Nov 17, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.4

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 4
Nửa năm sau, năm người bọn họ gần như không được nghỉ ngơi, làm việc cả ngày lẫn đêm hơn 100 ngày, mới được nửa ngày nghỉ.
Lúc ở Nhật Bản, ngoài Kim Jaejoong ra, bốn người còn lại rất ít khi đi ra ngoài. Có lẽ là vì không quá quen, dù trong một năm có hơn một nửa thời gian ở đây, nhưng bạn bè của họ ở đây không nhiều lắm, chẳng đi chơi đâu được.
Shim Changmin mang máy tính lên giường, chuẩn bị xem mấy bộ phim gần dây.
Park Yoochun mặc chiếc áo lông màu lam nhạt, đi chân trần đến. Shim Changmin nhướn mày nhìn, ý bảo gã đóng cửa.
“Đang xem gì vậy? Junsu gọi chúng ta ra phòng khách chơi game, Yunho hyung đang chơi với cậu ta rồi.”
“Không đi.” Phòng của Shim Changmin kỳ thật lấy ánh sáng rất tốt, nhưng bình thường lúc xem phim trên máy tính, cậu rất thích kéo rèm, đóng cửa lại, cả phòng tối om, “Em tải phim mới nhất về, muốn xem không?”
“Phim bom tấn à?”
Shim Changmin cười cười: “Đương nhiên, còn phim nào được nữa?”
Nói xong liền dịch vào trong, Park Yoochun ngồi xuống bên cạnh cậu, nghiêng đầu tựa vào vai cậu: “Ai diễn vậy?”
Đây có lẽ chỉ là đoạn đối thoại rất bình thường giữa những người đàn ông, Shim Changmin lại nghiêm túc giới thiệu với gã thông tin của các diễn viên, giọng điệu cùng biểu cảm của cậu nghiêm túc đến kỳ lạ.
Park Yoochun bình thường không quá quan tâm đến diễn viên, bình thường gã xem phim không chọn diễn viên, gã quan tâm đến chất lượng phim hơn.
Đang xem dở, Shim Changmin đi WC một lát, lúc quay trở lại thấy Park Yoochun cầm điện thoại, không biết đang làm gì, vì vậy nhiều lời hỏi: “Đang nhắn tin với Yoohwan à?”
“Ừ, gần đây bận quá quên mất không liên lạc.” Park Yoochun nhắn tin xong, ngẩng đầu nói với Shim Changmin: “Khó được khi nghỉ ngơi cả buổi, ra ngoài đi dạo đi?”
Gã biết một quán nhậu izakaya, không lớn, vị trí cũng khó tìm. Nói đúng ra là Kim Jaejoong dẫn gã đến, Park Yoochun không nghiện rượu bia thuốc lá, nhưng không cai được, là kiểu người lúc cần hút vẫn hút, cần uống vẫn uống. Shim Changmin sống lành mạnh hơn gã rất nhiều, tuy cũng uống rượu, nhưng chỉ uống rất ít.
Chiều tà, người không nhiều lắm.
Park Yoochun tìm một góc ít người, ngồi xuống, gọi vài món ăn vặt lại gọi thêm rượu. Gã hiểu rất rõ khẩu vị của Shim Changmin, gọi toàn những món cậu thích, vậy nên khi đồ ăn vừa mang lên, mắt Shim Changmin sáng ngời, không chút khách khí bắt đầu ăn.
“Em thật đúng là ăn kiểu gì cũng không béo.” Park Yoochun rót cho mình một chén, nhấp một ngụm, “Ăn bao nhiêu chỉ thấy cao mà không thấy béo, đây có gọi là siêu năng lực không?”
Shim Changmin nhẹ nhàng cười cười, gắp vài món bỏ vào đĩa trước mặt Park Yoochun: “Uống rượu không ăn gì mà dạ dày không đau mới gọi là siêu năng lực.”
Park Yoochun nở nụ cười hưởng thụ, nháy mắt với Shim Changmin: “Changmin của chúng ta quan tâm anh vậy à.”
Đây là lần đầu gã gọi cậu như vậy, Shim Changmin hơi sửng sốt, lúc nhìn Park Yoochun lại nhận ra ánh mắt của gã không bình thường, nhưng lại không nhìn ra khác biệt ở chỗ nào.
Cậu biết tính Park Yoochun khá hướng nội, tuy bình thường cũng hay cười, nhưng lúc ở một mình, phần lớn thường im lặng ngồi một góc. Người này như thể trời sinh đã khác thường, toàn thân tỏa ra hơi thở khiến người không dám đụng vào. Có đôi khi cũng muốn kéo gã ra chơi đùa, nhưng tay còn chưa vươn ra, tâm đã mềm nhũn.
Shim Changmin vẫn cảm thấy mình không có cách nào tới gần gã.
Chẳng hạn như lúc này, rõ ràng ngồi đối diện, nhưng trong lòng gã đến cùng đang nghĩ gì, cậu cũng chỉ có thể loáng thoáng đoán được đôi chút.
Park Yoochun thu lại nụ cười, im lặng uống thêm hai chén rượu, rất nhanh, gã đã uống hết chai rượu, Park Yoochun đặt chai rỗng sang một bên, vươn tay lấy chai mới.
“Anh có chuyện gì à?” Shim Changmin không muốn đoán lung tung nữa, dứt khoát hỏi hẳn, “Gần đây mệt mỏi quá đúng không? Em cũng cảm thấy như vậy, nhiều lúc chỉ muốn nằm xuống mà ngủ thôi.”
Cậu cố gắng nói thật nhẹ nhàng, Park Yoochun lại liếc nhìn cậu, mơ hồ nói: “… Em còn nhỏ.”
Đây xem như câu trả lời.
Shim Changmin cảm thấy có lẽ mình say rồi, đây là câu nói bình thường chỉ có Kim Jaejoong dùng khi đấu võ mồm với cậu, Park Yoochun từ trước tới nay chưa bao giờ nhắc đến tuổi của cậu.
“Anh nói là, em còn trẻ, còn có rất nhiều thời gian.” Tay Park Yoochun run lên, chai rượu nghiêng một cái đổ ra ngoài, “Mới ngoài hai mươi thôi, thật sự khiến cho người ta hâm mộ.”
“Hyung cũng lớn hơn em bao nhiêu đâu.”
“… Hai tuổi.”
Shim Changmin há miệng, nhưng lại không biết trả lời gã thế nào, Park Yoochun hôm nay rất kỳ lạ, rõ ràng mới uống chút rượu mà đã như thể say, lời gã nói cậu chẳng hiểu gì cả.
Vốn định cứ thế dẫn gã về, nhưng thấy gã như vậy, trái tim Shim Changmin đột nhiên chìm xuống.
Như một cách bộc lộ cảm xúc của bản thân, cậu cảm thấy trong lòng Park Yoochun nhất định chứa gì đó, không thể nói với người khác, chỉ có thể đến nơi không người biết đến này để uống rượu.
Shim Changmin không nói gì, im lặng nghe Park Yoochun nói, phát hiện tay gã run run liền giật lấy bình rượu trong tay gã, rót đầy ly giúp gã.
“Không biết còn phải tiếp tục như vậy bao lâu nữa… Mệt mỏi quá…” Park Yoochun thấp giọng thì thào, gã vẫn ngồi đó, chỉ là ánh mắt mơ màng, “Kỳ thật đôi lúc chỉ muốn né tránh, chạy trốn hẳn là được đúng không? Đến nơi không ai biết đến… Trốn đi.”
Park Yoochun nói xong liền ngẩn người, vài giây sau mới kịp phản ứng lại, hỏi: “Sao em không nói gì?”
Shim Changmin nhìn chằm chằm vào ánh mắt của gã, sau đó rót cho mình một chén: “Em uống cùng anh.”
Lúc uống rượu giải sầu mà có người ở bên là điều hạnh phúc nhất, niềm hạnh phúc này khác hẳn với kiểu cảm giác khi uống rượu một mình. Park Yoochun nở nụ cười vui vẻ, chỉ là so sánh với u buồn trong mắt gã, nụ cười này cũng chẳng thấm là bao.
Shim Changmin không rõ, người này tại sao lại có nhiều suy nghĩ âu sầu như vậy, rõ ràng nhìn bề ngoài rất phóng khoáng thoải mái, chẳng quá để tâm chuyện gì, sống tự do tùy ý. Nếu đổi thành người khác, cậu chắc chắn sẽ chẳng thèm quan tâm, nhưng đối diện là Park Yoochun, chỉ nhìn gã thôi đã không cách nào mặc kệ gã được rồi.
“Em không uống rượu mà?”
“…” Shim Changmin im lặng một lát, lại rót cho mình đầy một ly, “Anh cũng rất ít khi mượn rượu giải sầu đó thôi. Em không biết trong lòng anh đang nghĩ gì, nhưng đã đưa ra lựa chọn này thì phải kiên trì với nó, không kiên trì được thì bộc lộ hết ra ngoài đi.”
Hoặc là, nói với em ấy.
Shim Changmin không nói ra, cậu thừa dịp nâng ly nhìn Park Yoochun một cái, thấy gã ngẩn người, nhìn chằm chằm mặt bàn, trong lòng cũng khó chịu.
Cậu rất muốn hỏi gã, rồi lại sợ gã không chịu nói với mình.
Nói đúng ra, gã nhất định sẽ không nói với mình.
Lúc đi ra ngoài, trời đã tối rồi.
Park Yoochun hoàn toàn không giống như vừa uống rượu, lúc đi đường bước chân rất nhẹ lại chắc chắn. Shim Changmin đi phía sau gã, hai người một trước một sau tản bộ trên đường.
Đèn đường đã sáng, đêm mùa xuân thỉnh thoảng lại có vài cơn gió mát dịu dàng thổi tới.
Park Yoochun đột nhiên dừng lại, tìm gì đó trên người.
Nhìn bóng lưng của gã, Shim Changmin nở nụ cười, cậu chưa từng trêu chọc Park Yoochun, nhưng bây giờ rất muốn nhìn gã gấp gáp, vì vậy rút tay ra khỏi túi, khoanh tay lại đứng tại chỗ nhìn gã.
Park Yoochun xoay người lại nói với cậu: “Di động của anh, hình như không thấy nữa.”
“Không thấy trên người à?” Shim Changmin biết rõ còn cố giả ngu, “Hay là quên ở trong quán, quay lại tìm đi.”
Quay lại tìm là đương nhiên, với tư cách là ngôi sao, mất điện thoại đối với họ quả là sấm sét giữa trời quang, không chỉ mình gã, tất cả số lưu trong di động đều sẽ gặp nạn
Park Yoochun vẻ mặt lo lắng quay lại quán, tìm cả buổi, liên tục hỏi ông chủ có thấy không, nhận được đáp án không thấy liền cả người ngơ ngác.
Gã tựa vào cột điện ngoài quán, mắt nhìn chằm chằm Shim Changmin: “… Mất rồi.”
“Ừ.”
“Làm sao bây giờ?” Biểu cảm Park Yoochun có chút đáng thương, không chỉ là khủng hoảng khi mất di động, mà còn là áy náy với bạn bè người thân, “Số điện thoại của mọi người cũng ở bên trong, còn rất nhiều bạn bè nữa.”
Shim Changmin đi đến bên cạnh gã, vươn tay ôm lấy vai gã, dùng sức ôm chặt. Không chỉ muốn an ủi Park Yoochun, còn có chút là an ủi chính bản thân mình, cậu không nghĩ tới Park Yoochun sẽ bị dọa thành như vậy, chỉ là đùa chút thôi, nhưng khi nhìn gã bây giờ, có lẽ là tưởng thật.
Đột nhiên không biết có lên lấy di động trả lại cho gã hay không, rõ ràng chỉ là rơi xuống dưới gầm bàn rồi bị cậu tiện tay nhặt lên mà thôi.
“Phải thông báo cho quản lý đã. Hi vọng sẽ không rơi vào tay phóng viên.”
Shim Changmin không nói gì nhìn gã, trong lòng bối rối vô cùng.
Trở về kể lại với mọi người, Kim Jaejoong hỏi: “Đã gọi cho di động của em chưa? Có lẽ đối phương không định giấu, chỉ là không tìm thấy người làm mất thôi.”
Shim Changmin đứng bên nghe, lại càng hoảng sợ, vội vàng chạy về phòng, tắt máy di động của Park Yoochun.
Trong phòng khách, Park Yoochun ấn gọi nhiều lần đều biểu hiện tắt máy.
“Xem ra là không muốn trả lại cho em.” Park Yoochun rất mệt mỏi, gần đây đã có nhiều chuyện căng thẳng, giờ lại còn xảy ra việc này, “Nếu chẳng may nội dung bên trong di động bị công bố thì sao giờ? Em phải thông báo với quản lý đã.”
“Nếu công bố ra ngoài thì là phạm pháp mà, chúng ta có thể báo cảnh sát.” Kim Junsu nói.
Kim Jaejoong đá cậu một cái: “Báo cảnh sát có tác dụng gì, bị công khai hết rồi, bắt được người kia có tác dụng gì không?”
Kim Junsu nghiêm túc gật đầu: “Vậy làm sao bây giờ?”
Sau đó toàn thể im lặng.
Jung Yunho vẫn không nói gì đột nhiên hỏi: “Mất ở trong quán à? Đưa địa chỉ cho anh.”
Buổi tối Jung Yunho dẫn Shim Changmin đi tới quán nhậu này, nhìn camera giám sát của quán xong, Jung Yunho nở nụ cười.
“Yoochun không nghĩ tới việc kiểm tra camera giám sát à?” Jung Yunho không có biểu lộ gì, giọng điệu cũng không để lộ cảm xúc, “Không định trả lại cho cậu ta à?”
Shim Changmin bất đắc dĩ mở tay, “Thật sự chỉ là đùa chút thôi mà, không ngờ lại thành lớn thế này.”
“Vậy bây giờ làm thế nào? Có nói ra không?”
Shim Changmin im lặng, nửa ngày sau mới lắc đầu, “Không nói ra thì hyung có cách nào giải quyết không?”
Hyung của cậu đương nhiên có biện pháp giải quyết, dặn Shim Changmin giấu kỹ điện thoại, sau đó nói với Park Yoochun, chuyện này anh sẽ xử lý, bảo gã không được để lộ ra ngoài.
Kim Jaejoong tuy nghi ngờ, cuối cùng vẫn không nói gì.
Điện thoại Park Yoochun làm mất là một chiếc của Hàn Quốc, dùng để liên hệ với người nhà và bạn bè, không thể nào mua mới ngay, phải về nước mới mua được.
Vì vậy, ban đêm gã mượn điện thoại của Shim Changmin gọi về nhà một cuộc, sáng hôm sau lại mượn gọi một cuộc nữa. Shim Changmin áy náy muốn chết, mỗi lần gã mượn điện thoại, cậu đều cảm thấy tội lỗi vô cùng.
Người có đôi khi rất kỳ lạ, điện thoại ở trong tay thì chẳng để ý, không có điện thoại lại thường xuyên cần dùng, ngay cả số lần gọi điện cũng nhiều hơn hẳn. Park Yoochun mượn vài lần, cuối cùng dứt khoát cầm luôn, Shim Changmin tất nhiên không dị nghị gì cả, còn thiếu điều hai tay đưa cho gã.
Jung Yunho sau đó cũng không nhắc lại chuyện này, Shim Changmin thấy tâm trạng Park Yoochun tốt lên nhiều, bản thân cũng thở phào nhẹ nhõm.

Nov 16, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.3

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 3
20 phút cuối cùng trước showcase, trong lòng mỗi người dường như có một tảng đá nặng trịch đang đè nén. Nhìn nhân viên bận rộn chạy tới chạy lui, Park Yoochun đứng trong góc, thoạt nhìn yên lặng đến kì lạ.
Kim Junsu hai tay chống tường tập thể hình, Jung Yunho không ngại phiền phức đối chiếu lại lịch trình một lần nữa với PD, trên mặt Kim Jaejoong nở nụ cười miễn cưỡng, nói chuyện câu được câu không với mọi người.
Park Yoochun không thể nói được trong lòng đang nghĩ gì, lấy di động ra nhìn đồng hồ, lại nhìn tin nhắn, tin nhắc của Park Yoohwan vẫn đang sáng, báo chưa đọc. Kỳ thật không cần đọc cũng biết, nhất định là chúc showcase thành công, ngón trỏ chạm vào màn hình, cuối cùng vẫn không mở ra.
“Được rồi, kiểm tra lại xem còn sót gì không, 10 phút nữa bắt đầu.” Jung Yunho vỗ tay, giọng trấn định. Dù anh có khẩn trương hay không, nhưng giờ phút này vẫn phải che giấu cảm xúc chân thật của mình. Có lẽ là nhận ra sự khác thường của Park Yoochun, vì vậy đi tới, dùng sức vỗ bả vai gã.
“Không sao chứ?”
Park Yoochun lắc đầu, muốn cười lại không thể nào cười nổi.
Shim Changmin đột nhiên đi tới, nhìn Jung Yunho một cái, đang định nói gì, lại thấy nhân viên chạy tới gọi, trong lúc nhất thời phòng nghỉ loạn hết cả lên.
Stylist kéo Park Yoochun sang một bên, đeo khuyên tai cho gã. Vì đang có người ngoài, vậy nên lời Shim Changmin vừa muốn nói cũng không thể nào nói được, lại nhìn Park Yoochun vẫn im lặng không nói gì, đành phải tự mình đi chuẩn bị.
Cậu quay người đi ra ngoài, Park Yoochun giương mắt nhìn bóng lưng cậu, rõ ràng là người ít tuổi nhất, nhưng lại cao nhất, không ai bằng. Lúc này Shim Changmin còn chưa có cơ bắp hoàn hảo, mà cậu lại quá cao nên nhìn cao lêu nghêu, đặc biệt là khi mặc đồ diễn, lúc nào cũng khiến người cảm thấy cậu rất gầy.
Park Yoochun hiện thời không có tâm trạng nói đùa, cũng không chê cười Shim Changmin không có cơ bắp, chỉ là khi nhìn bóng lưng cậu, đột nhiên muốn gọi cậu, nhưng ý nghĩ này rất nhanh liền lướt qua, đây chỉ là xúc động nhất thời khi đầu óc nóng lên mà thôi.
Ba phút cuối cùng, họ đứng ở vị trí riêng của từng người dưới mặt đất.
Kim Junsu đột nhiên liếc nhìn gã: “Cậu không thoải mái à?”
Park Yoochun lắc đầu, ra dấu bảo cậu yên tâm. Sau đó Kim Jaejoong cũng tới, cũng không trách người khác lo lắng, gã từ trước đến giờ vốn không biết khẩn trương là gì, lúc này trạng thái cũng rất kỳ lạ, nhưng gã sẽ không nói, càng không tìm người thổ lộ bí mật.
Bởi vì thật sự không có gì để nói.
Sau đó lên sân khấu, nhìn fan phủ kín bên dưới, trái tim lại đập dồn dập. Dưới sân khấu đông nghịt, ai nấy đều đang dùng ánh mắt chờ mong nhìn họ. Park Yoochun cảm thấy ngực mình như bị người dùng sức bóp chặt, ánh mắt nhìn dưới sân khấu cũng có chút mơ hồ.
Gã thật sự không biết tại sao mình lại khẩn trương thế này, hơn nữa bài hát tiếp theo là Love In The Ice rồi, quả nhiên không lâu sau, nhạc dạo vang lên, gã nghe thấy Kim Jaejoong đứng bên cạnh đang nhỏ giọng đếm nhịp.
Mở đầu rất tốt, Kim Jaejoong và Kim Junsu thể hiện rất ổn định, mà phần Park Yoochun được phân ở đầu cũng không quá khó khăn, mọi người thuận lợi đi đến phần sau, ngay sau đó những nốt cao liên tiếp kéo tới. Park Yoochun nghe hai người đứng hai bên mình lên nốt cao hết lần này tới lần khác, trong lòng bắt đầu đếm thầm, sau đó đến lượt gã rồi.
Shim Changmin hát xong, dừng lấy hơi, quay đầu nhìn Park Yoochun, tay cậu cầm micro vì quá dùng sức mà trắng bệch. Vì lo lắng Park Yoochun gặp vấn đề, vậy nên micro lúc nào cũng sẵn sàng, chuẩn bị Park Yoochun vừa cất tiếng liền hòa âm, nốt cao cuối cùng kia, rõ ràng chỉ là vài giây đồng hồ ngắn ngủi, trên trán Shim Changmin lại thấm mồ hôi vì quá khẩn trương.
May mắn là không có vấn đề gì xảy ra.
Kết thúc nốt cao, Park Yoochun mở mắt, dùng đuôi mắt liếc qua Shim Changmin, như thể biết rõ gã sẽ nhìn tới, Shim Changmin còn đang nhìn gã, ánh mắt giao nhau, trao đổi vài điều.
Có khởi đầu tốt đẹp, mấy buổi diễn tiếp theo cứ thế diễn ra rất trôi chảy, tuy lịch trình kín mít, nhưng thời gian nghỉ ngơi cũng coi như đầy đủ, chăm chỉ làm việc suốt nửa tháng, cuối cùng bảng tổng hợp lượng tiêu thụ album thứ tư trong tuần đầu tiên đã có.
Họ phá kỉ lục của mình, gấp mấy lần con số mà Kim Junsu dự đoán.
Cảm giác này tựa như người đã lạc đường trong sa mạc bao nhiêu ngày, nay đột nhiên nhìn thấy ốc đảo. Giờ đây, từ vui sướng không thể nào miêu tả hết tâm trạng của mọi người, dù là trong công ty hay truyền thông bên ngoài, tất cả đều trao vinh dự lớn nhất cho họ, tình huống này trước nay chưa từng có, ngay cả mấy năm khi họ mới ra mắt cũng chưa từng nhận được.
“Ngôi sao của châu Á! Siêu sao Hallyu lập kỷ lục tại Trung Quốc, Nhật Bản, Thái Lan! DBSK càn quét khắp châu Á!” Những từ ngữ miêu tả này bắt đầu xuất hiện khắp những nơi họ đến.
Trong phòng nghỉ ở hậu trường, Park Yoochun ngồi trên ghế salon, nghịch điện thoại, Shim Changmin ngồi xuống bên cạnh gã, vì trong phòng không có người, Park Yoochun đột nhiên nhẹ giọng nói một câu: “Lần này, hình như thành công rồi.”
Giọng gã không lớn, như thể đang thì thầm, Shim Changmin nhìn gã, cũng không đáp lời.
Có đôi khi, Park Yoochun cảm thấy Shim Changmin không phải người dễ tiếp cận, bởi vì tính cách quá dứt khoát, không phải kiểu người dịu dàng, theo lý thuyết, gã sẽ không thể nào thân thiết với cậu. Nhưng sau vài năm ở chung, nhiều lúc khi gã đang ngồi yên lặng ở một góc, người ngồi bên cạnh lại là người mà gã chưa bao giờ nghĩ tới họ sẽ trở thành bạn.
Vậy nên nói ấn tượng đầu tiên của người chẳng mấy khi đúng, chẳng hạn như Kim Junsu đáng yêu, Kim Jaejoong lạnh lùng, còn Shim Changmin xa cách.
Về phần Jung Yunho, chỉ có thể nói bọn họ không phải người cùng một thế giới, nhiều lần mâu thuẫn, làm anh em thì còn được, nhưng nếu làm bạn bè… Park Yoochun lắc đầu, không suy nghĩ nhiều về việc này nữa.
Lễ trao giải MKMF cuối năm, DBSK như cơn lốc càn quét gần một nửa giải thưởng.
Bình tĩnh mà nói, Park Yoochun không quá quan tâm mấy giải thưởng này, áp lực của lần comeback thứ tư này đã dần dần tan biến sau mỗi buổi biểu diễn thành công, đặc biệt là lượng tiêu thụ đạt tới 500.000 bản như một liều thuốc an thần, gã đã rất hài lòng, nhận được giải thưởng chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.
Cho nên cả lễ trao giải, gã đều nở nụ cười nhẹ nhàng, dù gã đang hơi sốt cũng không thể nào ảnh hưởng tới tâm trạng vui vẻ khi tận hưởng thắng lợi của gã.
Khách quý trao giải đọc tên người nhận được giải thưởng lớn cuối năm, bốn chữ Dong Bang Shin Ki vang vọng khắp trời, cả hội trường tràn ngập trong biển đỏ mênh mông.
Sau đó gã nghe thấy tiếng hò hét đến điếc tai, Jung Yunho và Kim Jaejoong ôm nhau, còn có Kim Junsu đang mím môi, bọn họ đều đang ra sức kìm nén bản thân. Rõ ràng rất muốn bật khóc, rất muốn kích động hét lên, nhưng lại bắt buộc phải giữ mình trước mắt bao nhiêu người.
Park Yoochun không nhớ rõ mình đi lên sân khấu như thế nào, gã chỉ nhớ bên tai mình tràn ngập đủ loại thanh âm, so với mấy người khác, gã dường như quá mức bình tĩnh, vẫn luôn nở nụ cười thản nhiên.
Sau đó Jung Yunho bắt đầu phát biểu cảm nghĩ khi nhận giải, có lẽ là vì quá mức kích động, trưởng nhóm Jung vốn rất trấn định cũng kìm lòng không được đỏ mắt.
Bài phát biểu đứt quãng kéo dài khá lâu. Park Yoochun vô thức nhìn lại, chợt thấy Shim Changmin cúi thấp đầu, bả vai khẽ rung rung. Gã sửng sốt, nhìn kĩ mới nhận ra Shim Changmin đang khóc.
Không phải chưa từng thấy cậu khóc, nhưng lúc này, sao cậu lại khóc.
Park Yoochun theo bản năng đi tới bên cạnh cậu, một tay ôm lấy cậu, vỗ vỗ bả vai cậu. Ai ngờ động tác rõ ràng mang tính trấn an cảm xúc của cậu lại trở thành chất xúc tác, Shim Changmin rốt cuộc không kìm nén được, dùng tay che miệng, nghẹn ngào khóc thành tiếng.
Tiếng khóc cậu vừa bật ra lập tức hấp dẫn sự chú ý của tất cả moi người, ngay cả Jung Yunho đang phát biểu cũng bị cướp đi rất nhiều sự chú ý, Park Yoochun đột nhiên cảm thấy đau xót trong lòng, quay người ôm lấy Shim Changmin.
“Được rồi, được rồi, đừng khóc.” Park Yoochun ghé vào tai cậu, nhỏ giọng nói, “Em đang đứng giữa sân khấu đấy.”
Shim Changmin nấc lên, Park Yoochun không nghe rõ cậu nói gì, chỉ có thể vỗ nhẹ trên lưng cậu, hi vọng cậu nhanh chóng bình tĩnh lại.
Vài giây sau, Shim Changmin nhỏ giọng nói, mang theo chút nức nở: “Hyung, em không sao.”
“Thế lau nước mắt đi.” Park Yoochun buông tay, lại vỗ hai cái trên lưng cậu, “Tất cả mọi người đang nhìn em đấy.”
Shim Changmin miệng thì nói ổn nhưng nước mắt lại không cách nào dừng lại, cậu bắt đầu há miệng hít thật sâu, vỗ tay che giấu sự khác thường của mình.
Suốt nhiều năm qua, đây là lần đầu tiên Park Yoochun có cảm giác mình là anh của Shim Changmin, gã nhìn chàng trai cao gầy cạnh mình đang kích động rơi nước mắt vì đoạt giải. Hình ảnh này đột nhiên kích thích Park Yoochun, gã hồi tưởng lại lúc trước, khi mình thổ lộ hết áp lực của mình với cậu, Shim Changmin còn ra vẻ kiên cường an ủi mình, rõ ràng trong lòng cũng khẩn trương như gã, nhưng lại chẳng bao giờ bộc lộ ra ngoài.
Thật là…
Tay Park Yoochun bất giác giơ lên, một lần nữa ôm Shim Changmin vào trong lòng, trái tim gã bất giác cảm thấy đau đớn khi nhìn cậu nhóc nhỏ hơn mình hai tuổi này.
“Khóc đi, muốn khóc thì khóc đi.” Park Yoochun cúi đầu, nhẹ giọng nói, tay trái dùng sức nắm chặt cánh tay Shim Changmin.
Người cậu run rẩy đến không cách nào kiềm chế được, Shim Changmin đột nhiên cúi người, dùng sức rống lên một tiếng, nhưng lại không gây ra một tiếng động nào. Cậu chỉ đơn giản đang khóc, ở góc độ không người nào nhìn thấy, mặc nước mắt liên tục rơi xuống nước.
Nhưng cậu chàng sĩ diện này, khi lễ trao giải chấm dứt, ra sức phủ nhận việc mình khóc, dù ngày hôm sau trên các báo có rất nhiều ảnh chụp cậu, cậu vẫn phủ nhận việc mình rơi nước mắt.
“Không hề! Chỉ là mắt đỏ lên thôi mà.” Shim Changmin mặt không đổi sắc tiếp tục ăn, dùng chất giọng cao chót vót phủ nhận việc Kim Jaejoong đang lấy ra để trêu chọc cậu, “Đừng có nhắc đến việc của em nữa được không, chuyện hyung cởi áo tối hôm qua truyền đầy trên mạng rồi kìa!”
Kim Jaejoong ngày hôm qua chỉ mặc một chiếc áo vest, cởi cúc áo ra chẳng khác nào để trần: “Vậy sao? Mà sao em biết?”
Shim Changmin liếc nhìn cậu: “Hyung không lên mạng à? Fan ghi lại được cảnh đấy, đăng đầy trên mạng kìa.” Nói xong ánh mắt mập mờ quét khắp người Kim Jaejoong.
Park Yoochun đứng một bên nhìn bọn họ đấu võ mồm, ánh mắt bất giác giao với ánh mắt của Shim Changmin, không ai né tránh, Shim Changmin đột nhiên nở nụ cười với gã.

Nov 8, 2016

[RLYJ10Y] Chapter 90

Chapter 90
Không đi Đan Mạch, vẫn còn rất nhiều nơi để đi.
Nếu Jung Yunho đã trộm chiếc nhẫn, vậy nhất định phải tặng lại, cầu hôn là phương thức tốt nhất. Nhưng hiện giờ anh phải sắp xếp mọi việc thật ổn thỏa, tốt nhất là lãng mạn một chút.
Kim Jaejoong khá cảm tính, có đôi khi hai người ở nhà xem tivi, những cảnh dù lãng mạn nhưng hoàn toàn không thực tế lúc nào cũng khiến Kim Jaejoong đỏ mắt. Jung Yunho tuy không phải kiểu người như vậy, nhưng anh tỏ vẻ mình thấu hiểu, hơn nữa sẵn sàng làm những hành động ủng hộ cậu.
Vậy nên cộng thêm những điều vừa nghĩ ra, anh đã chuẩn bị kế hoạch cầu hôn này suốt bốn năm. Chỉ là kế hoạch này cần sự phối hợp của Kim Jaejoong, nếu chỉ dựa vào mình anh thì không thể nào thực hiện được.
Nhưng đúng lúc này lại nhảy ra bao nhiêu là việc, điều khiến Jung Yunho tức giận nhất là Shim Changmin, một năm 365 ngày, lúc nào kết hôn chẳng được, sao lại kết hôn đúng lúc này. Nghĩ đến đây, Jung Yunho lại càng giận, vợ anh anh còn chưa sờ đủ đâu, giờ thì vui rồi, ngày nào cũng phải qua giúp Shim Changmin. Mắt thấy ngày nghỉ đang dần trôi qua, nhưng anh lại không có cách nào.
Lúc ban đầu anh đề xuất mấy địa điểm đi du lịch với Kim Jaejoong, Kim Jaejoong chỉ nói Shim Changmin kết hôn xong rồi tính, Jung Yunho không dám ra vẻ quá tích cực, người yêu anh quá thông minh, không cẩn thận sẽ bị nghi ngờ ngay.
Một thời gian ngắn sau đó, đạo diễn Hollywood mà Kim Jaejoong rất yêu thích lại ra phim mới. Đây là một bộ phim tình yêu đúng kiểu Mĩ, hôn lễ của người Mỹ từ trước đến giờ vốn rất mới lạ, một cảnh trong phim đem đến linh cảm cho Jung Yunho, vì vậy anh một lần nữa lên kế hoạch, quyết định địa điểm thực hiện sẽ là trong hôn lễ của Shim Changmin.
Mượn việc vui của người khác để thực hiện việc vui của mình, Jung Yunho cảm thấy suy nghĩ này quá xuất sắc. Sau đó anh đi tìm Trương Ích Mông, nhờ cô giúp một việc nhỏ trong hôn lễ. Chuyện của anh và Kim Jaejoong, mọi người đều biết cả, vốn anh còn định nói cả kế hoạch, nhưng Trương Ích Mông hình như không quá hứng thú, chỉ vui vẻ đáp ứng sự nhờ vả của Jung Yunho.
Anh định sẽ giấu nhẫn trong bó hoa của cô dâu, sau đó đợi đến khi cô dâu tung hoa, cố ý ném cho Kim Jaejoong, đúng lúc này Jung Yunho sẽ theo sự chỉ dẫn của “trời cao”, đến bên cạnh Kim Jaejoong cầu hôn cậu.
Chuyện lãng mạn như vậy đối với Jung Yunho mà nói đã là siêu việt sức tưởng tượng của anh. Anh không chỉ rất hài lòng, hơn nữa còn không chán ghét hôn lễ của Shim Changmin như trước, ngược lại chờ mong vô cùng. Kim Jaejoong không biết suy nghĩ của anh, chỉ đơn thuần cảm thấy mấy anh em cùng nhau chuẩn bị hôn lễ cho Shim Changmin là việc vô cùng vui vẻ.
Nhưng mà không ai ngờ tới, kế hoạch cầu hôn chặt chẽ chu đáo như vậy nhưng lại gặp vấn đề nho nhỏ. Lúc cô dâu ném hoa, Kim Jaejoong căn bản không để ý, càng không có ý định vươn tay nhận lấy, mắt thấy bó hoa sắp rơi xuống đất, Jung Yunho chỉ có thể tự mình nhận lấy.
Kim Jaejoong nhìn thấy anh bắt lấy bó hoa, nghiêng đầu cười nói: “Cậu có số đào hoa à? Diễm phúc ghê nhỉ.”
Jung Yunho lúc này làm gì có tâm tư nói đùa với cậu, dù biết rõ không phải Kim Jaejoong cố ý, nhưng kế hoạch biến thành như vậy, trong lòng anh vẫn có chút phiền muộn.
Mọi việc rõ ràng đã sắp thành công, sao lại biến thành như vậy.
Khi về nhà là Kim Jaejoong lái xe, Jung Yunho ngồi ở ghế lái phụ, trong tay còn cầm bó hoa.
Thời gian này, hai người đều rất bận với chuyện hôn lễ, hiện tại đã xong, cảm thấy có chút không chân thực.
Không ai ngờ tới, người đầu tiên kết hôn trong năm người họ lại là người nhỏ nhất Shim Changmin. Kim Jaejoong vẫn biết Shim Changmin là người thực tế nhất trong số bọn họ, lý tưởng của cậu cùng tham vọng của cậu lúc nào cũng nằm trong khoảng cậu có thể vươn tay với. Vậy nên cậu kết hôn, sống cuộc sống bình thường như bao người.
Không có người cảm thấy cậu sai, cũng không ai cảm thấy cậu sẽ không hạnh phúc, như thể cuộc đời cậu đã bị cậu nắm trong tầm tay, chuẩn bị kĩ càng. Kim Jaejoong đột nhiên cảm thấy mình không hiểu thế giới này, cậu và Jung Yunho đều là người rất thông minh, lại đưa ra lựa chọn mà không ai dám thử.
Trong lúc dừng đợi đèn đỏ, cậu quay đầu nhìn Jung Yunho, đèn bên đường sáng trưng, xuyên qua cửa sổ tối màu chiếu vào mặt Jung Yunho, để lộ đường nét rắn rỏi trên gương mặt anh.
Kim Jaejoong yên lặng nhìn anh, đột nhiên nhẹ giọng hỏi: “Tâm trạng không tốt à?”
Jung Yunho giật mình.
Từ lúc anh bắt nhầm bó hoa, tâm trạng anh đã rất sa sút, có lẽ vì cảm giác mất mát quá nặng nề, vậy nên anh không ý thức được mình không nói gì rất lâu rồi. Dọc đường đi, anh im lặng ngồi đó như một tảng đá, bó hoa lại bị anh xem như trân bảo dùng sức ôm chặt.
“Hoa sắp bị cậu bóp nát rồi.”
Jung Yunho cúi đầu nhìn, bó hoa tinh xảo lúc này đã bắt đầu rời ra, ruy băng quấn quanh cũng bị rối.
Jung Yunho vội vàng buông hoa ra, sau đó lại cầm lấy, việc này chỉ diễn ra trong chớp mắt, lại khiến cho cảm xúc của Jung Yunho căng ra tới cực hạn.
Kim Jaejoong nhìn anh, vốn còn định nói gì đó, nhưng đúng lúc này đèn chuyển xanh, cậu chỉ có thể tiếp tục lái xe.
Con đường về nhà quả thật rất lâu và buồn chán, đặc biệt khi hai người đều im lặng thì lại càng thêm mệt mỏi. Kim Jaejoong không biết Jung Yunho làm sao, cũng không thể trực tiếp hỏi, lúc sau cậu mở cửa sổ xe ra, để gió đêm đập vào mặt. Jung Yunho bị gió thổi tỉnh táo lại đôi chút, anh chậm rãi đặt bó hoa sang một bên, tay phải nhân lúc này lấy lại chiếc nhẫn.
Động tác của anh rất cẩn thận, Kim Jaejoong hẳn không nhìn thấy.
Thế nhưng giờ đây anh bắt đầu đấu tranh, trong tiềm thức cảm thấy hẳn ngay ở đây, dũng cảm nói thành lời.
Xe vượt qua chỗ rẽ, từ cửa chính đi vào bãi đỗ xe.
“Cậu có đói không?” Kim Jaejoong dừng xe, tháo dây an toàn chuẩn bị xuống xe. Cậu thấy Jung Yunho vẫn im lặng ngồi đó, liền vươn tay vỗ vai anh một cái, “Cậu làm sao vậy? Có đói không, tớ thấy cậu không ăn gì cả. Hay giờ ra ngoài đi ăn nhé?”
Jung Yunho há miệng, trong lòng hiểu rõ đây là cơ hội cuối cùng ngày hôm nay, nhưng anh lại thấy sắc mặt Kim Jaejoong thay đổi.
Kim Jaejoong vươn tay sờ trán anh, sau đó đóng cánh cửa đã mở bên ghế lái.
“Cậu, cậu hôm nay nhất định có vấn đề.” Kim Jaejoong đột nhiên nghĩ đến cái gì, cậu nhíu mày, nửa ngày sau mới dùng sức hít một hơi, “… Cậu hối hận đúng không?”
Jung Yunho lại càng hoảng sợ, trong lúc nhất thời không hiểu cậu đang ám chỉ điều gì.
“Lúc Changmin kết hôn rất hạnh phúc, chúng ta cũng đều cảm thấy em ấy sẽ hạnh phúc, đứng cạnh người mình yêu, quang minh chính đại đón nhận lời chúc phúc của bạn bè người thân, quả thật khiến người ta động lòng. Tớ đương nhiên tin tưởng cậu rất quan tâm tớ, nhưng tớ cũng hiểu rõ thế giới này có quy tắc của riêng nó, kỳ thật nếu cậu quả thật cảm thấy kết hôn sinh con là điều hạnh phúc, tớ cũng không phản đối cậu một lần nữa quay trở lại cuộc sống của mình. Tìm một cô gái dịu dàng mà kết hôn rồi sinh con, như vậy cũng không tệ.”
Jung Yunho vốn không ngờ tới Kim Jaejoong sẽ nghĩ như vậy, anh bị những lời này làm cho trố mắt giật mình, đang định phản bác, Kim Jaejoong lại đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt anh.
“Nói thật, Kim Jaejoong này vốn rất quan tâm cậu, tớ chỉ có thể nói ra lời khuyên cậu rời khỏi tớ trong lúc này mà thôi. Vốn tớ đã quyết định dù thế nào cũng sẽ không để cậu rời khỏi tớ, nhưng tớ nhìn cậu bây giờ như vậy… Jung Yunho, cậu quả thật là một người con hiếu thảo, tớ biết rõ cậu hiện giờ trong lòng rất đau khổ, ba mẹ cậu vẫn còn ép cậu đúng không, tớ không hỏi cậu là vì sợ mình sẽ mềm lòng.” Cậu đột nhiên vươn tay ôm lấy Jung Yunho, vuốt ve cổ anh, “Kỳ thật cậu cũng giống mọi người, hướng tới hôn nhân, có lẽ tớ thật sự không nên xuất hiện trong thế giới của cậu, những thứ đó tớ không thể nào cho cậu được, cậu cũng không thể nào cho tớ.”
Jung Yunho gần như ngây dại, anh không ngờ tới hóa ra trong lòng Kim Jaejoong, hôn nhân chỉ là xiềng xích, nhẫn định cầu hôn anh vẫn đang nắm chặt trong tay phải, lúc này lại cảm thấy như sắt nung đỏ, nóng đến lòng bàn tay anh đổ mồ hôi.
Kim Jaejoong nói đến đây đã không biết mình đến cùng muốn nói gì, dường như dòng cảm xúc bị đè nén dưới đáy lòng không thể nào dùng ngôn ngữ để biểu đạt, cậu há hốc mồm, nhưng lại nói không nên lời.
Sự dũng cảm nói lời chia tay lúc trước đã biến mất hầu như không còn, đó là câu nói chặt đứt hạnh phúc cả đời của cậu.
Nhưng Jung Yunho không cho cậu bất kỳ phản ứng nào, anh dường như còn chưa thoát khỏi ảnh hưởng do những lời này gây ra, ánh mắt anh nhìn chằm chằm Kim Jaejoong, trong đôi mắt sâu thăm thẳm dần hiện lên chút thẹn quá hóa giận.
Lại một lát sau, bãi đỗ xe có tiếng ồn ào xe cộ ra vào, trong xe vẫn yên tĩnh như trước.
Kim Jaejoong nghiêng đầu đi, cậu đã không dám nhìn thẳng vào mắt Jung Yunho.
Kỳ thật cậu đã hối hận, khi cậu nói ra những lời kia, tâm trạng cậu liền khẩn cấp tụt xuống, cậu sợ Jung Yunho sẽ gật đầu, sợ mối tình đứt rồi nối lại này sẽ một lần nữa đứt đôi.
Jung Yunho đột nhiên mở cửa xuống xe, vòng qua đầu xe sang phía Kim Jaejoong, anh dùng sức rất lớn mở cửa xe ra, kéo Kim Jaejoong từ bên trong ra. Kim Jaejoong lảo đảo đôi chút, còn chưa đứng vững đã bị Jung Yunho kéo lên phía trước.
Tiếng bước chân trong bãi đỗ xe trống trải lại càng vang vọng, họ vào thang máy lên tầng, sau đó mở cửa vào nhà, cả quá trình hai người đều không nói gì.
Jung Yunho để Kim Jaejoong ở phòng khách, bản thân thì vào phòng ngủ, anh đặt lại nhẫn vào chỗ cũ, sau đó dùng sức hít sâu vài hơi, cố gắng khiến tâm trạng mình bình tĩnh một chút.
“Tớ nhớ khi đó tớ đã nói với cậu, dù thế nào, chúng ta vẫn phải kiên trì, tớ nhớ rõ cậu còn nắm chặt tay tớ, cậu lúc đấy cũng nghĩ như vậy sao?” Jung Yunho không dám tiến quá gần, sợ trong lúc cảm xúc của mình bất ổn sẽ làm ra hành động gì, “Đơn phương cảm thấy như vậy là tốt nhất với tớ, sau đó tự quyết định, vậy có khác gì những chuyện tớ làm với cậu lúc trước đâu? Vậy nên giờ cậu đang định trả thù tớ à? Để tớ cũng phải thử cái cảm giác sống không bằng chết này?!”
Ngón tay Kim Jaejoong bấu chặt vào ghế salon, cậu nhìn Jung Yunho hồi lâu, nửa ngày sau mới trả lời: “… Tớ, chỉ là không muốn khiến cậu quá đau khổ.”
Đây quả thật là suy nghĩ duy nhất của cậu, nhưng nhìn Jung Yunho hiện tại hình như còn đau khổ hơn, hai tay anh nắm chặt lại, vì dùng quá nhiều sức nên các đốt ngón tay còn nổi lên gân xanh.
Kim Jaejoong đại khái ý thức được mình nói lời không ổn, cậu vừa rồi nhất thời kích động không nghĩ quá nhiều, hiện tại thật sự cảm giác mình sai rồi. Cậu mang theo áy náy đi tới trước mặt Jung Yunho, sau đó dùng hai tay ôm lấy cổ anh, Jung Yunho không đẩy cậu ra, Kim Jaejoong có thể cảm nhận được toàn thân anh đang run nhè nhẹ.
Kim Jaejoong do dự có nên nói gì không, Jung Yunho lại đột nhiên ôm lấy cậu, cơ thể hai người dán sát vào nhau.
“Thu lại toàn bộ những lời cậu vừa nói, nếu không tớ sẽ không tha thứ cậu đâu.” Giọng Jung Yunho rõ ràng mang theo chút nghẹn ngào, trong giây phút vừa rồi, anh thiếu chút nữa rơi nước mắt vì những lời của Kim Jaejoong. Anh hôn tai Kim Jaejoong, tay cũng càng ngày càng dùng sức.
Hơi thở của Jung Yunho dồn dập mà lo lắng, Kim Jaejoong lại cảm thấy an tâm vô cùng, cậu nhắm mắt lại, đột nhiên cười rộ lên, “Là tớ sai rồi, cậu đừng tức giận, tha thứ cho tớ đi mà.”
Cậu quay đầu, đáp lại nụ hôn của Jung Yunho, hai người hôn rất sâu, rồi lại dịu dàng mà lâu dài.
Chiếc nhẫn bị trộm được đặt lại chỗ ban đầu.
Ký ức không cách nào xóa bỏ.
Nhưng hai người còn cả đời.

CHÍNH VĂN HOÀN

Nov 6, 2016

[RLYJ10Y] Extra 5.2

Extra 5: 2M Couple —— Em đã từng thích anh, anh biết không?
Part 2
Thời gian luyện tập khẩn trương rốt cuộc đã qua, đã đến lúc nghênh đón thách thức. Showcase comeback với album thứ tư vào ngày 21 tháng 9 sẽ tổ chức ở ngay trước tòa thị chính Seoul, hôm nay là ngày cuối cùng trước đêm diễn, buổi sáng kết thúc luyện tập xong, công ty liền cho năm người nghỉ nửa ngày.
“Nghỉ ngơi cho khỏe đi, thả lỏng một chút, thời gian quảng bá sắp tới sẽ rất dày, mọi người nhất định phải cùng nhau cố gắng đấy!” Quản lý tới thông báo, tất cả mọi người, kể cả dancer rốt cuộc có thể thở phào, thời gian này quả thật quá mệt mỏi rồi.
Mọi người thu dọn xong đồ đạc liền lục tục ra về, Park Yoochun lại mang theo balo lên phòng thu âm.
Shim Changmin đi theo Kim Jaejoong đến bãi đỗ xe, định đi nhờ xe quay về ký túc xá, trước khi đi còn gọi cho Park Yoochun một cuộc, không người nghe, lại gọi một lần nữa vẫn không ai nghe máy.
“Không nghe à?” Kim Jaejoong khởi động ô tô, “Có lẽ là không nghe thấy, chắc đang làm việc khác.”
Ánh mắt Shim Changmin dừng lại trên màn hình di động, hình nền là ảnh của một cô gái xinh đẹp, ánh mắt rất quyến rũ nhưng lại không thể nào thu hút được sự chú ý của cậu, không đợi Kim Jaejoong lái xe ra khỏi bãi đỗ xe, Shim Changmin đột nhiên nói với cậu: “Hyung dừng lại cho em xuống đã, anh cứ đi trước đi.”
“Em đi đâu thế?”
“Em quay lại công ty một lát.”
Trong album thứ tư có một ca khúc ballad Love in the ice, rất thách thức giọng hát cùng sự hòa âm, có rất nhiều đoạn tông cao, bình thường những đoạn này hiếm khi để cho Park Yoochun cùng Jung Yunho thể hiện, nhưng lần này Park Yoochun lại bị phân một câu rất cao. Lúc mới thuộc ca khúc, gã đã thử, không thể nói rằng không hát được, nhưng quá mạo hiểm, rất không ổn định, lúc hát live hoàn toàn có khả năng bị vỡ giọng.
Sau một thời gian luyện tập, tính ổn định càng ngày càng cao.
Park Yoochun không phải kiểu người lúc nào cũng suy nghĩ nhiều, thích nghĩ ngợi lung tung. Nhưng kế hoạch comeback lần này mang đến cho gã áp lực khủng khiếp.
Gã còn nhớ rõ trong một lần phỏng vấn mấy ngày hôm trước, Kim Junsu thẳng thắn nói lần này áp lực rất lớn, mặc dù có tin tưởng nhưng dù sao cũng đã không lên sân khấu suốt gần hai năm, rất khó nắm chắc mười phần. Lúc bị hỏi dự đoán lượng tiêu thụ album lần này, dù DBSK  từ lúc debut đến nay chưa bao giờ bán được ít hơn 300.000 bản, nhưng dưới sự khiêm tốn của Kim Junsu, cậu lại nói có thể bán được 100.000 bản đã rất hài lòng.
100.000 bản, kỳ thật trong thị trường âm nhạc Hàn Quốc lúc đó thì đã có thể lọt top 3 album bán chạy nhất năm, nhưng với nhóm nhạc từ lúc ra mắt đến nay vẫn nổi tiếng khắp châu Á thì quả thật là lượng tiêu thụ thấp đến xưa nay chưa từng có.
Kim Junsu quả thật có khiêm tốn, nhưng nó cũng rất thật, thể hiện rõ sự lo lắng bất an với tình huống lần này.
Ngành giải trí là thế giới dành cho những người nổi tiếng, vốn không có quy tắc rõ ràng, nó luôn thay đổi liên tục, dù là những nghệ sĩ đã leo lên đến đỉnh vinh quang cũng không dám xem thường.
100.000 bản. 100.000 bản! 100.000 bản…
Trong đầu Park Yoochun chỉ toàn giọng điệu thần thái Kim Junsu lúc nói câu kia, tại sao lại thành ra thế này, ở Hàn Quốc, bọn họ chưa từng khủng hoảng như vậy.
Không nắm chắc, không cách nào dự đoán thành tích, điều này còn đáng sợ hơn khi bọn họ xa xứ, bắt đầu lại từ đầu ở Nhật Bản.
Đáng sợ nhất chính là gã hiện giờ không cách nào đảm bảo mình sẽ không bị vỡ âm.
Tuy gã không thích kêu ca phàn nàn với người khác, nhưng lần sắp xếp này lại khiến gã vừa buồn vừa vui. Gã vẫn luôn muốn khiêu chiến nốt cao, lúc trước cũng không phải chưa từng thử, nhưng cuộc sống mệt mỏi mấy năm nay càng ngày càng khiến thân thể chịu nhiều gánh nặng, tình trạng cổ họng cũng không tốt như lúc đầu, âm vực cũng không còn rộng như trước, hát bài này cảm giác còn không bằng tuần đầu.
Park Yoochun buông balo xuống ghế salon, trong balo có trà xanh – thứ đồ vô cùng cần thiết với gã. Gã suy nghĩ muốn tìm ai đến giúp, lấy điện thoại tìm số của nhân viên phụ trách phòng thu âm, lại ngại không dám ấn gọi.
Thời gian này quả thật rất vất vả, mãi mới được nghỉ nửa ngày, nếu lại quấy rầy…
Cửa phòng thu âm bị đẩy ra, Shim Changmin đi vào liền tiện tay đóng lại.
Park Yoochun nhìn thấy cậu, sửng sốt: “Không phải em bảo về nhà ngủ bù sao?”
Thời gian nghỉ ngơi của bọn họ gần đây không đủ, Shim Changmin vừa được cho nghỉ liền hô hào nói phải về ký túc ngủ, Park Yoochun còn nhìn thấy cậu rời đi cùng Kim Jaejoong.
Shim Changmin rút điện thoại ra, ánh mắt rơi xuống balo của Park Yoochun, nói: “Gọi điện thoại cho anh không thấy nghe, vậy nên quay lại xem.”
Cậu đang nói đến điện thoại cá nhân, buổi sáng lúc luyện tập, Park Yoochun đã chuyển sang chế độ im lặng.
Căn phòng này là phòng thu âm bọn họ thường xuyên sử dụng, Shim Changmin nhìn thoáng qua bục chỉnh âm, trong lòng ít nhiều cũng hiểu rõ.
“Jaejoong hyung không về ký túc, không đi nhờ được xe nữa.” Cậu đặt túi xuống cạnh balo của Park Yoochun, đi đến trước bục chỉnh âm, ngồi xuống, “Để em giúp anh, lát ngồi xe anh về luôn.”
Shim Changmin mở nguồn điện, điều chỉnh nhạc, Park Yoochun đứng cạnh nhìn cậu loay hoay, mắt hơi trố ra, nhưng rất nhanh kịp phản ứng lại, cười đi tới.
Gã tựa vào thành ghế của Shim Changmin, cúi người cùng cậu điều chỉnh, hai bàn tay thỉnh thoảng lại chạm vào nhau trên không trung, Shim Changmin cụp mắt, cẩn thận liếc sang bên cạnh.
Lông mi Park Yoochun rất dài, ở khoảng cách gần như vậy có thể nhìn thấy rất rõ ràng, Shim Changmin không dám nhìn quá kĩ, ánh mắt chỉ lướt qua liền lập tức thu lại.
Trong giây phút, đáy lòng cậu dấy lên một ngọn lửa, cảm giác này rất kì lạ, chỉ thoáng thôi nhưng lại khiến cho lòng cậu căng tràn.
“Kỳ thật cũng không cần quá phiền phức, anh chỉ định luyện nốt cao thôi.” Park Yoochun khoác tay lên vai Shim Changmin, đột nhiên thở dài, “Nói thật với em, anh thật sự rất khẩn trương.” Shim Changmin ngẩng đầu nhìn gã, Park Yoochun đón ánh mắt của cậu, nở nụ cười, “Biểu cảm của em thế này là sao? Không sợ à?”
Shim Changmin im lặng một hồi, nhẹ nhàng lắc đầu, “Không sợ.”
Park Yoochun không biết cậu nói thật hay nói dối, muốn nói gì khác, lời đến bên miệng lại không cách nào nói ra.
“Được rồi, hyung vào đây.”
Park Yoochun cầm chai nước, đi vào phòng ghi âm.
Shim Changmin bật lại ca khúc một lần cho gã thử, giọng Park Yoochun có hơi run run, nhưng coi như miễn cưỡng thông qua. Kế tiếp là luyện tập nhiều lần nốt cao, Park Yoochun đã tập hai ba lượt, cổ họng khô khốc, uống một hớp lại tiếp tục, lần này vỡ âm luôn.
Nếu bình thường trong phòng thu âm, chuyện vỡ âm chỉ khiến mọi người lôi ra đùa cả buổi, nhưng bây giờ, bầu không khí khác hẳn, gian phòng vốn chỉ có hai người nay càng thêm yên tĩnh.
Shim Changmin xuyên qua cửa thủy tinh nhìn gã, nhất thời không biết có nên mở miệng nói gì không, Park Yoochun không làm gì, chỉ đứng đấy. Gã là người rất có sức cuốn hút, vui buồn yêu ghét của gã ảnh hưởng tới mọi người xung quanh. Nói đồng cảm thì hơi quá, nhưng cảm giác này rất khó diễn đạt, Shim Changmin cứ lẳng lặng nhìn gã, rõ ràng không biểu lộ gì trên mặt, lại khiến người cảm thấy không đành lòng.
Chỉ là vỡ âm thôi mà.
Nhưng Park Yoochun vốn là một người rất tỉ mỉ.
Shim Changmin không đoán ra gã đang nghĩ gì trong lòng, vì vậy bật lại nhạc một lần nữa. Park Yoochun nghe thấy tiếng nhạc, hơi động đậy, ánh mắt của gã tuy dừng trên lời bài hát, trong lòng lại nghĩ đến chuyện khác, mãi đến khi đoạn nhạc chấm dứt, gã không hát một câu nào cả.
Tình huống này gần như chưa bao giờ xảy ra với Park Yoochun, năm người ở cùng nhau, dù xảy ra chuyện gì, Park Yoochun đều bình tĩnh đứng một bên, không thể hiện lập trường, càng sẽ không nhiệt tình tham dự thảo luận. Gã quen làm một người nghe, hoặc có khi còn không phải người nghe.
Tất cả vấn đề đã có trưởng nhóm cùng hyung lớn giải quyết, mọi áp lực tất cả các thành viên đều cùng nhau gánh chịu. Park Yoochun như vậy, quả thật rất khác với mọi ngày.
Shim Changmin dứt khoát đứng lên, đẩy cửa đi vào: “Em giúp anh.”
Cậu phụ trách nốt cao trong DBSK, trong giới âm nhạc Hàn Quốc rất ít người dám so bì với cậu về việc này. Có cậu giúp đương nhiên rất tốt, nhưng phải giúp thế nào?
Park Yoochun bình tĩnh nhìn cậu: “Giúp thế nào? Cùng nhau hát à?” Nửa câu sau mang theo ý trêu chọc, nhưng trong tình huống này, Shim Changmin căn bản không muốn tiếp lời gã.
Bản nhạc này cũng giống bản nhạc của cậu, vươn tay gõ gõ phần lời của Park Yoochun trên đó, “Bắt đầu từ đây, em sẽ hát phần của Junsu trước, sau đó anh hát phần của anh.”
“Không cần nhạc đệm à?”
Ánh mắt Shim Changmin dính chặt trên bản nhạc, không nhìn Park Yoochun lấy một lần: “Không cần, lúc dùng áp lực còn lớn hơn.” Nói xong liền dùng ngón tay đánh nhịp.
Park Yoochun nghe cậu hát, theo bản năng bắt chước cậu. Hiện giờ trong lòng gã vẫn rất khẩn trương, vì quá mức để ý nên mỗi lần hát đến đoạn này, trái tim sẽ bất giác thắt chặt, tay buông thõng sẽ nắm chặt lại.
1, 2, 3, 4, đã đến.
Giọng gã phát ra có vẻ hơi sốt ruột, lúc sắp lên đến đỉnh bỗng nhiên cảm thấy cố hết sức, vì không có nhạc đệm, giọng dừng thì bài hát cũng dừng.
Shim Changmin không có thời gian suy nghĩ nhiều, cậu nghe giọng Park Yoochun không ổn, vừa kết thúc âm cuối trong phần của Kim Junsu liền dùng giọng cao bổ âm vào. Tuy nghe rất rõ ràng nhưng ít ra vẫn chấp nhận được.
Park Yoochun ngây người hai giây, vui mừng nhìn cậu: “Như vậy cũng được?”
“Đương nhiên tốt nhất là không nên làm như vậy, nhưng thế này vẫn tốt hơn vỡ âm. Có thêm nhạc đệm sẽ hay hơn, chúng ta tập thêm vài lần, để em thử xem để giọng thế nào thì thích hợp nhất.
“Lúc hát live cũng thế này à?”
Ngón tay Shim Changmin dùng sức chọc hai cái trên câu hát kia, ánh mắt quét qua mặt Park Yoochun, rốt cuộc thấy chút nhẹ nhõm.
Gã rốt cuộc nở nụ cười. Shim Changmin cũng cười theo.
Có lẽ là vì tìm được cách ăn gian, tâm trạng Park Yoochun lập tức sáng sủa hơn nhiều, vỗ bản nhạc, nói: “Đến đây đi. Tiếp tục.”
Sau đó lại dựa theo hình thức hòa âm này tập mấy lần, Shim Changmin dần dần tiến vào trạng thái, phối hợp với Park Yoochun cũng càng ngày càng ăn ý. Ánh mắt Park Yoochun bắt đầu rời khỏi bản nhạc, thỉnh thoảng nhìn về phía bên cạnh, lần nào cũng chạm phải mắt Shim Changmin.
Bọn họ ở trong phòng thu âm gần hai giờ, lúc đi ra Park Yoochun uống trà xanh liên tục. Shim Changmin cầm lấy chìa khóa xe Park Yoochun, quen thuộc lái xe ra về.
“Đưa anh về ký túc hay về nhà?”
Tâm trạng Park Yoochun lúc này rõ ràng đã tốt hơn nhiều, lấy di động ra, nói: “Đến nhà anh đi, mẹ anh nấu món ngon lắm.” Quay đầu nhìn Shim Changmin, “Cùng đi chứ? Sau đó lại về ký túc.”

Ánh mắt Shim Changmin vẫn nhìn thẳng về phía trước, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Cũng được.”