Showing posts with label Thịt cùng người em lấy cả được không. Show all posts
Showing posts with label Thịt cùng người em lấy cả được không. Show all posts

Jan 26, 2015

[NDNKKĐD] Part 44 - End

Part 44

“Tôi đã hiểu lầm quan hệ của em trai anh và Jang Hyo Shin, cho nên mới đánh em trai anh, về sau anh lại đánh tôi, cứ như vậy, mọi chuyện cứ thù mới hận cũ, cho nên, mọi chuyện đều là do tôi, tôi là đầu sỏ gây chuyện, tôi mới là người phải bị trừng phạt đầu tiên.” Seo Chul nói xong nhắm mắt lại, đầy sự thống khổ: “Tôi bây giờ nửa tình nửa điên, cũng là quả báo rồi, nhưng xem ra không đủ.”

Hiểu lầm… Mọi chuyện xảy ra rồi, bây giờ chỉ nói là do hiểu lầm, nực cười cỡ nào, Yunho cắn răng hỏi: “Cho nên, cậu định làm thế nào?”

Seo Chul mở mắt, trong ánh mắt không tránh khỏi sự tuyệt vọng, “Nói cho tôi biết… Tiểu hói đầu… Cậu ấy, còn cùng chung thế giới này với chúng ta không? Cậu ấy còn không?”

Seo Chul thậm chí không biết chuyện Jang Hyo Shin đã qua đời, Seo Myung Sun đã giấu chuyện này triệt để, nhưng giờ Yunho không thể không nói rõ chân tướng cho Seo Chul biết.

“Hyo Shin bị tai nạn giao thông, ngay hôm tôi đánh cậu, cậu ấy gọi điện thoại cho cậu, là tôi nghe, cậu ấy phát hiện cậu gặp nguy hiểm, vội vãi chạy đến, bị xe đâm, không cứu kịp.”

Lồng ngực Seo Chul phập phồng kịch liệt, một tay ghì chặt ghế sô pha, một tay ôm lồng ngực mình, lông mày nhíu chặt, giống như cố sức áp chế cảm xúc, “Quả… Quả nhiên… Dạo này tôi hay mơ thấy ác mộng, mơ thấy tôi lái xe trên đường, có một người đập mạnh vào cửa kính xe, đầu chảy đầy máu, mắt mở to, nhìn tôi chằm chằm, tôi vuốt mặt người đó qua tấm kính, người đó nhắm mắt lại.” Seo Chul nhìn Yunho, khoé mắt đã phủ đầy nước: “Người này, là Tiểu hói đầu.”

Yunho không biết nên nói gì, nói gì lúc này cũng là vô dụng, người đã không còn, không có cách nào vãn hồi sự thật, chỉ có thể đối mặt cùng chấp nhận.

“Đưa tôi đi thăm cậu ấy.”

Từ sau khi chôn cất Jang Hyo Shin, đây là lần đầu tiên Yunho trở lại nơi này, vì xung quang có rất ít vật che chắn nên gió lớn hơn trong nội thành rất nhiều, không có xe qua lại, chỉ có Yunho và Seo Chul đi lên đây. Đến trước mộ, Yunho đặt bó hoa lên nền đá, Seo Chul đã nhào tới, quỳ rạp xuống đất ôm mộ phần mà gào khóc.

“Tiểu ———— Tiểu hói đầu ————anh đến thăm em ———— xin lỗi vì anh đã đến muộn ————” Seo Chul khóc rung trời động đất, nước mắt rơi lã chã.

“Xin lỗi ———— Xin lỗi Tiểu hói đầu ———— Xin lỗi vì trước kia anh đã hành hạ em như vậy ————

“Anh thích em, lần đầu tiên gặp đã thích, ánh mắt em giống như mẹ anh vậy, tinh khiết, thiện lương, bản thân em cũng giống như ánh mắt đó vậy, nhưng đám đồng bọn anh lại không ngừng cười nhạo anh vì em hói đầu….”

“Khi đó là anh không thể chấp nhận nổi chuyện mất mặt, anh muốn mọi thứ tốt nhất, muốn được tất cả mọi người ngưỡng mộ, sao có thể để người khác cười nhạo, anh lúc đó chính là kẻ vô cùng khốn nạn, đương nhiên, hiện tại cũng thế.”

“Tiểu hói đầu, anh nhớ em, anh nhớ em ————

“Anh còn chưa kịp nói yêu em ———— aaaaaaa ———— xin lỗi, xin lỗi mà ————

TIếng khóc bi ai của Seo Chul càng ngày càng khàn to, giữa một nơi hoang vu hẻo lánh lại càng thê lương, tâm tình Yunho rất xấu, đặt bó hoa xuống, sau đó ra ra nơi khác.

Hắn nghĩ, Jang Hyo Shin và Seo Chul cũng cần một chút không gian riêng.

Có lẽ, vì chính bản thân cũng mang theo đau lòng, tiếng khóc của Seo Chul đâm thẳng vào tai hắn, đau, tràn đầy tuyệt vọng, gợi lại cho hắn thật nhiều thật nhiều hình ảnh không muốn nhớ lại, hắn không muốn nghĩ nhiều nữa.

Ngoài trời đã bắt đầu tối, Jaejoong ngồi lâu đến mức mông cũng hơi ê, bức tranh hoàn thành một nửa, tuy không phải đẹp lung linh, thế nhưng trông vẫn đẹp, bất tri bất giác, bối rối dâng lên, rồi Jaejoong thiếp đi lúc nào không hay.

Khi Yunho về, nhìn thấy Jaejoong nằm trước giá vẽ ngủ say sưa, bất đắc dĩ thở dài, lại gần, nhéo nhéo nhẹ cần cổ lộ ra ngoài áo của cậu, Jaejoong bị đánh thức, dụi dụi mắt, thấy Yunho liền cười: “Anh.”

Yunho nhéo nhéo cậu vài cái, “Ngủ như vậy cổ không đau sao?”

Jaejoong ngồi thẳng dậy, vặn vặn cổ, cảm giác khó chịu, gật đầu đáp: “Thật sự đau.”

“Anh xoa cho em.” Yunho vòng ra sau lưng Jaejoong, thuần thục xoa bóp,  “Sao tự dưng lại vẽ tranh vậy?”

Jaejoong nhìn bức tranh mình vẽ, hỏi lại: “Thế nào, cũng được phải không anh?”

“Có vậy mà cũng khoe.” Tuy bức tranh mới vẽ được một nửa, nhưng Yunho vẫn nhìn ra được, Jaejoong vẽ lại cảnh hai người trên thuyền đánh cá, bầu trời, nước biển, hai người cạnh nhau, đẹp đến nhường nào.

“Anh.” Jaejoong không quay đầu lại, đưa lưng về phía Yunho, hỏi: “Ban ngày anh đi đâu vậy?”

Yunho biết, hắn không thể tiếp tục lảng tránh, Seo Myung Sun không nói cho Seo Chul biết chuyện Jang Hyo Shin qua đời, mà từ lúc người này gặp chuyện không may, hắn cũng chưa bao giờ cùng Jaejoong nói đến chuyện này.

Lúc trước là hắn trốn tránh, không phải là không thừa nhận.

Vì vậy, lần này Yunho thản nhiên trả lời: “Hôm nay anh đi gặp Seo Chul và Seo Myung Sun.”

Jaejoong a một tiếng, không nghe ra cảm xúc gì.

“Seo Chul muốn gặp Hyo Shin, anh dẫn hắn đến chỗ mộ Hyo Shin.”

“Em nói rồi, Seo Chul yêu Hyo Shin mà.” Phản ứng của Jaejoong cực kỳ bình tĩnh, lại làm cho Yunho thấy bất an.

Jaejoong, cậu thật sự đã có thể thản nhiên đối mặt với cái chết của Jang Hyo Shin sao? Không trách người làm anh này sao? Nếu như hắn không tiếp điện thoại Hyo Shin gọi tới, người này sẽ không xảy ra chuyện. Nghĩ đi nghĩ lại, đầu Yunho lại thêm rối loạn, hắn đột nhiên cảm thấy mình là kẻ độc ác, hại thật nhiều người. Nhất thời, gương mặt Bong Ue Gon, Bong Bum, Jang Hyo Shin, tất cả đều hiện trước mắt hắn, mờ mờ ảo ảo, lại không chịu rời đi.

Động tác dần dần dừng lại, Jaejoong quay đầu lại nhìn Yunho đang thất thần, gọi một tiếng “Anh”

Yunho hoàng hồn, “Làm sao vậy?”

“Anh nghĩ đi đâu vậy?”

“Jaejoong, em có hận anh không?”

Jaejoong đối với ánh mắt rất nghiêm túc của Yunho, ngập ngừng đáp: “Hận.”

“Nghe đáp án thế là đủ rồi.” Yunho cười rộ, ngồi xổm xuống, đem Jaejoong ôm vào lòng. “Nếu như em nói không hận, anh mới thấy bất an, nếu hận anh, đem toàn bộ oán hận xả ra hết đi. Thật xin lỗi, anh không có cách nào trả lại cho em một Jang Hyo Shin còn sống. Nếu như em không chê, cả cuộc đời này anh sẽ đền bù cho em được không?”

“…” Jaejoong không nói gì, cúi đầu, cắn lên bả vai Yunho, thanh âm nức nở: “Khi còn bé, em cũng chỉ có mình anh, bây giờ em cũng chỉ còn mình anh.”

Yunho trong lòng chua xót, thản nhiên nói: “Anh cảm thấy không phải thế.”

“Anh.” Jaejoong ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Yunho, như đã quyết định gì đó: “Vậy để em hoàn toàn thuộc về anh, được không?”

Yunho đưa tay nhấc nhẹ cằm Jaejoong, hôn lên bờ môi cậu, sau đó ôm chặt cậu vào lòng.

Đã muốn, đã muốn từ lâu rồi… Đem người nằm bên cạnh mình, cùng hắn chung chăn gối, từ lâu hắn đã không có cách nào bình tĩnh đi ngủ. Mỗi đêm đều là sự vật lộn của dục vọng và lý trí, hắn lần nào cũng tự nói với mình, chân Jaejoong còn chưa khoẻ, không thể làm như vậy, nhưng bây giờ, cậu đã khoẻ, hơn nữa lại chủ động mời gọi, hắn đương nhiên sẽ vui vẻ đồng ý.

*****
Hai người trút bỏ quần áo, Yunho đẩy Jaejoong trần trụi ngã xuống giường, nằm đè lên cậu, chậm rãi hôn lên gò má ửng hồng. Hai mắt Jaejoong vì ngượng ngùng mà nhắm chặt, lông mi khẽ động, thân thể khẩn trương hơi co lại, Yunho khẽ lấy lưỡi mở môi Jaejoong, ôn nhu hôn cậu.

Jaejoong lộ ra vẻ thẹn thùng ngượng ngùng, Yunho vuốt ve cần cổ, lồng ngực Jaejoong, lấn dần xuống bên dưới, khẽ ngậm điểm hồng trước ngực, khiến nó trở nên ướt át.

Hài lòng khi nghe thấy tiếng rên rỉ nho nhỏ của Jaejoong, như một con mèo bị người ta chọc ghẹo, yêu nhuyễn mà mê người.

Yunho trước nay chưa từng kiên nhẫn và ôn nhu như thế này trong mọi chuyện, mà đối với chuyện này là lần đầu tiên, Jaejoong một mực không chịu mở mắt, nhưng vẫn thuận theo ý Yunho, biết Yunho muốn tiến vào, bèn mở hai chân, quấn quanh eo hắn, đem chỗ tư mật lộ liễu trước mặt Yunho.

Gương mặt quá đỏ, khoé mắt long lanh bọt nước, Yunho một tay giữ eo Jaejoong, một tay nâng mặt cậu lên nhiệt liệt hôn, hạ thân nơi đó vừa to vừa nóng chậm rãi ra vào, như muốn xuyên thủng tấm thân mềm mại.

Jaejoong cảm thấy đại não như bị thiếu dưỡng khí, bên dưới rất đau, nhưng tinh thần lại thoả mãn, cậu rất thích cảm giác được hắn chiếm hữu, cho dù đau đớn cũng không sao, khoái cảm từng đợt, từng đợt đánh úp cậu, khiến cậu chìm sâu trong đó, khiến bản thân rơi vào bể tình.

Đến ranh giới cao trào, nước mắt Jaejoong rơi xuống bả vai Yunho, tiếng khóc nức nở giọng khàn khàn nỉ non: “Anh, chúng ta đã hoà làm một, ai cũng không thể chia cách chúng ta.”

Yunho ra sức đẩy nước rút, rốt cuộc, rùng mình xuất thẳng vào cơ thể Jaejoong.

Vì đây là lần đầu tiên của Jaejoong, dù Yunho vẫn còn muốn nhưng cố nhịn, định mang Jaejoong vào nhà tắm tẩy rửa.

Toàn thân Jaejoong ửng đỏ nằm trên giường, vùi đầu vào cánh tay, không nhúc nhích.

Yunho ôm cậu, cắn cắn vành tai mẫn cảm, thấp giọng nói: “Anh đưa em đi tắm, được không?”

Jaejoong nghe vậy lắc đầu, cầm tay Yunho, ánh mắt tràn ngập khát vọng trần trụi.

“Anh, không đủ, vừa rồi không đủ, em còn muốn…”

Đêm dài đằng đẵng, cảnh kích tình.
Anh, người anh có độc, em sẽ nghiện mất.

Ngày hôm sau, lúc Yunho mở mắt đã là giữa trưa, đầu đau nhức, cả người vô lực, ngó bên cạnh, không có ai cả.

Xuống giường, đi vào phòng khác, vẫn không có người.
Jaejoong đâu?

Yunho gọi điện, không ai nghe máy.

Không chút bối rối, Yunho ra ngoài, gọi xe. Hắn nghĩ hắn có thể tìm được Jaejoong đang ở đâu.

Quả nhiên, trước bia mộ khắc chữ: “Bạn thân Jang Hyo Shin” Jaejoong lẳng lặng đứng đó, gió thổi tán loạn tóc cậu, nghe được tiếng bước chân, Jaejoong quay lại, nhìn Yunho, nở nụ cười, phất phất tay: “Anh.”

Yunho chạy đến, Jaejoong cầm lấy tay hắn, nhìn về phía mộ phần của Hyo Shin, cười: “Em đến nói chuyện với Hyo Shin.”

“Vậy sao?” Yunho chỉnh lại mái tóc rối của Jaejoong, “Nói cái gì vậy?”

“Em nói nha~” Jaejoong cố ý kéo dài giọng: “Em nói em không biết anh trai có nguyện ý về quê sống với em không?”

Yunho hơi sững sờ, lập tức nở nụ cười, nhéo nhéo mũi Jaejoong, “Em còn băn khoăn chuyện này nữa?”

“Đương nhiên!” Jaejoong mở to hai mắt, “Anh còn chưa cho em câu trả lời thuyết phục.”

“Ha ha.” Yunho cúi đầu cười cười, sau đó nhướn mày nói: “Mấy hôm trước anh đã đăng tin bán nhà, ngày hôm qua có thông báo, mai có người đến xem nhà.”

“Ah!” Jaejoong thét một tiếng, “Anh không nói sớm?”

Yunho mỉm cười: “Muốn cho em bất ngờ.”

“Ha ha!” Jaejoong nhảy bổ lên người Yunho, hai chân quấn chặt eo như con gấu quấn chặt cây trúc, miệng thì thầm bên tai hắn. Yunho sau khi nghe được, trong bụng như nở hoa.

Yunho cảm thấy hắn đã nghe được những lời tâm tình ý nghĩa nhất trên đời này.
Jaejoong vừa mới nói

—— Anh, thứ em thích ăn nhất là thịt
—— Anh, người em yêu nhất là anh.


End

Jan 23, 2015

[NDNKKĐD] Part 43

Part 43

Vào trong nhà, Do Kae bỏ mũ xuống, Jaejoong phát hiện cô đã thay đổi kiểu tóc, kỳ thật lúc nãy nhìn thấy cô, đã cảm thấy cô nữ tính lên nhiều, không phải là yêu đương rồi chứ?

“Do Kae, bà yêu rồi à?”

Quả nhiên, một tầng đỏ hồng nổi lên trên mặt Do Kae, cô ngượng ngùng cười cười: “Uhm.”

“Vậy thời gian vừa rồi bà đi yêu đương ha?”

“Không phải, lúc đi du lịch mới quen người ta.”

“Du lịch?”

“Uhm.” Do Kae mím môi, thần sắc có chút ảm đạm, giống như vừa nghĩ tới chuyện không hay, “Lúc ông gặp chuyện nằm viện, tôi tiện đi kiểm tra, phát hiện … phát hiện tôi có thai rồi…”

Jaejoong mở to hai mắt, tràn đầy nghi hoặc.

“Tôi bị lừa… Lừa tình, lừa tiền…”

“Chuyện khi nào? Sao tôi không thấy bà có gì lạ chứ??”

“Là tôi ngu ngốc, tôi quen người ta ở trên mạng… Trò chuyện rất hợp, về sau hẹn gặp nhau, đến nhà tôi… Sau khi tỉnh lại, phát hiện người cùng tất cả tiền trong nhà đều không cánh mà bay… Dù tìm thế nào cũng không tìm ra…” Do Kae gục đầu xuống, thở dài: “Lúc ấy tôi thật sự ngu ngốc, giờ nghĩ lại cũng tự cảm thấy xem thường bản thân mình.”

“Có loại chuyện này sao???” Jaejoong đập tay vào ghế, “Cái thằng khốn nạn đó đâu rồi?”

“Đã không thấy lâu rồi, cũng không muốn đi tìm.” Do Kae nhếch miệng cười rộ lên, “Tôi đã sớm nhìn ra, có thể thản nhiên đối mặt với chuyện khi đó, tôi phá thai, cảm thấy mệt mỏi liền đi ra ngoài giải sầu, để quên hết những chuyện không vui. Tha thứ tôi lúc ấy đầu óc quá hỗn loạn, là con gái, tôi thật sự không còn mặt mũi làm gặp mọi người, nên tôi xin nghỉ việc, vứt số điện thoại đi, đi vào nam, thăm thú mấy nơi, có thể gột rửa bản thân, coi như bắt đầu lại từ đầu đi.”

“Do Kae…” Jaejoong vẫn cảm thấy đau lòng: “Về sau bất kể có chuyện gì đều phải nói với tôi, hai chúng ta quen nhau nhiều năm rồi bà vẫn coi tôi là người ngoài sao?”

“Đươc rồi.” Do Kae sờ đầu Jaejoong, “Là khi ấy tôi thất hồn lạc phách, huống chi ông còn hôn mê, giờ còn nói gì nữa. Tôi hiện tại rất thoải mái, quen người khác, còn kể chuyện đó cho người ta nghe, anh ấy không oán tôi, còn nói sẽ dùng tình yêu để xoá đi vết nhơ tâm lý cho tôi nữa.”

Do Kae nói đến đây, khoé miệng dạt dào có thể cảm thấy cô đang hạnh phúc thực sự.

Jaejoong vẫn không yên tâm, “Anh ta làm cái gì.?”

“Anh ấy.” Do Kae cười lên vô cùng đẹp: “Là tây ba lô, vừa phượt vừa làm, lúc gặp nhau không ngờ ở chung một khách sạn, lần này trở về, tôi muốn dọn ít đồ, tôi cùng anh ấy vừa làm vừa đi phượt.”

Lúc này Yunho vừa trở về, thấy Do Kae lắp bắp không nên lời: “Do Kae?”

“Ha ha.” Do Kae che miệng cười rộ: “Hai anh em nhà ông khi gặp tôi sao phản ứng giống hệt nhau vậy.”

Yunho buông túi đang xách xuống, chạy tới hỏi thăm: “Do Kae, thời gian vừa qua em đi đâu?”

“Trong nhà còn đồ ăn không? Để tôi trổ tài cho hai người a! Yunho à, vừa rồi em kể cho Jaejoong rồi, chuyện cũ em không muốn nhắc lại lần nữa, để Jaejoong kể cho anh đi.”

“Uhm.” Yunho có chút không nghĩ được gì, chỉ có thể gật đầu, nhìn Do Kae đi vào bếp.

Jaejoong kể lại chuyện của Do Kae cho Yunho nghe, còn nói: “Anh, chúng ta đừng nhắc đến chuyện này nữa, chỉ cần Do Kae hạnh phúc là được rồi.”

Yunho hoàn toàn đồng ý, nhưng đến khi Do Kae chuẩn bị rời đi, một cỗ cảm thương dâng lên, vừa với chia tay Bong Ue Gon, giờ lại là Do Kae, tuy nói không buổi tiệc nào là không tàn, nhưng phải chia xa những người đã quá quen thuộc, chắc chắn sẽ có cảm giác vô lực quấn quanh, chắc chắn sẽ có phiền muộn trong lòng, không xua đi được.

Yunho nghiên đầu nhìn Jaejoong đang ăn hoa quả, qua đi qua lại, cũng chỉ còn cậu kiên định bên hắn, hai người bọn họ cứ thẳng đường một mạch, hiện tại hạnh phúc cũng trong tầm tay, bọn họ chỉ cần sống tốt cuộc sống của bản thân, chia lìa đã đã trải qua, cực khổ đã trải qua, lời cần nói cũng đã nói hết, nước mắt đã cạn, lúc này vẫn có thể nắm tay nhau, bình thản vượt thời gian, cũng là vận phúc của bộn họ.

Sáng sớm hôm sau, Do Kae rời đi, có một người đàn ông cao lớn đội mũ lưỡi trai đến đón cô, ánh mắt của người này đối với Do Kae tràn đầy thâm tình, Yunho và Jaejoong cũng coi như yên tâm.

Những ngày tiếp theo, Yunho đều giúp Jaejoong hồi phục sức khoẻ, bọn họ không có nhiều tiền để đến các trung tâm thể chất, chỉ có thể dựa vào ý chí bản thân, mỗi ngày đều kiên trì.

Tối hôm đó, Jaejoong ở phòng khách xem TV một lát, cảm thấy nhàm chán, Yunho cả đêm ở trong thư phòng không ra, cậu muốn qua đó xem hắn đang làm gì. Mở cửa, phát hiện Yunho đang nhìn chằm chằm màn hình máy tính, đến gần, trên màn hình toàn là tin quảng cáo, Yunho phát hiện ra cậu, quay đầu lại cười: “Jaejoong à.”

“Anh.” Jaejoong bước đến, chỉ màn hình, hỏi: “Anh xem những cái này làm gì?”

“Tìm việc.” Yunho cẩn thận nghiên cứu bài quảng cáo, “Jaejoong, trước khi chân em tốt lên, anh sẽ tìm công việc có thời gian linh hoạt, như vậy thuận tiện chăm sóc cho em. Chờ chân em bình thường, anh lại đến bệnh viện.”

“Em cũng không phải không thể tự chăm sóc bản thân.” Jaejoong xem qua mấy công việc, kích động nói: “Những công việc này mệt mỏi mà lương thấp, trước kia anh đã làm không ít, mỗi lần về nhà mệt không mở mắt được nữa, em không cho anh làm đâu.”

“Jaejoong, đừng tuỳ hứng.” Yunho mệt mỏi xoa mắt. “Hiện giờ chúng ta không có bất kỳ khoản thu nhập nào, mà chuyện gì cũng cần tiền, đến khi chúng ta tiêu hết tiền, khi đó làm sao?”

“Anh…” Jaejoong hạ giọng, ánh mắt ảm đạm, “Anh nói thật cho em biết, anh còn có thể về bệnh viện làm việc được không?”

Yunho toàn thân cứng đờ, quả nhiên chuyện gì cũng không thể gạt được Jaejoong.

Thật sự hắn không thể quay lại bệnh viện, trừ khi hắn rời thành phố A, Bong Ue Gon trước khi lên máy bay cũng đã bảo hắn chuyện này.

Jaejoong thấy Yunho không trả lời, tự cậu cũng đã có đáp án, thở dài một hơi, đi qua, dồn sức nặng lên người hắn, cánh tay đặt ở bả vai, ghé tai Yunho nói: “Anh, chúng ta về quê đi, như khi còn bé về quê với ông nội, tự do tự tại, rời xa nơi xô bồ ầm ỹ này, được không?”

Yunho trầm mặc, hắn sao lại không muốn… Rũ bỏ mọi mệt mỏi, tự do sinh sống, nhưng hiện thực có rất nhiều thứ bất đắc dĩ, sau nửa ngày đáp: “Thế nhưng em còn muốn học nữa mà.”

“Không học nữa cũng được. Học tiếp không nổi, anh, em không muốn nhìn thấy anh mệt mỏi, em cũng mệt mỏi rồi, mệt mỏi quá, anh thấy thành phố này còn có cái gì để chúng ta lưu luyến sao?”

Yunho lắc đầu, “Đã không còn, đều đi hết cả rồi.”

“Cho nên chúng ta cũng đi thôi.”

Yunho tắt máy tính, vuốt bàn tay Jaejoong, nhàn nhạt nói một câu để anh suy nghĩ.

Một tháng trôi qua nhanh chóng, hôm nay là ngày kiểm tra sức khoẻ.

Yunho đưa Jaejoong đến bệnh viện, để bác sĩ kiểm tra sức khoẻ, vị bác sĩ đã từng nói chuyện với Yunho cũng vui mừng ra mặt: “Chúc mừng cậu, chân trái của cậu cơ bản đã không còn gì đáng ngại.”

“Ah……” Jaejoong đang nằm trên giường bệnh kích động hò reo, hỏi bác sĩ,  “Thế bây giờ có thể đi được luôn không bác sĩ?”

“Ừ đúng vậy, thế như cậu phải cẩn thận, đi từ từ, có người đỡ cho quen chân, nếu không thì chân trái cậu sẽ cứng, rồi ngã đấy.”

Yunho cũng vui không khép miệng được, lập tức đến đỡ cánh tay Jaejoong: “Đi, anh đỡ em.”

Lâu ngày không sử dụng chân trái, chân mềm nhũn, run rẩy không có lực, tựa như không phải bộ phận trên người mình, Jaejoong phải dùng chân phải chống đỡ thân thể, rồi chuyển dần sang chân trái, không ngờ khuỵ cả người xuống Yunho.

Bác sĩ ở một bên nói: “Đừng nói vội, từ từ thôi, đển chân trái thích ứng với sức nặng thân thể.”

Jaejoong cắn răng chịu đựng cảm giác không khoẻ từ chân trái chuyền đến, như cả một đàn kiến đang bò, Yunho kiên nhẫn đỡ Jaejoong, để cậu bước từng bước một.

“Dùng cơ chân hoạt động ấy.” Bác sĩ tiếp tục chỉ huy.

Rốt cục, Jaejoong có thể không cần Yunho đỡ mà đi được vài bước, dù rất khó khăn, nhìn phía sau đúng dáng đi cà nhắc.

“Chỉ cần cậu kiên trì rèn luyện mỗi ngày, hai ba ngày nữa đi bình thường, một tuần sau có thể chạy rồi.”

Jaejoong và Yunho rất cảm kích, không ngớt lời cảm ơn bác sĩ.

Hai ngày sau, Jaejoong ở nhà ra sức luyện tập, co chân duỗi chân cũng là việc rèn luyện không thể thiếu.

Ngày thứ ba, Yunho nói có việc đi ra ngoài, mà Jaejoong phát hiện cậu có thể đi xuống cầu thang rồi nhảy về phía trước, cậu vui đến phát khóc. Jaejoong đã đợi quá lâu rồi, hưng phấn gọi điện thoại cho Yunho đi đâu, gọi mà không có ai nghe, chỉ có một tin nhắn.

—— Jaejoong, buổi tối anh về.

Đi đâu vậy nhỉ?

Jaejoong nhà chán, xuống gác đi luanh quanh một vòng giết thời gian, còn chưa đến giữa trưa… Không có Yunho bên cạnh, thời gian trôi thật lâu, cuối cùng quyết định đi siêu thị mua ít rau quả, sau đó tình cờ đi ngang qua cửa hàng văn phòng phẩm, thấy màu nước được bày rất nhiều, Jaejoong đột nhiên nghĩ đến cậu muốn vẽ tranh.

Chọn lấy ít màu, mua thêm giấy vẽ, bút lông, bàn vẽ, Jaejoong liền về nhà, Yunho đã sớm chuẩn bị cho cậu ít đồ ăn, cậu chỉ cần hâm nóng lại là được, Jaejoong không nhịn được cười, kể cả cậu có trưởng thành thế nào, có thành ông lão tóc bạc, anh trai cậu cũng vẫn sẽ cảm thấy cậu không thể tự chăm sóc bản thân.

Ăn cơm xong, Jaejoong bắt đầu vẽ tranh, cậu đặt giá vẽ gần cửa sổ phòng khác, ở đây rất sáng, ánh mặt trời chiếu lên giá vẽ, ghim giấy vẽ, pha màu xong xuôi, Jaejoong ngồi trước giá vẽ, suy nghĩ lên vẽ cái gì.

Kỳ thật từ khi cậu học tiểu học đã yêu thích vẽ vời, khi đó nghĩ đến cái gì liền vẽ cái đó, thanh âm bút chạy trên giấy vẫn là thứ cậu thích nghe nhất, cậu đã từng nghĩ, nếu như anh cậu không học y, cậu không học luật, cậu sẽ đi học mỹ thuật chuyên nghiệp, thế nhưng như bây giờ cũng không tệ, vẽ tranh vẫn là sở thích của cậu, biến sở thích thành chuyên nghiệp, cũng không phải là không có khả năng.

Jaejoong ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên lại nhớ đến hình ảnh ngày đó cậu và Yunho ngồi trên thuyền đánh cá lớn mật hôn nhau…

Seo Myung Sun tìm hắn, Yunho không thấy gì ngoài ý muốn, hắn đã sớm chuẩn bị, sớm hay muộn cũng không thành vấn đề.

Sáng sớm, Yunho xuống gác, Seo Myung Sun đã phái xe đến đợi bên dưới, lên xe, chỉ có một người lái xe trầm mặc. Xe chạy rất lâu, Yunho để ý đường bên ngoài cửa xe, đến vùng ngoại thành, người rất thưa thớt, cách đó không xa là mấy ngọn đồi nhỏ, không ngờ trên đó lại có một biệt thự xa hoa.

Chính là chỗ này a… Không ngờ hiện giờ những kẻ có tiền thật thích hưởng thụ ở những nơi xa xôi hẻo lánh như thế này.

Ở cửa lớn, quản gia mở cửa cho Yunho, sau đó dẫn hắn đi qua hoa viên tràn đầy hương thơm mới tới toà biệt thự ba tầng lầu. Cửa mở ra, Yunho trực tiếp bước vào, quản gia đứng ngoài cửa.

Đối diện là hai cha con họ Seo đã ngồi yên vị trên ghế nhìn Yunho.

Yunho lễ phép cúi chào: “Ngài Seo.”

Tâm tình Yunho khi gặp Seo Myung Sun rất phức tạp, Seo Myung Sun liên thủ với hai người kia đánh bại cha của Bong Ue Gon, hại bọn họ phải tha phương, mặc dù không làm khó hắn, mọi ân oán lại đổ lên nhà họ Bong, lúc này Seo Chul ngồi cạnh Seo Myung Sun, tóc cạo ngắn, đôi mắt vô thần, nhìn chằm chằm sàn nhà, không hề nhìn Yunho.

“Yunho, cậu lại đây ngồi đi.” Seo Myung Sun chỉ cái ghế bên cạnh.

Yunho đứng nguyên tại chỗ, lắc đầu nói: “Ông Seo, có lời cứ nói luôn đi.”

Seo Myung Sun nhíu mày, nâng giọng chất vấn:” Jung Yunho, thái độ của cậu là gì vậy?”

Yunho bất động thanh sắc: “Tôi không cho rằng thái độ của tôi có vấn đề.”

“A!” Seo Myung Sun cười lạnh, “Có phải cậu nghĩ rằng tôi thả cậu ra thì không có cách bắt cậu lại lần nữa?”

Yunho cảm thấy buồn cười, thật sự là nực cười, đem quyền thế đùa nghịch việc tư, hở ra một chút là uy hiếp, lúc trước hắn còn nghĩ Seo Myung Sun là người hiểu chuyện, nhưng hiện tại xem ra, hoàn toàn không phải như vậy!

“Ông Seo!” Yunho cười cười: “Ông làm vậy là có ý gì? Ông vẫn không hiểu sao, khiến con ông thành như vậy, không phải tôi! Mà là Lee Sung Tae! Tôi cũng không rõ lắm, Lee Sung Tae, viện trưởng, còn có vị cục trưởng cảnh sát mới nhậm chức, đến tột cùng bọn họ cho ông cái gì mới có thể khiến ông buông hận thù, cùng địch hợp tác?”

Seo Myung Sun nghe những lời này, giận tím mặt, vỗ mạnh ghế sô pha, đứng dậy, chỉ mặt Yunho, giận dữ hét lên: “Mày câm miệng cho tao!”

“Cha…” Seo Chul nãy giờ một mực im lặng, bỗng đứng dậy đi về phía Yunho.

Seo Chul mặt không biểu tình, hơi co rụt, đến trước mặt Yunho, nhếch môi: “Cha, con muốn gặp người này, gọi người ta đến không phải để cha nổi giận.”

Seo Chul hiển nhiên là đang nói với Seo Myung Sun, Yunho ngạc nhiên nhìn gã, hắn hiện tại càng không rõ Seo Chul đang nghĩ cái gì, có lẽ, lúc này điều Seo Chul quan tâm, chỉ có Jang Hyo Shin đã mất mà thôi…

Seo Myung Sun không nghĩ con trai sẽ nói với mình như vậy, không nhịn được, vừa định mở miệng, lại nghe Seo Chul nói.

“Cha, cha lên gác trước đi, con muốn một mình nói chuyện với hắn.”

Seo Myung Sun do dự chốc lát, cuối cùng đành chấp nhận, quay người bỏ đi.

“Cha, tí nữa con sẽ đi với hắn ra ngoài một chuyến, không cần lo lắng cho con, con sẽ trở về trước bữa cơm tối.”

Seo Myung Sun đi lên gác, Seo Chul đột nhiên đưa tay giữ chặt cánh tay Yunho, mắt hướng ghế sofa, “Đừng đứng đây nữa, lại ngồi đi.”

Yunho nhất thời không có cách nào từ chối, hắn không thể phủ nhận, vừa rồi là Seo Chul nói giúp hắn.

Sau khi ngồi xuống, Seo Chul rõ cho Yunho một chén trà: “Uống đi.”

“Cảm ơn.” Yunho tiếp nhận chén trà từ Seo Chul, nhấp một ngụm.

“Jung Yunho.” Seo Chul vẫn là người mở miệng trước: “Là tôi không đúng, mọi chuyện đều là tại tôi.”

Yunho nhìn gã, không nói lời nào chờ đợi câu tiếp theo.

“Tôi giờ tuy có bệnh nghiêm trọng, nhưng tôi có thể cam đoan, lúc này tôi tuyệt đối thanh tỉnh.”


“Uhm.” Yunho nhếch miệng, “Tôi nhìn được.”

Jan 1, 2015

[NDNKKĐD] Part 42

Part 42

Bong Ue Gon đi vào phòng khách rót một cốc nước ấm, sau đó ngồi ở ghế đợi Bong Bum đi ra, trong nhà vệ sinh truyền đến từng đợt từng đợt âm thanh nôn mửa. Trong lòng Ue Gon cảm thấy lửng lơ, căng như dây đàn, thế nào cũng không nhẹ nhàng nổi, cảm giác bất an mãnh liệt đang từng giây từng phút ăn mòn y.

Rốt cuộc… là làm sao vậy?

Lúc Bong Bum đi ra, đã không còn ho khan, nhưng trên mặt vẫn nhìn không sót sự mệt mỏi, Ue Gon đưa nước cho ông, “Uống đi.”

Bong Bum nhận cốc nước, ngẩng đầu nhìn con trai: “Ue Gon, con đi uống rượu hả?”

“Uhm, hôm nay Yunho được thả, đi uống mừng thôi.”

“Chúc mừng… Ha ha…” Biểu lộ trên mặt Bong Bum trở nên khác thường, khoé miệng nhếch cong vừa khổ sở vừa châm chọc.

“Gọi điện cho cha, cha không nghe, gửi tin nhắn cũng không nhắn lại.”

Bong Bum ngồi xuống ghế sofa, hai tay xoa mày, thản nhiên nói: “Hôm nay không cầm điện thoại.”

Ue Gon đến gần, cầm tay ông, giúp ông mát xa: “Cha, cha làm sao vậy?”

Bong Bum từ từ nhắm hai mắt, không trả lời, trầm mặc một hồi lâu. Tay Ue Gon cũng không dùng sức, lòng bàn tay mềm dẻo liên tục, Bong Bum âm trầm, không nói lời nào càng khiến người khác bối rối cùng sợ hãi.

“Ue Gon.” Bong Bum khẽ giọng gọi: “Cha gì cũng không có…”

Ue Gon cả người cứng đờ, khựng lại trong chốc lát: “Có ý gì?”

“Cha… Cái gì cũng không có… Tất cả… Tiền… Quyền… Danh dự… Toàn bộ đều không còn rồi…”

“Cha không phải còn có con sao.” Ue Gon nắm chặt bả vai Bong Bum, trong đầu hỗn loạn: “Cha, nếu như cha không ngại, bả vai con cũng có thể làm chỗ dựa cho cha. Cha nói rõ ràng đi.”

Bong Bum lắc đầu: “Cha mệt lắm, để cha ngủ một giấc được không, ngày mai nói với con, từ từ nói chuyện, về sau, cha còn rất nhiều thời gian…”

Bong Bum chưa từng có lúc nào chật vật như thế này, lông mày nhíu lại, con mắt vô thần, khom người ôm chặt bản thân.

Đôi lông mày luôn cương nghị viên mãn trên mặt Bong Bum đâu rồi? Sống lưng thẳng tắp già cũng không đổi của Bong Bum đâu rồi? Bá khí uy nghiêm khiến người khác không thể khinh thường đâu rồi?

Đi đâu rồi… Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì…

Ue Gon cảm thấy mũi cay cay, ai sẽ chả lại người cha cao cao tại thượng cho y đây?

“Cha, con đỡ cha vào phòng.” Ue Gon nói xong liền đỡ Bong Bum từng bước lảo đảo đi, bộ dạng tập tễnh thoáng như ông đã già thêm mười mấy tuổi.

Thế sự vô thường, không ai có thể đoán được một giây sau sẽ xảy ra chuyện gì.

Ue Gon giúp Bong Bum đắp chăn, sau đó không ra khỏi phòng, mà cởi áo ngoài nằm xuống cạnh cha. Bong Bum rất kinh ngạc, rồi lại mỉm cười, mắt nhắm, khoé miệng nhếch lên vui mừng.

“Con trai đã trưởng thành.”

Trong bóng tối, Ue Gon nhìn chằm chằm cha mình, trước mắt mờ mịt một mảng.

“Cha, có phải trước kia con quá bốc đồng, tuỳ hứng không?”

Bong Bum lắc đầu: “Cho đến giờ, đều là lỗi của cha, cha không thể làm người cha tốt, trước kia, cha còn có thể cho con cuộc sống vật chất tốt, nhưng bây giờ ngay cả chuyện này cũng không nổi rồi.”

“Cha nói cái gì đó!” Ue Gon lớn tiếng phản bác, “Cái con thực sự muốn là gì chả lẽ cha còn không rõ ư?”

“…” Bong Bum trầm mặc thật lâu, cuối cùng nhếch môi hai chữ: “Ngủ đi.”

Ue Gon quay mặt đi, hướng trần nhà, mắt không ngừng đảo quanh, y không thích Bong Bum dùng ngữ khí già nua, bất lực nói chuyện với mình, y muốn nhìn thấy người cha không kiêng nể ai khiêu khích tất cả, dạng này quá mức lạ lẫm, y cảm thấy không chân thực.

Nước mắt theo khoé mi chảy xuống ướt nhẹp ga giường, Ue Gon nghiêng người, nhìn chằm chằm đôi mắt nhắm nghiền của cha, nghe tiếng hít thở đều đều của ông, giống như ma xui quỷ khiến, rướn người hôn lên hai má trũng đầy râu ria của người cha.

Bong Bum, nói qua nói lại, chẳng qua là vì, trông thấy bộ dạng chán chường của cha, con đau lòng.

Hôm nay khi mặt trời vừa mới mọc, Jaejoong đi chân trần ngồi trên thuyền đánh cá, mắt nhắm hưởng thụ gió biển mát lạnh, trong không khí còn kèm theo vị mặn thú vị.

“Oa ————" Jaejoong xoải hai tay, cảm thán nói: “Thoải mái quá!”

Yunho ôm mấy lon bia đến, ngồi cạnh Jaejoong, “tạch” mở một lon, tung toé hết lên người.

“Á ————" Jaejoong kêu lên sợ hãi, “Sao có rượu?”

“E hèm ~” Yunho đắc ý nhếch lông mày, “Đây là có một cô nói anh đẹp trai, rồi cho rượu đó.”

Jaejoong nghe lời này liền mất hứng: “Ai cơ? Lại còn thèm thuồng người của Kim Jaejoong nữa?”

Yunho bất đắc dĩ, nâng cốc đưa cho Jaejoong: “Em uống đi.”

Nửa chai bia vào bụng, Jaejoong xoa xoa bụng, ngẫm nghĩ liền nói: “Anh, có phải mấy ngày hôm nay em uống quá nhiều?”

“Không chỉ em, mà anh cũng vậy.” Yunho nói: “Cho nên bắt đầu từ ngày mai, cấm rượu bia nửa tháng.”

“A….! Không muốn! Hôm nay em uống ít đi là được.”

“Muốn uống nhiều cũng không được.” Yunho chỉ chỉ chai rượu, “Em xem, tổng cộng là bốn chai, mỗi người hai chai, em a, không được uống say, uống say rồi nghịch như điên.”

Jaejoong đối với những chuyện ngày hôm qua mình làm thì không nhớ lắm, nhưng nụ hôn trong nhà hàng kia thì cậu vẫn có chút ấn tượng, Yunho hôn cậu vô cùng mãnh liệt, cảm giác ngày hôm qua còn đọng lại không ít, nhất thời khiến mặt Jaejoong nóng bừng.

“Anh, ngày hôm qua anh hôn em phải không?”

Yunho nuốt bia uống ực, tự nhiên gật đầu: “À ờ, mắt đỏ hồng ngập nước, khiến người khác không kiềm được a.”

“Jung Yunho.” Jaejoong làm bộ tức giận: “Sao anh lại lợi dụng lúc người ta không biết gì?”

Yunho loé mắt, “Thế thì sao?”  Jaejoong ném vỏ chai rỗng xuống biển, làm nước biển bắn lên tung toé, Jaejoong quay sang nâng mặt Yunho, không hề dè dặt hôn lên.

Môi lưỡi quấn nhau, trong miệng nồng đặc mùi rượu, gió biển lành lạnh bao quanh khối nhiệt nóng hừng hực mà hai người toả ra.

Không có gì so được chuyện này, dưới trời xanh mây trắng, gió biển phấp phới, anh tình em nguyện, trong mắt chỉ có đối phương, trong miệng chúng ta có hương vị của nhau.

Không có cái gì có thể so được hạnh phúc như thế này.

Có trải nghiệm mới biết được, đơn giản nhất, chính là hạnh phúc nhất.

Sau một hồi triền miên, Jaejoong tựa vào vai Yunho, nhìn biển xanh thẳm trước mặt.

“À, lâu rồi không thấy Do Kae.”

Vừa nhắc đến, Yunho cũng cảm thấy kỳ lạ, đúng là từ ngày sau chuyện Seo Chul không thấy cô xuất hiện.

“Hôm anh bị cảnh sát bắt, em gọi điện cho cô ấy, không thấy có người nghe, em về nhà hơn một tháng có đến nhà tìm cô ấy, không có người, gọi điện không nghe, cảm giác như cô ấy bốc hơi mất rồi.”

Việc này càng nói càng mơ hồ, đúng lúc này, điện thoại Yunho kêu, xem thông báo liền nghe máy: “Chào buổi sáng, Ue Gon.”

“Yunho…”

Giọng nói của Ue Gon dường như không đúng, khàn khàn, cảm xúc phập phồng.

Yunho ngồi thẳng dậy: “Làm sao thế.?”

“Giữa trưa đưa Jaejoong đi theo, đến chỗ này gặp tao.”

“Được, đi đâu?”

“Thế này đi, tao tự đến nhà tìm bọn mày.”

“Ue Gon, mày không có chuyện gì đấy chứ?”

“Có việc gì…, gặp rồi nói, qua điện thoại không tiện.”

“Được.”

Cúp điện thoại, Yunho bắt đầu thu dọn đồ đạc: “Jaejoong, chúng ta về sớm thôi, Ue Gon hyung của em xảy ra chuyện rồi.”

Buổi trưa, Ue Gon mang theo đôi mắt thâm quầng đến, lúc mới vào chào hỏi đầy miễn cưỡng, cả Yunho và Jaejoong đều nhìn ra được.

Ue Gon ngồi xuống, uống một hớp nước, nói: “Yunho, Jaejoong, tao phải đi.”

Hai anh em không kịp phản ứng: “Đi đâu?”

“Cha tao, bị dồn phải bỏ chức cục trưởng.” Cảm xúc Ue Gon nhìn không ra có bao nhiêu phập phồng, chỉ hời hợt một câu.

Mà Yunho và Jaejoong thì sửng sốt, vội hỏi: “Có chuyện gì?”

“Thứ gọi là lòng người hiểm ác, khó lòng phòng bị, tao có thể hiểu được rồi đây.” Ue Gon cười khổ: “Lee Sung Tae liên thủ với viện trưởng Lee còn có Seo Myung Sun, cùng dồn cha tao vào góc.”

Yunho đứng phắt dậy, trên mặt có chút méo mó, thanh âm run rẩy: “Có phải tại tao không? Cha mày nhờ Seo Myung Sun bị bọn họ ép buộc gì đúng không?”

Ue Gon miệng mím thành đường thẳng, lắc đầu: “Yunho, mày ngồi xuống đi, chuyện đến nước này, tao và cha tao đều rõ, cho dù không có chuyện của mày, bọn họ sớm muộn gì cũng có ngày hại cha tao, chuyện của mày chỉ thúc đẩy bọn họ tiến hành sớm hơn thôi.”

Yunho ôm đầu ngồi xuống, Jaejoong nghĩ tới gì đó, hỏi: “Ue Gon hyung, chuyện Lee Sung Tae hận bác Bong em biết, nhưng giờ hắn chỉ là công nhân bốc vác, hắn lấy đâu ra khả năng cùng viện trưởng Lee và Seo Myung Sun hợp tác?”

“Lúc Lee Sung Tae còn làm bác sĩ, quan hệ bọn họ đã không tệ, tính tình cha hyung, vốn đắc tội với không ít người. Lúc con của Lee Sung Tae gặp chuyện không may, cha hyung đưa tới bệnh viện bọn họ, thành ra ảnh hưởng đến danh dự bệnh viện. Mà viện trưởng Lee cũng đã có oán với cha hyung rồi, biết có cách dìm cha hyung, hắn tất nhiên là cầu còn không được. Mà Seo Myung Sun, hiện tại hyung mới biết, ông ta… Một tháng trước khi đồng ý thả Yunho ra, cha hyung đã đồng ý với hai người kia. Nguyên lai Seo Myung Sun vẫn là không cam lòng thả mày, giới chính trị thâm độc hiểm ác, tao hiểu rồi.”

“Còn là vì tao, phần lớn là tại tao.” Yunho hỗn loạn: “Ue Gon, để Seo Myung Sun đưa tao đến đồn cảnh sát, cha mày còn hi vọng phục chức không?”

“Mày nói giỡn gì vậy Jung Yunho!” Ue Gon rống lên: “Nói chuyện này không liên quan đến mày, cho dù có liên quan, mày cảm thấy tao sẽ hận mày sao?! Thằng bạn tốt nhất bị oan tao có thể trơ mắt nhìn không cứu sao? Huống chi, cha tao là xác định được tội danh bọn hắn mới có thể dìm hắn được.”

“Ai — —" Ue Gon thở dài: “Lần trước đến bar ấy, tao đã phát hiện bất thường rồi. Quả nhiên cha tao giao dịch vài thứ không thể lộ ra ngoài, số lượng không nhỏ. Cmn, lần trước bọn quản lý ở đó kín miệng vô cùng, hỏi thế nào cũng không nói. Lần này hay rồi, giao chứng cứ rồi cầm tiền chạy ra nước ngoài. Không thể tin nổi. Nói trở mặt liền trở mặt. Cha tao lần này rơi vào tay bọn kia, cũng là do ông ấy.”

Jaejoong rót cho Ue Gon cốc nước: “Vậy bác Bong hiện giờ sao rồi hyung?”

“Ông ấy…” Trên mặt Ue Gon nhất thời nổi lên sự lo lắng: “Khốn kiếp, một tháng trước, ông ấy biết mình có chuyện… Một mực nói mình bận việc, vụng trộm sau lưng, không nói cho hyung biết… Đến ngày hôm qua có quyết định tạm rời cương vị công tác, ông ấy mới nói cho hyung biết. Cứ làm như hyung là loại con cẩu, được nuôi thì thè lưỡi liếm, không được nuôi thì cắn người đó!”

Ue Gon nói xong đứng lên, chỉnh lại quần áo, nhìn Yunho: “Yunho, việc này không cần mày tự trách, mày cứ lo chuyện mày đi, ngày mai tao với cha ta đáp máy bay đi Úc. Tao ở bên đó 5 năm rồi, mọi thứ cũng quen, tao đưa cha tao sang đấy dưỡng lão.”

Yunho đứng dậy, ôm Ue Gon, ôm chặt trong chốc lát: “Ue Gon, xin lỗi, còn có thật sự cảm ơn mày, chuyện tới bây giờ cũng là mày chỉ cho tao con đường sáng, tao làm thế nào để báo đáp mày đây, như thế nào để đền bù cho mày đây?”

Ue Gon cười sáng lạn, xua tay: “Cái gì cũng không cần, hai người lúc nào có thời gian, có thể sang Úc thăm tao, tao rất vui.”

“Ngày mai tao và Jaejoong ra sân bay tiễn cha con mày đi.”

“Đừng, đừng, ngàn vạn đừng, cũng không phải sinh ly tử biệt, cứ thương cảm như vậy tao không chịu được. Hơn nữa cha tao tình trạng không ổn định, không muốn gặp người ngoài, cái này, hai người hiểu được không?”

Yunho gật đầu: “Uhm, vậy hai người đi thuận buồm xuôi gió, tao và Jaejoong nhất định đi thăm cha con mày.”

“Được.” Ue Gon nhìn về phía Jaejoong, vẫy vẫy tay cười nói: “Jaejoongie, phải dưỡng sức khoẻ nhanh lên một chút. Bác Bong hiện giờ cần có người bên cạnh, hyung phải về thôi.”

Jaejoong chống gậy đi vài bước, trong lòng chua xót: “Ue Gon hyung, em cũng phải ôm hyung một cái.”

“Đến đây.” Ue Gon ôm Jaejoong, vỗ vỗ lưng cậu: “Nhớ phải nghe lời anh em đó, sống thật tốt.”

“Vâng!” Jaejoong gật đầu như gà mổ thóc: “Ue Gon hyung, bọn em nhất định sẽ đi thăm hyung.”

“Được rồi.” Ue Gon đi ra cửa, quay lại khoát khoát tay chào hai người: “Tao đi đây, hẹn gặp lại.”

Yunho cố nén cảm giác hốc mắt nóng bừng, giả bộ bình tĩnh: “Hẹn gặp lại, Ue Gon.”

“Ue Gon hyung, hẹn gặp lại!”

-----
Trên máy bay, Ue Gon cầm chăn đắp cho cha mình, sau đó hỏi: “Cha có mệt không?”

Bong Bum cười cười: “Cha có cảm giác con bây giờ đang đối với cha như đối với ông lão già khụ, cha con còn chưa đến mức độ đó.”

Ue Gon thổi thổi cốc cà phê: “Cha đừng đùa, lúc này cha cần chú ý nghỉ ngơi, chờ sang bên đó, con phụ trách kiếm tiền nuôi cha con mình, cha chỉ cần ở nhà trồng hoa, tưới cây là được rồi.”

“Con đúng thật là… Con cảm thấy cha không còn tiền như trước rồi sao?”

“Tiền kia để bồi cho đám cặn bã kia thôi, hiện tại còn gì, con nuôi cha là được.” Trong ánh mắt Ue Gon toát không ít ý chí tự hào: “Trước kia, cha cho con bao nhiêu tiền, con đều cố tiết kiệm, cho nên bây giờ chúng ta duy trì cuộc sống bậc trung cũng không thành vấn đề.”

Ánh mắt Bong Bum đầy vui vẻ, nói khẽ: “Ue Gon, cha không phí công nuôi con.”

“Stop!” Ue Gon kinh bỉ nói: “Cha nuôi con sao? Có mà cha vứt con ra ngoài đường, cho thiên hạ nuôi con đó.”

“Ue Gon.” Bong Bum trầm giọng khẽ gọi, Ue Gon nhìn ông, trong ánh mắt ông không để lộ quá nhiều tình cảm, lại khiến Ue Gon tim đập thình thịch, trong đầu đột nhiên hiện ra nụ hôn hôm trước với cha mình.

“Cha thật sự rất yêu thương con.”

Máy bay từ từ vượt qua đại dương bay về phía nam bán cầu.
Tựa hồ có một loại cảm xúc trước nay chưa từng có đang chuyển động mãnh liệt.
-----
Jaejoong rốt cuộc cũng bắt gặp được Do Kae.
Khi cậu đi xuống dưới mua cơm, vừa ra ngoài hành lang liền bắt gặp Do Kae.
Do Kae đội một cái mũ rộng vành, tinh thần không tệ, không, phải nói là bừng bừng dung quang.

“Do Kae!” Jaejoong vội gọi to.

Do Kae sững sờ đứng tại chỗ, nhấc cao vành mũ lên, xác định là Jaejoong, lập tức ào đến, nghênh đón ôm lấy Jaejoong: “Jaejoong a, nhớ ông muốn chết.”

“Do Kae, bà đi đâu vậy hả? Biến mất lâu vậy? Cũng chả liên hệ gì với tôi?”

“Chuyện này nói ra rất dài dòng.” Do Kae buông Jaejoong ra, liếc thấy cậu còn hơi khập khiễng, mày nhíu lại, “Chân chưa khỏi hẳn sao? Bao lâu nữa mới hết?”

“Không vấn đề gì, tầm tháng nữa tôi khôi phục hoàn toàn.”

“Thật sao?”

“Lừa bà làm gì?”

Nói xong Do Kae trên mặt đầy áy náy: “Jaejoong, thật xin lỗi, tôi không nói gì đã bỏ đi, cũng không giúp anh ông chăm sóc ông.”

“Nói cái gì vậy? Bọn tôi còn đang lo không biết bà khoảng thời gian vừa rồi đi đâu, sao không báo một câu đã đi?”

“Anh ông đang ở nhà hả?”

“Anh ấy đến bệnh viện lấy thuốc cho tôi rồi.”


“Đi, lên đây, ngồi rồi nói chuyện.”