Dec 21, 2014

[KHNGCPS] Part 41

Part 41
Bạn Shim đang mua cơm tối ở gần nhà Kim Jaejoong, chờ bạn Kim trở về để tiếp tục đàm đạo việc phát triển thêm một bước tình cảm với Jung tổng, nhờ phúc của bạn Kim, cậu có cảm hứng dồn dập, tiền lương cũng tăng, hôm nay cậu sẽ hào phóng khao một phen!
“Anh ơi, gói cho em một phần cổ vịt cho hai người.”
“A, được! Chàng trai, có lấy thêm chút rượu nhắm không?”
Shim Changmin quyết đoán nói:
“Không lấy rượu!!”
“Ai… Không lấy thì sao phải dữ dằn như vậy chứ.” Anh zai bia đỡ đạn nội ngưu đầy mặt.[1]
Shim Changmin nhận đồ ăn bước đi, một cô gái giữ chặt cậu ép mua ép bán nói to:
“Anh đẹp trai! Mua lọ ước đi! Ở đây có rất nhiều mùi hương, thích hợp với tất cả mọi người! Anh thích mùi hoa hay mùi hoa quả?”
Shim Changmin nhìn cô gái vẻ mặt khẩn thiết không khỏi mềm lòng, trời lạnh thế này, thật không dễ dàng nha, vì vậy bắt đầu chọn:
“Tôi lấy một lọ ——
“Ở đây có hoa bách hợp, lavender, violet, còn có chanh, cam và dâu…”
Cô bé vui vẻ giới thiệu.
Shim Changmin rốt cuộc nhịn không được ngẩng đầu:
“Có thịt ba chỉ không?”
Cô gái đang hăng hái đơ người. Đúng lúc này, Shim Changmin nhìn thấy một bóng dáng rất giống Kim Jaejoong vụt qua trước mặt, vội vàng gọi:
“Kim ngốc manh!”
“…”
“Kim Jaejoong!”
“…”
“Kim vĩ nhân!”
Người nọ vẫn tiếp tục “bay bay” về phía trước như ma, Shim Changmin giật mình hiểu ra:
“Hoá ra là nhận nhầm người rồi.”
Ánh mắt lại đảo qua cặp công văn chưa kéo khoá của người nào đó, a?! Đây không phải là chiếc cặp hình nghé con mà mình mua tặng lúc sinh nhật sao?
“Này! Cậu có việc gì vậy?? Hả…” Shim Changmin nhìn đối phương vẻ mặt ngây như phỗng, lúc này mới hiểu ra, đã xảy ra chuyện, chuyện rất nghiêm trọng, sau hai giây đơ người liền lôi kéo người nào đó đã chết lặng đi đến quầy bán quà vặt lúc trước, hùng hồn nói —— “Anh à, cho em năm bình rượu trắng!”
Kim Jaejoong như người mất hồn cả ngày hôm nay, làm đổ tách cà phê, đi đường thì trượt chân, lúc nhặt dập ghim thì va đầu vào bàn, ngồi xuống lại chạm phải cây xương rồng…
Shim Changmin kéo người đến KTV, trong ánh đèn mờ ảo cầm bàn tay băng bó kín mít của cậu lên, kêu to:
“Trời ạ! Sao anh ta lại đánh cậu thành như thế này?!”
Mắt Kim Jaejoong ngập nước, môi run rẩy nói:
“Shim ca, tớ bị đá rồi.”
Kim Jaejoong kể lại toàn bộ mọi chuyện.
Shim Changmin đã bị chân tướng chọc giận rồi.
“Vậy cậu định làm như thế nào?”
Kim Jaejoong há hốc mồm, đi đến bên máy chọn bài “Trái tim em lạnh quá”, nhạc nền thê lương u ám vang lên, Shim Changmin cố nén cảm giác lạnh lẽo trong lòng, nhìn người nào đó lạnh lùng nói:
“Đợi hoàn thành xong nhiệm vụ làm người phát ngôn cho sản phẩm, tớ sẽ từ chức…”
Shim Changmin nghĩ nghĩ một hồi:
“Kỳ thật cậu còn chưa tỏ tình với anh ta, chắc không đến mức phải từ chức đâu…”
Kim Jaejoong nhìn lời bài hát trên màn hình:
Trái tim em lạnh quá, vì đang đợi anh đến yêu thương, nhưng đến giờ anh vẫn không hiểu…
Nước mắt ầm ầm rơi, lau rồi lại tiếp tục rơi:
“Kịch bản này không hay chút nào, tớ không muốn diễn bi kịch đâu, tớ muốn bỏ chạy…”
“Vậy không bằng cậu hiện giờ dứt khoát luôn đi.”
Kim Jaejoong khẽ giật mình, mắt đỏ hơn, nhìn bình rượu bên cạnh, cầm lên uống một hơi lại nói:
“Tớ vẫn muốn diễn trò yêu đương với anh ta, diễn xong vở hài kịch này, tớ liền đi!...”
Shim Changmin thấy bạn Kim uống rượu thì căng thẳng vô cùng, vụng trộm lấy bình rượu đi, lặng lẽ khuyên nhủ:
“Cái kia… Tớ thấy… Jung tổng đối xử với cậu rất đặc biệt mà, Kim ngốc manh? Cậu lại say à?!...”
Ánh mắt Kim Jaejoong thay đổi, nhìn Shim Changmin một hồi liền nhe răng cười, nhào tới!
“Kim Jaejoong cậu tỉnh táo một chút! Tỉnh táo một chút thôi!” Shim Changmin trong tình thế cấp bánh cầm chén rượu hất vào mặt người nào đó —— “Jaejoong? Cậu sao rồi?” Sắc ma đã chạy chưa??
“Jung… Yunho…” Chu môi ra hôn.
“Ah ah ah ah!” Trong phòng KTV vang lên tiếng hét đến bay nóc nhà.
Sáng sớm, cửa thang máy tập đoàn Khải Việt ——
“Chào Jung tổng.”
“Chào buổi sáng.” Jung Yunho đứng đợi thang máy dành riêng cho quản lý cao cấp, có không ít người đang xì xào bên thang máy dành cho nhân viên, anh vô tình lắng nghe, đối tượng được bàn luận cách anh càng ngày càng gần, Jung Yunho vừa liếc qua liền thấy Kim Jaejoong cả người đầy vết thương.
“Jaejoong, cậu chui từ đâu ra vậy?” Lâm Hiểu Vũ chọc chọc băng cá nhân dán trên mũi Kim Jaejoong, kinh ngạc nói.
“A… Lúc ngủ không cẩn thận lăn xuống đất.” Kim Jaejoong cúi đầu làm đà điểu.
Đồng nghiệp:
“Cậu rốt cuộc là mơ thấy cái gì mà lại ngã đau như vậy…”
“Cái này, vì lúc trước uống chút rượu nên mới nghiêm trọng như vậy ha ha ha!”
“Em uống rượu sao?” Giọng Jung Yunho đột nhiên vang lên, bốn phương tám hướng đồng loạt nín thở hóng hớt, trong công ty đã sớm lan truyền lời đồn hai người này có quan hệ không tầm thường, Jung tổng lại nổi danh là động vật máu lạnh, vậy mà giờ lại đi hỏi thăm người khác? Có vấn đề, chắc chắn có vấn đề.
Kim Jaejoong liền triệt để biến thành rùa đen rụt đầu:
“A, Jung tổng.”
Jung Yunho quan sát cậu từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng trên mặt cậu:
“Ít nhất ngày hôm qua mặt em không bị sao cả, xảy ra chuyện gì thế?”
Sao anh ta biết?!
Kim Jaejoong sờ sờ băng cá nhân trên mặt, bên dưới là dấu cào của bạn Shim trong lúc cố níu giữ trinh tiết…
“Cái này, đây là…”
“Thang máy tới rồi!” Tiểu Vương bộ nghiệp vụ kêu lên, mọi người ồ ạt chen vào, Kim Jaejoong vội vàng quay sang nói với bạn Jung:
“Jung tổng, em vào thang máy trước!”
Kim Jaejoong thật vất vả chen vào trong cửa, ra sức cầu nguyện thang máy đừng báo động quá tải, rốt cuộc thang máy tổng thụ đã dùng khả năng chứa đựng cường đại của mình mà chậm rãi đóng cửa lại…
Kim Jaejoong ngẩng đầu, vừa vặn đối mặt với bạn Jung đang đứng ngoài cửa nhìn…
Tim đập nhanh hơn, Kim Jaejoong quay mặt đi.

[1] Nội ngưu [nèi niú] gần âm với lệ rơi [lèi liú]

Dec 6, 2014

Thông báo

Blog tạm nghỉ tới ngày 20/12/2014 vì lý do cá nhân. 
Từ ngày 21/12/2014, mình sẽ up truyện lại. Mong các bạn thông cảm >.<

[NDNKKĐD] Part 40

Part 40

Lên xe, Seo Myung Sun để đầu Seo Chul nằm tựa lên chân mình, cho con trai nằm ở ghế ngồi, sau đó cầm chăn đắp cho gã, vuốt vuốt mái tóc con trai, khóe miệng nhếch lên ý cười: “Thế nào, con trai, chúng ta sắp về đến nhà rồi, nói cho cha biết, có vui không?”

Ánh mắt Seo Chul ngây ngốc nhìn chằm trước mặt, khẽ gật đầu, nghe không ra bất cứ cảm xúc nào ở câu: “Vui.”

“Về đến nhà muốn ăn gì, để cha bảo dì Shim làm cho con.”

“Ăn cái gì cũng được.”

“Có phải rất lâu rồi cha với con không chơi điện tử rồi sao, về nhà chúng ta phân thắng bại thế nào đây?”

Đến lúc này Seo Chul mới có điểm phản ứng, ngẩng đầu nhìn Seo Myung Sun, thản nhiên nói: “Cha, đó là trò con không chơi từ mười năm trước rồi.”

Seo Myung Sun nhất thời nghẹn lời, không biết nên đáp lại thế nào, vì vậy cười gượng, sáng nay bệnh tình của Seo Chul có phần ổn định hơn, ít nhất không làm ra những hành vi quá khích, chỉ là thần sắc vẫn không tránh khỏi sự ngốc trệ, như hiện tại, nước miếng chảy dọc theo khóe miệng Seo Chul xuống dưới cằm, Seo Myung Sun lấy khăn tay lau giúp con trai, trong lòng không khỏi cảm thấy chua xót.

Đến nhà, đi qua hoa viên đủ loại hoa cỏ, Seo Myung Sun nắm tay Seo Chul đi thẳng vào trong, quản gia ở nhà đã sắp xếp xong bữa sáng, đẩy cửa, mùi đồ ăn thơm ngào ngạt dâng lên, Seo Myung Sun giúp Seo Chul cởi áo khác, phát hiện gã nhìn không chớp mắt vào cách trang trí trong nhà, Seo Myung Sun đưa áo khoác cho quản gia, kéo Seo Chul vào ngồi ghế sô pha, đỡ gã ngồi xuống, cười nói: “Thế nào con trai, về nhà cảm giác không tồi chứ?”

Seo Chul cúi đầu nghịch nghịch ngón tay mình, không gật không lắc cũng chẳng nói lời nào.

Seo Myung Sun lại hỏi: “Có đói bụng không, chúng ta đi ăn cơm, dì Shim làm toàn những đồ con thích ăn nhất đấy.”

Seo Chul vẫn nghịch ngón tay không có phản ứng, Seo Myung Sun đang định nói, Seo Chul đột nhiên đứng dậy, đi về phía cầu thang, Seo Myung Sun cả kinh, vội đi theo sau, Seo Chul bước nhanh hơn, chạy huỵch huỵch lên gác. Lúc Seo Myung Sun lên phát hiện Seo Chul đã đi vào phòng ngủ của ông, chính xác mà nói, là phòng ngủ của vợ chồng ông, hiện giờ đây chỉ có một mình ông ngủ ở đây, đầu giường vẫn bày một bức ảnh ông và vợ chụp chung.

Seo Chul cầm bức ảnh, ánh mắt ngây dại nhìn nó, Seo Myung Sun bước đến, vỗ nhẹ bả vai Seo Chul.

“Con trai.”

Seo Chul giật giật, quay đầu nhìn Seo Myung Sun, sau đó đưa ngón trỏ chỉ người phụ nữ trong ảnh, môi mấp máy kêu một tiếng: “Mẹ…”

“Mẹ con bây giờ đang ở một thế giới khác, rất hạnh phúc.” Seo Myung Sun nói xong lấy khung ảnh từ tay Seo Chul. “Con trai, nghe lời cha, cùng cha đi ăn cơm được không?”

Seo Chul đột nhiên dùng sức giằng lại khung ảnh từ tay Seo Myung Sun, chăm chăm ôm vào ngực, dùng tư thế phòng bị tránh Seo Myung Sun, hơn còn cảnh giác trừng mắt nhìn ông.

Seo Myung Sun sợ sẽ kích động đến cảm xúc của con trai, lập tức khoát khoát tay, “Được rồi, được rồi, cha sai, con muốn xem bao lâu thì xem, cha không giành nữa.”

Seo Chul như không quá tin tưởng lời ông, nhìn ông một hồi mới trầm tĩnh lại, nâng khung hình trong tay, Seo Myung Sun đứng bên cạnh nhìn con trai, không đầy một phút, Seo Chul lại lẩm bẩm.

“Tiểu hói đầu… Đôi mắt của Tiểu hói đầu rất giống đôi mắt của mẹ…”

“Mẹ… Hoặc là đưa con gặp Tiểu hói đầu…”

Seo Chul nhìn Seo Myung Sun, “Con muốn gặp mẹ… Không cả Tiểu hói đầu, con muốn gặp Tiểu hói đầu, cha, con muốn gặp Tiểu hói đầu.”

Seo Myung Sun nhất thời nực cười, giật giật môi lại không biết nói gì, Seo Chul vẫn không ngừng nói: “Cha, mang Tiểu hói đầu ra đây, để em ấy đến gặp con, em ấy nhất định nghe lời con, cha chỉ cần nói với em ấy là con muốn gặp, em ấy sẽ lập tức đến đây.”

Seo Myung Sun tận lực né tránh ánh mắt kiên quyết của Seo Chul, nghĩ cách chuyển chủ đề: “Con trai, ăn cơm trước, ăn no rồi chúng ta nói chuyện này được không nào?”

“Con muốn gặp Tiểu hói đầu!”

Seo Chul đột nhiên rống một tiếng khiến ông sợ tới mức run rẩy.

“Vì sao không để con gặp em ấy?” Seo Chul rút tấm ảnh đặt trong khung hình ra, sau đó ném mạnh khung xuống đất, gào thét: “Để tôi gặp hắn! Tôi nói bao nhiêu lần rồi! Để tôi gặp hắn! Các người điếc hết rồi sao?! Ngớ ngẩn rồi sao?! Tôi muốn gặp hắn! Tôi muốn gặp hắn ————!"

Seo Myung Sun nhất thời hơi bối rói, dì Shim nghe tiếng ồn ào cũng vội vã chạy lên gác, vừa đến trước cửa đã bị Seo Myung Sun chặn ở ngoài cửa.

“Dì đi ra ngoài trước đi, thiếu gia cảm xúc đang không ổn định.”

Dì Shim đi rồi, Seo Myung Sun đi đến đỡ Seo Chul, dùng sức cánh tay nắm thắt lưng con trai, không cho gã xoay người.

“A a a ————!" Seo Chul gào lên, “Buông tôi ra! Buông tôi ra!”

“Con trai! Con trai, con bình tĩnh.” Seo Myung Sun một bên trấn an Seo Chul, một bên lấy thuốc trong túi ra, ông sợ Seo Chul phát bệnh bất ngờ nên hiện tại trên người lúc nào cũng mang theo thuốc.

“A a ———— a a ————!"

Seo Chul đầu óc hỗn loạn như một con trâu điên, mạnh đáng sợ, dưới lồng ngực Seo Myung Sun không ngừng giãy dụa: “Thả tôi ra! M* ông thả tôi ra!”

Rất nhanh, Seo Chul giãy được khỏi vòng tay Seo Myung Sun, sau đó chạy đi, đứng cạnh bức tường ở hành lang, tay nắm chặt, một tay còn cầm bức ảnh ban nãy. Seo Chul đột nhiên lao đầu mình vào tường. Tiếng “Bịch bịch” như có người cầm búa đánh mạnh vào lòng Seo Myung Sun vậy.

Seo Myung Sun sợ hãi, chân nhũn ra, vội vàng lao ra, kéo Seo Chul tránh xa bức tường, mất đà, cả hai cha con ngã lăn xuống đất, nhưng Seo Chul vẫn điên loạn, lấy đầu đập xuống đất. Hai cha con một người đập đầu điên cuồng, một người kêu loạn “đừng đừng”

Seo Myung Sun bị ngã không nhẹ, nhưng ông chẳng quan tâm, cả người nhoài về phía trước dùng cánh tay ôm chân Seo Chul, kéo con trai về phía mình, Seo Chul cũng bị ngã dưới đất, Seo Myung Sun lập tức khống chế con trai, nhét thuốc vào miệng gã, dùng tay bóp miệng chặt, buộc Seo Chul há mồm.

“Con trai, ngoan, uống thuốc, mau uống thuốc đi!”

Vừa nhét thuốc vào miệng Seo Chul thì gã lại phun ra, đầu gã như được lên dây cót, không ngừng lắc, Seo Myung Sun không còn cách nào khác chỉ còn cách cố nhét thuốc vào miệng con trai, trong lúc đó còn bị Seo Chul cắn nát ngón tay. Rốt cục, Seo Chul cũng uống thuốc, cảm xúc từ từ dịu lại, ngồi bệt trên đất thở không ngừng, Seo Myung Sun cũng mệt không kém, nhìn Seo Chul bình tĩnh, lại trông thấy trên đầy gã có mấy vết bầm tính, vì vậy hướng cửa gọi lớn: “Dì Shim! Đi lên bôi thuốc cho cậu chủ, dì Shim!”

Seo Chul không nhao nhao, không làm loạn, ngồi dựa vào tường, lấy bức ảnh chụp, đã bị nhàu nát vì trận vật lộn vừa rồi, chăm chú nhìn.

Dì Shim ôm hòm thuốc vội vàng đi lên gác, lúc xử lý vết thương cho Seo Chul, gã cũng thật biết điều ngoan ngoãn, ngoan ngoãn khiến cho người ta bất an.

Xử lý vết thương tốt, dì Shim đang thu dọn đồ, thoáng nhìn thấy ngón tay Seo Myung Sun bị cắn nát còn chảy máu, vội vàng nói: “Ông chủ, tay của ông…”

Seo Myung Sun cúi đầu nhìn, cảm thấy không sao: “Không có việc gì, vết thương nhỏ thôi.”

“Tốt hơn là để tôi giúp ông băng bó lại, đừng để vết thương nhiễm trùng.”

“Uhm.” Seo Myung Sun gật đầu, để dì Shim băng bó lại, lúc này Seo Chul ngẩng đầu lên, nhìn máu dính trên tay Seo Myung Sun, buông lỏng tầm mắt suy tư, lại nhìn cha: “Cha, nếu như con bình thường, không làm loạn như hôm nay nữa, cha sẽ cho con gặp Tiểu hói đầu sao?”

Seo Chul tuổi đời hơn hai mươi, vẫn luôn có tính có mới nới cũ, khi thích một người hoặc một vật, sẽ tìm mọi cách giành được, nhưng sau khi giành được, không lâu sau sẽ vứt bỏ thích thứ khác, Seo Myung Sun chỉ cảm thấy điểm này con trai rất giống ông. Ông lần đầu tiên nhìn con trai vì một người mà chấp nhất, một người… không thể nhìn thấy được nữa, ông không dám nói với Seo Chul rằng Tiểu hói đầu bị chết, ông sợ Seo Chul sẽ điên hoàn toàn, ông có thể cảm nhận đây chính là tư vị của tình cảm chân thật. Năm năm trước, khi vợ ông trượt chân ngã xuống dưới vách núi ông đã thấu hiểu rồi, Seo Myung Sun ông, cả đời này có vô số đàn bà, bạn giường, nhưng trong lòng ông, người phụ nữ ông yêu nhất chỉ có một người, từ đầu đến cuối đều rõ ràng. Ở chốn quan chức, quá nhiều chuyện bất đắc dĩ, bức bách như có những chuyện trái pháp luật nhưng ông bắt buộc phải làm, có những người phụ nữ, ông bắt buộc phải gian díu. Ông xây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng với người phụ nữ ông yêu nhất, lẳng lặng bên cạnh ủng hộ ông, dù cho trong lòng bà biết rõ ông ở bên ngoài làm gì, bà cũng chưa từng có nửa câu oán hận, càng bởi vì chuyện có di chứng của tâm thần phân liệt mà muốn li hôn với ông, nói không thể làm liên lụy, thành gánh nặng cùng áp lực cho ông, không muốn ông phải chịu lời đàm tiếu.

Seo Myung Sun đương nhiên không đồng ý, ông biết mình không phải người đàn ông tốt, nhưng sau khi lưu luyến ở chốn xa hoa trụy lạc, ông hiểu rõ, người phụ nữ ông yêu là ai, chỉ là ông còn chưa kịp bù đắp cho người vợ quá cố của mình, bà đã bỏ ông đi, vĩnh viễn biệt ly.

Giống như Seo Chul hiện giờ, thống khổ, đau đớn, báo ứng cho chuyện gã đã xuống tay với Tiểu hói đầu, hiện muốn níu giữ, ngay cả một kỷ vật cũng không còn rồi.

Một tháng sau

Jaejoong lau mặt, nhìn mình trong gương, bỏ lớp băng bó trên đầu, miệng vết thương ở cánh tay cũng khép lại rồi, chỉ có chân là chưa bình phục, phải dùng ba toong mới có thể đi lại được, thế nhưng với sự kiên trì nỗ lực, cậu đã khôi phục rất nhanh, ngày hôm qua đi kiểm tra lại, bác sĩ nói, không tới một tháng nữa, cậu có thể đi bình thường lại, đây quả thật là chuyện đáng mừng.

Thế nhưng, chuyện đáng phải chúc mừng hơn, hôm nay cậu có thể đón anh trai ra tù. Jung Yunho tự do rồi, cậu và anh trai lại có thể bên nhau rồi.

Một tháng này, như thể chân bước trên lưỡi dao, từng phút từng giây trôi qua thật gian nan.

Nửa tháng trước, Bong Ue Gon chuyển về nhà rồi, thế nhưng sáng nay y sẽ tới đây đón Jaejoong, cùng cậu đi đón Yunho.

Jaejoong mặc quần áo, hết thảy chuẩn bị sẵn sàng chỉ chờ điện thoại của Ue Gon hyung.

Hiện tại cậu hoàn toàn có thể tự mình đi xuống thang, ngay cả Ue Gon cũng không cần lo lắng vấn đề an toàn, Jaejoong thật sự bình phục rất nhanh. Jaejoong vừa ngồi xuống ghế sofa uống cốc nước, điện thoại đã vang lên rồi.

“Vâng, Ue Gon hyung.”

“Jaejoong à, ra ngoài đi.”

“Vâng.”

Jaejoong hiện như một chú chim nhỏ, tung tăng tập bay vậy.

Bước rất nhanh, ngồi vào trong xe, Ue Gon đeo kính đen to, nhìn đằng trước băng lãnh không chịu được, hiện giờ trời đã chuyển ấm, trên người Jaejoong chỉ mặc độc một cái áo sơ mi, quần bò xanh, đơn giản mà không nhạt. Có câu nói, người đẹp thì mặc gì cũng đẹp cơ mà.

Bong Ue Gon khởi động xe, gió từ bên ngoài lùa vào, Jaejoong hưởng thụ nhắm mắt lại, mặc cho gió đập vào mặt mình.

“Jaejoong à, mau nói cho hyung biết, bây giờ em thấy thế nào?”

“A…” Jaejoong mở mắt, cười ha ha, “Em cảm thấy như thể em có thể bay rồi, không cần đi đường, trực tiếp bay luôn!”

“Ha ha ha.” Ue Gon cười to, “Vậy sau khi thấy anh em, em sẽ thế nào?”

“Hì hì hì.” Jaejoong cười gian, nhìn Ue Gon: “Em sẽ đuổi hyung đi a.”

Ue Gon nghe, xong mặt như đeo tang, oán phụ ấm ức: “Thằng nhóc thối này —— Đồ vong ân phụ nghĩa ——

“Ha ha.” Jaejoong cười lăn lộn, nhìn ra ngoài cửa xe đón gió: “Ue Gon hyung, đến đón anh em, chúng ta đi uống rượu, đêm nay không say không về.”

“Được! Chì cần hai người không chê hyung làm bóng đèn, Ue Gon này nhất định bồi đến cùng!”

“Lại nói, Ue Gon hyung, quần áo hyung mặc như kiểu áo cha con vậy.”

Ue Gon nhìn thoáng qua, gật gật đầu, cười nói: “Đúng vậy, ngày hôm qua cha đưa cho hyung.”

Jaejoong tiếp tục chọc: “Thật đáng yêu, còn mặt đồ đôi cha con nữa.”

“Ha ha đáng yêu sao?” Ue Gon nhướn mi, “Hyung thế nào lại cảm thấy thật ngu ngốc.”

Jaejoong nhìn biểu lộ trên mặt Ue Gon biết rõ y nói lời trái lương tâm, mặt rõ ràng hạnh phúc không nhịn được còn giả bộ không thích, chậc chậc.

“Ue Gon hyung, hyung với cha hyung ở chung tốt hơn trước nhiều ha?” Bằng không sao nói ở nhà cũng thoải mái được.

Ue Gon dừng một chút, lập tức nói: “Coi như không tồi, ông già kia cũng không còn trẻ, không ngừng nịnh nọt hyung, hyung cũng không thể không cho ông ấy chút mặt mũi.”

“Vậy về nhà ở cùng bác ấy là cho bác ấy mặt mũi sao?”

Ue Gon nhếch miệng, “Xem như thế đi.”

“Ue Gon hyung, bác Bong thật sự là người tốt, hyung với bác ấy nên như vậy, nếu như không có bác ấy, anh em… không biết giờ thế nào nữa. Nhất định em và anh Yunho phải đến cảm ơn bác ấy.”

“Này.” Ue Gon ngoáy ngoáy tai, “Sao hôm nay em nói nhiều vậy?”

“Em kích động mà!”

“Thế nhưng em nói nhiều sẽ ảnh hưởng đến hyung lái xe a.”

“Bác Bong thật sự là người tốt! Ue Gon hyung, không nên oán hận bác ấy á.”

“Em thật sự rất kích động đó, ai!”

“Đúng vậy, lúc nãy em đã nói mình kích động rồi mà.”

“Jaejoong, em nói xem bây giờ em còn bộ dạng ngoan ngoãn, hiền lành nữa không?”

“Ha ha ha ha…”

“…”

Đến cục cảnh sát, làm thủ tục xong, Yunho được đưa ra, thời khắc Jaejoong gặp Yunho, phút chốc từ ghế đứng lên, thậm chí quên ba toong bên cạnh, may là Ue Gon đã đỡ cậu.

“Anh, anh ơi, anh ơi!” Jaejoong gọi Yunho rối rít, vùi đầu trước ngực hắn không ngừng cọ.

Yunho xoa xoa ót Jaejoong, cười nói: “Người anh bẩn lắm đó, không chê bẩn sao.”

Jaejoong làm như không nghe thấy, miệng vẫn không ngừng gọi “Anh, anh..”

“Jaejoong đi nhanh thật đấy.” Ue Gon đi đến, chọc một câu, “Chúng ta ra ngoài trước, ở đây nhiều người, đi ra ngoài hai người muốn làm gì cũng được.”

“Vâng vâng.” Jaejoong xuôi tai, buông Yunho ra nhưng lập tức ôm cánh tay hắn, rất nhanh ba người đi ra khỏi cục cảnh sát.

Ngồi vào xe, Jaejoong theo Yunho ngồi vào ghế sau, ghế phụ bên trên lại để trống rồi.

Ue Gon cảm thán nói: “Ai, tịch mịch như tuyết a, quả nhiên có anh trai không theo hyung nữa rồi.”

Jaejoong cười hì hì, “Em sai rồi, Ue Gon hyung!”

“Chậc chậc.”Ue Gon thảnh thơi lái xe, “Chẳng có thành ý chút nào.”

Yunho ở một bên vui vẻ cười cười, có thể chứng kiến sự kích động như này của Jaejoong, thật sự còn hơn trong tưởng tượng của hắn, nửa tháng trước Jaejoong được phép đi thăm hắn một lần, khi đó cảm xúc Jaejoong đỡ hơn nhiều. Bọn họ được Seo Myung Sun thông báo, Yunho có thể ra ngoài, nhưng phải sau một tháng nữa, kết quả như vậy khiến Yunho thở hắt ra, hắn chưa từng nghĩ chuyện Seo Myung Sun có thể đơn giản như vậy thả hắn ra. Một tháng vừa rồi, hắn ở trong nhà tù, những lúc không chịu được, tưởng tượng cuộc sống một tháng sau, nơi hai anh em đã sống từ trước đến giờ, hiện tại trải qua thời gian chia cách ngay cả việc gặp nhau cũng trở thành hy vọng xa vời, hắn cái gì cũng không muốn để ý, đã ra ngoài, lấy lại được tự do, những ngày kế tiếp, hắn thầm nghĩ phải nắm chặt từng phút từng giây.


Hạnh phúc tới quá gian nan, đợi quá lâu, một khi đợi được, lại có chút áp lực ..

Dec 5, 2014

[KHNGCPS] Part 40

Part 40
Kim Jaejoong ngồi trong phòng, Shim Changmin ngồi khoanh chân, khoanh tay đối diện người nào đó, người nào đó cúi đầu, ngoan ngoãn quỳ trên sàn, dù là ai nhìn thấy tư thế của hai người đều cho rằng —— Đây là cảnh một ông bố nghiêm khắc đang dạy dỗ con trai của mình.
Shim Changmin dùng tư thế tự cho là rất oai hùng, đứng lên đắc chí nhìn người nào đó:
“Bạn Kim, cậu có thể giải thích vì sao người ta lúc giật mình nhận ra tình cảm của mình thì sẽ chạy đi tỏ tình, còn cậu lại chạy tới nhà tớ không?”
“Tớ cần cậu chỉ giáo!” Bạn Kim cúi sấp mặt xuống đất nói.
“Được được được, vậy tớ hỏi cậu một chút! Cậu —— Thật sự thích anh ta à?” Shim Changmin hứng thú lại gần cậu.
“Thân là hủ nam đã đọc qua vô số tình huống cẩu huyết, lại ghét nhất là gặp phải tiểu công dù nhận ra tình cảm của mình nhưng vẫn cố lừa mình dối người! Vì vậy tớ quyết định nghiêm túc trả lời cậu, đúng! Tớ thích Jungie rồi!” Vị họ Kim nào đó tỏa ra khí thế như anh hùng chuẩn bị hi sinh.
Shim Changmin vuốt vuốt “Chòm râu” tưởng tượng, hỏi:
“Cậu yêu anh ta à?”
Kim Jaejoong hít sâu một hơi, thâm tình dùng tiếng Nhật:
“Aishiteru…”
“Như vậy cậu chọn yên lặng yêu anh ta, hay nói cho anh ta biết sự thật?”
Mắt Kim Jaejoong liền ươn ướt nước:
“Tớ chọn yên lặng…”
Shim Changmin gật gật đầu, không lật tẩy cũng không phản đối, chỉ nhẹ nhàng hỏi:
“Vậy nếu anh ta yêu người phụ nữ khác thì sao?”
“Yamete!”
“Vậy nếu như, nếu như… Trợ lý Lưu theo đuổi anh ta, cậu có chịu không??”
“… Cậu có thể đổi người khác không?” Con chị Lưu lên tiểu học rồi đó!
“Vậy nếu là cái cậu trong cuộc thi Judo thoát y hôm trước thì sao! Nếu cậu Lee Taemin ấy theo đuổi Jungie nhà cậu thì thế nào?”
Kim Jaejoong “Vụt” một cái đứng dậy, xắn tay áo nói:
“Tớ sẽ đi diệt trừ hậu họa ngay lập tức!”
Shim Changmin nhìn chằm chằm người nào đó đang nổi giận, cười càng xấu xa:
“Tớ thấy cậu vẫn nên mau chóng tìm Jung băng sơn ngả bài đi! Soi gương mà xem, cả người cậu toàn dấm chua thôi kìa. Không phải tớ không ủng hộ cậu, nhưng với tính cách của Jung băng sơn, nếu ngày nào đó thực sự hết hy vọng với cậu rồi đâm ra chán ghét, đảm bảo cậu đến hài cốt cũng không còn!”
Kim Jaejoong đương nhiên tin, nuốt nước miếng nức nở nói:
“Jungie à, Jungie của em! Ngày mai em sẽ nói rõ với anh…”
Bởi vậy ngày hôm sau, Kim Jaejoong đến công ty sớm nửa tiếng, theo lời vị họ Jung nào đó vào phòng họp số một ngồi đợi, thầm nghĩ xem nên nói với anh như thế nào…
Kiểu cường cường?
Jung Yunho, em yêu anh.
A, nói đùa gì vậy? Không phải em nói mình không phải gay sao?
(Túm lấy cổ áo cưỡng hôn…)
Em nói lại lần nữa, em yêu anh.
Em thật là… (Ra sức hôn lại)
Kim Jaejoong xoa mặt, hưng phấn uốn éo trên ghế.
Nếu không, kiểu trong sáng?
Jung tổng, em… Em hình như thích anh rồi.
(Khiếp sợ) Thật sao?
(Xấu hổ) Đúng vậy! ~ ?_?
Anh sẽ đối xử với em thật tốt. (Ôm nhau)
Kim Jaejoong hai má đỏ bừng, dùng tay quạt quạt hạ nhiệt, mắt đảo một vòng, một bộ mê zai.
Còn có một kiểu nữa, kiểu vừa cường vừa dụ.
Jung tổng dạo này thật lạnh lùng với người ta nha, quả nhiên là không còn kiên nhẫn nữa rồi.
Em nói mặt nào?
Em nói… Mặt kia ấy.
Ha ha, trợ lý Kim thích anh rồi sao?
Sai! (Ngồi lên đùi người nào đó, ôm lấy cổ anh) Em yêu anh rồi…
“Ah ha ha ha! Ah ha ha ha!...” Kim Jaejoong ngửa mặt lên trời cười dài, nhìn bên ngoài, thang máy đang lên kìa! Xem ra người nào đó sắp tới rồi.
Jung Yunho hôm nay ăn mặc đặc biệt lịch sự nhã nhặn, khuôn mặt lộ ra chút mệt mỏi nhưng khí thế đế vương vẫn vô cùng rõ ràng. Kim Jaejoong theo bản năng rụt rụt cổ, cảm thấy người nào đó vẫn còn tức giận, bởi vì anh một lần nữa mặc kệ cậu đang ân cần mời mọc mà trực tiếp vào phòng họp.
Jung Yunho không mang tư liệu, không mang laptop, được rồi, anh chẳng mang cái gì cả, chỉ mặc một thân âu phục hoa lệ như hoàng đế chuẩn bị lên ngôi nhưng không hề dung tục, đẹp trai đến khiến người hít thở không thông.
Kim Jaejoong đóng cửa lại, tim đập thình thịch, run rẩy nói:
“Jung tổng, em muốn nói với anh một việc.”
Jung tổng thấy cậu ngồi bên cạnh mình, lạnh lùng nói:
“Cậu nên ngồi đối diện.”
“Nha.” Kim Jaejoong thầm lè lưỡi, Jung nữ vương có vẻ đang khó chịu, được rồi, ngồi chỗ nào cũng vậy thôi.
Nhưng mà kỳ lạ thật, băng sơn không ngồi vị trí chủ tọa của bàn họp mà ngồi đối diện với cậu, đây là ý gì? Kim Jaejoong vẫn chưa biết nội dung cuộc họp nhịn không được nói:
“Cái kia, kỳ thật em ——
Ánh mắt Jung Yunho lướt qua cậu, thấy người nào đó đến liền đứng lên, mang theo cung kính nhẹ gật đầu:
“Chủ tịch, ngài đã tới.”
Kim Jaejoong tắt điện, chủ… tịch… Đại đại boss của tập đoàn Khải Việt đến đây họp?! Lại còn họp cùng Jung băng sơn?! Một ý nghĩ xẹt qua đầu cậu —— Chẳng lẽ vị họ Jung nào đó là con riêng của ông?? Anh ta đã kể việc bị mình cự tuyệt cho bố anh ta nên bố anh ta tới tìm mình tính sổ sao?
Kim Jaejoong cứng đờ như robot, quay người lại nhìn chủ tịch sau lưng. Vừa nhìn thấy ông, suy đoán kia của cậu liền vỡ tan.
Vị trước mắt này béo lùn y hệt huấn luyện viên Anzai trong Slam Dunk, so với vị họ Jung nào đó quả thực là hai cực trái ngược nhau hoàn toàn…
Nhưng mà, đây rốt cuộc là tình huống gì vậy?
Kim Jaejoong cứng đờ gập người 90 độ:
“Chào chủ tịch!”
Huấn luyện viên Anzai, à không, chủ tịch nhẹ gật đầu, mắt nhìn Jung boss:
“Cậu Jung à, vất vả cho cậu rồi, dự án lần này của công ty do trợ lý Kim đảm nhiệm sao? Ha ha ha.”
Jung Yunho cười nhạt nói:
“Lập kế hoạch để sản phẩm đạt doanh thu cao là nhiệm vụ của tôi mà.”
“Ừ.” Chủ tịch thỏa mãn gật đầu, ý bảo bọn họ ngồi xuống, cười nói với vị họ Kim nào đó vẻ mặt còn mờ mịt:
“Cậu tên Kim Jaejoong đúng không?”
“Dạ, dạ vâng.” Người nào đó cuống quít trả lời, lườm Jung Yunho vẫn đang thong dong: Chẳng lẽ vì em làm rơi laptop của anh, làm mất tư liệu nên anh đi tìm chủ tịch khóc lóc kể lể sao?... Là tư liệu quan trọng đến mức nào mới khiến chủ tịch xuất hiện đây, chết rồi! Sao anh không đuổi việc em luôn đi?!... T_T
Chủ tịch đánh giá Kim Jaejoong, cuối cùng gật đầu nói:
“Trợ lý Kim, chúc mừng cậu, với tư cách là người phát ngôn cho sản phẩm mới của công đi, từ hôm nay, cậu Jung và cậu sẽ trở thành tiêu điểm trên TV, tạo scandal tình cảm giữa hai người đàn ông để thu hút sự chú ý, đạt chỉ tiêu về lượng tiêu thụ sản phẩm, bởi vì đây là kế hoạch hoàn toàn mới, công ty đã cử cậu Jung thăm dò nhân phẩm, khả năng cùng hướng giới tính của cậu và đưa ra kết luận, cậu có đủ khả năng đảm nhận chức vụ này.” Nói đến đây, chủ tịch vui mừng nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh, “Đương nhiên, để chứng minh khả năng cùng nhân phẩm cậu không có vấn đề, tính hướng cũng hoàn toàn bình thường, cậu Jung đã phải vất vả rồi!”
Người nào đó:
“Chủ tịch quá khen.” Dứt lời, ánh mắt lạnh băng lại tập trung trên người Kim Jaejoong, lạnh lùng kia, xa cách kia…
Như thể anh chưa từng nắm tay cậu, chưa từng hôn cậu, chưa từng nói nửa câu tâm tình với cậu.
“…” Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn người đàn ông đối diện, chậm rãi hạ mắt.
Công ty đã cử cậu Jung thăm dò nhân phẩm, khả năng cùng hướng giới tính của cậu và đưa ra kết luận, cậu có đủ khả năng đảm nhận chức vụ này
Đương nhiên, để chứng minh khả năng cùng nhân phẩm cậu không có vấn đề, tính hướng cũng hoàn toàn bình thường, cậu Jung đã phải vất vả rồi!
“Ah! Hóa ra là như vậy ha ha ha… Tôi hiểu rồi, kỳ thật Jung tổng không hề có tình cảm với tôi, cũng không hề muốn cùng tôi giúp nhau trong lúc hoạn nạn, càng không định ở bên tôi cả đời đúng không??” Kim Jaejoong cười ha ha, chỉ vào Jung Yunho sắc mặt vô cùng khó coi mà cười đến đau bụng, đau đến nước mắt cũng chảy ra, thất vọng nhìn khuôn mặt đen sì kia, nói cái gì mà thích em?... Thật là quá hài hước nha.
Jung Yunho cùng chủ tịch đều im lặng nhìn Kim Jaejoong, bầu không khí có chút đi xuống.
Kim Jaejoong lau nước mắt, cúi đầu với chủ tịch:
“Chủ tịch ngài yên tâm! Tôi nhất định sẽ diễn tốt scandal này với Jung tổng! Cảm ơn ngài tin tưởng, cảm ơn Jung tổng chăm chỉ thăm dò! Tôi còn có việc đi trước, hai người cứ nói chuyện…”
“Kim Jaejoong.” Jung Yunho nhíu mày, trước mặt chủ tịch giữ chặt lấy vị họ Kim nào đó đang tức giận, “Cậu có biết cậu đang làm gì không? Thật vất vả mới kiếm được cơ hội mà không biết tốt xấu gì cả!”
Đối phương ngoái đầu nhìn lại, ánh mắt bị tổn thương kia khiến anh đơ người, tay buông thõng, Kim ngốc manh lặng nhìn anh, nói:
“Biết em vừa rồi muốn nói gì với anh không?...”
Ánh mắt Jung Yunho lóe lên một cái:
“Nói gì?”
Kim Jaejoong mắt nhìn chủ tịch ngồi bên cạnh, cắn môi dưới, lại nhìn về phía Jung Yunho, nở nụ cười rực rỡ như ánh mặt trời:
“Em muốn nói với anh, em có người yêu rồi…” Đôi mắt sáng ngời hơi rũ xuống lại nâng lên, “Không phải anh.”

Jung Yunho nhíu mày, im lặng nhìn Kim Jaejoong, không nói được lời nào.