May 20, 2014

[NGC] Chapter 7

Chapter 7 —— Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn (2)
Đêm đến,
Trăng sáng, gió nhẹ.
Mọi âm thanh trên đường Cô Tô đều đã tắt hẳn, chỉ có phòng chữ Thiên ở Đạm Nguyệt Lâu vẫn thấp thoáng có bóng người.
Trong phòng, ánh sáng đèn dầu chập chờn,
Bóng người in trên cửa sổ có hoa văn bươm bướm, nổi bật lại mang chút đáng sợ.
Cạnh chiếc bàn dài làm từ gỗ cây tử đàn khắc hoa có hai người đàn ông, một người cao lớn dịu dàng, một người rắn rỏi nghiêm nghị, hơi trà nóng lượn lờ khắp phòng, cả hai yên tĩnh ngồi đối diện nhau, tờ giấy viết thư mỏng trên bàn vẫn còn lưu lại mùi mực tàu nhàn nhạt, gió xuyên qua cửa sổ thổi vào cùng tờ giấy cộng hưởng.
Hai người rất kiên nhẫn ngồi đối diện, cực kỳ kiên nhẫn, hô hấp bình thản.
Thời gian như thể đang ngừng trôi, hai đôi mắt khóa chặt vào hai chữ “Vương gia” trên tờ giấy, không nói một lời.
Bọn họ đang đợi, chờ đối phương mở miệng trước.
Người bình thản hơn, sẽ chiếm thế thượng phong.
“Quạ quạ.”
Tiếng quạ kêu thô thiển khó nghe vụt qua bầu trời đêm yên tĩnh, như một thanh đao sắc bén phá vỡ ngụy trang mặt ngoài, để lộ điều cất giấu bên trong.
“Không biết Jung đương gia giữa đêm khuya dùng phương thức này mời tiểu vương đến là vì có chuyện gì quan trọng sao?” Shim Changmin dù sao tuổi vẫn còn trẻ, mượn tiếng náo động này, rốt cuộc giả bộ bình tĩnh mở miệng.
Hắn tối nay nhận lệnh vào cung, vì sắc trời đã muộn, cửa cung đã sớm đóng liền ngủ lại trong nội cung, kết quả trong lúc nửa ngủ nửa tỉnh phát hiện bên giường có một hắc y nhân đang đứng, từ đầu đến chân chỉ có một đôi mắt sáng quắc như sao, hắn vốn tưởng gặp phải thích khách, vừa định rút kiếm phản kích, kết quả đối phương lại ném ra một phong thư, lạnh băng nói câu chủ nhân cho mời, liền biến mất vô tung vô ảnh.
Như chưa hề xuất hiện qua, tử sĩ như vậy, hẳn phải là một nhân vật có máu mặt mới có thể khống chế.
Bức thư này, đến từ Jung Yunho.
Nội dung ngắn gọn, bỏ qua một đống từ ngữ rườm rà khách sáo thì đơn giản chỉ là muốn mời hắn gặp mặt.
“Xưa nay nghe nói Khánh Thụy Vương thiếu niên anh tài, Jung mỗ ngưỡng mộ đã lâu.” Từng từ từng chữ của Jung Yunho đều đã sắp xếp đâu ra đấy, nụ cười hoàn mỹ không chút khuyết điểm bên môi lại càng thể hiện mình là một người làm ăn khôn khéo, “Hôm nay thật sự mạo muội, nếu không phải sự tình khẩn cấp, cũng không dám mời Vương gia tôn giá quang lâm đến tệ xá.”
“Bao lâu nay, trên phố vẫn đồn rằng Jung đương gia lúc nào cũng quang minh lỗi lạc quả thực không sai.” Shim Changmin lo lắng, hắn nhất thời nóng vội, không thương lượng với Kim Jaejoong đã chạy đi gặp Jung Yunho, giờ quả thực đâm lao phải theo lao, chỉ có thể kiên trì ứng phó mấy lời sáo rỗng này với Jung Yunho, “Bàn về bối phận, ta còn phải gọi ngươi một tiếng cữu cữu mới đúng, phụ hoàng từ trước tới nay vẫn luôn khen ngợi ngươi, nói ngươi là ‘Thương nhân lương thiện’ hiếm thấy của Đông triều, giúp dân cứu đời, muốn ta phải học tập.”
“Đều chỉ là chút hư danh mà thôi.” Jung Yunho nở nụ cười đáp trả, chủ động vươn tay rót một chén rượu, nói, “Sao có thể so với Vương gia tuổi trẻ thông minh, được phong vương sớm nhất ở Đông triều cơ chứ.”
“Được rồi, được rồi, đừng câu nệ nữa.” Hai người nói chuyện mấy câu, vài chén rượu vào bụng, bầu không khí giương cung bạt kiếm ngập khói thuốc súng lúc trước rốt cuộc giảm hẳn, Shim Changmin ra vẻ mệt mỏi ngáp một cái, miễn cưỡng nói, “Jung đương gia cũng không cần đi vòng vèo nữa, hôm nay ta và ngươi mới quen đã thân, có gì cứ nói ra.”
“Vương gia quả nhiên là người sảng khoái.” Jung Yunho cởi mở cười to, vỗ tay một cái, cả người tỏa ra khí chất tiêu sái, sống mũi cao ngất cùng tuấn dung khiến Shim Changmin cũng không khỏi một tiếng khen ngợi, “Ta đây không nói nhảm nữa, ta muốn phương thuốc của trà thiện trên tay Kim Jaejoong, giá tiền ngươi cứ ra, chỉ cần Jung Yunho ta có được, tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi.”
“Jung đương gia hẳn biết rõ quan hệ của ta cùng Jaejoong ca.” Shim Changmin cười mà như không cười, trong mắt lóe lên tia sáng, “Ngươi thẳng thắn ra yêu cầu như vậy, chẳng lẽ không sợ ta nói lại cho Jaejoong ca?”
“Jung mỗ là một thương nhân, câu nói tin tưởng nhất là —— Lợi ích là số một.” Jung Yunho ưu nhã rót rượu, nói chuyện cũng chậm rãi như đang bàn luận thi từ, “Jung gia ta mặc dù không thể nói phú khả địch quốc, nhưng nhìn khắp thiên hạ, ngoài việc phạm pháp, thực sự không có việc gì ta không làm được.”
Shim Changmin trầm mặc không nói, ánh mắt tập trung trên người Jung Yunho, chờ đợi lời kế tiếp của hắn.
“Chẳng hạn như, Vương gia gần đây không phải rất muốn bắt chiến mã Tây Vực sao?” Jung Yunho hiểu rõ cười cười, không có sự giảo hoạt của người đang bàn chuyện làm ăn, ngược lại thêm vài phần lịch sự tao nhã của người đọc sách, “Kẻ hèn mọn này bất tài, nhưng lại nguyện ý thử một lần.”
“Làm sao ngươi biết?” Shim Changmin bỗng dưng mở miệng, chuyện này theo lý mà nói chỉ mình Kim Jaejoong biết rõ mà thôi.
Gần đây biên cảnh không yên, hắn sợ sẽ phát sinh mầm tai vạ, một lòng muốn quân đội lớn mạnh, cho nên sớm đã ngấp nghé ngựa tốt Tây Vực, nài nỉ Kim Jaejoong hồi lâu, cái người vắt cổ chày ra nước kia mới đáp ứng đợi Đại hội Chúng thương xong sẽ đi Tây Vực một chuyến.
“Người làm ăn tất nhiên phải có con đường riêng của mình, ta trước kia ra vào Tây Vực, có cách thực hiện.”
“Ngươi muốn đơn thuốc của trà thiện làm gì?”
“Tất nhiên là để tham khảo.”
“Chỉ sợ là bắt chước luôn a, nếu như ta không cho ngươi thì sao?”
“Kim gia có thể làm được điều gì, Jung gia ta tại sao lại không làm được, Vương gia không cho ta mặt mũi, chúng ta đành phải tự ra tay thôi.” Jung Yunho khiêm tốn hữu lễ, nói chuyện cũng chậm rãi dễ nghe.
“Ta dựa vào cái gì tin ngươi?”
“Chỉ bằng biển tên vàng trăm năm của Jung gia ta, quyết không nuốt lời.”
“Ta…” Shim Changmin tâm loạn như ma, Jung Yunho nhìn như phong khinh vân đạm, kì thật áp lực mười phần liên tục tấn công, rốt cuộc cảm nhận được đáng sợ của Jung đương gia mà Kim Jaejoong vẫn nhắc tới, hơi trầm ngâm nói, “Điều kiện của Jung đương gia rất mê người, nhưng giờ sắc trời đã tối, kính xin cho ta về suy nghĩ.”
“Cửa Jung phủ vẫn luôn mở, cung kính chờ đợi Vương gia.” Jung Yunho đứng dậy trước, trường bào màu hồng cánh sen thắt đai lưng ngọc bích, chỉ thấy hắn khẽ vươn tay, cung kính lại không hèn mọn chỉ cửa ra vào, “Mời.”
Bóng lưng gầy mà cao ngất của Shim Changmin dần dần biến mất dưới ánh trắng, Jung Yunho trở lại phòng, tiếp tục uống một mình, trong bóng tối truyền đến tiếng ho khan kịch liệt của đàn ông, ngay sau đó là một giọng nam quen thuộc, vì ốm yếu mà có chút vô lực:
“Ngươi nói, hắn có nói với Kim Jaejoong không?”
“Có.” Jung Yunho cười cười, khẳng định, Kim Jaejoong rất biết nhìn người, Shim Changmin nếu không phải là người đáng để tin cậy, cậu tuyệt đối sẽ không thân thiết như vậy.
Điểm ấy hắn đã sớm biết, điều hắn muốn cũng chính là sự tin tưởng ấy.
“Kim Jaejoong sẽ tin sao?”
“Bán tín bán nghi.”
“Vậy ngươi chẳng phải là tốn công vô ích à?”
“Sao vậy?” Jung Yunho giơ chén với bóng tối, “Không phải còn Junsu bên ngươi nữa sao?”
“Nếu không phải thấy ngươi tình thâm như vậy, chủ động muốn ôm chức hội trưởng cùng quyền kinh doanh lương thảo nguy hiểm, giúp Kim Jaejoong ngăn cản tai vạ, dù nói gì ta cũng sẽ không giúp ngươi.” Giọng Park Yoochun rất thấp, “Junsu hẳn không nên chen vào giữa hai người.”
Kim Junsu lúc trước ngày nào cũng chạy tới quý phủ của Park Yoochun, thừa dịp ca hắn bận rộn, không rảnh quản hắn, có đôi khi còn ngủ lại, Jung Yunho cùng Park Yoochun quen nhau đã mấy chục năm, sao không biết hắn mặt ngoài đối ai cũng tốt, kỳ thực lại luôn xa cách vạn phần, mấy năm nay, chính hắn muốn ngủ lại Park phủ cũng phải có lý do chính đáng, nếu không dù hơn nửa đêm cũng sẽ bị Park Yoochun không lưu tình đuổi ra ngoài.
Mà Kim Junsu, chỉ ngắn ngủn vài ngày đã làm được.
“Cho dù lần này Junsu không tham dự, sớm muộn cũng sẽ bị lôi vào.” Jung Yunho cười thần bí, hai người không ai nói chuyện nữa.
Gió, vẫn vù vù thổi mạnh như trước, tỏ rõ sẽ rấy lên một hồi phong ba.
Đại hội Chúng thương ngày thứ năm.
Vốn trà thiện độc nhất vô nhị của Kim gia đúng hạn phải ra mắt nay vẫn chưa xuất hiện trên thực đơn của Phong Mãn lâu, không ít người cảm thấy nghi hoặc với việc này.
Shim Changmin vừa nghe tiểu thái giám bên người nói chuyện này, hạ triều liền không thay đổi y phục thẳng tiến tới Kim phủ, một đường đi thần sắc vội vàng lo lắng, không để ý tới xung quanh.
Kết quả đến nơi thấy Kim Jaejoong đang ngồi trong đình viện ở nội viện, ôm một vò rượu đã hâm nóng, bên cạnh đặt thịt hươu đã nướng chín, đội mũ bông, lộ ra khuôn mặt trắng nõn thuần khiết, bộ dáng nhàn nhã tự đắc thưởng tuyết khiến người không đành lòng quấy rầy.
“Ca, sao ngươi còn có lòng dạ thanh thản ngồi đây uống rượu thưởng tuyết.” Shim Changmin xông vào tiểu đình, hỏi liên tục, “Trà thiện không cho ra mắt, bên ngoài đã ầm ĩ bao lâu rồi đó.”
“Ta biết rõ ah.” Kim Jaejoong lười nhác nói, cậu hôm nay mặc chiếc áo khoác màu tím, trên có thêu phượng diên hoa, màu sắc nhẹ nhàng khiến cả người cậu như bao phủ trong một tầng sương khói, rất mê người.
“Ta không phải đã nói với ngươi ư, Jung Yunho hiện tại sẽ ra sức lấy bằng được đơn thuốc của trà thiện, thậm chí còn bí quá hóa liều tìm ta rồi.” Shim Changmin uống một ngụm rượu lớn, “Vậy chúng ta không phải nên nhanh chóng cho trà thiện ra mắt sao, đây là một cơ hội tốt đấy.”
“Ta biết rõ ah.” Kim Jaejoong tựa trên giường êm, trên đùi đắp một tấm chăn thuần trắng, nụ cười đầy lười biếng, một bộ chưa tỉnh ngủ hẳn, “Hôm qua Junsu nửa đêm chạy tới chỗ ta, nói là Park Yoochun một mực bóng gió hỏi hắn về chuyện trà thiện, buồn ngủ chết ta rồi.”
“Này chẳng phải càng hay sao, chúng ta còn chờ gì nữa?”
“Không không không.” Ngón tay mảnh khảnh của Kim Jaejoong lắc qua lắc lại, chiếc nhẫn khảm bảo thạch cực đại đeo trên tay lóe sáng khiến Shim Changmin có chút chóng mặt, “Ngươi không biết Jung Yunho, hắn nhất định là có kế sách gì, với tính tình của hắn, tuyệt đối không có khả năng dùng tiền để thu mua người, đó là điều hắn sẽ không bao giờ làm.”
Shim Changmin nhìn khuôn mặt tuấn tú của Kim Jaejoong, trong nội tâm không hiểu sao lại có cảm giác kỳ quái, Jung Yunho thật sự là đối thủ một mất một còn của Kim gia ư?
Vì sao hắn rõ ràng nghe ra trong giọng nói của Kim Jaejoong mang theo chút tán dương?
“Ca, vậy ý của ngươi là gì?”
“Tên Jung Yunho kia nói không chừng đã nắm thóp được trà thiện, cho nên ta phải cẩn thận.” Kim Jaejoong cong môi cười, tràn đầy giảo hoạt, “Trà thiện tạm thời chưa ra mắt cũng không sao, hiện tại tiệc trà cũng đủ để đè bẹp Jung Yunho rồi.”
“Hai người đều là gian thương!” Shim Changmin căm giận, “Lục đục với nhau thì thôi bỏ qua, còn lôi cả ta vào, tối hôm qua lo lắng đến hừng đông mới chợp mắt được một lát.”
“Ai bảo ngươi có việc cậy ta đâu? Shim tiểu Vương gia.” Kim Jaejoong giương tay, cười tươi như hoa, Shim Changmin lập tức nịnh nọt đi tới cắt thịt cho Kim Jaejoong.
“Ca, ngươi chính là cơm áo cha mẹ của ta, ngươi chính là Thái hậu nương nương của ta.” Shim Changmin cười hì hì, “Vậy chúng ta làm sao bây giờ?”
“Đợi.”
Chỉ có chờ.
Dùng bất biến ứng vạn biến.
Chờ xem Jung Yunho còn quỷ kế gì, chờ xem hắn lần này thất bại thảm hại.
Chúng thương Đại hội ngày thứ bảy.
Tiệc trà Kim gia vẫn đông như trảy hội, lượng tiêu thụ vẫn tăng vọt như thế chẻ tre.
Chúng thương Đại hội ngày thứ chín.
Jung gia sáng sớm ra đã cho ra mắt sản phẩm gọi là “Rượu bổ thân”, ngay lập tức một viên đá tạo nên ngàn tầng sóng.
Loại rượu này nghe đồn là do đệ tử đích truyền của danh y một đời trong truyền thuyết Park Ji Sun làm nên, có tác dụng tư âm bổ thận, kéo dài tuổi trẻ, dưỡng da làm đẹp, tuy giá cả xa xỉ nhưng không ít người sáng sớm đã xếp hàng trước Đạm Nguyệt Lâu của Jung gia.
Chúng thương đại hội ngày thứ chín.
Trà thiện Kim gia giờ mới ra mắt, xuất hiện trên thực đơn của Phong Mãn lâu, có “Rượu bổ thân” của Jung gia đi trước, công hiệu của trà thiện của Kim gia lại được lan truyền càng thần kỳ, dược thiện giá nghìn vàng xứng với rượu danh tiếng, hai nhà cơ hồ là cân sức ngang tài.
Đại hội Chúng thương ngày thứ mười.
Chỉ cách nhau một con phố, trước cửa Đạm Nguyệt lâu Jung gia cùng Phong Mãn lâu Kim gia đều đông chật cứng người.
Không ít quan to quý tộc đã nếm thử trà liện lại chạy đi uống “Rượu bổ thân”, trong lúc nhất thời, tiếng thảo luận trên đường Cô Tô vang lên không ngừng nghỉ.
“Jaejoong ca còn chưa ra sao?” Shim Changmin mấy ngày nay bị triệu tiến cung bàn chuyện quốc gia đại sự, mặc dù có nghe nói về phân tranh hai nhà Jung Kim nhưng hữu tâm vô lực, thật vất vả kiếm được thời gian rảnh rỗi, chạy tới Kim phủ mới từ miệng Phúc bá biết được, từ đêm qua, Kim Jaejoong giam mình trong phòng, đến giờ vẫn chưa đi ra.
Từ khi Jung Yunho cho ra mắt “Rượu bổ thân”, hắn và Kim Jaejoong giờ mới nhận ra, trúng kế.
Đủ việc Jung Yunho làm lúc trước, nửa đêm hẹn hắn, lại để Park Yoochun thăm dò Kim Junsu, đều là đang bày trận, hắn biết người bên Kim Jaejoong sẽ không phản bội cậu, cho nên đặc biệt làm như vậy, báo cho Kim Jaejoong xong, như vậy có thể lợi dụng cảm giác e ngại từ khi bị trúng kế lần trước của Kim Jaejoong, trì hoãn thời gian cho ra mắt trà thiện, bởi vậy tranh thủ thời gian, nghiên cứu tạo ra “Rượu bổ thân”.
Thật sự là tâm cơ rất sâu!
Liên hoàn kế rất kín đáo!
Được lắm Jung Yunho, khó trách Kim Jaejoong coi hắn là địch thủ.
“Vẫn chưa ra.” Phúc bá hoang mang, lo lắng không biết Kim Jaejoong không ăn lấy một hạt gạo liệu có chịu được không, chắp tay sau lưng đi tới đi lui trên hành lang, vẻ mặt lo lắng, “Shim tiên sinh, ngươi nói phải làm thế nào đây?”
“Junsu đâu?”
“Sáng sớm đã đến Phong Mãn lâu trấn thủ rồi, còn chưa quay trở lại.”
“Hay là ta vào xem thử, mang một cái thang đến đây.” Changmin công phu không tốt, đành phải dùng phương pháp ngốc nhất xử lý, hy vọng nhờ thang leo vào tầng bốn của thư viện, “Dựa sát vào, giữ chắc đấy.”
Thư viện Kim gia là nơi quan trọng trong phủ, xây ở trung tâm phủ, xung quanh không có cảnh sắc gì phức tạp, chỉ có một rừng trúc bát ngát, mỗi khi có gió, lá trúc sẽ xào xạc lay động, khuấy động sự yên tĩnh của nơi đây.
Ngày bình thường ngoài Kim Jaejoong cùng với mấy chưởng quỹ dưới quyền, những người khác tuyệt đối không được đi vào, thậm chí đến gần quá cũng bị mời ra, bên trong bảo tồn các loại sổ sách trọng yếu của Kim gia, bình thường lạnh lẽo tối tăm, chỉ có lúc kiểm kê cuối tháng mới náo nhiệt hơn chút.
“Kẽo kẹt.”
Shim Changmin vừa run rẩy leo được một nửa, cửa thư viện đã bị đẩy ra, mùi hương trầm bên trong liền xông thẳng vào mũi.
Kim Jaejoong vừa ra đã thấy tất cả mọi người đang ngẩng đầu nhìn bên trên, vì vậy cũng nghi hoặc ngẩng đầu, trông thấy tiểu Vương gia đương triều đang chổng mông leo lên trên, nhìn rất giống một con sâu róm.
“Ngươi làm gì vậy? Định bay à?” Kim Jaejoong khum hai tay đặt bên miệng gọi.
“Ủa, sao ngươi lại đi ra?” Shim Changmin cứng ngắc giữa được, lên không được xuống không xong, nhìn Kim Jaejoong đứng dưới đất.
“Không đi ra thì sao.” Kim Jaejoong vỗ vỗ tay áo, “Chẳng lẽ ngươi muốn nhìn thấy ta mọc rễ nảy mầm bên trong à?”
“… Không phải, ca, trưa nay ngươi ăn phải thuốc nổ à?” Shim Changmin tuy thường xuyên bị Kim Jaejoong áp chế, nhưng rất ít khi thấy cậu hùng hổ dọa người như vậy, “Ta nghĩ ngươi không ra nữa mà?”
“Jung Yunho vẫn chưa chết, sao ta lại không ra.” Kim Jaejoong nhướn mày, sau đó xoay người sai Tiểu Tả Tiểu Hữu, “Đi, chuẩn bị kiệu, ta muốn đến Phong Mãn lâu.”
“Ah, ca, ngươi đừng đi, chờ ta một chút.” Kim Jaejoong xoay người rời đi, một đám hạ nhân liền chen chúc theo sau, để lại tiểu Vương gia tôn quý nhất Đông triều bám chặt lấy thang khóc không ra nước mắt.
Cậu có nên bay xuống không đây?
“Ca, chúng ta làm như vậy có ổn không?” Shim Changmin ôm bờ mông đau nhức, đứng trên ban công Phong Mãn lâu, cách bức rèm che hỏi Kim Jaejoong bên cạnh, “Hạ giá thật sự không phải ý kiến hay.”
Hắn vốn cho rằng Kim Jaejoong bế quan khổ sở sẽ phải nghĩ ra thứ gì đó kinh thiên động địa, kết quả khập khiễng một đường theo tới Phong Mãn lâu mới phát hiện Kim Jaejoong vậy mà quyết tâm hạ giá, cùng Jung Yunho chết chung.
“Ngươi vừa rồi ngã động đến não à?” Kim Jaejoong ngoái đầu lại cười cười, sau đó hai tay chống lan can nhìn người dưới lầu vì hạ giá mà chen chúc nhau tới, “Trước mắt, đây là biện pháp tốt nhất, tiền vốn của chúng ta đều giống nhau, ta mua trà không hề dùng đến số tiền ấy, tiệc trà lúc trước đã thu lại không ít, mà Jung Yunho lúc mua rượu lại dùng vốn đó, chỉ cần tiền bán rượu không bằng ta, ta có rất nhiều bạc để đấu với hắn, lúc tổng kết còn cộng thêm tiền vốn, tiền của ta dù một vàng cũng không thay đổi.
“Ngươi xác định Jung Yunho sẽ hạ giá cùng ngươi?”
“Nhất định sẽ làm vậy.” Kim Jaejoong chắc chắn.
Shim Changmin đang muốn đưa ví dụ phản bác, Phúc bá liền đi từ dưới lầu lên, cung kính hành lễ xong liền nói: “Đại thiếu gia, bên Jung gia giảm thấp hơn chúng ta một lượng bạc.”
Kim Jaejoong lườm Shim Changmin một cái, gẩy gẩy bàn tính vàng trên tay, một lúc lâu sau mới nói: “Đi, phân phó xuống bên dưới, giảm thấp hơn Jung gia một lượng bạc nữa.”
“Vâng.”
“Ca, ta cảm thấy có chút kỳ quái.”
“Sao vậy? Ta đã nói Jung Yunho nhất định sẽ giảm mà, ta hiểu rõ hắn nhất.”
“Không, ta muốn nói, ngươi cùng Jung Yunho thật sự là đối thủ một mất một còn?”
Kim Jaejoong nghi hoặc nhướn mày, Shim Changmin lui ra phía sau một bước, tìm khoảng cách an toàn, sau đó không sợ chết mở miệng: “Sao ta lại cảm giác hai người các ngươi như đôi tình nhân đang kèn cựa nhau vậy.”
Nghe nói, ngày đó trên Phong Mãn lâu có một bóng đen vụt qua, kèm theo còn có tiếng kêu ah ah thảm thiết, về sau mọi người liền đồn rằng, vì hai nhà Jung Kim tranh đấu mà Tửu Thần hiển linh.
Mà lúc này, vị Tửu Thần bị đạp đến mặt mũi bầm dập đang tựa trên lan can, nghe Kim Jaejoong như trúng gió ra từng mệnh lệnh:
“Giảm, một lượng.”
“Đúng, hắn giảm, chúng ta liền giảm.”
“Nhớ kỹ, lúc nào cũng phải thấp hơn Jung gia một lượng bạc.”
“Đừng có hỏi, làm đi.”
“Thua lỗ cũng là chuyện của ta.”
Kim Jaejoong quyết đoán ra từng mệnh lệnh, Shim Changmin ngồi bên nhìn một đám người tập trung trên phố Cô Tô trước mặt Phong Mãn lâu, vì hai bên đang thi nhau giảm giá liền chạy tán loạn.
Quần ma loạn vũ chắc cũng chỉ như thế này thôi đúng không?
Đám người nghe gió mà tụ tập kia, một hồi lại thành hình Đại bàng giương cánh toàn bộ chạy tới Phong Mãn lâu, một hồi lại như hổ đói vồ môi xếp hàng dưới Đạm Nguyệt lâu, khung cảnh kia hoàn toàn có thể so sánh với dịp Tết nguyên tiêu.
Quả nhiên, tất cả mọi người đều thích chiếm món lợi nhỏ.
Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đều hiểu rõ điều ấy, nên mới dùng thủ đoạn kia đấu đến hừng hực khí thế.
Vì hai bên hạ giá quá nhanh, nhân dân quần chúng liền hận không thể học phân thân thuật, đứng cả hai bên.
Shim Changmin vì cảnh trăm năm khó gặp này mà nghẹn họng trân trối.
Hai nhà Jung Kim vẫn luôn là nhà giàu có ảnh hưởng cực lớn ở Kinh thành, nhưng hắn tuyệt không ngờ lực ảnh hưởng lại mạnh mẽ tới như vậy, đám người đông nghịt kia chỉ sợ là toàn bộ người ở Kinh thành luôn nha.
“Ca, chúng ta có nên dừng lại một chút…”
Shim Changmin quay đầu nói chuyện với Kim Jaejoong, lúc này mới phát hiện nhân vật chính đã sớm không còn đó, quay đầu tìm bốn phía thì thấy Kim Jaejoong đang tựa trên lan can, ánh mắt nhìn chằm chằm ban công đối diện.
Thấy heo bay trên trời sao?
Hóa ra không chỉ mình Shim Changmin hắn biết bay à?
“Ca, ngươi nhìn cái gì đấy?”
Shim Changmin lề mề đi qua, tựa bên người Kim Jaejoong, giờ mới phát hiện trên ban công đối diện, Jung Yunho đang đứng đó, mặc chiếc áo trắng xen xanh nhạt, nhìn như một con thuyền giữa biển khơi, tóc đen không búi, thoạt nhìn đặc biệt phong lưu phóng khoáng.
“Quả đúng là Phiên phiên trọc thế giai công tử[1].” Shim Changmin trong cung đã gặp muôn hình muôn vẻ người khác nhau, nhưng vẫn nhịn không được tán thưởng, Jung Yunho đứng đó quả thật như một bức tranh thủy mặc, tiêu sái phóng khoáng vô cùng thu hút mắt nhìn.
“Gì cơ?” Kim Jaejoong ghét nhất là nghe người khác nói tốt về Jung Yunho, lập tức quay đầu lại uy hiếp nhìn Shim Changmin.
“Ý của ta là, tên Jung Yunho kia dù lớn lên thế nào cũng không bằng Jaejoong ca chúng ta anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong, phong tư yểu điệu, xinh đẹp như hoa, hoa tiền nguyệt hạ[2], nguyệt giữa trời cao, trời không…” Shim Changmin moi ruột gan tìm kiếm từ miêu tả, hàng loạt từ tuôn ra như nước, tuy nhiên trọng điểm lại bị lệch.
“Nói nhảm linh tinh.” Kim Jaejoong cười nhạo, quay đầu tiếp tục nhìn Jung Yunho, cậu hoàn toàn không ngờ tới Jung Yunho lần này cũng đích thân tới Đạm Nguyệt lâu, người đàn ông kia rất thích ngồi yên trong phủ, số lần đến quán rượu là rất ít, “Xem ra, Jung Yunho cũng thiếu kiên nhẫn rồi.”
Kim Jaejoong chỉ cảm thấy trong lòng thoải mái, nụ cười bên môi lại càng động lòng người, người đàn ông đối diện thấy cảnh đẹp ý vui này liền thu vào mắt, để tỏ tâm ý, xa xa giơ chén rượu trong tay, cách con đường hối hả, kính Kim Jaejoong.
Quả nhiên là Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song[3].
Phong Mãn lâu cùng Đạm Nguyệt lâu cách nhau không xa, Kim Jaejoong thậm chí còn có thể trông thấy nụ cười trên mặt Jung Yunho, nụ cười kia đối với cười khác vẫn là dịu dàng mà lễ phép, như biểu đạt kính ý, như đang an ủi, chỉ là, không biết vì cái gì, trong mắt cậu lại luôn mang theo một vài ý khác.
Chẳng hạn như, trêu tức?
Chẳng hạn như, tự đắc?
Chẳng hạn như, dục vọng?
Những thứ kia ở tận sâu dưới đáy mắt Jung Yunho, cất giấu rất kĩ, cậu lúc trước chưa bao giờ để ý, cho dù hiện tại, cũng chỉ là lóe lên rồi biến mất, nhanh đến mức khiến người có cảm giác mình đã nhìn nhầm.
“Jung Yunho đang mời rượu ngươi sao?” Shim Changmin nghi hoặc, rồi lại nói, “Hắn vẫn bảo trì bình thản, cũng bình tĩnh ghê, khó trách dù lúc nào cũng nho nhã lễ độ, nếu là ngươi, đoán chừng đã sớm xông lên lột da người ta…”
“Vậy ngươi muốn uống cùng hắn sao?” Giọng Kim Jaejoong trầm trầm, Shim Changmin lập tức lắc đầu liên tục.
Hồ ly cùng sói đều là động vật ăn thịt đáng sợ cả.
“Vậy thì cút vào trong cho ta xem rượu còn đủ hay không!”
“Nha.”
Shim Changmin quay đầu bỏ chạy, Kim Jaejoong tức giận hung hăng trợn mắt nhìn Jung Yunho vẫn đang hướng hắn giơ chén, cười phong khinh vân đạm, cũng định quay trở về.
Đột nhiên áo ngoài làm từ sa y tuyết trắng mắc vào lan can, vì dùng sức quá mạnh mà vạt áo bị rách một mảng, đúng lúc một trận gió thổi qua, lụa trắng rung rinh bị xoáy lên, Kim Jaejoong vội vàng vươn tay bắt, kết quả chậm một bước, vạt áo theo gió bay đi, vừa khéo sao thổi tới ban công Đạm Nguyệt lâu đối diện.
Jung Yunho đang uống rượu vươn tay bắt, vạt áo rơi vào lòng bàn tay, sa y mềm mại, mang theo hương thơm nhè nhẹ, giống hệt mùi hương trên người Kim Jaejoong.
Lúc nào thì người kia mới ngoan ngoãn ở trong lòng bàn tay hắn như thế này đây?
Gió đưa tương tư?
Jung Yunho ngẩng đầu nhìn Kim Jaejoong có chút kinh ngạc vươn dài tay ở đối diện, đột nhiên cong môi cười, làm khẩu hình “Gió đưa tương tư”, sau đó đưa vạt áo lên chóp mũi ngửi ngửi, sau đó trong ánh mắt soi mói của Kim Jaejoong, chậm rãi nhét vào áo trong.
Chết tiệt!
Kim Jaejoong bị hành động có thâm ý khác của Jung Yunho chọc giận, không chút để ý hình tượng giơ giơ nắm đấm, nụ cười mập mờ của Jung Yunho cùng động tác kia khiến cậu phẫn nộ vô cùng, không thể ức chế mặt đỏ lên.
“Ngươi chờ xem.” Kim Jaejoong liên tục vung tay, làm tư thế chém đầu, mặc kệ Jung Yunho có nghe thấy hay không, “Ngươi chờ đó, ta sẽ khiến ngươi thua sạch cả quần áo trên người.”
Chỉ là, khuôn mặt hồng rực đang cố làm vẻ nghiêm túc, trong mắt Jung Yunho, nhìn lại càng giống như làm nũng mang theo hờn dỗi.
Giữa thanh thiên bạch nhật, có một tình cảm khác lạ đang chậm rãi sinh sôi.


[1] “Phiên phiên trọc thế giai công tử” theo “Bình Nguyên Quân, Ngu Khanh liệt truyện” trong Sử Ký là để chỉ việc giữa thế gian ô trọc mà có bậc phong lưu thanh tao văn nhã, là giấc mộng trong lòng nữ nhi.
[2] Hoa tiền nguyệt hạ: Do câu: Nguyệt hạ hoa tiền, nghĩa là: dưới trăng trước hoa. Ý nói: việc con trai và con gái rủ nhau đi ngắm trăng xem hoa mà tình tự với nhau. Đó là tình yêu lãng mạn ngoài vòng lễ giáo, người xưa ngăn cấm. Nguyệt hoa là ý nói việc tình tự bất chánh giữa thanh niên nam nữ.
 [3] Mạch thượng nhân như ngọc, công tử thế vô song: dùng để khen một người rất tuấn tú, khuôn mặt như mỹ ngọc, có một không hai.

[NL] Chapter 70

Chapter 70

Khiêu khích, bắt đầu ván bài.

Lòng tham, khiến cậu bức bách hắn lộ rõ bản thân mình.

Lại đã quên, kiêu ngạo bẩm sinh của hắn, ngoài không chịu thua ra, còn có sự sợ hãi…

Trời dần sáng, nhịn xuống tức giận khi bị lợi dụng, Hee Chul mang theo Jaejoong tới một nơi mà cậu không ngờ tới.

Xuống xe, đứng trước toà nhà đã được xây dựng lại nên vẫn còn rất mới, Jaejoong khó hiểu nhíu lông mày, còn tưởng rằng Kim Hee Chul sẽ dẫn cậu đi gặp Kwon Ji Kyu, ngoài dự liệu của cậu, y lại dẫn cậu tới nơi kỳ lạ này.

Nếu như cậu đoán không sai, đây là…

“Hee Chul hyung ──

Tiếng gọi mang theo hưng phấn vang lên, quay đầu, chỉ thấy có vài đứa trẻ lao tới chỗ Kim Hee Chul, tuổi có lớn có nhỏ, nhưng đều vô cùng mừng rỡ trước sự xuất hiện của Kim Hee Chul.

Mà Kim Hee Chul đã thay đổi hoàn toàn gương mặt lúc đối địch với Jaejoong, cúi xuống ôm lấy một đứa trẻ, nhẹ nhàng mỉm cười.

“Dậy sớm như vậy à?” Xoa đầu một cậu nhóc, Hee Chul khó được khi dịu dàng.

“Dạ, hôm nay phải đi học… Hee Chul hyung, đây là ai vậy, bạn của hyung à?” Đứa bé kia lộ ra ánh mắt trưởng thành sớm, không ngừng dò xét Jaejoong.

“Cậu ta là bạn Yunho.” Giải thích rất hời hợt, lại khiến mấy đứa trẻ không vui.

“Tại sao lại là bạn anh ấy đến? Yunho hyung đâu? Anh ấy không phải gần đây vẫn ở cùng anh sao? Hee Chul hyung, anh với Yunho hyung cãi nhau à?” Đứa bé kia trêu chọc hỏi.

“Em nói thử xem?” Dùng nụ cười qua loa coi như câu trả lời, hai mắt Hee Chul vẫn nhìn chằm chằm Jaejoong nhíu mày. “Các em đi học đi, bọn anh tự đi dạo.”

“Dạ.” Cho dù trong lòng không tình nguyện lắm, nhưng đám trẻ so với người bình thường lại càng hiểu rõ việc đời nhận ra nghiêm túc trong giọng Hee Chul, nó biết rõ, Hee Chul mang người này tới đây, chắc chắn không phải nhất thời nổi hứng.

Càng không nói đến, người này lại là bạn Yunho hyung…

Dắt đứa trẻ Hee Chul vừa thả xuống, cậu nhóc kia vừa liếc Jaejoong vừa đi vào phòng, cái nhìn kia, nếu như Jaejoong không cảm nhận sai, cậu cơ hồ có thể đọc được, tâm tư của đứa trẻ kia – Yunho đâu? Vì sao Yunho không cùng Hee Chul quay trở về…

“Kwon Ji Kyu đâu? Cậu ta chờ tôi ở đây?” Hai tay khoanh trước ngực, lông mày Jaejoong vẫn đang nhíu chặt.

“Tôi nói với cậu, là Ji Kyu bảo tôi tìm cậu đua xe à?” Liếc mắt nhìn Jaejoong một cái, Hee Chul không vào nhà mà muốn Jaejoong đi theo y. “Dù sao cậu cũng lợi dụng tôi rồi, còn cần quan tâm mấy thứ này làm gì?”

“Không cần… Nhưng anh dẫn tôi tới đây làm gì, đây là cô nhi viện mà anh cùng Yunho từng sống đúng không?” Jaejoong gần như không cần đoán, chỉ từ lời nói của những đứa trẻ kia với Hee Chul là có thể hiểu rõ.

“Không phải cậu muốn biết quan hệ của tôi với Yunho sao?” Ánh mắt Hee Chul trở nên sâu xa vài phần.

“Muốn chứ, nhưng mà có thể nghe được anh nói thật sao?” Jaejoong cười nhẹ. “Đừng quên, ngay cả Jung Yunho cũng không tin anh!”

Lời Jaejoong nói đâm thẳng vào tim Hee Chul, dừng chân, quay người lại, chỉ thấy Hee Chul cầm súng nhắm thẳng vào mặt Jaejoong, mà Jaejoong thì lại cười híp mắt.

“So với Kim Junsu, cậu lại càng khiến người chán ghét hơn…”

“Khó chịu thì nổ súng bắn chết tôi đi, dù sao chỉ cần tôi không chết hẳn, người xui xẻo sẽ là Jung Yunho.” Là hiểu rõ hay thăm dò, từ biểu cảm của Jaejoong hoàn toàn không thể nào phán đoán.

“Cậu lấy Yunho ra uy hiếp tôi?” Đối với Jaejoong, Hee Chul đột nhiên cảm thấy có chút sợ hãi.

Lúc trước, chỉ là cảm thấy Jaejoong cùng Yunho quá mức giống nhau, hiện tại, y rốt cuộc hiểu rõ, vì sao trước lúc y tìm Kim Jaejoong, Kwon Ji Kyu lại nói với y như vậy…

“Cẩn thận một chút, Hee Chul hyung, đừng để Kim Jaejoong hại chết anh.” Trước khi đi, Ji Kyu đã nói như vậy.

“Yên tâm đi, cho dù cậu ta giống Yunho thì cũng chỉ là một tên nhóc chưa hiểu sự đời mà thôi.” Hee Chul không hề lo lắng như Kwon Ji Kyu.

“Cũng bởi vì quá giống, cho nên tôi mới bảo anh cẩn thận, Kim Jaejoong có lẽ không đơn giản như cũng ta nghĩ đâu.” Ánh mắt Kwon Ji Kyu mang hàm ý khác.

“Ý cậu là sao, vì lần trước cậu ta đã quật ngã toàn bộ những người cậu tìm tới để đối phó cậu ta sao?” Hee Chul đương nhiên nhớ rõ cảnh Jaejoong cầm máy quay xuất hiện, mặc dù không nghĩ Jaejoong sẽ khuất phục một cách dễ dàng nhưng thực sự không ngờ tới, Jaejoong lại có thể nguyên vẹn đi ra.

“Không phải, là ánh mắt của anh ta ── Giống hệt với Jung Yunho lúc đầu nhìn thì vô hại, cuối cùng lại cướp hết mọi thứ từ tay tôi và Ji Hee hyung, thứ giấu ở bên trong, e rằng mới là điều nguy hiểm nhất…”

“Đã như vậy, vì sao lại muốn tôi đi châm ngòi ly gián tin tưởng của cậu ta với Yunho, cậu ta không thèm quan tâm thì sao?” Hee Chul không hiểu mím môi.

Cười đáng yêu, Kwon Ji Kyu ôm cổ Hee Chul. “Tôi không cần anh ta quan tâm, tôi chỉ là muốn anh ta giúp tôi đối phó Yunho hyung, lại có quá khứ của Yunho hyung và anh… Coi như là giúp anh báo thù thôi, ai bảo Yunho hyung lúc trước lại để anh phải trải nghiệm cảm giác cô đơn khi bị vứt lại…”

Là lời nói bùi tai, hay thật sự nghiêm túc suy nghĩ cho y, Hee Chul cũng không quá để ý.

Như lời Kwon Ji Kyu nói, cậu ta chỉ cần Kim Jaejoong đối phó với Yunho, cho dù bị Kim Jaejoong lợi dụng cũng không sao, chỉ cần, người bị thương là Jung Yunho…

Thu lại suy nghĩ, nhìn Jaejoong không chút e ngại cười với y, Hee Chul chậm rãi đặt ngón tay lên cò súng, hạ mắt, biểu cảm cười mà như không, thở dài một hơi, đang lúc Jaejoong cho rằng Hee Chul định bắt đầu nói lại cái quá khứ nhàm chán kia, Hee Chul đột nhiên cười tươi rói với cậu!

“Nếu người xui xẻo là Jung Yunho, vậy cậu đi tìm cậu ta đi, bởi vì đây là món nợ mà cậu ta thiếu tôi!”

Lời vừa nói ra, kèm theo là một hồi súng giật mình, mấy đứa trẻ trong cô nhi viện nhao nhao lao ra, dẫn đầu tất nhiên là đứa trẻ tuổi khá lớn ban nãy, chỉ là ngoài Kim Hee Chul, nó không thấy một ai khác.

Mắt nhìn thấy vết máu trên nền đất gập ghềnh, thần sắc đứa bé kia có chút kinh hoảng.

“Hee Chul hyung, vừa rồi…”

“Không có việc gì, không có việc gì cả…”

Quả thật, không có gì cả.

Y chỉ là, giúp Kim Jaejoong lợi dụng y triệt để thôi.

Để xem, Jung Yunho có bị tổn thương hay không…

“Má nó! Jung Yunho, Jaejoong đâu? Vì sao Jaejoong hôm nay không tới trường?”

Không kiềm chế được cơn giận trực tiếp tặng cho Yunho một đấm, nếu không phải đang ở trong văn phòng hội học sinh, chỉ sợ hành động của Yoochun đã sớm khiến các học sinh khác hoảng loạn.

“Park Yoochun, cậu bình tĩnh một chút, Jaejoong trốn học không phải là việc rất thường xuyên sao?” Han Kyung không rõ mọi việc hoàn toàn không hiểu tại sao Yoochun lại tức giận như vậy.

“Anh hỏi tên này đi!” Chỉ vào Yunho, hai mắt Yoochun như có lửa thiêu đốt. “Không phải mày nói sẽ bảo vệ Jaejoong cẩn thận sao, sao lại để kẻ đã cho Junsu một dao mang cậu ấy đi, đây là cách mày bảo vệ à?”

Yunho vẫn giữ yên lặng, tựa hồ sớm biết khi đến trường sẽ bị Yoochun tra hỏi, cho nên một chút phản ứng cũng không có.

Thấy hắn như vậy, lửa giận của Yoochun lại càng tăng lên gấp bội, gã thấy thật ảo não, vì sao tối hôm qua nhận được thông báo từ Shim Changmin xong lại không tới nơi ngay, lại nghe lời Junsu giao Jaejoong cho Jung Yunho là được…

Mặc dù Jaejoong không yêu gã, cậu cùng gã chỉ là bạn bè, nhưng gã có trách nhiệm cùng nghĩa vụ bảo vệ cậu, sao gã lại nghe theo lời Junsu nói chứ!


Chết tiệt…