Aug 21, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 68

Chapter 68
Cả trường quay đều kinh ngạc vô cùng. Theo lý mà nói, cảnh này Jung Yunho diễn rất tốt, biểu hiện rõ ràng toàn bộ lo lắng sốt ruột, Kim Jaejoong lại hô cut, thật sự khiến mọi người rất bất ngờ.
Kim Jaejoong thản nhiên vỗ màn hình giám sát, tiến lên trước hai bước: “Cậu diễn không đúng.” Cậu trực tiếp nói với Jung Yunho như vậy, hoàn toàn không quan tâm đến việc phải nể mặt.
Tất cả mọi người nhìn hai người, thức thời tản ra ngoài. Ngay cả quay phim cũng để máy quay lại, chạy tới một bên uống nước.
Jung Yunho sửa lại ống tay áo, mỉm cười đi đến bên cạnh cậu: “Không đúng chỗ nào?”
Kim Jaejoong thấy anh thái độ rất từ tốn, dường như đang khiêm tốn học tập, tâm trạng cũng không kém như lúc ngồi trước màn hình giám sát, giọng nói cũng dịu hơn: “Cậu đang đóng vai ai?”
Câu hỏi này nghe có vẻ rất bình thường, nhưng nghĩ kĩ lại có chút kỳ lạ.
Jung Yunho nghĩ nghĩ, vẫn chưa cảm thấy có gì không ổn: “Hong Junki.”
“Đúng vậy, Hong Junki.” Kim Jaejoong đặt một tay lên vai anh, hơi nghiêng đầu nhìn anh: “Hong Junki và Han Hee quan hệ như thế nào? Bạn bè, chỉ là bạn bè thôi.”
Jung Yunho gật gật đầu, yên lặng tiếp tục nghe.
“Bọn họ chỉ là bạn bè.” Kim Jaejoong vung tay mô tả: “Nhưng mà cậu vừa rồi diễn giống hệt người yêu.”
Kim Jaejoong nói xong, đột nhiên quay đầu nhìn Park Yoochun. Cậu duy trì tư thế ấy khoảng ba bốn giây, sau đó mới đưa mắt nhìn Jung Yunho.
Cậu cứ yên lặng nhìn anh, không nói gì cả. Jung Yunho nghe lời cậu nói xong, lông mày dần dần nhíu lại.
Tuy trường quay có rất nhiều người, nhưng không gian yên lặng đột ngột này bỗng trở nên trống trải vô cùng.
Park Yoochun từ xa nhìn về phía bên này. Đây là lần đầu tiên gã chính thức hợp tác với Kim Jaejoong. Không thể không nói, khi Kim Jaejoong làm đạo diễn, khí thế của cậu rất mạnh, gần như lúc nào cũng nghiêm túc. Gã không phải lần đầu tiên nhìn thấy Kim Jaejoong như vậy, năm đó khi DBSK tan rã, gã và Kim Junsu đều bị sự áp lực đó đè nén tới không thở nổi; thì ra lúc đó, lần đầu tiên gã nhìn thấy Kim Jaejoong nghiêm túc gánh vách trách nhiệm của một người anh cả. Khi đó, bọn họ cũng cùng nhau thảo luận sân khấu, nhưng không giống với hiện tại.
Park Yoochun có thể khẳng định, Kim Jaejoong hiện giờ dường như có chút gì đó khác biệt, không rõ ràng nhưng vẫn có thể nhận ra.
“Hyung.” Park Yoochun đột nhiên đi tới, sự mệt mỏi trên gương mặt nhìn nửa thật lại nửa giả: “Nghỉ ngơi một lát đi, dù sao lát nữa cũng không còn nhiều cảnh quay, thời gian hãy còn sớm mà.”
Kỳ thật Park Yoochun cũng không thích làm nũng với bạn bè, nhưng hiện tại vì đạt tới mục đích, gã vẫn lắc lắc tay Kim Jaejoong, sau đó không đợi cậu đồng ý liền dẫn đầu đi ra khu nghỉ ngơi.
Nam chính đã đi đầu rồi, những người khác tất nhiên là vui vẻ đi nghỉ ngơi. Kim Jaejoong và Jung Yunho ngồi xuống hàng ghế trong quán bar, Jung Yunho cầm kịch bản, tuy tay đang lật đến phần nội dung của cảnh diễn vừa rồi, nhưng ánh mắt lại đang chạy đến phương trời nào.
Kim Jaejoong đã nhận ra đề tài này rất nhạy cảm, vậy nên vừa rồi, cậu mới dùng thái độ khi giải quyết công việc chung để nói chuyện với Jung Yunho, nhưng dường như mọi việc không tiến triển theo ý cậu. Jung Yunho rất bướng bỉnh, không phải kiểu quật cường rõ ràng như Kim Jaejoong, anh thích che giấu chính mình, ngay cả tính quật cường của mình cũng muốn chôn sâu dưới đáy lòng.
Cũng bởi cái tính xấu này của Jung Yunho, Kim Jaejoong dần nhận ra mình không nên nói trực tiếp như vậy.
Chân Kim Jaejoong đá đá giầy Jung Yunho. Jung Yunho ngẩng đầu nhìn cậu, cậu liền nhếch miệng cười nhẹ: “Tớ không bảo rằng cậu diễn không tốt.”
Cùng là cười, nhưng nụ cười của Jung Yunho rõ ràng cứng ngắc hơn rất nhiều, rõ ràng là đang cười có lệ. Anh ghẽ gật đầu, đặt tay lên tay Kim Jaejoong: “Tớ biết.”
Kim Jaejoong ghét nhất là Jung Yunho dùng thái độ có lệ ấy nói chuyện với cậu, cậu sẽ nhớ đến lúc mới bắt đầu quayKhúc chuyện xưa, Jung Yunho cũng dùng thái độ đáng ghét ấy đối xử với cậu.
Cậu biết Jung Yunho làm như vậy chỉ là do thói quen, cũng không phải cố tình nhằm vào cậu. Nhưng quan hệ của cậu và Jung Yunho giờ dù sao cũng khác. Trước mặt người ngoài nói chuyện thế nào, cậu đều phối hợp, nhưng khi chỉ có hai người, sự xa lạ đó khiến cậu khó chịu vô cùng, thậm chí còn có chút đau lòng.
Hai người rõ ràng trải qua nhiều chuyện như vậy, nhưng hiện thực vẫn là một rào cản to lớn trước mặt họ. Có nhiều việc nhất định sẽ không thay đổi, dù cậu không thích, nhưng đây là Jung Yunho, cậu biết làm sao.
Kim Jaejoong không biết mình có thể nói gì nữa. Park Yoochun cố tình cho hai người thời gian tâm sự, nhưng đối mặt với Jung Yunho như vậy, Kim Jaejoong lại cảm thấy rất bất đắc dĩ. Cậu thậm chí không biết suy nghĩ của Jung Yunho lúc này. Anh nhìn như không có việc gì, nhưng ai cũng có thể cảm nhận được tâm trạng anh rất tệ.
“Cậu làm sao vậy?”
Nghĩ tới nghĩ lui, Kim Jaejoong cuối cùng vẫn hỏi ra.
Tay của cậu vẫn đang bị Jung Yunho nắm lấy, độ ấm từ lòng bàn tay rõ ràng như vậy, nhưng cậu lại không muốn ngẩng đầu nhìn chủ nhân đôi bàn tay ấy: “Tớ là đạo diễn, cậu là diễn viên, thỉnh thoảng phải trao đổi đôi chút không phải rất bình thường sao? Vì sao cậu lại khó chịu?”
Thật ra cậu không hiểu, Jung Yunho rõ ràng không phải người như vậy. Với sự tập trung của anh dành cho công việc, dù bị đạo diễn chửi ầm lên ngay tại trường quay, anh cũng sẽ không biến sắc.
Những suy nghĩ trong lòng cậu, Jung Yunho không biết chút nào. Nói đúng hơn, suốt từ nãy tới giờ, anh không hề để ý đến mọi việc xung quanh, chỉ đắm chìm trong thế giới của mình. Mãi đến khi Kim Jaejoong hỏi anh như vậy, anh mới nhận ra mình không bình thường, vì vậy vội vàng vỗ vỗ mặt, thở dài một hơi.
“Tớ không sao.”
Kim Jaejoong rút tay về, đứng dậy định đi.
Jung Yunho đột nhiên giữ chặt cậu: “Đợi một lát.”
Kim Jaejoong đứng đó, cúi đầu nhìn Jung Yunho. Vừa rồi vì nói chuyện, hai người chọn góc rất hẻo lánh, ánh đèn mờ mờ chiếu tới, Kim Jaejoong đứng trong góc, gần như chặn mọi ánh sáng. Từ góc độ này nhìn sang, ngoài ánh mắt cậu, những thứ khác gần như không nhìn thấy.
“Tớ vì…” Giọng Jung Yunho rất nhẹ, lời nói đến đây đột nhiên dừng, hít sâu một hơi mới nói tiếp: “Cậu nói rất đúng, tớ không nắm chắc tâm trạng, không diễn đúng vai Hong Junki.”
“Diễn không đúng thì thôi, nhưng giờ cậu đang làm sao vậy?”
“Tớ xin lỗi.”
Jung Yunho đột nhiên nói như vậy, ánh mắt anh chân thành tha thiết, không hề giống đang nói đùa.
Anh quả thật rất có lỗi với Kim Jaejoong, nhưng mọi việc đã qua, vì sao đột nhiên lại nhắc đến việc này. Kim Jaejoong không phải kiểu người thích níu kéo quá khứ, nếu đã quyết định tha thứ, vậy sẽ không trách anh nữa.
“Đã qua rồi.” Kim Jaejoong ngồi xuống, Jung Yunho không buông tay cậu, cậu cũng không hất ra.
Jung Yunho mím môi, dường như rất bối rối.
“Cậu lại đang nghĩ ngợi lung tung gì vậy?”
Jung Yunho lắc đầu: “Không phải nghĩ ngợi lung tung. Tớ vừa rồi… Thấy Yoochun gục ở đây, tớ nhìn em ấy, tớ đột nhiên nghĩ tới năm đó có phải cậu cũng như vậy, cũng ở nơi này… Cũng bất lực.” Hai chữ cuối cùng anh nói rất vất vả, dừng lại hồi lâu trong cổ họng mới thốt lên.
“Tớ biết tớ như vậy là rất không chuyên nghiệp. Cho tớ chút thời gian, để tớ bình tĩnh lại một chút, chắc chắn sẽ không xảy ra việc như vậy nữa.”
Kỳ thật anh còn chưa nói hết với Kim Jaejoong, từ khiCô đơn nửa đờibắt đầu quay, anh gần như ngày nào cũng im lặng chìm trong chuyện xưa đau buồn này. Anh hoàn toàn có thể cảm nhận được toàn bộ cảm xúc của hai nhân vật trong câu chuyện, nhưng anh lại phải thờ ơ đứng nhìn, nhìn Park Yoochun diễn lại con người quen thuộc ấy. Đó là khoảng thời gian anh không nên bỏ lỡ, nhưng anh lại đã đánh mất.
Kim Jaejoong thấy anh như vậy, đột nhiên có chút hối hận, hối hận không nên để Jung Yunho đóng vai khách mời.
Mỗi người đều có quá khứ không thể nào quên được, nhưng quá khứ đã qua thì nên vứt đi. Đối mặt với những hồi ức đau đớn, người nào cũng sẽ tức cảnh sinh tình. Kim Jaejoong dường như đã hiểu rõ sự khác biệt giữa cậu và Jung Yunho. Jung Yunho quá hiện thực, vậy nên không thể dùng cảm xúc giả dối lừa gạt mình; đau đớn là đau đớn, dù không biểu hiện ra, nhưng cũng đau tới tận tâm can.
“Hay hôm nay không chụp nữa, tạm nghỉ luôn đi.”
Jung Yunho lắc đầu: “Không cần, đừng vì tớ mà liên lụy tới tiến độ của mọi người. Tớ nghỉ một lát là được rồi.” Anh miễn cưỡng cười với Kim Jaejoong, giọng lại dịu dàng: “Cậu là đạo diễn đấy, thiên vị tớ như vậy sẽ bị người nói.”
Kim Jaejoong nhìn anh: “Tớ không sợ người khác bàn tán.”
“Tớ cũng không sợ.”
Kim Jaejoong nhướn mày, những lời này anh nói chẳng chân thật chút nào, rõ ràng đã từng rất sợ bị người nói xấu.
Jung Yunho cúi đầu, bình tĩnh nói: “Nhưng mà lúc đạo diễn Kim nghiêm túc thật sự rất hấp dẫn. Tớ bị cậu quyến rũ rồi, không muốn thay đổi nữa.”
Người khi yêu thật sự rất khó hiểu, anh đột nhiên chuyển từ nghiêm túc sang đùa giỡn khiến Kim Jaejoong nhịn không được nở nụ cười. Áy náy đau đớn lúc nãy cũng theo nụ cười ấy biến mất.
Jung Yunho thấy cậu cười, rốt cuộc thở phào, thẳng thắn nói: “Quá khứ của cậu tớ cũng muốn cảm nhận. Tớ không muốn lảng tránh, tớ muốn biết tớ đã bỏ lỡ cái gì, tất cả những đau đớn mà cậu phải chịu khi không có tớ ở bên, tớ muốn biết hết… Jaejoong, cậu có thể vứt bỏ quá khứ để tha thứ tớ, nhưng tớ không thể tự tha thứ chính mình, cậu cho tớ chút thời gian.”
Kim Jaejoong không nghĩ tới anh lại có thể thẳng thắn như vậy. Cậu kinh ngạc nhìn Jung Yunho, dường như cảm thấy khoảnh khắc này rất không chân thực.
Cuối cùng Kim Jaejoong vẫn gật đầu.
Bầu không khí như vậy thoáng chốc có chút bối rối, Jung Yunho vẫn đang mỉm cười nhìn Kim Jaejoong, khiến cậu lại càng thêm ngại ngùng. Bao nhiêu năm như vậy, Kim Jaejoong vẫn không sửa được tật dễ xấu hổ, dù đã không còn nhỏ nhưng vẫn dễ ngại ngùng như ngày nào.
Cậu vỗ tay lên kịch bản, nghiêm mặt nói: “Vậy cậu đã biết diễn như thế nào chưa?”
Jung Yunho cũng nghiêm túc theo cậu: “Rồi, bạn bè.”
“Vậy tranh thủ quay một lần rồi qua luôn đi, xong việc sớm còn có thể ra ngoài ăn tối.”
Jung Yunho nhìn cậu: “Vậy cậu muốn ăn gì?”
“Còn chưa nghĩ ra, lát lúc các cậu quay phim, tớ sẽ suy nghĩ.”

Jung Yunho cất kịch bản, đứng lên: “Vậy chúng ta quay luôn đi.”

Aug 20, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 67

Chapter 67
Kim Jaejoong ở lại bệnh viện một đêm, sáng hôm sau tiêm xong liền làm thủ tục xuất viện.
Nếu như là ngày thường, Jung Yunho nhất định không để cho Kim Jaejoong đi cửa chính bệnh viện. Nhưng cũng may đang ở nước ngoài, hơn nữa, Kim Jaejoong lại năn nỉ, anh chỉ do dự vài giây liền đồng ý.
Đi đương nhiên là đi cửa chính, nhưng vẫn phải che giấu. Xe quản lý trực tiếp chạy đến cửa chính, Kim Jaejoong đeo khẩu trang, đổi mũ, trên cổ quấn một chiếc khăn gần như che kín hết mặt cậu. Jung Yunho đi bên cạnh che chở cậu, trợ lý phía sau xách đồ, đoàn người dùng tốc độ nhanh nhất đi ra cửa lớn rồi lên xe. Tuy chỉ một phút đi đường ngắn ngủn, nhưng vẫn bị phóng viên bám trụ bên ngoài chụp được không ít ảnh.
Vài ngày sau, Kim Jaejoong ở trường quay lúc nào cũng mặc rất dày. Đặc biệt là chiếc khăn quàng cổ to sụ kia, dù cậu yêu cầu thế nào, Jung Yunho cũng không cho phép cậu bỏ ra. Việc này ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng cậu khi ngay phim, mỗi lần cậu ngồi trước màn hình giám sát, phải ra sức rướn người mới có thể để lộ mắt ra nhìn, toàn thân đều tỏa ra sự khó chịu.
Những người khả năng miễn dịch kém, cảm cúm cũng khỏi chậm hơn người khác, vài ngày sau, Jung Yunho vẫn luôn đợi đến buổi tối rảnh rỗi liền cùng cậu đến phòng khám bệnh gần đấy để tiêm. Tuy họ đã rất cẩn thận, nhưng tin Kim Jaejoong sinh bệnh nằm viện vẫn truyền ra trên các tạp chí. Đội quân internet lại càng khủng bố, chỉ dựa vào vài tấm ảnh ít ỏi, rất nhiều người đã nhận ra người đi bên cạnh Kim Jaejoong là Jung Yunho.
Mười năm trước, quan hệ của Jung Yunho cùng Kim Jaejoong vốn đã rất nóng trên mạng, thời gian trước vì dân mạng tích cực nhắc đến, mối quan hệ của hai người lại bị đưa lên đầu đề. Thời gian dần trôi qua, mấy năm gần đây, giới giải trí càng ngày càng mở, rất nhiều ngôi sao liên tục truyền tới tin tức come out, hai người đàn ông yêu nhau dường như không còn khiến người khó tiếp nhận. Có thể nói, đây là một việc tốt, nhưng cũng bởi vậy, càng nhiều người bắt đầu tin tưởng quan hệ của hai người không bình thường.
Internet tựa như nước chảy, bất cứ một tin tức gì được đăng lên, chỉ trong giây lát đã được truyền đi khắp nơi.
Có một bức ảnh được chia sẻ rộng rãi nhất. Trong ảnh, Kim Jaejoong đang chuẩn bị lên xe, Jung Yunho đứng sau cậu, một tay đỡ cậu, tay kia chắn trên thành xe. Dù nhìn từ góc độ nào, đây đều là tư thế hết lòng chăm sóc người yêu. Jung Yunho hôm đó không đeo khẩu trang, vì vậy gương mặt đẹp trai ngời ngời cứ như vậy xuất hiện rõ ràng trong bức ảnh.
Bởi vậy, không ít tạp chí lớn lại lôi chuyện cũ trong quá khứ ra. Chủ đề vốn lạnh như cơm nguội nay được xào nấu lại trở lên nóng vô cùng, liên tiếp vài ngày, trên các trang mạng lớn nhỏ của các nước châu Á lúc nào cũng có bài viết về việc này, sự kiện này nóng bỏng suốt một tuần mới bắt đầu hạ nhiệt.
Vốn tưởng rằng giống như các scandal khác, bị xào nấu một hồi rồi sẽ dần dần nhạt nhòa. Ai ngờ đúng lúc này, một bức ảnh chụp Jung Yunho cùng Kim Jaejoong ở sân bay lại được công khai. Truyền thông nói bức ảnh được chụp khi hai người cùng ra sân bay để đi du lịch trong năm nay, sau đó lại có người tiết lộ, lúc trước từng thấy hai người đi cùng nhau ở Hàng Châu, chỉ cần vài tin tức này, đối với những tạp chí thích nhất là khơi dậy scandal mà nói, đây không thể nghi ngờ là tin tức hot nhất năm.
Có bài báo còn viết rất rõ ràng, nói là Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đã bí mật hẹn hò một năm, còn nói một người trong giới tiết lộ Jung Yunho đã mua nhà ở nơi nào đó, Kim Jaejoong hiện đã vào ở.
Chính những tạp chí đăng tin vớ vẩn không có căn cứ như vậy, hiện đang xuất hiện trong phòng nghỉ của đoàn làm phim.
Người đầu tiên nhìn thấy là Kim Junsu. Cậu không hôm nay không có cảnh diễn, đến đoàn làm phim thì những người khác đã bắt đầu quay, trong phòng nghỉ trống rỗng. Cậu tiện tay lật tạp chí trên bàn, rồi lại bị tiêu đề to đùng trên bìa chấn động.
Những người biết chuyện này quả thật rất chột dạ, đặc biệt là khi nhìn thấy bài báo nói bậy nói bạ lại đoán trúng, quả thực là không còn gì để nói. Vì vậy cậu cuộn tạp chí lại, chạy tới trường quay.
Bên này Kim Jaejoong quấn kín cả người như một chú gấu, ngồi trước màn hình giám sát. Cậu hôm nay mặc rất nhiều, Jung Yunho hoàn toàn không để ý đến cảm nhận của cậu, vì đêm qua cậu lại đột nhiên sốt nhẹ, vậy nên hôm nay phải mặc như vậy.
Mấy ngày hôm trước vì cậu không có mặt, phó đạo diễn cùng giám chế quyết định chỉ quay mấy cảnh cá nhân của Park Yoochun. Quả nhiên diễn xuất của diễn viên phải trải qua rèn luyện mới thực sự tỏa sáng, dù đạo diễn không có mặt, cũng có thể hoàn thành cảnh quay. Kim Jaejoong nhìn thấy đoạn phim, gật đầu xem như qua, toàn bộ đoàn làm phim lập tức thở phào.
Cảnh quay hiện tại là Han Hee sau khi chia tay Lee Yoon Hyun ở quán café, một mình đi quán bar, sau đó vì say rượu mà ngất xỉu.
Để chụp cảnh này, Kim Jaejoong cố ý chọn quán bar mà ngày trước cậu hay vào. Bố cục trong quán gần như vẫn giữ nguyên, nhân viên công tác chuẩn bị bối cảnh xong, Park Yoochun đột nhiên đi đến bên cạnh Kim Jaejoong.
“Anh yên tâm, cảnh này để em diễn là được rồi.”
Kim Jaejoong mím môi, nhướn mày, cười không nói gì.
“Anh thật sự muốn em diễn giống hệt anh năm đó?”
Kim Jaejoong nheo mắt lại, ra vẻ giận dữ.
Đáng tiếc, đêm hôm đó, sau khi trở về, phó đạo diễn đã bán đứng cậu và Jung Yunho, Park Yoochun giờ còn lâu mới tin cậu sẽ thật tức giận, nhìn khuôn mặt hạnh phúc kia kìa.
Park Yoochun lại ghé sát vào, rất đáng ăn đòn nói: “Kỳ thật bộ dạng đó thật sự rất xấu, anh bắt em diễn cảnh hủy hình tượng như vậy, đáng ra phải tăng thêm thù lao cho em đấy.”
Kim Jaejoong không thể ra vẻ tức giận được nữa, bật cười. Cậu vẫy tay đuổi Park Yoochun: “Mau lên, hôm nay không quay xong lại phải thuê thêm một ngày, em có biết một ngày thuê hết bao nhiêu tiền không hả!”
Cảnh này gồm mười phân cảnh, hai máy quay đặt ở độ cao khác nhau để ghi được toàn bộ hình ảnh. Park Yoochun vốn cũng thích uống rượu, hơn nữa gã đã tận mắt thấy qua hình ảnh người nát rượu, vậy nên diễn rất giống.
Kết quả quay vài lần, Kim Jaejoong vẫn không vừa lòng, cuối cùng vì hiệu quả của màn ảnh, tạm thời phải sửa lại kịch bản.
Nát rượu đổi thành say rượu, phát bệnh đổi thành ngất xỉu.
Kim Jaejoong gọi trợ lý đến, dặn dò: “Cậu đi phòng nghỉ báo cho Yunho, nói cảnh tiếp theo đến lượt cậu ấy, bảo cậu ấy mau chuẩn bị.”
Trợ lý chạy đến phòng nghỉ, trong phòng không một bóng người; vì vậy cậu lại chạy về lúc đi qua khu trang phục thấy Jung Yunho. Anh đang đứng đối mặt với Kim Junsu, trên tay cầm quyển tạp chí.
“Anh Jung, đạo diễn nói cảnh tiếp theo có vai diễn của anh, anh mau chuẩn bị đi.”
Jung Yunho quay người, khẽ cau mày: “Được, tôi biết rồi.”
Trợ lý rất thức thời, thông báo xong liền đi. Kim Junsu nhìn cậu đi xa mới nói tiếp: “Trong đoàn làm phim có lẽ cũng biết rồi, em thấy chuyện này không thể cứ mặc kệ như vậy.”
Jung Yunho liếc mắt nhìn tạp chí: “Ừ.”
Anh chỉ đáp một câu, giọng nhẹ đến mức Kim Junsu gần như không nghe thấy.
Kim Junsu dừng thoáng chốc, do dự hỏi: “Bức ảnh này là sao vậy? Quả thật là năm nay, sao lại bị chụp ảnh?”
Nói đên đây, Jung Yunho cũng không biết trả lời như thế nào. Chuyện này kỳ thật chỉ là một việc cỏn con, chỉ là người ta cố ý lấy ảnh ra để bịa đặt, bọn họ cũng chỉ biết cam chịu.
Ngôi sao cũng là người, cũng có lúc đi chơi. Nhưng người bình thường có thể làm, bọn họ lại không thể. Chỉ cần bọn họ làm, dù chỉ là lời nói đùa giữa bạn bè, cũng có thể bị truyền thông bôi đen thành tình bạn rạn nứt.
Jung Yunho nở nụ cười nhẹ, cười rất bất đắc dĩ: “Chỉ là ở sân bay, lúc anh và Jaejoong đi Thượng Hải, gặp fan nhóm mình.”
“Fan chụp à?”
“Ừ.”
Lời đã nói đến nước này, vậy chẳng còn gì để nói nữa.
Fan lúc nào cũng đúng, bọn họ cũng không có ác ý, chỉ là có lòng tốt giải thích scandal, cũng không thể chỉ trích.
Kim Junsu thở dài: “Hay là, dứt khoát làm rõ quan hệ đi, anh em tốt cùng đi chơi cũng rất bình thường mà.”
Jung Yunho gật gật đầu, nhìn không ra là có đồng ý không. Anh lại nhìn tạp chí, sau đó cuộn lại cất kỹ.
“Jaejoong hyung biết chưa?”
“Hẳn là không biết, nhưng mà anh định tối nay nói cho cậu ấy.”
Kim Junsu cẩn thận nhìn anh, cũng không biểu hiện nghi hoặc của cậu. Nhưng thái độ của Jung Yunho quả thật rất kỳ lạ, không giống cách xử sự của anh: “Nói hết tất cả cho anh ấy?”
Jung Yunho cười cười, thản nhiên nói: “Anh không nói cậu ấy cũng sẽ biết, sao phải khiến cậu ấy không vui.”
Jung Yunho lấy một điếu thuốc ra châm lửa, khói trắng mờ mờ phun ra. Đây là thói quen từ lâu của anh, trước lúc quay hút một điếu, có thể ổn định tâm trạng.
---
Jung Yunho bổ trang xong, bên kia Kim Jaejoong vừa vặn hô “Cut”.
Park Yoochun thở phào nhẹ nhõm ngồi nguyên tại chỗ, trong tay lắc chai rượu, thiếu chút nữa đốt pháo ăn mừng.
Cảnh say rượu vừa rồi quả thật giày vò gã đến chết, yêu cầu của Kim Jaejoong chẳng khác gì đang làm khó gã, cuối cùng không còn cách nào, Park Yoochun trực tiếp mở bình whiskey của quán ra, uống ba chén đầy, lúc này mới coi là đạt.
“Yoochun, cảnh này được lắm!” Kim Jaejoong giơ tay ra hiệu với Park Yoochun, sau đó đi tới chỗ Jung Yunho, “Cảnh tiếp theo vẫn quay theo phân cảnh. Vào cửa, gặp mặt, cuối cùng đi ra ngoài, tớ muốn tất cả đều là quay cận cảnh.”
Cậu vừa nói vừa vung tay hướng dẫn.
Park Yoochun gật gật đầu, không lên tiếng. Jung Yunho lại phát hiện trọng điểm của mình bị dời đi, lúc nào cũng bị gương mặt nghiêm túc của Kim Jaejoong hấp dẫn. Nhưng thân là một diễn viên chuyên nghiệp, anh rất nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc của mình.
Kim Jaejoong vỗ tay: “Không có vấn đề gì đúng không?”
Cậu nhìn Jung Yunho cùng Park Yoochun, lại nhìn quay phim.
“Không có vấn đề gì thì quay thôi.”
Kim Jaejoong đi trở lại màn hình điều khiển, vung tay với trợ lý trường quay.
Chính thức quay.
Jung Yunho bước vào, lo lắng, bất an, tâm trạng không yên, tất cả đều hiện lên trên mặt. Anh mặt vest, lúc này cà vạt lỏng lẻo, áo khoác vắt trên cánh tay.
Máy quay vẫn đứng trước mặt anh, phối hợp từng động tác của anh, chậm rãi lùi ra phía sau.
“Cut ——!”

Kim Jaejoong giơ tay lên, đứng dậy từ phía sau màn hình giám sát: “Làm lại.”

Aug 19, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 66

Chapter 66
Có đôi khi khám bệnh ở nước ngoài cũng không thoải mái hơn trong nước là bao. Kim Jaejoong vừa vào bệnh viện truyền nước, ngoài cửa đã có không ít phóng viên nghe tin đồn chạy đến.
Lúc trợ lý của Kim Jaejoong cùng phó đạo diễn vụng trộm đến, Kim Jaejoong đã tỉnh, y tá đang đo nhiệt độ cho cậu. Vì cậu phải ở đây một đêm, vậy nên trợ lý ôm một túi lớn đồ dùng hàng ngày cùng quần áo.
Jung Yunho nhìn y tá rút nhiệt kế ra, vô thức đi đến bên cạnh cô, vươn người nhìn: “Sao rồi? Hạ sốt chưa?”
“37,7°C, đợi truyền nước xong thì đo lại một lần.” Y tá bưng khay đồ, đi ra tới cửa lại dặn, “Mọi người đừng đứng trong này đông quá, buổi tối chỉ cần một người trông là được, nếu không sẽ ảnh hưởng tới việc nghỉ ngơi của bệnh nhân.”
Trợ lý cất đồ đạc của Kim Jaejoong xong, quay người cầm chậu rửa mặt mới mua đi lấy nước ấm.
Kim Jaejoong là dầm mưa rồi mới đưa đến bệnh viện, vừa rồi gấp quá, Jung Yunho chỉ kịp lau qua người cho cậu lúc thay quần áo bệnh nhân. Tay cậu hiện giờ vẫn đang truyền nước, không thể đi tắm, cũng chỉ có thể lấy nước ấm lau người.
Phó đạo diễn kéo một băng ghế tới ngồi xuống, sau đó nói với Jung Yunho: “Yunho, quần áo cậu đang ướt kìa, không mau vào tắm đi, đừng để lát nữa cũng bị bệnh.” Ông nói xong liền chỉ túi đồ trợ lý mang đến, “Mang cả quần áo cho cậu đấy, tự tìm đi.”
Kim Jaejoong cùng Jung Yunho ở cùng một gian phòng trong khách sạn, việc này tất cả mọi người trong đoàn làm phim đều ngầm hiểu. Ai cũng biết quan hệ của hai người không tầm thường, lời đàm tiếu đương nhiên cũng có, nhưng cũng chỉ dám nói sau lưng, bởi vậy cũng không truyền ra điều tiếng gì.
Kim Jaejoong lần này phát sốt hoàn toàn là do bản thân cậu. Lúc Jung Yunho ôm cậu tới bệnh viện kiểm tra, bác sĩ nói cậu đã bị cảm vài ngày, sau đó lại dầm mưa, dù là người sắt cũng phải ngã. Jung Yunho đương nhiên biết rõ cậu bị cảm, vậy nên hôm nay lúc ra cửa còn cố ý bảo cậu mặc nhiều vào. Kim Jaejoong qua loa uống thuốc liền đến trường quay, ngay cả canh mà Jung Yunho hầm cũng không uống.
Giờ thì hay rồi, giữa thời tiết của tháng 11 này lại đứng trong mưa hơn một giờ. Jung Yunho cảm thấy mình thật sự ngu ngốc, lúc ấy sao lại không nghĩ tới việc này, còn đứng cùng cậu bao lâu.
Anh nhìn Kim Jaejoong yếu ớt nằm trên giường bệnh, bờ môi trắng bệch, khuôn mặt tuy hồng hồng nhưng lại không khỏe mạnh chút nào. Anh vừa áy náy lại vừa hối hận, nhưng đáy lòng lại rất thỏa mãn, tâm trạng mâu thuẫn này hiện hết lên trong mắt Jung Yunho. Kim Jaejoong uể oải mở mắt nhìn anh, khóe miệng miễn cưỡng nhếch lên, nở nụ cười hỏi: “Cậu đang nghĩ gì vậy?”
Jung Yunho vô thức muốn che giấu, nhưng khi anh đối mặt với Kim Jaejoong, lại chợt thôi. Chủ yếu là bài học hôm nay quá rung động, anh thật sự không dám dùng những hành động ngụy trang trước người ngoài với Kim Jaejoong.
“Tớ… Trong lòng tớ rất vui.” Jung Yunho còn chưa nói xong liền nở nụ cười hạnh phúc, biểu cảm kia nhìn rất ngốc, nhưng lại có vẻ rất chân thật.
Nếu là ngày thường, anh chắc chắn sẽ không lộ ra vẻ mặt này trước mặt người ngoài, dù sao phó đạo diễn vẫn ngồi đằng kia, Jung Yunho lại không quen ông.
Kim Jaejoong giật giật cánh tay không gắn kim, rút tay ra khỏi chăn, Jung Yunho lập tức nhét trở lại, miệng còn nhịn không được nhắc nhở: “Còn chưa hạ sốt đâu, cẩn thận bị lạnh.”
Jung Yunho lại dịch chăn cho cậu, lúc dịch đến cổ, ngón tay dừng lại đôi chút, đỡ lấy cằm cậu.
Giường bệnh của Kim Jaejoong vốn được nâng lên, giờ Jung Yunho khom người đối mặt với cậu, ngay cả hơi thở của đối phương cũng có thể cảm nhận được.
Kim Jaejoong đột nhiên nhắm mắt lại, sau đó lại từ từ mở ra. Jung Yunho không biết cậu muốn nói gì, nhưng Kim Jaejoong vẫn đang cười, nụ cười này chiếu thẳng vào lòng Jung Yunho, khiến anh cảm thấy rất hạnh phúc. Vì vậy anh ngồi luôn xuống bên giường, nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay đang cắm kim tiêm của cậu.
Bàn tay này vì đang cắm kim nên không dám động đậy, ngón tay tái nhợt, lạnh như băng. Tuy trong phòng nhiệt độ được điều chỉnh khá cao, nhưng Kim Jaejoong dù sao cũng vừa ngấm mưa, không ngâm nước ấm thì không thể nào ấm được.
Jung Yunho thay cậu nhẹ nhàng hoạt động ngón tay, lại quay đầu nhìn cửa ra vào. Đúng lúc này trợ lý bước vào, tay bưng chậu nước ấm vẫn còn đang bốc hơi mịt mù, hẳn là vừa mới đun sôi.
“Đợi mấy phút mới lấy được nước sôi, bệnh viện này to thật.” Trợ lý vừa nói vừa đặt chậu nước lên bàn, sau đó lại vào phòng tắm lấy nước lạnh để pha nước ấm.
Jung Yunho thấy cậu ta bỏ khăn mặt vào trong chậu nước, xắn tay áo lên, không khỏi sững sờ.
“Cậu…”
Trợ lý ngẩng đầu nhìn anh, lại không thấy anh nói gì.
Yunho mỉm cười: “Cậu nghỉ ngơi đi, để tôi lau.”
Kỳ thật tất cả mọi người đều là đàn ông, hơn nữa trợ lý phải lo lắng toàn bộ vấn đề sinh hoạt nên làm như vậy là đương nhiên, nhưng lúc này bầu không khí lại trở lên vô cùng kỳ lạ.
Chủ yếu là vì cậu mới ở cùng Kim Jaejoong một thời gian ngắn, hơn nữa chỉ phụ trách hoạt động ở nước ngoài. Nếu là những trợ lý lâu năm của Kim Jaejoong, thời điểm này thấy Jung Yunho ở đây, chắc chắn sẽ tránh qua một bên.
Jung Yunho nói làm liền làm, vứt áo khoác ẩm ướt sang một bên, bên trong anh mặc áo lông vốn khá rộng, dễ dàng để lộ cánh tay ra. Trợ lý thấy như vậy, đành phải lui sang một bên. Cậu nhìn phó đạo diễn có chút bối rối. Gọi cậu đến để phục vụ Kim Jaejoong, nhưng lại bị người khác giành mất công việc, vậy giờ cậu phải làm gì?
Phó đạo diễn đã giả câm giả điếc hồi lâu, việc xảy ra ở trường quay lúc chiều ông cũng thấy, hơn nữa ông và Kim Jaejoong quan hệ khá thân thiết, hợp tác với nhau không ít lần, nhìn tình hình hiện giờ, trong lòng ông cũng đã hiểu.
“Nếu không, tôi về trước.” Phó đạo diễn đứng lên, vỗ vỗ quần áo, chuẩn bị ra ngoài, “Cậu cứ nghỉ ngơi đi, sáng mai trời vẫn mưa to, đợi đến trưa hết mưa tôi với lão Đàm sẽ tiếp tục làm việc, cậu đợi hạ sốt hãy xuất viện.”
Khuôn mặt Kim Jaejoong vẫn rất mỏi mệt, tuy tâm trạng tốt, nhưng sắc mặt không lừa được người. Chỉ thấy cậu cảm kích gật đầu, khàn giọng nói: “Vất vả hai anh, đợi khi nào xuất viện mời hai anh uống rượu.”
Ốm mà vẫn còn nói đùa, hơn nữa lời nói đùa này không buồn cười chút nào. Phó đạo diễn cười xấu xa vỗ vỗ bụng bia của mình, liếc mắt nhìn Jung Yunho.
Kim Jaejoong bình tĩnh liếc mắt nhìn ông, tuy khuôn mặt vẫn còn tái nhợt nhưng vẫn ra vẻ tức giận, “Bụng anh sớm muộn gì cũng có ngày nổ.”
Phó đạo diễn cười ha ha, không đáp lời.
Jung Yunho tăng độ ấm lên, quay người nói với trợ lý: “Cậu cũng về đi, ngày mai không có cảnh của tôi, tôi ở đây trông là được.”
Trợ lý chần chờ nhìn Kim Jaejoong, Kim Jaejoong còn chưa kịp mở miệng, phó đạo diễn liền bắt lấy tay trợ lý, sau đó kéo con người không thức thời này ra ngoài.
Cửa phòng đóng lại, tuy tiếng động rất nhỏ nhưng cũng đập thẳng vào trong lòng Kim Jaejoong cùng Jung Yunho.
Trong phòng này rốt cuộc chỉ còn lại hai người.
Không biết có phải do ảo giác hay không, Jung Yunho đột nhiên cảm thấy lòng mình thắt chặt, một cảm xúc kỳ lạ dần dần dâng lên. Khung cảnh này, hình ảnh này, còn có cả anh và Kim Jaejoong, đây hết thảy đều như một giấc mộng. Anh đột nhiên không dám động đậy, sợ chỉ một động tác của mình cũng có thể khiến cho mộng tan biến.
Giấc mơ này quá tốt đẹp, đẹp đến mức Jung Yunho không thể tin nó là sự thật. Đặc biệt là khi chỉ có hai người họ, cứ như vậy mặt đối mặt nhìn nhau, hình ảnh như vậy không biết đã xuất hiện bao nhiêu lần trong giấc mơ của Jung Yunho. Những giấc mơ ấy đều quá chân thật, chỉ là khi tỉnh lại càng thêm đau đớn.
Kim Jaejoong đột nhiên mở to hai mắt, đáy mắt có dịu dàng vui vẻ. Cậu nhẹ nhàng nói: “… Khó chịu quá.”
Nghe thấy Kim Jaejoong kêu khó chịu, Jung Yunho chợt tỉnh táo lại, không suy nghĩ miên man nữa. Anh khẩn trương cúi người, sờ trán Kim Jaejoong, lại sờ cổ thử độ ấm.
“Khó chịu ở đâu? Tớ đi tìm y tá mượn nhiệt kế về đo nhiệt độ cho cậu.”
Anh nói xong liền muốn quay người đi, Kim Jaejoong vội vàng dùng tay không cắm kim bắt lấy tay anh: “Tớ nói là trên người tớ rất khó chịu.”
Jung Yunho thở phào, lại ngồi xuống cạnh giường, cảm thấy nhiệt độ phòng đã tăng, vì vậy xốc một nửa chăn lên, thay cậu cởi áo.
Quần áo bệnh nhân bình thường rất rộng, cúc áo ở phía trước, Jung Yunho trước cởi ống tay áo bên phải, sau đó dùng khăn nóng lau dọc cánh tay. Kim Jaejoong vì đang phát sốt nên cơ thể ửng hồng bất thường, Jung Yunho tỉ mỉ vò khăn mặt, lại lau thêm một lần, sau đó dùng khăn khô lau lại.
“Trên người cậu cũng đang ướt.” Kim Jaejoong hưởng thụ Jung Yunho phục vụ, không hề nhận ra tư thế mình chẳng khác gì đại gia. Cậu im lặng đôi chút, nói: “Sao tớ cảm thấy như… Như đang nằm mơ vậy.”
Jung Yunho ngẩng đầu, ánh mắt đầy kinh ngạc, sau đó lại cảm thấy trong lòng chua xót.
Kỳ thật không chỉ mình Kim Jaejoong cảm thấy như đang nằm mơ. Hai người bọn họ, ràng buộc đã nửa đời, giờ nhìn lại hay nhìn phía trước, quả thật đều như một giấc mộng.
Trong mơ, bọn họ đã từng yêu, đã từng đau đớn, đã từng trải qua một quá trình đau đến khắc cốt ghi xương lại không cách nào vứt bỏ.
Jung Yunho đặt khăn mặt vào trong chậu, sau đó thay Kim Jaejoong mặc áo vào.
Lau người xong, Kim Jaejoong thoải mái nhắm mắt lại. Jung Yunho đổ nước ấm đi, lúc trở lại tưởng cậu đang ngủ, chẳng ngờ cậu lại đột nhiên mở to mắt nhìn anh: “Cậu thay tớ gọi cho ba tên kia, vì sao tớ nằm đây lâu như vậy mà mấy đứa còn không tới!”
“Ngày mai Changmin cùng Junsu có cảnh quay sớm, hơn nữa giờ đã muộn, dưới tầng lại có nhiều phóng viên như vậy, nếu tất cả đều đến bệnh viện, truyền thông chắc chắn sẽ đăng tin cậu bị ốm thập tử nhất sinh.” Jung Yunho tìm điện thoại của Kim Jaejoong, đưa cho cậu, “Kỳ thật có rất nhiều người nhắn tin cho cậu.”
Kim Jaejoong nhận lấy mở khóa, nhìn một lượt: “Vậy Yoochun đâu? Ngày mai hình như cậu ta đâu có cảnh quay.”
Ngày mai quả thật không có cảnh quay, vì mấy ngày nay đột nhiên mưa to, những cảnh ngoại cảnh bị dừng lại, Park Yoochun được nghỉ gần hai ngày.
Nhưng khi nghe được tên này, Jung Yunho khựng lại đôi chút, bình tĩnh nói: “Không rõ lắm.”
Kim Jaejoong híp mắt nhìn anh, đáy mắt hiện lên nụ cười tinh nghịch: “Lại ghen à?”
Jung Yunho nhắm mắt, do dự một lát rồi lắc đầu.
Tuy không thừa nhận nhưng biểu cảm trên mặt đã hoàn toàn bán đứng anh. Jung Yunho mà lại không ghen tị với Park Yoochun? Nếu là thật vậy trong cuộc sống của Kim Jaejoong thiếu đi mất một niềm vui lớn.
Jung Yunho ngồi cạnh giường Kim Jaejoong, nắm lấy tay phải cậu, như thể hạ quyết tâm thật lớn, nói: “Tớ trước kia quả thật sẽ ghen, có lẽ về sau cũng vẫn sẽ vậy, nhưng nếu cậu không vui, tớ sẽ thử nhẫn nhịn.”

Mắt Kim Jaejoong đột nhiên tràn ngập cảm xúc. Cậu vươn tay trái đang cắm kim lên, đặt lên mu bàn tay Jung Yunho: “Đừng sửa, tớ thích nhìn cậu ghen.”

Aug 6, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 65

Chapter 65
Gió từng đợt thổi qua, lá vàng trên mặt đất liên tục bị thổi bay lên giữa không trung, không khí ẩm thấp dưới bầu trời tối tăm u ám lại càng thêm đè nén. Trong khung cảnh ấy, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho lại như hai pho tượng, cả thế giới như yên lặng.
Jung Yunho cứ ôm cậu như vậy, nhắm mắt cảm nhận người trong lòng hồi lâu cũng không mở mắt ra. Cái ôm này anh đã đợi 5 năm, thời gian 5 năm không ngắn không dài, nhưng lại khiến Jung Yunho gần như nổi điên. Mỗi lần anh nghĩ tới Kim Jaejoong cô đơn, ngồi một góc gặm nhấm vết thương, liền hận không thể lấy dao đâm vào ngực mình.
Kim Jaejoong chôn mặt vào cổ Jung Yunho, bờ môi dính nước mắt va chạm vào cổ cùng tai anh, nước mắt nóng hổi như đang truyền đạt nỗi nhớ dâng trào của Kim Jaejoong.
Giờ phút này, cậu không muốn nghĩ gì cả. Như thể chưa từng có 5 năm kia, cậu vẫn là Kim Jaejoong, anh vẫn là Jung Yunho. Hai người vẫn ở bên nhau, chưa bao giờ tách rời.
*****
Bầu trời bị đè nén đến cực hạn, mưa đột nhiên trút xuống, từng hạt mưa to lộp bộp rơi xuống đất.
Kim Jaejoong ra khỏi lòng Jung Yunho, lui ra sau một bước, hai mắt hồng hồng nhìn anh: “Cậu vì sao… Vì sao lại xuất hiện trước mặt tớ? Cậu tìm tớ làm gì?”
Jung Yunho vẫn muốn ôm cậu, bàn tay vươn ra một nửa lại bị ánh mắt của Kim Jaejoong ngăn lại, chỉ có thể xấu hổ thu tay lại: “Tớ…”
Lúc này, dường như nói cái gì cũng không ổn. Anh quả thật không nên xuất hiện, anh không có tư cách ở bên Kim Jaejoong. Jung Yunho im lặng giây lát, mới nói: “Tớ không buông tay được…”
Kim Jaejoong sửng sốt, mờ mịt nói: “Nhưng mà, cậu đã buông tay 5 năm rồi.”
“…” Jung Yunho nhắm hai mắt lại, hai tay không biết nên để đâu, “Cho tớ thêm một cơ hội nữa được không?”
Kim Jaejoong vẫn dùng ánh mắt mờ mịt, thậm chí còn có chút bối rối nhìn anh, nửa ngày sau mới nói: “Kỳ thật những lời cậu nói rất đúng, đã có lúc tớ không hiểu cậu… Là vì tớ quá để ý mối tình này. Nhưng hiện giờ, tớ đã suy nghĩ cẩn thận rồi, cuộc sống quả thật không chỉ có tình yêu. Chúng ta đều không muốn trở thành gánh nặng của đối phương.” Nói đến đây, cậu đột nhiên ngẩng đầu lên nhìn trời, giọt mưa không chút thương tiếc nào rơi xuống mặt cậu, hòa với nước mắt chảy dọc theo gương mặt. Cậu há miệng, nói những lời mà ngay chính bản thân cậu cũng không biết là gì: “Cậu đã từng buông tay, vậy thì đừng nhặt lại, cần gì phải để quá khứ giằng xé cậu, cần gì giống tớ… Nhưng rồi tớ cũng sẽ biết cách buông tay, rồi tớ sẽ học được thôi.”
Cậu dùng tay lau nước mắt, mưa càng lúc càng lớn, cả người Kim Jaejoong đều ướt đẫm.
Jung Yunho như bị đóng đinh tại chỗ, không cách nào nhúc nhích. Anh vươn tay bắt lấy tay Kim Jaejoong, bắt được rồi lại không biết làm gì, lại không nỡ buông.
Mưa hòa tan đau đớn trên mặt anh, vô tình lại tăng thêm khoảng cách giữa hai người. Tuy anh và Kim Jaejoong đứng đối diện, lại như thể càng ngày càng xa.
Anh không biết phải đối mặt với Kim Jaejoong như thế nào. Khi anh không còn ngụy trang nữa, rộng mở lòng mình, lại được cho biết hóa ra anh đã sớm không còn hi vọng. Dù anh bắt lấy tay cậu, dù anh có thể cảm nhận rõ ràng độ ấm truyền đến từ lòng bàn tay.
Trong mưa to, hết thảy đều trở nên mơ hồ, Kim Jaejoong như được ánh sáng dịu dàng bao phủ, khuôn mặt cậu mơ hồ, lông mi dài vương vài giọt mưa, toàn thân bắt đầu run lên trước cơn mưa thu lạnh lẽo.
“Vậy nên… Vậy nên chúng ta tiếp tục làm bạn đi.” Kim Jaejoong chậm rãi nói, “Kỳ thật… Kỳ thật tốt nhất chúng ta cũng đừng làm bạn. Yunho, cậu đừng xuất hiện trước mặt tớ nữa, được không?” Cậu càng nói càng thêm kích động, cơ thể vốn đang phát run rốt cuộc không thể nào kiềm chế, giọng nói đứt quãng: “Được không?”
Kim Jaejoong lắc lắc Jung Yunho, bắt lấy tay anh, gần như khẩn cầu: “Tớ không muốn tiếp tục diễn kịch với cậu, dù là phim cũng phải kết thúc, không bằng cứ như vậy chấm dứt, được không? Kỳ thật… Kỳ thật kết thúc như vậy đã rất tốt rồi, như cậu nói ấy, chúng ta chỉ là kết thúc một mối tình, cuộc sống giờ mới bắt đầu.”
Cổ tay Jung Yunho bị móng tay cậu cọ xước da. Anh cúi đầu nhìn vết thương, lại đột nhiên bình tĩnh trở lại. Một lát sau khi anh ngẩng đầu nhìn Kim Jaejoong, ánh mắt đã sâu hun hút tựa như một đầm nước sâu, đen nhánh không thấy đáy.
“Đã không buông được, vậy đừng có buông.” Jung Yunho dịu dàng tới gần cậu, gỡ từng ngón tay cậu ra. Kim Jaejoong mờ mịt mặc anh gỡ ngón tay cậu, sau đó bị anh kéo vào trong lòng, “Không phải nói cậu vẫn chưa buông tay sao? Vậy thì đừng có buông.”
Giọng nói dịu dàng ấy, vang lên bên tai Kim Jaejoong. Lúc này cậu đã rất lạnh, bờ môi cũng đang run rẩy, độ ấm bên tai tựa như dòng nước ấm, chảy thẳng vào ngực.
“Jaejoong… Tớ đã trở về.” Jung Yunho nắm chặt tay, vuốt mái tóc ướt sũng của Kim Jaejoong, như dùng hết sức lực mới có thể nói tiếp: “Tớ sai rồi, cậu không nên chia tay với tớ, tớ thật sự biết mình sai rồi, tớ về sau sẽ không dám phạm sai lầm nữa đâu… Đừng bảo tớ về nhà…”
“Không được, Yunho… Thật sự không được.” Hai tay Kim Jaejoong chậm rãi ôm lấy lưng Jung Yunho, “Tớ vĩnh viễn không thể nào quên được ngày đó, cậu chia tay với tớ, dù nhiều năm qua đi, ngày hôm nay tớ vẫn nhớ như in… Đó là ngày tớ đau đớn nhất trong suốt cả cuộc đời, tớ nhớ ngày đó tớ nợ cậu một câu trả lời, vậy hôm nay tớ trả lời cậu… Yunho, chúng ta chia tay đi.”
Kim Jaejoong run rẩy nhắm mắt lại, chôn mặt vào cổ Jung Yunho: “Chúng ta đừng gặp lại nữa. Tình cảm dù vẫn còn, nhưng rồi cũng sẽ dần dần biết mất. Cậu tin tớ đi, cậu có thể quên tớ.”
Jung Yunho đột nhiên kéo cậu ra khỏi lòng mình, giọng run rẩy không cách nào che giấu được: “Không… Không được, tớ không đồng ý!” Hai người bọn họ đã hoàn toàn bị mưa bao phủ, tiếng mưa rơi ào ào tràn ngập không gian, Jung Yunho bắt đầu hét lên, “Tớ biết rõ tớ không có tư cách không đồng ý, tớ biết rõ mọi thứ đều là lỗi của tớ, dù không thể làm lại một lần, cậu cũng đừng từ chối tớ như vậy… Tớ biết cậu rất đau, nhưng tớ cũng đau như vậy, nhiều năm qua đi, tớ chưa một ngày nào sống vui vẻ, tớ đã hiểu ra có vài người mình không thể nào sống thiếu được, là cậu khiến tớ hiểu ra.”
“Nhưng cậu cũng khiến tớ hiểu ra, dù không muốn mất đi, cũng phải mất đi.”
Tiếng mưa rơi rất lớn, những lời này của Kim Jaejoong gần như không thể nghe thấy. Tóc mái của cậu đã bị gạt lên, gió lớn thổi tung vạt áo cậu, nước mắt cũng như bị thổi bay.
“Dù cậu đã quay lại, tớ cũng sẽ không đứng tại chỗ chờ cậu.” Kim Jaejoong vừa nói, vừa ngẩng đầu, dùng tay vuốt ve gương mặt Jung Yunho, “Cậu còn nhớ hôm thử trang phục choKhúc chuyện xưakhông? Tớ đứng ở cửa nhìn cậu chụp ảnh, trong lòng vẫn luôn suy nghĩ lát cậu sẽ nói gì với tớ. Sau cậu đi tới chỗ tớ, nói với tớ: “Xin chào, Jaejoong, đã lâu không gặp. Cậu có khỏe không?” “
“Đó là vì…”
Kim Jaejoong cắt ngang anh: “Cậu đừng nói, nghe tớ nói hết đã. Kỳ thật tớ không khỏe chút nào, lúc nhập ngũ, tớ không thể nào tiếp nhận sự thật ấy, về sau lúc đi Mĩ, tớ cũng vẫn không buông tay được. Lúc cậu lần đầu tiên nhận được giải diễn viên xuất sắc nhất, tớ nhìn cậu trên tivi, tớ uống rất nhiều rượu, sau đó tớ bắt đầu run lên, tớ nghĩ rằng ngủ một giấc sẽ không sao, lúc Yoochun bay đến Mĩ, tớ đã hôn mê ba ngày… Sau khi tỉnh lại, bác sĩ nói cho tớ biết, tớ mắc chứng nghiện rượu. Không phải cậu từng nghi ngờ tớ cắn thuốc sao? Tớ đã từng dùng thuốc lắc, tớ đã thử mọi phương pháp mà mình nghĩ tới để khiến bản thân quên cậu.”
“Tớ đã thật sự cho rằng mình có thể quên cậu, tớ đã thật sự tin tưởng lời cậu nói, tớ cố gắng đi thích ứng cuộc sống mà cậu đem tới cho tớ… Bởi vì tớ biết rõ, buông tay tớ, cậu sẽ còn khó chịu hơn tớ.”
Kim Jaejoong dừng đôi chút, dường như còn rất nhiều lời muốn nói, nhưng cuối cùng lại thôi, nhẹ nhàng hôn lên môi Jung Yunho.
“Yunho, chúng ta chia tay đi.”
Cậu chỉ chạm môi một cái rồi rời khỏi, lại bị Jung Yunho đột nhiên vươn tay giữ chặt gáy cậu. Jung Yunho cắn mạnh môi cậu, dùng sức nói: “Không chia tay!”
Kim Jaejoong vừa định lui về phía sau, chân lại lảo đảo, Jung Yunho đột nhiên vươn tay ôm lấy cậu, khiến người cậu lại càng thêm gần anh.
“Không chia tay! Vĩnh viễn không chia tay!” Jung Yunho tái nhợt nhìn cậu, mu bàn tay anh nổi gân xanh. Người đàn ông này giờ không còn là vị thần trong mắt người ngoài nữa, lúc này nước mắt anh rơi liên tiếp, anh khóc như đứa trẻ.
Anh bắt đầu hôn lên bờ môi Kim Jaejoong, từ bên ngoài đến bên trong, từng chút cảm nhận đắng chát trong miệng Kim Jaejoong. Cảm giác đau đớn như có thể lan tỏa, không ngừng bao phủ lấy anh.
Không thể chia tay, không muốn chia tay. Nước mắt Jung Yunho như từng câu thổ lộ, nước mắt Kim Jaejoong cũng chậm rãi rơi xuống.
Không biết bao lâu sau, trời đã tối hẳn, đèn đường bật lên, giọt mưa dưới ánh đèn màu cam cũng không còn trong suốt nữa.
Kim Jaejoong giãy khỏi cái ôm của Jung Yunho, dùng sức hô hấp. Trước mắt là trời mưa to, theo ánh sáng mơ hồ nhìn ra phía trước là con đường chạy dài tít tắp. Cậu cảm thấy mình chỉ có thể mờ mịt bối rối tiếp tục đi về phía trước, không biết dừng lại ở đâu, cũng không biết đâu là đích.
Jung Yunho vẫn ôm cậu, tuy cả người đã ướt đẫm nhưng vẫn có thể cảm nhận được độ ấm truyền đến từ cơ thể anh. Kim Jaejoong đột nhiên mờ mịt, khi được người khác ôm như vậy, dường như sau lưng mình đang có một chỗ dựa vững chắc. Như cậu cũng biết, dù bọn họ đã chia tay, nhưng Jung Yunho vẫn sẽ yên lặng chú ý cậu, bởi vì cậu cũng làm như vậy.
Con đường này, cậu thật sự muốn tiếp tục đi một mình sao?
Con đường trước mắt đã bị cơn mưa to cọ rửa sạch sẽ, không nhìn thấy đích, chẳng ai biết bước tiếp theo mình sẽ gặp cái gì.
Đi một mình, hay là hai người cùng đi, cậu thật sự có thể không cần tình yêu sao?
Mặt Kim Jaejoong càng thêm tái nhợt. Cậu đẩy Jung Yunho, bước lên một bước, sau đó đứng yên. Ba bốn giây sau, cậu mới bước thêm một bước. Bước đi cậu chậm chạp, từng bước đều rất nặng nề, như thế dưới chân gắn đầy chì, không cách nào di chuyển.
Jung Yunho vẫn đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn cậu, không biết tại sao anh không dám tiến lên. Nụ hôn vừa rồi như một lời tạm biệt, hạnh phúc không gì sánh được, sau đó là đau khổ đến tột cùng.
Kim Jaejoong không bước nữa, cậu quay người về phía sau nhìn Jung Yunho, trong ánh mắt tràn ngập kiên định: “Cậu thật sự không chia tay với tớ sao?”
Jung Yunho đau đớn che mặt lại, im lặng lắc đầu.
“Tớ không nghe thấy.”
Jung Yunho sững sờ, mờ mịt ngẩng đầu. Anh nhìn vào mắt Kim Jaejoong, ánh mắt lại mơ hồ, không nhìn rõ gì cả.
Kim Jaejoong có chút thiếu kiên nhẫn, giục anh: “Nói đi, cậu không nói là tớ đi đấy.”
Nói cái gì? Trong đầu Jung Yunho đột nhiên trống rỗng, anh nhanh chóng nhớ lại những lời Kim Jaejoong vừa nói, đột nhiên nhận ra điều gì, lại không dám tin: “Chúng ta, chúng ta đừng chia tay.”
Kim Jaejoong đi đến trước mặt anh, vươn tay ra, ôm lấy anh: “Tớ sẽ không cho cậu thêm cơ hội nào nữa đâu, cậu phải nhớ kỹ.”
Sau đó cậu tựa cả người vào người Jung Yunho. Không phải chống đỡ cơ thể, người cậu nhẹ hơn hẳn.
Jung Yunho ôm lấy cậu, nước mắt lại rơi nhiều hơn hẳn lúc trước.
Anh, một người đàn ông trưởng thành ngoài ba mươi tuổi, vốn khí thế rất mạnh mẽ đủ để đè ép bao nhiêu người, nay dưới cơn mưa to lại khóc thành như vậy, dù xung quanh không có người, anh cũng vẫn thấy rất mất mặt.
Nhưng trong lòng anh lại hết sức thỏa mãn, người trong lòng là người anh nhớ mong ngày đêm, nào còn sức đi suy nghĩ những việc khác. Chỉ là người trong lòng càng lúc càng nhẹ, cơ thể chậm rãi trượt xuống.

Jung Yunho bất an nhìn mặt cậu, mới nhận ra, Kim Jaejoong đã hôn mê.

Aug 5, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 64

Chapter 64
Trời như sắp mưa to, từng cơn cuồng phong thổi qua khiến lá cây rơi ào ạt.
Jung Yunho đưa lưng về phía trường quay, đứng sững người ở đó, hai tay đút trong túi quần đã nắm chặt. Phía sau anh là vài cây phong cao lớn, miễn cưỡng chen ngang giữa anh và trường quay.
Cách anh không xa, Kim Jaejoong vẫn đang hướng dẫn Shim Changmin về kỹ thuật diễn xuất, khuôn mặt chăm chú, mọi hành động đều để lộ ra khí thế không tầm thường của cậu. Tuy nói khí thế vốn xuất phát từ kinh nghiệm, đời người đắp nặn lên người, đường của mỗi người đều phải tự dùng hai chân mình mà đi, quay đầu lại chỉ khiến ta chán nản, chỉ có thể tiếp tục đi tới phía trước.
Đột nhiên, một cơn gió thổi qua cuốn bay lá vàng rơi trên mặt đất, hai gò má như chạm khắc của anh bị tóc che khuất. Anh ngửa đầu nhìn bầu trời, ánh mặt trời bị mây đen che phủ, phía dưới nền trời tối tăm mờ mịt là ánh sáng đang vùng vẫy giãy dụa.
Bầu trời ảm đạm này tựa như một chiếc lưới lớn, trói buộc người ta nhưng vẫn đủ khiến người có thể hô hấp. Ngực như đang bị ai chèn ép, không chết đi, chỉ là đau đớn đến tận cùng.
Jung Yunho lùi ra phía sau một bước, tựa lên gốc cây, thân cây sần sùi cách quần áo cọ vào lưng Jung Yunho. Ngón tay anh đang run run, ngay chính anh cũng không nhận ra, theo bản năng cào từng đường trên thân cây. Vỏ cây so với da người thì thô hơn hẳn, Jung Yunho lại như không cảm thấy đau, ngón tay dùng sức đến trắng bệch, năm đầu ngón tay lại đỏ bừng hết lên.
Bên tai vẫn còn nghe loáng thoáng lời Kim Jaejoong nói, những âm thanh ấy dường như cách rất xa, nương theo tiếng gió thổi, như sóng biển dù im lặng nhưng vẫn không ngừng trào dâng.
Chỉ đứng cách nhau vài mét, lại như ở hai thế giới khác nhau.
Jung Yunho ngậm chặt miệng, không dám để bản thân bật ra lời nào. Giờ phút này, anh không muốn để bất luận ai nhìn thấy.
Anh đờ đẫn nhìn bầu trời, lại nhìn cây cối kéo dài mãi tới tận xa, cuối cùng hạ mắt, rốt cuộc để ý đến tay mình. Đôi tay này đã bị thân cây mài đến chảy máu, anh lại không hề để ý, chỉ lẳng lặng nhìn. Thời gian dường như dừng lại, mọi vật yên lặng đến tột cùng.
Jung Yunho không biết mình đang nhìn cái gì, đôi tay này mang đầy tội lỗi như vậy, là chính nó lúc trước buông tay Kim Jaejoong, khiến tay Kim Jaejoong tuột khỏi tay mình, dù anh biết sẽ có ngày hôm nay. Chỉ là không ngờ tới, ngày hôm nay sẽ đau đớn đến tận tim như vậy.
Không có cách nào cứu vãn, không thể nào cứu vãn.
Niềm tiếc nuối này, nhất định sẽ khắc sâu vào trong quá khứ của anh. Dù có một ngày chết đi, cũng phải đem theo vào quan tài.
Không biết bao lâu sau, mọi người trong trường quay rốt cuộc tản ra, nhân viên trở lại vị trí của mình, quay phim cũng bắt đầu.
Jung Yunho lúc này mới bình tĩnh lại đôi chút. Anh phủi bụi trên tay, đút tay vào trong túi áo.
Ngón tay vẫn đang đau đớn nhức nhối, như thể dùng dao cùn cắt từng chút một. Anh biết rõ nếu sát trùng muộn thì vết thương sẽ nhiễm trùng, nhưng giờ đang ở đây, anh thật sự không muốn gây phiền phức, cũng không muốn người khác nhìn thấy tình trạng này của anh.
*****
Park Yoochun là dạng người cực kì sợ lạnh, cứ mỗi khi không quay phim là lại mặc áo khoác thật dày ngồi đợi một bên. Có lẽ đây là bệnh chung của diễn viên, quá nhập tâm vào cảm xúc của cảnh diễn lúc trước, bởi vậy thường có thói quen yên lặng ngồi một góc thả lỏng. Vì nếu như tâm trạng không tốt, nhân vật cũng sẽ không sinh động.
Gã cảm nhận được có người đang lại gần, quay đầu nhìn lại, Jung Yunho đã đi đến bên cạnh. Chỉ tính về chiều cao, Jung Yunho đã cao hơn gã đôi chút, giờ gã lại đang ngồi, vậy nên buộc phải ngẩng đầu. Park Yoochun nghiêng người, đặt kịch bản sang một bên.
“Một lát nữa là xong việc rồi, sao hyung không về trước đi?”
“Anh đang đợi Jaejoong.”
Park Yoochun gật gật đầu, cũng không định hỏi nhiều, tuy nhiên trong chuyện giữa Kim Jaejoong và Jung Yunho, gã cũng coi như là góp chút sức.
Jung Yunho kỳ thật cũng không biết tại sao mình phải đi đến chỗ Park Yoochun. Hai người vốn cũng ít khi liên lạc, tính cách cũng không phải rất hợp nhau, chỉ là sống chung nhiều năm nên thân tình còn nhiều hơn tình bạn.
Hai người đều không nói gì, bầu không khí rất xấu hổ. Park Yoochun vươn tay kéo áo khoác trên người, đứng dậy.
“Đến em rồi, em đi trước đây.” Park Yoochun nở nụ cười, xoay người nhặt kịch bản, bước đi trước.
Vẫn là cảnh vừa rồi, Shim Changmin đã thảo luận xong với Kim Jaejoong, đoàn làm phim quay nốt cảnh cuối cùng ngày hôm nay.
Jung Yunho nhìn bóng lưng Park Yoochun chậm rãi rời xa, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Park Yoochun đứng một mình bên đường nhỏ. Lúc ấy gã ngẩng đầu lên nhìn trời, từ góc độ của Jung Yunho lại chỉ có thể nhìn thấy cằm gã hơi ngước lên, sắc trời u ám tựa như phông nền, bóng dáng Park Yoochun dần dần mơ hồ, biến thành Kim Jaejoong năm năm trước.
Cũng thời tiết như vậy, nhưng là trên quảng trường New York. Kim Jaejoong mặc áo khoác dày nhưng toàn thân vẫn đang run rẩy. Cậu từng bước từng bước đi, hòa vào dòng người, lặng lẽ đi dọc theo con đường.
Trái tim hai người, đột nhiên mất đi một phần, khiến người cô đơn vô cùng.
Năm năm gian nan ấy, là Kim Jaejoong một mình vượt qua.
Jung Yunho không thể nào trốn tránh sự thật này, dù anh hối hận vạn phần cũng không thay đổi được quá khứ tiếc nuối ấy. Đó là việc khiến anh hối hận nhất, dùng tình yêu làm danh nghĩa để buông tay, tổn thương người anh muốn bảo vệ nhất.
Trong trường quay, Shim Changmin đã đi vào quán café, có lẽ vì ngoại hình, diễn xuất của cậu có vẻ hợp với nhân vật hơn Kim Jaejoong.
Jung Yunho vẫn đứng ở khu nghỉ ngơi xa xa, đứng đây tuy có thể nhìn rõ bọn họ, nhưng lại không nghe thấy gì. Anh do dự, cuối cùng vẫn tiến lên. Kim Jaejoong đang ngồi đằng sau màn hình giám sát, Jung Yunho đi đến phía sau cậu, cùng cậu nhìn màn hình.
Lúc này vừa vặn diễn đến cảnh Lee Yoon Hyun và Han Hee ngồi đối diện, ra vẻ tự nhiên nói chuyện với nhau.
Trong màn ảnh, Shim Changmin nở nụ cười lễ phép mà xa lạ, nói với Park Yoochun: “Gần đây thế nào?”
Park Yoochun chợt đờ người ra, sau đó lại dùng nụ cười rất tự nhiên để che giấu: “Không tệ lắm, anh thì sao?”
Shim Changmin gật gật đầu: “Cũng thế. Dạo này có đọc sách mới của em, cốt truyện thật sự rất ly kỳ, quả thật là một tiểu thuyết xuất sắc.” Cậu vừa nói vừa khẽ vung tay, từng động tác đều để lộ ra nét cuốn hút của một người đàn ông trường thành.
Mắt Jung Yunho đầy tơ máu, anh nhìn chằm chằm vào màn hình, như thể muốn xuyên thấu nó.
Đau đớn nhiều năm như vậy, hóa ra đều là sự thỏa hiệp của anh với hiện thực. Kim Jaejoong nói đúng, tính cách của hai người vốn không hợp ở cùng nhau, hai người quá khác nhau, Kim Jaejoong là một chú chim bay trên trời cao, mà anh sớm đã bị hiện thực tàn ác giày vò đến không thể nào cất cánh. Hai người như vậy, nhất định không thể bay trong cùng một bầu trời.
Bởi vì anh hướng tới tương lai, bởi vì ánh mắt của mọi người.
Bởi vì anh không ở bên Kim Jaejoong lúc cậu cần nhất, không nắm chặt lấy tay cậu.
Màn ảnh vẫn đang tiếp tục. Đã có kinh nghiệm lúc trước, cảnh này Shim Changmin và Park Yoochun phối hợp không chê vào đâu được, không chút sai lầm hoàn thành lời thoại cuối cùng.
Sau đó đạo diễn hẳn là hô “Cut”.
Kim Jaejoong vẫn không lên tiếng. Cậu ngồi yên, áo khoác rộng thùng thình che khuất hơn nửa khuôn mặt, ánh mắt nghiêm túc nhìn màn hình.
Tất cả mọi người yên lặng chờ đợi, không biết chuyện gì xảy ra.
Dù vậy, diễn viên quay xong cảnh là có thể thả lỏng, dù máy quay vẫn đang tiếp tục quay, nhưng công việc biên tập sau này sẽ xử lý toàn bộ. Park Yoochun đứng lên, dùng ánh mắt bảo Shim Changmin nhìn chỗ màn hình giám sát.
Bởi vì từ góc độ của mình, bọn họ có thể nhìn thấy hình ảnh mà Jung Yunho nhìn không tới. Kim Jaejoong dù đang ngồi trước màn hình giám sát, nhưng cậu lại khóc.
Người giám sát vội vàng chạy tới. Đều là người đã thành thạo lăn lộn trong giới, lúc nào có thể nói gì, mọi người ai cũng rõ ràng. Ông vừa thấy trạng thái của Kim Jaejoong, đã biết là tình huống đặc biệt, vì vậy vươn tay làm động tác “Cut”. Có hiệu lệnh này, nhân viên liền bắt đầu dọn dẹp, chuẩn bị ra về.
Park Yoochun và Shim Changmin trở lại khu nghỉ ngơi của diễn viên. Kỳ thật trang phục của họ hiện giờ rất mỏng, Shim Changmin còn không sao, Park Yoochun thật sự quá sợ lạnh, trở lại phòng liền thay quần áo.
Gió càng lúc càng lớn, xem ra chỉ chốc lát trời sẽ mưa. Nhân viên kỹ thuật chạy tới dọn dẹp màn hình giám sát, Kim Jaejoong đột nhiên đứng dậy, chuẩn bị ra về.
Đúng lúc cậu xoay người, nhìn đến phía sau lưng mình, cậu chợt dừng lại, không nói gì.
Jung Yunho đứng nơi đó, dùng ánh mắt đỏ bừng nhìn cậu.
Kim Jaejoong hít sâu một hơi. Khóe mắt cậu lúc này vẫn còn vương nước mắt, có lẽ là cảm xúc dâng trào, cậu vung tay lau đi, chỉ là nước mắt vốn đã dừng, nay lại như vỡ đê, không ngừng trào lên.
Nước mắt càng lau lại càng nhiều, tay phải cậu đã bị nước mắt thấm ướt, trên hai gò má tái nhợt cũng ướt hết.
Người kia đã từng đẩy câu đi, để cậu một mình liếm vết thương; người kia lúc trở lại cũng vẫn đeo mặt nạ, nói với cậu một câu, đã lâu không gặp, cậu có khỏe không?
Nhưng rồi, người kia giờ lại đứng đây, khuôn mặt quen thuộc, bóng dáng quen thuộc, như thể tất cả những chuyện quá khứ chưa từng tồn tại.
Kim Jaejoong rất muốn nói cho anh biết mình sống không ổn chút nào, nhưng những lời trước kia có thể không chút ngại ngùng nói ra nay lại bị chôn sâu dưới đáy lòng. Là chính anh bảo với cậu, tình yêu của bọn họ không thể công khai; cũng chính anh bảo với cậu, hóa ra cuộc sống không nhất định phải có tình yêu.
Nhưng mà…
Kim Jaejoong đột nhiên che hai mắt lại, chậm rãi lui một bước.
“… Nhưng mà, tớ làm không được…” Kim Jaejoong từng chữ từng chữ thốt lên. Một câu nói không đầu không đuôi, chẳng ai biết cậu đang nói gì.
Nhân viên công tác xung quanh đã bị phó đạo diễn giục ra ngoài, lúc này trường quay to như vậy chỉ có hai người bọn họ.
Jung Yunho đáy mắt chua xót, nước mắt rốt cuộc không khống chế được rơi xuống. Anh tiến lên một bước, chậm rãi vươn tay, lau nước mắt trên mặt Kim Jaejoong.

Kim Jaejoong không tránh, cũng không nói gì. Cậu chỉ đứng ở đó, nhìn Jung Yunho, mặc Jung Yunho lau nước mắt trên mặt cậu. Ánh mắt của họ đối diện nhau qua nước mắt mơ hồ, không ai nói gì.