Dec 3, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.2

Extra 3: Running Man
Part 2

D-Day
Phim trường Hoành Điếm được biết đến với tên gọi Hollywood của Trung Quốc, động Bình Nham hôm nay náo nhiệt vô cùng, từ sáng sớm, nhân viên đã chăng dây quanh khu vực quay phim, du khách lúc đi qua, hơn phân nửa đều dừng chân hóng chuyện, các thành viên của Running Man sắp sửa tập trung tại chân núi động Bình Nham.
Trên khoảnh đất trống cạnh chân núi, hơn hai chục chiếc camera đã set up xong, tất cả các nhân viên vào vị trí của mình. PD chịu trách nhiệm xây dựng địa điểm quay phim Go Dong Wan mặc một chiếc trường sam màu xanh đen, đai lưng thêu thùa tinh xảo bao quanh dáng người mập mạp khiến anh càng thêm tròn trịa, vì phối hợp với chủ đề tập phim, Go Dong Wan còn cố ý đội tóc giả rồi búi cao, nhân viên khác cũng mặc trang phục cổ trang đơn giản. Yoo Jae Suk từ xa bước tới, nhiệt tình chào hỏi các VJ: “Chào mọi người! Ah ~~~ Hôm nay quả thật là một ngày đặc biệt, tất cả mọi người mặc giống hệt như trong phim võ hiệp Trung Quốc vậy!” Yoo Jae Suk nói xong liền phủi phủi ống tay áo màu đen của mình, vì dáng người ông hơi gầy, mang thêm đai lưng nhìn quả thật không tệ. Go Dong Wan vỗ vỗ bụng bia, trong tay anh cầm một chiếc quạt xếp, thỉnh thoảng lại đập nhẹ vào lòng bàn tay: “Nhiệm vụ hôm nay tương đối đặc biệt, phải đợi toàn thể thành viên Running Man tập trung mới công bố.”
“Có chuyện rất quan trọng à?” Yoo Jae Suk chắp tay sau lưng, nhìn về phía xa xa.
Năm phút sau, các thành viên Running Man đã thay xong trang phục lần lượt tới nơi, toàn bộ đều là trường sam màu đen, nhưng để thuận tiện cho quay chương trình, họ không đổi kiểu tóc, Song Ji Hyo bện tóc dài lại, sau đó búi gọn trên đỉnh đầu, cô là thành viên cuối cùng đến nơi tập trung.
Người vừa đến đủ, tất cả mọi người đứng thành một hàng, nhìn nhìn lẫn nhau, thưởng thức trang phục của mọi người.
Go Dong Wan mở quạt xếp ra, tuyên bố: “Từ giờ trở đi, mọi người sẽ xuyên không đến Trung Quốc cổ đại, trở thành đại biểu của môn phái Running Man, thời đại võ hiệp Trung Quốc vô cùng thần bí, mọi người sẽ gặp được môn phái mạnh nhất trong chốn võ lâm.”
Vừa mới nói xong, tiếng bàn tán liền vang lên không dứt, tuy đại cương kịch bản đã được phát tới tay mọi người trong buổi họp tối hôm qua, nhưng nội dung cụ thể phải đợi đến lúc ghi hình mới công bố.
Kim Jong Kook tràn đầy tự tin hỏi: “Hôm nay phải đánh nhau à?”
“Hội đồng! Hội đồng!” Lee Kwang Soo hưng phấn bổ sung.
Go Dong Wan lắc đầu, nghiêm túc đáp lại: “NO!”
Mọi người mất mát một lát.
Ước chừng hơn 10’ sau, Go Dong Wan nhận điện thoại, là một PD khác gọi tới, hai người nói vài câu liền tắt, Go Dong Wan dùng sức vỗ vỗ tay, thu hút sự chú ý của mọi người.
“Tôi vừa nhận được bồ câu đưa tin, chưởng môn phái kia đã dẫn đệ tử tới sân thi đấu.” Go Dong Wan chỉ bậc thang bằng đá cách đó không xa, “Đi lên theo con đường này, giữa sườn núi sẽ có một đình nghỉ mát rất to, họ đang ở đấy.”
Haha vừa nói vừa kéo đai lưng: “Giờ chúng tôi đi lên luôn à?”
“Đúng vậy, giờ lên luôn, thành viên cuối cùng lên tới nơi sẽ có trò chơi trừng phạt.”
Vì những lời này, các thành viên Running Man còn đang ngắm cảnh bốn phía vội vàng tập trung lại, một giây sau liền nhao nhao xông lên bậc thang.
Đường núi không dễ đi, cũng may bậc thang rất rộng, lại không quá dốc.
Người đến đầu tiên tất nhiên là Kim Jong Kook, biệt danh Sparta không hề thổi phồng, lúc anh chạy được một nửa đã hơi mệt, nhưng vì bỏ xa những thành viên còn lại, anh vẫn ra sức tăng tốc.
Vừa đến đình nghỉ mát, anh liền ôm cột đá thở dốc, VJ đi theo sau còn chưa lên đến nơi, đành phải để VJ trong đình nghỉ mát tạm thời quay hộ.
Kỳ thật Kim Jong Kook vừa lên đã thấy đám người đứng phía sau đình nghỉ mát, nhưng vì hiệu quả của chương trình, anh chỉ có thể cúi đầu giả bộ rất mệt, cần nghỉ ngơi, máy quay đứng quay ngay cạnh anh, Kim Jong Kook thở hổn hển một lúc, ngay sau đó, Yoo Jae Suk, Haha và Gary cũng lên đến đình nghỉ mát, ba người cười nói một hồi, khi bóng dáng Song Ji Hyo xuất hiện ở bậc thang, tất cả mọi người đều rất giật mình, dù sao loại vận động như leo núi thì đàn ông vẫn sẽ có lợi thế hơn, kết quả người đến cuối cùng lại là Lee Kwang Soo.
Những thành viên vốn đã thân thiết bắt đầu cất lời đùa giỡn, Lee Kwang Soo thở hồng hộc, tức giận, cũng lười phản bác, lúc mọi người đang cười nói vô cùng cao hứng, cậu đột nhiên ngây người, hai mắt trợn tròn, miệng há thành chữ “O”.
“Hyung… Hyung, hyung… Hyung mau nhìn kìa, các anh nhìn kìa…” Diễn xuất của Lee Kwang Soo rất tốt, cảm xúc chân thật vô cùng.
Mấy người đều bị phản ứng của cậu gợi lên lòng hiếu kỳ, nhìn sang phía bên kia, khi nhìn thấy, cả đám đều há to miệng, lắp bắp.
“Đây… Đây có thật không vậy?”
“Sao lại là họ?!”
“A ~ Thật là họ à!” 
Yoo Jae Suk sải bước lên trước, trường sam màu đen tung bay theo gió, nhìn qua quả thật có phong phạm của đại hiệp: “A, xin chào, các cậu là?” Ông nói được một nửa chợt nhận ra áo mình đang bị người túm lấy, quay đầu lại nhìn hóa ra là Lee Kwang Soo cùng Gary, hai người kia xem như hậu bối, nhìn thấy mấy vị tiền bối trong truyền thuyết đương nhiên sẽ cảm thấy đặc biệt khẩn trương cùng giật mình.
Lúc này trong đình nghỉ mát, người đứng đầu phía đối diện chính là Kim Jaejoong, cậu mặc trường sam màu trắng, mái tóc đen bị gió thổi tán loạn, nhìn qua có vẻ tràn đầy tiên khí.
Sự gặp gỡ của họ ở đây là theo kịch bản, các thành viên Running Man với tư cách là người xuyên không đến sẽ gặp được môn phái lớn nhất của võ lâm Trung Quốc, trước hết họ phải tự giới thiệu lẫn nhau.
Diễn xuất của Kim Jaejoong có thể nói là đã lên tới đỉnh cao, hai tay cậu chắp lại, khí chất đại hiệp mười phần cười nói: “Tại hạ Kim Jaejoong, mấy vị này là đệ tử môn hạ của ta.” Nói xong liền xoay người sang một bên, để máy quay có thể quay cận cảnh tất cả mọi người.
Phía sau cậu lần lượt là Shim Changmin, Park Yoochun, Jung Yunho, Kim Junsu cùng Tiễn Chanh.
Yoo Jae Suk sợ hãi thán phục một tiếng, mà phía sau ông, các thành viên đã từ trạng thái khiếp sợ chuyển sang cuồng nhiệt, miệng thỉnh thoảng còn bật ra sự tán thưởng rất buồn cười, khiến Kim Jaejoong nhịn không được cười rộ lên.
Go Dong Wan đúng lúc đi đến đằng sau máy quay, chen miệng: “Phải dùng phương thức của võ hiệp chào hỏi nhau.”
Yoo Jae Suk lập tức thay đổi tư thế, đây là động tác mà ông mới học được tối hôm qua  ở trong phim võ hiệp Trung Quốc, “Tại hạ Yoo Jae Suk, chúng tôi đến từ thế kỉ 21, đó là thời đại tiên tiến hơn thế giới này rất nhiều, rất hân hạnh được gặp mọi người.”
Kim Jaejoong hoàn lễ, sau đó hai tay chắp lại, cùng mọi người đợi sự sắp xếp tiếp theo. Go Dong Wan không muốn vào máy quay, nhưng dáng người anh lại quá to, hơn nữa thêm bộ tóc giả bị thổi tung bay rất vướng víu: “Hôm nay tất cả mọi người đều là võ lâm hào kiệt của Trung Quốc cổ đại, để tăng thêm sự hiểu biết, mọi người hãy tự giới thiệu lẫn nhau trước đi.”
Lee Kwang Soo kiêu ngạo ưỡn ngực: “Đại hiệp! Tôi là đại hiệp đúng không? Ha ha ha ha ~~~” Ngửa mặt lên trời cười to.
Gary khinh bỉ nhìn cậu: “Đại hiệp? Em mà là đại hiệp à? Đại hiệp ở đâu ra ~~ Hả?! Em nhìn em xem.”
“Sao lại không được, Go Dong Wan-ssi đã nói hôm nay tất cả mọi người đều là đại hiệp mà!” Lee Kwang Soo phản bác: “Go Dong Wan-ssi, tôi không thể làm đại hiệp à? Jae Suk hyung?” Lee Kwang Soo vỗ vỗ Yoo Jae Suk, lại vỗ vai Kim Jong Kook, tìm kiếm sự ủng hộ: “Jong Kook ~ Oppa?”
Kim Jong Kook lườm cậu: “Cậu vừa gọi anh là cái gì?”
Lee Kwang Soo cười ngây ngô: “Hyung ~~~”
Bình thường, cậu lúc nào cũng thích trêu chọc Kim Jong Kook, mọi người đã thấy nhiều lắm rồi, cười đùa vài câu rồi không thể không bắt đầu công việc quen thuộc – khen ngợi các ngôi sao khách mời.
Yoo Jae Suk ho khan một tiếng, ra vẻ nghiêm túc nói: “Các cậu tỉnh táo một chút, chúng ta phải chào hỏi mấy người bạn cũ đã.”
Lúc này Jung Yunho đã đứng bên cạnh Kim Jaejoong, trường bào màu trắng của môn phái mặc trên người anh quả thật như tái hiện lại hình ảnh vị đại hiệp, trang phục của sáu người như nhau, ngoài Tiễn Chanh là phiên bản dành cho nữ là khác với năm người còn lại, Park Yoochun mặc cũng rất đẹp, tuy vậy vẫn có sự chênh lệch so với khi gã còn trẻ.
Máy quay số 4, 5, 6 đồng thời quay cận cảnh ba nhóm Kim Jaejoong cùng Jung Yunho, Shim Changmin Park Yoochun, cuối cùng là Kim Junsu và Tiễn Chanh.
Khi camera quay cận mặt, mọi người lập tức phối hợp ồn ào cổ vũ.
Go Dong Wan chăm chú nhìn màn hình giám sát, đột nhiên nhắc nhở: “Các thành viên DBSK pose tư thế võ hiệp đi, cái này để hậu kỳ làm hiệu ứng đặc biệt.”
Nghe anh nói như vậy, ban đầu cũng không cảm thấy có gì không ổn, VJ dựa theo sự sắp xếp đứng vào vị trí, ngược lại mấy ngôi sao thì sửng sốt. Họ biết rõ Go Dong Wan chỉ là nói nhầm, DBSK đã tan rã nhiều năm, xưng hô như vậy cảm thấy không quá phù hợp, nhưng nhìn người trong cuộc dường như không quá để ý những lời này.
Jung Yunho hỏi: “Lần lượt từng người hay là…?”
Go Dong Wan nhìn đội hình: “Tôi nghĩ hai người một lần đi, vừa vặn các cậu có ba nhóm, lát chơi trò chơi cũng không cần phân đội nữa.”
Hai người? Ánh mắt mọi người đều tập trung trên người Kim Jaejoong cùng Jung Yunho.
Gần đây, tin nóng nhất trên các trang báo giải trí chính là năm thành viên DBSK tái hợp trong một bộ phim, đây là tin tức rất lớn, mà trong tin này còn có một tin nhỏ khiến người sửng sốt vô cùng. Năm ngoái scandal mối tình đồng tính của Kim Jaejoong cùng Jung Yunho bị bàn tán xôn xao, năm nay scandal này không những chìm xuống, hai nhân vật chính còn không chút kiêng dè, không thèm né tránh truyền thông, công khai luôn quan hệ của họ.
Môi Kim Jaejoong khẽ nhếch lên, cười ngốc ngốc, nói: “Tôi sẽ cùng đội với Yunho.”
Cậu đã yêu cầu hùng hồn như vậy, PD còn có thể nói gì?
Yoo Jae Suk trêu đùa: “Jaejoong-ssi, giờ vẫn đang quay đấy, camera đang tập trung trên người cậu kìa.” Ông chỉ camera số 4 đối diện đang quay Kim Jaejoong, cố ý dọa dẫm.
Kim Jaejoong “A” một tiếng, lúc kịp phản ứng lại liền vội vàng lấy tay áo che miệng, cười rộ lên.
Ánh mắt Go Dong Wan gần như không rời khỏi màn hình giám sát số 4, với những PD của chương trình giải trí như họ, họ không hề có sức chống cự trước những cảnh có thể gia tăng rating chương trình.
“Không thể tự mình phân đội à?” Kim Jaejoong hỏi Go Dong Wan.
Go Dong Wan lập tức lắc đầu, nói: “Riêng hôm nay thì có thể!”
Mọi người bật cười, tiếng than thở của các thành viên Running Man vang lên không dứt, Lee Kwang Soo dở khóc dở cười, khinh bỉ: “Chương trình này không có nguyên tắc gì hết à? Sao lại thiên vị thế?”
Haha thâm trầm vỗ vỗ vai cậu, an ủi: “Sự thật lúc nào cũng tàn khốc cả.”
Lee Kwang Soo chỉ còn thiếu chảy hai hàng nước mắt để biểu đạt cảm xúc tuyệt vọng của mình, cậu nói: “Chỉ vì họ là DBSK à?”
Một chủ đề rất cấm kị!
Nhưng ngành giải trí chẳng có điều gì là cấm kị vĩnh viễn cả!

Go Dong Wan còn chưa kịp trả lời, Jung Yunho đã mở miệng trước: “Là DBSK còn chưa đủ sao?”

Dec 2, 2016

[RLYJ10Y] Extra 3.1

Note: Mình kiểm tra lại bản raw và có đổi thứ tự các extra theo đúng thứ tự của tác giả. Vậy nên giờ mới đến extra 3, extra về 2M couple đổi thành extra 5. Ngoài ra bổ sung thêm chút xíu "thịt" ở extra suối nước nóng.

Extra 3: Running Man
Part 1
Bối cảnh: Tập Running Man này được quay vào cuối năm 2020, bộ phim mới của đạo diễn Kim Jaejoong do bốn người Jung Yunho, Shim Changmin, Park Yoochun, Kim Junsu thể hiện bốn vai chính, nữ chính “người qua đường” vẫn do người đã hợp tác nhiều lần Tiễn Chanh đóng, trước khi bộ phim công chiếu, thành viên chính của đoàn làm phim tham dự chương trình giải trí nổi tiếng “Running Man” của đài SBS Hàn Quốc.
Bộ phận kế hoạch của đoàn làm phim đã thống nhất với đài truyền hình thời gian tập trung là 2h30 chiều, nhân viên bộ phận kế hoạch cẩn thận thông báo với từng người tham dự.
Trên thực tế, trong năm người bọn họ, người bận nhất là Jung Yunho, vừa phải đến trường quay, vừa đi tuyên truyền, bận tối mày tối mặt. Park Yoochun tự làm giám đốc, mà Kim Jaejoong cùng Kim Junsu thì dễ chịu hơn, bận rộn một thời gian rồi lại nghỉ ngơi một thời gian, Kim Junsu coi mình là nghệ sĩ, địa vị xã hội rõ ràng cao hơn những người còn lại.
Tuy nói vậy, nhưng vào ngày tập trung, người đến đầu tiên lại là Jung Yunho, sau đó, Kim Jaejoong cùng Park Yoochun, Kim Junsu cũng đến, PD của chương trình cùng các thành viên cố định của Running Man trò chuyện vui vẻ với mấy cựu ngôi sao trong phòng trang điểm, mắt thấy đã đến giờ nhưng Shim Changmin vẫn không thấy bóng dáng đâu.
Chủ đề tập Running Man lần này là: Thế giới võ hiệp Trung Quốc thần bí. Khách mời của tập sẽ cùng các thành viên Running Man cùng nhau xuyên việt đến Trung Quốc thời kỳ cổ đại, trải nghiệm võ lâm giang hồ kỳ diệu, thông qua hoàn thành nhiệm vụ để phân đội, người chiến thắng cuối cùng sẽ nhận được một đôi kiếm có tay cầm bằng ngọc, hai thành viên của đội, mỗi người sẽ nhận được một thanh, tượng trưng cho đỉnh cao của kiếm phái trong võ hiệp Trung Quốc —— Song kiếm hợp bích.
PD của tập này là con lai Hàn Trung, ông hiểu rất sâu về văn hóa hai nước, bên sản xuất đã sớm đặt vé máy bay đến Chiết Giang Trung Quốc vào tối nay, nghỉ ngơi một đêm ở đây, hôm sau sẽ bắt đầu quay. Nhưng Shim Changmin lại mãi không thấy xuất hiện, mọi người bắt đầu sốt ruột.
Shim Changmin đã rời khỏi giới giải trí hai, ba năm rồi, giờ đang là giảng viên của một đại học trong nước, là giảng viên do nhà trường mời về, dạy theo đợt, môn cậu dạy cũng là môn tự chọn, không nhiều người chọn lắm, cậu không quá bận, sao lại đến muộn vậy?
Lúc 2h15’, PD Jo Hyo Jin nhận được điện thoại của Shim Changmin, vì lịch học ở trường tạm thời thay đổi, cậu đành phải tự mình lên máy bay sau.
Tin Running Man sắp tới Trung Quốc để quay tập đặc biệt đã sớm truyền trên mạng, hơn nữa dàn khách mời lần này quá đặc biệt, từ xế chiều, sân bay cùng các khách sạn gần trường quay Hoành Điếm đã sớm tấp nập người đến người đi. Để quá trình quay chương trình có thể diễn ra thuận lợi, nhân viên không thể không cưỡng chế giải tán đám đông, may mắn fan đều rất hiểu chuyện, khi nghe nói tối nay sẽ tổ chức fan-meeting, mọi người liền tản đi, đương nhiên các cô có về hay không không quan trọng, chỉ cần các cô không cản trở chương trình ghi hình là được rồi.
Shim Changmin vội vã đến nơi, trên người vẫn còn mặc áo sơ mi trắng cùng quần tây đen từ khi đi dạy, có lẽ là thật sự không coi mình là ngôi sao, cậu chỉ xách theo một chiếc túi cỡ nhỏ, ngay cả trợ lý cũng không dẫn đi cùng.
Kim Jaejoong khâm phục Shim Changmin gần hai mươi năm, tuy cậu không nói ra miệng, nhưng trong lòng vẫn ngầm nhớ, những người khác vì cuộc sống mà phải thích nghi với hoàn cảnh, Shim Changmin thì bên ngoài có vẻ như tỏ ra thích nghi với hoàn cảnh, trên thực tế lại là hoàn cảnh phải theo cậu.
Bên ngoài khách sạn, Shim Changmin giao hành lý cho trợ lý ở Trung Quốc của Kim Jaejoong Trương Tuyết, sải chân dài bước vào đại sảnh mà đoàn làm phim đã bao trọn.
“Rất xin lỗi, trường tạm thời thay đổi lịch học, là giảng viên phải lấy thời gian của học sinh làm chính, vậy nên đành phải để mọi người đợi lâu.” Shim Changmin thái độ khiêm tốn lễ độ, tự nhiên chào hỏi nhân viên công tác.
Yoo Jae Suk vỗ vai cậu, cảm thán: “Tôi với Shim Changmin-ssi phải năm, sáu năm không gặp rồi, ai dà ~ Thật sự là chẳng thay đổi chút nào cả, phải ăn bao nhiêu chất bảo quản để giữ khuôn mặt này vậy?”
Nhắc tới đề tài này, ngôi sao nữ không tránh khỏi bị lấy ra so sánh, trong những thành viên của Running Man, người Shim Changmin thân nhất là Kim Jong Kook, anh đùa cợt dùng cùi chỏ huých Song Ji Hyo, Lee Kwang Soo phối hợp đẩy cô từ phía sau, Song Ji Hyo đứng không vững, tiến lên trước, xấu hổ lấy hai tay che mặt, gào với họ: “Ya! Mấy người muốn làm gì hả?!”
Gary cùng Haha đứng bên xem náo nhiệt, trong chương trình, hai người rất thích gây trò cười, kì thật ngoài đời khá trầm lặng.
Cùng là phụ nữ nhưng Tiễn Chanh lại không nghe hiểu lời bọn họ nói, Running Man lại là chương trình giải trí mà cô rất thích hồi còn đi học, vì vậy cô chỉ đứng một bên, cười toe toét, Kim Junsu vốn đứng cạnh cô, cùng cười ngây ngô, nhưng rồi không biết Park Yoochun đang xem thứ gì hay trên điện thoại, Kim Junsu liền lại gần, tò mò xem cùng gã.
“Ji Hyo noona nhất định cũng ăn rất nhiều chất bảo quản, bao nhiêu năm rồi mà chẳng thay đổi gì.” Kim Jaejoong cười rất vui vẻ, Jung Yunho phụ họa lời cậu: “Jaejoong cùng Ji Hyo noona đã từng hợp tác trong một bộ phim, nhìn qua chẳng khác nào cùng tuổi cả.”
Tuy đây chỉ là lời khách sáo, nhưng Song Ji Hyo vẫn rất vui vẻ, phụ nữ luôn rất quan tâm tới tuổi cùng gương mặt của mình, huống chi cô còn là một ngôi sao.
“Xem ra Ji Hyo của chúng ta là một cô nàng có gương mặt không tuổi nhỉ!” Yoo Jae Suk vừa đùa giỡn, lại vừa tán thành gật đầu, ông đưa tay chỉ Haha bọn họ, cười nói: “Vì tham gia Running Man nên mấy người này mới trẻ như vậy đấy.”
Kim Jaejoong nhịn không được xoay người, che miệng cười, Jung Yunho theo thói quen một tay ôm cậu, tay kia vỗ nhẹ trên lưng cậu.
Lát sau, Jo Hyo Jin cầm kịch bản tới, phát cho mỗi người một bản, Trương Tuyết cất hành lý cho Shim Changmin xong liền tới làm phiên dịch cho Tiễn Chanh, kỳ thật cô cũng không cần phải ra tay, vì tiếng Trung của vị PD này rất tốt.
Tối nay, Tiễn Chanh vừa bay thẳng từ Thượng Hải tới, thời gian này, để chuẩn bị cho bộ phim tiếp theo, cô vẫn đang ở Thượng Hải học múa, PD Jo biết cô không hiểu tiếng Hàn vậy nên rất quan tâm cô, phần kịch bản đưa cô còn nhờ người dịch sang tiếng Trung bên dưới.
“Tôi sẽ giới thiệu qua về quá trình ghi hình cho ngày mai, luật chơi cụ thể tôi sẽ không thông báo.” Đợi tất cả mọi người đều tìm một chỗ ngồi xuống, PD Jo bắt đầu giới thiệu: “Chủ đề tập này của chúng ta là sản xuất một mini drama về đề tài võ hiệp Trung Quốc: “Running Man hiệp lữ”. Đầu tiên, mọi người sẽ cùng nhau chơi trò chơi, đây là trò chơi cá nhân, người thắng lợi có thể lựa chọn làm “Hiệp sĩ” hoặc “Hiệp nữ”, khi một trong hai đội đã đủ người, những người khác sẽ vào đội còn lại.
PD vừa nói xong, thành viên cố định của Running Man liền nhăn mặt, ra vẻ bất đắc dĩ, đoán chừng lại là trò chơi CP cũ rích, nhưng mà cũ thì cũ, người xem vẫn thích.
“Không phải chúng ta chỉ có hai thành viên nữ thôi sao?” Kim Jaejoong đột nhiên hỏi, cậu đã từng quay phim về Trung Quốc, cũng hiểu sơ qua về võ hiệp, chỉ là từ năm 2011 đến nay, cậu chưa từng tham gia một chương trình giải trí, bởi vậy còn khá xa lạ với những chương trình này của Hàn Quốc, “Mấy người chúng tôi cùng theo đuổi hai cô ấy à?”
Cậu nói xong còn vung tay chỉ tất cả những người đàn ông ở đây, Park Yoochun và Shim Changmin ngồi cạnh nhau, hai người cúi đầu im lặng, ra vẻ đang đọc kịch bản.
PD lắc tay nói: “Không phải chỉ có hai người họ, bởi vậy mới nói phải dùng trò chơi để quyết định thắng bại, người thua sẽ phải làm ‘Hiệp nữ’.”
Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn Jung Yunho, Jung Yunho hiển nhiên hiểu rõ mức độ khó khăn của Running Man, vì vậy bình tĩnh gật đầu với Kim Jaejoong, coi như là an ủi.
“Nói như vậy nghĩa là đàn ông cũng có thể làm ‘Hiệp nữ’ à?” Tuy rất giật mình, nhưng Kim Jaejoong cảm thấy luật chơi như vậy cũng rất thú vị.
“Đúng vậy, cho nên hai cô gái cũng có khả năng làm ‘Hiệp sĩ’.” PD tổng kết, nói tiếp, “Chia đội xong sẽ tiến hành nhiệm vụ thứ hai, trong nhiệm vụ này, mọi người sẽ hoàn thành việc ghép đôi CP, sau đó mỗi đội gồm hai người sẽ bước vào địa điểm của nhiệm vụ cuối cùng, 6 đội hiệp lữ phải tìm kiếm manh mối trong khu vực này, sau đó đoán ra nhân vật mục tiêu và lấy bảng tên của họ, vậy là thành công.”
Trong nhiều người như vậy, đoán chừng chỉ có Kim Jaejoong cùng Kim Junsu là hoàn toàn không biết gì về Running Man, Park Yoochun ở nhà thường xuyên xem chương trình này với mẹ, mà Tiễn Chanh thì không bỏ lỡ bất kỳ tập nào, kỳ thật tuy nội dung mỗi tập khác nhau, nhưng vẫn có một khung chung.
PD lại trao đổi với mọi người một lát nữa, Kim Jaejoong hỏi rất nhiều điều, khó giấu được sự hưng phấn, kỳ thật cậu rất thích tham gia chương trình giải trí, nhưng số lần cậu tham gia chương trình lại ít nhất trong tất cả những người ở đây. Tuy đã ngoài 30 tuổi, nhưng tính cách 4D của cậu vẫn còn in sâu trong bản chất.
“Trong lúc thực hiện nhiệm vụ, ‘Hiệp sĩ’ và ‘Hiệp nữ’ đều phải mặc đồ cổ trang, nhưng mà sẽ không quá cầu kì.” PD nói xong liền rời đi trước, đến địa điểm quay chương trình ngày mai để kiểm tra quá trình chuẩn bị.
Mấy người nói chuyện thêm một lát, sau đó từng người trở về phòng nghỉ ngơi, chuẩn bị cho ngày mai quay chương trình.
Backstage (End)

Dec 1, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.4

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 4
Jung Yunho chậm rãi buông tay, anh trả lại sân khấu chính cho Hà Quýnh cùng Chu Đồng, bản thân thì quay trở lại vị trí lúc trước của mình.
Hà Quýnh nhanh chóng điều chỉnh lại trạng thái, anh đổi giọng vui vẻ, tiếp tục nói.
“Được rồi, được rồi, tất cả mọi người phải nghe lời đấy! Các bạn làm theo sự hướng dẫn của chúng tôi, được không?” Sự thân thiết của Hà Quýnh rất nhanh xây dựng lại bầu không khí, “Tôi rất hiểu tâm trạng của các bạn, nhưng giờ chưa đến lúc các bạn la hét cổ vũ, đợi lát nữa có dịp, các bạn cứ hét thoải mái!”
Chu Đồng cười nói: “Lát tôi cũng muốn hét cùng các bạn.”
“Vừa rồi tôi nói đến đâu rồi nhỉ? À, đúng rồi! Tôi nói có một việc chắc chắn các bạn không biết, các bạn nhìn đi, hiện tại trên sân khấu, ngoài tôi ra còn mấy chàng trai nữa?” Hà Quýnh đi đến bên cạnh Kim Junsu, tiện tay chỉ, “Là ba người! Ba người họ đều là thành viên của DBSK đúng không?”
“Đúng ——!” Dưới khán đài trả lời vang dội.
Hà Quýnh đột nhiên đổi chủ đề: “Nhưng chủ đề hôm nay của chúng ta làKhúc chuyện xưamà! Nào, chúng ta hãy cùng quay trở lại bộ phim này, vừa rồi nam chính vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi, khi anh hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong, có chuyện gì thú vị xảy ra không?”
Chiêu lạt mềm buộc chặt này của Hà Quýnh quả thật rất có sức sát thương, mọi người trong trường quay đang lơ lửng trên không lại rơi luôn xuống đất, quả thật là vừa yêu vừa hận, giận đến cắn răng.
Jung Yunho nhìn Hà Quýnh trêu chọc fan của họ, cố nén ý cười, trả lời: “Chuyện thú vị kỳ thật có rất nhiều, vì hai chúng tôi rất thân thiết, lúc trước khi còn là ca sĩ thì thường xuyên ở cùng nhau, vậy nên cả hai chúng tôi đều hiểu rõ nhau. Nhưng giờ không còn giống lúc trước, Jaejoong là đạo diễn, tôi là diễn viên, vậy nên nhiều lúc, tôi cũng cần cậu ấy chỉ đạo và trợ giúp vài điều, thay đổi thân phận quả thật rất mới lạ, có đôi lúc cậu ấy nói nặng một chút, phản ứng đầu tiên của tôi là khó chịu, sau này mới dần dần quen.”
“Vậy ở trường quay, đạo diễn Kim có khó tính không?”
Jung Yunho không trả lời ngay, anh thoáng nghiêng người như đang nhìn Kim Jaejoong, Kim Jaejoong ra sức quay đầu đi, như thể vấn đề này không liên quan tới cậu.
Jung Yunho cười mỉm: “Không thể nói là khó tính, đây chỉ là biểu hiện cho sự nghiêm túc của cậu ấy thôi, các diễn viên có thể có cảnh NG, nhưng đạo diễn lại không được như vậy, trong toàn bộ quá trình quay phim, cậu ấy là người vất vả nhất.”
Hà Quýnh gật gật đầu, rất ủng hộ cái nhìn của anh, “Lời này quả thật rất đúng, vì nhiều khi, mọi người chỉ nhìn thấy được sự vất vả cùng cố gắng của diễn viên, kỳ thật người phía sau họ mới là giỏi nhất, đó chính là đạo diễn.” Hà Quýnh nói xong liền dẫn đầu vỗ tay, “Nào, chúng ta hãy tặng cho anh Kim Jaejoong một tràng pháo tay được không!”
Tiếng vỗ tay vang lên nhiệt liệt, Jung Yunho hơi cúi đầu, không ai thấy rõ nét mặt của anh, nhưng tiếng vỗ tay của anh lại rất vang dội.
Giới thiệu xong mấy nhân vật chính, Kim Jaejoong lại được mời ra chính giữa.
“Ngoài nội dung phim rất lôi cuốn ra,Khúc chuyện xưacòn có một điều rất hấp dẫn người xem!” Hà Quýnh quay sang Kim Jaejoong: “Chúng ta đều biết bộ phim này về đề tài tình yêu, mà tình yêu không thể nào thiếu những bản tình ca lãng mạn, bài hát cuối phimKhúc chuyện xưalà do đạo diễn Kim tự mình sáng tác đúng không?”
Kim Jaejoong gật đầu, có chút ngượng ngùng: “Không chỉ mình tôi, tôi viết bài này cùng với một người bạn nữa.”
Hai chữ người bạn còn chưa dứt, cả trường quay đã sôi trào, không ai còn lạ lẫm gì với người bạn này, thậm chí bài hát này cũng đã được chia sẻ rộng khắp cộng đồng mạng.
Kim Jaejoong đưa ngón trỏ lên bên môi, quay xuống khán giả: “Suỵt!”
Quả nhiên lời của thần tượng là có trọng lượng nhất, Hà Quýnh tiếp tục theo kịch bản: “Hôm nay chúng tôi nhất định phải nghe ca khúc này một lần, hình như là có mấy phiên bản khác nhau đúng không? Tôi thấy trên mạng có rất nhiều người nói về việc này.”
“Đúng vậy, có ba phiên bản.” Kim Jaejoong giải thích, “Vì bộ phim này sẽ công chiếu ở cả châu Á và châu Mỹ, vì vậy tôi đã sáng tác ra ba phiên bản, tiếng Trung, Tiếng Hàn và tiếng Anh.” Cậu nói xong liền chỉ Tiễn Chanh cùng Kim Junsu, “Tiễn Chanh hát tiếng Trung, Junsu hát bản Hàn, bản Anh là…”
“Được rồi! Chúng ta không bàn đến việc này nữa, chúng ta chỉ cần nghe luôn thôi đúng không.” Hà Quýnh vội vàng cắt ngang lời cậu, “Ngay bây giờ, chúng ta sẽ được thưởng thức phiên bản tiếng AnhLove Song.”
Nhạc dạo vang lên, ngọn đèn trong trường quay chuyển sang tối màu, màn sân khấu màu xanh nhạt hạ xuống, cả sân khấu liền biến thành biển xanh u ám.
Hà Quýnh cùng Chu Đồng dẫn Kim Jaejoong cùng mọi người đến trong góc sân khấu nghỉ ngơi, chỗ này rất gần hàng ghế khán giả, ba người liền phất tay chào hỏi những khán giả ngồi gần đó.
Cửa trên sân khấu dần dần mở rộng, Park Yoochun mặc vest trắng, chậm rãi bước ra, lúc xuống sân khấu, gã còn theo thói quen khẽ liếm môi dưới, khí chất lười biếng của riêng gã tỏa ra đến từng góc của trường quay.
Mắt Park Yoochun lúc nào cũng như đang cười, mắt hoa đào như gió xuân, quyến rũ lại say lòng người.
Đại khái đã đoán được Park Yoochun sẽ xuất hiện, khán giả bên dưới ít nhiều đều đã có sự chuẩn bị tâm lỹ, vậy nên khi Park Yoochun đi ra, tất cả mọi người đều cố gắng kiềm chế, không gây ầm ĩ, tránh ảnh hưởng đến màn trình diễn.
Park Yoochun chậm rãi đi ra giữa sân khấu, nhiều năm trôi qua, giọng gã vẫn trầm ấm như trước, thậm chí ngay cả giọng mũi cũng không chút thay đổi.
Kim Junsu cười cười bới lỗi sai trong giọng hát của Park Yoochun với Kim Jaejoong, Kim Jaejoong cũng không còn ngụy trang như trên sân khấu, vui vẻ phối hợp với Kim Junsu.
Đến phần điệp khúc, Park Yoochun ngầm thở phào, lúc đến nốt cao, gã đột nhiên ngừng lại, buông micro.
Một giọng cao chót vót vững vàng nối tiếp âm cuối của Park Yoochun, nó lưng chừng trên không vài giây, cuối cùng lên tới nốt cao nhất.
Giọng nam cao nổi bật thế này, còn cần giới thiệu nữa sao? Tất cả mọi người, kể cả Kim Jaejoong cùng Jung Yunho đều mở to hai mắt, bọn họ không thể tin vào tai mình, bởi vì giọng hát này quá quen thuộc! Đây là giọng của Shim Changmin, người có thể lên tới nốt cao không ai bằng – Shim Changmin của DBSK!
Giọng của cậu xuất hiện! Như vậy cậu chắc chắn đang ở trong trường quay!
Trường quay lại một lần nữa xôn xao, lúc này ngay cả Jung Yunho cùng Kim Jaejoong cũng chẳng buồn trấn an các cô, Kim Jaejoong kéo Kim Junsu, thấp giọng hỏi: “Changmin đến thật à? Đang ở đâu rồi?”
Kim Junsu chỉ chỉ cửa thông lên sân khấu phía đối diện: “Lát em ấy sẽ ra thôi, em cũng không biết biên kịch chương trình thuyết phục Changmin như thế nào, không ngờ em ấy lại đồng ý đến.”
Kim Jaejoong không kìm nổi mím môi, “Anh năn nỉ mãi mà cậu nhóc không chịu hát bài này, sao biên kịch người ta mới nói mấy câu đã đồng ý rồi.”
Kim Junsu thấy cậu ghen tị lại tủi thân, vươn tay vỗ vỗ Jung Yunho đang ngồi cạnh Kim Jaejoong, sau đó chỉ chỉ Jaejoong hyung của cậu, rõ ràng không muốn tiếp tục đề tài này với cậu.
Jung Yunho ghé vào tai Kim Jaejoong, nói nhỏ: “Hôm công chiếu lần đầu, Yoochun bị vỡ âm đó thôi.”
Kim Jaejoong hiểu ra, dùng sức gật đầu, thì ra là thế.
Nhạc nền kết thúc, sân khấu một lần nữa rực sáng, Park Yoochun lễ phép, mỉm cười chào hỏi khán giả, “Chào mọi người, tôi là Park Yoochun.” Nói xong lại đột nhiên cười rất đáng yêu, “Vừa rồi có một người bạn bí mật cùng tôi thể hiện bài hát này, giờ tôi sẽ mời cậu ấy ra nhé.”
Tiếng thét chói tai lại vang lên, Park Yoochun đi đến cửa bên phải sân khấu đón một người, người này mặc áo sơ mi vàng nhạt, bên ngoài là chiếc áo vest màu cà phê, khi dáng người cao gầy đó vừa lộ ra, cả trường quay liền bị tiếng hét vang dội bao phủ, la hét như phát cuồng có lẽ cũng không đủ để miêu tả cảm xúc kích động của khán giả lúc này.
Người này, cậu nói cậu đã rời khỏi giới giải trí. Người này, vẫn luôn không chút sợ hãi đối mặt với biến cố cuộc đời. Cậu là Shim Changmin, cậu là linh hồn của DBSK, khi mọi người đang cảm động, rơi nước mắt, cậu sẽ mím nhẹ môi, vui mừng nhìn fan – những người đã dành tất cả tình yêu của mình cho họ.
Cậu lại một lần nữa xuất hiện trên sân khấu, hơn nữa, cậu không đi một mình.
Kim Jaejoong, Jung Yunho, Kim Junsu đi ra giữa sân khấu, Park Yoochun cười như hoa đào nở rộ, đứng cạnh Shim Changmin đợi ba người chậm rãi đi tới.
Mười năm sau, họ lại đứng bên nhau, không còn là trái ba phải hai, không còn là một người lẻ loi trơ trọi, họ trở lại vị trí của mình, một hàng năm người, giống như sân khấu mà họ đứng cạnh nhau lần cuối mười năm trước, cũng tại Trung Quốc.
Lần này, ánh đèn rực rỡ đã bật lên, always keep the faith, chúng em tin tưởng các anh.
Camera chính giữa bắt đầu quét một vòng từ bên trái, lần lượt quay cận cảnh từng người, trong màn ảnh, mắt cả năm người đều đang ướt nước.
Đây không phải là một buổi tụ hội bí mật, cũng không phải ngẫu nhiên gặp ở nơi làm việc, đây là sân khấu của thời đại ấy, thời đại DBSK.
Rất nhiều kí ức tràn ngập trong đầu họ, Kim Jaejoong cắn chặt môi dưới, cậu vô thức ngẩng đầu lên nhìn trần nhà. Shim Changmin từ lúc đi ra vẫn không nói gì, sững sờ nhìn khán giả, lúc này mới cầm lấy micro, ân cần chào hỏi: “Chào mọi người, tôi là Shim Changmin, tôi rất bất ngờ khi còn có cơ hội đứng trên sân khấu hát, rất cảm ơn mọi người.”
Khán giả bên dưới vỗ tay vang dội, rất nhiều người đang im lặng rơi nước mắt.
Jung Yunho dùng sức vỗ vai Shim Changmin, sau đó nở nụ cười, Shim Changmin cũng bật cười theo.
Hà Quýnh vô cùng cảm động trước hình ảnh này, tuy không phải cảnh sinh ly tử biệt, nhưng lại bị tình cảm trong mắt họ chạm tới tận tâm can. Anh thấy Chu Đồng vụng trộn lau nước mắt, hiểu rõ, vì vậy anh tiến lên giữa sân khấu, tiếp tục công việc còn dang dở của mình.
“Hình ảnh này thật sự rất ý nghĩa, tôi thấy các bạn khán giả trong trường quay đã khóc rồi, tôi nghĩ hẳn rất nhiều bạn không thể nào bình tĩnh lại được, nhưng tôi hi vọng mọi người có thể nhanh chóng điều chỉnh lại tâm trạng của mình, bởi vì đêm nay thuộc về các bạn…” Hà Quýnh lại đưa tay về phía năm người, “Cùng với họ!”
Chu Đồng lau khô nước mắt, cũng quay lại sân khấu, Hà Quýnh trao cho cô một ánh mắt an ủi.
Chu Đồng nói: “Trước hết, chúng ta hãy để họ gửi lời chào đến các bạn khán giả trong trường quay và cả các khán giả đang ngồi trước TV nhé.”
Hà Quýnh ủng hộ: “Vậy năm người cùng nhau chào đi, chào giống trước đây nhé.”
Anh nói xong liền dùng ánh mắt trao đổi với mấy người, cuối cùng Jung Yunho dẫn đầu cầm lấy micro, anh hít sâu một hơi, sau đó nói: “1, 2, 3.”
Năm người đồng thanh: “Xin chào, chúng tôi là DBSK.”
Một câu chào đơn giản, nhưng lại là giấc mơ tuyệt vời nhất của chúng ta thời niên thiếu.
Nếu đây chỉ là giấc mộng, vậy chẳng muốn tỉnh lại, cũng đừng có tỉnh lại.
< End >
Bonus
Chương trình quay xong, mọi người nhao nhao chụp ảnh kỉ niệm trong phòng nghỉ, Chu Đồng bối rối đứng phía xa xa, dường như rất do dự.
Kim Jaejoong theo ánh mắt của cô nhìn sang, quả nhiên thấy Shim Changmin đang nói chuyện với Hà Quýnh, không thể không nói sự tự kiềm chế của Shim Changmin rất tốt, lại có nhiều năm kinh nghiệm trên sàn catwalk, dù hiện tại cậu không còn trong giới giải trí nhưng vẫn giữ vững được dáng người của mình.
Kim Jaejoong dùng tay huých Park Yoochun bên cạnh mình, Park Yoochun đang dùng tiếng Anh nói chuyện với cô nàng stylist xinh đẹp, vì vậy khi Kim Jaejoong huých gã, gã tùy ý đáp lời: “Sao vậy?”
“Em nhìn bên kia kìa.” Kim Jaejoong dùng tiếng Hàn, lại dùng tay huých gã vài cái, “Nhìn đi!”
Park Yoochun đành phải xoay người lại, không chút hứng thú liếc nhìn một cái: “Nhìn cái gì?”
Kim Jaejoong đè đầu gã xuống, ghé vào tai gã nhỏ giọng nói: “MC nữ kia kìa, cô ấy nhất định là fan của Changmin!”
Park Yoochun hoàn toàn không có hứng thú với mấy chuyện này, đành phải gật đầu cho qua.
“Vừa rồi cô ấy còn nói mình là Cassiopeia đấy! Em xem cô ấy còn chẳng dám đến nói chuyện với Changmin, em nhìn đi!” Kim Jaejoong phát hiện Park Yoochun không tập trung, vì vậy nhéo lấy tay gã, giọng hung dữ hơn hẳn: “Mau nhìn đi!”
“Em đang nhìn mà!”
“Anh thấy em có nhìn đâu!” Kim Jaejoong lật tẩy gã, “Em mau nhìn đi, cô ấy sắp đi tới rồi kìa!”
Park Yoochun bị tinh thần hóng chuyện nhiệt tình của cậu khiến cho rất bực bội, nhưng tính của Kim Jaejoong, mọi người đều biết cả, mỗi lần Park Yoochun ở cạnh cậu đều cảm thấy, càng ngày khả năng hóng chuyện của cậu càng cao!
Chu Đồng ngượng ngùng đi đến trước mặt Shim Changmin, cô còn không dám nhìn Changmin, cũng may Hà Quýnh biết rõ tâm tư của cô, giới thiệu hai bên với nhau nhằm giảm bớt sự gượng gạo.
“Em xem! Anh đoán đúng rồi kìa!” Kim Jaejoong rất vui, cậu dùng ánh mắt đắc ý nhìn Park Yoochun, “So với bạn gái em, ai quyến rũ hơn?”
Park Yoochun quả thật là phục cậu luôn, chuyện này mà cũng dám nói công khai thế này à!
“Em không có bạn gái.”
Kim Jaejoong cười xấu xa nhìn gã: “Cô nàng mang thai ấy.”
“Hyung, anh đừng có như vậy nữa được không? Có chuyện gì thì nói sau, ở đây nhiều người như vậy…”
“Anh chỉ hỏi em là có xinh không thôi mà, anh có nói gì đâu!” Kim Jaejoong đột nhiên cao giọng, nhưng mà bản thân cậu không nhận ra.
Park Yoochun chỉ dám trợn mắt trong lòng, lúc mắt quét một vòng, chợt thấy Kim Junsu đang đứng phía đối diện, cậu đang nghịch điện thoại, cảm nhận được ánh mắt của Park Yoochun, cậu đột nhiên dùng ngón trỏ chỉ chỉ phía bên trái.
Bên trái? Park Yoochun dùng đuôi mắt liếc xéo qua, lập tức trong lòng cười tươi như hoa.
Một phút sau.
Park Yoochun cùng Kim Junsu đứng cạnh nhau, hai người cùng cúi đầu nghịch điện thoại, nhưng đuôi mắt thỉnh thoảng lại đảo qua lại, nhìn nhau, sau đó lại cùng nhìn về phía trước.
Mà phía trước họ là —— Jung Yunho đang dựa vào bàn trang điểm, một tay chống lên bàn, một tay cầm điện thoại, thỉnh thoảng lại ấn chụp.
Đúng vậy, anh đang chụp ảnh.
“Bức này xóa đi, xấu quá!” Kim Jaejoong không vui nói, ngón tay chỉ chỉ trên màn hình di động, “Cậu hơi nghiêng điện thoại đi, đừng chụp đầu tớ to như vậy!”
Jung Yunho phối hợp nghiêng di động, cố gắng tìm kiếm góc đẹp nhất của Kim Jaejoong.
“Xóa xóa xóa, đừng nghiêng nữa! Như thế sẽ không chụp được Chu Đồng.” Kim Jaejoong nhíu mày tự hỏi phải chụp thế nào mới không bị góc chết, cuối cùng ra yêu cầu, “Cậu vẫn chụp như lúc nãy đi, nhớ chụp sao cho đầu tớ nhỏ một chút!”
Jung Yunho cười dịu dàng: “Ừ.”
“Cái này cũng không được…”
“…”
“…”
“…”
Kim Junsu cuối cùng rời mắt khỏi điện thoại, cậu nhìn Kim Jaejoong vẫn đang tự sướng, không hiểu gì hỏi Park Yoochun: “Anh ấy đang làm gì vậy? Vì sao nhất định phải lấy được Changmin và MC kia vào khung hình?”
Park Yoochun nở nụ cười cao thâm: “Anh ấy đang bị cuồng mạng xã hội.”
Kim Junsu há mồm, “A” một tiếng.
Đêm đó, Kim Jaejoong cập nhật twitter.

Tên Shim Changmin cùng Chu Đồng xuất hiện top trend của twitter.

Nov 30, 2016

[RLYJ10Y] Extra 1.3

Extra 1: White Day – Đêm Thất tịch
Part 3


Kim Junsu lắc đầu, động tác đáng yêu vô cùng khiến trường quay lại sôi trào.
“Vậy mời hai người đứng bên này.” Chu Đồng vội vàng dẫn hai người tiến lên trước vài bước, “Chúng ta cùng quay trở lại thảm đỏ nào.”
Hà Quýnh cố ý nhìn xuống kịch bản trong tay, cao giọng nói: “Khách mời kế tiếp chính là —— Đạo diễn Kim Jaejoong cùng nam chính Jung Yunho! Xin mời!”
“Ah ——!!!” Tiếng la hét lần này thật sự rất đáng sợ! Hà Quýnh hiển nhiên đã bị khán giả dọa sợ, tuy phần này đã có trong kịch bản chương trình từ trước, nhưng phản ứng mãnh liệt đến mức này thì rõ ràng không nằm trong phạm vi dự đoán của anh. Mấy cô bé này sao giọng lại to vậy! Thật sự không thể tưởng tượng nổi.
Chu Đồng miệng cười ngoác đến tận mang tai, lúc Kim Jaejoong cùng Jung Yunho bắt đầu bước xuống bậc thang, cô cùng với hơn nghìn khán giả trong trường quay cùng nhau vỗ tay hoan hô nhiệt liệt.
Hà Quýnh ra vẻ bị kích động đến run cả người, thật lòng giơ ngón trỏ về phía khán giả.
Những người đã từng xem buổi công chiếu phim đầu tiên đều biết, ngày đó là Kim Jaejoong cầm tay Jung Yunho đi thảm đỏ. Hôm nay Kim Jaejoong ăn mặc khá đơn giản, một chiếc áo lông màu xanh phối hợp với quần trắng bó sát người, cậu đứng cạnh Jung Yunho, chẳng khác nào chàng trai tuấn tú tuổi đôi mươi. Jung Yunho lại mặc vest, áo sơ mi trắng, vest đen, trang phục được cắt may tỉ mỉ làm nổi bật đường cong hoàn mỹ của anh, cả người anh tỏa ra sức quyến rũ chín chắn của người đàn ông trưởng thành, khiến biết bao cô gái trong trường quay tim đập thình thịch.
Kim Jaejoong không khoác tay trái vào tay Jung Yunho, trước lúc hai người xuất hiện, Jung Yunho đã bảo cậu làm như vậy, nhưng Kim Jaejoong không phối hợp, vì vậy Jung Yunho liền cầm lấy tay cậu, dắt cậu đến trước mặt mọi người.
Bậc thang không nhiều lắm, chỉ chừng hơn mười bậc, nhưng lúc này, tất cả mọi người đều như ngừng thở, thậm chí có người còn bất giác nắm chặt hai tay, các cô nhìn chằm chằm vào hai người giữa sân khấu, họ một đen một trắng, một người bả vai dày rộng, vững chãi như núi cao, người kia lại dịu dàng đáng yêu, đường nét khuôn mặt đẹp đến chói mắt đang bất giác nhuộm một tầng đỏ ửng.
“Đáng yêu quá! Đáng yêu quá!!!”
“Ah ah ah ah!!!! Không chịu được nữa rồi, muốn khóc quá!”
“YunJae…”
Chu Đồng đột nhiên vươn tay về phía khán đài, làm động tác “suỵt”, mọi người hiểu ý, cố gắng kìm nén không để bản thân tạo ra tiếng động quá lớn.
Kim Jaejoong đã lăn lộn trong giới giải trí gần hai mươi năm, dù trong lòng không muốn nhưng trước mặt mọi người, cậu vẫn cố gắng thể hiện sự chuyên nghiệp của mình, vì vậy khi đi đến giữa bậc thang, cậu chủ động rút tay ra khỏi tay Jung Yunho, sau đó rất tự nhiên khoác tay anh.
Jung Yunho đi đến giữa sân khấu, khí thế quá mức mạnh mẽ, đặc biệt là chiều cao 1m86 của anh, đứng trước mặt Hà Quýnh thật sự rất chênh lệch.
Hà Quýnh cố ý lấy mình ra đùa giỡn, chủ động thừa nhận: “Tôi thật sự không muốn đứng ở chỗ này, tôi cảm thấy áp lực của mình quá lớn!”
Jung Yunho cười ngại ngùng.
Chu Đồng hỏi: “Chiều cao chính xác của anh là bao nhiêu vậy?”
“186.” Jung Yunho đáp, “Lúc không đi giầy.”
Hà Quýnh “Oa” một tiếng, lại hỏi Kim Jaejoong bên cạnh: “Vậy anh Kim Jaejoong thì sao? Tôi thấy anh cũng rất cao mà.”
Kim Jaejoong kinh ngạc nhìn anh, không hề nghĩ tới mình sẽ bị hỏi cái này.
“… Ừm… Tôi…” Kim Jaejoong do dự một hồi, ánh mắt bất an nhìn Jung Yunho, “Chiều cao của tôi là 180.”
Hà Quýnh không khỏi nhướn mày, con số này hiển nhiên không thuyết phục cho lắm, mọi người ai cũng có thể nhận ra chiều cao hai người chắc chắn không chỉ chênh lệch nhau 6cm, Kim Jaejoong chỉ đứng đến tai Jung Yunho, nói cậu cao 178 thì còn có khả năng.
Jung Yunho đột nhiên chen ngang: “Đấy là khi cậu ấy đi giày.”
Hà Quýnh hiểu ra gật đầu, cả trường quay cũng xôn xao theo. Tiếng xôn xao này không hề mang theo sự ác ý, tất cả mọi người dùng ánh mắt “hiểu rõ” nhìn hai người trên sân khấu, mang theo ham muốn vạch trần hai người một cách mãnh liệt.
Dựa theo trình tự thì phải phỏng vấn đạo diễn trước.
“Chúng ta sẽ bắt đầu với anh Kim Jaejoong nhé, xin mời đạo diễn Kim giới thiệu qua cho mọi người về bộ phimKhúc chuyện xưa!”
Kim Jaejoong tay phải vẫn còn đang khoác tay Jung Yunho, Chu Đồng vừa định cầm micro thay cậu, đúng lúc thấy Jung Yunho bước lên trước một bước, đưa micro đến bên miệng Kim Jaejoong, không xa không gần, khoảng cách phù hợp vô cùng.
“Đầu tiên,Khúc chuyện xưakể về chuyện tình xảy ra ở Thượng Hải, Trung Quốc hơn 100 năm trước, trong thời loạn lạc, khi đối mặt với tình yêu, hai người có thái độ khác nhau, sau bao băn khoăn trăn trở, nam chính nữ chính đã đưa ra lựa chọn khác nhau. Đây là một câu chuyện khá buồn, nhưng ẩn chứa rất nhiều điều ý nghĩa bên trong, tôi hi vọng mọi người xem xong có thể cảm nhận được điều tôi muốn truyền tải, tôi đã gửi gắm thông điệp vào rất nhiều tình tiết, có thể nói là rất chi tiết, tỉ mỉ.Khúc chuyện xưathật sự là một bộ phim xứng đáng với thời gian bạn bỏ ra, mọi người nhất định phải đi xem đấy!” Kim Jaejoong nói xong còn nghịch ngợm nháy mắt với khán giả bên dưới, “Các bạn đã xem hết chưa?”
“Rồi ạ ——!!!” Câu trả lời đồng thanh trước sau như một, Hà Quýnh cũng chẳng buồn nghiên cứu xem các cô đã tập luyện trước hay chưa.
Kim Jaejoong thỏa mãn gật đầu, xấu hổ cười.
Nhưng vấn đề là tại sao cậu lại xấu hổ, mọi người chỉ nói là đã đi xem phim của cậu thôi mà. Chu Đồng đứng bên cạnh cũng cười ngây ngô, Hà Quýnh nhịn không được nhắc nhở cô: “Cô có vấn đề gì muốn hỏi đạo diễn Kim không?”
Chu Đồng chợt phản ứng lại, gật đầu lia lịa: “Đạo diễn Kim, anh xem tôi có thể đóng vai nào trong phim không? Nhân vật gì cũng được, kể cả diễn viên khách mời, gì tôi cũng diễn hết!”
Kim Jaejoong nhìn cô từ trên xuống dưới, “Cũng được, tôi sẽ mời cô làm nữ chính bộ phim tiếp theo của tôi.” Chu Đồng hai mắt sáng rực, kích động định mở miệng, lại nghe Kim Jaejoong nói một câu: “Tôi nói đùa thôi.”
Cả trường quay liền cười vang.
Hà Quýnh ngay lập tức kết thúc chủ đề này: “Ý đạo diễn Kim là Chu Đồng không phải hình tượng nữ chính lý tưởng trong suy nghĩ của anh, vậy anh có thể tiết lộ cho chúng tôi biết, khi anh chọn diễn viên thì có chọn theo tiêu chuẩn gì không? Đặc biệt là tuyển chọn nam chính nữ chính, tôi nghe nói hai người này đều do anh tự mình quyết định.”
Kim Jaejoong nhìn thoáng qua Jung Yunho bên cạnh, Jung Yunho đang cười nhìn cậu, cậu suy nghĩ xem có nên nói thật hay không, “Bình thường, tôi vẫn lấy nhân vật trong kịch bản làm hình mẫu, đầu tiên phải có ngoại hình phù hợp, sau đó khí chất của diễn viên cũng rất quan trọng. Có lẽ tôi là một đạo diễn khá khó tính, các nhân viên thường xuyên phàn nàn với tôi như vậy.”
“Phàn nàn tiêu chuẩn chọn diễn viên của anh quá hà khắc sao?” Hà Quýnh hỏi.
Kim Jaejoong suy nghĩ một lát, nháy mắt lắc đầu: “Tôi không hà khắc, tôi chỉ nghiêm túc thôi.”
“Cái này không thể nghe mình anh nói được, tôi hỏi các vị diễn viên của chúng ta có lẽ sẽ chính xác hơn.” Hà Quýnh nhìn Chu Đồng một cái, Chu Đồng rất ăn ý dẫn Kim Junsu cùng Tiễn Chanh ra giữa sân khấu, bốn người đứng thành một hàng, Kim Jaejoong đứng ngoài cùng bên trái. Hà Quýnh đứng ngoài cùng bên phải, bên cạnh anh là Kim Junsu. Kim Junsu có ngoại hình rất đáng yêu, rất thích hợp để hâm nóng bầu không khí, Hà Quýnh quả thật là thích mê mệt nụ cười của Kim Junsu, từ lúc họ bước lên sân khấu đến giờ, chỉ có mỗi mình Kim Junsu vẫn nở nụ cười suốt.
“Kỳ thật ba người đứng ở đây hôm nay, tất cả đều không xuất thân từ diễn viên chính quy, họ đã từng làm những việc khác trước khi trở thành diễn viên, chúng ta trước hết hãy cùng trò chuyện với họ về những câu chuyện thú vị khi trở thành diễn viên, được không?” Lúc này tất nhiên không thể hỏi theo thứ tự đứng, Hà Quýnh đi đến trước mặt Tiễn Chanh, hỏi nam chính Jung Yunho đầu tiên: “Anh Jung Yunho kỳ thật đã là một diễn viên rất chuyên nghiệp rồi, anh vừa mới nhận được một giải thưởng rất danh giá, hơn nữa đây đã là lần thứ hai anh nhận được giải thưởng này.”
Chu Đồng cảm thán: “Tác phẩm nào của anh ra rạp, tôi cũng đi xem! Tôi rất thích bộComebackhợp tác với đạo diễn Vương Thực Duy! Lúc ấy tôi còn đến rạp xem lại mấy lần!”
Hà Quýnh cũng từng xem bộ phim này, đáp lời cô: “Đúng đúng, tôi cũng rất thích bộ phim đó! Vậy nên đây không phải là lần đầu tiên anh hợp tác với đoàn làm phim Trung Quốc đúng không?”
Jung Yunho gật đầu, sắp xếp ngôn từ một lát mới mở miệng trả lời: “Đây không phải lần đầu tiên hợp tác, nhưng lần này đạo diễn cũng đến từ Hàn Quốc, vậy nên tôi đã giảm bớt được rất nhiều khó khăn trong việc giao lưu.”
“Nhưng tôi nghe nói để hoàn thành bộ phim một cách tốt nhất, anh vẫn rất chăm chỉ học tiếng Trung.”
“Đây là điều đương nhiên, tôi đã lựa chọn nghề này, vậy nhất định phải làm thật tốt.”
Hà Quýnh cảm thấy trên người anh có khí chất gì đó nho nhã lịch sự vô cùng, nhưng chỉ thoáng qua lại biến mất ngay, “Vậy lần này hợp tác với đạo diễn Kim Jaejoong, có chuyện gì để lại ấn tượng sâu đậm cho anh không?” Hà Quýnh hỏi xong lại đột nhiên thêm một câu: “Tôi nghe nói quan hệ của mọi người rất tốt đúng không? Tôi cũng biết vài chuyện, mười năm trước chỉ chút nữa thôi là tôi có cơ hội gặp các anh trong chương trình của mình.”
Lời này vừa nói ra, không chỉ Jung Yunho mà ngay cả Kim Jaejoong cùng Kim Junsu đều kinh ngạc nhìn sang.
Hà Quýnh giải thích: “Công ty quản lý của DBSK đã từng đồng ý tham gia một chương trình giải trí do tôi dẫn, nhưng sau đó, biên kịch lại thông báo với tôi, vì DBSK quá nổi tiếng, vậy nên không có thời gian tham dự.” Anh nói như đùa, có lẽ thật sự có chuyện này, nhưng chi tiết cụ thể chắc chắn không chỉ như vậy, Hà Quýnh quay xuống khán giả, giới thiệu: “Tôi biết mọi người đều rõ cả, vừa rồi tôi đã bị tiếng hét của các bạn chấn động, nhưng có một việc chắc chắn các bạn không biết!”
Anh cố ý kéo dài thời gian, cười xấu xa, sau đó chỉ ba người đàn ông cạnh mình, bắt đầu đếm: “Một, hai, ba, ở đây chỉ có ba người…”
Không đợi anh nói xong, bên dưới liền như nổ tung, khán giả nháo nhào nhìn bốn phía, sớm không còn tâm trạng nghe Hà Quýnh nói tiếp. Chu Đồng cùng Hà Quýnh vội vàng trấn an mọi người, bảo mọi người ngồi xuống, đừng quá nóng vội.
Nhưng tình huống này thật sự không thể nào bình tĩnh được, Hà Quýnh mắt thấy tình huống sắp vượt ngoài tầm kiểm soát, trong lòng thầm lo lắng không biết phần sau chương trình có thể tiến hành thuận lợi hay không.
“Mọi người bình tĩnh lại đi ạ!”
Giọng nói này như mang theo ma lực, lập tức trấn an hơn nghìn khán giả bên dưới, Hà Quýnh xoay người nhìn lại, hóa ra là Jung Yunho nói. Anh đang cầm micro, đứng sau lưng Hà Quýnh, dùng tiếng Trung mà anh đã chăm chỉ học tập để giúp hai vị MC duy trì trật tự trong trường quay.
Có vài người dường như trời sinh đã có khả năng lãnh đạo hơn hẳn người thường, Jung Yunho tựa như một tòa núi cao vững chãi giữa sân khấu, anh nở nụ cười thản nhiên, lịch sự khuyên bảo mọi người giữ yên lặng.
Thái độ của anh như đang dỗ dành trẻ con, kiên nhẫn cùng dịu dàng của anh khiến mọi người như quay trở lại 10 năm trước.
Có vài khán giả vị trí ngồi ở phía trước, không biết tại sao đột nhiên bật khóc, bạn bè bên cạnh tuy ôm lấy cô an ủi, nhưng mắt cũng ướt nước.

Jung Yunho chậm rãi buông tay, anh trả lại sân khấu chính cho Hà Quýnh cùng Chu Đồng, bản thân thì quay trở lại vị trí lúc trước của mình.