Jul 20, 2014

[NDNKKĐD] Part 8

Part 8

Ngày hôm sau, lúc Yunho và Jaejoong rời giường, Jung HyangJoong mặc một cái áo khoác ngồi ở ghế salon, trước mặt đặt hai bát mì trứng đơn giản.

Cả khuôn mặt HyangJoong đều sưng vù lên, sắc mặt xám xịt, không còn khóc nữa, mà im lặng như nước đọng ao tù.

Một đêm, khiến cho một người phụ nữ già đi rất nhiều, HyangJoong vốn là một người phụ nữ mặn mà sắc sảo, năm tháng không thể lấy đi vẻ ngoài kiêu ngạo của bà, nhưng vì một người đàn ông khốn nạn, mới có thể khiến bà suy sụp như vậy.

“Rửa mặt, ăn sáng rồi đưa em đến trường đi.”

Lúc Yunho ngây người, HyangJoong đột nhiên mở miệng.

“Vâng.”

Yunho máy móc gật đầu, kéo Jaejoong đi rửa mặt.

Hai đứa trẻ ngồi trước mặt HyangJoong, bát mì đã hơi nguội, không có hương, không có vị, hơi nóng cũng bốc hơi hết, mì sợi tựa hồ quấn thành một đống.

Yunho thoáng nhìn Jaejoong bên cạnh, phát hiện bé chỉ cúi đầu cắm mặt ăn, bộ dạng mắt không nhìn tai không nghe, Yunho đột nhiên không hiểu bé con này đang nghĩ cái gì.

“Mẹ, hôm nay mẹ ra trông shop không?”

Hiện tại đối với Yunho mà nói, mấu chốt phải tìm được thời cơ đưa Jaejoong bỏ đi.

“Không đi, bộ dạng như vậy đi bán hàng không phải rất mất mặt sao?”

Trong lòng Yunho trĩu xuống, lại hỏi.

“Vậy mẹ cả ngày chỉ ngồi trong nhà sao?

HyangJoong lạnh lùng liếc Yunho, lắc đầu, tay xoa xoa lông mày trên trán đang nhăn lại.

“Phải ra ngoài một chút, tìm luật sư.”

Thân thể Yunho cứng đờ, xem ra, Jung HyangJoong và Kim YongCheng thật sự muốn tranh đoạt nó với em trai rồi…

“Lần này dù tao phải tốn bao nhiêu tiền cũng phải tìm luật sư, ông già ti tiện kia mấy ngày vừa rồi có về để giải quyết chuyện ly hôn. Lúc nói mặt dửng dưng như không, lòng dạ của đàn ông thật khó lường, cho rằng để lại cái nhà mới này có thể làm tao buông tay, ngậm miệng, kệ lão có thể muốn làm gì thì làm sao? Hừ, thật là ngây thơ, nghĩ Jung HyangJoong tao nhu nhược thế sao, chả trách lại vội vàng mua nhà, thực chất là vội vàng ly dị đây!”

Đôi đũa trên tay Yunho đột nhiên khựng lại, cùng lúc, Jaejoong bên cạnh cũng đặt đũa xuống bát, lau mồm, thỏa mãn nói.

“Con ăn no rồi.”

Yunho tranh thủ vào trong phòng lấy cặp sách cho cả hai, sau đó đeo balo nhỏ lên người Jaejoong.

Ra khỏi nhà một đoạn, Yunho thở một hơi thật sâu, cảm giác lúc nãy thật quá căng thẳng, căng thẳng khi nhìn sắc mặt mẹ cực kỳ lãnh đạm, phẫn nộ thở cũng không dám thở mạnh, sợ chạm đến tuyến thần kinh mẫn cảm của bà, khiến bà điên cuồng tự biên tự diễn một hồi như lần trước.

Yunho kéo Jaejoong đến đầu đường, quẹo trái, rồi rẽ vào một đường nhỏ khác, Jaejoong hiếu kỳ thắc mắc, Yunho ngồi xổm xuống thấp giọng nói.

“Jaejoong, chúng ta đứng ở đây chờ mẹ đi, mẹ đi rồi, chúng ta về nhà lấy đồ, sau đó rồi đi luôn! Sắp rồi, có lẽ là mấy tiếng nữa, không, chắc nhanh hơn. Nói không chừng mấy phút nữa mẹ sẽ đi ra ngoài.”

Jaejoong cầm tay Yunho, hưng phấn nhảy nhảy, sau đó nhào vào lòng Yunho, hai cánh tay câu qua cổ nó, cười hì hì bên tai.

“Anh sẽ mua thịt cho Jaejoong ăn sao?”

“Đương nhiên! Jaejoong muốn ăn bao nhiêu, anh sẽ mua bấy nhiêu!”

“Vậy anh sẽ mua Transformers cho Jaejoong sao?”

“Đương nhiên! Jaejoong thích cái nào anh sẽ mua cái đó!”

“Về nhà muộn cũng không có ai mắng chúng ta đúng không?”

“Đúng vậy! Chúng ta muốn chơi thế nào cũng được, thế nhưng anh nhất định sẽ bảo vệ Jaejoong!”

“Sau này Jaejoong về nhà không cần phải đeo tai nghe sao? Cái đồ đó chặn tai, rất khó chịu.”

“Ngốc, sao trước kia không nói cho anh biết em đeo nó rất khó chịu?”

“Hì hì…”

Yunho đem bé con ôm vào lòng, hôn lên mặt bé.

“Không cần, từ nay về sau không cần cái đó nữa rồi!”

Yunho ôm Jaejoong nép vào trong ngõ đợi HyangJoong đi ra, đứng một mạch liền hai tiếng.

Nhìn bóng lưng chỉ mặc một bộ quần áo mỏng manh của HyangJoong đi ngang qua trước mặt, Yunho đợi bà đi thật xa, sao đó dùng khẩu hình nói: “Mẹ, tạm biệt” càng dùng sức ôm chặt Jaejoong, dẫn bé chạy một mạch để thoát khỏi cái nơi gọi là “nhà” kia.

Hành lý cũng không có nhiều, dù sao cũng chỉ là hai đứa trẻ, để thuận tiện về quê là việc khó, mang quá nhiều đồ chỉ càng tăng thêm gánh nặng dọc đường.

Yunho lưng đeo balo, đem tiền tiết kiệm nhiều năm cất kỹ trong quần áo, một mực giữ chặt, trong tay cầm chìa khóa, khóa cửa chính nhà lại, Yunho viết một tờ giấy nhắn: “Mẹ, con và Jaejoong về nhà ông, mẹ sống tốt nhé, gặp lại.” Yunho đặt tờ giấy trên bàn phòng khách, sau đó để chìa khóa lên trên, ôm Jaejoong, thơm lên mặt bé.

“Jaejoong, chúng ta đi thôi.”

Bé con tươi cười, gật gật đầu.

Yunho lập tức tràn đầy năng lượng, ôm mộng về cuộc sống tương lai tốt đẹp, lập tức lên đường.

Rốt cục, nó cũng có cơ hội, dốc hết sức, dốc cả cuộc đời làm cánh chim che chở cho Jaejoong. Yunho vui muốn khóc, từ lâu đã muốn đưa Jaejoong bỏ đi, để em trai nó không phải chịu cảnh cãi nhau mỗi ngày, sống trong yêu thương, cưng chiều. Ngày này rốt cục cũng đã đến.

Yunho và Jaejoong lên xe taxi ra thẳng bến xe, sau khi xuống xe, bến xe đông nghịt người, khắp nơi đều là người, Yunho ôm chặt Jaejoong nhỏ bé, chính nó cũng gắng sức chen lấn, tìm đường lên phía trước.

Trong đầu Yunho hiện lên các thông tin đã tra trên mạng, nghĩ đến việc mua vé, trước tiên phải tìm được chỗ bán, hai đứa trẻ một mình đứng trong biển người mênh mông rất dễ khiến người khác chú ý, Yunho cắn môi che dấu tâm tình bất an, mọi người xung quanh đều quăng ánh mắt hiếu kỳ có, kinh ngạc có, tựa hồ còn có… những ánh mắt xấu xa…

Yunho cố gắng bỏ qua những ánh mắt đó, nhanh chóng tìm chỗ bán vé, trong dòng người xô đẩy chen tới chen lui, Jaejoong ngoan ngoãn núp trong lòng Yunho, vùi đầu vào vai nó không nhúc nhích, mở to mắt nhìn dòng người trước mặt.

“Jaejoong, ôm chặt anh đấy.”

“Vâng! Anh cũng ôm chặt Jaejoong!”

“Ah, ở đây thật sự rất nhiều người! Chỗ bán vé… Chỗ bán vé… Ah, đã tìm được!”

Yunho mừng rỡ như thể phát hiện được châu lục mới, kích động nhảy dựng lên, chạy về phía chỗ bán vé.

Mua vé rưỡi cho hai người, Yunho thỏa mãn nắm chặt vé trong tay, ôm Jaejoong đi tìm xe.

Đến khi Yunho đưa bé con ngồi vào trong ô tô, Yunho mới thở hắt một hơi, căng thẳng trong lòng mới giảm đi một chút, khóe môi nhịn không nổi cũng cong lên đẹp mắt.

Để Jaejoong vào ghế bên cạnh, Yunho nắm chặt tay bé, nhéo nhéo mặt, giọng nói tràn đầy hưng phấn.

“Jaejoong, ngồi xe hai tiếng, chúng ta có thể đứng!”

Bé con chớp chớp mắt hỏi.

“Vậy là đến nhà ông sao?”

Yunho lắc đầu.

“Sau khi đứng, chúng ta còn phải lên xe hơi, ngồi một tiếng mới có thể đến, đi sẽ rất vất vả, Jaejoong mệt thì ngủ vào lòng anh.”

Bé con cười hì hì lắc đầu.

“Jaejoong không ngủ, muốn ngồi với anh, nếu không anh cũng nhàm chán ngủ mất rồi chúng ta lỡ xe thì sao!”

Yunho nhịn không được mỉm cười, bế Jaejoong lên đùi mình, dùng mặt cọ cọ sủng nịch nói.

“Em nghĩ chu toàn a!”

“Hi hi hi.”

Ô tô chở hai anh em vui vẻ lên đường, Yunho nhìn cảnh sắc bên ngoài cửa sổ, nơi thành phố quen thuộc, cuộc sống chín năm, tạm biệt.

Thảm cỏ xanh bên đường, quốc lộ rộng rãi, trong không khí tràn đầy mùi thơm thiên nhiên, Yunho đều cố gắng tiễn chúng ra khỏi đầu, nó phải đối mặt với cuộc sống mới, để cằm tì lên đỉnh đầu Jaejoong, trong lòng cảm nhận được nhiệt độ cơ thể bé, Yunho tự nhủ, từ nay về sau, xương cốt nó sẽ khắc tên Kim Jaejoong, trong máu sẽ lưu lại bộ dáng Kim Jaejoong, chính mình đã dứt khoát lựa chọn đưa em trai bỏ đi, muốn cả đời phải bảo vệ bé, nó không cho phép Jaejoong phải trưởng thành sớm, nó không cho phép bé con bị người ta bắt nạt, nó không cho phép bé con mất đi tiếng cười ngây thơ, thuần khiết.

Đường đi xóc nảy khiến Jaejoong khó chịu, Yunho nhìn em trai đang dần thiếp ngủ, cúi đầu hôn lên khóe miệng bé, mùi sữa thơm chạy lên não, Yunho cười rất lâu.

Jaejoong, thật sự càng nhìn càng yêu, Jaejoong như vậy, không biết lớn lên sẽ như nào nữa?

Rất tự nhiên, trái tim Yunho bỗng đập thịch thịch, đột nhiên rất chờ mong nhìn thấy bộ dáng khi trưởng thành của Jaejoong, muốn nhìn thấy bé mau lớn.

Jaejoong của anh, mau lớn, để cho anh nhìn thấy em khi trưởng thành.

Trải qua hơn ba tiếng đi đường, rốt cục Yunho mang theo Jaejoong đến được nơi thôn quê mười năm như một này, đó là một địa phương nhỏ lạc hậu, dường như ngăn cách với cuộc sống thành thị, mọi người ở đây khá quen với cuộc sống tự cung tự cấp.

Yunho căn bản không nhớ nổi đường đến nhà ông, tìm quầy điện thoại gọi điện, đầu dây bên kia rất lâu mới vang lên giọng nói già nua, khàn khàn, khiến Yunho nghẹn ngào.

“Ah, là ai vậy?”

“Ông nội!”

Đầu dây bên kia lặng một lúc, ngay sau đó.

“Ai? Yunho phải không?”

Yunho kích động gật đầu, không ngừng nói.

“Đúng vậy, ông nội, cháu là Yunho, còn có Jaejoong, Jaejoong đang ở bên cạnh cháu!”

“Ha ha, tốt, các cháu của ông cũng biết gọi điện cho ông rồi.

“Ông ra đón bọn cháu đi! Chúng cháu không nhớ nổi đường nữa rồi.”

“A? Gì cơ… Ah! Các cháu tới về quê rồi hả?”

“Đúng vậy ạ. Đúng vậy ạ, chúng cháu đang ở đoạn đường giao với thị trấn, cháu quên mất đường rồi, ông ra đón chúng cháu đi.”

Thanh âm bên kia cũng hưng phấn không kém, ông nội gấp gáp, hận không thể lập tức nhìn thấy đứa cháu nhỏ.

“Được! Ngoan đứng ở đấy chờ ông! Thật là, cũng không báo trước cho ông biết để ông còn chuẩn bị.”

“Hì hì, cháu muốn cho ông kinh hỉ mà.”

“Thật là kinh hỉ lớn! Chắc phải đến hai năm rồi không nhìn thấy các cháu. Lần trước lúc Jaejoong còn mới biết đi kia.”

“Dạ, ông mau đến, đi đường cẩn thận ông nhé.”


“Được, ông đi đây.”

Jul 18, 2014

[NDNKKĐD] Part 7

Part 7

Jaejoong từ trong ngực Yunho ngước lên, từ khi bé sinh ra, đây là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai luôn kiên cường khóc đến mức này.

Jaejoong sụt sịt mũi, nước vẫn đong đầy trong mắt rơi xuống không ngừng, vươn bàn tay nhỏ trắng hồng chạm vào đôi mắt đang rơi lệ của Yunho, vừa lau nước mắt cho anh, vừa nghẹn ngào nói.

“Anh sao lại cũng khóc, tại Jaejoong làm anh tức giận sao?”

Yunho không nói lời nào, để cho bé con dùng bàn tay nóng ấm lau nước mắt cho.

“Anh đừng bỏ Jaejoong, Jaejoong sẽ không khóc, cho nên anh cũng đừng khóc nha.”

Yunho cầm lấy tay Jaejoong, bao trọn nó trong lòng bàn tay mình, nhìn bé con khóc đến đỏ hết mặt, nín khóc mỉm cười.

“Anh khóc không phải vì tức giận đâu, là vì Jaejoong vẫn ở bên cạnh cho nên vui liền khóc.” Yunho nói xong kéo lại Jaejoong vào ngực, vỗ nhẹ lưng bé, thanh âm nghẹn ngào: “Jaejoong a, người bỏ đi không phải là anh, mà đó là cha mẹ chúng ta.”

Trong ánh mắt Jaejoong chứa nước mắt long lanh, bộ dạng đang cười đột nhiên cứng đờ, chu chu cái miệng hồng.

“Cha mẹ?”

“Đúng, bọn họ không cần chúng ta nữa, anh mang em đi nơi khác được không? Chúng ta về quê tìm ông nội được không?”

Jaejoong vừa ngưng khóc được một lúc thì nước mắt lại rơi, bé cầm tay áo Yunho lắc không ngừng hỏi: “Tại sao cha mẹ không cần chúng ta nữa? Jaejoong làm sai cái gì sao?”

Cậu nhóc lại khóc rồi hỏi Yunho lại lần nữa khiến cho nó nắm chặt tay lại.

Chỉ có điều bé Kim Jaejoong bốn tuổi, đối với chuyện cha ở bên ngoài…, cha mẹ ly hôn, không có nửa câu trách cứ, bé ngốc này chỉ một mực ôm hết cái sai vào mình.

Jaejoong a, em làm sao lại ngốc như vậy, ngốc đến mức lồng ngực anh lại càng thêm đau rồi.

Yunho đối mặt với Jaejoong, nhìn ánh mắt của bé, không cam lòng giọng nói mang theo sự tức giận.

“Jaejoong, chúng ta không cần phải khóc, là bọn họ, sinh ra chúng ta là sai lầm! Bọn họ sinh ra chúng ta nhưng lại không có khả năng nuôi chúng ta, bọn họ căn bản là không muốn, căn bản là không biết chúng ta cần cái gì, trong mắt bọn họ chỉ có bản thân mình! Thứ mà bọn họ mang lại cho chúng ta chỉ là một gia đình bạo hành, bóng ma đó sẽ ám ảnh chúng ta cả đời! Anh cho tới bây giờ chưa từng cảm nhận được tình cảm bọn họ giành cho chúng ta, bỏ hai cái xưng “cha mẹ” đi, bọn họ như người dưng xa lạ vậy. Có cha mẹ như vậy, anh cũng không cần! May mắn là anh lại sinh trước em, bằng không thì một mình em lẻ loi trơ trọi làm sao có thể đối diện với chuyện này cơ chứ!”

“Jaejoong muốn khóc thì khóc to lên, anh sẽ không khóc nữa, anh sẽ kiên cường, anh sẽ làm mình trở nên mạnh mẽ, chúng ta sẽ cùng lớn lên!”

Jaejoong mở to đôi mắt ngập nước, không nói lời nào nhìn vào mắt Yunho, như là đang ngẫm nghĩ gì đó, sau đó nhẹ giọng nỉ non “Anh”, liền nhào vào ngực Yunho, mặt dán vào ngực nó, khóc rống lên.

Yunho xoa xoa ót bé, an ủi.

“Cục cưng, khóc đi, khóc cho thỏa thích, khóc sẽ quên đi tháng ngày không vui đó, anh đưa em đến nơi khác, chúng ta sẽ dùng sự thật chứng minh cho bọn họ thấy, không có bọn họ chúng ta vẫn có thể sống tốt!”

Cậu nhóc khóc đến mệt, lau khô mặt thò đầu ra khỏi ngực Yunho, đột nhiên chỉ hai cái đùi gà trên mặt đất, chu miệng nói:

“Anh… Đùi gà…”

Yunho nở nụ cười, sờ sờ mặt bé:

“Vì không muốn anh tức giận, Jaejoong ngay cả thịt thích nhất cũng không cần, anh thật cảm động!”

Yunho vừa nói xong đã nghe thấy tiếng cười ha ha của Jaejoong truyền đến, càng ôm chặt bé hơn.

“Đi, anh bế Jaejoong đi mua gà rán ăn. Về sau mỗi ngày anh cũng sẽ không để Jaejoong đói bụng! Anh sẽ để Jaejoong ăn no căng bụng, trắng trắng mập mập!”

“Hì hì hì hì.”

Bé con cười vui vẻ, hai đứa trẻ mới vừa rồi khóc lóc bi thiết, trong nháy mắt lại cười rộ lên.

Yunho nói rất đúng, bọn họ không việc gì phải khóc, bọn họ chỉ cần từ bỏ một khoảng cuộc đời mà thôi, đồng thời bọn họ sẽ đón một cuộc sống mới.

Chỉ là bọn họ không biết, con đường nhân sinh của họ lập tức rẽ sang một hướng khác, có lẽ, lúc Jaejoong sinh ra là em trai của Yunho, đã là theo ý trời, con đường lệch lạc cuốn vào những thứ không thể tưởng được cùng sự ràng buộc huyết thống, mà bọn họ chỉ có vốn liếng là mạng sống mình đã liều mạng đánh cược vào canh bạc cuộc đời.

Cùng ngày khi Yunho dẫn Jaejoong về nhà, Kim YongCheng đã đi rồi, trong phòng khách chỉ còn in dấu đau khổ cùng tịch mịch của mấy tiếng trước, gian phòng ngủ vốn dành cho hai người, lúc này chỉ còn Jung HyangJoong lẻ loi trơ trọi nằm khóc nức nở.

Những giọt nước mắt, rốt cục là muốn rơi đến khi nào, Yunho chán ghét chuyện người ta hối hận vì những việc đã làm hoặc chỉ biết khóc lóc, nước mắt này chỉ làm cho người ta càng mệt người, căn bản không có chút tác dụng nào.

Chẳng lẽ khóc đến khô cạn nước mắt, sưng đỏ cả lên có thể kéo trái tim Kim YongCheng quay về sao? Nực cười.

“Anh, mẹ khóc…”

Jaejoong lo lắng khi tiếng khóc của HyangJoong vang đến, bà giật mình ngồi dậy, luống cuống lau hai dòng nước mắt, bộ dạng tóc tai bù xù khiến trong lòng Yunho càng trở nên khó chịu.

“Jaejoong à! Yunho à!”

Yunho vô thức kéo Jaejoong về phía sau mình, còn mình thì nhào về phía trước ôm mẹ, bà ôm hai đứa con ruột thịt như thể đó là liều thuốc cứu mạng, cho nên khi bà cảm nhận được sự tồn tại chân thật của hai đứa trẻ, như thể đang ở dưới hố sâu không đáy tuyệt vọng, lại nhìn thấy mặt trời le lói hi vọng.

Bà còn cho rằng, đây là hai đứa trẻ bà yêu thương, nhất định phải giữ chặt, nhưng bà không ngờ đến giờ mới muốn níu kéo, e là đã quá trễ.

Cho dù tuổi còn nhỏ, Jung Yunho và Kim Jaejoong cũng không phải là con rối trong lòng bàn tay để bà và Kim YongCheng đùa giỡn, bọn chúng đã vì cuộc hôn nhân sụp đổ này mà thành vật hi sinh rồi.

HyangJoong dựa cả người vào Yunho, hai cánh tay vòng qua người Yunho và Jaejoong không một kẽ hở, gào khóc đến khản cả cổ.

“Con của mẹ! Con của mẹ! Mẹ cũng chỉ có các con thôi! Nhất định không được rời xa mẹ, ngàn vạn lần đừng đi theo cái loại cha khốn nạn kia. Ông ta căn bản không xứng làm cha các con! Lúc ông ta đi còn nói, muốn đem các con đi, nhưng con hồ ly tinh kia sống chết không đồng ý. Ông ta còn nói sẽ nghĩ cách tranh lấy quyền nuôi dưỡng hai đứa. Dựa vào cái gì? Khốn kiếp! Chính ông ta bỏ rồi còn muốn đoạt các con. Đê tiện! Đừng hòng cướp các con. Các con là con trai của Jung HyangJoong, ai cũng đừng hòng cướp khỏi mẹ, nếu không mẹ sẽ liều mạng đến cùng.

Yunho há hốc mồm sững sờ, đứng đực tại chỗ, mặc cho HyangJoong kích động ghì chặt nó, bà đã rơi vào tình trạng điên cuồng, mất hết tỉnh táo. Nhưng một Jung HyangJoong thế này, một người mẹ khiến cho Yunho càng cảm thấy lạ lẫm, thậm chí có phần sợ hãi.

“Mẹ.”

Yunho đột nhiên thét lớn, một tiếng này đã kéo tia lý trí còn sót lại của HyangJoong trở về, bà buông Yunho và Jaejoong ra, không biết sao lại cầm lấy tóc mình, mặt mũi tái nhợt như sắp chết, ánh mắt vô thần, bộ pháp lảo đảo từng bước lui về phía sau, sau đó ngã xuống giường.

“Anh…”

Gấu áo Yunho đột nhiên bị giật giật, Jaejoong cắn môi cúi thấp đầu, lén nhìn HyangJoong ở cách đó không xa, hai cánh tay bé bị HyangJoong dùng lực rất mạnh đã xuất hiện hai vết đỏ thẫm chướng mắt, Yunho sau khi nhìn thấy vội xoa cho Jaejoong, trên mặt tràn đầy lo lắng.

“Có đau không?”

Jaejoong nhíu mày, cắn môi, rõ ràng đang rất nhẫn nại, nhưng lại lắc đầu.

“Sao lại không đau? Vừa rồi anh cũng còn đau huống chi là em.”

Nói xong, thần sắc Yunho phức tạp nhìn mẹ đang ngây ngốc trên giường, vừa đau lòng xoa xoa tay cho em trai, tức giận nói: “Em xương cốt đã chả cứng cáp gì mà mẹ còn nặng tay như vậy. Thật là… Mẹ không còn lý trí nữa rồi, anh còn cảm thấy mẹ thật đáng sợ.”

“Anh, cha đi đâu rồi?”

Lập tức Yunho ngừng xoa cánh tay Jaejoong, cười cười không được tự nhiên.

“Cha sẽ không về nữa, không phải anh đã nói rồi sao? Anh muốn dẫn Jaejoong đi chỗ khác, về quê tìm ông nội, Jaejoong đã quên rồi sao?”

Jaejoong cắn môi sững sờ, nhìn Yunho một lúc, sau đó không cắn môi nữa, mỉm cười, lắc đầu.

“Không quên! Khi nào bọn mình sẽ đi?”

Yunho nhìn trên môi hằn vết dấu răng, trong lòng như bị co rút.

“Hai ngày nữa! Nếu như kịp thì mai anh sẽ đưa Jaejoong đi!”

Nói xong Yunho đứng dậy, ngồi cạnh Jaejoong, dùng ngón tay xoa xoa môi bị Jaejoong cắn đến in vết, lông mày nhíu chặt, nói:

“Nhìn này, dấu răng hằn sâu thế, Jaejoong chắc đau lắm. Cắn tay anh, anh chịu được.” Nói xong Yunho đưa ngón tay mình đến, “Ngón tay anh, khi Jaejoong đói bụng có thể liếm, khi khó chịu có thể cắn, biết không?”

Jaejoong im lặng nghe Yunho nói, chờ khi nó nói xong, hai tay bắt lấy ngón tay nó đặt bên miệng, hôn lên, hành động của Jaejoong khiến Yunho có chút kinh ngạc.

“Ngón tay anh còn có thể để Jaejoong hôn hôn.”

Tâm tình Yunho vốn còn rất ngưng trọng bị Jaejoong trêu chọc một hồi đã thoải mái hơn rất nhiều, nó đi ra ngoài kiếm chút đồ ăn cho hai người. Sau khi ăn xong, Yunho để cậu nhóc chơi đồ chơi còn nó chạy nhanh đến thư phòng bật máy tính. Nó cần tra rất nhiều thứ, nhất định phải tìm hiểu rõ ràng, làm sao có thể yên tâm đưa Jaejoong đi.

Nó muốn tra xem từ đây về quê ông phải đi như thế nào, Yunho từ nhỏ đến giờ số lần về quê không quá mười đầu ngón tay, mấy năm gần đây còn không đến ba lần, khi bé trí nhớ rất mơ hồ, nó nhớ rõ trước kia đều là ngồi tàu hỏa, rồi đi ô tô mấy lượt mới đến. Nó còn muốn xem giá vé để mang đủ tiền.

Yunho xem xét, lông mày nhíu lại. Mua vé tàu phải dùng CMND, nhưng bất kể là nó hay là Jaejoong đều chưa đủ tuổi để có thứ này.

Yunho phát sầu, xem ra chỉ có thể đi ô tô hết, sẽ rất vất vả, Jaejoong còn say xe nữa.

Vấn đề nan giải phơi ra trước mặt Yunho, khiến đầu óc nó ong ong, mặc kệ như thế nào, nó nhất định phải dẫn em trai đi, nhất định là thế!

Yunho ngồi bên máy tính ba tiếng đồng hồ mới rõ ràng, trên máy tính còn lưu lại một đống thứ, bản thân nó chưa hiểu nhiều về Internet, cho nên tra cứu những cái này thật sự rất hao tâm tốn sức, thế nhưng Yunho đã nhớ kỹ thứ tự phải làm, vui vẻ mỉm cười.

Buổi tối, Yunho ôm Jaejoong chìm vào giấc ngủ, nghĩ đến ngày mai có thể đưa em trai rời khỏi chốn lạnh lẽo như băng này, trong lòng nhưng đang nổ pháo, không cách nào khống chế sự vui vẻ.

“Jaejoong, ngày mai chúng ta có thể đi rồi, Jaejoong có kích động không?”

“Vâng! Cùng đi với anh, Jaejoong rất vui!”

“Anh thật sự rất vui, muốn khóc luôn. Sau này, bên tai chúng ta sẽ không còn tiếng cãi lộn, không còn tiếng khóc lóc, không có người khiến Jaejoong của chúng ta phải khóc, anh cũng không có cơ hội rơi nước mắt. Càng nghĩ càng kích động!”

Bé con nghiêng đầu nhìn anh trai đêm nay đặc biệt phấn khởi, tâm tình cũng bị cuốn theo, tăng gấp đôi sự ngọt ngào, miệng vểnh lên mà mắt nhắm lại, cuộn tròn trong lòng Yunho ngủ.

Yunho kích động đến nửa đêm cũng không buồn ngủ, nhịn không được lăn lộn trên giường, trong đầu hoàn toàn là tưởng tượng về cuộc sống tương lai, thẳng đến khi chân trời hửng sáng, mới nặng nề thiếp đi.
 

Jul 17, 2014

[NDNKKĐD] Part 6

Part 6

Kim YongCheng lại đi, thế nhưng lần này rất nhanh lại về, bởi vì cậu con trai út muốn ông có mặt trong sinh nhật lần thứ tư của bé.

Hiện giờ đã là mùa hè, tuy sống ở phương bắc, nhưng thời tiết cũng khá oi bức.

Bé Jaejoong hôm nay mặc áo màu trắng, có in hình một chú chó nhỏ với cái yếm bò màu xanh, tóc ngắn lũn chũn phủ một ít trên trán, nhìn đáng yêu vô cùng.

Thời gian hạnh phúc trôi đi rất nhanh, ban ngày, HyangJoong cùng YongCheng dẫn Yunho và Jaejoong đi đến công viên trò chơi, buổi tối ở nhà ăn bánh sinh nhật, hoa quả bánh ngọt đầy ắp trên bàn, có cả bốn cây nến màu sắc rực rỡ. HyangJoong nói bé Jaejoong hãy ước ba điều, nhất định phải nhớ trong lòng.

Jaejoong nhắm mắt lại, bàn tay chắp trước ngực yên lặng ước, sau đó thổi tắt cả bốn ngọn nến, đèn trong phòng được bật lại, cậu bé dường như muốn mở miệng kể mình đã ước gì, liền bị YongCheng che miệng lại.

“Con ngoan, điều ước mà nói ra sẽ mất linh đó. Jaejoong tự mình biết là được rồi.”

“Dạ vâng.”

Jaejoong nhu thuận gật đầu, ra vẻ đã hiểu rõ.

Kết quả buổi tối lúc đi ngủ, Jaejoong rúc đầu vào lòng Yunho, hai mắt chớp chớp mở to không có ý định nhắm lại, Yunho không nói gì, biết rằng hôm nay là sinh nhật Jaejoong cho nên rất vui, bây giờ mà chọc bé thì bé càng không chịu ngủ. Thế nhưng bé con dường như không chịu nổi loại im lặng này, không đầy một phút lại dùng đầu cọ cọ Yunho, thỏ thẻ nói.

“Anh, anh đoán xem em ước cái gì không?”

“Jaejoong ước gì anh làm sao biết được?”

“Vậy anh có muốn biết hay không?”

“Anh mà biết thì sẽ mất linh đó!”

Bé con bĩu môi, bộ dạng ra vẻ rất ưu sầu, còn cắn môi lẩm bẩm.

“Thế nhưng mà Jaejoong muốn cho anh biết.”

Yunho xoa xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của bé.

“Vì sao thế?”

“Em chỉ muốn cho anh biết thôi, Jaejoong chỉ nói cho một mình anh được không? Sau đó anh giữ bí mật thay Jaejoong, được không?”

Yunho biết rõ cậu nhóc giấu gì trong lòng sẽ khó chịu, lại càng không muốn bé khó xử, cho nên đồng ý để Jaejoong nói.

Jaejoong được phép nói, khuôn mặt tỏ ra rất hưng phấn.

“Điều ước đầu tiên cuả Jaejoong là vĩnh viễn có anh bên cạnh. Thứ hai là Jaejoong và anh cùng cha mẹ, mãi mãi bên nhau. Thứ ba là nếu sau này Jaejoong làm anh tức giận, anh cũng không được đuổi Jaejoong đi.”

Yunho im lặng nghe, Jaejoong nói xong, lông mày nhíu lại hỏi.

“Ủa, vậy điều ước thứ nhất và thứ ba có gì khác nhau sao?”

“Ớ…” Bé con suy nghĩ một lát, tựa hồ cũng phát hiện điều ước bị trùng nhau, thò tay ôm thắt lưng Yunho, vẻ mặt không quan tâm lắc đầu, “Không sao cả, dù sao Jaejoong mãi mãi bên cạnh anh.”

“Ha ha.” Yunho sủng nịch cười cười, “Em đúng là ngốc a, vì anh mà phí mất một điều ước rồi!”

Đêm hôm đó, nụ cười đều đọng lại trên môi của hai đứa trẻ ôm nhau, cùng chìm vào giấc ngủ. Cảm giác yên tĩnh của buổi tối, trong nhà có có cha, có mẹ, trên ngực Jung Yunho có Kim Jaejoong, trong lòng Kim Jaejoong có Jung Yunho, dường như cái gì có cũng đều đã có, cho nên rất thỏa mãn.

Thế nhưng mà có đôi khi ông trời rất thích trêu người, có lẽ là số mệnh sắp sẵn rồi.

Ngày hôm sau Yunho bị tiếng khóc của ai đó đánh thức, nó đắp lại chăn cho Jaejoong, sau đó xuống giường, mở cửa phòng ngủ, nhìn thấy mẹ mình đang ngồi trên ghế sa lon khóc không rõ tiếng, còn YongCheng đang đứng ở bên cạnh, cúi đầu cho nên không nhìn thấy biểu cảm trên mặt.

Đây là lần đầu tiên Yunho nhìn thấy hai người mâu thuẫn mà YongCheng lại giữ im lặng như vậy, trong lòng đột nhiên nhảy lên một nhịp, Yunho đi vào phòng khách, thoáng cái đã nhìn thấy một tờ giấy ly hôn đặt chình ình trên bàn nước.

Lập tức, Yunho như bị người ta rút đi khí lực, chân tay lạnh toát, nó run rẩy cầm lấy tờ giấy mỏng manh chỉ cần gió thổi qua cũng bay đi mất, thế nhưng lại khiến Yunho không thể nhấc lên nổi.

“Yunho à…”

Kim YongCheng vô lực gọi tên nó, Yunho dường như cũng không nghe thấy, còn đang chăm chú nhìn dòng chữ đen chạy trên tờ giấy trắng.

“Cha nhất định phải xin lỗi con cả đời này rồi. Cha thật sự là cmn ngu ngốc, cho rằng bù đắp cho con có thể làm cho cha giảm bớt sự áy náy, giờ mới nhận ra, cmn cha sai rồi. Cha thật sự xin lỗi các con, các con hận cha thì ….”

“… Vì sao?”

Môi dưới của Yunho bị nó cắn đến trắng bệch, sắc mặt có chút tái nhợt nhìn YongCheng biểu hiện áy náy đầy mặt.

“Cha, cha, cha ở bên ngoài có người khác, đã mấy tháng rồi…”

YongCheng nói xong, hai tay ôm đầu ngồi xổm trên mặt đất.

Yunho kinh ngạc đứng đơ tại chỗ, ánh mắt lướt qua đỉnh đầu YongCheng, đặt vào cái bóng đen in trên tường, bên tai vẫn còn quanh quẩn tiếng khóc đứt quãng của HyangJoong, ở góc độ YongCheng và HyangJoong không nhìn thấy, tay trái của Yunho còn đang nắm chặt góc áo của mình.

Đột nhiên, Yunho xoay người, đi về phía HyangJoong, điệu bộ suỵt một cái.

“Mẹ, mẹ khóc nhỏ một chút, đừng đánh thức Jaejoong.”

Yunho nói xong, quay đầu về phòng ngủ, không chút run rẩy, bộ dáng trấn định như vừa rồi nó chỉ ra uống nước, nếu không phải Kim YongCheng nhìn thấy Yunho nắm chặt gấu áo, ông nhất định sẽ vì biểu hiện không giống như những đứa trẻ khác khi nhìn thấy chuyện tương tự của Yunho mà tự trách đến chết.

Tuy nhiên, ông thật sự đã tự trách mình lắm rồi, thế nhưng, cuối cùng ông vẫn chọn lựa cách bỏ đi, người phụ nữ kia cho ông tiền tài, cho ông địa vị, đã lấp đầy khát vọng hư vinh của thằng đàn ông trong ông.

Dường như chỉ còn lại một phương thức hết sức buồn cười, cám dỗ của những thứ vật chất, quyền lực trở thành một thanh ngang chắn hết sự tự trách, mà sự tự trách này lại trở thành nguyên do ly khai tất nhiên.

Yunho khóa trái cửa, bước chân rất nhẹ đến cạnh giường, quỳ trên mặt đất nhìn gương mặt khả ái của Jaejoong, tay nhẹ nhàng xoa xoa hai má bé, lông mi Jaejoong khẽ run, Yunho theo phản xạ có điều kiện mà nhấc tay ra.

Nó hiện giờ không muốn đánh thức Jaejoong, không dám để cho Jaejoong ra ngoài cánh cửa kia, bởi vì thế giới bên ngoài quá tàn nhẫn, quá đáng sợ, chỉ có thế giới hai người của nó và Jaejoong mới có thể an tâm, trút bỏ mọi thứ đau buồn.

Jaejoong ngủ không lâu liền tỉnh, dụi dụi mắt thấy gương mặt phóng đại trước mặt, nhoẻn cười.

“Anh!”

“Còn sớm mà đã dậy rồi, buồn ngủ thì ngủ tiếp đi.”

Bé con chu miệng, lắc đầu.

“Không ngủ nữa, Jaejoong đói, muốn ăn thịt.”

Yunho vỗ vỗ hai má Jaejoong, dùng giọng điệu vờ trách cứ nói.

“Chỉ biết ăn thịt thôi, nếu sau này anh không có tiền mua thịt cho em nữa thì làm sao bây giờ?”

“Cha mẹ sẽ mua cho em mà.”

“Choang~” một tiếng, dường như có một thứ gì đó bị đập tan trong lòng Yunho, cảm giác trống rỗng, liên lụy cả tứ chi vô lực, thậm chí cũng không còn sức ôm bé con xuống giường.

Nó và Jaejoong đến tột cùng còn có tư cách gọi hai người kia là “cha mẹ” đưa bọn chúng đi mua thịt ăn, hay là người lớn bọn họ có còn tư cách đó hay không?

Ở trong phòng ngủ, Yunho rửa mặt mũi cho Jaejoong, trên lưng đeo balo nhỏ, lén hít một hơi thật sâu, dẫn bé ra khỏi phòng ngủ.

Trong phòng khách, thời gian như đọng lại, tư thế của hai người làm cha làm mẹ vẫn không khác so với lúc trước Yunho nhìn thấy họ, Kim YongCheng và Jung HyangJoong phát hiện hai đứa con trai đi ra, lập tức đánh mắt đến, hé miệng định nói gì rồi lại thôi.

Yunho nhanh chóng chạy vào trong bếp, cầm hai cái đùi gà ngay cả hâm nóng lại cũng đã quên, ào ra phòng khách, ôm Jaejoong ra khỏi nhà, vội vàng đến mức không để Jaejoong có cơ hội đứng lại với cha mẹ.

Jaejoong cũng phát hiện anh trai có gì đó khác thường, Yunho đi xuống gác rất nhanh, Jaejoong chăm chú ôm cổ anh, sợ mình bị rơi xuống.

“Anh, em còn chưa ôm mẹ, cũng chưa chào cha nữa.”

Mắt Yunho cay cay, cắn chặt răng.

“Gì mà ôm hả? Gì mà chào nữa? Đều là giả dối! Đều là lừa đảo ! !”

Jaejoong bị giọng nói đầy phẫn nộ của Yunho tác động, cảm thấy tủi thân, mũi chua xót, miệng xịu xuống, chuẩn bị khóc rồi.

“Ô ô, anh quát em!”

“Jaejoong sao lại ngốc như vậy? Bọn họ chỉ là người sinh ra chúng ta mà thôi. Một cái ôm tình thân cho chúng ta cũng không có đâu! Cái gì cũng không đáng. Đó là cái thứ tình thương ch* m*, mạt hạng!”

Ngữ khí Yunho còn không dịu đi, Jaejoong càng nóng nảy, trong hốc mắt đã đầy nước.

“Hu hu, không phải ngày hôm qua anh đã hứa với Jaejoong đấy ư, cho dù Jaejoong làm anh tức giận, anh cũng không được bỏ Jaejoong mà!”

Yunho trong phút chốc khựng lại, thả Jaejoong xuống, rút ra hai cái đùi gà.

“Xin lỗi, Jaejoong. Đùi vẫn còn lạnh, em ăn tạm trước được không?”

Jaejoong đẩy hai cái đùi gà trên tay Yunho ra, lau nước mắt, nhìn chằm chằm ống tay áo Yunho, lo lắng giậm giậm chân.

“Anh, Jaejoong sai rồi! Anh đừng giận Jaejoong được không? Jaejoong không muốn ôm, không cần chào! Anh đừng giận nữa được không?”

Yunho bắt lấy tay Jaejoong, kiên quyết nhét đùi gà vào tay Jaejoong, tựa như không nhìn thấy bé đang khóc nức nở, tiếp tục nói.

“Sao trí nhớ anh lại kém thế này, vậy mà có thể quên không hâm lại cho Jaejoong, như thế nào ngay cả cho vào lò vi sóng cũng quên, anh thật là ngu ngốc, Jaejoong ăn lại bị tiêu chảy thì sao, ai, cái này… Quay có hai phút thôi, hai phút, thật là dài, ở lại hai phút trong nhà thật là dài…”

Jaejoong “phịch” phút chốc ném hai cái đùi gà xuống đất, khóc lớn.

“Anh… Anh!! Jaejoong sai rồi, anh thứ lỗi cho Jaejoong được không? Nếu anh giận có thể đánh Jaejoong, nhưng đừng bỏ Jaejoong được không?”

Yunho cứng ngắc đứng yên tại chỗ, nhìn hai cái đùi gà méo mó dưới đất, lầm bầm nói.

“Nói, nói cái gì vậy…”

“Jaejoong, em nói cái gì vậy?”

Yunho ngồi xuống, ôm chặt Jaejoong, để bé vùi đầu vào trong ngực nó, không còn chút khe hở giữa hai đứa trẻ. Yunho xoa xoa lưng Jaejoong, âm lượng tiếng khóc của bé không giảm, xuyên qua màng nhĩ Yunho, đâm thẳng vào tim, khiến sự đau đớn càng ào lên, nước mắt ướt đẫm một mảng áo Yunho, Jaejoong khóc lóc: “Anh, đừng không cần Jaejoong, Jaejoong không bao giờ làm anh tức giận nữa!”

Yunho ôm lấy thân thể nho nhỏ của Jaejoong, mặt mũi đầy nước mắt như không thể nào giữ lại ở trong lòng, Yunho cũng khóc khiến Jaejoong không ngừng khóc được, mọi thứ như vỡ tan trước mặt hai cậu bé.

Nước mắt trượt xuống gò má Yunho, nét mặt nó vẫn như đang cố gắng nhẫn nhịn, nắm đấm chặt tay, thanh âm kiên định:

“Anh làm sao lại bỏ Jaejoong được? Anh sẽ vĩnh viễn bên cạnh Jaejoong, ở bên Jaejoong cả đời!”

Anh sẽ không để cho Jaejoong chịu bất cứ tủi thân, oan ức nào! Cái gì người khác có, Jaejoong cũng sẽ không thể thiếu!”

“Anh thay cho tình yêu của cha! Cho em tình cảm của mẹ! Cho em tất cả yêu thương! Jaejoong của chúng ta sẽ ở trong tình yêu mà lớn lên!”

“Còn nữa, một nơi gọi là gia đình! Anh sẽ cho em!”

-----

 Jaejoong, đừng nói gì, đừng quay đầu nhìn lại, bởi vì đằng sau chỉ là một đống ngổn ngang, bừa bộn.

Nắm lấy tay anh, nhìn ánh mặt trời phía trước được không?


Ở đó mới có nhà của chúng ta.