Aug 10, 2014

[NGC] Chapter 29

Chapter 29 —— Lên nhầm kiệu hoa vào nhà đối diện (2)
“Trương thúc à, trời không còn sớm nữa, mau dậy thôi.” Trời vừa tờ mờ sáng, khi những tia nắng đầu tiên chiếu khắp phố lớn ngõ nhỏ của Kinh thành, trong một con hẻm nhỏ cách phố Cô Tô không xa liền truyền đến tiếng ồn ào náo nhiệt, Lý quả phụ sống cuối hẻm vừa cho mèo ăn, vừa nói, “Ngày hôm nay cuối cùng cũng đến, phải mau mau đi xem náo nhiệt thôi!”
“Lý thẩm, ngươi cũng đi à?” Đôi vợ chồng son bên cạnh nghe thấy tiếng động liền đẩy cửa ra, cười tủm tỉm hỏi.
“Sao lại không đi?” Người phụ nữ trung niên mập mạp chống nạnh cười cười, quần áo bằng vải thô đã có chút phai màu, nhưng nụ cười kia lại vô cùng thỏa mãn, “Dù sao cũng phải đi hưởng chút không khí vui mừng chứ.”
“Đúng vậy.” Cô vợ mới về nhà chồng ngượng ngùng mím môi cười cười, trốn sau lưng chồng dịu dàng nói, “Nghe nói, Kim phủ hôm nay phát hỉ bao cho tất cả mọi người đến tham dự đấy.”
“Ta cũng nghe bác gái trước phố nói như vậy.” Lý quả phụ lớn giọng nói tiếp, “Quả nhiên, nhà có tiền thì phải phô trương, phải khí thế, chậc chậc, nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?” Cô vợ nhỏ thấy Lý quả phụ lộ vẻ mặt bà tám, vội vàng bước qua hỏi.
“Ngươi cùng chồng ngươi mới đến nên không biết thôi.” Lý quả phụ nhìn xung quanh, thấy tất cả mọi người đều đang bận rộn với công việc của mình, lúc này mới hạ giọng nói, “Ta hỏi ngươi trước, ngươi biết hai nhà đón dâu hôm nay là ai không?”
“Đương nhiên biết, việc này người trong Kinh thành ai chẳng biết, là hai nhà có tiền nhất Đông triều này —— Jung gia thành Bắc, Kim gia thành Nam, ta nói đúng không?”
“Đúng là vậy, nhưng mà…”
“Nhưng mà cái gì?”
Có lẽ từ xưa đến nay, bà tám chính là khả năng đặc biệt của sinh vật có tên gọi là phụ nữ, dù việc có nhỏ đến đâu qua miệng họ thì cũng thành câu chuyện kinh thiên động địa, khiến người phải giật mình.
“Ai nha, thím, ngươi nói là, ban đầu, vị Kim đương gia gả cho Jung gia, sau lại bỏ trốn ư?” Hai người xì xào bàn luận một hồi, cô vợ cả kinh thiếu chút nữa nhảy dựng lên, che miệng lắc đầu liên tục, “Điều này, điều này sao có thể?”
“Suỵt, ngươi nói nhỏ chút.” Lý quả phụ sợ tới mức vội vàng che miệng, cẩn thận nói, “Thím sao có thể lừa ngươi? Ngươi cứ ra cửa hàng trước thôn hỏi mà xem, ai chẳng biết cuộc hôn nhân lúc trước của họ, lần này cả hai nhà đồng thời kết hôn, mọi người đều đang nóng lòng muốn xem kết quả thế nào đấy.”
“Việc này thật sự khiến người giật mình nha.”
“Đúng vậy.” Lý quả phụ tìm được người thấu hiểu mình thì vô cùng vui vẻ, ánh mắt đảo qua thấy Trương lão đầu sống bên cạnh đang ra khỏi nhà, vội vàng nói, “Ngươi nhanh lên chút, đến chậm không có chỗ ngồi đâu.”
“Thím, chúng ta đi cùng ngươi được không?”
“Được chứ.”
“Vậy chúng ta đến chỗ nào trước?”
“Không cần thiết, cứ đứng ngay trên phố Cô Tô là trông thấy kiệu hoa rồi.”
“Cũng được, như vậy có thể nhìn thấy cả hai bên.”
Ngày hôm đó, người ở Kinh thành, bất luận già trẻ gái trai tất cả đều tụ tập trên phố Cô Tô, chợ ngày thường vốn đã vô cùng náo nhiệt, hôm nay lại càng đông, thỉnh thoảng có người gặp người quen liền cao giọng chào hỏi, tiếng cười nói vang lên không ngừng, rộn ràng như tết Nguyên tiêu.
Cùng lúc đó, trong một gian nhà ở phía đông Kinh thành, qua cửa sổ khép hờ, ta có thể nghe thấy tiếng nói chuyện của hai người đàn ông, một lát sau, có một người đột nhiên cao giọng nói, rõ ràng là một giọng nói vô cùng dịu dàng nhưng lúc này lại mang thêm vài phần phẫn nộ.
“Park Yoochun, đây là cái gì?”
“Tất nhiên là váy cưới rồi, Quan Nhĩ cô nương.”
“Ta đương nhiên biết rõ đây là váy cưới, nhưng sao lại đưa cho ta bộ này?”
“Bởi vì hôm nay Yunho ngươi là cô dâu mà.”
“Park Yoochun!”
Trên bàn gỗ ở gần đó có ba khay gỗ xếp thành hàng, khay đầu để một bộ váy cưới đỏ thẫm, nhìn qua đã biết là hàng thủ công vô cùng tỉ mỉ, ngay cả hoa văn cùng đường vân bên trên cũng là dùng vàng dát mỏng mà thêu, ngoài ra còn có hàng trăm ngàn viên trân châu đính bên trên, rực rỡ vô cùng, chiếc váy còn được xức nước hoa thơm phức, mùi thơm dịu ngát mà vương vấn trong không khí.
Trên khay bên cạnh là mũ phượng cho cô dâu làm từ vàng khảm ngọc, hai cánh phượng khẽ rung rung như đang bay, ngoài ra còn có đồ trang sức sáng chói, phản chiếu ánh sáng rực rỡ, trong khay cuối cùng là một đôi giày thêu màu đỏ, tinh xảo xinh đẹp.
Chiếc váy cưới như vậy, người có mắt nhìn chỉ liếc qua là biết nó có giá trị liên thành, chắc chắn không thua gì đồ của hoàng thất, nhưng Jung Yunho nhìn thấy thì sắc mặt liền đen sì, vị quân tử tính tình dịu dàng trong mắt mọi người lúc này mặt tái nhợt, cau có, khiến Park Yoochun cười nghiêng ngả.
“Không phải ta chuẩn bị đâu.” Park Yoochun nói chuyện với Jung Yunho thì tùy tiện hơn hẳn, hơn nữa từ khi ở bên Junsu, tính tình hướng nội u sầu cũng thay đổi, lúc này lại học Shim Changmin, trêu chọc Jung Yunho, cố nén ý cười, nghiêm trang nói, “Khụ, đây là Changmin hôm qua sai người suốt đêm mang tới, nói là do tú nương giỏi nhất trong cung làm, thiết kế phỏng theo đồ cưới của hoàng hậu, quả thật là giá trị xa xỉ, ngươi mặc thử đi.”
Jung Yunho liếc xéo Park Yoochun, trong lòng vô cùng hối hận, lúc trước vì sao lại ra sức vun vén cho Kim Junsu cùng Park Yoochun, ngươi nhìn xem, hiện giờ, thiếu gia Park gia từ trước đến nay không ham danh lợi, không thích nói nhiều giờ cũng bắt đầu học được trêu chọc người khác rồi.
“Thời gian không còn sớm, kiệu hoa cũng sắp đến rồi.” Park Yoochun cùng Jung Yunho quen biết nhiều năm, biết rõ hắn sẽ không làm gì mình, bởi vậy tiếp tục trêu chọc, “Nghĩ lại cũng hay thật, đường đường là Jung đại đương gia uy vũ không khuất phục, đỉnh thiên lập địa, khụ khụ, hôm nay lại phải mặc đồ nữ.”
“Yoochun, ngươi rất vui sao?” Trong giọng Jung Yunho mang theo chút nguy hiểm, nheo mắt lại hỏi.
“Ta đương nhiên phải vui rồi, ngươi rốt cuộc đạt được tâm nguyện, thật đáng mừng.” Park Yoochun cười ấm áp, lời nói chân thành tha thiết, khuôn mặt vốn đen sì của Jung Yunho cũng hòa hoãn lại, khóe miệng cong lên.
“Hết thảy đều chuẩn bị xong rồi chứ?”
“Tất nhiên, ta đã dặn dò Changmin, hết thảy đều đã ổn thỏa.” Park Yoochun nghiêm túc trở lại, nụ cười cùng giọng nói dịu dàng như nước.
“Thật sự làm phiền các ngươi rồi, ta sẽ nhớ kỹ ơn này.” Jung Yunho vươn tay cầm lấy chiếc váy, cau mày suy tư một lát, đột nhiên trải rộng ra, ướm trên người mình, tựa hồ thật sự định mặc vào, Park Yoochun nhìn mà kinh ngạc, rốt cuộc cười ra tiếng.
“Ngươi quả nhiên là dám mặc.” Park Yoochun cười lấy một bộ hỉ phục cho nam ở trong tủ ra, cùng một đôi giày đế bằng, đặt trên bàn, xoa ngực ho khụ khụ, chậm rãi nói, “Đó là Changmin trêu ngươi thôi, nói là ngươi cướp Jaejoong ca của hắn, hắn cũng phải cho ngươi xấu mặt một phen, may mà ta tính trước chuẩn bị bộ quần áo này, nếu không, chắc ngươi phải chặt ngón chân thì mới đi vừa đôi giày bé xíu kia.”
“Ngươi có chịu được không?” Thân thể Park Yoochun từ trước đến nay không được tốt, về sau nhờ Junsu dốc lòng điều trị, cuối cùng cũng có thể sinh hoạt bình thường, không cần suốt ngày nằm trên giường, chỉ là một khi vất vả quá độ, bệnh cũ sẽ tái phát, Jung Yunho thấy hắn ho liền lên tiếng hỏi thăm.
Park Yoochun nhấp một ngụm trà, khoát tay ý bảo không sao, thấy Jung Yunho vẫn đang cầm bộ váy đỏ trong tay, nhịn không được hỏi: “Nhiều năm như vậy, ta và ngươi tình như huynh đệ, ta vẫn biết Jaejoong ca là người ngươi yêu, nhưng lại không ngờ, trong lòng ngươi, hắn lại có sức nặng như vậy, ngươi vì hắn, ngay cả nguyên tắc, thể diện cũng có thể vứt bỏ, trước nay ngươi ghét nhất là phải mặc đồ nữ mà.”
Jung Yunho nghe xong chỉ cười, tay cầm lấy chiếc áo cưới khẽ dừng lại, như đang suy nghĩ điều gì đó, mãi đến khi Park Yoochun định nói thêm, hắn mới chậm rãi mở miệng: “Vì hắn, mạng cũng không quan tâm, những thứ này có là gì.”
Hỏi thế gian tình ái là chi, mà đôi lứa thề nguyền sống chết.[1]
“Nghe kìa, pháo mừng vang lên rồi.” Park Yoochun vốn đang chấn động với lời Jung Yunho nói, đột nhiên nghe thấy pháo mừng báo hiệu kiệu hoa đến, vội vàng nói.
Jung Yunho quay người ra sau tấm bình phong thay y phục, cẩn thận đội phát quan lên đầu, lại chỉnh chang vạt áo cho ngay ngắn, đôi mắt sâu thẳm ngước lên, nhìn ra trời xanh vô tận ngoài cửa sổ, Park Yoochun cũng đứng phía sau hắn lặng im không nói gì.
“Đi thôi, mười năm quấn quít, đã đến ngày kết quả rồi.” Giọng Jung Yunho trong gió thu truyền đi thật xa.
Cũng nên có một kết quả thôi, bé hồ ly của hắn, đến lúc sà vào lòng hắn rồi.
“Ca, ca, ca, ngươi ngồi đây làm gì vậy, giờ nào rồi mà ngươi còn chưa mặc y phục.”
“Ta không mặc, quần áo gì mà sặc sỡ thế, nhìn chướng mắt, đi đi đi, cách xa ta một chút.”
“Ca, người ta kết hôn ai mà chẳng mặc màu đỏ, ngươi mặc màu trắng không ổn đâu.”
“Ta mặc màu trắng thì làm sao, Phúc bá, Phúc bá, mau lấy áo choàng trắng đến cho ta.”
“Tiểu tổ tông của ta à, nào có ai kết hôn lại mặc đồ trắng, ngài thương lão nô chút đi, sắp tới giờ lành rồi, ngài phải ra ngoài đón cô dâu đó.”
“Ta không đi, người chịu trách nhiệm đâu, ra mà đón, ta hôm nay không ra ngoài, nếu cô dâu không chịu gả, ta cũng chẳng cần lấy.”
“Ai, cái này không được, nạp thải, vấn danh, nạp cát, nạp chinh, thỉnh kỳ[2] đều đã làm xong, đồ cưới cũng đã đưa đến, chỉ còn thiếu ra đón cô dâu hành lễ, vào động phòng nữa thôi.”
“Không nghe, không nghe, không nghe.”
Trong Kim phủ nổi tiếng Kinh thành hôm nay đặc biệt náo nhiệt, mà trong Nhất Ngôn đường thì từ náo nhiệt cũng chưa đủ để hình dung.
Chỉ thấy Kim Junsu, Shim Changmin, Phúc bá, thậm chí Tiểu Tả Tiểu Hữu dẫn đầu một đám hạ nhân bưng một loạt đồ đủ kiểu dáng đứng bên, dỗ dành khích lệ Kim Jaejoong xuống giường, nhưng hết lần này tới lần khác nhân vật chính phải kết hôn hôm nay lại mặc bộ quần áo trong tuyết trắng, tóc rối tung, chân co lại ngồi trên giường, một bộ đánh chết cũng không chịu xuống.
Dù mọi người nói thế nào, cậu đều cây ngay không sợ chết đứng cãi lại, cậu bình thường tuy có chút trẻ con, thích càn quấy, làm theo ý mình, ngang ngược kiêu ngạo, nhưng cũng không thể nào đọ được với lúc cậu mất hứng, mấy hôm nay, các hạ nhân, kể cả Phúc bá, không ai có thể khuyên được cậu, chỉ biết đau đầu nhìn cậu lăn qua lăn lại trên giường, không chịu dậy.
“Jaejoong ca, người muốn kết hôn là ngươi, không chịu dậy cũng là ngươi.” Shim Changmin ra vẻ bất đắc dĩ thở dài, cố ý lớn tiếng nói, “Ngươi nhìn Jung phủ xem, yên ổn thế kia cơ mà, ta vừa rồi còn nghe thấy tiếng pháo mừng, xem chừng cô dâu bên kia đã đến nơi rồi.
Quả nhiên, ba chữ Jung Yunho lúc nào cũng có hiệu quả, Kim Jaejoong nghe xong, lập tức đứng dậy, liên tục hỏi Shim Changmin: “Ta bảo ngươi đi dò xét Jung phủ, có tin tức gì không? Jung Yunho còn trong phủ không?”
Shim Changmin thấy Kim Jaejoong thần sắc chờ mong, hai mắt ngập nước mở to như một con mèo con, khiến người ta thương yêu không thôi, thiếu chút nữa nhịn không được mà nói thật, nhưng lại nghĩ giờ mà để lộ thì quả thật kiếm củi ba năm thiêu một giờ, đành phải nhẫn tâm nói: “Ta hỏi rồi, hết thảy đều rất bình thường, Jung Yunho tất nhiên là ở trong phủ chờ cô dâu xinh đẹp của mình rồi.”
Kim Jaejoong nghe xong khẽ giật mình, vành mắt bất giác đỏ bừng, sau đó gần như là nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, được lắm Jung Yunho.”
“Ca…”
Kim Junsu dù sao thì cũng là đệ đệ ruột của Kim Jaejoong, thấy hắn khổ sở như vậy, lại nghĩ tới, ca ca từ trước tới nay luôn đầy bụng quỷ kế mấy hôm trước cứ đi đi lại lại trước cửa, trông mong Jung Yunho đến, nhịn không được mở miệng.
“Thay quần áo cho ta, ta sẽ kết hôn.”
“Vâng.”
Hai tiếng pháo mừng một trước một sau nổ vang hai bên Kinh thành, dân chúng đã sớm chờ trên đường Cô Tô vội vàng ngóng trông về phía hai đầu phố, mùi thuốc súng nồng nặc trong không khí.
Một phút sau, hai đầu nam bắc Kinh thành, hai chiếc kiệu lớn tám người khiêng đồng thời dịch chuyển, tám kiệu phu do hỉ nương dẫn đầu, đồng thời đi về phố Cô Tô.
“Đã đến, đã đến.”
Người trên phố Cô Tô trông thấy hai chiếc kiệu đỏ rực từ hai bên đồng thời xuất phát, vội vàng ồn ào nhường đường cho kiệu.
Trên tấm màn kiệu đỏ thẫm thêu chữ hỷ vô cùng lớn, đỉnh kiệu khảm vô số báu vật, bốn góc treo quả cầu nhiều màu, lắc lư theo gió, tua rua dưới màn kiệu treo trân châu cùng lục lạc, tiếng chuông leng keng đặc biệt náo nhiệt.
Hai cỗ kiệu gặp nhau ở giữa phố Cô Tô, vì Đông triều có tập tục khi kết hôn phải đi khắp một vòng để tuyên cáo với mọi người, cho nên hai cỗ kiệu đều đi về phía đầu phố Cô Tô, mà Jung phủ lại gần phố Cô Tô hơn nên không ít dân chúng đều chọn lựa theo cỗ kiệu Jung phủ mà xem náo nhiệt.
Không biết là vô tình hay cố ý, cỗ kiệu Jung phủ đi rất nhanh, vượt qua cỗ kiệu Kim phủ đến hơn nửa vòng, dừng lại trước cửa Jung phủ.
Dân chúng đi theo cũng dừng lại, ngó nhìn bốn phía muốn xem Jung đương gia đón dâu lần hai sẽ có phong thái thế nào, kết quả trước cánh cổng cao cao của Jung gia lại không thấy bóng dáng Jung Yunho đâu, chỉ thấy vị quản gia tuổi tác đã một bó của hắn đang đứng cười ha hả ở cửa.
“Sao không thấy Jung đương gia nhỉ?”
“Đúng vậy, người đứng ở cửa kia không phải là quản gia sao?”
“Chú rể không có mặt thì kết hôn sao được?”
Trong đám người đã bắt đầu có tiếng bàn luận nho nhỏ, Lâm quản gia đứng trước cửa phủ tựa hồ không quan tâm, nở nụ cười càng tươi, không đợi hỉ nương xốc màn kiệu lên đã vượt lên trước, nhấc màn kiệu, miệng cười nói:
“Ôi, ngài đã tới, nhanh thế.”
“Lão già kia, ngươi tự mình ra đón, ta ngại đấy.”
Trong kiệu truyền đến một giọng nói già nua, sau đó người đi ra, khiến quần chúng vây xem phía trước càng thêm khiếp sợ.
Đây, đây không phải là quản gia của Kim gia, tên, tên Phúc bá sao?
Mắt thấy hai vị quản gia tuổi cộng lại cũng hơn trăm vào trong Jung phủ, không ít người trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày mới tìm lại được đầu lưỡi của mình.
Việc này là sao?
Jung đương gia lần trước kết hôn thì tân quân chạy, giờ hắn cũng chạy luôn rồi sao?
Trong đám người không biết ai tinh mắt nhìn thấy cỗ kiệu Kim phủ đang đi tới hướng ngược lại, lập tức gọi một tiếng, đám người liền đuổi theo kiệu về phía Kim phủ, trên đường đi trống đánh kèn thổi liên hồi, vô cùng náo nhiệt.
“Jaejoong ca, dù ngươi không ra ngoài phủ đón cô dâu, tốt xấu gì cũng phải đến hỉ đường chờ chứ, hiện tại cứ ngồi đây là sao hả?” Kim Junsu cùng Shim Changmin thần sắc bất đĩ dĩ, cùng Kim Jaejoong ngồi bên ngoài Nhất Ngôn đường, nhìn vị đương gia biệt nữu đang chống cằm không biết suy nghĩ cái gì.
Shim Changmin vắt óc suy nghĩ, phải dùng vài chiêu xấu mới có thể khuyên Kim Jaejoong ra khỏi phòng, lại mất sức chín trâu hai hổ mới thuyết phục được Kim Jaejoong thay quần áo, không đến mức chỉ mặc quần áo trong mà bái đường, cũng thật vất vả mới xua tan được thắc mắc của Kim Jaejoong vì sao bộ quần áo này lại giống đồ cưới của tân quân, nhưng hiện tại, một hàng ngồi trước cửa này là để làm gì?
“Đúng vậy, đại ca, vừa rồi Phúc bá nói, cô dâu đã tới, chúng ta ra ngoài thôi.”
“Kim Junsu, ta hỏi ngươi, Jung Yunho mấy ngày nay thật sự không đi tìm ta?” Kim Jaejoong đột nhiên quay đầu, nắm chặt tay Kim Junsu như chết đuối vớ được cọc, “Dù không nói với ngươi, nhưng cũng không nói với Park Yoochun sao?”
“Không, không có.”
Kim Junsu bị dọa đến ấp úng, vừa dứt lời liền thấy Kim Jaejoong vô lực buông tay hắn, cả người mất hết tinh thần, chán nản co lại thành một cục, lầm bầm nói gì đó.
“Ca…”
Kim Jaejoong không để ý tới bọn họ, cậu hiện tại cái gì cũng không muốn quan tâm, cái gì cũng không thể quan tâm.
Jung Yunho, cái tên đã thề son sắt kia vậy mà thật sự vứt bỏ cậu, vậy mà thật sự muốn kết hôn với người khác, vậy mà thật sự không cần cậu!
Suy nghĩ này như một con dao đâm vào lòng cậu, đau xót không thôi.
Cậu chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày như vậy, mấy ngày qua, thậm chí cả mấy năm qua, cậu và Jung Yunho như hình với bóng, tuy đấu đá quyết liệt, tuy không chút lưu tình, nhưng dù sao cũng đã cùng nhau trải qua mưa gió nhiều năm.
Dù Jung Yunho gian trá giảo hoạt, dù Jung Yunho luôn tìm cơ hội bắt nạt cậu, trêu chọc cậu, dù cậu phòng bị Jung Yunho, dù cậu đã từng không tin tưởng Jung Yunho, dù cậu đã từng hận không thể khiến Jung Yunho đi đường cũng bị sét đánh, nhưng ít nhất, trong cuộc sống của Jung Yunho chỉ có cậu, trong mắt cậu cũng chỉ thấy người kia.
Cậu tin tưởng điều ấy, đặc biệt khi Jung Yunho thổ lộ với cậu, cậu lại càng thêm bình tĩnh, vì vậy mà cố tình gây sự, vì vậy mà càn quấy, vì vậy mà ngang ngược, vì vậy mà cáu kỉnh, vì vậy…
Vì vậy mà đã đến nông nỗi giữa họ có người khác xen vào.
Cậu vốn tưởng rằng nếu Jung Yunho biết tin cậu muốn kết hôn, nhất định sẽ như thường ngày lao tới tìm cậu gây phiền toái, tìm cậu tính sổ, ra vẻ ngoài cười nhưng trong không cười mà trừng phạt cậu, bắt nạt cậu, cậu thậm chí còn có chút chờ mong.
Nhưng bây giờ, cô dâu đã tới cửa, Jung Yunho lại vẫn không thấy đâu.
Người kia, từ giờ về sau sẽ không đến nữa đúng không?
“Junsu, ta không muốn kết hôn.” Kim Jaejoong như nổi điên, đột nhiên nhảy dựng lên, chạy ra bên ngoài, miệng kêu lên, “Ta không muốn, không muốn, ta không thích Nhĩ Nhĩ gì hết, ta không thích, ta muốn đi tìm Jung Yunho, ta muốn đi tìm Jung Yunho.”
Jung Yunho, ngươi nếu thật sự dám lấy người khác, ta sẽ biến hỉ sự của ngươi thành tang sự.
Kim Jaejoong cậu chưa bao giờ là người dễ đối phó cả!
“Jaejoong ca.”
“Ca.”
Shim Changmin cùng Kim Junsu đồng thời kinh hô, định ngăn cản cậu, nhưng Kim Jaejoong dường như đã hạ quyết tâm, như trận gió chạy vụt ra hỉ đường.
“Changmin, không cần ngăn sao?”
“Không cần, có lẽ Jung Yunho đã đến rồi.”
“Giờ chúng ta…”
“Đi xem náo nhiệt thôi.”
Hai người nhìn nhau cười cười, chạy theo Kim Jaejoong ra bên ngoài.
“Cô dâu đến.”
Kim Jaejoong vừa chạy đến cửa Kim phủ, còn chưa đứng vững liền nghe thấy giọng cao vút của hỉ nương cùng với một màu đỏ rực khắp nơi.
“Chú rể đi ra kìa.”
“Ta cũng nhìn thấy.”
“Kim đương gia đẹp quá.”
Dân chúng phía sau cỗ kiệu nhìn thấy Kim Jaejoong chạy ra, lập tức bàn luận xôn xao, không ít người chấn động trước dung nhan tuyệt sắc kia, xì xào bàn tán không ngơi.
Kim Jaejoong ngây người tại chỗ, nhìn hỉ nương cười tủm tỉm vươn tay xốc màn kiệu lên, nhìn màn che hoa lệ kia từng chút một nhấc lên.
Không được, không thể được.
Cậu không thể lấy người khác, tuyệt đối không thể.
“Ta không…”
Lời còn chưa dứt đã bị kìm nén lại.
Bởi vì, người xuống cỗ kiệu kia, cao lớn tuấn lãng, cầm dây lụa đỏ trong nay, nở nụ cười tuấn tú, bóng dáng quen thuộc ấy vẫn khiến người động tâm như ngày nào.
“Jung Yunho!”
Người mặc hỉ phục chú rể kia không phải Jung Yunho thì là ai?
“Jae Jae, ta đã đến.”
Ta đã đến, đứng trên ánh nắng, đạp trên gió mát, đến bên ngươi.
“Tại sao lại là ngươi?” Kim Jaejoong thật sự không ngờ có ngày mình sẽ thất thố như vậy, cậu vứt bỏ hoàn toàn hình tượng ưu nhã mọi ngày, vội vàng chạy xuống bậc thang, vươn tay sờ má Jung Yunho, muốn xác nhận xem có phải mình hoa mắt hay không, “Nhất định là ta nhìn lầm rồi, người ta kết hôn là Quan Nhĩ gì mà.”
“Là ta, Jae Jae, là ta.” Jung Yunho vươn tay cầm lấy tay Jaejoong, ấm áp, mang theo chút thô ráp, giọng nói quyến rũ kia truyền vào tai, “Quan Nhĩ, Quan Nhĩ là Jung[3] mà.”
Quan Nhĩ là Jung!
Lời này như sét đánh giữa trời quang, khiến Kim Jaejoong như chết đứng.
Những việc xảy ra trong mấy ngày qua lần được tái hiện lại trong đầu cậu, Shim Changmin cùng Phúc bá thông báo việc Jung Yunho kết hôn, cậu trong cơn giận dữ muốn kết hôn, con gái của vị quan Đông triều chưa từng nghe nói đến, cùng với vị tiểu thư nhà giàu Quan Nhĩ gì đó, những chuyện này, nhất định đều là Jung Yunho sắp xếp.
Ngoài hắn ra, không ai có tâm cơ như vậy, lại có sức ảnh hưởng lớn đến thế.
Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn chằm chằm Jung Yunho, người nọ mỉm cười nhìn cậu, ra vẻ cái gì cũng không biết.
“Jung Yunho, ngươi…” Kim Jaejoong nhìn chằm chằm hắn, chất vấn, “Là ngươi sắp xếp, là ngươi sắp xếp hết, đúng không? Changmin, Phúc bá, Junsu, Yoochun, bọn họ đều hùa vào với ngươi, đúng không?”
“Đúng.” Jung Yunho không hề phản bác, cũng không nói dối, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Kim Jaejoong, bên trong tràn ngập tình ý, “Là ta nhờ bọn họ giúp ta, là ta giả dạng tiểu thư nhà giàu, là ta trăm phương ngàn kế sắp xếp hết thảy.”
Kim Jaejoong gần như không nói ra lời, phẫn nộ khi bị người trêu đùa, cùng vui mừng khi hiểu rõ, tất cả hòa vào nhau khiến tâm tình cậu vô cùng phức tạp, chỉ là những lời sau đó đã lấn át toàn bộ cảm xúc kia, chỉ còn lại lòng tràn đầy vui mừng:
“Jaejoong, ta không đợi được nữa, ta muốn danh chính ngôn thuận đứng bên cạnh ngươi, ôm lấy ngươi.”
“Jaejoong, tha thứ ta, ta không muốn chờ đợi thêm mười năm nữa.”
“Jaejoong, xin hãy cho ta một cơ hội.”
“Jaejoong, kết hôn với ta đi.”
Kinh thành ngày thu, thời tiết cũng không phải quá dễ chịu, thậm chí gió thu thoáng qua cũng mang theo vài phần lạnh lẽo thấu xương.
Chỉ là Kim Jaejoong lại cảm thấy toàn thân khô nóng, thậm chí sắp bốc cháy, máu toàn thân dồn lên đầu, tim đập liên hồi như nổi trống.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch!
Hết thảy, đều vì người đàn ông trước mặt.
Người đàn ông đã quấn quít với cậu mười năm, người đàn ông mà cậu yêu.
“Ta đồng ý.”
Khung cảnh này, giăng đèn kết hoa như vậy, hỉ phục như vậy, cậu còn có thể cự tuyệt sao?
Jung Yunho vui vẻ nở nụ cười, gật gật đầu với hỉ nương, hỉ nương lão làng lập tức hô to:
“Tân nhân vào hỉ đường.”
Trong ánh mắt của tất cả mọi người, Jung Yunho cùng Kim Jaejoong cầm tay nhau, từng bước, từng bước giẫm lên trên bậc thang phủ thảm đỏ, đi vào trong Kim phủ.
Từ nay về sau liền thành người một nhà rồi!
Chính sảnh Kim gia đã sớm bố trí thành hỉ đường rực rỡ, bàn ghế tất cả đều xa hoa vô cùng, trong chiếc lư đồng cao ngang người đang đốt hương liệu tốt nhất, màn che khắp nơi đều dùng tơ vàng mà dệt lên, điểm thêm trân châu cùng ngọc lưu ly, rung rinh trong gió.
Trên chiếc bàn dài bằng gỗ tử đàn nạm vàng đặt bài vị Kim gia thay cho tổ tiên, cùng với bài vị Jung gia mà Park Yoochun vừa mang đến, bên cạnh đặt lư hương cùng đồ cưới.
Trên xà ngang treo dầy đặc đèn lồng đỏ dán chữ hỷ cực lớn, trước chiếc bàn dài đặt hai chiếc đệm lót, Jung Yunho mỉm cười cầm tay Kim Jaejoong, phất vạt áo, quỳ xuống nệm.
Kim Jaejoong vẻ mặt ngượng ngùng nhìn Shim Changmin cùng Kim Junsu đứng bên trái, thấy hai người gật gật đầu, lại nhìn phía ngoài hỉ đường có không ít phú hộ có danh tiếng trong Kinh thành, hít sâu một hơi, cũng quỳ xuống, nắm lấy dải lụa đỏ.
Hết thảy mọi việc, đều tới vô cùng đột ngột.
Nhưng Kim Jaejoong lại không cách nào kìm nén được cảm giác hạnh phúc trong lòng, cậu từ trước đến nay ghét nhất là bị người khác lừa, đặc biệt là không chịu được quỷ kế của Jung Yunho, chỉ là lần này…
Cậu lại vui vẻ chịu đựng.
Hỉ nương hô bắt đầu, người xướng lễ đức cao vọng trọng được Yoochun mời đến đứng cạnh hai người, dùng thanh âm già nua hô: “Cúi chào, tấu nhạc!”
Nhạc mừng liền vang lên, thị nữ Kim gia nối đuôi nhau mà vào, phân phát bánh kẹo đã chuẩn bị tốt cho mọi người, Kim Jaejoong liếc trộm Jung Yunho đang cúi đầu bên cạnh, chỉ cảm thấy màu đỏ mà lúc trước vô cùng chướng mắt mặc trên người hắn lại đặc biệt đẹp.
Vì vậy, cười thầm trong lòng, vui vẻ vô cùng.
Người trong cung đến quỳ trước hương án, biểu thị sự coi trọng của hoàng gia, cùng với công nhận của bề trên, người xướng lễ thấy thế vội nói: “Quỳ! Dâng hương, hai dâng hương, ba dâng hương! Khấu đầu, hai khấu đầu, ba khấu đầu!”
Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đứng dậy, cầm hương thị nữ đưa tới, nhóm lửa trước hương án, cung kính cúi đầu ba cái.
Nhạc mừng cổ xưa vang lên, tuy không có lời nhưng vẫn đủ để khiến mọi người rung động, Kim Jaejoong cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Jung Yunho, có vài phần không được tự nhiên, vài phần xấu hổ quỳ xuống, hai người chậm rãi khấu đầu.
Người xướng lễ tiếp tục: “Thôi, đứng dậy, trở lại! Quỳ!”
Kim Junsu cầm tay Park Yoochun, vành mắt đỏ lên, hai người mặc hỉ phục màu đỏ đang quỳ trên nệm kia, một người là ca ca hắn sống nương tựa bao lâu nay, một người là huynh trưởng hắn vẫn luôn sùng bái, rốt cuộc, sau mười năm đã đến bên nhau.
Dù cho bọn họ phải tốn nhiều công sức như vậy.
Dù cho người nào đó không được tự nhiên cố tình gây sự.
Nhưng cũng may, người hữu tình rồi sẽ đến bên nhau.
Người xướng lễ tiếp tục: “Lạy, bái! Lạy, bái! Lạy, bái! Quỳ, đọc sớ chúc phúc!”
Một cậu nhóc mười hai mười ba tuổi đứng cạnh hỉ đường quỳ xuống bên phải tượng Phật đọc sớ, thanh âm non nớt mang theo thành kính, không ít người xem lễ bắt đầu vỗ tay.
Kim gia trong lúc nhất thời ầm ĩ vang trời.
Người xướng lễ lại tiếp tục: “Lạy, bái! Lạy, bái! Lạy, bái!”
Quá trình này gọi chung là “Ba quỳ, chín khấu đầu, sáu lạy bái”, là nghi thức kết hôn chính thức, Jung Yunho cùng Kim Jaejoong cẩn thận làm theo, tuy động tác thoạt nhìn rất trôi chảy, nhưng chỉ có bọn họ biết rõ trong lòng mình khẩn trương thế nào, ngay cả Jung Yunho từ trước tới nay luôn trầm ổn lúc đứng dậy cũng có chút lảo đảo, trên má xuất hiện hiện vệt hồng khả nghi, khiến Park Yoochun đứng cạnh vui vẻ cười.
Nến đỏ trên bàn dài được thị nữ thắp sáng, ngọn nến khắc rồng vẽ phượng, như tia nắng ban mai soi sáng khắp phòng.
Cuối cùng, người xướng lễ nói: “Thôi, đưa vào động phòng.”
Kim Jaejoong luống cuống nhìn người xướng lễ thối lui, nhìn người quen và cả người xa lạ đi tới, chắp tay chúc mừng bọn họ, nhìn người mặc hỉ phục bên cạnh mỉm cười đáp lễ, nhìn Shim Changmin nháy mắt với cậu, nhìn tay Jung Yunho nắm chặt lấy tay mình…
Hết thảy đều như trong giấc mơ, không chân thực đến khiến người phải choáng váng!
Cậu, cứ như vậy cùng Jung Yunho, trăm năm hảo hợp rồi sao?

[1] Trích bài Mô ngư nhi – Nhạn Khâu

[2] Sáu lễ trong hôn lễ của Trung Quốc thời xưa:
- Nạp thải: Nhà trai mời bà mối đến nhà gái cầu hôn
- Vấn danh: Nhà trai nhờ bà mối hỏi thăm ngày sinh tháng đẻ của nhà gái.
- Nạp cát: Đính hôn
- Nạp chinh: Nhà trai đem sính lễ đến nhà gái
- Thỉnh kỳ: Nhà trai ấn định ngày tổ chức hôn lễ, sau đó thông tri cho gia đình nhà gái
- Thân nghênh: Đón cô dâu về.

[3] Quan Nhĩ: 关耳, Jung: .

Aug 4, 2014

[NDNKKĐD] Part 15

Part 15

“Anh… Anh Yunho…”

Nhiệt độ cơ thể Yunho khiến cho Jaejoong cảm giác nóng bừng lên, mặt đối mặt gần trong gang tấc, đột nhiên khiến cho Jaejoong có cảm giác lạ lẫm, nhịp thở dồn dập, Jaejoong không thích, cậu không thích hành động này của anh trai.

“Jaejoong.”

Yunho cuối cùng cũng mở miệng, âm giọng trầm thấp tựa như đang kiềm chế cái gì đó.

“Jaejoong lớn rồi cho nên tay khỏe đến thế sao?”

Jaejoong không hiểu ý của Yunho, chỉ lắc đầu không nói gì.

“Jaejoong bình thường rất nghe lời anh mà, sao hôm nay lại không ngoan rồi?”

Đây không phải anh trai của cậu, anh trai của Jaejoong không phải là người như vậy, Jaejoong bĩu môi ủy khuất, Yunho chăm chú nhìn Jaejoong như thể xuyên thẳng vào ánh mắt cậu.

“Anh… Jaejoong sai rồi, đừng đè Jaejoong, khó chịu quá…”

Hai tay nhẹ nhàng như chạm vào trân châu vô giá, cẩn thận từng li từng tí vuốt ve gương mặt người bên dưới, Yunho như thể không nghe thấy kháng cự của Jaejoong, tiếp tục nói.

“Jaejoong còn chưa đến tám tuổi đã bắt đầu không nghe lời anh rồi. Vậy Jaejoong lớn chút nữa, có phải sẽ bỏ anh đi luôn không?”

Yunho không biết tại sao mình lại tràn ngập cảm giác bất an, hắn không biết mình làm sao vậy, một em trai nhu thuận như một trái tim khác của hắn, vừa nghĩ tới có một ngày Jaejoong có lẽ sẽ rời bỏ hắn, Yunho cảm thấy trái tim mình nhức nhối không chịu được…

Không thể… Không thể! Hắn và Jaejoong đã cùng thề, cùng hứa cả đời bên nhau, không cho phép có chia ly, Jaejoong, nhất định phải thời thời khắc khắc ở bên cạnh hắn!

Yunho nhất thời thất thần, hoàn hồn lại mới phát hiện người bên dưới đã nước mắt ướt đẫm từ khi nào, lòng Yunho mềm nhũn, vẻ mặt nghiêm túc cũng dịu lại.

“Jaejoong…”

“Anh thật đáng sợ, Jaejoong sợ lắm… Anh đừng tức giận, Jaejoong sai rồi… Hu hu…”

Con ngươi trong trẻo, long lanh toàn nước khiến cho người ta rung động muốn yêu thương.

Yunho ngồi dậy, kéo Jaejoong vào lòng, đặt đầu cậu dựa vào ngực, vỗ nhè nhẹ sau lưng.

“Đừng sợ, đừng sợ… Cục cưng đừng sợ, là anh không đúng, anh dọa Jaejoong rồi, anh xin lỗi.”

“Oa oa… Em còn tưởng anh muốn phạt em…”

“Sao thế được chứ, anh sao có thể nhẫn tâm phạt Jaejoong của anh được.”

“Sau này Jaejoong sẽ nghe lời anh, anh đừng tức giận nữa nhé?”

“Ngoan, anh không giận nữa, đừng khóc, ngủ với anh được không?”

Bé con nằm trong ngực Yunho gật đầu, khụt khịt mũi, Yunho trìu mến nhìn cậu, ôm cậu nằm xuống giường, dỗ dành cậu vào giấc ngủ.

Không lâu, bên tai Yunho liền vang lên tiếng thở nhẹ, quan sát khuôn mặt đã bên cạnh mình tám năm, tâm tình Yunho càng trầm trọng, nhắm mắt lại.

Jung Yunho sắp mười ba tuổi, đã bước vào thời kỳ trưởng thành, hơn nữa hắn từ nhỏ suy nghĩ đã già hơn so với những đứa trẻ cùng tuổi, vừa rồi vì một chút chuyện liền có tâm lý sợ hãi Jaejoong sẽ rời bỏ, cùng với nhiệt độ cơ thể của cả hai khác thường, khiến cho Yunho bất an đến mức hai tay đầy mồ hôi.

Trong thời gian một năm khi Yunho phát hiện cổ họng ông nội có vấn đề, có thể nói đó là lúc thống khổ cùng vướng mắc nhất, ông nội không chịu chữa bệnh, khiến cho Yunho đau đầu đến suy nhược.

Yunho ban đầu không hiểu, hắn vừa biết ông nội bị bệnh, mỗi ngày đều thuyết phục ông đến bệnh viện, nói được cái gì cũng nói hết, nước mắt chảy cạn cũng không khiến ông dao động, càng về sau, ông nội chịu đủ Yunho mỗi ngày năn nỉ, cũng thật sự không đành lòng suốt ngày làm ngơ đứa cháu đích tôn thường xuyên vì mình mà thành đứa mau nước mắt, dứt khoát khóa trái cửa phòng, Yunho gọi thế nào cũng không chịu mở cửa.

Thế nhưng những chuyện đó đều chỉ xảy ra lúc Jaejoong không ở nhà, khi đó mỗi ngày Yunho nhìn Jaejoong vui vẻ đi học về, trên mặt mang theo nụ cười sáng lạn, nhìn vẻ mặt hưng phấn của cậu kể lại những chuyện không thể tưởng tượng nổi mà Tiểu hói đầu đã làm, nghe cậu phàn nàn không biết mệt mỏi chuyện cả ngày cùng Tiểu hói đầu chơi đùa.

Tựa là mỗi lần nhìn Jaejoong líu lo kể chuyện, mỗi lần Yunho muốn nói chuyện của ông nội cho cậu biết, lời vừa đến cổ họng, rồi lại nuốt trở vào, trong lòng thầm nghĩ, chờ thời gian nữa, chờ thời gian nữa, chờ hắn thuyết phục ông nội đi bệnh viện, sẽ nói mọi chuyện cho em trai nghe, sau đó hắn và cậu sẽ cùng chăm sóc ông, hiện giờ đem chuyện này nói ra, ông nội bướng bỉnh sẽ chỉ làm bé con tức giận, đau lòng đến rơi nước mắt thôi.

Yunho nghĩ đến Jaejoong từ nhỏ đã phải chịu đủ thứ chuyện rồi, hiện giờ hắn đã có khả năng chống đỡ, vậy thì phải cố gắng che chở cho em trai là được.

Lúc Jaejoong ở nhà, ông nội đương nhiên sẽ không tự nhốt mình trong phòng, vẫn như bình thường, khuôn mặt hiền lành phúc hậu, để Jaejoong ngồi trên đùi chơi, cùng anh trai nói chuyện, những lúc như vậy, trong lòng Yunho như bị xẻo đi một khúc, ông nội giả vờ một chút dấu vết cũng không có, hắn cũng chỉ có thể miễn cưỡng cười, để duy trì cuộc sống có vẻ gió êm sóng lặng này.

Cho đến một ngày, Yunho phát hiện ông nội khạc ra máu, tận mắt nhìn ông nhổ ra một lượng máu đỏ thẫm, dính đầy đờm, ông cụ ôm ngực ho khan không ngừng, Yunho đứng đờ tại chỗ run rẩy, sau đó không nghĩ ngợi liền chạy đến, đỡ ông nội, lấy nước cho ông súc miệng. Mặt ông đỏ bừng, run rẩy từng bước về phòng tìm thuốc, Yunho bên cạnh không nói lời nào, đỡ ông, nhìn ông đổ ra một đống thuốc, hòa với nước uống cạn.

Ông cụ sau khi nuốt toàn bộ số thuốc, từ từ nhắm hai mắt thở sâu, lúc mở mắt ra đã nhìn thấy đứa cháu lớn mặt mũi toàn nước, ngồi xổm trên đất, ôm đầu gối, cơ thể không ngừng run rẩy.

Lòng ông như có hàng ngàn vết cắt, không cách nào tưởng tượng được cảm giác đó, cảm giác bất lực, áy náy chồng chất trong lòng không giải tỏa được, vươn tay, muốn xoa đầu Yunho, lại khựng lại giữa không trung, không thể mềm lòng, không thể thỏa hiệp, tự cố chấp với bản thân, sống với đứa cháu lâu như vậy, ông đương nhiên biết hai đứa cháu này thực chất cực kỳ bướng bỉnh, một khi đã quyết định chuyện gì cho dù có mất mạng cũng muốn làm cho được. Liên tục một tháng rồi, bất luận ông trốn tránh như thế nào, Yunho vẫn cắn răng không từ bỏ, chỉ cần ông vẫn ở đây, Yunho như cái đuôi đi theo ông, khuyên ông đến bệnh viện, chiêu trò gì đều dùng hết, nhưng ông cụ vẫn quyết tâm không đi.

Yunho khóc như mưa, mới đầu cắn môi khóc không thành tiếng, càng về sau khóc càng to, vai run rẩy không ngừng.

“Ông nội, ông đi bệnh viện một chuyến khó đến thế sao? Ông ép cháu điên mất rồi? Cháu đi ngủ muốn, đi học cũng muốn, ăn cơm cũng muốn, trên đường đến trường cũng muốn, tan học về cũng muốn, nghĩ cách làm thế nào ông mới đi bệnh viện, nhưng ông à, sao ông không chịu, cháu xin ông, ông đồng ý đi, để cháu xem cổ họng ông có sao không, cháu mỗi ngày đều sợ hãi, vừa rồi nhìn ông ho ra máu, cháu liền nghĩ mà sợ, một ngày nào đó, cháu không ở đây, ông lại ho ra máu, rồi xảy ra chuyện thì làm sao bây giờ… Hu hu, ông nội, cháu xin ông!”

Giọt nước mắt to như hạt đậu rơi trên mặt Yunho, gần như là cầu khẩn, hắn hận không thể ôm chân ông nội, kéo ông đến bệnh viện.

Viền mắt ông cụ đỏ ửng, ông im lặng rất lâu, cuối cùng cắn răng, ôm Yunho vào lòng, vuốt lưng hắn thở dài.

“Ồng sẽ cùng các cháu sống thật khỏe, được không?”

“Muốn khỏe ông trước hết đi chữa bệnh đã ạ.”

Yunho vẫn khóc, hắn mệt mỏi, mệt mỏi không được, một tháng nay, thần kinh của hắn mỗi ngày căng như dây đàn, hắn mệt rồi nhưng ông nội vẫn không chịu, vì sao, hắn không hiểu nổi, từ khi sinh ra đã khí khái đầy mình, nhưng mà đều không có chỗ sử dụng, hắn không thể trút giận lên Jaejoong, càng không thể mắng ông nội, đối với hắn như vậy có phải quá không công bằng?

“Yunho, cháu nghe ông nói, ông thật sự không có chuyện gì.”

“Không có chuyện gì sao không thể đi bệnh viện kiểm tra? Ít nhất cũng khiến chúng cháu yên tâm mà!”

“Bệnh viện trên thành phố, xa lắm, ông già rồi, không muốn đi xa.”

“Không sao! Chúng ta ngồi xe cũng được mà!”

“Nhưng khám bệnh còn cần tiền, ông không sao đâu, không cần lãng phí tiền.”

“Ông nội!” Yunho quát to một tiếng. “Không việc gì sao lại ho ra máu! Không việc gì sao ông lại uống nhiều thuốc như vậy? Những thuốc đó là ông đến bệnh viện mua sao? Vì sao trước kia đi được giờ lại không thể đi chứ?”

“…”

“Ông ơi… Ông nghĩ Jaejoong, nếu Jaejoong biết ông bị bệnh mà không chịu chữa, em ấy sẽ đau lòng đó…”

“…”

Ông cụ ngoảnh mặt làm ngơ.

“Sao ông lại cứng đầu như vậy, ông rốt cuộc muốn cháu như thế nào mới chịu đi chứ…”

“Yunho, ông sẽ không đi bệnh viện đâu, ông hứa với cháu, khi ông uống hết thuốc, cháu giúp ông đến bệnh viện mua thuốc được không?”

Lần này Yunho thật sự ngay cả chút khí lực cũng không còn, gục vào ngực ông nội, mắt khóc đến đau nhức, cằm kê trên vai ông, cuối cũng cũng gật đầu đồng ý.

Về sau, lúc kết cục đã định, Yunho từ đầu đến cuối không thể tha thứ cho bản thân, vì sao lúc đấy lại mềm lòng gật đầu, nếu như lúc ấy không đồng ý, có lẽ sẽ không giống lúc trước, hắn biết rõ ông nội đối với hắn không công bằng, rõ ràng là ung thư, lại nói không có chuyện gì, đến khi bệnh di căn vào tim, hắn và Jaejoong ngồi trước giường ông nội, nhìn ông co giật, hơi thở yếu ớt, ông nội để lại cho Yunho và Jaejoong sự đau đớn, bất lực không đành.

Mười năm sau,

TMD, nhiệm vụ hôm nay lại thất bại rồi.

Jaejoong dập điếu thuốc trên tay, trong lòng tức giận mắng chửi, cái đám ngu như heo trong ký túc xá, một lũ bất tài, về sau không chơi theo nhóm nữa, đánh được một lần đã thua.

Đi vào bar, Jaejoong đi qua chỗ nam nữ quấn lấy nhau, trực tiếp đến quầy bar, gọi một chai bia, uống được vài ngụm, Do Kae trông thấy cậu đã đến, thâm tình cười cười, ngồi ở ghế bên cạnh hỏi:

“Làm sao vậy? Sắc mặt đen sì, ai trêu rồi?”

Jaejoong mắt nhìn Do Kae, khoát khoát tay, “Không có gì, trò chơi thôi, thua nên khó chịu.”

“Ha ha!” Do Kae bật cười, “Tôi còn tưởng làm sao! Nhìn ông xem, từ khi lên đại học lại nhiệt tình chơi vậy, không có việc gì là trốn trong ký túc xá đánh dota, năm sáu ngày không thấy mặt.”

Jaejoong nhấp một hớp bia, cười: “Sao nào, nhớ tôi à?”

Do Kae hừ một tiếng, liếc mắt ý nhị. “Là mấy con kia nhớ ông.”

Jaejoong nhìn theo ánh mắt của Do Kae, mấy đứa con gái túm tụm ngồi một chỗ, tình tứ nhìn cậu, Jaejoong không đáp lời, chỉ cười cười, quay đầu nhìn Do Kae, nói thầm “Vô nghĩa.” .

“Ông không cảm thấy có ý nghĩa, nhưng chỉ cần ông vừa xuất hiện, mấy ẻm đã muốn có ý rồi, ai cũng muốn gần ông, nhưng ông suốt ngày mang cái khuôn mặt đưa đám, tránh người vạn dặm, ai dám đến gần hả?”

“Bà không hiểu, cái này gọi là bá khí.”

“Đi! Ít ba hoa với tôi đi.”

Do Kae nhìn thấy đáy cốc bia trong tay Jaejoong, liền hỏi: “Đi tiếp không?”

Jaejoong lắc đầu: “Không được, đêm nay tôi về nhà.”

Do Kae gật đầu hiểu, lập tức giận dữ mắng mỏ: “Vậy còn không mau biến đi, coi chừng về trễ anh ông lại cho một trận.”

Jaejoong bất đắc dĩ cười cười: “Bà lúc nào nhìn thấy anh tôi mắng tôi hả? Kệ đi… Tôi về sớm, anh ấy chưa về đâu.”

“Anh ông…” Do Kae muốn nói rồi lại thôi: “Ai, biết rõ anh ông có bạn gái, ông chẳng dễ chịu gì, đi, chị đây an ủi em trai miễn phí.”

Jaejoong tay giương đấm đùa, “Cám ơn, không cần, ông đây không cần an ủi.”

Do Kae liếc mắt, “Vịt chết còn mạnh miệng, tôi còn không biết ông thế nào hả, quen ông 5 năm rồi, cái đầu nhà ông đang nghĩ gì tôi lại không biết sao? Nguyên lai anh ông chỉ yêu chiều một mình ông, giờ lại thành hai người rồi, tranh thủ đi, không rồi lại khổ sở, ghen tị. Ha ha.”

“Bà già ----“ Jaejoong cắt ngang nụ cười của Do Kae: “Miệng lưỡi lưu tình một chút được không hả?”

“Giờ biết tôi là chị ông rồi hả, xem em trai Jaejoong có tiến bộ, tha cho cưng. Tốt rồi, em mau về đi, đừng để anh trai phải chờ.”

Jaejoong do dự: “Hay là tôi đi cùng bà, về sau cũng được.”

“Nói giỡn gì vậy! Tôi tan ca cũng hai giờ sáng rồi. Nghe lời tôi, về nhà đi!”

Jaejoong nhíu mày, “Sao mấy người cứ thích dùng cái giọng dụ dỗ trẻ con nói chuyện với tôi thế nhỉ? Tôi mười tám rồi, trưởng thành rồi, không phải trẻ con nữa, anh tôi thế, bà cũng thế là sao hả?”

Do Kae nghi hoặc nhìn Jaejoong: “Ông hôm nay có vẻ kích động, rốt cuộc có chuyện gì hả?”

Đúng lúc này, một thanh âm mơ hồ từ sau lưng Jaejoong và Do Kae truyền đến.

“Jae… Jaejoong hyung?”

Jaejoong quay đầu lại, kinh ngạc nhìn chằm chằm đối phương, người đội mũ lưỡi trai vài giây đồng hồ, mơ hồ hỏi lại: “Tiểu hói đầu?”

“Jaejoong hyung! Đúng là hyung rồi!”

Sau khi xác định được đối phương là ai, tức thì lửa giận dâng trào trong lòng Jaejoong, trực tiếp đốt cháy đỉnh đầu, Jaejoong nhảy xuống cái ghế cao, nhào tới cho Tiểu hói đầu một cú đấm.

“TMD, không phải tao bảo mày biến khỏi tầm mắt tao sao?”

-----
Đọc là hiểu tại sao ông nội không đi bệnh viện ha :( 

Aug 3, 2014

[NDNKKĐD] Part 14

Part 14

Yunho ôm hai bình rượu chạy trên con đường gập ghềnh đầy sỏi đá, trong đầu chỉ toàn tên mấy loại thuốc, Yunho cảm thấy bất an trong lòng, linh cảm sẽ có chuyện không hay xảy ra, lắc lắc đầu, Yunho tự nhủ không được nghĩ lung tung nữa.

Cha của Tiểu hói đầu nhìn thấy Yunho mang rượu đến, mắt bừng sáng chăm chăm vào bình rượu, với tay định giật lấy, may mắn là Yunho nhanh nhẹn, xoay người bảo vệ rượu, bất mãn cằn nhằn.

“Nói lời phải giữ lời! Bác nói cho cháu biết mấy loại thuốc kia là thuốc gì, cháu sẽ đưa rượu cho bác!”

Cha của Tiểu hói đầu cụt hứng, bĩu môi:

“Được rồi được rồi, tao nói, trẻ ranh chưa mọc lông như mày thật nhiều chuyện.”

Yunho nghe vậy, trừng mắt nhìn, cha Tiểu hói đầu cũng nhìn ra sự bức thiết cùng bất an trong ánh mắt Yunho, vì vậy cũng không muốn khiến hắn khó xử, mở miệng nói:

“Những thuốc này đều dùng để duy trì cổ họng. Xem ra ông nội mày có chuyện rồi, cũng phải thôi, ông nội mày hút thuốc quanh năm, nghiện nặng rồi, cũng giống tao nghiện rượu này. Gần đây mấy lần gặp ông mày, thấy ông cụ thỉnh thoảng che miệng ho khan…”

“Vậy bác xem ông nội cháu bệnh có nghiêm trọng không?”

“Tao biết làm sao được, thế nhưng loại này gọi là Thuốc viên vàng tây, lúc trước tao có xem quảng cáo trên TV, bảo người bệnh ung thư cổ họng ăn cái này…”

“Ung thư cổ họng?”

Yunho sợ hãi kêu lên.

“Là ung thư sao?! Ông nội tại sao lại bệnh nghiêm trọng như vậy?!”

Nhìn Yunho kích động, còn có sự sợ hãi, cha Tiểu hói đầu vội vàng ngắt lời.

“Ai, mày đừng kích động, tao cũng không chắc, tao nhớ mang máng là thế. Tao thấy mày tốt hơn là đưa ông đi bệnh viện khám một lần nghe bác sĩ chuẩn đoán mới đúng.”

Yunho thất thần, trong lòng tràn đầy lo lắng, sợ ông nội xảy ra chuyện. Mấy năm nay, mỗi ngày đều có ông nội bên cạnh hắn và Jaejoong, tuy ba năm trước khi hắn và Jaejoong trốn đến đây, ông nội gọi điện cho cha biết, nhưng Yunho hiểu, khi đó là ông nội muốn bảo vệ bọn họ, muốn cho bọn họ một nơi là gia đình đúng nghĩa, ông không đành lòng nhìn hai đứa cháu ruột phải lớn lên trong cảnh không cha, không mẹ, dù ông cũng rất thương yêu bọn trẻ, nhưng cũng không thể sâu sắc như máu mủ tình thâm Kim YongCheng và Jung HyangJoong đã quên mất mình là bậc cha mẹ. Vì vậy ông cụ bất đắc dĩ gọi điện cho cha bọn trẻ, nhưng mà, khi nhìn thấy YongCheng không chút lưu tình giáng một cái tát trên mặt Yunho, ông cụ vô cùng đau lòng, phẫn nộ, hoàn toàn là hối hận, cho nên mấy năm sau, ông cố gắng che chở, chăm sóc hai đứa nhỏ từng li từng tí. Hai đứa trẻ ở với ông nội tràn đầy ấm áp, vui vẻ, cứ thế mà lớn lên.

Thế như mà, ông nội ho khan… Kỳ thật Yunho cũng có để ý, ông nội càng lúc càng ho nhiều, có lần Yunho hắn còn nhìn thấy ông thổ huyết trong nhà vệ sinh, nghĩ đến điều này, bất an trong lòng Yunho tăng vọt lên, vội vàng nói cảm ơn cha Tiểu hói đầu, chạy nhanh về nhà.

Yunho vội vã vào phòng của ông nội, vừa bước vào nhà, đập vào mắt hắn là ông nội đang ngồi trên giường hút thuốc, Yunho không nói hai lời, bước đến giật điếu thuốc trong tay ông, ném xuống đất dùng chân giập nát.

Ông cụ bị phản ứng của Yunho dọa rồi, nhìn điếu thuốc nát trên đất, khó hiểu hỏi:

“Yun… Yunho, cháu sao thế, sao lại giẫm thuốc của ông?”

Lông mày Yunho nhíu chặt lại khiến cho người ta càng thấy bất an, lồng ngực phập phồng, thở dốc.

“Ông ơi, những thuốc trong tủ kia là thuốc gì vậy?”

Ông cụ sững sờ, mặt có chút cứng ngắc nhìn Yunho, nhưng chỉ vài giây, lại cười nhẹ:

“Ha ha, Yunho nhìn thấy rồi à, không có chuyện gì đâu, chỉ là một ít thuốc bảo vệ họng, ông già rồi, cổ họng khó chịu, nên mới uống một ít thuốc…”

“Gạt người! Ông gạt cháu! Những cái kia không phải là thuốc bổ bảo vệ họng bình thường. Họng ông có phải bị bệnh rồi không, đi, ông với cháu đi bệnh viện khám.”

Nói xong, Yunho bước lên kéo tay ông nội, nhưng ông nội dù già vẫn khỏe hơn Yunho, ông không muốn đi, Yunho cũng không kéo nổi.

“Ngoan, Yunho, đừng ầm ĩ, ông không có chuyện gì đâu.”

Yunho một tay đổi thành dùng cả hai tay, dùng sức kéo ông nội, nhưng đến mức đỏ hết mặt Yunho vẫn không kéo nổi ông. Đối mặt với sự bảo thủ của ông nội, sự tức giận trong lòng Yunho đã bạo phát.

“Ông làm gì vậy, sao không đi với cháu! Không có việc gì cũng đi khám một lần. Ông đứng lên, đi bệnh viện với cháu đi.!”

Yunho đã gấp đến độ gào to, nhưng ông cụ vẫn mang vẻ mặt bình tĩnh, chỉ có lông mày hơi nhíu lại khó phát hiện sự sầu bi.

“Yunho à, nghe lời ông, ông thực sự không có chuyện gì. Cháu xem, ông cường tráng thế này, mới hơn sáu mươi làm gì đã có bệnh gì. Không cần đi bệnh viện đâu, ông không cần đến đó. Thôi, ngồi đây nói chuyện với ông.”

Ông nội vẫn cười hiền như vậy, nhưng khó chịu trong lòng Yunho vẫn chưa được giải quyết, hắn không tin cổ họng phải uống nhiều thuốc như vậy mà không có vấn đề gì, ông nội nhất định là lừa hắn, ông nội nhất định không chịu nói.

Yunho rất khổ sở, vì sao ông nội không nói thật cho hắn biết, nói đển hắn có thể giúp ông chữa bệnh, ông tại sao không nói, hắn phải giúp ông thế nào, không giúp được ông nội, liệu có phải hắn và Jaejoong sẽ mất ông…

Nghĩ tới đây, hai mắt Yunho cay cay, trước mặt, ông nội đã chăm chú nghe đài, dùng sức xoa xoa mắt, Yunho thấy ông nội không nói gì, liền rời khỏi phòng.

Mới ra ngoài sân, Jaejoong chạy tới, nhào vào lòng Yunho, hưng phấn vung vẩy tay.

“Anh! Anh có biết không? Thằng ngốc Tiểu hói đầu kia bị người ta hôn kìa. Ka ka, là Vương Tiểu Lượng hôn nó!”

Jaejoong đang kích động không để ý đến Yunho ỉu xìu, tiếp tục ồn ào trong lòng Yunho kể chuyện.

“Anh! Là Vương Tiểu Lượng đấy! Nhưng nó cũng là con trai! Tiểu hói đầu bị con trai hon! Hơn nữa, nguyên nhân là Vương Tiểu Lượng thua cá cược với Tiểu hói đầu, phải làm một việc, sau đó Tiểu hói đầu bắt Vương Tiểu Lượng hôn nó luôn!”

Thấy Yunho một chút phản ứng cũng không có, như thể không nghe thấy, Jaejoong giãy khỏi cái ôm của Yunho, xòa tay ra quơ quơ trước mặt Yunho.

“Anh, anh, anh có nghe em nói chuyện không đấy?”

“Anh, anh đang nghĩ gì thế?”

“…”

“Anh!”

Jaejoong cuối cùng gào một tiếng thành công khiến Yunho phục hồi tinh thần, Yunho cười trừ không được tự nhiên.

“Anh nghe rồi, đi, Jaejoong, chúng ta vào nhà thôi.”

Yunho nói xong quay vào nhà, Jaejoong ở phía sau nghe anh trai nói vậy cảm thấy rất hoài nghi, không ngừng nhắc đi nhắc lại ở phía sau.

“Anh nói Tiểu hói đầu có phải biến thái không? Còn muốn con trai hôn nữa, càng khoa trương chính là, Tiểu hói đầu yêu cầu Vương Tiểu Lượng sống chết không chịu, cuối cùng Tiểu hói đầu đổi thành hôn lên mặt, thế cũng khiến thằng kia buồn nôn luôn.”

Yunho dừng bước, quay đầu nhìn vẻ mặt hưng phấn của Jaejoong, ngẫm nghĩ.

“Có khả năng nó chỉ đùa thôi!”

“Ngay từ đầu em cũng cảm thấy như vậy. Nhưng trên đường về nhà cùng với Tiểu hói đầu, nó còn thẹn thùng nói với em, lúc nãy khi Vương Tiểu Lượng hôn nó, nó rất vui. Anh nói xem, chẳng lẽ Tiểu hói đầu thích Vương Tiểu Lượng? Trời ạ, em không muốn chơi với Tiểu hói đầu nữa, em không nên chơi với thằng biến thái đó nữa.”

Yunho lúc này đã đứng im tại chỗ, nhíu mày, cảm thấy lời nói của Jaejoong tuy vô tư nhưng cũng khiến hắn khó chịu, hơn nữa trong đầu toàn là chuyện bệnh tình ông nội đã khiến Yunho phát sầu không nghĩ đến lời của Jaejoong, hời hợt hỏi một câu:

“Tiểu hói đầu thích Vương Tiểu Lượng là biến thái sao?”

Jaejoong chu miệng nghĩ, không do dự gật đầu.

“Hai người họ đều là con trai mà, con trai với con trai không phải rất bất thường sao?”

Trong lòng Yunho phiền muộn, thở dài, ngồi xổm ôm Jaejoong, nhéo nhéo khuôn mặt cậu.

“Còn nhỏ mà đã làm mấy chuyện như vậy. Đừng nghĩ lung tung, anh thấy Tiểu hói đầu đối với em rất tốt, suốt ngày bám đuôi Jaejoong hyung, Jaejoong hyung. Vì một chuyện nhỏ như vậy em đã không muốn chơi với người ta, Tiểu hói đầu rất đau lòng. Ngoan, chúng ta vào nhà, anh mệt quá, muốn ngủ một lát.”

Jaejoong thấy anh trai hôm nay mệt mỏi vô cùng, bộ dạng đầy tâm sự, vì vậy không nói chuyện Tiểu hói đầu nữa, hai cánh tay nhỏ vòng qua cổ Yunho, để Yunho bế vào phòng.

Ngồi ở trên giường, Yunho bên cạnh nằm phịch xuống, hai mắt từ từ nhắm lại, Jaejoong rốt cục không nhịn được, bò qua kéo kéo áo anh trai.

“Anh, anh làm sao vậy?”

Yunho mở mắt ra, nghĩ nghĩ một lúc không nên nói chuyện của ông nội với Jaejoong, càng nghĩ, cứ giấu trước đã, đợi xác định rõ bệnh tình ông nội mới nói cho cậu biết, vì vậy Yunho cười nhẹ, lắc đầu.

“Không sao, anh mệt thôi.”

Jaejoong quỳ gối bên cạnh Yunho, nhìn thẳng vào mắt hắn, mày nhíu chặt như vậy, rõ ràng là có chuyện, vậy mà vẫn nói không, sự bướng bỉnh của Jaejoong lại được dịp bùng lên.

“Anh nhất định có việc giấu em, đừng tưởng em không nhìn ra!”

Yunho không muốn lằng nhằng với Jaejoong, kiên nhẫn cũng cố đến mức tối đa, tận lực dùng giọng điệu bình thản nói:

“Ngoan, Jaejoong, thật sự không có chuyện, im lặng một chút, để anh ngủ.”

Bé con nghĩ thầm nếu đã không ép được anh nói thật, vậy thì dùng tuyệt chiêu đi, Jaejoong hành động, một chân vòng qua người Yunho, ngồi trên bụng hắn. Jaejoong cười gian xảo, hai cánh tay quơ quơ trước mặt Yunho.

“Anh sợ buồn nhất phải không, quên rồi sao?”

Nói xong Jaejoong cúi xuống cù nách Yunho, Yunho bất ngờ, chưa kịp chuẩn bị, liền bị em trai cù, bên tai là tiếng cười ha ha mờ ám.

“Anh có nói không? Nó không? Không nói Jaejoong càng cù đó.”

Jaejoong mấy năm nay rất hay dùng trò này nghịch với Yunho, cho nên những điểm mẫn cảm trên người hắn đã sớm bị nó biết hết. Tấn công nơi mẫn cảm nhất của Yunho, Jaejoong cù cù.

“Đừng đùa… Ha ha, đừng quậy, Jaejoong…”

Yunho muốn giữ hai tay giở trò của Jaejoong, nhưng cậu linh hoạt, nhào sang một bên, ầm ỹ một hồi, Yunho toàn thân nhức mỏi, căn bản không bắt được Jaejoong, ngược lại cả người ngứa ngáy khó chịu.

“Anh nói đi! Nói rồi Jaejoong bỏ qua cho anh!”

Lăn qua lăn lại, coi như Yunho đã mất hết toàn bộ kiên nhẫn, xem ra Jaejoong không định dừng lại, Yunho sử dụng chiêu cuối cùng, ôm lấy eo Jaejoong, xoay mạnh người, đặt Jaejoong xuống dưới.

Trước mặt Jaejoong, Yunho nghiêm túc, đôi mắt đầy uy lực nhưng không chút giận dữ nhìn chằm chằm người phía dưới, Yunho không nói gì, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Jaejoong, đối với hành động của anh trai, cậu bé có chút khiếp đảm, trong mắt ánh lên tia cầu xin, cắn cắn môi, lấy hết dũng khí, rầm rì nói:

“…Anh…”

Thấy Yunho vẫn không nói gì, ánh mắt nhìn chằm chằm khiến cậu không được tự nhiên, Jaejoong cắn môi, như thể lấy hết dũng khí lần nữa, nói:

“Anh, Jaejoong sai rồi… Anh ngủ đi, Jaejoong đi ra ngoài, không ở đây quấy rầy anh nữa…”

Jaejoong hai tay chống xuống giường thử ngồi dậy, nhưng sức nặng của người phía trên khiến chuyện ngồi dậy chỉ là vọng tưởng.

Yunho nhìn gương mặt trắng nõn của người phái dưới, hai mắt long lanh bất lực, đáng thương nhìn mình, môi dưới cắn đỏ ửng càng kích thích giác quan Yunho, hơn nữa giọng nói mềm mềm, nhu nhu của Jaejoong khiến Yunho nóng rực như bị ma xui quỷ khiến, Yunho nâng khuôn mặt Jaejoong, ngón tay thô ráp chạm vào da thịt non mềm, Yunho cảm giác đầu ngón tay như bắt lửa, vuốt ve hai má Jaejoong một chút, cúi thấp đầu xuống, hai chóp mũi cơ hồ chạm nhau.

Ánh mắt Yunho cực nóng, chính hắn cũng không phát hiện ra, một Kim Jaejoong chưa đến tám tuổi cũng không cách nào lý giải nổi cảm giác đó là như thế nào.

Khi đó Jaejoong chỉ cảm thấy, ánh mắt của anh trai khiến cậu sợ hãi, khiến cậu muốn chạy trốn, nhưng lại không biết tại sao Jaejoong lại cho rằng mình sẽ trốn không thoát, không kịp né ánh mắt của anh trai, bị ánh mắt đó hút trọn.