngươi là ca ca hay phụ hoàng hả?! Ngươi là tên dê xồm, đáng ghét đáng ghét!”

Jung Yunho cười to, bắt lấy tay cậu nói: “Việc này cũng đâu cần thiết phải lo lắng, còn nói không muốn, ta thấy Hoàng thúc phụ là không chờ được đúng không?

“Đáng ghét, ai không chờ được… Bỏ ra…”

Trời đêm thật đẹp.

Ngày mười lăm.

Tết Trung thu, Nhuận Vương phủ.

“Nhóc đáng yêu, ngươi rốt cuộc phải lập gia đình rồi…” Mắt hoa đào của Park Yoochun khẽ cong lại nhìn Kim Jaejoong, chiếc quạt xếp phe phẩy rất đắc ý.

“Bỏ đi, hừ!” Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ thẫm, một bên để nha hoàn hầu hạ chải đầu, một bên cầm quả táo ăn. “Junsu nhà ta sẽ không gả cho ngươi đâu, ngươi yên tâm đi!”

Park Yoochun nghe xong lời này nhịn không được cười rộ, dừng một chút sau đó lại cười vô cùng khẩu phật tâm xà: “Đó là tất nhiên, người như tiểu thế tử, ta há có thể trèo cao?”

Kim Jaejoong buồn cười liếc hắn, cắn thêm một miếng táo: “Đây là ngươi nói đó, đến lúc đó đừng chạy tới cậu ta…”

“Nếu ta vĩnh viễn không cầu ngươi thì sao?” Park Yoochun vẫn cười.

“Ta sẽ cầm bàn cờ ra cửa Chính Dương hô to ba lần ‘Ta không bằng Park Yoochun’! Ngươi nếu tới cầu ta thì phải ra chợ ở kinh thành hô to ba lần ‘Nhuận Vương gia đẹp trai nhất’!” Kim Jaejoong nói như đinh đóng cột, cậu muốn xem tên kia cầu cậu!

“Thành giao, quân tử nhất ngôn!” Park Yoochun cười đến mờ ám.

Lúc này, Shim Changmin cũng bước vào, trong tay theo thường lệ cầm quạt xếp, nhìn thấy Park Yoochun, hai người cười nói: “Hoàng cữu phụ à, sau này, ta rốt cuộc gọi ngươi là hoàng tẩu hay hoàng cữu phụ đây?”

“Tất nhiên là…” Kim Jaejoong nói đến một nửa đột nhiên vì thấy thứ gì đó mà không nói lên lời, sắc mặt cực kì khó nhìn: “Các ngươi…”

Park Yoochun cầm quạt xếp che mặt, chỉ để lộ đôi mắt hoa đào cười vô cùng dịu dàng nhìn Kim Jaejoong.

Shim Changmin thấy tầm mắt của hắn, lập tức cười xấu xa: “Hoàng cữu phụ, đừng tưởng rằng thiên hạ đệ nhất thông minh chỉ để chơi nha…” Nói xong, thuận tay kéo Park Yoochun bên cạnh vào trong lòng.

“Ah —— Các ngươi, các ngươi là đôi cẩu nam nam…” Kim Jaejoong lúc này hối hận tới cực điểm, tranh trên quạt Shim Changmin cùng Park Yoochun lần lượt là Phượng và Hoàng, chữ đề bên trên cũng lần lượt là “Phượng này Phượng này cầu Hoàng đến” cùng “Hoàng này Hoàng này đợi Phượng qua”, thảo nào hai người này tháng tám còn đong đưa quạt, hóa ra là tín vật đính ước, sao bình thường cậu lại không để ý!!

“Ai, vừa rồi Nhuận Vương gia nói gì ấy nhỉ…” Park Yoochun buồn cười quay đầu nhìn Shim Changmin: “Changmin, ngươi có nghe thấy Nhuận Vương gia vừa nói gì không?”

Shim Changmin cười cười: “Đã nghe được, gì mà cầm bàn cờ đi đâu đó hô to ba lần câu gì đó, đúng không?”

Kim Jaejoong lần đầu lật lọng, khó tránh khỏi có chút ngượng ngùng, tuy vậy khả năng giả bộ của cậu cũng khá tốt, cười ngây ngô nói: “Hì hì hì, các ngươi nói gì vậy, ta không biết…”

Shim Changmin Park Yoochun liền im lặng.

Lúc này, Thái Hoàng Thái hậu bước vào, nhìn Jaejoong vẫn còn ăn táo, oán trách: “Jae Jae, sao con vẫn còn ăn, cả hoàng cung đợi con lâu lắm rồi đó!”

Shim Changmin bình tĩnh hỏi: “Hoàng huynh của con đâu ạ?”

Kim thị: “Đang ở Hoàng cung, nếu không phải ta khuyên thì đã sớm chạy tới chỗ này…”

“Phải giữ lại nha, vội vã như vậy làm gì?” Park Yoochun khinh bỉ nói.

Shim Changmin lập tức cười khúc khích, thấy mọi người khó hiểu, giải thích: “Là ta nói với hắn, muốn đón được Jaejoong về thì phải tiếp nhận khiêu chiến của chúng ta…”

Kim Jaejoong khó hiểu: “Khiêu chiến gì?”

“Thiên cơ bất khả lộ…” Shim Changmin đung đưa quạt, vẻ mặt cười vô cùng xấu xa.

Kim thị bất đắc dĩ cười cười, người trẻ tuổi thật sôi nổi nha…

Cuối cùng thật vất vả chuẩn bị xong hết mọi thứ cho Jaejoong, đưa ra ngoài Nhuận Vương phủ, Jung Yunho cưỡi con ngựa cao to cũng tới.

Hắn thấy Kim Jaejoong mặc hỉ phục đỏ chót thêu phượng, đôi mắt đẹp đầy trông mong, môi hồng răng trắng, tóc dùng dây lụa đỏ chót búi lại, dùng trâm gài tóc bằng ngọc Lam Điền tốt nhất để gài, phần dưới tóc để xõa càng làm tôn thêm vẻ đẹp của cậu.

Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho, cưỡi trên con ngựa cao to mặc hỉ phục thêu Kim Long đỏ chót, đầu đội mũ miện kim tuyến của Đế quân, tinh thần sáng láng, mặt mày hồng hào.

Bởi vì được cho phép nên xung quanh vây đầy dân chúng, hào hứng bừng bừng xem đại hôn của Hoàng đế.

Jung Yunho đang định đi tới, Shim Changmin đã vươn tay, cây quạt xếp chắn trước mặt hắn, cười hì hì: “Hoàng huynh à, ta nói rồi, muốn lấy Hoàng cữu phụ của ta thì không dễ dàng như vậy đâu.”

Jung Yunho nhíu mày nhìn hắn: “Ngươi muốn làm gì?” Lẽ nào đại hôn của Hoàng đế mà vẫn có người không để Hoàng hậu đi!

“Kiểm tra chứ sao, xem ngươi có thật sự thích Hoàng cữu phụ của chúng ta không… Các vị à, mọi người bảo có cần không?!” Shim Changmin càng lúc càng làm càn vì biết Jung Yunho lúc này chắc chắn sẽ không nổi giận.

“Đúng ——“ Dân chúng cười hì hì nhìn Hoàng đế khó xử, kỳ thật ai làm Hoàng hậu đều không liên quan đến chuyện của bọn họ, dù là ai thì bọn họ cũng vẫn ở nhà xào rau nấu cơm mà?! Cho nên chỉ cần Hoàng đế vui vẻ là tốt rồi.

“Được, vậy ngươi nói đi.” Jung Yunho nhún nhún vai, nguyên nhân hắn không phản đối là vì đối diện, Kim Jaejoong xấu hổ cười thẹn thùng rất mê người.

Shim Changmin “Ba~” một tiếng mở quạt xếp, chậm rãi đong đưa nói: “Hoàng cữu phụ của ta có bớt ở đâu?”

Lời vừa ra khỏi miệng, Kim Jaejoong ngay lập tức đỏ bừng mặt, việc này sao có thể hỏi! Jung Yunho dừng một chút rồi đáp không chút do dự: “Phía dưới xương bướm bên phải.” Đây là nơi mà lúc hắn và cậu mây mưa, hắn thích hôn nhất, mỗi lần hôn là Jaejoong lại run rẩy một hồi.

Lời vừa nói ra, mặt Kim Jaejoong lại càng đỏ hơn, lặng lẽ kéo quần áo Shim Changmin trốn sau lưng hắn.

Shim Changmin nhìn Kim Jaejoong sau lưng mình, cười càng vui vẻ: “Hoàng huynh, mời dùng tên ngươi cùng Hoàng thúc phụ làm thơ, phải bày tỏ tấm lòng của ngươi với Hoàng thúc phụ đó.”

Cái này thật sự làm khó người ta, Hoàng đế cũng không phải văn nhân suốt ngày thơ thẩn, muốn hắn dùng tên làm thơ, hơn nữa còn trong thời gian ngắn như vậy, quả thực không khác gì việc bảy bước thành thơ.

Jung Yunho cau mày suy tư một lát, dân chúng cũng ngừng thở theo dõi hắn, Kim Jaejoong cũng mặt đầy khẩn trương nhìn hắn, vạn nhất hắn không làm được thì phải làm sao? Hoàng đế không thể mất mặt trước nhiều người như vậy được!

Tuy vậy Jung Yunho không khiến người thất vọng, hắn mở miệng nói: “Vừa văn vừa võ khắp thiên hạ, Mênh mông trời đất chí biển sâu. Lúc sống chỉ biết cầu tri kỷ, trong tâm cô độc một nỗi sầu.”

(Hán Việt: Duẫn văn duẫn vũ thiên hạ thức, Hạo hạo thiên đại thương hải chí. Tại sinh bản yếu cầu tri kỷ, Trung tâm độc lập nhất hà quỳnh.)

Cái này ngay cả Shim Changmin cũng á khẩu không nói gì được, bài thơ này không chỉ bày tỏ ý chí luôn hướng về muôn dân trăm họ khắp thiên hạ, lại khẳng định tâm của hắn với Jaejoong như một, còn có thể yêu cầu gì nữa?

“Hay!” Dân chúng xung quanh vỗ tay nhiệt liệt, điều này khiến cho Jung Yunho buồn bực một hồi —— Ta đâu phải làm xiếc, sao lại bị vây xem thế này… Shim Changmin ngươi nhớ kỹ đấy, lần sau đừng có mà rơi vào tay ra (_)#

Kim Jaejoong nghe vậy, nhịn không được cổ vũ, Yunho, làm tốt lắm!

Jung Yunho hỏi: “Được chưa??? Trẫm đón Hoàng hậu đi nha…”

“Đợi một chút.” Lần này đến lượt Park Yoochun ngăn hắn, cười gian xảo, “Lần này phải xác định tình cảm của Hoàng tẩu với Hoàng thượng nha…”

“Cái gì?” Jung Yunho cùng Kim Jaejoong trăm miệng một lời hỏi.

“Đúng vậy.” Park Yoochun gật gật đầu, cười vô cùng tươi: “Người đâu, bịt mắt Hoàng hậu lại ——“

“Làm gì vậy?” Jung Yunho vẻ mặt cảnh giác.

Shim Changmin bên cạnh vén tay áo lên nói: “Hoàng huynh đừng khẩn trương, chỉ là ba chúng ta vươn tay ra, Hoàng tẩu chọn tay một người, nếu như chọn sai… Hoàng huynh phải bỏ tiền nha, thế nào?”

Lúc này đương nhiên không thể nói không được, nhiều dân chúng vây xem như vậy, Jung Yunho đành phải chấp nhận.

Kim Jaejoong rất hưng phấn, làm động tác cố gắng lên với Jung Yunho: “Yunho, ta nhất định sẽ chọn đúng ngươi!” Nói xong liền để người bịt mắt cậu. Một tỳ nữ dẫn cậu đi sờ tay ba người, Kim Jaejoong sờ một tay, rõ ràng xúc cảm không giống, ghét bỏ nói: “Cả tay dinh dính, nhất định là Changmin vừa mới ăn vụng, thật đáng ghét, đại hôn của hoàng thúc mà ngươi không thể nhịn một chút sao!”

Mọi người nghe xong liền nhịn không được cười vang.

Sau đó cậu sờ được một bàn tay khớp xương rõ ràng, nhưng cảm giác lại không giống, nhất là lúc cậu sờ ngón giữa tay phải lại càng khác biệt: “Ngay cả vết chai cũng không có, nhất định là Park Yoochun mười ngón không dính nước!! Hừ!” Nói xong, cậu hung hăng hất tay Park Yoochun ra, khiến cho Park Yoochun uất ức liếc Shim Changmin một cái.

Cuối cùng cậu vui vẻ cầm tay người thứ ba, nhưng cậu đột nhiên lại mạnh mẽ hất ra: “Ngươi không phải Yunnie!”

Bên tai cậu vang lên giọng Jung Yunho: “Sao lại không phải ta?”

Kim Jaejoong cong khóe môi cười cười, tự tin nói: “Tay Yunho xương khớp rõ ràng, mười ngón thon dài, vì phê tấu chương mà ngón giữa tay phải đã tạo thành hai vết chai rất rõ, ngón áp út tay phải, chỗ khớp xương thứ hai cũng có một vết chai, là vì lúc còn bé leo cây cùng ta bị gai đâm, không nhổ kịp mà tạo thành…” Cậu quăng miếng vải đen bịt mắt, phát hiện người trước mắt quả nhiên không phải Yunho mà là Junsu!

Hai mắt cậu sáng rực nhìn Jung Yunho: “Chi tiết nhỏ như vậy, ta cũng toàn bộ ghi tạc trong lòng…”

Jung Yunho mặc kệ đám người đang vây xem, cảm động vươn tay định cầm tay Kim Jaejoong lại bị Shim Changmin ngăn cản, vì vậy rốt cuộc không thể nhịn được nữa:

“Shim Changmin, ngươi đủ rồi đấy, ngươi còn ngăn cản trẫm nữa trẫm bóp chết ngươi đây có tin ko ——“ Nói xong nhảy tới cấu véo Shim Changmin, phải biết rằng hắn đợi ngày này đã bao nhiêu năm, vậy mà sống chết ngăn không cho hắn đón người!

“Ah —— Cứu mạng với, mưu sát cháu trai ruột rồi…”

“Hoàng thượng, thỉnh tự trọng ——“


=============== HOÀN ==============

Mar 15, 2014

[KBKNDON] Chương 90

Chương 90

Mùa hạ nóng bức, ánh nắng chiếu khiến người từ đáy lòng cảm thấy buồn bực, tuy vậy trong trang viên của Voldemort quả thật rất thoải mái, nhóm gia tinh cần cù làm cho cả trang viên không nhiễm một hạt bụi. Nghỉ hè năm nay Harry không trở lại trang viên Potter vì nghĩa phụ cùng Gellert đều ở trong trang viên Voldemort, mà Severus làm Độc dược đại sư cho Tử Thần Thực Tử lại càng bám trụ lấy trang viên, cho nên Harry từ bỏ lúc mới nghỉ quay về trang viên Potter cùng ba mẹ ở vài ngày, còn lại đều lấy danh nghĩ học tập với Gellert mà đến trang viên Voldemort, chuẩn bị vượt qua kỳ nghỉ thật dài của mình.

Nếu sống ở trang viên Voldemort, Harry tất nhiên không có cách nào tránh né nhóm Tử Thần Thực Tử kiên trung kia, dù có trốn được nhất thời cũng không thể lẩn cả đời mà. Bọn họ thường xuyên đến trang viên Voldemort tìm nghĩa phụ, Harry né một, hai lần, cuối cùng vẫn thỉnh thoảng để bọn họ nhìn thấy. Nhờ sự trung thành của bọn họ, cho dù thấy cũng không hỏi hay vây xem, tuy vậy, bọn họ càng thêm bội phục Lord của mình, lại có thể thu phục được cậu nhóc Kẻ Được Chọn trong lời tiên tri, thật là lợi hại.

Vì thế, trong Tử Thần Thực Tử dần dần lưu truyền một tin tức như này, trong trang viên Voldemort có một thiếu niên, cậu là Dark Prince, con nuôi của Lord, tiểu chủ nhân của bọn họ, phán đoán về thân phận của thiếu niên này càng ngày càng nhiều, đáng tiếc trừ bỏ bộ phận Tử Thần Thực Tử kiên trung ra thì không ai biết cậu là ai, suy đoán về thân phận cậu cũng ngày càng đa dạng. Có người bảo cậu là sinh vật pháp thuật hình người, có người lại nói là con riêng của Lord, có người bảo là Lord dùng nghệ thuật hắc ám chế tạo nên, tóm lại suy đoán kiểu gì cũng có, nhưng lại không ai suy nghĩ đến việc thiếu niên kia là cậu nhóc Kẻ Được Chọn nổi danh, mà lại không biết đây mới là đáp án chính xác nhất.

Lời đồn đãi càng ngày càng thái quá, thậm chí truyền rằng thiếu niên này là con của Voldemort cùng Dumbledore, hơn nữa lại còn bàn luận rốt cuộc ai mới là người sinh, điều này khiến cho Voldemort gần như không thể chịu đựng được, thiếu chút nữa liền trực tiếp Avada phù thủy tung lời đồn này. Vì thế liền tổ chức party đầu tiên kể từ khi Chúa tể Hắc Ám tái xuất, gọi là party nhưng đây chỉ là một cuộc họp của những Tử Thần Thực Tử tương đối trọng yếu mà thôi, Voldemort sẽ không tùy tiện để lộ thân phận của Harry, cậu vẫn còn phải đi học ở Hogwarts, vậy quá nguy hiểm, nhưng giữa những Tử Thần Thực Tử đã thề trung thành đến chết, công bố tin tức này cũng không có vấn đề gì. Voldemort cũng không muốn tiếp tục nghe lời đồn gì có liên quan đến mình và Dumbledore, kia thật sự rất đáng sợ, rất đòi hỏi tính nhẫn nại của hắn.

Buổi tối, trang viên Voldemort đèn đuốc sáng trưng, trên cây trong vườn cũng lóe sáng những quả cầu pháp thuật, hoàn toàn không có sự âm u thường có ở buổi tối. Từng chiếc xe ngựa đến, đại sảnh trong trang viên dần dần náo nhiệt lên, nhóm Tử Thần Thực Tử quen biết lẫn nhau đi chào hỏi.

Tuy vậy, party ngày hôm nay rõ ràng thiếu những mỹ nhân trang phục hoa lệ đua nhau khoe châu báu, ngọc ngà, quần áo, nói đúng ra, party này gần như không thấy bóng dáng phụ nữ. Mặt khác, chủ nhân party cũng không đi ra đón khách. Dù thế nhưng nghĩ thử xem, ai đủ gan cùng mặt mũi để Voldemort đích thân ra đón dây? Nói thế nào thì Voldemort cũng sẽ không quá thất lễ, ông đã sớm sắp xếp Lucius Malfoy cùng Severus Snape ra đón khác. Nhưng hai vị này, một người lúc nào cũng cong khóe miệng giả bộ cười cao ngạo, một người thì đen cả mặt, ngay cả chút ý cười cũng không có, thấy thế nào cũng chẳng có bộ dáng đang đón khách. Cũng may người tham gia party lần này đều là Tử Thần Thực Tử, có chút hiểu biết về hai người này, huống chi, bọn họ đến không để ngắm sắc mặt hai người, tất nhiên sẽ không ai có lời dị nghị gì.

Mỗi một party, người quan trọng nhất luôn xuất hiện sau cùng, lần này cũng không ngoại lệ. Chờ đến khi trong đại sảnh, mọi người đã đến đông đủ, Voldemort mới cùng Gellert Grindelwald mang theo Harry bình tĩnh ra mặt. Đoàn người Voldemort vừa đến, hội trường thoáng chốc liền yên tĩnh lại, mọi người chỉnh tề đứng hai bên thảm đỏ, đồng thời hành lễ với Voldemort đang đi trên thảm, mãi đến khi Voldemort dừng lại ở vị trí chủ tịch phía trên, mọi người mới đứng thẳng lưng.

Thừa lúc Voldemort còn chưa mở miệng, mọi người đánh giá hai người đứng bên cạnh Voldemort, một người đàn ông tóc vàng mắt lam tuấn tú, mà người kia là Dark Prince trong truyền thuyết, tuy vậy rất nhiều người phát hiện thiếu niên này rất quen mắt, tựa hồ đã gặp ở chỗ nào.

“Các vị, hoan nghênh mọi người tới tham gia yến hội, đầu tiên ta xin giới thiệu, đây là bạn của ta Gellert Grindelwald, các ngươi đối xử với hắn phải tôn kính như với ta, ta tin tưởng mọi người đều biết đây là ai.” Voldemort nói xong, ngừng một chút nhìn người phía dưới, mọi người có vẻ rất giật mình, đều không ngờ rằng thiếu niên trẻ như vậy lại có thể là Chúa tể Hắc Ám đời đầu. “Người này, ta nghĩ các ngươi cũng đoán được, chính là Dark Prince được đồn đại gần đây, con nuôi của ta, Harry Potter.”

Những lời này nhất thời như nước rơi vào chảo dầu, mọi người ở phía dưới liền sôi sùng sục, trừ bỏ số ít người đã biết trước đó còn có thể giữ biểu tình bình tĩnh, nhưng người khác vẻ mặt vô cùng đa dạng, giật mình, kinh ngạc, không thể tin được, bội phục, đủ loại cảm xúc khác nhau. Cũng may còn có Voldemort đứng trước mặt, nếu không đảm bảo sẽ có người xông lên nhìn vết sẹo tia chớp kia của Harry.

“Được rồi, nếu mọi người đã biết, như vậy ta không muốn tiếp tục nghe mấy lời đồn đãi linh tinh kia, mặt khác, ta cũng không hi vọng sự tồn tại của Harry sẽ bị truyền ra bên ngoài, đến tai người kia, ta nghĩ tất cả mọi người đều hiểu ý của ta.” Voldemort đợi biểu tình trên mặt mọi người bình tĩnh lại mới mở miệng lần nữa, “Hiện tại, mọi người cứ vui vẻ hưởng thụ yến hội đêm nay đi.”

Voldemort nói xong, đại sảnh lại náo nhiệt, tuy vậy mọi người dù ít dù nhiều đều liếc trộm hai người bên cạnh Voldemort, Merlin à, mình quả nhiên là không theo nhầm người, mấy người xem xem, Chúa tể Hắc Ám đời đầu là bạn, kẻ thù Kẻ Được Chọn là con nuôi, Lord quả thật rất giỏi.

Party diễn ra được một lúc, Voldemort cũng không ở lại trong đại sảnh quá lâu, ông cũng biết, sự có mặt của mình sẽ khiến mọi người có chút câu nệ, bởi vậy, khoảng nửa tiếng, ông đã rời party, đi cùng ông ngoài Gellert cùng Harry ra còn có Lucius, Severus và vài Tử Thần Thực Tử quan trọng, bọn họ sẽ mở một cuộc họp nho nhỏ ở phòng khác.

Quả nhiên từ yến hội hôm đó, lời đồn đãi về Harry bắt đầu chìm xuống, trừ bỏ việc lời nói của Voldemort rất có tác dụng ra thì còn có việc thu hút sự chú ý của mọi người hơn là trận chung kết Quidditch World Cup năm nay diễn ra ở Anh. Đây là việc có liên quan mật thiết đến thể diện của phù thủy Anh trước thế giới, huống chi hiện tại Lucius đang thay mặt Bộ trưởng Bộ Pháp thuật, cần phải chuẩn bị thật chu đáo.

Mà Harry sau khi được giới thiệu liền không trốn tránh như trước, thường đi theo Gellert học tập hoặc là ở bên cạnh Severus, mỗi ngày trôi qua thật vui vẻ, ngay cả trận đấu Quidditch cậu cũng không để trong lòng, ai bảo Severus nổi danh là ghét Quidditch, cậu tất nhiên cũng hạn chế tiếp xúc. Mãi đến khi Lucius mang theo vé trận World Cup Quidditch đến trang viên, Harry mới nhớ tới trận đấu này.

Dựa theo suy nghĩ của Severus thì có nhiều thời gian rảnh rỗi đi xem một đám người cưỡi chổi đuổi theo mấy quả cầu vô dụng còn không bằng làm thêm Độc dược hữu dụng, tất nhiên sẽ không định đi xem trận Quidditch kia, tuy vậy Voldemort không đồng ý, hoàn cảnh náo nhiệt như vậy, Harry không tới chứng kiến thì còn cơ hội nào nữa?

Tuy vậy, ai dẫn Harry đi, điều này cũng khiến cho Voldemort có chút bối rối, mình chắc chắn là không được, nếu không chẳng phải công khai nói cho mọi người, mình và Harry quan hệ không hề đơn giản sao, Lucius cũng không được lại càng không cần phải nói đến Gellert, như vậy trong trang viên Voldemort này, người có thể quang minh chính đại dẫn Harry đi xem Quidditch cũng chỉ có Severus, cho nên World Cup Quidditch này, hắn không muốn cũng phải đi xem.

Từ lúc biết tin này, sắc mặt Severus không dễ nhìn chút nào, nhưng ngay trong lúc hắn không vui, một con cú mèo mang theo phong thư bay vào trang viên Voldemort. Cha đỡ đầu cẩu cẩu của Harry gửi thư bảo muốn cùng Harry đi xem Quidditch, nhất thời, Severus liền vui vẻ hẳn, mình có thể không đi. Ngược lại, sắc mặt Harry có thể nói là khó coi vô cùng, vốn đang yên lành hai người cùng nhau xem trận đấu, hiện tại lại đổi thành đi một mình, sao mà vui được.

“Sev, thầy thật sự yên tâm để em cùng Sirius, Lupin đi xem trận đấu sao?” Harry bĩu môi, nhìn Severus đã hoàn toàn hết đen mặt.

Severus liếc một cái, vui vẻ nói: “Sao vậy, không muốn bồi dưỡng tình cảm với cha đỡ đầu Đại Cẩu của ngươi sao? Các ngươi đều thích xem mấy trận đấu kích thích như vậy mà.”

“Nhưng mà em muốn đi cùng thầy mà.” Harry than thở, khó được khi có cơ hội, “Hẹn hò của chúng ta cứ thế mà mất rồi.”

Severus trong lòng có chút buồn cười, nhìn Harry đang hờn dỗi nói: “Thật sự muốn cùng đi?”

Harry lập tức gật đầu như gà mổ thóc.

“Vậy được, ta dẫn ngươi đi, nhưng mà nói trước, đừng nghĩ tới việc ta sẽ dẫn ngươi đi gặp vị cha nuôi không có đầu óc kia, biết không?”


“Không vấn đề gì.” Harry đồng ý, vui vẻ chạy về phía Severus hôn một cái, sau đó lại vội vàng chạy trở về phòng thu dọn đồ cần dùng lúc xem trận đấu, thỉnh thoảng còn cười ngây ngô mấy tiếng, ha ha, đi hẹn hò với Severus đó, bởi vậy, có thể thấy được, dù bạn có thông minh hay không thì khi rơi vào tình yêu, IQ đều thành số âm, dù là Harry hay Severus đều vậy cả.

Mar 14, 2014

[NL] Chapter 56

Chapter 56

Đơn giản, ít đồ cao cấp là cách trang trí nhất quán từ trước tới nay của cao ốc Kim thị.

Tuy rằng Kim Ri Nam không khiến người thích được nhưng không thể phủ nhận, thưởng thức ở một số mặt của ông quả thật có tiêu chuẩn riêng.

Dưới sự dẫn dắt của nhân viên Kim thị, Yunho cùng Carr thuận lợi tới phòng họp, đi vào liền thấy những vị cổ đông khác cùng Kim Ri Nam đã ngồi vào chỗ của mình, chỉ còn lại vị trí của Yunho cùng một chiếc ghế đặt biệt lưu lại là chưa có ai ngồi.

“Tôi đến muộn sao?” Yunho hiển nhiên cũng không xa lạ gì với khung cảnh này, tự nhiên hiểu rõ lên dùng cách mở lời gì để bộc lộ khí thế của mình.

“Không, vừa đúng giờ, mời ngồi.” Một vị cổ đông dường như biết địa vị của Yunho, tuy không quá rõ ràng nhưng giọng điệu có phần kính sợ.

Gật đầu theo lễ phép với ông ta, Yunho ngồi xuống vị trí thuộc về hắn, Carr thì đứng phía sau, ánh mắt cả hai người đồng thời dừng trên người Kim Ri Nam ngồi vị trí chủ tịch.

“Kim chủ tịch, hôm nay ông mở cuộc họp này là có chuyện quan trọng cần bàn bạc với chúng tôi sao?” Giọng điệu không chút vội vàng, Yunho quyết định khai chiến trước.

Nhìn sắc mặt nghi hoặc của Yunho, Kim Ri Nam mặc dù trong lòng nổi giận vô cùng nhưng khổ nỗi không có chứng cớ, đành phải cố bình tĩnh, dùng giọng điệu thương mại trước sau như một nói với những người còn đang mơ hồ ở đây.

“Tôi tin hẳn đã không ít người nghe về việc này, gần đây có một người thu mua không ít cổ phần công ty Kim thị, tôi không muốn hoài nghi bất kì vị cổ đông nào đang ngồi ở đây, kể cả, thành viên mới.” Ánh mắt dừng lại trên người Yunho, Kim Ri Nam cười híp mắt. “Cho nên tôi muốn mượn cuộc họp này xem có thể khiến cho nhân vật thần bí kia hiện thân không…”

“Vị trí kia là để lại cho người đó sao?” Chỉ vào ghế trống duy nhất, Yunho biết rõ còn cố hỏi.

“Đúng vậy, cậu Jung, cậu biết nhân vật thần bí kia là ai sao?” Hai tay đặt trên bàn, trong mắt Kim Ri Nam ánh lên khí tức đe dọa chỉ có sau quá nhiều năm lăn lộn trên thương trường.

“Không phải ông còn rõ hơn tôi sao, Kim chủ tịch?” Không trả lời Kim Ri Nam, Yunho chỉ cười, đối mắt với ông.

Đối chọi gay gắt công khai, những vị cổ đông khác cũng cảm nhận được bầu không khí không ổn, nhìn nhau một hồi, ai cũng không muốn xen vào phiền toái này, điều bọn họ quan tâm chỉ là vốn đầu tư của mình có bị ảnh hưởng không.

Đây là bản tính của thương nhân, cũng là bản năng của con người.

“Nếu như cậu Jung muốn giả ngu, vậy hội nghị hôm nay chỉ sợ sẽ kéo dài…”

Rầm!

Trước khi Kim Ri Nam nói hết lời, một tiếng đạp cửa vang lên, mọi người không hẹn và gặp cùng nhìn về phía cửa ra vào, chỉ có Yunho ngồi tại chỗ cúi đầu cười…

“Thằng oắt con, mày tới đây làm gì? Tao có đưa thư mời cho mày đâu?” Vừa nhìn thấy Jaejoong, sắc mặt Kim Ri Nam liền tối sầm đi, ngay cả một chút thiện ý tối thiểu cũng không có.

“Tôi biết ông không đưa cho tôi, nhưng đây không phải là họp cổ đông Kim thị sao, hẳn mọi người có cổ phần trong công ty đều có thể tới đúng không?” Mặc kệ sự xua đuổi của Kim Ri Nam, Jaejoong trực tiếp đi tới vị trí ghế trống.

Vì mục đích, vì tư tâm, Kim Ri Nam đặc biệt xếp vị trí ghế trống này bên tay trái mình, khiến cho Jaejoong lúc ngồi xuống liền đối mặt với Kim Ri Nam.

“Đừng tưởng rằng Jung Yunho thay mày cầm chút cổ phần là mày có thể tới đây giương oai, Kim Jaejoong, mày đã không còn là con trai tao, lát nữa ta bảo người đuổi mày ra ngoài, mày đừng có trách tao vô tình.” Giảm thấp giọng xuống, đe dọa của Kim Ri Nam không hề khiến Jaejoong dao động.

Khinh thường cười ra tiếng, Jaejoong liếc xéo ánh mắt không hề nể tình cha con của Kim Ri Nam, móc phong thư bị cậu vò có chút biến dạng, đặt trên bàn, những cổ đông khác lập tức tò mò rút văn kiện bên trong ra, vừa đọc được nội dung, từng vị cổ đông đều dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn về phía Kim Ri Nam.

Thấy bầu không khí trong phòng ngày càng kỳ lạ, Kim Ri Nam hồ nghi đoạt lấy phong thư từ tay vị cổ đông, lấy tư liệu bên trong, đọc được một lát liền phẫn nộ ném nó xuống trước mặt Yunho, chỉ vào mặt Yunho mà mắng:

“Tên trộm khốn nạn! Mày lấy cổ phần trên tay tao còn chưa đủ giờ lại còn bí mật dùng những thủ đoạn này, Jung Yunho, mày đến cùng là muốn làm gì?” Cơn giận dữ không kiềm chế được liền biến thành gào thét, sự trấn tĩnh của Kim Ri Nam giờ không còn chút tác dụng.

Tuy tên chủ cổ phần là Kim Jaejoong nhưng Kim Ri Nam hiểu rõ, Jaejoong căn bản không có tiền để làm mấy việc đi mua cổ phần công ty không cần thiết với mình, chỉ có thằng nhãi kia có đủ khả năng!

“Tôi nói là muốn ông nhượng cổ phần cho Jaejoong, sau đó tôi sẽ đầu tư vốn giúp Kim thị, nhưng điều đó không có nghĩa tôi không thể thu mua thêm cổ phần.” Yunho một bộ không thèm đếm xỉa Kim Ri Nam. “Ông không nên kích động với tôi như vậy, bây giờ người nắm quyền cũng không phải là tôi.”

Lời nói của Yunho khiến cho Kim Ri Nam chuyển mục tiêu, trừng mắt nhìn Jaejoong vẫn đang lạnh lùng nhìn ông, tóm lấy cổ áo cậu, ngay cả việc người khác đang trợn mắt nhìn cũng không để ý.

“Thằng nhãi này, tao nuôi mày nhiều năm như vậy, sao mày lại giúp người khác đối phó Kim thị?”

“Tôi không đối phó với Kim thị, tôi chỉ là có được cổ phần của Kim thị, nói đúng ra, thứ mà tôi muốn đối phó, là ông đấy, ba à.” Không chút e ngại nhìn lại Kim Ri Nam, Jaejoong bình tĩnh liếc nhìn những cổ đông khác. “Nếu tôi nhớ không lầm, ở đây hẳn người có nhiều cổ phần nhất mới được phép nói đúng không?”

“Nhãi ranh, mày muốn làm gì?” Nắm chặt tay, mặt Kim Ri Nam đen sì. “Mày đừng tưởng rằng dựa vào Jung Yunho là có thể cướp đi mọi thứ, ở chỗ này, tao là người quyết định!”

“Thật vậy sao?” Nhướn mày, nở nụ cười, nắm đấm của Jaejoong vung tới mặt Kim Ri Nam.

Đây là lần đầu tiên, Jaejoong bất kính với Kim Ri Nam, thậm chí còn ra tay đánh ông ta!

Bị nắm đấm của Jaejoong làm cho hoa mắt, Kim Ri Nam liên tục lùi bước, thật vất vả vịn được cạnh bàn mới ngừng lại, lúc này mới nhận ra Jaejoong đã gạt ông khỏi vị trí chủ tịch.

“Mày!” Kim Ri Nam xoa mặt, tức giận đến đỏ bừng.

“Tôi không đoạt chức chủ tịch của ông, bởi vì ông đã từng nuôi dưỡng tôi, cho nên vị trí này để lại cho ông, nhưng mà từ giờ trở đi, tốt nhất ông nên nhớ kỹ, người có quyền lên tiếng ở đây không phải là Kim Ri Nam!” Nở nụ cười, Jaejoong nhìn sang các vị cổ đông khác. “Các vị có ý kiến gì không?”

Nói đúng ra, đây là kết quả của việc bố con tranh chấp, không ai có hứng thú nhúng tay vào chuyện nhà người khác, đừng nói tới việc vẫn còn Jung Yunho ở bên cạnh.

Các vị cổ đông nhao nhao đứng dậy rời ghế, không ai có ý kiến gì, mà ngay cả thư ký ngồi bên cạnh phụ trách ghi chép cũng bị căn dặn bỏ toàn bộ nội dung vừa rồi ── Chuyện xảy ra hôm nay, không nên để người ngoài biết.

Mắt thấy không ai chịu giúp mình, cổ phần nắm trong tay lại ít hơn Jaejoong, Kim Ri Nam có chút luống cuống, nhưng ông từ trước đến nay cao cao tại thượng làm sao hiểu được yếu thế, chỉ có thể đứng tại chỗ, ngây ngốc nhìn Jaejoong không hề bị ông điều khiển đang đi trước mặt.

Chẳng mấy chốc, bóng dáng nho nhỏ theo sau lưng mẹ nó đã trở thành một người đàn ông thực thụ rồi sao?

Hết thảy, tựa hồ đã thay đổi…

Nhắm mắt lại như một con gà chọi chiến bại, Kim Ri Nam sa sút tinh thần định ra khỏi phòng họp thì đột nhiên nghe thấy giọng Yunho:

“Không nghĩ tới sao, đứa trẻ bị ông xem thường cũng có thể khỏe mạnh phát triển, đây là điều ông không thừa nhận nhưng hôm nay, ông không thể không đối mặt.”

Cắn răng, Kim Ri Nam đã không còn sức để phản bác lại bất luận trào phúng gì của Yunho, ông hiện tại chỉ muốn về phòng làm việc của mình, rời khỏi sự việc nơi này…

Nơi đã diễn ra một việc ngắn ngủn mà khủng khiếp…

Yunho thu hồi ánh mắt đang nhìn chăm chú bóng lưng Kim Ri Nam, vừa quay đầu đã thấy ánh mắt sắc bén của Jaejoong.

“Anh vừa rồi nói về ai?” Đến gần Yunho, hai tay bắt lấy hai bên thành ghế của Yunho, trong mắt Jaejoong có hiểu rõ. “Những lời kia là nói cho ông già đó nghe, hay là muốn nói với tôi?”

Jaejoong không phải người ngu, sẽ không tin Changmin đưa thẻ cho cậu là trùng hợp, lại càng không thể không phát hiện, lúc cậu cùng Kim Ri Nam giằng co, Yunho lại có chút chờ mong.

“Cậu nói thử xem?”


Cười mập mờ, Yunho ôm lấy eo Jaejoong, trực tiếp kéo cậu vào trong lòng ngực, sau đó, hôn thật sâu…

Mar 13, 2014

[HTTTT] Chương 9

Chương 9

Trên long liễn

“Đáng ghét, sao lại sờ người ta…”

“Đáng ghét, người ta không muốn đâu…”

“Hoàng thượng ~~~~ Thỉnh tự trọng…”

“Jaejoong, nếu ngươi không chịu nói chuyện bình thường, ta không nghĩ mình có thể nhịn đến khi về hoàng cung đâu… (_)#”

“Hì hì hì…”

Kim Jaejoong nằm trong lòng Jung Yunho, hai tay ôm cổ hắn, mắt to lóe sáng nhìn hắn: “Ngươi biết không, ta vừa mới thắng lại chồng ngân phiếu mà ngươi cho Changmin buổi sáng đấy ~!”

“Thật sao?” Jung Yunho mắt chứa ý cười nhìn cậu.

“Thật.” Kim Jaejoong dùng sức gật đầu, sau đó giơ chồng ngân phiếu ra trước mặt Jung Yunho, “Ngươi xem, vật quy nguyên chủ châu về Hợp Phố, ha ha!”

“Ngươi thật là…” Jung Yunho vuốt mũi Kim Jaejoong, sau đó ôm cậu vào trong ngực, “Jung Yunho thật sự là phúc mấy đời mới có được ngươi…”

Vừa nói như vậy, Kim Jaejoong đột nhiên nhớ tới lời ông chủ liền nghi ngờ hỏi: “Chuyện lúc ta còn bé có thật không?”

Jung Yunho gật gật đầu: “Có thật, tuy lúc đó ta còn nhỏ nhưng đã từng nghe phụ hoàng kể, Hoàng tổ mẫu lúc đó có một giấc mộng, mộng thấy một con rồng bay tới một vầng trăng vừa lớn lại vừa sáng, nàng còn tưởng Hoàng tổ phụ sắp băng hà cho nên sợ hãi vô cùng, không nghĩ tới ngày hôm sau, thái y chuẩn đoán bảo người có tin vui, lúc đó mới biết là ngươi sắp tới, còn tưởng ngươi là con rồng kia, hoàng tổ mẫu là Minh nguyệt, nhưng về sau mới biết không phải như vậy. Lúc ngươi chào đời, tay phải cứ nắm thật chặt, vô luận tìm cách mở thế nào cũng không được, bọn họ cũng không dám tổn thương ngươi, cho nên không thể nào giải quyết được, mười một ngày sau đó ta sinh ra, hoàng tổ mẫu ôm ngươi tới nhìn ta, không nghĩ tới ngươi vừa thấy ta liền buông lỏng tay phải, nhét khối ngọc kia vày tay của ta, lúc này mọi người liền bảo ta mới là con rồng kia còn ngươi là Minh nguyệt. Về sau chuyện này truyền đến dân gian, dân chúng liền coi ngươi như Nguyệt thần, dựng đền cho ngươi, nghe nói hương khói rất nhiều đó!”

“… …” Jaejoong bĩu môi, “Ta không ăn hương khói mà!”

“Cũng đúng…” Jung Yunho cười ôm Kim Jaejoong vào trong ngực, dùng tay vuốt ve khuôn mặt mềm mại của cậu, “Không biết kiếp trước ta tu được phúc gì mà lọt vào mắt xanh của ngươi, nhận được khối ngọc kia.”

Kim Jaejoong đảo mắt: “Cũng có khả năng là ngươi mạnh mẽ giật ngọc từ tay ta…”

“…” Jung Yunho nhìn cậu: “Ngươi mới một ngày không gặp mà gan lớn hơn hẳn nhỉ?”

Kim Jaejoong bĩu môi tiếp, vươn tay xoa xoa mi tâm Jung Yunho: “Nếu ta không đồng ý lời mời của đại tỷ, ngươi sẽ không có ý định lấy ta đúng không?”

Jung Yunho sững sờ, bỗng nhiên bừng tỉnh, bắt lấy tay Kim Jaejoong nói: “Hóa ra ngươi muốn kích thích ta nên mới đến Shim phủ… Thảo nào phụ hoàng nói ngươi phải giả bộ, ngươi quả thực quá thông minh…”

Kim Jaejoong vươn tay cầm tay Jung Yunho vòng quanh hông mình, sau đó cậu mới ôm cổ Jung Yunho: “Đúng vậy, ta rất thông minh, nếu như ta muốn đoạt ngôi vị hoàng đế của ngươi thì năm bảy tuổi, ta đã không cự tuyệt phụ hoàng rồi… Nhưng ta hết lần này tới lần khác lại thích tên ngốc nhà ngươi, ngu ngơ đi theo đằng sau ta, cả ngày chăm sóc ta… Sau khi bị hạ Thất tuyệt tán, ta càng thêm chắc chắn, ta quyết định cả đời giả bộ ngốc ngếch, chỉ cần ngươi cả đời đều yêu chiều Kim Jaejoong ta… Ngươi hiểu không?”

Jung Yunho gật gật đầu, ôm thắt lưng cậu thật chặt: “Ta nợ ngươi, nợ một cách cam tâm tình nguyện… Jaejoong, kỳ thật việc Thất tuyệt tán kia, ta biết là ai làm, ta tận mắt thấy nàng bỏ thuốc vào trong bánh ngọt… Ta bảy tuổi lúc đó đã thề rằng, để đền bù lỗi lầm của nàng, ta quyết không phụ ngươi.”

“Yunho…”

“Jaejoong…”

Trong lúc động tình, Kim Jaejoong đột nhiên nhảy dựng lên, vẻ mặt thần bí nhìn Jung Yunho: “Ta vừa mới mua đồ ở kinh thành cho ngươi nha!”

“Hả?” Jung Yunho ngạc nhiên nói, “Là cái gì?”

“Ngươi xem!” Kim Jaejoong như hiến vậy quý đặt một chiếc khóa đồng tâm trước mặt Jung Yunho, “Ta xin ông lão trước miếu Nguyệt lão đó, cả thế gian này chỉ có một chiếc…”

Jung Yunho cầm lấy cẩn thận nhìn mới phát hiện trên khóa khắc tên hai người.

Kim Jaejoong đắc ý rung đùi nói: “Ông lão kia chỉ cầu duyên phận không cầu tiền nha, gặp được đôi tình nhân hoặc vợ chồng hữu duyên mới chịu làm! Nhưng mà ông ấy vừa nhìn thấy ta liền tự tay làm luôn, về sau còn khắc tên lên trên đó, thế nào, giỏi không?”

Jung Yunho cúi đầu nhìn Kim Jaejoong, cười chiều chuộng: “Đồ ngốc, ngươi nhìn giày của ngươi xem, đôi giày này chỉ có Vương gia đi, mà Vương gia sống ở kinh thành lại có mỹ mạo tuyệt thế, trừ ngươi ra còn ai nữa không? Ông lão kia đã sống một đời rồi, chẳng lẽ còn không nhìn ra ngươi là Kim Jaejoong?”

Kim Jaejoong nhìn nhìn giày không đổi, cười ngốc một tiếng: “Ha ha, cũng đúng nha.”

Jung Yunho xoa xoa đầu cậu, bỗng nhiên tinh mắt thấy trong túi của cậu còn cái gì đó, vì vậy thò tay định lấy, không nghĩ tới Kim Jaejoong ngăn hắn lại:

“Không được xem!”

Jung Yunho nhíu mày: “Vì sao?”

Kim Jaejoong như cầm bảo vật giấu đồ ra sau lưng: “Không được xem là không được xem, bí mật!” Nói xong còn lè lưỡi với hắn.

Jung Yunho định nói gì đó lại nghe thấy tiếng Vệ Tẫn Trung:

“Hoàng thượng, đã đến Phong Tự điện.”

Kim Jaejoong vừa nghe thấy liền vội vàng chuyện đi, Jung Yunho đành bỏ qua.

Buổi tối dùng vãn thiện xong, Jung Yunho còn chưa phê hết tấu chương, Kim Jaejoong đã một mình đến Phong Tự Cung tắm rửa.

Bình thường, nếu không phải Jung Yunho giúp cậu tắm thì đều là thị tỳ thả hoa cùng sữa vào, sau đó lui ra ngoài, một nén nhang sau cậu sẽ ra, nhưng lần này cậu tắm rất lâu rồi mà vẫn không thấy bóng dáng. Jung Yunho phê xong tấu chương mới sực nhớ ra Kim Jaejoong còn ở trong ôn tuyền!

Hắn vội vàng chạy qua, đang định đi vào, hai thị tỳ bên ngoài đã ngăn cản hắn: “Hoàng, Hoàng thượng… Nhuận Vương gia nói không có sự phân phó của người… Ngài không được đi vào…”

“Cái gì? Trẫm không được đi vào? Hắn đang chơi trò gì vậy?” Jung Yunho nhíu mày.

“Nô, nô tỳ không biết…” Hai thị tỳ run rẩy, sợ không cẩn thận chọc giận long nhan.

“Thôi được rồi, không còn chuyện của các ngươi nữa, lui xuống đi.” Jung Yunho phất phất tay cho lui.

“Dạ.” Hai thị tỳ mừng rỡ, đi mà như trốn, thân thể Kim Jaejoong là không được phép nhìn, chẳng may mà thấy được, ai biết hậu quả sẽ ra sao!

Jung Yunho thăm dò gọi một tiếng: “Jaejoong? Làm gì vậy?”

Bên trong truyền đến thanh âm như có như không của Jaejoong: “Đừng vào vội, người ta còn chưa mặc quần áo…”

Vừa nghe thấy giọng này, xương cốt Jung Yunho như nhũn ra, ngoan ngoãn đứng nguyên tại chỗ chờ Kim Jaejoong đi ra.

“Cái này thật khó mặc…” Giọng nũng nịu của Kim Jaejoong tiếp tục vang lên, “Được rồi! Yunnie, ta ra đây.”

“Mau ra đi!” Jung Yunho thầm nghĩ, chỗ nào của ngươi ta cũng đều xem rồi mà, còn phải mặc gì nữa?!

“Yunnie…” Kim Jaejoong đột nhiên bước ra, điều khiến người khác phải chảy máu mũi chính là cậu không hề mặc kín như Jung Yunho tưởng tượng, ngược lại, cậu mặc một chiếc áo lụa đỏ gần như trong suốt, dùng một chiếc đai lụa đỏ chót để buộc, bên trong như ẩn như hiện, làn da trắng nõn khiến người ta mơ màng! Cậu quyến rũ nhìn Jung Yunho: “Yunnie, ông chủ kia nói đây là đồ để gia tăng tình thú, ta mặc đẹp không?”

Jung Yunho ngơ ngác gật đầu: “Đẹp lắm…”

“Ngươi làm gì vậy, đồ ngốc…” Giọng mềm mại nửa giận dữ nửa dịu dàng quả thật rất phù hợp, Kim Jaejoong đi tới, tiện tay quấn mái tóc ướt sũng của mình lên, bắp đùi thon dài trắng nõn vì động tác của cậu mà lộ ra, hấp dẫn mắt người. Sau đó, cậu bĩu bờ môi phấn hồng, vươn tay cởi nút thắt trên long bào của Yunho: “Đi tắm đi, Jaejoong hầu hạ ngươi tắm rửa…”

Jung Yunho lúc này làm gì còn tâm tư tắm rửa, mắt nhìn chằm chằm vào thân thể Kim Jaejoong, giọng cũng trở nên khàn khàn: “Jaejoong à…”

“Làm sao vậy?” Kim Jaejoong lúc này vẫn còn giả bộ vô tội, mở to hai mắt nhìn Jung Yunho.

Hai tay Jung Yunho ôm lấy eo cậu, ánh mắt nóng bỏng nhìn khắp người cậu: “Jaejoong, nếu như hôm nay ta muốn ngươi, ngươi có hận ta không?”

Kim Jaejoong giờ mới biết người này không “ăn” cậu luôn là vì băn khoăn vấn đề này, uổng công cậu đi quyến rũ hắn, bĩu môi nói: “Yunho ~~ Người ta đã sớm là người của ngươi rồi nha…”

Mar 12, 2014

[KBKNDON] Chương 89

Chương 89

Chúa tể Hắc Ám quay trở lại, lúc ban đầu, điều này khiến nhóm phù thủy thường dân vô cùng bàng hoàng, nhưng ngày chậm rãi trôi qua, mọi người phát hiện Tử Thần Thực Tử tựa hồ cũng không có gì đáng sợ, cũng chẳng làm hành động khủng bố gì, vì thế mọi người liền chậm rãi bình tĩnh lại, mà từ lúc Tử Thần Thực Tử bắt đầu thu nhận phù thủy hỗn huyết, thậm chí cả phù thủy Muggle tài giỏi, các phù thủy lại càng yên tâm, nếu Tử Thần Thực Tử có thể thu nhận phù thủy Muggle thì chắc chắn sẽ không tiếp tục đưa ra lý luận phù thủy phải là máu trong. Tuy vậy, nhóm phù thủy gia nhập Tử Thần Thực Tử hiện tại, dù là máu trong hay Muggle, không ai được nhận dấu hiệu, điều này khiến cho nhóm phù thủy đi theo Voldemort từ ban đầu vô cùng đắc ý, vì bọn họ là người Lord tin tưởng nhất, là cấp dưới trung thành nhất của Lord, chỉ có bọn họ mới được nhận dấu hiệu của Lord.

Sau khi Nhật báo Tiên Tri công bố đãi ngộ dành cho Tử Thần Thực Tử, phù thủy Muggle sống rất khó khăn trong giới phù thủy liền xôn xao, dựa theo đãi ngộ kia, chỉ cần có một người làm Tử Thần Thực Tử là đủ nuôi sống một nhà, mà còn sống không tệ. Khi so sánh Tử Thần Thực Tử, Hội Phượng hoàng và Bộ Pháp thuật thì Tử Thần Thực Tử là cao nhất, tuy rằng Hội Phượng hoàng là nơi mà phù thủy Muggle có thể xin vào rất dễ dàng, nhưng đãi ngộ quả thật rất thấp, vào hay không cũng chẳng thay đổi được gì. Mà Bộ Pháp thuật ít tuyển phù thủy Muggle, xin việc làm rất khó khăn, đãi ngộ thì cũng tốt thật nhưng đáng tiếc chẳng bõ. Hiện tại, Tử Thần Thực Tử bắt đầu nhận người, đối với bọn họ mà nói quả thật là một cơ hội công tác tốt, tuy rằng yêu cầu ban đầu rất cao, nhưng tương đối mà nói, so với đãi ngộ siêu tệ của Hội Phượng hoàng tốt hơn nhiều, điều này khiến cho một số phù thủy Muggle ở trong Hội Phượng hoàng cũng bắt đầu dao động.

Lúc thế giới bên ngoài đang vì Chúa tể Hắc Ám quay trở lại mà sôi sùng sục, trong Hogwarts lại bình tĩnh vô cùng, tuy nói bình tĩnh là không sai nhưng sự căm thù của Gryffindor với Slytherin ngày càng nghiêm trọng. Dù đã bị hai chủ nhiệm nhà cấm, xung đột của hai bên vẫn diễn ra liên tục. Mà Ravenclaw cùng Hufflepuff vốn ban đầu khá thân thiết với Slytherin nay cũng bắt đầu thờ ơ nhìn, đương nhiên vẫn còn một số người tiếp tục hòa thuận với Slytherin. Còn bên trong Slytherin, tuy rằng người hưng phấn khá nhiều nhưng có một số người bắt đầu cố gắng làm mờ sự tồn tại của mình, mà trong đó tiêu biểu nhất là Harry Potter.

Harry là Slytherin, đây là điều mà tất cả mọi người trong Hogwarts đều biết, nhưng cậu là Kẻ Được Chọn, người duy nhất có thể đánh bại Chúa tể Hắc Ám trong lời tiên tri, điều này khiến cho cậu sinh hoạt giữa một đám Slytherin hết sức khó khăn. Bây giờ người vẫn ở bên cậu chỉ còn nhóm sáu người thêm Crabbe và Goyle, còn những người khác, tốt tính thì gặp mặt còn chào hỏi, không tốt thì cứ thấy cậu là tránh xa xa.

Về sau, Harry thương lượng cùng bọn Draco xong liền trực tiếp vào văn phòng Severus ở, ít nhất chỗ này tuyệt đối an toàn, hơn nữa theo lời Harry nói, cậu đương nhiên rất muốn sống cùng Severus, hiện tại có một cớ hoàn hảo như vậy, không lợi dụng thì cậu không phải Harry Potter. Dù sao, Severus cũng không có cách nào cự tuyệt Harry, chỉ cần cậu giả bộ đáng thương, bám dính lấy Sev làm nũng, dù không đồng ý, hắn cũng sẽ không nói ra.

Nói đến đây, chúng ta không thể không bội phục năng lực tự kiềm chế của Severus Snape, từ lúc Harry sống trong phòng làm việc của hắn, cùng giường chung gối, giáo sư Độc dược nổi tiếng là lão dơi già đầy dầu nay tóc đen bóng mượt không dính chút dầu bởi lẽ tối nào cũng phải ghé thăm phòng tắm. Hắn tuyệt đối có thể sánh ngang với Liễu Hạ Huệ, không, phải nói là Severus so với Liễu Hạ Huệ còn lợi hại hơn, nghĩ thử xem, người yêu mình cứ lượn lờ lởn vởn trước mặt và vẫn có thể nhịn, thật đáng sợ.

Trong lúc Harry đang nghĩ học kỳ này sẽ trôi qua thật nhẹ nhàng thì bức thư được cú mèo mang đến khiến cậu cùng Severus đều khẩn trương lên.

“Sev, sao cụ đột nhiên lại muốn gặp em?” Harry cầm tờ giấy trong tay lật đi lật lại xem, hận không thể tìm ra manh mối gì.

Severus mày càng nhíu chặt, nhìn tờ giấy trong tay Harry nói: “Hẳn là có liên quan đến việc Lord trở lại, dù sao ngươi vẫn còn cái danh Kẻ Được Chọn trên đầu mà.”

“Thầy nói xem cụ định hỏi cái gì?” Harry nhìn hồi lâu không thấy gì, tiện tay đưa tờ giấy cho Severus, “Nếu không phải sao gọi em tới muộn vậy? Em nghi ngờ là cụ biết chuyện em thừa kế Slytherin cùng Gryffindor.” Harry lo lắng nhìn Severus.

“Chỉ cần cụ không đề cập tới, ngươi cứ xem như cụ không biết.” Severus nói như đinh đóng cột, “Không được ăn đồ của cụ, không được nhìn vào mắt cụ, đề cao cảnh giác của bản thân.”

Hai người thương lượng một lúc lâu, cuối cùng chỉ biết lấy phòng ngự làm hàng đầu, tất nhiên trên người Harry không thể thiếu một số vật phẩm pháp thuật, ai bảo Harry hiện tại đang học ở Hogwarts, ai bảo Dumbledore là Hiệu trưởng Hogwarts, dưới tình huống hiện tại tạm thời chưa thể trở mặt với cụ, Hiệu trưởng mời, học sinh sao có thể từ chối?

Sau giờ học buổi chiều, Harry liền đi dọc hành lang tới cửa phòng Hiệu trưởng, đọc mật khẩu ghi trên tờ giấy, hai tượng đá ở cửa liền mở ra, Dumbledore ngồi ở bàn đối diện cửa, xem ra là đang chờ Harry tới.

“Hiệu trưởng Dumbledore, buổi chiều tốt lành.” Harry vào cửa, còn chưa tới gần Dumbledore đã lễ phép cúi đầu chào cụ.

“Ha ha, Harry à, con đã đến rồi, mau ngồi xuống đây.” Dumbledore cười híp mắt chỉ vào sôpha đối diện bàn học, nói với Harry, “Muốn uống chút nước chanh không, mùi vị không tệ nha, hay là ăn chút điểm tâm đi.” Vung đũa phép trong tay, bàn trà bên cạnh sôpha xuất hiện một đĩa điểm tâm cùng ly nước màu vàng óng ánh.

Harry xoay người nhìn đồ uống cùng đồ ăn, khó xử nói với Dumbledore: “Thực xin lỗi, Hiệu trưởng Dumbledore, con sau buổi trà chiều sẽ không ăn linh tinh, dạ dày sẽ không thoải mái.”

“Vậy ạ, không sao.” Dumbledore nhét vào miệng một con gián đường, tỏ vẻ đáng tiếc: “Harry, con thật sự không có lộc ăn, điểm tâm ngon như vậy mà không được ăn.”

Harry nhìn mấy cái chân gián đến gần miệng Dumbledore còn ngoe nguẩy, bụng liền không thoải mái, nôn nao một hồi mới nói: “Hiệu trưởng Dumbledore, thầy tìm con có việc gì à?”

Dumbledore đẩy kính mắt hình bán nguyệt trên sống mũi, nhìn Harry thân thiết nói: “Harry, con đã biết chuyện Voldemort quay trở lại chưa? Gần đây ở trong Slytherin thế nào? Nếu có gì khó khăn cứ nói với thầy, biết không?”

“Chuyện này con đã biết, trên Nhật báo Tiên tri đăng ầm ĩ như vậy mà. Trong Slytherin cũng không đến nỗi nào, các bạn cũng không khó xử con, hơn nữa các bạn Draco còn giúp con, cho nên không có khó khăn gì cả, cảm ơn Hiệu trưởng quan tâm.” Harry cúi đầu, làm bộ như rất cảm động.

“Vậy là tốt rồi.” Dumbledore như thở phào, nói, “Harry à, người kia tuy rằng giết cha mẹ con, nhưng mà con cũng không được xúc động, dù lời tiên tri nói con là người duy nhất có thể tiêu diệt hắn nhưng con còn quá nhỏ, năng lực chưa đủ, nên con cũng không được một mình đi tìm hắn báo thù, chúng ta cần phải lập kế hoạch rõ ràng, ta sẽ giúp con, biết không?” Dumbledore nói lời vô cùng dịu dàng, trong mắt ánh lên sự hiền lành và lo lắng, khiến Harry không khỏi run lên.

“Hiệu trưởng Dumbledore…” Mắt Harry đỏ ửng, xem ra khả năng diễn xuất của Harry cũng không kém Dumbledore nha, “Con… Con nhất định sẽ nghe lời thầy, nhưng mà, thầy nhất định phải báo thù cho ba mẹ con đấy.” Harry miệng thì nói như vậy, trong lòng lại nghĩ, thật ngại, ba mẹ tôi vẫn còn sống rất tốt, không cần tôi phải báo thù cho họ, dù muốn báo thù cũng phải tìm ông, tôi có bệnh mới tìm nghĩa phụ mà báo thù. May mắn diễn xuất của cậu cũng không kém Dumbledore, ít nhất là nhìn trên mặt, nếu Dumbledore cho cậu cái Chiết tâm trí thuật, biết suy nghĩ Harry, tuyệt đối sẽ tức giận đến Avada cậu.

“Harry, con yên tâm, ta nhất định sẽ không tha thứ cho Voldemort.” Dumbledore rất muốn vỗ ngực cam đoan. Harry gật gật đầu, không nói gì nữa, trong lòng nghĩ ông không tha thứ cho nghĩa phụ, nghĩa phụ cũng sẽ tuyệt đối không tha cho ông, dù sao những việc này đều là việc của người lớn mấy người, tôi chỉ cần đứng bên xem kịch là vui rồi, Hiệu trưởng cứ yên tâm, tôi còn muốn giữ mạng mà mình hạnh phúc sống với Sev, tuyệt đối không nhàn rỗi xen vào, cho nên ông không cần phải tìm tôi, tôi cái gì cũng không biết.

Ngoài mặt, hai người nói chuyện trong bầu không khí hòa bình, còn sau lưng, hai người nghĩ gì trong lòng thì chỉ có họ biết. Mãi đến khi giờ cơm tối bắt đầu, Dumbledore mới để Harry rời phòng Hiệu trưởng.

Harry không đến đại sảnh dùng bữa tối mà cùng Severus trong phòng làm việc phân tích buổi nói chuyện lúc chiều với Dumbledore, còn để Severus kiểm tra lại trí nhớ của cậu, nếu chẳng may cậu trúng bùa gì đó, nói thứ không nên nói, đến lúc đó, muốn khóc cũng không kịp.

Hai người nói chuyện một hồi vẫn cảm thấy nên thuận theo tự nhiên, xem cụ có hành động gì tiếp theo thì sẽ nghĩ biện pháp này, đồng thời cũng không suy nghĩ về cuộc nói chuyện này nữa. Sau lần này, Dumbledore cũng không tìm Harry nữa, nhưng Harry phát hiện xung quanh cậu thường hay thấy bóng dáng sư tử Gryffindor, điều này khiến cho Harry càng thêm giảm bớt hành động bên ngoài, nằm dài trong văn phòng Severus hoặc là dứt khoát dùng khóa cảng trở về trang viên, tìm Gellert học tập thêm.


Học kỳ này cứ thế mà bình yên trôi qua, trong lúc Harry lơ đãng đã đến kỳ thi cuối kỳ, lấy khả năng của cậu hiện tại, kỳ thi này là vô cùng đơn giản, nhưng vì không muốn quá nổi bật nên Harry đã cố gắng thể hiện kém nhất có thể, cho dù vậy, thành tích của cậu cũng gần bằng Draco, đứng thứ hai, Hermione kém hai điểm đứng thứ ba, những người khác thi cũng không tệ. Như mọi năm, sau khi tuyên bố cúp nhà, tất cả mọi người sửa sang hành lý, lên tàu tốc hành Hogwarts, bắt đầu kì nghỉ hè năm nay.