Jan 9, 2015

[KHNGCPS] Part 59

Part 59
Nhìn thẳng vào hai mắt của Jung băng sơn, Kim Jaejoong không phản đối, ỉu xỉu đi lấy máu. Jung Yunho đứng tại chỗ, ánh mắt đảo qua người anh đẹp trai, anh đẹp trai quay đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của anh, nở nụ cười không rõ ý nghĩa.
“Cậu muốn làm gì?” Jung Yunho hỏi hắn, “Giả ngu rất thú vị sao, Park tổng.”
Park Yoochun cười gật gật đầu, hai tay đút túi nhìn Jung băng sơn, trên mặt hiện ra vẻ mưu ma chước quỷ không nói lên lời:
“Xem ra anh đã nghe nói về tôi, đúng vậy, tôi là khách hàng lớn của Khải Việt các anh, ngoài ra —— Tôi còn là em trai Yeo Woon.”
Jung Yunho trong lòng trầm xuống, biểu cảm vẫn bình tĩnh không chút gợn sóng như trước, lạnh lùng nói:
“Khách hàng của Khải Việt là ngài Park, Park tổng dù sao cũng chỉ là con của ngài Park thôi đúng không?”
“Mặc kệ mấy vấn đề đó, không phải anh vẫn lợi dụng chị gái tôi để đạt được vụ giao dịch này sao?”
Đúng vậy, anh lợi dụng quan hệ với Yeo Woon để cứu vãn vụ làm ăn mà bé hồ ly làm hỏng, mà quan hệ của anh và Yeo Woon cũng từ lúc đó liền tuyên bố kết thúc, khi trợ lý Lưu thông báo với anh, tiền đã được chuyển sang tài khoản của công ty, anh liền tháo máy hỗ trợ hô hấp, bấm số điện thoại của Yeo Woon, anh nói anh không thể ở bên cô, vì anh đã lừa gạt cô, anh làm vậy chỉ để bảo vệ một người, về phần tiền, sau khi dự án kết thúc, anh sẽ trả lại cho Yeo Woon.
Park Yoochun đứng nơi đó, vẫn đẹp trai rạng ngời như trước, lại mang theo vô số căm hận cùng nghi hoặc:
“Vì sao anh không trực tiếp lấy tiền của mình để bù vốn cho công ty?”
“Cậu cũng là người làm ăn, đâu phải không biết nguyên nhân.”
Park Yoochun dùng ánh mắt hoài nghi đánh giá người đàn ông dù nhìn thế nào vẫn lạnh lẽo vô tình như trước:
“Jung Yunho, chị tôi vì anh mà đi cầu ông bố, người chị ấy đã hơn chục năm không nói chuyện lấy một câu, hiện tại chị ấy ở trong nhà không ăn không uống, anh vẫn không mềm lòng, anh cho rằng tôi sẽ tin tưởng anh làm việc đó chỉ vì si tình với người kia thôi sao?!”
“Cậu đã bắt đầu tin tưởng rồi.”
Park Yoochun giận quá thành cười, nói:
“Ha… Cũng tốt, chúng tôi không tốn tiền liền nhận được một năm dịch vụ của Khải Việt, lại còn phát hiện ra nhược điểm của Jung Yunho, bọn họ nói Khải Việt không giữ được con rồng như anh, nhưng hiện tại tôi biết rõ có một người có thể nắm giữ được anh. Chị tôi thua cũng đúng! Jung Yunho, chỉ cần anh còn thích người kia, tôi vẫn luôn có khả năng báo thù cho chị tôi.”
Park Yoochun lui về phía sau một bước, bật cười:
“Thật ngại, nhưng mà Jung tổng à, sự thật cho thấy ngài đang ở thế yếu, đáng tiếc thật, vốn muốn khiến hai người chia tay trong đau thương, kết quả người mà ngài yêu lại không thích anh như vậy, xem ra Jung tổng chỉ là đơn phương thôi, thật là đau lòng nha.”
Lúc này, ngốc manh từ đằng xa chạy tới, vẻ mặt hồng phơn phớt như đã trút bỏ được gánh nặng, hai người vừa còn tranh đấu đến toé khói nay đều im lặng nhìn cậu, hiểu rõ kết quả xét nghiệm của ngốc manh là hoàn toàn khoẻ mạnh.
Jung Yunho hỏi:
“Bác sĩ nói như thế nào?”
Kim Jaejoong tâm tình rất tốt, nở nụ cười rực rỡ như ánh nắng mặt trời, đắc ý liếc bạn Jung:
“Khiến Jung tổng thất vọng rồi, ngoài sức miễn dịch có hơi kém ra thì chẳng có việc gì cả!”
Jung Yunho gật đầu, Park Yoochun nịnh nọt tiến đến bên người Kim Jaejoong, một bộ thú cưng nghe lời, rất được lòng bạn hủ nam.
Kim Jaejoong liếc xéo Jung boss, không biết tốt xấu một lần nữa vươn tay:
“Giấy ước!”
Jung Yunho nghe xong, quả thật lấy một tờ giấy trong túi quần ra đưa cậu. Kim Jaejoong trừng to mắt, giận dữ kháng nghị:
“Không phải còn hai tờ sao?”
Jung Yunho nghiêm túc trả lời cậu:
“Anh chưa hề nói trả cả hai tờ cho em đúng không?”
“Anh!”
(  ̄д ̄;)
Ánh mắt Jung Yunho tối sầm, Kim Jaejoong lập tức rụt cổ, trực giác nói cho cậu biết hôm nay như vậy là đủ rồi, không nên tiếp tục trêu chọc anh, vì vậy lập tức cắn môi im lặng, thuận tiện kéo Park Yoochun giấu ra đằng sau mình, thấy động tác này, Jung Yunho càng thêm nóng giận, kéo cổ tay cậu nói:
“Giấy đưa em rồi, hiện tại nói chuyện với anh được rồi đúng không? Lâm Hiểu Vũ ——
“Có!” Lâm Hiểu Vũ nhảy ra từ đằng sau bồn cây cảnh cao ngoài hai mắt, Kim Jaejoong nhìn thấy mà đổ mồ hôi, cao thủ ẩn nấp nha…
“Cô gọi lái xe đưa cậu Park về. Ba cậu ấy là ngài Park, khách hàng của chúng ta, đừng để chậm trễ.”
“Vâng!”
Kim Jaejoong nghe vậy mở to mắt, chỉ vào Park Yoochun, lắp bắp:
“Con trai của khách hàng?!”
Park Yoochun ngây ngốc nháy mắt với cậu, Kim Jaejoong nhìn Lâm Hiểu Vũ, Lâm Hiểu Vũ nhìn Jung tổng, Jung tổng —— Hức, Jung tổng không nhìn ai cả, chỉ nhẹ nhàng nói:
“Tôi thấy Park tổng có lẽ là bị cái gì đó kích thích, đại diện Kim với tôi còn có việc, không thể đi cùng, để mỹ nữ bộ phận nhân sự của công ty chúng tôi tiếp đón vậy, nếu Park tổng phải vào viện, tôi và đại diện Kim sẽ đến thăm.”
Câu nói này quả thật không chê vào đâu được, đùa cợt khiêu khích, lại đủ hào phóng, sắp xếp chu toàn.
Kim Jaejoong bất đắc dĩ nhìn Park Yoochun đang dùng ánh mắt ỷ lại nhìn mình, nghe xong lý do thoái thác của Jung phúc hắc thì im lặng vài giây, lát sau mới hắng giọng, dùng giọng điệu của bề trên nói:
“Vậy cậu đi cùng Hiểu Vũ đi… Tôi hết bận sẽ đi gặp cậu.”
Lâm Hiểu Vũ thấy Jung tổng không còn lời gì muốn nói, lập tức gọi bảo vệ tới dẫn Park Yoochun đi.
Chỉ còn lại hai người Kim ngốc manh cùng bạn Jung.
“Đi thôi.”
Jung Yunho nhìn bé hồ ly bên cạnh đang nhíu mũi trợn mắt với mình, đáng yêu chẳng khác gì mèo con đang xù lông.
Anh nhất thời buồn cười, xoa xoa mũi Kim Jaejoong, vung tay lên, mạnh mẽ khoác vai cậu bắt đầu đi:
“Đến lúc nói chuyện cẩn thận rồi.”
Bị bắt cóc đến phòng họp riêng trong văn phòng của bạn Jung, Kim Jaejoong anh dũng nhìn đôi mắt chấp nhất khí khái kia, lại anh dũng quay mặt đi:
“Anh muốn nói chuyện gì…”
“Em muốn biết cái gì?”
“Điều em muốn biết, anh sẽ nói cho em biết sao?” Kim Jaejoong lại một lần nữa nhìn Jung Yunho.
“Ừ.” Anh đáp không chút do dự.
“Tờ giấy cuối cùng kia ở đâu?”
“…” Áp suất của anh lập tức hạ thấp, “Vứt đi rồi.”
“Anh bảo cái gì cũng nói cho em biết mà! Anh chơi bẩn! Dù sao thì em cũng không được thông minh tỉnh táo như vây, có thể nhìn thấu hết thảy, thao túng hết thảy, em chỉ là con rối của anh, cái gì cũng mơ mơ màng màng, anh coi em là cái gì?? Hả? Anh nói đi, anh nói đi xem nào!” Kim Jaejoong nhớ tới một đoạn trong truyện Quỳnh Dao, thuận tiện bắt chước nữ chính kích động vung vẩy móng vuốt.
Jung Yunho một phát bắt được móng vuốt kia, cảm giác ấm áp mạnh mẽ như vậy, Kim nữ chính thoáng cái đã thấy an toàn.
“Được.” Ánh mắt anh như đang thở dài, “Tất cả những việc em muốn biết, anh sẽ nói hết cho em nghe.”
Tim Kim Jaejoong đập thình thịch, trong lòng cậu có chút cảm xúc khó tả, lặng yên nhìn đôi môi mỏng khép mở:
“Từ lúc bắt đầu, anh đã cố gắng ngăn cản người khác tiếp cận em, dập tắt những khả năng có thể khiến em hiểu lầm anh, em có dám nhìn danh sách những người anh đã ngăn cản không? Em có biết anh đã phải làm bao nhiêu việc không? Anh xoá bỏ mọi khả năng có thể tạo thành hậu hoạ sau này, nhưng cuối cùng anh vẫn không thể nào phòng ngừa hết được… Vì em gây rắc rối trong công việc, anh đã lừa Yeo Woon, Jung Yunho anh tự thấy mình không phải người tốt, nhưng anh cũng có nguyên tắc của riêng mình, chỉ vì em ——“ Anh nhắm mắt lại, hô hấp dồn dập, “Anh điên mất rồi, anh chẳng còn tỉnh táo nữa, em nói anh có thể nhìn thấu hết thảy, nhưng anh ——
“Em không nghe, em không nghe, em không nghe thấy gì cả!” Kim Jaejoong bịt tai, điên cuồng lắc đầu, rất giống nữ chính trong bộ phim nào đó.
Jung Yunho nhìn cậu, cắn chặt răng.
Nhưng anh, không thể nhìn thấu em.
Ai ngờ Kim ngốc manh ngước đôi mắt ướt nước lên nhìn anh, vẻ mặt chờ mong:
“Nhưng anh làm sao??”
Jung Yunho bật cười, xoa xoa đầu cậu:
“Đụng phải tên ngốc như em, anh đành phải chịu vậy.”
Hoá ra những người kia xuất hiện lại nhanh chóng biến mất đều là vì Jung phúc hắc quét sạch trở ngại trên con đường yêu đương của hai người sao?...
Khó trách mỗi lần Kim Jaejoong cảm thấy có chuyện sắp xảy ra nhưng rồi lại chẳng có vấn đề gì, từ đó mới khiến cậu cảm thấy Jung phúc hắc đang giấu diếm cậu điều gì đó a!
Hiện tại, trong lòng Kim Jaejoong chỉ còn áy náy, ngón tay chọc chọc, lúng túng:
“Được rồi… Em… Em không còn vấn đề gì nữa.”
“Anh có.”
(⊙﹏⊙) . . .
Jung Yunho nắm cằm cậu, trong mắt chứa đựng sương mù, nhìn ngốc manh như đang khám phá điều gì đó bí ẩn:
“Anh muốn biết em nghĩ như thế nào.”
Kim Jaejoong nhìn đôi môi quyến rũ kia, nuốt nước miếng:
“Anh muốn… Biết cái gì?”
Jung Yunho buông lỏng tay, Kim hủ nam thất vọng nhìn qua tay của boss vừa cầm tay cậu, mắt đảo vòng quanh, anh nhìn cậu:
“Vì sao em vừa nhìn thấy đàn ông đẹp trai một tý là bắt đầu mê mẩn?”
Kim hủ nam bối rối, kỳ thật việc này lúc trước cậu đã nghĩ xem có nên nói với Jung phúc hắc không, nhưng lại sợ sẽ bị coi là có bệnh nên thôi… Hiện tại xem ra phải thành thật khai báo rồi.
Mắt Kim hủ nam đảo vòng vòng, Jung phúc hắc nhìn cậu, thấy cậu vui buồn thất thường như vậy thật sự rất thú vị, rốt cuộc cậu vẫn mở miệng:
“Em là hủ nam.”
“Hủ nam?” Phúc hắc vẫn nhíu mày.
“Đúng.” Hủ nam gật đầu, sau đó bày vẻ mặt bỉ ổi lại gần đại công, nói, “Hủ nam có thâm niên rồi, cấp bậc trưởng lão đấy.”
Jung Yunho càng thêm có hứng thú, ánh mắt nhìn Kim Jaejoong càng trở nên sâu xa:
“Đó là cái gì?”
Ha ha ha! Hoá ra cũng có thứ Jung phúc hắc không biết!
Kim hủ nam cảm thấy mình rất vĩ đại, cao ngạo hướng dẫn phúc hắc công:
“Có một thứ gọi là bách khoa baidu.”
“Cái này có liên quan với việc anh muốn biết sao?”
“Có.”
“Được rồi.” Jung boss gật đầu, xem như đồng ý.
Kim hủ nam rất hưng phấn, dẫn dắt một phúc hắc đi vào thế giới của hủ, đây là cảm giác kỳ diệu cỡ nào nha!
Cú nói vòng vo như vậy, việc này coi như là cho qua sao?
Dù sao, Kim Jaejoong cũng đã vươn trảo tà ác của hủ nam hướng tới tổng công đại nhân rồi.
Nhìn bé hồ ly hiếm khi dán sát vào người mình, Jung Yunho hé miệng cười cười:
“Mặt này em lại rất tích cực nha.” Đè người nào đó lên bàn hội nghị, chen vào giữa hai chân hồ ly.
Kim hồ ly nhanh chóng cởi bỏ cúc áo sơ mi của người nào đó, một tay dán lên, khoan khoái thở ra:
“Lâu lắm rồi không chạm vào!”
Jung Yunho mặc cậu sờ loạn trên người mình, bá đạo nhắm ngay cái miệng nhỏ nhắn om sòm kia mà hôn.
“A! ——“ Bị nụ hôn đột ngột này làm cho thiếu chút nữa ngã ngửa, Kim Jaejoong liều mạng giữ chặt cổ áo người nào đó, người nào đó càng hôn càng sâu, Kim hồ ly người mềm nhũn, một bàn tay nhanh chóng vươn ra sau thắt lưng, kịp thời ôm lấy cậu, chậm rãi đặt cậu lên bàn.
“Xoay người lại, nằm xuống bàn… Đúng.”
“Không muốn! Đưa lưng về phía anh, em nhìn không thấy cũng sờ không được!”
“Lát cho em sờ…”
“Hứa rồi đó —— Ah ah ah ah Yada! o( )o. . .”
Một giờ sau.
“Nhìn, em làm bẩn bàn hội nghị rồi.”
“Cái này phải trách ai?!”
Kim Jaejoong lại đau đến mặt mày nhíu chặt.
Jung Yunho cười, lấy hai tờ giấy ra lau sạch bàn, sau đó ôm lấy người nào đó mềm nhũn, đứng không vững ra khỏi phòng họp, ấn bộ đàm riêng nói:
“Sophie, pha cho tôi hai ly cà phê, một đen…” Anh nhìn ngốc manh, ngốc manh nhìn anh nhe răng cười cười, “Với một mocha, cảm ơn.”
Cúp điện thoại quay người lại, trên ngực có thêm hai cái móng vuốt, Kim ngốc manh trong lòng ôm dã tâm, định vò nhàu áo sơ mi người nào đó, để người nào đó mất mặt trước thư ký.
Hừ hừ.
Jung Yunho nhìn bé hồ ly lòng mang ý xấu, nở nụ cười kín đáo.
Quả nhiên, đại mỹ nữ Sophie bưng hai ly cà phê đi tới, Kim ngốc manh cũng nhanh chóng lùi đến khu vực an toàn cách đó 3m.
“Jung tổng, cà phê của ngài, ly này là cà phê đen.”
Jung Yunho lại cầm ly mocha lên, đưa về phía Kim Jaejoong:
“Đại diện Kim, mocha của em.” Nói xong đặt xuống để cậu tới lấy.
“Cảm ơn!” Kim Jaejoong đang trông đợi Sophie thắc mắc về áo sơ mi của Jung tổng, nhất thời quên hết tất cả, bước dài tới chỗ đặt cà phê, kết quả tác động mạnh tới chỗ sưng đỏ nào đó, trong lúc nhất thời đau tới nhe răng trợn mắt, mắt bắt đầu ướt nước.
Bên này Kim Jaejoong mềm nhũn chân, Jung tổng vội vàng đi tới đỡ cậu.
Sophie quan tâm hỏi:
“Ơ? Đại diện Kim không sao chứ?...”
Nhìn Sophie ân cần quan tâm cùng người nào đó một bộ trấn định, Kim Jaejoong nước mắt lăn dài.
Lại bị tính kế rồi…
“Tôi không sao, tôi không sao… Chỉ là vừa nãy trẹo chân thôi!”
Jung tổng cũng giúp đỡ giải thích:
“Đúng vậy, vừa rồi thiếu chút nữa ngã sấp xuống rồi, xem em túm áo sơ mi anh thành cái gì thế này.”
Nói đến đây, Kim Jaejoong cười nghiến răng nghiến lợi với người nào đó:
“Rất xin lỗi!”
“Không sao.” Vô cùng hào hoa phong nhã nha.
Kim Jaejoong triệt để nội thương.
Sophie lúc này mới chợt hiểu ra:
“Ah, hoá ra là như vậy. Đại diện Kim sau này phải cẩn thận nha.” Nói xong liền lui xuống.
Kim Jaejoong giận đến muốn giơ chân, nhưng động tác này cậu bây giờ không làm được, vì vậy chỉ có thể tiếp tục nội thương. Đúng lúc này, Jung Yunho ngồi trước bàn làm việc, gõ bàn phím.
Bách khoa baidu:
Hủ nam, tiếng Nhật là fudanshi, bắt nguồn từ “Hủ nữ”. Cụ thể xin vào trang “Hủ  nữ” để biết thêm chi tiết.
Jung boss rời chuột, ấn vào “Hủ nữ”.
Kim ngốc manh bưng cà phê, nhìn đôi mắt đen láy của người nào đó, mắt người nào đó đột nhiên trợn to, tay cậu không khỏi run rẩy, Jung phúc hắc đang đọc văn kiện gì mà lại có phản ứng lớn như vậy?
Không ngờ, Jung phúc hắc lại đọc to “Văn kiện” kia lên:
“Mơ mộng về tình yêu nam nam, cũng khao khát muốn gặp quan hệ nam nam ở thế giới thật…” Đôi mắt màu đen mang theo tìm tòi nghiên cứu chậm rãi ngước lên, nhìn bạn hủ nam nét mặt khẩn trương.
“Hoá ra đại diện Kim thích mỹ nam à.” Anh cười, nhưng so với không cười còn khủng bố hơn.
Kim hủ nam lặng lẽ lui ra sau một bước, cười làm lành:
“Là so với người bình thường cảm thấy hứng thú hơn một chút xíu thôi.”
“Mơ mộng về tình yêu nam nam…” Yunho chống hai tay lên mặt bàn, mười ngón tay thon dài đan vào nhau, cười một cách kỳ lạ, “Đại diện Kim đã từng mơ mộng anh với ai rồi?”
Cổ họng khẩn trương nuốt nước bọt:
“Oguri Shun-san…” Cẩn thận quan sát sắc mặt của Jung băng sơn.
Đôi môi mỏng của băng sơn khẽ mở:
“Tiếp tục.”
“Anh trai của anh Jung Woo Chae…”
“…” Băng sơn như đang cố gắng kiềm chế cảm xúc, trong nụ cười mang theo sát khí nồng đậm, “Còn có ai?”
“Chủ tịch của… Khải Việt.” Hủ nam cho rằng, ông mập mạp kia thật sự rất yêu bạn phúc hắc, cứ mở miệng ra là lại cậu Jung.
Hủ nam biết rõ tính mạng mình khó giữ, phúc hắc tổng công đại nhân thật sự rất khác với những công thụ khác, với tiểu thụ có thể đùa giỡn, với tiểu công có thể YY, nhưng đối mặt với phúc hắc công, lại là người bạn đang hẹn hò, một khi để anh biết bạn YY anh và người đàn ông khác có gian tình…
Hậu quả tất nhiên không phải là chia tay.
Mà là bị phanh thây.
“Bé hồ ly, anh hỏi em một câu, anh có gì khác với bọn họ?”
Thấy Jung băng sơn vô cùng nghiêm túc hỏi câu này, Kim Jaejoong cũng rất chân thành suy nghĩ.
Nhưng điều này cũng không khiến Jung băng sơn cảm kích:
“Vấn đề này rất khó trả lời sao?”
Chỉ cần nói “Điểm khác biệt giữa anh và những người khác, chính là em chỉ thích anh thôi” không phải là xong rồi sao?
Sao phải suy nghĩ như vậy? Chẳng lẽ thật sự không tìm thấy điểm khác biệt giữa anh và những người khác?
“Nếu nói anh có gì khác biệt, hmm —— Bề ngoài… So với người khác đẹp trai hơn?” hủ nam nhìn sắc mặt người nào đó, đối phương liếc mắt ý bảo cậu tiếp tục, đành phải nói tiếp, “Anh thông minh hơn bọn họ?”
“Còn gì nữa không?”
Jung phúc hắc sắp nổi cơn thịnh nộ, Kim hủ nam theo bản năng phun ra:
“Anh anh anh so với bọn họ lại càng có tiền!”
Đã xong.
Gót chân Kim hủ nam “Cộc” một tiếng, chạm vào cửa, hoá ra cậu đã bị khí thế của bạn Jung ép lùi đến đây…
Lại nhìn Jung boss ngồi phía sau bàn làm việc, Kim Jaejoong lặng yên nghe toà tuyên án.
May mắn là cậu không bị phanh thây, không may là —— Boss lựa chọn chia tay.
“Kim Jaejoong.”
“Hử?”
“Chúng ta chia tay đi.”
“…”
Jung Yunho im lặng nửa ngày, rốt cuộc nói:
“Anh không còn kiên nhẫn nữa rồi.”
(⊙﹏⊙) . . .
Jung băng sơn vươn tay cầm lấy một phần tài liệu trong chồng tài liệu bên cạnh, hạ lệnh đuổi khách:
“Làm ơn đóng cửa giùm.”
Làm ơn?...
Kim Jaejoong cả kinh hít một hơi: Tình huống này cậu còn không biết nữa sao?? Tiểu thụ vì tiểu công không chịu quay đầu hối cải mà tâm ý nguội lạnh! Muốn rời đi nha! Sau đó là sao? Sau đó là tiểu công bị đánh xuống địa ngục mới hối tiếc không kịp, ý thức được tầm quan trọng của tiểu thụ với mình.
Vì vậy Kim hủ nam dũng cảm đi lên trước một bước, phản đối chia tay:
“Không được!”
Phúc hắc giương mắt nhìn cậu, trong mắt mang theo sự lạnh lùng.
“Em không đồng ý chia tay.”
“Cái gì?” Phúc hắc có chút bất ngờ nhìn cậu.
“Em nói em không đồng ý chia tay với anh.”
Kim hủ nam lúc này đắc ý vô cùng, bởi vì cậu đã thay đổi kịch bản! Thấy phúc hắc dùng ánh mắt khó hiểu nhìn cậu, hủ nam không ngừng cố gắng, tiếp tục nói:
“Không phải anh cảm thấy em không có thành ý sao? Được, giờ đến lượt em theo đuổi anh!”
Ánh mắt phúc hắc nhìn cậu lúc này, cậu rốt cuộc hiểu rồi.
Kinh ngạc, nhưng may mắn không có ghét bỏ, chỉ có điều đổi thành khinh bỉ rồi…
Kim hủ nam đối mặt với ánh mắt tràn ngập khinh bỉ này, ưỡn ngực ngẩng đầu chống nạnh nói:
“Quyết định vậy nha.”
“Phải ngu ngốc thế nào mới không biết sợ như vậy?’
Bạn Jung ngước nhìn hủ nam đang hếch mặt lên trời, đôi mắt lạnh lùng mà trong suốt. Bé hồ ly muốn theo đuổi anh? Cậu nghĩ Jung Yunho là người thế nào? Nói bỏ liền bỏ, nói theo đuổi liền theo đuổi?
“Em tất có biện pháp theo đuổi anh, anh cứ đợi đi.” Trẻ con đều thích mạnh miệng nói trước.
Jung Yunho ký hết văn kiện trong tay liền đứng dậy, người nào đó thấy anh chuẩn bị đi, có chút sợ hãi truy hỏi:
“Sao không nói gì? Em bắt đầu theo đuổi rồi đấy!”
Tay Jung Yunho đang cầm tay nắm cửa khẽ dừng lại, nói:
“Tuỳ em.” Vặn tay nắm, đi ra ngoài.
“Quả thật rất ngạo kiều, bản công thích.” Kim Jaejoong ý chí dâng trào đi theo.

Kế hoạch theo buổi, bắt đầu.

Jan 8, 2015

[KHNGCPS] Part 58

Part 58
Bãi đỗ xe bệnh viện ——
Sắc mặt Jung boss không dễ nhìn chút nào, thứ nhất là vì anh vừa gặp tai nạn giao thông, thứ hai là mức độ nghiêm trọng của tai nạn vượt quá dự tính của anh, thứ ba là anh vì một tên đần nên mới bị tai nạn, vậy mà tên đần kia không đến thăm anh lấy một lần, thứ tư là tên đần kia không những không đến thăm anh, lại còn hiểu lầm anh.
Nắm điện thoại đang gọi trong tay, Jung Yunho nghe tiếng “Tút” dài vang lên, nhìn gương mặt tái nhợt mang theo thịnh nộ của bản thân trong gương, bên kia rốt cuộc nghe máy, anh ra sức đè nén cảm xúc nhưng giọng nói vẫn âm trầm doạ người như trước, điều ấy anh biết rõ:
“Chúng ta nói chuyện một lát đi.”
“Không có gì để nói cả, Jung tổng.”
“Anh chưa nói em không được gọi anh là Jung tổng à?”
Bé hồ ly nhất định đang cân nhắc xem phải đối phó với anh như thế nào, quả nhiên:
“Em đang kiểm tra sức khoẻ với đồng nghiệp, không có việc gì thì em cúp đây!”
Jung Yunho dùng tốc độ nhanh nhất phun ra hai chữ:
—— Em dám.”
Bé hồ ly đương nhiên không dám cúp điện thoại của anh, vì vậy liền lựa chọn im lặng, Jung Yunho xoa xoa huyệt thái dương:
“Em ra ngoài công ty đi, anh có việc muốn hỏi em.”
Về việc tại sao em lại không đến bệnh viện, về việc tại sao em không tin tưởng anh, về việc anh trong mắt em rốt cuộc là gì.
“Anh hứa trả lại giấy ước cho em, em sẽ đi ra ngoài.”
Jung Yunho ngửa người ra sau, nhìn thẳng vào kính chiếu hậu, đôi mắt loé sáng:
“Bắt đầu ra điều kiện với anh rồi hả?”
Bé hồ ly truy hỏi:
“Có trả em hay không?”
“Nếu anh không trả thì sao?”
“…”
Bé hồ ly nghe vậy im lặng, sau đó mang theo căm hận nói ——:
“Em sẽ càng ghét anh.”
Ghét anh.
Càng… Ghét anh.
Jung Yunho tắt điện thoại, nắm chặt tay lái, đạp chân ga.
Bé hồ ly này, không trị không được.
Kim Jaejoong không hề lấy cớ, cậu quả thực đang xếp hàng với Lâm Hiểu Vũ, chuẩn bị kiểm tra sức khoẻ do công ty tổ chức cho nhân viên, sau khi lấy máu xét nghiệm xong, cậu và Lâm Hiểu Vũ tản ra, vào trong phòng vệ sinh rửa tay.
Rửa tay xong, quay người lại, chẳng may cậu lại trượt chân, ai đó đứng sau cậu chưa kịp phản ứng, ngã nhào về phía trước —— Kim Jaejoong nhìn thấy rất rõ, chỉ thấy đầu người này “bang” một tiếng đập vào thành bồn rửa tay, sau đó kêu rên một tiếng, quỳ trên đất ôm đầu rên rỉ.
“Xin lỗi, rất xin lỗi! Cậu không sao chứ?? Đầu của cậu có sao không?...”
Đối phương xoay người, Kim Jaejoong lại bày vẻ mặt hám zai —— Thật đúng là một người đàn ông điển trai nha!~
“Cậu là nhân viên Khải Duyệt sao?” Thấy đối phương không nói lời nào, Kim Jaejoong tiếp tục ngơ ngác hỏi, nếu đây là trong tiểu thuyết ngôn tình, hành động này của cậu chắc chắn được xem như đang dụ dỗ nam chính, nhưng mà cậu lại không phải nữ chính, haizzz.
Người đẹp trai nào đó không nói câu gì, ngây người nhìn chằm chằm ngốc manh, thấy đối phương không để ý tới mình, tưởng người ta giận cậu, bạn hủ nam có chút xấu hổ, gãi gãi đầu nói “Thật ngại a thật ngại!” Sau đó đứng dậy rửa tay, bạn đẹp trai cũng đứng lên, đứng cạnh cậu cùng cậu rửa tay, bạn Kim hủ nam ngẩng đầu bẻ lại cổ áo sơ mi, lúc soi gương tay đột nhiên cứng lại, cậu hồ nghi quay sang nhìn anh đẹp trai bên cạnh —— Đối phương cũng đang sửa cổ áo, Kim hủ nam cảm thấy mình điên mất rồi, vì vậy buông tay lắc lắc cổ.
Đúng lúc này, anh đẹp trai cũng nhìn cậu bắt chước lắc cổ, quai hàm Kim Jaejoong rơi đầy đất, trợn mắt há hốc mồm nhìn người đàn ông trước mặt:
“Làm, gì, vậy…”
Anh đẹp trai nở nụ cười rực rỡ với Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng nở nụ cười xấu hổ với anh.
Anh đẹp trai bước lên phía trước, ôm chặt Jaejoong vào trong lòng, Kim Jaejoong hiện nguyên hình, trở thành Kim hủ nam thể xác và tinh thần đều nhộn nhạo.
Anh đẹp trai còn chưa hài lòng, cọ qua cọ lại trên cổ cậu, tim Kim hủ nam đập thình thịch:
“Cậu cậu cậu đập đầu đến ngu luôn à? Đừng doạ tôi! Tôi không có tiền nuôi cậu đâu!”
Anh đẹp trai nghe thấy, đôi mắt đen láy đột nhiên ướt át, vài giọt nước mắt sắp chảy ra.
“Hức… Ánh sáng của nhược thụ!...” Kim Jaejoong đau thương che ngực lui về phía sau, lúc này tâm tình ngổn ngang trăm mối hiện toàn bộ trên mặt, nghĩ dẫn anh đẹp trai này đến cục cảnh sát là tốt nhất, nhưng người ta lại như gà con gặp gà mẹ, dính lấy cậu, trực tiếp dẫn tới cục cảnh sát thì không đành lòng, vì vậy cậu cầm lấy tay anh đẹp trai, dặn dò, “Vậy cậu đi cùng tôi nhé.”
Anh đẹp trai nín khóc, nở nụ cười, lập tức gật đầu, lại còn ngoan ngoãn dựa vào trong ngực Kim Jaejoong.
Ôm mỹ nam, Kim Jaejoong nở nụ cười xấu xa.
Kim Jaejoong kéo anh đẹp trai trở lại chỗ kiểm tra sức khoẻ để lấy kết quả, người vẫn còn rất đông, mấy chị em đứng đợi kết quả đều đang túm tụm một chỗ, Kim Jaejoong đi quanh được hai vòng thì nghe thấy có người gọi tên cậu, y tá đang hô to:
“Kim Jaejoong có ở đây không? Kim Jaejoong?”
“Có! Có!” Kim Jaejoong vội chạy qua, phía sau có một cái đuôi chạy theo. Mấy chị em nhìn cái đuôi kia, líu ríu nhỏ giọng nghị luận.
Đi đến trước mặt y tá, Kim Jaejoong vừa liếc kết quả xét nghiệm của mình, vừa ngọt ngào gọi:
“Chị y tá! Em ở đây, em là Kim Jaejoong.”
Chị y tá nhìn cậu từ trên xuống dưới:
“Cậu lấy thêm máu để xét nghiệm đi.”
“Cậu ấy bị làm sao vậy?” Nghe thấy giọng nói này, Kim Jaejoong quay đầu, ngay lập tức người cứng đơ tại chỗ, Jung đại boss sừng sững hiện ra.
Đôi mắt lộ ra ngoài khẩu trang của y tá cười híp thành một đường, nói với boss:
“Bạch cầu trong máu cậu ấy tương đối nhiều, chúng tôi muốn rút thêm máu để kiểm tra lại.”
Nghe xong lời y tá nói, Kim Jaejoong sửng sốt, có ý gì vậy? Bạch cầu có vấn đề gì sao?...
(⊙﹏⊙)——! !
Người xung quanh tốt bụng khuyên cậu:
“Jaejoong à, cái này phải xét nghiệm cẩn thận lại đã, chắc không có việc gì đâu, mà nếu có, phát hiện sớm cũng tốt hơn!”
“Đúng vậy, đúng vậy, tuy là bạch cầu hơi nhiều, nhưng phải xét nghiệm cẩn thận mới biết được.”
Người khác vội vàng tiếp lời:
“Đúng vậy! Chắc gì đã là bệnh bạch cầu.”
Kim Jaejoong muốn khóc rồi.
Ánh mắt Jung boss đảo qua hai tay nắm chặt bên hông của bạn Kim, âm trầm nói với cậu:
“Đi kiểm tra trước đã, lát nói chuyện sau.”
Kỳ thật dù Jung Yunho không nói, Kim Jaejoong cũng sẽ đi kiểm tra, nhưng vừa nghe người kia mới gặp lại đã dùng giọng điệu lạnh lùng đó nói với cậu, đột nhiên giận dữ đứng nguyên tại chỗ, anh còn chưa giải thích vụ kết hôn với cái cô Yeo Woon kia đâu! Còn ở đây bày mặt thối với ông?
Kim Jaejoong cao giọng lên:
“Em không đi! Cũng không muốn nói chuyện với anh.”
Jung boss cắn răng, ánh mắt u ám quét qua anh đẹp trai phía sau cậu đang thị uy với anh, bỗng nhiên nhíu mày hỏi:
“Cậu là nhân viên Khải Việt?”
Anh đẹp trai ra vẻ ngây ngốc nói:
“Tôi tên là Park Yoochun!”
Jung Yunho cười lạnh:
“Công ty không cho phép người không liên quan xuất hiện trong khu vực làm việc, mời cậu về cho.”
“Không được!” Kim Jaejoong lập tức giang hai tay, một bộ gà mái bảo vệ gà con, “Cậu ta là em bắt gặp, em phải đảm bảo an toàn cho cậu ấy.”
Jung boss không nói, mọi người nhìn trái lại nhìn phải, lập tức tản đi. Còn lại ba người đứng tại chỗ chơi trò diều hâu bắt gà con.
Y tá không biết xảy ra chuyện gì, chỉ biết tuân theo nghĩa vụ của mình mà nói:
“Xin hỏi, hiện tại đi lấy máu được chưa?”
“Được.”
“Không được.”
Cái này gọi là trăm miệng một lời nha. Kim Jaejoong đột nhiên không chút sợ hãi xông lên trước mặt Jung boss, vươn tay:
“Trả giấy ước lại cho em!”
“Ở đâu ra đạo lý quà tặng rồi còn đòi lại?”
“Em tình nguyện ăn mấy tờ giấy đó cũng sẽ không đưa cho loại người cặn bã như anh.” Nghĩ lại món quà mình thành tâm tặng, lại bị anh dùng để dỗ bạn gái… Kim Jaejoong càng thêm kiên định, người đàn ông này nhất định phải bị đày vào lãnh cung!
Nghe thấy bạn Kim nói như vậy, Jung Yunho giật mình, trầm giọng nói:
“Em đi thử máu trước đi, xét nghiệm xong…”
“Em, không, đi!”
“…”
Jung Yunho im lặng nhìn cậu, cậu trừng mắt nhìn Jung Yunho. Rốt cuộc, anh mở miệng trước:
“Em đi thử máu đi, anh sẽ trả giấy ước lại cho em.”

Nghe vậy, Kim Jaejoong sững sờ, nhất thời có chút hoảng hốt, không chỉ vì câu nói này khiến cậu đau lòng, mà còn vì bộ dáng chán nản, không có tinh thần của bạn Jung lúc này.

Jan 7, 2015

[KHNGCPS] Part 57

Part 57
Kim Jaejoong ngồi trên một chiếc ghế trong nhà Shim Changmin, hai mắt nhìn chằm chằm Shim Changmin đang đứng dò xét cậu.
“Bao lâu rồi?...”
Shim Changmin hai tay khoanh trước ngực, ngước mắt nhìn đồng hồ:
“10 phút rồi…”
“Vậy cởi trói cho tớ được không?...”
Shim Changmin buồn bực nhìn người nào đó đã uống rượu mà không say, ngạc nhiên nói:
“Sao đột nhiên cậu lại miễn dịch với rượu?...” Nhưng hoàn toàn không có ý định cởi dây thừng trên người Kim Jaejoong.
Hoá ra là, lúc Kim ngốc manh đau lòng muốn chết đến nhà bạn tốt, Shim-kun lại đưa ra thắc mắc khiến người tức lộn ruột:
“Đợi một chút! Cậu nói cậu uống cả ly rượu rồi đi về á?”
“Đúng vậy, tớ muốn xem anh ta có phản ứng gì, kết quả chẳng có hành động gì cả.” Kim ngốc manh bĩu môi, trên mặt như dán một tờ giấy to ghi mấy chữ tự mình đa tình.
Shim Changmin nghe thấy hốt hoảng, bắt lấy bả vai Kim Jaejoong nói:
“Ngốc manh! Chẳng lẽ cậu đã miễn dịch với rượu rồi sao?!”
“Hả?!”
Bởi vậy, tình huống lúc này là, Kim ngốc manh bị trói chặt vào ghế, Shim-kun đứng đối diện, hai người mắt to trừng mắt nhỏ được 10 phút, Kim Jaejoong mở to mắt đến đau nhức, Shim-kun cũng khẩn trương đến khàn cả giọng:
“Dù sao cũng không có việc gì, cậu chịu trói thêm 5 phút nữa đi…”
“Được.” Kim Jaejoong đồng ý.
Vì vậy Shim-kun bắt đầu phân tích tình tiết vụ án cho cậu, kéo băng ghế ngồi trước mặt, nhìn thế nào cũng giống bọn cướp và người bị bắt cóc…
“Tớ cảm thấy việc Oguri Shun từ chức dù có liên quan tới Jung tổng hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì tới cậu, ngược lại cái người tên Yeo Woon gì kia… Với địa vị bây giờ của Jung tổng, không cần phải hẹn hò với cô ta…” Không biết hết mọi chuyện, Shim-kun bắt đầu suy đoán, “Chẳng lẽ cậu gây hoạ gì, Jung tổng làm như vậy để bảo vệ cậu?”
Nhận được ánh mắt ngờ vực của Shim-kun, Kim Jaejoong vội vàng phản đối, nói:
“Tớ không gây hoạ gì mà!”
“Vậy thì thật kỳ lạ, anh ta đã dẫn cậu đi gặp trưởng bối rồi, hẳn là muốn công khai với cậu mới đúng, sao có thể thay đổi đột ngột như vậy? Hơn nữa vụ tai nạn kia cũng rất kỳ lạ, hôm trước vừa thổ lộ, hôm sau đã anh hùng cứu mỹ nhân rồi sao? Đùa gì vậy? Diễn kịch à? Định lừa ai đây?”
Shim Changmin cứ hỏi dồn dập như vậy, như thể trên mặt ngốc manh hiện ra ba chữ to “Lừa cậu đấy”. Nhìn đồng hồ, 5 phút đã qua, mở trói thả người.
“Tóm lại tớ vẫn cảm thấy Jung tổng rất tốt với cậu, chỉ khi gặp cậu anh ta mới thất bại như vậy. Vở kịch của các cậu… Là ngược công đấy!”
“Ngược tớ mới đúng!” Kim ngốc manh ồn ào, “Không được, không thể cứ ngược ngược như vậy là xong chuyện, tớ phải ngược lại anh ta.”
Shim-kun nghe xong hít một hơi, bắt chước Đường Tăng:
“Jaejoong à, chẳng lẽ cậu không biết ngược là thành lập trên cơ sở tình yêu sao? Cậu ngược anh ta, trừ khi anh ta quan tâm cậu, cậu mới có thể ngược anh ta, nếu anh ta quan tâm cậu, lại còn bị cậu ngược, vậy cậu cần gì phải ngược anh ta? Nếu sau này cậu mới biết anh ta quan tâm cậu, cậu còn ngược anh ta, vậy có khác gì cậu ngược chính bản thân mình đâu? Nói tóm lại, cậu đi ngược người ta chẳng gì ngược chính bản thân mình cả.”
Bái phục…
Đường Tăng tiếp tục phân tích, nhướn mày nói:
“Ta khuyên thí chủ đừng lấy lại giấy ước mà hãy nối lại tình xưa với ái nhân, duyên phận hai người vẫn còn ở trên tờ giấy đó, nếu bỏ lỡ, sau này sẽ vô duyên tái hợp. A di đà…”
Trên đầu Kim Jaejoong như có vòng kim cô xiết chặt, thở hổn hển, tức giận:
“Cậu chỉ giỏi nói miệng thôi!”
Shim trưởng lão buông tay, hiếu kỳ nháy mắt hỏi:
“Ah? Xin thí chủ chỉ giáo.”
“Nếu đang viết tiểu thuyết, nhân vật của cậu cái gì cần nói đều nói hết, vậy còn cần tác giả làm gì?”
Shim Changmin nghĩ lại cũng đúng, gật đầu nói:
“Vậy tớ không xen vào nữa.”
Kim Jaejoong lại tiếp tục:
“Nếu như anh ta thật sự vì giúp tớ, vậy tại sao không nói với tớ trước? Lại còn vừa ăn cơm với mỹ nữ, vừa giơ giấy ước ra bảo tớ về…” Kim Jaejoong rốt cuộc tìm được lý do, chính đáng nói, “Đúng! Anh ta quyết định cái gì cũng không thương lượng với tớ, nếu sau này cũng như vậy, không bằng sớm cắt đứt!”
Ừ, chính là như vậy!
Kim trợ lý tuyên bố bản thân đã thất tình, một tuần liền không nhận điện thoại của Jung tổng —— Điều này hoàn toàn không có khả năng, vì cả tuần rồi Jung Yunho không hề gọi đến.
Sáng ngày thứ năm sau khi Jung Yunho nhập viện, băng gạc trên đầu anh vừa mới tháo ra, vì mấy ngày nay tinh thần anh không tốt, trợ lý Lưu sợ thủ trưởng cuồng công việc này giữ điện thoại sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ, vì vậy tri kỷ cầm điện thoại hộ anh, Jung Yunho mặc bộ vest trợ lý Lưu đưa tới, vẫn còn hơi chóng mặt, ngón tay lướt nhanh trên di động, đột nhiên cứng đờ khi đọc được một tin nhắn.
Đối mắt đen tràn ngập lo lắng, mày nhíu lại, ngay cả hơi thở cũng cứng lại.
Phúc hắc xấu xa, trả hết giấy ước cho em! Chúng ta từ nay về sau cắt đứt!Người gửi: Bé hồ ly.
“Trợ lý Lưu.” Jung Yunho lạnh lùng lên tiếng.
Trợ lý Lưu lập tức gật đầu:
“Jung tổng, anh nói đi.”
“Cô hỏi bác sĩ quá trình trị liệu vật lý cần chuẩn bị những gì, sau đó làm thủ tục xuất viện cho tôi.”
Trợ lý Lưu vội vàng gật đầu, chỉ thấy người nào đó biểu cảm như bầu trời trước cơn bão, chỉ biết thở dài:
“Được, tôi đã biết!...”

Trong lúc đang nói, anh đã cầm lấy chìa khoá xe đi ra khỏi phòng bệnh.

Jan 6, 2015

[KHNGCPS] Part 56

Part 56
“Trợ lý Lưu, Jung tổng có bảo chị đi đặt bàn ở nhà hàng để bàn bạc với khách hàng không?”
Kim Jaejoong giữ yên lặng một hồi, quyết định hỏi trợ lý Lưu đang lái xe.
Trợ lý Lưu gật gật đầu:
“Ừ, làm sao vậy?”
“…” Tim Kim Jaejoong đập thình thịch, cậu cảm thấy mình muốn vùng lên! Phá vỡ đường lối thông thường trong tiểu thuyết! Cậu muốn vạch trần kế hoạch hoàn mỹ của Jung Yunho, nếu lúc cậu vào nhà hàng mà thấy Jung Yunho cùng người phụ nữ nào đó đang thân mật, hay là… Hay là Jung Yunho quỳ một gối tay cầm hộp nhẫn mà cầu hôn… Cậu sẽ khiến anh mất mặt! Cậu muốn vạch trần mặt nạ giả nhân giả nghĩa của anh! Sao đó nắm chặt tóc người phụ nữ kia mà chửi bới, cầm dao cắt bò bít tết vẽ con rùa đen trên mặt Jung Yunho!
“Jaejoong à… Sao biểu cảm của em phong phú vậy?... Có phải vừa rồi bị nhiếp ảnh gia mắng nặng quá không?”
Trợ lý Lưu kinh hãi nhìn cậu.
Kim ngốc manh đưa tay lên che miệng thấp giọng ho một tiếng, khôi phục bình thường:
“Em không sao, đúng rồi, trợ lý Lưu, chị đưa em đến nhà hàng mà Jung tổng đặt bàn được không? Anh ấy quên đồ ở chỗ em…”
“Ah, cũng được, sẽ đến nhanh thôi! Em cứ bình tĩnh.”
Kim Jaejoong lập tức nảy sinh sự kính nể với trợ lý Lưu, trợ lý Lưu à, chị tìm cảm xúc diễn cũng nhanh quá đó…
Hai mươi phút sau, Kim Jaejoong bày ra vẻ mặt thâm sâu, híp mắt thành một đường đánh giá nhà hàng này, nhân viên tiếp tân đứng bên đang nở nụ cười chào đón:
“Chào anh, anh tới một mình à?”
“Tôi tới tìm người.” Kim Jaejoong nhìn không chớp mắt, thấy được tuấn nam mỹ nữ đang ngắm cảnh bên cửa sổ, không chút do dự đi tới, càng đi càng nhanh.
Jung Yunho tựa hồ cảm giác được có người hùng hổ tới gần, nghiêng mặt nhìn, bỗng dưng ngẩn người, tư thái kia của Kim Jaejoong khiến anh không khỏi sinh nghi, ánh mắt lúc sáng lúc tối.
Nói thật, lúc đi đến trước mặt hai người, bạn Kim cũng bị chính mình doạ sợ, Jung Yunho tuy có bất ngờ, nhưng nhìn thấy cậu thì chỉ nháy mắt, sau đó lại bình tĩnh, không chút sợ hãi khiến cậu phẫn nộ vô cùng! Vị mỹ nữ tên Yeo Woon kia mở to mắt ra như nai con ngơ ngác, cố kiềm chế chấn kinh trong lòng:
“Yunho, anh ta…”
Jung Yunho còn chưa mở miệng, Kim Jaejoong đã đánh đòn phủ đầu, châm chọc nói:
“Jung tổng, không phải anh nói đi gặp khách hàng sao?”
Cô gái mờ mịt nhìn về phía Jung phúc hắc, phúc hắc lạnh nhạt giải thích với Jaejoong:
“Yeo Woon quả thật là….” Anh dịu dàng nhìn về phía Yeo Woon, “—— Thiên kim của đối tác làm ăn với công ty.”
Ơ —— Thiên kim sao? Không nghĩ tới Jung phúc hắc ngoài dùng thực lực ra, còn phải nhờ thân thể để nâng cao thành tích nghiệp vụ nha?
Kim Jaejoong trong lòng oán thầm, mặt lại ra vẻ hung ác, chợt nhe bạn Jung đột nhiên mở miệng:
“Trợ lý Kim, tôi có việc muốn nhờ cậu.”
“Việc gì vậy?” Kim ngốc manh đáp lời vô cùng không tình nguyện, chẳng khác gì bà vợ đang nổi cơn ghen, nhưng vẫn nhìn về đồ vật trên tay Jung Yunho.
Toàn thân cứng đờ.
Đây gọi là giấy ước, em có thể thoả mãn ba điều ước của anh!
Là quà cậu tặng anh! Jung Yunho giơ tờ giấy ước ra đưa cho cậu, Kim Jaejoong chần chờ tiếp nhận, mở tờ giấy ra ——Bên trong chẳng có chữ gì cả, nhưng giờ phút này, điều ước lại được nói thẳng ra miệng:
“Cầm nó về đi.”
“…”
Kim Jaejoong ngẩng đầu nhìn anh, Jung Yunho cũng đang nhìn cậu không chớp mắt, dường như đang nói: Đây chính là quà sinh nhật anh muốn, không phải em nói sẽ hoàn thành tâm nguyện của anh sao?
Kim Jaejoong đang phát ngốc, Yeo Woon ngồi bên cạnh giật mình hiểu ra, cười nói với Jung Yunho:
“Hoá ra là trợ lý của anh, tới lấy đồ thôi à?”
Jung Yunho cười cười với cô, lại thì thầm với Jaejoong:
“Về trước đi.”
Tay Kim Jaejoong cầm chặt lấy tờ giấy, cậu thật sự hận không thể lật bàn, hận không thể ném ly rượu trước mặt vào người phụ nữ kia, cô mới tới lấy đồ, cả nhà cô đều tới lấy đồ!
Kim Jaejoong lại nghiến răng, Jung Yunho rõ ràng là người phạm lỗi, vì sao… Người nhẫn nhịn lại là cậu?!
Chỉ vì tờ giấy này?
Cậu đã từng nói qua, chỉ cần việc cậu có thể làm, anh có thể ước…
Cậu đã từng nói như vậy.
Cậu chỉ là không nghĩ tới…
Anh lại đưa ra yêu cầu như vậy.
Kim Jaejoong đấu tranh một lát, ánh mắt Jung Yunho trở nên vô cùng đáng sợ, Yeo Woon cũng càng ngày càng nghi ngờ nhìn hai người, mọi việc có khả năng trở nên tệ hơn bao giờ hết.
Kim Jaejoong nắm chặt tờ giấy, chậm rãi ngước mắt:
“Sinh nhật vui vẻ.” Liền quay người đi.
Đưa mắt nhìn bé hồ ly tức điên, toàn thân đầy oán khí, Jung Yunho cụp mắt thở dài, lại ngước mắt nhìn, chỉ thấy bé hồ ly nào đó uy phong lẫm lẫm quay trở lại trước mặt anh, giật ly rượu trong tay anh mà uống từng ngụm từng ngụm.
Thấy người không mấy khi uống rượu nay lại uống điên cuồng như vậy, Jung Yunho giật mình, tay nắm chặt, bé hồ ly khẽ hừ một tiếng với anh như thị uy. Anh điên mất thôi, nghĩ tới hành động của Kim Jaejoong sau khi uống rượu, lòng cảm thấy khẩn trương vô cùng, không đợi Yeo Woon mở miệng liền xin lỗi nói:
“Thật ngại, anh về trước…” Nói xong liền đứng lên, trong ánh mắt khiếp sợ của Yeo Woon mà bỏ đi…
Lúc Kim Jaejoong nước mắt lăn dài chạy ra khỏi nhà hàng, trong lòng cậu còn đang điên cuồng gào thét: Cẩu huyết quá ~~~~~
Chỉ là lần này, Jung Yunho không hề đuổi theo, tim Kim Jaejoong đập thình thịch, hiển nhiên người nào đó lại khiến cậu thất vọng lần nữa rồi, sau lưng trống trơn, không có lấy một bóng người, Kim Jaejoong triệt để suy sụp rồi.
Buổi chiều, sớm đã qua giờ cơm, Kim ngốc manh ngồi một mình trong nhà ăn cho nhân viên mà ngẩn người, vừa rồi cậu nghe Lâm Hiểu Vũ ở bộ phận nhân sự nói, Oguri Shun từ chức rồi.
Lúc Kim Jaejoong nghe nói về việc này, chỉ cảm thấy toàn thân nổi lên một tầng da gà, lạnh đến phát run.
Giọng Oguri Shun vang lên bên tai cậu:
Jung Yunho không đơn giản như cậu nghĩ đâu.
Jaejoong san, tôi không hy vọng cậu bị tổn thương, Jung Yunho quá nguy hiểm…
Dã tâm của cậu ta lớn hơn tất cả chúng ta…
Trong mắt Kim Jaejoong dần dần nổi lên ngọn lửa hừng hực:
“Mình phải đòi lại giấy ước còn lại của anh ta! Trong công việc cũng phải tránh xa anh ta!” Nói đến đây, trong lòng liền uống trống trơn, cảm thấy như có thứ gì đó bị người đánh cắp mất, khiến cậu đau lòng chỉ muốn khóc lớn.
Nhưng cậu vẫn phải nhịn, thầm hạ quyết tâm, phải phản kích! Phản kích thật oanh liệt!
Đáng tiếc, từ buổi trưa đến tan tầm không hề thấy bóng dáng của bạn Jung đâu, hỏi trợ lý Lưu, trợ lý Lưu nói anh bận việc.
Kim Jaejoong nắm chặt điện thoại đấu tranh một hồi, rốt cuộc vẫn buông tha suy nghĩ gọi điện thoại chất vấn người nào đó, cậu thừa nhận, cậu không biết làm sao, cũng không thể nào đi tìm Oguri Shun để chứng thực, trực giác nói cho cậu biết, đây chắc chắn là do Jung phúc hắc ra tay… Kể cả cậu bây giờ… Người phụ nữ kia, dỗ ngon dỗ ngọt trong điện thoại, lãnh đạm đuổi về trong nhà hàng…
Jung biến thái, anh dám ngược em, nhất định sẽ không được yên đâu!
Bởi vậy, Kim Jaejoong nghênh ngang đi về, không mang theo một chút thoả hiệp nào.
Ngày hôm sau đi làm, Kim Jaejoong không đi tìm bạn Jung, tới trưa cũng không gặp người nào đó như thể đã hẹn trước, đây quả thật là chiến tranh lạnh đáng sợ!
Kim Jaejoong không biết đáy lòng mình tại sao lại muốn khóc như vậy, ngoài mặt vẫn giả bộ như không có việc gì, trong phòng làm việc cười cười nói nói, chính là không chịu đi đến tầng của Jung tổng, trò chuyện với mấy chị em trong bộ phận nhân sự đến trưa, lại cùng nhau đến nhà ăn tiếp tục hóng hớt.
Lâm Hiểu Vũ là thần thánh phương nào?
Nói chuyện phiếm không hóng thêm được tin tức nào, liền mang theo tinh thần nhiệt tình nghiên cứu mà quan sát Kim Jaejoong, chuẩn bị đào móc ra nguyên nhân cậu toả ra oán khí mãnh liệt như vậy, sẵng giọng:
“Trở thành người phát ngôn liền khác hẳn nha, chơi trò thâm trầm rồi hả? Tớ nói này —— “ Đột nhiên nhỏ giọng, cười quái dị nói, “Cậu với Jung tổng nhà cậu định khi nào thì đi xin giấy chứng nhận kết hôn vậy? Trên mấy trang đam mỹ toàn bộ đều là fanfic của hai người đó! Trao quyền cho tớ được không? Tớ đăng một ít ảnh chụp của cậu lên weibo, thăng lên nick VIP, tiền kiếm được chia nửa, OK?”
Kim Jaejoong vùi đầu ăn cơm.
“Bốn sáu?”
Kim Jaejoong để đũa xuống lau miệng.
“Ba bảy được chưa! Coi như chị đây nhịn đau chịu thiệt vậy! Được không đấy?”
“Tớ và Jung tổng căn bản không có ——“ Hai chữ quan hệ còn đang kẹt trong miệng đã bị trợ lý Lưu hoảng hốt chạy tới cắt ngang ——
“Ai nha, sao em còn ở đây?! Sáng ra gọi di động em toàn tắt máy, chạy một vòng mới tìm thấy em, nhanh vào bệnh viện một chuyến với chị, Jung tổng bị tai nạn rồi!”
Lời của Jung tổng khiến cho toàn bộ đồng nghiệp đều hoảng hốt.
Khu vực xung quanh Kim Jaejoong lập tức nổ tung, xôn xao bàn tán.
“Cái gì?! Jung tổng bị tai nạn giao thông sao?”
“Có nghiêm trọng không? Nguyên nhân là gì vậy?”
“Thật đáng sợ! Bắt được hung thủ chưa?? Jung tổng làm ơn đừng có việc gì nha…”
Duy chỉ có một mình Kim Jaejoong, ngồi một chỗ như hòn đá, biểu cảm bình thản không biết đang nghĩ gì, nói một câu:
“Em không đi.”
“Hả?” (o゜▽゜)o . . .
Lâm Hiểu Vũ thừa dịp Lưu trợ lý hoá đá, chọc chọc Kim Jaejoong:
“Điên à?...”
“Anh ta bị tai nạn thì liên quan gì tới tớ? Tớ với anh ta không thân cũng chẳng quen.” Kim Jaejoong càng nói, miệng vểnh lên càng cao, chợt nghe phía sau lưng trợ lý Lưu có người không ngừng nói “Nhường đường nhường đường”, vô tình liếc mắt nhìn thoáng qua, lại thấy một đồ vật màu đen, mọi người vẫn gọi là —— Máy ảnh.
Vì vậy Kim Jaejoong vô cùng không tình nguyện, dưới sự giám sát của các phóng viên bị trợ lý Lưu kéo lên xe đến bệnh viện, một đường chỉ nhìn cửa sổ im lặng.
Vừa vào viện, ánh mắt Kim Jaejoong lại bất giác nhìn ngó xung quanh, có chút bất lực bị phóng viên chen tới đẩy lui, không hiểu sao lại nhớ tới mấy lần đi cùng người nào đó, người nào đó lúc nào cũng che chắn cho cậu, săn sóc như vậy quả thực rất khác biệt.
Kim Jaejoong biết rõ mình đã thất vọng với Jung Yunho, cậu muốn hỏi trợ lý Lưu Jung phúc hắc bị thương có nặng không, nhưng dù sao cũng đã đến bệnh viện, cậu vẫn quyết định tự mình vào xem.
Vì vậy bước chân bất giác nhanh hơn, dù sao, lúc này cậu đi cũng đâu chỉ vì bản thân?
“Ah! Ở đây ở đây! Jaejoong à, chị đi tìm bác sĩ, em vào trước đi!” Nói xong vòng vo một hồi liền không thấy bóng dáng.
Jaejoong giờ đang làm gì? Cậu đứng cạnh cửa, nhìn Yeo Woon trước mặt, Yeo Woon đưa lưng về phía cậu, ngồi cạnh giường của Jung Yunho, vuốt ve trán anh, mặt Jung Yunho vốn đã nhỏ, nay đeo dụng cụ hỗ trợ hô hấp lại càng thêm yếu ớt.
Kim Jaejoong yên lặng nhìn Jung Yunho hai mắt nhắm nghiền, nghe Yeo Woon khóc thút thít nói với anh:
“Đều tại em không tốt… Nếu không phải vì em, anh đã không bị thương nặng như vậy…”
Đây chắc chắn là câu chuyện anh hùng cứu mỹ nhân, Kim Jaejoong đứng ngoài cửa cười đau thương, cậu thật sự, hận chết mấy câu chuyện cổ tích kia.
Kim Jaejoong lặng nhìn người nằm trên giường, xoay người rời đi.
“Đứng lại…”
Một giọng nói mang theo hô hấp khó nhọc vang lên, tuy giọng không lớn nhưng lại có sức nặng kinh người.
Chân Kim Jaejoong vừa mới nhấc lên, người phía sau cũng chỉ gọi một tiếng này, phòng liền rơi vào im lặng, cuối cùng, Kim Jaejoong vẫn không quay đầu lại, rời đi.
“Yunho… Anh ta… Hình như là người đại diện sản phẩm cùng anh đúng không?” Yeo Woon chợt nhớ ra, hỏi người suy yếu vừa tỉnh lại kia.
“Yeo Woon…” Anh nhìn cô, giọng điệu mang theo mệt mỏi, “Anh muốn nhờ em một việc, em đồng ý được không?...”
“Được, anh nói đi, em nhất định sẽ đồng ý!” Trong mắt Yeo Woon chứa đầy nước, ôm tay Jung Yunho nức nở nói.
“Anh nói muốn ở bên em là thật… Nhưng mà, giờ anh chỉ sợ không làm được rồi…” Anh nhìn cô đang suy sụp, “Trợ lý của anh làm hỏng laptop của anh, bên trong có thoả thuận hợp tác với Tề Long… Công ty sẽ sớm truy xét…”
Yeo Woon buồn bã nói:
“Là cậu ta làm mất thoả thuận của anh với ba em thì phải để cậu ta chịu trách nhiệm chứ!”
Jung Yunho từ từ nhắm hai mắt, hơi thở nặng nhọc, yếu ớt nói:
“Chuyện này anh biết mình khó tranh thoát… Anh sẽ tự từ chức, chỉ là… Không còn xứng với em nữa.”
Yeo Woon nghe được lời này liền gào khóc ầm ĩ hơn, ghé vào người Yunho:
“Chỉ là một bản thoả thuận thôi mà! Anh vì em thiếu chút nữa mất cả mạng!... Em sẽ nói với ba em là anh cứu em, ba sẽ không trách anh đâu! Anh cứ nghỉ ngơi đi, em đi nói với ba! … Yunho, em… Anh nhất định phải chờ em…”
Trợ lý Lưu đang đứng ở cửa ra vào há hốc mồm nhìn Yeo Woon che mặt chạy vội ra ngoài, lấy lại tinh thần nhanh chóng đi đến bên giường Jung Yunho:
“Jung tổng, mọi việc OK rồi à?”
“…Ừ.” Trong đôi mắt sâu không thấy đáy kia giờ cũng ngập tràn mệt mỏi.
“Tài xế kia tôi đã dặn dò kĩ rồi, chỉ là không ngờ ông ta lại dám đâm anh thật! Thân thể anh không có việc gì lớn, chỉ là đầu bị tổn thương! Bác sĩ nói phải tĩnh dưỡng cẩn thận, hức… Cái tên nhóc đáng ghét tôi gọi tới chăm sóc anh chạy đi đâu rồi?”
Jung Yunho vốn đang nhắm mắt nghe trợ lý Lưu báo cáo, lúc biết bé hồ ly không biết chạy đi đâu liền mở mắt:
“Lúc cậu ấy biết phản ứng như thế nào?”
“Tên nhóc đó chẳng có phản ứng gì cả.” Trợ lý Lưu không dám nói bạn Kim không muốn đến thăm Jung boss, “Là tôi túm cậu ta tới đây.”
Nghe thấy vậy, Jung Yunho nhíu mày, không nói gì nữa.
Trợ lý Lưu thấy bạn Jung không nói, lại không yên lòng bắt đầu lải nhải:
“Jung tổng, anh lần sau đừng có liều mạng như vậy được không?... Mất một hợp đồng thì nhiều lắm chỉ bị nói là thất trách thôi, thực quyền của anh ở Khải Việt đã rất vững chắc rồi, không cần phải lo lắng như vậy, chẳng lẽ anh sợ lúc cấp trên truy cứu trách nhiệm sẽ sa thải trợ lý Kim sao?...”
“…” Jung Yunho im lặng, trong giọng mang theo vài phần đau lòng cùng mất mát, “Tôi rất ngu ngốc đúng không?” Nói anh ngu ngốc, tên nhóc ngớ ngẩn kia cũng không chịu thua kém chút nào, không biết có phải là mình vô ý để bé hồ ly này nghe thấy cuộc nói chuyện với Yeo Woon không, lại dám chạy tới nhà hàng phá hư, còn hại anh lãng phí một tờ giấy ước, rồi sau đó ngay cả vết thương của anh cũng không quan tâm?...
Bé hồ ly khiến anh mê muội này, trêu chọc anh xong lại dây dưa với người khác, giờ cũng biết làm mình làm mẩy với anh, ngay cả một hai câu của đồng nghiệp cũng khiến cậu không tin tưởng anh nữa, Jung Yunho muốn lấy kết hôn để buộc chặt bé hồ ly tính tình thất thường này, nhưng cậu tựa hồ cũng chẳng quan tâm anh, nên hiện tại Jung Yunho cảm thấy, mình không theo được cậu.

Kim Jaejoong ơi là Kim Jaejoong, em đến cùng muốn như thế nào?...