Oct 24, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 79

Chapter 79
Kim Jaejoong cảm thấy hôm nay cậu nên uống chút rượu mừng.
Từ lúc mở màn đến bây giờ đã công bố bảy giải thưởng, vậy mà Khúc chuyện xưa đã giành được ba giải. Tuy chỉ là các giải thưởng nhỏ như tạo hình mỹ thuật xuất sắc nhất, nhưng nó cũng không ảnh hưởng đến việc truyền thông dùng hết lời ca ngợi cậu.
Cậu mới ra mắt được vài năm, tác phẩm xuất sắc rất nhiều, nhưng chỉ thiếu một tác phẩm nhận được toàn bộ các giải thưởng của một lễ trao giải lớn.
Nam nữ chính xuất sắc nhất được trao trước giải đạo diễn xuất sắc nhất. Vốn nhà sản xuất còn hi vọng có thể đồng thời có tên trong danh sách đề cử của ba hạng mục lớn nhất, nhưng diễn xuất của Tiễn Chanh thật sự khiến ban giám khảo không thể nào đề cử được, cuối cùng chỉ đề danh trong giải nữ diễn viên mới xuất sắc nhất.
Hai vị khách quý trao giải đứng trên đài hàn huyên một hồi, trên màn hình lớn liền chiếu đoạn clip ngắn về phim của bốn người được đề cử. Máy quay thỉnh thoảng lại chuyển hướng xuống hàng khách quý, lúc đảo qua Jung Yunho còn đặc biệt tri kỷ dành một cảnh đặc tả cho Kim Jaejoong.
“Mọi người có hồi hộp không?” Cô Trương cầm phong bì thư tên người chiến thắng trong tay, cố ý kéo dài thời gian, nhìn dưới sân khấu, “Tôi giờ đang rất hồi hộp, thật sự không dám mở ra xem. Anh Sùng Phong nghĩ đây sẽ là ai?”
Vua màn ảnh Sùng Phong lần này cũng có phim, nhưng chỉ tiếc doanh thu khá ảm đạm, có chút thiếu tự tin: “Là ai cũng được, nếu là tôi thì đương nhiên càng tốt.”
“Vậy anh Jung Yunho thì sao?”
Jung Yunho nở nụ cười hoàn mỹ nhất với máy quay: “Quả thật phải nói tác phẩm của mọi người đều không tồi, ai cũng có cơ hội giành được cả.”
“Sao các anh còn không hồi hộp bằng tôi vậy, thôi, giờ tôi mở nhé.” Cô Trương chậm rãi mở phong bì lúc mở ra, cô nhìn thoáng qua, ánh mắt đảo tới lui giữa Sùng Phong cùng Jung Yunho: “Giải thưởng Kim X lần thứ 47, người đoạt giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất là —— Diễn viên trong vai Tống Lam của Khúc chuyện xưa, anh Jung Yunho đẹp trai quyến rũ của chúng ta! Xin chúc mừng!”
Vừa dứt lời, tiếng vỗ tay vang dội từ bốn phương tám hướng truyền đến.
Đây là giải thưởng quan trọng đầu tiên của Jung Yunho ở châu Á. Nam chính xuất sắc nhất, đây là một giải thưởng mang đến vinh dự cả đời.
Kết quả này cũng không ngoài dự đoán của mọi người, Jung Yunho vốn đã có khả năng rất cao đạt giải, chính anh cũng đã đoán được trước. Anh đứng dậy, lịch sự ôm nhẹ mấy vị khách quý ngồi xung quanh, sau đó trong ánh mắt của mọi người đi đến bên kia hàng khách quý.
Đây là do ban tổ chức sắp xếp, khách quý đến nhận giải và khách quý đến trao giải sẽ ngồi tách ra. Kim Jaejoong tuy cũng được đề cử, nhưng lại bị xếp vào hàng khách quý trao giải.
Vị trí của Kim Jaejoong là hàng thứ nhất bên tay trái, hai bên cậu đều là người rất nổi tiếng trong giới giải trí. Trong lúc dư luận đang xôn xao này, Jung Yunho lại làm một việc ngoài dự đoán của mọi người.
Anh đứng trước mặt Kim Jaejoong, mở rộng hai tay, chân thành mỉm cười. Sau lưng anh, người quay phim đang cuống quít chạy tới, màn ảnh đảo qua, chỉ thấy Kim Jaejoong đang thoáng kinh ngạc.
“Tôi muốn cảm ơn đạo diễn của tôi.”
Kim Jaejoong lúc này mới kịp phản ứng lại, vội đứng lên, ôm lấy Jung Yunho.
Cô Trương trên sân khấu phản ứng rất nhanh, cười đùa: “Hai vị gần đây đang có scandal đấy.”
Kim Jaejoong theo thói quen đưa tay lên che miệng, khẽ cười, Jung Yunho buông cậu ra, đi lên sân khấu.
Bóng lưng anh thon dài, bước chân vững vàng đặt trên bậc thang. Ánh mắt Kim Jaejoong vẫn dõi theo bóng dáng anh, mãi đến khi nhìn thấy anh nhận chiếc cúp nặng trịch từ tay cô Trương, đồng tử cậu khẽ giật giật, chóp mũi đột nhiên lại chua xót.
Có lẽ chỉ có bọn họ đã sóng vai nhau, làm bạn bên nhau gần hai mươi năm mới hiểu, một chiếc cúp nho nhỏ kia đến cùng chứa đựng bao nhiêu tâm huyết của người đàn ông này. Cố gắng nửa đời, chỉ vì nhận lấy một sự khẳng định, chứng minh mình không uổng phí mồ hôi công sức nửa đời trước.
Jung Yunho cầm cúp trong tay, lắc lắc.
“Đầu tin, xin cảm ơn ban giám khảo đã trao cho tôi giải thưởng này, hiện giờ tôi cầm trong tay cũng cảm thấy nặng nề vô cùng. Cũng xin cảm ơn Lý Gia Kỳ đã trao giải cho tôi. Đây là giải thưởng mà diễn viên nào cũng khao khát được nhận, năm nay đến lượt tôi nhận, nhưng đây không chỉ là công sức, sự cố gắng của riêng mình tôi. Tôi rất may mắn khi được làm việc trong một đoàn làm phim xuất sắc, cảm ơn đạo diễn Kim Jaejoong đã dạy cho tôi tất cả, cũng cảm ơn tất cả nhân viên của Khúc chuyện xưa, còn có cảm ơn bạn diễn của tôi – Tiễn Chanh.”
Nói đến đây, anh khẽ dừng lại, tất cả những lời lúc trước đều là theo khuôn mẫu. Giờ khắc này, dù là hơn một nghìn khán giả trong trường quay, hay mấy tỷ người xem trước TV, ánh mắt mọi người đều tập trung về vị vua màn ảnh mới lên ngôi này.
Jung Yunho đột nhiên nở nụ cười, hít sâu một hơi: “Cũng không biết nói chuyện này ở đây có ổn không. Mọi người đều biết rồi, gần đây tôi đang có scandal, và đối tượng trong scandal của tôi hôm nay cũng đúng lúc có mặt ở trong trường quay này. Đạo diễn Kim Jaejoong, không biết cảm giác khi có scandal với tớ như thế nào? Nhưng mà may mà cậu không vì chuyện này mà giữ khoảng cách với tớ. Nói như thế nào nhỉ…” Anh nhìn Kim Jaejoong, nghĩ một lát mới nói, “Đạo diễn Kim luôn là một người vô cùng quan trọng với tôi. Kỳ thật tình cảm giữa hai người đàn ông, nếu nhất định nói là tình yêu, tôi cảm thấy có chút không thích hợp. Chúng tôi đã quen nhau hơn hai mươi năm rồi, năm nay tôi 36 tuổi, nếu mọi người nhất định muốn nói tình cảm của chúng tôi là tình yêu, vậy nó chính là tình yêu, tôi chỉ cảm thấy, trong đời này, nếu có thể gặp được một người hiểu bạn, yêu thương bạn, thì dù đó là nam hay nữ, bạn hẳn cũng sẽ quý trọng. Sở dĩ phải nói những lời này ở đây, là vì tôi cảm thấy giải thưởng mà tôi đang cầm trên tay cũng có một nửa công sức của đạo diễn Kim, bởi vậy, tôi muốn nói một lời cảm ơn với cậu ấy ở đây.”
Anh nói được một nửa, máy quay đã chuyển sang Kim Jaejoong. Trên màn hình lớn, Kim Jaejoong khẽ chớp đôi mắt hồng hồng, nhưng cậu rất nhanh chóng khống chế cảm xúc, nở nụ cười thản nhiên đối mặt với Jung Yunho trên sân khấu.
Bởi vì chương trình được chiếu trực tiếp, vậy nên thời gian phát biểu cảm nghĩ của mỗi người nhận giải đều có hạn chế, nam nữ chính xuất sắc nhất là phần quan trọng, vậy nên thời gian dài hơn một chút. MC vẫn không nói gì, Lý Gia Kỳ trao giải xong liền đứng sang một bên, rốt cuộc đợi đến khi Jung Yunho nói xong, hai người lập tức xoa dịu bầu không khí.
MC vội nói: “Scandal này quả thật rất lớn, tôi cũng đã nghe nói đến, kỳ thật hai người rất xứng đấy.”
Giọng anh nhẹ nhàng hài hước, bầu không khí lập tức dịu dàng hơn hẳn. Kỳ thật ngành giải trí là ngành hoàn toàn không có giới hạn, chẳng có ai có ý kiến gì, người quan tâm chỉ là những người xem bình thường mà thôi.
“Quả thật là rất xứng đôi, không bằng kết hôn thật luôn đi.” Lý Gia Kỳ cười tiếp lời, đột nhiên hỏi Kim Jaejoong dưới sân khấu, “Được không? Đạo diễn Kim Jaejoong kết hôn với vua màn ảnh Jung Yunho của chúng tôi đi.”
Hàng loạt máy quay lập tức quay sang, Kim Jaejoong bất đắc dĩ cười, lắc đầu xua tay.
Sau đó là trao một số giải thưởng nho nhỏ, đạo diễn xuất sắc nhất được sắp xếp ở cuối cùng.
Vì đã nhận được vài giải thưởng nhỏ lúc trước, lại có nam chính xuất sắc nhất của Jung Yunho bỏ thêm không ít điểm, Kim Jaejoong đúng ra phải nắm chắc được giải mới đúng. Cuối cùng kết quả lại không được như dự đoán, Kim Jaejoong đã vô duyên với giải đạo diễn xuất sắc nhất.
Nhưng cậu vẫn còn trẻ, sau này còn rất nhiều cơ hội.
Lễ trao giải kết thúc, các ngôi sao vẫn chưa thể về ngay. Theo lệ cũ, ban tổ chức đã sắp xếp thời gian cho phóng viên và truyền thông phỏng vấn, tất cả các nghệ sĩ nhận được giải đều phải ở lại trả lời phỏng vấn.
Kim Jaejoong không chút do dự đứng cạnh Jung Yunho, trong sự bao vây của truyền thông mà trả lời một loạt câu hỏi kỳ lạ. Cuối cùng khi bị hỏi là trong bộ phim mới, tại sao không lựa chọn Jung Yunho là nam chính, đáp án của cậu vậy mà lại là: Cậu ấy diễn không tốt.
Câu trả lời này khiến cho tất cả mọi người bật cười, dù sao Jung Yunho vừa mới nhận được giải thưởng nam chính xuất sắc nhất, lúc này lại nghi ngờ khả năng diễn xuất của anh, thấy thế nào đều có chút buồn cười.
“Vậy hai vị định khi nào sẽ hợp tác một lần nữa, có định quay phần tiếp theo của Khúc chuyện xưakhông? Tống Lam và Tự Cẩm còn có cơ hội ở bên nhau không?
Khi nhắc tới tác phẩm, Kim Jaejoong trở nên tập trung hơn hẳn: “Nếu có tác phẩm thích hợp thì chúng tôi nhất định sẽ hợp tác, tôi không có ý định quay phần tiếp theo của Khúc chuyện xưa, câu chuyện diễn biến đến đó thì không cần phải tiếp tục nói nữa, trong lòng của mỗi người xem đều đã có kết thúc mà bản thân cảm thấy phù hợp nhất rồi.”
“Năm nay đạo diễn Kim không có duyên với giải thưởng đạo diễn xuất sắc nhất, anh có cảm thấy mất mát không, năm sau còn tiếp tục tham gia tranh cử giải thưởng này không?”
Vấn đề nhạy cảm như vậy cũng chỉ có phóng viên giải trí dám trực tiếp hỏi. Cũng may Kim Jaejoong đã sớm rèn luyện đến đao thương bất nhập, lửa lên thì nước diệt mà nước lên thì đất chặn.
Cậu nghiêng đầu nhìn thẻ trước ngực phóng viên đặt câu hỏi, đùa: “Tôi nhớ kỹ tên cậu rồi, hỏi tôi vấn đề nhạy cảm như vậy. Ha ha, đương nhiên, không nhận được giải thưởng nhất định sẽ cảm thấy mất mát, tôi nghĩ đây là việc hết sức bình thường, có mục tiêu có đam mê thì mới có tác phẩm tốt nhất cho mọi người, nhận được giải thưởng là một sự khẳng định cho tác phẩm của mình. Nếu sang năm tôi vẫn có tác phẩm tốt, tôi đương nhiên sẽ tham gia.”
“Anh Jung đã đáp lại scandal về quan hệ của hai người, xin hỏi anh nghĩ sao?”
“Tôi có thể nghĩ sao được nữa? Nếu cậu ấy đã tỏ tình với tôi trước nhiều người như vậy, tôi đành phải miễn cưỡng tiếp nhận thôi, từ giờ chúng tôi là người yêu rồi. Mọi người cảm thấy như vậy có được không?”
Phóng viên bị hỏi như vậy, sửng sốt hai giây, sau đó cười nói được.
Kim Jaejoong cũng cười: “Mọi người nói được thì được, mọi người cảm thấy chúng tôi là anh em tốt vậy chúng tôi là anh em tốt, cảm thấy là người yêu thì chúng tôi là người yêu, nghe mọi người cả.”
Phỏng vấn chẳng khác gì chiến tranh cả, cuối cùng đạo diễn Kim và vua màn ảnh Jung toàn thắng trở về đến nhà đã toàn thân mệt lử, Kim Jaejoong tựa trên ghế salon, không buồn động đậy.
Việc này cũng không thể trách cậu. Lễ trao giải kéo dài đến năm sáu giờ hoàn toàn không nhẹ nhàng như mọi người nghĩ, kỳ thật có mặt ở trường quay rất nhàm chán, mọi người ngồi dưới khán đài thậm chí còn lôi điện thoại ra chơi game.
Jung Yunho vừa cởi áo khoác, cúc áo sơmi còn chưa cởi, điện thoại liền rung lên liên tục.
Trong lễ trao giải vừa rồi, anh tắt máy di động, quả nhiên vừa mở ra liền thông báo có hơn mười cuộc gọi nhỡ, có của phóng viên cũng có của bạn bè, nhưng nhiều nhất là trong nhà gọi tới.
Kết quả này anh cũng đã sớm đoán được, lựa chọn nói những lời kia ở nơi như vậy cũng là quyết định đập nồi dìm thuyền.
Anh cũng không nhất định phải cùng Kim Jaejoong chạy ra nước ngoài lấy giấy chứng nhận kết hôn rồi trở về tức chết ba mẹ mình, chỉ là đời này chỉ thích một người, người đấy lại là nam, vậy biết làm sao. Lúc Jung Yunho còn trẻ đã từng nghiến răng quyết tâm chia tay, nhưng chia tay rồi vẫn nhớ cậu. Nửa đời của anh đã ngã gục ở chỗ Kim Jaejoong, giờ đây anh ngoài việc tiếp tục ở bên cậu, thật sự không còn lựa chọn nào tốt hơn.
Điện thoại từ trong nhà gọi tới như bùa đòi mạng, hết cuộc này đến cuộc khác, Jung Yunho rơi vào đường cùng chỉ có thể cầm điện thoại đi ra ngoài, lúc anh mở cửa, Kim Jaejoong đột nhiên ngồi dậy, hỏi: “Đi đâu vậy?”
“Có đói bụng không? Tớ đi mua đồ ăn khuya.”

Trong phòng chỉ bật một chiếc đèn, ánh sáng lờ mờ. Hai mắt sáng ngời của Kim Jaejoong khẽ chớp, sau đó nói: “Ừ, lái xe cẩn thận. Không mua được đồ tớ thích cũng không sao đâu.”

Aug 31, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 78

Chapter 78
Có vài người dù râu cũng không cạo, nhưng khi anh xuất hiện trước mặt bạn vẫn lóa mắt như thường.
So với bộ dạng sáng nay lúc rời giường, Jung Yunho hiện tại như thay đổi thành một người hoàn toàn khác. Kim Jaejoong vô thức vươn tay sửa sang lại hoa cài trước ngực anh.
Lúc này trong phòng chỉ còn hai người bọn họ, Jung Yunho ngồi xuống ghế salon, ánh mắt rơi xuống dấu hôn lộ ra ngoài của Kim Jaejoong.
Chân phải Kim Jaejoong đã giơ lên, nhưng nhìn chiếc quần vest có giá xa xỉ mà Jung Yunho đang mặc, lại không nhẫn tâm đạp.
Cậu chỉ cổ mình, phàn nàn: “Tự cậu xem đi, đều tại cậu cả!”
Vết hôn này diện tích quả thật hơi lớn, làn da Kim Jaejoong vốn trắng hơn người bình thường. Nếu như đang ở nhà, dù toàn thân Kim Jaejoong đầy dấu hôn, Jung Yunho cũng sẽ không để ý; nhưng trước mắt bao người, vết cắn của mình bị người vây xem… Tư tưởng của anh còn chưa cởi mở được đến mức đấy.
“Màu đậm vậy à?” Jung Yunho kéo Kim Jaejoong ngồi xuống bên cạnh mình, vuốt ve vết đỏ này, “Hay là mặc áo bên trong?”
“Bộ vest này không mặc sơ mi bên trong được, khó coi chết mất!”
“Vậy thì đổi bộ khác.”
“Không được.”
Cậu nói không là không, thà rằng mặc như vậy ra ngoài cho mọi người vây xem cũng không thể mặc trang phục xấu để đi thảm đỏ.
Jung Yunho rất sợ suy nghĩ của mình biến thành sự thật, hiện giờ anh chỉ muốn cởi áo khoác ra bọc chặt lấy Kim Jaejoong.
Thời gian trôi qua rất nhanh, đặc biệt là trong thời điểm thế này, nhân viên phụ trách thông báo chạy liên tục gọi người. Kim Jaejoong đột nhiên thở dài một hơi: “Thôi được rồi.” Sau đó liền lấy di động gọi cho nhân viên trang điểm.
Trên ngực cậu vốn đã có một hình xăm rất lớn, hiện tại để phối hợp với hình xăm kia, nhân viên trang điểm vẽ thêm hoa văn tinh xảo, cuối cùng là một mặt trời màu vàng ở chỗ dấu hôn.
Mặt trời là do Kim Jaejoong tự mình yêu cầu vẽ, không nghĩ tới vẽ xong lại rất hợp với màu sắc của lễ phục. Vốn làn da trắng của cậu đã rất hút mắt, lại thêm hình xăm, càng tăng thêm sự gợi cảm của cậu.
Jung Yunho nhịn không được cầm di động chụp ảnh cậu. Trong phòng không có người ngoài, anh hoàn toàn không chút kiêng kị, biểu cảm thân mật đúng như khi ở bên người yêu.
“Chụp mấy bức rồi? Đưa tớ xem nào.” Kim Jaejoong vươn tay đòi điện thoại của Jung Yunho. Kỳ thật trước kia Jung Yunho rất ít khi selfie, nhưng Kim Jaejoong lại thích, từ khi hai người quay lại với nhau, trong điện thoại của Jung Yunho toàn hình selfie của Kim Jaejoong. Có cái là anh chụp, cũng có cái là Kim Jaejoong chụp.
Màn hình điện thoại là ảnh Kim Jaejoong nằm trên ghế salon ngủ. Hôm đấy cậu uống rượu, hai má đỏ bừng, Jung Yunho nhìn thấy liền dùng di động chụp vài tấm.
Kim Jaejoong xóa vài tấm ảnh xấu nhất đi, hỏi: “Chúng ta đi thứ mấy?”
Jung Yunho nhìn đồng hồ: “Thứ mười ba, còn mười lăm phút nữa.”
Stylist sửa sang lại trang phục lần cuối cho hai người, nhân viên tới thông báo xe đã đợi ở cửa ra vào, Kim Jaejoong đưa di động cho trợ lý, trước lúc lên xe lại uống thêm một ngụm nước.
Khu nghỉ ngơi cách thảm đỏ cũng tương đối xa, lái xe mất chừng năm phút.
Đi trước bọn họ là một đạo diễn Nhật Bản. Giải tượng vàng X từ trước đến nay rất ít khi trao cho người Nhật Bản, hơn nữa fan cũng không hề nhiệt tình, MC cố nói vài câu cho bầu không khí đỡ tẻ nhạt, đợi đến khi vừa hết thời gian liền để khách mời đi. Vậy nên khi xe của Kim Jaejoong cùng Jung Yunho dừng ở cuối thảm đỏ, MC cũng kích động vô cùng.
Lúc cửa xe còn chưa mở, khán giả chưa nhìn ra bên trong là ai. Nhưng trong đám người đứng hai bên thảm đỏ, có hơn phân nửa đang cầm lightstick đỏ, còn rất nhiều người mang theo banner Jung Yunho và Kim Jaejoong, giơ cao trên đầu.
Cửa xe bên trái mở ra trước, Jung Yunho xuống xe xong liền đứng chờ, động tác của anh khiến ánh mắt mọi người tụ tập vào cửa xe bên phải. Mọi người đều biết người hợp tác của Jung Yunho hôm nay vì bận việc nên không thể tới, người hợp tác mới là ai tất nhiên thành tiêu điểm của sự chú ý.
“A a a a a a a!”
Kim Jaejoong vừa mới cúi người bước chân ra, đám người liền gào lên. Phóng viên sớm đã bị chen ra ngoài, những vị trí tốt nhất ở hai bên thảm đỏ đều bị fan nhiệt tình chiếm mất.
Máy ảnh, điện thoại, rất nhiều người còn vẫy lightstick màu đỏ trong tay, dùng sức vươn tay về phía thảm đỏ.
Jung Yunho là nam chính trong phim của Kim Jaejoong, trước mắt bao người, anh chủ động cúi người mời cậu, nhân viên công tác nhanh chóng tản ra, ba người quay phim đứng ở trước, sau, và giữa thảm đỏ.
Nếu không tính khách quý trao giải, vậy hai người chắc chắn là nổi bật nhất đêm nay.
“Hiện tại người đang đi trên thảm đỏ là đạo diễn tài năng Kim Jaejoong của chúng ta cùng anh Jung Yunho, năm nay tác phẩmKhúc chuyện xưacủa họ đã đạt được doanh thu rất đáng kinh ngạc.” MC đứng cuối thảm đỏ, cao giọng giới thiệu, “Hai anh, mời hai anh bắt tay với fan đi. Các bạn fan đáng yêu của chúng ta đứng đợi ở đây từ chiều rồi đấy.”
Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đúng lúc đi đến giữa thảm đỏ. Nghe được lời đề nghị của MC, bầu không khí lập tức nóng hơn hẳn, rất nhiều người cất điện thoại đi, nhao nhao vươn tay ra, hô to tên hai người.
“Bên trái trước nhé?” Kim Jaejoong nở nụ cười, nhỏ giọng hỏi.
Jung Yunho khẽ gật, rất lịch sự dẫn Kim Jaejoong đi về phía bên trái.
Đám người phía bên trái lập tức hét ầm ĩ, dải phân cách phía trước có nguy cơ bị phá vỡ, nhân viên bảo an vội vàng đi tới ngăn cản. Kim Jaejoong từ trước đến nay rất chịu khó chào hỏi fan, người còn chưa đi tới đã vươn tay ra bắt tay với mọi người. Mấy cô gái kia cầm lấy tay cậu liền không chịu buông, Kim Jaejoong cũng không đành lòng bỏ ra, vì vậy càng ngày càng có nhiều người cầm lấy tay cậu, cuối cùng chỉ có thể khom lưng phối hợp mọi người.
Tuy quá mức điên cuồng, nhưng nghĩ tới đây là fan mình, Kim Jaejoong lại mềm lòng. Cậu cười chào hỏi mọi người, mỉm cười với từng người gọi tên cậu.
Jung Yunho đột nhiên tiến về phía trước, vỗ vỗ lên những cánh tay đang bắt lấy tay Kim Jaejoong.
“Ahhhhhhh! U-know! U-know!”
“Oppa!!!!”
“U-know oppa sa rang hae! Oppa phải thật hạnh phúc với Jaejoong oppa đấy!!!”
Jung Yunho vẫn giữ vững nụ cười dịu dàng, nhưng khi nghe được câu nói này, đáy lòng đột nhiên giật mình, không khỏi đưa mắt tìm kiếm người vừa nói lời này. Cô bé kia thấy thần tượng nhìn mình, kích động đến không nói lên lời. Jung Yunho gật đầu với cô bé, trả lời: “Tất nhiên rồi.”
Người rất đông, không mấy ai biết rõ tình huống ấy, nhưng Kim Jaejoong lại nghe được. Cậu liếc nhìn Jung Yunho, anh đang trò chuyện với fan, biểu cảm trên gương mặt vừa chăm chú lại vừa dịu dàng.
Giao lưu chừng nửa phút, không đợi MC thúc giục, Jung Yunho liền gọi Kim Jaejoong tiếp tục đi về phía trước. MC chạy tới cuối bậc thang nghênh đón bọn họ, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho lần lượt kí tên xong liền đứng để mọi người chụp ảnh, đang ở lễ trao giải rất long trọng, phóng viên cũng không dám đưa ra yêu cầu quá phận. Cuối cùng Jung Yunho chủ động khoác vai Kim Jaejoong, tư thế vừa giống bạn bè, vừa giống người yêu lại khiến mọi người hét ầm ĩ.
MC đứng cuối thảm đỏ cười nói: “Hai vị, mời hai anh tiến đến bên này. Các bạn phóng viên thân mến, lát nữa chúng tôi sẽ dành thời gian cho mọi người chụp ảnh phỏng vấn, hiện giờ mời mọi người về khu vực của riêng mình được không? Cảm ơn mọi người.”
Nhân viên đưa micro cho hai người, Kim Jaejoong cầm micro cả buổi không nói một câu, chỉ cười liên tục.
Fan kỳ thật cũng đã sớm quen với cậu như vậy, không ý kiến gì. Cậu cười, fan bên dưới cũng cười theo, sau đó Jung Yunho cũng nhịn không được bật cười, hình ảnh này khiến MC vốn dày dạn kinh nghiệm cũng nhếch khóe môi.
“Đạo diễn Kim hình như rất thích cười.”
Kim Jaejoong cúi đầu, có chút ngại ngùng, trả lời: “Là vì các bạn ấy.” Vươn ngón tay chỉ fan bên dưới, ra vẻ phàn nàn: “Lần nào nhìn thấy các bạn, tôi đều rất ngại ngùng, các bạn thật sự quá nhiệt tình.”
Fan bên ngoài lập tức hét lên.
“Đúng không, như vậy thật sự rất dễ khiến tôi ngại.” Kim Jaejoong vẫy tay với mọi người, “Chào mọi người, lâu rồi không gặp, nhớ tôi không?”
“Nhớ!!!”
“Tôi cũng rất nhớ mọi người, mọi người có đi xemKhúc chuyện xưakhông?”
“Có!!!!!!”
Kim Jaejoong nở nụ cười thật tươi, giọng mang theo chút yêu chiều nói với mọi người: “Ngoan.”
Nhắc đến Khúc chuyện xưa, MC liền thuận thế kéo chủ đề sang Jung Yunho: “Tạo hình của anh Jung Yunho hôm nay thật sự quá xuất sắc, fan ở đây đều phải hét lên vì anh đấy.”
Jung Yunho rất lịch sự cười cười, khách sáo đáp lời.
“Vậy anh có tin rằng mình sẽ giành được giải thưởng hôm nay không? Hiện giờ anh đang nhận được nhiều sự ủng hộ nhất, hơn nữa hôm nay có rất nhiều fan điện ảnh tới.”
Câu hỏi này luôn là câu hỏi yêu thích của truyền thông, nhưng cũng là câu hỏi mà các ngôi sao ghét nhất, dù bạn trả lời như thế nào cũng không ổn. Nói không tin thì có vẻ hạ thấp thân phận, nói tin chẳng may không lấy được thì xấu mặt.
“Hỏi tôi có tin mình hay không, không bằng nói tôi có tin tưởng tác phẩm không. Những tác phẩm gần đây của đạo diễn Kim Jaejoong đều rất nổi tiếng, tôi rất tin tưởng đạo diễn Kim.” Jung Yunho vỗ vỗ tay Kim Jaejoong, cười nói: “Nhân đây, tôi xin cảm ơn đạo diễn Kim luôn, cảm ơn cậu đã mời tớ quayKhúc chuyện xưa“.
Đáng ghét, lại khen cậu trước mặt mọi người.
Kim Jaejoong khẽ cong miệng, nụ cười ngọt ngào tuôn ra từ tận đáy lòng.
“Là diễn xuất của cậu rất tốt, không liên quan tới tớ.”
“Nhưng qua lần hợp tác này, tớ đã học được rất nhiều.”
Bên dưới đột nhiên có người hô: “Oppa nhất định phải hạnh phúc đấy!”
Bởi vì giọng nói quá lớn, tất cả mọi người liền quay sang, MC còn chưa kịp nói gì, Kim Jaejoong đã đáp lời trước.
“Oppa chắc chắn sẽ hạnh phúc rồi, mọi người cũng phải sống thật hạnh phúc nhé.”

Aug 30, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 77

Chapter 77
Tháng 12 tới cũng có nghĩa là các lễ trao giải lớn cả trong và ngoài nước cũng tới, trong tháng này, gần như chỉ vài ngày lại có một lễ trao giải diễn ra.
Có tác phẩm thì hi vọng đạt giải, không có tác phẩm cũng rất chờ mong, bởi lẽ, thảm đỏ là nơi bạn có thể nổi tiếng chỉ trong vòng một đêm.
Kèm theo lễ trao giải là một loạt các bộ sưu tập của các nhà thiết kế nổi danh quốc tế liên tiếp tung ra. Dù là Kim Jaejoong hay Jung Yunho, hiện giờ đều là con cưng của giới thời trang cao cấp quốc tế, nhà thiết kế muốn họ mặc trang phục của mình đâu đâu cũng có. Đặc biệt, lần này Jung Yunho còn được đề cử giải tượng vàng X cho nam diễn viên chính xuất sắc nhất, mức độ được yêu thích thì khỏi phải bàn.
Jung Yunho từ trước tới nay vẫn có stylist riêng của mình, nhưng lần này stylist thay đổi, Kim Jaejoong tự mình nhận lấy nhiệm vụ gian khổ này.
Tin tức Jung Yunho được đề cử cho giải nam diễn viên chính xuất sắc nhất vừa tung ra, có hơn mười nhãn hiệu nổi tiếng gửi tới mẫu thiết kế mới nhất của mình. Kim Jaejoong chỉ nhìn qua, không giữ lấy một bộ nào, gửi lại toàn bộ. Hiện giờ chỉ còn có ba ngày là đến lễ trao giải, Jung Yunho vẫn chưa có lễ phục.
Chưa có lễ phục, Jung Yunho không lo lắng gì, người đại diện của anh lại gấp đến đỏ mắt. Anh biết rõ quan hệ của Kim Jaejoong cùng Jung Yunho, lại càng kiêng kị thân phận địa vị của Kim Jaejoong, nhưng… Không giữ lại lễ phục, chẳng lẽ để Jung Yunho cởi trần đi thảm đỏ sao? Hai năm nay đang là đỉnh cao sự nghiệp của anh, lần trước vừa nhận được giải thưởng ảnh đế, lần này nếu nhận thêm một giải nữa, vậy là có thể khẳng định địa vị của anh trong giới điện ảnh và truyền hình châu Á rồi.
Thời điểm quan trọng như vậy, tuyệt đối không thể xảy ra vấn đề gì.
Vậy nên tối hôm đó, khi Kim Jaejoong đang ngồi trên ghế salon xem tạp chí, Jung Yunho đột nhiên đi tới, ôm Kim Jaejoong vừa hôn vừa cọ. Kim Jaejoong vươn tay đẩy anh, ánh mắt vẫn không rời khỏi tờ tạp chí. Nếu là ngày thường, lúc này Kim Jaejoong đã sớm cười tươi nhào vào lòng Jung Yunho rồi, nhưng hôm nay lạnh lùng như vậy, Jung Yunho có chút không vui, bá đạo giật tạp chí trong tay cậu, vứt qua một bên.
“Sao vậy?” Kim Jaejoong nhíu mày nhìn anh, “Trả đây.”
“Không cho.”
“Cậu là trẻ con à? Mau đưa cho tớ.”
Jung Yunho bĩu môi: “Tớ không đưa.”
Kim Jaejoong không thể không thừa nhận, cậu bị biểu cảm của Jung Yunho khi chu môi chọc cười, đáy lòng mềm mại vô cùng.
Cậu nhìn Jung Yunho, không nói gì, dưới ánh nhìn soi mói của cậu, Jung Yunho nở nụ cười nịnh nọt. Kim Jaejoong nhướn mày hỏi: “Thật sự không đưa tớ?”
Một quyển tạp chí thôi mà, ai lại muốn vì thứ cỏn con như vậy mà cãi nhau. Jung Yunho trả lại tạp chí cho cậu, nhìn vào mắt cậu nói: “Jaejoong, gần đây cậu toàn bỏ bê tớ thôi.”
Lúc Jung Yunho gọi tên cậu, thật sự cmn gợi cảm.
Kim Jaejoong không cách nào chống cự sự quyến rũ này, trong lòng tràn ra cảm xúc vừa ngứa vừa tê dại. Cậu cầm tạp chí đập nhẹ lên người Jung Yunho, vuốt vuốt tóc anh, dùng giọng của người lớn khi dỗ trẻ con nói: “Ngoan, tớ đang chọn quần áo cho cậu thôi.”
Nói xong liền mở một trang tạp chí ra, Jung Yunho nhìn thoáng qua, nhận ra đây là bộ sưu tập của một nhà thiết kế nổi danh.
“Tớ đã đặt hai bộ này rồi, quay mai sẽ mang tới. Tớ đặt theo size lúc trước của cậu, nhưng thời gian gấp quá nên không kịp sửa, hai ngày này cậu phải chú ý vận động tập thể thao, đừng có để tăng cân.”
Trong ánh mắt Kim Jaejoong hiện lên sự dứt khoát không cho phản đối, thấy Jung Yunho nghe cậu, trong lòng cảm thấy rất mỹ mãn, đột nhiên cậu bị anh ôm chầm lấy, đè xuống ghế.
Bờ môi Jung Yunho đã tiến tới bên miệng Kim Jaejoong, Kim Jaejoong đột nhiên đẩy anh ra: “Ầm ĩ cái gì, đi vận động tập thể thao đi.”
“Ừ.” Jung Yunho nghe lời hôn một cái lên môi Kim Jaejoong, sau đó bắt đầu cởi quần áo.
Trong phòng điều hòa đặt ở nhiệt độ khá cao, hai người mặc cũng không nhiều, đàn ông ngoài ba mươi tuổi đang sung sức, Jung Yunho vừa cởi áo ra liền để lộ thân trên cường tráng.
Kim Jaejoong bị động tác đột ngột của anh làm cho sững sờ, lúc kịp phản ứng lại, Jung Yunho đã cởi áo cậu xong.
“Tớ bảo cậu đi tập thể thao mà!”
Jung Yunho ra vẻ ngây thơ, vừa gật đầu vừa tiếp tục. Rất nhanh Kim Jaejoong đã bị lột trần, quần cũng rơi vào tay sói.
Ngón tay Jung Yunho cố ý ma sát dục vọng của cậu cách lớp quần lót, Kim Jaejoong rất nhanh không kìm nén được. Lại không phải phụ nữ dễ ngại ngùng, đều là đàn ông hiểu rõ nhau, cậu bị Jung Yunho khiêu khích, cuối cùng không kìm nén được chủ động lại gần.
Giày vò hai lần, Jung Yunho vẫn ôm Kim Jaejoong, đợi đến khi khoái cảm trôi đi mới đứng dậy, vào phòng tắm bật nước ấm cho Kim Jaejoong tắm.
Phần eo dưới của Kim Jaejoong vừa nhức vừa mỏi, nghĩ đến lúc nãy, ánh mắt không tự chủ được rơi xuống nơi Jung Yunho tự hào nhất.
Jung Yunho hai tay xoa sữa tắm, nhẹ nhàng xoa bóp cổ Kim Jaejoong, đột nhiên hôn một cái lên mặt cậu.
Trên người dù không thoải mái cũng không ngăn được sự ngọt ngào lan tỏa từ nụ hôn này, Kim Jaejoong dứt khoát tựa lên người Jung Yunho, nhắm mắt thả lỏng toàn thân.
Hậu quả của túng dục rất đáng sợ, ngày hôm sau ở trường quay, Kim Jaejoong đứng ngồi không yên, bởi lẽ ngồi quá lâu, chỗ đằng sau sẽ khó chịu. Nhịn đến ngày thứ ba, vết hôn trên cổ Kim Jaejoong lại khiến tất cả mọi người bối rối.
Lễ trao giải tượng vàng X lần này, Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đều tham gia, Kim Jaejoong đến với tư cách khách quý trao giải. Cậu rất cẩn thận lựa chọn trang phục cho lần xuất hiện trên thảm đỏ này, lúc trước khi chọn lễ phục cho Jung Yunho, cậu cũng chọn một bộ cho mình trong bộ sưu tập thu đông mới nhất của nhà thiết kế này. Trên vải dệt màu xanh đậm là những hoạt tiết in chìm được thiết kế làm nổi bật sự xa hoa, thanh lịch, Kim Jaejoong để trần nửa thân trên, khi mặc chiếc áo vest này vào, không chỉ để lộ đường cong mê người, còn để lộ cả vết cắn đỏ thẫm trên cổ cậu.
Còn chưa đầy ba giờ là đến buổi lễ, nhưng dấu vết chết tiệt này mãi vẫn không tiêu.
Nhân viên trang điểm đã nghĩ mọi cách để che vết hôn này đi. Kem che khuyết điểm, phấn cùng tông màu da, các loại đồ trang điểm đắt đỏ liên tiếp ra trận. Nhân viên gấp đến gần như phát khóc, Kim Jaejoong cũng nhíu mày nhìn bản thân trong gương.
Dù nói thế nào, làm người của công chúng, trong những trường hợp thế này không được làm việc gì quá mức. Ngôi sao nữ mặc gợi cảm chỉ là một cách để hấp dẫn tầm mắt mọi người, nói cho cùng cũng chỉ là cho xem chứ không cho sờ; nhưng nếu cậu để lộ ra dấu hôn lớn như vậy, giới giải trí đoán chừng sẽ nổ tung.
Ngón tay Kim Jaejoong khẽ vuốt dấu hôn, đột nhiên nói với stylist, “Hay là mặc một chiếc áo sơ mi ở bên trong đi.”
“Bộ vest này được thiết kế theo kiểu không kết hợp với áo sơ mi, nếu tự dưng mặc thêm vào, bộ trang phục sẽ chẳng ra gì cả, hơn nữa cũng là sự thiếu tôn trọng với nhà thiết kế.” Stylist rất khó xử, “Hay là đổi bộ khác đi? Tôi nhớ lần trước Tư Tư đưa tới một bộ, cậu nói cũng không tệ đúng không? Mặc bộ đó đi.”
Vậy sao được. Cậu đã hứa với đối phương, hôm nay nhất định sẽ mặc lễ phục do bọn họ cung cấp tham gia lễ trao giải.
Kim Jaejoong không chút nghĩ ngợi bác bỏ. Nhìn cậu trong gương, đường cong ưu nhã ở cổ cùng eo tỏa ra sự xinh đẹp không thể nào che giấu, không phải người đàn ông ngoài ba mươi nào cũng có vẻ đẹp này. Nhưng hình ảnh vốn hoa lệ này lại bị một dấu hôn cướp đi mọi ánh mắt.
Kim Jaejoong quá rõ ràng, nếu hôm nay để mọi người nhìn thấy thứ trên cổ kia, vậy mấy ngày sau đó, có lẽ cậu sẽ bị truyền thông làm phiền đến phát điên.
Cửa phòng trang điểm đột nhiên bị người từ ngoài mở ra.
Đây là phòng nghỉ dành riêng cho đạo diễn Kim Jaejoong, nhưng có người dám trực tiếp tiến vào, vậy chắc chắn không phải người thường.
Mọi người xoay người nhìn lại, quả nhiên là quản lý chung của sự kiện lần này, cô Lưu Duệ.
“Đạo diễn Kim, lâu rồi không gặp.” Lưu Duệ rất tự nhiên hào phóng bắt tay với Kim Jaejoong. Hôm nay cô mặc đồ thể thao, trên đầu còn đội mũ lưỡi trai, rất rõ ràng để tiện cho việc đi lại vận động. Người bận rộn như vậy đột nhiên tới, chắc chắn là có mục đích.
Kim Jaejoong cười hàn huyên cùng cô. Bọn họ từ rất lâu trước đây đã gặp nhau lần đầu tiên ở hậu trường một lễ trao giải tại nước ngoài, Lưu Duệ là người rất khôn khéo, nhưng cũng không khiến người ta cảm thấy quá mức sắc bén, rất nữ tính.
“Bận như vậy sao còn qua đây?”
Lưu Duệ có chút do dự, dừng hai ba giây sau, mới mở miệng nói: “Tôi tới là vì thương lượng một việc với đạo diễn Kim.”
Hai người ngồi xuống ghế salon, stylist và nhân viên trang điểm rất thức thời đi ra ngoài.
“Không cần phải khách khí như vậy đâu, cô nói đi.”
Ánh mắt Lưu Duệ rơi xuống cổ Kim Jaejoong, con ngươi hơi giật giật, nhưng rất nhanh liền rời mắt đi.
“Tôi vừa mới cùng cô Trương phụ trách sân khấu đối chiếu lại danh sách khách quý, lần này theo kế hoạch, đạo diễn Kim sẽ đi thảm đỏ một mình.” Lưu Duệ đặt danh sách lên bàn trà, “Anh được đề cử giải đạo diễn xuất sắc nhất với phim Khúc chuyện xưa, anh Jung Yunho được đề cử nam diễn viên chính xuất sắc nhất cũng với phim Khúc chuyện xưa. Vốn chúng tôi sắp xếp cho anh Jung sẽ cùng cô Lưu, người được tin tưởng là có khả năng cao nhất đạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất đi thảm đỏ lần này, nhưng cô Lưu tạm thời có việc, rất có thể sẽ vắng mặt trong lễ trao giải hôm nay. Anh cũng biết chúng tôi làm nghề này phải chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra, giải thưởng quan trọng như vậy, việc sắp xếp đi thảm đỏ cũng rất được quan tâm, thật sự không thể tìm ra ai thích hợp hơn để đi cùng anh ấy. Vậy nên… Lần này, đạo diễn Kim đi cùng anh Jung đi.”
Kim Jaejoong không nói gì, yên lặng chờ đợi.
Quả nhiên, Lưu Duệ tiếp tục nói: “Thảm đỏ thực ra chỉ là để gây hiệu ứng ngôi sao, tuy làm thế này có chút không thích hợp, nhưng gần đây scandal của đạo diễn Kim và anh Jung đang xôn xao khắp nơi, dứt khoát cùng đi thảm đỏ luôn, truyền thông lấy được tin mình muốn, nói không chừng về sau sẽ không đào sâu về tin này nữa.”
Tầng này ý tứ ai cũng hiểu rõ, cô trực tiếp nói ra như vậy, thật sự khiến Kim Jaejoong không tiện cự tuyệt.
Kim Jaejoong tựa trên ghế salon, vẫn nở nụ cười như trước: “Cô Lưu cũng quan tâm tin tức giải trí thế à.”
“Tin tức về đại nhân vật như đạo diễn Kim, sao có thể không biết.”
Kim Jaejoong lắc đầu cười cười, đáy lòng cũng không cảm thấy quá khó chịu, ngược lại có chút chờ mong.
Người có đôi khi rất kỳ lạ, rõ ràng ngoài miệng thì từ chối, nhưng trong lòng lại cực kì hi vọng đối phương có thể tiếp tục thuyết phục mình.
Cậu quả thật muốn cùng Jung Yunho đi thảm đỏ.
Nhưng đây không phải vấn đề, cậu đi thảm đỏ với ai không quan trọng, vấn đề mấu chốt hiện tại là phải làm thế nào để khiến cho vết đỏ nổi bật trên cổ cậu biến mất.
Kim Jaejoong thậm chí có xúc động muốn vắng mặt trong lễ trao giải hôm nay.

30 phút trước khi mở màn, với tư cách người hợp tác, Jung Yunho rốt cuộc đã tới. Anh đã thay lễ phục đêm nay, vest đen bằng nhung dùng chỉ vàng dát mỏng thêu hoa văn trên cổ tay và cúc áo. Lúc anh từ cửa bước vào, Kim Jaejoong không thể nào rời mắt khỏi anh.

Aug 29, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 76

Chapter 76
Thuê siêu thị cả buổi tiêu tốn một khoản không nhỏ, theo kế hoạch có mười cảnh quay ở đây, giờ mới chỉ hoàn thành được ba cảnh.
Kim Jaejoong có thể tiếp tục chờ, nhưng đoàn làm phim không đợi được nữa, dự toán chi phí cho cảnh quay ở siêu thị không thể tăng thêm. Nhà sản xuất cùng phó đạo diễn đã bắt đầu đứng ngồi không yên, Kim Jaejoong không có cách nào, chỉ có thể dùng biện pháp cũ, tự mình ra trận.
Cậu quăng kịch bản sang một bên, đứng dậy, gọi Shim Changmin: “Được rồi, bắt đầu quay đi, cảnh này anh làm mẫu cho em xem.”
Không thể không nói, đạo diễn tự mình làm mẫu trong lúc quay phim chắc chắn là biện pháp kinh điển nhất, cũng hữu hiệu nhất, những diễn viên chỉ cần có chút thiên phú thôi, sau khi xem đạo diễn thể hiện cũng có thể tự mình học hỏi được.
Vậy nên diễn viên hiện giờ đổi thành Park Yoochun và Kim Jaejoong.
Kim Jaejoong đẩy xe mua sắm đến bên ngoài khu đồ đông lạnh, đợi Park Yoochun chuẩn bị xong liền tự hô bắt đầu.
Diễn viên xuất sắc có thể ngay lập tức nhập vào vai diễn, giống như bây giờ. Dù người đi sóng vai với mình là Shim Changmin hay Kim Jaejoong, ánh mắt Park Yoochun không hề thay đổi. Trong dịu dàng mang theo chút ngại ngùng của chàng thanh niên trẻ, sóng mắt khẽ di động nhưng chưa bao giờ rời khỏi mặt Kim Jaejoong, dù là ai cũng có thể nhìn ra lúc này, Park Yoochun đã rơi vào tình yêu.
Kim Jaejoong đứng bên cạnh quầy đông lạnh, xoay người cầm một túi sủi cảo đóng gói. Động tác của cậu đơn giản dứt khoát, lưng thẳng tắp, dù khom người vẫn thể hiện rõ sự vững vàng rắn rỏi: “Cậu thích vị gì? Thịt heo hay rau củ?”
Park Yoochun nhìn túi sủi cảo: “Cậu thích ăn sủi cảo thì để tớ gói rồi cất trong tủ lạnh, sủi cảo đông lạnh này không tươi đâu.”
Kim Jaejoong nghe vậy dừng lại, trong ánh mắt có vui vẻ lại có chờ mong: “Thật sao?”
Lúc cậu hỏi những lời này, trong giọng có hưng phấn nhưng lại như đang cố kìm nén, Park Yoochun phối hợp gật đầu, sau đó vươn tay cầm lấy túi sủi cảo trong tay cậu, bỏ lại quầy: “Đi thôi, mua thịt heo và cải trắng, tối nay làm vằn thắn ăn.”
Khu rau quả cùng khu thịt tươi ở phía trước, Park Yoochun xoay người đi tới.
Kim Jaejoong đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt đuổi theo bóng dáng Park Yoochun hồi lâu, đột nhiên mở miệng: “Han Hee, nếu ngày nào cũng được ăn cơm cậu nấu thì tốt quá.”
Giọng cậu không lớn, lại rất rõ ràng, xuyên qua đám đông rơi vào trong tai Park Yoochun.
Park Yoochun khựng lại, chậm rãi xoay người. Lúc gã nhìn Kim Jaejoong, khóe miệng nở nụ cười nhẹ.
Kim Jaejoong đột nhiên vỗ hai tay, khí chất trên người lập tức thay đổi. Cậu không đi ngay, thuận thế tựa vào quầy, tay vịn vào thành xe đẩy.
Shim Changmin đứng cách đó không xa, Kim Jaejoong quay đầu hỏi cậu: “Được chưa?”
Xem thì đã hiểu rồi, nhưng không biết mình có thể diễn được như vậy không. Shim Changmin lần này diễn xuất cũng tạm được, nhưng ánh mắt cậu nhìn Park Yoochun, ngoài thích ra còn có chút ngại ngùng.
Ánh mắt này vẫn chưa đạt tới hiệu quả Kim Jaejoong muốn. Phim điện ảnh không giống phim truyền hình, chỉ trong thời gian hơn một giờ ngắn ngủn phải kể lại một câu chuyện diễn ra trong nhiều năm, đây là thách thức không chỉ với biên kịch và đạo diễn, mà quan trọng nhất còn là diễn xuất của diễn viên. Chỉ có một diễn viên giỏi mới có thể khiến nhân vật trở nên sống động trong thời gian ngắn ngủi như vậy, khiến nó đi vào lòng người.
Kim Jaejoong không nói gì thêm, ngón tay giật giật, nói: “Làm lại.”
Shim Changmin một lần nữa làm lại những động tác cùng đối thoại kia, rốt cuộc khiến Park Yoochun không chịu được phất tay với Kim Jaejoong. Kim Jaejoong biết rõ ý của gã, cũng hiểu được cách bắt chước này không có tác dụng gì với Shim Changmin.
“Được rồi, nghỉ thêm 10 phút nữa.”
Kim Jaejoong trở lại khu nghỉ ngơi của mình, xem lại cảnh vừa rồi.
Jung Yunho cầm cốc nước tới cho cậu uống, đột nhiên hỏi cậu: “Sao cậu biết tớ thích cậu từ lúc đó rồi?”
Bị hỏi không đầu không đuôi như vậy, Kim Jaejoong sững sờ, nhưng rất nhanh kịp phản ứng. Trong đầu cậu hiện lên rất nhiều hình ảnh xảy ra trong quá khứ, ánh mắt của Jung Yunho, dù nhiều năm qua đi, cậu vẫn không cách nào quên được.
Kim Jaejoong nhìn thẳng vào mắt Jung Yunho, nhìn thấy tình cảm tràn ngập trong đôi mắt ấy. Hai người đã không còn trẻ, rất nhiều thứ trải qua thời gian đã dần thay đổi, duy chỉ có ánh mắt Jung Yunho khi nhìn cậu, đã rất nhiều năm, vẫn chưa hề thay đổi.
“Bởi vì tớ có thể nhìn thấy.” Kim Jaejoong muốn chạm vào mắt Jung Yunho, ngón trỏ lại bị lông mi ngăn cản, lông mi dày đặc như cánh quạt nhẹ nhàng chạm vào ngón tay cậu, “Chính là đôi mắt này, từ trước tới nay chưa bao giờ lừa tớ.”
Ánh mắt Kim Jaejoong nhìn Jung Yunho dần dần trở nên mềm mại, dịu dàng dưới đáy lòng như sóng thần cuồn cuộn dâng lên. Ngón tay cậu chậm rãi trượt xuống, cuối dùng dừng lại ở trái tim Jung Yunho: “Dù khi đó chúng ta chia tay, ánh mắt này của cậu cũng không hề thay đổi.” Nói đến đây, Kim Jaejoong dừng lại. Đáy lòng cậu có một niềm thôi thúc kỳ lạ, khiến cậu bất giác tới gần Jung Yunho, cuối cùng hôn nhẹ lên môi anh.
Nụ hôn này rất nhẹ, cũng rất nhanh, còn chưa tới hai giây, Jung Yunho lại không kìm lòng được, vươn tay đỡ lấy gáy Kim Jaejoong. Động tác này là động tác rất được đàn ông ưa thích khi hôn, Kim Jaejoong đột nhiên nghiêng người, tránh thoát.
Jung Yunho không hôn được, khẽ nhíu mày nhìn cậu.
Kim Jaejoong ngửa người ra sau tựa vào thành ghế, cười như hồ ly: “Cậu giờ không thèm để ý hình tượng trước công chúng luôn.”
Câu nói đầy khiêu khích của cậu tựa như một bé hồ ly lông xù, vươn móng vuốt cào cào tim Jung Yunho. Jung Yunho nhận ra bây giờ đang ở trường quay, cách đó không xa còn có rất nhiều quần chúng vây xem, dứt khoát tha cho cậu một lần, nhưng vẫn giả vờ giận dữ nheo mắt lại, thấp giọng nói: “Được lắm, đợi tối nay về nhà xem.”
Tối nay về nhà làm gì? Kim Jaejoong ngây thơ mở to hai mắt, cậu nhìn khuôn mặt Jung Yunho vì nhíu mày mà càng thêm nghiêm túc, tình yêu dưới đáy lòng như bong bóng phấn hồng không ngừng tuôn ra.
Cậu yêu chết bộ dạng nghiêm túc này của Jung Yunho, khí thế đàn ông khiến người ta mê muội này không phải ai cũng có.
Jung Yunho nhíu mày, tỏa ra sức quyến rũ khiến người hít thở không thông, sự quyến rũ này đặc biệt rõ ràng khi Jung Yunho chính diện tiến vào trong cậu. Kim Jaejoong nghĩ đến buổi tối trên giường, Jung Yunho đều dùng biểu cảm nghiêm túc như vậy nhìn cậu, sau đó mạnh mẽ tiến vào trong cậu, những hình ảnh sống động ấy khiến mặt cậu đỏ bừng.
Không ai nói cho Kim Jaejoong biết, bộ dạng cậu hiện tại mê người như thế nào, Jung Yunho có chút không kìm nén được, nắm chặt tay.
“Đừng dùng ánh mắt này nhìn tớ.”
Kim Jaejoong còn chưa hiểu rõ ý của anh, mắt mở to hơn: “Sao vậy?”
Trong đầu cậu vẫn còn lưu giữ hình ảnh đêm qua, Jung Yunho dây dưa cùng cậu trên giường, lại nhìn thẳng vào ánh mắt Jung Yunho lúc này, Kim Jaejoong có chút xấu hổ, vội vàng đưa tay lên che miệng, sợ để người khác nhìn thấy nụ cười ngại ngùng lúc này của mình.
Hai tay Jung Yunho ôm lấy gương mặt Kim Jaejoong, dịu dàng vuốt ve.
“Cậu làm gì đấy?”
“Jaejoong của chúng ta thật đáng yêu.”
Kim Jaejoong bó tay, nhưng lại không kìm lòng nổi bị sự dịu dàng ngây thơ này khiến cho cảm động vô cùng.
Rõ ràng đều đã là đàn ông ngoài ba mươi rồi, nhưng lúc Jung Yunho nói những lời này, cậu vẫn cảm nhận rõ niềm hạnh phúc giữa hai người yêu nhau.
Kim Jaejoong cố ý ra vẻ không vui, miệng chu ra, vuốt tay Jung Yunho: “Cậu có biết không, giờ đang ở bên ngoài. Jung Yunho, lá gan cậu càng lúc càng lớn đấy.”
“Gan của tớ đương nhiên lớn rồi.” Jung Yunho đột nhiên nở nụ cười, kéo tay Kim Jaejoong cầm chặt, nửa ngày sau mới nói: “Nếu không sao dám thích cậu?” Nói xong đánh nhẹ vào lòng lòng bàn tay Kim Jaejoong, “Chẳng bao giờ trưởng thành, bướng bỉnh, bé hư.” Lúc đầu anh còn cố ý nghiêm mặt, nhưng về sau đã không giấu được nụ cười. Jung Yunho càng nói, càng thấy trong lòng ngọt ngào, cuối cùng thừa dịp mọi người không chú ý, hôn một cái lên tay Kim Jaejoong.
Chỉ là một nụ hôn nhẹ, chạm vào cái liền rời đi ngay.
Kim Jaejoong đột nhiên đứng dậy, cầm kịch bản che khuất mặt, một tay quạt quạt lấy gió.
Sao lúc trước cậu không nhận ra, Jung Yunho căn bản chính là một lão sói xám mặt dày, thích ngậm thỏ trong miệng, vừa hù dọa muốn ăn tươi cậu, lại vừa dùng biểu cảm ngọt ngào đến phát ngấy kia hôn hôn.
Cậu chỉ tay vào Jung Yunho, cảnh cáo: “Đủ rồi đấy, cậu nhìn xem giờ đang ở đâu.”
Rõ ràng giờ đã tới mức cậu phải nhắc nhở Jung Yunho chú ý hình tượng công chúng, kết quả Jung Yunho lại không thèm để ý, bắt chéo hai chân, vươn tay kéo cậu: “Sợ cái gì? Là thật là giả cứ để bọn họ chậm rãi đoán.”
“Đoán cái gì nữa, rõ ràng có người miệng không chặt đã khai ra rồi còn đâu.”
Chuyện này Kim Jaejoong đã nhẫn nhịn rất lâu, từ ngày đó đọc được một bài báo phân tích trên tờ tạp chí nào đó, cậu liền đoán được có người cố ý khơi chuyện sau lưng.
Kim Jaejoong vẫn luôn chịu đựng, đơn giản là vì Jung Yunho.
Thân phận của đối phương là một trong những điều khiến Kim Jaejoong không thể không nhìn tới, cậu biết rõ người thân chiếm vị trí không thể dao động trong lòng Jung Yunho, dù là cậu, cũng không dám nhảy ra khiêu chiến quan hệ huyết thống này.
Jung Yunho nhìn cậu, im lặng không nói.
Một khi nhắc tới chủ đề này, vậy không thể cười cho qua được.
Kim Jaejoong không nói gì, dứt khoát ngồi xuống, yên lặng đợi câu trả lời của anh.
Chừng hơn phút sau, Jung Yunho rốt cuộc mở miệng nói với cậu: “Chuyện này tớ nhất định sẽ xử l ý, mấy ngày nữa tớ về nhà một chuyến.” Nói xong, lại sợ Kim Jaejoong cảm giác mình không đủ chân thành, bổ sung: “Cậu yên tâm, lần này không ai có thể ngăn cản tớ, tớ nhất định phải ở bên cậu.”
Nếu là người khác nói như vậy, có lẽ chỉ là lời hứa suông.
Nhưng, người nói những lời này lại là Jung Yunho.
Kim Jaejoong không biết nên nói gì, chỉ là đáy lòng sôi trào, như thể đây là lời thề lãng mạn nhất trên đời.
Dù anh đã từng buông tay cậu, nhưng cậu vẫn sẵn lòng tin tưởng anh.

Bởi vì anh đã nói, vậy nhất định sẽ làm được.