Feb 20, 2015

[LK] Chương 4.1

Chương 4.1

Trong tẩm cung đốt lò sưởi, Hồng Lăng chuẩn bị cho Tại Trung một ít trà nóng, lại kiểm tra độ nóng trên trán cậu, đến khi Tại Trung không còn những tiếng thở khó chịu mới thở phào, nhìn sắc trời, hẳn là Thiên Đế sắp đến rồi. Tư tế đại nhân đã nói vậy, nhưng tình hình Hoàng phi thế này, đêm nay có thể hầu hạ Bệ hạ được sao? Nàng không khỏi lo lắng, thở dài, tiểu cung nữ thủ hạ đến bẩm báo Thiên Đế đã đến.

Khổ nỗi Tại Trung không có cách nào đứng dậy nghênh giá, Hồng Lăng theo cung nữ kia ra ngoài hành lễ. Duẫn Hạo cũng không nói thêm gì, cũng không hỏi tại sao Tại Trung không ra đón, chỉ lạnh lùng vào thẳng tẩm cung, Hồng Lăng theo bước nói nhỏ: “Bệ hạ, thân thể Hoàng phi không khoẻ, không thể đứng dậy nghênh giá.”

“Hoàng phi sao rồi?” Duẫn Hạo khẽ nhíu mày.

“Chỉ hơi dính phong hàn, giờ đã hạ nhiệt, không kịp bẩm báo với Bệ hạ, nô tỳ lo lắng.”

“Các ngươi lui xuống đi.” Không đợi Hồng Lăng giải thích thêm, Duẫn Hạo đã bước đến trước giường, Hồng Lăng không dám đứng sau nữa, chỉ có thể cùng các cung nữ ra ngoài, đóng cửa lại. Bên trong không ai biết được như thế nào, bất an cùng khẩn trương nổi lên, dù sao đây cũng là lần đầu tiên Thiên Đế tới tẩm cung của Hoàng phi, sao lại xảy ra tình huống này.

Duẫn Hạo nhìn gương mặt đang say ngủ của Tại Trung, Duẫn Hạo bỗng nhiên lẩm bẩm.

“Hoàng phi…” Hắn nhìn dáng người đang ngủ say sưa, thấp giọng tự nhủ: “Nếu có thể cho ngươi một cơ hội lựa chọn, ngươi tất nhiên sẽ không lựa chọn trở thành Hoàng phi của trẫm a?” Nói xong, cảm giác mình buồn cười, tối nay xem ra không thể ngủ ở đây được rồi, Duẫn Hạo phất tay, định rời đi, chợt lại bị một cánh tay lạnh như băng nắm chặt.

Tại Trung mơ màng mở miệng: “Hồng Lăng… Ta muốn uống nước…”

Duẫn Hạo nhíu mày, sau đó rót một chén nước mang tới, Tại Trung không còn sức để tự uống, Duẫn Hạo đành phải ôm cậu. Tại Trung tựa trong lồng ngực to lớn cả Duẫn Hạo, không hiểu sao cảm thấy an tâm, thoải mái, uống nước xong quay người ôm chặt hắn, miệng thì thào: “Mẹ… Mẹ con khó chịu…” Không đợi Duẫn Hạo kịp phản ứng, cậu lại mơ màng: “Mẹ, con muốn về nhà…”

Mẹ?

Duẫn Hạo không hiểu được người cậu gọi là ai, nhưng một Kim Tại Trung như thế này không giống với một Kim Tại Trung khi thấy hắn liền trừng mắt, yếu ớt khiến người ta xót thương. Hắn biết cậu bị nhốt trong cung cũng là bất đắc dĩ, cũng biết Hoàng phi của hắn không yêu hắn, không muốn ở bên cạnh hắn. Duẫn Hạo từ trước đến nay không thích ép buộc, nếu có thể, hắn cũng hy vọng có thể thả cậu ra khỏi cung. Thế nhưng trên người cậu còn phải gánh vác toàn bộ vận mệnh của Liên tộc, mà hắn chỉ có thể tuân theo lời tiên tri mà lấy cậu làm thê tử.

Cầu không được tự do, ở chốn thâm cung này chỉ có thể cô tịch cả quãng đời còn lại.

“Cha… Mẹ…” Tại Trung khoé mi ướt đẫm, ôm chặt Duẫn Hạo không chịu buông tay, như một cậu bé khóc thút thít nỉ non.

Giữa lông mày Duẫn Hạo cũng có chút động, nhưng cuối cùng chỉ có lạnh lùng. Hắn tiện tay đặt chén nước trên mặt đất, mấy lần không thể đẩy Tại Trung ra, cũng không thể dùng lực đối với người đang bệnh. Không có cách nào, hắn đành ôm cậu, đêm dài đằng đẵng, Duẫn Hạo cũng không thay đổi tư thế ôm cậu, cho cậu sự ấm áp cùng an tâm. Đây không phải là lồng ngực cậu chờ mong, nhưng lại cho cậu dựa vào khi yếu đuối. Là Trịnh Duẫn Hạo cho cậu.

Cuối cùng Tại Trung cũng bình tĩnh lại, Duẫn Hạo lạ lẫm ôm chặt cậu, để cậu dựa vào, như người thân, lại vượt qua cảm giác tồn tại của người thân.

Hồng Lăng đứng canh ở bên ngoài cả một đêm, vừa mừng, lại vừa bi thương. Nàng mừng là Thiên Đế không còn cự tuyệt Hoàng phi của Liên tộc, bị chính là cuối cùng hoàng cung này sẽ nhốt cậu cả đời.

Trăng sáng, sao thưa, hoa nở, người không đủ.
Thương xót trời trăng vất vả nhất, cô tịch như ngọc, giống như trăng tròn cuối cùng.

Sáng sớm.

Tại Trung mở mắt, hoảng hốt khi nhìn thấy Duẫn Hạo, cho là mình đang nằm mơ, vội nhắm mắt lại. Duẫn Hạo chịu nằm một tư thế cả đêm, thấy động liền tỉnh, hắn đẩy Tại Trung ra, gọi cậu dậy. Lúc này Tại Trung mới dụi dụi mắt, ngáp lớn, mở to đôi mắt mông lung nhìn người trước mắt, sững sờ.

Cậu trợn trừng hai mắt, vội vàng kéo chăn co lại thành một đống.

“Ta ta ta ta ta… Chúng ta? !” Sẽ không phải thật sự như trong đam mỹ không hiểu sao lại bị ăn sạch đấy chứ? Cái này cũng quá suy diễn đi ?!

“Ngày hôm qua ngươi không khoẻ, bây giờ không còn sốt, trẫm đi thiết triều.” Duẫn Hạo đứng dậy, thân thể mỏi nhừ một lúc sau mới đứng được dậy, chậm chạp đi ra ngoài cửa. Các cung nữ đợi hắn vừa ra ngoài, nhao nhao đưa lên nước ấm. Duẫn Hạo thấy trời không còn sớm, sợ là đã muộn giờ thiết triều, vội vàng đi mất. Tại Trung vẫn ngơ ngác ngồi trên giường như cũ, vừa sờ người mình, chỉ có một cái áo ngủ mỏng manh.

Trong lòng cậu bịch một tiếng. Chẳng lẽ thật sự đã có chuyện như vậy xảy ra?

Nhớ rõ trong đam mỹ, người làm thụ sẽ chịu đau đớn, Tại Trung liền ngọ nguậy mông mình, không đau, lại cử động mạnh thêm, vẫn không đau. Cuối cùng Tại Trung hơi nhảy lên reo hò, cả người nhẹ nhõm, chỉ có bụng cậu đang biểu tình. Chẳng lẽ mình là thụ có đặc thù cơ thể? ! Không đau ?! Ta xxx! !

Tại Trung ở trong tẩm cung, nhảy lên nhảy xuống, muốn chứng minh là mình có đau, Tại Trung quả thực sắp điên rồi. Thẳng đến khi Hồng Lăng bước vào thấy Tại Trung như vậy, thiếu chút nữa sợ tới mức trợn trắng mắt, vội vàng giữ cậu lại, để cậu nằm xuống nghỉ ngơi. Nhưng Tại Trung tinh thần cao gấp trăm lần, hiện tại cậu chỉ muốn biết mình rốt cuộc có phát sinh chuyện gì không nên với tên Trịnh Duẫn Hạo kia không! Cậu cầm tay Hồng Lăng, lắp ba lắp bắp: “Hồng Lăng, ta ta ta ta đêm qua…”

“Tối qua nô tỳ không thể ở lại trong tẩm cung, cho nên nô tỳ cái gì cũng không thấy, cũng không nghe thấy gì hết.” Cho là cậu thẹn thùng, Hồng Lăng liền an ủi.

“Hả hả cái … cái gì…” Tại Trung không nói lên lời.

“Nô tỳ đã chuẩn bị ít đồ ăn, thanh đạm nhưng hương vị không tệ.” Nàng cười nhẹ, xoay người bưng một bát cháo loãng lên. Tại Trung nhìn bát cháo loãng trước mặt, cũng không muốn ăn, đổ nhào xuống giường, nghẹn ngào những lời không rõ. Hồng Lăng hiếu kỳ gọi cậu, nhưng Tại Trung quyết tâm không thèm nhìn, chúi đầu vào chăn tỉ tê. Hồng Lăng luống cuống vội hỏi Tại Trung có phải có chỗ nào không thoải mái không, nhưng vừa hỏi Tại Trung càng khóc to hơn, khóc to thành tiếng, khiến cho toàn bộ người trong Bồng Lai cung luống cuống chân tay.

Thậm chí có một cung nữ còn mời thái y tới thăm bệnh Tại Trung, mà ngay cả Thiên Hậu cũng bị kinh động đến thăm. Tại Trung vừa nhìn thấy Thiên Hậu, như thấy được mẹ ruột của mình, nghẹn ngào bẹp miệng khịt mũi, Thiên Hậu kéo tay Tại Trung: “Làm sao vậy? Mới sáng sớm ra mà đã khóc đến mức này rồi, là Hạo nhi tối qua bắt nạt ngươi?” Nói đến đây, đôi lông mày thanh tú của Thiên Hậu đảo ngược: “Tiểu tử chết dẫm này, lần đầu tiên sao có thể đối với ngươi thô bạo như thế?~”

Tại Trung căng thẳng trong lòng, suýt chút nữa trợn ngược mắt.

“Quá… Hơi quá đáng! !” Tại Trung bạo phát, không để ý tới người trước mặt là Thiên Hậu trên vạn người: “Ta nói rồi ta là đàn ông, ta không phải là Liên Khuynh Hoàng phi gì đó! Các ngươi như vậy còn ép ta! Tối qua ta không ý thức được thì tên Trịnh Duẫn Hạo hỗn đản sao có thể lợi dụng người ta như thế chứ?”

Thiên Hậu bị quát trước mặt hơi ngơ ngác, chưa kịp nói gì, Tại Trung liền tỏ vẻ đáng thương: “Mẫu hậu, Người để cho ta về nhà đi. Người lợi hại như vậy, nhất định có cách để ta về nhà, Mẫu hậu…” Nước mắt lã chã rơi, cậu hôm nay thật sự khó chịu, trong lòng khó chịu, thân thể cũng không thoải mái. Mới buổi sáng còn chưa ăn gì, chỉ khóc như vậy, lại còn bị bệnh mới khỏ, thân thể đương nhiên không chịu nổi. Tại Trung sắc mặt không tốt, vừa khóc xong hai má còn ửng đỏ.

“Ngươi, đứa nhỏ này…” Thiên Hậu lắc đầu: “Nghỉ ngơi cho tốt, Mẫu hậu về trước. Ngươi và Hạo nhi cứ giày vò như vậy, Mẫu hậu sẽ không chịu nổi nữa.” Thở dài, ngón tay xoa trán Tại Trung. Giống Liên Nhã, rồi lại hoàn toàn trái ngược.

Liên Nhã, nếu ngươi còn sống, tất nhiên sẽ không hy vọng con mình gả cho Duẫn Hạo.

“Nếu là mẫu thân ngươi còn …” Thiên Hậu đứng bên ngoài Bồng Lai cung, khẽ lẩm bẩm, nụ cười đắng chát: “Ngươi khóc như vậy, sẽ khiến nàng đau lòng.” Nàng tất nhiên sẽ không ép ngươi làm những chuyện mình không thích, mà hôm nay ngươi phải gả cho Hạo nhi, cũng là tình thế bất đắc dĩ.

Tại Trung khổ sở một hồi, mới hơi tỉnh táo, nghe Hồng Lăng khích lệ ăn ít cháo. Đôi mắt ửng đỏ, lại khiến người ta cảm thấy cậu như chú thỏ nhỏ.

Đã lâu rồi, cậu nhìn bốn phía một vòng, hỏi Hồng Lăng: “Lam Yên đâu rồi?”

“Lam Yên tự tiện đưa Hoàng phi đến nơi nguy hiểm, đã bị nô tỳ giáng chức xuống phòng tạp dịch làm việc rồi.” Hồng Lăng thành thật trả lời.

“Ai bảo ngươi phạt nàng? Ngươi không cần biết rõ đầu đuôi đã phạt người?! Người hoàng cung các người đều thiển cận vô tình vậy sao?! Còn thích lợi dụng người ta lúc khó khăn!” Hiện tại, Tại Trung xem Hồng Lăng là đồng loã của Duẫn Hạo, hại cậu rơi vào kết cục này, trách nhiệm của nàng không thể thiếu. Biết rõ ngày hôm qua mình cũng không có ý thức phản kháng, sao còn có thể tin tưởng Hồng Lăng: “Ta thích Lam Yên! Ngươi để nàng đến chăm sóc cho ta!”

“Hoàng phi…”

“Đừng nói nữa! Ta không phải Hoàng phi sao?? Các ngươi không phải nô tài sao?” Tại Trung cũng bất chấp chính mình đến tột cùng đang nói cái gì, chỉ là trong lòng trồi lên hờn dỗi không có chỗ xả, mượn cơ hội này xả xuống Hồng Lăng. Cậu sau khi quay đầu ra chỗ khác, cũng không nhìn thần sắc của Hồng Lăng: “Ngươi để Lam Yên tới chỗ ta, sau này ta muốn nàng chiếu cố.”


Hồng Lăng mím môi, không nhiều lời nữa, lui ra ngoài, ánh mắt của nàng cô tịch, thất lạc như thế nào, Tại Trung có lẽ cũng không biết.

Feb 18, 2015

[LK] Chương 3.2

Chương 3.2

“Vết thương của ngươi sao rồi?” Tại Trung vẫn ngồi yên như cũ.

“Nhờ phúc Hoàng phi, vết thương của Lam Yên đã lành rồi.” Nàng nhìn về phía Tại Trung, nhưng không mất đi sự cung kính, khẽ cười: “Hoàng phi nhân từ, nô tỳ mấy ngày nay nhờ ân huệ Người. Bây giờ nô tỳ muốn toàn tâm toàn ý hầu hạ Hoàng phi.”

Tại Trung vội vàng lắc đầu, “Ta không cần người hầu hạ, các ngươi muốn nghỉ ngơi thì nên nghỉ ngơi.” Chỉ cần một mình Hồng Lăng, có thể săn sóc cuộc sống của cậu thoải mái vô cùng. Nghĩ đến chuyện thêm một cung nữ cũng không có tác dụng gì, Tại Trung thở dài: “Ở đây thật nhàm chán… À đúng rồi, bình thường các ngươi hay chơi cái gì?”

“Nô tỳ bình thường lo việc ăn uống cho Hoàng phi, lúc rảnh rỗi sẽ cùng các chị em đến hậu hoa viên phía tây thả diều.”

“Diều?” Chẳng lẽ có diều?

“Đúng vậy, phía tây gió lớn, thả diều rất dễ, cũng không quấy rầy Bệ hạ và Thiên Hậu.” Nói như vậy, vì để tránh phong hàn, Duẫn Hạo cùng Thiên Hậu hoặc là ở trong nội cung, thân phận tôn quý hơn người cũng sẽ không đến chỗ này, Lam Yên cười nhẹ: “Có lẽ Hoàng phi cũng không muốn đến chỗ đó, gió lớn rất dễ bị phong hàn.”

Tò mò đã được khơi dậy sao có thể từ bỏ, Tại Trung mở to mắt: “Ta không nói cho Hồng Lăng, ngươi đưa ta đến đó.”

“Nô tỳ không dám.”

“Cái gì mà dám hay không dám. Các ngươi quy củ quá nhiều, làm ta cứ có cảm giác như người chết ấy. Ngươi đừng nói nữa, mau đi chuẩn bị diều ~~ không nói cho ai biết, chúng ta lén đi ~~~” Để cho Hồng Lăng biết, cậu còn có thể đi được sao? Không phải chỉ là gió hơi lớn sao, thân thể cậu không yếu như vậy. Nói xong, sau nhiều ngày chán nản, cuối cùng có thể tìm thấy việc thú vị, cá tính hiếu động của Tại Trung lại bùng lên.

Lam Yên gật đầu, không phản đối nữa.

Mà bên kia, Duẫn Hạo đau đầu nhìn đồ vật do thị nữ thân thiết Hinh nhi của Thiên Hậu mang đến, lông mày nhíu lại thành ba gạch. Xương Mân nén cười, trong lòng âm thầm bội phục Thiên Hậu chu đáo. Hinh nhi mang đồ vật đến cho Duẫn Hạo cũng lâu rồi nhưng mãi không thấy Duẫn Hạo nói câu nào, không khỏi có chút nóng vội, ngược lại Xương Mân, ho nhẹ một tiếng, ý bảo Hinh nhi có thể đi.

Lúc này Hinh nhi mới thấp giọng nói: “Bệ hạ, Thiên Hậu phân phó, nói là nếu đêm nay Bệ hạ không đến tẩm cung Hoàng phi, Người liền tuyệt thực… Bệ hạ, nô tỳ cáo lui.” Nói xong, vội vàng ly khai, sợ là Duẫn Hạo có thể dùng ánh mắt khiến nàng tê liệt.

Thẩm Xương Mân đến, cầm miếng ngọc nọ, nói: “Không ngờ Thiên Hậu lại chu đáo như vậy, Bệ hạ có cảm động không?”

“Ném đi.” Duẫn Hạo lạnh lùng lên tiếng, cầm lấy một tấu chương.

“Thành thân nhiều ngày rồi, ngươi lại chưa từng ngủ lại tẩm cung Hoàng phi. Điều này khó tránh khỏi đồn đãi nổi lên tứ phía trong nội cung, Thiên Hậu lo lắng tất nhiên cũng bởi vì chuyện này…” Thả thứ đồ vật trong tay ra, Xương Mân chậc chậc: “Chỉ có điều Thiên Hậu thật đúng là cái gì cũng biết, ngay cả chuyện phòng the của các ngươi cũng lo lắng chu toàn.”

Duẫn Hạo nhướn mi: “Nếu là nữ tử, trẫm liền ban cho nàng một đứa trẻ. Nhưng hôm nay, lại là một nam tử, còn….” Liếc nhìn bình sứ trắng, lập tức cảm thấy xấu hổ vô cùng.

“Bệ hạ, thứ cho Xương Mân nói thẳng. Hắn là Hoàng phi của ngươi, liền là Hoàng phi của ngươi. Đây là ý trời, cũng là cũng là duyên phận.” Y lắc đầu, tức giận nói: “Bệ hạ phải đối tốt với Hoàng phi.”

Duẫn Hạo không nói gì, phất tay bảo Xương Mân lui ra.

Trên bàn, tấu chương chưa duyệt cũng không còn mấy, hôm nay phê xong, ngày mai sẽ tiếp tục trình lên. Ngày qua ngày, đã là nghìn năm, chỉ là năm tháng vô tận không dấu vết, một mình yên tĩnh đã lâu, hương trầm đã hết, lưu lại chút hương tàn. Cung nữ ở bên cạnh thay trà cho hắn, trà nóng mà không ấm lòng.

“Tối nay, bãi giá Bồng Lai cung.” Chỉ là nhìn thứ đồ vật Thiên Hậu đưa tới, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu, hắn quay lại đống tấu chương, như thế nào tâm tình cũng không bình tĩnh lại được.

Nhân thế đơn giản, nhúng chàm ngàn năm.

Cùng Lam Yên chạy đến Ngự hoa viên phía tây thả diều, Tại Trung rất vui vẻ, ấn tượng đối với Lam Yên cũng tốt lên. Mà Lam Yên khác với Hồng Lăng, nếu không có người ngoài, Tại Trung nói miễn lễ nghi, nàng liên miễn. Như thế, tuổi tác hai người không chênh nhau nhiều, lúc bắt đầu chơi rất vui vẻ. Con diều là Lam Yên mang từ trong phòng mình ra, vẽ một con chim yến lên cánh diều, trông thật sống động, Tại Trung cực kỳ thích.

Chơi lâu, chạy nhiều, cười cũng nhiều, ai cũng mệt mỏi.

Tại Trung một thân mồ hôi, trên trán hơi dính ướt, gương mặt thanh tú lúc này càng nhìn lại có thêm vị gió, không thể nói là khuynh thành, lại có thể so với nữ nhi khuynh thành. Lam Yên khựng lại, không dám nhìn, cúi đầu nói: “Ở đây gió lớn, Hoàng phi về thôi ạ.”

“Cũng được, hôm nay nếu không có ngươi, ta sẽ không vui được như vậy. Lam Yên, cám ơn ngươi.” Tại Trung chỉ con diều: “Đây là tự ngươi vẽ sao? Thật đẹp ~”

“Cảm tạ khích lệ của Hoàng phi.” Lam Yên cười rộ lên, rất giống em gái nhỏ nhà bên cạnh, Tại Trung liền liên tưởng đến những em gái đáng yêu trong Anime, bỗng nhiên đỏ mặt. Lam Yên khó hiểu nhìn cậu, khiến Tại Trung ngại ngùng xoa tóc, cầm chiếc diều đưa cho Lam Yên nhưng nàng không nhận: “Hiếm khi Hoàng phi yêu thích, nô tỳ tặng Người.”

“Này, sao có thể không biết xấu hổ…”

“Người nhân đi.” Lam Yên quay người, “Cũng không còn sớm, chúng ta quay về không Hồng Lăng tỷ tỷ lại lo lắng.”

Tại Trung lúc này mới gật đầu, nói cảm ơn. Hai người sóng vai đi trên cánh đồng cỏ dọc bờ hồ, gió thổi lớn hơn, mang theo hương thơm của cây cỏ, mang lại cảm giác thoải mái, dễ chịu. Tại Trung nhắm mắt lại, cười nhẹ, ngàn vạn ưu sầu, trôi theo gió mát. Cảnh như trong mơ, hoa sen trôi theo nước, lòng người nhộn nhạo. Tại Trung bỗng nhiên tuột tay, cứ thế con diều vô ưu, vô lo bay trong gió.

“Ơ, diều!” Cậu hô to, chân tay cũng nhào đuổi theo.

Sau đó, một tiếng ùm lớn vang trên hồ sen, Lam Yên luôn theo sát Tại Trung vội vàng nhào tới giữ cậu. Nếu là ngày trước, Tại Trung có thể dễ dàng bơi lên, nhưng bây giờ quần áo trên người tuy nhẹ gặp nước lại thấm nước thành nặng. “Hoàng phi, Người cố giữ chắc… Nô tỳ… Nô tỳ kéo Người lên!” Lam Yên sức khoẻ không nhiều, nhưng cũng cố kéo Tại Trung lên, không dám ngơi tay chút nào.

Các Ngự hoa viên khác hay có người qua lại đều đổ thêm bùn bên dưới hồ để tránh có người chẳng may ngã xuống nước, nhưng ngự hoa viên phía tây này ít người qua lại, không có ai chăm nom, nước trong hồ rất sâu.

Tại Trung một câu cũng không nói, chỉ cảm giác tay mình có người kéo lại, nhưng cả người vẫn chìm trong nước, mắt cũng không mở được. Cậu rất sợ hãi, muốn hô cứu mà lại không thể nói được. Nước mắt không chảy được, cả người bị vây hãm trong nước lạnh như băng. Lam Yên ở trên không ngừng gọi lớn: “Có ai không? Hoàng phi bị rơi xuống nước rồi! ! Có ai không??” Nhưng nơi này làm gì có người chứ.

Giằng co một hồi, ngay cả Lam Yên cũng luống cuống, suýt nữa tuột tay.

Đến lúc Tại Trung được đưa lên khỏi mặt nước, nằm trên thảm cỏ, mặt mũi Lam Yên đầy mồ hôi rất chật vật. Nam nhân ướt sũng trước mặt, đúng là quan Tư tế đương triều Thẩm Xương Mân. Bất chấp hành lễ yếu ớt của Lam Yên, Xương Mân vội vàng đặt Tại Trung nằm thẳng trên mặt đất, vỗ vỗ mặt cậu, ấn bụng làm hô hấp nhân tạo cho cậu ho hết nước ra. Xương Mân thấy Tại Trung khẽ rên, vội ôm lấy, cảm thấy quần áo trên người Tại Trung quá nặng, liền cởi áo bên ngoài cho cậu.

Lam Yên đứng dậy, vội vàng đi theo Xương Mân, Xương Mân hạ giọng nói: “Ngươi lập tức đi mời thái y.”

“Vâng.” Lúc này, nàng một khắc cũng không dám trì hoãn.

Đưa Tại Trung về Bồng Lai cung, đúng lúc gặp Hồng Lăng đang lo lắng đứng ở cửa cung, cả buổi chiều nay, nàng tìm Tại Trung mà không thấy bóng dáng, đành đứng ở chỗ này chờ. Nhưng giờ nhìn thấy bộ dạng khi Tại Trung trở về, không khỏi sốt ruột: “Tư tế đại nhân, Hoàng phi làm sao vậy?”

“Hoàng phi rơi xuống nước, ta đã lệnh Lam Yên đi mời thái y rồi!”

“Tư Tế đại nhân, thỉnh nhanh hơn, ở bên này! Người đâu, chuẩn bị nước ấm và quần áo!”

Toàn bộ Bồng Lai cung hỗn loạn thành đống, cũng may Hồng Lăng đã kiểm soát được cục diện. Thái y đến, chuẩn đoán bệnh, kết luận Tại Trung chỉ bị dính phong hàn, Hồng Lăng mới thở phào nhẹ nhõm. Lam Yên cúi đầu đứng bên cạnh, không dám lên tiếng. Hồng Lăng đến trước mặt Lam Yên, đột nhiên tát một cái, cả tẩm cung yên tĩnh, không ai dám lên tiếng. Ai cũng nhìn ra, Hồng Lăng hôm nay thực sự tức giận, nàng giận dữ mắng: “Cũng chỉ là tiện tỳ! Dám mang Hoàng phi đến chỗ như vậy! Ngươi ngại mạng ngươi không đủ lớn sao?!”

Xương Mân nhíu mày, nhưng không lên tiếng, đã truyền cung nữ đi lấy quần áo khô, y chỉ ngồi yên, nhìn ánh mắt Lam Yên, không hiểu sao thấy lãnh đạm.

“Nô tỳ biết sai, xin tỷ tỷ trách phạt!” Lam Yên quỳ xuống.

“May mà Hoàng phi không việc gì, vạn nhất có chuyện gì, ta đem ngươi phanh thây ngàn miếng.” Hồng Lăng lạnh lùng nói, “Người đâu, mang ả xuống cho ra, giao cho Hình bộ xử lý!”

“Khụ khụ…” Người trên giường bị đánh thức, mở to mắt, trong lúc mơ màng nhìn thấy cảnh như vậy, không khỏi nhíu mày, “Hồng Lăng…”

Hồng Lăng nghe thấy tiếng Tại Trung, lập tức trở về trước giường, ân cần hỏi: “Hoàng phi, người cảm thấy thế nào? Đỡ hơn rồi chứ?”

“Đừng trách Lam Yên… Là ta đòi nàng đưa đi, ngươi đừng trách phạt, cũng đừng mắng nàng… Nàng, khục khục…” Tại Trung đầu óc choáng váng, thật sự không còn sức nói chuyện, kéo tay Hồng Lăng: “Hồng Lăng ngươi đừng phạt nàng…”

“Được, được, Hoàng phi nói không phạt liền không phạt.” Hồng Lăng nóng lòng muốn Tại Trung nghỉ ngơi cho khoẻ, cũng không so đo nhiều như ngày thường, “Người ngủ rồi sẽ khoẻ, nô tỳ sẽ sai các nàng chuẩn bị trà.”

Tại Trung nhắm mắt lại, không nói gì nữa, Hồng Lăng đứng dậy, nhìn về phía Lam Yên, trừng mắt: “Lui xuống, trừ ba tháng lương bổng.”

“Nô tỳ đa tạ Hoàng phi.”

Đợi Lam Yên lui rồi, Hồng Lăng cung kính với Xương Mân: “Đa tại Tư tế đại nhân lần này ra tay cứu giúp.”

“Đúng lúc mà thôi, Hoàng phi đã không việc gì, ta về trước. Mà nữa, đêm nay Thiên Đế sẽ đến đây, ngươi phải chuẩn bị chu đáo.”

“Thế nhưng mà Hoàng phi như vậy…”

“Không có gì đáng ngại, thế này cũng tốt. Ngươi chỉ cần quản lý tốt mọi chuyện là được, chuyện hôm nay tốt nhất đừng truyền ra ngoài.” Xương Mân cười nhạt: “Cẩn thận chiếu cố Hoàng phi.” Sau đó vội vàng rời khỏi Bồng Lai cung.

Vừa mới đi không được bao xa, Xương Mân thấy Lam Yên đứng gần đó, y gần như đoán được nàng sẽ chờ mình, đi đến trước mặt Lam Yên, nhếch miệng cười: “Không ngờ ngươi lại đứng ở chỗ này.”

“Nô tỳ biết Tư tế đại nhân có việc hỏi nô tỳ, cho nên đứng chờ ở chỗ này.” Lam Yên nhìn thẳng vào mắt Xương Mân, không có nửa điểm e ngại. “Chỉ là đại nhân đã đoán sai, ta sớm đã không còn là người của hắn.”

“Ngươi muốn ta tin ngươi như thế nào?”

“Mặc kệ ngươi tin hay không tin, hiện giờ Lam Yên cùng Thất Vương gia đã không còn quan hệ gì.”

“Hừ, hi vọng là như thế, nếu không lần này ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho ngươi.”

Lam Yên chậm rãi ngẩng đầu, trong ánh mắt thần sắc trong trẻo, nhưng lại làm cho Xương Mân không rét mà run. Nàng tự giễu nói: “Lúc trước ta cho rằng hắn sẽ thay đổi hết thảy, nhưng từ ba trăm năm trước, ta đã không tin nữa rồi.”

Khuynh thế dối gạt, tình yêu giả tạo, hết thảy đã huỷ trong nửa đêm ngày hôm đó.

-----
Hé hé, sinh nhật Changmin đúng chương có hô hấp nhân tạo :)) 

Feb 17, 2015

[NGC] Phiên ngoại 3

Phiên ngoại 3 —— Kiếp phù du ký (Trung)
Đời như giấc mộng, vui được là bao.
Vui được là bao, tình được là mấy.
Tình được là mấy, bốn mùa đổi thay.
Bốn mùa đổi thay, ký ức vẫn vẹn nguyên.
Ghi chép ngày xuân (1)
Ngày xuân dúng dắng chân đi,
Thanh bông thảo mộc xanh rì tốt tươi.
Con oanh ríu rít hót chơi,
Kìa ai tới tấp hái mùi đồng quê.[1]
Năm Khánh Thuỵ thứ năm, ngày đẹp trăng tròn.
Mùa xuân năm nay tới rất muộn, tháng ba đã sắp hết mà thời tiết vẫn se se lạnh của xuân, khiến người nhìn những bộ quần áo xuân mỏng mà không dám mặc lên, cực kỳ lo lắng, chỉ là dân chúng trên phố Cô Tô lại hoàn toàn không bị thời tiết lạnh lẽo này ảnh hưởng, bốn phương vẫn tưng bừng, sáng sớm mỗi ngày, hai đầu đường đã có hai hàng dài người đứng đợi.
Nhìn khắp một lượt, nam nữ già trẻ, tóc bạc râu trắng, có người mang theo gia đình, có người buôn bán nhỏ, có quan lại quyền quý, phong độ của người trí thức đối lập rõ rệt với người phố phường, nhưng thỉnh thoảng hai bên vẫn châu đầu ghé tai trò chuyện rất náo nhiệt.
Nha môn lại càng không thể nào rảnh rỗi được, mỗi ngày cử không ít nha dịch canh giữa giữa hai hàng người này, tay cầm gậy, mắt nhìn tám phương, sợ xảy ra tranh chấp, dưới chân Hoàng thành này, nếu xảy ra chút sai lầm, không nói đến mũ cánh chuồn, chỉ sợ đầu chưa chắc đã giữ được.
Nếu bàn về ngọn nguồn tạo nên khung cảnh này, e là phải ngược dòng thời gian trở lại mấy ngày trước, Kinh thành vốn có hai đương gia cực kỳ nổi danh —— Jung gia thành Bắc, Kim gia thành Nam, từ mấy năm trước đã xác nhập thành một nhà, một thời gian dài khá yên tĩnh, nếu tính ra cũng chỉ có ầm ĩ nho nhỏ, bây giờ không hiểu tại sao lại bắt đầu ngầm đấu đá, có xu thế cạnh tranh giữ dội như vài năm trước.
Như thế lại hay, dân chúng bao lâu nay không có đề tài bàn tán giờ khi rảnh rỗi lại có việc để buôn, già trẻ gái trai, dù đang làm việc hay đọc sách thêu thùa, tất cả đều đặt sang một bên, nhao nhao hướng tới nơi này xem náo nhiệt.
Đây là Jung Yunho cùng Kim Jaejoong đó!
Ai cũng nói hai người này đấu trí đấu dũng đều vô cùng đặc sắc, lần này là trăm quyển sách số lượng có hạn của Jung gia, còn có ngàn bàn tiệc của Kim gia, chắc chắn sẽ khiến người phải bất ngờ, đương nhiên, nếu có thể kiếm được lợi nhuận thì không còn gì tốt hơn nữa.
“Đến rồi, hôm nay là tác phẩm “Tri âm tri kỷ” của sách thánh Khúc lão tiên sinh, còn có “Năm phúc náo xuân” của Tằng công tử - bàn tay ma quỷ trong giới hội hoạ, tất cả đều đang được trưng bày triển lãm.”
“Mọi người ơi, bánh bao gạch cua uyên ương nóng hổi cùng sủi cảo tôm ngọc mới ra lò, đây là món đương kim thánh thượng thích nhất, tới trước được trước nha.”
Thời tiết khó được khi trong xanh, ánh nắng xinh đẹp như được tô điểm, hoa đào hai bên phố đã nở rộ, trời quang mây tạnh, khiến lòng người vu ivẻ khôn xiết.
Gió xuân thổi qua phố, trong không gian náo nhiệt như vậy lại trở nên yếu ớt, trong tiết trời lạnh ấm đan xen, hai hàng người đã đứng đợi từ lâu nghe thấy hai giọng nói gần như vang lên đồng thời, nhao nhao ngẩng đầu.
Chỉ thấy trước cửa Đạm Nguyệt lâu thuộc Jung gia, cùng Phong Mãn lâu thuộc Kim gia, hai vị chưởng quầy đồng thời bước ra, một bộ đắc ý vỗ tay liên tục, mấy tiểu nhị sớm đã chuẩn bị tốt phía sau lập tức ôm mặt hàng của nhà mình ra.
Gia đinh được huấn luyện nghiêm chỉnh bên Đạm Nguyệt lâu giúp tiểu nhị cẩn thận bày tranh chữ ra, một đám thư sinh xếp hàng gần đó đồng loạt kinh hô, hai mắt loé sáng, khiến người có cảm giác như lạc trong bầy sói.
Tiểu nhị khoẻ mạnh của Phong Mãn lâu thì không có quy củ như vậy, đĩnh đạc bưng lên không ít vỉ hấp, nhanh nhẹn mở ra trước mặt mọi người, trên lá trúc xanh tươi ướt át là bánh bao hình ngũ giác, vỏ bánh mỏng dính, trong suốt đến gần như có thể nhìn thấy gạch cua màu vàng đậm đặc đang chảy ra bên trong, gió nhẹ lướt qua, hương thơm liền xông thẳng vào mũi, chậc, thật sự khiến người thèm chảy nước miếng.
“Cho ta mười cái bánh bao.”
“Lấy một cân, ta lấy một cân.”
“Lão gia, lão gia, này muốn mua bao nhiêu?”
“Cho ta hai mươi cái!”
“Chừa cho ta một ít!”
“Ngô huynh, đừng chen nữa, cẩn thận tranh.”
“Thật đúng là danh tác tuyệt thế, hôm nay được nhìn, kẻ hèn này chết cũng không tiếc.”
“Trời ạ, nét bút này, kết cấu này…”
Phố Cô Tô lại một lần nữa hỗn loạn, nha dịch nửa khắc trước còn oai phong lẫm liệt, hiện tại bị chen đến bẹp dí, cho nên, không ai để ý tới ở đầu kia phố, một chiếc xe ngựa bát giác sang trọng quý phái vô cùng quen mắt đang chạy tới, chuông gió leng keng, sau đó dựng lại ở cửa sau Đạm Nguyệt lâu, hai tiểu tư sinh đôi một trái một phải nhảy xuống xe ngựa, một người đứng nguyên tại chỗ, một người nhanh chóng đi vào trong.
“Tiểu Tả, đến rồi à?” Trong xe ngựa truyền đến giọng nam êm tai dường như chưa tỉnh ngủ, có chút lười biếng, khiến người nghe mà ngại ngùng.
“Đại thiếu gia, Tiểu Hữu đã đi vào mời chưởng quầy rồi, ngài chờ một lát.” Tiểu tư áo xanh đứng một bên nghe thấy giọng nói quyến rũ như vậy, chỉ cúi thấp đầu, khô khan đáp lời “Ngày xuân còn lạnh, Phúc bá dặn dò, phong hàn của ngài còn chưa khỏi hẳn, ra gió ít một chút.”
Trong xe ngựa truyền đến tiếng cười mềm mại của người kia, sau đó, rèm cửa được vén lên, một khuôn mặt xinh đẹp nhoài ra nhìn, quả thật chính là Kim Jaejoong đã sớm vào cửa Jung gia: “Thật xấu hổ nha, Tiểu Tả, ngươi càng lúc càng giống Lâm quản gia rồi, học tập đệ đệ ngươi đi, trẻ con phải ra trẻ con, cứ như vậy sau này, liệu có cô nương nhà ai dám gả cho ngươi nữa chứ.”
“Tiểu Tả cả đời này đều đi theo đại thiếu gia, chưa bao giờ cầu điều gì khác.” Đôi tiểu tư song sinh này là Kim Jaejoong cứu được lúc còn là thiếu niên, vẫn luôn mang theo bên cười, một yên tĩnh một hiếu động, vô cùng trung thành, Kim Jaejoong nghe xong, chỉ bưng miệng cười, sức quyến rũ lan toả, đúng lúc đệ đệ Tiểu Hữu cùng chưởng quầy Đạm Nguyệt lâu đi tới, nhìn thấy cậu thì kinh ngạc vô cùng, chợt cúi đầu, không dám nhìn nữa.
Dung mạo của Kim Jaejoong quả thật rất đẹp, đẹp đến hoa nhường nguyệt thẹn, chim sa cá lặn, cả Kinh thành, thậm chí toàn bộ Đông triều đều nghe nói đến, chỉ là, trước đây cậu đẹp mà lạnh lùng ác liệt, dù khi cười cũng mang theo ba phần tính toán, hai phần thờ ơ, khiến người không thể rời mắt đi, đồng thời lại sinh lòng sợ hãi, mà cậu hôm nay, trong tươi cười thêm vài phần tinh nghịch cùng mãn nguyện, mỗi cái mím môi liếc mắt đều khiến hoa mê trăng say, như tơ hồng lướt qua, mê hoặc lòng người, lại khiến người không dám nhìn thẳng, sợ chìm sâu vào trong đó, không thể tự kiềm chế.
“Tiểu nhân không biết Kim chủ tử đại giá quang lâm, không tiếp đón từ xa, mong rằng ngài không trách tội.” Chu chưởng quỹ trông coi Đạm Nguyệt lâu đã lâu trên mặt đầy mồ hôi, hắn chưa từng nghĩ đến, Hồng Nhan tiếu nổi danh khó đấu của Kinh thành, nay chính là đương gia chủ mẫu tính tình nóng nảy lại đột nhiên đến thăm, còn lệnh tiểu tư nửa uy hiếp, nửa mời hắn đến cửa sau.
A di đà phật, chủ tử đại từ đại bi của ta, ngươi trong phủ trêu chọc vợ mình, rồi trốn ra ngoài tìm nơi yên tĩnh, hiện tại có người không thoải mái, chạy tới đây phá cửa hàng rồi.
“Đừng có nói mấy lời giả dối đó.” Kim Jaejoong ý bảo Tiểu Tả nhấc màn che khảm bạc lên, nở nụ cười xinh đẹp, âm cuối vút cao, ngón tay nhẹ nhàng linh hoạt chống lên thành kiệu, đầu ngón hồng nhạt như hoa đào nở rực rỡ hai bên đường, “Trong lòng các ngươi nghĩ gì, ta rõ hết, có phải đang nghĩ tên Jung Yunho kia sao lại trêu chọc ta, hiện tại ta chạy tới chỗ các ngươi gây phiền toái, thật không biết điều đúng không?”
“Ha ha, sao có thể sao có thể, ha ha.” Chu chưởng quỹ biết Kim Jaejoong xưa nay là người khó đối phó, lại chưa từng nghĩ cậu lại am hiểu lòng người như vậy, mồ hôi lạnh trên thái dương từng giọt từng giọt rơi vào trong áo, khiến hắn sợ hãi liên tục dùng ống tay áo lau, “Ngài là người ôn hoà hiền lành nhất, có tri thức hiểu lễ nghĩ, chúng ta đều biết, đều biết cả, nào dám nghĩ ngài như vậy, chủ tử nếu biết còn không lột da ta.”
“Hừ.”
Kim Jaejoong thấy hắn nói năng linh tinh, ngay cả có tri thức hiểu lễ nghĩa cũng lôi ra, không khỏi có chút dở khóc dở cười, cậu mấy năm nay được Jung Yunho chiều chuộng quá mức, gần như muốn gió được gió, muốn mưa được mưa, tính tình lại càng coi trời bằng vung, mấy cấp dưới của Jung Yunho thấy cậu như chuột thấy mèo, hận không thể tìm một hang nào đó mà chui vào, cậu cũng chẳng để ý nhiều, dù sao cũng có Jung Yunho cả ngày ở bên cạnh.
Nếu không phải, lúc trước Jung Yunho chọc giận cậu, với việc cậu mấy năm nay giao hết mọi công việc cho Jung Yunho, mình chỉ việc lười biếng đếm tiền, cậu còn lâu mới bất chấp gió lạnh mà tới tửu quán bỏ đi này.
“Không biết, không biết chủ từ ngài hôm nay đến là…” Chu chưởng quỹ nhìn Kim Jaejoong nụ cười vẫn hiện hữu bên khoé miệng, dường như đang nghĩ tới điều gì đó tức giận, hắn lại càng run rẩy, lời nói cũng lắp bắp.
“Chẳng qua là có vài việc muốn giao cho ngươi.” Kim Jaejoong nhảy xuống xe ngựa, đôi giày thêu từ gấm tứ xuyên màu xanh biển, trên là hàng ngọc đính chỉnh tề, hai bên đối xứng khảm nạm đá mã não no đủ, dưới ánh mặt trời tươi đẹp, óng ánh đến choáng váng, người bên ngoài có thể không nhìn ra giá trị của đôi giày này, nhưng Chu chưởng quỹ liếc mắt một cái liền nhận ra, đây là do xưởng vải của Jung gia làm.
Jung gia trăm năm qua gần như độc chiếm quyền tiêu thụ vải vóc tơ lụa gia công, nếu không tính đến sau này Kim Jaejoong từng chen chân vào thì không người nào có thể sánh bằng, toàn bộ chưởng quầy của Jung gia cũng biết, xưởng dệt của Jung gia còn có một nhà xưởng nhỏ đặc biệt, thuê những người thêu thùa giỏi nhất Giang Nam, vải vóc tốt nhất hàng năm đều được đưa vào đó trước tiên, quần áo làm ra cũng chưa bao giờ mang ra tiêu thụ bên ngoài, tất cả đều là độc nhất vô nhị.
Lúc ban đầu, tất cả mọi người đều cho rằng những bộ quần áo giày dép cùng một kích cỡ kia chắc hẳn là đưa vào cung, mãi về sau mới biết, hết thảy đều được đưa vào Kim phủ, hôm nay vừa thấy, lại càng sáng tỏ, đãi ngộ đặc biệt này, có lẽ đều là Kim đương gia hưởng thụ.
“Nếu ngài có việc, bảo hạ nhân phân phó một tiếng, ta sẽ tới quý phủ ngay lập tức, nào dám để ngài đi một chuyến.” Hiểu ra mọi việc, vị Chu chưởng quỹ này lại càng khiêm tốn, trong lòng thầm hạ quyết định, lát về phải thông báo phụ tá của mình, tuyệt đối không được đắc tội Kim Jaejoong
“Chẳng qua là tiện đường mà thôi.” Kim Jaejoong nhẹ nhàng nói, lại cảm thấy Chu chưởng quỹ này thật ngốc, Jung Yunho vẫn còn đang ở trong phủ, cậu muốn làm mấy chuyện bí mật chứ đâu phải muốn giày vò bản thân, “Ta hỏi ngươi, sách triển lãm hôm nay đều lấy ra rồi hả?”
“Hôm nay có 130 bức thi hoạ quý báu, đã lấy ra 35 bức, còn lại xem chừng phải chờ tới lúc xế chiều.”
Còn những gần trăm bức?
Kim Jaejoong nghe xong, trong lòng vui vẻ, lông mày giật giật, thu lại vẻ mặt vui mừng, hắng giọng một cái, giả vờ giả vịt, “Như vậy thì mang mấy thùng tranh còn lại đi.”
“Cái gì?” Chu chưởng quỹ bị doạ, gần như nhảy dựng lên, chợt liếc qua mặt Kim Jaejoong, lại ỉu xìu, giọng yếu ớt hỏi, “Vì, vì sao vậy?”
“Đây là việc ngươi có thể hỏi sao?” Tiểu Hữu nhận được ánh mắt của Kim Jaejoong, lập tức trầm mặc nói, hắn mấy năm nay đi theo bên cạnh Kim Jaejoong, tuy không có được phần khí phách như Kim Jaejoong, nhưng mấy việc cáo mượn oai hùm thì hoàn toàn không có vấn đề gì.
“Ta…” Chu chưởng quỹ lúng túng không dám nói gì, Kim Jaejoong đã từng cầm gậy đánh Jung Yunho, đập cửa Jung phủ, đuổi đương kim thánh thượng chạy ngoài đường, bọn họ đều tận mắt nhìn thấy, trong lúc nhất thời hắn không biết nên làm như thế nào cho phải, “Cái này, Jung chủ tử lúc trước đã dặn dò, bảo ta phải giữ gìn cẩn thận đống tranh chữ này, tất cả đều là giá trị liên thành, thiếu một bức, mang ta đi bán cũng không đền nổi.”
“Ngươi không tin lời ta nói?” Kim Jaejoong nhướng mày, lông mày của cậu rất đẹp, tựa như lá liễu trong gió xuân tháng ba, cong cong, làm nổi bật đôi mắt to, hôm nay nhướng mày lại càng khiến lòng người kinh sợ, “Jung Yunho cùng ta ngủ chung giường, chẳng lẽ ta còn không rõ bằng ngươi?”
Kim Jaejoong nói vô cùng hùng hồn, ngược lại Chu chưởng quỹ nghe mà xấu hổ, hai người này kết hôn nhiều năm, lúc ban đầu vị Kim đương gia này luôn biệt biệt nữu nữu không muốn người ta nhắc đến việc này, về sau không biết vì sao, so với người khác lại càng thích nhắc đến việc này hơn, bảo rằng Jung Yunho thuộc quyền sở hữu của mình, e là trừ cậu ra, không ai dám nói như vậy.
“Tiểu nhân không dám, chỉ là không biết sách này sẽ vận chuyển đi đâu?”
Kim Jaejoong im lặng một lát, trên khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên chút giảo hoạt, nếu giờ phút này Jung Yunho đứng trước mặt cậu, nhất định sẽ nhìn ra bé hồ ly này trong lòng đang có mưu ma chước quỷ, chỉ tiếc, Chu chưởng quỹ không biết những điều này, chỉ cảm thấy giọng Kim Jaejoong càng ngày càng mềm mại, tựa như ánh trăng ngày rằm tháng tám: “Tất nhiên là chuyển đi chỗ khác rồi, chẳng lẽ ngươi cảm thấy phố Cô Tô cứ tắc cả ngày như vậy rất vui sao?”
Kim Jaejoong nói vô cùng nhẹ nhàng, Chu chưởng quỹ chỉ muốn im lặng nhìn trời xanh, rốt cuộc là ai, rốt cuộc là ai tạo thành tình cảnh như vậy, Jung chủ từ nhà hắn tối đa chỉ là châm ngòi thổi gió, đầu sỏ gây nên phải là vị trước mặt mới đúng.
“Nhưng, nhưng sách này giá trị…”
“Chẳng qua chỉ là mấy trang giấy rách rưới, còn không đẹp bằng móng vuốt của Bối Bối nhà ta.”
Bối bối là con chó sư tử Kim Jaejoong mới nuôi gần đây, là đương kim thánh thượng đưa tới để nịnh nọt cậu, đang trong thời kỳ được Kim Jaejoong yêu thích, Jung Yunho cũng phải ghen tị.
“Ta…” Chu Chưởng quỹ cũng là tài tử xuất thân nhà có dòng dõi Nho học, người làm cho Jung gia từ trước tới nay đều có chút tài hoa, lời này nói ra khiến hắn gần như nôn ra máu, lại không dám phản bác, chỉ đành ấp úng cúi đầu khom lưng, nhưng lại không dám đáp ứng.
“Chẳng lẽ ngươi muốn ta gọi Jung Yunho từ trong phủ ra đây, ngươi mới chịu giao sách sao!” Kim Jaejoong thấy hắn khúm núm, lập tức bày vẻ mặt nghiêm nghị quát, “Mấy quyển sách kia cho dù ta đốt sạch, hắn cũng không dám nói câu nào.”
“Dạ dạ phải.” Cái này mọi người đều biết, mức độ Jung đương gia yêu chiều vị này, e là chẳng có ai bì kịp.
“Huống chi, dù bây giờ Jung Yunho muốn đến cũng không xuống giường nổi.” Kim Jaejoong thấy Chu chưởng quỹ chịu thua, lập tức đắc ý hếch mũi lên, người nói vô tình, người nghe hữu ý, Chu chưởng quỹ nghe vậy liền sững sờ, gần như không thể tin được tai của mình, chủ tử, chủ tử nhà hắn là người bị đè?!
Trời ạ, trời ạ, hắn phải nhanh ra đầu phố mở bàn cá cược thôi, sắp phát tài, sắp phát tài rồi!
“Nếu không có việc gì, ta mang mấy thứ đó đi trước.” Kim Jaejoong thấy Chu chưởng quỹ thất thần, tự nhiên cười nói, phất tay, không ít hạ nhân mặc đồng phục của Kim gia xông vào cửa sau của Đạm Nguyệt lâu, chỉ mấy khắc đã khênh ra vài rương lớn.
Đến lúc này, Chu chưởng quỹ đang lâm vào mộng phát tài mới kip phản ứng, chỉ thấy mấy cỗ xe ngựa vây quanh kiệu tám ngựa kéo kia, mang theo vài rương màu đen, cứ thế rời đi.
“Ai, chủ tử bình thường đâu có thích giày vò người khác như vậy, mà thôi mà thôi, suy nghĩ của người bề trên, ta làm sao đoán được.”
Chu chưởng quỹ thấy tình thế không thể cứu vãn được nữa, cũng không nghi ngờ gì, ngáp cái định quay về phòng, mấy ngày nay Jung Kim hai phủ tranh đấu, hai nhân vật chính chỉ mệt đầu óc, bọn họ lại cả người đều mệt mỏi, mấy hôm không nghỉ ngơi đầy đủ rồi.
“Haizzz….”
Chân còn chưa bước qua cửa, chỉ nghe thấy tiếng ngựa quen thuộc, cùng với tiếng roi da quất vun vút không ngừng vang lên.
“Chủ, chủ từ?” Chu chưởng quỹ tưởng rằng mình gặp ác mộng rồi, không tin nổi dụi dụi mắt, xác định người cưỡi ngựa trắng, trong lòng ôm chiếc túi căng phồng, mặc một thân áo khoác trắng kia chính là chủ tử của mình, “Ngài, ngài sao lại tự mình đến?”
“Có nhìn thấy Kim Jaejoong không?” Jung Yunho thấy Chu chưởng quỹ kinh ngạc há to miệng thì mặc kệ, phủi nhẹ cánh hoa trên đầu, vội vàng hỏi.
“Kim, Kim chủ tử không phải vừa đi rồi sao?” Chu chưởng quỹ cố gắng khống chế ánh mắt của mình không nhìn xuống nửa người dưới của Jung Yunho, nhưng vẫn nhịn không được đánh giá vài lần, run rẩy nói, “Đồ cũng đã mang đi rồi, ngài thật sự không cần tự mình tới một chuyến, nghỉ ngơi cho tốt thì hơn.”
“Mang cái gì đi?” Jung Yunho nghe bảo Kim Jaejoong đi rồi, định thúc ngựa rời đi, tên nhóc kia hôm nay lúc rời giường rất nhiệt tình, hoàn toàn không có bộ dạng giận dỗi như mấy ngày trước, hai người thân mật một phen, đợi đến lúc hắn định đứng lên lại phát hiện, toàn bộ vải vóc có thể dùng để che đậy trong phòng ngủ của hai người đều bị giấu đi, ngay cả một sợi vải cũng không thấy, giằng co bao lâu mới giật được màn che trên giường xuống, miễn cưỡng gọi hạ nhân đã bị đuổi tới ngoại viện, sau khi nghe ngóng mới biết Kim Jaejoong đã sớm lên xe đi ra ngoài, lại không chịu mặc quần áo dày, lúc này mới vội vàng đuổi theo, “Nói rõ ràng.”
“Không, không phải ngài dặn Kim chủ từ mang sách đi chỗ khác sao?” Chu chưởng quỹ thấy thần sắc Jung Yunho không bình thường, không biết phải nói gì.
“Đi từ lúc nào rồi?” Jung Yunho không khỏi có chút đau đầu, mấy năm gần đây, khúc mắc của Kim Jaejoong đã được cởi bỏ, tính hiếu chiến kia đã bị mài mòn đi không ít, hắn cũng không vì thu hút sự chú ý của Kim Jaejoong mà trêu chọc cậu khắp nơi, chỉ là đã ở bên nhau dưới hình thức đó hơn mười năm, dù sao cũng đã hằn vào xương tuỷ, chỉ cần gió thổi cỏ lay, có việc nho nhỏ nào đó không thuận theo bé hồ ly, bé sẽ bắt đầu mài móng vuốt ngay.
“Khoảng chừng nửa khắc trước, Kim chủ tử mang theo hạ nhân đến đây, có lẽ đã trở lại quý phủ rồi.” Chu chưởng quỹ mồ hôi đầm đìa, rõ ràng là ngày xuân, hắn lại cảm thấy lạnh lẽo vô cùng, “Hắn còn nói, nói ngài…”
“Nói ta làm sao?” Jung Yunho đang suy nghĩ xem Kim Jaejoong lấy đống sách kia về làm gì, chợt nghe thủ hạ của mình ấp a ấp úng, thuận miệng hỏi.
“Nói ngài bị… Tối hôm qua… Cho nên, khụ khụ, không dậy nổi, vậy mới bảo hắn đến lấy.” Trí tuệ của nhân dân lao động vô cùng vĩ đại, năng lực đồn thổi cũng không thể xem thường, lời nói của Kim Jaejoong chỉ cần thêm mắm thêm muối đôi chút là đã biến thành thế kia, mắt thấy sắc mặt Jung Yunho càng ngày càng khó nhìn, hắn không dám nói thêm, chỉ biết đứng một bên mà nhìn mũi giày.
“Hắn đi hướng nào?”
“Bên, bên kia.”
Jung Yunho theo hướng Chu chưởng quỹ chỉ mà nhìn qua, thật sự là đường về phủ, bé hồ ly kia chẳng lẽ chỉ muốn cướp sách của hắn thôi sao.
Cơ nghiệp trăm năm của Jung phủ, nếu bàn về sách vở cất trữ, chỉ sợ hoàng cung cũng không thể nào bì được.
Với trí thông minh của Kim Jaejoong, sao có thể chỉ đem đi đôi chút như vậy?
“Tin đặc biệt đây.” Không đợi hai người nghĩ ra, Phong Mãn lâu cách đó không xa truyền đến tiếng mừng rỡ của chưởng quầy, “Đương gia chúng ta không muốn mọi người chạy ngược chạy xuôi như vậy, nên đã thương lượng với Jung đương gia, Jung đương gia xưa nay tâm địa nhân hậu, hôm nay quyết định quyên sách cất trữ, hiện tại, chỉ cần ai tiêu trên mười lượng bạc ở Phong Mãn lâu sẽ tặng một quyển sách, tới trước được trước.”
Jung Yunho cùng Chu chưởng quỹ liếc nhìn nhau, lại đồng thời nhìn sang chỗ phát ra âm thanh, quả nhiên nhìn thấy Kim Jaejoong mặc quần áo mỏng manh đứng trên lầu hai của Phong Mãn lâu, đai lưng màu trắng bên hông bị gió thổi bay, tựa như tiên nhân đứng giữa bầu trời xanh thẳm.
Chỉ là, vị tiên nhân này hơi xấu tính một chút.
“Chủ từ, giờ, giờ phải làm sao?” Chu chưởng quỹ gần như quỳ trên mặt đất, thịt mỡ trên mặt run run, đây là sách cất trữ giá trị liên thành của Jung gia đấy, từng quyển đều vô cùng đắt, phải đền nhiều như vậy, hắn chỉ có thể lấy cái chết tạ tội thôi.
Jung Yunho bình tĩnh nhìn ái nhân nhà mình đang cười vô cùng đắc ý, hồi lâu vẫn không mở miệng, đợi đến lúc Chu chưởng quỹ sắp sửa đập đầu vào cột, rốt cuộc bình tĩnh mở miệng nói:
“Không có việc gì, ta có cách.”

[1] Trích Xuất xa – Kinh thi